Cố Nghịch giải thích cho cậu nghe về cơ chế sản sinh ra câu nói vừa rồi.
Bạch Phó Tinh im lặng một lát: "Thế thì sao ạ?"
Cố Nghịch bình tĩnh nói: "Cho nên mỗi một tế bào trên khắp cơ thể anh đều đang yêu em thật lòng."
Bạch Phó Tinh đỏ mặt, liếc nhìn biểu cảm của anh.
...
Cái người này làm sao có thể dùng cái bản mặt như thế này để nói lời tình tứ được nhỉ?
Võng mạc của Cố Nghịch vừa tiếp nhận tín hiệu đỏ mặt của người thương, quy trình gì đó dẹp hết sang một bên, trung khu ngôn ngữ tự ý quyết định, trực tiếp nói --
"Hôn một cái nào."
Cố Nghịch sát lại gần.
Bạch Phó Tinh nén cười, hôn anh một cái.
*
Bạch Phó Tinh hai ngày nay đặc biệt ngang ngược, còn học được cách chống nạnh, cố gắng ưỡn bụng ra phía trước.
...
Cố Nghịch hơi nghiêm mặt một chút là cậu liền ưỡn bụng vẻ đắc ý còn hơn cả anh.
Cố Nghịch vốn dĩ chẳng có nguyên tắc gì trước mặt cậu, bị cậu chọc cười, anh bế bổng người lên, nhẹ nhàng đặt xuống giường.
Bạch Phó Tinh vòng tay ôm cổ anh.
Cố Nghịch thấp giọng hỏi: "Trong bụng có gì thế này?"
Tai Bạch Phó Tinh đỏ rực, ôm chặt cổ anh hơn.
Cố Nghịch thấy buồn cười, cố ý trêu cậu: "Cục cưng hả?"
Bạch Phó Tinh: "Vâng."
"Để anh xem nào," Cố Nghịch vén áo cậu lên, giữ chặt đôi tay đang quờ quạng của Bạch Phó Tinh, hôn một cái lên cái bụng nhỏ trắng nõn của cậu.
Bạch Phó Tinh đỏ bừng mặt.
Cố Nghịch hôn thêm vài cái nữa.
Nhột nhột, Bạch Phó Tinh đẩy đẩy anh nhưng lại bị nhấn chặt cổ tay.
Không khí có chút ám muội, Cố Nghịch chậm rãi hôn dần lên trên.
Bạch Phó Tinh đỏ mặt, cố nhịn ý định biến thành thỏ, vì cảm giác quá dễ chịu nên cậu cứ để mặc anh như vậy.
Môi anh dời đến gần điểm nhỏ màu hồng phấn.
Bạch Phó Tinh run rẩy một cái, ngay lập tức tỉnh táo, nhanh chóng đẩy đầu anh ra, đánh anh một phát: "Anh làm gì đấy!"
Cố Nghịch ôm lấy cậu, cười khẽ bên tai.
Bạch Phó Tinh: "Em muốn ăn Ma lạt thang!"
Cố Nghịch giơ tay sờ vào túi áo khoác của mình, thản nhiên nói: "Em mới làm nũng một tí mà anh đã đi mua ngay thì chẳng phải là rất mất mặt sao?"
Bạch Phó Tinh thầm nghĩ, em cũng có làm nũng đâu, cái đồ không có nguyên tắc nhà anh, em nhìn thấu anh rồi nhé.
Cố Nghịch một tay cài cúc áo, mặt sát lại gần: "Thù lao đâu?"
Bạch Phó Tinh tặng anh một cái hôn nhẹ.
Cố Nghịch: "Hai cái."
Bạch Phó Tinh ánh mắt nghiêm túc: "Chụt, chụt."
Cố Nghịch hôn lên trán cậu một cái, xác nhận lại: "Ma lạt thang hả?"
"Vâng -- Đợi đã," Bạch Phó Tinh sực nhớ ra điều gì đó, quờ lấy điện thoại nhanh chóng tra cứu một lát, thấy bảo không được ăn nhiều Ma lạt thang, liền đổi ý, "Thôi, không ăn nữa."
