Công viên Đông Hồ chỉ có một cổng nhỏ để vào khi bốn người họ đi song song bước qua, khoảng rộng của cánh cổng vừa khít cho cả bốn không thừa chút nào.
Bên trong công viên có hai con đường để lựa chọn, điểm đến cuối cùng của cả hai đều dẫn đến cái hồ lớn ở trung tâm.
Một con đường lối đi cạnh một cái ao, còn con đường kia lại nằm giữa rừng cây rậm rạp, bóng mát phủ đầy.
Khi mọi người còn đang do dự không biết nên đi lối nào, thì Nghê Lâm nhỏ giọng đưa ra ý kiến: "Là thế này chắc mọi người có thể thấy đường trong rừng trông đẹp hơn, nhưng năm ngoái bạn tớ đi vào mùa hè có gặp rắn ở đây đấy..."
Nghe đến chữ "rắn", Lâm Tiểu Thời lập tức nổi da gà khắp người.
Hình ảnh con rắn hiện lên trong đầu khiến cô không khỏi rùng mình, cảm giác sợ hãi khiến cô vô thức đưa tay ra muốn nắm lấy Nghê Lâm nhưng lại nắm trúng cánh tay của Thẩm Dịch Trạch đang đứng ngay bên cạnh.
Một làn hơi lạnh khẽ chạm vào tay khiến Thẩm Dịch Trạch cúi đầu nhìn xuống, thì thấy người đang nắm lấy mình là Lâm Tiểu Thời.
Ánh mắt cô dán chặt xuống mặt đất, đôi mày khẽ nhíu lại, trông có chút căng thẳng.
Đoán được rằng có lẽ Lâm Tiểu Thời đang nghĩ đến chuyện con rắn vừa rồi, Thẩm Dịch Trạch chỉ hơi nhướng mày, không nói một lời, để mặc Lâm Tiểu Thời vẫn nắm chặt lấy tay mình như thế.
Bên cạnh, Phan Tụng đã ăn được hơn nửa miếng dứa, vừa nghe đến chuyện có rắn thì món trong miệng lập tức trở nên nhạt nhẽo.
Cậu nhìn con đường núi trước mặt, nuốt khan một cái rồi nói: "Hay là chúng ta đi đường bên ao đi, còn có thể ngắm cá nữa, đúng không?"
Nói xong, Phan Tụng cười hì hì, nhanh chân đi đầu, dẫn cả nhóm rẽ sang con đường cạnh ao.
Thấy Phan Tụng đã đi trước, Nghê Lâm cũng bước theo.
Đi được vài bước, cô như chợt nhớ ra điều gì đó, vội quay đầu lại gọi Lâm Tiểu Thời.
Nhưng vừa quay người, cô đã thấy Lâm Tiểu Thời vẫn đứng yên, bàn tay vẫn nắm chặt lấy cánh tay của Thẩm Dịch Trạch, ánh mắt thì ngẩn ngơ chưa kịp hoàn hồn.
"Tiểu Thời..."
Nghê Lâm hơi do dự, không biết có nên nhắc cô chuyện đang nắm tay Thẩm Dịch Trạch hay không.
Cô ngập ngừng một lát rồi khẽ chỉ tay ra hiệu: "Đi thôi."
Lâm Tiểu Thời nghe tiếng gọi mới giật mình lấy lại tinh thần.
Cô quay đầu nhìn lại, lúc này mới cảm giác như trong tay mình đang nắm lấy thứ gì đó.
Cúi xuống nhìn, Lâm Tiểu Thời mới phát hiện bàn tay mình vẫn đang siết chặt cánh tay của Thẩm Dịch Trạch, còn người đối diện thì chỉ lặng lẽ nhìn cô, không nói gì cũng không có động tác nào khác.
Lâm Tiểu Thời cảm thấy mình ngu ngốc thật sự, ngẩn người nắm lấy tay Thẩm Dịch Trạch suốt một lúc lâu mà đối phương vẫn chẳng có phản ứng gì.
