Hài Hước [Đam Mỹ][Edit] Tả thực phái Mary Sue - Lữ Thiên Dật- [Official]

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Đam Mỹ][Edit] Tả Thực Phái Mary Sue - Lữ Thiên Dật- [Official]
(='∇`=) Chương 3:Nguyên soái Sủng Ái: Yêu nghiệt quyến rũ điên cuồng Đại tướng


"Sao vậy?"

Thác Bạt nghiền ngẫm thưởng thức vẻ mặt phức tạp khó tả của Mặc Sĩ, dùng miệng lưỡi ẩn ý châm chọc hỏi, "Chẳng lẽ ngươi tưởng ta sẽ hôn ngươi sao?"

Mặc Sĩ nghiến răng, tức giận như trâu đực thở hổn hển.

"Haha, xem ra đúng rồi!"

Thác Bạt cười không thể kiềm chế, sau khi cười đủ, y hơi ngồi dậy một chút, nhìn xuống khuôn mặt kiên nghị anh tuấn của Nguyên soái dưới ánh trăng, bỗng nhiên nhướn mày chớp mắt vài cái với Mặc Sĩ, "Ta sẽ thỏa mãn ước muốn nhỏ bé của ngươi."

Nói xong, Thác Bạt cúi người xuống hôn, mái tóc đỏ buộc thấp sau gáy như dòng suối lửa, chảy dọc vai ngực rộng của Nguyên soái xuôi xuống đất, tư thế của Thác Bạt thanh lịch như quỷ hút máu đang thưởng thức con mồi dưới ánh trăng.

Con mồi bị y nắm giữ không thể tin nổi mở to mắt, theo sự dẫn dắt của Thác Bạt mở miệng, dùng đầu lưỡi vụng về nhiệt tình đáp lại sự khiêu khích của Thác Bạt,khi nghe tiếng cười ẩn chứa sự mơ hồ ái muội của Thác Bạt, mặt đột nhiên ửng đỏ.

Sau một nụ hôn, Thác Bạt hơi ngẩng đầu lên, để cho hai người giữ khoảng cách gần như chạm môi, giọng nói hơi khàn khàn vô cùng gợi: "Hương vị của Nguyên soái thật không tệ."

Mặc Sĩ nuốt nước bọt, tim đập như trống, bị nụ hôn này kích thích đến mất kiểm soát.

Tâm tư Nguyên soái lại bắt đầu lung lay!

"Ta muốn nếm thử những nơi khác, được không..."

Đôi mắt xinh đẹp quyến rũ của Thác Bạt hờ hững, vui vẻ thưởng thức cảnh Nguyên soái Mặc Sĩ được xưng có ý chí cứng như sắt thép, bị chính mình trêu đùa đắc ý loạn tình mê, một bàn tay nhạy bén như con rắn bò xuống phía dưới...

"Đủ rồi!"

Mặc Sĩ, người gần như bị dục vọng hoàn toàn làm mờ trí, đột nhiên nhớ ra lý do tại sao suốt nhiều năm qua hắn không dám có quan hệ thân mật với ai, trong một thoáng, tất cả những ý nghĩ nóng bỏng và kiều diễm đều nguội lạnh, như thể có nước biển lạnh xanh thẫm chảy vào tai tiến vào cơ thể, ý nghĩ này dập tắt tất cả, Mặc Sĩ thô bạo đẩy Thác Bạt đang nằm sấp dưới thân hắn, ra, gằn giọng, "Đến đây là đủ."

Tâm tư của Nguyên soái lại lung lay tâm tư không được phép!

Thác Bạt ngẩn người một lúc, sau đó vẻ mặt anh giống như nhìn thấy một món đồ quý hiếm được canh giữ cẩn thận, càng khó với tay lại càng muốn có.

Ánh mắt Thác Bạt chớp mắt sáng lên một thoáng, rồi lập tức ôm lấy cánh tay Mặc Sĩ câu dẫn, dụ dỗ bằng giọng nhẹ nhàng ôn nhu mê mê hoặc hoặc: "Ta sẽ không làm ngươi đau đâu."

Vẻ mặt Mặc Sĩ lập tức trở nên phức tạp: "...".

Cảm giác đang dỗ dành một thiếu niên vô tội quen thuộc!

Tuy nhiên, ngay sau đó, Thác Bạt lại nhẹ nhàng giải thích: " Tướng quân ở trên, ta ở dưới."

Lão xử nam khốn khổ này khó khăn lắm mới chịu được cám dỗ lớn như vậy, nghiến răng nói: "Không được."

Thác Bạt trợn mắt, hiếm khi lộ ra vẻ ngạc nhiên: "Tướng quân lại thích ở dưới sao?"

Thật không ngờ được!

"Không phải!"

Mặc Sĩ tức giận trừng mắt nhìn Thác Bạt, rồi trầm giọng nói, "Là vì ta theo chủ nghĩa độc thân, không thể gánh vác bất kỳ trách nhiệm nào với ngươi."

Nói xong, Nguyên soái như được giải thoát trút bỏ gánh nặng, lăn người quay lưng lại với Thác Bạt, giọng điệu lạnh lùng, "Ngủ đi."

Sau đó, Mặc Sĩ bắt đầu lẩm bẩm các điều lệ quân sự trong lòng, cố gắng dùng cách này để bình tĩnh lại.

Do tư duy quá cổ hủ, nên Mặc Sĩ không thích quan hệ xác thịt với người khác khi không có tình cảm và tiền đề không định phát triển tình cảm, đây cũng là lý do tại sao Nguyên soái vẫn là xử nam đến ba mươi tuổi!

Mà việc không muốn phát triển tình cảm với bất kỳ ai tất nhiên là do dòng máu cự yêu trong người hắn, hắn tự ti về hình dạng quái vật xấu xí và hung dữ của mình, sợ rằng khi phát cuồng sẽ làm hại người khác...

Nguyên soái Mặc Sĩ bị buộc phải trở thành một người độc thân.

Tuy nhiên.

Thác Bạt ngẩn người, bỗng nhiên bụm bụng cười lớn: "Haha haha haha!"

Cảm thấy như mình đang bị cười nhạo, Mặc Sĩ im lặng:"......"

Thác Bạt cười không ngừng, chỉ vào mũi mình hỏi: "Trông ta có vẻ như cần ngươi chịu trách nhiệm sao?

Ngươi tình ta nguyện, sung sướng một chút mà thôi"

Mặc Sĩ: "..."

Thật đúng là bộ dạng không giống như cần phải chịu trách nhiệm.

Vì vậy, tâm tư của Nguyên soái lại bắt đầu lung lay!

Lão xử nam vạn năm đói khát sắp sửa mở miệng thay đổi ý định, Thác Bạt lại bỗng nhiên thu lại nụ cười, lạnh lùng quay lưng lại với Mặc Sĩ nằm xuống, giọng điệu nhạt nhẽo nói: "Thôi, ta cũng không muốn nữa, ngủ đi."

Thật là khó lường.

Vì vậy Nguyên soái đã bị dày vò đến khổ sở!

Rốt cuộc có nên làm hay không, vừa rồi ý hắn là nói có thể làm mà không cần chịu trách nhiệm phải không, nhưng tại sao lại nói thôi ngủ đây!?

Không phải nói là sẽ vui vẻ một chút sao!?

Trên bề ngoài, Nguyên soái nằm đó kiên cố không chút sứt mẻ như tảng đá, như vị thần vô dục vô cầu, nhưng thực ra trong lòng đã bão táp biển cả, sóng thần dao động!

Sự oán hận nặng nề như thể hóa thành đồ vật đè lên Thác Bạt!

Lúc này, Thác Bạt bỗng nhiên giơ một chân ra sau, khiêu khích vuốt ve mắt cá chân của Đại Tướng, khi cảm nhận được người kia cơ thể lập tức căng thẳng như một tấm thép, Thác Bạt mang ý xấu cuối cùng cũng nhịn không được cười ra tiếng: "Phù."