Thực ra cũng không phải nhất định phải ăn.
Bạch Phó Tinh nghĩ thoáng vô cùng.
Cố Nghịch bị cậu chọc cười: "Yên tâm đi, không béo đâu."
Bạch Phó Tinh nghiêm túc nói: "Không phải vấn đề béo hay không."
Nói xong cậu liền đầy quyết tâm đứng dậy đi đánh răng, để lại cho Cố Nghịch một bóng lưng dứt khoát.
Cố Nghịch nén cười, suy nghĩ một lát rồi đi ra ngoài mua đồ cho cậu.
Đêm hôm khuya khoắt, đường phố rất yên tĩnh.
Có người đột nhiên chặn đường anh, vẻ mặt thần thần bí bí nói: "Hi, xem bói không?"
Cố Nghịch: "Không."
Người đó lập tức nói: "Tôi bấm ngón tay tính ra được, vợ cậu mang thai rồi."
Cố Nghịch sững người, dừng bước nhìn người nọ.
Người nọ trưng ra bộ mặt cao thâm khó lường.
Cố Nghịch bình tĩnh hỏi: "Tại sao ông lại nói vậy?"
"Thiên cơ bất khả lộ," người đó vừa nói vừa lấy ra một cuốn sách, "Có mua sách không?
Xem cái này có ích lắm đấy."
Cố Nghịch: "..."
Cố Nghịch biết lão ta đang nhân cơ hội bán đồ, để thoát khỏi sự đeo bám, anh mua cuốn sách của lão.
Cúi đầu nhìn, mới phát hiện tên sách là 《Bách khoa toàn thư về yêu quái》.
Cố Nghịch ngẩng đầu lên thì gã thầy bói đã chuồn mất dạng từ đời nào, chạy nhanh như gió.
Cố Nghịch nhớ tới con thỏ nhỏ nhà mình, thuận tay lật xem thử, khi nhìn đến một trang nọ, sắc mặt anh bỗng trở nên nghiêm nghị.
【Thỏ yêu mang thai không giống với nhân loại, hình người không có thay đổi gì lớn, nhưng ở hình thỏ thì bụng sẽ tròn trịa hơn thấy rõ.】
Cố Nghịch khựng lại.
Dấu hiệu thời kỳ đầu là: cực kỳ cần hơi thở của bạn đời, rất bám người, đặc biệt nhạy cảm với mùi hương của đối phương, rời xa đối phương lâu sẽ thấy khó chịu, người nghiêm trọng hơn còn có thể bị ngất đi.
Cùng với việc thai tượng ổn định, các triệu chứng sẽ thuyên giảm một chút.
Trong ba tháng đầu tiên, do cơ chế tự bảo vệ của cơ thể yêu tinh, thỏ sẽ hóa thành nguyên hình, bám lấy bên cạnh bạn đời, chỉ có hơi thở của bạn đời mới mang lại cho nó cảm giác an toàn.
Khoảng sau ba tháng, tình hình dần ổn định, cơ chế bảo vệ của yêu quái mất hiệu lực, sẽ hóa lại thành hình người.
Trong giai đoạn này, các phương diện sẽ xảy ra một số thay đổi, ví dụ như buồn nôn, thèm chua, dễ phát tình, và trạng thái hình người không ổn định.
Cố Nghịch chợt nhớ đến cục bông nhỏ cứ thích quấn lấy mình, nhớ đến khẩu vị kỳ lạ của Bạch Phó Tinh dạo gần đây, cái tai thỉnh thoảng lại tự dưng ló ra, và cả những hành động lạ lùng của cậu mấy ngày qua --
Tất cả mọi thứ kết nối lại trong đầu anh, ngày càng trở nên rõ ràng.
Cái đồ ngốc nghếch nhà Bạch Phó Tinh này.
