Tác giả: Thái Điểu La Bặc.
Biên tập: Angel Anette.
...
CHƯƠNG 51
Gió lạnh gào thét, lốp xe thô ráp cày nát những mảnh băng vụn, để lại một dải bụi tuyết mịt mù ở phía sau.
"Được rồi, Bùi Hữu."
Giọng nói của Thần Lãng vẫn tính là ổn định nhưng trái tim trong lồng ngực lại đang đập với tần suất mạnh nhất trong suốt 30 năm qua.
Bùi Hữu nghe vậy cũng không chần chừ, trực tiếp đạp ga một lần cuối cùng rồi lái xe quay về chỗ cũ: "Thế nào, 20 vạn này có đáng giá không?"
Cậu tự nhận thấy biểu hiện của mình cũng rất gì và này nọ.
"Ừm, đáng giá, có bao nhiêu chiêu trò cậu đều bung ra hết mà, giỏi lắm."
Thần Lãng giành ra mấy giây để hít thở sâu, đợi đến khi cảm giác chóng mặt vơi bớt mới tháo dây an toàn, chính thức bước xuống xe.
Thế nhưng hắn ta vừa mới đặt chân xuống đất, ở phía sau hướng ghế lái của Bùi Hữu bỗng nhiên vang lên tiếng lốp xe ma sát dữ dội trên mặt băng.
Người bình thường có lẽ sẽ không để ý đến tiếng động này nhưng Thần Lãng đã gần như xoay người, nhìn qua ngay lập tức: "Thi Tĩnh Xuyên."
Khí chất có phần ôn hoà từ nãy đến giờ đột nhiên toát lên một lớp băng mỏng.
Thân hình cao lớn của Thi Tĩnh Xuyên vừa bước xuống xe, không gian tuyết trắng và vạn vật xung quanh dường như đều bị bao phủ bởi một tầng uy thế bức người: "Xem ra cậu vẫn còn sống an nhàn lắm."
Hắn đã dành hơn một tháng để lắng đọng, kiểm chứng rồi lại suy ngẫm, giờ đây quả thực đã có tiến bộ trong cách làm người.
Ít nhất hiện tại hắn đã có thể kiềm chế được cơn ghen tuông ngút trời trong lòng, không còn dùng cách thức cực đoan để bày tỏ sự bất mãn của mình nữa.
Vì thế hắn nói ra câu này với bộ dạng "nước chảy mây trôi", sau đó nhấc chân tiến về phía ghế lái nơi Bùi Hữu đang ngồi.
Thần Lãng nghe đối phương nói như vậy cũng không có cảm giác gì lớn.
Ngay từ khi quyết định ra tay với Thi Tĩnh Xuyên, hắn ta đã lường trước được hậu quả của việc thất bại, những rắc rối trong thời gian qua là điều mà hắn ta xứng đáng phải đảm đương.
Nhưng hắn ta không ngờ đối phương lại đi theo đến tận nước Y, càng không ngờ đối phương lại trực tiếp bỏ qua mình để đi tìm Bùi Hữu.
Nếu là bình thường, Thần Lãng sẽ không bận tâm việc mình sẽ liên lụy đến ai, nhưng sau khi đã tiếp xúc với Bùi Hữu, hắn ta bỗng dưng không muốn vì chuyện của mình mà khiến Bùi Hữu phải rơi vào vũng nước đục này: "Thi Tĩnh Xuyên, cậu ấy không đụng chạm gì đến anh, có chuyện gì thì cứ tìm tôi là được."
Thần Lãng không nói lời bảo vệ này thì thôi, Thi Tĩnh Xuyên còn có thể miễn cưỡng nhẫn nhịn, nhưng vừa nghe thấy câu này, ngọn lửa giận trong lòng hắn dường như sắp nhịn không nổi nữa.
Chú Kỷ thấy vậy liền vội vàng tiến lên gọi một tiếng: "Gia chủ."
