CHƯƠNG 23: Ba chương gộp làm một
~oOo~
"Anh trai?"
Lâm thiếu nhỏ giọng lặp lại, "Là anh trai gặp được trên đường?"
Nhan Bố Bố hoảng sợ nhìn chăm chú vào hắn, khẽ gật đầu.
Phong Sâm đứng bên cạnh bất ngờ lên tiếng: "Mấy ngày trước tôi bị bệnh, vô tình gặp em ấy trên đường, em ấy tìm cho tôi ít thức ăn và cả thuốc, sau khi tôi khỏi bệnh thì dứt khoát dẫn em ấy theo cùng."
"Thật không?"
Lâm thiếu vẫn giữ chặt cằm Nhan Bố Bố như cũ, không thèm liếc nhìn Phong Sâm lấy một cái.
Nhan Bố Bố ngửa cổ cứng đơ nói: "Dạ, vâng."
"Vậy nhóc kể rõ chi tiết cho ta nghe xem nào."
"Con giúp anh trai tìm thuốc, còn, còn giẫm lên người chết để đi, rồi tìm được bánh mì, có người, có người muốn cướp của con, con không chịu nhường, người đó, vừa nãy con mới nhìn thấy người đó, cậu ta cũng ở chỗ này, lại còn, làm mặt quỷ với con nữa."
Tuy Nhan Bố Bố nói lắp bắp, nhưng đại khái vẫn biểu đạt được ý muốn nói.
Lâm thiếu im lặng một lúc, bàn tay nắm cằm nhóc thả ra, chậm rãi ngồi dậy, ánh mắt hắn vẫn lạnh lùng như cũ, một bàn tay lại đút vào trong túi áo.
Phong Sâm nhìn thấy động tác này của hắn, con ngươi chợt co rút lại, sắc mặt cũng lập tức trở nên trắng bệch, tay phải yên lặng mò về sau thắt lưng.
Nhưng một giây sau, Lâm thiếu móc một cây kẹo que từ trong túi ra, đưa đến trước mặt Nhan Bố Bố: "Cầm đi."
Nhan Bố Bố đờ ra nhận lấy cây kẹo, quên mất cả nói cảm ơn, cứ ngây ngốc đứng đực ra đó.
Lâm thiếu lại quay sang Phong Sâm: "Quy định là 11 giờ đêm phải trở về phòng, nhưng các cậu vừa mới tới căn cứ tránh nạn dưới lòng đất, tối nay có thể cho các cậu phá lệ một lần, đi tắm rửa trước, tắm cho sạch vào, đừng có mang theo vi khuẩn truyền nhiễm từ trên mặt đất xuống đây."
Tay phải Phong Sâm đã thả về chỗ cũ, hơi gật đầu.
Bấy giờ Lâm thiếu mới quay người, dẫn theo một nhóm binh sĩ rời đi.
"Khụ khụ...
Vậy chúng ta tiếp tục đi, đến phòng cho hai đứa nào."
Từ nãy đến giờ Ngô Ưu không nói một câu nào, vẫn luôn đứng nép bên tường, đến tận lúc này mới lên tiếng, "Người đó là thiếu tướng Lâm, hiện tại là trưởng quan có quân hàm cao nhất ở căn cứ tránh nạn dưới lòng đất, quản lý toàn bộ căn cứ tránh nạn."
Nhan Bố Bố còn đang lơ ngơ giơ kẹo que, Phong Sâm cầm lấy bóc lớp vỏ bên ngoài ra, rồi nhét lại vào tay nhóc một lần nữa, nói: "Đi thôi."
Renggg ——
Một tiếng chuông dài kêu lên lần nữa, những tiếng đóng cửa rầm rầm và tiếng bước chân chạy qua chạy lại ban nãy đều đồng loạt biến mất, tất cả mọi người đều đã quay về đúng phòng của mình.
Sau khi đi hết hành lang thẳng đến một đoạn đường cong, Ngô Ưu dừng lại, lấy một tấm thẻ phòng từ trong túi, mở cửa phòng viết số C68 bên cạnh ra.
"Đây chính là phòng ở của hai đứa."
Ngô Ưu không đi vào, chỉ đưa tay bật đèn trong phòng lên.
Phong Sâm đang muốn bước vào, Ngô Ưu vội ngăn cậu lại: "Cẩn thận, giường nằm sát ngay bên cửa đấy."
Nhan Bố Bố cũng chen ra đằng trước, quan sát căn phòng mới một lượt cùng với Phong Sâm.
Bên trong gian phòng cực kỳ nhỏ hẹp, không gian rất chật chội, làm Nhan Bố Bố nhớ tới phòng chứa đồ nằm bên dưới gầm cầu thang.
Bày biện trong phòng cũng đơn giản, vẻn vẹn chỉ có một chiếc giường đơn và một cái tủ thấp.
Hơn nữa, gian phòng này có hình tam giác, chỗ góc nhọn treo tấm rèm cửa bằng nhựa, lộ ra nửa cái bồn cầu nằm phía sau, còn chiếc giường đơn kia chỉ có thể đặt nằm ngang ở gần cửa nơi có khoảng trống rộng nhất.
"Căn phòng này giờ là của hai đứa, tuy không lớn lắm, nhưng với hai đứa các cậu thì không ở trong phòng lớn được.
Huống hồ chúng ta cũng không phải là chuột, chẳng thể sống mãi dưới lòng đất, chờ mùa hè trôi qua nhiệt độ bên ngoài sẽ không còn nóng như vậy nữa, Tây Liên Quân cũng đã dọn dẹp xong mặt đất phía trên, chúng ta sẽ phải đi lên đó lại thôi."
Ngô Ưu chỉ vào cái giường trước cửa: "Tuy cửa bị nó chặn lại nhưng hai đứa muốn đi qua cũng đơn giản mà.
Phòng này không để cho người lớn tuổi ở được, chỉ có hai đứa là thích hợp nhất."
"Vâng."
Phong Sâm không chê phòng nhỏ, cũng không để ý chuyện cửa bị chặn, bây giờ chỉ cần có chỗ sống tạm đã rất tốt rồi.
Ngô Ưu vỗ vỗ bả vai cậu: "Hiểu chuyện đó!"
Nhìn xung quanh không thấy ai, ông nhỏ giọng nói: "Tôi thấy hai đứa nhóc các cậu sống không dễ dàng, mới chọn căn phòng này cho cả hai.
Mấy trường hợp giống hai đứa đều sẽ phải đến ở trong phòng tám người, chen chúc chung với những người khác, mỗi tháng một người còn phải trả thêm 10 điểm tín dụng tiền thuê phòng.
Còn kiểu phòng lớn kia, tiền thuê mỗi tháng quá cao, tốn đến 50 điểm, chỉ có những người dắt theo người nhà mới dám ở.
Căn phòng này hơi nhỏ chút, nhưng mỗi tháng chỉ cần trả 20 điểm tín dụng là được, so ra chen chúc trong phòng tám người thì cũng tương đương nhau."
"Cảm ơn chú."
Phong Sâm nói.
Nhan Bố Bố cũng học theo lanh lảnh nói tiếng cảm ơn: "Cảm ơn chú ạ."
"Tháng này được ở miễn phí, sau này mỗi tháng phải đóng tiền thuê phòng nhé."
Ngô Ưu đưa thẻ phòng cho Phong Sâm, "Hai đứa ngay cả chút hành lý cũng không có, bên kho chứa đồ kia còn sót lại ít đồ dùng hằng ngày đấy, toàn là đồ đào ra được sau động đất, Tây Liên Quân không dùng đến nên vứt hết vào trong đó, cậu đi theo tôi qua đó chọn mấy món thiết yếu về mà dùng."
Hai người lập tức đi theo ông ta đến kho chứa đồ lấy vài món.
Nơi gọi là kho chứa đồ thật ra cũng chỉ là một căn phòng lớn, bên trong chất đống đủ các loại đồ vật tạp nham, có lẽ là do Tây Liên Quân đào ra được dưới các siêu thị mang đến đây.
Phong Sâm lấy một cái thau nhựa, một ấm nấu nước, hai hộp cơm inox, hai bàn chải đánh răng, ly súc miệng và xà phòng kem đánh răng.