Cố Nghịch lập tức trào dâng một cảm giác căng thẳng khó tả, xen lẫn một chút niềm vui sướng nảy ra từ tận đáy lòng, bao nhiêu cảm xúc đan xen vào nhau, trong tim chỉ toàn là Bạch Phó Tinh.
Anh không thể chờ đợi thêm được nữa, muốn gặp ngay người kia nên lập tức quay về phòng.
Vừa bước vào phòng, anh đã thấy Bạch Phó Tinh đang thu dọn đồ đạc.
Cố Nghịch trực tiếp ôm lấy cậu từ phía sau, bao trọn cả người cậu vào lòng mình, thấp giọng hỏi: "Có phải em định dẫn theo em bé bỏ trốn không?"
Bạch Phó Tinh đang lấy đồ ngủ: "???"
Bạch Phó Tinh hỏi: "Lúc nãy anh đi đâu thế -"
Cậu nói được một nửa thì khựng lại, khoan đã, anh ấy biết rồi à?
Cố Nghịch vòng tay siết lấy cậu, bàn tay nhẹ nhàng chạm lên bụng cậu: "Xin lỗi, là do anh quá chậm chạp."
Bạch Phó Tinh đờ người ra, lập tức trở nên căng thẳng.
Cố Nghịch còn căng thẳng hơn cả cậu, vội nói: "Em đừng cử động lung tung."
Bạch Phó Tinh há miệng: "Em..."
Cố Nghịch lo lắng hỏi: "Có thấy không thoải mái ở đâu không?"
Bạch Phó Tinh lí nhí: "Vẫn chưa xác định chắc chắn mà."
Cố Nghịch khẳng định chắc nịch: "Là thật đấy."
Anh ôm lấy Bạch Phó Tinh, nhưng lại không dám siết quá chặt: "Có phải em không thích em bé không?"
Bạch Phó Tinh lắc đầu: "Không có -"
Lời còn chưa dứt đã cảm thấy cằm của Cố Nghịch tì lên vai mình, nhưng cánh tay anh lại nới rất lỏng, chỉ sợ ép vào cậu.
Bạch Phó Tinh chẳng còn cách nào với anh: "Ôm cho hẳn hoi vào đi, em không có dễ vỡ thế đâu."
Cố Nghịch ôm chặt cậu, bao nhiêu cảm xúc cuộn trào trong lòng, có rất nhiều điều muốn nói với cậu, nhưng sau một hồi im lặng thật lâu, anh chỉ ôm cậu như vậy và gọi tên cậu.
Bạch Phó Tinh đáp lại một tiếng, xoay người ôm lấy eo anh, đối mặt với anh.
Nhìn vào đôi mắt đầy vẻ trịnh trọng của anh, cậu thấp giọng nói: "Được rồi, em biết anh muốn nói gì rồi."
Cố Nghịch giơ tay xoa đầu cậu, nghiêm túc nói: "Em đừng lo lắng, cứ giao mọi chuyện cho anh."
Bạch Phó Tinh gật đầu.
Cố Nghịch: "Đừng căng thẳng."
Bạch Phó Tinh: "...
Em vẫn ổn, là anh đang căng thẳng thì có."
Một lúc sau, Bạch Phó Tinh nói: "Thả em xuống đi, chân em chạm đất được mà.
Với cả từ đây đến giường chưa đầy một mét, em tự đi qua đó được."
Cố Nghịch không buông tay, bế cậu đặt lên giường tử tế, rồi cẩn thận hôn nhẹ lên đầu cậu một cái.
Bạch Phó Tinh nén cười trong lòng, trêu chọc: "Bộ em làm bằng thủy tinh chắc?"
Cố Nghịch hôn lên môi cậu, ôm cậu, dỗ cậu ngủ.
Đợi sau khi cậu ngủ say, chính anh lại đi tra cứu rất nhiều tài liệu liên quan.
Anh thức trắng đêm, làm bài tập cực kỳ kỹ lưỡng, tra cứu tất cả những điều cần lưu ý rồi ghi chép kín mít vào một cuốn sổ nhỏ.
