Phanh tàu rít lên chói tai.
Ma sát với đường ray làm bật ra những tia lửa nhỏ, vút nhanh vào bóng tối như những con đom đóm bị kinh động.
Hơi nước phả ra từ đầu máy cuộn thành từng đám trắng xóa, lẫn vào màn sương mù mùa thu.
Dalina áp tay vào khung cửa, cảm thấy hơi lạnh len qua khe kính.
Đoàn tàu khựng lại.
Một luồng khí buốt ùa vào khi cửa mở.
Sân ga Hogsmeade trải dài bằng những phiến đá xám ẩm ướt.
Ánh đèn vàng từ vài chiếc đèn sắt đung đưa trong gió hắt xuống những vũng nước, loang loáng.
Hơi thở Dalina hiện thành từng dải trắng mong manh.
Cô kéo chặt khăn quàng quanh cổ, nghe đâu đó vang tiếng cú kêu xa xăm.
- Học sinh năm nhất bên này!
Lại đây nào!
- giọng gọi vang, trầm và ấm, át cả tiếng xì xào của đám đông.
Dalina ngẩng lên.
Giữa làn hơi nước, một người đàn ông khổng lồ hiện ra.
Râu tóc ông rậm rạp, chiếc áo choàng da nâu sờn cũ phủ ngang bắp chân, mỗi bước đi lại kèm tiếng ủng lún vào nền đá.
Ông giơ tay vẫy, bàn tay to đến mức Dalina nghĩ có thể gói gọn cả cái vali của mình.
Ai đó thì thầm: "Bác Hagrid đấy."
Harry Potter đi ngay phía trước Dalina.
Cậu bé ngẩng đầu, mỉm cười khi Hagrid cúi xuống nói nhỏ điều gì đó.
Cả nhóm nối bước Hagrid, rời sân ga.
Con đường mòn tối om, hai bên là hàng cây trơ cành.
Gió thổi, mang theo mùi đất ẩm và lá mục.
Dalina vừa kéo vali, tay ôm chiếc lồng của Laika, vừa phải tránh những hòn đá trơn trượt.
Tiếng bánh xe va vào rễ cây khô lạo xạo dưới chân.
Con đường thoai thoải bỗng mở ra một khoảng trống.
Dalina khựng lại.
Mặt hồ trải dài trước mắt, đen thẳm như tấm gương khổng lồ.
Làn gió nhẹ khẽ gợn sóng, kéo theo ánh sáng rung rinh của hàng trăm cửa sổ trên đỉnh vách đá đối diện.
Lâu đài Hogwarts sừng sững giữa nền trời đêm, những tòa tháp cao vút, mái nhọn như mũ phù thủy, tường đá xám điểm những ô cửa rực sáng.
Ánh vàng từ lâu đài chảy xuống mặt hồ như mật ong, hòa cùng bóng tối thành thứ màu vừa ấm vừa huyền ảo.
Dalina nín thở.
Mọi mệt mỏi tan biến.
Chỉ còn lại cảm giác như cô đang đứng trước một giấc mơ.
- Ba người một thuyền!
- Hagrid gọi to.
Bến gỗ nhỏ nằm sát mép nước.
Harry và Ron đã leo lên một chiếc thuyền, bóng họ đổ dài trên ván gỗ ướt.
Dalina chọn thuyền bên cạnh, nơi Neville đang ôm lồng cóc, cạnh một cô bé tóc vàng hoe, mắt xanh lặng lẽ nhìn mặt hồ.
Cô mỉm cười, bước lên, cảm giác con thuyền khẽ nghiêng dưới chân.
- Đi!
- Hagrid hô.
Thuyền rời bến, lướt vào làn nước đen phẳng lặng.
Tiếng sóng nhẹ vỗ vào mạn gỗ róc rách, hòa với tiếng gió luồn qua những cột buồm thấp.