Trước khi ra ngoài, Ngô Ưu còn ném cho cậu một bình sữa tắm, bột giặt, thêm cả khăn tắm mới tinh, bỏ hết vào thau nhựa cho cậu.
Mặc dù những món đồ này vào ngày thường không đáng bao nhiêu tiền, nhưng động đất đã phá hủy toàn bộ thành phố, đợi ngành công nghiệp khôi phục lại không biết phải đến khi nào, hiện tại dù chỉ là một cục xà bông hoàn toàn bình thường, song càng về sau nó sẽ lại càng trở nên quý giá.
Phong Sâm nhìn ra Ngô Ưu rõ ràng đang cố ý chăm sóc hai người họ, cậu lập tức nói tiếng cảm ơn lần nữa.
"Không có gì."
Ngô Ưu nhẹ nhàng xoa đầu Nhan Bố Bố mấy lần, đột nhiên cười khẽ: "Con trai chú cũng giống như nhóc vậy, mái tóc cũng xoăn tự nhiên, đẹp lắm."
Ra khỏi kho chứa hàng, Ngô Ưu tiếp tục dặn dò: "Đi thẳng về trước là phòng tắm, vừa nãy Lâm thiếu đã ra lệnh, hai đứa phải đi tắm trước đã, có mang quần áo sạch theo không?"
"Có."
"Nhớ giặt quần áo dơ luôn, phơi ở bên cạnh phòng tắm đấy, chỗ đó có một lỗ thông gió, quần áo phơi rất nhanh khô.
Tắm xong thì quay về phòng ngay, đừng có đi dạo lung tung để lính tuần tra bắt được.
Được rồi, phòng tắm ở ngay sát bên cạnh, nhớ múc nước."
"Vâng, cảm ơn chú."
Hai người trở lại phòng C68, Phong Sâm trèo qua từ trên giường, vừa định xoay người xách Nhan Bố Bố, lại thấy nhóc đã chui vào phòng từ dưới gầm giường.
Tuy gian phòng này hơi nhỏ nhưng lại rất sạch sẽ, hiển nhiên trước giờ chưa từng có người vào ở.
Phong Sâm sờ lên vách tường xám trắng, phát hiện đây là một loại vật liệu đặc biệt, vừa có thể chống nước vừa có thể chống động đất, lại có tác dụng ngăn cách nhiệt độ nóng và lạnh một cách hiệu quả.
Xem ra lúc Đông Tây Liên Quân cùng nhau góp sức xây dựng căn cứ tránh nạn dưới lòng đất cũng đã bỏ ra rất nhiều công sức .
Gần chỗ góc nhọn trong gian phòng tam giác đặt một cái tủ nhỏ, Phong Sâm tháo balo xuống, lấy đồ trong túi cất vào tủ.
Lúc này Nhan Bố Bố lại sáp đến gần, ngồi xuống cạnh cậu, giơ món đồ trên tay đến bên miệng cậu: "Cậu chủ ơi, cho cậu ăn nè."
Phong Sâm cúi đầu liếc nhìn, là cây kẹo que ban nãy.
"Nhóc không ăn à?"
Nhan Bố Bố nói: "Không ăn ạ, em vẫn luôn cầm trên tay đó."
Phong Sâm tiếp tục thu dọn đồ đạc: "Nhóc ăn đi, tôi không thích ăn kẹo."
Lúc này Nhan Bố Bố mới nhét kẹo vào miệng, sau khi mút vài lần, nhóc kinh ngạc cười hì hì: "Ha ha, là vị dâu tây."
Ánh mắt Phong Sâm thoáng nhìn sang nhóc, bỗng khựng lại.
"Răng nhóc đâu rồi?
Khi nào lại mất một cái nữa vậy?"
Vốn dĩ chỗ răng cửa của Nhan Bố Bố chỉ có một khe hở, bây giờ hai chiếc răng cửa đều không cánh mà bay, khe hở biến thành một cái hố đen to tướng.
Nhóc đưa tay muốn sờ lại bị Phong Sâm giữ chặt cổ tay: "Đừng sờ lung tung, tay bẩn không chứ."
"Rơi khi nào?"
Phong Sâm hỏi.
Nhan Bố Bố dùng đầu lưỡi chọc, nhớ lại: "Lúc nãy khi còn ở bên trên, có người bắt được em, em cắn hắn một cái, hình như va trúng nên rơi mất."
"Vậy răng đâu rồi?"
Phong Sâm hỏi.
Vẻ mặt Nhan Bố Bố mù tịt nhìn Phong Sâm một hồi, lúc sau bất ngờ a một tiếng: "Lúc cậu chủ xách theo em chạy, em thấy trong miệng mình có cái gì đó, nên đã nuốt luôn."
Phong Sâm không hỏi tiếp về vụ răng cửa, đứng dậy tìm chỗ có thể giấu hộp mật mã ở trong phòng.
Hộp mật mã không thể cứ mang theo kè kè bên người suốt được, để trong hộc tủ thì không an toàn, nhưng căn phòng này thật sự quá nhỏ, nhìn một cái là thấy toàn bộ trong phòng, ngoại trừ cái tủ nhỏ này ra, thì cũng chỉ còn lại chiếc giường kim loại kia.
Cuối cùng cậu nghĩ ra một biện pháp, cậu lấy cuộn dây dán[1] từ trong hộp dụng cụ rồi dán hộp mật mã xuống dưới khoảng giữa gầm giường.
Chỉ cần người ngoài không chui xuống gầm giường để vào phòng như Nhan Bố Bố thì sẽ không có ai phát hiện ra hộp mật mã được giấu bên dưới.
[1] cuộn dây dán:
Cất kỹ cuộn dây dán còn dư, Phong Sâm bưng thau nhựa chứa quần áo sạch và đồ dùng cá nhân của hai người lên, nói: "Đi thôi, đi tắm rửa."
Cậu đi đến cạnh giường, đang muốn trèo qua thì trông thấy Nhan Bố Bố vẫn còn đang ngồi xổm dưới sàn không nhúc nhích, miệng còn đang ngậm kẹo que, hồn phách lại chu du ở tận đâu.
"Đi mau."
Nhan Bố Bố hoảng sợ nhìn về phía cậu: "Cậu chủ ơi, liệu em có bị..."
"Không, chỉ nuốt một cái răng thôi mà."
Phong Sâm biết nhóc đang lo lắng cái gì.
"Nhưng mà..."
"Tôi cũng nuốt rồi, bây giờ vẫn đứng ở đây này."
Phong Sâm nói dối không chớp mắt.
Nét mặt Nhan Bố Bố rốt cuộc cũng thả lỏng, thở hắt ra: "Đi đi đi, đi tắm rửa thôi ạ."
Nhóc bước đến bên giường, đang muốn chui xuống để ra ngoài, lại bị Phong Sâm ngồi trên giường đưa tay chặn lại.
Ánh mắt Phong Sâm sâu xa nhìn nhóc: "Phiền Nhân Tinh, nhóc nên gọi tôi là gì?"
Nhan Bố Bố vừa định mở miệng, lại nhớ ra cái gì đó, vội vàng nuốt hai chữ cậu chủ sắp bật thốt lên lại, ánh mắt liếc ngang liếc dọc: "Vậy, vậy phải gọi là gì ạ?"
"Nhóc cứ nói xem?"
Nhan Bố Bố nhỏ giọng hỏi: "Là, là anh trai ạ?"
Phong Sâm nhìn đôi mắt láo liên kia của nhóc ta, thu tay về nói: "Nhớ kỹ, sau này phải gọi tôi là anh trai, đừng có gọi cậu chủ nữa, cho dù lén lút gọi cũng không được, tránh cho việc không sửa miệng lại được."
"Anh trai, anh trai..."
Nhan Bố Bố lẩm bẩm gọi hai lần, ngẩng đầu lên cười với Phong Sâm, cười đến mức hai mắt cũng cong cong: "Dạ được ạ, anh trai."
Phong Sâm lại hỏi: "Vừa nãy lúc Lâm thiếu hỏi nhóc, vì sao bỗng nhiên lại thay cách gọi kêu tôi là anh trai thế?"
"A...
Em chỉ cảm thấy, đến tên thật hai chúng ta cũng không dám nói trước mặt bọn họ, vậy những cái khác chắc chắn cũng không thể nói thật được."
Nhan Bố Bố hơi thấp thỏm hỏi: "Lúc nãy em gọi sai sao ạ?"
"Không có."
Phong Sâm nói chắc chắn.
Nhan Bố Bố nhẹ nhàng thở ra: "Dạ, em biết mà."
"Đi thôi."
Phong Sâm nhảy qua giường, Nhan Bố Bố cũng đi theo chui qua gầm giường, khi nhìn thấy hộp mật mã dán ở bên dưới, nhóc cười hì hì nói: "Hì hì, bên trong tổ ong lớn có tổ ong nhỏ."
Tắt đèn đóng cửa, hai người bước đi trên hành lang trống trải.
Khắp nơi hoàn toàn yên tĩnh, không có tiếng gió lọt hay bất cứ âm thanh từ tự nhiên nào, chỉ thỉnh thoảng nghe thấy tiếng trẻ con khóc ré lên trong một gian phòng nào đó.
Chùm sáng chiếu xuống từ đèn pha bên trên mái vòm, đôi lúc lại lướt qua khu đất trống bên ngoài Tổ Ong, phản chiếu những giá đỡ bằng thép lạnh lẽo.
Tổ Ong là một khối hình bầu dục lớn, nhà tắm nằm ở mặt hình cung khuất tầm nhìn.
Đi dọc theo đường hành lang uốn lượn về trước, khi có thể trông thấy tấm biển ghi hai chữ nhà tắm được treo ở cuối hành lang, Phong Sâm lại bất ngờ dừng lại.
Ngay phía trên rào chắn nằm đằng trước, có một con chim với bộ lông đen nhánh đang đứng bất động, nhìn hình dáng thì có vẻ như là một con kền kền[2].
Nó gần như hòa cùng một thể với bóng tối, nếu không phải do đèn pha bên ngoài vừa mới lướt ngang qua thì hoàn toàn không thể thấy được nó.
[2] Kền kền:
Nhưng bên trong căn cứ dưới lòng đất làm sao có thể xuất hiện chim sống, chẳng lẽ nó là một pho tượng?
Khi Phong Sâm đang nghĩ như vậy, con kền kền nọ bất ngờ quay đầu, ánh mắt nhìn chăm chú vào người cậu và Nhan Bố Bố.
Thế mà sống!
Rõ ràng nó chỉ là một con chim, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo thấu xương, Phong Sâm bị nó nhìn chằm chặp như vậy, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác vô cùng quái lạ, giống như có ai đó đang nhìn xuyên qua đôi mắt nó, theo dõi cậu và Nhan Bố Bố.
Nhan Bố Bố thấy cậu đứng lại không nhúc nhích, nhóc cũng nhìn về phía trước theo tầm mắt của cậu, xong lại quay đầu hỏi: "Anh ơi, anh đang nhìn gì vậy ạ?"
Nhóc vừa dứt lời, Phong Sâm cũng phát hiện ánh mắt con kền kền thay đổi, ngoài việc càng thêm lạnh lẽo, bên trong còn tăng thêm vài phần tìm tòi nghiên cứu.
Nó có thể nghe hiểu lời Nhan Bố Bố.
"Không có gì, dây giày bị tuột thôi."
Phong Sâm bình tĩnh trả lời.
"Anh ơi, anh muốn em buộc cho anh sao?"
"Để tôi tự làm."
Phong Sâm đặt thau nhựa dưới đất, ngồi xổm xuống buộc lại dây giày, con kền kền vỗ cánh, bay đến đậu ngay bên cạnh cậu.
Cậu có thể thoáng thấy cặp móng vuốt gồ ghề của con kền kền qua khóe mắt, rõ ràng khoảng cách ở ngay sát bên nhưng Nhan Bố Bố vẫn không nhìn thấy nó như cũ, nhóc cầm hai cái ly trên tay, miệng còn không ngừng lải nhải: "Em giúp anh trai cầm ly súc miệng, em giúp anh trai cầm bàn chải đánh răng, em giúp anh trai cầm kem đánh răng..."
Từ hồi nãy Phong Sâm kêu nhóc đổi cách gọi xong, câu nào nhóc cũng phải thêm chữ anh trai vào mới chịu.
Phong Sâm buộc lại dây giày, làm như không có chuyện gì bưng thau nhựa lên, dắt tay Nhan Bố Bố: "Đi, tắm rửa thôi, tắm xong thì trở về phòng ngủ."
Cậu không chớp mắt đi thẳng về phía trước, đến khúc cua thì quẹo sang trái vào nhà tắm, trong suốt quá trình này cậu không hề nhìn con kền kền đó thêm lần nào nữa.
Sau khi vào nhà tắm, bên ngoài truyền đến tiếng cánh chim vỗ phành phạch, con kền kền nọ cũng đã bay đi.
Nhà tắm nam rất lớn, ánh đèn không thể chiếu sáng toàn bộ, một loạt các gian phòng tắm nho nhỏ được ngăn chia ra, trước mỗi gian tắm đều treo một tấm màn bằng nhựa mờ.
Phong Sâm để Nhan Bố Bố bước vào một gian, giúp nhóc mở vòi nước nóng, còn mình thì đi sang gian bên cạnh.
Cái thau đựng sữa tắm các loại thì đặt ở giữa hai phòng, như vậy thì ai với tay tới cũng sẽ có thể lấy được đồ.
Đã lâu rồi cậu chưa được tắm nước nóng như thế này, ngẩng đầu nhắm mắt lại, mặc cho dòng nước ấm chảy dọc theo cơ thể, trong đầu nhớ lại khung cảnh mới vừa xảy ra kia.
A Đái và rắn, sư tử đen và cả con kền kền vừa rồi, Nhan Bố Bố đều không nhìn thấy, điều này quá rõ ràng.
Nhưng quan trọng là những người khác có nhìn thấy hay không?
Rốt cuộc là Nhan Bố Bố có vấn đề, hay người có vấn đề là cậu?
Mặc dù không thể chạy đi hỏi người khác, nhưng Phong Sâm càng nghiêng về vế sau hơn, nếu không phải thì lúc đó A Đái cũng đã không nói những lời như thế.
Mày và tao là đồng loại...
Đồng loại sao...
"Anh ơi."
Nhan Bố Bố đột nhiên lên tiếng, cắt ngang suy nghĩ của Phong Sâm.
"Làm sao?"
"Không có gì ạ, em chỉ muốn gọi anh thôi."
Phong Sâm thoa sữa tắm lên người, tiếp tục rơi vào trầm tư: Những con vật kỳ lạ này xuất hiện như thế nào nhỉ?
Con sư tử đen kia sau khi cứu cậu thì đã biến mất, không thấy xuất hiện nữa, liệu có còn gặp lại nó được nữa hay không?
"Anh ơi."
Nhan Bố Bố ở bên cạnh lại lên tiếng gọi cậu.
Lần này Phong Sâm không muốn để ý đến nhóc, cậu không lên tiếng đáp lại.
"Anh ơi, anh ơi."
Nhan Bố Bố bắt đầu gọi cậu không ngừng, giọng nói cũng dần trở nên căng thẳng.
Phong Sâm bị nhóc réo đến mất kiên nhẫn, đang muốn quát một câu, bỗng nghe thấy tiếng bước chân lạch bạch, Nhan Bố Bố đã chạy từ phòng bên cạnh sang.
Tấm màng che bằng nhựa mờ bị một bàn tay nho nhỏ dính đầy bọt biển vén lên một góc, Phong Sâm nhanh tay đè góc màn lại: "Làm gì vậy hả?"
"A, hóa ra anh vẫn còn ở đây."
Phong Sâm tức giận hỏi: "Tôi không ở đây thì có thể đi đâu?
Mau trở lại bên cạnh đi."
Nhan Bố Bố vẫn đứng bên ngoài không động đậy, bàn tay đang nắm tấm màn cũng không chịu buông ra.
"Đứng ngoài đó làm gì?
Mới trôi qua có mấy phút hả, nhóc tắm xong rồi đấy à?"
