[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Đam] Cậu Ấy Tốt Thật - Hải Để Kiến Nguyệt
Chương 39: Ăn ý
Chương 39: Ăn ý
Chương 39: Ăn ý
Thịnh Ngộ bị 'bắt' đi.
Cậu còn chưa hoàn hồn đã bị Hạ Dương khoác vai, đi được một đoạn mới phát hiện không mang theo gì, chỉ mang theo người, tay còn bưng bát tào phớ.
Hạ Dương hôm nay đặc biệt im lặng, trên đường đến quán đánh bài vẫn nắm chặt dây dắt con chó đen đi phía trước, thỉnh thoảng lắc đầu, không biết có phải cục tức đó vẫn chưa nguôi.
Thịnh Ngộ đi sau hai bước sóng vai với Lộ Tự Chu, nói bằng giọng chỉ hai người nghe thấy: "Không phải là Hồng Môn Yến chứ?"
Lộ Tự Chu lại cười một tiếng, lười biếng hỏi: "Hồng Môn Yến kiểu gì?"
Thịnh Ngộ không nghĩ tới.
Cậu chỉ cảm thấy hai anh em này rất khó hiểu, vừa nãy còn đòi đánh đòi giết, đột nhiên lại chuyển sang kênh gia đình, chủ đề vừa chuyển là về nhà ăn cơm.
"Kỳ kỳ... không hiểu nổi các cậu."
Thịnh Ngộ cúi đầu ăn hết tào phớ, chép miệng, đi ngang qua thùng rác, vứt bát nhựa đi.
Hai địa điểm cách nhau không xa, nếu đi nhanh, mười phút là đến.
Ba người đi đường tắt, từ ngã ba chui ra thì thấy một chiếc xe sang đang đỗ bên đường.
Có những chiếc xe sang phải dùng mắt tinh mới nhận ra, có những chiếc xe sang thì chỉ thiếu nước viết chữ 'sang' lên, chiếc này thuộc loại sau, nó là một chiếc xe mui trần màu đỏ tươi.
Thịnh Ngộ liếc qua một cái là biết chủ xe là ai, lẩm bẩm: "Thịnh Gia Trạch..."
Hạ Dương cũng rất ngạc nhiên, lúc cậu ta đi ngoài cửa nhà còn chưa có chiếc xe này.
Ba người mang theo nghi vấn vén rèm cao su lên, không đợi ai lên tiếng trước, bầu không khí nặng nề ập tới chiếm lấy từng kẽ hở, dọa cho họ phải nuốt lại những lời đã đến miệng.
Quán đánh bài ngày thường náo nhiệt đã được dọn sạch, trên sàn còn sót lại vỏ hạt dưa, giấy vụn, quanh bình phong trong sảnh bày biện lộn xộn, chỉ có một bàn có người ngồi.
Bàn đó chỉ có hai người ngồi, người ngồi ở vị trí chủ tọa là chủ nhân của quán đánh bài này, Văn Tú.
Trên bàn đặt một vài tài liệu giấy, người phụ nữ dùng ngón tay chỉ từng chữ từng chữ để đọc, việc đọc rất vất vả, khiến bà nhíu lại đôi lông mày thưa thớt, nhưng dù vậy, bà vẫn đọc rất nghiêm túc.
Đối diện bà là một người đàn ông trẻ tuổi, rất đẹp trai, mặc một bộ vest lịch sự giống như một con khỉ đột mặc đồ người, ngồi ngay ngắn chưa được hai phút đã không nhịn được mà vắt chân chéo.
Người xem tài liệu là dì.
Con khỉ đột là Thịnh Gia Trạch.
Những ngón tay thô ráp của người phụ nữ di chuyển trên giấy, đến một chữ nào đó, lông mày bà nhíu lại càng chặt hơn, bèn đẩy tập tài liệu đến trước mặt người thanh niên, hỏi: "Đoạn văn này có ý gì?"
Thịnh Gia Trạch vội vàng ngồi thẳng dậy, nhìn.
"Dựa theo quy luật di truyền học của Mendel...
ờ, đây đều là luận cứ, không quan trọng, cô cứ xem thẳng kết luận là được."
Anh ta giúp lật đến một trang nào đó, chỉ vào 'chứng minh Thịnh Khai Tế là cha ruột của Lộ Tự Chu', rồi lại liếc nhìn người phụ nữ trước mặt, cẩn thận nói: "Đoạn văn này cô có thể hiểu được chứ..."
Văn Tú nhíu mày: "Luận cứ là gì?"