Dalina nắm lấy mép thuyền, ngước nhìn lâu đài sáng rực đang mỗi lúc một gần, và thấy tim mình đập nhanh hơn trong cái lạnh thấm vào từng lớp áo.
---
Mũi thuyền khẽ chạm vào bờ đá vang lên một tiếng trầm đục.
Hagrid bước xuống trước, bàn tay lớn đưa ra giúp từng đứa trẻ rời thuyền.
Bờ hồ ở đây chỉ là một khoảng đất hẹp, ôm sát chân vách đá dựng đứng.
Một cửa hầm đen ngòm mở ra ngay trước mặt, như miệng của một con thú đá khổng lồ.
Hơi nước từ hồ lùa vào, mang theo mùi rong rêu ẩm ướt.
- Đi theo tôi, cẩn thận chân đấy!
- Hagrid nói, giọng vang vọng trong bóng tối.
Cả nhóm nối gót ông bước vào đường hầm.
Vách đá lạnh buốt dưới tay khi Dalina khẽ chạm vào để giữ thăng bằng.
Dưới chân, nước từ trần nhỏ xuống từng giọt, tạo tiếng tí tách đều đặn.
Chỉ có ánh sáng lập lòe từ chiếc đèn lồng Hagrid đang cầm soi đường.
Đường hầm dần dẫn lên dốc, rồi mở ra một khoảnh sân lát đá.
Ngay trước mặt là một cánh cửa gỗ khổng lồ, đóng kín, viền sắt uốn cong thành hoa văn cổ xưa.
Hagrid gõ ba tiếng trầm vang.
Cánh cửa bật mở.
Một người phụ nữ cao gầy xuất hiện.
Tóc bà búi gọn, đôi mắt sáng và nghiêm nghị sau cặp kính gọng vuông.
Áo choàng màu ngọc lục bảo ôm sát thân hình mảnh mai.
- Cảm ơn, Hagrid.
Tôi sẽ lo cho các em từ đây.
- Giọng bà dứt khoát nhưng không lạnh lùng.
Dalina lập tức đứng thẳng lưng.
Chỉ cần một cái nhìn của bà cũng khiến đám học sinh im phăng phắc.
- Các em là học sinh năm nhất.
Trước khi vào Đại Sảnh, các em sẽ được phân loại vào các nhà.
Mỗi nhà có điểm số riêng, và sẽ cạnh tranh giành Cúp Nhà trong suốt năm học.
Vì vậy, hãy nhớ: hành vi của mỗi em đều ảnh hưởng đến điểm của nhà mình.
Những tiếng xì xào lo lắng vang lên.
- Đi nào.
- Giáo sư McGonagall xoay người, tà áo choàng khẽ quét qua nền đá.
Dalina bước theo, qua một hành lang rộng, trần cao đến mức bóng tối nuốt mất mái vòm.
Những bó đuốc lớn cháy sáng, ánh lửa phản chiếu trên các bộ áo giáp đứng dọc hai bên, như thể đang dõi theo từng bước chân.
Cuối hành lang, một cánh cửa đôi lớn mở ra.
Dalina bước qua ngưỡng cửa, ánh sáng ấm áp ùa vào khiến mắt cô khẽ nheo lại.
Đại Sảnh trải dài đến tận cuối tầm nhìn, rộng đến mức tiếng bước chân vang vọng và tan ra trong không gian.
Trần nhà cao vút như biến mất, nhưng phía trên là cả một bầu trời đêm đầy sao, mây bạc trôi lững lờ - đẹp đến mức Dalina thoáng quên mất mình đang ở trong lâu đài.
Hàng trăm ngọn nến cháy sáng lơ lửng, ngọn lửa lay động theo làn gió nhẹ, tỏa mùi sáp ong ấm áp hòa lẫn mùi bánh nướng và thịt quay từ đâu đó.
Bốn dãy bàn dài trải khăn trắng muốt, bát đĩa bằng bạc và cốc vàng phản chiếu ánh nến lấp lánh.
