Chương 21: Hỏa hoạn
"..."
Lộ Tự Chu mãi không có động tĩnh, Thịnh Ngộ đoán có lẽ hắn dậy quá sớm, chưa tỉnh ngủ, bèn đưa tay búng một cái trước mặt hắn: "Tỉnh lại đi—"
Sân nhà không lớn, bức tường hoa cẩm tú cầu nở rộ ngay sau lưng Thịnh Ngộ, chen chúc xum xuê, nhưng cũng không rực rỡ bằng người trước mắt.
Lộ Tự Chu cụp mắt xuống, thầm nghĩ phải tìm lúc nào đó đến bệnh viện kiểm tra, tim cứ đập loạn xạ mãi cũng không phải là chuyện tốt.
"Tỉnh mà."
Hắn giơ tay, xách chiếc túi ni lông đang móc trên ngón tay lên trước mặt Thịnh Ngộ:"Mang tào phớ đá đến này, ăn không?"
Sự chú ý của Thịnh Ngộ lập tức bị dời đi:"Ăn!
Có một bát thôi à, cậu không ăn sao?"
Lộ Tự Chu cúi đầu thay giày:"Tôi không thích đồ ngọt."
Căn nhà vẫn giữ nguyên dáng vẻ lúc hắn dọn đi, gần như không có gì thay đổi.
Thay giày xong, Lộ Tự Chu đứng ở huyền quan, ngón tay nắm chặt quai cặp, hiếm khi ngẩn người ra mấy giây.
Trước đây hắn từng về mấy lần, nhưng đa số là vào buổi tối, ánh sáng không được rõ ràng.
Mãi đến lúc này, hắn mới có cảm giác chân thực rằng mình đã từng sống ở đây.
Dường như hắn chỉ ra ngoài đi chơi xa vài ngày, lúc trở về mọi thứ vẫn không thay đổi, căn nhà cũ vẫn ở đây chờ hắn, trong từng ngóc ngách ẩn giấu những ký ức tuổi thơ mơ hồ.
Thịnh Ngộ lên lầu trước một bước, đứng ở đầu cầu thang gọi hắn: "Sao tào phớ không có thìa!
Lấy cho tôi cái thìa đi."
"Tự cậu đi mà lấy."
Lộ Tự Chu buột miệng đáp lại theo thói quen, nhưng giây tiếp theo lại ngoan ngoãn tháo cặp sách xuống, đi về phía nhà bếp.
Lấy một chiếc thìa tròn bằng inox, lúc hắn lên lầu, Thịnh Ngộ đã kê một chiếc ghế mới trước bàn học, bàn học đơn không đủ dài, đặt hai chiếc ghế trông có vẻ chật chội.
Thịnh Ngộ bèn dịch chiếc ghế của mình sang bên cạnh, tay chống trán vẫn đang nghịch bút, ánh nắng rực rỡ ngoài cửa sổ mạ một lớp viền vàng mịn như nhung lên đường nét bên má cậu.
Lộ Tự Chu đặt chiếc thìa trước mặt cậu, quay đầu lại nhìn: "Cậu mở cửa phòng tôi làm gì."
Thịnh Ngộ đang giải để, không ngẩng đầu lên:"Cậu cũng nói đó là phòng cậu mà."
"Tôi có ở đây đâu."
"Nghỉ trưa có thể dùng mà."
Thịnh Ngộ lật quyển vở ra sau để so đáp án, hài lòng tự chấm cho mình một điểm tuyệt đối, rồi ném bút đi: "Mở sẵn cho cậu đó, cậu muốn ngủ thì ngủ, không muốn thì thôi."
Lộ Tự Chu: "Cậu không cảm thấy…”
"Thấy gì?"
Thịnh Ngộ dời sách bài tập đi, mở nắp nhựa của hộp tào phớ, múc một thìa cho vào miệng, khẽ lắc lư đầu một cách khoan khoái.
"...Không có gì."
Cậu không cảm thấy ranh giới quá mơ hồ sao?
Cậu đưa cho tôi chìa khóa nhà, trong bến cảng an toàn của riêng mình lại dành cho tôi một góc không gian, đây không phải là sự chừng mực nên có giữa bạn học.
Nhìn theo nghĩa rộng, nó càng giống một mối quan hệ yêu đương hơn.
Nhưng thấy Thịnh Ngộ vô tâm vô phế, trong đầu toàn là tào phớ, Lộ Tự Chu lại đè nén sự nhạy cảm không đúng lúc này xuống.
*
Kỳ thi cuối kỳ sắp đến, cô Lưu Dung đã công bố thời gian thi dự kiến, bảo học sinh lớp 1 sắp xếp thời gian ôn tập hợp lý.
Cả đời này Thịnh Ngộ chưa bao giờ xếp hạng chót, bấm ngón tay tính toán thời gian, cảm giác khủng hoảng lập tức tăng vọt, thời gian tự học kéo dài gấp đôi, căn nhà sân cũ có hoa cẩm tú cầu kia bước vào cuộc chiến giằng co tắt đèn lúc hai, ba giờ sáng.
Lộ Tự Chu thì vẫn vậy, không nhanh không chậm, đối với hắn thì kỳ thi học sinh giỏi Toán Lý mới là bữa chính, thi cuối kỳ chỉ là món khai vị.
Hạ Dương bắt đầu nước đến chân mới nhảy, không còn rảnh rỗi chen vào "thế giới hai người" của Thịnh Ngộ và Lộ Tự Chu nữa, nghe nói hai người cùng nhau tự học cũng chỉ gào lên hai tiếng "Tình bạn ba người, nhưng tôi lại chẳng có tên trong đó", nhưng ngày hôm sau đã quên mất.
Hôm nay tan học muộn, Thịnh Ngộ đeo tai nghe, lững thững như một cái xác không hồn đến trạm xe buýt, ở trạm chỉ có một mình cậu, cái bóng đổ dài vào bồn cây xanh làm kinh động tiếng ve sầu khàn khàn.
Lộ Tự Chu vừa hay đi ngang qua, chân chống xuống đất, chiếc xe đạp địa hình nghiêng nghiêng dừng lại trước mặt Thịnh Ngộ.
Bấm chuông xe một cái, Lộ Tự Chu hỏi: "Cậu đi xe buýt à?"
"Ừm."
Thịnh Ngộ tháo một bên tai nghe ra, một ngày học liên tục đã tàn phá cậu đến mức hai mắt trống rỗng, như bị zombie ăn mất não: "Sao cậu vẫn chưa đi?
