Phải một lúc lâu sau thỏ nhỏ mới bình tĩnh lại được, cậu hơi ngượng ngùng, nhích ra giữ khoảng cách với anh.
Cố Nghịch nhìn cậu một hồi: "Ăn vụng cái gì rồi?"
Thỏ nhỏ nghiêm túc lắc đầu.
Cố Nghịch: "Bánh quy và chocolate?"
Thỏ nhỏ ngẩn người, hoàn toàn không biết mình đã bị lộ từ chỗ nào.
Cố Nghịch lau đi vụn chocolate còn dính bên khóe miệng cậu, đột ngột lên tiếng: "Thích ăn mấy thứ này à?"
Thỏ nhỏ gật gật đầu, đôi mắt sáng rực.
"Nhưng động vật nhỏ không được tùy tiện ăn bánh quy và chocolate đâu," anh dừng lại một chút, ghé sát vào cậu hơn: "Chẳng lẽ... nhóc không phải là động vật nhỏ bình thường?"
Thỏ nhỏ bị dọa sợ, theo bản năng lùi xa anh ra.
Cố Nghịch nói: "Nhóc là loại động vật nhỏ... ngốc hơn cả bình thường."
Anh mới ngốc ấy.
Thỏ nhỏ thở phào nhẹ nhõm.
Chocolate trong tủ lạnh là do trợ lý tặng lần trước, anh không thích đồ ngọt nên vẫn luôn để đó không động vào.
Cố Nghịch nhìn cái hộp rỗng tuếch, không ngờ cậu lại ăn sạch sành sanh một hơi nhiều đến vậy, anh bất lực hỏi: "Chocolate ngon lắm à?"
Thỏ nhỏ trưng ra bộ mặt vô tội.
Cố Nghịch lấy ra một cái hộp, chính là phần quà anh mới mang về cho cậu hôm nay.
"!!!"
Mắt thỏ nhỏ sáng lên, lao tới định vồ lấy.
Cố Nghịch giơ cao lên, bình thản nói: "Nhưng chỉ tiêu chocolate ngày hôm nay của nhóc đã hết rồi."
Thỏ nhỏ không vui chút nào.
Một lúc sau, điện thoại bàn trên tường vang lên.
Mắt thỏ nhỏ sáng rực, lập tức chạy đi nghe, nhưng mới chạy được vài bước đã bị Cố Nghịch tóm gọn vào lòng.
Đó là đồ chơi của tui mà!
Tui nghe được.
Thỏ nhỏ cuống quýt giải thích với anh.
Cố Nghịch: "..."
Cố Nghịch một tay giữ cục bông nhỏ, tay kia nhấc ống nghe lên.
Giọng của Phó Tri Cẩn truyền tới: "Hôm nay cậu gọi điện cho tôi rồi chíp chíp cái gì thế hả?
Kịch bản của tôi đã xem chưa?
Tôi vì tin tưởng cậu nên mới miễn cho cậu vụ huấn luyện tập trung đấy!
Có phải cậu cũng muốn ngày mai ra đảo luôn không?!"
...
Cố Nghịch bình tĩnh đưa ống nghe ra xa lỗ tai mình một chút.
Cục bông nhỏ trợn tròn mắt ghé sát vào, vẻ mặt đầy tò mò, cái vuốt nhỏ bám lấy ống nghe, cũng muốn được trò chuyện với người ta.
Cố Nghịch xoa xoa đầu cậu.
Đạo diễn Phó vẫn đang lải nhải cằn nhằn: "Cậu có biết cái cô lưu lượng kia không, tên gì tự nhiên tôi quên mất tiêu rồi, diễn xuất thì tệ hại đến chết đi được, mới nói nặng một câu đã khóc lóc sướt mướt, phiền chết đi được!
Nếu còn không xong thì tôi đuổi thẳng cổ về luôn!
Mặc kệ đứng sau lưng cô ta là ai!"
Cục bông nhỏ tốn sức tranh giành ống nghe với anh, nhưng sức không bằng Cố Nghịch nên giành không lại, tức đến phồng cả mang tai.
