[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 129,337
- 0
- 0
[Đam] Hộ Lý - Hạ Đại Vũ
Chương 40 - Em nghe anh
Chương 40 - Em nghe anh
Từ Hướng Bắc cảm thấy mình đã quen với việc cứng họng trước mặt Giang Nghiễn rồi.
Cậu quá khó đối phó.
Đây không phải đàm phán làm ăn, không có bảng số liệu hay quy trình cố định nào để dựa vào, cũng không phải trên bàn rượu có thể nâng chén qua lại một cách thành thạo.
Từ Hướng Bắc giống như bị lôi thẳng ra khỏi lĩnh vực quen thuộc của mình, mất sạch bình tĩnh và tự tin, rồi bị nhét vào một tình huống mà anh hoàn toàn không biết phải xử lý thế nào.
Ba mươi hai năm cuộc đời trước đây, anh chưa từng gặp người như Giang Nghiễn, cũng chưa từng đối mặt với chuyện như thế này.
"Cho nên đừng ép em nữa, anh Bắc," Giang Nghiễn nói.
"Em sẽ không đi.
Dù không nhận được tình cảm của anh, thì trong lòng em, anh cũng mãi mãi không phải là người có thể tùy tiện vứt sang một bên rồi đi ăn uống hẹn hò với người khác.
Em không làm được.
Những lời này em cũng đã nói với cô ấy rồi.
Em nói trong lòng em bây giờ vẫn không buông được anh, cô ấy nói cô ấy có thể hiểu được."
"Cô ấy..."
Từ Hướng Bắc trợn mắt: "Mẹ kiếp cậu nói cái quần què gì với người ta vậy?"
"Em nói em thích một người đàn ông, nhưng bị từ chối.
Mà trong lòng vẫn không buông xuống được, nên không thể đối xử toàn tâm toàn ý với cô ấy.
Em không muốn lừa người ta anh Bắc à, cũng không muốn để anh nghĩ em là thằng khốn."
"Thế này mà còn chưa khốn nạn nữa à..."
Từ Hướng Bắc đã chẳng phân biệt nổi là ai mới là người đầu óc có vấn đề nữa.
Anh chỉ thấy đầu óc mình quay cuồng, choáng váng.
Giang Nghiễn cười: "Anh chưa từng yêu, nên căn bản không biết ngoài kia mấy thằng khốn thật sự nó như thế nào.
Đợi đến lúc anh biết rồi, anh sẽ thấy em tốt đến mức nào."
"..."
Thật ra đã sớm nhận ra rồi mà...
Chính vì không thể không thừa nhận cậu tốt, nên mới càng không hi vọng...
Từ Hướng Bắc không nói nổi thêm lời nào, anh chỉ nhìn Giang Nghiễn, nhìn đến khi vành mắt nóng lên, rồi quay đầu đi, khó nhọc chống tay vịn đứng dậy.
"Tôi không muốn ăn nữa, cậu tự kiếm gì ăn đi.
Tôi đi nằm một lát."
Giang Nghiễn: "..."
Nếu trên đời này có chuyện gì khiến Giang Nghiễn cảm thấy đáng sợ nhất, sốt ruột nhất, không yên nhất, thì chính là Từ Hướng Bắc không chịu ăn cơm.
Người hơn ba mươi tuổi rồi, sao tính khí vẫn cứ...
Cậu ngồi trên ghế sofa cạnh giường canh chừng.
Từ Hướng Bắc nằm quay mặt về phía cửa sổ, lưng hướng về phía cậu, Giang Nghiễn vòng ra trước cửa sổ, hai tay đút túi đứng dựa cửa nhìn anh.
Từ Hướng Bắc lập tức xoay người, tiếp tục quay lưng lại.
Giang Nghiễn không nhịn nổi nữa, bước tới lật người anh lại giữ chặt.
Hai người trừng mắt nhìn nhau vài giây, Giang Nghiễn cúi đầu hôn phớt lên môi anh một cái.
"Cậu làm cái gì đó?!"
Từ Hướng Bắc giơ tay đẩy vai cậu.
"Nếu anh còn làm loạn thế này nữa em sẽ còn hôn anh.
Anh Bắc, đừng ép em nổi nóng."
...Rốt cuộc là ai làm loạn?
Là ai khiến cuộc sống mỗi ngày trở nên không thể chịu nổi thế này?!
Từ Hướng Bắc cũng rất muốn hỏi.
"Anh căn bản không biết em thích anh nhiều đến mức nào," Giang Nghiễn nhìn anh.
"Anh cảm thấy em tùy tiện, vượt ranh giới với anh, nhưng thật ra những gì em làm bây giờ đã là sau khi cố gắng kiềm chế hết sức rồi.
Anh tin không?
Anh biết trong lòng em thật sự muốn làm gì với anh không?"
Còn chưa làm nữa à...
Cậu đã làm bao nhiêu chuyện rồi mà còn không biết sao?
Cậu còn muốn làm gì nữa?
Từ Hướng Bắc run lên, muốn chất vấn, nhưng nhìn sắc mặt Giang Nghiễn lúc này, cổ họng anh khẽ nhúc nhích, lại không thốt ra được lời nào.
"Bây giờ ra ngoài ăn với em, nếu không thì đừng trách em bắt nạt anh" Giang Nghiễn nói, giọng lạnh xuống.
".
