Chương 23
Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ - Edit: Kaorurits.
“Vậy được rồi, nếu ca ca không muốn nói thì thôi vậy.
Ca ca mau đi đánh răng rửa mặt đi, Tiểu Khê đợi ca ca cùng ngủ.”
Mạnh Khê bĩu môi, trông y hệt một chú vịt con đầy tủi thân, đáng yêu đến mức khiến người ta muốn cắn một cái.
Cậu biết mình không thể nào lay chuyển được ca ca, nên đành ngoan ngoãn chấp nhận.
Thấy Chu Uẩn Dương vẫn chưa thay đồ ngủ, cậu vội vàng nhắc nhở hắn đi làm vệ sinh cá nhân.
“Được rồi, anh sẽ quay lại ngay để ngủ cùng Khê Bảo.”
Chu Uẩn Dương vừa về đến nhà đã mở game lên ngay, còn chưa kịp tắm rửa thay quần áo.
Giờ bị Mạnh Khê thúc giục, hắn tất nhiên không thể từ chối.
“Dạ, Tiểu Khê sẽ đợi ca ca.”
Mạnh Khê gật đầu lia lịa, vẻ mặt vô cùng ngoan ngoãn.
Nhưng đợi đến khi Chu Uẩn Dương rời đi, cậu mới thở phào nhẹ nhõm, rồi nhanh chóng lôi từ trong cái gối rách nát ra món đồ mà cậu luôn nâng niu.
“Sách mẫu thân để lại!”
Sở dĩ Mạnh Khê coi trọng cái gối rách này như vậy là vì cậu đã khâu cuốn bí kíp thêu thùa mà mẫu thân để lại vào trong ruột gối.
Ngay từ lần đầu tiên Trương thị lục lọi phòng mình, cậu đã nhanh trí giấu cuốn sách vào đây.
Có cho vàng Trương thị cũng không thể ngờ cậu lại giấu đồ trong cái gối đầu ngủ hàng ngày.
Nếu không phải vì nửa thất vải kia quá cồng kềnh lại dễ bị ẩm mốc hư hại, cậu cũng chẳng dễ dàng giao nó cho Hồ Chiêu Đệ giữ hộ.
Lật giở từng trang sách đã ố vàng, nước mắt Mạnh Khê lại chực trào ra.
Ký ức về ngày mẫu thân qua đời lại ùa về rõ mồn một.
Mẹ nắm chặt tay cậu con trai nhỏ, đôi mắt mở trừng trừng nhìn cậu, giọng nói nghẹn ngào ép cậu thề phải truyền thừa tay nghề thêu thùa của mẹ, và tuyệt đối phải bảo vệ cuốn sách này.
Khi đó Mạnh Khê còn quá nhỏ, cậu chỉ biết sợ hãi.
Không biết là sợ khuôn mặt có phần dữ tợn của mẫu thân lúc lâm chung, hay sợ hãi vì người duy nhất yêu thương cậu sắp rời bỏ thế gian này.
Cuối cùng, sau khi cậu run rẩy thề độc trước giường bệnh, mẫu thân mới mỉm cười mãn nguyện nhắm mắt xuôi tay.
Hình ảnh đó đã khắc sâu vào tâm trí cậu, đến tận bây giờ vẫn không phai mờ.
Và giờ đây, Mạnh Khê mới thực sự thấu hiểu nỗi khổ tâm của mẫu thân.
Quan thị sau khi gả cho Mạnh Đại Hà đã dần nhận ra hắn là kẻ không đáng tin cậy.
Nhưng ván đã đóng thuyền, lại có thêm Mạnh Khê, bà chỉ còn cách dốc sức lo liệu đường lui cho con trai.
Đặc biệt là khi sức khỏe ngày càng sa sút, bà sợ mình đi rồi, Mạnh Khê sẽ phải chịu cảnh đói khổ như bao đứa trẻ mồ côi khác trong thôn, nên mới ép cậu học thêu.
Ít nhất khi bà mất đi, Mạnh Khê còn có một cái nghề trong tay để mưu sinh, không đến nỗi chết đói.
Trong thế đạo gian khổ này, dù là nam hay nữ cũng cần có một cái nghề để kiếm cơm, chứ chỉ trông vào vài sào ruộng thì sớm muộn gì cũng chết đói.
May mắn là Mạnh Khê được thừa hưởng gen di truyền từ Quan thị.
Cậu không những yêu thích thêu thùa mà còn có thiên phú bẩm sinh, học một hiểu mười.
Khi Mạnh Khê lớn dần, Quan thị bắt đầu truyền dạy những kỹ thuật thêu tinh xảo nhất cho cậu.
Chuyện này được giữ kín, ngay cả Mạnh Đại Hà cũng tưởng Mạnh Khê chỉ đang giúp mẹ nhặt chỉ thừa mà thôi.
Đừng nhìn Mạnh Khê khi đó còn nhỏ tuổi, thực ra cậu đã có thể giúp mẫu thân thêu những chi tiết nhỏ rồi.
Tiếc là ngày vui ngắn chẳng tày gang.
Sau khi Quan thị qua đời, Mạnh Khê không còn cơ hội cầm kim chỉ nữa.
Mãi cho đến hôm nay, khi gặp được ca ca, cậu mới quyết tâm cầm lại cây kim sợi chỉ vì người ấy.
“Đây là bí mật giấu trong gối của em sao?”
Mạnh Khê đang chìm trong hồi ức thì Chu Uẩn Dương quay lại.
Cậu chưa kịp cất cuốn sách đi thì đã bị hắn bắt gặp.
“Ca ca, anh về rồi...
Đây là bí kíp thêu thùa mẫu thân để lại cho ta.
Hình như ta chưa kể cho anh nghe về mẫu thân ta phải không...”
Dù Chu Uẩn Dương rất muốn Mạnh Khê đi ngủ sớm – mai là thứ bảy hắn được ngủ nướng, nhưng Mạnh Khê bị mụ dì ghẻ giám sát thì làm gì có chuyện đó.
Nhưng nhìn đôi mắt đỏ hoe như thỏ con của Mạnh Khê, Chu Uẩn Dương đành mím môi, kiên nhẫn lắng nghe cậu tâm sự.
“Mẫu thân ta thực ra không đẹp lắm, nhưng là một tú nương, đôi bàn tay của mẹ lại mềm mại, mịn màng hơn người thường rất nhiều.
Nhìn qua là biết đôi tay chưa từng phải làm việc nặng.
Đôi khi ta cảm thấy ngay cả các tiểu thư, phu nhân nhà giàu cũng không có đôi tay đẹp như mẹ ta.”
Mạnh Khê đặt cuốn sách xuống, chậm rãi giơ đôi tay mình lên trước mặt, như muốn tìm kiếm bóng dáng đôi tay mẫu thân qua đó.
Đáng tiếc, trước mắt chỉ là đôi bàn tay thô ráp, vàng vọt, chai sần vì quanh năm suốt tháng làm lụng vất vả.
Lúc trước giúp chưởng quầy sửa chữa bức tranh thêu, Mạnh Khê đã phải cẩn thận hết mức, chỉ sợ những vết chai sạn trên tay mình làm xước những sợi chỉ tơ mỏng manh.
“Ca ca, mẫu thân ta thường nói, đôi tay là sinh mạng thứ hai của người thợ thêu.
Ca ca, anh nghĩ mẫu thân có trách ta vì đã không giữ gìn đôi tay này không?”
Mạnh Khê cũng chẳng nhớ đôi tay mình trở nên xấu xí thế này từ bao giờ.
Có thể là lúc băm cỏ heo vô tình bị đứt tay, hay lúc gánh nước bị dây thừng cứa vào, cũng có thể là bị bỏng khi nấu cơm.
Cậu không nhớ nổi nữa, và cũng không biết liệu đôi tay này có còn cơ hội phục hồi như xưa hay không.
Dù không thể sánh bằng đôi tay ngọc ngà của mẫu thân, thì ít nhất cũng đừng thô ráp đến mức rửa mặt cũng thấy rát da thế này.
“Sẽ không trách em đâu.
Mẫu thân em ở trên trời chắc chắn sẽ rất tự hào về em.
Con trai của dì ấy lớn lên ngoan ngoãn hiểu chuyện, lại hiếu thảo nhớ thương dì như vậy, dì chắc chắn sẽ phù hộ cho em.”
Sợ Mạnh Khê lại rơi vào trầm cảm, Chu Uẩn Dương vội vàng vắt óc tìm lời an ủi, cố gắng bơm chút năng lượng tích cực vào tâm hồn non nớt đầy tổn thương của cậu.