Ở cái tầm đẳng cấp như họ, âm thầm hạ thủ thế nào cũng được nhưng nếu làm rùm beng ở bên ngoài thì đó không còn là chuyện riêng của Thi gia và Thần gia nữa, có khi nền kinh tế toàn cầu cũng sẽ bị ảnh hưởng theo, vậy nên chú Kỷ hy vọng gia chủ của mình vẫn nên thận trọng một chút.
Thật lòng mà nói thì Thi Tĩnh Xuyên há có dị bụng Thần gia lắm đâu, nói thẳng ra là nếu như hắn thật sự nghiêm túc, chấp cả hai cái nhà họ Thần cộng lại cũng không đủ cho hắn chơi nữa là.
Nhưng lúc này hắn vẫn nhớ đến chính sự, cũng hiểu rõ Bùi Hữu không hề có tâm tư phong hoa tuyết nguyệt gì với tên kia, nếu không hắn cũng không thèm quan tâm cái gì gọi là kinh tế thế giới, cái gì là chính sự...
Ý nghĩ này vừa nảy ra, chính Thi Tĩnh Xuyên cũng cảm thấy bất ngờ.
Ngày thường hắn và Bùi Hữu hay đấu võ mồm với nhau, hắn cũng không chắc chắn lắm tình cảm của mình dành cho Bùi Hữu đã đến mức độ nào.
Trong suốt hơn một tháng qua hắn cũng chưa hoàn toàn xác định rõ ràng được việc đó.
Nhưng bây giờ thì khác rồi, dường như hắn đã nhận ra tình cảm của mình dành cho Bùi Hữu không chỉ đơn giản là thích nữa, có lẽ hắn...
đã yêu cậu rồi.
Thế là Thi Tĩnh Xuyên không thèm đoái hoài gì đến Thần Lãng, bước chân của hắn chỉ khựng lại một chút rồi lập tức tiến về phía chàng trai vừa mới mở cửa xe.
"Thi Tĩnh Xuyên!"
Thần Lãng thấy vậy thì ánh mắt cũng ngưng trọng, lập tức đi vòng qua đầu xe.
Thế nhưng chưa kịp đến gần, hắn ta đã thấy Thi Tĩnh Xuyên vươn tay ôm chặt lấy Bùi Hữu vừa mới xuống xe.
Thần Lãng: !
Hắn ta dừng bước, ngay cả đám vệ sĩ xung quanh đang cảnh giác cũng thở phào một hơi, Thi Tĩnh Xuyên không phải tìm ông chủ cả của họ để gây phiền phức là tốt rồi, tốt rồi...
Phía bên này, Thần Nghiên An vừa mới tới nơi cũng có tâm trạng phức tạp không kém.
Bởi vì Thi Tĩnh Xuyên và Bùi Hữu nhìn thế nào cũng là người của hai thế giới khác nhau, sao có thể quen biết nhau cho được?
Bùi Hữu có phải là tự nguyện không?
Đúng lúc ông đang suy nghĩ, Bùi Hữu gần như theo phản xạ có điều kiện mà giơ tay lên gỡ đôi cánh tay đang siết quanh eo mình xuống: "Sao anh lại tới đây?"
Cậu hơi lùi lại một bước, nhìn thẳng vào mắt đối phương.
"Em đoán xem?"
Tuy giọng điệu của Thi Tĩnh Xuyên vẫn có hơi cường thế nhưng so với mọi khi, khí tràng lúc này của hắn có thể được xem là dịu dàng.
Bùi Hữu đương nhiên cũng nhận ra điểm này, cậu cảm thấy rất kỳ lạ.
Người khác càng để lâu thì tình cảm sẽ càng nhạt đi, ví dụ như cậu chẳng hạn.
Nhưng Thi Tĩnh Xuyên dường như ngược lại hoàn toàn, đối phương càng bình tĩnh, càng lắng đọng bao nhiêu thì tình cảm đến từ trái tim dường như cũng càng đậm sâu bấy nhiêu.
"Anh đã nghĩ thông suốt rồi sao?"
Bùi Hữu vẫn chưa xác định được cảm xúc của bản thân nên cậu cảm có hơi chột dạ.
Thần Lãng nhìn thấy cảnh này thì làm sao mà không hiểu cơ chứ, Thi Tĩnh Xuyên và Bùi Hữu quả thực có giao tình không nhỏ đâu.
Hơn nữa nhìn bộ dạng của Thi Tĩnh Xuyên, mười phần thì có đến tám chín phần là mắc phải "bệnh si tình" rồi.
Cơ hội này thậm chí còn tốt hơn cả kết quả mà hắn ta đã mưu tính suốt mấy năm qua.
Thần Lãng đã quá hiểu đám người của nhà họ Thần, cũng hiểu rõ sức ảnh hưởng của việc si tình là lớn đến mức nào.
Vì vậy hắn ta nhìn chằm chằm bóng lưng của Bùi Hữu hai giây, cuối cùng vẫn thu hồi bước chân, không tiến lại gần nữa.
Cùng lúc đó, Thi Tĩnh Xuyên đưa tay lấy một cái máy tính bảng từ tay chú Kỷ: "Trong này có câu trả lời mà em muốn."
Chỉ nói bằng miệng thì có ích gì, hắn trực tiếp đưa ra kết quả kiểm chứng thì sẽ có sức thuyết phục hơn.
"..."
Bùi Hữu nhìn cái máy tính bảng vừa được đưa tới: "Em vẫn chưa đi nhận giải thưởng."
Nói cách khác, cậu vẫn chưa nhận được tiền thưởng nên cần phải qua đó làm thủ tục.
Thi Tĩnh Xuyên không muốn đợi, hắn đưa ánh mắt sắc lẹm nhìn về phía Thần Lãng: "Muốn cuộc sống dễ thở hơn thì biết làm gì rồi chứ?"
Giọng nói không nhanh không chậm nhưng vẫn toát ra sự uy hiếp.
"Được thôi."
Thần Lãng không hề tỏ ra khó chịu, hắn ta nhanh chóng chuyển khoản cho Bùi Hữu, thậm chí còn có nhã hứng đưa ra lời mời: "Muốn đi uống một ly không?"
Thân thiện đến mức khó tin.
"Không đi."
Thi Tĩnh Xuyên biết Thần Lãng đang tính toán chuyện gì, nhưng nhìn xem hắn có quan tâm không?
Không.
Hắn sẽ vĩnh viễn không bao giờ giống với cái đám não tàn ấy của nhà họ Thần.
Vì vậy sau khi đối phương chuyển tiền xong, hắn liền giơ tay bảo chú Kỷ truyền một chỉ thị xuống.
Chú Kỷ nhìn một loạt hành động của gia chủ, phát hiện chỉ số EQ của đối phương dường như đã tăng lên được một chút rồi, cũng thật sự biết tôn trọng người khác rồi...
Tất nhiên, khi hắn ở bên cạnh Bùi Hữu thì mọi chuyện vẫn ổn.
Nếu là lúc thường, Thi Tĩnh Xuyên sẽ không làm nhiều chuyện rườm rà như vậy.
Một trận đua xe có đáng bao nhiêu tiền đâu, gia chủ chỉ cần tùy tiện vung tay một chút là cũng dư sức chi trả, làm gì có chuyện vì số tiền thưởng này mà tự động nới lỏng sự chèn ép đối với nhà họ Thần.
Quả nhiên sức mạnh của tình yêu là rất lớn, thậm chí có thể thay đổi một con người.
Điểm này Thần Lãng là người cảm nhận rõ ràng hơn ai hết, thế nên hắn ta cũng không ở lại đây làm phiền tiến độ "tiến tới diệt vong" của Thi Tĩnh Xuyên, trực tiếp xoay người đi về phía Thần Nghiên An.
Kết quả là chú út nhà mình liền lên tiếng thắc mắc: "Có phải Bùi Hữu đã bị lừa rồi không?"
"..."
Thần Lãng biết là không phải, nhưng nhìn biểu cảm của Bùi Hữu, có vẻ như đối phương vẫn còn đang ở giai đoạn khá mơ hồ.
Có điều hắn ta sẽ không bị ảnh hưởng bởi một người mới chỉ gặp vài lần như thế.
Hơn nữa Thần Lãng tin rằng chú út cũng hiểu rõ được điểm này: "Người đã bị Thi Tĩnh Xuyên nhắm trúng, chú nghĩ cậu ta còn có khả năng thoát thân sao?"
Hết rồi.
Chính cái dục vọng chiếm hữu biến thái của Thi gia sẽ khiến Bùi Hữu không còn là chính mình nữa.
Thần Nghiên An nghe vậy, nói không có cảm xúc bùi ngùi nào là nói dối: "Chúng ta không thể giúp cậu ấy sao?"
Nếu chỉ là chuyện nhỏ, Thần Lãng đương nhiên sẽ giúp, nhưng nếu liên quan đến sự nghiệp, Thần Lãng nhất định sẽ không nhúng tay vào: "Chú không thấy Bùi Hữu đã nhận máy tính bảng rồi sao?"
Thần Lãng nói rồi ngồi xuống cái ghế mà cấp dưới mang tới.
Bùi Hữu quả thực đã nhận lấy máy tính bảng: "Đây là...anh đã thực hiện lại trạng thái mất trí nhớ sao?"
Cậu xem video được một nửa liền ngước mắt nhìn Thi Tĩnh Xuyên.
"Ừm, em thấy chưa, anh sẽ không đi theo người khác."
Lần này Thi Tĩnh Xuyên thực sự đã hạ quyết tâm rất lớn, hắn đã ghi lại toàn bộ quá trình làm sao để khiến bản thân mất trí nhớ, làm sao đi đến một nơi xa lạ, tiếp đó là phản ứng của bản thân khi đối diện với lời đề nghị giúp đỡ của những người khác: "Phía sau vẫn còn mấy cái video nữa, em có thể xem tiếp."
Giờ khắc này, nếu nói Bùi Hữu không cảm thấy chấn động một chút nào thì là nói dối: "Phương pháp này có ảnh hưởng đến não bộ của anh không?"
"Không có."
Thi Tĩnh Xuyên nghe Bùi Hữu hỏi như vậy, không hiểu sao hắn lại cảm thấy có một luồng hơi ấm chảy dọc trong cơ thể, hắn không nhịn được mà ôm chầm lấy cậu thêm lần nữa.
Bùi Hữu suýt thì làm rơi máy tính bảng trên tay: "Anh có thể... kiểm soát cái tay của mình một chút không?"
Cậu cảm thấy lần này Thi Tĩnh Xuyên quay lại dường như càng thích đụng chạm thân thể hơn trước.
"Ôm nhiều rồi sẽ miễn dịch thôi, sớm muộn gì em cũng phải quen."
Thi Tĩnh Xuyên nói thì nói vậy, nhưng nhìn thấy làn da của Bùi Hữu đang dần nóng lên, hắn vẫn tạm thời thu tay lại.
CHƯƠNG 52
Bùi Hữu không chắc sau này mình có "miễn dịch" được hay không nhưng hiện tại cậu vẫn chưa quen.
Hơn nữa chẳng biết có phải trùng hợp hay không, mỗi lần Thi Tĩnh Xuyên động tay động chân đều chạm đúng vào những vị trí đặc biệt sợ nhột của cậu, khiến cậu vô cùng phiền lòng: "Anh tém tém lại một chút đi."
Cậu muốn xem cho xong video cái đã.
"Được rồi, anh không động đậy nữa."
Thi Tĩnh Xuyên ôm cậu nhiều lần như vậy, đương nhiên biết rõ Bùi Hữu sợ nhột nhất ở vị trí nào, vì vậy vừa rồi đúng là hắn đã cố ý.
Nhìn bộ dạng tỏ ra ngại ngùng của cậu, chỉ cần nhìn thôi cũng đủ khiến cho hắn cảm thấy vui vẻ từ thân đến cả tâm.
"Cái này cũng cùng một quy trình với cái trước sao?"
Bùi Hữu bấm mở một video khác.
Thi Tĩnh Xuyên đứng vai kề vai với Bùi Hữu: "Ừm, làm đi làm lại hai lần, kết quả không có gì khác biệt."
Hắn nói xong, nhìn chằm chằm Bùi Hữu hai giây rồi hỏi: "Cảm động không?"
"..."
Bùi Hữu đương nhiên không thể hoàn toàn không có cảm giác gì, có điều câu hỏi này của đối phương vừa thốt ra, một chút cảm xúc phập phồng vừa mới nhen nhóm trong lòng cậu dường như cũng bị bóp tắt: "Ừm, có một chút."
Cậu thành thật trả lời Thi Tĩnh Xuyên.
"À, chỉ có một chút thôi sao..."
Thi Tĩnh Xuyên kịp thời ngắt lời cậu, hắn cũng nhìn ra Bùi Hữu đang cảm thấy áy náy với mình.
Nhưng hắn lựa chọn làm như vậy cũng không hoàn toàn là vì muốn đưa ra câu trả lời cho Bùi Hữu, bởi vì hắn cũng cần một đáp án cho chính mình.
Vì vậy cho dù Bùi Hữu không đưa ra hai điều kiện kia, có lẽ sau này hắn cũng sẽ đi xác thực lại một lần nữa.
Không ai dám chắc chắn trong đời sẽ không có chuyện ngoài ý muốn xảy ra, điều hắn cần đảm bảo chính là bản thân mình vẫn có được tư duy độc lập ngay cả trong trường hợp bất lợi nhất.
Tiếp đó, vì không để cho Bùi Hữu suy nghĩ chệch hướng thêm nữa, Thi Tĩnh Xuyên cố ý dùng chất giọng nam tính đặc trưng của mình ghé sát vào tai Bùi Hữu, nói: "Hay là chúng ta làm chuyện gì đó thực tế hơn một chút đi?"
"Ví dụ như hôn một cái?"
Hắn thuận miệng trêu chọc, chỉ muốn nói cho vui miệng một xíu thôi, hắn biết Bùi Hữu sẽ không cho hôn đâu.
Bùi Hữu nghe thấy lời này, một chút cảm động trong lòng quả nhiên đã tan biến, giọng điệu của cậu cũng nghiêm túc hơn: "Hiện tại em vẫn chưa xác định mình có tình cảm đối với anh hay không."
Nhưng Bùi Hữu hiểu rõ, Thi Tĩnh Xuyên đối với cậu thật sự có phần khác biệt.
Ví dụ như những người đàn ông đã từng tỏ tình với cậu trước đây, Bùi Hữu hầu như chỉ cần nhìn một cái là đã thấy phiền chán muốn chết, sau đó sẽ theo thói quen mà dùng bạo lực để giải quyết vấn đề.
Nhưng lần này đối với Thi Tĩnh Xuyên, tuy cậu vẫn cảm thấy tức giận vì một vài hành động quá trớn của đối phương nhưng ngoại trừ cái lần hắn làm tay cậu dính đầy máu lúc ban đầu, cậu hầu như không cảm thấy chán ghét gì hắn cả.
"Không sao, em có thể từ từ xác định lòng mình."
Thi Tĩnh Xuyên tỏ ra thấu tình đạt lý như vậy thực chất là vì trong lòng đã có tính toán, cũng biết lần này Bùi Hữu sẽ cho mình cơ hội, vậy nên hắn ra hiệu cho đối phương: "Em xem tiếp đi."
Phía sau còn hai video nữa.
"Đây là..."
Bùi Hữu mở video thứ ba ra, nhìn thấy một nơi giống như học viện.
Thi Tĩnh Xuyên nghiêng đầu sang bên cạnh châm một điếu thuốc: "Em tự xem đi."
Hắn cũng chẳng biết nói như thế nào cho phải.
Bùi Hữu xem một hồi lâu mới nhận ra Thi Tĩnh Xuyên muốn đi xác định xu hướng tính dục của mình: "Biểu cảm của anh cứ như đang đi trừ tà vậy."
Mặc dù đối phương ngồi ở hàng ghế khán giả nhưng vì khí thế và ngoại hình của Thi Tĩnh Xuyên, hắn vẫn thu hút rất nhiều ánh nhìn của các nam thanh nữ tú.
Phải biết rằng ở đất nước đó, mọi người vốn dĩ có cá tính khá táo bạo và tự do.
Vì thế trong suốt thời gian đó đã không ít nam nữ đưa ra ám thị từ công khai cho đến lén lút với Thi Tĩnh Xuyên.
Cũng chính vì vậy, Thi Tĩnh Xuyên vừa mới ngồi chưa đầy vài phút thì sắc mặt của hắn đã hoàn toàn thúi hoắc.
"Cho nên xu hướng tính dục của anh không phải là nam hay nữ gì đó..."
Thi Tĩnh Xuyên vì lần xác định này, hắn còn cố ý chọn địa điểm dựa theo bối cảnh của Bùi Hữu, nhưng kết quả là không khác gì so với trước đây: nhìn ai thì hắn cũng thấy người ta ngu xuẩn, hắn chán chết cái dáng vẻ trăm kiểu như một của mọi người: "Anh chỉ thích em mà thôi."
Đây không phải lời đường mật, mà là kết luận của hắn.
"Phía sau còn một video tương tự nữa."
Thi Tĩnh Xuyên rít vài hơi thì xong một điếu thuốc, sau đó dập tắt tàn thuốc vào hộp thuốc lá.
Bùi Hữu nghe xong liền không xem tiếp nữa, trả lại máy tính bảng cho hắn: "Lát nữa anh đi đâu?"
Về nước M hay là về lại trong nước.
"Đương nhiên là anh về cùng em rồi."
Thi Tĩnh Xuyên ném cho cậu một ánh mắt kiểu "hỏi gì dư thừa vậy em?".
Bùi Hữu thật sự không biết đối phương định đi bằng cách nào nên hỏi thêm một câu: "Anh có cần mua vé máy bay không?"
Nếu cần thì cậu sẽ mua.
Nhưng xác suất lớn là không cần, bởi vì Thần gia đã dùng chuyên cơ riêng rồi, vị này chắc chắn cũng không kém cạnh.
Quả nhiên giây tiếp theo, cậu nghe thấy Thi Tĩnh Xuyên nói: "Không cần, anh có KK."
KK là tên của một chiếc máy bay, cũng là chiếc máy bay có trị giá đắt nhất trong lịch sử của giới hàng không.
Nó không chỉ được trang bị không gian sinh hoạt, giải trí, phòng gym, mà ngay cả nội thất bên trong cũng được cải tạo vô cùng sang trọng.
"Lần này anh sẽ ở lại bao lâu?"
Bùi Hữu theo hắn lên máy bay, ngồi dựa bên cửa sổ một lát, sau đó rảnh rỗi quá liền cầm một quyển sách lên lật xem.
Thi Tĩnh Xuyên bảo người mang một ít đồ ăn tới: "Ở đến khi nào mối quan hệ của chúng ta ổn định thì thôi."
Đây là thông báo, một lần nữa nhấn mạnh mối quan hệ của họ.
"...Hiểu rồi."
Cả hai đời Bùi Hữu chưa từng yêu đương, hiện tại bất thình lình quyết định bước vào một mối quan hệ, cậu vẫn chưa hoàn toàn lấy lại được tinh thần.
Thi Tĩnh Xuyên đợi thức ăn được mang lên liền gắp một miếng đưa tới miệng Bùi Hữu: "Nào, chúng ta cũng làm mấy chuyện lãng mạn một chút đi."
"..."
Thật lòng Bùi Hữu không muốn phá hoại bầu không khí, cậu chỉ không quen với cách được đối xử như thế này: "Anh bình thường lại đi, tạm thời cứ sống chung bình thường như trước là được rồi, em sợ bị 'sến' quá."
