Đây là lần đầu tiên từ khi sinh ra, Tiêu Chẩm Vân được nhìn thấy một khẩu súng thật ở khoảng cách gần đến vậy.
Thân súng bóng loáng, lạnh lẽo mùi thuốc súng, nằm chắc chắn trong tay Tư Đệ rồi thẳng thừng dí vào giữa trán anh.
Cái lạnh từ nòng súng khiến Tiêu Chẩm Vân không khỏi run lên.
Anh ngẩng đầu, ánh mắt ngỡ ngàng, không thể tin nổi nhìn người trước mặt.
Đôi mày sắc nét của Tư Đệ hơi nhướn lên, toát ra vẻ giễu cợt.
Đôi mắt xanh lạnh lùng trần đầy sự khiêu khích và căm ghét.
Hắn dí mạnh nòng súng vào trán Tiêu Chẩm Vân, sức nặng của khẩu súng khiến anh bất giác ngả người ra sau.
Đến khi không còn đường lùi, chiếc xe lăn bắt đầu trượt về phía sau.
Nhưng Tư Đệ lại nắm chặt tay vịn xe, kéo anh lại gần.
Một chiếc giày Oxford đen bóng giẫm mạnh xuống phần đệm giữa hai chân Tiêu Chẩm Vân, mũi giày chạm sát vào chỗ hiểm.
Tiêu Chẩm Vân theo phản xạ cúi xuống liếc nhìn một cái.
Ngay lập tức, một tiếng cười lạnh lẽo đầy ác ý vang lên từ phía trên đầu:
"Căng thẳng làm gì chứ?
Đằng nào thì cũng chỉ là đồ bỏ đi thôi, hay để tôi cắt hộ chú luôn nhé?"
Dứt lời, Tư Đệ dùng nòng súng nâng cằm Tiêu Chẩm Vân, buộc anh phải ngẩng lên nhìn thẳng vào mình.
Đôi mắt hắn sắc lạnh như dã thú, ánh lên vẻ hung tợn và áp bức.
Dưới ánh trăng lạnh lẽo, đôi mắt ấy lóe lên sự tàn nhẫn, đôi môi mấp máy để lộ cặp răng nanh nhọn hoắt
"Đồ bệnh hoạn bất lực, tôi đã cảnh cáo chú rồi, tránh xa Tư Chử ra.
Nhưng chú lì lợm quá, còn định lấy mạng tôi nữa chứ..."
Tư Đệ dứt khoát gạt chốt an toàn, giơ súng chĩa thẳng vào trán Tiêu Chẩm Vân.
Bàn tay hắn nắm chặt đến mức gân xanh nổi rõ, giọng nói trầm thấp lẫn chút uất hận:
"Chú không ngờ đúng không?
Tôi vẫn còn sống sờ sờ đây..."
Tiêu Chẩm Vân cố gắng tiêu hóa mớ thông tin bất ngờ, đồng thời ép mình phải giữ bình tĩnh.
Nhưng đây là lần đầu anh rơi vào tình cảnh nguy hiểm đến mức này.
Tư Đệ thì như kẻ mất trí, khiến cơ thể anh căng cứng, yết hầu khẽ nhấp nhô, vô thức nuốt khan.
Giọng anh run rẩy:
"Tư Đệ, có gì thì từ từ nói... tôi—"
Tư Đệ không chút do dự siết cò súng.
Thanh âm lập tức bị nỗi kinh hoàng nuốt chửng.
Đồng tử Tiêu Chẩm Vân co rút đến cực hạn, ánh mắt vô hồn, miệng khẽ hé như quên mất cách khép lại.
Trong khoảnh khắc ấy, ý thức của anh dường như trôi dạt, rời khỏi cơ thể.
Cả thế giới bỗng chốc chỉ còn lại đen và trắng
"Cạch!"
Một âm thanh khô khốc vang lên.
