[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Đam Mỹ/ Hoàn] Say Bí Tỉ Không Tỉnh - Lâm Khiếu Dã
Chương 19
Chương 19
Sau tối hôm đó, hai người phải bốn năm ngày sau mới gặp lại.
Không phải Dư Túy cố tình tránh mặt để không nhận học phí, mà là vì Trần Nhạc Mính quá bận.
Cuối kỳ đến, sinh viên như trải qua kiếp nạn.
Ba ngày cuối kỳ thi cử, vừa thi xong một môn là phải bắt đầu ôn tiếp.
Nghe thì có vẻ thời gian ôn tập rất dư dả, nhưng chỉ trong ba ngày đó phải thi tới chín môn!
Quan trọng là Trần Nhạc Mính phải nghe tin này từ người khác mới biết.
Lúc đó cậu vừa từ quán bar của Dư Túy về, còn vừa mới sờ tay người mình thích, còn cọ cọ cơ bụng một cái, tâm trạng đẹp khỏi nói.
Vừa đến cửa nhà thì thấy Laura đang chuyển đồ vào nhà cậu.
Cậu phấn khởi chạy lên: "Tỷ tỷ để em, để em làm cho!"
Vali hành lý 20kg, chắc phải bảy tám cái, cái nào cũng nặng muốn chết.
Cậu còn tưởng là anh trai gửi đồ tốt qua bưu điện cho mình, vừa thở hổn hển kéo xuống, vừa vỗ tay cười đắc ý: "Cái này là gì vậy?"
Laura hất cằm: "À, tuần sau em thi rồi, đây là tài liệu ôn tập, cũng không nhiều đâu, chị gom một xe kéo về cho em đấy."
Trần Nhạc Mính như bị sét đánh ngang tai.
Bị hóa đá tầm nửa phút, cậu đành phải từ đống vali nặng nề đó lần lượt lôi từng cái lên, xếp ngay ngắn thành hàng, rồi giống như con chuột nhỏ mặc bỉm trong phim hoạt hình, lặng lẽ cúi đầu đi về phía ghế lái, mở cửa, lên xe, khởi động máy.
Laura khó hiểu hỏi: "Em làm gì vậy?"
Giọng Trần Nhạc Mính lạnh như băng: "Em và tụi nó đồng quy vu tận."
Xin hỏi nhà người ta ai lại đi đựng tài liệu ôn tập bằng vali hành lý?
Soạn xong một cái vali lại còn có cái thứ hai, soạn vali này còn quên mất vali kia.
Ban ngày cậu ôn, buổi tối cũng ôn, mất ăn mất ngủ, không phân biệt nổi ngày đêm mà vẫn phải ôn, vậy mà vẫn chưa nhét nổi chữ nào vào đầu, tức đến muốn phát điên.
Rốt cuộc là ai phát minh ra cái chuyên ngành triết học này hả?
Tây triết, Trung triết, triết học Mác-Lênin, triết học đại cương, ôn đến mức cậu sắp biến thành con sứa!
Lôgic học, luân lý học, hình nhi thượng học — thi xong mấy cái này là cậu bỏ học luôn cho xong!
Tức đến mức cậu đấm "bang bang" hai phát vào cái vali, cái vali chẳng hề hấn gì, ngược lại cậu đau đến ôm tay gào lên "á á", gào xong vẫn tiếp tục lầm bầm chửi thề đến bốc khói.
Trước khi bắt đầu ôn tập, cậu còn gửi lời cáo lui với Dư Túy.
Một tờ đơn xin nghỉ viết tay, chụp hình gửi qua.
Nội dung: "Bản thân tôi sẽ bế quan từ thứ Tư đến thứ Sáu để chuẩn bị cho ba ngày thi cuối kỳ (mặt đậu nành tức giận), trong thời gian thi cử không tiện liên lạc (mặt đậu nành khóc hu hu), hẹn gặp lại vào tối thứ Sáu để câu cá. —— Nhớ anh quá chừng, Nhạc Nhạc của anh (mặt đậu nành thân thiết)"
【Dư Túy】: ?
【Dư Túy】: Hôm nay mới thứ Hai mà.
Trần Nhạc Mính vẫn ngây thơ: "Đúng vậy mà."
Ngay sau đó, một giọng nói ném thẳng qua.
"Thứ Tư thi, vậy mà trước hai ngày đã muốn mất tích.
Ngay cả chuyện cả đời em cũng không nghiêm túc như vậy.
Anh hại em rớt môn chắc?"
