Ngoại truyện 1
***
10 giờ 30 tối, cuối cùng thì mưa cũng ngừng rơi.
Tiếng chìa khóa xoay vọng lại từ lối vào, sau đó là tiếng giày da chạm đất nặng nề.
Lâm Dụ Chi gục xuống sofa, thân thể như rã rời.
Cậu nhắm nghiền mắt, hơi thở như phảng phất mùi rượu và thuốc lá của buổi tiệc xã giao, chiếc cà vạt buông lỏng quanh cổ cậu, gấu quần Âu ướt sũng nước mưa.
Chu Thời Dã khép máy tính lại, cúi đầu nhìn người đang mềm oặt ra đấy:
– Uống say à?
Không ai trả lời.
Chu Thời Dã đứng dậy, cầm chiếc áo vest quăng bừa bãi lên giũ giũ rồi treo lên móc áo gần cửa.
Sau đó anh cúi người nhặt đôi giày da bị đá văng đặt lên giá, cuối cùng xoay người đi vào bếp.
Khi anh cầm nước ấm ra, Lâm Dụ Chi đã nằm bò trên sofa rồi.
– Buồn ngủ thì đi ngủ đi. – Chu Thời Dã đặt nước lên bàn trà, thuận tay vỗ vỗ mông cậu.
Bấy giờ Lâm Dụ Chi mới đưa mắt sang nhìn anh.
Mắt cầu vừa sưng vừa đỏ, khiến Chu Thời Dã nhìn mà sửng sốt.
Anh vươn tay gạt tóc mái rối bời trước trán Lâm Dụ Chi ra, ngay sau đó thở dài một tiếng bất đắc dĩ:
– Sao thế?
Hôm nay Lâm Dụ Chi có một buổi xã giao quan trọng, nhưng Chu Thời Dã cũng biết, cho dù áp lực có lớn đến đâu đi chăng nữa thì cậu cũng sẽ không rơi nước mắt vì gặp khó khăn trong công việc.
Anh bóp bóp gáy Lâm Dụ Chi, nhắc nhở cậu:
– Uống nước đi.
Lâm Dụ Chi vùi mặt vào sofa, một lát sau mới ậm ừ nói ra hai từ:
– Tuần sau...
Phiên tòa phúc thẩm vụ án Chu Dũng gây thương tích sẽ bắt đầu vào tuần sau.
Bản án sơ thẩm ba năm sáu tháng giống như một cái gai mắc trong cổ họng Lâm Dụ Chi, cậu muốn hỏi Chu Thời Dã tự tin đến đâu về việc thay đổi kết quả bản án, nhưng lại không muốn tạo áp lực không cần thiết cho anh.
Gần đây, mỗi tối Chu Thời Dã đều thức tới tận nửa đêm, sắp xếp tài liệu, liên lạc với nhân chứng và đã gầy đi nhiều.
Cậu không thể hỏi.
Dường như Chu Thời Dã đoán được cậu đang muốn hỏi gì.
– Cứ cố gắng hết sức, phần còn lại để số mệnh lo.
Luật sư Đường sẽ làm hết tất cả trong khả năng. – Anh đẩy cốc nước về phía Lâm Dụ Chi, đầu ngón tay khẽ gõ gõ thành cốc.
Bấy giờ Lâm Dụ Chi mới chậm chạp ngồi dậy, nâng cốc lên uống một hơi hết sạch.
Nước ấm chảy qua cổ họng, xoa dịu cảm giác nóng rát của dạ dày.
Cậu cầm cốc nước vẫn còn hơi ấm, hạ giọng nói:
– Em mong rằng thiện có thiện báo, ác có ác báo.
Chu Thời Dã nhìn cậu:
– Ừ, thiện có thiện báo, ác có ác báo. – Anh vươn tay xoa đỉnh đầu Lâm Dụ Chi – Được rồi, đi tắm đi, anh còn việc chưa làm xong.
Lâm Dụ Chi không cử động, nhích sâu hơn vào sofa, ngửa đầu ra sau gối lên đùi Chu Thời Dã.
