[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 133,399
- 0
- 0
[Đam Mỹ/Hoàn] Rốt Cuộc Cậu Còn Có Bao Nhiêu 'Anh Trai Tốt' Nữa?
Chương 59: Có muốn tranh cũng phải xem ai đến trước!
Chương 59: Có muốn tranh cũng phải xem ai đến trước!
Phỉ Thành vừa dứt lời, Lạc Chấp Diệp khẽ nhíu mày.
Dù vậy, anh vẫn giữ được sự trầm ổn vốn có, không vì một câu châm chọc mà dao động.
Người đàn ông cao quý, lãnh đạm như băng sơn chỉ nhàn nhạt đáp: "Tôi và Tiểu Dương từng là anh em thân thiết, ngày thường viết thư qua lại cũng là chuyện bình thường.
Không giống như Tiểu Phỉ cậu và A Cẩm đều là bạn cùng lứa tuổi, có lẽ càng có nhiều chuyện để tâm sự hơn."
Lời vừa dứt.
Những khách mời khác không hẹn mà cùng nảy ra một ý nghĩ - cao tay, thực sự quá cao tay!
Không động thanh sắc mà đã chém đối thủ hai nhát.
Phỉ Thành tức đến mức tóc như muốn bốc khói.
Hắn vừa định lên tiếng thì không xa, Phó Cẩn Thành chẳng biết từ lúc nào đã bước tới.
Ánh mắt hắn quét qua mọi người, nói: "Nếu tôi nhớ không lầm thì nơi ở thường ngày của hai vị đều không tiện đường tới cao ốc kinh mậu.
Công ty của tôi vừa hay ở gần đó, lát nữa tôi có một cuộc họp, có thể tiện đường đưa cậu đi."
Phó Cẩn Thành mang dáng vẻ hoàn toàn như chỉ thuận miệng nhắc tới.
Phỉ Thành và Lạc Chấp Diệp đều không ngờ một đường đua nhỏ hẹp thế này lại có thể nửa chừng xuất hiện thêm một Trình Giảo Kim*.
[Trong tiểu thuyết Thủy Hử, Trình Giảo Kim (程咬金) là một nhân vật lịch sử được hư cấu, nổi tiếng với tính cách thô lỗ nhưng thẳng thắn, võ nghệ không cao nhưng hay gặp may mắn bất ngờ.
Ông thường xuất hiện trong các tình huống "nửa đường xuất hiện", gây ra những tình thế bất ngờ, phá vỡ kế hoạch của người khác.]
Lạc Chấp Diệp nói: "Phó tổng công việc bận rộn như vậy, cũng có thời gian sao?"
"Vừa hay tiện đường thôi."
Phó Cẩn Thành là người có thâm niên sâu nhất, cũng là người luôn trầm ổn nhất trong số họ.
Trong những người có mặt, chỉ có khí thế của hắn là có thể sánh ngang với Lạc Chấp Diệp.
Hắn xoay người nói: "Hay là Lạc tiên sinh muốn đích thân đưa cậu ấy đi?
Tôi nhớ bên ngoài có không ít fan tới đón anh, lát nữa ra ngoài bị chụp hình thật sự không có ảnh hưởng gì sao?"
Nếu nói Lạc Chấp Diệp có thể không lộ thanh sắc mà đâm Phỉ Thành, thì trình độ của Phó Cẩn Thành và Lạc Chấp Diệp có thể nói là ngang tài ngang sức, đều là không động thanh sắc mà đánh trúng điểm yếu, lại vẫn giữ được dáng vẻ áo mũ chỉnh tề, lời nói nghe qua vô cùng đường hoàng.
Giới thượng lưu chính là như vậy.
Mọi lưỡi kiếm đều giấu dưới làn nước phẳng lặng, trong tiếng cười nói đã giao phong qua mấy lượt.
Không khí dần dần trở nên căng thẳng, mọi người đều nghĩ rằng trận tranh giành này sẽ không thể gay cấn hơn được nữa.
Nhưng ngay lúc đó, một người bất ngờ lên tiếng.
Lương Thâm bước tới từ phía sau, nhẹ giọng nói: "Đừng tranh cãi nữa."
Ánh mắt mọi người lập tức dời về phía hắn.