Trần Nhạc Mính ngớ người.
Nhưng từ cái giọng điệu lạnh như băng, âm dương quái khí đó... lại cảm nhận được vài phần ngọt ngào.
"Cho nên anh cũng sẽ nhớ em sao?"
Cậu cầm điện thoại cười rạng rỡ, giọng nói trong trẻo pha lẫn niềm vui không giấu nổi: "Không phải trốn anh đâu!
Là vì nhìn thấy anh là em lại muốn hôn, mà như vậy thì chẳng ôn tập được gì cả!
Hắc hắc."
Một cậu con trai mười chín tuổi, thuần khiết như chuông gió pha lê treo ở cửa sổ đôi mùa hè — người khác thì ngại ngùng không dám nói, cậu lại cứ thản nhiên thổ lộ như vậy.
Dư Túy chỉ biết vỗ trán kiểu bất lực với đứa em trai này.
Anh như muốn vỗ vào cái poster "Quán quân niềm vui" treo trên tường và cầu xin trời cao cho cậu ta nuốt luôn cả sách của mình đi cho rồi 【chắp tay cầu nguyện】
Mấy chuyện này rốt cuộc là cái quái gì...
Trên mặt anh vô thức hiện ra chút ý cười mà chính mình cũng không nhận ra, rồi hỏi em trai: "Em đang ôn ở đâu thế?"
"Ở khu VIP sang xịn mịn!"
Trần Nhạc Mính chụp hình gửi cho anh xem, thật ra chỉ là hành lang thư viện.
Cứ đến kỳ thi là thư viện lại chật như nêm.
Phòng đọc thì chật không vào được, còn học ở phòng học hay ở nhà thì lại ấm áp quá, dễ buồn ngủ, nên cậu với mấy đứa bạn cùng phòng dọn ra hành lang chiếm chỗ, mà phải đến sớm mới có chỗ ngồi trên nền gạch đấy.
Dư Túy nhìn không nổi khi thấy cậu phải chịu khổ như vậy.
Nếu không phải thấy em trai ôn tập nghiêm túc, anh đã gọi cho viện trưởng, viện lý do bệnh nặng vừa khỏi, xin cho cậu miễn thi luôn rồi.
"Đừng chui rúc chỗ đó nữa, qua quán bar đi."
"Hả?"
Trần Nhạc Mính ban đầu chưa hiểu, rồi lập tức khoái chí, "Oa oa oa!
Anh không chờ nổi muốn gặp em ngay phải không!"
"Oa cái đầu em, anh đang ở trên núi, không có ai để thay ca, coi chừng hét lên rồi bị đau cơ sườn."
Mặt Trần Nhạc Mính mặt xị xuống ngay tức khắc: "Anh còn không ở đó, bảo em qua làm gì?"
"Thế nào?" – Giọng Dư Túy cười khẽ, lười nhác và nhẹ nhàng vang lên – "Em không chờ nổi mà muốn gặp anh ngay à?"
Mặt Trần Nhạc Mính đỏ ửng: "Anh sao lại có thể nói lại em như thế được..."
"Em muốn độc quyền sao?"
Nói xong liền trở lại cái giọng điệu lạnh nhạt quen thuộc: "Ban ngày quán bar không có ai, em qua phòng anh mà ôn bài."
Vị "quán quân niềm vui" lại "oa oa oa" mừng rỡ hét lên: "Tạ chủ long ân!" rồi ôm cặp sách chuồn khỏi thư viện trong im lặng.
Trường Phong Đại cách quán bar chỉ một con hẻm phía sau, đi qua đi lại mất không tới hai mươi phút.
Trên đường, cậu ghé siêu thị mua hai cái cơm nắm vị mơ muối.
Tự nhiên lại nhớ đến lần đầu tiên mình dùng máy bán hàng tự động để mua cơm nắm, hồi đó còn làm trò cười nữa.
Cậu bỏ tiền xu vào mà máy không chịu nhả cơm, sau này mới biết cái máy đó chỉ phục vụ sinh viên nội trú trong trường, phải nhập mã chung ở phần trước đồng xu mới được.
Cậu bé xếp hàng sau lưng tưởng cậu không đủ tiền, liền hào phóng móc ra năm đồng xu để cậu mua được một cái cơm nắm vị mơ, sau đó cũng tự mua cho mình một cái giống hệt.
Để cảm ơn, Trần Nhạc Mính đã dẫn nhóc ấy ra đình nghỉ ven hồ Vong Ưu ăn cơm trưa cùng nhau.