Trong bóng tối, Cố Nghịch ngắm nhìn cậu, cảm nhận nhịp thở đều đặn của cậu, anh nằm rất sát, chóp mũi hai người gần như chạm vào nhau.
Bạch Phó Tinh tỉnh dậy giữa đêm, giật nảy mình.
Trong bóng tối, cậu bắt gặp đôi mắt sâu thẳm của anh, trong ánh mắt ấy tràn ngập sự dịu dàng và nâng niu, như thể sợ làm kinh động đến một báu vật vô giá nào đó.
Bạch Phó Tinh nhìn đến ngây người, trái tim trong đêm vắng đập liên hồi.
"Anh làm em thức giấc à?"
Cố Nghịch hôn lên đầu cậu, dỗ dành: "Ngoan, ngủ tiếp đi."
Một lát sau, Bạch Phó Tinh mơ màng sắp ngủ.
Cố Nghịch khẽ nói: "Con phải ngoan nhé, đừng có quấy rầy Tinh Tinh."
Bạch Phó Tinh phản ứng lại một chút, tai hơi đỏ lên.
Đồ ngốc, nó đã nghe thấy được đâu.
Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, cậu nghe thấy Cố Nghịch ở bên tai mình nghiêm túc nói: "Anh sẽ rất yêu em và em bé, nhưng vẫn yêu em nhất."
Em biết rồi.
Bạch Phó Tinh muốn trả lời anh nhưng không mở miệng nổi, cậu mơ màng nghĩ, cái người này sao vẫn chưa chịu ngủ nhỉ?
Bạch Phó Tinh muốn nói gì đó nhưng không thốt ra lời, rồi chìm hẳn vào giấc ngủ.
Ngày hôm sau, nhìn thấy quầng thâm mắt của ai kia, Bạch Phó Tinh không nhịn được mà cười nhạo vài câu.
Một lát sau, Bạch Phó Tinh bình thản nói: "Em chỉ đi đánh răng thôi, anh không cần phải đi theo em đâu."
Cố Nghịch vẫn đứng canh ở cửa.
Bạch Phó Tinh ho khẽ một tiếng.
Cố Nghịch liền xông thẳng vào.
Bạch Phó Tinh mồm đầy bọt kem đánh răng, ngơ ngác nhìn anh.
Lúc cậu bước xuống bậc thang, Cố Nghịch bế bổng cậu xuống trước mặt bao nhiêu người.
Hiện trường im phăng phắc.
Bạch Phó Tinh: "..."
Sau nhiều lần như vậy, cuối cùng Bạch Phó Tinh cũng hết chịu nổi, quyết định nói chuyện hẳn hoi với anh.
Bạch Phó Tinh gắt: "Anh đừng có hở tí là cuống cuồng lên thế, người không biết còn tưởng trên người em gài bom đấy."
Bạch Phó Tinh: "Thứ nhất, hãy để em đi đứng bình thường, cảm ơn."
"Thứ hai, nước thì em vẫn tự uống được, không cần đút tận miệng đâu."
Bạch Phó Tinh: "Lúc em xuống bậc thang anh đừng có bế em nữa, em thật sự có thể đi đứng bình thường, không đến mức đụng một cái là ngã đâu.
Hơn nữa, chân em chạm đất được, em có phải thần tiên trên trời đâu mà không được dẫm xuống đất."
Bạch Phó Tinh bình tĩnh phân tích cho anh: "Em không mong manh thế đâu, em là yêu quái nhỏ mà, anh nhìn bụng em xem, chẳng phải vẫn giống bình thường sao?"
Bạch Phó Tinh kìm lại biểu cảm: "Tin em đi, em cũng rất yêu em bé mà."
Lúc cậu đang "hỏi tội", Cố Nghịch luôn giữ im lặng, nghe đến đây anh mới mở lời: "Anh là vì lo cho em thôi."
Bạch Phó Tinh khựng lại.
Cố Nghịch không nói gì thêm, giơ tay xoa tóc cậu, khẽ bảo: "Ừ, anh biết rồi."