Cố Nghịch không nhịn được, khẽ cười một tiếng.
Phó Tri Cẩn: "...
Cậu có đang nghe tôi nói không đấy?"
"Đang nghe."
Cố Nghịch gãi gãi đầu cục bông.
Phó Tri Cẩn: "Bên cạnh cậu là ai?"
Cố Nghịch: "Thỏ."
Phó Tri Cẩn: "Cậu đối diện với con thỏ mà cũng cười được đến mức đó hả?"
Cố Nghịch: "Cậu vừa nói cô nàng lưu lượng đó-"
"Đúng," Phó Tri Cẩn tiếp tục xả giận, "Mấy đứa tân binh bây giờ thật là không hiểu nổi..."
Tiếp theo là một tràng dài những lời phàn nàn.
Cố Nghịch chủ động nhường điện thoại cho thỏ nhỏ.
Thỏ nhỏ ôm chặt ống nghe, mắt mở to, nghiêm túc lắng nghe Phó Tri Cẩn trút bầu tâm sự.
Phó Tri Cẩn: "Tức chết tôi rồi."
Thỏ nhỏ an ủi: "Chíp da."
Phó Tri Cẩn: "..."
"Thỏ?
Thỏ bảo bảo sao-" Phó Tri Cẩn định nói gì đó thì Cố Nghịch đã nhấn ngắt cuộc gọi.
Thỏ nhỏ lườm anh cháy mắt.
Người ta còn chưa nói xong mà!
"Được rồi," Cố Nghịch bình thản xách cục bông về phòng, "Chúng ta chuẩn bị đi ngủ."
Vệ sinh cá nhân xong xuôi, Cố Nghịch tựa vào đầu giường xem kịch bản.
Cục bông nhỏ bám dính lại gần, ghé đầu vào tò mò xem anh đang đọc cái gì.
Cố Nghịch xoa xoa cậu.
Thỏ nhỏ sướng đến mức sắp tan chảy luôn rồi.
Cái tên nhân loại ngốc nghếch này, xoa bóp cũng ra gì phết.
Thỏ nhỏ nằm bẹp ra để mặc anh xoa.
Tay phải Cố Nghịch cầm bút ghi chú gì đó lên giấy, tay trái đặt lên người cục bông nhỏ xù lông, thỉnh thoảng đầu ngón tay lại gãi gãi lớp lông của cậu.
Thỏ nhỏ phê pha đến cực điểm, sắp hóa thành một vũng nước luôn rồi, trong đầu như có luồng điện xẹt qua, cảm giác sướng như lên tiên.
Một lúc sau, Cố Nghịch buông tay trái ra, đổi sang tay phải xoa cậu: "Để sưởi ấm tay phải một chút."
Thỏ nhỏ: "..."
Thật là quá đáng mà, dám dùng tui làm đồ sưởi tay!
Cố Nghịch sưởi ấm xong tay phải lại đến tay trái, hễ thấy nhiệt độ có vẻ hơi cao là lại dùng "lời cảnh cáo về phòng bếp" để dọa cho nhiệt độ hạ xuống.
Cái người này sao mà xấu tính thế không biết?
Thỏ nhỏ giận dỗi hếch người ra khỏi lòng bàn tay anh, giữ khoảng cách và nhìn anh chằm chằm đầy hung dữ.
Cố Nghịch gãi gãi cằm cậu, cả hai bàn tay đều phủ lên lớp lông xù.
Tui khuyên anh nên biết điều một chút đi.
Thỏ nhỏ tức điên người, lườm anh cháy mặt.
Cậu đã nhẫn nhịn quá lâu rồi, một khi bộc phát thì thực sự không đảm bảo mình sẽ làm gì cái tên nhân loại này đâu!
Cố Nghịch: "Hửm?"
Thỏ nhỏ lấy đà một lúc, sau đó hai cái vuốt nhỏ thành khẩn chụm lại vào nhau, cử động nhẹ nhàng như đang vái lạy.