Mẹ của nhóc làm tạp vụ ở trường, thường xuyên đến quét lá, nhóc cũng hay đi theo phụ mẹ dọn dẹp.
Nhìn nhỏ nhắn, gầy gò, nhưng đầu lại đội một chiếc mũ len to đùng.
Cậu bé kia ăn cơm nắm kiểu "cơm đoàn", ăn hết ba góc trước, đến cuối cùng mới ăn phần giữa có quả mơ, cái miệng nhỏ nhỏ cắn từng chút một, ăn đến đặc biệt trân trọng.
Trần Nhạc Mính từng nói với nhóc, nếu thích ăn quả mơ thì có thể mua loại "xa hoa ", bỏ rất nhiều quả mơ vào, nhưng loại đó cần tới mười đồng xu.
Cậu bé chỉ liếc cậu một cái, không nói gì, chỉ cười.
Một lúc sau Trần Nhạc Mính mới phản ứng được – năm đồng xu hôm đó là đưa cho mình, nhóc đã phải bớt phần ăn của chính mình.
Từ lần đó trở đi, cậu thường xuyên gặp lại đứa bé ấy.
Mỗi lần mỗi người đều cầm một cái cơm nắm "xa hoa", rồi cùng ra đình ven hồ Vong Ưu ăn trưa.
Hôm nay Trần Nhạc Mính mời nhóc ăn, thì ngày mai chắc chắn nhóc sẽ mời lại.
Nhóc không bao giờ ỷ lại vào chuyện mình còn nhỏ mà cứ thản nhiên hưởng thụ lòng hào phóng của người lớn.
Nhưng gần đây vì Trần Nhạc Mính bận thi cử nên đã lâu rồi không gặp lại đứa bé ấy.
Cậu quyết định mua hai cái cơm nắm đến đình Vong Ưu để thử vận may.
Chờ nửa ngày cũng không thấy bóng dáng của nhóc đâu, nhưng từ xa lại có một cô lao công ôm một cái thùng đỏ đi tới, đánh giá cậu từ trên xuống dưới.
"Cậu là cái anh hay ngồi chơi chung với Nháo Nháo đúng không?"
"Nháo Nháo?
Là nhóc hay đội mũ len phải không?
Nó tên là Nháo Nháo à?
Nhưng mà nó có bao giờ làm ầm ĩ đâu."
"Đó là bây giờ.
Chứ hồi trước nó nghịch lắm.
Nó đặc biệt thích ăn cơm nắm vị mơ."
"Vậy đúng rồi, cháu đang đợi nhóc đó."
Trần Nhạc Mính nghiêm túc trả lời, vẻ mặt chân thành, không hề vì việc bạn mình là một đứa trẻ mà thấy xấu hổ hay ngại ngùng khi nhắc đến.
"Đừng đợi nữa, nó không tới được đâu."
A di lắc lắc cái thùng trong tay, "Lại phải đi hóa trị rồi.
Trường học có tổ chức quyên góp giúp nó, nhưng giờ ai sống cũng chẳng dễ dàng, có muốn quyên cũng chẳng quyên được bao nhiêu."
Trần Nhạc Mính lập tức ngẩn người.
"Hóa... nó bị bệnh sao?
Bệnh gì vậy?
Cần nhiều tiền lắm à?"
" Nói là trong đầu mọc ra khối u ác tính.
Mới trị hóa chất đợt đầu mà đã vét sạch tài sản rồi."
Trần Nhạc Mính vẫn ngơ ngác đứng đó, tay siết chặt hộp cơm nắm.
Cậu nhớ lại khoảng thời gian mới xuất viện, những ngày tháng đó ở trường vô cùng chật vật.
Một nơi hoàn toàn xa lạ, bạn cùng phòng thì không thân, Laura cũng lâu lâu mới ghé, còn anh trai thì hoàn toàn biệt tăm biệt tích.
Cậu đi học, ăn cơm đều chỉ có một mình, dần dà bắt đầu ghét những nơi đông người.
Người khác tụm ba tụm năm càng khiến cậu cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết.
Những lúc cô đơn nhất, là cậu bé kia lặng lẽ ngồi bên cạnh, không ồn ào, không nói nhiều, chỉ ngoan ngoãn cùng nhau ăn cơm nắm.
Có lúc sẽ cúi xuống vuốt ve con mèo hay con chó con đi ngang qua, có lúc lại ngẩng đầu lên nhìn cậu mà cười, ánh mắt dịu dàng.