– Hôm nay em... – Cậu ngửa đầu nhìn gương mặt Chu Thời Dã, bỗng nói một chủ đề chẳng liên quan gì đến Chu Dũng – Gặp một khách hàng cũ, khách hàng của Mankel ấy, trước đây em đã từng mời anh ta ăn cơm.
Sau đó, cậu nói ra tên của nhà hàng.
Ánh mắt Chu Thời Dã đờ ra.
Đó là nhà hàng mà anh đã từng làm thêm một khoảng thời gian ngắn, cũng chính là nơi đầu tiên anh gặp Lâm Dụ Chi sau khi chia tay.
Lần này anh hiểu rồi.
Đây chính là nguyên nhân khiến Lâm Dụ Chi khóc đỏ cả mắt.
Lâm Dụ Chi nhìn chằm chằm vào biểu cảm của anh, sắc mặt có phần lo lắng, nhưng khóe miệng lại vểnh lên như thể đã nắm bắt được điểm yếu của anh.
Tất cả mọi chuyện đều được xâu chuỗi lại.
Chu Thời Dã gặp cậu mời khách hàng, không lâu sau, anh Thạch xuất hiện trong thế giới của cậu, lại không lâu sau, cậu nhận được con thuyền thủ công kia.
Cậu muốn hỏi Chu Thời Dã tại sao anh lại làm thêm ở quán ăn, muốn hỏi tại sao đưa cậu tới bệnh viện rồi lại rời đi mà chẳng nói tiếng nào, muốn hỏi tại sao anh lại không nhắc tới những chuyện này, muốn hỏi anh những năm qua rốt cuộc anh đã sống ra sao.
Nhưng cậu vẫn chẳng thể hỏi ra miệng.
– Anh đã dọa khách hàng của em đấy. – Cậu hậm hực nói – Anh ta nói anh rất hung dữ.
Cậu giơ tay trái lên, đầu ngón tay chậm rãi vuốt ve theo đường cằm của anh:
– Em thực sự muốn bổ đầu anh ra xem bên trong còn bao nhiêu bí mật mà em không biết.
Chu Thời Dã thản nhiên nói:
– Vậy thì nhiều lắm đấy.
Lâm Dụ Chi mỉm cười thở dài một tiếng, ngón tay trượt xuống theo cần cổ Chu Thời Dã, khẽ ngoắc lấy cổ áo anh.
Chu Thời Dã thuận thế hạ thấp người xuống, chóp mũi của hai người chạm nhau, Lâm Dụ Chi nghiêng đầu né tránh nụ hôn này.
Lòng bàn tay cậu áp sát theo đường eo Chu Thời Dã, luồn lên trên, cuối cùng dừng lại trên vết sẹo dữ tợn.
– Mỗi ngày anh đều làm việc trên sofa, eo có đau không? – Cậu nhìn về phía Đông Bắc của phòng khách – Em nghĩ rằng chúng ta có thể sắp xếp một giá sách ở đó, nhưng phải đổi sang chiếc kệ tivi nhỏ hơn, nếu không sẽ thiếu không gian.
Chu Thời Dã liếc nhìn theo hướng cậu nói:
– Muốn đổi nội thất thì phải được sự đồng ý của chủ nhà.
Lâm Dụ Chi nói:
– Chủ nhà nói có thể đổi thoải mái.
Chu Thời Dã ưỡn thẳng lưng, cảm thấy hơi bất ngờ.
Cậu ấy làm trước rồi mới nói à.
– Vốn dĩ anh ấy mua căn phòng này để đầu tư. – Lâm Dụ Chi nói tiếp – Em đã nói với anh ấy, sau này chắc chắn em sẽ mua lại nó.
Cậu ngừng một lát, giọng nói chợt hạ xuống nhiều:
– Chờ khi nào nhà máy vận hành ổn định đã.
Cậu nhìn thấy đôi mày của Chu Thời Dã từ từ nhíu lại, trước khi anh kịp nói gì, Lâm Dụ Chi đã bịt miệng anh trước.