Bạch Phó Tinh đã đạt được mục đích nhưng lại thấy hơi ngại, đặc biệt là sau khi quay về phòng, cậu phát hiện một cuốn sổ nhỏ rơi dưới gầm giường, mở ra xem thì thấy đó là những ghi chép của Cố Nghịch.
Trong đó viết kín mít, toàn là những điều cần lưu ý do anh thức đêm tổng hợp lại, còn gạch chân cả những điểm trọng yếu.
Bên trên nói rằng cậu sẽ trở nên yếu ớt hơn trước, dễ bị thương, vì vậy cần phải chú ý sát sao từng cử động của cậu.
Cuối trang có vẽ một cái gì đó không rõ hình thù, nhưng nhìn mấy cái góc nhọn thì đoán chừng là một ngôi sao.
Bạch Phó Tinh không biết nói gì luôn, cậu tự tưởng tượng ra bộ dạng mặt không cảm xúc ngồi ghi chép của anh mà không nhịn được bật cười thành tiếng.
Cũng đáng yêu thật đấy.
Bạch Phó Tinh cất đồ của anh về chỗ cũ, lười biếng nằm vật ra giường, mấy ngón chân nhỏ thoải mái cử động.
Cửa phòng vang lên tiếng động, Bạch Phó Tinh lập tức nhào tới, vòng tay ôm lấy cổ anh.
Cố Nghịch thuận thế bế bổng cậu lên.
Bạch Phó Tinh quắp chặt hai chân quanh eo anh.
Cố Nghịch thản nhiên nói: "Tự đi đi, ra thể thống gì đâu."
"Em không đấy," Bạch Phó Tinh ôm cổ anh, cúi người cụng trán vào trán anh, tác oai tác quái, "Em chỉ thích anh bế em thôi."
Khóe môi Cố Nghịch khẽ nhếch lên, anh bế cậu, cúi người đặt cậu xuống giường, Bạch Phó Tinh vẫn không buông tay, cứ giữ nguyên tư thế đó.
Trán họ chạm nhau, chóp mũi sát cạnh nhau, hơi thở đan xen, vô cùng thân mật.
Bạch Phó Tinh siết chặt cổ anh hơn.
Cố Nghịch buồn cười: "Nghẹt thở anh rồi."
"Hì hì."
Bạch Phó Tinh vẫn ôm khư khư lấy anh.
Cố Nghịch bắt đầu hôn cậu, rồi chậm rãi dùng một tay cởi cúc áo mình.
Bạch Phó Tinh đỏ bừng mặt, có chút không kịp trở tay: "Anh... anh định..."
Cố Nghịch: "Nóng."
"Ồ."
Bạch Phó Tinh giơ tay giúp anh cởi cúc.
Cố Nghịch nhìn cậu chằm chằm.
"Sao thế ạ?"
Bạch Phó Tinh nghiêm túc giúp anh cởi áo khoác ngoài.
Cố Nghịch hạ thấp giọng: "
Sau này em cũng chủ động thế này chứ?"
"Cái gì -" Bạch Phó Tinh chưa nói hết câu đã kịp phản ứng lại, đỏ mặt đẩy anh ra.
Cố Nghịch khẽ cười.
Bạch Phó Tinh đang đánh răng, Cố Nghịch ôm cậu từ phía sau, nhìn người trong gương: "Mai anh đưa em về nhé?"
Bạch Phó Tinh gật đầu, mồm đầy bọt, nói giọng ngọng nghịu: "Vâng ạ."
Cậu vừa khéo kết thúc công việc từ hai ngày trước, giờ có thể về nhà.
Cố Nghịch: "Điều kiện ở nhà sẽ tốt hơn nhiều, mọi thứ anh đều sắp xếp ổn thỏa rồi."
"Vâng ạ."
Bạch Phó Tinh gật đầu, giọng nói mang theo chút âm mũi mềm mại.
Cố Nghịch càng nhìn càng thích, hôn một cái lên cái má đang phồng lên của cậu.