Hạ Dương đâu.”
"...Bọn tôi tan học cùng lúc."
Lộ Tự Chu nói: "Hạ Dương muốn ăn khuya, tôi lười đợi."
"...Ồ."
Thịnh Ngộ xoa xoa má, nói: "Tôi cũng không biết mình đang nói gì nữa, học đến ngáo rồi."
Lộ Tự Chu bèn quay mặt đi, nhìn ra con đường vắng vẻ không có mấy chiếc xe, nói: "Chuyến cuối cùng của xe 25 là 10 giờ rưỡi."
Tuyến 25 là chuyến xe Thịnh Ngộ thường đi để về hẻm Hỉ Thước.
Thịnh Ngộ vẫn chưa nhận ra cậu đang nói gì, mệt mỏi giơ tay lên xem đồng hồ.
Mặt đồng hồ không sáng.
Trong khóe mắt có một bóng đen đổ xuống, những ngón tay với khớp xương cân đối đột nhiên xuất hiện phía trên mặt đồng hồ, che khuất tầm nhìn của Thịnh Ngộ.
Lộ Tự Chu khẽ nói: "Đồng hồ điện tử kiểu cũ, phải bấm mới sáng."
Trên mặt đất có một cái bóng nghiêng, là Lộ Tự Chu nghiêng người qua để chỉnh đồng hồ giúp cậu.
Đêm hè oi bức, nhưng ngón tay của Lộ Tự Chu lại lành lạnh, giống như một bát nước đá giải khát, từ vị trí tiếp xúc trên cổ tay nhanh chóng lan vào máu, khiến cả người Thịnh Ngộ tỉnh táo hơn không ít.
"...Ồ.”
Cậu hoàn hồn, tiếp tục nhìn đồng hồ: "Bây giờ là mười một giờ mười hai phút giờ Bắc Kinh, cách chuyến xe cuối cùng còn..."
?
Mười một giờ mười hai phút?
Vậy thì còn chuyến cuối cùng cái búa ấy.
"Tỉnh rồi à?"
Lộ Tự Chu dựng thẳng xe đạp lên, nhướng mày.
Thịnh Ngộ thở ra một hơi dài, ngẩng đầu lên.
"Thương lượng một chút, đèo tôi một đoạn được không?"
"..."
Lộ Tự Chu ngồi thẳng hơn một chút, khẽ hất cằm, ra hiệu cho cậu nhìn: "Không có chỗ ngồi."
Xe đạp địa hình khác với xe đạp thông thường, tuy cũng là một loại xe đạp, nhưng tốc độ nhanh hơn, thao tác mượt mà hơn, vì vậy cũng đã lược bỏ một số chức năng, ví dụ như yên sau.
Thịnh Ngộ đứng dậy, ngồi lâu khiến động tác của cậu có chút chậm chạp, từ từ đi đến trước xe đạp, đưa tay gõ gõ vào thanh ngang trước yên xe:"Tôi thấy người khác đi rồi, chỗ này ngồi được."
"..."
Lộ Tự Chu càng im lặng hơn.
Ngồi thì ngồi được.
Hắn chưa từng đèo ai, nhưng nghe nói đi một chuyến về xương cụt có thể bị gãy nặng.
Ngón tay đặt trên tay lái, Lộ Tự Chu vô thức bóp phanh một cái, nói: "Chỗ này không phải để ngồi, lái xe không đúng quy cách, người thân hai hàng lệ rơi."
Thịnh Ngộ: "..."
Từ chối hai lần liên tiếp, hỏi nữa cũng mất hứng.
Thịnh Ngộ gật đầu một cái: "Vậy thôi, tôi bắt taxi đi vậy—"
Bước chân vừa quay đi, cổ tay đã bị người ta nắm lấy, bàn tay đó dùng chút sức, Thịnh Ngộ mất thăng bằng lùi lại hai bước, gần như ngã vào lòng Lộ Tự Chu.
Thậm chí còn tạo ra một cơn gió nhẹ.
Không ngờ hôm nay Thịnh Ngộ lại yếu ớt đến vậy, Lộ Tự Chu rõ ràng đã ngạc nhiên trong giây lát, thậm chí còn khẽ nhíu mày.
Nhưng vẫn phản ứng cực nhanh, lập tức đỡ lấy eo cậu, vị trí lòng bàn tay áp vào, là một vòng eo thon gọn, mảnh khảnh.
"..."
Một tư thế vô cùng hoang đường.
Hai người nhìn nhau một cái, rồi vội vàng và hoảng loạn quay đi.
"...Ngồi được, khó chịu đừng trách tôi."
Lộ Tự Chu đỡ cậu đứng vững, ngón tay thu về có chút lúng túng nhét vào túi, cúi mắt nhìn xuống mặt đường nhựa, thản nhiên nói: "Tôi có thể đưa cậu đến tận cửa nhà."
"Ồ."
Suy nghĩ một lát, Thịnh Ngộ có hơi hỗn loạn hỏi: "Lái xe không đúng quy cách... lỡ bị cảnh sát giao thông bắt thì sao."
"..."
Lộ Tự Chu: "Vậy thì chúng ta đi tù."
Sự rung động xảy ra trong vội vã, rồi kết thúc trong chớp nhoáng, giống như chuồn chuồn khẽ lướt trên mặt hồ, không để lại dấu vết, chỉ còn lại những gợn sóng lăn tăn, lan tỏa.
Lúc ngồi lên chiếc xe "chui" này, Thịnh Ngộ vẫn chưa coi lời của Lộ Tự Chu "khó chịu đừng trách tôi" là thật.
Năm phút sau.
Thịnh Ngộ mặt đơ ra, giọng nói không còn chút sức sống nào theo gió lọt vào tai Lộ Tự Chu ngồi phía sau: "Còn—bao—lâu—nữa—mới—tới—"
Tiếng gió làm mờ đi âm lượng, cậu phải gào lên, phối hợp với giọng điệu sắp chết đến nơi, rất có tính hài hước.
Dù sao thì Lộ Tự Chu cũng không nhịn được, lồng ngực rung lên trầm thấp.
Thịnh Ngộ: "..."
Có gì đáng cười?
Xe đạp địa hình đèo người, yêu cầu đối với người được đèo khá cao, tương đương với việc co ro trong lòng người lái, ngồi nghiêng, chỉ dựa vào một thanh ngang để chịu trọng lượng.