– Em biết anh đang lo lắng điều gì. – Lâm Dụ Chi nghiêm túc nói – Chúng ta không làm sai gì hết, tại sao chúng ta lại phải trốn tránh?
Chu Thời Dã không nói gì, chỉ im lặng nhìn cậu.
Lâm Dụ Chi là người mít ướt nhất mà anh từng gặp.
Cũng là người dũng cảm nhất mà anh từng gặp.
– Hạng rác rưởi bắt nạt kẻ yếu sợ hãi kẻ mạnh ấy... – Lâm Dụ Chi nhìn thẳng vào mắt Chu Thời Dã, giọng nói rất khẽ, nhưng trong mắt lại chứa đựng sự cứng rắn không cho ai nói xen vào – Em không muốn trốn tránh ông ta cả đời.
Chu Thời Dã không bày tỏ ý kiến của mình về suy nghĩ này.
Anh kéo tay Lâm Dụ Chi ra, hôn cậu lần nữa.
Nụ hôn dịu dàng và triền miên, tựa như thủy triều vỗ về bãi biển, xóa sạch những nếp uốn.
Lâm Dụ Chi nhắm mắt lại, sau đó nhớ tới buổi hoàng hôn cậu đắp hồ ước nguyện bên bờ biển khi còn bé.
Thậm chí cậu còn nghe thấy cả âm thanh thủy triều lên xuống.
Trong làn gió biển mặn chát, một thiếu niên đặt con thuyền giấy vào trong lòng bàn tay cậu.
Chiếc thuyền giấy ấy đã đưa cậu vượt qua những năm tháng dài đằng đẵng đầy chông gai, cuối cùn, cập bến trong đáy mắt của người trước mặt.
Ngoại truyện 2
***
Những đám mây đen dày đặc bao phủ trên bầu trời Nhạc Thành, chỉ để lọt qua vài tia nắng nhạt.
Lâm Dụ Chi dựa vào lan can kính trên sân thượng, đầu ngón tay kẹp một điếu thuốc chưa châm.
Những ngày tăng ca và xã giao tiếp đón khách hàng liên tục khiến đầu óc cậu rối bời, vừa mới sờ soạng khắp các túi mới phát hiện ra rằng mình đã làm mất bật lửa khi ăn trưa cùng khách hàng.
Cậu hơi bực mình, đang định quay lại văn phòng mượn bật lửa thì có người chợt gọi cậu từ phía sau.
– Lâm Dụ Chi.
Lâm Dụ Chi quay đầu, điếu thuốc kẹp giữa ngón tay suýt nữa đã rơi xuống đất.
Chẳng ngờ lại là Vương Nghiêu, em trai của sếp.
– Tôi tìm cậu mãi. – Vương Nghiêu ôm một chiếc hộp giấy vuông vắn bước tới gần, đưa cho cậu, còn anh ta dựa vào bên kia của lan can – Gửi tới quầy lễ tân, người nhận là cậu.
Lâm Dụ Chi vội vàng cảm ơn:
– Cảm ơn sếp Tiểu Vương.
Vương Nghiêu lấy bao thuốc từ trong túi ra, hỏi bâng quơ:
– Cậu ra đây hút thuốc à?
Lâm Dụ Chi đã vào Mankel làm việc hơn nửa năm rồi, nhưng còn chưa nói chuyện với em trai của sếp bao giờ.
Có điều bầu không khí ngượng ngập trên sân thượng cần một thứ gì đó để phá vỡ.
Cậu rút từ trong túi quần ra một bao thuốc, khách sáo cười nói:
– Hút của tôi đi.
Vương Nghiêu gật đầu cầm lấy, gõ nhẹ rút lấy một điếu ngậm trong miệng, châm lên.
Cách làn khói mỏng, anh ta kín đáo quan sát gương mặt Lâm Dụ Chi.
Lâm Dụ Chi đổ dồn sự chú ý vào chiếc hộp giấy.
Gói hàng sử dụng nhãn vận chuyển được mã hóa, thông tin người gửi và người nhận đều bị ẩn đi, không biết ai là người gửi tới.