Đối diện với một đứa trẻ chịu nhiều áp bức, bạo hành gia đình, thiếu thốn tình thương và có vấn đề tâm lý như Mạnh Khê, Chu Uẩn Dương cảm thấy vừa thương vừa... phiền não một cách ngọt ngào.
Có lẽ đây là thú vui khi nuôi em trai chăng?
Cũng may hắn không đối xử với anh trai mình như vậy.
Chu Uẩn Dương từ nhỏ đã vô tư lự, ngoài việc đi gây họa khắp nơi thì chẳng bao giờ biết buồn phiền là gì.
Kể cả khi phát hiện mình thích con trai hồi cấp ba, hắn cũng chỉ ngạc nhiên một chút rồi thôi, chẳng hề bị suy sụp hay gì cả.
Chính tính cách trời không sợ đất không sợ đó đã giúp hắn trở thành một vận động viên dũng mãnh trên sân đấu, đánh bại mọi đối thủ.
Ngược lại, Mạnh Khê hoàn toàn trái ngược với hắn.
Bề ngoài cậu trông như một viên kẹo ngọt vui vẻ, nhưng bên trong viên kẹo ấy đã sớm vỡ vụn bởi những áp bức triền miên năm tháng.
“Ca ca, thật vậy sao?
Mẫu thân thực sự sẽ không trách ta ư?”
Mạnh Khê như người chết đuối vớ được cọc, quay sang nhìn Chu Uẩn Dương với đôi mắt đẫm lệ, giọng đầy tha thiết.
“Thật mà.
Mẫu thân là người thương em nhất, chắc chắn sẽ không trách em đâu.
Việc quan trọng nhất của em bây giờ là nằm xuống ngủ đi, biết đâu mẫu thân đang đợi em trong giấc mơ đấy.”
Chu Uẩn Dương dịu dàng dỗ dành.
Thấy Mạnh Khê ngoan ngoãn nằm xuống ngủ, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.
Dỗ trẻ con đúng là công việc không dễ dàng chút nào.
May mà hắn thích con trai, sau này không phải lo chuyện con cái.
Đợi Mạnh Khê ngủ say, Chu Uẩn Dương mới mở cửa hàng hệ thống, đặt mua một loạt kem dưỡng da tay, mặt nạ tay chuyên dụng để làm mềm vết chai sần, bỏ vào kho chứa đồ cho Mạnh Khê, rồi mới yên tâm nằm xuống giường chơi máy tính bảng.
.
Sáng sớm hôm sau, Mạnh Khê bị tiếng gọi của Trương thị đánh thức.
Đêm qua khóc lóc rồi ngủ thiếp đi nên sáng nay mắt cậu khô khốc, đuôi mắt còn hơi đau rát.
Vốc nước lạnh rửa mặt cho tỉnh táo, Mạnh Khê nghe thấy tiếng trợ lý AI nhắc nhở có tin nhắn thoại từ ca ca.
Cậu vội vàng bảo hệ thống phát ngay lập tức.
“Khê Bảo, tối qua anh mua cho em ít kem dưỡng da tay và mặt nạ tay để trong kho đấy, mấy thứ đó giúp phục hồi da tay tốt lắm, nhớ dùng thường xuyên nhé, phải kiên trì mới có hiệu quả.
Còn nữa, chuyện quan trọng nhất, đừng quên bôi thuốc và uống thuốc đấy.
Anh sẽ kiểm tra đột xuất, nếu em không nghe lời thì hình phạt sẽ kéo dài thêm.
Nhân tiện nói đến hình phạt, anh nói luôn cho em biết: Phạt em hôm nay cả ngày không được gặp ca ca!
Thấy hình phạt này nghiêm trọng chưa?
Hừ, xem em sau này còn dám coi thường sức khỏe của mình nữa không.
Khê Bảo, hôm nay đừng nhớ ca ca quá nhé.
Nhưng đừng lo, sáng mai là em lại được gặp anh rồi.
Nhất định phải nhớ uống thuốc ngoan ngoãn đấy.”
Nghe xong tin nhắn của Chu Uẩn Dương, Mạnh Khê không nhịn được nở một nụ cười láu lỉnh.
Ca ca ngốc nghếch, thế này mà gọi là hình phạt nghiêm trọng sao?
Cậu còn đang tính xem làm cách nào để Chu Uẩn Dương đừng đến tìm mình một ngày đây này.
Như vậy cậu mới có thể tranh thủ thời gian thêu xong chiếc túi thơm làm quà tặng.
Không ngờ ông trời cũng đứng về phía cậu, giúp cậu cầu được ước thấy.
Mạnh Khê vừa nấu bữa sáng, vừa tủm tỉm cười một mình.
Đợi mọi người trong nhà đi vắng hết, Mạnh Khê đặt chổi sang một bên, chạy tót về phòng.
Cậu lấy vải vóc, kim chỉ kéo từ trong kho ra, bắt đầu cắt vải theo kích thước mong muốn.
Cắt xong vải, Mạnh Khê bắt đầu phối chỉ màu.
Cậu đã chọn sẵn một mẫu thêu hình chim ưng tung cánh với ngụ ý "tiền đồ như gấm".
Mạnh Khê cảm thấy hình tượng chim ưng rất hợp với khí chất của Chu Uẩn Dương.
Mỗi khi ca ca tức giận, ánh mắt của anh ấy sắc bén và uy nghiêm hệt như một con chim ưng đang săn mồi từ trên cao nhìn xuống.
Còn cậu chính là con thỏ nhỏ tội nghiệp bị chim ưng nhắm trúng, đáng sợ vô cùng.
Chuẩn bị xong xuôi mọi thứ, Mạnh Khê bắt tay vào thêu.
Ở thế giới bên kia, Chu Uẩn Dương đang ngủ nướng thì bị tiếng chuông cửa đánh thức.
Nhìn đồng hồ mới 10 giờ sáng, nhưng nghe cái kiểu bấm chuông inh ỏi thế này thì đích thị là đám bạn cùng phòng đến rồi.
Tối qua để giữ đúng lời hứa "sáng mai mới nói hình phạt", Chu Uẩn Dương đã cố thức đến tận 12 giờ đêm.
Thực ra chiều tối hôm trước, hắn gọi video cho Mạnh Khê không chỉ để kiểm tra xem cậu uống thuốc chưa, mà còn định dặn dò rằng hôm nay hắn bận việc, có thể cả ngày sẽ không vào game được, bảo cậu đừng lo lắng.
Nhưng thấy Mạnh Khê chẳng những không uống thuốc mà còn quên cả bôi thuốc, hắn liền biến việc vắng mặt hôm nay thành một hình phạt, coi như dạy cho cậu một bài học nhẹ nhàng.
“Mở cửa!
Mở cửa mau!
Biết mày ở trong nhà rồi...”
Nghe tiếng Triệu Minh gào thét ngoài cửa như đi đòi nợ, Chu Uẩn Dương ôm trán bất lực.
Để tránh làm phiền hàng xóm, hắn chẳng buồn đánh răng rửa mặt, khoác vội cái áo rồi ra mở cửa.
“Ái chà chà, Chu đại thiếu gia của chúng ta cuối cùng cũng chịu lộ diện rồi sao?
Để chuyên gia tình yêu này đoán xem nào, đột ngột dọn ra ngoài ở riêng thế này, chắc chắn là có tình huống mới rồi phải không?”
Vừa vào nhà, Triệu Minh đã tự nhiên như ở nhà mình, lượn lờ khắp căn hộ, miệng thì liến thoắng trêu chọc, mắt thì nháy lia lịa đầy ẩn ý với Chu Uẩn Dương.
“Hừ, hôm nay mày mà tìm được món đồ nào không thuộc về tao trong cái nhà này thì tao theo họ mày luôn.
Tình huống mới cái khỉ gì, tao thấy mày tâm thuật bất chính nên nhìn ai cũng nghĩ xấu thì có.”
Chu Uẩn Dương lấy chai nước lạnh trong tủ lạnh uống một hơi, lúc này mới tỉnh táo hẳn.
“Trong tủ lạnh và trên bàn đều có nước khoáng, tự phục vụ đi, đừng khách sáo.”
“Gì cơ!
Anh em lặn lội đường xa đến thăm, thế mà chỉ mời có chai nước lọc thôi á?
Mày có còn là người không vậy?”
Trang Hành không lăng xăng như Triệu Minh mà đặt quà tân gia lên bàn trà, rồi cùng Phùng Tĩnh ngồi xuống sofa.
“Đúng đó, đúng đó.
Trang Hành người ta phải hủy cả hẹn hò với bạn gái để đến mừng tân gia mày đấy, nỡ lòng nào tiếp đãi bạn tốt thế này sao?”