Nếu là một cô gái nhỏ nhắn còn có thể khả thi, tiếc là Thịnh Ngộ là một chàng trai được nuôi dưỡng đầy đủ và phát triển tốt.
Trọng lượng sáu bảy mươi kilôgam, đè lên một thanh ngang... mông cậu sắp nát rồi!
"Mười phút..."
Cơn gió gào thét qua kéo dài âm cuối của Lộ Tự Chu, nghe có vẻ dịu dàng đến lạ:"Tôi sẽ cố gắng đi thật ổn định, không làm cậu bị xóc."
Qua khỏi con đường chính, là những con hẻm quanh co, xe đạp địa hình dừng lại, Lộ Tự Chu đưa tay ra sau lục lọi trong túi bên hông cặp sách, lấy ra một chiếc đèn pin đưa cho Thịnh Ngộ: "Giúp tôi chiếu sáng.”
Thịnh Ngộ đang cố gắng cúi người xuống thấp.
Khoảng cách giữa Lộ Tự Chu và tay lái chỉ có bấy nhiêu, nếu cậu cúi không đủ thấp, lưng sẽ chạm vào lồng ngực của Lộ Tự Chu... thân mật đến mức có thể cảm nhận được nhịp thở.
Đây đâu phải là được đèo một đoạn, đây là toàn bộ quá trình bị xử tử công khai của cậu.
"Còn bao xa nữa?"
Thịnh Ngộ không quay đầu lại nhận lấy đèn pin, bấm công tắc, giọng nói uể oải, nghe ra được sự buồn bực.
"Sắp rồi."
Lộ Tự Chu kéo khóa cặp sách lại, ánh mắt lướt qua đường cong gồ lên trên lưng cậu trong giây lát, không hiểu sao lại cảm thấy trong lòng mình đang ôm một chú thỏ Bắc Cực.
Đứng lên thì to, cuộn lại thì nhỏ xíu.
Vừa vào hẻm, Thịnh Ngộ liền im lặng như uống phải thuốc câm.
Đi qua một con hẻm tối đen, điểm sáng của đèn pin bắt đầu lệch đi, mấy lần không chiếu đường mà chiếu vào tường hai bên.
Lộ Tự Chu đi chậm lại, nghiêng đầu liếc nhìn, phát hiện Thịnh Ngộ đã nhắm mắt lại.
"...Cậu sợ tối à?"
Giọng nói đột ngột vang lên trong con hẻm yên tĩnh làm Thịnh Ngộ giật mình.
Tuyệt chiêu giả chết của cậu cứ thế bị cắt ngang.
"Có một chút."
Sợ tối có hơi mất mặt, nhưng già mồm cãi láo còn mất mặt hơn.
Thịnh Ngộ hé mắt ra một khe nhỏ, điều chỉnh lại vị trí của đèn pin, để Lộ Tự Chu có thể nhìn rõ đường phía trước.
"Từ nhỏ đã vậy à."
"Cũng không hẳn, bắt đầu từ lúc tám chín tuổi, hồi nhỏ tôi chẳng sợ gì cả."
Thịnh Ngộ khẽ điều chỉnh lại tư thế ngồi, cảm nhận được hơi thở của Lộ Tự Chu phả vào bên cổ, có chút không tự nhiên mà nghiêng đầu, nhưng nhịp tim lại ổn định một cách kỳ lạ ngay khoảnh khắc cảm nhận được người phía sau.
Lộ Tự Chu cụp mắt xuống, hỏi: "Tại sao lại là tám chín tuổi?”
"Tám chín tuổi... bắt đầu hiểu chuyện rồi, hiểu chuyện rồi thì sẽ biết sợ."
Giải thích như vậy cũng hợp lý.
Lộ Tự Chu không hỏi nữa.
*
Đầu óc Thịnh Ngộ mê man, lên lầu là lao thẳng lên giường, cửa chính vẫn là Lộ Tự Chu đóng giúp.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, cậu mới phát hiện ở huyền quan có thêm một chiếc đèn pin, dưới đèn pin còn đè một tờ giấy ghi chú:
【Để trong ngăn kéo, đừng vứt vào thùng rác.】
...Phiền chết đi được!
Chỉ là mất mặt mấy lần thôi mà, người này rốt cuộc định nhắc đi nhắc lại bao nhiêu lần!
Trong lòng thì oán thán như vậy, nhưng tâm trạng của Thịnh Ngộ lại tốt một cách bất ngờ, nhét đèn pin vào cặp sách, ngân nga hát rồi đi học.
Đèn pin tạm thời chưa có đất dụng võ, bởi vì giáo viên vật lý chết tiệt hôm nay không có ở trường, đi dự giờ ở trường khác, học sinh lớp 1 nước mắt lưng tròng, che mặt khóc rống, ăn mừng cuối cùng mình cũng có một buổi tự học buổi tối trọn vẹn.
Thói quen về nhà lúc sáu giờ lại một lần nữa trở lại với Thịnh Ngộ.
Tiếc là hôm nay cậu phải trực nhật, ở lại trường mất nửa tiếng, nếu không thì đã về nhà sớm hơn rồi.
Hiếm khi trời còn sớm, Thịnh Ngộ mua hai ly trà sữa ở cổng trường, vừa đi vừa nhắn tin cho Lộ Tự Chu:
【Thầy Lộ, hẹn không?】
Lộ Tự Chu: 【...Hẹn kiểu gì?
Cờ bạc trai gái tôi không dính vào.】
Thịnh Ngộ cắn ống hút, nén cười.
Từ lúc họ trở nên thân thiết, lịch sử trò chuyện cũng có chút không kiêng kỵ, nếu để người khác nhìn thấy, có khi phải báo cảnh sát mạng đến bắt cả hai.
Thịnh Ngộ: 【A (T^T) Bẩn thỉu quá đi, tôi chỉ muốn hẹn cậu học bài thôi, cậu nghĩ đi đâu vậy.】
Lộ Tự Chu: 【Đến nhà cậu?】
Thịnh Ngộ: 【Không thể vì học bài mà đến khách sạn thuê phòng được chứ. (T^T)】
Lộ Tự Chu: 【...】
Thịnh Ngộ chụp một bức ảnh ly trà sữa trong tay, gửi qua, nói: 【Thầy Lộ, mang cống phẩm cho thầy đây.】
Khung chat im lặng một lúc, Lộ Tự Chu cũng gửi một bức ảnh.
Là một con phố vắng vẻ nào đó, trông có chút quen mắt.