Tư Đệ nhếch môi cười khẩy, khẩu súng trong tay hắn phát ra một tiếng kêu giòn tan - súng không có đạn.
Tiêu Chẩm Vân sững người, anh như vừa học lại cách hít thở tham lam nuốt lấy từng ngụm không khí, lồng ngực phập phồng, mồ hôi lạnh thấm đẫm sau lưng.
Hai bàn tay run rẩy bấu chặt vào tay vịn xe lăn nhưng cũng không ngăn được các ngón tay cũng đang run lên bần bật.
Đôi mắt trống rỗng, anh khẽ lắc đầu, cố thoát khỏi nỗi kinh hoàng còn bủa vây sau khoảnh khắc thoát chết mong manh.
Dường như rất thích thú trước phản ứng của Tiêu Chẩm Vân, Tư Đệ nhếch môi cười, ánh mắt ngạo nghễ nhìn xuống.
Khuôn mặt tái nhợt không còn giọt máu của anh khiến sự nhiệt huyết trong hắn sục sôi.
Đôi tai xám đen vểnh cao trên mái tóc bạc.
Hắn kéo khóa nơi đốt sống đuôi xuống.
Một chiếc đuôi sói đen tuyền khổng lồ trườn ra, lắc lư một cách thảnh thơi.
Cùng lúc đó, từ bên chân hắn, một con sói chậm rãi bước ra.
Mõm nó bị bó chặt trong một chiếc rọ kim loại, nhưng ánh mắt vô cùng sắc lạnh và hoang dại.
Những chiếc móng dày cộp đáp xuống nền đất nhẹ như lông hồng, không hề phát ra một tiếng động.
Nó hạ thấp thân mình, sẵn sàng vào tư thế săn mồi.
Nửa thân mình ẩn trong bóng tối, đôi mắt dã thú sáng rực, khóa chặt con mồi như chỉ chờ đợi thời cơ để lao đến kết liễu.
Tiêu Chẩm Vân rũ mắt, nhìn con sói với bộ lông đen trắng tương phản rõ rệt.
Con sói này từng được con hươu cứu mạng nhưng giờ đây lại không nhận ra người trước mặt.
Nó chỉ theo bản năng nghe lời chủ, gầm gừ nhe nanh với Tiêu Chẩm Vân, toát ra sự thù địch không hề che giấu.
Khi ở trạng thái dung hợp, chiếc vòng sốc điện trên cổ Tư Đệ nhấp nháy ánh đỏ, tốc độ ngày càng nhanh, lờ mờ hiện thị biểu tượng đang nạp năng lượng.
Cùng lúc, các vòng từ tính trên cổ tay và mắt cá chân cũng phát ra những tiếng "tít tít" dồn dập, tựa như lời cảnh báo rằng tình trạng hiện tại của hắn đã chạm ngưỡng nguy hiểm.
Tư Đệ cau mày khó chịu, liếc nhìn cổ tay mình, rồi hạ chân xuống, giữ một khoảng cách vừa đủ với Tiêu Chẩm Vân.
"Tôi còn sống, thì người phải chết chính là chú, Tiêu Chẩm Vân."
Giọng hắn lạnh lùng vang lên, năm ngón tay bất giác thả lỏng.
Khẩu súng nặng nề rơi xuống đùi Tiêu Chẩm Vân, khiến người ngồi phía dưới không khỏi rùng mình.
"Mối thù của đội Tật Phong, tôi sẽ đòi lại từng chút một."
Dứt lời, Tư Đệ quay lưng bỏ đi thật nhanh.
Nếu để ý kỹ, bóng lưng hắn dường như có chút vội vàng.
Một lúc lâu sau, Tiêu Chẩm Vân chậm rãi rút nửa bao thuốc lá từ túi quần.
Anh loay hoay bật lửa hai lần mới cháy.
Trong màn đêm đặc quánh và tĩnh mịch, chỉ còn lại một đốm lửa đỏ lập lòe, lúc tỏ lúc mờ.