"Ngươi...!"

Mơ hồ nhận ra rằng đối phương thực ra đang như mèo chơi với chuột trêu chọc mình, Mặc Sĩ vừa giận vừa gấp trong lòng, cuối cùng hắn không còn cố gắng kiềm chế dục vọng đang thiêu đốt hắn, lăn người đè Thác Bạt, nắm lấy cằm thanh tú nhọn của y, không màng hậu quả hôn xuống, Thác Bạt rất hợp tác, giơ tay quàng lấy cổ Đại Tướng, đuôi mắt và lông mày tỏa ra vẻ quyến rũ như yêu nghiệt vũ mị phong tình, khiến Mặc Sĩ thậm chí cả mắt cũng đỏ đỏ lên vì kích động, cổ họng nuốt nước bọt liên tục, trong lúc hôn nhau, hắn nhanh chóng cởi bỏ quần áo trên người, lộ ra một thân hình gầy gò nhưng cường tráng, dưới ánh trăng có thể thấy những vết sẹo sâu cạn trên cơ thể, đó đều là huân chương chiến công thực sự, không thể lấy mất.

Thác Bạt nhìn quét một vòng trên người Mặc Sĩ, ánh mắt hơi tối lại, hắn nghiêng đầu dùng lưỡi vuốt ve vành tai Mặc Sĩ, thì thầm: "Nguyên soái của ta thật đáng yêu hơn ta tưởng..."

Mặc Sĩ máu sôi lên, trừng phạt bằng cách cắn một cái vào cổ trắng nõn của Thác Bạt, rồi hôn mạnh xuống.

Hai người quấn lấy nhau một lúc, Mặc Sĩ như một con sói to lớn vốn chỉ ăn chay, hôm nay được nếm thử vị ngon của thịt xương lần đầu tiên, hổn hển thở dốc, liếm láp, ngửi ngửi khắp nơi, như muốn nuốt chửng cái xương thịt này, nhưng vẫn chưa dám cắn.

"Nguyên soái đại nhân," Thác Bạt cố định đầu Mặc Sĩ, trầm giọng nói, "Toàn thân đều hôn qua rồi."

Mặc Sĩ: "..."

Thác Bạt giơ ba ngón tay: "Mà là lần thứ ba rồi."

Mặc Sĩ: "..."

Thác Bạt hề hề cười xấu xa: "Hay là ngươi không biết?"

Mặc Sĩ im lặng để bảo vệ phẩm giá tôn nghiêm của lão xử nam vạn năm!

Thác Bạt như nhặt được báu vật, ánh mắt sáng rực đẩy Mặc Sĩ ngã xuống, cúi đầu vào giữa chân Đại Tướng, chậm rãi nói: "Ta sẽ dạy ngươi."

Vài phút sau, Thác Bạt ngẩng đầu lên, lau miệng nói: "Thật là nhanh hơn ta dự đoán, nhưng với lần đầu của xử nam thì cũng dễ hiểu."

Mặt Mặc Sĩ đỏ bừng, ra lệnh bằng giọng thấp: "Nhả ra."

"Ta không nhả."

Thác Bạt nuốt nước bọt, như đang nếm thứ gì đó, rồi lại nói, "Thơm ngon, mượt mà, vị thuần hậu, quả thực là rượu nấm ủ ba mươi năm của Nguyên soái Hải quân."

Mỗi lời y nói, sợi dây căng thẳng trong đầu Mặc Sĩ lại đứt thêm một cái, sau khi y nói xong, Mặc Sĩ như con sói đói nhào tới.

Sau khi đã nếm được vị ngon của thịt xương, chó sói to lớn này lao tới, cắn một miếng lớn, lưu loát sạch sẽ gặm thịt ngon xương ngọt!

Và miếng thịt này còn rất hợp tác!

Này thật đúng là thần kỳ.

Đừng thầm lặng nhảy hố , mau vote cho ta đi nà ~ ! (((o(*゚▽゚*)o)))
 
[Đam Mỹ][Edit] Tả Thực Phái Mary Sue - Lữ Thiên Dật- [Official]
(='∇`=)Chương 4:Nguyên soái Sủng Ái: Yêu nghiệt quyến rũ điên cuồng Đại tướng


Lần đầu tiên nếm được vị ngọt của dục vọng, Nguyên soái như một con thú hoang mất lý trí, cứ muốn một lần rồi lần nữa đòi hỏi Thác Bạt, mà bốn phía bị đá tảng che đậy thành khu vực nhỏ bé như một thế giới nhỏ giữa biển khơi, và mảnh đất nhỏ bị những tảng đá lớn bao quanh này như một nhà tù, Nguyên soái bắt giữ quy án đạo tặc có tiếng xấu vang xa, hung hăng quất roi khiển trách cho đến khi đối phương xin tha bằng những tiếng như mèo kêu, nghe vũ mị dụ người, không giống như van xin mà như đang gián tiếp đòi hỏi thêm...

Vì đã tích trữ hàng rất nhiều trong ba mươi năm, nên cho đến khi bầu trời bắt đầu ửng sáng, Mặc Sĩ chưa đã thèm mới miễn cưỡng buông tha Thác Bạt.

"Ồ ồ ồ, lần đầu xử nam khai trai thật là không tệ."

Thác Bạt chân tay đều đau nhừ, cố sức khó khăn lắm mới có thể khép lại, nhưng vẻ mặt vô tư lự vẫn không hề thay đổi, y giơ tay vuốt ve khuôn mặt Nguyên soái, cười híp mắt cong cong, "Ăn no?"

Mặc Sĩ liếm liếm môi, nhìn xuống chỗ Thác Bạt bị chà đạp không còn bộ dáng ban đầu, gật đầu, "Ừ."

Mặc dù hoàn toàn có thể lại làm một lần nữa, nhưng Thác Bạt đã trông rất mệt rồi.

"Ngủ đi."

Dưới ánh bình minh mờ ảo, Mặc Sĩ có thể nhìn rõ khuôn mặt Thác Bạt sau khi ân ái trở nên rực rỡ như hoa đào, vẻ mặt quyến rũ đến chết người ấy, như thể từng nét vẽ được bút lông chấm xuân dược hoạ lên, mỗi nơi đều toả ra mùi thơm ngọt ngào đến chết người.

Trước đây Mặc Sĩ chưa từng có cảm giác rõ ràng như vậy, nhưng sau khi đã nếm được vị ngon, hắn càng thấy người trước mắt như một yêu nghiệt, nhận ra trong mình lại muốn bùng lên, Mặc Sĩ không dám nhìn nữa, ôm lấy Thác Bạt đang nhìn mình cười một cách dịu dàng ái muội, cùng y nằm xuống, rồi lấy quần áo vứt bừa bãi trên mặt đất kéo lên làm chăn.

Mặc dù chỉ có một cái áo làm chăn thì cũng đủ để che một người, nhưng phủ lên hai người thì quả thực hơi chật.

Vì vậy, phần lớn áo quần đều được Nguyên soái kéo qua phía Thác Bạt, còn hắn thì chỉ để lộ ra nửa sau lưng, nằm ở phía hướng ra biển, làn gió sáng sớm từ khe đá thổi vào, hầu hết đều bị thân thể Đại Tướng chắn lại.

Thác Bạt khóe miệng hơi cong lên, an lành thiếp đi.

Cảm nhận được nhịp thở của người trong lòng dần trở nên sâu và đều, Mặc Sĩ lén lút ôm chặt hơn, cũng áp mặt vào má Thác Bạt, tò mò ngửi mùi hương của mình đã hòa vào trong máu thịt của người kia, rồi nhẹ nhàng hôn lên mặt Thác Bạt.

Thác Bạt vẫn nhắm mắt ngủ, không hề hay biết, còn Mặc Sĩ thì lại đỏ mặt, như sợ Thác Bạt đột nhiên tỉnh lại sẽ chế giễu mình.

Chó sói to lớn đã cẩn thận, đoan đoan chính chính đứng đắn đặt miếng xương quý giá thả trong bát ăn, lưu luyến không rời ngửi mùi thơm của miếng thịt, tham thèm liếm trên mặt một chút, rồi hạnh phúc cúi đầu vùi mặt vào móng!

Rõ ràng là trí thông minh của Nguyên soái đã cùng với thứ kia bị xả ra khỏi cơ thể, thậm chí còn quên mất mục đích ban đầu của mình là đến đây đòi lại huân chương quân công...

Hoàn toàn bị vị ngon của miếng thịt mê hoặc đến mất hồn!

Không biết có phải vì không kịp vệ sinh sau khi... hay không, khi tỉnh dậy, Thác Bạt lại bắt đầu sốt.

Không phải Thác Bạt không sạch sẽ, vấn đề là dùng nước biển để rửa thì nghe thật là khủng khiếp!

"Ưm...

đau đầu, đau họng, toàn thân đều đau."

Thác Bạt nói bằng giọng mũi khàn, thân như không xương dán trên người Mặc Sĩ, nũng nịu, "Cả mông cũng đau, sao cấp dưới của ngươi không đến?"

Mặc Sĩ đưa tay sờ trán Thác Bạt, nóng bỏng.

Trong lòng Nguyên soái như rơi xuống vực sâu!

Trên hoang đảo này không có gì cả, không chỉ không thể hạ sốt cho Thác Bạt, thậm chí cả một ngụm nước sạch, một tấm chăn ấm cũng không có, nếu sốt không hạ xuống thì hậu quả có thể rất nghiêm trọng.

Nhưng Thác Bạt lại có vẻ không quan tâm lắm, thản nhiên nói: "Ôi, nếu cấp dưới của ngươi không đến kịp thì e là ta sẽ chết ở đây mất."

Đôi mắt đỏ tươi của y yên lặng phản chiếu bầu trời xanh biếc, như thể dù có chết cũng không có gì to tát, đôi mắt đẹp kia cong lên cười khanh khách, nói "May là cảnh vật vẫn khá đẹp."

Mặc Sĩ vẫn lạnh lùng, không biết đang nghĩ gì: "..."

Thác Bạt thờ ơ dùng hai tay gối đầu nằm trên mặt đất, gò má ửng đỏ vì sốt: "Không ngờ suốt đời làm kẻ cướp, lại có dịp làm một việc thiện cuối đời."

Mặc Sĩ nhướn mày, não nhất thời chưa kịp nghĩ: "Việc thiện gì?"

Thác Bạt giơ tay chạm má Mặc Sĩ: "Giúp ngươi mở mang kinh nghiệm đã là một việc thiện rồi."

Mặc Sĩ vừa giận vừa lo lắng, sau khi do dự một lúc, cố gắng lấy can đảm nói: "Ta có cách để đưa ngươi ra khỏi đây."

Thác Bạt tò mò nhướn mày: "Làm sao?"

Lúc này, trí thông minh của Đại Tướng cũng đã phần nào trở lại, nhân cơ hội này, hắn yêu cầu: "Nhưng trước tiên, ngươi phải hứa một việc với ta."

Thác Bạt lập tức lùi lại ba bước, kéo chiếc áo đang phủ lên người mình che lấp những vết hôn trên ngực và xương quai xanh, cảnh giác nói: "Ngươi đừng hòng bắt ta chịu trách nhiệm."

Vốn dĩ phương diện này tâm tư Mặc Sĩ ít nhiều cũng có, khóe miệng giật giật, nghiến răng nói: "...

Không phải việc đó."

Thác Bạt thở phào, cười híp mắt: "Vậy ngươi nói đi."

Mặc Sĩ hít sâu một hơi, cố kiềm chế cơn muốn ấn Thác Bạt xuống đất và giáo huấn trừng phạt y một trận, trầm giọng nói: "Trả lại tất cả những thứ ngươi đã ăn cắp, bao gồm huân chương của ta và viên kim cương của đại thiếu gia Mộ Dung, cũng như những thứ khác mà ngươi có thể truy tìm được."

"Có thể."

Thác Bạt đồng ý nhanh chóng, Mặc Sĩ suýt không tin vào tai mình!

Dừng lại một chút, Thác Bạt nói: "Dù sao ta cũng không còn gì để ăn cắp nữa, trả hết về thì ta lại có thể trộm lại một lần, haha!"

Mặc Sĩ: "..."

"Được, ta đã hứa với ngươi."

Thác Bạt lại lại gần Mặc Sĩ, tò mò hỏi, "Vậy ngươi sẽ đưa ta về bằng cách nào?"

Mặc Sĩ thở dài, từ từ nói: "Thực ra, khả năng tạo ra sóng thần và điều khiển sinh vật biển của ta là do dòng máu Quái Vật Bắc Hải trong người."

"Quái Vật Bắc Hải?"

Thác Bạt nhướn mày, trong mắt lóe lên một tia sáng!

Mặc Sĩ gật đầu, miễn cưỡng thừa nhận bí mật của mình: "Ta có thể biến thành Quái Vật Bắc Hải, sẽ mang ngươi đến nơi có người ở.

Lúc trước không nói cho ngươi vì chuyện này là bí mật quan trọng nhất của ta.

Hơn nữa.... hình dạng của ta khi biến đổi rất xấu xí, nếu ngươi cảm thấy ghê tởm, có thể nhắm mắt lại..."

Nói xong, Mặc Sĩ, trong tâm trạng như đi vào trận chiến, bắt đầu biến đổi hình dạng trước mặt Thác Bạt.

Hôm nay không phải ngày trăng tròn, Mặc Sĩ cũng chủ động biến đổi, trong trường hợp này hắn vẫn có thể kiểm soát được lý trí.

Con quái vật khổng lồ như một ngọn núi nhỏ nhô lên từ mặt đất, hàng chục cái xúc tu to lớn, trơn nhẵn lan tràn ra, hai con mắt to phát ra ánh xanh lục, phía dưới cái đầu to bằng cả người là một cái miệng đầy răng nanh đáng sợ.

Mặc Sĩ nghiến chặt răng, thậm chí còn cố gắng thu nhỏ cái miệng lại, cố làm cho nó trông nhỏ hơn một chút!

Biến đổi xong, Mặc Sĩ căng thẳng chuẩn bị tinh thần, dùng đôi mắt to xanh lục nhìn Thác Bạt, sẵn sàng nhìn thấy vẻ mặt ghê tởm, sợ hãi của người kia...

Tuy nhiên, khi nhìn thấy Thác Bạt, Nguyên soái lại phát hiện mình đã nghĩ sai.

Thác Bạt mắt sáng rực, gò má ửng hồng, cái ngực phập phồng như đang thở gấp, toàn bộ tư thế và biểu cảm trên mặt đều giống như một cô gái trung học vừa gặp được thần tượng nổi tiếng trên đường...

Mặc Sĩ: "..."

Khoan, cái biểu cảm này không đúng lắm!

Đừng thầm lặng nhảy hố , mau vote cho ta đi nà ~ ! (((o(*゚▽゚*)o)))
 
[Đam Mỹ][Edit] Tả Thực Phái Mary Sue - Lữ Thiên Dật- [Official]
(='∇`=) Chương 5:Nguyên soái Sủng Ái: Yêu nghiệt quyến rũ điên cuồng Đại tướng


"Trời ơi."

Thác Bạt lưu luyến nhìn chằm chằm vào Quái Vật Bắc Hải trước mặt, nói, "Trông như thế này thật là..."

Mặc Sĩ căng thẳng, hai con mắt khổng lồ lo lắng nhìn chằm chằm vào Thác Bạt.

Thác Bạt nói lớn: "Nghệ thuật!"

Nguyên soái, người đã tự ti về hình dạng quái vật của mình suốt nhiều năm, trợn tròn mắt, suýt nữa biến thành hai cái đèn pha!

Thác Bạt cúi người, như khi cầm tay một quý cô trong buổi dạ hội, nhẹ nhàng nhấc một cái xúc tu trơn nhẵn, đầy hút cuốn và răng mài ở chân của Mặc Sĩ, trong đôi mắt đỏ tươi tràn đầy ánh sáng phấn khích hưng phấn, y nhìn chăm chú vào xúc tu màu xám đậm có giác hút đầy răng cưa trơn trượt , kiên cường dẻo dai, giọng nói hơi run vì xúc động, ca ngợi: "Thật là ác độc và u ám, hoàn hảo đến nỗi làm tim người ta rung động..."

Mặc Sĩ không thể tin nổi, suýt nữa tưởng mình đang nằm mơ.

Tên trộm này không chỉ quan điểm sai lệch, mà còn có những điểm kỳ lạ đến mức lọt vào tận đáy hố Mariana!

Thác Bạt dùng giọng điệu đầy tình cảm nhớ lại: "Ông nội ta là một tên cướp biển, khi ta còn rất nhỏ, mỗi đêm trước khi ngủ ông ấy luôn kể cho ta nghe những câu chuyện xưa về Quái Vật Bắc Hải, ông nói với ta về cách chúng sống trong vực sâu tối tăm, lạnh lẽo, với áp lực nước có thể nghiền nát người thành thịt nhão, cách chúng xuất hiện trên mặt biển trong đêm giông bão tạo sóng to gió lớn, dùng những xúc tu khỏe mạnh và đẹp đẽ của mình quật tan những con tàu, nuốt chửng thủy thủ, rồi cuốn theo cả vàng bạc châu báu trên tàu về tổ ẩn náu dưới biển sâu...

Ta luôn nghĩ đó chỉ là truyền thuyết, không ngờ Quái Vật Bắc Hải lại thực sự tồn tại..."

"..."

Đại Tướng cảm thấy mình có thể đã tìm ra nguồn gốc của việc quan điểm của tên cướp này bị sai lệch.

Đừng có kể những câu chuyện kỳ quái như vậy cho trẻ con nghe trước khi ngủ!

Để tên cướp biển nuôi dạy trẻ con càng không được!

"Nhìn cái xúc tu nhỏ xíu đáng yêu này."

Thác Bạt tỏ ra yêu thích, cúi đầu đặt một nụ hôn nhẹ lên đầu xúc tu của Mặc Sĩ, rồi lại cọ vào má, vui vẻ nói, "Trơn mịn quá, thật đáng yêu."

Có cảm giác như một cô gái trung học ôm một chú chó cưng lông xù xù rồi kêu "Lông mềm quá, thật đáng yêu!"

Mặc Sĩ còn không biết xử lý thế nào, từ khi sinh ra đến nay, ngoài cha mẹ mình cũng có dòng máu Quái Vật Bắc Hải và mẹ nhìn con qua lăng kính yêu thương, chưa bao giờ có ai nói hình dạng quái vật của Mặc Sĩ là đáng yêu.

Vì vậy, cái đầu tròn trịa, trơn nhẵn, xám xịt to bằng hai tầng nhà ấy, dần dần đỏ bừng lên.

Quái Vật Bắc Hải đang thẹn thùng!

Thác Bạt lại ôm lấy cái xúc tu, "Chu chu chu" hôn lên rất nhiều lần, rồi híp mắt lại, lộ ra một nụ cười gian xảo và phóng đãng, liếm qua cái răng nhọn nhỏ của mình, bỗng nhiên hào hứng nói: "Chúng ta có thể xúc tu play đấy!"

Từ chó sói lớn trở thành con Cerberus địa ngục (cún 3 đầu trong thần thoại Hi Lạp), về sau có thể ăn xương từ ba hướng, không có lương tâm, miếng xương thịt không chỉ không sợ mà còn nói đây thật là rất kích thích và tuyệt vời!

"Gừm!"

Mặc Sĩ bị kích thích không biết làm sao, không tự chủ được mà gầm lên, phát hiện mình vô tình để lộ cái miệng đầy răng nanh, liền nhanh chóng dùng mười xúc tu che lại miệng, lại dùng mười xúc tu khác che lấy cái đầu to đỏ bừng.

Mặc dù thực ra cũng che không được...

"Ôi chao, kêu thật đáng yêu."

Thác Bạt buông xúc tu ra, nhẹ nhàng chạy đến bên miệng Đại Tướng, giơ tay vuốt ve khuôn mặt khổng lồ, dỗ dành, "Đến đây, bảo bối, để ta nhìn cái miệng đầy răng nanh của ngươi."

Nguyên soái e thẹn siết chặt cái miệng dài khoảng mười mét, đồng thời dùng một cái xúc tu quấn lấy eo Thác Bạt, nhấc y lên không trung...

"Ôi, đợi đã, đợi đã!"

Thác Bạt phấn khích nói, "Chờ ta hết sốt lại chơi xúc tu play, bây giờ họng ta vẫn còn đau lắm."

Mặc Sĩ quái vật đang sụp đổ: "Gừm!"

Không phải ý đó!

Gầm xong, Mặc Sĩ đặt Thác Bạt lên đỉnh cái đầu tròn trịa, trọc lốc của mình, rồi nhặt lại quần áo mình cởi ra trước đó, dùng hai xúc tui giũ ra, nhẹ nhàng đắp lên người Thác Bạt, sau đó dựng một cái xúc tu sau lưng Thác Bạt để y tựa vào, lại đưa một xúc tu khác từ dưới đẩy lên để Thác Bạt ngồi vào.

Dưới có một cái, sau lưng có một cái.

- —---Một cái ghế sô pha bằng xúc tu của Quái Vật Bắc Hải!

Chỗ ngồi VIP dành riêng cho khách quý!

"Gừm?"

Đại Tướng nhẹ nhàng gừ một tiếng, như đang hỏi Thác Bạt có thoải mái không.

"Rất thoải mái."

Thác Bạt hiểu ý, rồi quay đầu đặt một nụ hôn lên xúc tu đang làm gối cho mình, nói, "Cảm ơn, anh yêu."

Gọi cả "anh yêu" luôn!

Đây là đối xử mà khi là hình người còn không có!

Mặc Sĩ một lúc không biết mình nên vui hay buồn.

Sau khi đảm bảo Thác Bạt ngồi vững, quái vật với vẻ mặt rất phức tạp bắt đầu di chuyển, hơn hai mươi xúc tu di chuyển với tốc độ cực nhanh về phía biển.

Không lâu sau, Quái Vật Bắc Hải lặn xuống biển, hơn hai mươi cái xúc tu và nửa cái đầu chìm trong nước, chỉ còn hai con mắt xanh lớn lù lù trên mặt nước để làm đèn pha xem phương hướng, Quái Vật Bắc Hải bơi trong nước thật nhẹ nhàng, như người đi trên mặt đất vậy, tốc độ có thể so với du thuyền của Đại thiếu gia Mộ Dung, hơn hai mươi cái xúc tu "xoẹt xoẹt xoẹt" vung lên trong nước, còn cái đầu to thì không hề di chuyển, tạo cảm giác như một hòn đảo đen nhô lên từ biển, trên đảo chỉ có một mình Thác Bạt.

Mặc Sĩ bơi từ ban ngày tới đêm khuya, hoàng hôn ánh vàng rực sỡ đỏ lửa chìm xuống mặt biển, từ trong tầng mây lộ ra ánh trằn nhàn nhạt thanh khiết, bờ biển mênh mông vô tận, một hòn đảo đen nhỏ chở một vị khách, nếu lúc này xa xa ở đâu đó nhìn qua, dáng người nhỉ bé trên đảo nhỏ cực gần với ánh trăng, trong khoảnh khắc nào đó, người nhỏ bé kia chìm vào ánh trăng sáng.

Quái Vật Bắc Hải yêu người nhỏ bé chìm trong trăng.

Nếu không tính đến hình dạng đáng sợ của Mặc Sĩ, đây thực sự là một cảnh tượng ấm áp và đầy cổ tích.

"Anh yêu."

Thác Bạt vỗ xúc tu Mặc Sĩ dùng làm ghế cho mình, lo lắng hỏi, "Những xúc này có đau không, muốn thay hai cái khác để đỡ mỏi không?"

Nếu là người, phải giơ hai tay lên suốt cả ngày để nâng một người, chắc chắn sẽ đau đến mất cảm giác.

Nhưng Mặc Sĩ lại từ dưới nước giơ một cái xúc tu lên trước mặt Thác Bạt, nhẹ nhàng vẫy vẫy, thay cho lắc đầu, đồng thời cất tiếng gừ.

Có nghĩa là không đau!

"Quả nhiên là Quái Vật Bắc Hải mà ta yêu thích."

Thác Bạt gật gù khen ngợi, tình cảm tràn trề.

Mặc Sĩ gừ một tiếng âu yếm.

Tuy nhiên, ngay sau đó, Mặc Sĩ lại bỗng nhiên gầm lên giận dữ: "Gừm!"

"Sao vậy, anh yêu?"

Thác Bạt lo lắng hỏi.

Lúc này, xung quanh Mặc Sĩ, trên mặt biển bỗng xuất hiện những cái tam giác nhọn hoắt, chúng di chuyển với tốc độ cực nhanh, xung quanh Mặc Sĩ, có vẻ rất có tổ chức.

Mặc Sĩ: "Gừm!"

Đây là gặp đàn cá mập.

"Ồ, là cá mập."

Thác Bạt xoa xoa mặt đang ửng đỏ vì sốt, "Ngươi có thể điều khiển chúng chứ?"

Mặc Sĩ ra lệnh uy nghiêm: "Gừm!"

Đàn cá mập liền tự giác xếp thành hàng trước cái miệng đầy răng nanh của Đại Tướng, rồi rất có trật tự lần lượt bơi vào!

Sau khi đàn cá mập bơi vào miệng, Mặc Sĩ khép miệng lại, "Chóp chóp chóp" bắt đầu nhai.

Đây là ăn bữa tối!

Sau khi nhai một lúc, Mặc Sĩ "phù phù phù" nhả ra một đống răng cá mập sắc nhọn, giống như người ta nhả hạt táo vậy...

Ăn xong bữa tối cá mập tự nguyện dâng tận miệng, Mặc Sĩ lại dùng xúc tu bắt mấy con cá nhỏ, thịt tươi ngon và nhiều nước, dùng xúc tu lột vỏ, bỏ nội tạng, lấy những miếng thịt ngon nhất, rồi dùng một cái răng nhọn trên xúc tu "xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt" như đang cắt trên thớt, cắt thành những lát sashimi, sau đó giơ cái xúc tu đang đựng những lát sashimi lên cao qua đầu Thác Bạt, dùng xúc tu làm bàn ăn cho y.

Ăn xong bữa sashimi không có wasabi và nước tương, Thác Bạt ngáp một cái mệt mỏi.

"Gừm~" Ngủ đi, bảo bối.

Mặc Sĩ gầm nhẹ một tiếng, Mặc Sĩ dùng ba cái xúc tu mềm mại nhất tạo thành một cái giường rất lớn và thoải mái, dùng một cái xúc tu mỏng nhất làm gối đầu cho Thác Bạt, dùng một cái xúc tu rộng nhất làm chăn đắp lên người Thác Bạt.

Thật là chiều chuộng.

Có thể nói là " Nguyên soái thịnh sủng"!

"Chúc ngủ ngon, bảo bối Quái Vật Bắc Hải của ta."

Thác Bạt đặt một nụ hôn lên cái gối xúc tu của mình, dịu dàng nhu tình như nước nói, "Nghỉ ngơi đi, ngươi mệt liền nghỉ một chút."

"Gừm~" Được, bảo bối.

Mặc Sĩ rất nghe lời, nhắm một mắt và nửa bộ não, mười cái xúc tu buông thõng xuống, bước vào trạng thái nghỉ ngơi bán phần!

Mười cái xúc tu còn lại vẫn miệt mài vẫy nước, con mắt xanh sáng rực như đèn pha bên phải vẫn mở to, cảnh giác tìm kiếm những hòn đảo có người ở gần đó.

Thác Bạt ngủ rất ngon trong những xúc tu của Mặc Sĩ.

Cứ như vậy, Mặc Sĩ đã không ngừng bơi trong biển suốt hai ngày một đêm, cuối cùng đã an toàn đưa Thác Bạt đến nơi.

Mặc Sĩ nhìn thấy một chiếc tàu hàng của nước Z từ xa, và trước khi bên kia phát hiện ra điều gì không ổn, Mặc Sĩ đã nhanh chóng biến lại thành hình người, ôm Thác Bạt kêu cứu trong biển, trông hoàn toàn như hai người bình thường gặp nạn trên biển, trên tàu có đầy đủ các loại hàng hóa, Mặc Sĩ Đại Tướng tự giới thiệu danh tính, nhanh chóng nhận được nước ngọt, thức ăn, thuốc men và một chiếc giường ấm áp.

Thuyền trưởng rất chu đáo, không hỏi tại sao Đại Tướng Hải Quân lại trần truồng khi được cứu vớt!

Vài ngày sau, tàu an toàn về đến bờ.

Khi chân đặt lên đất liền, Thác Bạt và Mặc Sĩ đồng thời nhìn nhau, ánh mắ

t rất ăn ý.

"...Ngươi định đi đâu?"

Mặc Sĩ do dự một chút, hỏi.

Đừng thầm lặng nhảy hố , mau vote cho ta đi nà ~ ! (((o(*゚▽゚*)o)))
 
[Đam Mỹ][Edit] Tả Thực Phái Mary Sue - Lữ Thiên Dật- [Official]
(='∇`=) Chương 6:Nguyên soái Sủng Ái: Yêu nghiệt quyến rũ điên cuồng Đại tướng


Thác Bạt bình tĩnh nói: "Về nhà."

Mặc Sĩ cương nghị mím chặt môi , nói: "Được."

"Vậy thì mau đi."

Thác Bạt tự nhiên móc tay vào cánh tay Mặc Sĩ, dùng năm ngón tay che mặt, nói, "Trên bến tàu người đi lại đông, một tên cướp truy nã cấp S như ta đứng đây không phải quá lộ liễu sao?"

Tuy nhiên, thực ra Thác Bạt không dễ bị nhận ra như y tưởng...

Nếu ở thế giới thực, một người đàn ông có ngoại hình đẹp trai, dáng người cao gầy, khí chất không tầm thường như Thác Bạt, dù đi đến đâu cũng sẽ lập tức thu hút mọi ánh nhìn.

Nhưng trong thế giới Mary Sue, ngay cả những NPC qua đường Giáp chỉ dùng để lấp đầy thế giới cũng có nhan sắc ở mức trung bình khá của thế giới thực!

Kể cả những người tệ nhất cũng đủ để gọi là xinh đẹp!

Và các màu tóc kỳ lạ cũng là tiêu chuẩn của thế giới Mary Sue.

Soái ca đông hơn chó, mỹ nam dạo khắp nơi.

Vì vậy, Thác Bạt thực ra không thu hút quá nhiều sự chú ý trong đám đông...

