Bách Hợp Đại Tiểu Thư Thật Khó Hiểu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Đại Tiểu Thư Thật Khó Hiểu
Chương 20: C20: Chương 20


Đã vào xuân, tiết trời cũng dần ấm hơn, nhưng vẫn còn những cơn mưa nhẹ.

-Nước ấm! Nhanh mau đun nước ấm!

-Thuốc đã sắc chưa?

-Ai da! Ngươi đi kiểu gì đâm vào ta rồi!

-Gà! Bắt con gà để hầm canh!

*Cục tác! Cục tác!* *Gâu! Gâu!*
1

Toàn phủ Vu gia một màn gà bay chó sủa, người nào người đó liền như chạy giặc. Mà nguyên nhân chính bởi đại tiểu thư ngã bệnh. Sau ngày rơi xuống hồ, dù ta đã kịp đưa Vu Nguyệt Giao trở về phủ, nhưng đến cuối cùng sang ngày hôm sau nàng ta liền phát sốt. Đại tiểu thư hiếm khi ngã bệnh, một khi ngã bệnh liền đem cả Vu gia trên dưới thành hỗn loạn.

-Các ngươi DỪNG! –Nhìn cảnh tượng người nào kẻ nấy loạn cào cào lên ta cũng thực chóng hết cả mặt, đành phải tự đứng ra chỉ đạo.

-Tiểu Mai cử 2 người đi sắc thuốc, 2 người đun nước nóng, 2 người các ngươi đi bắt gà về đây, 3 người các ngươi theo ta vào trù phòng. Còn tất cả những người khác thì trở về làm việc như cũ.

-Dạ! –Nếu không xét nhạc mẫu đại nhân, sau Vu Nguyệt Giao thì danh cô gia ta là người có quyền đứng thứ 2 nên hiển nhiên tất cả gia đinh a hoàn đều tắp tắp nghe chỉ thị vâng lệnh làm việc, bây giờ cũng không còn xảy ra tình trạng hỗn loạn như lúc đầu nữa.

...

-Cô gia, đại phu nhân tìm người! –A hoàn của Cố Vân Hi chạy tới thông báo.

-Ta biết rồi! Còn các ngươi trông chừng cẩn thận món canh hầm!

-Dạ vâng!

Nghe nhạc mẫu đại nhân đang tìm ta nên đành để công việc cho mấy trù sư làm.

-Lăng nhi, ngươi qua đây ta có chuyện muốn nói.

-Nhạc mẫu, người có chuyện gì quan trọng sao?

Đi đến trước cửa phòng đại tiểu thư liền thấy Cố Vân Hi cùng Vu Dạ Huyền vẻ mặt đầy lo lắng, tự nhiên ta có cảm giác không lành.

-Giao nhi nàng ấy không chịu uống thuốc lại còn đuổi mọi người ra ngoài, ta rất là lo lắng.

-WTF!!!! –Tâm ta gào thét, quả nhiên ngày hôm nay thực muốn gà bay có sủa.

-Nhạc mẫu người cũng đừng lo lắng, để ta vào đưa thuốc cho nàng, chưa kể hiện tại đại tiểu thư đang bệnh nên công việc trong phủ rất cần có người cùng Dạ Huyền đệ đứng ra trông non. –Sau một hồi oán thán, ta cố bình tĩnh trấn an.

-Nhưng mà... –Cố Vân Hi sao nỡ không để tâm tới nữ nhi của nàng chứ, nhưng sau lại bị Vu Dạ Huyền đánh gãy.

-Mẫu thân, ngươi cũng đừng lo lắng nhiều, đại tỷ đã có tỷ phu chăm sóc, chúng ta trước mắt nên trông coi Vu gia cẩn thận tránh có kẻ thừa nước đục thả câu.
2

-Ngươi nếu nói vậy thì thôi vậy, Lăng nhi ngươi phải chiếu cố Giao nhi cẩn thận. –Cố Vân Hi cuối cùng cũng thỏa hiệp.

-Ân, nhạc mẫu cứ yên tâm, mọi người bây giờ cứ an tâm mà trở về.

-Lăng ca, chúng ta đi trước!