Lúc này Triệu Minh đã thám thính xong căn hộ, vừa xuýt xoa khen ngợi sự giàu có, vừa không quên hùa theo Trang Hành để bóc lột chủ nhà.
“Tối nay tao đặt tiệc ở Tiên Chích Hiên mang về rồi.
Còn bữa trưa thì bọn mày tính sao?”
“Tiên Chích Hiên?!”
“Là cái nhà hàng Tiên Chích Hiên mà tao đang nghĩ đến đấy hả?”
Triệu Minh và Trang Hành nghe đến cái tên này thì mắt sáng rực lên, còn Phùng Tĩnh thì ngơ ngác không hiểu gì.
“Đúng rồi, chính là Tiên Chích Hiên ở đường Hoa Đình đấy.
Một bữa ăn ở đó rẻ nhất cũng hơn ngàn tệ, đặt bàn khó như lên trời, chỉ tiếp khách VIP ấy.”
Chu Uẩn Dương nhướng mày, hờ hững đáp.
Chợt nhớ ra mình vẫn đang mặc đồ ngủ chưa vệ sinh cá nhân, hắn vội vàng chạy vào phòng tắm.
“Vãi chưởng!
Quả nhiên tao nói không sai mà, đi theo Dương ca là có cơm thịt ăn.”
Gia đình Triệu Minh cũng kinh doanh, không nghèo, nhưng so với tập đoàn Chu thị của nhà Chu Uẩn Dương thì chẳng là cái đinh gì.
Tuy nhiên Chu Uẩn Dương chơi rất hòa đồng, không ra vẻ ta đây nên Triệu Minh rất hợp cạ với hắn.
Còn Trang Hành và Phùng Tĩnh xuất thân từ gia đình trung lưu bình thường, đủ ăn đủ mặc nhưng không rành rẽ về thế giới của giới thượng lưu.
“Tất nhiên rồi, cũng phải xem Dương ca của chúng ta là ai chứ.
Nó đời nào để anh em thiệt thòi, đúng không Mắt Kính Nhỏ?”
"Mắt Kính Nhỏ" là biệt danh Trang Hành đặt cho Phùng Tĩnh, vì cậu bạn này lúc nào cũng đeo cặp kính dày cộp, tên lại có chữ "Tĩnh" (đồng âm với kính), nên gọi riết thành quen.
“Chu Uẩn Dương chịu chi thật đấy.”
Dù Phùng Tĩnh không biết Tiên Chích Hiên là nhà hàng thế nào, nhưng nhìn phản ứng phấn khích của hai người kia là đủ hiểu nó đắt đỏ cỡ nào.
“Ối dào, gia nghiệp nhà Dương ca lớn thế, một bữa ăn này thấm tháp vào đâu.
Tôi thấy tối nay chúng ta phải tiếp đãi Dương ca cho chu đáo, không say không về, mới xứng với bữa tiệc thịnh soạn này.”
Triệu Minh đã sớm thăm dò xong phòng ốc, phòng khách dư sức chứa ba người bọn họ ngủ lại.
Dù sao mai cũng là cuối tuần, uống say bí tỉ cũng chẳng sao.
“Tao sao cũng được, nhưng mày phải làm chủ lực đấy nhé, tửu lượng tao kém lắm.”
Trang Hành chỉ uống được tầm bốn năm lon bia, rượu trắng thì độ năm sáu lạng là gục.
Triệu Minh biết Trang Hành nói thật, quay sang nhìn Phùng Tĩnh – thanh niên nghiêm túc của nhóm.
“Mày nhìn Mắt Kính Nhỏ làm gì, mày nghĩ tửu lượng nó hơn được hai thằng mình chắc?”
“Tao... tao không biết uống rượu, bọn mày biết mà, nhấp môi cái là say.”
Gia giáo nhà Phùng Tĩnh rất nghiêm, chưa bao giờ cho cậu động vào rượu bia.
Lần đầu tiên cậu uống rượu cũng là do ba ông bạn cùng phòng này rủ rê.
“Haizz, sao lại thế này chứ?
Tiên đế nghiệp lớn chưa thành mà giữa đường đã băng hà.
Trời đã sinh Du sao còn sinh Lượng...
Một mình tao sao cân nổi đây?
Hai đứa bay liệu mà hỗ trợ, cứ rót rượu ép Chu Uẩn Dương uống nhiệt tình vào là được.”
Triệu Minh bỗng thấy gánh nặng ngàn cân đè lên vai.
Y chưa từng thấy Chu Uẩn Dương say bao giờ, hôm nay quyết tâm phải chuốc cho hắn nằm bò ra mới thôi.
“Mày dùng hai câu thơ đó sai ngữ cảnh rồi, không liên quan gì đến nhau cả.”
Phùng Tĩnh đẩy gọng kính, nghiêm túc sửa lưng Triệu Minh.
“Kệ đi, ý tao là hận sắt không thành thép ấy mà.
Tóm lại tối nay tất cả phải nghe theo sự chỉ đạo của tao.”
Triệu Minh liếc nhìn cửa phòng ngủ đóng kín của Chu Uẩn Dương trên lầu rồi thì thầm:
“Kế hoạch tối nay là: Tao làm chủ công đối đầu trực diện với Chu Uẩn Dương, hai đứa mày làm quân dự bị, lúc nào cũng phải sẵn sàng bọc lót từ hai cánh, ép rượu liên tục khiến nó không kịp trở tay.
Rõ chưa?
Understand?”
Triệu Minh cảm thấy kế hoạch của mình quá hoàn hảo, chỉ cần hai đồng đội "tạ" này không phá game là được.
“Rõ.”
“Biết rồi.”
“Perfect!
Tạm thời cứ thế đã, có gì thay đổi tao sẽ ra hiệu.”
Thấy hai đồng đội gật đầu lia lịa, Triệu Minh mới yên tâm.
Mọi thứ đã sẵn sàng, chỉ còn chờ màn đêm buông xuống.
.
Mạnh Khê dù mải mê thêu thùa cũng không dám quên nhiệm vụ nấu cơm trưa.
Gánh nước, cho gà ăn hay giặt đồ thì có thể làm qua loa được, chứ cơm nước mà trễ nải là Trương thị nổi trận lôi đình ngay.
Hôm nay cậu vẫn hái rau vườn nấu cơm đơn giản cho tiết kiệm thời gian.
“Đứng lại.”
Nấu cơm xong, Mạnh Khê định về phòng thêu tiếp thì bị Trương thị gọi giật lại.
Tim cậu thót lên một cái.
Nhớ lại hai ngày nay mình đâu có làm gì sai, cậu mới dám quay lại nhìn Trương thị.
“Lấy thêm hai củ khoai lang trong sọt mà ăn, coi như cơm trưa đấy.”
Trương thị nói với vẻ miễn cưỡng, như thể cho Mạnh Khê hai củ khoai là cắt từng khúc ruột của bà ta ra vậy.
Nhưng nhớ tới lời dặn vỗ béo của Hoa tỷ để bán được giá, bà ta đành phải cắn răng chịu đựng.
“Dạ.”
Mạnh Khê cúi đầu che giấu vẻ ngạc nhiên, lí nhí đáp.
“Chỉ hai củ thôi nhé, đừng hòng lấy thêm, tao đang nhìn đó.”
Trương thị đứng canh ở cửa bếp, tận mắt thấy Mạnh Khê nhặt hai củ khoai bé tẹo trên cùng bỏ vào bếp nướng mới thong thả bỏ đi.
Về phòng nhưng không thể tập trung thêu tiếp, Mạnh Khê ngồi trên ghế đẩu, vừa trông bếp vừa suy nghĩ về hành động kỳ lạ của Trương thị.
Cậu không tin bà ta đột nhiên lương tâm trỗi dậy.
Nhưng nghĩ mãi cũng không ra lý do.
Từ hôm đi trấn về, thái độ của Trương thị với cậu thay đổi hẳn.
Mạnh Khê không biết đạo lý "binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn", nhưng cậu cũng không quá lo lắng về những chuyện chưa xảy ra.
Dù sao cậu đã có ca ca làm chỗ dựa, có chuyện gì ca ca nhất định sẽ giúp cậu.
Ăn xong hai củ khoai nướng, dọn dẹp xong xuôi, Mạnh Khê mới được về phòng tiếp tục công việc thêu thùa dang dở.
May nhờ hôm qua được "ôn bài" ở chỗ chưởng quầy, hôm nay tay nghề của cậu đã thuần thục hơn nhiều.
Với tốc độ hiện tại, Mạnh Khê ước tính mất khoảng ba canh giờ (6 tiếng) để hoàn thành một chiếc túi thơm: hai canh giờ rưỡi để thêu và nửa canh giờ để may thành túi.