Lương Thâm đi tới giữa đám đông.
Trông hắn nho nhã lịch sự, giống như một người đứng ra phân xử công bằng.
Hắn đẩy gọng kính, nhìn Giản Thượng Ôn nói: "Giản tiên sinh còn nhớ lời đã nói trên du thuyền không?"
Giản Thượng Ôn vốn định bảo bọn họ mau cút hết, để cậu đi cửa sau cho yên tĩnh.
Nhưng bị Lương Thâm nói vậy, cậu bỗng nhớ ra.
À, còn có chuyện này, suýt thì quên mất.
"Mời Lương tiên sinh một bữa cơm."
Giản Thượng Ôn cười cười, mở mắt nói dối: "Yên tâm đi, chuyện như vậy sao tôi có thể quên được."
Lương Thâm khẽ gật đầu: "Không biết hiện giờ Giản tiên sinh có rảnh không?"
Giản Thượng Ôn nhìn qua một lượt sắc mặt của mọi người.
Xem ra hôm nay, bất kể chọn ai cũng sẽ có kẻ không vừa lòng.
Nếu đã vậy, chi bằng chọn một người khiến tất cả đều không vui.
Nụ cười trên môi cậu càng sâu hơn, ánh mắt cong cong, trong đôi mắt như có ánh nước lấp lánh, vừa tinh nghịch vừa đầy ẩn ý: "Đương nhiên."
Lương Thâm tự nhiên là vui vẻ.
Nhưng con người hắn xưa nay quen sống bằng lớp vỏ bọc, nên dù vui cũng không biểu hiện quá rõ ràng.
Chỉ sau khi gương mặt tuấn tú khẽ cong lên một nụ cười nhạt rồi liền trở lại như thường, hắn quay sang những người khác nói: "Vậy chúng tôi xin phép đi trước."
Giản Thượng Ôn cất bước chuẩn bị rời đi.
Nhưng Phỉ Thành không dễ dàng chịu thua như vậy.
Hắn mở miệng: "Vậy sau khi ăn xong, anh sẽ về đâu?"
Chuyện chỗ ở vẫn chưa quyết định.
Hắn không lo Giản Thượng Ôn và Lương Thâm đi ăn cơm, vì gia quy nhà họ Lương nghiêm ngặt như vậy, chắc chắn sẽ không cho phép tùy tiện đưa người về.
Thứ hắn lo là Giản Thượng Ôn lại lén hắn mà tới chỗ của mấy người khác.
Phỉ Thành dám vỗ ngực khẳng định mình là chính nhân quân tử, hắn sẽ không làm gì Giản Thượng Ôn, nhưng những người khác thì chưa chắc.
Giản Thượng Ôn dừng bước nhìn hắn, bật cười: "Tiểu Phỉ, sao cậu lại quan tâm tôi ở đâu thế?"
Ánh mắt của mọi người đều dồn cả lên người Phỉ Thành.
Hắn trở thành tiêu điểm của sự chú ý, tai hơi đỏ lên, cũng không thể đem tâm tư nhỏ bé của mình nói ra, thế nên hắn bèn bào chữa: "Tôi... tôi dù gì cũng xem như chủ nợ của anh, nếu anh bỏ trốn thì tôi biết tìm đâu anh ở đâu?"
Thật là một lý do hoàn hảo!
Thật ra người thông minh nghe cũng nhận ra cái cớ này có phần gượng ép, dù sao thì Phỉ gia cũng chẳng thiếu chút tiền đó.
Nhưng Giản Thượng Ôn lại tỏ ra rất nghiêm túc.
"Ồ, cậu nói chuyện này à, may mà cậu nhắc, không thì tôi suýt quên mất."
Giản Thượng Ôn móc từ trong túi ra một tấm thẻ, trực tiếp đặt vào tay Phỉ Thành, nói: "Đây là tiền thù lao quảng cáo mà bên nhãn hàng chuyển cho tôi mấy hôm trước, cụ thể bao nhiêu tôi cũng chưa kiểm tra, nhưng chắc là đủ rồi."
Phỉ Thành có phần ngơ ngác cầm lấy tấm thẻ ấy.