Thịnh Gia Trạch: "...”
Đang không biết trả lời thế nào, người phụ nữ trước mặt đột nhiên ngước mắt lên, nhìn về phía cửa: "Về rồi à?
Đói không, có muốn ăn cơm trước không."
Giờ phút này ai mà muốn ăn cơm.
Ba người đứng ở cửa, không dám lên tiếng, đồng loạt lắc đầu.
Văn Tú lại tiếp tục xem tài liệu, nói: "Vậy lên lầu trước đi, đây là chuyện của người lớn, các cháu đừng quan tâm."
Đến đầu cầu thang, Thịnh Ngộ không cẩn thận bắt gặp ánh mắt của Thịnh Gia Trạch, vội vàng mấp máy môi không tiếng động hỏi: Anh đến làm gì?
Thịnh Gia Trạch nhếch khóe môi, dở khóc dở cười.
Anh ta cũng muốn biết anh ta đến làm gì.
Một tiếng trước, hai nhà đã gọi điện thoại, đại khái nói rõ đầu đuôi sự việc, làm dì và Hạ Dương sợ hãi không nhẹ.
Người nhà họ Lộ không biết chuyện, Thịnh Khai Tế thì biết, để tránh đối phương cảm thấy đây là một trò đùa nên sau khi thông báo bằng miệng, ông lại tìm một người nhà họ Thịnh, mang đến vài tập tài liệu giấy.
Người nhà họ Thịnh này chính là Thịnh Gia Trạch.
Ông bận rộn xử lý đám paparazzi, không rảnh tay bèn túm lấy Thịnh Gia Trạch làm lính tạm.
Trong tài liệu ngoài báo cáo giám định huyết thống, còn có những sự kiện lớn nhỏ của Thịnh Ngộ từ lúc sáu tuổi, bao gồm tốt nghiệp trường tiểu học nào, đạt được giải thưởng gì... liệt kê rõ ràng, giống hệt một bản sơ yếu lý lịch cá nhân.
Thịnh Khai Tế là như vậy, thích quy trình hóa những chuyện đơn giản, tuy xuất phát điểm tốt, nhưng đôi khi thật sự khiến người ta đau đầu.
Đầu Thịnh Gia Trạch bây giờ không chỉ to mà còn đau.
Không ai nói cho anh ta biết vị này xem báo cáo nghiêm túc như vậy!
Mãi mới xem xong báo cáo giám định, Văn Tú cầm lấy tập 'sơ yếu lý lịch cuộc đời Thịnh Ngộ' dài dòng kia.
Bà xem dòng đầu tiên đã dừng lại, hỏi: "Chữ 'Ngộ' này có ý nghĩa gì không?"
Câu hỏi này làm khó Thịnh Gia Trạch.
"Ờ, cái này..."
Anh ta không trả lời được, bắt đầu nói bừa: "Ngũ hành, đúng vậy, ngũ hành của tôi thiếu Thủy, nên tên là Trạch, Tiểu Ngộ thì... thiếu Mộc.”
"Chỉ thế thôi à?"
Văn Tú không hài lòng lắm:"Lúc Tự Chu chào đời, tôi đã tra từ điển nửa tháng trời, các cụ già ở quê nói, tên xấu báo điềm xấu, tên tốt mang lại may mắn, nhà các người lớn như vậy sao lại vô dụng thế, chỉ để ý đến ngũ hành."
Thịnh Gia Trạch: "..."
Văn Tú lại xem thêm vài đoạn, càng xem càng không vui, cuối cùng gập tập tài liệu lại, lạnh mặt nói: "Thôi bỏ đi, xem mà bực mình, đứa trẻ tám tuổi mỗi ngày học năm lớp năng khiếu...
May mà Tự Chu không lớn lên ở nhà các người."
Thịnh Gia Trạch nào dám nói gì.
"Cậu về đi, mấy trang giấy này để lại, tôi từ từ xem."
Người phụ nữ "vèo" một cái đứng dậy, ghế trượt ra xa, xua tay đuổi khách: "Nấu không nhiều món, không giữ cậu lại ăn cơm đâu."
*
Bên kia, ba người lên lầu đang áp sát vào khe cửa đầu cầu thang nghe lén.
—Chủ yếu là Hạ Dương và Thịnh Ngộ nghe lén, Lộ Tự Chu không có hứng thú này.
"Người này là ai vậy?
Cậu quen không."
Hạ Dương áp tai vào khe cửa, hỏi Thịnh Ngộ bên cạnh.