Lâm Dụ Chi nghi ngờ mở hộp giấy ra, khi lớp giấy gói cuối cùng được lấy ra, đồng tử của cậu chợt co lại.
Một chiếc thuyền buồm thủ công nằm lặng im trong hộp.
Thân thuyền bằng gỗ sồi được đánh bóng vô cùng mượt mà, đầu ngón tay vuốt qua không chạm vào vết gờ nào.
Một sợi dây thừng màu đỏ máu được buộc lên cột buồm, sáng rực trong sắc trời xám xịt.
Cậu lại nhìn nhãn vận chuyển được mã hóa.
Kể từ lúc Lâm Mục Vi vào tù, hầu hết những bạn bè biết cậu chơi thuyền buồm dần dần mất liên lạc, có mấy cái tên vụt thoáng qua trong đầu rồi lại bị cậu loại bỏ từng cái một.
Cuối cùng, cậu nghĩ một cách không chắc chắn, là Tống Ức Văn ư?
Nhưng cậu quá hiểu Tống Ức Văn.
Một món đồ thủ công?
Không giống như món quà mà Tống Ức Văn sẽ tặng.
Vương Nghiêu nhả một hơi thuốc, chợt lên tiếng:
– Tôi rất bội phục cậu đấy.
Lâm Dụ Chi khẽ đóng hộp giấy lại, nở nụ cười lịch sự:
– Tại sao lại nói như vậy?
– Sau biến cố gia đình lớn như vậy mà cậu vẫn có thể làm được những gì như đang làm. – Vương Nghiêu ngừng một lát, cẩn thận lựa chọn từ ngữ – Bắt đầu lại từng bước một.
Nếu là tôi, có lẽ tôi sẽ oán trách và đổ lỗi, chán chường một khoảng thời gian.
Nghe vậy, Lâm Dụ Chi im lặng, cậu ngửa đầu nhìn đám mây xám xịt trên đỉnh đầu mình.
Gió lạnh ẩm ướt lướt qua hàng mi hơi nhíu của cậu.
Một lát sau, cậu mới khẽ nói:
– Nhạc Thành lúc nào cũng âm u.
– Đúng vậy. – Vương Nghiêu nhìn bầu trời theo cậu – Đúng là khó chịu, hiếm khi mới thấy mặt trời.
– Nhưng rồi sẽ hửng nắng thôi. – Lâm Dụ Chi nói – Con người cần ánh nắng, vậy nên mặt trời sẽ xuất hiện.
Vương Nghiêu sửng sốt, bật cười:
– Đó chẳng phải mối quan hệ nhân quả hay sao?
Lâm Dụ Chi gật đầu:
– Nếu như mặt trời không xuất hiện, chúng ta sẽ không tồn tại.
Nếu như chúng ta đã tồn tại, vậy thì mặt trời sẽ xuất hiện.
Gió cuốn theo hơi lạnh qua đây, Vương Nghiêu im lặng.
Lâm Dụ Chi nhìn sắc trời ngày một âm u hơn, hít sâu một hơi.
Mặt trời rồi sẽ xuất hiện thôi.
Nhất định phải tin tưởng vào điều này.
– Sếp Tiểu Vương, tôi còn có hẹn với khách hàng... – Nói được một nửa, ánh mắt cậu vô tình nhìn thấy một bóng người vụt qua dưới tầng, cậu bỗng im bặt.
Vương Nghiêu nhìn xuống dưới theo ánh mắt cậu:
– Sao thế?
– Không sao cả. – Lâm Dụ Chi lắc đầu, ánh mắt như dán chặt vào lối rẽ trống không kia.
***
Nhất định là cậu hoa mắt rồi.
Không, có lẽ đầu cậu xuất hiện vấn đề.
Sao Chu Thời Dã lại xuất hiện ở đây được?
Chắc hẳn bây giờ anh đã trở về công ty luật, theo nghề cũ, bước trên con đường sáng lạn vốn dĩ anh nên đi rồi cũng nên.
Lâm Dụ Chi rời mắt khỏi bên ngoài cửa xe, đặt hộp giấy lên ghế lái.