Cô vội buông tay ra, theo bản năng lùi lại một bước, lí nhí nói một tiếng "xin lỗi", rồi lập tức chạy lên phía trước, khoác lấy tay Nghê Lâm.
Thẩm Dịch Trạch bước theo sau, khóe môi tuy không mang nụ cười, nhưng khóe mắt lại hơi cong lên, trông có vẻ tâm trạng khá tốt.
Anh đi đến bên cạnh hai cô gái, khẽ nói một câu chỉ đủ để họ nghe thấy: "Không sao."
Phan Tụng, người đi nhanh nhất, thấy Thẩm Dịch Trạch mãi chưa đuổi kịp thì đứng ở phía trước lớn giọng gọi: "Ba người các cậu nhanh lên đi chứ!"
Vì đang xách túi dứa trên tay, nên lần này Thẩm Dịch Trạch đành ngoan ngoãn đeo ba lô lên cả hai vai.
Anh bước đi với dáng vẻ thong thả, giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau: "Đến đây."
Đợi Thẩm Dịch Trạch đi xa một chút, Nghê Lâm kéo nhẹ tay Lâm Tiểu Thời, cùng cô đi chậm lại.
Cô ghé sát, nhỏ giọng hỏi: "Tiểu Thời, cậu với Thẩm Dịch Trạch vừa nãy là sao thế?
Chưa tới một phút mà sao hai người lại nắm tay nhau rồi?"
Nhớ lại cảnh vừa rồi, tim Lâm Tiểu Thời khẽ run, ánh mắt cũng trở nên lúng túng, chẳng dám nhìn thẳng: "Không... không có gì đâu, vừa nãy khi cậu nói đến rắn, nghĩ đến con rắn làm tớ sợ quá, tớ tưởng người đứng bên cạnh là cậu, ai ngờ lại không phải."
Nghê Lâm kéo dài giọng, cất lên một tiếng "ồ~" đầy ẩn ý.
Dưới ánh mắt dò xét của Nghê Lâm , Lâm Tiểu Thời không chiu nổi đành buông tay khỏi cô, gượng gạo chuyển đề tài, cô bước đến bên lan can cạnh ao, nói nhỏ: "Tụi mình cho cá ăn đi."
Nghê Lâm hiểu rõ nhưng giả vờ như không biết, khẽ cười rồi gật đầu đồng ý, sau đó kéo tay Lâm Tiểu Thời đuổi theo hai người phía trước.
Phan Tụng thì đúng là rảnh thật, cậu ta bẻ miếng dứa trong tay thành từng khúc nhỏ rồi ném xuống ao.
Trong ao có mấy chục con cá chép Nhật được nuôi, bình thường hẳn chẳng mấy ai đến cho ăn, cho nên khi cậu ta vừa ném mấy miếng dứa xuống, một đàn cá lập tức ùa lại, tranh nhau ăn dứa lộp bộp, làm mặt ao lăn tăn gợn sóng.
Lần đầu tiên Lâm Tiểu Thời thấy có người dùng trái cây để cho cá ăn.
Trên mặt nước, vô số con cá bị thu hút kéo đến, chen chúc đớp lấy những miếng dứa vàng trôi nổi, cô tò mò hỏi: "Cá chép Nhật ăn được mấy thứ này sao?"
Phan Tụng lại ném thêm một nắm dứa vụn xuống nước, vừa làm vừa đáp: "Không biết nữa, nhưng cá chép ăn tạp mà."
Thẩm Dịch Trạch cũng đang đứng cạnh nhìn, giọng anh bình thản vang lên: "Cá chép Nhật có thể ăn được một ít, không nên cho ăn nhiều.
Mà cũng không phải con nào cũng ăn, chỉ mấy con ngốc mới ăn thôi."
Nghe thấy Thẩm Dịch Trạch nói "chỉ mấy con ngốc mới ăn" Lâm Tiểu Thời theo bản năng đứng gần lại hơn, cúi đầu nhìn kỹ.