Phong Sâm nhíu mày.
Giọng nói cẩn thận của Nhan Bố Bố vang lên: "Anh ơi, ờm, em có thể tắm chung với anh được không ạ?"
"Không thể."
"Em sẽ giúp anh chà lưng."
"Không cần!"
Mắt Nhan Bố Bố đảo một vòng: "Em sẽ không giành nhiều chỗ đâu, chỉ đứng ở một góc thôi."
"Không được!"
"Nhưng mà, nhưng mà..."
"Tôi đã nói tôi không đi."
"Không phải, hic, nhưng em sợ lắm, anh cho em vào đi mà."
Nhan Bố Bố bắt đầu bất chấp chui vào trong.
Từ lúc Phong Sâm có nhận thức đến nay, cậu chưa từng cùng ai tắm chung lần nào nữa, lật đật đưa tay cản lại.
Nhưng khắp người Nhan Bố Bố toàn là xà phòng, hệt như con cá trạch, xém chút nữa đã nương theo hở chui vào trong rồi.
"Rồi rồi rồi, nhóc trở về tắm đi, mặc kệ nhóc gọi tôi khi nào, dù có gọi bao nhiêu lần đi nữa, tôi cũng sẽ trả lời hết."
Phong Sâm không còn cách nào, bất lực nói.
Lúc này Nhan Bố Bố mới chịu trở về phòng bên cạnh.
Trong phòng tắm công cộng trống trãi của nam, liên tục vang lên tiếng nói của hai người họ.
"Anh ơi."
"Ừm."
"Anh ơi, anh cảm thấy xà bông thơm hơn, hay sữa tắm thơm hơn á?"
"Ừm."
"Quá trời bong bóng luôn, ha ha ha."
"Ừm."
"Cây kẹo que này ăn ngon quá."
"Ừm...
Nhóc vẫn còn chưa ăn xong hả?
Lại còn vừa tắm vừa ăn kẹo?"
"Dạ vâng, em không nỡ cắn nát."
Phong Sâm im lặng nửa giây, hỏi: "Nhóc không có nuốt luôn xà bông chảy từ trên đầu xuống đó chứ?"
Nhan Bố Bố nói: "Có nếm trúng một xíu ạ, đắng lắm."
Phong Sâm lập tức giơ tay vỗ lên bức tường ngăn, lạnh lùng nói: "Hoặc là ném cây kẹo đi ngay, hoặc là ăn ngay cho xong, ăn hết rồi thì đánh răng, xong lại tiếp tục tắm."
"Dạ."
Phòng sát vách vang lên tiếng nhai kẹo răng rắc.
Tắm rửa xong xuôi, Nhan Bố Bố mặc một bộ quần áo mới tinh được lấy từ trong cửa hàng thời trang lúc trước, áo thun màu vàng kèm quần yếm.
Phong Sâm cũng thay một bộ đồ mới, phía trên là áo thun xám, bên dưới là quần dài màu đen.
Trong lúc Nhan Bố Bố còn đang bận rộn xuýt xoa về hình vẽ Binunu trước ngực mãi không dứt, Phong Sâm mang hai bộ quần áo cũ của cả hai ném vào thau, bưng ra bệ giặt quần áo ở gian ngoài.
Gian bên ngoài vẫn trống trải y như cũ, chỉ có ở mặt tường phía sau bệ giặt quần áo có gắn bốn ô cánh quạt thông gió to đùng, âm thanh chuyển động kêu vù vù.
Đằng trước mấy cánh quạt thông gió có mắc mấy sợi dây kẽm, phía trên treo khoảng mười bộ quần áo, hình như đã hong khô, bị gió thổi qua cứ lắc lư liên tục.
Phong Sâm đổ bột giặt vào trong thau, bắt đầu giặt đồ.
Tóc của cậu đã hơi dài, có vài sợi dính nước dán sát ngay gần mắt, khiến cho khí chất lạnh lùng trên người giảm bớt phần nào, lại tăng thêm mấy phần mềm mỏng.
"Anh ơi, sao có thể để anh giặt quần áo được chứ ạ?
Em là người hầu nha, để em giặt cho nè."
Nhan Bố Bố kêu lên một cách khoa trương, cũng bắt đầu xắn tay áo lên.
Phong Sân dùng sức vò quần áo, khóe môi cong lên không nói tiếng nào, cũng không thèm nhìn nhóc.
Nhan Bố Bố để ý ánh mắt của cậu, lại xích sát thêm một tí: "Bây giờ em không thể giặt được, nhưng sau này có thể làm, về sau để cho em hầu hạ anh nha, có được không ạ?"
Phong Sâm cầm áo thun đã vò sạch để dưới vòi nước, lại cầm lấy một cái quần khác bắt đầu chà.
—— Đây là một cái quần yếm màu xanh mực của bé trai, chỗ ống quần dính đầy bùn đất.
"Anh ơi, em thật sự rất thích anh đó, sao anh lại tốt đến vậy cơ chứ?"
Trên mặt Nhan Bố Bố đầy vẻ nịnh nọt, giọng nói mềm nhũn như mới pha với mật.
Vốn dĩ Phong Sâm còn giữ khuôn mặt không chút thay đổi, bỗng nhiên cậu nhíu chặt lông mày, nâng cùi chỏ đẩy người nhóc cách xa mình một chút: "Ngậm miệng, mắc ói quá, nhóc mà nói thêm một chữ nữa thì tự cầm đồ đi mà giặt."
Nhan Bố Bố xí hổ ngậm miệng lại, bắt đầu quan sát gian phòng này, ánh mắt nhóc chuyển đến mấy cái quạt thông gió phía trên, không khỏi tò mò.
"Anh ơi, cái kia là quạt điện ạ?"
"Không phải."
Nhan Bố Bố hỏi tiếp: "Vậy nó là gì?"
"Thiết bị lưu thông không khí, nếu căn cứ tránh nạn dưới đất không trang bị mấy cái này, sẽ không có không khí để sống."
Phong Sâm cũng quay đầu nhìn mấy cái quạt thông gió kia.
Thành phố dưới đất có quy mô đồ sộ, chỉ với bốn thiết bị lưu thông không khí nhất định không đủ, chắc chắn chúng sẽ được lắp đặt ở rất nhiều nơi, sau đó cùng dẫn về chung một đường ống lớn, đưa một lượng không khí khổng lồ xuống cung cấp liên tục cho toàn bộ thành phố dưới lòng đất.
Phong Sâm tiếp tục giặt quần áo, Nhan Bố Bố cứ nhìn chăm chú vào bốn cánh quạt thông gió.
Cánh quạt lớn liên tục xoay tròn, từ mé ngoài có thể nhìn thấy hố đen sâu hút ở bên trong, tựa như đằng sau lớp bóng tối đen đặc kia đang ẩn giấu một loại nguy hiểm không biết tên nào đó.
Nhan Bố Bố bỗng cảm thấy sợ hãi, một cơn ớn lạnh bò lên ở sau gáy, nhóc vội vàng dời ánh mắt sang chỗ khác, túm lấy Phong Sâm ở bên cạnh.
Phong Sâm giặt xong quần áo, vắt khô rồi giũ ra, sau đó treo lên mấy sợi dây kẽm trước quạt thông gió, nơi này có không khí lưu thông, tới sáng ngày mai là có thể đến gom quần áo về.
Nhan Bố Bố có hơi sợ mấy cái quạt thông gió, không dám đến gần, nhưng lại sợ Phong Sâm bị gió thổi cuốn vào trong, nên nhóc đành lẽo đẽo bám sát theo sau, hai tay túm chặt lấy góc áo cậu, cặp chân ngắn cũn cũng khụy xuống theo thế trung bình tấn.
"Thả tay ra, áo của tôi sắp bị nhóc kéo giãn ra rồi."
Phong Sâm lấy một cái quần treo lên dây kẽm, nhỏ giọng quát một tiếng.
Có nói thế nào thì Nhan Bố Bố cũng không chịu buông tay: "Chỉ nắm một lát thôi, chỉ một lát thôi ạ."
Phong Sâm hết cách, đành để mặc cái tư thế kéo sắp rách áo này, lôi theo một Nhan Bố Bố phía sau lưng, phơi cho xong mấy bộ quần áo.
