[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Đam/Đang Edit] Cả Nhà Tôi Là Boss Hủy Diệt Thế Giới
Chương 39
Chương 39
Lãnh thổ của viện trưởng và Cả trong mái ấm được phân chia rất rạch ròi.
Sân trước và phòng học là lãnh thổ của viện trưởng, nơi ông duy trì trật tự bình thường của mái ấm, dùng lý trí tạo ra vòng lặp tuần hoàn để bảo vệ mọi người; khu ký túc xá và phòng tạm giam là địa bàn của Cả, anh ta chui rúc trong lãnh thổ của mình, nhe nanh lăm le mái ấm,
Hiện tại, anh ta không ở phòng tạm giam, vậy chỉ còn khu ký túc xá.
Viện trưởng không thể đến đó, có lẽ việc ông đến được đây là do Cả cố tình để ông vào.
Từ giờ, Thẩm Vãng phải hành động một mình.
"Con phải cẩn thận."
Viện trưởng cuối cùng vẫn vươn tay xoa đầu Thẩm Vãng, bởi vì hiện tại cậu đã cao hơn ông, nên ông phải kiễng chân mới với tới được.
Mười mấy năm không gặp, đứa trẻ năm nào giờ đã trưởng thành, không cần ông phải bận tâm nữa.
Nhưng trong ký ức của ông, Mười Lăm vẫn luôn là một đứa trẻ, tóc đen, mắt đen, đứng trong phòng tạm giam nhìn ông với ánh mắt quật cường.
Không có ai chơi cùng, cậu sẽ tự chơi một mình.
Không ai quan tâm, cậu sẽ tự tìm niềm vui.
Không có gì làm, cậu sẽ đến văn phòng ông nghe những đĩa nhạc được ông cất giữ, ngâm nga những câu ca dao cổ xưa đã dần bị người đời quên lãng.
Những băng đĩa ông sưu tầm, cậu đều đã nghe hết từ lâu.
Cậu là một cây đại thụ biết nở hoa, từ nhỏ đã có thể nhìn thấy phong thái khi trưởng thành.
"Con à, nhớ phải tự bảo vệ bản thân đấy, biết chưa?"
Năm đó, ông không chỉ ném mỗi Bảy ra cửa sổ, nhưng ngoài Bảy ra, những đứa trẻ khác bị ông ném đi đều khóc lóc trở về.
Không người bình thường nào có thể thoát khỏi nguồn ô nhiễm nhóm S, Bảy thoát được vì hắn là người biến dị loại S, có thể chống lại sự ăn mòn của nguồn ô nhiễm.
Vậy nên, viện trưởng lại tự tay nhặt về những đứa trẻ bị ông ném đi, mỗi lần nhặt một đứa, trái tim ông lại bị bóp nghẹt thêm một lần.
Viện trưởng nói: "Thầy không muốn nhìn thấy con ở đây."
"Đã bảo nó không mạnh đến thế rồi mà."
Thẩm Vãng nhẹ nhàng đáp lời ông: "Con sẽ rời khỏi nơi này an toàn."
Viện trưởng gật gật đầu, khóe môi nở nụ cười, ánh mắt chăm chú nhìn Thẩm Vãng, như muốn khảm dáng vẻ của của cậu vào đôi mắt mình.
"Thầy tin con."
Ông nói: "Con là cây đại thụ mà thầy rất mực tự hào."
Cây đại thụ không cần sự nâng đỡ của bất kỳ ai, vẫn có thể chạm đến mây trời.
...
Thẩm Vãng một mình tiến vào khu ký túc xá của mái ấm.
Cậu không quá quen thuộc với khu ký túc xá như khu dạy học, cũng không có ấn tượng nhiều như phòng tạm giam.
So với ký túc xá, cậu vẫn thích văn phòng viện trưởng hơn, thích chiếc đài radio cũ phát ra âm thanh rè rè, thích phòng tạm giam thi thoảng sẽ có bóng dáng của đứa trẻ tên Bảy.