Cầu xin anh đấy.
Cố Nghịch: "..."
Cố Nghịch tóm lấy cái vuốt của cậu: "Ở đâu ra con thỏ ngốc thế này?"
Thỏ nhỏ chớp chớp mắt.
Cố Nghịch nhìn cậu một hồi: "Hửm?
Tiểu thỏ yêu."
Thỏ nhỏ sững người, đứng hình không dám nhúc nhích.
Cố Nghịch nói: "Lời thoại thôi."
Thỏ nhỏ thở phào nhẹ nhõm.
Ba chữ "tiểu thỏ yêu" đó thực sự làm cậu sợ muốn chết, suýt chút nữa là hồn bay phách lạc rồi.
Xấp kịch bản trên tay Cố Nghịch dày cộp, thỏ nhỏ tò mò không biết trong đó viết gì nên ghé sát vào.
Cố Nghịch đặt kịch bản sang một bên, nắm lấy hai vuốt trước của cậu, đặt cậu đối diện với mình rồi nói: "Kịch bản kể về một con thỏ yêu trà trộn vào xã hội loài người, cẩn thận từng li từng tí để che giấu thân phận, cuối cùng thì -"
Thỏ nhỏ vểnh tai lên nghe.
Cố Nghịch tiếp: "Cuối cùng trở nên rất giàu có."
Thỏ nhỏ rất hài lòng, nhích lại gần, thân thiết cụng đầu vào đầu anh một cái.
Cố Nghịch bật đèn đầu giường để xem kịch bản.
Thỏ nhỏ cũng không ngủ được, cứ nhích nhích người trên giường, trườn từ đầu giường đến cuối giường.
Giọng nói bình thản của Cố Nghịch vang lên: "Nhóc là sâu biến thành à?"
Thỏ nhỏ mặc kệ anh, chỉ thấy đi kiểu này rất thoải mái nên cứ tiếp tục trườn qua trườn lại.
Cố Nghịch buông kịch bản, nhẹ nhàng tóm lấy cục bông đặt lại chỗ cũ rồi tắt đèn: "Ngủ đi."
Thỏ nhỏ ngoan ngoãn dùng vuốt ôm lấy cổ anh.
Cố Nghịch: "..."
Cục bông nhỏ nghiêm túc nói: "Chíp da."
Chúc ngủ ngon.
Cố Nghịch mặt không cảm xúc đáp lại: "Chíp da."
Ngủ ngon.
Cục bông nhỏ đờ người ra vài giây, rồi cả người run bần bật, cười đến mức đau cả bụng, mãi một lúc lâu mới dừng lại được.
Cố Nghịch ở trong bóng tối cũng đang nén cười.
*
Ngày hôm sau, theo thói quen Cố Nghịch dậy rất sớm để tập luyện trên máy chạy bộ.
Cục bông nhỏ lười biếng nằm trên thảm giám sát anh tập luyện.
Một lúc sau, cậu lật người đổi sang tư thế thoải mái hơn, bụng áp xuống thảm, đuôi hướng lên trời.
Thấy người ta chăm chỉ như vậy, cục bông nhỏ cũng thấy hơi ngại.
Thế là khi Cố Nghịch nhìn sang, cậu liền nghiêm túc chống cái thân hình tròn ủng của mình lên để tập plank.
Cái thân hình béo mầm gần như chạm hẳn xuống sàn, trông có vẻ "rất chuẩn chỉnh".
Một lúc sau, cơ thể tròn quay hoàn toàn sụp xuống, nằm bẹp dưới sàn vì kiệt sức.
Cục bông nhỏ nằm nghiêng, phần eo hơi lõm xuống một chút, rồi nhìn anh.
Cậu quay đầu lại tự kiểm tra tư thế của mình, nhìn chung là rất hài lòng, đặc biệt là phần eo lõm xuống một tí tẹo đó, trông thật là thẩm mỹ.
Cục bông nhỏ không nhịn được mà bò đến trước mặt Cố Nghịch để khoe khoang.
