Khác Đam mỹ || Edit || Khi dẫn đường phải nghe theo kịch bản

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Đam Mỹ || Edit || Khi Dẫn Đường Phải Nghe Theo Kịch Bản
Chương 19


Thời tiết trên đảo hoang cực kỳ khắc nghiệt, chênh lệch nhiệt độ giữa ngày và đêm rất lớn, lại còn lắm mưa.

Chưa đến ba giờ chiều mà trời đã đổ mưa xối xả như trút nước.

Cũng may là Tư Đệ về đến hang động ngay trước khi giọt mưa đầu tiên rơi xuống.

Hồi chiều tắm rửa xong xuôi, hắn đưa Tiêu Chẩm Vân về chỗ nghỉ trước, bảo là muốn trèo lên chỗ nào cao cao xem có dò được tí tín hiệu nào không, rồi cứ thế dắt theo Thái Cực phóng đi.

Thật ra Tiêu Chẩm Vân vốn chẳng ôm chút hy vọng nào về chuyện tín hiệu, thế nên lúc thấy Tư Đệ quay lại và lắc đầu, anh cũng chẳng lấy làm hụt hẫng.

Trái lại, anh còn nhẹ nhàng trấn an hắn:"Đừng lo, chúng ta sẽ sớm được cứu thôi mà."

"Mong là vậy."

Dưới ánh lửa bập bùng, Tư Đệ thảy cho Tiêu Chẩm Vân hai củ gì đó trông y hệt khoai tây.

Tiêu Chẩm Vân lột vỏ cắn thử một miếng, thơm ngọt mềm dẻo.

Anh vốn đang đói meo, chẳng mấy chốc đã xử sạch sành sanh hai củ lạ ấy, ngay cả đống vỏ thừa cũng bị Thiên Lộc cuốn tọt vào mồm nhai ngấu nghiến rồi nuốt chửng.

"Ngon không?"

"Ngon."

Tiêu Chẩm Vân chẳng tiếc lời khen.

Tư Đệ gật gù, đưa luôn phần vốn để dành cho mình sang: "Ngon thì ngày mai tôi đi đào tiếp."

Tất nhiên đời nào hắn lại tốt bụng khơi khơi như thế, vừa dứt lời đã đưa ra yêu cầu ngay: "Giúp tôi chải vuốt tinh thần vực chút đi."

". . . . . ."

Tiêu Chẩm Vân đặt gáo nước xuống, đúng là ăn xôi chùa ngọng miệng mà ( 1 ): "Tôi chịu.

Đến thế giới tinh thần của tôi, tôi còn không biết đi vào đây này."

Tư Đệ: ". . . . . ."

Tư Đệ cuống lên:"Nhưng tinh thần tôi vẫn chưa ổn định, nếu không chải vuốt định kỳ thì tôi có thể rơi vào trạng thái cuồng loạn bất cứ lúc nào...

Chú bảo chú không biết làm, thế hôm qua chú giúp tôi kiểu gì?"

Tiêu Chẩm Vân để ý thấy ánh mắt của Tư Đệ dán chặt vào môi mình, rồi ngay lập tức dời đi như phải bỏng.

Anh tuy không phải là lính gác, nhưng cũng là đàn ông con trai, lạ gì cái suy nghĩ vừa xẹt qua đầu Tư Đệ chứ.

Ngẫm nghĩ một lát, đằng nào thì cũng hôn rồi, trước lạ sau quen ( 2 ), thà mất chút trinh tiết còn hơn là mất mạng, Tiêu Chẩm Vân sảng khoái nói: "Thế cậu hôn tôi cái nữa đi, để tôi tìm lại cảm giác."

"Đấy đâu gọi là hôn."

Tư Đệ nghiêm túc giải thích "Đấy là hành động trao đổi chất dẫn đường qua tuyến nước bọt trong trường hợp khẩn cấp để cứu chữa cho lính gác."

"Ồ."

Tiêu Chẩm Vân lười đôi co với tên lính gác hay giả vờ đứng đắn này "Tóm lại cậu có hôn hay không thì bảo?

Không hôn thì tối nay lượn ra ngoài mà ngủ.

Tôi sợ nửa đêm cậu mất trí rồi xé xác tôi ra lắm."

". . . . . ."

Khác hẳn với vẻ tỉnh bơ của Tiêu Chẩm Vân, mặt mũi Tư Đệ lại hiện rõ sự do dự .

Hắn cà rề mãi mới căng thẳng nhích lại gần, trong lòng xoắn xuýt chán chê rồi mới run run thốt lên một câu: "Chú nhỏ. . . . . ."

"Cậu làm ơn đừng có gọi chú nhỏ vào cái giờ khắc này được không?"