Bạch Phó Tinh nghiêm túc nói: "Em sẽ nhớ anh lắm đấy, ngày nào em cũng sẽ báo cáo lịch trình đúng giờ."
Cố Nghịch "tặc" lưỡi một cái, chẳng tin tí nào: "Thật không đấy?"
Bạch Phó Tinh vòng tay ôm cổ anh, hôn anh một cái: "Thật mà, ở nhà em sẽ ngoan lắm, nhất định chỉ hoạt động trong phạm vi mười mét quanh đây thôi."
Lần này Cố Nghịch thật sự không tin.
"Thật đấy."
Bạch Phó Tinh thề thốt đảm bảo với anh.
*
Bạch Phó Tinh nhào lên chiếc giường vừa to vừa mềm ở nhà, hít sâu hai hơi không khí.
Việc đầu tiên cậu làm sau khi về nhà là đi tìm Hồ Lão Cửu.
Hồ Lão Cửu lải nhải: "Mấy hôm trước ta tìm cậu mãi không được, vừa hay gặp Cố Nghịch nên ta ám chỉ với hắn luôn."
Bạch Phó Tinh: "..."
Bảo sao anh ấy tự dưng lại phản ứng ra nhanh thế.
"Đúng rồi," Bạch Phó Tinh nhớ ra một việc, "Tui cần làm rất nhiều giấy tờ, ở đây có Văn phòng đại diện của Yêu giới tại Nhân giới không?"
Hồ Lão Cửu: "Có chứ, nhưng cậu đã nghĩ kỹ chưa, cậu định ở lại đây lâu dài thật à?"
Bạch Phó Tinh gật đầu.
Theo manh mối từ Hồ Lão Cửu, Bạch Phó Tinh đến Cục Quản lý Yêu quái để làm một loạt thủ tục.
Cục Quản lý nằm ở tầng cao nhất của một tòa nhà lớn tại trung tâm thành phố, từ cửa sổ nhìn xuống thấy xe cộ như nước, người qua kẻ lại tấp nập.
Nhưng nếu đứng từ dưới lầu nhìn lên thì lại thấy trống không, chẳng thấy tầng này đâu cả.
Bạch Phó Tinh điền vào tờ khai khảo sát quan hệ và làm một loạt bài kiểm tra kiến thức cơ bản về xã hội loài người, sau đó nhận được thẻ cư trú vĩnh viễn và các loại chứng thư khác.
Cậu về đến nhà, nhào lên giường và nhanh chóng ngủ thiếp đi, đến đêm muộn mới mơ màng tỉnh giấc.
Vừa lúc đó, Cố Nghịch gọi điện video tới.
Bạch Phó Tinh dụi mắt, dáng vẻ mới ngủ dậy trông hơi ngơ ngác.
Cố Nghịch buồn cười: "Mới ngủ dậy à?"
Bạch Phó Tinh ôm gối gật đầu.
Cố Nghịch khẽ hỏi: "Hôm nay ở nhà có ngoan không?"
"Siêu ngoan luôn," Bạch Phó Tinh tựa vào đầu giường, "Hôm nay em đã đến Cục Quản lý Yêu Quái điền rất nhiều thông tin đấy."
Cố Nghịch hỏi: "Tên anh khó viết lắm à?"
Bạch Phó Tinh bĩu môi: "Liên quan gì đến anh?"
Cố Nghịch: "Trong cột 'Bạn đời' ấy."
Bạch Phó Tinh đỏ mặt: "Làm gì có cột đó chứ!"
Cố Nghịch thản nhiên nói: "Biểu mẫu không nghiêm ngặt rồi."
Anh lại bảo, "Nếu lần sau gặp tờ nào có cột đó, nhớ điền tên anh vào."
Bạch Phó Tinh phồng má, lí nhí: "Em thèm vào mà viết."
Cố Nghịch cười khẽ, nhìn cậu rồi đột nhiên nói: "Hôn một cái nào."
Bạch Phó Tinh sát lại gần: "Chụt chụt."
Ý cười trong mắt Cố Nghịch sâu thêm mấy phần.
Bạch Phó Tinh ôm gối, cong mắt cười: "Ngày mai em sẽ bắt đầu cuộc sống dưỡng thai hưởng lạc hoang phí của mình."
Cố Nghịch: "Anh chính là 'lạc' (vui vẻ/hưởng lạc) của em đấy."
Anh là đồ ngốc thì có.
Bạch Phó Tinh phồng má, nhìn chằm chằm gương mặt hoàn hảo trong màn hình: "Cho em xem nọng cằm của anh đi."
Cố Nghịch: "Anh không có nọng cằm."
Bạch Phó Tinh: "Ép một cái là có ngay, anh cúi đầu nhìn màn hình đi."
Bạch Phó Tinh làm mẫu cho anh xem, rồi bảo: "Đến lượt anh đấy."
Cố Nghịch âm thầm chụp màn hình, rồi cúi đầu nhìn, chẳng thấy nọng cằm đâu.
Bạch Phó Tinh vô cùng tức giận: "Chắc chắn là vì điện thoại anh hỏng rồi."
Cố Nghịch nén cười: "Ừm."
Bạch Phó Tinh hôn anh một cái qua màn hình.
Mấy ngày sau đó, giờ giấc của Cố Nghịch bị đảo lộn, phải hai ba giờ sáng anh mới có thời gian trả lời tin nhắn của cậu, lúc đó Bạch Phó Tinh đã ngủ say rồi.
Mấy ngày không gặp, Bạch Phó Tinh nhớ anh vô cùng, có rất nhiều chuyện muốn nói, ban ngày nhìn thấy một cái cây thôi cũng muốn chia sẻ với anh, tích cả bụng chuyện vặt vãnh muốn kể cho anh nghe.
Đến chiều tối, Cố Nghịch gọi video cho cậu.
"Hôn một cái nào."
Cố Nghịch khẽ nói.
Bạch Phó Tinh sát lại gần: "Chụt chụt."
Bạch Phó Tinh tựa vào đầu giường, ôm gối, không đợi được nữa liền nói: "Em kể anh nghe này, mấy hôm nay thời tiết đẹp lắm, cực kỳ thích hợp để phơi nắng trên ban công luôn, nếu anh ở nhà thì có thể phơi nắng cùng em rồi."
Cố Nghịch cười khẽ.
Bạch Phó Tinh cong mắt, hồi tưởng lại một chút: "Hôm nay em ngoan ngoãn uống hết hai bát canh, buổi trưa có ngủ một giấc, dậy xong thì ngồi đọc sách cả buổi chiều."
"Ừm."
Bạch Phó Tinh tì cằm lên chiếc gối đặt trên đầu gối, phồng má nói: "Thật ra lúc đọc sách em có lười biếng chơi game một tí, nhưng mãi mà chẳng thăng hạng nổi."
"Lần sau anh giúp em."
"Vâng ạ, còn nữa nhé," Bạch Phó Tinh vui vẻ khoe, "Suất ăn dinh dưỡng của trung tâm chăm sóc gửi đến siêu ngon luôn, em đã ăn hết sạch sành sanh rồi."
"Ừm."
Ánh mắt Cố Nghịch cứ dán chặt vào cậu không rời.
"Buổi chiều em còn luyện chữ nữa, đúng rồi, hôm qua hay hôm kia ấy nhỉ, lúc em đi dạo trong phạm vi một mét dưới lầu, em thấy một cái cây trông đáng yêu lắm, lúc đó đã định kể cho anh rồi."
Cố Nghịch định nói gì đó.
Bạch Phó Tinh buồn bực nói: "Rõ ràng là em tích góp bao nhiêu chuyện định kể với anh, mà giờ quên béng hết rồi."
Cố Nghịch nhìn gương mặt cậu, khẽ nói: "Anh cũng nhớ em."
Bạch Phó Tinh khựng lại, hơi há miệng, lý nhí: "Thì em đang nhớ anh mà."
Cậu hơi đỏ mặt, giọng rất thấp: "Sao anh lại biết?"
Yết hầu Cố Nghịch khẽ chuyển động.
Sao em ấy lại có thể quyến rũ đến mức này chứ?
Cố Nghịch cười bảo: "Lần sau gặp chuyện gì muốn nói, em có thể ghi lại trước."
Cơ thể Bạch Phó Tinh dần trượt xuống, nằm phẳng ra giường, giơ cao điện thoại: "Em thèm vào mà ghi."
Bạch Phó Tinh lại nói: "Còn nữa còn nữa, em bé ngoan lắm."
Cố Nghịch: "Thế còn em bé lớn thì sao?"
Bạch Phó Tinh xoay người, nằm nghiêng nhìn anh: "Em bé lớn cũng ngoan lắm."
Cố Nghịch cười khẽ.
Bạch Phó Tinh nhìn anh: "A Nghịch."
"Ơi."
Nhìn người trong màn hình vừa mềm mại vừa đáng yêu, Cố Nghịch chỉ muốn ôm cậu ngay lập tức.
Bạch Phó Tinh nghe thấy tiếng động bên phía anh: "Anh không ở trong phòng ạ?"
"Ừm."
Cố Nghịch lắc nhẹ ống kính, là lối thoát hiểm cầu thang.
Anh nhớ Bạch Phó Tinh, nên tranh thủ lúc rảnh rỗi để nhìn cậu một lát.
Bạch Phó Tinh không nói gì nữa, một lúc sau mới mở lời: "Anh phải chú ý nghỉ ngơi đấy."
"Anh biết rồi."
Bạch Phó Tinh hôn anh một cái, rồi lưu luyến không rời cúp máy.
Vài ngày sau, buổi chiều tối đột nhiên nổi gió lớn, cây cối bên ngoài đổ nghiêng đổ ngả.
Bạch Phó Tinh đóng chặt cửa sổ, chui tọt vào chăn từ sớm.
Khi tiếng sấm chớp vang lên, Bạch Phó Tinh có chút sợ hãi, cậu rúc sâu vào trong chăn, trong đầu cố gắng nghĩ về Cố Nghịch, giống như thể anh đang ở ngay bên cạnh mình, như vậy cậu sẽ chẳng còn sợ chút nào nữa.
Chuông điện thoại reo lên, là Cố Nghịch gọi tới.
Bạch Phó Tinh bắt máy.
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói quen thuộc: "Ở nhà một mình có sợ không?"
Bạch Phó Tinh lập tức đáp: "Không sợ, anh không phải lo cho em đâu, em ở một mình tốt lắm, em có phải trẻ con nữa đâu."
Bên kia vang lên một tiếng cười khẽ.
Bạch Phó Tinh: "Anh cười cái gì?"
Cố Nghịch: "Không sợ thì anh cúp máy nhé."
Bạch Phó Tinh: "..."
Cậu vẫn rất muốn nghe giọng Cố Nghịch, nên vội vàng nói: "Đừng mà, hai phút nữa đi."
Cố Nghịch nhẹ nhàng nói: "Thật ra nếu gặp thời tiết xấu như sấm chớp mưa gió, chỉ cần nhắm mắt lại ước, thứ em muốn sẽ xuất hiện ngay trước mắt."
Bạch Phó Tinh: "Lừa người."
Cố Nghịch: "Em cứ thử xem."
Bạch Phó Tinh nhắm mắt lại, thầm thì trong lòng: Hy vọng mở mắt ra là có thể nhìn thấy Cố Nghịch.
Cậu mở mắt ra, chẳng thấy gì cả, buồn bã nói: "Anh gạt em."
Đầu dây bên kia chẳng có tiếng động nào.
Bên ngoài lớp chăn, có người xoa xoa đầu cậu, giọng nói quen thuộc vang lên: "Đồ ngốc, em cũng phải thò đầu ra khỏi chăn mà nhìn một cái chứ."
Bạch Phó Tinh sững sờ.