Nếu không phải do lâu ngày không đụng kim chỉ nên tay hơi cứng, chỉ thêu một họa tiết nhỏ bằng lòng bàn tay thế này chắc chẳng tốn nhiều thời gian đến thế.
Nhưng Mạnh Khê đã thấy mãn nguyện lắm rồi.
Cuộc sống của cậu từ khi gặp ca ca ngày càng tốt đẹp hơn.
Cứ từ từ mà tiến, cậu tin một ngày nào đó mình có thể tự tay may một bộ y phục hoàn chỉnh tặng cho ca ca.
.
“Ba người các cậu chụm đầu vào nhau thì thầm to nhỏ chuyện gì mờ ám thế?”
Chu Uẩn Dương vệ sinh cá nhân xong đi xuống lầu, thấy ba ông bạn đang thì thầm to nhỏ đầy bí hiểm.
“Hì hì, không có gì, không có gì đâu.”
Triệu Minh giật mình, ngẩng đầu lên cười trừ.
“Bọn tao đang bàn xem trưa nay ăn gì thôi.
Hay là đi ăn lẩu đi?”
Trang Hành nhanh trí chuyển chủ đề, giả bộ phân vân đề xuất.
“Trưa nắng chang chang đi ăn lẩu, mày bị ấm đầu à?
Tối nay còn có đại tiệc, trưa ăn no quá tối sao nhét nổi nữa.
Hay gọi cơm hộp ăn tạm đi.”
Triệu Minh thấy Trang Hành đánh lạc hướng tốt, nhưng ý kiến đưa ra thì dở tệ.
“Cơm hộp chưa chán à?
Quanh trường quán nào bọn mình chưa ăn qua.
Muốn ăn thì phải ăn cái gì khác bọt tí chứ.”
Trang Hành phản đối kịch liệt.
Hiếm khi được ra ngoài đổi gió, ai lại đi ăn cơm hộp.
“Hay là tự nấu đi?
Lúc nãy vào khu này tao thấy có siêu thị, chắc có bán thực phẩm tươi sống đấy.
Mỗi người làm một món là xong bữa.”
Phùng Tĩnh bất ngờ đưa ra ý kiến.
“Chúng ta đến mừng tân gia Uẩn Dương mà, phải thử cảm giác nấu nướng trong nhà mới chứ.
Cơm tối Uẩn Dương đã lo rồi, trưa nay ba đứa mình trổ tài nấu một bữa đãi nó, cho nó cảm nhận tình anh em thắm thiết.”
Phùng Tĩnh nói xong, đẩy gọng kính nhìn hai người bạn chờ đợi sự đồng tình.
“Duyệt!”
“Đồng ý, cứ thế mà làm!
Phùng Tĩnh, sao hôm nay mày thông minh đột xuất thế, đúng là đầu óc người đọc sách có khác.”
Triệu Minh vò rối mái tóc vốn đã mềm mại của Phùng Tĩnh thành tổ quạ.
“Này này, mày tự chửi mình thì chửi, đừng có lôi tao vào.”
Trang Hành xua tay, ý bảo mình không cùng phe đầu óc ngu si tứ chi phát triển với Triệu Minh.
“Được thôi, bếp nhà tao cũng chưa khai trương lần nào.
Lần này bọn mày phải trổ tài cho ra trò đấy nhé.
Đi thôi, cũng muộn rồi.”
Chu Uẩn Dương không ngờ có ngày được ba ông tướng này nấu cho ăn, tất nhiên là vui vẻ đồng ý, cầm điện thoại lên đường.
“Bọn mày bỏ công sức, tao bỏ tiền đi chợ, thế là công bằng nhé.”
“Ái chà, thế thì tao phải chọn đồ đắt tiền mới được, không thì không xứng với thân phận thiếu gia của mày.”
Vừa đến siêu thị, Triệu Minh lao ngay vào khu hải sản.
Y lớn lên ở vùng biển phương Nam, nghiện hải sản và cũng rất sành cách chế biến, nên định làm món hải sản luộc chấm nước mắm gừng.
Phùng Tĩnh đi khu rau củ, định làm hai món xào đơn giản.
Còn Trang Hành thì lười biếng, đi thẳng ra khu đồ ăn chín mua một đống đồ kho đã nấu sẵn, đúng là khôn lỏi hết phần thiên hạ.
Dù mua khá nhiều đồ nhưng bốn thanh niên lực lưỡng xách nhẹ tênh.
Tuy nhiên siêu thị có dịch vụ giao hàng tận nơi nên họ cứ thế thong dong đi về, tội gì phải tay xách nách mang cho mệt.
Chẳng bao lâu sau, nhân viên siêu thị bấm chuông giao hàng.
Điều khiến Chu Uẩn Dương bất ngờ là ngoài thực phẩm, còn có mấy thùng bia và vài chai rượu vang đỏ đi kèm.
Nhìn đống rượu bia, Chu Uẩn Dương hiểu ngay đám bạn đang ủ mưu gì.
Nhưng hắn cũng đã chuẩn bị tâm lý rồi.
Triệu Minh con sâu rượu này sao có thể bỏ qua cơ hội tốt như vậy.
Dù sao hôm nay là thứ bảy, mai được nghỉ, cứ xõa đi.
Ăn trưa xong, cả nhóm nghỉ ngơi một lát rồi lôi bài ra đánh Đấu Địa Chủ giết thời gian.
Mãi đến chập tối, chuông cửa reo vang báo hiệu đại tiệc Tiên Chích Hiên đã tới.
Lần này sự chú ý của mọi người dồn hết vào những chiếc hộp gỗ sang trọng chất cao gần bằng đầu người.
Chỉ riêng cái bao bì hộp gỗ tinh xảo này thôi chắc cũng ngốn cả trăm tệ rồi.
“Đừng đứng ngây ra đó nữa, vào phụ mở hộp đi.”
Chu Uẩn Dương đã quá quen với cảnh này nên chẳng ngạc nhiên gì.
Hộp gỗ thực ra cũng thường thôi, chỉ được cái mã ngoài đẹp đẽ để lòe thiên hạ.
Đây là chiêu bài kinh doanh mà anh trai hắn hay giảng giải, nhưng Chu Uẩn Dương vốn không hứng thú với chuyện thương trường đấu đá nên cũng chẳng để tâm.
Cha hắn còn cười bảo may mà sinh được đứa con út vô lo vô nghĩ như hắn, chứ không thì sợ hai anh em tranh giành gia sản đến sứt đầu mẻ trán.
Chu Uẩn Dương thấy cha mình lo xa quá.
Hắn và anh trai cách nhau khá nhiều tuổi, lại đâu phải kẻ thù không đội trời chung mà phải tranh giành.
Hồi nhỏ cha mẹ bận rộn công việc tối ngày, hắn gần như do một tay anh trai lớn hơn tám chín tuổi chăm bẵm.
Câu "quyền huynh thế phụ" (anh cả thay cha) với hắn không chỉ là nói suông.
Khi mọi người cùng nhau dỡ hết các hộp gỗ ra, chiếc bàn ăn dài hai mét đã bày la liệt những món ngon vật lạ.
Trên trời dưới biển, đủ các loại nguyên liệu quý hiếm đều hội tụ ở đây.
“Không được, tao phải chụp lại đăng lên vòng bạn bè làm kỷ niệm mới được.
Bữa sau được ăn Tiên Chích Hiên chắc phải đợi đến lúc tao xuống lỗ, mời anh em ăn cỗ quá.”
Triệu Minh lôi điện thoại ra chụp lia lịa đủ mọi góc độ.
Trang Hành và Phùng Tĩnh cũng không ngoại lệ, chỉ là bớt lố hơn Triệu Minh chút thôi.
“Rượu đâu?
Ngày vui thế này sao thiếu rượu được.”
Chụp ảnh xong, Triệu Minh lôi bia đã ướp lạnh trong tủ lạnh từ trưa ra.
“Ai muốn uống gì thì tự lấy nhé.
Phùng Tĩnh không uống được rượu thì uống Coca.
Nhưng mà đồ ăn ngon thế này phải có rượu mới đưa đẩy được chứ.”
Chu Uẩn Dương cười cười không nói, ngầm đồng ý, rồi tự mở một chai vang đỏ rót cho mình.
Dù không phải là tổng tài bá đạo như anh trai, có thể lắc ly rượu vang đầy tao nhã trong các bữa tiệc sang trọng, nhưng hắn vẫn có thể mặc đồ thể thao ba lỗ, ngồi nhà cụng ly zô trăm phần trăm với bạn bè.
“Đã quá!
Tình cảm sâu đậm là phải cạn ly.
Đàn ông con trai uống rượu là phải hào sảng.