Tiêu Chẩm Vân cạn lời, ngả người ra sau kéo giãn khoảng cách, "Ban ngày thì Tiêu Chẩm Vân này Tiêu Chẩm Vân nọ, tối đến chuẩn bị hôn thì lại kêu chú nhỏ.

Tư Đệ à, fetish của cậu cũng kỳ quặc thật đấy?"

Mặt Tư Đệ "bùng" một cái đỏ lựng, đỏ ngang ngửa đống lửa sau lưng.

Hắn tức đến nghiến răng kèn kẹt:" Tiêu Chẩm Vân, tôi không ngờ sau lưng người khác chú lại ăn nói không biết ngượng mồm như thế!

Sao lại lôi cả fetish vào đây hả. . . . . .

Sao cái gì chú cũng dám phun ra thế?

Tôi gọi chú là chú nhỏ để chú chỉnh đốn lại tư tưởng, đừng có mà tơ tưởng linh tinh!"

Tiêu - thực tế chẳng có lấy một ý nghĩ gì trong đầu - Chẩm Vân: ". . . . . ."

Anh kéo dài giọng, "Ồ" một tiếng: "Dù sao thì tôi cũng không lên được, sẽ không có mấy phản ứng xấu hổ".

"Bộ không lên được là chuyện

đáng tự hào lắm hả?"

Đáy mắt Tư Đệ thoáng hiện lên vẻ chột dạ, "bụp" một tiếng, hai cái tai sói bật ra, cả người hắn trông như sắp bốc cháy tới nơi.

Tiêu Chẩm Vân nhếch môi cười khẽ.

Mắt thấy đôi môi kia lại sắp phun ra mấy lời cợt nhả thiếu liêm sỉ chọc người ta tức chết, Tư Đệ bất ngờ chồm tới, hung hăng chặn đứng cái miệng đáng ghét kia lại.

Hắn cắn mạnh lên môi anh như trút giận, ép đối phương phải hé răng, rồi nhắm mắt làm nụ hôn ấy sâu thêm.

Rớm máu luôn rồi.

Đúng là đồ sói con hung hãn, lần nào hôn cũng phải tóe máu mới chịu.

Trong lòng khẽ cười một tiếng, Tiêu Chẩm Vân cũng chậm rãi khép mắt lại.

Ánh lửa hắt lên vách đá trong hang một màu vàng cam ấm áp.

Hai cái bóng đổ dài quấn chặt lấy nhau không rời.

Tiếng củi khô cháy lách tách hòa lẫn với tiếng mưa xối xả không dứt bên ngoài, khéo léo che đi tiếng nuốt nước bọt và tiếng rên rỉ đầy ám muội thi thoảng lại vang lên.

Một lúc lâu sau, Tiêu Chẩm Vân vừa thở dốc vừa đẩy Tư Đệ ra.

Người kia cũng thở hồng hộc mà lùi lại, mặt mũi vẫn nóng hầm hập, thế mà vẫn cố sống cố chết dùng cái giọng lạnh tanh để lấp liếm cái sự ngượng nghịu của mình:"Thế liên kết tinh thần đâu?"

Tiêu Chẩm Vân quệt nhẹ khóe miệng, cau mày: "Tôi chẳng có tí cảm giác nào cả."

Tư Đệ tá hỏa tam tinh: "Chú còn muốn cảm giác gì nữa? !"

". . . . . .

Cái đồ sói con háo sắc này, cậu làm ơn dốc sạch mấy cái phế liệu màu vàng trong đầu ra ngoài dùm tôi cái được không?"

"Tôi. . . . . ."

Tư Đệ cảm thấy Tiêu Chẩm Vân đúng là vừa ăn cướp vừa la làng.

"Hôm qua lúc hôn nhau, tôi nhìn thấy một thứ giống như sợi xích ấy, tôi nối hai đầu lại với nhau thì liên kết được với tinh thần của cậu."

Tiêu Chẩm Vân nói"Tôi biết nghe nó rất trừu tượng, nhưng thực tế nó ảo ma thế đấy.

Cơ mà hôm nay hôn mòn cả mồm mà tôi chả thấy cái gì cả."

"Sao lại thế?"

Tư Đệ hỏi "Hay là còn thiếu điều kiện gì"

Chẳng lẽ phải lột sạch đồ rồi ôm nhau mới được?

Cả Tiêu Chẩm Vân và Tư Đệ đều đồng thời nghĩ tới khả năng đó, nhưng cả hai đều cực kỳ ăn ý ngậm chặt miệng, quyết không hé răng nửa lời.

Nhất là Tư Đệ, hắn nhớ lại mấy lần trước được dẫn đường khác điều trị.

Đừng nói đến là ôm ấp, ngay cả việc trao đổi dịch cơ thể cũng chẳng cần thiết.