Lộ Tự Chu: 【Xuất phát rồi, trên đường đi mua nhang đèn cho cậu đây.】
Thịnh Ngộ: 【...】
Dự kiến về đến nhà khoảng bảy giờ, vừa đúng giờ cơm, Lộ Tự Chu đặt hai suất cơm hộp ở một quán ăn nhỏ gần đó, hẹn bảy giờ giao đến.
Thịnh Ngộ thấy hắn ở nhà một mình có vẻ khá thoải mái, không còn vẻ gò bó kiềm chế như mấy ngày đầu, bèn giao cho hắn thêm một nhiệm vụ: 【Thầy Lộ thân yêu, có bận không, nếu không bận thì đến tiệm tạp hóa lấy giúp tôi kiện hàng với.】
Thầy Lộ thân yêu trả lời cậu: 【Cậu về nhà chẳng phải đi ngang qua tiệm tạp hóa sao?】
Thịnh Ngộ: 【Tôi lười.】
Lộ Tự Chu: 【...】
Rất thành thật.
Lộ Tự Chu bảo cậu gửi mã lấy hàng, Thịnh Ngộ trực tiếp cho số đuôi điện thoại, bảo thầy Lộ cứ đến máy tự động tìm.
Cậu thường mua mấy món đồ vô dụng, cụ thể có mấy kiện hàng cậu cũng không rõ.
Cuộc trò chuyện này kết thúc, Lộ Tự Chu không hề nổi bong bóng nữa.
Giữa đường xuống xe buýt, Thịnh Ngộ còn báo cáo cho hắn: 【Đệ tử nhỏ của thầy đã đến trạm xe buýt.】
Lộ Tự Chu vẫn không trả lời, không biết đang bận gì.
Hẻm Hỉ Thước hôm nay đặc biệt náo nhiệt, đầu ngõ trong ba lớp ngoài ba lớp vây kín người, Thịnh Ngộ bị kẹt lại bên đường, nghe các ông bà cô chú trao đổi thông tin, dường như có một ngôi nhà bị cháy, có người bị mắc kẹt, lính cứu hỏa đang tiến hành cứu hộ.
Tiếng còi hú vang vọng khắp con ngõ cũ kỹ này.
Nghe nửa câu đầu, tim Thịnh Ngộ lập tức thắt lại, vội túm lấy một ông chú hỏi: "Nhà nào bị cháy vậy ạ?
Số nhà bao nhiêu?"
Ông chú không phải dân hêm Hỉ Thước, đi bộ một cây số đến hóng chuyện, làm sao biết được số nhà ở đây.
"Không rõ nữa, nghe nói là một nhà có nhiều người đánh mạt chược, còn bán hàng nữa."
Nghe miêu tả có vẻ giống tiệm tạp hóa.
Trái tim đang treo lơ lửng của Thịnh Ngộ đáng xấu hổ mà hạ xuống một chút—không liên quan đến mình, may quá.
Trước thiên tai bất lực, con người ta luôn ích kỷ.
Cậu lại hỏi: "Có ai bị thương không ạ?"
"Không rõ.
Hình như phát hiện sớm, mọi người đều chạy tán loạn rồi, nhưng có một cậu con trai bị kệ hàng đè lên, không biết đã cứu ra được chưa."
Đám đông dày đặc như thủy triều, chặn kín lối đi, có lính cứu hỏa ở đây, người xem cũng không giúp được gì, Thịnh Ngộ nhìn một lúc đám đông rồi đi đường vòng về nhà.
Căn nhà cũ của nhà họ Lộ rất gần tiệm tạp hóa, ở giữa chỉ có hai ba nhà, dây cảnh giới vừa hay kéo đến nhà phía trước.
Đám cháy đã được dập tắt, trong không khí có thể ngửi thấy mùi tro tàn sau khi lửa tắt, vừa hăng vừa sặc.
Thịnh Ngộ mang theo tâm trạng vừa may mắn vừa nặng nề mở cửa vào nhà, việc đầu tiên là gọi một tiếng "Thầy Lộ?", cố gắng tìm người chia sẻ cảm xúc ngũ vị tạp trần này.
Không có ai trả lời, tiếng vọng vang lên rồi chìm vào im lặng.
Thịnh Ngộ đột nhiên có một dự cảm vô cùng chẳng lành.
Cậu đứng ngây người ở cửa hai giây, rồi đột nhiên quăng cặp sách xuống, ba chân bốn cẳng lao lên lầu—
Hai phòng ngủ đều mở cửa, trên bàn phòng cậu có một chiếc cặp sách màu đen, bên cạnh cặp sách là hai bát tào phớ xếp chồng lên nhau, hơi nước bốc lên làm ướt chiếc túi ni lông trong suốt.
Còn phòng kia, phòng dành cho Lộ Tự Chu—
Một bên cửa sổ hé mở, tấm rèm vải caro quen thuộc quấn lấy khung cửa sổ, cành cây ngoài cửa sổ xào xạc.
Trên tủ đầu giường đặt một chiếc điện thoại vỏ đen.
Người không có ở đó.
Trong tiếng gió se lạnh, suy nghĩ và hơi thở của Thịnh Ngộ như ngừng lại.
Một lát sau, cậu đột nhiên tự tát mình một cái, nỗi đau đánh thức hồi chuông cảnh tỉnh của linh hồn, màng nhĩ ong ong, những suy nghĩ hỗn loạn hiện ra một đầu mối.
Không kịp suy nghĩ sâu xa, Thịnh Ngộ như một con robot nhỏ đột nhiên khởi động thành công, lao ra ngoài như một cơn gió—
Nếu cậu thật sự là robot, thì lúc này tất cả điện năng chắc chắn đều dùng để chạy.
Bởi vì đầu óc cậu trống rỗng.
Dây cảnh giới kéo xa, không nhìn rõ cảnh tượng cụ thể, Thịnh Ngộ đi đường tắt vòng đến cửa tiệm tạp hóa, ngôi nhà lầu hai tầng cũ kỹ nhưng từng rất sầm uất kia đã cháy đen thui, vỏ ngoài còn tạm nguyên vẹn, bên trong là một đống đổ nát, như một con quái vật lớn bị thiêu rụi hết da thịt chỉ còn lại bộ xương.
Lửa lan ra ngoài, thiêu rụi một vòng cỏ dại xung quanh, như để lại một vết sẹo hình bán nguyệt.
Thịnh Ngộ chen lên phía trước, kéo dây cảnh giới chui vào trong, chưa chạy được hai bước, có người mang theo mùi khói thuốc súng lao tới, đè chặt lấy cậu.
"Thằng nhóc ngu nào đây!
Bên trong đang cháy ngùn ngụt, nóng chết người đấy, cậu chạy vào đó nộp mạng à—"
Quay đầu lại nhìn, là bà chủ tiệm.
Tóc bà bị cháy sém, mặt đầy bụi đen, nhưng mắt bà vẫn rất sáng, khí thế mắng người vẫn dồi dào như trước, "Cút, cút về cho ta—”
Thịnh Ngộ ngã ngồi trên đất, đầu gối có chút đau, cậu điều hòa lại hơi thở, rồi đột nhiên nắm lấy cánh tay bà chủ, nói lớn: "Bạn cháu ở trong đó, cậu ấy ra chưa ạ?
Một cậu con trai rất cao, ở căn nhà có hoa cẩm tú cầu đằng kia, cậu ấy tên là Lộ Tự Chu, các người chắc chắn đã gặp qua—"
"Cậu nói lảm nhảm cái gì thế, lộ nào phố nào?"
Xung quanh ồn ào, tiếng còi xe cứu hỏa và xe cứu thương vang vọng bên tai, ngoài dây cảnh giới còn có đám đông xì xào bàn tán.
Bà chủ hoàn toàn không nghe rõ cậu nói gì, đẩy vai cậu ra ngoài: "Cậu ra ngoài trước đi!Chắc chắn bạn cậu không sao đâu!"
"Đợi đã—"
Thiếu niên trông rất thảm hại, lăn một vòng trên đất, người đầy bụi, mặt dính tóc bết lại vì mồ hôi, ngẩng đầu nhìn bà, vành mắt đột nhiên đỏ hoe.
"Bà chắc chắn nhớ cậu ấy, cậu ấy lớn lên ở con phố này, vừa nãy đến giúp cháu lấy hàng—”
Lời trần thuật đột ngột dừng lại, vành mắt thiếu niên ươn ướt, khẽ nói: "Không phải có người bị kệ hàng đè lên sao?
Bà cho cháu xem một cái, cháu xem có phải bạn cháu không..."
"Thịnh Ngộ?"
Một tiếng gọi trầm ổn và quen thuộc.
Thời gian như ngừng lại trong giây lát—
Thịnh Ngộ lướt qua giọng nói đó trong đầu, rồi đột ngột ngẩng lên.
Lộ Tự Chu đang đứng cách đó không xa, tay xách một cái xô, người cũng thảm hại như vậy, vẻ mặt có chút nghi hoặc.
"...Không sao rồi."
Thịnh Ngộ nói bằng giọng nghèn nghẹt, rồi buông bà chủ ra, cố gắng đứng dậy.
Không thành công, chân cậu mềm nhũn.
Cậu dứt khoát ngồi bệt xuống như vậy, hai tay chống ra sau đất, thở hổn hển, ngẩng đầu nhìn lên trời, ảo tưởng có thể nén lại những giọt nước mắt vô dụng kia.
"...Nó là mạng của cậu à!"
Bà chủ mắng một câu không mấy thiện cảm, rồi tiếp tục đi giúp đỡ.
Lộ Tự Chu không phải là mạng của cậu.
Nhưng Thịnh Ngộ thực sự đã trải qua cảm giác sống sót sau tai kiếp.
Giống như chính mình cũng vừa đi một vòng qua quỷ môn quan.
Giữa một vùng ồn ào náo động, Lộ Tự Chu đi về phía cậu, ngồi xổm xuống, bóng lưng rộng lớn đột nhiên bao trùm lấy Thịnh Ngộ.
"Sao cậu lại ở đây?"
Giọng Lộ Tự Chu rất trầm, "Sao cậu vào được đây."
"Không cẩn thận bị chen vào."
Thịnh Ngộ vừa nói bừa, vừa cúi đầu, giọng nói khàn khàn, không còn trong trẻo như thường ngày, "Cậu ở đây làm gì?"
Lộ Tự Chu quay đầu lại nhìn, "Vừa nãy không đủ người, tôi giúp dập lửa."
Thịnh Ngộ "ồ" một tiếng, "...Không liên lạc được với cậu, có chút lo lắng, nên tôi đến đây xem."
"Xin lỗi."
Lộ Tự Chu cụp mắt nhìn xoáy tóc bù xù của cậu, nói: "Không xa lắm nên không mang điện thoại, cứ nghĩ sẽ về nhanh thôi.”
"Có gì mà phải xin lỗi chứ."
Thịnh Ngộ lau mặt một cách mạnh bạo, ngẩng đầu lên, trên mặt đã không còn thấy gì khác thường, chỉ là vành mắt hơi đỏ, giọng mũi có chút nặng.
"Còn cần người không?
Tôi cũng có thể giúp."
Lộ Tự Chu: "Chắc là không cần, tôi đang chuẩn bị về."
Thịnh Ngộ bèn "ồ" một tiếng, loạng choạng đứng dậy, nói: "Vậy chúng ta về nhà thôi."
—Nguyên nhân vụ cháy ban đầu được xác định là do mạch điện cũ, vấn đề tương tự thường xảy ra ở các khu dân cư cũ, là vấn đề lịch sử để lại, chính quyền quận nên chịu trách nhiệm trực tiếp... còn với tư cách là người sử dụng nhà, ông Triệu và bà Tôn Mỗ Hồng có thể sẽ bị truy cứu trách nhiệm…
—Vụ tai nạn lần này có 0 người chết, 1 người bị thương, người bị thương đã được đưa đến bệnh viện kịp thời, gãy xương nhẹ ở cẳng chân, có hai vết bỏng độ hai nông trên người... những vết thương hiện tại được biết không ảnh hưởng đến sinh hoạt sau này…
Thịnh Ngộ lướt xem từng thông báo mới trong nhóm chat trong khu.
Cậu tắm qua loa, đang nằm trên giường hóng mát, bát tào phớ đá đã để trên bàn một tiếng, Lộ Tự Chu thấy cậu không có khẩu vị, bèn mang đi cất vào tủ lạnh dưới lầu.
Quạt máy ở cuối giường kêu vù vù, cơn gió oi bức không thể thổi tan đi cơn đau ở đầu gối.
Hai đầu gối đều bị trầy một mảng da, lúc cởi quần ra, cậu suýt nữa nhảy dựng lên, quay đầu lại còn phải già mồm trước mặt Lộ Tự Chu: "Không biết quệt vào đâu, bây giờ tôi không sợ đau nữa rồi—"
Cái con khỉ ấy.
Cậu đau đến mức sắp ngất đi rồi.
Lăn qua lộn lại, Thịnh Ngộ trằn trọc trên giường, cửa phòng bị gõ ba tiếng, cậu lập tức nằm im, duỗi thẳng người ra như một cái xác, bình tĩnh nói: "Mời vào."
Lộ Tự Chu mang vào mấy loại thuốc bôi ngoài da.
Khóe mắt Thịnh Ngộ liếc nhìn, nhưng trung tâm tầm mắt vẫn luôn đặt trên màn hình, giả vờ như đang rất chăm chú chơi điện thoại, "Không sao, vết thương nhỏ này để một thời gian là khỏi, không cần phải bôi thuốc đâu...
A—”
Cậu bật dậy như một con cá giãy đành đạch, trừng mắt nhìn Lộ Tự Chu với vẻ không thể tin nổi.
“Kêu cái gì mà kêu.”
Thầy Lộ đặt miếng bông gòn tẩm đầy i ốt lên vết thương của cậu, thản nhiên nói: “Có phải cồn đâu.
Chẳng phải cậu vừa nói bây giờ ‘không còn sợ đau lắm’ rồi sao?
Bôi chút i ốt thôi mà, làm gì phản ứng dữ vậy.”
“Vậy thì cậu…”
Thịnh Ngộ nghẹn lời, có chút tủi thân, “Cũng không thể mạnh tay thế chứ…”
Lộ Tự Chu không nói gì, nhưng que tăm bông đang ấn trên vết thương đã nhẹ tay đi một chút.
Thịnh Ngộ ngoan ngoãn nằm lại.
Dù là bạn bè thân thiết, nhưng nằm thế này để người khác bôi thuốc cho vẫn có vài phần ngượng ngùng.
Thịnh Ngộ vơ lấy con vịt vàng nhồi bông bên cạnh gối, ôm vào lòng để tránh chạm phải ánh mắt của Lộ Tự Chu.
Trời đã về chiều, màn đêm buông xuống, ngoài cửa sổ lấp ló mấy ngôi sao không mấy sáng tỏ.
Phòng ngủ không bật đèn, chỉ có chiếc đèn bàn trên bàn học đang sáng, những vệt nắng tàn xiên xiên để lại mấy mảng sáng trên sàn nhà.
Giữa tiếng ve kêu khàn đục, Lộ Tự Chu nói: “Không lấy được bưu kiện rồi, chắc là cháy sạch rồi.”
Nhắc đến chuyện này, tâm trạng Thịnh Ngộ không khỏi trĩu nặng.
“Không sao đâu.”
Cậu ôm chặt con vịt vàng, giơ điện thoại lên nói: “Chỗ cháy ngay trong vòng trăm mét thôi, chúng ta chỉ bị cháy mất mấy thùng đồ, cũng coi như may mắn.”
Lộ Tự Chu đổi một tuýp thuốc mỡ khác, chất thuốc lành lạnh vừa bôi lên, cả người Thịnh Ngộ run lên một cái.
“…”
Dừng động tác, ánh mắt Lộ Tự Chu dời lên, rơi xuống con vịt vàng.
Mặt Thịnh Ngộ đang nấp sau con vịt, bình thường trông to thế mà hễ che là che được hết.
“Cậu lúc nào cũng vậy à?”
Lộ Tự Chu hỏi.
Thịnh Ngộ không hiểu, bèn dịch con vịt vàng ra một chút, để lộ đôi mắt sáng ngời đầy thắc mắc.
“Hấp tấp, lỗ mãng, nghĩ đâu làm đó…
Cảm xúc dâng lên là dám xông cả vào đám cháy.”
Nghe chẳng giống lời hay ý đẹp gì.
May mà Thịnh Ngộ nghĩ thoáng, tự động quy nó vào loại ‘quan tâm ngoài lạnh trong nóng’, rồi trở mình nói: “Chẳng phải là quan tâm nên mới bị loạn sao, người bình thường ai cũng sẽ nghĩ như vậy mà.
Vừa hay tiệm tạp hóa bị cháy có một cậu con trai bị đè dưới đống đổ nát, vừa hay cậu lại không có ở đó…
Nếu tôi không đi tìm, nhỡ xảy ra chuyện thật thì nửa đời sau tôi ngủ cũng không yên.”
Lộ Tự Chu cụp mắt, xé lớp màng của miếng băng gạc hình vuông rồi dán lên miệng vết thương.
“Có xảy ra chuyện thật thì đó cũng là số mệnh, liên quan gì đến cậu.”
“Sao lại không liên quan được chứ.”
Thịnh Ngộ siết chặt tay, con vịt vàng nhồi bông bị bóp hằn mấy vết, cậu nhìn lên trần nhà nói: “Người bảo cậu đi lấy đồ là tôi, người bảo cậu đến nhà dạy kèm cũng là tôi, ngược về trước một chút nữa… người khiến cậu từ nhỏ phải sống ở đây, cũng là tôi.
Tính ra, nếu trên đời này không có tôi, cậu đã chẳng gặp phải vụ hỏa hoạn này.”
Thật là vô lý.
Lộ Tự Chu nói: “Thịnh Ngộ, cậu ngốc à, liên quan gì đến cậu chứ.”
“…Ừ nhỉ.”
“Liên quan quái gì đến mình.”
Thịnh Ngộ oan ức vô cùng, lấy gối ôm che mắt, chỉ để lộ ra chiếc cằm với đường nét căng thẳng, “Tôi cũng thấy có liên quan quái gì đến mình đâu, nhưng đó đều là sự thật mà.”
Cậu là kẻ hưởng lợi từ sự thật đó.
Cậu thực sự đã chiếm được phần hời.
Thực sự đã nợ Lộ Tự Chu.
Ngay từ lần gặp đầu tiên, cậu đã đáng phải cúi đầu trước người này rồi.
Vì phải lên kế hoạch tương lai cho cậu chủ thật, cậu bị đẩy lên một ngôi trường chuyên hoàn toàn xa lạ.
Tất cả những điều này đều đúng đắn, đều hợp lý.
—— nhưng mà oan ức quá đi.
“Tôi có làm gì đâu, sao tự nhiên lại nợ cậu chứ?
Tôi không hiểu nổi…”
Bầu trời ngày một sẫm lại, trong ánh hoàng hôn mờ ảo, nhịp thở của Thịnh Ngộ trở nên rối loạn và dồn dập, vùng bụng phẳng lì phập phồng liên tục, giọng nói pha lẫn âm mũi khe khẽ.