Cậu kéo đai an toàn qua cài cẩn thận, còn chưa kịp khởi động xe, điện thoại chợt rung lên.
Màn hình hiện sáng, là tin nhắn wechat.
"Thực sự xin lỗi vì đã làm mất thời gian của cậu, tôi có gửi một món quà, không biết cậu có thích hay không."
Hóa ra là anh ấy.
Lâm Dụ Chi còn nhớ khách hàng này.
Cậu không biết họ tên đầy đủ của đối phương, chỉ biết anh ta họ Thạch, hiện đang sở hữu mấy homestay view hướng ra biển chưa bài trí.
Lâm Dụ Chi đã đưa cho anh ta mấy phương án sơ bộ, sau đó đối phương nói tạm thời gác công việc bài trí lại, cho nên đơn hàng này cũng bị hủy.
Không ngờ rằng anh Thạch này lại khách sáo đến vậy, còn gửi quà cảm ơn nữa.
Lâm Dụ Chi do dự một lúc, khẽ gõ ngón tay, gửi đi một tin nhắn cảm ơn lịch sự.
Trong khi chờ hồi âm, ma xui quỷ khiến cậu mở album trong điện thoại ra, ấn vào một video phiên tòa.
Video này cậu tải trên mạng xuống, lưu trong điện thoại.
Đây là đoạn video ghi lại một phiên tòa xét xử công khai, bị cáo bị kết tội cố ý gây thương tích trong phiên tòa sơ thẩm, nhưng trong phiên tòa phúc thẩm, luật sư bào chữa cho bị cáo kiên quyết cho rằng hành vi của bị cáo đáp ứng đủ điều kiện cấu thành phòng vệ chính đáng, vì vậy cần sửa lại bản án và tuyên bố vô tội.
Lâm Dụ Chi thề rằng, mình tìm kiếm video phiên tòa của Chu Thời Dã chỉ vì tò mò.
Cậu chỉ muốn biết, sau khi cởi bỏ hết tất cả ngụy trang, rốt cuộc Chu Thời Dã trông như thế nào.
Trong video, Chu Thời Dã ngồi trên ghế luật sư, bình tĩnh, điềm nhiên, giọng nói từ tốn chậm rãi nhưng mang sức nặng ngàn cân.
Hoàn hảo.
Chu Thời Dã sinh ra để làm nghề luật sư.
Quả thực anh rất ưu tú.
Ánh sáng lạnh từ màn hình hắt lên gương mặt không cảm xúc của Lâm Dụ Chi.
Cậu nhìn chằm chằm vào nó trong mấy phút, sau đó nhấc tay lên, ấn mạnh xuống, xóa hẳn video này.
***
"Anh khách sáo quá.
Tôi đã nhận được quà và rất thích nó.
Nếu tiện thì cho tôi địa chỉ của anh, tôi cũng có một món quà nhỏ muốn gửi lại cho anh."
Chu Thời Dã nhìn những dòng chữ vừa xa cách vừa khách sáo trên màn hình, ngón tay lơ lửng trên bàn phím, mãi chẳng ấn xuống.
Nếu như có thể trả lời một từ "được" đơn giản thì tốt biết mấy.
Nhưng anh không thể.
Anh đã không có tư cách nhận lời cảm ơn từ Lâm Dụ Chi nữa rồi.
Vừa nãy Lâm Dụ Chi có nhìn thấy anh không nhỉ?
Anh chẳng biết nữa.
Anh chỉ biết, Lâm Dụ Chi sẽ không muốn nhìn thấy mặt anh.
Đáng lẽ ra anh không nên xuất hiện ở nơi này.
Đầu ngón tay gõ trên bàn phím rồi lại xóa đi, Chu Thời Dã suy nghĩ rồi nhập câu trả lời, ấn gửi đi: "Không phải khách sáo đâu, không phải thứ gì quý giá cả."
Mấy giây sau, tin nhắn của Lâm Dụ Chi lại bật ra: "
Sau này anh cần gì thì phải tìm tôi đó nhé."