Nhìn Cố Vân Hi cùng Vu Dạ Huyền rời khỏi ta mới cầm theo chén thuốc từ tiểu Hoa tiến vào phòng, để ý thì cũng hơi bất ngờ khi tiểu Hoa cũng bị đuổi ra ngoài như vậy. Nên nói đại tiểu thư thật kì lạ...

*Cạch! Cạch cạch!*-Tiểu Hoa, sao ta không mở được cửa vậy? –Sáng còn ra được, giờ muốn vào lại chẳng được.

-Cô gia, tiểu thư khóa trái cửa trong rồi ạ, chúng ta cũng vào không được. –Tiểu Hoa mặt đầy lệ nói.

Chậc vậy ra các người bị đại tiểu thư khóa trái cửa nên mới tìm ta đây mà. Haizz đại tiểu thư ngươi cũng biết hành hạ ta thật mà. Loay hoay một hồi, cuối cùng may mắn tìm thấy một cửa sổ không khóa, trèo vào xong nhẹ nhàng tiến tới cửa chính mở cửa ra lấy chén thuốc tử tiểu Hoa sau lại đóng cửa lại. Đi gần lại bên giường, chỉ thấy chiếc chăn phồng thành một cục to tướng.

-Đại tiểu thư! Ngươi muốn ngột chết trong chăn sao?

-...

-Đại tiểu thư ngươi còn không mở chăn là ta lôi ngay luôn đó.

-...

(=_=) Lại cứ như vậy im lặng, ngươi kêu một tiếng không được sao. Chờ cũng lâu lại không chịu phản ứng ta cuối cùng cũng sốt sắng quá liền dùng hết hức sốc chăn lên cao, mà con người đó lại không nghĩ đang nằm vo tròn thành một cục, khuôn mặt đầy mệt mỏi mà đôi mắt còn phiếm đỏ. OMG! Đại tiểu thư mới khóc sao?

-Đại tiểu thư, ngươi sao vậy? sao lại khóc vậy?

-Ưm *Lắc đâu* ta không có khóc. –Vu Nguyệt Giao chối.

-Không khóc thì sao mắt đỏ, chưa kể đang bệnh sao không uống thuốc, lại còn tự nhốt trong phòng, ngươi có biết mọi người rất lo cho ngươi không? –Phát sinh từ hôm qua đến giờ khiến ta xoay chóng cả mặt, thực muốn phát ti3t lên người Vu Nguyệt Giao một chút.

-Hức...hức...

-A..a..đừng khóc nha, ta xin lỗi, ta chỉ vì lo cho ngươi nên mới nặng lời chút thôi. –Đại tiểu thư giở chứng tiểu hài tử khóc nhè, thực làm ta kinh hách, đành ôm vào trong ngực, một tay ôm đầu nàng, tay kia thì vuốt v3 sau lưng nàng, miệng lại không ngừng dỗ dành.

-Hức...hức... ta là sợ thuốc đắng, cũng sợ mọi người thấy ta khóc nên mới không dám cho ai đi vào. –Vu Nguyệt Giao nấc trong lòng ta kể lể, nàng vốn ít khi ngã bệnh, cho dù có bị bệnh nếu không bắt buộc uống thuốc thì nàng luôn tự im lặng cho qua, chính là tính bướng bỉnh vậy thành ra làm nàng mệt chết rồi dẫn đến oa oa tiểu hài tử khóc nhè.

-Hazz, ngươi thật là, thuốc đắng dã tật, ngươi không uống thuốc thì sao khỏi bệnh được, Vu gia vẫn còn đợi ngươi làm việc nữa kìa. –Nhìn Vu Nguyệt Giao lệ thi nhau đi ra lòng ta cũng chẳng thể lặng yên nữa, khó chịu có, buồn có, lo lắng lại rất nhiều, tim cũng vì vậy mà một trận dày xéo.

-Nhưng thuốc đắng! –Khuôn mặt ủy khuất Vu Nguyệt Giao thời khắc này ta chính là nhận biết đại tiểu thư chẳng phải nữ cường giả gì, nàng cũng vẫn chỉ là một thiếu nữ yếu đuối cần người bao bọc bảo vệ.

-Ngoan uống hết thuốc ta cho ngươi ăn ngọt sẽ không cảm thấy đắng nữa. –Lôi bên người một cái bao nhỏ đưa trước mặt Vu Nguyệt Giao dụ dỗ.

-Đó là gì? –Vu Nguyệt Giao hiếu kì hỏi.

-Là kẹo đường, biết ngươi thích ăn ngọt nên mới làm cho ngươi ăn, rất hảo ngọt! –May thay trước lúc đi ta tiện tay mang bao kẹo để đưa cho Vu Nguyệt Giao dùng, người bệnh đa số miệng đều cảm thấy nhạt.

-Ngươi nói thật không? –Vu Nguyệt Giao vẫn còn nghi ngờ.

-Ngươi trông ta có giống kẻ chuyên gạt người không? –Ta nhẹ nhàng nói vui

-Có! –Vu Nguyệt Giao trả lời dứt khoát
5

-... –Ta coi như cạn lời, không nghĩ trong mắt Vu Nguyệt Giao ta lại tệ thế (=_=), mà thôi đi, coi như người bệnh ta không để bụng. Cầm bát thuốc đưa tới trước mặt Vu Nguyệt Giao.

-Được được coi như mặt ta không đáng tin, mặt ta cực kì đáng ghét, ngươi cố gắng uống hết bát thuốc để mau khỏe rồi muốn xử ta ra sao cũng được.

-Ân. –Vu Nguyệt Giao trầm tư một lúc cũng ngoan ngoãn cầm bát thuốc uống hết.

Cảm giác đắng đến khó thở khiến Vu Nguyệt Giao không khỏi nhắm mắt cau mày, vừa uống hết ta nhanh chóng lấy một viên kẹo đường đưa thẳng vào miệng Vu Nguyệt Giao.

-Thế nào đỡ đắng hơn chưa? –Ta quan tâm.

-Ân kẹo này hảo ngọt, ngậm một lúc liền không còn đắng nữa.

Nhìn đôi mày lá liễu đã giãn ra cùng câu trả lời của Vu Nguyệt Giao ta liền thở phào nhẹ nhõm, thuốc cổ đại đa phần đều là thuốc nước đâu thể như thuốc ở hiện đại cho thành viên bỏ vào liền nuốt mất, cảm giác đắng đó ta cũng sợ khó chịu đi.

-Được rồi, ngươi uống thuốc cũng nên nghỉ ngơi đi, ta cũng để túi kẹo bên cạnh, lúc ngươi nhạt miệng có thể ngậm một viên. –Nhiệm vụ coi như hoàn thành, lại nhận ra Vu Nguyệt Giao nửa thân đều tựa vào ngực ta, không phải ta thấy khó chịu chỉ là có chút rất ái muội như lần ở thư phòng, dù sao vẫn tách ra là tốt nhất.

Nghĩ là làm, nhẹ nhàng để Vu Nguyệt Giao nằm xuống, bản thân tính đứng dậy rời đi thì Vu Nguyệt Giao liền bắt lấy tay ta.

-Ngươi định đi? –Luôn cảm thấy ánh mắt Vu Nguyệt Giao nhìn ta rất nuối tiếc.

-Ngươi ngủ đi, ta đi làm chút đồ cho ngươi tỉnh dậy ăn.

-Ngươi có thể để cho trù phòng làm, ngươi có thể... –Vu Nguyệt Giao nói đến nửa lại liền ậm ờ.

-Có thể gì? –Ta tưởng tai không nghe rõ, hỏi lại.

-C..có thể..hay không..ng...ngươi cùng ta...ngủ. –Vu Nguyệt Giao lắp bắp nói hết câu mặt liền bốc hỏa.

-Hả? –Ta có phần không thể tin nổi.

-Ng..ngươi đừng có suy nghĩ linh tinh, t..ta..ta chỉ thấy không có cái gì ôm liền rất khó ngủ. –Vu Nguyệt Giao lần này làm sáng tỏ ý tứ.

-Ha cuối cùng ngươi cũng thừa nhận ngươi mỗi ngày coi ta giống cái gối ôm rồi nha! Ta mỗi ngày bị ngươi ôm tới ác mộng rồi! –Ta liền tranh thủ cáo trạng những lần bị Vu Nguyệt Giao đè (T.T) những ngày đó thực không dễ ngủ ngon.