Lộ Tự Chu giật chiếc gối ôm ra.
Đằng sau chiếc gối là một gương mặt đẫm mồ hôi và nước mắt, hàng mi ướt sũng, chẳng còn vẻ hoạt bát thường ngày, trông đáng thương vô cùng.
Thịnh Ngộ đang khóc.
“Muốn khóc thì cứ khóc đi.”
Lộ Tự Chu im lặng một lát rồi nói: “Có lời gì muốn nói thì cứ nói ra.”
Hắn không tin Thịnh Ngộ có thể chấp nhận thân phận mới ngay từ đầu, có lẽ chỉ là không có nơi để trút bỏ, nên cứ mãi giả vờ như không hề để tâm, chôn giấu hết mọi cảm xúc.
Nếu không thì Thịnh Ngộ mà hắn gặp lần đầu, đã không ấm ức đến thế.
“…Tôi sợ chết khiếp.”
Có lẽ giọng nói trầm ổn của Lộ Tự Chu quá đỗi an ủi, Thịnh Ngộ không kìm được nữa, nước mắt tuôn ra càng nhanh hơn, cậu đưa tay lên che mắt, lặng lẽ suy sụp: “Khoảnh khắc bước vào nhà mà không thấy cậu, tôi đã nghĩ, tiêu rồi.
Tại sao lại bảo cậu đi lấy đồ, tại sao lại bảo cậu đến hẻm Hỉ Thước, tại sao lại làm bạn với cậu…
Nợ cậu một món nợ, có lẽ cả đời sau cũng không trả hết.”
Lộ Tự Chu không phủ nhận, hắn biết điều Thịnh Ngộ cần lúc này không phải là những lời đạo lý lớn lao, mà là một người biết im lặng lắng nghe.
“Cái cuộc đời quái quỷ này, cứ như một vở hí khúc…
Mà này, ai viết kịch bản cho tôi thế hả, tôi đã đồng ý diễn chưa, tôi đã đồng ý không làm cậu chủ nữa à?
Tôi vốn dĩ đã lên kế hoạch cả đời sống vô lo vô nghĩ, đứa nào đã sửa cái kết cục chết tiệt này của tôi vậy.
“Việc quái gì tôi phải chuyển đến trường chuyên…
Bài vở khó chết đi được, nhìn thấy môn Toán là tôi đã phát bực rồi, cái nhà cũ này cũng không hợp với tôi, con chó đen lớn kia cũng không ưa tôi, cả cậu nữa…
Lộ Tự Chu, cậu là người khó ưa nhất.
“Tôi chưa từng thấy ai khó chiều như cậu, trước đây ai gặp tôi cũng yêu cũng quý, bực cậu chết đi được…
“Bực chết mất…
Nếu cậu có mệnh hệ gì, cả đời này tôi sẽ không tha thứ cho chính mình.”
Bầu không khí trong phòng trở nên ngột ngạt.
Tiếng nấc nghẹn ngào bị đè nén của thiếu niên từng tiếng một rơi vào bóng tối.
Tách——
Lộ Tự Chu nhoài người, bật đèn ngủ đầu giường.
Ánh sáng vừa bừng lên, Thịnh Ngộ trông càng thảm hại hơn, cánh tay che đi đôi mắt đẫm lệ, nhưng không che được nửa khuôn mặt đỏ bừng vì khóc.
“Biết rồi, tôi sẽ sống lâu trăm tuổi, được chưa.”
Lộ Tự Chu nói: “Nếu tôi sống lâu trăm tuổi, cậu có cảm thấy dễ chịu hơn chút nào không?”
Tiếng nấc nghẹn đột ngột dừng lại——
Chỉ ngưng lại vài giây, cậu trai trên giường lại run lên dữ dội hơn, giọng Thịnh Ngộ có âm nức nở không thể che giấu: “Lộ Tự Chu, sao cậu lại nói chuyện kiểu đó——”
“Vậy tôi phải nói thế nào?”
Cậu phải lạnh lùng, phải cay nghiệt, phải phũ phàng…
Sao lại dịu dàng như thế.
Chẳng phải là cố tình chọc người ta khóc hay sao?
Có lẽ đã trút được hết nỗi lòng, sau câu nói đó, Thịnh Ngộ khóc thêm một lúc rồi ngừng, giọng nói trầm hơn bình thường tám tông, khàn đặc không nghe nổi: “Lộ Tự Chu, cậu thật sự sẽ sống lâu trăm tuổi chứ?”
“Ừ.”
“Vậy tôi cũng phải sống lâu trăm tuổi.”
Thịnh Ngộ lau mặt, cuối cùng cũng bỏ tay xuống, gương mặt thảm thương mà lộn xộn, mang theo vẻ nghiêm túc trẻ con: “Tôi không thích cái kết cục này, tôi muốn sống lâu trăm tuổi một cách huy hoàng, cậu cũng phải vậy, cậu phải cùng tôi huy hoàng cho đến chết.”
“…Được.”
Khi đáp lại lời hứa này, trái tim Lộ Tự Chu có một thoáng ngưng đập.
Rõ ràng người đáp lời là hắn, mà người bị cảm động dường như cũng là hắn.
Dưới ánh đèn, hắn nhìn Thịnh Ngộ, nhìn gò má và mái tóc mai ướt đẫm nước mắt của cậu, mấy lần muốn đưa tay ra lau giúp, nhưng lại cảm thấy kỳ quặc, cuối cùng chỉ vụng về vỗ nhẹ lên vai Thịnh Ngộ, xem như an ủi.
Họ vẫn còn quá trẻ.
Chưa hiểu được ý nghĩa của bàn tay đưa ra rồi lại kìm lại.
*
Tin tức về vụ cháy ở hẻm Hỉ Thước nhanh chóng được đăng báo.
Trước khi nhìn thấy tờ báo, điện thoại của Thịnh Ngộ và Lộ Tự Chu đã bị đủ mọi người gọi đến cháy máy.
Trong đó, nhà họ Thịnh chiếm nhiều nhất.
“Alo?
Bà nội, cháu không sao ạ, vâng, lửa không cháy đến đây…”
“Đổi nhà ạ?
Không cần đâu bố, con vẫn ổn, đã quen rồi, không, con nói không cần mà, bố đến đón con làm gì——”
“Hello, ai vậy?