Mây đen bao phủ cả Nhạc Thành, chẳng có dấu hiệu hửng nắng nào.
Ngón tay Chu Thời Dã vuốt màn hình điện thoại, cằm căng ra.
Anh chỉ là một khách hàng chưa chốt hợp đồng, còn có thể nói gì được nữa đây?
Nói gì đều mạo hiểm.
Nỗi nhớ nhung, cảm giác tội lỗi, tình yêu của anh, không một chữ nào có thể thốt ra khỏi miệng.
Anh nhìn khung chat, do dự hồi lâu, lâu tới mức màn hình tối xuống rồi lại bị anh ấn sáng lên.
Cuối cùng, anh chỉ gõ một câu: "Không thành vấn đề, chúc cậu khỏe mạnh, công việc thuận lợi."
Ngoại truyện 3: CP Phụ
***
"1227, mười giờ tối nay."
Vương Nghiêu đứng dưới ánh đèn ấm áp của hành lang khách sạn, đầu ngón tay vuốt qua màn hình.
Huyệt thái dương đập thình thịch, anh đã uống hết nửa chai rượu Whisky trước khi đi.
Bây giờ trong đầu anh như bị bao phủ bởi một lớp sương mù dày đặc, tất cả mọi thứ trước mắt đều trở nên mờ ảo, đến cả dãy số màu vàng trên tấm biển phòng cũng nhòe ra và chồng lên nhau.
Nhưng đúng vậy, đó là 1227.
Sống trên đời 28 năm rồi, Vương Nghiêu chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ hẹn tình một đêm.
Đây không hẳn là tự hủy hoại bản thân, chỉ là người mà anh theo đuổi nghiêm túc suốt một năm trời đột nhiên bị bạn trai cũ chạy từ đâu ra giành mất, khiến anh cảm thấy trống rỗng.
Anh không biết là thất vọng hay là giải thoát, cùng với cả một chút không cam lòng.
Nếu như ban đầu anh chủ động hơn, cứng rắn hơn một chút, có khi nào kết cục đã khác...
Không thể suy nghĩ linh tinh được nữa.
Vương Nghiêu lại tập trung nhìn vào cánh cửa đang đóng chặt trước mặt.
Anh đã đến muộn hai mươi phút.
Anh hẹn người ta trên app, gương mặt và vóc dáng đều hợp ý anh, chẳng qua cách nói chuyện toát lên vẻ bướng bỉnh do được nuông chiều.
Có điều không sao hết, chỉ là một cuộc phóng túng sau khi thất tình mà thôi, đối tượng là ai, tính nết thế nào dường như đều chẳng quan trọng nữa.
Anh cất điện thoại đi, chỉnh lại cổ áo sơ mi vốn dĩ không cần phải chỉnh, hít sâu một hơi, ngón tay dừng trên ván cửa một lát, cuối cùng cũng quyết tâm gõ cửa phòng.
Không ai trả lời.
Anh nở nụ cười nhạo bản thân, có lẽ buổi tối hoang đường này nên kết thúc như vậy.
Anh rụt tay về, đang định xoay người rời khỏi thì phía sau chợt truyền tới tiếng chốt cửa vang lên khe khẽ.
Cánh cửa chậm rãi mở ra từ bên trong.
– Anh là ai? – Người kia lạnh lùng hỏi.
***
Vương Nghiêu sửng sốt.
Người đàn ông trước mắt khác xa so với trong ảnh.
Không phải xấu xí mà hoàn toàn trái ngược, đẹp đến bất ngờ.
Cậu ấy rất cao, không phải gương mặt xinh đẹp tinh tế như trong ảnh, mà là vẻ đẹp góc cạnh sắc sảo.
Đuôi tóc ướt sũng còn đang nhỏ nước, có lẽ ban nãy cậu đang tắm.
Áo choàng tắm quấn chặt cơ thể nhưng vẫn có thể nhìn rõ đường nét của cơ ngực.
Vương Nghiêu ép buộc bản thân di chuyển tầm mắt về gương mặt ấy.