Ở cuối sảnh là một chiếc bàn lớn đặt ngang, nơi các giáo sư đã ngồi sẵn, áo choàng đen, xanh, đỏ, xám hòa thành một dải màu trầm uy nghi.
Dalina ngước nhìn, lần lượt nhận ra từng gương mặt.
Một người đàn ông hói trán, mắt sáng và hiền hậu; một phụ nữ nhỏ nhắn tóc ngắn, miệng mỉm cười thân thiện; một pháp sư cao gầy đội mũ chóp, râu bạc dài như suối; và -
Cô khựng lại khi ánh mắt chạm phải một bóng áo choàng đen.
Người đó ngồi hơi nghiêng, vai gầy nhưng thẳng tắp, mái tóc đen dài buông xuống hai bên mặt.
Khuôn mặt trắng xanh, đôi mắt đen sâu thẳm như hố mực, nhìn thẳng về phía đám học sinh mới mà không hề chớp.
Ánh mắt ấy không phải cái nhìn lạnh lùng trống rỗng, mà như một lưỡi dao mỏng cắt xuyên qua suy nghĩ, khiến Dalina vô thức siết chặt tay vào vạt áo choàng.
Không hiểu sao, cô cảm thấy mình vừa bị ai đó đọc trọn từng ý nghĩ.
Nhưng ngay lúc ấy, giọng Giáo sư McGonagall vang lên, kéo mọi sự chú ý về chiếc ghế cao đặt ngay trước bàn giáo sư - trên ghế là một chiếc mũ phù thủy cũ kỹ, mép sờn và chắp vá.
Chiếc mũ phù thủy trông xộc xệch như vừa bị nhét trong rương vài thế kỷ rồi mới lôi ra dùng.
Vành mũ nhàu nhĩ, chỗ bung chỉ, chỗ dính vết ố loang, trông chẳng khác gì một mảnh giẻ khổng lồ bị bỏ quên.
Dalina ngờ rằng nếu đặt nó ở góc phòng thì người ta sẽ tưởng đây là chỗ để lau chân.
Rồi vành mũ khẽ giật, một đường rách sâu ở giữa mở ra thành... miệng.
Dalina hơi giật mình, nhưng thay vì nói chuyện, chiếc mũ bắt đầu cất tiếng hát.
Giọng hát khàn, có lúc trầm bổng, vang vọng khắp Đại Sảnh, kể về bốn nhà của Hogwarts: Gryffindor dũng cảm, Hufflepuff trung thành, Ravenclaw trí tuệ, và Slytherin mưu lược.
Từng lời như quấn lấy trí óc, khiến Dalina vừa tò mò vừa bồn chồn.
Khi mũ hát xong, học sinh vỗ tay ầm ầm.
Giáo sư McGonagall, nghiêm nghị gọi tên học sinh đầu tiên.
Ron vừa ngồi xuống ghế là mũ hét "Hừ, lại một đứa nhà Wesley nữa.
Gryffindor!" như thể sợ ai không nghe thấy.
Dalina để ý bàn Gryffindor reo hò nhiệt liệt, gần như muốn nhấc cậu bé bay luôn khỏi ghế.
Tiếp đến là Hermione.
Mũ lưỡng lự một chút rồi cũng hô "Gryffindor!" và bàn học sinh kia lại vỗ tay rào rào.
Neville thì run tới mức suýt quăng luôn con cóc ra sàn, mắt nhắm tịt, miệng lẩm bẩm gì đó.
"Gryffindor!" mũ hô lớn.
Dalina chợt thấy buồn cười - chắc mũ nghĩ thêm một lúc nữa thì Neville sẽ... ngất mất.
Và rồi là Harry Potter.
Cả Đại Sảnh nín thở, Dalina cũng vậy.
Mũ thì thầm với cậu khá lâu, mặt Harry lúc đỏ lúc trắng.