Quả nhiên, cô thấy rõ trong đám cá đang tranh nhau nổi lên mặt nước, há miệng đớp lấy những miếng dứa, phần lớn đều ăn vào rồi lại phun ra, chỉ có vài con là nuốt hẳn xuống.
Phan Tụng đem mấy miếng dứa to còn lại cho vào túi, rồi tiện mồm cắn một miếng, miệng lúng búng nói: "Các cậu biết hồi trước tớ với Thẩm Dịch Trạch từng làm gì không?"
"Làm gì thế?"
Lâm Tiểu Thời đứng bên cạnh tò mò ngẩng đầu nhìn về phía Phan Tụng.
Nghê Lâm bên cạnh thì lại thấy khó hiểu: "Tớ với Tiểu Thời đâu có quen hai cậu hồi cấp 2, sao mà biết được?"
"Cậu đúng là chẳng biết tạo không khí gì cả."
Phan Tụng vừa nhai dứa vừa nói, giọng lè nhè.
Rồi cậu mới tiếp tục kể: "Hồi học cấp hai, tớ với Thẩm Dịch Trạch thường trốn ra ngoài ăn trưa, xong đến giờ nghỉ trưa mới quay lại trường.
Có lần bọn tớ về sớm hơn một chút, nên bọn tớ thường đứng cạnh đài phun nước trong sân trường để ngắm cá, trong hồ cũng nuôi mấy con cá chép Nhật."
Nghe Phan Tụng kể đến đây, Nghê Lâm dường như đã đoán được kết quả, liền hỏi: "Đừng nói là hai cậu làm cá chết đấy nhé?"
"Không phải, hôm đó tớ mua một gói mì giòn mang vào trường, lúc bóp vụn còn chưa kịp cho gói gia vị thì trượt tay, rơi mất mấy miếng xuống hồ.
Ai ngờ chỉ vài phút sau, mì nở ra, rồi lũ cá trong hồ lập tức bơi đến tranh nhau ăn."
Đứng bên cạnh nghe Phan Tụng kể, Thẩm Dịch Trạch cũng nhớ lại khoảng thời gian đó, anh không nhịn được bật cười, bờ vai khẽ run theo tiếng cười kìm nén.
"Đúng vậy, từ lúc phát hiện ra cá cũng ăn được mấy thứ đó, bọn tớ thấy thú vị lắm.
Với lại, vì chúng ăn rất sạch, nên bọn tớ nghĩ chắc chẳng ai cho chúng ăn cả, thế là bọn tớ mua thức ăn cho cá, ngày nào cũng tranh thủ buổi trưa đến cho chúng ăn, nhưng sau khi hết thức ăn cho chúng, bọn tớ đành quay lại với cách ban đầu."
Nghe đến đây, Phan Tụng ngừng lại một chút như để tạo cảm giác hồi hộp, Lâm Tiểu Thời không kìm được tò mò, liền hỏi xen vào: "Vậy là... sau đó các cậu lại bắt đầu cho cá ăn mì vụn à?"
Phan Tụng búng tay cái tách: "Thông minh!
Chỉ là lần này bọn tớ thấy mì giòn ít quá nên đổi sang mì gói.
Ai ngờ hôm đó không kiểm soát được lượng thức ăn, cả gói rơi hết xuống hồ.
Tụi tớ còn tưởng chỗ mì đó đủ cho chúng ăn vài ngày, ai ngờ hôm sau đến xem thì phát hiện có một con no đến chết mất rồi."
Nghê Lâm cảm thấy câu chuyện có phần hoang đường, cô kéo Lâm Tiểu Thời lại, nhìn chằm chằm vào Phan Tụng, muốn nghe xem cậu ta còn định kể gì nữa.
"Lúc đó tớ với Thẩm Dịch Trạch thấy tiếc lắm.