Giản Thượng Ôn lại mang dáng vẻ giải quyết công việc theo đúng quy trình, thậm chí còn mỉm cười với hắn, nói: "Nếu không đủ thì cậu nói với tôi, tôi sẽ bù thêm."
Cầm tấm thẻ mỏng nhẹ trong tay, nhưng Phỉ Thành lại cảm thấy nặng như núi, trong lòng trĩu xuống, chẳng vui nổi chút nào.
Đường nét mày mắt của hắn vốn đã dữ, lúc này càng nhuốm thêm mấy phần u ám.
Hắn không thích dáng vẻ gần như tiền trao cháo múc này của Giản Thượng Ôn, cứ như chỉ cần rời khỏi những thứ ấy, giữa bọn họ sẽ không còn bất kỳ giao tình nào nữa.
Khi hắn ngẩng đầu lên lần nữa.
Giản Thượng Ôn đã xoay người rời đi.
Chiếc vali vốn còn trong tay cậu đã được Lương Thâm xách giúp.
Hai người sóng vai bước ra ngoài, vừa đi vừa nói chuyện.
Không biết Lương Thâm nói gì mà Giản Thượng Ôn bật cười.
Ánh đèn trong sảnh sân bay rơi xuống người họ, trông vô cùng xứng đôi.
Nhưng trong mắt hắn, cảnh tượng này lại chói mắt đến mức khó chịu.
.....
Bên ngoài sân bay.
Fan của Lương Thâm thực ra cũng không ít, nhưng rốt cuộc vẫn không thể so với mấy minh tinh hàng đầu kia.
Hơn nữa sân bay đã kiểm soát lưu lượng.
Bọn họ lại đi qua lối VIP, trực tiếp đến thẳng tầng hầm để xe.
Chiếc xe mà Lương gia cử đến lần này cũng cực kỳ kín đáo, nên cả đoạn đường lại bình an vô sự, thuận lợi rời khỏi sân bay.
Lúc lên xe, tài xế còn có chút ngạc nhiên nhìn về phía Giản Thượng Ôn.
Do dự một lát.
Tài xế chủ động chào hỏi: "Giản tiên sinh."
"Chú Vương."
Giản Thượng Ôn cười cười, không hề câu nệ: "Chú trông vẫn trẻ trung như vậy."
Tài xế có chút ngượng ngùng, nhưng tâm trạng cũng trở nên rất tốt: "Cảm ơn Giản tiên sinh."
Cũng đã một, hai năm không gặp lại cậu rồi.
Bác còn tưởng sẽ chẳng bao giờ thấy cậu xuất hiện nữa.
Không ngờ lần này lại có thể đón cậu lên xe.
Xem ra thiếu gia thật sự rất để tâm đến cậu.
Bao năm qua, bên cạnh cậu ấy ngoài Giản Thượng Ôn thì cũng chỉ có Ôn Cẩm, chẳng còn ai khác.
Lương Thâm hỏi cậu: "Mời tôi đi đâu ăn?"
Giản Thượng Ôn nói: "Vốn dĩ còn định mời Lương tiên sinh chọn hẳn một nhà hàng cho đàng hoàng, nhưng vừa rồi anh cũng thấy rồi đấy, thẻ của tôi đã đem đi trả nợ, bây giờ chắc không với tới nhà hàng năm sao được nữa.
Hay là...
ăn đồ vặt ở khu chợ đêm nhé?"
Lương Thâm: "......?"
Hắn liếc nhìn Giản Thượng Ôn một cái.
Giản Thượng Ôn cười tươi nhìn hắn, thản nhiên không né tránh.
Lương Thâm liền nói với tài xế: "Đi Hoa Đình."
Đó là khách sạn lớn thuộc Lương gia, cũng là một trong những nhà hàng cao cấp bậc nhất A thành.
Giản Thượng Ôn nhắc hắn: "Lương tiên sinh, tuy tôi có nói là cảm ơn anh đã đưa mấy con cá đó cho tôi, nhưng anh cũng không thể đem hết tiền bán cá đi ăn hết chứ?"
Lương Thâm liếc cậu một cái, nói: "Khi nào tôi nói để cậu trả tiền?"
Giản Thượng Ôn còn chưa kịp khen hắn.
Lương Thâm đã cười cười.