Ăn đi, ăn đi!”
Bốn người ngồi đối diện nhau, Triệu Minh ngồi đối diện Chu Uẩn Dương, Trang Hành ngồi bên cạnh, tạo thế gọng kìm kẹp chặt.
Hễ Chu Uẩn Dương đặt ly xuống là lập tức được rót đầy.
Rượu trắng, rượu đỏ, bia luân phiên tấn công, quyết không cho Chu Uẩn Dương cơ hội thở dốc.
Rượu quá ba tuần, đồ ăn trên bàn đã vơi đi quá nửa, ai nấy đều ngà ngà say.
Nhưng Triệu Minh vẫn chưa chịu buông tha Chu Uẩn Dương, đề nghị chơi xúc xắc hoặc sự thật hay thử thách.
Do không chuẩn bị trước đồ chơi nên Chu Uẩn Dương đặt shipper mua hộ một bộ xúc xắc mang đến gấp.
Trong lúc chờ đợi, Chu Uẩn Dương theo thói quen mở game lên xem, thấy Mạnh Khê đang cặm cụi làm gì đó dưới ánh nến leo lét.
Thật là không biết nghe lời chút nào.
Đã muộn thế này không chịu đi ngủ thì thôi, lại còn không thèm thắp đèn, tưởng lén lút dùng nến là hắn không phát hiện ra sao?
Quan trọng hơn là lỡ hỏng mắt thì làm thế nào?
Chu Uẩn Dương hoàn toàn không nhận ra mình đã say, quên béng mất việc Mạnh Khê đang ở thời cổ đại làm gì có đèn điện.
Hắn mở cửa hàng hệ thống, tìm mua đèn điện nhưng không có, cuối cùng trong cơn bực bội và men say, hắn mua tất cả những thứ gì có thể phát sáng trong cửa hàng gửi tặng cho Mạnh Khê.
Hắn còn hí hửng tưởng tượng lát nữa Mạnh Khê nhận được quà sẽ cảm động rớt nước mắt, rối rít nhận lỗi và xin tha thứ, lúc đó hắn sẽ tha hồ nhéo cái má phính của cậu.
Chìm đắm trong ảo tưởng, Chu Uẩn Dương không hề để ý sau khi gửi quà, hệ thống hiện lên một thông báo.
【 Chúc mừng người trải nghiệm thành công nâng độ thân mật lên cấp 6, mở khóa chức năng NHẬP HỒN VÀO VẬT THỂ của người yêu độc quyền.
Thời gian hiệu lực: 2 giờ.
Thời gian hồi chiêu: 24 giờ. 】
“Đã quét thấy vật thể có thể nhập hồn xung quanh, người trải nghiệm có muốn bắt đầu trải nghiệm ngay không?”
【 CÓ 】 【 KHÔNG 】
Hai lựa chọn to đùng hiện lên màn hình, nhưng Chu Uẩn Dương không hề hay biết.
Ngay giây trước khi lựa chọn xuất hiện, Triệu Minh đã dí con vịt vàng đồ chơi vừa được shipper giao đến vào mặt Chu Uẩn Dương.
“Này, vịt vàng của mày đây.
Luật chơi là nếu đổ xúc xắc thua, ngoài việc uống ba ly rượu phạt, cậu còn phải chống đẩy mười cái trên con vịt này.
Mỗi cái chống đẩy phải để ngực ép cho con vịt kêu lên chít chít mới được tính nhé.
Hiệp sau rồi, phải tăng độ khó lên chứ.”
Dù say nhưng tiềm thức Chu Uẩn Dương vẫn muốn giấu giếm sự tồn tại của Mạnh Khê, nên hắn luống cuống tay chân định tắt màn hình điện thoại.
Chẳng ngờ ngón tay lại chạm đúng vào nút 【 CÓ 】, và con vịt vàng trên tay hắn bỗng nhiên thay đổi.
Dù xúc cảm vẫn là nhựa dẻo, nhưng màu sắc có vẻ tươi sáng hơn, và đôi mắt đen láy vô hồn bỗng trở nên linh động lạ thường.
Lúc hệ thống đếm ngược, Mạnh Khê đang hoàn thiện những mũi khâu cuối cùng cho chiếc túi thơm.
Dù tốc độ thêu của cậu khá nhanh, nhưng ban ngày quá nhiều việc vặt nên chỉ có thể tranh thủ buổi tối để làm nốt.
Đợi cả nhà ngủ say, cậu mới dám thắp nến, nương theo ánh sáng yếu ớt để khâu miệng túi.
Chưa kịp ngắm nghía thành quả thì bên tai vang lên tiếng hệ thống đếm ngược.
“Mời ký chủ chuẩn bị sẵn sàng, quá trình truyền tải ý thức sẽ bắt đầu sau 10 giây.
10, 9, 8...”
Mạnh Khê chưa hiểu chuyện gì xảy ra, chỉ kịp theo bản năng cất chiếc túi thơm vào kho chứa đồ, rồi ý thức vụt tắt, cơ thể mềm nhũn ngã xuống giường.
Khi tỉnh lại, Mạnh Khê mở mắt ra thì thấy khuôn mặt tuấn tú phóng đại của Chu Uẩn Dương ngay trước mặt.
Cậu định phấn khích gọi "Ca ca", nhưng phát hiện mình không thể nói, cũng chẳng thể cử động.
Mạnh Khê hoảng sợ tột độ.
Chẳng lẽ cậu bị liệt toàn thân và câm luôn rồi sao?
“Ký chủ xin đừng hoảng sợ.
Đây là tính năng mới nhất của hệ thống, cho phép ý thức của ngài xuyên không đến thế giới của đối tượng khế ước và tạm thời nhập hồn vào một vật thể.”
Nếu không có tiếng hệ thống giải thích bên tai, Mạnh Khê còn tưởng mình đang mơ.
Vì cậu đã mơ thấy cảnh được gặp ca ca bằng xương bằng thịt biết bao lần rồi.
“Ngài có thể điều khiển ý thức di chuyển đến mọi ngóc ngách của vật thể đang nhập hồn để nắm quyền kiểm soát nó.”
“Hiện tại ngài đang nhập hồn vào một con vịt vàng đồ chơi.
Hãy nhìn vật thể màu vàng cách đó không xa, đó chính là hình dáng hiện tại của ngài.”
Mạnh Khê thử phân tán ý thức ra khắp cơ thể vật thể, phát hiện mình có thể nhìn thấy cảnh vật xung quanh 360 độ, thật quá thần kỳ.
Lúc này cậu mới nhận ra mình đang nằm gọn trong lòng bàn tay to lớn của ca ca, còn tay kia của ca ca đang úp lên một cái ống lắc xúc xắc.
“Đặt cược đi nào, Triệu Minh, mày chọn Tài hay Xỉu?”
Luật chơi của Chu Uẩn Dương và Triệu Minh rất đơn giản: thay phiên nhau làm cái lắc xúc xắc, người kia đoán đúng thì nhà cái thua và bị phạt, đoán sai thì người đoán bị phạt.
“Tao chọn Tài!”
“Chắc chưa?
Không đổi à?
Ba ly rượu đấy nhé, tao thấy ván này mày toang rồi.”
Chu Uẩn Dương cố tình dùng đòn tâm lý.
Tuy không biết lắc ra kỹ thuật cao siêu nhưng hắn có thể ước lượng sơ sơ điểm số.
“Không đổi!
Tao còn lạ gì mày nữa, đừng hòng lừa tao.”
Triệu Minh tỏ vẻ đã nhìn thấu âm mưu của Chu Uẩn Dương, kiên quyết không mắc bẫy.
“Được thôi, vậy đừng trách anh em không nể tình nhé.”
Chu Uẩn Dương mở nắp ống lắc, bên trong là ba viên xúc xắc hiện số 1, 3, 4 – tổng 8 điểm, Xỉu chính hiệu.
“Trang Hành, rót đầy ba ly cho anh Triệu của cậu đi.”
Trang Hành – người đã rút lui khỏi cuộc chiến – vội vàng rót đầy ba ly rượu cho Triệu Minh, mặc kệ ánh mắt hình viên đạn của khổ chủ.
Rõ ràng lúc đầu bàn nhau là cùng chơi hội đồng Chu Uẩn Dương, sao giờ thằng này lại phản bội, chuyển sang làm tay sai cho địch thế này?
Trang Hành thì mặc kệ, uống rượu là phải vui, uống nhiều quá hại người, mai y còn phải đi hẹn hò với bạn gái, dại gì mà uống sống chết.
Luật đã định, Triệu Minh trừ phi nhận thua, bằng không chỉ có nước uống.
Nhưng trang nam tử há dễ nhận thua?