Chỉ có một lần, cậu bé chủ động hỏi cậu: "Anh ơi, học đại học vui không?"
Trần Nhạc Mính nghĩ bụng: chẳng vui chút nào.
Nhưng không nỡ phá vỡ mong ước của nhóc, bèn mỉm cười đáp: "Chờ em vào học rồi sẽ biết."
Nháo Nháo chỉ tay vào cái mũ len to sụ trên đầu mình.
"Bên trong có cái gì đó, mẹ em nói... chắc không đợi được tới lúc vào đại học."
Trần Nhạc Mính nghe không hiểu, hỏi lại thì nhóc không nói nữa, vẫn như cũ mỗi ngày đến đình Vong Ưu, chờ cậu tới ăn cơm nắm cùng nhau.
"Tiền thuốc còn thiếu bao nhiêu?"
Trên thùng quyên góp có mã QR.
Trần Nhạc Mính rút điện thoại ra quét một phát, chuyển luôn hai vạn tệ.
Trong túi còn mấy tờ tiền lẻ, cậu cũng móc hết ra bỏ vào thùng.
Tuy bị gọi là thiếu gia, nhưng Trần Nhạc Mính sống không hề xa hoa hay phung phí.
Mỗi tháng anh trai cậu chỉ cho đúng 5.000 tệ sinh hoạt phí, ăn uống, đi lại, chơi bời đều phải tính toán trong đó.
Không ít lần nhờ học tốt được khen thưởng, mới có thêm chút tiền tiêu.
A di cũng không rõ còn thiếu bao nhiêu, chỉ biết hóa trị là cái hố không đáy, vừa cảm ơn rối rít vừa móc ra một cái mũ len nhỏ.
Là phiên bản thu nhỏ của chiếc mũ mà Nháo Nháo hay đội, cô tiện tay chỉ vào bụng mình: "Là nhóc ấy tự tay làm đấy, dặn đi dặn lại phải đưa cho một anh tóc xoăn đáng yêu nào đó."
Trần Nhạc Mính – vị "anh tóc xoăn đáng yêu" – lặng lẽ nhận lấy chiếc mũ len, siết chặt trong tay, không nói nổi một lời.
Trên đường về quán bar, trời bất chợt đổ mưa.
Mùa đông ở Phong Đảo lúc nào cũng âm u bất định, mưa và tuyết đan xen là chuyện thường tình.
Thời tiết như một con nhím tính khí khó chịu, sự lạnh lẽo âm ẩm đó xuyên qua da thịt, đâm sâu vào tận xương tủy, khiến người ta đau ê ẩm.
Trước kia Trần Nhạc Mính còn thấy khung cảnh ấy có chút lãng mạn.
Nhưng lúc này, cậu chỉ cảm thấy trống rỗng và mất mát.
Cúi đầu suốt dọc đường, đến khi vào quán bar vẫn không ngẩng lên nổi.
Dư Túy quả thật không có trong tiệm, chỉ có vài nhân viên đang lau chùi, dọn dẹp.
Phía sau quầy bar, Uông Dương đang nói chuyện với một bartender.
Vừa trông thấy Trần Nhạc Mính đi vào với dáng vẻ ủ rũ như cây héo, cả hai liếc mắt nhìn nhau một cái.
Uông Dương chống tay lên mặt quầy rồi thoăn thoắt nhảy ra, khom lưng tiến lại gần.
"Sao thế, tiểu thiếu gia?
Trên đường bị chó rượt à?"
Lúc này Trần Nhạc Mính mới ngẩng đầu lên, mi mắt cong cong cụp xuống như che giấu nỗi buồn.
Cậu cố gượng cười, nhưng nụ cười rõ ràng là giả tạo, nói cũng chẳng rõ ràng.
"Anh ——"
Từ sau quầy bar vọng đến một tiếng gọi lạnh lùng và rõ ràng.
Ánh mắt Trần Nhạc Mính lập tức bị thu hút qua bên đó — nơi một bartender đang băm đá lạnh.
Anh ta tên là Tần Văn, ba mươi tuổi, nét mặt gọn gàng, sạch sẽ, dáng người cao gầy.
Bình thường khi làm việc luôn mặc sơ mi kèm áo khoác, mang theo khí chất cấm dục như người mẫu tạp chí.
Nhưng lúc này trong giờ nghỉ, anh ta lại mặc một chiếc áo ba lỗ cotton trắng toát, giặt tới bạc màu, trông giống như kiểu đàn ông trung niên già dặn, nhã nhặn, thành thật.