Người đàn ông ngày thường lúc nào cũng nho nhã lịch thiệp, giả vờ còn lịch sự hơn ai hết, rời khỏi tầm mắt công chúng rồi, cuối cùng cũng lộ ra bản tính.
Hắn thong thả nói:
"Bảo bối, nếu thật sự chỉ dựa vào số tiền bán cá của cậu, e là cả đời này cũng không mời nổi tôi một bữa cơm đâu."
Giản Thượng Ôn: "......"
Được lắm, rất Lương Thâm.
Cậu vẫn luôn biết người đàn ông này, tận sâu trong cốt tủy vẫn giữ thái độ của một kẻ thuộc tầng lớp thượng lưu, cao cao tại thượng.
Bọn họ vĩnh viễn không thể sống chung một thế giới.
Đương nhiên, Giản Thượng Ôn nghĩ thầm, đồ chó chết, ai thèm muốn ăn cơm với anh chứ.
Nhà hàng cao cấp cái gì, một miếng thịt đã mấy ngàn, ăn không no mà còn đắt cắt cổ, chuyên chém mấy kẻ ngốc lắm tiền như các anh.
À, suýt quên mất, chính là nhà bọn họ mở ra để chém người.
Xe chẳng mấy chốc đã tới nơi.
Ngồi vào bàn trong nhà hàng, Giản Thượng Ôn quen tay cầm lấy thực đơn.
Nơi này trước kia cậu từng bị ép tới mấy lần, thế nên gọi món cũng chẳng cần suy nghĩ lâu, gọi gì cũng được, dù sao cậu cũng chẳng thích ăn, với cậu còn không thực tế bằng quán ven đường.
Lương Thâm ngồi đối diện bàn ăn, nghe Giản Thượng Ôn thuần thục đọc ra mấy tên món, ánh mắt liền trầm xuống.
Đều là những món hắn thích ăn.
Xa nhau lâu như vậy, Giản Thượng Ôn vẫn nhớ rõ ràng đến thế, xem ra quả thật là để tâm tới hắn.
Tâm trạng Lương Thâm tốt lên đôi chút, hắn nói: "Cậu gọi thêm cho mình vài món đi, gầy quá rồi, ăn nhiều hơn một chút."
Giản Thượng Ôn nói: "Bấy nhiêu là đủ rồi."
Có gì ngon đâu, dù sao cũng chẳng có món nào thực sự khiến cậu muốn ăn.
Một bữa ăn kết thúc khá nhanh.
Sau khi ăn xong, Giản Thượng Ôn vốn định rời đi, Lương Thâm lại trực tiếp đứng dậy nói: "Về xem một chút không?"
Giản Thượng Ôn có chút bất ngờ ngẩng đầu nhìn hắn.
Phải biết rằng Lương Thâm là người dù núi Thái Sơn sụp trước mặt cũng không đổi sắc, vậy mà dưới ánh nhìn của Giản Thượng Ôn, ánh mắt hắn lại khẽ dịch đi, cuối cùng vẫn nói: "Tiểu Hắc chắc là rất nhớ cậu."
Động tác của Giản Thượng Ôn khựng lại.
Cậu ngẩng lên nhìn Lương Thâm, cười cười, đôi mắt đặc biệt trong trẻo: "Rốt cuộc là nó nhớ tôi, hay là anh nhớ tôi?"
Lương Thâm nhướn mày, mọi tâm tư dường như đều giấu sau cặp kính.
Bốn mắt nhìn nhau, hắn nói: "Cậu nghĩ sao?"
"Không biết."
Giản Thượng Ôn trả lời gọn gàng dứt khoát, rồi đứng dậy: "Đã không phải là anh nhớ tôi, vậy tạm thời tôi không về nữa.
Nếu Tiểu Hắc nhớ tôi, đợi tôi sắp xếp xong chỗ ở, anh cứ đưa nó tới cho tôi.
Dù sao thì..."
Cậu dừng lại một chút, rồi cười nhạt, nhẹ giọng bổ sung:
"Biết đâu, nó còn thích ở với tôi hơn ấy chứ?"
Nói xong, cậu không đợi xem phản ứng của Lương Thâm, trực tiếp xoay người rời đi.
Rất nhiều chuyện, đến đúng điểm là đủ.