Thời gian cũng không còn sớm, Phong Sâm đến chỗ nấu nước nấu một bình nước nóng, sau đó cả hai liền trở về phòng C68.
Tuy trong phòng chỉ có một cái giường đơn, nhưng hai người hoàn toàn có thể nằm ngủ vừa trên đó.
Phía trên trải ga giường màu xám, nhưng không có chăn, may mà lúc rời đi Phong Sâm có mang tấm thảm nhung trong xe bus theo cùng, cậu lấy nó ra từ trong balo, chia cho Nhan Bố Bố mỗi người một bên.
Tuy chiếc giường có hơi cứng, nhưng đã lâu lắm rồi Nhan Bố Bố mới lại được ngủ trên giường, nhóc vội vã cởi sạch đồ chỉ chừa lại cái quần lót, trùm kín thảm nhung lên người, hưng phấn lăn qua lộn lại.
Phong Sâm cầm hai hộp cơm, đổ nước nóng mới nấu khi nãy vào rồi luân phiên đổ qua đổ lại giữa hai hộp cơm, chờ nhiệt độ nước hạ xuống vừa phải, cậu đưa cho Nhan Bố Bố một hộp: "Uống nước đi."
"A, uống nước ạ...
Dạ thôi, em không uống."
Nhan Bố Bố lắc đầu.
Phong Sâm đành tự mình uống, song lại thấy Nhan Bố Bố nhìn chằm chằm vào mình, cậu đưa một hộp cơm khác cho nhóc lần nữa.
Vẻ mặt Nhan Bố Bố hơi do dự, dùng lưỡi liếm liếm đôi môi khô khốc, cuối cùng vẫn ngồi dậy, nhận lấy hộp cơm, bắt đầu tu ừng ực từng ngụm lớn.
Chờ sau khi nhóc uống xong, Phong Sâm cất gọn hai hộp cơm trống, tắt đèn, nằm xuống bên cạnh nhóc.
Căn phòng này không có cửa sổ, sau khi tắt đèn thì trở nên đen kịt, trên tường chỉ có một thiết bị thông gió nhỏ, lặng lẽ đẩy không khí trong phòng lưu thông.
Phong Sâm nhắm mắt lại, hai tay xếp chồng đặt trên bụng, Nhan Bố Bố thò một chân từ dưới thảm nhung ra, gác lên đùi cậu.
Phong Sâm cầm lấy cái chân kia, vứt ra, thu tay lại ngủ tiếp.
Một lát sau, Nhan Bố Bố lại vươn tay tới, khoác tay lên lưng cậu, còn khe khẽ gãi lưng cho cậu.
"Ngoan ngoãn nhắm mắt ngủ không được hả?"
Phong Sâm hết nhịn nổi quát nhóc.
Nhan Bố Bố nhỏ giọng nói: "Anh trai ơi, anh xoa lỗ tai cho em đi."
"Xoa lỗ tai làm cái gì?"
Nhan Bố Bố nói: "Lúc em ngủ, mẹ luôn xoa lỗ tai cho em, nếu không em sẽ không ngủ được."
Phong Sâm im lặng một chốc: "Suốt thời gian vừa qua tôi thấy nhóc có cần ai xoa lỗ tai cho đâu, chẳng phải nhóc vẫn ngủ ngon lành đấy à?"
Nhan Bố Bố nói: "Đó là do chúng ta không ngủ cùng nhau nha, nếu như ngủ cùng nhau, anh không xoa lỗ tai cho em, em sẽ không thể ngủ được."
Phong Sâm nắm cái tay kia của nhóc vứt ra: "Ngủ mau, còn động đậy thêm một cái nữa thì nhóc lăn xuống đất mà ngủ cho tôi."
Lời uy hiếp lạnh lùng của cậu rốt cuộc có tác dụng, Nhan Bố Bố rụt tay về, bắt đầu thành thật nằm ngủ, một lát sau đã ngáy khò khò.
Cơn buồn ngủ tựa như sóng biển xô bờ, Phong Sâm dừng mớ suy nghĩ lộn xộn lại, cũng nhanh chóng chìm vào giấc ngủ ngay sau đó.
...
Đương lúc chìm vào giấc mộng, Phong Sâm chợt mở mắt ra, khi phát hiện bản thân lại đặt chân đến chỗ cánh đồng tuyết lúc trước, trong lòng cậu đã hoàn toàn không còn cảm giác ngoài ý muốn nữa.
Cậu không hề hoang mang đứng dậy, trực tiếp đi thẳng đến chỗ cái kén tằm nằm giữa cánh đồng tuyết.
Còn chưa đến gần, cậu đã trông thấy một bóng đen mờ mờ ẩn đằng sau lớp vỏ kén nửa trong suốt.
Hình dạng của bóng đen đã trở nên rõ ràng hơn so với trước đây, có thể thấy rõ phần đầu và cơ thể nó, còn có... còn có bộ móng vuốt cuộn tròn trước ngực và một chiếc đuôi dài sau lưng.
Phong Sâm bước lên trước, phát hiện trên lớp vỏ kén xuất hiện rất nhiều vết rạn nứt, giống như khi gà con dùng mỏ nhọn gõ lên, tạo thành những vết nứt chằng chịt trên vỏ trứng vậy.
Cậu đưa tay chạm vào lớp vỏ ngoài mềm mại và co dãn, nhìn chăm chú vào bóng đen bên trong, ánh mắt di chuyển dọc theo hình dáng của nó.
Trong nháy mắt, trong đầu cậu chợt lóe qua một suy nghĩ.
—— Bóng đen này, trông giống như con sư tử đen đã đỡ được cậu lúc rơi từ trên cao xuống vậy.
Bên dưới lớp vỏ truyền đến nhịp đập đều đặn, tiếng đập có vẻ mạnh mẽ hơn trong quá khứ, đang hòa chung một nhịp với trái tim của cậu.
Phong Sâm nhắm mắt lại, lẳng lặng cảm nhận, cậu có thể cảm nhận được sư tử đen đang ngủ đông ở bên trong, tựa như đang phục hồi lại sau khi đã quá sức.
Chẳng lẽ sư tử đen cũng chưa trưởng thành hoàn toàn, sở dĩ nó có thể đỡ được cậu lúc rơi từ trên cao xuống là do lúc đó nó đã cưỡng chế thoát khỏi trói buộc để xông ra ngoài, bây giờ nó trở lại trong vỏ kén lần nữa, nên phải mất thêm một khoảng thời gian để lớn lên và chữa trị?
Phong Sâm nhìn về phía vết nứt có khe hở rộng nhất, trong đầu hiện ra suy nghĩ muốn lột lớp vỏ chỗ đó ra để xem cho kỹ tình hình bên trong, nhưng suy nghĩ này chỉ vừa lóe lên, trong đầu cậu liền vang lên một tiếng boong, giống như có ai đó cầm búa gõ mạnh một cái vậy, đất trời như đảo lộn hết cả...
Phong Sâm mở bừng mắt ra, trước mắt là bóng đêm đen ngòm, bên tai vẫn còn vang vọng tiếng boong boong chưa hết.
Cậu giơ tay sờ soạng xung quanh, đến khi sờ trúng một cơ thể nho nhỏ nóng hầm hập, bấy giờ mới lấy lại bình tĩnh, nhớ ra chính mình còn đang nằm ngủ trong một căn phòng ở Tổ Ong, Nhan Bố Bố còn nằm bên cạnh cậu.
Mà cái kén tằm to lớn cùng với sư tử đen nằm ngủ bên trong đó, tất cả cũng chỉ như một giấc mộng thoáng qua mà thôi.
Song Phong Sâm lại biết đây không phải là mơ, sư tử đen nhất định sử dụng một dạng hình thái nào đó tồn tại bên trong cơ thể cậu, vẫn đang lặng lẽ ngủ đông.
Nếu vậy nó đang ở đâu chứ?
Cậu sờ lên lồng ngực mình, không có khả năng.
Lại sờ xuống bụng, không giống cho lắm.
Cuối cùng ngón tay di chuyển lên trán, chợt dừng lại.
...
Nằm ở đây sao?
