Thiếu niên khó chịu lăn lộn qua lại trên giường, cảm nhận được hơi lạnh trong không khí, cậu bỗng nhảy dựng lên, lao về phía nguồn nhiệt độ thấp.
Một luồng hơi thở thanh khiết ập đến, Cố Nghịch cứng đờ người, tay không biết nên đặt vào đâu cho phải.
Bạch Phó Tinh cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút, cậu lỏng lẻo ôm lấy cổ anh, mơ màng nhìn anh như thể đang cố phân biệt xem đây là ai.
Cố Nghịch đối diện với đôi mắt ướt át kia, tảng băng trong lòng bàn tay như tan chảy ngay tức khắc, ngón tay đang cầm túi đá khẽ động đậy.
Tiểu yêu quái thỏ của anh, đã hóa hình ngay trước mặt anh rồi.
Nhưng tiểu yêu quái thỏ đang lúc thần trí không tỉnh táo lại chẳng hề nhận ra mức độ nghiêm trọng của sự việc.
Cậu đội trên đầu đôi tai thỏ màu hồng mềm mại, thản nhiên chào anh một tiếng:
"Hi, vợ yêu!"
Đôi mắt thiếu niên đen láy và sáng rực, y hệt như những gì anh đã thấy nhiều lần trong mơ.
Tất cả những ảo ảnh về tiểu yêu quái thỏ bấy lâu nay dần dần trở nên rõ nét.
Đầu ngón tay Cố Nghịch khẽ chạm vào làn da mịn màng, sực nhận ra lúc này cậu chẳng mặc gì trên người, anh bèn tách khoảng cách giữa hai người ra, xoay người lưng đối diện với cậu.
Cố Nghịch cởi áo khoác của mình ra, đưa qua: "Mặc áo vào."
Nhưng tiểu yêu quái lại trực tiếp lao tới, áp sát vào lưng anh, lầm bầm: "Hả?
Anh nói gì cơ?"
Cố Nghịch rõ ràng là khựng lại một chút.
Thiếu niên ôm anh chặt hơn, cơ thể trần trụi dán chặt vào lưng anh, giọng nói mềm mại như đường mật: "Cố Nghịch."
Dường như cảm nhận được anh muốn thoát khỏi mình, Bạch Phó Tinh siết chặt vòng tay, giọng nói mềm mại mang theo mùi sữa thơm vang lên bên tai anh: "Cố Nghịch, người anh thơm quá à."
Cố Nghịch: "Buông tay ra trước đã."
Bạch Phó Tinh chớp chớp mắt, nghiêm túc đáp: "Nhưng em không muốn buông, thế này thoải mái lắm."
Cố Nghịch xoay người lại, mặt không cảm xúc dùng áo bọc chặt lấy cậu.
Ánh sáng trong mắt Bạch Phó Tinh lóe lên, cậu không vui mà phồng má: "Thế này nóng lắm."
Cố Nghịch lấy một chiếc sơ mi đưa qua, xoay lưng lại với cậu: "Tự mình thay bộ này vào."
Bạch Phó Tinh nhận lấy áo, loay hoay mặc hồi lâu, rồi kiên nhẫn cài từng chiếc cúc một.
Lát sau, cậu như đang khoe công: "Mặc xong rồi nè, anh nhìn xem."
Cố Nghịch ngoảnh lại.
Thiếu niên chân trần, đôi chân vừa dài vừa thẳng, trắng đến lóa mắt, vạt áo sơ mi chỉ vừa đủ che đi vòng ba.
Cúc áo cậu cài xộc xệch, chẳng ra làm sao, hai bên vạt áo dài ngắn không đều, thế mà cậu lại trông rất đắc ý.
Cố Nghịch: "Cài sai cúc rồi."
Bạch Phó Tinh vội cúi đầu nhìn.
Cố Nghịch bất lực, giúp cậu cởi từng chiếc cúc ra, rồi kiên nhẫn cài lại từng cái một cho đúng vị trí.
Họ đứng rất gần nhau, làn da thiếu niên trắng nõn, một đoạn xương quai xanh tinh xảo lộ ra bên ngoài.
Động tác của Cố Nghịch vẫn rất bình tĩnh.
Bạch Phó Tinh đứng thẳng tắp, lo lắng hỏi: "Xong chưa anh?"
"Chờ chút nữa."
Cố Nghịch kiên nhẫn cài đến chiếc cúc thứ hai.
Mấy ngón chân của Bạch Phó Tinh ửng hồng, vô thức cào cào trên thảm.
Cố Nghịch bị chọc cười, khóe môi khẽ nhếch lên: "Chân có lạnh không?"
Bạch Phó Tinh: "Không lạnh ạ."
Cố Nghịch đưa đôi dép lê đến cạnh chân cậu: "Xỏ vào đi."
Bạch Phó Tinh xỏ chân vào đôi dép mềm mại, đôi mắt cong cong: "Cảm ơn anh."
"Đây là đá viên em muốn."
Cố Nghịch đưa túi đá trên bàn qua.
Bạch Phó Tinh mơ màng định cầm lấy, nhưng vì nhìn một thành hai nên chụp hụt vào không trung.
Cậu thử lại lần nữa vẫn hụt, bèn tức giận gạt bay túi đá xuống đất, rồi ôm chầm lấy Cố Nghịch:
"Em ôm anh là được rồi."
Cố Nghịch khựng lại, tách khoảng cách với cậu ra rồi gọi: "Cầu bông nhỏ."
"Dạ?"
Cố Nghịch: "Thỏ của tôi đâu rồi?"
Bạch Phó Tinh dắt tay anh, đặt lên đầu cho anh sờ đôi tai thỏ của mình, giọng mềm nhũn: "Ở đây nè."
Cảm giác trong lòng bàn tay vừa mềm vừa mịn lông, khiến trong lòng anh dâng lên một cảm xúc kỳ lạ, giống như bị thứ gì đó khẽ lướt vào tim.
Bạch Phó Tinh nghiêm túc nói: "Anh không tin thì còn có thể sờ đuôi nữa nha."
Cố Nghịch rụt tay lại, giọng nói có chút bất lực: "Mới ngửi một hơi mà đã thành ra thế này rồi sao?"
"Dạ," Bạch Phó Tinh gật đầu thật mạnh, "Vì trước đây em chưa từng ngửi qua mà."
Tiểu yêu quái chưa từng biết mùi rượu nên rất nhạy cảm với thứ này, sau này quen rồi sẽ khá hơn.
Cố Nghịch nhìn người đang hoàn toàn không có chút phòng bị nào trước mặt mình, khẽ nói: "Con yêu quái nhà em gan thật sự lớn đấy."
Bạch Phó Tinh cười ngây ngô, dang tay ôm cổ anh, ngước mặt lên nhìn.
Cố Nghịch khẽ nhướng mày: "Không sợ tôi tống em vào viện nghiên cứu sao?"
Bạch Phó Tinh híp mắt cười: "Anh mới không nỡ đâu."
Cố Nghịch im lặng.
Bạch Phó Tinh mặc nhiên coi đó là thừa nhận, mặt cậu hơi đỏ lên, ngượng nghịu hỏi: "Vậy có đúng là anh không nỡ không?"
Cố Nghịch lảng sang chuyện khác, bình tĩnh nói: "Tay bẩn rồi."
Vừa nói anh vừa lấy khăn giấy ướt lau tay cho cậu.