Triệu Minh ngửa cổ uống cạn ba ly rượu.
“Còn mười cái chống đẩy nữa.
Ra phòng khách làm cho rộng rãi.”
Chu Uẩn Dương tốt bụng đặt con vịt vàng xuống sàn, làm động tác mời.
“Làm thì làm, sợ gì!
Mười cái thôi chứ gì?
Lát nữa tao sẽ bắt mày trả lại gấp mười!”
Triệu Minh hậm hực vào thế chống đẩy.
Dân thể thao làm cái này nhẹ như lông hồng.
Dưới cơ ngực rắn chắc của hắn, con vịt vàng bị ép bẹp dí, phát ra tiếng "chíp chíp" thảm thiết.
Mười cái nhoáng cái đã xong, Triệu Minh đứng dậy phủi tay khiêu khích Chu Uẩn Dương.
Không ai để ý thấy con vịt vàng trong tay Chu Uẩn Dương đang trợn tròn mắt, vẻ mặt kinh hoàng tột độ nhìn người anh em đồng loại vừa bị chà đạp dưới sàn nhà.
“Qua ải, tiếp tục nào.”
Nhưng lần này vận may không mỉm cười với Chu Uẩn Dương.
Triệu Minh cũng là cao thủ lắc xúc xắc, với kỹ thuật điêu luyện, hắn khiến Chu Uẩn Dương thua sát nút chỉ 1 điểm.
“Hừ hừ, đến lượt mày rồi đấy Dương ca!
Trang Hành, rót đầy cho đại ca!”
Trang Hành lại cần mẫn rót rượu.
Triệu Minh được dịp lên mặt, chỉ trỏ bắt bẻ Trang Hành rót chưa đầy ly.
Trang Hành chẳng thèm chấp, hắn tự tin mình rót rất công bằng, ai cũng như nhau cả.
Chu Uẩn Dương không ngần ngại uống cạn ba ly rượu, đặt con vịt vàng xuống sàn, chống tay chuẩn bị hít đất.
Nhưng làm được hai cái, hắn chợt nhận ra con vịt không kêu tiếng nào.
Hỏng rồi ư?
“Con vịt này hỏng rồi à?
Tao làm hai cái mà nó câm như hến thế này?”
Chu Uẩn Dương nhặt con vịt lên kiểm tra, ngạc nhiên thấy nó nóng hổi như hòn than.
Lạ thật, da hắn đâu có nóng đến mức truyền nhiệt nhanh thế được?
Khi Mạnh Khê phát hiện ra số phận bi đát của con vịt mình đang nhập hồn – bị dùng để làm cái đệm cho hai gã đàn ông hít đất, cậu đơ toàn tập.
Hình ảnh cơ ngực vạm vỡ, cơ bụng sáu múi và cả... hai điểm hồng hồng trên ngực trần của ca ca mà cậu từng vô tình nhìn thấy trước đây lại ùa về trong tâm trí với độ nét 4K, khiến cậu choáng váng.
Mạnh Khê đỏ mặt tía tai, tim đập thình thịch, khiến nhiệt độ cơ thể con vịt cũng tăng vọt theo.
Và khi khoảnh khắc định mệnh ấy đến, Mạnh Khê chỉ biết trân trân nhìn cơ ngực rắn chắc, to lớn của ca ca từ từ hạ xuống, ép chặt vào mặt mình.
Cậu thậm chí còn cảm nhận rõ độ đàn hồi của cơ bắp đè lên người con vịt.
Cú sốc quá lớn khiến cậu quên béng mất nhiệm vụ phải phát ra tiếng kêu "chíp chíp".
____________________________
Chương 24
Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ - Edit: Kaorurits.
“Sao mà hỏng được?
Lúc đưa cho mày tao đã bóp thử rồi, kêu to lắm mà.
Chắc chắn là mày chống đẩy không đúng kỹ thuật, ngực chưa chạm hẳn vào con vịt chứ gì.”
Triệu Minh khăng khăng bảo vệ uy tín của con vịt (và của mình), nhất quyết không tin nó hỏng.
Chu Uẩn Dương bán tín bán nghi, tự tay bóp thử xem sao.
Mạnh Khê vừa mới hoàn hồn sau cú "áp bức" từ cơ ngực của Chu Uẩn Dương thì lại bị bàn tay to lớn bóp chặt.
Cậu vội vàng tập trung ý thức, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của một con vịt đồ chơi.
“Chíp!” – Một tiếng kêu ngắn ngủi nhưng đầy vẻ non nớt vang lên ngay khi Chu Uẩn Dương bóp mạnh.
“Thấy chưa, tao đã nói là không hỏng mà.
Do mày ăn gian, ngực chưa chạm đất đấy.
Đừng tưởng qua mặt được tao nhé, con vịt này là trọng tài công tâm nhất đó.”
Triệu Minh nhún vai đắc ý.
Chu Uẩn Dương gãi đầu, cảm thấy có gì đó sai sai nhưng không giải thích được, đành đặt con vịt xuống sàn, chuẩn bị làm lại từ đầu.
“Nào, đếm lại từ một nhé.”
“Nói ít thôi, bắt đầu đi.”
Chu Uẩn Dương bắt đầu hạ người xuống.
Nhưng lần này, điều bất ngờ đã xảy ra.
Ngực hắn vừa mới chạm nhẹ vào con vịt, chưa kịp dùng lực ép xuống thì con vịt đã kêu ré lên một tiếng dài:
“Chípppppp ——”
Chu Uẩn Dương đang ngà ngà say nên cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều, miễn nó kêu là được.
Một cái, hai cái... mười cái chống đẩy nhanh chóng hoàn thành.
Lần này Mạnh Khê đã chuẩn bị tâm lý.
Nhìn khối cơ ngực vạm vỡ như núi Thái Sơn ập xuống mặt mình, cậu nhắm tịt mắt chịu đựng sự chà đạp đầy áp lực ấy, nhưng vẫn không quên nhiệm vụ cao cả là hét lên thay cho con vịt.
Cuộc chiến rượu chè kéo dài đến tận đêm khuya.
Mạnh Khê cũng không nhớ mình trở về cơ thể lúc nào.
Sau khi vượt qua cảm giác xấu hổ ban đầu, cậu buông xuôi, chấp nhận số phận làm một con vịt kêu "chíp chíp" vô cảm.
Đêm đó, Mạnh Khê nằm mơ thấy mình biến thành con vịt vàng thật, bị bàn tay to lớn của ca ca nắn bóp đủ kiểu.
Mãi đến khi ánh nắng chói chang chiếu vào phòng, cậu mới tỉnh dậy, cảm nhận được sự tồn tại chân thực của cơ thể mình.
Nhớ lại trải nghiệm siêu thực đêm qua, Mạnh Khê thở dài thườn thượt, lòng đầy cảm xúc hỗn độn khó tả.
Nhưng nghĩ lại thì cũng may, hệ thống đưa cậu đi sau khi cậu đã hoàn thành xong chiếc túi thơm.
Chứ không thì món quà này chắc còn lâu mới xong.
Mạnh Khê lấy túi thơm từ trong kho ra, ngắm nghía kỹ lưỡng, thấy không có chỗ nào cần sửa thì cẩn thận giấu vào trong vạt áo trước ngực.
Cậu sợ lát nữa ca ca tỉnh dậy, kiểm tra kho chứa đồ mà thấy nó thì hỏng hết kế hoạch bất ngờ.
Tốt nhất là mang theo bên người cho chắc ăn.
Vệ sinh cá nhân xong xuôi, Mạnh Khê bắt đầu một ngày mới như thường lệ.
Chu Uẩn Dương tỉnh dậy khi đồng hồ đã điểm gần 12 giờ trưa.
Hậu quả của cơn say đêm qua ập đến: đầu đau như búa bổ, hai tay nhức mỏi rã rời, bụng dạ nôn nao khó chịu.
Người ngợm thì nồng nặc mùi rượu chua loét khiến kẻ ưa sạch sẽ như hắn suýt nôn tại chỗ.
Liếc nhìn Triệu Minh vẫn đang ngủ say như chết trên giường, Chu Uẩn Dương mặc kệ, vớ lấy quần áo đi thẳng vào phòng tắm.
Tắm xong, đầu óc tỉnh táo hơn đôi chút, Chu Uẩn Dương thề với lòng mình từ nay cạch mặt không bao giờ uống rượu với tên sâu rượu Triệu Minh nữa.
Hại người hại cả mình.
“Ái chà, Dương ca dậy rồi hả?
Phùng Tĩnh nấu cháo rau củ đấy, ra ăn chút cho ấm bụng.
Trên bàn có nước chanh mật ong giải rượu nữa.”