Tôi là Thịnh Ngộ, hiện đang ở hẻm Hỉ Thước, không bị ảnh hưởng bởi vụ cháy, còn việc gì không?”
…
Ngay cả cô Lưu Dung cũng ân cần gọi điện tới, hỏi xem họ có cần xin nghỉ một ngày không.
Thịnh Ngộ có hơi thắc mắc: “Cái ‘chúng ta’ mà cô nói là chỉ em và Lộ Tự Chu ạ?”
“Đúng vậy đó.”
Nhắc đến chuyện này, cô Lưu Dung cũng tỏ ra nghi hoặc rõ rệt: “Bố em vừa mới gọi điện cho cô, nói là em bị hoảng sợ, ngày mai muốn xin nghỉ một ngày…
Sau đó ông ấy nói Lộ Tự Chu cũng xin nghỉ một ngày, cô hỏi ông ấy có quan hệ gì với Lộ Tự Chu, thì ông ấy nói…
ông ấy là bố của Lộ Tự Chu.”
Cô Lưu Dung: “Ờm, mạn phép hỏi một câu, quan hệ giữa em và Lộ Tự Chu là——”
Thịnh Ngộ: “…”
Cúp điện thoại, Thịnh Ngộ tìm thẳng đến khung chat của Thịnh Khai Tế, bật chế độ không làm phiền tin nhắn.
Cậu đương nhiên biết điều này chẳng gây ra tổn hại thực chất nào cho chủ tịch Thịnh cả, nhưng cũng giống như ở trường, họ không dám mắng thẳng mặt “Đại Mã Hầu”, không có nghĩa là sau lưng không thể lẩm bẩm vài câu để xả giận.
Ném điện thoại sang một bên, Thịnh Ngộ liếc nhìn đồng hồ.
Hơn mười một giờ.
Vẫn chưa ăn tối, cậu tu tiên luôn cho rồi.
Lê dép ra ngoài tìm đồ ăn, vừa ra khỏi phòng, Thịnh Ngộ đã để ý thấy cánh cửa phòng đối diện hé mở, ánh đèn vàng vọt hắt dài trên sàn hành lang.
——Phải rồi, Lộ Tự Chu vẫn chưa về.
Có lẽ vì bị màn trút bầu tâm sự của cậu giữ chân lại, Lộ Tự Chu vẫn chưa đi.
Giữa lúc đó Thịnh Ngộ vào nhà vệ sinh rửa mặt, còn nghe thấy Lộ Tự Chu đang gọi điện cho dì ở ngoài ban công để báo cáo:
“Vâng…
đang ở cùng bạn… tối nay cháu ngủ lại nhà nó…”
Sau đó thì cậu bị một tràng điện thoại oanh tạc, Lộ Tự Chu bên kia cũng chịu chung số phận, hai người mỗi người tìm một góc để báo bình an cho những người quan tâm.
Do dự hai giây, Thịnh Ngộ tạm gác lại bữa cơm đang mong ngóng trong đầu, bước tới gõ cửa phòng đối diện.
“Vào đi.”
Cửa của căn nhà cũ này mở ra lúc nào cũng có tiếng, mở cũng kẽo kẹt, đóng cũng kẽo kẹt.
Lộ Tự Chu đang ngồi quay lưng về phía cậu trước bàn, nghe thấy tiếng kẽo kẹt cũng không quay đầu lại.
Phòng ngủ của Lộ Tự Chu không có bàn học, vì không đủ chỗ, nhưng có một cái bàn học đơn giống loại ở trường, không biết hắn tìm đâu ra, dùng làm tủ đầu giường để đặt vài món đồ lặt vặt.
Lúc này, đồ đạc trên mặt bàn đã được dọn sạch, chiếc bàn được dời đến bên cửa sổ, cái móc nhỏ bên hông treo chiếc cặp sách màu đen của Lộ Tự Chu, một chiếc đèn bàn kiểu kéo dây cũ kỹ đang sáng, hắt lên bóng người gầy gò của cậu trai trước bàn.
Đây là lần đầu tiên Thịnh Ngộ thấy căn phòng này có dáng vẻ của người ở, cậu đứng ở cửa đánh giá một lúc, bất giác hạ thấp giọng: “Tôi xuống ăn cơm, đi cùng không?”
“Được.”
Lộ Tự Chu không quay đầu lại, nói: “Đợi tôi hai phút.”
Thịnh Ngộ hơi tò mò đi tới:"Đang bận gì thế?"
Trên bàn có một cái nhíp, mấy cuộn chỉ, và vài món dụng cụ mà Thịnh Ngộ không nhận ra.
"Sống lâu trăm tuổi."
Lộ Tự Chu đưa ra một đáp án vô cùng trừu tượng.
Nhưng Thịnh Ngộ nhìn kỹ hai giây, thế mà lại hiểu ra được ý nghĩa trừu tượng đó một cách kỳ lạ.
"Chuỗi hạt đàn hương này, là sau khi mẹ tôi mất, bố tôi đã đến chùa cầu cho tôi, nói là có thể bảo đảm tôi sống lâu trăm tuổi, không bệnh không tai ương, có một dạo ông ấy rất tin vào những thứ này."
Hai chuỗi vòng tay y hệt nhau vắt trên ngón tay của Lộ Tự Chu, hắn thổi bụi trên đó, đưa lên trước ánh đèn ngắm nghía, lát sau liền cụp mắt xuống.
Góc nhìn này thấy hàng mi rũ xuống của hắn, có một vẻ dịu dàng và lưu luyến hiếm thấy ngày thường.
Thịnh Ngộ ngẩn ngơ nhìn hắn mấy giây rồi mới dời mắt về chuỗi vòng tay:"Di vật của bố cậu, cậu tháo ra làm gì?"
Vốn dĩ chuỗi vòng này hẳn là làm từ gỗ đàn hương hiếm, ghé sát lại có thể ngửi thấy mùi đàn hương thoang thoảng, chuỗi hạt gỗ màu sắc trầm lặng vừa vặn quấn một vòng quanh cổ tay, không hơn không kém.
Bây giờ lại bị tách làm hai, vị trí trống được nối bằng ngọc Hòa Điền màu xanh nhạt.
"Không phải cậu muốn sống lâu trăm tuổi sao?"
Lộ Tự Chu lấy một chuỗi xuống, đặt ở mép bàn.
Hạt ngọc chạm vào mặt bàn gỗ, tạo ra âm thanh trong trẻo êm tai.
"Chia cho cậu một nửa.”