Mặc Sĩ không thể tin nổi khi Thác Bạt ôm tay mình, hỏi: "Chúng ta cùng về nhà ngươi?"

"Đúng, đi cùng ta lấy lại đồ vật để trả về từng cái."

Thác Bạt nhướn mày, cười nói, "Nguyên soái của ta, ngươi ngốc à?"

Khuôn mặt tuấn tú và cổ lộ ra của Mặc Sĩ dần đỏ ửng, hắn im lặng một lúc, hỏi thầm: "Ngươi không phải nói không muốn ta chịu trách nhiệm sao?"

Thác Bạt vui vẻ quan sát vẻ mặt hơi giận dỗi của Mặc Sĩ, nói: "ta đã nhìn thấy hơn hai mươi cái xúc tu đáng yêu và những cái giác hút của ngươi rồi, ta chịu trách nhiệm với ngươi thì có gì sai sao?"

Mặc Sĩ: "..."

Thác Bạt tiếc nuối nói: "Về sau thì ta đã có thể sống cuộc sống qua vạn bụi hoa thân không dính lá."

Nói xong, Thác Bạt vuốt ve mái tóc xanh đen của Nguyên soái, nhìn với vẻ yêu thương, "Nhìn ngươi xanh thế, trước đây thực sự chưa từng có ai sao?"

"...Đúng vậy."

Mặc Sĩ tự cắn răng, trước khi xác lập mối quan hệ, hắn trịnh trọng nói, "Trong ba mươi năm qua, một phần lý do ta vẫn độc thân là vì khi trăng tròn hoặc trong cơn giận dữ cực độ, ta sẽ tự mất kiểm soát biến thành quái vật, giết chết bất cứ sinh vật nào xuất hiện trước mặt... ta sợ rằng một ngày nào đó ta sẽ vô tình làm hại những người thân cận với mình..."

Mặc Sĩ nói những điều này với tâm trạng nặng nề, nhưng Thác Bạt lại không cho là đúng,vẫy tay, nói: "Anh yêu, những cái xúc tu chậm chạp của ngươi căn bản không với được ta mà."

Mặc Sĩ không thể phản bác được: "..."

Có sức mạnh và tốc độ cao, quả là tự tin như vậy, hoàn toàn khác với những chú thỏ trắng chỉ biết kêu "Ôi ôi" bên ngoài kia!

Vì vậy, Nguyên soái đã độc thân ba mươi năm liền đã bị tên cướp này dụ về nhà!

Vào đêm trăng tròn đầu tiên sau khi hai người xác lập mối quan hệ, Nguyên soái Mặc Sĩ như thường lệ, đã sớm tự nhốt mình trong phòng hầm của dinh thự Nguyên soái.

Căn phòng hầm này được Mặc Sĩ đặc biệt thiết kế cho chính mình những lúc phát điên vào đêm trăng tròn và lúc phát cuồng.

Vách tường, trần và sàn đều bằng một loại hợp kim đặc biệt có độ cứng cực cao, cửa có khóa mật mã, vào ra đều phải nhập mật mã, chỉ có Mặc Sĩ biết mật mã, và khi đã rơi vào trạng thái cuồng loạn, hắn sẽ không thể nhập được mật mã để ra ngoài, do đó thiết kế này có thể đảm bảo Mặc Sĩ chỉ có thể ra khỏi phòng hầm khi đang tỉnh táo.

Mặt trời đã hoàn toàn lặn, một vầng trăng bạc xuất hiện trên bầu trời, sự cuồng loạn của Nguyên soái cũng bắt đầu.

Những cái xúc tu to khỏe "phịch" một tiếng vung lên tường, để lại một vết lõm nông trên bức tường hợp kim cứng chắc, hai con mắt xanh lục khổng lồ bị ý niệm thèm khát máu nung nấu, ẩn ẩn ửng đỏ, miệng đầy răng nanh to lớn cuồng bạo gầm thét: "Gừm!"

Lúc này, cửa phòng hầm không kêu một tiếng động mà mở ra một khe hẹp, Thác Bạt như bóng ma trườn vào.

Đúng vậy, trên đời này không có khóa nào mà tên cướp này không mở được!

Mặc Sĩ vẫn đang gầm thét với cái miệng đầy răng nanh trước mặt Thác Bạt, những cái xúc tu cuồng loạn vung vẫy khắp nơi, vẻ ôn hòa, dịu dàng mà hắn thường tỏ ra trước Thác Bạt đã hoàn toàn biến mất...

Giống như một cô gái dịu dàng thường ngày trước bạn trai, nhưng khi bị bạn trai bất ngờ bắt gặp đang chơi game, không gội đầu, không rửa mặt thì sẽ cảm thấy vô cùng lúng túng...

Mất lý trí, Mặc Sĩ đang hướng cái miệng đầy răng nanh vào Thác Bạt, gầm thét xé lòng: "Gừm!"

Thác Bạt từ tốn rút ra một lọ nhỏ đầy bột màu hồng từ trong tay áo, rút nút, vung tay ném vào miệng Mặc Sĩ.

Mặc Sĩ hắt xì một cái hệt như động đất, một đám khói hồng lan ra từ miệng hắn, bao phủ cả căn phòng hầm, ngay sau đó, cả cơ thể Mặc Sĩ đều mất sức, trượt xuống.

Còn Thác Bạt, người có khả năng chống lại loại khói này, vẫn đứng yên, không hề bị ảnh hưởng.

"Gừm... gừm..."

Mặc Sĩ kêu lên yếu ớt, cái đầu tròn to như túi nước trượt xuống, nằm sụp trên hai mươi mấy cái xúc tu mềm nhũn, cả con quái vật khổng lồ như một khối đất dẻo cao su dính vào mặt đất, ngay cả đầu ngón chân cũng không nhúc nhích được.

"Không còn sức à?"

Thác Bạt cười híp mắt, đi lại vỗ vỗ vào mặt Mặc Sĩ.

Mặc Sĩ chỉ còn đủ sức hé mắt, đôi mắt xanh lục to tròn như mắt cá nhìn Thác Bạt, có vẻ rất mệt mỏi:"Gừmmm"

"Loại bột này ta đã dùng với ngươi một lần, độc tính rất nhẹ, sau 24 giờ sẽ hoàn toàn thải ra khỏi cơ thể, không gây tác dụng phụ gì."

Thác Bạt vung tay, lại lấy ra một lọ, tự hào lắc lắc, "Chỉ cần một móng tay thôi là có thể khiến ngươi ở dạng người mất sức, còn cả lọ thì xem ra có thể đối phó với cả dạng quái vật của ngươi."

Mặc dù Thác Bạt không thể dùng sức mạnh của tình yêu và hy vọng như những bông hoa sen trắng để thanh tẩy linh hồn Mặc Sĩ, ổn định cơn cuồng loạn của hắn...

Nhưng Thác Bạt có thể dùng độc dược!

"Về sau không cần lo lắng nữa, ta sẽ không bị ngươi vô tình làm hại."

Thác Bạt hôn lên cái miệng đầy răng nanh của Mặc Sĩ, thì thầm buồn bã, "ta cũng không định lợi dụng những cái xúc tu đáng yêu của ngươi làm gì đâu."

Cái đầu trọc của Mặc Sĩ toát mồ hôi lạnh, cố gắng co những cái xúc tu đang nằm sụp trên mặt đất: "..."

Thác Bạt bỗng cười rất vui vẻ!

Để làm vui lòng con quái vật nhỏ của mình, Thác Bạt thực sự đã giữ lời hứa, bắt đầu trả lại từng thứ mà y đã ăn cắp.

Những thứ đó Thác Bạt thực sự chưa từng bán, bởi vì ông nội y, một tên cướp biển, đã từng tìm thấy một kho báu khổng lồ trên một hòn đảo nào đó, để lại cho Thác Bạt số tiền nhiều đến nỗi tám đời cũng không thể tiêu hết, nên y không cần phải bán những đồ vật đã ăn cắp.