Trang Hành thấy Chu Uẩn Dương xuống lầu liền múc cho hắn một chén cháo.
“Cảm ơn hai đứa mày nha.
Hôm qua tao không làm trò gì mất mặt chứ?”
Chu Uẩn Dương uống ngụm nước chanh cho nhuận họng rồi mới bắt đầu ăn cháo.
“Không đâu, hôm qua mày với Triệu Minh say như chết, nằm im thin thít.
Tao với Phùng Tĩnh phải khiêng hai thằng bây lên lầu đấy.”
Trang Hành ngồi xuống ghế, giả vờ lau mồ hôi trán.
“Không biết hai người ăn cái gì mà nặng thế, suýt thì đè bẹp tao với Mắt Kính Nhỏ.”
Hai thanh niên mọt sách mà phải khiêng hai con trâu mộng dân thể thao thì đúng là quá sức thật.
“Thì cũng ăn cơm như bọn mày thôi.
Thế nên mới bảo bọn mày chịu khó tập thể dục vào.
À mà Phùng Tĩnh đâu rồi?”
“Nó về trường từ sớm rồi, bảo bên Hội sinh viên có việc gấp.
Tao cũng phải đi đây, bạn gái đang đợi ở quảng trường trung tâm rồi.
Chẳng qua đợi bọn mày dậy xem sống chết thế nào thôi.”
Trang Hành đứng dậy vươn vai.
“Lát nữa Triệu Minh dậy thì mày bảo nó ăn chút gì rồi hẵng về nhé.”
“Ok, mày cứ đi đi, tao lo được.”
Chu Uẩn Dương gật đầu.
Thấy Chu Uẩn Dương đã lại sức, Trang Hành yên tâm thay giày rồi rời đi.
Chu Uẩn Dương lùa vội bát cháo đã nguội bớt, chợt nhớ ra đã một ngày một đêm mình chưa vào thăm Mạnh Khê.
Vội vàng mở game, gọi video, đầu dây bên kia bắt máy rất nhanh.
“Khê Bảo đang làm gì đấy?”
“Ca ca, anh đến rồi!
Ta đang nghe lời anh, ngoan ngoãn sắc thuốc đây nè.”
Mạnh Khê không dám sắc thuốc trong nhà, sợ mùi thuốc nồng nặc bị Trương thị phát hiện.
Nên cậu tranh thủ buổi trưa vắng người, trốn lên núi, kê mấy tảng đá làm bếp tạm để sắc thuốc.
Cách này khá vất vả, Mạnh Khê nóng đầy mồ hôi, mặt mũi lem luốc nhọ nồi như chú mèo con vừa chui ra từ đống than.
“Khê Bảo ngoan lắm.
Để ca ca xem có cách nào giúp em không nhé.”
Chu Uẩn Dương thu nhỏ màn hình video, lướt cửa hàng hệ thống tìm xem có dụng cụ sắc thuốc tự động không.
Tìm không thấy đâu, nhưng hắn lại phát hiện tài khoản của mình bị trừ một khoản tiền kha khá.
Kiểm tra lịch sử giao dịch, hắn tá hỏa phát hiện tối qua mình đã mua một đống đồ phát sáng tặng Mạnh Khê vào lúc hơn 9 giờ tối – lúc hắn đang chuẩn bị nhập cuộc nhậu với Triệu Minh.
Hắn hoàn toàn không có chút ký ức nào về việc này.
Để chắc chắn không còn chuyện gì điên rồ xảy ra trong lúc say, Chu Uẩn Dương kiểm tra lại toàn bộ game một lượt.
Và hắn phát hiện thêm hai điều bất ngờ nữa mà lúc tỉnh táo hắn không hề để ý.
Một là độ thân mật với Mạnh Khê đã đạt cấp 6, mở khóa tính năng "Nhập hồn".
Kinh ngạc hơn là kỹ năng này đang trong thời gian hồi chiêu.
Điều đó có nghĩa là hắn đã sử dụng nó trong lúc say bí tỉ.
Tính theo thời gian hồi chiêu thì lúc sử dụng kỹ năng chính là lúc hắn đang thi đấu với Triệu Minh.
Trời ơi, rốt cuộc tối qua hắn đã làm cái gì vậy trời?!
Điều thứ hai là nhiệm vụ nhánh "Tìm hiểu sâu về nhau" vốn dĩ còn thiếu 10% nữa mới xong, nay đã đạt 100%.
【 Chúc mừng người trải nghiệm hoàn thành nhiệm vụ nhánh 2, mở khóa chức năng TRUYỀN TỐNG VẬT PHẨM HAI CHIỀU qua kho chứa đồ. (Giới hạn 5 lần/ngày). 】
Chu Uẩn Dương ôm trán, cố gắng tiêu hóa lượng thông tin khổng lồ này.
Chuyện nhập hồn tạm gác lại đã, dù sao cũng đang hồi chiêu, muốn thử lại cũng chưa được.
Hắn tập trung vào tính năng truyền tống vật phẩm nghe có vẻ đậm chất khoa học viễn tưởng kia.
Nhớ đến 5 quả hạnh vẫn nằm trong kho, Chu Uẩn Dương thử chạm vào biểu tượng quả hạnh trên màn hình.
Lần này không có thông báo lỗi mà hiện ra hai lựa chọn:
【 HỦY BỎ 】 【 TRUYỀN TỐNG 】
Hít một hơi thật sâu, Chu Uẩn Dương ấn vào 【 TRUYỀN TỐNG 】.
Một luồng sáng trắng lóe lên, trên mặt bàn trống trơn trước mặt hắn bỗng xuất hiện 5 hạt hạnh nhân y hệt như trong game.
Chu Uẩn Dương dụi mắt, tưởng mình vẫn còn say.
Nhưng khi cầm hạt hạnh nhân lên cắn thử, vị chua ngọt đặc trưng lan tỏa trong miệng, hắn buộc phải thừa nhận đây là sự thật, không phải ảo giác.
Và khi hắn muốn đưa đồ vật từ thế giới thực vào game, chỉ cần bật chế độ quét kho, hướng camera vào vật phẩm và chụp.
Ánh sáng trắng lóe lên, 4 hạt hạnh nhân còn lại trên bàn biến mất trong nháy mắt và xuất hiện trở lại trong kho chứa đồ của game.
Tin tốt là: Chu Uẩn Dương đã nghĩ ra cách giúp Mạnh Khê sắc thuốc.
Tin xấu là: Hắn bắt đầu nghi ngờ tính chân thực của thế giới mình đang sống.
“Ca ca, không tìm được cũng không sao đâu, ta sắc sắp xong rồi mà.”
Thấy Chu Uẩn Dương im lặng hồi lâu, Mạnh Khê tưởng hắn không tìm được cách gì nên lên tiếng an ủi.
“Không đâu, anh tìm được cách rồi.
Khê Bảo, anh sẽ sắc thuốc giúp em ở bên này, sau này em chỉ cần nhớ uống thuốc đúng giờ là được.”
Chu Uẩn Dương lấy hết số thuốc Mạnh Khê gửi trong kho ra.
Hắn phát hiện các vật phẩm cùng loại dù số lượng bao nhiêu thì khi lấy ra cũng chỉ tính là một lần truyền tống.
Nhưng mỗi ngày chỉ có 5 lượt, hắn cần phải tính toán cẩn thận.
“Ca ca, thế thì phiền anh quá.
Ta tự sắc được mà, đơn giản lắm.”
Mạnh Khê không ngờ Chu Uẩn Dương lại định tự tay sắc thuốc cho mình.
Ca ca bận trăm công nghìn việc, lại còn phải lo sắc thuốc cho cậu, cậu thấy áy náy lắm.
“Không phiền đâu.
Thuốc này phải uống hàng ngày, chẳng lẽ ngày nào em cũng trốn lên núi sắc thuốc sao?
Trong núi vừa nguy hiểm thú dữ, em lại làm gì có nhiều thời gian mà canh ấm thuốc.”
Hai câu hỏi của Chu Uẩn Dương khiến Mạnh Khê cứng họng.
Đúng là trốn đi sắc thuốc một hai lần thì được, chứ lâu dài chắc chắn sẽ bị Trương thị phát hiện.
“Cảm ơn ca ca.
Ta biết ca ca muốn tốt cho ta, nhưng anh đừng vì chuyện này mà ảnh hưởng đến việc riêng nhé, nếu không Tiểu Khê sẽ buồn lắm đấy.”
Mạnh Khê nhìn khuôn mặt có chút phờ phạc nhưng vẫn đẹp trai ngời ngời của Chu Uẩn Dương trong video, dịu dàng dặn dò.
“Ừ, ca ca biết rồi.