Hút xong điếu thuốc, Tiêu Chẩm Vân cuối cùng cũng bình tĩnh lại.
Nhịp tim đang loạn cả lên cũng dần ổn định.
Hắn dụi tàn thuốc xuống ghế đá, tay vô thức lướt qua báng súng lạnh ngắt dưới lớp chăn mỏng.
Cảm giác cứng rắn, lạnh lẽo từ những đường vân chìm trên bề mặt khiến hắn không khỏi nhíu mày.
Rốt cuộc, Tiêu Chẩm Vân bật ra một câu chửi thề, rồi lập tức gọi thẳng cho Tiêu Niệm, hỏi cho ra nhẽ.:" Trong tiểu thuyết, Tiêu Chẩm Vân và Tư Đệ rốt cuộc có quan hệ gì?"
"...Hả?"
Đầu bên kia, Tiêu Niệm mơ màng: "Quan hệ gì?
Làm gì có quan hệ gì..."
Tiêu Chẩm Vân nhanh chóng tóm gọn lại những lời đe dọa của Tư Đệ vừa nãy, sau đó bình tĩnh phân tích:" "Dựa vào lời Tư Đệ, hình như cậu ta đã phát hiện ra 'Tiêu Chẩm Vân' có ý đồ không đúng đắn với Tư Chử, nên mới lên tiếng cảnh cáo.
Sau đó, 'Tiêu Chẩm Vân' không làm thì thôi, đã làm thì phải làm cho tới, thẳng tay giết luôn để bịt đầu mối?
Vậy nhiệm vụ lần này của Tư Đệ gặp rắc rối, có phải do 'Tiêu Chẩm Vân' đứng sau không?"
Bên kia đầu dây, sự im lặng kéo dài.
Cuối cùng, Tiêu Niệm thở hắt ra, giọng bất lực:"Trong sách không nói... tôi cũng không biết."
"Cuốn sách chết tiệt này rốt cuộc viết cái quái gì vậy chứ?"
Tiêu Chẩm Vân vừa thoát khỏi một kiếp nạn trời ơi đất hỡi, tâm trạng tụt đến đáy.
Hắn bực bội vò đầu, ngón tay vô tình chạm vào một vật cứng.
Có vẻ cảm xúc kích động vừa rồi đã khiến thuốc ức chế trạng thái dung hợp gần hết tác dụng.
Đúng là họa vô đơn chí.
Hắn hít sâu một hơi, điều khiển xe lăn tiến về phía cửa phụ, giọng đầy giận dữ:"Cậu là quản lý thế giới này mà sao cái gì cũng không biết hết vậy?"
" Bình tĩnh đi."
Tiêu Niệm thở dài, đưa tay day thái dương.
"Để tôi tra lại mã nguồn của thế giới.
Cậu cứ về trước đi, mai còn có kịch bản cần phải theo"
"Theo cái gì mà theo!
Tôi sắp toi đến nơi rồi đây!"
Tiêu Chẩm Vân gắt lên.
"Rốt cuộc tôi đã xuyên vào cái tiểu thuyết rách nát gì vậy?
Giam người trái phép còn chưa đủ hả, giờ còn thêm tội giết người bất thành nữa?
Thế này thì cần gì theo hết kịch bản, ngồi tù chung thân luôn cho khỏe!"
Tiêu Chẩm Vân còn định nói thêm gì đó, nhưng đúng lúc này, một tiếng nổ lớn bất ngờ vang lên, khiến anh lập tức quay đầu nhìn về hướng phát ra âm thanh.
Sau tiếng nổ là hàng loạt tiếng va đập, tiếng đồ vật vỡ tan, rồi đến tiếng la hét, náo loạn, và cả âm thanh ẩu đả mỗi lúc một gần.
Không nghĩ ngợi nhiều, Tiêu Chẩm Vân vội đưa tay che lấy chiếc sừng đang lộ rõ trên trán, rồi nhanh chóng lùi vào bóng tối.