Không biết tiếng ồn ào truyền đến từ chỗ nào, hình như một đôi vợ chồng nào đó đang cãi vả, còn có tiếng đồ đạc bị ném đi kêu rầm rầm.
Trên hành lang nhanh chóng xuất hiện tiếng bước chân đều đặn, một đội binh sĩ Tây Liên Quân đá văng cánh cửa của một gian phòng, những tiếng ồn ào nãy giờ cũng chợt trở nên im bặt.
Xung quanh lại chìm vào yên tĩnh, bóng đêm như một khối dung nham đặc quánh chẳng thể tan ra, Phong Sâm thu ngón tay đặt trên trán về, mờ mịt chớp mắt, cậu bỗng nhiên không phân biệt nổi, rốt cuộc cánh đồng tuyết ban nãy và màn đêm đen đặc trước mắt này, đâu mới thật sự là hiện thực.
"...
Ăn thêm một cái nữa."
Nhan Bố Bố bỗng nhiên trở mình, vừa lẩm bấm nói mớ, vừa dụi đầu vào ngực Phong Sâm.
Phong Sâm cảm nhận được hơi thở ấm áp của nhóc phả vào bên gáy, bấy giờ cậu mới có cảm giác chân thật, vì vậy cậu không đẩy nhóc ra, cứ để yên như thế, nhắm mắt lại bắt đầu thiếp đi.
Ngày hôm sau, Phong Sâm vẫn tỉnh lại từ rất sớm như cũ, Nhan Bố Bố còn đang ngủ say, tay chân nhóc quấn lên người cậu y như con bạch tuộc.
Cậu gỡ keo dính Nhan Bố Bố ra, xuống giường trong tiếng nói làu bàu khó chịu của nhóc, đi đến chỗ bệ giặt quần áo đánh răng rửa mặt, sau đó gom quần áo đã khô mang về.
Khi cậu trở lại, Nhan Bố Bố đã thay đổi tư thế nằm ngủ, hai tay để sát bên chân, tướng nằm rất quy củ, tấm thảm nhung trùm kín mặt, chỉ để lộ ít tóc xoăn rối tung lòi ra phía trên.
Phong Sâm đưa tay kéo một đầu tấm thảm, không ngờ nhóc lại đưa tay giữ lại, cố sức đè tấm thảm rất chặt.
"Sao nữa?
Không dậy nổi?"
Phong Sâm hỏi.
Nhan Bố Bố đè tấm thảm không nói một lời.
Phong Sâm liếc nhìn đồng hồ, bảy giờ đúng, đã sắp đến giờ ăn sáng mà Ngô Ưu từng nhắc qua, cậu đẩy tên nhóc kia: "Đừng có mè nheo, chuẩn bị đi ăn sáng."
Nhan Bố Bố lắc đầu nguầy nguậy dưới tấm thảm nhung, giọng nói buồn buồn: "Em không đói bụng, không muốn ăn."
Suốt ngày hôm qua hai người họ còn chưa ăn được bữa cơm nào đàng hoàng, sao có thể không thấy đói bụng chứ?
Phong Sâm nghi ngờ Nhan Bố Bố bị bệnh, đưa tay sờ cái trán lộ ra bên ngoài của nhóc, cảm nhận nhiệt độ dưới bàn tay vẫn trong mức bình thường.
Trong không gian yên tĩnh bất ngờ vang lên tiếng ọc ọc, là tiếng gọi ăn trong bụng Nhan Bố Bố.
"Đứng lên."
Phong Sâm ra lệnh.
"Em không dậy, em không ăn."
Phong Sâm im lặng nhìn nhóc một lát, đột nhiên đưa tay giật mạnh tấm thảm nhung xuống, Nhan Bố Bố đưa tay ra túm, song lại bắt hụt.
Nhóc lập tức đưa mắt nhìn Phong Sâm, trong đôi mắt đen láy đều là sự lo lắng và hoảng hốt.
Phong Sâm lạnh lùng hỏi: "Vì sao không chịu dậy?
Lại chơi trò gắt ngủ nữa đấy à?"
Nhan Bố Bố ngập ngừng cắn môi, hình như đang nói gì đó, nhưng tiếng nói còn nhỏ hơn cả tiếng mũi vo ve, Phong Sâm chẳng nghe thấy một chữ nào.
"Bây giờ không giống như trước đây, cũng không còn ở trong nhà, chúng ta đang chạy nạn, không có ai chiều chuộng cái tính gắt ngủ đó của nhóc đâu."
Phong Sâm vừa nói xong câu này, liền nhìn thấy sắc mặt Nhan Bố Bố ngay lập tức trở nên tủi thân, cái miệng nhỏ cũng méo xệch.
"Nhóc định làm gì đấy?"
Phong Sâm cảnh giác hỏi.
Nhan Bố Bố nhìn cậu không chớp mắt, cặp mắt to đen lúng liếng ngay lập tức chứa đầy nước.
Không được!
Trong lòng Phong Sâm giật thót, nuốt sạch mấy lời dạy dỗ còn chưa kịp nói ra khỏi miệng.
Lúc trước khi còn ở nhà, ngày nào Nhan Bố Bố cũng phải khóc lóc om sòm một trận, dù cậu có khóa chặt cửa phòng và cửa sổ lại, thì âm thanh điếc tai đó vẫn chen vào được, liên tục không ngớt, quẩn quanh chẳng dứt, cực kỳ khiến người ta quan ngại.
Thấy nhóc lại sắp sửa gào khóc, Phong Sâm hệt như gặp phải kẻ địch, quát nói: "Không được phép khóc."
Nếu như cậu không nói câu này, có lẽ Nhan Bố Bố vẫn nhịn được, song cậu vừa quát khẽ câu này ra, nước mắt của Nhan Bố Bố ngay lập tức trào ra khỏi hốc mắt, đồng thời ngậm chặt miệng đang há to lại.
Cũng may nhóc không có lớn tiếng khóc la, chỉ nhỏ giọng khóc nấc từng tiếng, nhưng dù là như vậy, Phong Sâm vẫn cảm thấy da đầu căng ra, vội vàng ngồi xuống bên mép giường.
"Có chuyện gì thì nói cho đàng hoàng, nhét cái đống cảm xúc đau thương đó của nhóc xuống hết coi."
Nhan Bố Bố thở hổn hển: "Anh, anh ơi, em không phải, không phải cố ý, không phải cố ý, huhu..."
Giờ này sao Phong Sâm còn dám chọc nhóc: "Được được được, nhóc không muốn dậy thì nằm tiếp đi, đừng khóc nữa là được."
"Em, em không phải muốn nằm, em cũng không phải gắt ngủ, em là, em là..."
Phong Sâm cảm thấy tình huống hơi sai sai, vậy nên cậu khẽ hỏi: "Nhóc làm sao?
Nói cho tôi nghe."
Một lát sau, Nhan Bố Bố mới nói: "Em lại, lại đái dầm, đái dầm rồi."
Phong Sâm giật mình, mở tấm thảm nhung ra xem, trông thấy quần lót của Nhan Bố Bố ướt nhẹp, ga giường bên dưới cũng ướt một khoảng lớn.
"Em muốn, muốn rời giường, nhưng mà, nhưng mà lỡ tiểu mất."
Nhan Bố Bố thút thít, "Em không nên, không nên uống nước trước khi ngủ, em sai rồi, em không nên đã sáu tuổi mà còn tè dầm."
Lúc này Phong Sâm mới lấy lại tinh thần: "Không sao, không có chuyện gì."
"Không, không có chuyện gì ạ?"
Hai mắt Nhan Bố Bố chứa đầy nước nhìn cậu.
"Thật sự không có chuyện gì."
Phong Sâm trầm giọng chắc chắn.
So với việc Nhan Bố Bố khóc rống lên, chuyện tè dầm này thật sự không tính là chuyện lớn.
Nhan Bố Bố hơi ngạc nhiên, nhưng cũng dừng tiếng khóc lại ngay.
Phong Sâm mở ngăn tủ tìm một cái quần lót sạch sẽ khác, Nhan Bố Bố lập tức đứng dậy, cởi sạch đồ trên người xuống, trông nhóc y như củ lạc bóc sạch vỏ.