Chỉ khi nào độ tương thích quá thấp, lính gác mới phải dùng đến giấy thử nước bọt của bác sĩ dẫn đường để củng cố liên kết tinh thần mà thôi.

"Hay là tại hôm đấy tình thế ngàn cân treo sợi tóc, tôi bỗng dưng xuất thuần, giờ thì hết phép rồi nên không làm lại được nữa?"

Tiêu Chẩm Vân thắc mắc.

Tư Đệ hoài nghi ra mặt.

Hắn cau mày mím môi, chẳng biết trong đầu đang suy nghĩ cái gì mà biểu cảm trên mặt cứ thay đổi xoành xoạch.

Mãi đến lúc Tiêu Chẩm Vân đề nghị hay là thử lại lần nữa xem sao, hắn bỗng buột miệng:" Có phải chú đang cố tình không?

Rõ ràng là biết nhưng lại giả vờ không biết."

Tiêu Chẩm Vân không load kịp mạch não của Tư Đệ: "Mắc mớ gì tôi phải giả vờ?

Làm thế thì tôi được lợi lộc gì?"

"Lợi lộc á. . . . . ."

Tư Đệ nhắm mắt lại, dường như đã vứt hết liêm sỉ ra sau đầu, mặt lạnh tanh phán: "Để được hôn tôi thêm mấy lần."

Tư Đệ cướp lời ngay trước khi Tiêu Chẩm Vân kịp mở miệng: " Chú có tiền án, đừng trách sao tôi lại nghi ngờ chú."

Tiêu Chẩm Vân: "Tư Đệ à, tôi không có cầm thú đến mức chuyên nhằm vào cháu mình mà ra tay đâu".

"Chú dám chắc là chú không có ý đồ gì với tôi không?"

Tư Đệ nghiêm túc hỏi "Chú thề đi."

Tiêu Chẩm Vân: ". . . . . ."

"Hừ."

Tư Đệ lập tức cười khẩy, "Đấy, có dám thề đâu."

Tiêu Chẩm Vân cuối cùng cũng bị Tư Lệ chọc điên: "Tư Đệ, cậu liệu hồn mà nghĩ cho kỹ.

Độ tương thích của chúng ta là chín mươi phần trăm đấy.

Nếu bây giờ cậu dám đứng ngay tại đây nói rằng sau này thà chết cũng sẽ không bao giờ tìm tôi, thì tôi dám thề luôn là cả đời này tôi tuyệt đối không tơ tưởng đến cậu dù chỉ một chút."

"Chín mươi phần trăm? !"

Đồng tử Tư Đệ giãn ra hết cỡ, kinh ngạc đến mức tròng mắt khẽ run lên.

Trước đó, hắn từng mạnh dạn đoán là tám mươi, ai dè con số đấy vẫn còn khiêm tốn chán.

90%, con số đó là cái khái niệm gì chứ...Đó là mức độ tương thích nếu công bố ra đủ để lên trang nhất tin thế giới, hiếm hoi đến mức chính hắn cũng không nhớ nổi lần cuối cùng một cặp lính gác - dẫn đường đạt 90% là từ đời nào.

Thấy Tư Đệ phản ứng y như mình mong đợi, Tiêu Chẩm Vân cười khoái chí:

"Vẫn chưa thủng ra à?

Cái hôm cậu bị thương nặng phải cấp cứu ấy, là cậu chủ động kéo tôi vào thế giới tinh thần của cậu.

Chỉ có lính gác và dẫn đường chưa kết hợp, có độ tương thích trên 90% mới làm được cái trò đó thôi."

". . . . . .

Chín mươi phần trăm."

Tư Đệ lẩm bẩm lặp lại, vẻ mặt không thể tin nổi.

Cái con số kinh khủng mà nằm mơ hắn cũng không dám nghĩ tới ấy giờ đây lại khiến hắn phát hoảng.

Hắn do dự lùi về sau một bước:"Không thể nào. . . . . ."

"Sao lại không thể?"

"Tôi phải nghĩ đã. . . . . ."

Tư Đệ né tránh, quay ngoắt người đi "Chú nhỏ, chú để tôi suy nghĩ chút đã. . . . . ."

Tiêu Chẩm Vân cũng chẳng giận dỗi gì.

Nhìn cái điệu bộ hoài nghi nhân sinh của Tư Đệ, tinh thần vực sập, giờ đến thế giới quan cũng sập nốt, ngược lại anh thấy mình giống như đang bắt nạt người ta.

"Được rồi, thế cậu cứ từ từ mà ngẫm sự đời đi. . . . . .

Tôi ngủ trước đây, thấy trong người khó chịu ở đâu thì ới tôi một tiếng."

Tiêu Chẩm Vân gọi Thiên Lộc ra, bắt nó làm gối ôm, tiện thể sưởi ấm giường.