Không thích bọn trẻ cãi cọ ồn ào trước khi ngủ ở khu ký túc xá.
Đúng vậy, Thẩm Vãng từ nhỏ đã ghét tiếng ồn.
Thẩm Vãng rất nhạy cảm với âm thanh, thích nghe nhạc, viện trưởng từng nói: Nếu không phải tận thế ập đến, Mười Lăm có lẽ đã trở thành một nhạc sĩ nổi tiếng.
Thẩm Vãng khẽ thở dài, bước vào ký túc xá.
Vừa đặt chân đến cửa phòng, tiếng khóc mơ hồ đã vang lên bên tai cậu.
Một đứa trẻ mặc đồng phục đang ngồi khóc cạnh cửa phòng, đưa lưng về phía cậu.
Thẩm Vãng bước đến nhìn đứa trẻ đó.
Bảy hồi nhỏ ngồi đấy, vừa khóc vừa chỉ xuống sàn.
Đó là một đường ống thoát nước được tấm thép chặn lại, chỉ chừa một khe nhỏ.
Thẩm Vãng ngồi xổm xuống cạnh nó, cúi đầu nhìn thấy những viên kẹo được bọc trong giấy bóng màu sắc rực rỡ đang nằm trong cống.
Những viên kẹo xinh đẹp ấy bị ngấm nước bẩn, trở thành rác.
Dòng nước đen ngòm hoàn toàn vùi lấp những viên kẹo ngọt, nước cống tỏa ra thứ mùi hôi tanh tưởi, như một sự trả thù ác ý.
"Khóc cái gì."
Thẩm Vãng nói: "Mất rồi thì gom lại cái khác."
"Dù không còn viên nào thì tôi chẳng buồn, cũng sẽ không ghét anh đâu.
Anh khóc thì chỉ nó thấy vui thôi."
"Nó muốn thấy anh khóc nên mới ném kẹo xuống đấy."
Nhưng đứa trẻ đó không phải Bảy thật, mà chỉ là hình ảnh những gì đã xảy ra, được thứ kia cố tình phát lại trước mặt Thẩm Vãng.
Vì vậy, cậu bé ấy vẫn tiếp tục khóc, đau khổ và bất lực nhìn những viên kẹo bị nước cống nhấn chìm.
Thẩm Vãng thở dài đứng dậy, không tiếp tục an ủi đứa trẻ đang khóc ấy nữa, xoay người tiến vào phòng ký túc xá.
Bên trong căn phòng trống trải đặt ba mươi mấy chiếc giường nhỏ.
Chúng được xếp ngay ngắn cạnh nhau, phía trên ghi tên của từng đứa trẻ, trên giường những bé gái thích làm đẹp còn vẽ thêm những đóa hoa nhỏ nhắn.
Cậu theo thứ tự bước đến giường của Cả, vừa hay nhìn thấy cái sọt rác đặt cạnh giường anh ta.
Bên trong có một chiếc ô bị bẻ gãy.
Bước chân Thẩm Vãng dừng lại.
Cậu đứng yên một chỗ, im lặng không nói câu nào, nhưng trong mắt rõ ràng là khó chịu.
Chiếc ô đó, là cậu tặng cho Bảy.
Một con búp bê cũ kỹ không biết đã xuất hiện từ bao giờ.
Nó đứng trên giường, đối diện với Thẩm Vãng và sọt rác.
"Sao nó lại không phát hiện nhỉ?"
"Tao đã ném kẹo của nó xuống cống, nhưng viện trưởng lại lấy kẹo khác cho nó, nên ném kẹo rõ ràng không đủ để tổn thương nó."
"Nhưng, tao biết nó thích cái ô này nhất.
Vậy nên, tao tìm thấy cái ô, bẻ gãy rồi vứt vào thùng rác cạnh giường nó.
Chỉ cần nó về, chắc chắn sẽ nhìn thấy!"
"Nhưng tại sao?!
Tại sao viện trưởng lại là người đầu tiên phát hiện?!
Viện trưởng nhặt cái ô đó từ thùng rác, giấu đi, còn cố tình đi mua một cái giống hệt."
"Tại sao?!
Tại sao?!"
Con búp bê phát ra âm thanh chói tai: "Ông ta chưa từng đối xử với tao như vậy, ông ta mãi mãi chỉ yêu đám kia!"
"Tao không chịu nỗi khi thấy tụi mày vui vẻ, hạnh phúc!"
Đến tận bây giờ, Chu Hướng Chiết vẫn không biết gì về chuyện này.
Hắn hoài niệm cuộc sống ở mái ấm, nhớ về chiếc ô Thẩm Vãng tặng mình, cho rằng bản thân đã để chiếc ô đó lại bên trong mái ấm, mà không hề biết rằng, chiếc ô ấy sớm đã bị một đứa trẻ ganh ghét hắn bẻ gãy rồi vứt vào sọt rác, là viện trưởng phát hiện ra đầu tiên và che giấu hết thảy.
Vậy nên, Chu Hướng Chiết vẫn đinh ninh rằng chiếc ô kia vẫn còn hoàn chỉnh, chứ không hề bị gãy nát trước cả khi hắn rời đi.
Chuyện này đã chọc giận Thẩm Vãng, cậu tóm lấy con búp bê, siết chặt: "Mày làm tao thấy mắc ói."
Con búp bê phát ra tiếng cười không rõ của nam hay nữ: "Mày giận rồi, giận rồi!
Ha ha ha!
Mày cuối cùng cũng giận rồi!"
"Tao thích nhất là thấy bọn mày đau khổ, tức giận!
Chỉ có như vậy, bọn mày mới hiểu tao đã phải khổ sở như thế nào!"
Con búp bê vỡ nát trong tay Thẩm Vãng, nhưng ngay lập tức, một con mới lại xuất hiện trên một chiếc giường khác.
"Mày biết không?
Mười Lăm, tao ghét nhất là mày.
Rõ ràng cũng bị xa lánh như nhau, nhưng tại sao mày lại được yêu thương như vậy?"
"Bảy thích mày, sẵn sàng nhường kẹo cho mày; viện trường thích mày, sưu tầm đủ loại băng đĩa cho mày; bọn nó cũng thích mày, chẳng qua là sợ thái độ của mày khi phát bệnh, thậm chí, bọn nó còn muốn đến bệnh viện thăm mày.
Chỉ tao!
Chỉ một mình tao là bị vứt bỏ!"
"Cả mày!
Đến cả mày cũng vứt bỏ tao!"
"Rõ ràng viện trưởng cũng là quái vật, nhưng mày chỉ xem tao là quái vật, dựa vào đâu!"
Thẩm Vãng nổ súng bắn nát con búp bê.
"Bởi vì quái vật cũng có tiêu chuẩn riêng.
Có người, dù bề ngoài là quái vật, nhưng bên trong vẫn mang trái tim của con người, không như mày, từ khi mang hình người đã là một con quái vật."
"Mày không có quyền so sánh với ai cả."
Con búp bê gào lên giận dữ: "Tao không phải quái vật!"
Những mảnh vỡ trên mặt đất biến mất như trước nay chưa từng tồn tại, tất cả chiếc giường trong phòng run lên dữ dội, phát ra âm thanh cót két cọt kẹt đinh tai nhức óc.
"Tại bọn mày nên tao mới trở thành quái vật, nhưng không sao, nhờ đó, tao mới có sức mạnh trả thù bọn mày!"
"Tao muốn bọn mày phải nếm trải sự tuyệt vọng và đau khổ mà tao phải chịu!"
Thẩm Vãng bật cười, vẻ ngoài vô hại của cậu khiến nụ cười ấy đặc biệt thu hút ánh nhìn, nhưng ý cười lại không chạm đến được đáy mắt.
Cậu là vậy, tự do, thích làm theo ý mình, không bị bất kỳ ai ràng buộc.
"Mày nghĩ tao không tìm được mày à?"
"Đương nhiên."
Giọng nói rè rè của con búp bê vang vọng giữa không trung: "Tao đã hóa thành bóng tối vĩnh hằng, tao nói chuyện với mày, nhưng tao lại không tồn tại, mày sẽ không bao giờ tìm được tao."
Thẩm Vãng hơi nhướng mày, nói: "Biến thành bóng tối vĩnh hằng?"
"Vậy tao biết mày ở đâu rồi."
Viên đạn xuyên qua ô cửa kính, lao thẳng vào màn đêm bên ngoài, phịch một tiếng, thứ gì đó đã bị bắn trúng.
Thẩm Vãng từng xem video giám sát ghi lại cảnh mái ấm bị nuốt chửng.
Một màn đêm đột ngột xuất hiện, sau đó nuốt chửng toàn bộ mái ấm.
Vì vậy mà xung quanh toàn là bóng tối, chỉ có bên trong mái ấm còn sáng đèn, tựa như viện trưởng đã tự thiêu đốt chính mình để thắp nên tia sáng ấy.
Cả bị bóng tối trong phòng tạm giam nuốt chửng, nên anh ta hóa thành màn đêm.
Ken két, ken két.
Một con búp bê cao 1 mét dán vào khung cửa sổ nhìn chằm chằm Thẩm Vãng, trên trán găm một viên đạn.
Toàn thân nó màu đen, da đen, tóc đen, mắt đen, khác biệt hoàn toàn với những con búp bê xuất hiện lúc trước.
Nó tựa quái vật sinh ra từ bóng tối, lặng lẽ ẩn nấp trong màn đêm.
Đôi mắt pha lê đen ngòm của con búp bê ngập trong sự oán hận, Thẩm Vãng có thể nhìn ra bóng dáng của một đứa trẻ từ khuôn mặt đó.
Thật ra, anh ta vẫn luôn ở đây, nấp trong bóng tối bên ngoài mái ấm, oán hận nhìn chằm chằm hình bóng Thẩm Vãng đã trưởng thành, bám theo cậu và viện trưởng đến phòng tạm giam, rồi theo cậu vào khu ký túc xá.
Nỗi sợ mà mọi người trong mái ấm cảm nhận được, là do bị anh ta theo dõi.
Anh ta biến thành con búp bê mẹ tặng, tựa như vĩnh viễn không thể chấp nhận sự thật rằng mẹ đã vứt bỏ mình.
Vật ô nhiễm là quái vật sinh ra từ dục vọng, từ cảm xúc cực đoan, tinh thần bất ổn, càng đau khổ sẽ càng dễ bị ô nhiễm.
"Mày tìm ra thì sao?"
Con búp bê bị viên đạn bắn trúng, nói: "Mười Lăm à, mày là người lớn, nhưng mày vẫn là con người, không thể đánh bại tao được đâu."
"Tao chờ mười mấy năm, cuối cùng cũng chờ được bọn mày quay về!"
"Mái ấm đã không còn hoàn chỉnh, sao có thể để bọn mày an ổn sống sót bên ngoài!"
"Mọi người, tất cả mọi người đều phải nếm trải nỗi đau của tao!"
Thẩm Vãng bình tĩnh nhìn anh ta: "Thế thì mày kiêu ngạo quá rồi đấy."
Sau khi nguồn ô nhiễm nhóm S bùng nổ, Trung tâm Phòng chống Ô nhiễm đã lập tức ra quân, cử tất cả những người có năng lực ở thành phố Trung Ương đến phong tỏa nguồn ô nhiễm, tuyệt đối không cho phép bất kỳ thứ gì ra vào, chưa nói đến hiện tại, còn có đội hai của Sao Bắc Cực đến canh gác, trấn giữ.
Vì vậy, anh ta chưa bao giờ rời khỏi mái ấm, cho dù là hiện tại, nguồn ô nhiễm đã mở rộng, lan đến khu dân cư xung quanh.
Anh ta không rõ người biến dị loại S có nghĩa gì, không hề biết hiện tại, thằng bé Bảy năm nào có thể bóp chết anh ta dễ như trở bàn tay.
"Đau quá, cô đơn quá, tại sao ngoài tao ra, ai cũng hạnh phúc."
Nước mắt màu đen chảy dài trên gương mặt con búp bê: "Mọi người nên đau khổ như tao mới phải!"
Phụt, tiếng thét chói tai của con búp bê bỗng chốc im bặt, đôi mắt nó trợn to.
Bởi vì, viên đạn găm trên trán nó đột nhiên mọc ra một bụi gai đỏ như máu, đám dây gai phát triển mạnh mẽ, chẳng máu chốc đã chui vào trong cái đầu nhựa của con búp bê.
Nhóm gai con tò mò bò dọc cơ thể nó.
'Màu đen nè?'
'Oa!
Là than đen đó!'
'Ăn được không?
Ăn được không dọ?
Chủ nhân muốn ăn nó không?'
'Hôm nay tên con người thơm thơm đáng sợ kia không ở đây hở?'
'Cắn nó cắn nó!
Cắn chết nó đi!'
"Cái gì đây?!"
Con búp bê đen đúa duỗi tay ra túm lấy bụi gai trên trán, nhưng đám gai con thông minh hơn nó nhiều.
Chúng lập tức tản ra, lan rộng xuống tứ chi của con búp bê, gai nhọn xuyên thủng cơ thể nó, để lại vô số cái lỗ lớn nhỏ trên lớp nhựa đen.
Con búp bê muốn kéo đứt bụi gai, nhưng chúng bám quá sâu, quá chặt, muốn lôi xuống chỉ có nước lột cả lớp da ngoài.
Thẩm Vãng cầm súng bước đến, chẳng chút để tâm đến một bên kính cửa sổ đã vỡ nát, cậu dẫm nên khung cửa, từ trên cao nhìn xuống nó.
Con búp bê ngẩng đầu lên, chạm ngay ánh mắt cậu.
Đôi đồng tử đen láy của Mười Lăm tràn ngập ý cười, nhưng cậu không phải đang cười, ngược lại càng giống đang mỉa mai, tựa như khi còn ở mái ấm, dù bị nhốt trong phòng tạm giam chờ hết thời gian phát bệnh, cậu vẫn có thể khinh khinh nhìn nó.
Dựa vào đâu mà một đứa không bằng nó, ốm yếu bệnh hoạn, lại có thể đứng ở nơi cao như vậy.
Cậu lẽ ra không nên có dáng vẻ này!
Con búp bê đen đúa giơ tay lên, một con búp bê bình thường rơi xuống, đập thẳng xuống sàn, vỡ tan tành.
"Tại sao..."
Nó trừng mắt nhìn Thẩm Vãng: "Tại sao mày không bị ảnh hưởng?"
"Sao mày không tự hỏi, tại sao tao vào đây mà vẫn còn bình thường?"
Thẩm Vãng nhìn xuống: "Tiếc ghê, tao không bị ô nhiễm."
"Búp Bê Khiêu Vũ đã ô nhiễm tinh thần mấy ngàn người, vậy ô nhiễm tinh thần là vũ khí của mày.
Có điều, với người không bị ô nhiễm như tao thì coi như vô dụng, trừ khả năng đó ra, mày chỉ còn mỗi bản thể giấu trong bóng tối."
"Cả à, mày yếu ớt thật đấy."
Thẩm Vãng nói: "Dù đã biến thành quái vật, vẫn không so được với tao."
"Câm miệng!"
Con búp bê gào lên muốn thoát khỏi bụi gai, nhưng vừa mới vùng ra lại bị dây gai lôi trở về.
Nó càng giãy giụa, dây gai siết càng chặt, đôi mắt đen của Thẩm Vãng cũng dần hóa đỏ.
Cuối cùng, cậu cười, nụ cười rất nhẹ, nhưng đầy châm chọc.
"Tạm biệt, hy vọng kiếp sau mày không động vào tao nữa."
Con búp bê gào lên thảm thiết, bị bụi gai vây chặt, từ từ nhấn chìm, nó cuối cùng đã biết sợ.
Bản năng của vật ô nhiễm là phát hiện những vật ô nhiễm cấp cao hơn mình, giúp chúng tránh chạm mặt những kẻ đó, vậy nên nó chỉ dám ở trong mái ấm đàn áp viện trưởng, chứ chưa từng bén mảng ra bên ngoài.
Bên ngoài mái ấm có đến hai vật ô nhiễm đáng sợ nhóm A, nó ra đó, chẳng khác nào đi nộp mạng.
Tại sao chứ?!
Cậu ta không phải người à?
Không phải nhân viên Trung tâm Phòng chống Ô nhiễm à?!
Sao lại có thể khiến nó cảm thấy sợ hãi như vậy?!
"Không, đừng..."
Nó luống cuống: "Mười Lăm, anh sai rồi, em tha cho anh đi!"
"Anh xin em!
Chúng ta là bạn mà?
Là người thân mà?"
"Viện trưởng đã dạy chúng ta phải yêu thương, giúp đỡ lẫn nhau!
Mười Lăm!
Em thả anh ra đi!"
"Suỵt."
Thẩm Vãng đưa tay lên môi, ra hiệu nó im lặng.
Đồng tử cậu lúc này đã nhuộm đỏ màu máu, mái tóc trắng như tuyết, còn quái dị hơn cả con búp bê đang nằm dưới đất, hơi thở mạnh mẽ của vật ô nhiễm cao cấp bao bọc lấy cơ thể cậu.
"Muốn giở bài tình cảm thì tìm Bảy, tìm tao vô dụng."
Con búp bê hoảng sợ trợn to mắt: "Mày là vật ô nhiễm?!"
"Coi kìa, tao là vật ô nhiễm từ bao giờ?
Tao là nhân viên Trung tâm Phòng chống Ô nhiễm, không phải loại quái vật như mày."
"Mười, Mười Lăm, xin em, tha anh..."
Thẩm Vãng cười, nhưng sâu trong mắt lại lạnh thấu xương: "Từ lúc mày bẻ gãy ô của Bảy thì mày nói gì cũng vô dụng."
"Cái ô đó là quà tao tặng, mày lấy quyền gì bẻ nó."
"Đã thích bẻ đồ người khác như vậy thì mày chắc cũng thích bị người ta bẻ nhỉ?
Để tao hầu mày."
"Cái nào viện trưởng chưa kịp dạy, thì giờ tao dạy."
Bụi gai quấn chặt mấy vòng quanh tay chân con búp bê, dùng sức lôi nó xuống.
Một tờ giấy vẽ bỗng xuất hiện dưới sàn, con búp bê gào lên thảm thiết muốn thoát ra, nhưng lại bị cưỡng ép lôi vào trong tờ giấy, phát ra âm thanh yếu ớt khi cơ thể bị nghiền nát.
Con búp bê màu đen biến mất, chỉ còn một cuộn giấy vẽ rơi trên sàn.
Đám gai con cuộn tờ giấy lên đưa cho Thẩm Vãng, ngoan ngoãn cọ vào vai cậu.
Thẩm Vãng bình tĩnh nhìn chằm chằm tờ giấy vẽ trong tay.
"Kiếp sau nhớ kỹ: Đừng bao giờ động vào đồ của người khác."
Đôi mắt màu đỏ dần dần bị sắc đen thay thế, mái tóc trắng lại quay về màu đen bình thường chẳng mấy nổi bật, Thẩm Vãng bình tĩnh thu đám gai con vào cổ tay áo.
Cậu tùy tiện cất cuộn giấy đi, sau đó nhảy xuống khỏi bệ cửa sổ, ấn vào máy truyền tin đeo bên tai báo cáo như thường lệ.
"Vật ô nhiễm nhóm B – Búp Bê Khiêu Vũ khu vực 2 đã được xử lý, xin hãy nhanh chóng kiểm tra ô nhiễm đã hết hay chưa."
...
Sau khi báo cáo xong, Thẩm Vãng khẽ thở ra.
Cậu rời khỏi khu ký túc xá, định bụng đến khu phòng học tìm viện trưởng.
Cậu vẫn có cảm giác, Chu Hướng Chiết chắc chắn đã từng đến đây.
Chu Hướng Chiết vào trước cậu, nhưng lại không có mặt ở mái ấm đã là rất lạ.
Như Thẩm Vãng từng nói, hắn trọng tình trọng nghĩa hơn cậu nhiều.
Huống hồ, trước khi đi, hắn còn từng nghĩ sẽ lấy lại chiếc ô hồi nhỏ.
Đúng lúc này, Thẩm Vãng dừng bước, nhìn về phía màn đêm, một con bướm màu sắc sặc sỡ chủ động bay đến trước mặt cậu.
Đôi cánh của nó rất to, rất đẹp, đặc biệt nổi bật giữa màn đêm.
Thẩm Vãng lấy điện thoại ra, giơ về phía con bướm chụp một bức ảnh, nhưng khi kiểm tra lại phát hiện trên màn hình chỉ có một màn đêm đen kịt, không thấy con bướm đâu.
Thẩm Vãng đứng yên tại chỗ, nhìn con bướm bay đến cánh cửa sổ bị cậu đập nát, rồi đậu xuống mảnh vỡ thủy tinh, phe phẩy đôi cánh.
Ngay khoảnh khắc Thẩm Vãng định đến kiểm tra, con bướm đột nhiên biến mất, hóa thành một vũng nước đọng trên đống mảnh vỡ, rồi ngay sau đó, âm thanh kẽo kẹt quen thuộc lại vang lên.
Con búp bê màu đen từng chút một ngưng tụ trong bóng tối.
Nó vặn vẹo cơ thể, vươn tay về phía Thẩm Vãng.
"Cùng khiêu vũ nào!"
Thẩm Vãng lùi về sau một bước, kiểm tra bức tranh trên người, xác định nó vẫn còn nồng nặc mùi của vật ô nhiễm.
Là người tương đối nhạy cảm với vật ô nhiễm, thậm chí còn xem chúng là thức ăn, Thẩm Vãng chắc chắn thứ cậu vừa bắt được là bản thể của Búp Bê Khiêu Vũ.
Nếu trong tay cậu là vật ô nhiễm, vậy thứ trước mặt là gì?
Màn đêm dần biến mất, để lộ vô số cánh bướm bị bóng tối che khuất.
Những con bướm bay tán loạn trong không trung, dưới ánh đèn mờ tạo ra khung cảnh quá đỗi tráng lệ, nhưng sự thật lại vô cùng đáng sợ.
Sau khi nguồn ô nhiễm nhóm S bùng nổ, tất cả sinh vật sống đã bị tiêu diệt, sao đàn bướm này vẫn còn tồn tại.
Con búp bê bắt đầu khiêu vũ, vừa xoay tròn vừa di chuyển về phía Thẩm Vãng.
Vô số con bướm tụ lại với nhau, xếp thành một hình người rồi bay lên, bắt đầu khiêu vũ giống hệt con búp bê.
Chúng nó xuất hiện mỗi lúc một nhiều, bay qua ô cửa kính vỡ tiến vào bên trong khu ký túc xá, nối đuôi nhau tạo thành từng bóng người.
Đầu tiên là những đứa trẻ, sau đó là giáo viên, cuối cùng là viện trưởng...
Đàn bướm bay loạn trong ký túc xá như những con người bằng xương bằng thịt, chân mày Thẩm Vãng cau lại, bởi vì cậu nghe thấy âm thanh.
Là tiếng cười của bọn trẻ và tiếng dạy dỗ của các giáo viên.
"Đến giờ ngủ rồi, mấy đứa đừng quậy nữa."
"Tất cả đi ngủ nào."
"Không ngủ không ngủ đâu!
Mười Lăm ơi, qua đây chơi này!"
"Cô ơi, em muốn uống nước."
Thẩm Vãng lấy tay bịt một bên tai lại, nhưng âm thanh vẫn không chịu dừng, giống như nó được phát thẳng từ trong đầu cậu, nên có bịt tai lại cũng vô dụng.
Đàn bướm trước mắt bắt đầu trở nên hỗn loạn, dần dần hóa thành những bóng người quen thuộc dưới ánh nhìn của Thẩm Vãng.
Bọn trẻ ở mái ấm mặc đồng phục đứng thành hàng, duỗi tay, mỉm cười với cậu.
"Ảo giác."
Thẩm Vãng suy đoán: "Vật ô nhiễm khiến mấy ngàn người tử vong trong lúc ngủ ở khu vực 1."
Thẩm Vãng rất bình tĩnh chờ chúng hành động.
Nếu đã chủ động tìm đến đây, chắc chắn chúng sẽ không ngồi yên.
Cậu nhìn con búp bê đen ngòm nhích từng bước một đến gần, cuối cùng dừng lại ở vị trí cách cậu 1 mét.
Nó vươn tay ra, bàn tay cách cậu chưa đến 20 centimét, trên móng đen đúa là thứ bột phấn sặc sỡ đủ mọi màu sắc.
Nó không tiến thêm, chỉ nhìn cậu bằng đôi mắt pha lê đờ đẫn.
Thẩm Vãng quay đầu nhìn sang bên cạnh, một bàn tay vươn đến, nắm lấy cánh tay con búp bê, là người Thẩm Vãng cực kỳ quen thuộc.
Từng ngọn đèn được bật lên, chiếu sáng toàn bộ ký túc xá, cũng soi rõ mồn một từng cánh bướm.
Đàn bướm bị ánh đèn kích thích thì hoảng loạn tản ra, tạo thành một cơn mưa bướm rơi lả tả.
Viện trưởng đứng dưới ánh đèn, ngẩng đầu nhìn đàn bướm nhiều không kể siết trước mặt.
Con búp bê tan rã trong tay ông, từng cánh bướm rơi xuống phủ kín mặt đất như lá mùa thu.
"Viện trưởng?"
Viện trưởng quay đầu nhìn Thẩm Vãng, gương mặt vẫn dịu dàng như ngày nào.
"Mười Lăm à, có chuyện này thầy quên nói với con."
"Thật ra, bọn thầy đã không cho thằng Bảy vào."
"Nó đã đứng trước cửa mái ấm rất lâu, nói muốn vào thăm nhưng bị bọn thầy từ chối, đuổi đi.
Bởi vì so với con khi ấy đang ở bệnh viện điều trị, chúng ta ai cũng nhớ rõ mình đã đẩy nó ra khỏi mái ấm này."
"Vậy nên, nó đã thất vọng rời đi."
Đúng vậy, nếu đã vào đây, Chu Hướng Chiết sao có thể không tìm đến mái ấm?
Hắn không thể bước vào, chẳng qua là vì bị mọi người ngăn cản.
Viện trưởng đã ném những đứa trẻ ra ngoài, nhưng cuối cùng chỉ có một mình hắn sống sót.
Bọn họ đã quên hết mọi thứ, nhưng vẫn nhớ rằng hắn không thể quay về.
Viện trưởng chỉ về một phía: "Nếu con muốn tìm nó, thì hãy đi về hướng đó."
Ánh đèn trên trần nhà nhấp nháy, rồi bụp, bóng đèn trong cùng nổ tung, vô số con bướm đậu lên đó, tựa như đang đồng loạt nhìn về phía viện trưởng.
"Đi nhanh đi."
"Có thể gặp lại các con, thầy rất vui, cả đời thầy chưa bao giờ vui như vậy."
Nhưng so với hoài niệm, ông càng hy vọng cậu và hắn có thể sống sót.
Vĩnh viễn đừng bao giờ quay về ngôi nhà đã bị ô nhiễm này.