Đợi Phong Sâm đưa quần lót mới sang, Nhan Bố Bố lại muốn ngồi xuống mặc vào, Phong Sâm vội kéo người đến mép giường: "Ngồi ở đây mà thay."
Khúc giữa giường đã bị nước tiểu làm ướt một mảng lớn, không thể ngồi được.
Trên mặt Nhan Bố Bố vẫn còn dính đầy nước mắt, song vẫn không ảnh hưởng đến việc nhóc yêu thích sờ sờ hình vẽ phía trên quần lót: "A, phía trên quần lót này có in hình vịt con màu vàng nè, thích quá."
Bụng nhóc bị ép thành mấy ngấn mỡ, đến cả rốn cũng xém chút không còn nhìn thấy đâu, Phong Sâm thúc giục: "Mặc nhanh đi, đừng có ngồi đó mà nhìn nữa."
Nhan Bố Bố mặc xong đồ lót, lại hớn hở quan sát áo thun của mình: "Binunu..."
"Mặc nhanh!"
Nhan Bố Bố cầm áo thun tròng lên đầu, Phong Sâm nói: "Mặc ngược."
Nhóc đổi lại chiều áo thun, nhưng đầu lại kẹt ở chỗ cổ áo, Phong Sâm mất kiên nhẫn giơ tay, cầm áo thun kéo xuống, kéo tới mức nhóc cũng nghiêng ngả, song cái đầu vẫn không chui qua được.
"Anh ơi, lỗ tai em đau."
Đầu Nhan Bố Bố bị áo thun bao lại hết, giọng nói truyền ra hơi ồm ồm.
Lúc này Phong Sâm mới phát hiện chỗ vai phải áo thun của nhóc có hai cái cúc, vội vàng gỡ cúc ra, cổ áo lập tức trở nên rộng rãi.
Nhan Bố Bố chui đầu ra, mái tóc xoăn trên đầu càng thêm rối bù, cộng thêm cặp mắt to đen lúng liếng, trông nhóc hiện tại y hệt một con chó lông xù.
Đợi đến khi nhóc chậm chạp mặc quần yếm vào xong, Phong Sâm thật sự không chịu nổi cái tốc độ rùa bò đó, dứt khoát ngồi xổm xuống, cầm vớ mang vào chân cho nhóc.
Dưới góc nhìn của Nhan Bố Bố chỉ thấy cậu đang nhíu chặt lông mày, nên nhóc nhỏ tiếng gọi: "Anh ơi."
Phong Sâm không để ý tới nhóc, chỉ vỗ lên mu bàn chân đầy thịt núc ních của nhóc: "Giơ chân cao lên tí."
Nhan Bố Bố giơ chân lên, còn nói: "Lúc nào thì em mới lớn lên nhỉ, em trưởng thành rồi là có thể hầu hạ cho anh."
Dù cho Phong Sâm vừa nhẫn nhịn vừa kiềm chế, song rốt cuộc vẫn không nhịn được, cậu cười lạnh hừ một tiếng.
Chờ Nhan Bố Bố rời khỏi giường, Phong Sâm tháo ga giường ra, bưng theo thau nhựa và bột giặt đi đến nhà tắm, bọn họ chỉ có một cái ga giường này, phải tranh thủ giặt sạch rồi phơi lên, mới có thể khô kịp trước giờ ngủ.
Nhan Bố Bố cầm theo ly súc miệng đi phía sau, tò mò ngó trái ngó phải.
Buổi sáng ở Tổ Ong rất náo nhiệt, trên hành lang người đến người đi, còn có cả mấy ông bà lão mở nhạc trong điện thoại, tay cầm theo quạt nhảy múa.
Trong căn phòng mở rộng cửa ở bên cạnh, một cô gái trẻ tuổi đang ngồi ở đầu giường, cầm chiếc gương nhỏ mà trang điểm, người đàn ông để trần nửa thân trên đang nằm dưới đất tập chống đẩy.
Nhan Bố Bố từ nhỏ lớn lên trong biệt thự, chưa từng nhìn thấy khung cảnh như thế này bao giờ, nhóc vừa cảm thấy mới mẻ vừa rất thích thú.
Trong phòng tắm có rất nhiều người, nhưng toàn đến lấy nước hoặc đánh răng rửa mặt, chỗ bệ giặt quần áo lại trống trải chẳng có một ai.
Phong Sâm đặt thau nhựa lên bệ giặt quần áo, đôi mắt liếc nhìn ga giường để trong thau, vẻ mặt có vẻ khá đấu tranh.
Cậu cứ duy trì tư thế này suốt mấy phút, giống như đã củng cố xong tâm lý cho bản thân, chậm rãi giơ tay lên.
Nhưng cái tay kia lại cứ lơ lửng giữa không trung, do dự một lúc sau, rốt cuộc rụt trở về.
Nhan Bố Bố đứng ở rãnh nước bên cạnh đánh răng, nhóc ta chột dạ chẳng dám ngó sang cậu.
Phong Sâm mở vòi nước, liên tục xả nước vào ga giường trong thau, xả tận mấy phút liền mới cầm lấy bột giặt đổ vào, sau đó quay đầu sang gọi Nhan Bố Bố: "Lại đây."
Nhan Bố Bố ngoan ngoãn đi tới.
Phong Sâm nói: "Nhóc nhét tay vào thau đi, khuấy qua khuấy lại."
"Khuấy thế nào ạ?"
Nhan Bố Bố mờ mịt hỏi.
Phong Sâm nói: "Nhìn thấy máy giặt giặt quần áo chưa?
Bây giờ nhóc chính là cái máy giặt đó, xoay qua trái mấy vòng, sau đó lại xoay sang phải mấy vòng."
Nhan Bố Bố hiểu ra, lập tức đưa ly súc miệng cho Phong Sâm, nhón chân lên, muốn đưa tay vào khuấy ga giường.
"Chờ chút."
Phong Sâm gọi nhóc lại, cầm tay áo xắn lên cao cho nhóc, tiếp đó mới nói, "Làm đi."
Nhan Bố Bố hô biến thành cái máy giặt, luồn tay vào trong thau, nghiêm túc khuấy ga giường, trên miệng còn phát ra tiếng máy giặt kêu o o.
Khóe mắt Phong Sâm thoáng thấy có người quay sang đây nhìn hai người họ, cậu nhỏ giọng nói: "Nhóc đừng có phát ra tiếng."
"Tạm dừng."
Nhan Bố Bố dùng tay còn lại ấn xuống trán, ngẩng đầu nói, "Không phát ra tiếng là bị mất điện, máy giặt bị cúp điện sẽ không thể giặt quần áo, không được."
Nhóc nói xong câu này, lại ấn một cái xuống trán, miệng vẫn tiếp tục phát ra tiếng o o, cả người tập trung làm một cái máy giặt siêng năng cần mẫn.
Nhóc tạo ra tiếng động khiến cho mấy người đang đánh răng đều nhìn hết sang đây.
Phong Sâm cảm thấy mặt mình nóng bừng, vội vàng ấn xuống trán Nhan Bố Bố, dùng giọng nói chỉ hai người nghe thấy mà nói: "Yên lặng."
Quả nhiên Nhan Bố Bố yên tĩnh ngay, bắt đầu im lặng khuấy ga giường.
Phong Sâm cũng không để nhóc khuấy quá lâu, cảm thấy cũng hòm hòm rồi thì đuổi người đứng sang bên cạnh, cậu nhấc thau nhựa đổ nước đi, thay nước mới rồi bỏ bột giặt vào lần nữa, tự mình giặt lại lần thứ hai.
Giặt sạch ga giường xong cũng đã đến giờ ăn sáng, hai người quay lại phòng cầm theo hộp cơm đi thẳng đến nhà ăn.
Trong Tổ Ong cứ mười tầng sẽ bố trí một nhà ăn, nhà ăn của bọn họ nằm ở tầng 60, hai người theo chân những người khác cũng mang theo hộp cơm, bước vào thang máy xuống tầng 60.
Nhà ăn rất rộng lớn, không sắp xếp bàn ghế, đằng trước tủ kính có để máy kiểm tra thân phận và máy quẹt thẻ, người đến mua cơm không chỉ phải quẹt thẻ trả điểm tín dụng, còn phải kiểm tra thân phận trong chip lần nữa.