Đôi mắt đang nhìn Vương Nghiêu hiện rõ vẻ mất kiên nhẫn, người kia hỏi lại lần nữa:
– Anh là ai?
Vương Nghiêu nói lời xin lỗi:
– Tôi đến muộn rồi.
Người kia khẽ nhíu mày, định đóng cửa lại:
– Anh gõ nhầm cửa rồi.
Có lẽ hơi rượu đã đốt đứt sợi dây lý trí, Vương Nghiêu chẳng nghĩ gì nhiều, bước một bước về phía trước, vươn tay chặn đứng cánh cửa đang khép lại.
***
Hơi rượu nồng nặc xộc vào mũi.
Nón tay Tống Ức Văn vẫn đặt trên tay nắm cửa, nhìn chằm chằm vào con ma men tự ý xông vào phòng mình với vẻ khó tin:
– Anh làm cái gì đấy?
Cậu không giấu nổi sự tức giận, nhưng người kia chẳng những không lùi bước mà còn đón nhận ánh mắt lạnh lẽo của cậu, thở dài một tiếng vừa dịu dàng vừa cưng chiều:
– Đừng giận nữa.
Tống Ức Văn cau chặt mày, cậu không hứng thú dây dưa với một người lạ say xỉn, nhất là mùi rượu hòa lẫn hương nước hoa trên người đối phương khiến Tống Ức Văn liên tưởng đến những người đàn ông và phụ nữ hỗn loạn xung quanh mình.
Buồn nôn.
– Tôi đã nói là anh gõ cửa nhầm phòng rồi. – Giọng cậu trở nên lạnh lùng hơn, đang định đóng sầm cửa lại, thì người kia đã tiến sát lại gần, ngay sau đó một bàn tay đỡ lấy hông cậu, kéo cậu vào lòng.
***
Vương Nghiêu nghĩ rằng mình thực sự đã uống nhiều rồi.
Anh không thể đột ngột như vậy, không thể bất lịch sự như vậy, nhưng quả thực anh đã làm như vậy.
Anh gác cằm lên hõm vai người kia, nhẹ nhàng hỏi:
– Tôi xin lỗi, được không?
Thân nhiệt lạ lẫm và nhịp tim thình thịch dưới lồng ngực săn chắc khiến toàn thân Tống Ức Văn cứng đờ.
Dường như khoảnh khắc đơ người này được coi là đồng ý.
Người kia vươn tay ra phía sau đóng cửa lại, ngón tay linh hoạt kéo vào đai áo choàng tắm của Tống Ức Văn...
Đai áo tuột xuống, vạt áo tắm mở rộng, bàn tay được đà lấn tới kia đường hoàng thò vào trong vạt áo, chạm vào bụng dưới cứng đờ.
Một cái hôn ấm áp bất ngờ rơi trên má Tống Ức Văn.
Tống Ức Văn chỉ thấy đầu mình kêu "ù" một tiếng.
– Mẹ kiếp... – Cuối cùng thì cậu cũng có thể nói chuyện lại từ cơn sốc, cậu đẩy mạnh người đàn ông ra phía sau, tay phải siết chặt lại thành nắm đấm, vung thẳng về phía người kia...
***
Vương Nghiêu rên lên một tiếng, lưng đập mạnh vào ván cửa mới miễn cưỡng giữ được thăng bằng.
Vị tanh ngọt tựa gỉ sét tràn ngập trong khoang miệng anh.
Cú đấm ấy rơi đúng ngay trên gò má, cảm giác bỏng rát đã xua tan phần lớn cơn say, anh vươn tay chạm vào vết thương trên gò má, gương mặt chỉ còn sót lại vẻ ngạc nhiên và hoang mang.
Dường như...
đã xảy ra nhầm lẫn ở đâu đó.
Anh vô thức móc điện thoại ra, màn hình sáng lên, hai tin nhắn nổi bật trên khung trò chuyện:
"Em còn tưởng anh cho em leo cây chứ, hóa ra em gửi nhầm số phòng."
"Em đang ở 1027, anh, anh có còn đến nữa không?"
Lần đầu tiên trong cuộc đời, cũng là lần duy nhất mà Vương Nghiêu hẹn tình một đêm hóa ra lại là một sai lầm.
Tống Ức Văn đứng yên tại chỗ, lồng ngực phập phồng vì tức giận.
Cậu nhanh chóng thắt lại đai áo tắm, lạnh lùng nhìn Vương Nghiêu, dứt khoát gọi điện thoại báo cảnh sát: "Xin chào, tôi muốn báo cảnh sát."
***
Mấy âm thanh nhắc nhở tin nhắn vang lên lanh lảnh kéo Tống Ức Văn ra khỏi ký ức mấy năm trước.
Cậu cầm điện thoại lên nhìn, là Hứa Chiêu Nghĩa.
Zoey: Chọn xong váy cưới rồi.
Zoey: [Ảnh.]
Zoey: Nhớ chọn bộ nào hợp với nó nhé.
Zoey: Dù sao khán giả của chúng ta cũng kỹ tính lắm đấy.
Cậu thờ ơ liếc nhìn màn hình, đầu ngón tay khẽ cử động, rồi cuối cùng trả lời bằng một chữ "được" ngắn gọn.
Cậu đặt điện thoại xuống, ánh mắt hướng về phía cảnh đêm quen thuộc bên ngoài cửa sổ.
Khách sạn này khá gần với cơ sở chính của thương hiệu lẩu cậu mở, phòng 1227 cũng là phòng đặt riêng ở lâu dài mỗi lần cậu tới đây xử lý công việc.
Sáu tháng đã trôi qua kể từ lúc trò hề kia xảy ra.
Lúc ấy, sau khi biết Vương Nghiêu là em trai ruột của Vương Mạn, cậu đã lập tức rút đơn kiện, tất nhiên cậu biết Lâm Dụ Chi vẫn luôn làm việc ở Mankel.
Có lẽ liên lạc lại với Lâm Dụ Chi chính là chuyện mà cậu cảm thấy thoải mái nhất kể từ sau khi đưa Tống Ức Võ vào tù.
Cậu ngơ ngác nhìn ra bên ngoài cửa sổ một lúc lâu, ma xui quỷ khiến cậu cầm điện thoại lên, ấn vào một tài khoản wechat khác.
Trước đó cậu đã tạo tài khoản này với thân phận của Đường Lập Ngôn với mục đích moi thông tin của Lâm Dụ Chi từ Vương Nghiêu.
Nhưng hiện tại, tài khoản này đã chẳng còn chỗ dùng nữa rồi.
Hai dòng tin nhắn cuối cùng trong cuộc trò chuyện giữa cậu và Vương Nghiêu đều do Vương Nghiêu gửi.
Tin nhắn đầu tiên là một đường link, ngay sau đó là một lời mời lịch sự: "Giao Thừa có một buổi triển lãm tranh, tôi nhớ rằng cậu từng nói rất thích họa sĩ này, cậu có muốn đi không?"
"Đường Lập Ngôn", không trả lời tin nhắn.
Nhưng, ngay vào buổi trưa hôm ấy, cậu tình cờ gặp Vương Nghiêu ở nhà của Chu Thời Dã và Lâm Dụ Chi.
Buổi chiều hôm đó, cậu do dự mãi, cuối cùng vẫn soạn tin nhắn xin lỗi.
Ngay giây phút ấn gửi đi, cậu mới biết, mình đã bị Vương Nghiêu xóa rồi.
Dấu chấm than màu đỏ trên màn hình chứng minh tin nhắn không thể gửi khiến Tống Ức Văn cảm thấy nhức mắt.
Cậu chưa từng nghĩ tới việc sẽ khiến Vương Nghiêu nhầm lẫn, thậm chí, sau khi nhận ra tình cảm của đối phương, cậu còn cố ý giữ khoảng cách.
Nhưng, vốn dĩ bọn họ là hai đường thẳng song song không cần giao nhau, đối phương có nhận lời xin lỗi của cậu hay không dường như cũng chẳng còn quan trọng.
Tất cả đều nên cho qua đi thôi.