Thịnh Ngộ áp vào khe cửa nhìn ra ngoài, trong tầm mắt chỉ có thể mơ hồ thấy được chân của hai người, không thấy được nửa người trên, nghe vậy bèn trả lời: "Thịnh Gia Trạch, anh tôi."
"Ồ."
Hạ Dương đáp một tiếng.
Giây tiếp theo nhận ra không đúng, quay đầu không vui sửa lại: "Cậu có anh nào khác đâu, chỉ có mình tôi thôi."
"..."
Thịnh Ngộ không lên tiếng.
Hạ Dương ngẫm nghĩ một chút về mối quan hệ giữa các nhân vật, đột nhiên cười lên, quay đầu nhìn về phía Lộ Tự Chu đang tựa vào bệ cửa sổ, ra vẻ không liên quan đến mình, nói: "Này, anh họ ruột của cậu đấy, không qua xem một chút à?"
Lộ Tự Chu tựa vào bệ cửa sổ đứng thẳng người, vừa định nói gì đó, hai người đang nghe lén đột nhiên tan tác như chim vỡ tổ, một người cầm cây chổi giả vờ quét nhà, một người cầm phất trần phủi phủi.
Giây tiếp theo, cửa cầu thang bị người ta đẩy ra, dì đứng ở cửa không nói một lời.
Sự im lặng đáng sợ kéo dài gần năm phút.
Hạ Dương không muốn quét nữa, nhưng cũng không dám dừng lại, cứ thế chổng mông gãi ngứa cho sàn nhà.
Thịnh Ngộ càng không dám quay đầu lại, giả vờ nghiêm túc phủi bụi, vừa phủi vừa đi, đi ngang qua nửa phòng khách nhỏ, dịch đến bên cạnh Lộ Tự Chu.
Cậu có hơi căng thẳng, cần một người quen để trấn giữ.
Trời vẫn còn chút ánh sáng le lói, Lộ Tự Chu tựa vào cửa sổ ngược sáng, vẻ mặt mờ ảo và nhàn nhạt.
Thịnh Ngộ vừa đứng vững, ngón tay buông thõng bên người đã bị nắm lấy.
Khác với kiểu nắm tay để mượn sức thường ngày, lực tay của Lộ Tự Chu rất nhẹ, những ngón tay lành lạnh dễ dàng chen vào kẽ tay, mười ngón đan vào nhau co lại nắm chặt.
Thông qua hành động nhỏ bé này, truyền cho cậu một chút cảm giác an toàn.
Lầu hai không bật đèn, tầm nhìn tối mờ, không ai để ý đến hành động nhỏ của họ, chỉ nghe thấy giọng nói lạnh nhạt của Lộ Tự Chu bình tĩnh và trôi chảy, như thể đã tập dượt trong đầu cả vạn lần: "Là vấn đề của cháu, cháu và nhà họ Thịnh chưa thỏa thuận xong, nên vẫn luôn giấu hai người; cháu không thích nghi được với nhà họ Thịnh, nên đã làm cho tình hình rất căng thẳng.
Thịnh Ngộ ngay từ đầu đã hy vọng có thể chính thức gặp mặt hai người, là cháu đã gây khó dễ, vì tôn trọng ý muốn của cháu, nên cậu ấy mới luôn giấu mà không nói...”
Một đoạn văn dài lê thê, cả phòng im lặng.
Mắt Hạ Dương trợn trừng như chuông đồng, cây chổi cũng sợ đến rơi xuống đất.
"Vậy thì sao?"
Dì "cạch" một tiếng bật công tắc đèn, khá bình tĩnh hỏi: "Cháu muốn nói gì?"
Đèn huỳnh quang đột ngột sáng lên, Lộ Tự Chu không quen mà nghiêng đầu một chút, bắt gặp vẻ mặt 'cậu đang nói cái quỷ gì vậy' của Thịnh Ngộ.
"..."
Thịnh Ngộ luôn như vậy, chuyện tốt thì không bon chen, chuyện xấu thì nhất quyết phải cùng gánh vác.
Uất ức cũng không nói, yên lặng tìm một góc cuộn mình, giống như một con vật nhỏ ngủ đông.
Lộ Tự Chu có thể nhìn ra, cậu rất thích dì.
Theo kế hoạch của cậu ấm nhà họ Thịnh, cuộc gặp gỡ của hai dì cháu nên diễn ra vào một ngày lành tháng tốt, cậu mặc quần áo lịch sự, cổ áo và giày đều sạch sẽ gọn gàng, mang theo những giấy khen chứng nhận lớn nhỏ của mình, trong một môi trường có lẽ không cao cấp nhưng nhất định yên tĩnh, trịnh trọng tiết lộ thân phận.