Người đến mua cơm xếp thành hàng dài uốn lượn, có hai nhóm Tây Liên Quân đứng ở hai đầu để duy trì trật tự.
Phong Sâm và Nhan Bố Bố xếp ở cuối hàng, chậm rãi nhích từng bước theo đội ngũ phía trước, bởi vì có Tây Liên Quân đứng đây, nên dù có khá đông người, song lại không có ai dám lớn tiếng ồn ào, chỉ thì thầm nói chuyện với nhau.
"Nghe nói nhiệt độ trên mặt đất càng ngày càng nóng lên, lúc giữa trưa có thể lên đến hơn 60 độ, hơn nữa vẫn còn đang tiếp tục tăng cao."
"Hơn 60 độ?
Như vậy con người làm sao có thể sống nổi trên đó nữa?"
"Dĩ nhiên rồi, mỗi lần Tây Liên Quân ra ngoài đều phải mặc đồ bảo hộ cả đấy."
"Tôi còn đang bảo chờ qua thêm hai tuần nữa là có thể rời khỏi Tổ Ong ra ngoài, tình hình này chẳng lẽ còn phải ở thêm mấy tháng nữa sao?"
"Chờ mùa hè trôi qua đi, mùa hè qua rồi thì sẽ tốt hơn."
...
Phong Sâm nghe thấy mấy lời này, tâm trạng cũng trở nên nặng nề theo.
Lúc xây dựng căn cứ tránh nạn dưới lòng đất, Hồng Thành cũng là một trong những thành phố thí điểm, nhưng không phải thành phố nào cũng giống Thành phố Hải Vân, trước khi động đất xảy ra đã xây dựng xong phần chính của căn cứ tránh nạn.
Hiện tại nhiệt độ trên mặt đất cao như vậy, không biết tình hình ở Hồng Thành như thế nào, ba mẹ giờ thế nào...
Nhan Bố Bố ôm hộp cơm đứng phía trước, quay đầu nhìn Phong Sâm thì thấy sắc mặt cậu có vẻ không được tốt lắm, nhóc có hơi lo lắng giật giật góc áo cậu: "Anh ơi."
Phong Sâm lấy lại tinh thần, nói: "Không có gì, xếp hàng cho đàng hoàng đi."
"Tại sao không tự mình đến mua?
Người mua cơm phải tự mình đến, không thể chỉ mang theo thẻ đến lấy là được."
Một giọng nói ồm ồm vang lên, có vẻ là đầu bếp.
Một người đàn ông năn nỉ nói: "Sư phó[*], vợ của tôi đang bị bệnh, lại còn sốt cao, nên tôi mới muốn giúp cô ấy mua cơm mang về."
Đầu bếp khó xử nói: "Không được đâu, đây là quy định, cho dù bị bệnh đi không được thì cũng phải cõng người đến, phải lộ mặt ở đây một cái mới được."
"Sư phó ——"
"Làm gì đấy?"
Tây Liên Quân đứng ở vách ngăn bước đến, lớn tiếng quát to, "Nghe không hiểu đây là quy định hả?
Muốn gì thì cũng tự mình đến lấy, không được thì đừng ăn cơm nữa."
Người đàn ông rốt cuộc không nói gì nữa, ra khỏi hàng đi về phía cửa, có lẽ là muốn trở về cõng vợ mình đến đây.
Nhan Bố Bố vẫn luôn nhìn người nọ, nhìn theo bóng dáng người đó biến mất đằng sau cánh cửa nhà ăn, lúc này mới quay đầu hỏi nhỏ Phong Sâm: "Anh ơi, không thể giúp người khác lấy cơm ạ?"
"Ừ."
"Tại sao không thể giúp lấy cơm nhỉ."
Nhan Bố Bố thì thầm, "Vương Tư Ý không muốn bưng cơm, em toàn giúp bạn ấy lấy cơm thôi."
Vương Tư Ý là bạn học trong lớp mẫu giáo của Nhan Bố Bố, cô gái nhỏ có dáng vẻ rất xinh đẹp, nói chuyện cũng dịu dàng, lúc cô giáo chia phần cơm, có mấy tên con trai luôn xung phong nhận việc giúp cô bé lấy cơm.
Thời gian lâu dần, chuyện tranh nhau lấy cơm cho Vương Tư Ý dường như trở thành một hình thức cạnh tranh nào đó.
Giúp người nào lấy cơm không quan trọng, có được khen thưởng hay không cũng không sao cả, quan trọng là trở thành người được đi lấy cơm, đó mới là chuyện vinh dự.
Đám trẻ con thi nhau tranh giành, Nhan Bố Bố cũng là một trong số đó, vì bề ngoài nhóc khá xinh đẹp, Vương Tư Ý lại là một cô bé nhan khống, nên thường xuyên gọi tên nhóc, để cơ hội lại cho Nhan Bố Bố.
Có điều sau mấy lần lấy cơm, Nhan Bố Bố cũng hết hứng thú với việc này, không còn tham gia cạnh tranh nữa.
Nhóc cảm thấy người có thể làm nhóc vẫn luôn kiên trì lấy cơm cho, chỉ có thể là cậu chủ.
Nghe thấy Nhan Bố Bố nói thầm, tuy Phong Sâm không lên tiếng, song trong lòng cũng đang âm thầm cảm thấy nghi ngờ.
Từ nhỏ cậu đã tiếp xúc với quân đội, cũng nhìn thấy ba mình xử lý rất nhiều chuyện lớn chuyện nhỏ, bình thường quân đội sẽ luôn tích trữ đầy đủ các loại vật tư để có thể ứng phó kịp thời trong các tình huống bất ngờ phát sinh.
Dù muốn tái thiết đời sống ngay sau động đất, cũng không đến mức nghiêm ngặt như này, ngay cả việc mua một phần cơm còn phải xác định đúng là chính chủ mới được.
Trừ phi...
Trừ phi tình hình sẽ càng ngày càng trở nên khốc liệt, trước mắt cuộc sống kiểu này sẽ diễn ra trong một khoảng thời gian rất dài.
Trong lòng Phong Sâm bỗng thấy hơi bồn chồn.
Hai người chậm rãi nhích về trước theo dòng người, mắt thấy sắp sửa đến lượt mình, bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng kêu đau đớn rất thảm thiết, khiến cho người nghe cũng phải sợ hãi.
Đám người nhao nhao ngó ra bên ngoài, trên mặt mấy binh sĩ Tây Liên Quân xuất hiện vẻ cảnh giác, đưa tay đè lên báng súng để bên hông.
Trên hành lang vang lên tiếng bước chân lảo đảo sắp ngã, người đàn ông ban đầu quay về cõng vợ mình lại xuất hiện ngay cửa ra vào, trên cổ có vết máu chảy xuống, sắc mặt trắng bệch chẳng giống người sống.
Người nọ đỡ lấy khung cửa, thở từng hổn hển từng cái một: "Cứu... cứu mạng... cứu mạng..."
* * *
[*] Sư phó (師傅), một từ xuất hiện vào thời Chiến Quốc, nghĩa gốc dùng để chỉ lão sư (老師: thầy dạy học) trong Cốc lương truyện thời Chiêu Công năm thứ 19.
Sau thời Tần và Hán, sư phó còn có nghĩa là thầy dạy học, kể cả thầy của các hoàng đế (Sử Ký).
Từ thời Tây Hán đến thời nhà Minh và Thanh, sư phó là cách gọi vua chúa phổ biến nhất, song vào đầu thời Nam Tống, sư phó còn dùng để chỉ người dạy học bình thường; sau thời kỳ giữa và cuối nhà Thanh thì sư phó còn có nghĩa là người dạy kỹ năng về công nghiệp, thương mại, kịch nghệ và các ngành khác.
Từ sư phó này nghe không hợp lắm, nhưng mình không biết nên thay bằng từ gì, nên tạm thời cứ dùng tạm nha, bạn nào có ý kiến đóng góp từ nào thích hợp hơn thì cmt cho mình biết nhé, cảm ơn các bạn.
===