Đồng ý ăn bữa cơm này, không chỉ vì muốn thoát thân, mà còn bởi vì, vài ngày nữa, có lẽ cậu còn một chuyện quan trọng hơn cần dùng đến hắn.
......
Ký túc xá tòa nhà Century Entertainment.
Giản Thượng Ôn từ bên ngoài trở về, kéo vali tìm tới cửa phòng ký túc của mình.
Phòng ký túc này vị trí cũng không tệ, nằm ở cuối hành lang, là phòng đơn, cậu ở một mình.
Đương nhiên rồi.
Điều này không phải vì cậu may mắn, hay công ty ưu ái cậu.
Chỉ là bởi vì nếu có người ở chung phòng với cậu, thì sẽ liên tiếp xảy ra chuyện kỳ quái.
Tất cả cũng chỉ bởi vì Lương Thâm chính là một con chó điên.
Chuyện này lặp đi lặp lại quá nhiều lần, căn bản không còn ai muốn ở chung phòng với cậu nữa.
Thẻ cửa kêu "tít" mấy tiếng, nhưng không mở ra.
Người ở phòng ký túc bên cạnh bước ra.
Những người sống trong khu ký túc cơ bản đều là nghệ sĩ tuyến dưới của công ty.
Người kia nhìn thấy Giản Thượng Ôn cũng có chút bất ngờ, rồi nói: "Cậu về rồi à.
Cửa phòng ký túc của cậu không mở được phải không, cậu đi tìm chú Vương phía trước để mở lại quyền tạm thời nhé.
Anh Trương nói cậu về thì qua tìm anh ấy một chuyến, anh ấy gọi điện cho cậu mãi không được, có chuyện muốn nói với cậu."
Giản Thượng Ôn gật đầu nói: "Tôi biết rồi."
Anh Trương, Trương Thiệu Thành là người đại diện của cậu.
Một kẻ không hề hiền lành gì.
Năm đó Giản Thượng Ôn ký vào công ty này, cũng là vì khi ấy cậu theo Lương Thâm, nếu không ký ở đây, Lương Thâm sẽ không cho cậu ra ngoài làm việc.
Lúc ban đầu.
Trương Thiệu Thành đối với cậu cũng xem như không tệ, nhưng từ sau khi cậu và Lương Thâm chia tay, thái độ liền xoay chuyển hoàn toàn, cố ý lạnh nhạt cậu, ép cậu khuất phục trước công ty, tiện thể giới thiệu kim chủ cho cậu, để bản thân gã cũng vớt được chút lợi.
Cậu nhớ rõ, kiếp trước cũng từng xảy ra chuyện như vậy.
Chỉ là lần đó Giản Thượng Ôn tự tay đánh người, bị công ty trả thù không nhẹ, khiến danh tiếng về sau của cậu càng thêm tệ.
Lần này Giản Thượng Ôn đã có chuẩn bị.
Bữa tiệc trên tầng cao nhất của khách sạn nơi gặp mặt ngày mai, vừa hay là buổi tụ họp của Lương Thâm.
Cậu nhất định phải để Lương Thâm tận mắt nhìn thấy bộ mặt xấu xí của người đại diện công ty mình.
Không phải muốn theo đuổi tôi sao?
Vậy thì để tôi xem anh còn có thể làm gì.
Dù sao cũng toàn là một đám chó điên, chi bằng để chúng tự cắn lẫn nhau.
......
Làm xong thẻ tạm thời, trở về phòng, Giản Thượng Ôn tắm rửa xong ngồi xuống sofa, lúc này mới phát hiện điện thoại cứ rung liên tục.
Cậu cầm lên xem.
Phỉ Thành.
Tin nhắn chưa đọc: 99+
Trẻ tuổi đúng là tốt, sức trâu dùng mãi không hết.
Giản Thượng Ôn mở ra liền thấy mấy tin nhắn mới nhất.
[Phỉ Thành]: Anh về chưa?
Có phải đã quay lại ở ký túc xá rồi không?
Xem ra tên này rất để ý việc cậu đang ở đâu.
Giản Thượng Ôn liền trả lời ngắn gọn một câu: "Ừ, ký túc xá."