Nhưng chỉ cần Uông Dương ghé sát thổi nhẹ một hơi bên tai, Tần Văn liền giật mình hoảng hốt, đến mức con dao trên tay cũng cầm không vững.
Khối băng hình chữ nhật dài khoảng hai mươi centimet, chưa qua xử lý, bề mặt gồ ghề lồi lõm, trắng đục mờ mịt như phủ sương.
Trần Nhạc Mính nhìn thấy rõ bàn tay thon dài của anh ta nhẹ nhàng cầm lấy chuôi dao, động tác thành thạo, cắt một nhát dứt khoát.
Khi dao rơi xuống, tuyết băng tung bay, mặt cắt phẳng lì hiện ra, bên trong trong suốt lấp lánh, như viên pha lê vừa được đánh bóng — nhìn cực kỳ đã mắt.
"Oa!
Tuyệt thật đó!"
Miệng Trần Nhạc Mính há lớn như một cái cổng sạc USB.
"Có muốn ăn đá bào không?
Bảo anh ấy chém cho cậu một chén."
Uông Dương dựa lưng vào quầy bar, một tay cầm chai rượu, tay kia vắt ngang vai Tần Văn.
Cánh tay anh nổi bật với những đường cơ bắp mềm mại mà gọn gàng, tóc dài buộc thấp vắt qua vai sau, diện mạo vừa sắc sảo vừa diễm lệ — mang theo một loại khí chất âm nhu nhưng mạnh mẽ khó diễn tả.
Trần Nhạc Mính vẫn rất lễ phép: "Vậy... có phiền anh không?"
Tần Văn mỉm cười: "Đi lấy cái chén đi."
"Dạ!" – Cậu lập tức chạy lon ton vào bếp, cầm ra một cái chén nhỏ, hai tay cung kính đưa tới để Tần Văn bào đá cho mình.
Đôi mắt cậu sáng rỡ như có sao trời bên trong.
Giống hệt một đứa trẻ nhỏ — dù có trải qua chuyện buồn đến đâu, chỉ cần bị thứ gì đó hấp dẫn thì tâm trạng cũng lập tức chuyển biến.
Tần Văn như cũng bị sự trong sáng đó làm cho mỉm cười, anh khéo léo xoay khối băng trong tay, lật nghiêng rồi dựng đứng, từng nhát dao cắt xuống dứt khoát và thanh thoát, âm thanh "anh " vang lên giòn giã như nhạc.
Mỗi lần lưỡi dao hạ xuống, một lớp băng tuyết mỏng lại rơi xuống chén.
Sáu mặt băng được gọt phẳng đều tăm tắp, trong chén đã chất thành một ngọn núi nhỏ lấp lánh.
Tần Văn lại rưới lên hai vòng nước đường hương phong, sau đó thêm topping dâu tây và xoài cho đầy.
Uông Dương thì tỉ mỉ lấy ổi ruột đỏ cắt tỉa thành hình một con heo nhỏ, đặt nghiêng nghiêng nằm trên đỉnh "núi băng".
Trong phòng đã bật lò sưởi ấm áp, cổ họng Trần Nhạc Mính bị hong đến khô rát, ngứa ngáy khó chịu.
Cậu nhìn chằm chằm chén đá bào, nước miếng suýt chảy ra, trong đầu đã tưởng tượng ra cảm giác nhai "rắc rắc" mát lạnh sảng khoái trong miệng.
Ngay lúc cậu chuẩn bị đưa tay ra nhận, một câu nói đột ngột vang lên từ trên đỉnh đầu.
"Đừng cho em ấy ăn cái này."
Giọng nói trầm thấp, lười nhác, xen chút lạnh nhạt — là Dư Túy.
Trần Nhạc Mính lập tức ngẩng đầu tìm kiếm, rồi phát hiện trên trần nhà có một camera giám sát đang xoay nhẹ.
Ống kính hướng thẳng về phía cậu, trong màn hình đen nhánh ánh lên hai tia sáng đỏ hình dấu cộng – ngay giao điểm ánh đỏ ấy, giống hệt như một con mắt đang nhìn chằm chằm.
Âm thanh kia rõ ràng là phát ra từ hệ thống giám sát đó.
Từ lúc cậu bước vào quán bar đến giờ, Dư Túy vẫn luôn dõi theo cậu.
Lẽ ra đó phải là chuyện khiến người ta sởn tóc gáy nhưng vào mắt Trần Nhạc Mính lại lập tức biến thành:
"Trời ơi!
Ngầu thật đó!!"