Cuối cùng, mũ hét "Gryffindor!" và tiếng hò reo suýt làm rớt mấy cái đèn trần.
- Chúng ta có Potter, chúng ta có Potter.
Dalina chống tay lên cằm, thầm nghĩ tất cả các bạn cô mới quen đều vào Griffindor, vừa hồi hộp chờ đến lượt mình.
Chiếc mũ như biết rõ từng ngóc ngách trong đầu mỗi người - nghe vừa thú vị, vừa đáng sợ một cách lạ lùng.
- Dalina Nikolaivna Ly!
- giọng cô McGonagall vang lên, kéo dài âm cuối như đang cố phát âm cho thật chuẩn.
Dalina hít sâu một hơi, bước lên ghế.
Cô chưa kịp ngồi hẳn, tay còn đang định vuốt lại mái tóc vì gió ngoài hồ thổi rối tung, thì Mũ Phân Loại đã được nhấc lên.
"Ồ, chào cô bé," một giọng khàn khàn vang lên trong đầu Dalina.
"Thông minh sắc sảo, trí tò mò mạnh, thích học hỏi...
Ravenclaw!"
- chiếc mũ hét lên.
Cả Đại Sảnh rộ lên.
Dalina chớp mắt.
"Nhanh... thế ạ?"
Trong đầu, giọng mũ vang lên lần cuối, nghe như vừa ngáp vừa khoái chí: "Ta chẳng cần mất thời gian với những trường hợp rõ rành rành.
Giờ thì đi đi, ta còn phải quyết định vài đứa khó nhằn nữa."
Dalina bật cười khẽ.
Cô bước xuống ghế, lòng vừa nhẹ nhõm vừa... hơi hụt hẫng vì màn "phân nhà" của mình diễn ra chưa đầy mười giây.
Men theo lối giữa hai hàng bàn dài, cô thấy Harry ở bàn Gryffindor đang vẫy tay chúc mừng, Ron thì làm thêm động tác... nhai kịch liệt để ám chỉ "đồ ăn ngon lắm đấy!".
Hermione ngồi cạnh cũng mỉm cười động viên.
Bàn Ravenclaw vang lên tiếng vỗ tay và vài tiếng huýt sáo nho nhỏ.
Một cô bạn tóc nâu xoăn tít nhích sang, nhường chỗ cho Dalina ngồi.
Ở bàn Hufflepuff, cả nhóm ríu rít như đang ăn tiệc sinh nhật tập thể.
Bàn Slytherin thì... im lặng đến lạ, ngoài vài cái liếc sắc như dao găm về phía các nhà khác.
Giáo sư Dumbledore đứng dậy.
Ông mặc một chiếc áo choàng màu tím sẫm thêu đầy sao vàng, bộ râu bạc dài gần chạm bàn, ánh mắt xanh long lanh sau cặp kính hình bán nguyệt.
"Xin chào mừng các con đến với Hogwarts!"
- giọng ông trầm ấm, pha chút hóm hỉnh.
"Năm nay, chúng ta lại có một học kỳ hứa hẹn nhiều điều bất ngờ... nhưng trước khi nói nhiều hơn, hãy ăn đã!"
Tiếng reo vang lên, bàn tiệc lập tức đầy ắp món ăn - từ gà quay bóng mỡ, khoai tây nghiền, đến bánh nhân bí thơm ngọt.
Dalina chưa kịp ngạc nhiên vì đồ ăn xuất hiện nhanh đến vậy thì bụng đã cắt ngang bằng một tiếng "ục" phản đối việc ngồi yên.
Dumbledore thông báo vài điều luật và những "khu vực cấm tuyệt đối không được bén mảng tới".
Dalina ghi nhớ... hoặc ít nhất cố tỏ ra như vậy, nhưng mắt vẫn lấp lánh theo từng đĩa tráng miệng vừa hiện ra.