Bên kia Phỉ Thành gần như trả lời ngay lập tức: Thật sự ở ký túc xá sao?
Ký túc xá đó anh lâu rồi không ở, có ở được không?
Hay là qua nhà tôi đi, tôi bảo tài xế đến đón anh?"
Giản Thượng Ôn gõ chữ: "Không đi."
Phỉ Thành sốt ruột: Tại sao?
Còn gửi theo một cái icon mặt đỏ giận dỗi.
Giản Thượng Ôn bình tĩnh đáp: "Tôi ở ký túc xá rất tốt.
Hơn nữa tới chỗ cậu, tôi đi đâu cũng không tiện."
Phỉ Thành lập tức bám lấy trọng điểm: Anh muốn đi đâu?
Giản Thượng Ôn thản nhiên đáp: "Công việc, cậu hỏi làm gì?"
Phỉ Thành liền có chút bực bội.
Nhìn Giản Thượng Ôn lại không trả lời tin nhắn nữa, tức đến mức ném thẳng điện thoại đi.
Đúng lúc Phỉ Lan từ bên ngoài bước vào, vừa mở cửa đã thấy chiếc điện thoại đáng thương nằm trên sàn rung bần bật, cô có chút ngạc nhiên.
Phỉ Lan nói: "Lại có ai chọc giận em à, lấy điện thoại ra trút giận thế?"
Phỉ Thành thân hình cao lớn, ôm chiếc gối ôm trong lòng mà trông lại có chút tủi thân, nhưng vẫn mạnh miệng: "Không ai cả."
Phỉ Lan vừa nhìn là biết, chắc chắn không phải người bình thường.
Bởi vì người bình thường mà chọc tới vị thiếu gia này, hoặc là đánh nhau một trận cho xong, hoặc là đại thiếu gia căn bản chẳng thèm để trong lòng.
Người có thể khiến hắn rối rắm như vậy, chỉ có thể là người trong lòng hắn mà thôi.
"Ôn Cẩm?"
Phỉ Lan đoán thử.
"Hai đứa cãi nhau à?"
Phỉ Thành trừng mắt: "Tự nhiên nhắc đến Ôn Cẩm làm gì?"
Không phải Ôn Cẩm sao?
Cô suy nghĩ một lát, trong lòng dần dần có một suy đoán.
Phỉ Lan do dự hỏi: "Giản Thượng Ôn?"
Vừa nghe câu này, toàn thân Phỉ Thành chấn động.
Hắn trước tiên sững sờ nhìn chị mình một cái, rồi ho khẽ một tiếng, mở miệng nói: "Không phải anh ta!
Liên quan gì đến anh ta chứ?"
Phỉ Lan: "......"
Thiếu gia à, em thiếu điều khắc luôn tên người ta lên trán rồi đó!
Nhìn chiếc điện thoại bị ném dưới đất, tâm trạng Phỉ Lan có chút phức tạp.
Thực ra cô không quá muốn Phỉ Thành ở bên Giản Thượng Ôn.
Người kia vừa nhìn đã biết là người từng trải, tâm tư thâm sâu, còn em trai cô thì quá mức đơn thuần, chưa từng yêu ai, căn bản là không cùng đẳng cấp.
Cô rất sợ Phỉ Thành bị người ta lợi dụng.
Cô biết, tuy em trai trông hung dữ, nhưng bản tính lại chẳng xấu chút nào, hơn nữa một khi đã thích ai thì sẽ dốc hết lòng dốc hết dạ đối xử tốt với người đó.
Chỉ cần Giản Thượng Ôn có một chút tâm địa xấu, cũng đủ để biến em trai nhà cô thành trò đùa.
Nhưng mà...
Phỉ Lan nhìn Phỉ Thành ngồi bên cạnh im lặng không nói.
Điện thoại dưới đất sáng lên, hắn lập tức nhặt lên, phát hiện là 10086 thì lại lặng lẽ ngồi xuống, không nói lời nào.
Tâm trạng cô bỗng trở nên càng phức tạp hơn.
Phỉ gia cũng xem như là hào môn thế gia, điều kiện của em trai cũng không tệ, vậy mà sao lại cứ khăng khăng thích đúng người đó chứ!
Lại còn bị người ta coi như cún con mà đùa giỡn.