Ban ngày Tư Đệ đã gom được kha khá cỏ khô với lá rụng, làm đủ các bước từ hong, phơi, sấy nên giờ lót dưới người nằm ấm hơn hẳn.

"Nằm trên mình hươu đúng là không sướng bằng nằm lên người Thái Cực."

Tiêu Chẩm Vân thầm so sánh một cách đầy bạc bẽo.

Kể ra cũng chẳng trách Tư Đệ lại phản ứng mạnh đến thế.

Độ tương thích 90% chẳng khác nào đi xem phim mà phim chưa kịp chiếu thì đã bị spoil sạch sành sanh cái kết, sau đó cứ ôm khư khư cái đáp án ấy mà xem tiếp.

Có người cực kỳ ghét bị spoil, thành thử ra ghét lây cả cái đáp án kia.

Cái họ cần là sự bí ẩn, là vô vàn những khả năng có thể xảy ra.

Nhưng Tiêu Chẩm Vân thì ngược lại, anh thấy thế cũng tốt.

Việc biết trước kết cục cho anh cảm giác an tâm như nắm đằng chuôi, kiểm soát toàn cục.

Mặc kệ cho cốt truyện ở giữa có "cua gắt" hay sóng gió bão bùng cỡ nào thì anh cũng chẳng việc gì phải hoảng, bởi vì kết quả cuối cùng đã được an bài sẵn rồi.

Hồi đầu, khi mới được quản trị viên mách nước về độ tương thích, Tiêu Chẩm Vân cũng đã từng cân nhắc đến chuyện kết hợp với Tư Đệ.

Tiện thể dùng nó làm đòn bẩy thúc đẩy cái màn đính hôn bị treo vô thời hạn của nam chính

Cơ mà sau đấy lại phát hiện ra trong nguyên tác, "Tiêu Chẩm Vân" với Tư Đệ như nước với lửa, chưa kể Tư Đệ còn mang cái nết như chó điên đã hắc hóa, Tiêu Chẩm Vân sợ bị cắn chết tươi nên mới dẹp cái ý định đó sang một bên.

Thế nhưng, việc Tư Đệ cứu anh hôm qua đã khiến Tiêu Chẩm Vân phải nhìn hắn bằng con mắt khác.

Anh đánh giá cao cái giới hạn làm người của hắn, thế nên mới lôi cái kế hoạch cũ rích kia ra tính toán lại.

Với tư cách là một người từng là người bình thường, Tiêu Chẩm Vân tò mò muốn chết về cái thiết lập định mệnh giữa lính gác và dẫn đường, và cũng chẳng ngại lấy thân mình ra làm chuột bạch.

Nhưng mà sáng mai ngủ dậy mà nghe Tư Đệ gào lên mấy câu kiểu "Mệnh ta do ta không do trời", hay "Dẹp cái 90% khỉ gió ấy đi, tình yêu của ông là do ông quyết định!"...

...Thì Tiêu Chẩm Vân thề sẽ sút hắn ra chuồng gà ngay lập tức.

Lúc đấy, tinh thần vực của hắn có sập nát bét ra sao cũng mặc xác hắn, không liên quan gì đến anh nữa.

Tiêu Chẩm Vân ôm cái tâm thế "kệ thây sự đời" mà lăn ra ngủ ngon lành, ai dè đâu trời còn chưa sáng, mới nửa đêm đã bị Tư Đệ lay cho tỉnh ngủ.

Trong hang tối om như hũ nút, bên ngoài mưa vẫn rơi không dứt, đống lửa sưởi ấm thì đã tắt ngúm từ bao giờ.

Tiêu Chẩm Vân quờ quạng định vớ lấy cái thiết bị đầu cuối để bật đèn, tay còn chưa kịp duỗi thẳng đã bị Tư Đệ chộp lấy, ốp chặt lên mặt hắn.

Tiêu Chẩm Vân chạm phải một tầng mồ hôi lạnh toát.

"Tư Đệ?"

Không nhận được chút chất dẫn đường nào ngay lập tức như mong muốn, Tư Đệ gào lên đầy cộc cằn và đau đớn:

"Chất dẫn đường!

Đầu tôi đau muốn nổ tung rồi đây!"

Trong bóng tối, Tiêu Chẩm Vân chẳng hề nhận ra khóe môi mình đã nhếch lên tự bao giờ, nhịp tim cũng " thình thịch " đập nhanh hơn hẳn.

Anh cố tình muốn dạy dỗ cái tên Lính gác đã phá hỏng mộng đẹp của người khác mà thái độ còn lồi lõm này một bài học, bèn hỏi đểu:

"Đi nhờ vả người ta mà thái độ thế đấy hả?"

Tiếng thở dốc của Tư Đệ khựng lại một nhịp, hệt như thí sinh đi thi gặp phải câu hỏi hóc búa do giám khảo cố tình làm khó, vừa tủi thân vừa khó chịu.

Nhưng rồi chẳng bao lâu sau, hắn đành bất lực ư ử một tiếng mềm xèo, cái đuôi quấn chặt lấy eo Tiêu Chẩm Vân:

"Gâu...

ư..."

Tiếng kêu này lọt tai đến độ làm cái đuôi hươu của Tiêu Chẩm Vân cũng tự động bật ra, sung sướng phe phẩy sau mông.

Anh vô cùng hưởng thụ, lập tức phóng thích chất dẫn đường, có bao nhiêu xả bấy nhiêu.

Mùi hương nồng nàn lấp đầy cả hang động, hun cho Thái Cực cũng say đứ đừ.

Ngờ đâu giây sau Tư Đệ bỗng nổi cơn tam bành ngoạm một phát rõ đau vào vai Tiêu Chẩm Vân.

Hắn cắn mạnh đến mức máu tứa ra tức thì.

Tiêu Chẩm Vân còn chưa kịp nổi đóa thì hắn đã gào lên tố cáo đầy uất ức:

"Thế mà chú bảo là chú không thích Tư Chử!!!"

". . . . . ."

Tư Chử là ai?

Ai là Tư Chử?

_________

Tác giả có lời muốn nói:

Chó con: Ai kêu tôi đó?

_______

Chú thích:

( 1 ) Raw là " 吃人嘴短 ": nghĩa đen là "Ăn của người thì miệng (mồm) ngắn đi", ám chỉ việc khi đã nhận lợi ích vật chất (thường là ăn uống, quà cáp) từ người khác, thì sẽ khó lòng nói thẳng, nói mạnh hoặc phê bình, từ chối yêu cầu của họ, vì cảm thấy ngại ngùng, mang ơn hoặc bị ràng buộc.

( 2 ) Raw là " 一回生二回熟 ": nghĩa đen là "Lần đầu thì lạ, lần thứ hai thì quen".

Câu này dùng để diễn tả quy luật tự nhiên trong giao tiếp: những người mới gặp lần đầu thường cảm thấy xa lạ, ngại ngùng, nhưng sau vài lần gặp lại sẽ trở nên thân quen, thoải mái hơn.

________

Cà La: ê ý là tui mới cày xong bộ " Livestream viết truyện tình trong sáng, tôi thành thần của trùng tộc " nên bị ghiền trùng tộc á cả nhà, tui có đi tìm vài bộ truyện thể loại này đọc thử nhưng mà ừm....nó cứ bôi đen trùng đực ý trời ơi, viết kiểu trùng đực không có não đọc cọc vl.

Mấy bà có biết bộ truyện trùng tộc nào ổn ổn, không bôi đen trùng đực không, giới thiệu tui với :< bị đói truyện thể loại này á.

Tôi có thử nghía qua bộ của Điêu Bảo nhưng mà nó không hợp gu tui lắm, tui cũng đang hóng bộ " Tôi viết tiểu thuyết ở ngục giam trùng tộc " nhưng mà bạn edit lặn lâu đi huhuhu, hi vọng bạn sẽ sớm comeback.
 
Đam Mỹ || Edit || Khi Dẫn Đường Phải Nghe Theo Kịch Bản
Chương 20


Đối mặt với sự bất bình, hậm hực của sói con, Tiêu Chẩm Vân cũng chẳng biết nói gì hơn.

Anh chỉ đành bảo Tư Đệ đừng lãng phí, liếm sạch chỗ máu còn vương lại rồi mới ân cần hỏi han xem rốt cuộc tình trạng hắn bây giờ thế nào, cần anh giúp cái gì?

Tư Đệ nén đau, giả bộ rụt rè, giữ giá mà ám chỉ bóng gió cả buổi trời.

Ánh mắt hắn dán chặt vào môi Tiêu Chẩm Vân muốn cháy khét lẹt, thế mà vẫn không thấy dẫn đường vốn tinh tế, nhạy bén hiểu được ý mình.

Sợi dây lý trí trong đầu hắn bỗng đứt phựt, bản năng dã thú trong máu trỗi dậy đến đỉnh điểm.

Sói dữ muốn gì thì sẽ tự mình săn đoạt, chỉ có chó nhà đã được thuần hoá mới vẫy đuôi chờ chủ nhân ban phát mà thôi.

Hắn lập tức rướn người, chặn đứng cái miệng vẫn đang lải nhải không ngừng của Tiêu Chẩm Vân bằng một nụ hôn sâu.

Tiêu Chẩm Vân: ". . . . . ."

Như biết tỏng giây tiếp theo người kia sẽ nhìn mình bằng ánh mắt khiến bản thân phải muối mặt, Tư Đệ nhanh hơn một bước nhắm nghiền mắt lại, cắm cúi vơ vét chất dẫn đường.

Tiêu Chẩm Vân đúng là cũng tính cà khịa vài câu, ngặt nỗi anh lo cho tinh thần vực của Tư Đệ hơn.

Đau đến mức khiến lính gác phải toát mồ hôi hột ròng ròng thế kia thì chắc chắn không phải cơn đau đầu xoàng xĩnh rồi.

Tiêu Chẩm Vân chả ham hố gì cái cảnh “ solo “ với một tên lính gác đang phát điên giữa đêm mưa gió rét thế này đâu.

Tiêu Chẩm Vân cố vắt óc tìm kiếm sợi xích vô hình từng thoáng hiện ra trong tâm trí.

Năm xưa thi đại học, ngồi giải câu cuối đề Toán, Tiêu Chẩm Vân chưa chắc đã nghiêm túc được đến mức này.

Nhưng tiếc thay, dù có cố gắng đến đâu, Tiêu Chẩm Vân vẫn không sao tìm ra cái mấu chốt để thiết lập liên kết tinh thần.

Tư Đệ lùi ra thở hồng hộc lấy hơi, chưa nghỉ được mấy giây đã vội vội vàng vàng lao vào hôn tiếp.

Hắn cứ được đà lấn tới, dồn ép Tiêu Chẩm Vân ra sát mép đệm cỏ khô, đến khi lưng anh dính chặt vào vách đá mới thôi.

Lúc này Tiêu Chẩm Vân mới thấm thía cái câu "sách đến lúc cần dùng mới thấy ít" ( 1 ).

Anh hoàn toàn mù tịt mấy cái cách thiết lập liên kết chính thống của dẫn đường, làm được hay không hoàn toàn là do ăn may.

Đỏ vận như tối qua, mò đúng đường thì mọi chuyện nước chảy thành sông ( 2 ).

Còn đen như tối nay thì có húc đầu vào tường cũng chẳng tìm được cách

Mãi một lúc sau, Tiêu Chẩm Vân mở mắt ra đầy bất lực:"Tôi chịu... bó tay rồi..."

Lời vừa ra đến đầu môi đã phải nuốt ngược trở vào.

Bên tai Tiêu Chẩm Vân vang lên tiếng hít thở đều đều.

Tư Đệ đã lăn ra ngủ.

Thế hóa ra không phải do sắp phát điên, đau đến mức chịu không nổi nên mới đi cầu cứu anh à?

......

Tiêu Chẩm Vân ngẫm nghĩ một hồi, vẫn không bắt được bệnh của tên này.

Nhưng thôi, người cũng đã ngủ rồi thì chắc vấn đề không lớn lắm.

Anh ráng nặn thêm chút chất dẫn đường, đợi đến khi chắc chắn Tư Đệ đã ngủ say như chết, anh mới dần chìm vào giấc ngủ trong tiếng mưa xối xả.

Mấy tên lính gác tinh thần bất ổn đúng là khó chiều thật đấy.

Tiêu Chẩm Vân nghĩ như vậy.

Ai mà có dè, nửa đêm về sáng anh lại bị Tư Đệ đè ra hôn đến tỉnh ngủ những ba lần.

Đến lần thứ ba thì Tiêu Chẩm Vân cạn sạch chất dẫn đường, tốc độ hồi phục không sao đua lại tốc độ đòi hỏi của Tư Đệ, thành thử nụ hôn lúc này đúng nghĩa là “ hôn “.

Quá là khó chiều, Tiêu Chẩm Vân hết chịu nổi rồi.

"Cậu ráng mà nhịn đi."

Tinh thần lực khô kiệt, anh vừa mệt vừa buồn ngủ, dùng cái giọng mềm mỏng nhất để buông lời đe dọa tàn nhẫn nhất:

"Còn dám phá giấc tôi lần nữa là tôi làm thịt cậu đấy."

Tư Đệ: ". . . . . ."

Hắn âm thầm dùng tinh thần lực giảm bớt cảm giác đau xuống mức thấp nhất.

Không phải là không nhịn được, mà là nghĩ đến chuyện dẫn đường có độ tương thích 90% đang nằm ngay cạnh, tội gì phải gồng mình chịu khổ.

Có điều, lần đầu tiên được nước làm tới nên chưa căn chuẩn mức độ, lỡ tay hành người ta quạu mất rồi.

Bên ngoài, mưa vẫn chưa chịu tạnh, cứ lộp bộp nghe nhức cả đầu.

Tư Đệ chúa ghét cái âm thanh này, đằng nào cũng chả ngủ lại được, hắn bèn ra cửa hang ngồi nghịch thiết bị liên lạc.