Anh xem cái này là gì nè?
Cố Nghịch liếc mắt nhìn một cái.
Đây là vòng eo con kiến đó!
Chắc là anh không có đâu nhỉ.
Cục bông nhỏ đắc ý vô cùng.
Cố Nghịch bước xuống khỏi máy chạy bộ, thong thả lau mồ hôi: "Cái hố mỡ à?"
Cục bông nhỏ: "..."
Cố Nghịch bồi thêm: "Thịt nhiều quá nên bị xệ xuống, nguyên nhân hình thành là do vạn vật hấp dẫn đấy."
Cục bông nhỏ tức quá nhảy dựng lên đòi đánh nhau với anh luôn!
Là vòng eo con kiến!!!
Nguyên nhân hình thành là do tui gầy và bẩm sinh đã có đường cong quyến rũ nhé!
Mặc kệ cái vạn vật hấp dẫn nhà anh đi!
Sức bật của cục bông nhỏ rất mạnh, cậu nhảy lên, nện một cú thật mạnh vào đầu gối anh.
Sau đó, cục bông nhỏ tức giận dùng hai vuốt chống nạnh.
Cố Nghịch ngồi xổm xuống, nắm lấy cái vuốt của cậu.
Cục bông nhỏ vùng ra, tiếp tục chống nạnh.
Cố Nghịch sờ sờ cái vuốt của cậu: "Chỗ này là eo à?"
Cục bông nhỏ gật đầu, hóp bụng lại, cố tạo một tư thế lõm vào rõ rệt hơn.
Cố Nghịch gãi gãi bụng cậu.
Cục bông nhỏ nhột đến mức nằm bò ra, không gồng nổi nữa, cái bụng lại phồng lên, eo cũng biến mất tiêu, biến lại thành một quả cầu tròn vo.
Cậu lập tức nhìn Cố Nghịch xem anh có cười nhạo mình không.
Cố Nghịch chỉ bình thản dời tầm mắt đi chỗ khác.
Lúc này cục bông nhỏ mới thấy tâm lý cân bằng hơn chút, cậu dụi dụi đầu vào tay Cố Nghịch.
Một lúc sau, Cố Nghịch đi tắm.
Thỏ nhỏ tò mò tiến lại gần máy chạy bộ, quan sát một hồi rồi nhảy lên trên, nhảy lên nhảy xuống mày mò một hồi, máy chạy bộ bắt đầu chuyển động chậm rãi.
Cục bông nhỏ lững thững đi bộ trên đó, cảm thấy nhịp điệu này thật vừa vặn, không ngờ máy chạy bộ càng lúc càng nhanh.
Đôi chân ngắn của thỏ chạy như điên trên máy, bao giờ mới dừng đây!
Không dừng lại được!
Cố Nghịch vừa ra ngoài đã thấy cục bông nhỏ đang sải bước như bay, mồ hôi nhễ nhại trên máy chạy bộ.
Cứu mạng!!
Cục bông nhỏ chạy đến mức chỉ còn thấy bóng mờ.
Cố Nghịch đi tới, nhấn nút dừng.
Chân cục bông nhỏ nhũn ra, quỳ sụp xuống ngay lập tức.
Cố Nghịch lên tiếng: "Không cần cảm ơn tôi thế này đâu."
Cục bông nhỏ: "..."
Cố Nghịch khoanh tay để cậu hồi sức một lúc, sau đó bế cục bông nhỏ lên, bỗng sững người: "Sao lại nhẹ đi nhiều thế này?"
Vì tui đã chạy tận mấy phút đồng hồ đó.
Cục bông nhỏ rất ngại ngùng, mặt đỏ bừng.
Mấy cái loại động vật béo giả như tụi tui rất dễ sụt cân mà.
Cố Nghịch thản nhiên nói: "Lát nữa ăn nhiều một chút, không thì gió thổi một cái là bay mất đấy."
Cục bông nhỏ gật gật đầu.
Cố Nghịch dùng tay kia quạt gió cho cậu.
Cục bông nhỏ lập tức run rẩy, làm bộ sắp bị gió thổi bay xuống tới nơi.
Cố Nghịch hơi nhíu mày: "Nhóc thực sự gầy quá rồi."
Chứ còn gì nữa.
Cục bông nhỏ nghiêm túc gật đầu.
Cố Nghịch điềm nhiên nhìn đi chỗ khác, không để cậu thấy biểu cảm của mình.
Suốt quá trình đó, cục bông nhỏ đều rất nghiêm túc phồng người cho thật tròn, lo lắng xương xẩu trên người mình sẽ làm Cố Nghịch bị đau.
Cố Nghịch đặt cục bông nhỏ xuống, lấy thức ăn từ tủ lạnh ra trộn rau củ khô cho cậu: "Ăn nhiều vào, nuôi cho mình béo lên một chút."
Cục bông nhỏ gật đầu thật mạnh, thấy rất có lý.
Lúc Cố Nghịch chuẩn bị ra cửa, thỏ nhỏ lại ôm lấy chân anh.
Cố Nghịch: "Đợi tôi về."
Lúc anh về đã là rất muộn rồi, thỏ nhỏ đáng thương kéo lấy anh, ý muốn đi theo.
Cố Nghịch nắm lấy cái vuốt của cậu.
Thỏ nhỏ không vui, cứ nhích nhích người từng chút một về phía trước.
Cố Nghịch: "Đang lau nhà à?"
Tui thích lau nhà đấy thì sao.
Thỏ nhỏ không dùng chân đi nữa, cái bụng tròn ủng áp sát xuống thảm, nhún người trườn về phía trước.
Vì trọng lượng bản thân quá khủng, mỗi lần cậu chỉ có thể tiến lên được một chút xíu.
Cố Nghịch bế cục bông nhỏ lên.
Thỏ nhỏ trườn vào lòng bàn tay anh, cái đầu nhỏ dụi dụi vào ngón tay cái, nhìn anh đầy mong đợi.
Cố Nghịch không yên tâm mang cậu theo, gãi gãi đầu cậu: "Ngoan nào."
Thỏ nhỏ không vui rồi, cậu vẫn nhớ như in cái cảm giác khó chịu lần trước, bèn chọc chọc anh, vẻ mặt uất ức: Anh đi đâu thế, không thể mang tui theo sao?
Cố Nghịch: "Tôi đi làm việc."
Thỏ nhỏ khựng lại, như sực nhớ ra điều gì, cậu nhảy khỏi lòng anh, một lát sau chạy lại, lôi ra một miếng thịt khô lớn mà mình đã tích cóp bấy lâu, đưa cho anh.
Đủ để mua đứt anh một ngày chưa?
Cố Nghịch khẽ ho một tiếng: "Nhóc tự giữ lấy mà ăn dần đi, tôi đắt lắm đấy."
Thế thì đắt đến mức nào chứ.
Thỏ nhỏ lại đưa thêm một miếng thịt khô nữa.
Chắc là đủ rồi nhỉ.
Cố Nghịch thản nhiên nói: "Ít nhất phải thêm một miếng nữa."
Cục bông nhỏ rất hào phóng lôi ra miếng thứ ba.
Cố Nghịch nhướng mày: "Nhóc tích trữ được bao nhiêu rồi?"
Chuông cảnh báo trong lòng thỏ nhỏ vang lên dữ dội, cậu lùi lại một bước.
...
Cái người này quá đáng thật sự, trong thời khắc ấm áp thế này mà còn định lừa hết số thịt khô người ta vất vả tích góp!
Cố Nghịch nói: "Đợi tôi về, đừng chạy lung tung."
Anh dừng lại một chút, dùng giọng điệu bình thản để hù dọa: "Bên ngoài nguy hiểm lắm, có mấy con chó béc-giê lớn đấy."
Thỏ nhỏ sợ đến mức rụt người trốn xuống dưới tấm thảm.
Đúng là đồ thỏ ngốc.
Gương mặt Cố Nghịch vẫn không đổi sắc: "Vậy tôi đi đây."
Cục bông nhỏ vẫy vẫy cái vuốt chào anh.
Đợi anh đi rồi, thỏ nhỏ nhanh chóng bò ra khỏi cửa sổ, bí mật bám theo Cố Nghịch.
Cái tên nhân loại ngốc nghếch kia.
Binh bất yếm trá nhé.
Trước biệt thự có một chiếc xe đen, tài xế thấy Cố Nghịch ra tới thì xuống xe trước, mở cửa xe rồi tiến lên vài bước đón.
Cục bông nhỏ bao vây từ phía sườn, tốc độ còn nhanh hơn cả Cố Nghịch.
Tài xế chỉ lo nhìn Cố Nghịch nên không chú ý tới một cục bông nhỏ xíu, chỉ sơ sẩy một chút đã để cậu lẻn vào ghế sau.
Cố Nghịch lên xe, nhắm mắt tĩnh tâm, đến khi mở mắt ra thì thấy một nhúm lông trắng thò ra dưới gầm ghế.
Cố Nghịch: "..."
Cố Nghịch đột nhiên hỏi: "Còn bao lâu nữa thì tới?"
Tài xế: "Hai mươi phút ạ."
Cố Nghịch bình thản nói: "Còn hai mươi phút nữa là tới tiệm lẩu rồi."
Thỏ nhỏ: "!!!"
Thôi chết, giờ trốn còn kịp không?
Tiệm lẩu nào ạ?
Tài xế run tay lái, Chẳng phải chúng ta đang đến đoàn phim sao?
Điện thoại sáng lên, Cố Nghịch bắt máy.
Đầu dây bên kia, trợ lý Tô nói: "Anh Cố!
Bên này thợ chiếu sáng có việc đột xuất nên đổi người khác rồi ạ!"
Cố Nghịch: "Ừ, chuyện này các cậu cứ sắp xếp là được."
Trợ lý Tô tiếp tục: "Vâng, buổi quay quảng cáo chiều nay cũng chuẩn bị xong hết rồi."
Cố Nghịch liếc nhìn cục bông nhỏ, thản nhiên bồi thêm một câu: "Nước lẩu đừng lấy cay quá."
Cục bông nhỏ đứng hình!
Thì ra là đi ăn lẩu thật!
Lại còn chọn loại không cay nữa!
Cục bông nhỏ sợ đến mức ôm chặt lấy cái thân hình béo tròn của chính mình.
"Hả?"
Trợ lý Tô ở đầu dây bên kia khựng lại, "Đúng rồi, anh Cố, còn một việc nữa, em muốn xin nghỉ hai ngày để đi chơi với bạn gái, anh phê chuẩn cho em được không ạ?"
"Được," Cố Nghịch nói, "Chú ý lửa cho kỹ vào."
"?"
Bên kia phản ứng lại một chút, "Vâng ạ!
Em sẽ biết chừng mực!"
Mình sắp chết rồi sao?
Thỏ nhỏ ở dưới chân anh không kìm được mà rơm rớm nước mắt.
Bây giờ muốn chạy chắc chắn là không chạy thoát được rồi.
Thỏ nhỏ ôm lấy quyết tâm "ung dung chịu chết", quyết định đi bước nào hay bước nấy.
Bàn tay đang buông thõng của Cố Nghịch khẽ động, vô tình chạm phải lông thỏ.
Thỏ nhỏ vội né ra, nhưng lại bị Cố Nghịch tóm gọn.
Cố Nghịch giống như vừa mới phát hiện ra cục bông nhỏ, khẽ nhíu mày, thấp giọng hỏi: "Bám theo từ lúc nào thế?"
Đừng giao tui ra mà!
Thỏ nhỏ giàn giụa nước mắt dụi dụi vào tay anh, hy vọng có thể khơi dậy chút lương tâm làm người của anh.
Bác tài xế đang tập trung lái xe, cứ ngỡ Cố Nghịch đang luyện lời thoại, thầm giơ ngón tay cái tán thưởng trong lòng.
Tuy bác không hiểu lắm, nhưng nghe qua thì đúng là rất chuyên nghiệp, ngữ khí cực kỳ có cảm giác tương tác.
Cố Nghịch điềm nhiên che chở cục bông nhỏ vào lòng.
Xem ra Cố Nghịch sẽ bảo kê mình.
Cục bông nhỏ yên tâm hơn nhiều.
Từ lúc xuống xe, nó cứ trốn tiệt trong lòng Cố Nghịch, không dám động đậy.
Phía trước là một tòa kiến trúc cao lớn, uy nghiêm và khí thế, có lẽ tiệm lẩu nằm ở trong đó.
Thỏ nhỏ vội giấu kỹ cái đầu, tai thỏ dán chặt vào thân hình tròn vo, nhắm tịt mắt lại.
Trong căn phòng yên tĩnh, Cố Nghịch cởi áo khoác ngoài.
Thỏ nhỏ lập tức rúc vào giữa lớp quần áo của anh.
Cố Nghịch xoa xoa đầu thỏ, dặn dò: "Đây là phòng nghỉ, ngoan ngoãn ở đây đừng chạy lung tung, lát nữa tôi quay lại tìm nhóc."
Thỏ nhỏ gật đầu.
Thực tình mà nói, người này tốt bụng ghê, đặc biệt là lòng dạ rất bao dung nhân hậu!
Bảo cục bông nhỏ không cảm động là nói dối, cậu âm thầm phát cho Cố Nghịch một tấm thẻ "Người vợ tốt" trong lòng.
Cố Nghịch thần sắc như thường: "Nhóc cũng biết rồi, bên ngoài nguy hiểm lắm."
Thỏ nhỏ lập tức gật đầu lia lịa!
Cậu biết chứ, sẽ bị người ta đem đi nhúng lẩu mà.
Phòng nghỉ rất yên tĩnh, thỉnh thoảng có vài người đi ngang qua lấy đồ.
Thỏ nhỏ quan sát một hồi lâu, không ngửi thấy mùi lẩu, cũng chẳng thấy dao kéo gì, đoán chừng có lẽ không có nguy hiểm, cậu bèn dè dặt ló cái đầu ra khỏi áo anh.
Bên cạnh có người đang tựa lưng vào sofa dùng điện thoại xem cái gì đó.
Thỏ nhỏ quấn trong áo của Cố Nghịch, từng chút một nhích lại gần.
Tiếng từ video truyền ra: "Trước tiên phải rửa cho sạch."
Rửa sạch!!
Cái gì rửa sạch!!
Chuông cảnh báo trong lòng thỏ nhỏ vang lên dữ dội.
"Có thể ngâm trong nước ấm mười phút trước, sau đó cho muối vào, xoa rửa thật kỹ."
!!!
Thỏ nhỏ đứng hình.
"Sau đó lột bỏ lớp vỏ bên ngoài."
Thỏ nhỏ đã sợ đến mức không dám cử động!
Âm thanh từ video lại truyền đến: "Dùng tay lột là được rồi, giống như thế này này-"
!!!
Tàn nhẫn thế sao, dùng tay lột trực tiếp luôn à?
Không thấy máu me sao?
"Nếu không lột được vỏ thì có thể dùng dao gọt trái cây hỗ trợ.
Giống như thế này, lột nguyên vẹn ra, có thể thấy bên trong là một màu đỏ rất đẹp."
!!!
BIẾN THÁI !!!
"Lớp vỏ lột ra đừng vứt đi, lát nữa sẽ có việc cần dùng đấy."
Có việc dùng?!
Làm thành quần áo hả?
"Có thể dùng để pha trà."
ĐỒ BIẾN THÁI!!!
Như vậy mà cũng uống trôi được sao?
Thỏ nhỏ sợ đến mức hai mắt rưng rưng lệ.
Lần này có lẽ là sắp tiêu đời thật rồi.