Và càng tệ hơn nữa là... cho dù bị đem ra chơi đùa, hắn vẫn phải xếp hàng chờ đến lượt.
Chuyện này... biết kêu ai phân xử đây?
......
Ngày hôm sau.
Giản Thượng Ôn gặp mặt người đại diện Trương Thiệu Thành.
Thái độ của Trương Thiệu Thành đối với cậu so với trước kia có thể nói là nhiệt tình hơn rất nhiều.
Gã hồ hởi nói: "Thượng Ôn à, biểu hiện của cậu trong show hẹn hò chúng tôi đều xem cả rồi, thật sự rất xuất sắc.
Có rất nhiều nhà đầu tư đều bày tỏ sẵn sàng cân nhắc cậu.
Trước giờ cậu chẳng phải luôn muốn đóng phim điện ảnh sao, tôi nghĩ nhân lúc chương trình đang có độ hot này, vừa hay cũng có thể tranh thủ cơ hội gặp mặt mấy vị nhà sản xuất.
Đây là cơ hội tôi khó khăn lắm mới giúp cậu bàn được đó!"
Giản Thượng Ôn nhìn bộ dạng chân thành tha thiết của gã.
Nhớ lại kiếp trước, cậu đúng là một kẻ ngu ngốc.
Lúc đó đã là sau khi kết thúc tập hai, trải qua những chuyện kia, cậu gần như rơi vào trạng thái tuyệt vọng.
Khi người đại diện nói những lời ấy với cậu, cậu còn tưởng rằng mình đã nắm được cọng rơm cứu mạng.
Nhưng thực chất, thứ cậu nắm được chỉ là một con dao tẩm độc.
Không sao cả, lần này cậu sẽ tự tay cầm con dao đó, đâm ngược trở lại.
Trương Thiệu Thành cười hỏi: "Cậu thấy thế nào?"
Giản Thượng Ôn cũng nở nụ cười chân thành không kém, nói: "Anh Trương, thật khó cho anh còn nhớ tôi muốn đóng phim.
Anh vất vả lắm mới tranh thủ được cơ hội này cho tôi, đương nhiên tôi sẽ trân trọng rồi."
Trương Thiệu Thành mừng rỡ: "Cậu thật sự chịu đi sao?"
Giản Thượng Ôn gật đầu: "Đương nhiên.
Nhưng lần này, đã là các vị nhà sản xuất đến gặp tôi, thì để tôi mời bữa cơm nhé!"
Trương Thiệu Thành do dự một chút: "Cái này..."
"Không được sao?"
Giản Thượng Ôn làm ra dáng muốn từ chối: "Nếu ngay cả một bữa cơm cũng không cho tôi thể hiện chút thành ý, vậy tôi cũng chẳng còn mặt mũi nào mà đến gặp họ nữa."
Thấy cậu định đứng dậy rời đi, Trương Thiệu Thành vội vàng nói: "Ấy ấy, đừng, đừng đi!
Không sao, chẳng phải chỉ là một bữa cơm thôi à.
Được được, vậy để cậu chọn nhà hàng, nhưng cậu đừng chọn nơi nào quá kém đấy."
Đặc biệt là cách âm không được quá kém, nghĩ tới đây gã cười đầy ẩn ý.
Giản Thượng Ôn cũng mỉm cười nói: "Anh yên tâm đi, sao có thể chứ, tôi nhất định sẽ đặt một khách sạn tốt để cảm ơn mọi người."
Khách sạn Hoa Đình bình thường rất khó đặt chỗ.
Nhưng với Giản Thượng Ôn thì lại rất đơn giản.
Cậu đã tới đây nhiều lần, hơn nữa đều là đi cùng thiếu gia của Hoa Đình.
Thế nên, chỉ cần "quét mặt" là có thể đặt được phòng riêng.
Bữa tiệc được ấn định vào buổi tối.
Lúc Giản Thượng Ôn đến nơi, trong phòng riêng đã có không ít người.
Vừa bước vào, lập tức nhìn thấy mấy gã trung niên bụng phệ, thậm chí có người hói một mảng lớn, đội tóc giả lộ liễu.
Những người tới hôm nay, gần như giống hệt kiếp trước.