Ngay lúc trời vừa tờ mờ sáng, khóe mắt hắn bỗng quét trúng thứ gì đó, cả người tỉnh như sáo.

Sau khi check đi check lại, thấy tín hiệu đã có lại, hắn bật dậy như lò xo.

"Tiêu Chẩm Vân!"

Tư Đệ mừng rỡ hét lên, "Có tín h . . . . ."

Một nắm cỏ khô từ đằng sau bay thẳng vào người hắn, kèm theo một tiếng gầm:"Biến."

Tiêu Chẩm Vân bị gắt ngủ cực nặng.

Tư Đệ âm thầm note lại.

Hắn mở hàng loạt màn hình ảo từ thiết bị liên lạc, ngón tay lướt nhanh như múa.

Nhưng chưa đầy một phút sau, mặt mày Tư Đệ đã tối sầm lại.

Hắn vội kiểm tra tín hiệu lần nữa, sắc mặt bỗng chốc thay đổi:” Chết dở “

Nhanh như cắt, Tư Đệ tháo thiết bị đầu cuối ra, ném xuống đất rồi dẫm nát bét.

Ngay sau đó, hắn quay phắt lại, vớt gọn Tiêu Chẩm Vân đang nằm trên đống cỏ khô lên, vác thốc lên vai, phóng vọt ra khỏi hang động chỉ trong hai bước.

Bụng Tiêu Chẩm Vân vẫn còn nguyên vết bầm tím do cú đấm trời giáng của Tư Đệ hôm trước, mấy bước chạy xóc nảy này làm anh suýt văng cả phổi ra ngoài.

Nghe tiếng Tiêu Chẩm Vân rên rỉ, Tư Đệ lập tức khựng lại đổi tư thế rồi vừa cõng người chạy như bay, vừa giải thích:” Có thiết bị dò tín hiệu không rõ nguồn gốc đã khóa được vị trí của chúng ta.

Tàu truy quét chắc chắn đang ở gần đảo.

Bọn chúng vừa dò sóng vừa chặn tín hiệu tôi gửi ra ngoài.

Kiểu này nhìn không giống cứu viện, mà giống truy cùng giết tận hơn.

Người đến không có ý tốt đâu ( 3 ).

"

"Người của MP hả?"

Tiêu Chẩm Vân siết chặt vòng tay ôm lấy cổ Tư Đệ.

Trời vẫn mưa lất phất, Tư Đệ đạp một chân xuống vũng bùn, nước bẩn bắn tung tóe lên người cả hai, nhưng hắn chẳng còn tâm trí đâu mà bận tâm đến mấy thứ vặt vãnh đó.

"Không chắc, người muốn lấy mạng tôi nhiều lắm."

Sự cảnh giác là thứ đã ăn sâu vào trong máu của lính gác.

Tư Đệ dường như đã lường trước được tình huống này, hắn cõng Tiêu Chẩm Vân chạy một mạch đến một gò đất cao rậm rạp cây cối, hắn bảo anh ôm chặt lấy mình rồi thoăn thoắt trèo lên cây, sau đó giấu Tiêu Chẩm Vân trên ngọn cây.

Nơi này dây leo chằng chịt, cây thì vừa cao vừa to, um tùm xanh tốt.

Nhìn về phía xa có thể thấy cửa hang bọn họ từng trú ẩn, lại còn thu trọn được nửa đường bờ biển bên phải hòn đảo vào trong tầm mắt.

Xung quanh cây cối rậm rạp thế này, lỡ có biến thì cũng dễ bề tẩu thoát.

Sói đen nhảy ra từ thế giới tinh thần, lẳng lặng lẩn vào bóng tối dưới gốc cây như một bóng ma, thay chủ nhân canh chừng những động tĩnh lạ có thể ập đến từ phía sau.

Phải công nhận là cái sự lo xa của Tư Đệ chẳng thừa thãi chút nào.

Hai người họ mới rút êm được chừng mười phút thì một chiếc cano trắng cập bờ.

Mười tên vũ trang đầy đủ, tay lăm lăm súng nhảy xuống.

Với cái thị lực của Tiêu Chẩm Vân thì anh chỉ thấy mấy chấm đen đang di chuyển giữa những mỏm đá lởm chởm ven biển, nhưng mắt Tư Đệ thì tinh tường hơn anh gấp mấy lần.

Hắn hạ giọng giải thích:"Toàn là lính đánh thuê hàng tuyển, súng ống đạn dược đầy đủ.

Nhìn sơ qua thì có hai lính gác một dẫn đường, đám còn lại là người thường.

Một tên có tinh thần thể là... gấu nâu, tên còn lại thì là... hình như là bạch tuộc, hay là mực ống?"

"Thôi đừng có 'hình như' nữa, nghe cậu kể mà tôi đói rã ruột đây này."