Một cảm giác nghi lễ buồn cười.
Lộ Tự Chu không có ý kiến gì, nhưng đến lúc này, hắn lại hy vọng Thịnh Ngộ có thời gian để chăm chút những thứ hào nhoáng vô bổ đó.
Ít nhất không nên như bây giờ, thảm hại vội vã, còn bị lửa giận lan đến.
"Cháu muốn nói, là vấn đề của cháu, dì đừng trách cậu ấy."
Lời vừa dứt, Lộ Tự Chu vừa ngước mắt lên, dì đã trong nháy mắt xuất hiện trước mặt, một cái tát giơ cao—
Bốp!
Tát vào cánh tay hắn.
"Dì thật là—đời trước mẹ cháu nợ cháu..."
Dì tức đến thở hổn hển, ngón tay chỉ vào hắn run rẩy không ngừng:"Dì trong mắt cháu là cái gì?!
Hả!
Là cái gì?!
Là một người mù chữ không phân biệt phải trái sao!
Trách nó làm gì!
Bà đây thật sự muốn nện chết cháu!"
"Cháu hoàn toàn không hiểu tại sao dì tức giận đúng không?
Hả!"
Lộ Tự Chu mím môi, "...Biết, chuyện lớn như vậy, cháu không nói với nhà."
Dì trừng mắt nhìn hắn, vành mắt lập tức đỏ hoe:"Biết mà cháu còn nói nhảm!
Sao, bây giờ dì không quản được cháu nữa à?!
Cháu mới mười bảy tuổi, một mình chạy đi nói chuyện với người lớn, cháu có sợ không!
Lỡ người khác không thích cháu, không nhận cháu, làm cháu mất mặt, đến một người chống lưng cháu cũng không có!”
Dì mắng người lại lôi chuyện cũ ra nói.
Nói đi nói lại, đột nhiên bắt đầu hồi tưởng quá khứ, từ lúc Lộ Tự Chu còn mặc quần thủng đít, mắng đến lúc bảy tám mươi tuổi chưa có điểm dừng.
Thịnh Ngộ lúc đầu còn lo lắng bất an, đến đoạn sau đã nghe đến tê dại, thậm chí có hơi nhàm chán, bắt đầu nghịch ngón tay Lộ Tự Chu.
Gần đây tần suất họ nắm tay tăng vọt, lúc đầu còn ngại ngùng chỉ nắm cổ tay, sau này hoảng loạn là không nghĩ nhiều nữa, dù sao cũng là con trai, nắm tay cũng không có gì.
Nếu là một năm trước, có lẽ Thịnh Ngộ sẽ không thản nhiên như vậy, nhưng cậu và Lộ Tự Chu thực sự đã trải qua quá nhiều chuyện, so ra, nắm tay dường như chỉ là một việc nhỏ bé không đáng kể có thể hấp thụ sức mạnh.
Đốt ngón tay giữa của Lộ Tự Chu có một vết chai, đó là vị trí cầm bút, sờ vào rất thô ráp.
Thịnh Ngộ cũng có vết chai này, nhưng phạm vi không lớn bằng Lộ Tự Chu, nên cậu khá hứng thú với vết chai này, lúc dùng đầu ngón tay cảm nhận, giống như đang cảm nhận một dấu ấn độc quyền của đối phương.
Có lẽ Lộ Tự Chu bị cào đến ngứa, dùng móng tay cào vào lòng bàn tay cậu một cái, ý là ngoan ngoãn một chút.
"...Hai đứa làm gì thế?"
Dì đang mắng đến hăng say, vừa quay đầu lại, thấy hai người nắm tay, cào tới cào lui, hoàn toàn không để bà vào mắt.
Lộ Tự Chu lập tức buông ra, mặt mày nghiêm túc: "Cậu ấy nói cậu ấy đói."
Dì khựng lại: "Đứa trẻ này... sao không nói chứ."
Bà lập tức hắng giọng, sửa lại cổ áo, ánh mắt dừng lại trên mặt Thịnh Ngộ, những lời đã nghĩ sẵn đột nhiên quên mất, vành mắt dâng lên vị chua.
"Cháu với mẹ cháu... khá giống."
Bà có hơi lúng túng giơ tay lên, có lẽ định xoa đầu Thịnh Ngộ, không hiểu sao lại chuyển hướng, vỗ vai đứa trẻ: "Đi, đi ăn cơm với dì."