Dù sao cá bị chết do no quá cũng là lỗi của bọn tớ, nên cuối tuần hôm ấy bọn tớ mua một con cá chép Nhật khác, lén mang vào trường thả lại vào hồ, từ ngày đó trở đi, bọn tớ không bao giờ cho cá trong trường ăn nữa."
Nói đến đây, Phan Tụng còn giả vờ đau lòng, đưa tay ôm ngực ra vẻ bi thương: "Cho đến tuần sau, có một lần bọn tớ ra ngoài ăn trưa hơi muộn.Và cũng chính hôm đó, bọn tớ mới phát hiện ra, thì ra có người vẫn thường cho cá ăn."
Kể đến đây, Phan Tụng cũng không nhịn cười nổi nữa, vừa cười vừa nói tiếp: "Hôm đó, bọn tớ thấy thầy giám thị đứng cạnh hồ cá, tay cầm hộp cơm.
Ông ấy ăn được mấy miếng, rồi ngay giây sau, thầy liền xúc cả một nắm cơm trắng to bằng nắm tay, ném thẳng xuống hồ!"
Nghê Lâm không nhịn được, kéo tay Lâm Tiểu Thời cười đến run cả vai: "Hóa ra là một bên cho ăn mì gói, bên kia cho ăn cơm trắng à?"
Phan Tụng nghiêm túc gật đầu: "Chuẩn luôn.
Cũng từ hôm đó, tớ mới thấy ra bọn tớ đúng là đã dành quá nhiều tình cảm cho cái hồ cá đó rồi."
Nghe xong câu chuyện, Lâm Tiểu Thời bật cười, trong mắt ánh lên ý cười.
Cô khẽ nhìn sang Thẩm Dịch Trạch, anh đang cười nhẹ, đôi mắt cong cong, đuôi mắt xuất hiện hai lúm nhỏ nơi bọng mắt; làn da trắng mịn khiến nụ cười ấy trông lại càng trong trẻo, sạch sẽ hơn.
Cô không ngờ rằng trước đây Thẩm Dịch Trạch cũng từng làm những chuyện ngốc nghếch đến vậy, hoàn toàn không giống với dáng vẻ lạnh nhạt thường ngày của cậu.
Cũng đáng yêu đấy chứ.
Thẩm Dịch Trạch thu lại nụ cười, giọng bình thản: "Được rồi, Nghê Lâm, cậu chụp mấy tấm ảnh cá đi."
"Được~"
Nghê Lâm nhanh chóng giơ điện thoại lên, chụp lại cảnh Phan Tụng đang ném miếng dứa xuống hồ, đàn cá chép Nhật chen chúc nổi lên mặt nước tranh ăn.
Cô xem lại vài tấm, thấy tạm ổn thì giơ tay làm dấu ok: "Đi thôi, chúng ta đến chỗ tiếp theo nào."
Rời khỏi bờ ao, ở giữa con đường có một cái đình nhỏ mang phong cách cổ xưa, mái ngói cong nhẹ, bốn phía thoáng đãng, yên tĩnh mà thanh nhã.
Nghê Lâm đề nghị mọi người chụp một tấm ảnh chung rồi hãy tiếp tục đi.
Khi chụp ảnh, Nghê Lâm đứng ở phía trước, giơ điện thoại lên cẩn thận căn góc.
Có lẽ vì con gái luôn kỹ tính trong chuyện chụp hình, cuối cùng cô vẫn thở dài, dứt khoát ném điện thoại cho Phan Tụng, bảo cậu ta làm "người mặt to nhất" trong khung hình.
Phan Tụng nhận lấy điện thoại với vẻ bất đắc dĩ, nhưng vẫn ngoan ngoãn bấm máy.
Chụp xong, cậu trả lại điện thoại cho Nghê Lâm, vừa đưa vừa làu bàu: "Chụp tới chụp lui cũng có khác gì đâu chứ."