Sau một tiếng "Rầm!" chói tai, Tiêu Chẩm Vân nhìn thấy Tư Chử bị đánh trúng bụng, cả người bay ra khỏi hành lang hơn mười mét, rồi nặng nề ngã xuống đất, miệng phun ra một ngụm máu.
Diệp Phỉ Nhiên hoảng hốt chạy tới, quỳ xuống đỡ lấy Tư Chử.
Không chần chừ, cậu lập tức triệu hồi tinh thần thể - một con công, để nó lao thẳng lên không trung, nhắm vào kẻ vừa xuất hiện trong hành lang mà tấn công.
Trong chớp mắt, Tiêu Chẩm Vân thậm chí không chắc kẻ đó có còn là con người nữa hay không —
Tư Đệ với bộ quần áo xộc xệch, đôi mắt đỏ ngầu như máu, gương mặt méo mó đầy dữ tợn, trông chẳng khác nào một con ác quỷ.
Hắn bò trên cả bốn chi như sói, năm ngón tay co quắp lại thành móng vuốt sắc nhọn.
Cái đuôi dài phía sau dựng lên đầy đáng sợ.
Hắn lao tới chộp lấy cổ con công, há miệng định cắn nhưng bị khẩu trang chặn lại.
Tư Đệ gầm lên giận dữ, dùng móng vuốt quào mạnh vào dây buộc sau đầu, để lại trên mặt và tai những vết xước sâu, máu chảy ròng ròng.
Nhìn cảnh tượng ấy, Diệp Phỉ Nhiên kinh hoàng thu lại tinh thần thể, lo lắng nói:"Sao vòng từ tính lại không có tác dụng?
Tinh thần lực của tớ vừa dùng để giúp anh Đệ chải vuốt, giờ chẳng còn bao nhiêu, đến chất dẫn đường cũng không phát ra nổi nữa!"
"Chủ tịch sẽ đến ngay thôi."
Tư Chử liếm chỗ bị anh trai đánh rách, rồi bình tĩnh nói, "Chúng ta chỉ cần kiên trì thêm một chút nữa."
"Nhưng mà, Chủ tịch Tiêu chỉ giỏi dùng tinh thần lực để tấn công thôi, trong khi tinh thần vực của anh Đệ giờ đã rất nguy kịch rồi..."
"Vậy bây giờ phải làm sao đây..."
Chưa kịp bàn bạc xong, Tư Đệ đã lao đến tấn công họ trong cơn điên cuồng.
Chú chó Tiệp Khắc từ phía sau bất ngờ nhảy ra, móng vuốt sắc bén cắm thẳng vào vai hắn, hàm răng ngoạm chặt không buông.
Bị kiềm chế, Tư Đệ càng trở nên hung hãn hơn.
Hắn xoay người, dùng sức cạy miệng con chó.
Răng nanh của nó đâm thủng bàn tay hắn, để lại nhiều lỗ sâu, máu tươi chảy ròng xuống đất.
Thế nhưng, dường như Tư Đệ chẳng hề cảm thấy đau.
Hắn bất ngờ lấy đầu mình đập thẳng vào đầu con chó, sau đó ném mạnh nó xuống đất như một món đồ.
Xử lý xong tinh thần thể, Tư Đệ nhanh như chớp, chỉ vài bước đã bò lên trần hành lang.
Từ một góc gấp, hắn bất ngờ nhảy xuống, chặn đầu Diệp Phi Nhiên và Tư Chử.
Bản năng săn mồi ăn sâu trong máu thịt hắn, khiến từng động tác dù trong cơn cuồng loạn vẫn chuẩn xác đến đáng sợ.
Hoặc có lẽ chính vì đang mất kiểm soát, hắn mới ra đòn không chút do dự, chẳng màng đến hậu quả.
Khi Tư Đệ vật Tư Chử ngã xuống đất, Diệp Phỉ Nhiên cuối cùng cũng kịp nhấn nút kích hoạt vòng cổ điện thêm lần nữa.
Tiếng gầm thét đau đớn của Tư Đệ vang lên, khiến cậu không kìm được mà hét lớn:
"Anh Tư Đệ!
Em xin anh, mau ngất đi!"
Tiêu Chẩm Vân chứng kiến toàn bộ sự việc, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác bất an, như thể đang thiếu cái gì đó...
Ngay lúc ấy, bên tai anh chợt vang lên âm thanh xào xạc khẽ khàng, giống như tiếng lá cỏ bị ai đó chạm vào.
Tiêu Chẩm Vân giật mình, chợt nhận ra: Con sói của Tư Đệ đâu?
Nó đã biến đi đâu?
Anh quay phắt lại, và trong màn đêm, hai đốm sáng xanh rờn, lạnh lẽo như ma trơi hiện ra ngay trước mắt.
...
Con sói đã tìm đến anh.
Tiếng bước chân đạp lên lá khô vang lên, rất gần.
Tiêu Chẩm Vân lập tức phát ra chất dẫn đường, trầm giọng quát:
"Đứng yên!"
Con sói khựng lại, ánh mắt như thực sự hiểu lời anh nói.
Chân nó giơ lên, lơ lửng giữa không trung một lúc, rồi ngoan ngoãn hạ xuống.
Ở phía bên kia, trong giây phút mơ hồ, Tư Đệ dần lấy lại chút tỉnh táo.
Hắn vội vàng kiểm tra vòng từ lực trên cổ tay, phát hiện công suất đã bị giảm xuống mức thấp nhất.
Hắn nhanh chóng điều chỉnh lên mức cao nhất.
Ngay lập tức, hai tay hắn bị hút mạnh vào nhau, không thể cử động được.
Cùng lúc đó, Tiêu Kinh Phong và những người khác cũng chạy tới.
Dù không hiểu vì sao Tư Đệ trong cơn cuồng loạn lại có thể lấy lại chút lý trí, nhưng cũng không cản trợ họ gọi thêm ba bốn lính gác đến hỗ trợ, nhanh chóng trói chặt hắn bằng dây khống chế, rồi nhét hắn vào túi khống chế, chỉ chừa lại mỗi cái đầu.
Cảm xúc của Tư Đệ vốn luôn ổn định, suốt bữa tiệc, Diệp Phỉ Nhiên còn thường xuyên giúp hắn chải vuốt tinh thần, vậy tại sao, hắn lại đột nhiên mất kiểm soát?
Chưa kể, vòng khống chế cũng bất ngờ bị vô hiệu, Tiêu Kinh Phong đứng đó, ánh mắt lạnh lẽo, âm trầm như một bóng ma lẩn khuất giữa ranh giới mờ ảo của bóng tối và ánh sáng.
Bất giác, ông thấy có điều gì đó không ổn, liền quay về phía bụi dây leo đang rung động mà quát lớn: "Ai đó?!"
Tiêu Chẩm Vân căng thẳng, lông tai cũng dựng đứng lên.
Không đợi Tiêu Kinh Phong nói thêm, ngay lập tức một lính gác đã nhanh chóng bước về phía nơi Tiêu Chẩm Vân đang ẩn nấp.
Bụi dây leo bỗng chuyển động dữ dội hơn, lính gác cảnh giác, tay đã đưa xuống thắt lưng chuẩn bị rút súng.
Nhưng ngay sau đó, một đôi sừng hươu dài và sắc bén từ trong đám dây leo vươn ra, theo sau là cái đầu hươu nhỏ nhắn, duyên dáng, với hàng lông mi vàng nâu như quạt, đôi mắt đen láy ánh lên vẻ vô tội nhìn về phía lính gác.
Hươu?!
Tất cả những người chứng kiến cảnh tượng này đều không thể tin nổi mà trợn tròn mắt.
Họ ngay lập tức nhận ra, đó chính là con hươu mà Tư Đệ kể lại.
Tư Đệ bị trói chặt như một cái bánh chưng trên mặt đất, càng lúc càng vùng vẫy điên cuồng, như con cá sắp chết.
Miệng hắn phát ra những tiếng gào vô nghĩa, vừa như cầu xin vừa như khao khát.
Hắn rơi trạng thái nửa điên nửa tỉnh, lý trí và ký ức vẫn còn, nhưng hoàn toàn không thể kiểm soát được hành động của mình.
Con hươu nâng chân trước lên, nhẹ nhàng nhảy ra khỏi bụi dây leo.
Nó giống như một vị vua đang tuần tra khu vườn sau nhà, kiêu hãnh ngẩng cao đầu, chiếc đuôi ngắn với những sợi lông tơ nhẹ nhàng vẫy vẫy, thong thả đi ngang qua lính gác đang rút súng, rồi liếc nhìn Tiêu Kinh Phong với ánh mắt đầy khinh bỉ, sau đó từ từ bước về phía Tư Đệ.
Tư Đệ, người đang bị đánh bầm dập, nín thở nhìn, Diệp Phỉ Nhiên cũng vui mừng nắm chặt tay hắn.
Con hươu dừng lại bên Tư Đệ, nâng chân phải lên —
Nó đá mạnh vào chiếc mặt nạ kim loại trên mặt hắn.
"....."
Trong khi màn catwalk của con hươu thu hút sự chú ý của mọi người, Tiêu Chẩm Vân không nói không rằng, lặng lặng rời khỏi nhà Tư Đệ bằng cửa phụ.
Tốc độ làm việc của quản lý khá nhanh, trong lúc Tiêu Chẩm Vân tắm rửa thì mọi chuyện đã được điều tra xong gần hết.
Khi anh thay đồ ngủ và bước vào phòng làm việc, liền thấy người kia đang tựa lưng trên chiếc ghế xoay, tay nghịch khẩu súng lục không đạn.
"Để ra chỗ khác đi, tôi nhìn mà phát bực."
Tiêu Chẩm Vân bực bội chỉnh lại cặp sừng hươu dựng đứng trên đầu, rồi tiện tay nhận ly rượu từ cánh tay máy đưa tới và uống cạn một hơi.
Thuốc ức chế trạng thái hòa hợp đã hết tác dụng, cảm xúc dồn nén khiến sừng, tai và cả đuôi hươu của anh đồng loạt lộ ra.
Đây cũng là lần đầu tiên anh mặc chiếc quần lót với phần hông được cắt xẻ táo bạo.
Cặp tai hươu không ngừng vẫy vẫy làm Tiêu Niệm nhìn chằm chằm thêm vài lần, trong đầu nảy ra ý định muốn véo thử một cái.
Nhưng rồi cậu sực nhớ ra chính sự, liền đẩy khẩu súng trên mặt bàn bóng loáng sang một bên: "Cái này là hàng do công ty anh sản xuất đấy."
Tiêu Chẩm Vân nhướn mày: "Hả?"
"Anh đang nắm giữ 15% cổ phần của viện nghiên cứu MP — nơi chuyên nghiên cứu tinh thần lực của lính gác và dẫn đường.
Hằng năm đều cung cấp vũ khí tự vệ miễn phí cho họ," Tiêu Niệm giải thích.
"Nhưng viện nghiên cứu MP cũng chính là cơ sở thí nghiệm mà sau này nam chính và nam phụ sẽ phá hủy."
"..."
"Viện nghiên cứu MP luôn rêu rao rằng họ muốn nâng cao tinh thần lực cho lính gác và dẫn đưỡng.
Nhưng thực tế, họ lại thực hiện những thí nghiệm bị cấm ở hầu hết các quốc gia: biến con người bình thường thành lính gác hoặc dẫn đường.
Ban đầu, thí nghiệm được thực hiện trên cơ sở tự nguyện.
Nhưng vì công nghệ chưa hoàn thiện, tỷ lệ tử vong lại quá cao, số lượng tình nguyện viên cạn dần, họ bắt đầu hợp tác với tổ chức buôn người lớn nhất trong nước để ép buộc những con người vô tội trở thành chuột bạch."
"..."
Tiêu Chẩm Vân cảm thấy đầu mình như muốn nổ tung.
Cặp sừng hươu nặng trĩu trên đầu khiến anh có cảm giác như dây thần kinh trong não đang bị đè bẹp.
Anh thở dài, hỏi: "Tiêu Chẩm Vân có biết tất cả chuyện này không?"
Tiêu Niệm liếc anh một cái rồi chậm rãi đáp:" Tiêu Chẩm Vân không hề biết về những nghiên cứu bí mật kia.
Đầu tư vào viện MP cũng chỉ vì muốn tìm cách hồi phục lại tinh thần lực đã mất thôi.
Đối phương vẫn nghĩ rằng bọn họ chỉ thí nghiệm trên chuột bạch, xác chết hay tù nhân tử hình.
Đâu ngờ, họ lại nhẫn tâm biến người vô tội thành vật thí nghiệm sống."
"Nhưng dù là tù nhân tử hình thì việc đem họ ra làm thí nghiệm vẫn là vi phạm pháp luật.
Vì vậy, khi đội Tật Phong do Tư Đệ chỉ huy hoàn thành nhiệm vụ và tình cờ phát hiện ra manh mối, họ đã lần theo dấu vết để điều tra sâu hơn..."
"Tiêu Chẩm Vân biết rõ chuyện này, nhưng vẫn chọn tiếp tay cho viện nghiên cứu, cung cấp vũ khí và tạo điều kiện để họ giăng bẫy hãm hại đội Tật Phong.
Đối phương muốn mượn tay kẻ khác để loại bỏ Tư Đệ — kẻ đã phát hiện ra bộ mặt thật của mình và dám xen vào chuyện cổ phần của viện nghiên cứu."
Tiêu Chẩm Vân đưa ra kết luận, Tiêu Niệm đứng bên cạnh lặng lẽ gật đầu.
Đúng là mối thù không đội trời chung.
Trong cốt truyện gốc, dù không phải là kẻ chủ mưu nhưng Tiêu Chẩm Vân vẫn tiếp tay cho cái ác và gián tiếp khiến Tư Đệ phải bỏ mạng.
Sau khi đội Tật Phong bị quét sạch, y vẫn giữ được vỏ bọc hoàn hảo, tiếp tục là vị phó chủ tịch thanh liêm trong mắt mọi người.
Còn viện nghiên cứu MP thì lặng lẽ rút vào bóng tối, tránh xa ánh nhìn của công hội.
Nhưng những năm sau đó, chúng lại liên tục gây ra những tội ác kinh hoàng.
Lúc này, mọi thứ đã trở nên rối ren hơn bao giờ hết.
Tuy nhiên, điều cần làm nhất bây giờ là phải dứt khoát cắt đứt mọi liên quan với viện nghiên cứu, bởi chúng gần như đã không thể thoát khỏi lưới pháp luật.
Tiêu Niệm lập tức mở thiết bị đầu cuối, lấy danh nghĩa Tiêu Chẩm Vân triệu tập một số giám đốc điều hành quan trọng, các quản lý cấp cao và thư ký đến họp khẩn.
Cuộc họp xoay quanh việc nhanh chóng bán toàn bộ cổ phần và đơn phương hủy bỏ mọi hợp đồng với viện nghiên cứu.
Nhưng sau đó, cuộc họp nhanh chóng trở thành một màn tranh cãi nảy lửa về việc làm sao để giảm thiểu tổn thất.
Còn Tiêu Chẩm Vân, anh chẳng bận tâm đến chuyện tiền bạc.
Với anh, mạng sống mới là thứ đáng giá nhất.
Kiếp trước, anh đã lao đầu vào kiếm tiền mà chẳng kịp hưởng thụ.
Kiếp này, ở một thế giới khác, anh không muốn đi vào vết xe đổ ấy thêm một lần nào nữa.
Vừa nghịch khẩu súng trong tay, Tiêu Chẩm Vân vừa nhớ lại đôi mắt xanh lạnh lùng ngập tràn sự tàn nhẫn.
Chợt, anh cất tiếng: "Tôi nghĩ... có khi Tư Đệ chẳng có chứng cứ gì trong tay.
Hành động tối nay của cậu ta có vẻ như chỉ là...nghĩ tôi vẫn còn có ý đồ không hay với Tư Chử, nên mới nổi nóng mà làm liều."
"Nếu không, thì đe dọa tôi để làm gì?
Chẳng qua là khiến tôi đề phòng sớm hơn thôi.
Vì không có chứng cứ, cậu ta chỉ có thể giả vờ, cố làm ra vẻ mình biết rõ mọi thứ.
Thậm chí, còn cố tình để lại khẩu súng do công ty tôi sản xuất như một lời cảnh cáo.
Nhưng thực chất, chẳng khác nào con sói đội lốt cừu, chỉ giỏi dựng chuyện để dọa người."
"Với lại, cho dù cậu ta biết tôi đầu tư vào viện nghiên cứu MP đi chăng nữa thì cũng không làm gì được tôi.
Cậu ta không thể chứng minh tôi có liên quan đến những thí nghiệm ngầm của viện.
Huống hồ, thực tế thì chuyện đó cũng chẳng dính dáng gì đến tôi.
Thậm chí, không cần đến cái mác phó chủ tịch, tôi vẫn có thể phủi sạch tay này...
Cùng lắm, cậu ta cũng chỉ hù dọa tôi được vài câu."
Tiêu Chẩm Vân bật cười, sau khi xâu chuỗi lại mọi suy đoán, anh cảm thấy cuối cùng cũng gỡ gạc được chút thể diện trước Tư Đệ, ít nhất cũng bù lại phần nào sự mất mặt ở biệt thự trước đó. —
Nếu không, đêm nay chắc anh khỏi ngủ, mà có ngủ thì cũng sẽ mơ thấy Tư Đệ gian trá, xấu xa đạp thẳng vào mặt anh.
Nhìn khuôn mặt nham hiểm, đúng chuẩn phản diện của người đàn ông tóc dài trước mặt, Tiêu Niệm mặt không chút biểu cảm, lạnh lùng hỏi: "Ý của cậu là gì?"
"Bán hết.
Bán sạch.
Tôi không muốn ngồi tù."
"Chuyện cậu từng cứu cậu ta thì sao?"
Tiêu Niệm hỏi thêm.
Tiêu Chẩm Vân im lặng một lát, rồi rút điếu thuốc ra kẹp lên môi.
"Chuyện đó cứ giấu đi đã.
Biết đâu, sau này có thể dùng để cứu mạng tôi."
"Thế cậu còn định..."
Tiêu Niệm bỏ lửng câu nói.
May mà Tiêu Chẩm Vân hiểu ý, không cần nghe hết cũng biết nửa câu còn lại.
Anh nghiến tắt điếu thuốc, trong lòng bực bội.
Nghĩ đi nghĩ lại, trong vụ này, mình đúng là một tên phản diện chính hiệu, chuyên đi hại người ngay thẳng.
Đến lúc người ta muốn đánh trả, mình lại chẳng có nổi lý do chính đáng nào...
Nhưng không động vào được thì chẳng lẽ không trốn nổi?
"Không định.
Con sói vô ơn đó muốn tìm ai thì cứ tìm, ông đây không hơi đâu mà hầu."
_____________
Tác giả có đôi lời:
Con sói nào đó đã chứng kiến hết tất cả: ...