Khê Bảo này, lúc sắc thuốc nhớ cẩn thận kẻo phỏng nhé.”
Chu Uẩn Dương bắt đầu hiểu tại sao nhiều người thà nuôi thú cưng còn hơn nuôi con cái.
Một "thú cưng" ngoan ngoãn, nghe lời, một lòng một dạ với chủ nhân như Mạnh Khê thực sự khiến tâm trạng người ta tốt lên rất nhiều.
Tất nhiên Chu Uẩn Dương không coi Mạnh Khê là thú cưng, chỉ là cảm giác vui vẻ khi nhìn thấy cậu cũng tương tự như vậy.
Nhưng khi "thú cưng" không nghe lời, đánh không nỡ mắng không xong thì cũng đau đầu phết.
Chu Uẩn Dương đếm lại số gói thuốc, phát hiện số lượng không khớp.
Mạnh Khê hôm qua vẫn chưa uống thuốc.
Hắn định mắng cho cậu một trận, nhưng nhìn thấy cảnh Mạnh Khê phồng má, bò rạp xuống đất thổi lửa đầy vất vả và có phần buồn cười để cứu vãn đống lửa sắp tắt, cơn giận của hắn tan biến sạch.
Có lẽ hôm qua Mạnh Khê không tìm được cơ hội để sắc thuốc.
Chu Uẩn Dương nhận ra mình hay quên mất hoàn cảnh khó khăn của Mạnh Khê.
Vẻ ngoài tươi sáng như viên kẹo ngọt của cậu dễ làm người ta quên mất rằng cậu chỉ là một đứa trẻ nghèo khổ sống ở vùng núi cổ đại lạc hậu, bị mẹ kế hành hạ, suýt chết đói nếu không gặp được hắn.
Nhìn sườn mặt mềm mại của Mạnh Khê trong video, Chu Uẩn Dương cảm thấy mình làm cho cậu vẫn chưa đủ.
“Dương ca, hóa ra mày dậy rồi hả, làm tao tìm nãy giờ.
Cho tao mượn bộ quần áo nha.”
Triệu Minh tỉnh dậy, không thấy ai, tiện tay vớ luôn bộ đồ của Chu Uẩn Dương mặc tạm.
Quần áo của y nồng nặc mùi rượu và đủ thứ mùi hỗn tạp khác, đến y còn thấy ghê chứ nói gì đến người sạch sẽ như Chu Uẩn Dương.
“Ừ, tự vào tủ mà chọn.”
“Hê hê, biết ngay Dương ca tốt nhất mà.
Tao mặc xong rồi nè.”
Triệu Minh chạy xuống lầu, thấy Chu Uẩn Dương đang ngồi xem điện thoại, y không để ý lắm mà bắt chuyện.
“Trong bếp có cháo Phùng Tĩnh nấu đó, ăn đi cho ấm bụng.
Có cả nước chanh mật ong giải rượu nữa.”
Thấy Triệu Minh đến gần, Chu Uẩn Dương úp điện thoại xuống bàn, dặn dò.
“Biết rồi, cảm ơn Dương ca.
À, tao chợt nhớ ra còn hơn tháng nữa là sinh nhật mày rồi.
Năm nay định tổ chức thế nào?”
Hồi nhỏ, sinh nhật Chu Uẩn Dương chỉ có anh trai tổ chức cho.
Lớn hơn chút, bố mẹ rảnh rỗi mới làm tiệc sinh nhật hoành tráng.
Nhưng lên đại học, hắn chán ngấy mấy bữa tiệc xa hoa mà giả tạo đó.
Hắn thà rủ mấy thằng bạn ra quán vỉa hè nhậu một bữa còn hơn về nhà dự tiệc sinh nhật xã giao mệt người.
“Chưa biết, để xem đã.
Chắc chắn sẽ mời bọn mày tụ tập một bữa.
Còn ở nhà thì chắc chỉ ăn bữa cơm thân mật thôi.”
Năm ngoái sinh nhật 20 tuổi, mẹ hắn nhất quyết làm lớn, mời đủ họ hàng hang hốc và đối tác làm ăn.
Cả buổi tiệc hắn chỉ lo đối phó với đám tiểu thư danh giá nhăm nhe tiếp cận, mệt hơn cả thi đấu chuyên nghiệp.
Nên năm nay hắn kiên quyết không cho mẹ tổ chức tiệc tùng gì nữa.
Cả nhà quây quần bên mâm cơm chẳng phải ấm cúng hơn sao?
“Ok, vậy đến lúc đó tính sau.”
Triệu Minh ăn xong cháo cũng cáo từ ra về, ở nhà người ta hoài cũng ngại.
Người nói vô tình, người nghe hữu ý.
Hai người họ không hề hay biết, ở đầu dây bên kia, Mạnh Khê đang dỏng tai lên nghe ngóng từng lời, nín thở để không bỏ lỡ bất kỳ thông tin nào về ca ca.
Mạnh Khê chống cằm suy nghĩ.
Hóa ra còn hơn một tháng nữa là sinh nhật ca ca.
Cậu nhất định phải có quà gì đó.
Nhưng tặng gì bây giờ nhỉ?
Quà sinh nhật mỗi năm chỉ có một lần, không thể qua loa được.
Túi thơm?
Đó là quà cảm ơn rồi.
Đai lưng?
Quần áo bên ca ca hình như không dùng đai lưng kiểu này.
Dây đeo?
Đơn giản quá.
Quần áo?
Cậu lại không biết số đo của ca ca...
Khó quá đi mất.
Mạnh Khê vừa phe phẩy quạt giữ lửa, vừa đưa ra hàng loạt lựa chọn rồi lại tự mình phủ định.
“Thôi, không nghĩ nữa, cứ tặng xong món quà cảm ơn này đã.”
Thấy bức tranh bên cạnh vẫn tối đen, Mạnh Khê yên tâm tập trung vào việc sắc thuốc.
Tiễn Triệu Minh xong, Chu Uẩn Dương quay lại bàn ăn cầm điện thoại lên.
Vừa vặn bắt gặp cảnh Mạnh Khê đang gật gù ngủ gật, đầu cứ chúi xuống như gà mổ thóc.
Nhớ lại chuyện nhập hồn tối qua, Chu Uẩn Dương rất tò mò không biết Mạnh Khê đã nhập vào cái gì.
Tiếc là game không có chức năng xem lại, hắn đành phải hỏi trực tiếp khổ chủ.
Thấy Mạnh Khê sắp chúi đầu vào đống lửa, Chu Uẩn Dương vội gọi cậu dậy.
“Khê Bảo tỉnh dậy đi, đừng ngủ nữa, coi chừng ngã vào lửa bây giờ.”
Mạnh Khê giật mình tỉnh giấc, vội kiểm tra ấm thuốc, thấy nước chưa cạn mới hoàn hồn.
“Cảm ơn ca ca đã gọi ta...”
“Không có gì.
À đúng rồi Khê Bảo, tối qua ca ca uống say với bạn, vô tình nâng cấp độ thân mật mở khóa tính năng mới.
Tối qua em có nhập hồn vào cái gì không?”
Chu Uẩn Dương thấy thuốc sắp được, sợ Mạnh Khê lại ngủ gật nên tìm chuyện để nói.
“Cái đó...
Ca ca, tối qua ta biến thành một con vịt vàng...”
Mạnh Khê ngập ngừng, chuyện tối qua xấu hổ quá đi mất.
Nhưng cậu không biết nói dối ca ca, đành lí nhí thú nhận.
“Cái gì?!
Vịt vàng?
Là con vịt này á?”
Chu Uẩn Dương không ngờ Mạnh Khê tối qua thực sự đã "đến".
Hắn vội chộp lấy con vịt vàng đang nằm chỏng chơ trên bàn ăn, dí sát vào camera cho Mạnh Khê nhận diện.
Đôi mắt đậu đen của con vịt và đôi mắt hạnh tròn xoe của Mạnh Khê nhìn nhau trân trân một lúc lâu.
Cuối cùng cậu cũng nhận ra "cơ thể" đêm qua của mình.
“Đúng rồi, chính là con vịt này.
Lúc đó ta cứ tưởng bị hệ thống bắt đi, cả người nhập vào con vịt, không cử động được, không nói được, sợ chết khiếp.”
Mạnh Khê hồn nhiên kể lại trải nghiệm kinh hoàng tối qua, hoàn toàn không nhận ra sắc mặt Chu Uẩn Dương đang tối sầm lại, ánh mắt nhìn con vịt vàng trên tay đầy sát khí.
Con vịt này... là con mà Triệu Minh đã dùng.
Hắn... tối qua hắn đã để Khê Bảo nằm dưới thân một gã đàn ông khác sao?!
Hết chương 24.