Nghê Lâm lười chẳng buồn đáp lại, cô ấy cầm điện thoại xem tấm ảnh vừa rồi, tuy chụp không được đẹp lắm nhưng vẫn tạm chấp nhận được: "Thôi được rồi, tớ cũng chẳng tin Phan Tụng làm nên trò trống gì."
"Con gái đúng là phiền phức."
Phan Tụng nhỏ giọng than với Thẩm Dịch Trạch.
Thẩm Dịch Trạch khẽ cong môi, nở nụ cười nhạt: "Được rồi."
Cứ thế, bốn người vừa đi vừa dừng, vừa chụp ảnh vừa nói chuyện suốt gần nửa tiếng mới tới được cái hồ lớn nhất trong công viên.
Bên hồ có bày đủ loại thuyền khác nhau.
Ông chủ, người đã ngồi ở đó gần nửa ngày, cũng không ngờ vào giờ này lại có người tới thuê.
Khi đang ngồi ăn cùng bạn bên bờ hồ, thấy họ đi tới, ông vội nuốt vài miếng cơm rồi chạy lại chào hỏi.
"Các cháu muốn thuê thuyền à?"
Ông chủ là một người đàn ông trung niên, thấy một nhóm học sinh đến thuê thuyền thì có hơi ngạc nhiên.
"Vâng, cho cháu hỏi giá bao nhiêu ạ?"
Lâm Tiểu Thời lên tiếng hỏi.
Ông chủ chống nạnh nhìn chằm chằm vào bọn họ suy nghĩ một chút rồi nói: "Hôm nay ít khách, mấy đứa là học sinh nên bác giảm giá, không tính giá như thường.
Một tiếng thì 50, nửa tiếng 20, đặt cọc 100 nhé."
Không ai ngờ tới là sẽ được giảm giá, mọi người nhìn nhau vài giây rồi bàn bạc, cuối cùng Lâm Tiểu Thời bước lên trước định trả tiền: "Cảm ơn chú, bọn cháu chỉ ra đây làm bài tập thôi, nửa tiếng là được rồi ạ."
Khi cô vừa đưa tiền ra, một bàn tay khác cũng đưa tới là Thẩm Dịch Trạch, mu bàn tay anh nổi lên những gân xanh, trong tay cầm sẵn 200 tệ.
"Để tớ trả cho, vừa rồi tớ với Nghê Lâm đều chưa trả tiền."
Lâm Tiểu Thời vừa nói, tay đẩy tiền lại gần hơn.
Thẩm Dịch Trạch nhìn Lâm Tiểu Thời một cái, giọng điềm tĩnh mà dứt khoát: "Ở chỗ tớ và Phan Tụng, con gái không cần làm mấy chuyện này."
Anh quay sang liếc Phan Tụng, đối phương lập tức hiểu ý, khoác tay lên vai Thẩm Dịch Trạch nói thêm: "Đúng rồi, nguyên tắc của tôi với Thẩm Dịch Trạch là vậy đó, chuyện gì bọn tôi cũng đứng ra trước."
Lâm Tiểu Thời cầm tiền, do dự giằng co một chút rồi cũng đành rút tay lại.
Ông chủ bị cảnh tượng đó chọc cười, vừa cười vừa đi mở khóa thuyền.
Khi ông giúp bọn họ mặc áo phao, vẫn còn tươi cười nói với Thẩm Dịch Trạch: "Các cháu nói hay lắm, nhưng lát nữa nhớ chú ý an toàn nhé."
Tác giả có lời muốn nói:
Chuyện "cho cá ăn dứa" này mọi người đừng bắt chước nhé.
Còn chuyện "đút cơm" thì đúng là chuyện thật từng xảy ra với thầy giám thị hồi tôi đi học, nhưng tôi cũng không khuyến khích đâu — vì tôi thật sự từng thấy cơm trắng bị ngâm trong nước suốt một tuần mà vẫn chưa ăn hết...
Được rồi, mấy hôm nay thời gian đăng truyện đều khá muộn, tôi sẽ điều chỉnh sớm thôi.
Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ~