Đam Mỹ Đại Xà Và Tiểu Nhân Ngư

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Đại Xà Và Tiểu Nhân Ngư
Chương 20: 20: Dỗ Được Nương Tử Nhỏ Rồi!!


" Rắn bự! Rắn bự ơi.."
Đại Xà vuốt v e lưng cậu
" Đây đây, rắn lớn của em ở đây.

Đừng sợ, đừng sợ "
Nghe tiểu nhân ngư gọi yêu như vậy làm hắn vui điến người.

Hắn chỉ muốn vợ yêu lúc nào cũng nhút nhát e thẹn thế này để hắn bảo vệ
" Vẫn còn sợ sao? "
Cậu lắc đầu
" Nương tử xinh đẹp của ta, em nhút nhát thế này ta cảm thấy rất thích nhưng ta lại không muốn nhìn nương tử xinh đẹp của mình phải u uất thế này.

Đối với ta mõi ngày chỉ cần nhìn thấy nương tử vui vẻ dù thế nào cũng được "
Cậu ngẩn mặt lên mặt đối mặt với hắn, hai gương mặt chỉ cách nhau 15cm
" Lời ong bướm ta không tin đâu "
" Em không vui sao? "
Cậu cau mày
" Con rắn thối tha! "
Hắn bỗng nhiên cười một cái, cậu biểu môi giơ tay lên nhéo mũi hắn
( Cuối cùng cũng dỗ được nương tử bướng bĩnh này rồi )
Cậu vờ thả tay ra hắn liền chồm tới môi chạm môi với cậu.

Lưỡi lớn quấn chặc lưỡi nhỏ, kỹ thuật hắn thật sự rất tốt làm cậu cảm thấy rất thoải mái
" Ưh!! "
Cậu muốn dùng lực đẩy hắn ra nhưng cơ thể lại chẳng chịu nghe lời

( Miệng nhỏ ngọt như mật )
Trước khi thả cậu ra hắn liền cắn yêu một cái vào môi cậu.

Răng của hắn thật sắt, cắn một cái đã làm cậu sướt cả môi
Đại Xà lấy tay quẹt vết máu trên môi cậu, lấy trán mình áp vào trán cậu
" Xin lỗi nương tử.

Ta không kiềm chế được "
Đột nhiên nước mắt cậu rơi lả chả
" Nương tử đau lắm sao? Đừng khóc, đau lắm à "
Cậu lấy tay quẹt đi nước mắt đang rơi lả chả trên má
" Khô..ng..đau "
Miệng thì nói không đau nhưng nước mắt cứ chảy như suối làm hắn xót hết cả ruột
" Ta lấy thuốc bôi cho em ha.

Đừng khóc, nín đi nào "
Cậu ngồi trên đùi hắn như thế làm hắn không di chuyển được.

Cậu nắm lấy tay hắn mà giữ lại
" Khô..ng...đau! Đừn..g đi "
Đại Xà nâng mặt cậu lên rồi thè lưỡi li3m hết vết máu trêm môi cậu
" Xin lỗi nương tử, đừng khóc "
Người khóc người dỗ cảnh tượng vừa dịu dàng lại vừa xót xa
Thấy nương tử nhỏ khóc đến mệt hắn liền nhớ đến chiếc hộp mà Thần Ưng đã mang về
" Nương tử xinh đẹp đừng khóc nữa, nhìn này, nhìn này "

Hắn nắm lấy tay cậu đặt lên trêm một bỏ cầu trong suốt như nước không một tạp chất.

Quả cầu trong suốt kia đột nhiên phát sáng, một màu trắng tinh khôi
Hình ảnh mà cậu mong đợi nhất đang hiện ra trước mặt cậu.

Càng nhìn cậu lại xót xa
" Rắn..lớn ta sợ!! "
Cậu quay đầu vào người hắn run rẫy sợ hãi.

Hắn ôn nhu cười dịu dàng dùng cả bàn tay nâng cầm cậu ngước mặt lên
" Đừng sợ, có phu quân em ở đây mà, không sao cả! Nương tử nhỏ em nhìn thử xem, nhìn thử đi nào "
Cậu được hắn an ủi cậu từ từ nhìn vào quả cầu kia
Bên trong là hình ảnh bà của cậu đang ở ngoài công viên đánh cờ múa hát cùng với các người già khác, uống trà thưởng hoa vui vẻ vô cùng.

Không những vui vẻ mà còn
" Tiểu Dương về rồi! Tốt quá! Tốt quá rồi "
Tiểu Dương là em cậu là cháu ruột của bà ấy.

Cậu chỉ là người được nhận nuôi nhưng bà ấy hết mực thương yêu hết mực chăm sóc.

Tiểu Dương về chắc chắn sẽ lo được tốt cho bà cậu
Tiểu Nhân Ngư cấu thấp đầu ôm siết lấy quả cầu kia
Hắn kề sát tai cậu mà thì thầm
" Em phải tin ta chứ.

Cái thứ quỷ quái kia chỉ là lừa gạt mà thôi "
" Ưm..mm "
Hắn ôm lấy cậu, cậu ôm quả cầu cứ như thế mà ngủ một lúc lâu
Nương tử nhỏ cuối cùng cũng đã chịu ngủ.

Tay ôm khư khư lấy bảo cầu vào lòng.

Hắn bên cạnh cũng rất yên tâm
 
Đại Xà Và Tiểu Nhân Ngư
Chương 21: 21: Làm Càn


Cuối cùng nương tử nhỏ của hắn cũng đã vui vẻ trở lại.

Nhưng, nhưng có một điều cậu vẫn làm hắn rất lo lắm.

Dù tiểu nhân ngư đã vui vẻ trở lại cũng vẫn không chịu ăn
" Cá nhỏ! Điểm tâm ta bảo con thỏ chết nhát khi mang vào từ nữa canh giờ trước mà em cũng không đụng tới sao "
Hắn thì lo lắng sốt ruột, cậu thì thảng nhiên mà nói
" Không thích.

Không ăn "
Cậu mân mê quả cầu trên tay còn không thèm nhìn hắn một cái
" Không được xem nữa!!! "
Hắn giơ tay cướp đi quả cầu đó.

Cậu cau mày khó chịu
" Tại sao chứ! Ngươi cho ta rồi mà, ta thích làm gì thì làm chứ "
" Nếu em còn không ăn ta sẽ kêu Thần Ưng mang nó đi ngay "
Cậu khoanh tay, chân mày càng cau lại hơn, má nhỏ cũng hơi phồng lên
" Thứ đó chẳng ngon, sao ngươi cứ thích ép buộc người khác thế "
Đại Xà ngồi xuống bên cạnh cậu, hắn đưa lại quả cầu cho tiểu nhân ngư rồi luồng tay vào bụng mà sờ soạn.

Cậu cũng mặc xát hắn, cậu đã quen mất rồi
" Vậy em nói ta biết em muốn ăn gì? "
Cậu bỗng nhiên không nhìn vào quả cầu nữa mà nhìn xung quang
" Ưh! Không biết, ta muốn ăn cái gì đó chua chua, rất chua, càng chua càng tốt "
" Được! Nhưng trước khi ăn đồ chua em nên ăn một ít điểm tâm này trước đã "
Hắn vén tay áo lên cầm lấy một cái bánh đút cho cậu, cậu né đi nhưng thấy hắn khiên quyết thì cũng cắn một cái
" Ngoan! "
Hắn đút cho cậu ăn hết một cái bánh rồi mới rời đi
Lát sau Thố Thố thật sự mang vào cho cậu một đ ĩa hạnh chua
" Đại Xà bảo em mang vào cho người "
Cậu nhìn thấy một cái liền chảy cả nước dãi.

Trước giờ cậu không hề thích ăn chua nhưng không hiểu vì sao vừa nhìn thấy lại rất thèm.

Cậu ăn một hơi hết cả đ ĩa lớn
Cách ăn uống như thế này của cậu thật sự quá bất thường rồi.

Mấy hôm sau cậu ăn liên tục toàn đồ chua.

Canh cũng chua, xào cũng chua món nào cũng chua ch ảy nước mắt khiến Đại Xà cũng khó ăn
" Nương tử không được ăn nữa! Số hạnh khô này tạm thời không được sử dụng đến nữa "
Hắn lấy đi đ ĩa hạnh khô chua mà cậu thích ăn

" Ngươi thật vô lý, ăn cũng không cho, không ăn cũng không cho, ngươi như thế chẳng phải là ngang ngược hay sao "
Cá nhỏ thèm ăn nên liền cãi nhau với hắn
" Ăn nhiều đồ chua thế này là không tốt cho sức khỏe "
" Không biết! Không cần biết và cũng không muốn biết "
Cá nhỏ này thật sự rất bướng
" Nương tử đừng giận! Hay là chúng ta đổi qua ăn ngọt nhé "
Cậu nghe hắn nói thế liền thay đổi thái độ
" Được! Vậy ta muốn ăn mạch nha "
Hắn vui vẻ đồng ý
Việc ăn uống của cậu đều nghe sao sự sắp sếp của nhân sư.

Ông ta hiểu rõ cơ thể nhỏ cần gì để tẩm bổ
" Điện hạ ngài mau ăn hết chén tổ yến này đi.

Để ngụi sẽ chẳng ngon "
" Nhạt lắm, hay em xuống dưới bỏ thêm ít chanh cho ta đi, thêm cả đường càng tốt "
" Điện hạ nếu như thế thì thứ này sẽ thành ra cái đống gì chứ! "
" Vậy ta không ăn! Em tự mình ăn đi, ăn nó sẽ giúp gia em mịn màng hơn đấy, lông thỏ cũng sẽ mướt hơn rất nhiều "
Cậu ngâm mình trong hồ nhỏ không để ý đến chén tổ yến kia
" Tiểu Thố Thố hay em xuống đây ngâm mình cùng ta đi "
Tiểu Thố Thố xua tay
" Không được"
Cậu nhìn thỏ con rồi bắt đầu trêu
" Em đừng nói là em sợ nhé! Haha thật là nhát mà "
Bỗng nhiên
" Làm càn! Em có biết nam nữ thọ thọ bất tương thân "
Đại Xà từ bên ngoài nhanh chống đi vào
 
Đại Xà Và Tiểu Nhân Ngư
Chương 22: 22: Nhạy Cảm


Cậu phồng má lè lưỡi
" Ta là thích nữ nhân đấy "
Hắn đi đến hai tay nâng cả người cậu lên rồi vát lên vai Bốp
" Vô phép!! "
Hắn đánh nhẹ vào mông của cậu một cái
" Ngươi mang ta đi đâu vậy? "
" Đi bồi bổ "
Cậu vùng vẫy, muốn đẩy hắn ra.

Đại Xà bỗng nhiên thả nhẹ tay ra, cơ thể bỗng nhiên rơi nhẹ xuống, cậu giật mình liền bấu chặc vào người hắn
" Còn quấy "
Cậu sợ ngã nên không dám động
" Ah...rắn lớn, ngã ngã mất, Ưh...ta sợ..."
Hắn nhẹ nhàng đỡ cậu xuống rồi chỉnh lại tư thế.

Hắn bế cậu bằng một tay vô cùng nhẹ nhàng
" Hứ! Đồ ngốc "
Cậu khoanh tay lại tỏ vẻ giận dỗi
Hắn đưa cậu ra sau hoa viên phía sau hậu viện, cả một bàn thức ăn nhìn chảy cả nước dãi

" Hôm nay ra đây ăn cho thoải mái, tâm trạng tốt ăn cũng sẽ ngon hơn "
Hắn đặt cá nhỏ ngồi lên ghế
" Woa!! Y như ăn tết luôn "
Cậu mắt chữ O miệng chữ A mà kinh ngạc
" Nơi này đẹp quá, sao ta chừa từng thấy vậy? "
Hắn ôn nhu ngồi xuống bên cạnh cậu
" Em chỉ toàn nhốt mình trong phòng có chịu đi đâu đâu "
Cậu nhìn xung quanh cảnh vườn hoa rực rỡ khoe sắt, còn có cả hồ cá nhỏ
" Ah! Ta muốn xuống dưới đó bơi "
" Tối rồi nước trong hồ đó rất lạnh, vả lại em có biết bơi đâu nào "
Hắn vén tóc mái phủ lên mặt cậu
" Nào em nhìn xem, mặt, ngọt, chua, cay đều có đủ! Vậy nói xem cá nhỏ muốn ăn gì để phu quân tận tình chăm sóc "
Hắn cười hiền với cậu nhưng cậu chẳng màng mà nhìn tới, trong mắt cậu bây giờ chỉ có đồ ăn và cảnh đẹp
" Ta muốn ăn gà, gà xào chua ngọt! "
Cậu chỉ tay vào cái đ ĩa xa tầm tay nhất, Đại Xà vén tay áo đứng lên rồi mang đến trước mắt cậu.

Bé cá tham ăn này vừa nhìn đã không chịu nổi gấp lấy gấp để
" Từ từ, đều là của em "
Hắn gấp rất nhiều món cho cậu, thấy cậu ăn ngon, lại vui vẻ như thế hắn cũng bất giác mỉm cười.

Nụ cười duy nhất dành cho vợ hắn xem
Ánh mắt cậu va phải nụ cười vừa dịu dàng lại vừa hiền từ, như ánh mắt mà chỉ có bà cậu, con người duy nhất trên đời này không màng cậu yếu đuối, không màng cậu xấu, không màng cái tính thất thường khó chịu, bướng bĩnh
Phút chốc cậu lại cảm thấy tim mình đau nhói.

Đại Xà chỉ cần ngửi một cái đã liền biết tâm tính cậu lại đột ngột thay đổi
Hắn giơ tay lên xoa xoa lấy đôi mắt xinh đẹp của cậu
" Có phải lại suy nghĩ lung tung rồi phải không! "
Cậu cũng gật đầu
" Có ta đây sẽ không có chuyện gì có thể làm cá nhỏ của ta phải đau lòng cả! Ngoan đừng suy nghĩ nhiều nữa "
Nghe câu nói của hắn cậu liền lấy lại tinh thần mà ăn lấy ăn để
( Nương tử nhỏ thật nhạy cảm! Ta không thể nào thấu được trái tim của em ấy đã chịu tổn thương đến nhường nào )
Đại Xà không những yêu cậu mà còn rất sủng, rất cưng cậu.

Cưng đến mức không thể dứt ra được, sủng đến mức nghiện lúc nào chẳng hay
Cậu ăn đồ vừa nóng lại vừa cay nên cơ thể có hơi khó chịu.

Đại Xà liền dùng quạt quý của mình vẫy vẫy cho nương tử dể chịu
" Nương tử ăn no rồi thì chúng ta về phòng nghĩ ngơi ha! "
Cậu nằm ường ra bàn đá mát lạnh để hắn quạt cho cậu, người ta nói căng da bụng thì trùm da mắt nhưng nhìn cậu chẳng có chút gì là muốn đi ngủ
" Mạnh tay lên!! "
Cậu muốn mát hơn nên bảo hắn quạt mạnh tay hơn.

Hắn thấy nương tử chưa đủ thoải mái liền tập trung quạt mạnh hơn
 
Đại Xà Và Tiểu Nhân Ngư
Chương 23: 23: Đau Bụng


" Rắn lớn, ta nóng bụng quá! Muốn uống nước đá"
Hắn thấy cậu bảo nóng bụng thì liền lo, hắn cuối người sờ vào bụng cậu
Chátt
Cậu vừa đánh vào tay hắn
" Ta không có bệnh, ta chỉ muốn uống nước lạnh thôi "
" Nương tử à, nước lạnh sẽ rất lạnh đấy "
Cậu cau mày nhìn hắn
" Ngươi ngốc à! Nước lạnh không lạnh thì chẳng nhẻ nó nóng "
" Ta không phải ý đó! Uống nước lạnh bây giờ sẽ lạnh bụng lắm "
Cậu càng nhăn mặt hơn, lật đật ngồi dậy
" Ta nói ngươi là tên đại ngốc ngươi không tin! Ta nóng bụng nên mới muốn uống nước lạnh để làm lạnh bụng.

Không lẻ bây giờ uống nước nóng để nóng bụng sao!! "
Đại Xà rõ ràng lúc đầu là thấy rất vô lý nhưng cậu nói rồi thì nó lại rất hợp lý
" Cũng phải! "
Cậu thấy mình nói thắng liền rất kêu ngạo
" Đương nhiên! "

Hắn gọi người lấy nước hoa quả ướp lạnh cho cậu uống.

Ngon quá cậu liền ực hết 3 ly, hắn nhìn cái bụng cậu phìn to thì cảm thấy có chút lo
( Nương tử đã ăn hết 1 con gà, 2 con cá hương, 1 cái đùi dê, 2 cái màng thầu, 3 cái bánh bao bây giờ lại uống thêm ba cốc nước! Bụng nhỏ này sẽ không chịu nổi mà nổ tung chứ )
Hắn vừa nghĩ đến cảnh đó mà mồ hôi mẹ mồ hôi còn tuôn ra như tắm.

Quả thật hắn đã nghĩ đúng
Chỉ một lát sau cậu đã lấy tay ôm bụng, hơi thở khó nhọc rồi bắt đầu mếu máo khóc ầm lên
" Hứ.c...rắn lớn, rắn lớn bụn.g, bụ.ng đau..quá! Hu hu nổ mất...đau quá đi mất..."
Tiếng của cậu vang ầm cả động khiến tất cả các gia nhân đều nghe thấy
Đại Xà lập tức bế cậu lên đưa về phòng mà nằm.

Nhân Sư cũng nhanh chống đi đến
" Ưh...đau quá! Rắn con phá ổ muốn..

chui ra kìa! Hu hu, rắn lớn...đau quá "
Hắn ngồi bên cạnh nắm lấy tay nhỏ lạnh ngắt, mắt ánh lo lắng, chân mày nhíu lại, thấy cậu thở gấp hắn bỗng nhiên cũng tự thấy khó thở

" Rắn lớn...ơi "
" Ơi, ơi ta nghe! "
Cậu một nhiên nổi nóng
" Ngươi mau thả tay ra, móng tay ngươi bấu ta đau quá "
Nhân Sư ở bên cạnh có chút hơi ngượng vì 2 con người này cứ trao nhau những lời thân mật nghe nhột cả tai
" Không sao, không sao! Tiểu nương tử cậu ấy là do ăn quá nhiều nên sinh da cứng bụng thôi không có gì đâu! Sau này khi ăn xong ngài phải cho cậu ấy đi dạo một chút là được "
Cậu dùng ánh mắt đáng thương nhìn nhân sư
" Không phải rắn con phá ổ sao? "
" Không phải! Rắn con còn chưa hoàn thiện hình dạng, làm sao phá ổ được! Với lại người sinh ra trứng trước sau đó rắn con mới phá vỏ mà chui ra nên người đừng quá lo "
Ông ta lấy ra đưa cho Đại Xà một viên thuốc tròn nhỏ rồi nói
" Cho cậu ấy uống sau đó xoa bụng một lúc sẽ hết ngay "
Đại Xà lập tức cho cậu uống, cậu cũng rất khó khăn để nuốt nó xuống.

Sau khi uống hắn đỡ cậu lên dựa đầu vào ngực hắn rồi hắn bắt đầu xoa, tay hắn ấp áp xoa bụng cậu thật thoải mái.

Thoải mái đến mức cậu ngủ say lúc nào không hay
( Làm khổ nương tử rồi!! )
Bé cá nhỏ tuy ngủ nhưng chốc chốc lại nất lên ợ một cái rồi lại ngủ
( Xem ra đêm nay cá nhỏ khó ngủ rồi )
Sống ở trong cái động này rất thoải mái, không lo không nghĩ lại còn có một anh chồng ôn nhu chiều chuộng sủng ngọt thì đời này cậu sống không phí
Nhưng cậu có một thắc mắt rằng, rõ ràng cậu và hắn gặp nhau chưa được một tháng vậy vì sao hắn lại đối tốt với cậu như thế?
 
Đại Xà Và Tiểu Nhân Ngư
Chương 24: 24: Thiên Lang


Động rắn của hắn quanh năm lạnh lẻo, không một tiếng nói một hơi ấm, nhưng từ khi có cậu nơi u ám này liền trở nên nhộn nhịp.

Cậu trời sinh sợ lạnh sợ nóng nên đại xà luôn dùng thuật đều hòa nhiệt độ
Từ khi thấy điện hoa viên rực rỡ sắt xuân, cậu liền nổi tính tò mà chạy quanh khắp nơi.

Tự cậu cũng đã học xong cách biến hóa qua lại giữa nhân và thú
" Rắn lớn! Rắn lớn "
Cậu chưa đi đến trước phòng thì hắn đã nghe giọng nhỏ ngọt như mật.

Hắn nghe cậu gọi liền bỏ quyển sách trên tay xuống
" Sao vậy? "
Cậu bên ngoài không thèm hỏi ý mà liền đi ngay vào
" Có chuyện gì sao? "
Cậu đứng trước bàn của hắn tay thì để ở phía sau, giọng nói bỗng nhiên trở nên ngọt ngào
" Ta, ta thấy ngoài kia có một cây Mật Diệp.

Ta muốn ăn nó "
Hắn nhớ lại sau hậu viện quả thật có một cây Mật Diệp, quả thanh mát, ăn cũng rất tốt
" Được, ta bảo____"
Đại Xà chưa nói dứt câu thì cậu đã quay người vui vẻ chạy đi
" Vậy ta ăn đó nha "
" Cẩn thận một chút! "

...----------------...
" Ah...Điện Hạ bên kia bên kia.

Quả bên kia to hơn kìa "
Tiểu thố thố đứng dưới gốc cây vui vẻ chỉ tay bên này rồi bên kia
" Được ta sẽ hái một quả thật to, à không hai quả, à không đúng phải là ba quả.

Ta một quả, em một quả và cả rắn lớn một quả nữa "
Cậu trèo hết bên này rồi đến bên kia
" Điện hạ giỏi quá.

Thì ra cá cũng biết leo cây "
Thố Thố vỗ tay khen lấy khen để
" Tất nhiên "
Cậu lấy tay quẹt mũi một cái vô cùng tự cao.

Cậu đang vui vẻ thì bỗng nhiên từ phía sau có một lực mạnh đẩy ngã cậu xuống đất.

Cây Mật Diệp kia không quá cao nên ngã xuống thì chỉ là dập mông một chút mà thộ
" Điện Hạ!! "
Thố Thố lo lắng chạy đến
" A! Mông ta, mông ta dập rồi "
Cậu ngồi trên đất xoa xoa cái mông đang đau nhứt của mình thì đột nhiên có một tiếng nói truyền đến

" Ngươi quả thật không có phép tắt! Thấp kém thế nên mới bị đám ngư tộc bỏ rơi "
Giọng nói kêu căng ấy là của cún con màu xám mà lúc trước cậu từng cưng nó
" Lang Phong!!! "
Tiểu Thố Thố cung kính quỳ rạp xuống đất
" Ngươi đẩy ngã ta "
Cậu cau mày chỉ tay thẳng vào mặt hắn, hắn đột nhiên liếc cậu một cái rồi tay nhanh như chớp rút thanh kiếm mang trên người ra chỉa thẳng vào cổ cậu
" Đây là cây quý của Chúa Thượng, ta cấm ngươi đúng đến nó "
Sát khí của hắn nặng nề bao phủ cả người cậu, cơ thể cậu rất nhạy cảm liền cảm thấy đau hết cả đầu
Tiểu Nhân Ngư bắt đầu ôm lấy ngực mà th ở dốc, mắt hoa cả lên, đầu óc choáng váng cơ thể nhỏ lắc lư rồi không thể chịu nổi mà đổ xuống
" Điện Hạ! "
Cậu vừa ngã xuống lập tức có một bàn tay giữa cậu lại rồi kéo vào lòng
" Dừng lại!!!!! "
Đại Xà trừng mắt khè răng nanh của rắn ra.

Thiên Lang lập tức khụy gối kiếm cấm xuống đất, bàn tay nắm chặc để lại hai trỏ và ngón giữa rồi đặt vào trán.

Đây là cách hành lễ của Lang tộc
" Chúa thượng!!! "
Thiên Lang thu lại sát khí của lang tộc, Đại Xà cũng trở lại hình dạng cũ
" Nương tử! "
Đầu cậu vẫn còn choáng, dư âm của sát khí đó vẫn còn trên người cậu.

Đại Xà nhìn thoáng một cái thì biết cậu bị mẫn cảm
Trong thế giới động vật thì tuyến pheromone hoàn toàn là có thật.

Đại Xà trước giờ vẫn không hỏi về tuyến pheromone của cậu và cậu cũng không biết nó là gì
" Khiểm soát lại tin tức tố của mình đi "
Đại Xà nhìn vào vợ yêu đang co rúm người lại, thu mình thành một cục bông tròn trắng
" Xem ra ta nghĩ đúng rồi! Cơ thể nhỏ của em thật sự rất nhạy cảm "
 
Đại Xà Và Tiểu Nhân Ngư
Chương 25: 25: Quả Mật Diệp


Đại Xà bắt đầu tiếc ra tin tức tố của mình, hắn vẫn không chắc rằng cậu sẽ thích ứng được tin tức tố của hắn nên chỉ tiếc ra một ít để cơ thể của cậu từ từ hấp thu
" Xem nào, nương tử của ta thật nghịch ngợm, chơi cả buổi vảy cá cũng khô hết cả rồi "
Hắn đỡ cậu ngồi thẳng lại, ngã đầu vào lòng mình
" Chúng ta về phòng có được không "
Cá nhỏ khi ở sát bên hắn thì quả thật rất dễ chịu
( Tốt.

Trăm tính nghàn tính không bằng 2 chữ hòa hợp.

Tốt rất tốt, số phận đã định sẵn em chính là của ta )
" Đầu...ta vẫn rất đau..đau không chịu nổi "
Đại Xà ngồi thẳng ra đất, tay hắn bế cậu vào trong lòng ngồi một lúc lâu để vỗ về cá nhỏ
...----------------...
Ngồi một lúc thì Tiểu Nhân Ngư cũng đã đỡ hơn một chút
" Huhu...rắn lớn..."
Đại Xà lấy tay xoa xoa lưng cậu dỗ dành
" Đây đây, rắn lớn của em ở đây, ở đây! "
Có sức để nhõng nhẽo có nghĩa cậu đã khỏe hơn
" Ta đưa nương tử nhỏ về phòng "

Đại Xà bế cậu lên tay, cậu cũng mệt mõi không thèm nói gì nữa, nhưng khi hắn vừa lướt qua Thiên Lang thì
" Rắn...lớn, hắn...hắn bắt nạt ta "
Cậu lí nhí vào tai Đại Xà, hắn liền cau mày lườm Thiên Lang một cái, cún con khia sợ hãi không dám ngước đầu lên
" Ngươi! Đến Băng viên kiểm điểm đi "
Cậu thấy cún con bị la thì liền cảm thấy rất hả dạ, còn có sức cười sau đó còn lè lưỡi chọc quê cún con nữa
" Hah!..Đáng đời "
Cậu lẩm bẩm trong miệng tuy rất nhỏ nhưng Đại Xà thính giác rất tốt đều có thể nghe được
" Ta muốn ăn! "
Cậu vẫn còn tiếc nuối mấy quả Mật Diệp ngon ngọt kia.

Đại Xà nắm lấy bàn tay nhỏ của cậu rồi xòe chúng ta, một quả Mật Diệp to nhất chín mộng vào ngay tay tỏ của cậu
" Một quả đủ không? "
" Không đủ!! "
Hắn vút mũi cậu
" Tham lam! "
Hắn hái cho cậu đến quả thứ ba thì cậu liền bảo hắn ngưng lại
" Thố Thố bắt lấy! "
Cậu quăng một quả cho Tiểu Thố Thố.

Thấy cậu vừa ý rồi hắn liền đưa cậu đi vền phòng

...----------------...
" Lúc nảy có phải là bị ngã rồi đúng không? "
Hắn nhìn xuống khuỷu tay của cậu thì nơi đó đã bị trầy một mãng lớn
" Này, cho ngươi "
Cậu nhìn hắn rồi cười một cái thật tươi, quả to nhất ngon nhất cậu đem cho hắn
" Em cho ta! "
Hắn đơ người nhìn tiểu nương tử đáng yêu hết phần thiên hạ
" Nương tử, em còn đẹp hơn cả mẫu đơn, còn rực rỡ hơn ánh mặt trời "
Cậu thấy hắn quá lôi thôi liền cầm lấy quả Mật Diệp cạp một cái
" Nói nhiều, không ăn thì thôi phí lời làm gì "
" Ahh nương tử em bảo cho ta mà!!!! "
Hắn tiếc nuối món quà mà cậu cho hắn, Đại Xà Thần uy phong ngút trời nhưng bây giờ lại quấn quýt bên nương tử nhỏ như cún con đòi cưng
" Nương tử đừng ăn nữa! Hết hết nữa quả rồi, không phải em vừa mới hứa cho ta sao! Nương tử "
Cậu thấy hắn nhìn vào quả Mật Diệp của cậu đến chảy cả nước dãi rồi.

Cậu cạp quả Mật Diệp rồi giữa chặc trên miệng, tay lấy từ người ra thêm một quả rồi đưa cho hắn
" Ăn đi ngày mai ta lại hái cho ngươi thêm vài quả "
" Đa tạ nương tử! "
Hắn không ăn mà cứ cạ cạ vào mặt, vừa hít vừa ngửi trong bi3n thái vô cùng
" Nhìn ngươi thật ngốc! Giống y như tiểu cẩu vậy "
Hắn không hiểu ngước mặt lên nhìn
" Tiểu cẩu??? "
" Đúng! Tiểu cẩu nhà ta ngoan lắm, đáng yêu nữa, cưng ơi là cưng luôn "
Tên cuồng nương tử như hắn đang nghĩ là
( Nương tử đang khen ta ngoan và đáng yêu sao? Em ấy đã yêu ta rồi!!!!! )
 
Đại Xà Và Tiểu Nhân Ngư
Chương 26: 26: Phu Quân


Tiểu Mỹ nhân suốt ngày ở vòng vòng quanh động phủ ăn xong rồi lại ngủ chơi đến mức chán chảy thây ra rồi
" Rắn lớn! "
Hắn nghe cậu gọi liền nhìn qua
" Nương tử nhỏ, em cảm thấy khó chịu à "
" Ngươi tên là gì? "
Cậu nằm dài ra bàn nghịch chiếc bút lông, hắn đột nhiên trầm tư hẳng ra, trong nét mặt toát lên vẻ sầu não
" Lý Ngiệt Dư "
Cậu vừa nghe liền cảm thấy ngạc nhiên vô cùng
" Tên ngươi nghe lạ quá! "
Đại Xà nghe em thế càng đau lòng hơn
" Em cũng thấy nó chói tay đúng không? "
" Ta tên là Tiêu Tiểu Ngư!! "
Cậu viết tên mình ra giấy rồi giơ lên cho hắn xem
" Tiêu trong Tiêu Dao Tự Tại.

Tiểu là nhỏ.

Ngư là đánh bắt, bà của ta nói như thế "
Hắn bỗng nhiên cười một cái, tự kinh bỉ bản thân

" Nghiệt Dư chính là tên Nghiệt chủng Dư thừa "
Hắn lấy tay chống vào đầu tự mình kinh thường bản thân
( Hèn gì chẳng bao giờ nghe hắn nói về tên của mình )
Cậu bỗng nhiên đứng phắt dậy
" Ta đi tìm Tiểu Thố Thố đây "
Nói rồi cậu bỏ đi một mạch, hắn cũng không muốn giữa cậu lại
Hoa viên
" Thố Thố! Em ở đây lâu hơn ta em hãy kể cho ta nghe về Đại Xà đi "
Tiểu Thố Thố ngồi trên đất suy nghĩ một lúc
" Em không biết, em ở đây chỉ lâu hơn ngài có 200 năm thôi! Còn chuyện mấy nghìn năm trước của Đại Xà em không biết rõ! Nhưng mà em có nghe mấy xà tỷ tỷ kể là...."
Đại Xà ra đời vào ngày nhật thực cả, người xưa quan niệm nhật thực chính là ngày xui xẻo nhất, tối kị nhất.

Hắn sinh ra trong tiên tộc nhưng hắn lại mang mệnh là ma yêu.

Từ đó về sau hắn chính là nghiệt chủng trong tiên tộc năm hắn trưởng thành bị phụ mẫu một tay đẩy xuống trần giang tự sinh tự diệt.

Quyền thế, sức mạnh là một tay hắn mình giành lấy, tự mình cướp đoạt
Cậu nghe đến ngơ cả người
" Đại Xà rất đáng thương đó! Điện Hạ ngài nên đối tốt với ngài ấy một chút, cả trăm năm nay em chỉ thấy ngài ấy chỉ cười với một mình ngài thôi "

" Vì sao hắn lại phải tốt với ta chứ? "
Tiểu Thố cũng lấy làm lạ vô cùng
" Em cũng không biết, ngày đó chúa thượng đã muốn bãi bỏ hôn lễ này nhưng không hiểu vì sao chỉ sau một đêm ngài ấy lại nhất quyết phải lấy cho được người đó Điện Hạ "
2 con người ngồi trên bãi cỏ xanh mà tám chuyện.

Nói đã rồi cậu liền quay lại thư phòng mà tìm hắn
" Rắn lớn! "
Cậu vui vẻ hớn hở ôm quả Mật Diệp chạy vào trong, hắn vẫn mang một vẻ mặt lạnh tanh ấy ngồi đọc sách không đáp lời cậu một câu
" Ta mang Mật Diệp đến cho ngươi ăn nè "
Cậu chờm lên bàn rồi bỏ Mật Diệp quả đầy ra bàn
" Ngươi giận ta sao? "
Hắn vẫn không nhìn lấy cậu, cậu liền đứng dậy đi đến bên phải người hắn, vén tay áo rồi chui hẳng trong, ngồi ở khoảng giữa trong chân hắn
" Ta có làm gì đắc tội ngươi mà ngươi bỏ mặc ta chứ "
Hắn làm sao bỏ mặc vợ yêu được, chỉ là hiếm khi thấy nương tử nhỏ lại chịu làm nũng nên cũng muốn đùa thêm một chút
" Phu...quân..! "
Đại Xà bỗng nhiên làm rơi cả sách, hai bên tai đỏ hết cả lên rồi cuối đầu xuống nhìn cậu
" Dù sao ta cũng đã gã cho ngươi, cũng phải nên gọi một tiếng phu quân mới phải đạo "
Hắn không nói lấy một lời liền mâng cầm cậu lên hôn một cái
" Nương tử! Đa tạ "
Đại Xà nở một nụ cười thật dịu dàng thật ngọt ngào.

Hai con người tổn thương tự mình chữa trị cho nhau.

Hắn ôm lấy cậu như ngọc ngà bảo bối, quyết cả đời yêu lấy em
 
Đại Xà Và Tiểu Nhân Ngư
Chương 27: 27: Thiết Đầu Công


" Ưh! Ta khát nước...rắn lớn.

Ta khô nước rồi "
Cậu nũng niệu ngồi trong lòng hắn
" Đi! Ta đưa em đi ngâm nước "
Hắn bế cậu lên đi về phòng
" Nương tử của ta thật nhỏ, tay em cũng nhỏ "
Hắn chơi trò đọ tay với em quả thật tay hắn to gần gấp đôi tay cậu
" Hư! Ta nhỏ thì sao chứ ta vẫn có thể cầm kiếm chém ngươi đấy "
Hắn nắm lấy tay nhỏ gọn vào trong
" Được! Nương tử lợi hại nhất "
Chăm cậu thật sự khá là khó.

Bản tính cậu ngang ngược, với việc bản thân không thích nghi được với cơ thể nên tâm trạng vô cùng thất thường.

Có lúc nữa đêm lại ngồi ở cuối giường tự mình thút thít mà khóc.

Cứ bảo nhớ nãi nãi, khiến Đại Xà lo đến đau cả đầu
" Nào, không sao không sao! Phu quân đây, nương tử đừng khóc "
" Ta không có khóc! "
" Được được nương tử không khóc, không có khóc chút nào hết "
Hắn thấy cậu mệt lã cả người nhưng vẫn không chịu ngủ, cứ thút tha thút thít miệng bảo không khóc nhưng nước mắt thì rơi như mưa
" Nương tử nhà ta rất ngoan mà có phải không.

Ngủ một giấc ngày mai vi phu đưa nương tử đi dạo chơi một lúc có được không "
Hắn cứ nghĩ cậu ở trong động phủ lâu ngày nên sinh ta u uất khó chịu
" Nương tử xinh đẹp em muốn gì vi phu đều chiều em tất "
Hắn dỗ khô cả họng rách cả miệng thì Tiểu Mỹ Nhân mới chịu đi ngủ bằng không sẽ thức đến sáng mất thôi
" Hứ! Rắn ngốc, hôm nay bảo là dẫn mình đi chơi mà bây giờ lại biến mất tiêu! Rắn ngốc chết tiệt "
Cậu vừa đi vừa đá mấy viên ngọc trên đất, bỗng nhiên cậu nghe thấy tiếng gì đó rất lạ.

Tiểu Nhân Ngư từ từ tiến vào trong một cái hang rất tối càng đi sâu vào trong cậu lại ngửi thấy một mùi gì đó rất tanh làm cậu suýt nôn
Cậu vừa tiếng lên một bước thì đột nhiên từ đâu một con quái vật nhe răng nanh ra nhào về phía cậu
" Áaaaaaaaaaaaa!!!! "

Đại Xà từ hậu viện nghe thấy tiếng la của cậu liền lập tức chạy đến, tất cả giai nhân trong động cũng lập tức phi nhanh đến
" Nương tử! "
Tiểu Mỹ Nhân quỳ gạp trên đất đầu liên tục dập xuống đất bái lại
" Ta xin lỗi vì đã mạo phạm ngươi...xin lỗi xin lỗi "
Bảo bối nhỏ sợ run cả người
" Yêu quái ơi...tha cho ta một mạng như xây mấy chục cái tháp đó! Cầu xin chị tha cho con cá tu vi thấp kém này đi "
Hắn nhìn thấy cậu đang lại lục thứ gì đó ẩn sau bóng tối kia, vừa sợ vừa run
" Hu..hu! Ngươi là ma hay quỷ cũng được, tha cho ta, ta sẽ bảo Rắn lớn đốt cho ngươi thật nhiều vàng mã để ngươi có thể làm ma quỷ giàu có nhất ở địa phủ "
Cậu liên tục dập đầu xuống đất, vùng trán nhỏ vừa đỏ vừa sưng tấy lên
Đại Xà vừa thấy liền xót
" Nương tử nhỏ!! "
Đầu cậu đập xuống một lần nữa thì hắn liền đặt tay vào đỡ lại đầu của cậu.

Tiểu Nhân Ngư vừa nghe tiếng hắn gọi liền ngước mặt lên nhìn hắn vẻ rất tội nghiệp
" Ph..u quân...ơi !! "
Rắn lớn luồn tay qua eo cậu rồi bế lên
" Đây đây! Phu quân của nàng ở đây "
Tiểu Mỹ Nhân lấy tay nhỏ đặt lên vai hắn rồi úp mặt vào xuống rồi nhõng nhẽo
" Thứ đó ăn h**p ta, đánh nó xuống tần thứ 18 luôn đi! "
Hắn dỗ dành cậu trong tay, kiềm nén để không phải bật cười
" Nương tử nhỏ à giữa khuya như vậy sao em lại chạy lung tung như thế? Trời tối nguy hiểm "
Thì ra từ nảy đến giờ cậu là đang ngủ mớ mới lang thang đến chỗ này, còn trách mắng rằng Đại Xà bỏ mặc cậu không lo
 
Đại Xà Và Tiểu Nhân Ngư
Chương 28: 28: Ân Ái


Yêu quái mà dọa cậu sợ đến khóc ướt cả má chính là tộc nhân của cậu nhưng không hiểu vì sao hình dáng lại trở nên quái dị như thế
" Hay là chúng ta về ngủ thêm một lát nữa đi "
Cậu run rẫy lắc đầu
" Sợ lắm...rắn lớn! Thật đáng sợ "
Đại Xà nhìn vợ yêu thật sự là hoảng sợ rồi
" Thứ đó đáng sợ quá rắn lớn! Ta sợ...ta rất sợ "
Đại Xà trừng mắt rắn lên nhìn một lược
" Lôi cô ta ra chính điện cho ta "
Cả đám xà yêu kia khụy gối tuân lệnh
...----------------...
Cậu tuy có chút bướng nhưng lại rất nhát, sợ tối sợ ma, sợ rắn, sợ gà, sợ vịt.

Nhìn ngang bướng thế thôi chứ cậu thật sự có phần hơi rụt rè
" Buồn ngủ nhiếu cả mắt rồi mà vẫn không chịu về phòng "
Hắn lấy cái áo choàng bông lông thiên điểu đấp lên người cậu.

Cậu thì nằm trong lòng hắn ngồi ở ngay chính điện, đối diện với con ma mà cậu sợ
" Thật hèn nhát! Làm nhục cả long tộc "
Cậu nghe cô ta sỉ nhục mình thì tức lắm
" Ta mà nhát! Nói cho ngươi biết lão tử đây là người có lòng can đảm đấy nhé.

Còn nữa, ngươi đó đầu óc không biết có vấn đề gì không nữa.

Ta là cá mà, tộc nhân của ta cũng là cá, ngươi cũng là cá thì liên quan gì đến long tộc "
Cô ta định nói thêm gì đó thì
" Tát miệng! "
Hắn vừa lên tiếng xà nữ liền cho cô ta ăn một bạc tay đau điến mặt.

Cậu cũng hơi bất ngờ một chút
" Này! Sao lại đánh cô ấy "
Cậu ngước mặt lên mà hỏi hắn
" Hỗn xược! "
" Chỉ là một lời nói thôi mà.

Ra tay nặng thế làm gì "
Cậu là đau giùm cho cô ta, cậu kéo hắn xuống rồi nói nhỏ vào tai hắn
" Cô ta trong tội nghiệp quá à! Hay là để cô ta đi đi "
Hắn lại tiếp tục nói nhỏ vào tai cậu
" Nương tử ta không những xinh đẹp mà lại còn rất lương thiện nữa "
Cậu bị hắn khen đến ngại đỏ hết cả mặc

" Nhưng mà nương tử à.

Nếu ta không mua cô ta ở chợ nô lệ thì chắc chắn cô ta còn thảm hơn bây giờ.

Cô ta bản tính ngông nghênh ỉ lại thân phận ngư tộc cao quý nên ta phải dại cô ta một bài học "
2 người thì thằm to nhỏ rồi cứ cười khúc kha khút khít làm cho những tiểu yêu tinh không có nương tử phải ngại ngùng
Nói chuyện mệt rồi thì cậu bắt đầu dụi mắt, miệng cũng ngáp một cái sau đó dựa vào người Đai Xà
Hắn thấy nương tử buồn ngủ lắm rồi liền giải quyết nhanh mọi chuyện
" Xà tinh ngươi dại dỗ không tốt! Phạt ngươi tu tâm tự kiểm điểm bản thân "
Một gia nô bước lên một bật khụy gối lãnh chỉ
" Mang cô ta đến băng sơn dại dỗ lại đi "
Đại Xà nhìn xuống cậu rồi hạ giọng
" Đã canh tư rồi chúng ta về phong ngủ thêm một lát, sáng mai liền đưa nương tử đi dạo chợ thành "
(Canh 4 là độ khoảng từ 1-3 giờ sáng)
Cậu giơ tay lên ôm choàng qua cổ hắn.

Đại Xà nhẹ nhàng nâng cơ thể nhỏ lên bế cậu quay về phòng
Cảnh tượng Đại Xà và phu nhân ân ái với nhau người trong động thấy riết cũng trở nên quem mắt rồi
Mặc dù đã lấy cậu về làm vợ nhưng chiếu chỉ ban hôn tố cáo cả tam giới thì hắn vẫn chưa nhận được.

Hắn trong lòng vẫn không an tâm sợ một ngày nào đó cậu bị ai đó cướp mất hoặc là cậu không còn yêu hắn nữa
Nên hắn tự mình đi bố cáo Yêu giới và Thiên giới rằng cậu.

Tiểu Điện Hạ của Đông Hải chính là nương tử duy nhất của hắn.

Người của Đông Hải muốn nhanh chống tống cậu đi khỏi đó nên cũng chẳng thèm quan tâm đến lễ nghi
 
Đại Xà Và Tiểu Nhân Ngư
Chương 29: 29: Thất Hứa


" Nương tử xinh đẹp của ta "
Hắn vừa chạm vào cậu liền bị cậu hất ra
" Cút! Ta ghét ngươi "
Cậu trốn trong bồn tắm nhỏ tự mình cuộn tròn.

Hôm nay hắn đã hứa rằng sẽ đưa cậu đi chợ thành nhưng hắn lại thất hứa
" Ta xin lỗi nương tử! Công vụ quan trọng vi phu không thể bỏ "
Hắn ở bên hết mực an ủi nhưng Tiểu Mỹ Nhân đã dỗi rồi
" Không được ngỗ ngược.

Sủng em quá nên mới có tính tình thế này sao? "
Hắn kéo tay áo thò tay vào nước xoa đầu cậu
" Ngang ngược! Xem ra ta quá nuông chiều em rồi "
Hắn từ đầu đến cuối luôn dùng giọng ôn nhu điềm đạm mà dỗ dành bé cá nhỏ
" Haizz! Ta đã phải đi rồi không thể dỗ nương tử nữa "
Hắn nói rồi thì phủi áo đứng dậy đi ra ngoài, trầm mặt nhìn mấy bé tì nữ bên đứng trước cửa
" Chăm sóc em ấy cho tốt! Đừng để em ấy chạy lung tung "
Hắn khoác một chiếc áo choàng màu đen tuyền lên người rồi một bước rời đi
( Đáng ghét! Con rắn chết tiệt, con rắn chết bầm, con rắn thối tha! Aaaa tức quá )

Cậu giận đến nổi nước trong bồn nhỏ cũng sôi lên rồi
Cậu cứ như thế giận dỗi ngâm mình trong bồn nhỏ hơn mấy canh giờ.

Ngâm mình chán rồi thì lại buồn miệng thèm ăn, ăn xong thì tìm Thố Thố mà chơi rồi nói xấu Đại Xà.

Nói xấu trán rồi thì lại chạy lung tung, muốn tự mình xuống thành chơi thì bị thị vệ chặn lại
" Ta là Điện Hạ của Đông Hải ngươi dám cản ta "
" Ngài là Điện Hạ nhưng cũng là nương tử của Chúa thượng nên lệnh của Chúa thượng vẫn lớn hơn! Chúa thượng có lệnh.

Không được cho người rời khỏi động "
Cậu dậm chân cau mày rồi bắt đầu chửi mèo mắng chó
" Sau này mà ta quay được trở về nhất định sẽ mua thật nhiều thuốc xịt kiến, xịt chết các ngươi "
Hắn giơ tay lên chỉ vào trong
" Ngôn ngữ của nhân tộc thần không thể hiểu được! Xin mời ngài quay lại vào trong "
Trước khi vào cậu không quên tặng cho 2 người bọn họ một cái trơn mắt lè lưỡi
Đúng là cái động u ám này đã trở nên náo nhiệt chính là nhợ cậu.

Ồn ào cũng là cậu, nghịch ngợm cũng là cậu.

Thử hỏi trên đời này ai lại dám ương bướng với Đại Xà Thần.

Vua của các loài rắn, người cai quản ma thú.

Ai mà chẳng biết ma vương được phong thần duy nhất chính là hắn
Chỉ có một mình cậu dám ngang ngược với hắn, quậy phá với hắn, làm nũng với hắn.

Trên đời này chỉ có một mình cậu
" Được lắm dám bỏ rơi ta!! "
Cậu ôm hết mấy cái bình quý của hắn đem hết ra hồ sen mà xếp thành một tòa tháp cao.

Lấy cái bác Lưu Ly của hắn đi xúc đất trồng cây
Đại Xà hay tin chỉ biết chống tay vào trán lắc đầu cười khổ một cái
" Cứ mặc em ấy! Khi nào quấy chán liền sẽ ngoan ngoãn mà thôi "
Bỗng nhiên từ xa hiện lên hình ảnh của một con báo trắng và một con soái xám
" Đại Xà! Đi thôi "
Hai con vật oai hùng đó cuối đầu miệng ngậm lấy hai sợi dây xích
" Cung thỉnh Đại Xà!! "
Hắn cười một cái rồi hai tay nắm lấy hai sợi dây, tay trái dắt Bạch Báo, tay phải dắt Thiên Lang
Sự lạnh lùng tiêu soái này không ai sánh bằng, không ai bì được, dù là thượng thần cũng sẽ không có được cái phong thái ngút trời
Đại Xà được phong thần nhưng lại không đượn phong tiên.

Đây là sự sỉ nhục lớn nhất của một vị thần, hắn chính là có danh mà không tiếng
Bị sự sỉ nhục của các thượng tiên trung tiên, đến cả một hạ tiên cũng xem thường hắn, không xem hắn ra gì
 
Đại Xà Và Tiểu Nhân Ngư
Chương 30: 30: Uất Ức Quá


Đại Xà chỉ nói vài tiếng thì đã biến mất hơn 3 ngày
" Tức quá đi mất! Con rắn thối tha bỏ mặc mình ở cái động rắn này đã mấy ngày rồi không thèm nói gì với mình "
Cậu lủi thủi tự mình đi ra suối ngâm mình cho thoải mái.

Hôm nay dạo chơi cả ngày linh khí cũng đã hết, đi đến gần con suối nhỏ thì cậu lại biến trở về nguyên hình
" Hứ! Đến cả ông trời cũng muốn chọc tức ta "
Cậu đang uất ức còn gập cảnh ch.ó chết này cậu lại càng bực tức hơn, bây giờ mà gặp được hắn cậu sẽ liền cho hắn một cái đạp ngay vào bụng
Thân thể nữa người nữa cá này thì làm sao mà di chuyển được.

Từ trước đến giờ đều là Đại Xà đưa cậu ra suối ngâm mình, cậu chưa từng phải một mình bước ra đây
Cậu lê cái thân thể đó khó khăn lết xuống nước, vây cá của cậu bị sỏi đá cào cho rách ra mà chảy máu.

Vây đuôi vây lưng đều bị đá sướt vào rách hết cả ra
( Chiết tiệt! Tất cả là tại hắn, tại hắn )
Cậu khó khăn cuối cùng cũng xuống được suối cạn
" Đau...quá! Rách ra rồi..hư..thế này thì ngủ cả đêm ở đây rồi "
Cậu cong đuôi lên ôm vào thân
" Con rắn thối, rắn thối..."

Cậu luôn miệng gọi hắn xem ra là thật sự nhớ Đại Xà rồi
" Hứ! Tại sao lại nhắc đến con rắn thối ấy chứ...Không được nhớ đến hắn.

Không được dựa dẫm vào hắn.

Không được nhắc đến hắn "
Lẩm nhẩm vài câu thì liền gục đầu xuống đuôi
" Ta...ta hình như là nhớ Rắn lớn rồi "
Tiểu Mỹ Nhân nhớ Phu quân rồi
Hắn đi cũng đã được 3 ngày.

Cơ thể cậu thì khó chịu tâm tính lại bắt đầu nóng nảy.

Chỉ có cái tính ôn nhu của Đại Xà mới có thể xoa dịu cậu
Bỗng nhiên trong đầu cậu vang lên tiếng gọi của hắn
" Nương tử!! "
Cậu nghe thấy còn nhớ hắn hơn, nước mắt vàng ngọc của cậu lại bắt đầu rơi lả chả, ngọc trai vừa sáng vừa trắng rơi xuống suối liền óng ánh như sao trời
" Răn lớn...!! "
Đột nhiên một cánh tay ấm nóng sờ vào má bánh bao rồi lau đi hàng nước mắt đọng trên má, cảm giác ấm áp đến lạ thường

" Nương tử à sao lại khóc vậy? Nói vi phu nghe xem nào "
Cậu lập tức ngẩn mặt lên nhìn về phía tiếng nói ấy phát ra
" Sao vậy nương tử? Em không sao chứ, khó chịu ở đâu sao? "
Là hắn, hắn về rồi.

Đợi lâu thế mới chịu quay về, cậu đã từng nghĩ khi hắn về liền sẽ bỏ mặt hắn, lơ hắn, đánh hắn cho hả giận nhưng bây giờ thì
" Hức...hức....Aaaaaaa!!! "
Cậu vừa thấy hắn liền òa khóc nức nở như một đứa trẻ.

Đại Xà vừa lo vừa không hiểu cậu khó chịu ở đâu mà khóc đến xót xa như thế
" Hức....ta ghét..ngươi! Ghét...ngươi "
Câu giơ tay nhỏ lên đánh vào người hắn
" Hu...ghét ngươi...chết được! Ta...sẽ...sẽ mặc kệ ngươi...sẽ bỏ mặc ngươi..luôn huhu..hu "
Cậu uất ức lắm luôn
" Hức....đi một mạch...tận 3 ngày...không nói gì..hết! Có biết...biết ta nhớ ngươi lắm không hả "
Đại Xà nở một nụ cười vừa dịu dàng vừa ôn nhu giang tay ôm lấy vợ yêu vào lòng
" Vi phu cũng rất nhớ em! Rất nhớ "
" Hức...ta..ta sẽ bỏ mặc..ngươi luôn huhu! "
Đại Xà vừa ôm vừa dỗ tiểu nhân ngư, thấy vợ yêu khóc vì nhớ mình
" Để nương tử phải khóc là vi phu không đúng! Để nương tử uất ức thì người làm phu quân này càng đáng tội "
" Đúng...vậy! Ta...ghét ngư.ơi lắm "
Hắn ôm cậu vào lòng vừa xót vừa thương.

Cậu thật sự nhớ hắn đến bật khóc đến ẩn khuất như thế, đau lòng như thế làm hắn rất vui
 
Đại Xà Và Tiểu Nhân Ngư
Chương 31: 31: Ôn Nhu Trị Bướng Bĩnh


Đại Xà bây giờ mới nhìn thấy vết thương trên vay cá của cậu máu chảy ra bị nước cuốn đi
( Huyết Thanh!! Thì ra nương tử của mình chính là Chủ Vương )
Hắn nhìn dọc theo bờ sông thì cây cối hai bên bỗng trở nên tươi xanh vô cùng còn có chút linh khí
" Nương tử yêu của ta bị thương rồi! "
Hắn sử dụng tiên thuật chữa trị cho cậu.

Vết thương nhanh chống hồi phục
" Oh! Không sao rồi không sao rồi vi phu hối lỗi với nương tử "
Cậu uất ức dùng răn cắn vào vai hắn một cái, cái thứ gia sắt như hắn thì làm gì mà biết đau đây hả.

Làm loạn đủ rồi cậu gục đầu vào vai hắn rồi thút thít
" Hức...ta quá dô dụng mà...có bao nhiêu đó cũng bị thương!! Hức...ta không muốn làm cá..ta muốn ta muốn về nhà "
Đột nhiên thấy bảo bối nhớ nhà làm hắn cũng khó chịu trong lòng
" Nương tử nhỏ của ta lại nhớ nhà rồi à! Được được ta đưa em về bái tổ ha! Đường buồn nữa có được không "
Hắn dỗ cậu hết cả hơi nhưng cậu lại chẳng chịu nín
" Nương tử à đừng khóc nữa có được không? Ta đau lòng lắm "

Cậu bỗng nhiên rơi vào trạng thái mê mang
" Tốt...với ta làm gì...không đúng...đây chỉ là mơ! Trên đời này ai lại chịu yêu ta vô cầu như thế "
Cậu gục trên vai hắn rồi từ từ tụt cả người xuống theo.

Hắn không đỡ lấy thì cậu đã ngã ngữa về sau
" Nương tử! Nương tử, em sao vậy? Nương Tử "
Hắn có gọi thế nào cậu cũng không tĩnh lại
Đại Xà thật lòng đối tốt với cậu, yêu thương hết mực, nuông chiều hết ý nhưng vẫn không thể nào chữa lành được trái tim bị tổn thương ấy
...----------------...
Cậu là do hao tổn tiên khí quá nhiều nên cơ thể suy nhược dẫn đến ngất đi và trong mấy ngày hắn đi cậu cũng không chịu ăn lấy một món gì
" Ta nuôi các người chỉ phí thần lực mà thôi! Đến việc chăm sóc cho Đại Nương Tử mà các ngươi làm cũng không xong! Đáng lẻ ta nên hủy đạo hạnh của các người, biến các ngươi quay về dạng súc sinh thì mới phải!!!! "
Các tiểu yêu bị mắng cho te tát, chẳng ai dám nhút nhít một cái.

Đại Xà nổi trận lôi đình đến cả trời cũng khó cảng
Nhưng đột nhiên
" Hức....rắn lớn, rắn lớn ơi, ngươi ở đâu...hức...phu quân ơi...!"
Giọng của cậu ngọt như mật vừa gọi yêu hắn lập tức cơn giận bị trôi hết cả đi

Cậu mặc bộ quần áo vô cùng phong phanh đi đến Đại Điện mà tìm hắn
" Ơi, ơi! Rắn lớn của em đây, phu quân của em đây "
Hắn giang tay ôm ấp tiểu mỹ nhân vào lòng.

Hắn không muốn lớn tiếng làm vợ yêu sợ liền vẫy tay đuổi hết đám tiểu yêu ra ngoài
" Hức...ta lạnh "
Đại Xà kéo cái áo choàng lông vũ ra đấp lên cho cậu rồi ôm chặc vào lòng
" Đã đỡ hơn chưa "
" Hức...ta cô...đơn lắm huhu "
Hắn cuối thấp đầu nhẹ nhàng hôn vào trán vợ yêu một cái thật ấm áp
" Có ta đây, không cần lo nữa "
Nằm trong lòng Đại Xà vừa ấm áp lại cho cậu một cảm giác vô cùng an toàn, vô cùng dễ chịu
" Ưh...đừng đi...đâu...hết "
Cậu niếu lấy áo hắn mơ mơ hồ hồ mà nói.

Đại Xà gỡ tay cậu ra rồi đan tay cậu vào tay hắn
" Như này sẽ không cần sợ ta bỏ trốn! Nào nương tử à em mệt lắm rồi có phải không? Vậy để phu quân dỗ em ngủ nhé "
Mắt nhỏ từ từ nhắm lại, từ từ thả lỏng người từng nhịp vỗ của hắn đưa cậu vào giấc ngủ
Hắn đúng là chỉ sủng ái một mình cậu.

Mặc dù cậu hơi ngang bước nhưng không sao hắn sẽ trở thành kẻ ôn nhu chiều chuộng cậu
 
Đại Xà Và Tiểu Nhân Ngư
Chương 32: 32: Nghiêm Khắt Dạy Dỗ


Đại Xà ôm tiểu mỹ nhân trên tai mà phê tấu văn kiện.

Nương tử nhỏ như con mèo rút hết vào trong người hắn mà ngủ rất say
" Huyết thanh của cá nhỏ sẽ dẫn dụ rất nhiều yêu ma quỷ quái.

Ta càng phải chăm nương tử tỉ mỉ hơn rồi "
Khi ngủ say chân thon lập tức sẽ biến lại thành đuôi cá, vay cá cũng đã lành hẳng rồi, chỗ con suối nông ấy, lần sau sẽ không để vợ yêu của hắn phải ra một mình
Nhìn gương mặt ngủ say của cậu thì hắn càng yêu
" Vẫn nên sắp xếp đưa nương tử về cố hương.

Ta nhất định cho em thể diện cao ngút trời "
Để cậu cứ nằm mãi trong lòng hắn như thế làm cho cổ cậu bị mõi lưng cũng sẽ đau nên hắn đã bế bảo bối quay về phòng.

Một mình hắn mau chống quay về thư phòng giải quyết nhanh công việc để vài ngày nữa đưa vợ yêu ngao du một chuyến giải tỏa tâm trạng
...----------------...
" Báo!!!!! "
Thị vệ canh giữa ngoài kết giới nhanh chống chạy đến khẩn báo
" Chúa thượng! Đại Nương Tử đã vượt qua kết giới xuống núi rồi ạ "
Hắn vẫn điềm tĩnh từ từ viết từng nét chữ lên mảnh gỗ nhỏ.

Gát bút lên nghiên mực.

Hắn vẫy tay một cái mảnh gỗ đã biến mất
Thật ra cậu bỏ đi là vì hắn đã lớn tiếng mắng mỏ cậu.

Nói là mắng thôi chứ nghĩ xem Đại Xà sủng cậu còn không hết thì lấy gì mà nặng lời được nhưng cậu vốn bản tính ngang bướng là hắn thất hứa với cậu nên cậu không cần hắn dẫn đi nữa, cậu tự mình sẽ chơi thật vui vẻ
Xà nữ đợi 2 canh giờ vẫn không thấy cậu trở về thì rất lo lắng cho cậu.

Cả cái động này không ai ghét cậu cả, cậu lương thiện, tốt bụng, còn vui vẻ nữa.

Từ khi có Tiểu Nhân Ngư hang động im lìm, tối tăm này không còn u ám, đầy sát khí đã trở thành một nơi hoa cỏ tươi tốt, tiếng cười vang khắp mọi nơi
Vài canh giờ sẽ liền nghe tiếng cậu la lên vì thấy rắn, vài tiếng nữa sẽ lại nghe cậu gọi Đại Xà bằng những từ rất đáng yêu.

Nơi này bây giờ đã xem cậu là người thân
" Bây giờ đã là giờ gì rồi "
Tì nữ bên cạnh liền đáp
" Bẩm là giờ Thân ạ "
Hắn gấp lại quyên sách rồi chỉnh chang y phục.

Phong thái hiên ngang bước ra ngoài, tiến đến trước đường núi.

Đường núi là nơi có một cầu thang dẫn xuống chân nuối, khoảng giữa được tao một cái kết giới rất nghiêm
Từ phía xa xa cuối cùng hắn cũng đã thấy được một hình dáng quen thuộc, quần áo sốc sết mệt mõi bước từng bậc thang
Hắn đứng ngay đó mà đợi cậu, cậu cuối gầm mặt tiến đến chỗ hắn, đứng ngay trước mặt hắn
" Đã biết lỗi chưa!! "
Cậu im lặng không đáp, hắn đợi cậu một lúc liền quay đầu bỏ đi bỗng nhiên cậu nắm lấy vạt áo của hắn
" Ai..cũng bắt nạt ta! Không...ai thương ta hết "
Hắn kiên nhẫn hỏi cậu lại một lần nữa
" Bây giờ đã biết lỗi chưa!! "
Cậu lại im lặng, lần này hắn không đợi nữa mà trực tiếp bỏ đi.

Cậu giang tay ôm lấy eo hắn
" Biết rồi..biết rồi! Không dám nữa "
" Biết gì!! "
" Biết lỗi rồi! Không nên ngang ngược...tự ý bỏ đi..tự ý làm càng "
Vợ nhỏ nhõng nhẽo với hắn làm sao hắn chịu được.

Đại Xà nới tay cậu ra rồi quay người lại
" Được rồi! Có ta thương em là đủ, không cần người khác "
Cậu úp mặt vào nười hắn mà r3n rỉ một tiếng the thẻ
" Ưh..!! "
Hắn ôm eo bế cậu lên
" Hôm nay chơi mệt rồi chúng ta quay về nghĩ ngơi một chút, bây giờ đã muộn rồi "
" Bọn người dưới núi ăn h**p ta "
Hắn ôn nhu dỗ dành
" Ta biết rồi!! Ngoan một mình vi phu cưng chiều em là đủ "
 
Đại Xà Và Tiểu Nhân Ngư
Chương 33: 33: Nũng Nịu Gọi Phu Quân


Y phục trắng như bông được dệt bằng vãi tơ tằm được hắn làm riêng cho cậu bây giờ còn thua cả đống giẻ rách, xám xịt.

Bấp tay bị ngã nhiều lần nên bầm tím hết cả lên
Cậu giận dỗi hắn tự mình bỏ xuống núi nhưng ai lại ngờ được nhìn cậu sáng láng cao quý như vậy mà đi được 3 bước đã bị lừa hết ngân lượng.

Không có tiền cũng được tự mình đi dạo cũng không sao
Nhưng mà hậu đậu làm sao lại ngã ngay vào vũng bùn, nước.

Ôi dời ơi nhìn cậu ở nhà ăn ngon mặt đẹp mà vừa bước ra khỏi nhà đã thành kẻ ăn mày
Hắn đưa cậu quay về phòng rồi nhẹ nhàng đặt cầu ngồi trên giường
" Y phục trắng bông...bẩn mất rồi, tiếc quá! Dơ như vậy khó giặt lắm "
Tóc máy cậu phủ lên mắt rồi có khi lại cọ vào mắt.

Hắn thấy vậy liền vén lên cho cậu dễ chịu
" Bỏ đi, đừng tiếc! Nếu nương tử thích nó như thế thì ta sẽ gọi người chuẩn bị cho em thêm mấy bộ nữa cũng không vấn đề.

Chỉ cần nương tử thích bao nhiêu cũng có "
Khăn ấm đã chuẩn bị sẵn hắn khụy gối lấy khăn lau tay cho cậu trước để cậu ăn điểm tâm
" Lau tay rồi hẳng ăn điểm tâm.

Ăn chút điểm tâm thì nước cũng đã chuẩn bị xong rồi "
Tóc Đại Xà rất dài, tóc rơi khỏi tai chấm vào chậu nước.

Cậu ngồi trên giường cuối xuống lấy tay chạm vào tóc hắn
" Chấm nước rồi! "
Hắn ngước mặt lên, gương mặt mỹ nam ấy bỗng chốc khiến cậu mê mẫn
" Có phải mê ta rồi phải không nương tử "
Cái vẻ tiêu soái, lạnh lùng ấy như con gió cuốn bay m.ẹ nó rồi
" Sao ngươi phải tốt với chứ? Ta không hề quen biết ngươi mà "
Đại Xà nâng bàn chân nhỏ, nuột nà của cậu lên rồi đặt lên đó một nụ hôn
" Nhất Dạ Phu Thê Bách Dạ Ân!! "
Hắn chỉ vỏn vẹn nói với cậu 7 chữ.

Yêu người ta thì nói đi còn dùng văn phong cổ kim làm gì kiến tiểu mỹ nhân ngốc nghếch chẳng thể hiểu
" Rắn lớn....ta đói bụng!! "
Đại Xà nhìn lại đ ĩa điểm tâm thì đã hết sạch
" Buổi tối ăn nhiều sẽ rất nặng bụng "
" Mấy thứ đó ngọt như vậy..ta không thích! Ta đói rồi...ta muốn ăn mì "
" Mì sao? Hay là thôi đi, chúng ta ăn cháo tổ yến nhá "
Cậu phồng má ưng ngạnh không chịu
" Không ăn mấy thứ nhạt nhẽo đó đâu.

Không thích không thích đâu "
Hắn đột nhiên cười ranh mảnh
" Nương tử, em gọi ta một tiếng phu quân! Ta liền cho em thứ mà em muốn "
Đói bụng thì mờ mắt, cậu hơi nhiếu mày môi hơi bậm lại rồi bắt đầu làm nũng
" Ưh..mm..Phu quân.

Ta đói, người làm phu quân như ngài phải đối tốt với nương tử chứ.

Chẳng lẻ ngài muốn ta đói chết sao? "
Ôi dời ơi, cái giọng điệu mê hoặc đó của cậu làm hắn điên đảo cả lên rồi.

Hắn đứng bật dậy, nữa tay ôm cổ, nữa tay nâng mặt cậu lên rồi bắt đầu ngấu nghiến môi nhỏ
Lúc đầu cậu còn phản kháng do bất ngờ nhưng cảm giác lưỡi hắn cuốn chặc lấy lưỡi cậu thì đã làm cậu đê mê.

Còn hắn ngấu nghiến lấy miệng nhỏ, vừa thơm mùi hoa do mấy chiếc điểm tâm cậu vừa ăn xong cộng thêm đó là một vị ngọt ngào khó cưỡng.

Hắn như muốn hút hết tất cả mật ngọt trong miệng cậu
Tiếng chụt, chụt vang lên đều đều, càng nghe càng lớn càng nút càng say.

Cậu không hề uống rượu nhưng hắn đã say mê cậu không lối thoát
Nghĩ xem nương tử hắn vừa đẹp, vừa ngoan như thế, là cực phẩm trong cực phâm, là mỹ nhân trong mỹ nhân.

Đẹp đến mức cả hoa không so được cả khổng tước xòe đuôi cũng không sánh bằng.

Bảo bối quý giá ngàn năm có một thì dại gì để ai đó cướp mất cho được
 
Đại Xà Và Tiểu Nhân Ngư
Chương 34: 34


Hắn đè cậu nằm xuống giường.

Tiểu Mỹ Nhân bắt đầu có chút sợ
" Ngươi...ngươi muốn làm gì? "
Hắn cười dịu dàng
" Nương tử chúng ta lại động phòng đi! "
Cậu lắc đầu lia lịa
" Sao vậy? Vi cho phu không đối tốt với em sao "
" Không có! "
Hắn sờ tay lên mắt cậu
" Em không thích ta sao? "
Cậu do dự rồi nói
" Không..phải!! "
Hắn lại mê hoặc cậu bằng một nụ hôn
" Rắn lớn...ta ta.."
Cậu cả người run run.

Hắn từ từ cởi y phục trên người tiểu mỹ nhân xuống
" Nương tử của ta thật xinh đẹp! "
Hắn cuối xuống lại một lần nữa hôm lấy cậu
( Lần đầu của nương tử đau như chết đi sống lại.

Lần này ta phải thật cẩn trọng )
Cơ thể nam nhân không một mảnh vải che thân, cơ thể ngọc ngà của tiểu nhân ngư khiến người ta mê người.

Da cậu trắng trẻo nõn nà, mịn màng, mền mại
" Nào đừng sợ, thả lỏng người "
Hắn từ từ tách hai bấp đùi của cậu ra, tay hắn sờ từ đùi non rồi dần dần hạ xuống
" Ưh..đừng! "

Cậu sợ hãi kẹp chặc tay hắn ở giữa đùi.

Tim cậu bây đập rất nhanh, hắn nhìn sơ một cái là đã biết
Hắn giơ tay còn lại lên chạm vào mặt cậu rồi nhẹ nhàng vuốt vuốt tóc cậu
" Sao vậy, vi phu làm nương tử sợ sao?!! "
Cậu nhắm chặc hai mắt hơi run run r3n rỉ vài tiếng
" Ta..sợ..ta ta, lần đầu làm với nam nhân! "
Thật vậy Tiêu Tiểu Ngư là một nam nhân còn trong trắng chưa trãi qua một lần với cả nam lẫn nữ
Đại Xà có khó hiểu nhưng vẫn dịu dàng trấn an
" Nương tử đừng sợ! Vi phu sẽ không làm em đau "
Hắn khiên nhẫn dành 30 phút dịu dàng trấn an cậu
" Chúng ta bây giờ nới lỏng nó trước.

Tuy lúc đầu có chút đau nhưng dần dần sẽ thoải mái ngay có được không? "
Đại Xà hôn vào mi mắt cậu một cái.

Cậu có hơi do dự nhưng từ từ đùi non cũng chịu thả lỏng ra.

Hắn thoa chút dầu bôi trơn đã chuẩn bị sẵn lên tay
" Ngoan thả lỏng chút "
Hắn bắt đầu cho một ngón tay vào trong hoa huy.ệt nhỏ.

Cơn đau nhói từ phía dưới lang lên đến đại não
" Áhh...!! "
Cậu rên lên một tiếng đầy đau đơn, cơ thể nhỏ cảm nhận đau đớn liền trở nên căng thẳng.

Hắn thấy cậu đau đớn như vậy liền rút tay ra
" Hu..hu nó, nó đau quá..! "
Đại Xà ôm lấy cậu vào lòng dỗ dành
" Ta biết, ta biết mà.

Nương tử đã chịu khổ, chịu khổ rồi "
Cậu chính là viên pha lê quý giá trong lòng hắn, chỉ nhõng nhẽo một chút hắn đã không kiềm lòng được mà nuông chiều hết ý.

Cậu mà đau hay sướt một chút lòng hắn như bị xé toạt ra trăm mảnh
" Đau..đau lắm! "
" Một ngón cũng đau đến thế sao? "
Cậu mếu máo gật đầu
" Ưm..m! Đau "
Cá là loại đặt trưng thụ tinh ngoài nên việc giao phối bên trong là vô cùng khó khăn đối với cậu.

Hoa huy.ệt cậu rất nhỏ nên mõi lần muốn cùng cậu ân ái đều rất khó
" Nếu tay cũng đau vậy để vi phu làm bằng miệng nhé "
Hắn lấy tay xoa xoa nhẹ cú.c nhỏ.Cậu lấy hai tay che đi hoa c.úc e then nói
" Đừng...làm, bẩn.."
Hắn cuối xuống hôm lấy tay cậu
" Không bẩn! Tất cả cơ thể em đều không chỗ nào bẩn "
Cậu bị mấy lời ngọt ngào ấy dụ dỗ.

Hăn động tác nhanh nhẹn từ từ đưa lưỡi vào trong.

Quả thật cậu không còn cảm thấy đau nữa
" Ưh...rắn lớn..ta, ta cảm thấy lạ quá.."
Hắn từ từ dùng miệng nới lỏng cho cậu.

Màng dạo đầu hắn làm cho cậu vô cùng tỉ mỉ
( Đã không chặc như trước nữa có lẻ cho ngón tay vào được rồi )
Hắn nghĩ xong liền nhanh tay cho vào.

Cậu giật mình vì dị vật lạ xâm nhập
" Sao vậy, sao vậy? Nương tử em đau sao? "
Tiểu Nhân Ngư nước mắt ngắn nước mắt dài tuy hơi khó chịu nhưng lại không đau nữa
" Không..đau nữa! Nhưng...ta thấy lạ lắm "
Hắn lại vuốt v e an ủi cá nhỏ run rẫy
" Không sao! Lát nữa sẽ thoải mái ngay "
Trong cả một quá trình hắn chưa từng khiến cậu bị đau.

Nên cậu đã dần an tâm hơn, cơ thể nhỏ cũng thả lỏng hơn
 
Đại Xà Và Tiểu Nhân Ngư
Chương 35: 35: 3 Ngày


Nơi lỏng cả buổi cuối cùng đã cho được 3 ngón tay vào trong cú.c nhỏ
" Phu quân.."
Cậu chụp lấy tay hắn rồi dùng gương mặt mê người nhìn hắn
" Đừng...nới nữa..."
Đại Xà rút tay ra cậu rên lên một tiếng
" Ưh..."
Hắn nhìn thân thể nhỏ ấy mà lo lắng nhưng đến mức đừng này thì không thể lui nữa rồi
Đây không phải là lần đầu tiên nhưng tiểu nhân ngư đau đớn vô cùng.

Đại Xà làm rất nhẹ nhàng
( Chết...mình sẽ chết! Đau...đau quá...đau quá! Mình không nghĩ lại đau đớn như thế này )
Cậu cắn chặc môi kiềm nén lại không la không khóc nhưng cơ thể nhỏ run rẫy không thôi, mồ hôi nhễ nhãi
" Nương tử, đừng cắn môi sẽ rất đau! Nếu em không chịu được cứ cắn ta, cào ta cũng được "
Hắn quá dịu dàng ôn nhu với cậu, hắn quả thật rất yêu cậu trên thế gian này chỉ có hắn đối tốt với cậu
" Hức..rắn lớn! Đau!!!! "
Hắn xót vô cùng, hắn chỉ có thể hôn trán cậu một cái an ủi.

Cậu đau đớn không ngui nên chỉ có thể cắn vào vai hắn, móng tay cào vào bấp tay hắn
7 tiếng sau
" Phu..quân ta, ta mệt...quá! "
Cậu cả người bơ phờ đuối đến nổi thở cũng khó khăn
" Chúng ta ăn một chút điểm tâm ha! "
Cậu nhìn hắn bằng ánh mắt đáng thương
" Hức..dừng lại...có được không?!! "

Hắn vén tóc máy cậu lên rồi dịu dàng mà nói
" Nương tử ngoan! Chúng ta chỉ mới giao phối có hơn 3 canh giờ mà thôi.

Rắn giao phối đến 72 giờ "
Cậu nghe xong chỉ muốn xĩu mà thôi.

Cậu òa lên khóc nức nở
" Hức...ta chết mất! Ngươi...muốn giết ta hả, đồ rắn thối tha, vô lương tâm "
Cậu khóc rất lớn, lớn đến mức lạc cả giọng
" Nương tử bảo bối của ta! Đừng khóc, đừng khóc vi phu xin lỗi, là ta làm khó nương tử "
Hắn không rút ra mà ôm lấy cậu ngồi dậy dựa vào thành giường ôm ấp dỗ dành tiểu nhân ngư trong tay
" Đừng khóc, sẽ mệt lắm.

Ta ăn chút điểm tâm có được không? "
Cậu không nghe chỉ lớn tiếng mà khóc, khóc đến mệt lã cả người chỉ có thể thút thít
( Khàng giọng rồi! Cơ thể em ấy cũng mệt lã rồi )
Hắn với tay lấy mấy món điểm tâm mà xà nữ đã chuẩn bị từ trước cho cậu
" Ăn một ít đi nương tử! "
Cậu nhắm chặc mắt lại hơi thở cũng có phần khó nhọc.

Hắn vuốt v e tấm lưng nuột nà trắng như ngọc cậu mà an ủi
" Ta đút nước cho em nhé "
Cậu bây giờ thở còn không nổi thì lấy gì mà trả lời hắn được.

Hắn lấy cũng đã không khóc nữa nên tiếp tục di chuyển vừa động một phát cậu liền bấu hắn
" Hức..nhẹ!! "
Hắn hết mực dịu dàng mà ôm lấy cậu
" Được được nghe ý nương tử!!
Hắn hết sức nhẹ nhàng, cậu cũng đã mệt lã nên không còn sức mà la nữa
( Mình đã...ra 7 lần rồi mà hắn...chết tiệt! Con rắn khốn kiếp )
Cậu chỉ có thể chửi hắn trong l"
...----------------...
Hắn hành cậu đã hơn 10 tiếng.

Tiểu Mỹ Nhân đã ngất lịm đi.

Hắn rất muốn nhanh chống kết thúc để em không mệt nhưng hắn lại không làm được
2 ngày đã trôi qua
Không biết cậu đã ngất đi bao nhiêu lần, khóc hết nước mắt.

Hắn chỉ đút cậu ăn được có một cái bánh vài ngụm nước
" Phu...quân..ơi!! "
Cậu ngồi lên cự v.ật lớn của hắn, lưng dựa vào ngực của Đại Xà
" Ơi! Ta nghe đây "
Hắn ôm lấy eo nhỏ của cậu rồi xoa lấy bụng
" Huhu..rắn bảo bảo nói..nói là nó mệt...còn động nữa...sẽ, sẽ phá bụng ra ngoài đó "
" Sắp rồi! Ngoan, ta biết nương tử khó chịu.

Một chút, một chút nữa thôi "
Hắn ôm siết lấy cậu rồi nhấp thêm vài cái rồi b ắn ra.

Hắn và cậu cùng rên lên một tiếng
Tiểu mỹ nhân cuối cùng cũng đã có thể ngủ một giấc thật ngon.

Cậu đã ngất lịm đi
 
Đại Xà Và Tiểu Nhân Ngư
Chương 36: 36: Cá Nhỏ Bị Hành Đến Đỗ Bệnh


Cơ thể nhỏ bị Đại Xà hành cho kiệt sức ngất đi
Tiểu nhân ngư nằm trên giường mà ngủ nhưng chỉ cự động nhẹ liền rất đau, tay bị Đại Xà kéo cho trật khớp, hong cũng bị đau rất nhiều
Đại Xà thay xong y phục liền mang ít đan dược bồi bổ lại thân thể cho cậu.

Hắn đi đến ngồi lên giường xoa xoa gương mặt của tiểu mỹ nhân lúc ngủ say.

Hắn lấy tay tách môi em ra, rồi đưa viên đan vào trong khoan miệng nhỏ
Cậu khó khăn nuốt lấy viên đan ấy, Đại Xà thấy cậu khó chịu liền xoa má, vỗ vai, vuốt bụng cho cậu dễ chịu
" Nào nương tử ngoan, là vi phu đây! Phu Quân của em đây mà "
Hắn vỗ vỗ rất nhịp nhàng, cậu cũng từ từ ngủ trở lại thì bỗng nhiên
Choảng!!!!
Tiếng động lớn vang lên, đồ đạc rơi xuống đất vỡ tan nát.

Cậu cũng bị tiếng động làm cho giật mình.

Tay cậu quờ quạng va phải thành giường đau điến
" Ahh! "
" Không sao, không sao! "
Hắn nắm lấy tay cậu hôn chụt chụt vài cái rồi ôm lấy cậu vào lòng
" Ngoan, ngủ đi nào! "

Cậu nheo đôi mắt đẫm nước lên nhìn hắn, mắt cậu khóc quá nhiều nên bây giờ đã sưng húp lên, môi nhỏ cũng đỏ tấy vì bị hắn hôn quá nhiều
" Huhu...ta đau quá! "
" Ta thoa thuốc thêm cho em ha "
Cậu lắc lắc đầu
" Ta...rát, đau...lắm "
" Ôhh! Vậy không thoa nữa, không thoa nữa "
Cậu chờm tay qua ôm lấy cổ hắn, chân tùy ý gát lên người Đại Xà.

Hắn lấy tay kéo đùi cậu lên cao một chút rồi thò tay sờ vào hoa c.úc đã nở bung bét vì hắn
( Vẫn còn sưng nhiều quá! Có lẽ tiểu mỹ nhân khó chịu ở đây )
" Phu...quân! "
Hắn vừa lấy thuốc thoa vào hoa cú.c nhỏ vừa dịu dàng trả lời cậu
" Ơi, ngoan! Để vi phu thoa một chút sẽ dễ chịu ngay "
Cậu úp mặt vào khoảng trống giữa vai và đầu hắn rồi thì thào
" Chói...mắt..quá "
Hắn dùng phép quơ tay một cái kèm đã được kéo lại
" Gối..này cứng, ta nằm..không được "
Đại Xà dừng việc thoa thuốc lại chốc lát, hắn đỡ đầu cậu dậy rồi cho tay vào để cậu nằm gọn trên cánh tay hắn
" Có dễ chịu hơn không! Ngày mai sẽ kêu người làm cho em cái gối bông khác có chịu không, bây giờ nghủ thêm một chút nhé "
Cậu không ngủ được cộng thêm cơ thể mệt mõi đau nhức thì liền sướt mướt, nhõng nhẽo với hắn

" Lưng...lưng khó chịu quá..!! "
Đại Xà rất là đau lòng, chỉ vì một chút hưng phấn mà mạnh bạo làm tiểu mỹ nhân khó chịu
" Ta đã thoa thuốc rồi nhưng vẫn đau sao?! "
" Ừm...đau quâ...Phu quân...đau lắm.."
Bé cá con bình thường thì nhe răng múa vuốt với hắn bây giờ một tiếng cũng phu quân, hai tiếng cũng phu quân.

Hắn nghe mà sướng cả người
" Ta vận khí trị thương cho em ha!! "
Hắn đều khí vào tay rồi nhẹ nhàng xoa lưng cho cậu
( Xem ra nương tử nhỏ tĩnh ngủ luôn rồi )
Hắn nghĩ đên liền cau mày bực tức
" Phu..quân!! "
" Ơi! Không đủ lực sao? Hay là đau quá không chịu nổi "
Đại Xà sợ mình làm quá lực khiến cậu bị đau.

Gương mặt baby, má bánh bao, đôi mắt tròn xoe của cậu mõi khi khóc khiến hắn mê mẫn không thể nào dứt ra được
" Hức...ta lạnh, lạnh lắm...! Ôm...đi "
Cậu dúi dúi vào người hắn mà khóc thút thít
" Lạnh?!! Sao lại lạnh "
Hắn ngờ vực sờ lên mặt cậu, bởi lẻ cậu đang đỗ rất nhiều mồ hôi, ướt tay áo của hắn
( Nóng quá!!!! )
Đại Xà lo lắng quay sang nhìn cậu
" Hức...ta lạnh...lạnh lắm! "
Cậu bây giờ rơi vào tình trạng mê mang
" Oh, oh! Ôm, ôm nhé "
Hắn kéo chăn lên đấp thật cao cho cậu rồi ôm lấy cậu vào lòng mà dỗ
 
Đại Xà Và Tiểu Nhân Ngư
Chương 37: 37: Chăm Bé Cá Nhỏ


" Ngươi thật...ác độc, vô lương tâm..."
" Lấy khăn ấm lau người cho em thoải mái nhé "
Cậu chẳng thèm nghe mà há miệng cạp lấy má của hắn
" Cắn...chết con rắn nhà ngươi!! "
Nguyên dấu răng im lên mặt hắn
" Em có răng nanh ấy à! "
Hắn đưa tay vào miệng cậu, rồi dùng ngón cái ấn vào răng nanh cậu một cái.

Lúc cậu không để ý liền đút vào khoang miệng nhỏ một viên thuốc
Viên thuốc to hơn đầu ngón tay một chút nhưng đắng vô cùng lại còn rất nồng khiến cậu nuốt rất khó khăn
" Nào nuốt nuốt, ngoan nuốt đi! Ta có mua hồ lô ngào đường cho em đây "
Cậu sặt một lúc mới có thể nuốt được.

Vừa nuốt xuống hậu đắng của viên thuốt được động lại trong miệng rất khó chịu
" Huhu...đắng chết mất!!! "
Cá nhỏ nước mắt rơi lả chả ướt hết tay áo của hắn.

Cả người cậu nóng bừng bừng
" Khó chịu...quá!! "
" Đây đây, ăn hồ lô sẽ hết khó chịu ngay "

Đại Xà đút một viên cho cậu ăn, tiểu nhân ngư ngậm ngậm một chút, nhai nhai một chút
" Ưm..."
Cậu gọi một tiéng hắn liền xòe tay ra
" Nào nhè ra "
Cậu lừa hạt rồi nhè vào tay hắn hạt táo
" Em nằm nghĩ đi, ta lấy nước lau người cho nương tử thoải mái "
Hắn vừa ngồi dậy liền bị một lực rất mạnh quật xuống giường
" A!! "
Là cậu quật hắn xuống rồi dùng đùi kẹp chặt chân hắn, tay cậu ôm khư khư hắn.

Đại Xà ngơ ngác một lúc
( Nương tử hôm nay sao lại mạnh đến thế )
" Sao vậy? "
" Đừng...đi, ta muốn...ôm ôm.

Vuốt..đuôi nữa.."
Hắn bây giờ bị cậu quật xuống ôm giữa khư khư không thể cử động được
" Nương tử ngoan, thả lỏng một chút vi phu mới ôm em được "
Hắn muốn gỡ tay cậu ra muốn chỉnh lại tư thế ôm trọn cậu, để cậu thật thoải mái
" Vậy không đi nữa! Ở đây ôm ôm em ha "

Hắn xoa xoa đuôi cậu, cậu liền thấy thoải mái.

Cả người cậu liền thả lỏng ra hắn mới có thể rút tay để ôm trọn cậu nhưng rút ra một nữa cậu siết lấy
" Đừng..."
" Nào đừn ôm tay nữa, nằm lên tay ta sẽ dễ chịu hơn "
" Đừng...bỏ mặc ta.."
Cậu đột nhiên run rẫy ôm chặc lấy tay hắn rồi lại bật khóc
" Ngoan ngoan, ta ở đây! Được rồi, được rồi để em ôm như thế cũng không sao! Nào nào đừng khóc "
Đại Xà bây giờ không biết em muốn gì mà chiều em nữa.

Tiểu mỹ nhân đột nhiên rất nhạy cảm, rất sợ tối, rất sợ lạnh.

Nhất nhất muốn hắn ôm ôm, chỉ muốn phu quân ở bên cạnh vuốt đuôi, xoa bụng hôn má mà thôi
Tính khí của cậu còn thất thường hơn cả thời tiếc
Cá nhỏ bị hành rũ rượi, còn bệnh một trận vô cùng kịch liệt kiến rắn lớn chăm đến mất ăm mất ngủ cùng với cậu.

Nữa đêm cậu tự trèo lên người hắn mà nằm, hơn cả canh giờ bụng nhỏ bị đè lên nên vô cùng khó thở
" Gì vậy? "
Đại Xà bây giờ rất chú ý đến cục nhỏ của mình, cậu chỉ nhút nhít cục cựa trở mình trở mình một chút hắn đã liền tĩnh dậy xem cậu thế nào
Cậu nằm trên người hắn thở khó nhọc
" Thật là! Sao lại nằm thế này chứ, khó chịu rồi có phải không "
Hắn đỡ lấy cổ cậu rồi đặt đầu lên tay hắn mà nằm, cậu rất thích xoa bụng, mõi lần không ngủ được hắn sẽ xoa bụng cho cậu
" Rắn bảo bảo ngoan, không được quấy làm cho mẫu thân phải khó chịu! "
Đại Xà dịu dàng xoa xoa bụng nhỏ, hơi thở cậu cũng đã đều đặn trở lại, gương mặt khả ái đã dãn ra, đuôi chân mày đã không còn nhíu lại nữa
" Sao cứ bị th ở dốc mãi thế này! Bụng cũng đã bắt đầu to lên rồi "
Đêm nào cậu cựa quậy nhiều thì hắn sẽ thức cả đêm để chăm cậu
 
Đại Xà Và Tiểu Nhân Ngư
Chương 38: 38: Vận Động Quá Sức


Thư phòng
" Đã giờ gì rồi "
Tiểu a đầu bên cạnh mài mực cung kính đáp
" Bẩm giờ thìn rồi ạ "
Hắn đặt bút lên bệ đỡ
" Chuẩn bị vài món điểm tâm nhẹ mang lên cho ta! Nữa canh giờ sau cơm trưa lên "
Xà nữ cuối đầu rồi nhanh nhẹn bò đi
Phòng nhỏ của bé cá và Đại Xà
Đại Xà bước từ cửa vào thì cùng lúc cậu cũng đã dậy
" Nương tử yêu của ta đã dậy rồi sao!! "
Tiểu Nhân Ngư chống tay rồi dậy, mặt vẫn còn mơ mớ ngủ không tỉnh
" Cá nhỏ em sao vậy? Không thoải mái ở chỗ nào à "
Hắn nắm lấy tay nhỏ của cậu rồi sở nhẹ vào gương mặt khả ái đáng yêu mê mẫn cả thiên hạ
" Hay là em vẫn ngủ chưa đủ? "
Cậu hít một hơi thật sâu rồi lấy tay dụi dụi mắt, cậu xem hắn như không khí, không thèm để ý đến
" Ta chết rồi sao? "
Cậu mím môi lấy tay xoa xoa bụng
" Bụng nhỏ lại đau à! "
Cậu lắc đầu
" Chỉ...là có chút kỳ lạ..! "
Hắn nhìn vào bụng cậu một lúc rồi mắt hắn va phải chỗ không nên nhìn

" Nh.ũ hoa em sưng đỏ trong đáng yêu thật "
Buổi tối cậu nóng nực khó chịu liền đòi cởi hết tất cả y phục còn bảo rằng nh.ũ hoa bị cọ rất đau.

Không cởi sẽ không chịu ngủ, hắn sợ bảo bối nhỏ tối bị cảm lạnh liền chùm áo của mình lên cho cậu
Cậu e then lấy hai tay ôm lấy người che lại chỗ nhạy cảm
" Không...được nhìn!! "
Đại Xà ngoan ngoãn nghe lời liền nhắm mắt lại
" Được được không nhìn! Mọi thứ đều tuân ý em "
Phu thê bọn họ đang ân ái vui vẻ đùa giỡn thì tiểu a đầu từ ngoài bước vào
" Chú thượng điểm tâm có...."
Cậu giật mình rụt rè ôm lấy thân chắc hơn, Đại Xà nhanh tay kéo áo của hắn đắp lên cho cậu rồi bỗng
Cháttttt
Đột nhiên tiểu nha đầu ngã ra đất, điểm tâm được hắn dùng pháp giữ lại
" Không có phép tắc!! "
Là hắn đã đánh xà nữ ngã ra đất, sát khí đằng đằng khiến cậu cũng thấy sợ hãi
" Chúa thương nguôi giận "
Đối mặt với hắn còn đáng sợ hơn đối diện với cái chết, ánh mắt sắt hơn cả đoản kiếm, còn lạnh hơn băng sơn tuyết liên.

Trong sát khí ấy lại tỏa ra pheromone rất gây gắt, nồng nặc làm cho cá nhỏ cũng bị ảnh hưởng theo
" Phu..quân..!! "
Cậu giơ tay kéo kéo áo hắn
" Đừng...lớn tiếng "

Cậu run rẫy siết chặc lấy áo hắn đã đắp lên cho cậu.

Tiểu a đầu nhìn cậu, cậu vẫy tay ra hiệu cô ấy mau rời khỏi, tiểu yêu hóa rắn bò nhanh đi
" Nô tài xin cáo lui "
Đại Xà biết mình làm quá kiến tiểu mỹ nhân sợ rồi, liền dịu giọng, dịu dàng nắm lấy tay nhỏ đang giữ lấy áo của mình
" Ta lớn tiếng làm em sợ sao? "
" Tiểu cô nương ấy không có làm sai mà.

Nhất thiết phải ra tay nặng thế không hả "
" Nương tử yêu của ta thật lương thiện!! "
Đại Xà li3m láp bàn tay vừa thon vừa dài của tiểu nhân ngư
" Có khát không? Ta lấy nước cho em "
Cậu gật gật đầu
" Khát rồi "
Hắn đi rót cho cậu một ít trà, cậu không thích uống loại trà đắng nên hắn đã cho cậu uống loại Kỳ môn hồng trà
Hắn đang quay loay hoay rót trà rồi lấy điểm tâm cho cậu thì đột nhiên
Bịchhhhhh
" Áaa!! "
Cậu ngã nhào từ trên giường xuống như bịt bột rơi cái bẹp xuống đất, hắn vừa thấy cậu ngã liền nhanh đến đỡ cậu
" Nương tử, em ổn chứ!!! "
" Chân...chân đau lắm! Chân không có sức...bắp đùi rất đau "
Hắn đã nghe nhân sư nói rằng, cậu là bị kiệt sức.

Cả người vận động quá mạnh trong thời gian dài làm các cơ vận động quá sức nên mới có triệu chứng này
" Không bị thương chứ!! "
Cậu giơ tay lên nhéo lấy tai hắn
" Đều tại ngươi hết!!!! "
 
Đại Xà Và Tiểu Nhân Ngư
Chương 39: 39: Chi Lưu Ly


" Nằm xuống ta xoa bóp cho em thoải mái "
Cậu nằm sắp lên giường, tắm lưng trắng nõn đều phơi bày hết trước mắt hắn.

Đại Xà không kiềm được cuối xuống li3m láp một cái.

Cậu cũng giật mình trước hành động đó
" Ngươi...ngươi làm gì vậy? Đừng nói là "
Cậu run rẫy ngồi dậy giật lùi về phía sau, hắn nhìn cá nhỏ cuộn đuôi lại rồi ôm vào trong sợ hãi vô cùng làm hắn xót cả lòng
" Em đau lắm à?!! "
Cậu run rẫy nắp dưới tấm chăn
" Là ta có lỗi với em! Nào đừng sợ "
Hắn biết hết điểm yếu của cậu liền dùng tay xoa chỗ nhạy cảm cho cậu
" Ưh!! "
" Ta làm sai người làm món ngon cho em có được không?! Hay là đưa nương tử xuống chợ thành dạo chơi nhé "
" Không thèm...ngươi chỉ có cái miệng...!! "
Người ta giận rồi, ai mà thèm mấy lời dụ dỗ của hắn chứ.

Hành người ta mấy ngày mấy đêm, làm thân thể ngọc ngà trở thành quả đào bị dập, thử hỏi vài câu dụ dỗ ấy làm sao để cậu nguôi giận
" Vậy nương tử muốn gì nè? Nói ta nghe có chịu không nào "

Hắn vô cùng nhẹ nhàng với cậu
" Không chịu! Ta...sẽ hong nói cho ngươi nghe "
Cậu nhõng nha nhõng nhẽo làm hắn còn muốn cưng cậu hơn
" Nương tử thật sự giận vi phu rồi hả? "
Cậu gật gật vài cái ra hiệu đã giận rồi
" Giận rồi...giận rồi..không thèm đâu..!! "
Hắn nằm xuống bên cạnh tiểu nhân ngư rồi vỗ về
" Nương tử nhỏ của ta không đói bụng sao? "
Cậu thật sự không trả lời hắn
" Ta tạ lỗi với nương tử có chịu không "
Cậu lắc lắc đầu
" Không cần!! "
Giọng cậu uất ức lại pha thêm chút giận dỗi nghe đến yêu vô cùng
" Hay là đừng chùm kín mặt sẽ nóng và ngộp lắm "
Hắn nhẹ nhàng kéo chăn bông của cậu xuống nhưng bị cậu giữ lại
" Ứm..."
Cậu kêu một tiếng hắn liền bỏ tay ra
" Oh, oh là ta không đúng "
Hắn choàng tay qua cổ tiểu mỹ nhân rồi ôm vào lòng, cậu dùng dằng không chịu, còn đánh đánh vào người hắn sau đó đẩy ra

" Tránh ra...ta ghét ngươi "
Bỗng nhiên cậu nghĩ đến mấy đêm qua hắn biến thành một con thú dữ muốn ăn trọn lấy cậu thì làm cậu rất sợ lại còn phát run cả lên
" Đừng sợ, đừng sợ nương tử! "
Hắn kéo chăn của cậu qua khỏi trán rồi hôn nhẹ vài cái
Cậu từ nằm ở bên trong nghĩ đến đã cảm thấy sợ hãi.

Cảm giác đó đau đớn vô cùng, c.úc nhỏ nuốt dị vật lớn bên trong bụng vô cùng chướng, khó chịu.

Hắn lên cơn khát t.ình đến cả cậu cũng không nhìn ra, làm mạng bạo vô cùng
Đêm thứ ngày cậu không ăn không uống lại cộng thêm hắn càng lúc càng mạnh bạo làm cậu nôn ra mật xanh mật vàng
Cũng may đêm đó hắn đã tĩnh táo, mọi hành động đều đưa cậu lên hàng đầu, nếu không cậu thật sự sẽ chết
" Ta..ta rất sợ, ta sợ lắm...lúc đó..lúc đó thật sự vô cùng đáng sợ "
Tiểu bảo bối cả người run rẫy, cậu tuy bình thường ngang ngược, bướng bính, khó chiều nhưng tâm tính rất lương thiện lại còn rất mong manh.

Mõi khi bện là biến thành một con thỏ nhút nhát
( Thật sự đã làm em ấy sợ lắm rồi )
Máy tóc cậu lộ ra ngoài hắn thấy vậy liền lấy tay vuốt vuốt nhẹ
" Aya! Nương tử nhỏ của ta, tóc em lại dài hơn rồi này "
Cậu tho tay ra kéo tóc của mình vào
" Hong...cho động! "
Tóc cậu đã dài gần chạm vai, máy tóc màu xanh biển, vừa suôn mượt lại còn rất thơm mùi của chi lưu ly có lẽ đây là pheromone của cậu
" Chi Lưu Ly!! "
Hắn đột nhiên lẩm bẩm tên của một loài hoa khiến cậu khó hiểu
" Nương tử nhỏ của ta chính là hoa Chi Lưu Ly "
 
Back
Top Bottom