Trong ánh sáng tờ mờ của buổi sớm, Tiêu Chẩm Vân ngáp một cái rõ dài vì thiếu ngủ.

Tư Đệ quay sang nhìn anh trân trối:"Giờ này mà chú còn tâm trạng để giỡn hả?

Không sợ hai đứa mình bỏ mạng tại đây à?"

"Sợ chứ, nhưng đám người này cũng là cơ hội để chúng ta rờikhỏi đây đấy."

Tiêu Chẩm Vân bình tĩnh đáp, "Cậu nhắm có cách nào trấn lột cái bộ đàm, hay là... cuỗm luôn cái cano của họ không?"

"...Khả năng cao là những người còn lại chỉ cầm bộ đàm nội bộ thôi, chúng ta buộc phải tìm cách lên tàu."

Tư Đệ lia mắt về phía đám lính đánh thuê, thấy bọn họ vừa đặt chân lên bờ là xông thẳng một mạch tới cái hang động ban nãy.

"Lát nữa thấy dấu vết tôi và chú để lại, kiểu gì bọn họ cũng xé lẻ ra lục tung cái đảo này lên, đó là thời cơ vàng của chúng ta."

Quả nhiên y như hắn dự tính, lục soát một hồi chẳng thu được gì, đám lính đánh thuê bắt đầu tản ra ngay dưới chân núi, chia thành bốn nhóm nhỏ.

Tư Đệ tăm tia ngay ba nhóm không có đẫn đường đi cùng, quan sát một loáng hắn đã chốt hạ mục tiêu.

Hắn quay trở lại bên cạnh Tiêu Chẩm Vân, hạ giọng dặn dò:"Chú ở lại đây nấp cho kỹ vào.

Lỡ xui mà bị phát hiện..."

Tiêu Chẩm Vân tỉnh bơ đáp: "Bị phát hiện thì tôi tự cầu trời khấn phật chứ biết sao giờ."

"..."

Tư Đệ không nhịn được mà bật cười: "Tôi cố gắng đi nhanh về nhanh."

Dứt lời, hắn thoăn thoắt đu mình xuống cây, mang theo Thái Cực không một tiếng động ( 4 ) biến mất khỏi tầm mắt của Tiêu Chẩm Vân.

Tiêu Chẩm Vân tin tưởng cái "ổ" mà Tư Đệ kiếm cho mình tuyệt đối kín kẽ, ngặt nỗi anh cũng thừa biết khứu giác của lính gác nhạy thế nào, đấy là chưa kể bọn họ còn có thêm một con gấu nâu hỗ trợ lục soát.

Tư Đệ đi được chừng hai mươi phút thì Tiêu Chẩm Vân loáng thoáng nghe thấy tiếng vạch lá rẽ cỏ, âm thanh sột soạt vọng từ xa tới gần, cứ thế từng chút, từng chút một mò mẫm về phía chỗ ẩn nấp của anh.

_________

Chú thích:

( 1 ) Raw là “书到用时方恨少”: nghĩa đen là: “Đến lúc cần dùng sách mới hối hận vì mình đọc quá ít”.

Câu này dùng hình ảnh “sách” để đại diện cho tri thức, học vấn và sự chuẩn bị nói chung.

Nó diễn tả một bài học kinh nghiệm sâu sắc: khi đối mặt với một công việc thực tế, một vấn đề khó khăn trong cuộc sống hoặc nghề nghiệp, lúc đó, người ta mới chợt nhận ra kiến thức của mình quá nông cạn, ít ỏi, không đủ để giải quyết vấn đề, và cảm thấy vô cùng hối tiếc vì trước đây đã không chịu khó học hành, tích lũy.

( 2 ) Raw là “水到渠成”: nghĩa đen là “Nước đến thì mương thành”.

Thành ngữ này hàm ý khi các điều kiện đã chín muồi hoặc khi đã chuẩn bị đầy đủ, sự việc sẽ tự nhiên thành công, thuận lợi mà không cần gắng sức.

( 3 ) Raw là “来者不善”: nghĩa đen là “Kẻ đến thì không thiện lành”.

Thành ngữ này dùng để cảnh báo rằng người vừa xuất hiện hoặc sắp đến là một mối đe dọa, mang theo ý đồ xấu, và cần phải cảnh giác cao độ.

( 4 ) Raw là “无声无息”: nghĩa đen là “không có âm thanh, không có hơi thở/tin tức”.

Thành ngữ này dùng để miêu tả một sự vật, sự việc hoặc con người hoàn toàn không gây ra bất kỳ động tĩnh, tiếng động nào, hoặc tồn tại, diễn ra một cách lặng lẽ, không để lại dấu vết, không được ai chú ý đến.
 
Back
Top Bottom