Hơn nữa so với những "hành động lãng mạn" này, cậu thực sự thích kiểu chung sống như trước đây hơn.
Thi Tĩnh Xuyên lại bị tức đến mức cứng họng: "Sến cái gì mà sến, anh có sến tí nào đâu."
Hắn vốn dĩ cũng không phải người thích làm mấy trò này, bây giờ bị Bùi Hữu từ chối, hắn dứt khoát thu tay về, nhét miếng thức ăn đó vào miệng mình.
Thế là hai người yên lặng ăn xong bữa cơm, nghỉ ngơi trên máy bay vài tiếng đồng hồ cho đến khi tới thành phố F.
"Em có muốn mua nguyên liệu nấu ăn không?"
Thi Tĩnh Xuyên khoác một chiếc áo măng tô bước xuống máy bay.
Bùi Hữu sóng vai đi bên cạnh hắn: "Mua ở dưới khu chung cư là được."
Gần đây bên dưới Thanh Sơn Hoa Đình vừa mới mở một cửa hàng thực phẩm tươi sống thuộc chuỗi thương hiệu lớn, hàng hoá cũng khá là chất lượng.
"Được."
Thi Tĩnh Xuyên đặt hành lý của mình lên xe, sau đó cùng Bùi Hữu ngồi vào xe.
Nửa giờ sau, trước cổng Thanh Sơn Hoa Đình.
"Em mua thịt bò đi."
Thi Tĩnh Xuyên không thèm xem thực đơn, thấy cái gì vừa mắt là hắn chọn: "Chỗ cherry này trông cũng được đấy."
"Bùi Hữu ăn không?"
Hắn biết đối phương có sở thích ăn trái cây.
Bùi Hữu chọn mấy loại rau củ mang tới: "Được."
Không chỉ có cherry, cậu còn chọn thêm một quả dưa lưới.
Sau đó, hành động chọn mua những nguyên liệu lộn xộn của họ chẳng biết đã chạm vào dây thần kinh nào của một ông cụ đứng phía sau.
"Giới trẻ bây giờ không biết tiêu xài tiết kiệm là gì cả."
Ông ta lên mặt dạy đời.
Thi Tĩnh Xuyên vốn dĩ không có khái niệm kính già yêu trẻ, vừa nghe thấy lời này, hắn liền quay phắt người lại nhìn đối phương: "Ông là cái thá gì mà đòi xía vào chuyện của tôi?"
Giọng điệu của hắn không quá dữ dằn nhưng lại khiến người ta sợ hãi.
"Cậu... cậu cậu cậu."
Hình như ông cụ không ngờ đối phương lại dám bật lại ngay trước mặt mình như thế.
Bùi Hữu thanh toán xong xuôi rồi bước lại gần họ: "Thôi đi, cẩn thận kẻo bị người ta ăn vạ đấy."
Ở chỗ khác thì có thể nhưng ở Thanh Sơn Hoa Đình thì không có khả năng đó, Bùi Hữu nói vậy chỉ là muốn mỉa mai người ta thôi.
"Cậu... cậu cậu cậu."
Ông cụ tức đến mức mặt mày đỏ cả lên.
Bùi Hữu không quan tâm đến cái điệp khúc "cậu cậu cậu" của ông cụ.
Bởi vì trong thời gian qua mỗi lần trở về khu chung cư, cậu đều thấy ông cụ này ỷ vào tuổi lớn, hết chỉ trỏ cái này rồi đến phê bình cái kia, vì vậy lúc này để Thi Tĩnh Xuyên dọa cho ông ta một trận cũng tốt.
"Em có muốn đổi khu chung cư khác không?"
Sau khi bước vào thang máy, Thi Tĩnh Xuyên liền hỏi Bùi Hữu.
Bùi Hữu biết hắn là vì chuyện lúc nãy nên cảm thấy hàng xóm ở đây không tốt: "Không cần, ông cụ đó sẽ không ở đây lâu đâu."
"Sao em biết?"
Ánh mắt của Thi Tĩnh Xuyên khẽ động.