Hơn nữa, tên cướp này có vẻ hoàn toàn không quan tâm đến những báu vật quý hiếm này, nhiều thứ đã phủ một lớp bụi dày...

Có lẽ vì có quá nhiều tiền, lại được ông nội, một tên cướp biển, dạy dỗ từ nhỏ nên Thác Bạt mới đi theo con đường trộm cắp những báu vật để tìm cảm giác mạnh.

Cuối cùng, món cuối cùng cũng đã được trả lại, nửa kho báu của Thác Bạt đã trống rỗng.

"Hehe, khi nào chán thì ta sẽ lần lượt trộm lại."

Thác Bạt phấn khích nói.

"Không được trộm nữa."

Mặc Sĩ nghiêm nghị cấm, "Chuyện này dừng lại ở đây."

"Vậy thì biến một cái xúc tu cho ta chơi đi."

Thác Bạt hờn dỗi, véo véo ngón tay Nguyên soái.

Trước sự cám dỗ của những cái xúc tu đáng yêu của Quái Vật Bắc Hải, thanh niên lầm lỡ này cuối cùng cũng miễn cưỡng quay về chính đạo cải tà quy chính...

Mặc Sĩ biến riêng một bàn tay, từ cổ tay bỗng nhiên to ra, năm cái xúc tu thay cho năm ngón tay послушно quấn quanh chân Thác Bạt.

Mắt Thác Bạt lập tức sáng lên!

Nhưng Mặc Sĩ chẳng vui vẻ gì: "...Ngươi chỉ thích nguyên hình của ta".

Cơ bản không phải hình người!

"Ta thích hết."

Thác Bạt nhẹ nhàng vỗ vào má Mặc Sĩ, áp má mình vào tai Mặc Sĩ, vừa liếm hôn vành tai vừa thì thầm, "Ngươi không nghĩ rằng ta dụ dỗ ngươi trên hoang đảo chỉ vì làm thiện nguyện chứ?"

Vì vậy, Nguyên soái thực không biết cố gắng vui vẻ lại!

"Ta đã trả lại tất cả thứ kia..."

Tay Thác Bạt không an phận, đang lần về phía dưới của Nguyên soái, "Vậy làm sao để thưởng cho ta?"

Nguyên soái nghiêm túc nói: "Khi ta về đơn vị, sẽ tìm cách hủy bỏ lệnh truy nã của các quốc gia đối với ngươi."

Phải hủy bỏ lệnh truy nã cấp S của hàng nghìn quốc gia, chắc chắn sẽ là một khối lượng công việc khổng lồ không thể tưởng tượng nổi.

Nhưng vì tình yêu, Nguyên soái Mặc Sĩ tỏ vẻ cam tâm tình nguyện, rất sẵn lòng làm.

"Không phải thứ đó."

Thác Bạt nhanh như chớp, lập tức lấy trộm dây lưng của Mặc Sĩ!

Mặc Sĩ: "..."

Thác Bạt ỉu xìu ôm lấy Mặc Sĩ, nũng nịu: "Chơi xúc tu được không?"

Mặc Sĩ vẫn giữ vẻ mặt kiên nghị, toát ra mùi vị của một quân nhân máu lạnh từ tóc đến chân, nhìn thẳng phía trước với vẻ mặt nghiêm túc như đang đứng trên boong tàu chiến chỉ huy hạm đội, nhưng một cái xúc tu trơn nhẵn lại từ phía sau Thác Bạt quấn lên, đẩy vạt áo lên, len vào trong quần.

Sau khi đã nếm mùi, Nguyên soái cũng không còn nghiêm túc nữa!

"Ưm..."

Mặt Thác Bạt ửng đỏ, những chiếc răng trắng xinh đẹp cắn vào môi dưới, tạo ra một hình dáng vô cùng quyến rũ, lớp vải bó sát cơ thể bị vật lạ chen vào, phồng lên, rồi những vật lạ đó nhanh chóng một bước lại muốn tiến thêm một bước, không chỉ quấn lên, mà còn khéo léo cởi bỏ quần ngoài của Thác Bạt.

Đồng thời, áo của Thác Bạt cũng thất thủ, vải mềm mại bị đẩy lên tận cằm, một cái xúc tu to khỏe quấn ngang eo Thác Bạt, nhấc y lên không trung, bốn cái xúc tu khác lần lượt quấn lấy cổ tay và mắt cá chân của y, buộc y phải nằm duỗi thẳng như chữ X trên không trung không thể cựa quậy.

Mặc Sĩ đã hoàn toàn biến thành hình dạng quái vật, căn phòng kho báu của nhà Thác Bạt hoàn toàn có thể chứa được con Quái Vật Bắc Hải, cái đầu khổng lồ của quái vật đang từ từ hưng phấn đỏ lên vì phấn khích, sau khi nhìn thấy hình dạng hoàn chỉnh của quái vật, Thác Bạt dường như càng phấn khích hơn, y thè một chút lưỡi hồng ra, liếm quanh đôi môi, thì thầm khàn giọng nỉ non: "Nguyên soái, xâm phạm ta thêm một chút nữa đi..."

Những cái xúc tu mềm mại, trơn nhẵn quấn lên, dần dần, mọi ngóc ngách trên cơ thể dường như đều bị chiếm đóng, xúc tu nhanh nhạy cùng nhau cọ sát kích thích, những chất lỏng không rõ nguồn gốc được tiết ra từ những cái xúc tu, trước kia Nguyên soái biến thân chưa từng có, chất lỏng đó bôi lên người Thác Bạt, làm cho làn da trắng như ngọc của Thác Bạt bóng loáng, trông càng thêm hấp dẫn...

Giống như một miếng thịt sườn vừa mới ra lò, được tưới một lớp nước sốt thơm ngon, khiến bề mặt thịt bóng bẩy, những lớp thịt mỡ vừa đủ, xương sườn săn chắc, bóng loáng tinh tế toả hương, xương cốt đường cong rõ ràng, khi không khi có phát ra tia dụ hoặc, toát ra mùi hương khiến người ta phải thèm muốn...

Đại cẩu ba đầu của địa ngục tham lam liếm láp miếng thịt sườn này, ngậm lấy khối thịt, ba cái lưỡi cùng lúc liếm láp các khớp xương, da thịt, thậm chí tham lam tiến sâu hơn, Liếm thịt nước thơm ngon chảy từ trong xương thịt mĩ vị đẫy đà, cảm thụ được năm hoa ba tầng thơm mềm xương sườn thịt non mềm ngon đỉnh, mỗi một nhũ đầu đều run rẩy trong khoái cảm mỹ thực, đại cẩu phát ra những tiếng gừ đầy thỏa mãn!

Những cái xúc tu của Mặc Sĩ có to có nhỏ, nhưng so xúc tu những cái "nhỏ" thì cũng đủ để làm gối cho Thác Bạt rồi.

Tuy nhiên, ngay khi sắp bắt đầu, Mặc Sĩ lại thò ra một cái xúc tu hoàn toàn khác, không phải màu xám, mà là một màu hồng nhạt, phần đầu của cái xúc tu này không có những chiếc miệng hút có răng nanh, mà thay vào đó là một rãnh nông, có vẻ như dùng để truyền chất lỏng.

Điều quan trọng hơn là, nó còn mảnh mai hơn cả cái xúc tu "nhỏ" nhất của Mặc Sĩ.

Cái xúc tu màu hồng nhạt này leo lên chân dang rộng của Thác Bạt, di chuyển dần lên trên đùi.