Giản Thượng Ôn mỉm cười, người cũng đã tới đủ, cậu rất lễ phép cúi chào nói: "Chào mọi người, xin lỗi vì đến muộn một chút, tôi vừa xác nhận lại thực đơn với quản lý bên ngoài."
Dưới ánh đèn chùm vàng kim tráng lệ, người đứng đó da trắng như ngọc, đôi mắt long lanh như nước, hàng mày thanh tú, chỉ cần nở nụ cười là dường như cả hàng mày khóe mắt đều nhuốm ánh xuân, khiến căn phòng sáng bừng lên mấy phần.
Cả phòng phút chốc rơi vào tĩnh lặng.
Trước khi đến ai cũng biết Giản Thượng Ôn rất đẹp, nhưng không ngờ người thật còn đẹp hơn trên màn ảnh rất nhiều!
Một vẻ đẹp khó có thể diễn tả bằng lời, vừa bước vào đã như tách khỏi mọi người ở một tầng không gian khác, đẹp đến mức không giống người thật.
Thế nhưng cậu lại đứng đó rất chân thực, nói chuyện với bọn họ.
Trong khoảnh khắc ấy, phần lớn các nhà đầu tư bỗng nhiên đều hiểu ra vì sao ai cũng biết mấy năm trước Giản Thượng Ôn có kim chủ chống lưng, vậy mà vẫn không nổi.
Bởi vì ngay giây phút đầu tiên nhìn thấy cậu, trong lòng họ bỗng dưng xuất hiện một ý nghĩ quái dị:
Nếu là tôi, tôi cũng không nỡ để người này bị cả thế giới dòm ngó.
Trương Thiệu Thành là người hoàn hồn đầu tiên, gã cười nói: "Không sao không sao, không muộn, Thượng Ôn vào đi, mọi người đều đang đợi cậu."
Giản Thượng Ôn liền khép cửa phía sau lại, chọn một chỗ ngồi gần cửa nhất rồi ngồi xuống.
Ánh mắt của tất cả mọi người đều dồn lên người cậu.
Trong lúc nâng chén cạn ly, cậu nói cười tự nhiên, cử chỉ nhã nhặn mà không mất phong độ, từng động tác đều khẽ khàng khơi dậy tâm tư của mỗi người.
Rượu qua ba vòng.
Cuối cùng cũng có kẻ không nhịn được nữa.
Khi Giản Thượng Ôn cảm nhận được có bàn tay muốn men theo đùi mình, cậu liền đứng dậy, chiếc ly bên tay rơi xuống đất vỡ tan, khiến mọi người giật mình.
Cậu mỉm cười nói: "Xin lỗi, trượt tay."
Bên ngoài có nhân viên phục vụ bước vào dọn món, thấy ly vỡ liền nói: "Xin lỗi, chúng tôi sẽ cho người tới dọn ngay."
Giản Thượng Ôn đáp: "Làm phiền rồi."
Rồi cậu quay sang nhìn vị nhà sản xuất bụng phệ ngồi cạnh.
Giản Thượng Ôn cười nói: "Để tôi kính ngài một ly coi như xin lỗi nhé?"
Nhà sản xuất cầu còn không được, vội vàng gật đầu: "Được được được!"
Uống rượu xong ngồi xuống, hắn vỗ vai Giản Thượng Ôn nói: "Ôn Ôn à, thật ra tôi vẫn luôn rất coi trọng cậu.
Hôm nay gặp mặt trực tiếp mới phát hiện, cậu quả thực là một diễn viên hiếm có.
Chỉ cần cậu chịu theo tôi, tôi đảm bảo..."
Vừa nói vừa định ghé lại gần hơn.
Giản Thượng Ôn mỉm cười.
Cậu ước chừng thời gian cũng sắp tới rồi, Lương Thâm hẳn là sắp đi ngang qua.
Trò hay sắp bắt đầu...
Cánh cửa bên ngoài mở ra.
Chẳng mấy chốc đã có một đoàn người đi ngang qua.
Giản Thượng Ôn nghiêng mắt nhìn sang, trong đôi mắt vốn còn ánh cười bỗng nhuốm vẻ sững sờ.
Sao lại không phải Lương Thâm?
Sao lại là... hắn?