Anh biết mà anh Bắc, trước mặt em anh căn bản không có khả năng phản kháng.
Anh muốn em bế anh ra ngoài, từng miếng từng miếng đút anh ăn, hay là tự mình đi ra ngoài, tự mình ngồi xuống ăn, anh chọn đi."
Lạy trời...
Đây là lời người nói sao?
Mấy người thời hiện đại mở miệng ra là không thèm quan tâm sống chết của người khác nữa sao?!
Từ Hướng Bắc trừng mắt nhìn cậu.
Cái gì mà không thể phản kháng, cái gì mà bị bắt nạt, trong đầu Từ Hướng Bắc lúc này đã không còn đủ tỉnh táo để nghĩ kỹ nữa.
Anh chỉ nghĩ, cậu dựa vào cái gì mà nói chuyện với tôi kiểu đó? dùng cái giọng điệu đó, cái vẻ mặt đó đối mặt với tôi?!
Dịu dàng?
Anh thở gấp, muốn chất vấn rằng đây là cái gọi là dịu dàng của cậu sao?
Đây là cái cậu gọi là nhẫn nại à?
Đây chính là cái mà cậu nói là chưa bao giờ nỡ lớn tiếng với tôi à?
Cậu coi tôi là thằng ngốc sao?
Tôi đúng là chưa từng yêu ai, không có kinh nghiệm, nhưng tôi đâu có mù!"
Từ Hướng Bắc cảm thấy thất bại, anh không hiểu vì sao lần nào cũng vậy, lúc nào, chuyện gì tôi cũng không cãi lại nổi cậu, lúc nào cũng rơi vào thế bị cậu xoay như chong chóng, cứ như bị cậu dắt mũi mà đi vậy.
Rốt cuộc là thuê về là một hộ lý, hay là rước về một lão tổ tông vậy?"
Nhất thời không kiềm chế nổi, anh bật miệng hỏi ngược lại: "Đây chính là thái độ của cậu với người mình thích à?
Lúc cậu yêu người khác... cũng yêu kiểu này sao?"
Giang Nghiễn sững lại, cậu nhìn anh, rồi kéo anh dậy, ôm vào lòng.
"Xin lỗi..."
Giọng cậu hạ xuống.
"Em chỉ lo thôi, anh.
Mỗi lần anh giận dỗi là không ăn không uống, em sốt ruột.
Anh rõ ràng là biết làm vậy sẽ khiến em khó chịu."
"...Cậu khó chịu hay tôi khó chịu?"
Từ Hướng Bắc bị siết đến phải ngửa cổ.
"Cậu có bao giờ biết nghĩ cho người khác không?
Rốt cuộc còn muốn tôi phải làm thế nào nữa?"
Giang Nghiễn không nói thêm gì, chỉ khẽ thở dài.
"Ăn cơm trước đi, anh Bắc, bây giờ em chỉ muốn anh ăn cơm thôi."
Cậu vuốt lưng anh.
"Ăn cơm cũng được, nhưng cậu phải hứa với tôi một điều."
"Anh nói đi."
"Cậu đi gặp cô gái kia."
"Không đi."
Giang Nghiễn ôm chặt anh.
"Trừ khi dẫn cả anh theo."
"..."
"Đừng làm loạn nữa được không?"
Từ Hướng Bắc đẩy cậu ra.
"Yêu đương mà không gặp mặt thì còn gọi là yêu cái gì?
Lâu dần cậu không sợ người ta đòi chia tay à?
Hay là cậu định mượn cớ chăm sóc tôi, đến lúc không yêu được thì lại đổ hết trách nhiệm lên đầu tôi?"
Đúng là vấn đề ở chỗ anh...
Em hận không thể đem toàn bộ tình cảm của đời mình, cả việc đời này em có thể hạnh phúc hay không...
đều quy hết trách nhiệm lên người anh.
Giang Nghiễn nhìn Từ Hướng Bắc, rất muốn hỏi anh rốt cuộc còn định khẩu thị tâm phi đến bao giờ...
Rõ ràng đã không giấu nổi nỗi khó chịu, không giấu nổi sự cô đơn, đã suy sụp đến mức ăn không nổi, ngủ không yên, vậy mà vẫn cố cứng miệng.
Chẳng lẽ thừa nhận rằng anh cũng thích em... lại khó đến thế sao?
Tình cảm của em...trong lòng anh rốt cuộc là thứ đáng xấu hổ, khó chấp nhận đến mức nào?
"Anh nghĩ kỹ rồi?" cậu nhìn Từ Hướng Bắc hỏi.
"Đây là chuyện tôi cần nghĩ à?"
"Anh chắc chứ?
Gấp đến độ muốn em đi yêu người khác ngay?"
Từ Hướng Bắc hít một hơi: "Đừng nói như thể cậu không gấp.
Là ai ngày nào cũng nhắn tin gọi điện với người ta, giọng điệu dịu dàng như thế, là tôi à?"
"Được," Giang Nghiễn khẽ cong môi.
"Chính anh yêu cầu đó, anh Bắc, nếu anh cứ nhất định nói một đằng nghĩ một nẻo như vậy, đến lúc đó đừng hối hận."
"Tôi sẽ không!"
"Ăn cơm trước đi," Giang Nghiễn đỡ anh.
"Em đồng ý với anh rồi.
Sau này em sẽ hẹn cô ấy, em nghe anh, đi gặp mặt cô ấy."