Khuôn mặt xinh đẹp ma mị của Thác Bạt ửng đỏ, khiến y trở nên quyến rũ đến mê hồn, con mắt xanh lục của quái vật liếc thấy khuôn mặt Thác Bạt, cái xúc tu hồng nhạt di chuyển càng nhanh, cuối cùng, sau một tiếng gừ trầm thấp của Mặc Sĩ, phần lộ ra của cái xúc tu hồng nhạt bỗng nhiên căng cứng, và Thác Bạt cũng rên lên một tiếng, đạt đến đỉnh điểm...

Con chó ba đầu liếm miếng thịt sườn, chơi đủ rồi "Gâu!" một tiếng, cắm ngập cả miếng xương thịt vào miệng, nước bọt trong suốt không thể khống chế chảy dọc theo những chiếc răng nhẵn bóng, và miếng xương cũng bị cắn đến phun ra!

Có thể nói là nước sốt hương diễn hơn người chảy ròng ròng, vô cùng dâm đãng!

Đừng thầm lặng nhảy hố , mau vote cho ta đi nà ~ ! (((o(*゚▽゚*)o)))
 
[Đam Mỹ][Edit] Tả Thực Phái Mary Sue - Lữ Thiên Dật- [Official]
(='∇`=)Chương 7:Nguyên soái Sủng Ái: Yêu nghiệt quyến rũ điên cuồng Đại tướng


Và như vậy, Tướng quân và tên trộm đã sống một cuộc sống hạnh phúc trong cổ tích.

Một ngày nọ, ở một vùng biển không rõ...

Ánh nắng hè ấm áp chiếu lên mặt biển, Quái Vật Bắc Hải đang dùng cái đầu to lớn của mình đẩy người yêu nhỏ bé đang ngồi trên đó, hơn hai mươi cái xúc tu vận hết công suất, lướt nhanh trong biển.

"Gừm!"

Có lẽ đây là nơi rồi, Mặc Sĩ đột nhiên dừng lại, dùng mười cái xúc tu tạo thành một cái cầu thang xúc tu bên cạnh cái đầu tròn lớn của mình.

Thác Bạt chỉ mặc một cái quần bơi, linh hoạt bước lên những cái xúc tu, nhảy xuống biển, hít một hơi thật sâu rồi biến mất dưới mặt nước.

Mặc Sĩ cũng lặn theo, những con cá và sinh vật nhỏ trong biển thấy một con Quái Vật Bắc Hải xuất hiện liền hoảng loạn, lúng túng bơi lăng xăng, Mặc Sĩ há miệng gầm lên uy nghiêm trong nước, ý thức của những sinh vật dưới nước liền bị quái vật khống chế, tất cả đều im lặng.

Khu vực này bình thường không có tàu thuyền qua lại, xung quanh cũng không có đảo nào có người ở, nước biển trong xanh, và các loài sinh vật biển cũng rất phong phú, đây là một nơi rất thích hợp để lặn.

Ánh sáng xuyên qua mặt nước, tạo thành những lớp sóng ánh sáng mềm mại, mơ màng tầng tầng mộng ảo trong nước, Mặc Sĩ duỗi một cái xúc tu quấn lấy eo Thác Bạt, đẩy y về phía trước, giúp y bơi nhanh và tiết kiệm sức hơn.

Lớp cát trắng mềm mại dưới đáy biển và bầu trời xanh ngọc phía trên khiến dưới biển như một thế giới khác, đàn cá với những màu sắc rực rỡ lượn lờ giữa rong biển, san hô và đá ngầm, phun ra những bọt khí lấp lánh như bạc.

"Gừm gừm gừm!"

Quái vật há miệng gầm thét.

Vừa dứt tiếng, từ mọi hướng trong nước bắt đầu xuất hiện những điểm sáng nhỏ, những điểm sáng này càng lúc càng lớn, hướng về phía Thác Bạt...

Thác Bạt tò mò mở to mắt, thấy những con sứa tuân theo lệnh của Quái vật, từ khắp nơi trong biển ùn ùn kéo đến.

Sứa xanh như những vệt màu xanh đậm được nhúng vào mực, trôi lững lờ trong nước, sứa trắng có hoa văn tím xúc tu cùng cộng sinh sống chung trên cơ thể nó lướt nhanh qua bên cạnh Thác Bạt, phía sau là một đàn sứa có xúc tu màu bạc và chân màu vàng óng, chỉ nhìn màu sắc cũng đã thấy rất sang trọng!

Một đàn sứa trông như trứng rán nổi lên, xúc tu cái đầu tròn vàng cùng váy trắng, lượn một vòng quanh Thác Bạt rồi bỗng rời đi, húc tan một đàn sứa phát sáng, váy đầy những bọt nước phát quang...

Trong khi những con sứa được triệu tập đang cố gắng biểu diễn cho Thác Bạt, Quái Vật Bắc Hải đang vung hai mươi mấy cái xúc tu, tìm kiếm những cành san hô đẹp trong xung quanh, khi tìm thấy rồi, dùng những đầu xúc tu linh hoạt nhéo một gốc san hô lên từ lớp cát trắng mịn, rút san hô trắng tinh tế từ đáy biển lên.

Trông giống như thiếu nữ đang hái hoa dại trên núi tràn ngập sắc hoa vậy!

Sau khi nhặt được san hô, Mặc Sĩ sắp xếp chúng theo một trình tự nhất định, đặt những cành san hô cam vàng rực rỡ ở giữa làm chủ đạo, những cành san hô trắng như hoa tường vi và mềm mại như lông vũ thì đặt ở tầng thứ hai, rồi lại nhặt thêm vài cành san hô xanh ngọc và san hô hình tháp giáng sinh, xen lẫn vào, cuối cùng lấy một mảng lớn san hô da nâu xanh làm bao bọc bên ngoài, và nhét vào những khoảng trống còn lại, một đống san hô đèn ống trong suốt như những ngôi sao trên trời đêm

Một bó san hô rực rỡ như vậy đã hoàn thành!

Những tên đực rựa ngu ngốc khi muốn tỏ tình với bạn tình thường thích dùng bó hoa, một số sáng tạo hơn sẽ dùng bó socola, thậm chí tự làm bó rau củ quả...

Còn Quái Vật Bắc Hải thì dùng bó san hô!

Xong việc này, Mặc Sĩ biến lại thành hình người, ôm một bó san hô rực rỡ đến không thể tin được, bơi đến trước mặt Thác Bạt, thấy y dường như đã hết hơi, liền không nói hai lời, trực tiếp hôn lên, truyền không khí cho Thác Bạt.

Đúng vậy, Nguyên soái có thể thoải mái thở dưới nước!

Thác Bạt thở xong, Mặc Sĩ đưa bó san hô cho y, giống như nam tặng hoa cho bạn nữ, Thác Bạt nhận lấy bó san hô, rồi cúi đầu ngửi như những cô gái nhận hoa, sau đó lại diễn một bộ dạng "Thơm quá!" say sưa, Mặc Sĩ hiểu ý, hai người nhìn nhau cười.

Nụ cười tan chảy trong dòng nước ấm hải lưu.

Sau đó, Mặc Sĩ lại biến thành Quái Vật Bắc Hải, dám tự tin bộc lộ hình dạng thật của mình trước Thác Bạt.

Đối với Nguyên soái, không có gì tốt hơn việc này.

Lướt qua bó san hô tuyệt đẹp, Thác Bạt nhẹ nhàng chạm môi vào khuôn mặt của Mặc Sĩ.

Một nụ hôn đóng băng trong nước.

Hơn hai mươi cái xúc tu từ dưới cái đầu to của Mặc Sĩ vươn ra, va chạm vào nhau...

Âm thanh vỗ tay không dứt vang lên trong khung cảnh biển đẹp như mơ!

[Xong, này xong thật, không tin lên wiki dịch đếm chương ]

Đừng thầm lặng nhảy hố , mau vote cho ta đi nà ~ ! (((o(*゚▽゚*)o)))
 
Back
Top Bottom