Cả một ngày náo loạn cuối cùng cũng kết thúc.
Lộ Tự Chu thở phào nhẹ nhõm.
Năm phút sau, hắn bị dì cầm cây chổi lớn đuổi ra khỏi quán đánh bài, lúc này mới biết mình đã thở phào quá sớm.
*
Hạ Dương thường xuyên bị mẹ đuổi ra ngoài, nhưng đây là lần đầu tiên thấy Lộ Tự Chu bị đuổi ra ngoài.
Ý nghĩ đầu tiên của cậu ta là hả hê khi người gặp hoạ, nhưng rất nhanh đã biến thành lo lắng, tối muộn rồi anh Lộ có thể đi đâu được chứ.
"Mày lo gì không đâu, nó tài giỏi lắm, không giống mày đâu, còn có thể nói chuyện với chủ tịch, thân thế có vấn đề cũng không cần nói cho người lớn, tự mình quyết định được."
Dì cầm đũa, nói giọng mỉa mai.
Bữa cơm này diễn ra khá bình lặng, Hạ Dương lo lắng nhưng không dám nói nhiều, Thịnh Ngộ lúc đầu lo lắng, sau đó không biết nghĩ đến điều gì, đột nhiên giãn mày, ngoan ngoãn ngồi xuống ăn cơm.
Dì giỏi nấu các món ăn gia đình, không hẳn là ngon xuất sắc, nhưng đậm đà, chắc chắn rất đưa cơm.
Lúc Thịnh Ngộ ăn đến bát thứ hai, dì bắt đầu trò chuyện với cậu.
"Bây giờ cháu ở đâu?"
"Hẻm Hỉ Thước, là căn nhà Lộ Tự Chu ở trước đây."
"Ồ..."
Dì gật đầu, "Căn nhà đó cũng được, yên tĩnh hơn quán đánh bài, nhưng cháu nhớ khóa kỹ cửa chính và ban công, hàng rào gần đó thấp, dễ bị trộm."
Thịnh Ngộ gật đầu.
"Cháu học ở đâu?"
"Trường số một thành phố, cùng lớp với Lộ Tự Chu.”
"Vậy thì tốt, chứng tỏ thành tích của cháu không tệ."
Sau một bữa ăn, dì đã nắm được tình hình gần đây của Thịnh Ngộ, còn tốt hơn cả đống giấy lộn mà nhà họ Thịnh gửi đến.
Ăn cơm xong, Thịnh Ngộ chuẩn bị về hẻm Hỉ Thước.
Dì cầm đèn pin, đứng ở cửa tiễn cậu, vẻ mặt luôn có chút man mác, nhìn cậu từ trên xuống dưới một lượt, thấy cậu cao ráo, chân dài, phát triển tốt, không kìm được mà gật đầu, vui mừng nói: "Cao thật, ngoan thật, trông tốt quá."
Thịnh Ngộ cười với bà một cái, nói: "Giống dì mà, không phải dì nói cháu giống mẹ sao, nói gọn lại là giống dì."
"Đứa trẻ này."
Dì tự nhiên biết đây là lời dỗ ngọt, nhưng vẫn bị dỗ đến không biết trời đất đâu, "Lúc trẻ dì cũng có chút nhan sắc đấy..."
Mãi đến lúc Thịnh Ngộ rẽ vào con đường nhỏ, vẫn còn nghe thấy tiếng bà gọi ở cửa: "Thường xuyên về ăn cơm nhé—”
-
Thịnh Ngộ cầm đèn pin, chạy một mạch về căn nhà cũ.
Đương nhiên, không phải vì sợ.
Từ xa cậu đã thấy lầu hai có ánh sáng, lập tức khẳng định suy đoán trong lòng, lao thẳng đến cửa, suýt nữa không phanh kịp.
Cậu không mang chìa khóa, tiến lên bấm chuông cửa, rồi lùi lại hai bước.
Chẳng mấy chốc, trên ban công quả nhiên thò ra một khuôn mặt quen thuộc.
"Tôi biết ngay cậu ở đây mà!"
Thịnh Ngộ lập tức nở nụ cười, cao giọng, nhảy lên vẫy tay về phía lầu hai, hét lớn: "Mau xuống mở cửa cho tôi!
Tôi không mang chìa khóa!"
Nam sinh ở ban công lầu hai, chống tay vào lan can nhìn qua.
Đêm có gió, tóc hấn bị thổi rối, vẻ mặt rất nhạt, mơ hồ ẩn chứa ý cười.
"Đến đây."
Lộ Tự Chu đáp.