Bạch Phó Tinh cứ không chịu để yên cho anh lau, cứ nghịch ngợm phá phách.
Cố Nghịch kiên nhẫn nắm lấy cổ tay cậu, thong thả nói: "Tuy là không nỡ, nhưng nếu em cứ quậy phá mãi thì-"
Bạch Phó Tinh đỏ mặt, ngắt lời anh: "Cho nên là anh thật sự không nỡ đúng không?"
Cố Nghịch: "..."
Bảo cậu tỉnh táo thì cậu cứ lảm nhảm nói sảng.
Bảo cậu say thì cậu lại bắt trúng trọng điểm nhanh thế không biết.
Bạch Phó Tinh níu lấy góc áo anh, lí nhí hỏi: "Có phải không?"
Cố Nghịch: "Ừm."
Bạch Phó Tinh trong lòng sướng rơn, không nhịn được muốn nghe thêm lời ngọt ngào: "Tại sao?"
Yết hầu Cố Nghịch khẽ chuyển động, anh bình tĩnh tìm một cái cớ có thể thuyết phục chính mình: "Vì chúng ta đã sống chung bấy nhiêu ngày rồi."
Bạch Phó Tinh ngượng ngùng nói: "Thật ra em không muốn làm thỏ của anh đâu, em muốn làm-"
Cố Nghịch nhìn cậu.
Bạch Phó Tinh: "Chồng của anh."
Cố Nghịch cứng đờ người.
Bạch Phó Tinh chớp chớp mắt: "Em nói là em muốn làm chồng của anh á."
Cố Nghịch: "..."
Cố Nghịch hỏi lại: "Làm cái gì của tôi cơ?"
Bạch Phó Tinh ghé sát tai anh: "Chồng á."
Hơi thở sạch sẽ trong trẻo của thiếu niên sát ngay cạnh.
Cố Nghịch im lặng một hồi, khựng lại rồi nói: "Tôi nghe không rõ."
Bạch Phó Tinh lặp lại từng chữ một vô cùng rõ ràng: "Chồng - ơi -"
Tai Cố Nghịch hơi đỏ lên, trái tim bị hai chữ đó khều cho ngứa ngáy một cách lạ kỳ, anh cố giữ giọng bình tĩnh nhất có thể để hỏi: "Còn thấy nóng nữa không?"
Bạch Phó Tinh lắc đầu: "Hết nóng rồi ạ."
Cố Nghịch rủ mắt, giúp cậu lau sạch tay: "Đi ngủ sớm nhé, được không?"
Giọng anh rất nhẹ, mang theo chút bất lực và chiều chuộng, truyền vào tai là một sự dịu dàng chết người.
Bạch Phó Tinh đỏ mặt, mấy đầu ngón tay căng thẳng cử động, cậu lén lút nhìn nghiêng khuôn mặt anh.
Cố Nghịch ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt cậu: "Sao thế?"
Bạch Phó Tinh lí nhí: "Anh thật là hiền thục."
Cố Nghịch nhịn cười.
Bạch Phó Tinh khẽ phồng má, nói một cách đầy lý lẽ: "Kiểu người như anh rất hợp để làm vợ em đó."
Cố Nghịch: "..."
Cố Nghịch buông tay: "Xong rồi."
Bạch Phó Tinh nhào vào lòng anh.
Cố Nghịch theo bản năng đỡ lấy eo cậu, rồi lại buông ra, nói: "Đứng cho hẳn hoi."
"Hửm?"
Thiếu niên khó hiểu nhìn anh, giọng nói mềm mại như kẹo dẻo, còn mang theo chút âm mũi.
Cố Nghịch nghiêm mặt: "Đừng có ôm tới ôm lui."
Thiếu niên ấm ức: "Nhưng trước đây chúng ta vẫn thế mà."
Cố Nghịch dời tầm mắt: "Có chỗ nào không thoải mái không?"
Bạch Phó Tinh không hài lòng với sự lạnh nhạt của anh, phụng phịu: "Em là cục bông nhỏ đây mà."
Cố Nghịch đáp một tiếng: "Tôi biết."
Bạch Phó Tinh nghiêm túc giải thích cho anh: "Em không phải yêu quái xấu xa ăn thịt người đâu, em là yêu quái tốt muốn kết hôn với anh."
Yết hầu Cố Nghịch khẽ chuyển động: "Bây giờ em không được tỉnh táo cho lắm-"
Bạch Phó Tinh trực tiếp "chụt" một cái lên mặt anh.
Cố Nghịch cứng đờ người.
Bạch Phó Tinh tách ra một chút, nâng mặt anh lên, chớp chớp mắt: "Em đẹp không?"
Cố Nghịch không trả lời, cũng không nhìn cậu, bình thản nói: "Ngồi cho ngay ngắn."
Bạch Phó Tinh ngồi thẳng lưng tắp, mặt đỏ bừng: "Em có phải siêu đẹp không?"
Cố Nghịch liếc nhìn cậu một cái, vài giây sau mới lặng lẽ dời mắt đi, yết hầu nhô ra khẽ cử động nhẹ.
Trước đây anh không có mấy khái niệm về cái đẹp, nhưng khi nhìn người này, anh chỉ thấy mọi thứ ở cậu đều đúng gu mình một cách tuyệt đối, là người đẹp nhất anh từng gặp.
Không gian im lặng vài giây, Bạch Phó Tinh thấy anh không thèm nhìn mình, bèn nhảy dựng lên, ôm chầm lấy anh, vui sướng nói: "Vậy nghĩa là siêu đẹp rồi!"
"Ừm."
Một tiếng đáp rất khẽ vang lên bên tai.
Bạch Phó Tinh không ngờ lại nhận được câu trả lời khẳng định, cậu cong mắt cười, nghiêm túc hỏi: "Vậy anh có sẵn lòng làm vợ em không?"
Cố Nghịch: "..."
Bạch Phó Tinh tựa đầu vào vai anh, cầm tay anh kéo xuống từng chút một: "Cái này là cái gì?"
Bạch Phó Tinh tự hỏi tự trả lời: "Eo thon."
Bạch Phó Tinh kéo dài giọng, phát âm rõ ràng: "Eo - thon - nhỏ -"
Eo cậu rất mảnh, yết hầu Cố Nghịch chuyển động, anh rụt tay lại.
Cho anh chừa cái tội trước đây dám bảo em là cục tròn vo.
Bạch Phó Tinh được dịp nở mày nở mặt, túm lấy tay anh tiếp tục công cuộc "khoe hàng", kiêu ngạo hừ một tiếng: "Còn đây là cái gì?"
Cố Nghịch khựng lại, đoán thử: "Cơ bụng?"
Bạch Phó Tinh vẻ mặt đắc ý, nhưng không nói.
Cậu vừa thả lỏng một cái, trên bụng liền hiện ra một lớp mỡ mỏng.
Cậu béo lên thật rồi, thời gian qua được Cố Nghịch nuôi cho tròn trịa hẳn ra.
Bạch Phó Tinh nghiêm túc nói: "Vậy anh có chịu làm vợ em không?
Em chưa có vợ á."
Cố Nghịch mặt không cảm xúc: "Nghỉ ngơi trước đã."
Bạch Phó Tinh biết mình bị từ chối, cậu phồng má, lí nhí: "Có phải tại vì đuôi của em đặc biệt ngắn không?"
Không đợi Cố Nghịch kịp lên tiếng, cậu đã nghiêm túc giải thích: "Tại vì nó tròn quá, nhìn bằng mắt thì thấy ngắn thôi, chứ thực tế không phải vậy đâu, không tin anh sờ thử xem."
Nói rồi cậu kéo tay Cố Nghịch đặt lên.
Lòng bàn tay truyền đến cảm giác mềm mại xù lông.
Bạch Phó Tinh quả quyết: "Hơn nữa các phương diện điều kiện của em cũng đều rất tốt, gia cảnh sung túc, tính tình ổn trọng, dịu dàng chu đáo, lại còn đa tài đa nghệ nữa."
Cố Nghịch không nói gì, vài giây sau, khóe môi khẽ cong lên: "Ý em đa tài đa nghệ là biết khiêu vũ hả?"
Bạch Phó Tinh đáp ngay: "Đó là vũ điệu cầu hôn của em!"
Cố Nghịch: "Gia cảnh sung túc là ý nói có nhiều thịt khô?"
Bạch Phó Tinh bị cười nhạo, mặt đỏ bừng, thẹn quá thành giận, trực tiếp dùng đến chiêu sở trường nhất của mình là "Bá thỏ cưỡng ép": "Em khuyên anh mau mau đồng ý mối hôn sự này đi, cẩn thận em'gạo nấu thành cơm, hôn cho anh kêu 'chít chít' luôn bây giờ."
Cố Nghịch: "..."
Bạch Phó Tinh đè anh lại, hôn chùn chụt vào không khí nghe vô cùng nồng nhiệt, âm thanh nghe thôi đã thấy "thảm khốc".
Cố Nghịch mặt không cảm xúc phối hợp: "Chít chít."
Bạch Phó Tinh lăn lộn trên giường, cười đến mức chân đạp loạn xạ.
Cố Nghịch bất lực ấn cậu nằm yên, khẽ hỏi: "Có khát không?"
Bạch Phó Tinh gật đầu.
Cố Nghịch kéo chăn đắp cho cậu: "Tôi đi rót ly nước, uống xong rồi chuẩn bị ngủ."
Bạch Phó Tinh ngơ ngẩn nhìn anh: "Dạ."
Cố Nghịch đi ra ngoài rót nước.
Bạch Phó Tinh đợi một lúc lâu, thấy buồn chán bèn ôm lấy cái gối, ngửi ngửi một cái rồi khựng lại, thốt lên đầy kinh ngạc: "Cố Nghịch."
Cái gối vô cùng vô tội.
Bạch Phó Tinh ôm chặt lấy nó: "Sao anh không nói gì hết vậy?"
Cái gối bị ôm chặt cứng một cách oan uổng.
Bạch Phó Tinh đầy lãng mạn bế nó đi đến bên cửa sổ, cùng nó ngắm trăng.
Bầu không khí thật tươi đẹp, Bạch Phó Tinh sờ sờ cái gối mềm mại: "Cảm giác anh so với bình thường mềm hơn rất nhiều nha."
Cậu khẽ gãi gãi cái gối.
Ánh trăng ngoài cửa sổ sáng vằng vặc, cảm xúc của Bạch Phó Tinh dâng trào, buột miệng nói: "Anh có muốn ngủ với em không?"
Không gian im lìm không tiếng đáp, Bạch Phó Tinh mặc định là nó đã đồng ý, bèn ngượng ngùng khẽ kéo khóa kéo của cái gối ra.
Cố Nghịch vừa bước vào cửa, liền thấy Bạch Phó Tinh đang ôm khư khư cái gối, đứng nghiêm túc trước cửa sổ, thỉnh thoảng lại thì thầm to nhỏ, rồi sau đó đầy tình tứ mà kéo khóa cái gối ra.
Cố Nghịch: "..."
Bạch Phó Tinh nhìn lớp bông trắng tinh bên trong, ngẩn ngơ: "Cố Nghịch, sao anh lại trắng ra nhiều thế này?"
Cố Nghịch: "..."
Bạch Phó Tinh ấn ấn vào lớp bông, khẽ nói: "Không sao đâu, lần này chúng ta đều rất tỉnh táo, cũng đến lúc phải sửa chữa sai lầm năm xưa rồi, cứ để anh Bạch Phó Tinh của anh nằm trên đi."
...
Cố Nghịch mặt không cảm xúc bước tới.
Tai Bạch Phó Tinh khẽ động, nhận ra sau lưng có người, cậu nhanh chóng che chắn cho cái gối thật kỹ.
Cố Nghịch: "..."
Bạch Phó Tinh rủ mắt, nhíu mày, kéo khóa cái gối lại cho kín.
Đều tại cậu không cẩn thận, để Cố Nghịch bị người khác nhìn thấy mất rồi.
Bạch Phó Tinh dùng ánh mắt đó nhìn người đang đứng ở cửa, tay hộ tống cái gối, thấp giọng nói: "Đừng sợ."
Cố Nghịch bước tới gần.
Bạch Phó Tinh cảnh giác ôm cái gối chặt hơn.
Cố Nghịch đưa ly nước qua: "...
Uống nước đi."
Bạch Phó Tinh nhìn anh vài cái, lại nhìn cái gối trong lòng, kiên định ôm chặt lấy nó, hạ thấp giọng nói: "Cố Nghịch, em sẽ bảo vệ anh."
Cố Nghịch: "..."
Bạch Phó Tinh: "Vừa nãy lỡ cởi áo của anh rồi, em nhất định sẽ chịu trách nhiệm với anh mà."
Cố Nghịch: "..."
Bạch Phó Tinh đặt cái gối nằm ngay ngắn lại, khẽ thủ thỉ: "Đợi em đánh bại hắn ta xong, chúng mình sẽ tiếp tục ngủ nhé."
Cố Nghịch: "..."
Bạch Phó Tinh đứng dậy, quyết tâm chiến đấu vì người mình yêu và vì cái gia đình này.
Vừa mới đứng lên thì chân đã nhũn ra, cả người đổ ập về phía trước, nhào thẳng vào lòng Cố Nghịch.
Cố Nghịch đau đầu đỡ lấy cánh tay cậu.
Bạch Phó Tinh hít hít mũi, nhíu mày, ngẩng đầu lên đờ người mất vài giây như đang phân biệt xem đây là ai, rồi lại quay sang nhìn "Cố Nghịch" đang đợi mình quay lại ngủ tiếp trên giường.
Cố Nghịch: "..."
Cố Nghịch mặt không cảm xúc bước tới hai bước, cầm cái gối lên.
Cả trái tim Bạch Phó Tinh thắt lại: "Cố Nghịch!"
Cố Nghịch: "..."
Bạch Phó Tinh: "Ngươi muốn cái gì?"
Cố Nghịch bình tĩnh đưa ly nước qua: "Uống nước đi."
Bạch Phó Tinh nhìn ly nước trắng, biết rõ mình đang đối mặt với thử thách gì, cậu nhìn cái gối một cái thật sâu, cuối cùng như đã hạ quyết tâm, uống cạn sạch trong một hơi.
Cố Nghịch: "..."
Bạch Phó Tinh chớp chớp mắt: "Ngọt?"
Cố Nghịch: "Nước mật ong."
Để giải rượu cho con yêu quái nhỏ nhà cậu đấy.
Bạch Phó Tinh nhìn anh một hồi, hình như đã nhận ra anh là ai, cậu dụi dụi mắt, nửa ngày sau mới đột ngột nhào tới, giọng mềm nhũn: "Cố Nghịch."
Cố Nghịch: "..."
Bạch Phó Tinh nhìn anh: "Cố Nghịch, là em nè, em là cục bông nhỏ đây."
Cố Nghịch: "..."
Bạch Phó Tinh khẽ nắm lấy tay anh, từng chút từng chút một giật cái gối từ tay anh xuống, lí nhí: "Đừng có sờ vào mấy thứ xù lông khác."
Cố Nghịch nhức đầu: "Nằm cho ngoan."
Sao càng lúc càng lú lẫn thế này?
Bạch Phó Tinh lập tức nằm ngay đơ: "Anh định cùng em 'màn trời chiếu đất' hả?"
Cố Nghịch kéo tấm chăn mỏng qua: "Đây không gọi là màn trời chiếu đất."
Bạch Phó Tinh chớp mắt: "'Song tu'?
'Lật rèm sóng đỏ'?"
Cố Nghịch: "..."
Bạch Phó Tinh chốt hạ: "Gạo nấu thành cơm."
Cố Nghịch: "..."
Cố Nghịch bất lực đứng dậy, lúc quay lại, tiểu yêu quái đã tự "lột sạch" chính mình, đôi mắt sáng rực nhìn anh trân trối.
Cố Nghịch: "Nhắm mắt vào."
Bạch Phó Tinh ngoan ngoãn nhắm mắt, khẽ chu môi lên.
Cố Nghịch lấy khăn nóng lau mặt cho cậu.
Hơi nóng bốc lên, khăn mặt rất mềm, Bạch Phó Tinh khẽ nói: "Thoải mái lắm đó."
Tay Cố Nghịch khựng lại: "Im lặng đi."
Bạch Phó Tinh gật gật đầu.
Cố Nghịch lại lấy khăn nóng lau tay cho cậu, nhìn đôi môi đang khẽ chu lên của cậu, anh bất lực gõ nhẹ lên trán cậu một cái.
Bạch Phó Tinh mở mắt ra.
Cố Nghịch mặt không cảm xúc đứng dậy, cất gọn khăn mặt rồi quay lại bên giường, bọc kỹ cái người đang để lộ nửa bả vai ra ngoài lại.
Bạch Phó Tinh khó hiểu chớp chớp mắt.
Cố Nghịch vẫn mặc nguyên quần áo rồi nằm xuống bên cạnh.
Bạch Phó Tinh tò mò hỏi: "Sao anh không đắp chăn?"
Cố Nghịch: "Tôi không thích đắp chăn."
Bạch Phó Tinh đạp chân một cái: "Thế em cũng không đắp nữa."
Cố Nghịch ấn góc chăn xuống, trầm giọng nói: "Ngủ đi."
Bạch Phó Tinh tức hầm hừ, dùng cái vẻ mặt cực kỳ uất ức đó nhìn lên trần nhà.
Rõ ràng là không thích mình mà.
Chẳng muốn ngủ cùng mình tí nào.
Cậu đang buồn thiu thì đột nhiên cảm thấy góc chăn bị kéo nhẹ một cái, mùi hương quen thuộc bao vây lấy cậu.
Bạch Phó Tinh quay đầu lại.
Cố Nghịch mặt không cảm xúc nhắm mắt lại.
Bạch Phó Tinh cong mắt cười, dùng cả tay cả chân ôm chầm lấy anh: "Chẳng phải anh bảo không thích đắp chăn sao?"
...
Cố Nghịch cứng đờ người, cảm thấy đêm nay mình chắc chắn mất ngủ rồi.
Bạch Phó Tinh nũng nịu dụi dụi đầu vào người anh.
Cố Nghịch buồn cười, theo thói quen giơ tay xoa đầu cậu.
Động tác tự nhiên như thể đã làm hàng ngàn lần trước đó.
Cho đến khi Bạch Phó Tinh áp sát vào người anh, mùi hương ngọt ngào thanh khiết trên người thiếu niên truyền tới, Cố Nghịch mất tự nhiên tách ra một khoảng, nói một câu: "Xin lỗi."
Bạch Phó Tinh: "Hửm?"
Cố Nghịch mở miệng: "Ngủ trước đi."
Bạch Phó Tinh: "Sao anh không cởi áo ra?"
Cố Nghịch: "..."
Bạch Phó Tinh khẽ giúp anh cởi cúc áo.
Cố Nghịch giữ chặt tay cậu lại.
Bạch Phó Tinh vội vàng nói: "Em chỉ là cài cúc không giỏi thôi, chứ cởi cúc đơn giản thế này em làm được mà -"
Cố Nghịch ngắt lời cậu: "Ngủ đi."
Bạch Phó Tinh lập tức lại dùng cái vẻ mặt uất ức đó nhìn trần nhà.
Cố Nghịch nhìn một cái là mủi lòng ngay, khẽ gọi: "Cục bông nhỏ."
Bạch Phó Tinh ấm ức khoanh tay trước ngực.
...
Hoàn toàn là hình dáng con người, nhưng hành động vẫn là thỏ.
Cố Nghịch buồn cười: "Bạch Phó Tinh."
Bạch Phó Tinh ngẩn ra: "Sao anh biết tên em?"
Cố Nghịch thản nhiên nói: "Vừa nãy cậu có nhắc tới."
- [Cứ để anh Bạch Phó Tinh của anh nằm trên đi.]
Bạch Phó Tinh dang tay ôm lấy anh.
Cố Nghịch gỡ tay cậu ra, giáo huấn: "Không được thường xuyên làm thế này với người khác."
Bạch Phó Tinh chớp mắt: "Tại sao?"
Cố Nghịch: "Thế này không tốt."
Bạch Phó Tinh bĩu môi: "Với anh cũng không được sao?"
Cố Nghịch: "Ừ."
Bạch Phó Tinh không vui chút nào: "Thế phải làm sao mới được ngủ cùng nhau, mới được hôn hôn ôm ôm?"
Cố Nghịch im lặng mất vài giây.
Bạch Phó Tinh: "Kết hôn không?"
Thấy anh không trả lời, Bạch Phó Tinh đạp chăn định ngồi dậy.
Cố Nghịch nắm lấy cổ tay cậu: "Đi đâu đấy?"
Bạch Phó Tinh nghiêm túc như sắp đi làm đại sự: "Đi lấy thịt khô cầu hôn anh."
Cố Nghịch: "..."
Cố Nghịch đau đầu: "Ngủ trước đi, có gì mai nói."
Bạch Phó Tinh nằm thẳng đơ trên giường, hừ mũi một cái, ấm ức bĩu môi: "Anh rõ ràng là không muốn gạo nấu thành cơm với em mà."
Cố Nghịch: "..."
Bạch Phó Tinh nhìn anh, suy đoán: "Anh sợ đau hả?"
Cố Nghịch: "..."
Bạch Phó Tinh nhìn anh một hồi, đột nhiên nói: "Nhưng anh nghĩ em đã nằm chung một giường với anh rồi mà em còn tha cho anh sao?"
Cố Nghịch: "..."
Cố Nghịch chẳng buồn phối hợp với cậu nữa.
Bạch Phó Tinh hung hăng dọa dẫm: "Em mà bắt nạt người khác là có nghề lắm đấy nhé."
Cố Nghịch: "Vừa nãy em còn tự khen mình dịu dàng chu đáo cơ mà."
Bạch Phó Tinh lườm anh: "Anh còn nói nữa xem."
Bạch Phó Tinh: "Em nói cho anh biết, anh làm em giận rồi đấy.
Anh biết không?
Làm người khác giận thì phải gọi một tiếng thật êm tai, người ta mới chịu tha cho anh."
Cố Nghịch nhướng mày: "Vậy nên?"
Bạch Phó Tinh hừ một tiếng: "Gọi một tiếng 'anh' đi, em sẽ tha cho anh."
Cố Nghịch: "..."
Cố Nghịch: "Thỏ ngốc."
Bạch Phó Tinh duỗi chân đè lên người anh: "Bây giờ em đang rất giận, tùy theo mức độ giận mà số lần và tần suất sẽ khác nhau, cho nên gọi hai tiếng 'anh ơi' đi."
Cố Nghịch: "Cầu bông nhỏ."
"Ba tiếng."
Bạch Phó Tinh vung tay múa chân, chân đột nhiên bị thứ gì đó cấn một cái.
Cậu khựng lại tại chỗ, rồi như để thăm dò, cậu cọ cọ thêm vài cái.
Cố Nghịch hít sâu một hơi lạnh.
Hửm?
Bạch Phó Tinh nhìn xuống dưới: "Anh lại giấu đồ gì đúng không!"
Cố Nghịch: "..."
Bạch Phó Tinh lập tức đòi: "Cho em xem nào."
Cố Nghịch mặt không cảm xúc tóm lấy tay cậu, tắt đèn, rồi chui ra khỏi chăn.
Bạch Phó Tinh bĩu môi: "Không cho xem thì thôi, em chẳng thèm xem nữa!"
Cố Nghịch ôm lấy cậu cách một lớp chăn: "Ở đâu ra mà lắm lời thế?
Thật ồn ào."
Bạch Phó Tinh ngậm chặt miệng, quyết định không thèm nói chuyện với anh nữa.
Một lát sau, Bạch Phó Tinh chớp chớp mắt trong bóng tối: "Em thấy khó chịu, muốn hôn anh một cái."
Cố Nghịch mặt không cảm xúc phối hợp: "Chít chít."
Bạch Phó Tinh đờ ra hai giây, rồi cười đến đau cả bụng.
Cố Nghịch khẽ nhếch môi.
Bạch Phó Tinh nhìn thấy những vì sao nhỏ lấp lánh trong mắt anh, mặt đỏ bừng, lí nhí: "Anh cười lên trông đẹp trai thật đấy."
Cố Nghịch: "Tôi biết."
Bạch Phó Tinh xích lại gần anh một chút, nhỏ giọng hỏi: "Người thích anh có nhiều không?"
Cố Nghịch: "Cũng hơi nhiều."
Mặt Bạch Phó Tinh lập tức xị xuống: "Hả?"
Cậu có chút nản lòng, hai bên má khẽ phập phồng: "Thế anh thích kiểu người như thế nào?"
Cố Nghịch dời tầm mắt: "Để tôi nghĩ đã."
Thế mà còn dám có kiểu người yêu thích khác à?
Bạch Phó Tinh liền "chụt" một cái lên trán anh: "Đóng dấu rồi nhé."
"Hửm?"
Bạch Phó Tinh nói một cách đầy lý lẽ: "Nói thật cho anh biết, em đã lén lút phát cho anh rất nhiều thẻ 'Vợ hiền' rồi, nên anh không được phép có kiểu người yêu thích nào khác nữa đâu."
Cố Nghịch buồn cười.
Bạch Phó Tinh lén lút xích lại gần anh thêm một chút, đắn đo hồi lâu mới lấy hết can đảm hỏi: "Cái đó... em có thể chen hàng không?"
Cố Nghịch mất một lúc mới phản ứng kịp: "Em không cần chen hàng."
Bạch Phó Tinh: "Tại sao?"
Cố Nghịch khựng lại, thầm cảm thấy may mắn vì bóng tối xung quanh đã che giấu đi sự mất tự nhiên của mình: "Em không cần phải xếp hàng."
Bạch Phó Tinh xụ mặt xuống: "Có phải vì anh không thích em không?"
Cố Nghịch nhắm mắt lại: "Em ồn ào thật đấy."
Bạch Phó Tinh: "Có phải vì em ngốc nghếch, biến thành người mà vẫn còn tai với đuôi không?"
Cố Nghịch trực tiếp hôn một cái lên trán cậu.
Bạch Phó Tinh đỏ bừng mặt, tai và đuôi được vỗ về liền thu hết lại.
Một lúc lâu sau, giọng nói bình thản của Cố Nghịch mới vang lên: "Ngoan ngoãn ngủ đi."
Bạch Phó Tinh gật đầu, túm lấy tay áo anh, nghiêm túc dặn dò: "
Sau này anh phải hôn em thật nhiều vào, vì em mắc bệnh 'nghiện người' rồi, không, là bệnh 'nghiện anh'.
Hơn nữa anh không được hung dữ với em dù chỉ một chút thôi đâu nhé, vì em mong manh dễ vỡ lắm."
Cố Nghịch thấy buồn cười, nhưng vẫn nghiêm túc hứa với cậu: "Ừm."
Bạch Phó Tinh ôm lấy cổ anh, hôn một cái lên trán anh: "Tuy anh bảo không được tùy tiện làm thế này, nhưng em vẫn không nhịn được muốn hôn anh."
Ngón tay Cố Nghịch khẽ cử động.
Bạch Phó Tinh chớp chớp mắt: "Tai anh hình như đỏ lên rồi kìa."
Cố Nghịch che mắt cậu lại.
Bạch Phó Tinh: "Có phải vì anh cũng muốn ăn nằm với em không?"
Cố Nghịch: "..."
Bạch Phó Tinh: "Chắc chắn là phải có một chút xíu xiu chứ hả?"
Cố Nghịch dỗ dành cậu: "Ừ."
Lúc này Bạch Phó Tinh mới hài lòng mà chìm vào giấc ngủ.
Tiếng "Ừ" đó của Cố Nghịch là để dỗ cậu, nhưng thực tế anh đã thức trắng cả đêm không ngủ được.
*
Khi cục bông nhỏ tỉnh dậy, Cố Nghịch đang mặt không cảm xúc nhìn cậu.
Cục bông nhỏ vươn vai một cái thật dài, hai vuốt duỗi thẳng: "Cố-" Nó nhanh chóng đổi giọng: "Chíp ya."
Cố Nghịch: "..."
Chuyện gì thế này?
Sao tự nhiên mình lại phọt ra tiếng người?
May mà mình đổi giọng kịp.
Cục bông nhỏ chớp chớp đôi mắt đen láy vô tội.
Cậu đã sớm quên sạch sành sanh mọi chuyện rồi, chỉ nhớ là mình cùng Cố Nghịch ở chỗ Phó Tri Cẩn, sau đó mình muốn nếm thử rượu, còn chuyện sau đó nữa thì không nhớ rõ.
Anh ấy tối qua không ngủ sao?
Cục bông nhỏ tò mò nhìn quầng thâm nhạt dưới mắt Cố Nghịch.
...
Đêm qua Cố Nghịch bị cậu cọ nhiệt đến mức phải đi tắm nước lạnh mấy lần, mãi đến rạng sáng Bạch Phó Tinh mới chịu yên tĩnh lại và biến về hình dạng thỏ.
Cố Nghịch nói hờ hững: "Quên hết rồi?"
Cục bông nhỏ gật gật đầu.
Cố Nghịch bình tâm lại một chút, bình tĩnh nói: "
Sau này không được phép động vào rượu, một chút hơi men cũng không được ngửi."
Cục bông nhỏ lại gật đầu.
Cố Nghịch kéo một tờ giấy ra, đưa tới trước mặt cậu: "Điểm chỉ vào đây."
Cục bông nhỏ: "..."
Cái người này sao mà trẻ con thế không biết?
Lại bắt một con thú nhỏ như mình đi ấn dấu chân!
Cục bông nhỏ liếc nhìn một cái, trên giấy viết:
> [Cục bông nhỏ bảo đảm không chạm vào cồn nữa, nếu vi phạm, mặc cho Cố Nghịch xử lý.
Người làm chứng: Cố Nghịch.]
>
Thỏ nhỏ giận dỗi lườm anh một cái, nhưng khi chạm phải quầng thâm mắt của anh thì bỗng thấy hơi có lỗi, cậu cúi đầu, dùng sức ấn một dấu chân thật mạnh lên đó.
Cố Nghịch đứng dậy, vừa đi ra ngoài vừa nói: "Lại đây, dẫn nhóc đi xem phòng mới."
Cục bông nhỏ: "..."
Tại sao đột nhiên lại chia phòng ngủ riêng?
Cục bông nhỏ hoảng hốt.
Mình rốt cuộc đã làm gì anh ấy rồi?
Trêu ghẹo anh ấy hay là...
Hóa hình rồi?
Không thể nào, lúc tỉnh táo hóa hình còn khó khăn chút đỉnh, huống hồ là lúc say.
Cục bông nhỏ nhanh chóng bác bỏ giả thuyết này, trăm phương ngàn kế vẫn không hiểu nổi.
Cục bông nhỏ chẳng coi chuyện chia phòng ra gì, đợi đến tối, khi Cố Nghịch tắt đèn, cậu rất tự giác nằm xuống bên cạnh anh, chui tọt vào chăn như mọi khi.
Cố Nghịch: "..."
Cố Nghịch đành phải ngồi dậy, lấy thêm một chiếc chăn mới: "Của nhóc đây."
Cục bông nhỏ chấn động.
Anh có biết mình đang làm gì không?
Anh dám chia chăn với tui!
Cố Nghịch: "..."
Cục bông nhỏ tức giận chui vào chăn của mình, quay lưng về phía anh, không thèm cho anh cơ hội giải thích.
Cố Nghịch: "..."
Cố Nghịch nói: "Thế thì không được quậy phá lung tung."
Cục bông nhỏ gật đầu, thu mình ngoan ngoãn nằm bên cạnh, chẳng mấy chốc đã ngủ say.
Cậu ngủ rất sâu, cái bụng cứ phập phồng theo nhịp thở.
Cố Nghịch nhìn nó một hồi, khẽ gọi: "Cục bông nhỏ."
Cục bông nhỏ lẩm bẩm một tiếng.
Cố Nghịch lại gọi: "Bạch Phó Tinh."
Cái đầu của cục bông nhỏ cọ cọ, theo thói quen đưa vuốt ôm lấy cổ anh.
*
Mấy ngày nay thỏ nhỏ vẫn luôn ở nhà luyện tập cách kiểm soát hóa hình, thời gian duy trì lần sau đều dài hơn lần trước, cũng ngày càng ổn định hơn.
Sáng sớm tỉnh dậy, cục bông nhỏ nhìn đồng hồ, nó ngủ quên mất, Cố Nghịch đã ra ngoài từ sớm.
Cục bông nhỏ dáo dác tìm quanh: "Chíp chíp."
Cục bông nhỏ: "Chíp chíp!"
Cậu ngó vào phòng tắm, phòng khách, phòng sách, đều không thấy bóng dáng Cố Nghịch đâu.
Anh chắc là ra ngoài rồi, chứ nếu có ở đây, nghe "chíp" thế này anh đã sớm đi ra rồi.
Cục bông nhỏ làm bài kiểm tra cuối cùng, kêu rất to: "Chíp!"
Anh có ở đây không hả!
Cố Nghịch đang ở trong phòng khách yên tĩnh lật xem kịch bản, nghe thấy tiếng "chíp" này biết cậu đã tỉnh, đang định đi ra.
Hóa ra anh ấy không có nhà.
Cục bông nhỏ vui vẻ reo lên một tiếng: "Tốt quá rồi!"
...
Động tác của Cố Nghịch khựng lại.
Có thể đừng lần nào cũng tự mình lòi đuôi một cách ngớ ngẩn như vậy không?
Cố Nghịch day day thái dương đang đau nhức.
Thỏ nhỏ nằm trên giường lăn lộn một vòng, vươn vai một cái, tứ chi nhanh chóng dài ra.
Bây giờ cậu đã có thể kiểm soát gần như tự như, điều đáng khen ngợi là lần này cả tai và đuôi đều không còn lộ ra nữa.
Bạch Phó Tinh mặc chiếc áo sơ mi của Cố Nghịch, nghênh ngang đi đi lại lại trong phòng khách, vui vẻ hát hò: "La la la ~"
Giọng hát vang dội cả nhà.
Cố Nghịch đang ở trong phòng khách: "..."
Chưa từng thấy con yêu quái nào vừa ham hố "tự hủy", vừa có dây thần kinh thô như thế này.
Muốn không biết bí mật cũng khó.
Bạch Phó Tinh: "La la la!"
Cốt nhạc cuối cùng còn lên một nốt cao chót vót.
Cố Nghịch bình tĩnh bịt tai lại.
Bạch Phó Tinh đi ra ngoài, túm lấy ống tay áo dài thượt, tự lẩm bẩm: "Sao quần áo của anh ấy cái nào cũng to thế nhỉ?"
Cố Nghịch nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ra, liếc nhìn một cái.
Thiếu niên đang quay lưng về phía anh, trên người chỉ mặc duy nhất một chiếc áo sơ mi, vạt áo vừa khéo che đi vòng ba, để lộ đôi chân vừa trắng vừa thẳng tắp.
Cố Nghịch khựng lại hai giây, lặng lẽ dời tầm mắt đi.
Bạch Phó Tinh chạy xuống lầu, mở tủ lạnh lấy một hộp kem, rồi nằm bò trên sofa loay hoay với cái điều khiển từ xa, tìm cách thoát khỏi "Chế độ dành cho trẻ em".
Cuối cùng, một âm thanh thông báo vang lên: "Xác nhận thoát khỏi chế độ trẻ em?"
Bạch Phó Tinh phấn khích: "Thoát."
"Mật khẩu thoát: Ai là người đáng yêu nhất?"
Bạch Phó Tinh tiện miệng đắc ý một câu:
"Cục bông nhỏ!"
"Bíp, thoát thành công."
Bạch Phó Tinh: "..."
Màn hình trên tường sáng lên, giọng nói cơ khí của trí tuệ nhân tạo vang lên: "Xin chào, tôi có thể giúp gì cho bạn?"
Bạch Phó Tinh sững lại một chút, nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh: "Ta muốn nghe truyện 'Vợ nhỏ của Ảnh đế là một chú thỏ bá đạo'."
"Được, xin vui lòng đợi trong giây lát."
Một lát sau: "Không tìm thấy kết quả phù hợp."
"..."
Bạch Phó Tinh: "Đêm Đêm Sủng Ái Cục Bông Băng Giá'."
"Xin chào, tôi nghe không rõ, vui lòng nhắc lại lần nữa."
Bạch Phó Tinh nhấn mạnh từng chữ: "Đêm-Đêm- Sủng- Ái -Cục -Bông -Băng- Giá"
"Xin chào, kết quả tìm kiếm của bạn không được hiển thị theo quy định của pháp luật và chính sách liên quan."
Bạch Phó Tinh hậm hực: "Thế thì tìm cuốn 'Cục bông nhà tôi không thể "Alpha" như thế được!' đi."
"Xin chào, tìm thấy đề xuất tương tự: 'Bé bông Omega ngọt ngào của Ảnh đế Alpha lạnh lùng', bạn có muốn phát không?"
...
Tất nhiên là không thể phát rồi, cái tên nghe đã thấy đầy mùi mờ ám!!!
Bạch Phó Tinh không chút do dự thoát khỏi dịch vụ trợ giúp, nhảy sang kênh nghe máy đọc sách.
Rút kinh nghiệm lần trước nghe tiểu thuyết bị lật xe, lần này cậu chọn một kênh kỹ năng thực tiễn hơn để tăng cường sức hút cá nhân.
Bạch Phó Tinh đứng thẳng tắp.
Giọng nữ nhẹ nhàng vang lên: "Dạng - chân - ra."
Hửm?
Tai Bạch Phó Tinh khẽ động, thử dạng chân ra theo.
Giọng nữ dịu dàng tiếp tục: "Tìm một tư thế thoải mái, chân trái nâng cao, nhấc mông lên, hít sâu vào, thở ra, dùng sức -"
Bạch Phó Tinh làm theo răm rắp, chẳng may đứng không vững, cậu "A" lên một tiếng kinh hãi rồi ngã nhào xuống sofa.
Tim Cố Nghịch thắt lại, theo bản năng đẩy cửa bước ra, vừa vặn nhìn thấy Bạch Phó Tinh đang nằm sấp trên sofa, vạt áo bị kéo lên cao, để lộ một mảng da thịt tròn trịa, săn chắc trước không khí.
Cố Nghịch nhanh chóng dời mắt đi, cố gắng giữ bình tĩnh để chuyển hướng chú ý, nhưng trong đầu toàn là hình ảnh mang tính xung kích vừa rồi.
Bạch Phó Tinh chỉnh lại quần áo, ngồi khoanh chân trên sofa tiếp tục bấm điều khiển, cuối cùng phát hiện ra một thư mục trong phần Cá nhân.
Bạch Phó Tinh: "..."
Hay lắm, đúng là cái đồ ngoài lạnh trong nóng!
Cậu nhấn mở video trong thư mục, mở đầu là bốn chữ đen in đậm: Quà Kỷ Niệm.
Hửm?
Tai Bạch Phó Tinh khẽ vểnh lên.
Cố Nghịch nghe thấy âm thanh, nhận ra đó là món quà kỷ niệm đoàn làm phim tặng khi một bộ phim trước đó đóng máy.
Trong màn hình, Cố Nghịch đang bó bột một bên tay, nằm nghiêng trên ghế xem kịch bản, vừa ngước mắt lên thì phát hiện có người đang quay lén mình.
Biểu cảm của anh lúc đó đúng kiểu "không còn gì để nói".
Đúng là có người dù có gãy tay bó bột thì trông vẫn cao sang lạnh lùng, tựa như đóa hoa tuyết trên đỉnh núi cao thoát tục.
Anh ấy chắc là đau lắm.
Bạch Phó Tinh xem một lúc rồi tắt tivi, nằm dài trên sofa không biết đang nghĩ gì.
Sau này mình nhất định phải nuôi Cố Nghịch thật tốt mới được.
Cố Nghịch nỗ lực kìm nén sự xao động, nhìn sang sofa thì lại nhớ đến cảnh tượng lúc nãy, lật cuốn sách ra, trang sách trắng tinh, nhưng tâm trí anh cũng hiện lên hình ảnh vừa rồi -
Anh hơi bực bội khép sách lại, ngẩng đầu nhìn lên trần nhà.
Chiếc đèn chùm có hình dáng tròn trịa.
...
Cố Nghịch lặng lẽ dời mắt đi, nhắm mắt dưỡng thần.
Phân tích tâm lý nhân vật ở tầng nông: - Sao em ấy lại trắng đến thế chứ?
- Ý thức sóng não và sức mạnh nội tại: - Rõ ràng gầy như vậy, mà có vài chỗ thịt lại...
Cố Nghịch mở bừng mắt, liếc nhìn thấy ngay bình hoa bên cửa sổ.
Đường cong của chiếc bình hoa rất tròn trịa.
...Cố Nghịch bước tới, bình tĩnh dời bình hoa đến chỗ mình không nhìn thấy được.
Chân anh vô tình đụng đổ một cái chai dưới đất, những vật trang trí bên trong kêu "lạch cạch lạch cạch" rồi lăn ra ngoài, phát ra những tiếng động thanh thúy liên tiếp.
"Tiếng gì thế?"
Tai Bạch Phó Tinh khẽ động, tò mò đứng dậy.
Cố Nghịch: "..."
Bạch Phó Tinh lạch bạch chạy lên lầu, âm thanh vừa rồi hình như phát ra từ đây, cậu thận trọng đẩy cửa phòng ra.
"Sao cửa sổ lại mở thế này?"
Bạch Phó Tinh tự lẩm bẩm rồi đi tới, nhìn xuống dưới một cái rồi đóng chặt cửa sổ lại.
Cậu đang thắc mắc không biết có chuyện gì thì hướng cửa phòng đột nhiên có động tĩnh.
Cố Nghịch về rồi.
Sao tự nhiên lúc này lại về chứ!
Bạch Phó Tinh nhắm mắt lại, trong lúc tình thế cấp bách, cậu không thể hóa thành cục bông nhỏ ngay được.
Cậu nhanh chóng chạy biến về phòng ngủ, dự định kéo dài thời gian được lúc nào hay lúc đó.
Cửa lớn được mở ra, giọng của Cố Nghịch vang lên: "Cục bông nhỏ?"
...Bạch Phó Tinh đang nhắm tịt mắt, cuống cuồng tìm cách biến lại thành thỏ.
Một lúc sau cậu mở mắt ra, nhìn thấy đôi bàn tay của mình đang biến dở dở ương ương thành cái vuốt thỏ chẳng ra làm sao.
Tiếng bước chân của Cố Nghịch ngày càng gần.
Không được, anh ấy mà vào đây sẽ thấy một con yêu quái nhỏ mọc tai thỏ, lại còn mang vuốt thỏ, quan hệ có tốt đến mấy cũng không chịu nổi thử thách kinh dị này đâu!
Tiếng bước chân càng lúc càng gần, sắp tiến sát đến cửa phòng.
Trong cơn hoảng loạn, Bạch Phó Tinh trực tiếp khóa trái cửa lại.
Cố Nghịch đặt tay lên nắm cửa, không mở được, bên trong đã bị người ta khóa trái.
Cố Nghịch: "..."
Anh đừng có vào mà!
Bạch Phó Tinh cảm thấy cả người không ổn chút nào rồi.
Cố Nghịch lấy chìa khóa dự phòng, mở cửa phòng ngủ.
Bạch Phó Tinh trố mắt nhìn ổ khóa xoay chuyển, nắm cửa vặn xuống, lỏng ra một chút.
Xong đời rồi, mình xong đời thật rồi.
Bạch Phó Tinh dốc hết sức bình sinh chống lưng vào cửa.
Cố Nghịch đẩy đẩy cửa, cảm thấy một luồng lực cản, động tác khựng lại.
Anh hỏi: "Ai ở bên trong?"
Bạch Phó Tinh trong cái khó ló cái khôn: "Chíp ya."
Bên ngoài im lặng một lát.
Giọng thiếu niên trong trẻo tiếp tục vang lên: "Chíp chíp."
Cố Nghịch: "..."
Con yêu quái nhỏ này rốt cuộc là ngốc đến mức nào đây?
Cố Nghịch không đẩy cửa nữa, nhưng không nhịn được muốn nghe giọng cậu: "Nhóc ở trong đó làm gì?"
Giọng thiếu niên trong trẻo giả vờ bình tĩnh: "Chíp ya."
Tui còn làm gì được nữa?
Tui đang hóa hình đây này!
Sao lần này cái dạng người này lại cứng đầu thế không biết!
Cố Nghịch nhếch môi, trêu cậu: "Vừa nãy hình như tôi nhìn thấy bóng người?"
Tim Bạch Phó Tinh đập thình thịch, tập trung tinh thần, mau biến lại cho tui!
Cố Nghịch thong dong nói: "Hình như còn mặc áo sơ mi của tôi nữa."
Bạch Phó Tinh: "..."
Bên trong cửa truyền ra một tiếng kêu yếu ớt mang theo chút chột dạ: "Chíp..."
Cố Nghịch không đẩy cửa nữa, mãi cho đến khi cảm nhận được lực cản bên kia đã biến mất, anh mới nhẹ nhàng đẩy cửa vào.
Trong phòng không một bóng người, anh liếc nhìn sau cánh cửa.
Chiếc áo sơ mi của anh chất đống dưới đất, một cục bông thỏ nhỏ xù lông đang rúc thành một đoàn bên trong, cố gắng thu nhỏ sự hiện diện của mình hết mức có thể.
Cố Nghịch: "..."
Cục bông nhỏ thò đầu ra, căng thẳng vẫy vẫy cái vuốt với anh.
Hi, có phải bất ngờ lắm không?
Cố Nghịch bình tĩnh bế thỏ lên: "Sao lại trốn sau cửa?"
Cục bông nhỏ ngoan ngoãn cọ cọ anh, cảm giác như vừa từ cõi chết trở về, thực ra cậu đã sớm sợ đến mức nhũn cả chân, không đi nổi nữa rồi.
Cần gì phải kích thích thế không?
Sao hôm nay lại về sớm thế?
Cục bông nhỏ vẫy vẫy vuốt, làm bộ dạng một em bé ngoan.
Cố Nghịch trông không khác gì ngày thường, chỉ là lúc đi lại có chút... không bình thường.
Đúng thế, lúc nãy khi nhảy xuống, chân anh bị trẹo nhẹ một cái.
Tuy không có gì nghiêm trọng, nhưng vẫn gây ảnh hưởng đôi chút đến hình tượng cao quý lạnh lùng của anh.
Cố Nghịch tâm trạng phức tạp, day day thái dương đang đau nhức.
Rốt cuộc tại sao lúc nãy mình lại phải trốn?
Người phải trốn chẳng lẽ không phải là con yêu quái nhỏ thần kinh thô này sao?
Cố Nghịch ngồi xuống, trộn rau củ khô cho thỏ con, hỏi: "Hôm nay ở nhà làm gì?"
Ngủ á.
Cục bông nhỏ nghiêm túc chỉ chỉ vào tấm thảm trên ban công, rồi lại như thường lệ ôm cái bát nhỏ uống sữa, đầu lưỡi hồng nhạt từng chút một dính sắc trắng của sữa.
Một lúc sau, cục bông nhỏ ngẩng đầu lên, ngẩn ra một lát rồi vẫy vẫy vuốt: Cố Nghịch!
Cố Nghịch giật mình bừng tỉnh, dời tầm mắt đi chỗ khác.
Sao tai anh ấy lại đỏ thế nhỉ?
Sắp bốc hơi luôn rồi kìa.
Cục bông nhỏ khó hiểu túm túm lấy áo anh.
Cố Nghịch đứng dậy, đi về phía khác.
Thỏ nhỏ: "..."
Cục bông nhỏ chạy đuổi theo, kéo kéo áo anh, lấy một miếng thịt khô đưa cho anh, rồi không đợi được nữa mà dùng vuốt vẽ một hình tròn nhỏ: Anh có đáng giá cả một đống thịt khô to thế này không?
Cố Nghịch túm lấy cái vuốt của nó, nới rộng hình tròn đó ra thêm một chút xíu, nghiêm túc nói: "Đại khái là phải nhiều hơn thế này một chút."
Anh cứ đợi đấy!
Đợi tui để dành đủ thịt là sẽ bao nuôi anh luôn!
Sau này anh đừng đi làm nữa.
Cố Nghịch khẽ cử động cái chân hơi đau.
Cục bông nhỏ lập tức quan tâm chỉ vào chân anh.
Anh bị sao thế?
Cố Nghịch bình tĩnh nói dối: "Không có gì, là đau dạ dày (vị)."
Cục bông nhỏ nhảy tót vào lòng anh, khẽ rúc vào cạnh chỗ dạ dày của anh.
Cố Nghịch cảm thấy hơi áy náy vì đã lừa cậu.
Cục bông nhỏ muốn nhắc nhở anh phải chăm sóc tốt dạ dày (dưỡng vị - yang wei), nhưng nét chữ Hán nhiều quá, lại dễ bị lộ thân phận, thế là cậu cầm bút viết lên giấy như đang vẽ tranh: yang wei.
Sau đó nó dán vào chỗ anh dễ nhìn thấy nhất để lúc nào cũng nhắc nhở anh.
Khi Cố Nghịch đi ngang qua, nhìn thấy tờ giấy trên tủ lạnh thì sững người, anh dừng bước, đánh vần một hồi, cuối cùng ghép ra hai chữ -
Dương nuy (Liệt dương/Yếu sinh lý).
Cố Nghịch: "..."
Cục bông nhỏ vừa lúc đi tới, từ trên ghế nhẹ nhàng nhảy vào lòng anh, xoa xoa vuốt cho ấm lên rồi ân cần đặt lên vùng dạ dày của anh.
Cậu thấy Cố Nghịch nhìn tờ giấy với vẻ mặt quái dị, cứ ngỡ là anh đang cảm động, liền vui vẻ cọ cọ vào người anh để đòi công lao.
Đúng rồi, kiệt tác của tui đó, cục bông nhỏ nhà quyền quý là phải biết vẽ tranh.
Cố Nghịch cố gắng tỏ ra bình thản nhất có thể, chỉ vào tờ giấy, nói bóng gió: "Nhóc cảm thấy tôi -"
Cục bông nhỏ nhìn tờ giấy, rồi nghiêm túc gật gật đầu.
Cố Nghịch: "..."
Cố Nghịch mặt không cảm xúc: "Tôi không -"
Cục bông nhỏ lập tức lấy vuốt bịt miệng anh lại, giơ cái vuốt còn lại lên vỗ vỗ vào đầu anh một cách nghiêm túc.
Anh "không" cái gì?
Tình trạng của bản thân mà anh còn không rõ à!