-Hừ thì sao, ta là thích ôm liền đem ngươi thành gối ôm. Ta là đại tiểu thư, ngươi lấy tiền ta thì phải làm việc cho ta. –Vu Nguyệt Giao mặt liền biến tướng bá đạo nói.

-Ha, được được, coi như ta số lao dịch, ngươi là đại tiểu thư, nói gì chẳng được. –Còn cứ nghĩ ban nãy Vu Nguyệt Giao thực có vài phần khả ái, vẫn là ta sai đi Vu Nguyệt Giao vẫn cứ là nữ nhân rắn rết, đã vậy ta chọc cho nàng ta tức chết hehehe..

-A! Ng..ngươi định làm gì?

Vu Nguyệt Giao không ngờ ta lại cởi ngoại y, nhảy thẳng lên giường đối Vu Nguyệt Giao nằm trên.

-Hắc, không phải yêu cầu của ngươi sao đại tiểu thư. –Ta lúc đó chỉ có suy nghĩ muốn trêu chọc Vu Nguyệt Giao một chút, cũng sẽ không để tâm nửa người đều đè lên nàng sẽ còn ái muội hơn lúc trước, cũng sẽ chẳng thể nghĩ Vu Nguyệt Giao đang có những suy nghĩ còn kì lạ hơn mức bình thường.

-T..ta không phải..có ý đó.

-A...vậy coi như ta ý đó đi hắc hắc... –Vu Nguyệt Giao mỗi lúc mặt còn đỏ hơn, càng nhìn càng bị hấp dẫn lại càng lúc ta càng muốn trêu ghẹo nàng ta thêm chút nữa.

-Ngươi! Ngươi! B..buông ta ra! –Vu Nguyệt Giao bây giờ chính là thẹn quá mất khôn, hahaha quả nhiên quân tử trả thù mười năm không muộn.

-Hắc hắc đại tiểu thư, ngươi đòi ôm ta ngủ mà, sao lại kêu buông rồi. –Nằm về bên cạnh, tay chống lấy đầu, ta vừa cười vừa nói.

-Ngươi! Rõ ràng..muốn khi dễ ta! Hức hức.. –Vu Nguyệt Giao biết bản thân vừa một hồi bị ta trêu đùa, còn tưởng tức giận đòi bắt phạt này kia, ai dè liền lệ này kéo theo lệ kia.

Thật muốn dọa người đi, chẳng nghĩ Vu Nguyệt Giao hôm nay bị ta chọc tới khóc. Ai nha! Kiểu này có người thấy e lại bị ném gạch chết ta đi. Ôm Vu Nguyệt Giao bên cạnh, gắt gao dỗ dành.

-A a, đừng khóc, ta chỉ muốn chọc ngươi một chút thôi, đừng khóc nha, ta xin lỗi.

Vu Nguyệt Giao cũng chẳng nói gì, chỉ có một hai tiếng nấc rồi sụt sịt nhỏ cuối cùng chỉ còn tiếng thở nhẹ phát ra. Ta kéo một ít khoảng cách xem xét thì quả nhiên đại tiểu thư ngủ say rồi. Hầy...xem ra, ta cũng chẳng thắng nổi nàng ta cái gì được.

-Ngủ ngon.

Ngắm vẻ yên bình khi ngủ của Vu Nguyệt Giao không lâu ta cũng nửa phần mệt mỏi, nói nhỏ câu chúc liền để tư thế ôm Vu Nguyệt Giao cùng chìm vào mộng.

.

.

.
 
Đại Tiểu Thư Thật Khó Hiểu
Chương 21: C21: Chương 21


Đại tiểu thư 5 ngày bệnh liền 5 ngày ta bận tới muốn chết. Nhạc mẫu đại nhân bận quản lý các sự vụ trong phủ, Vu Dạ Huyền thì làm quan xử lý vụ án liền chẳng hiểu sổ sách, mà tiểu bánh bao lại mới 6 tuổi cũng bỏ qua đi, cuối cùng người hiểu sổ sách duy nhất trong nhà chỉ còn mình ta a.

-Tiểu Hoa, ngươi nói Lý trưởng quầy tháng này làm việc rất tốt, tiền tháng này liền tăng lên gấp đôi để cổ vũ tinh thần cho hắn cùng mấy người làm công đi.

-A cái này... –Tiểu Hoa ngập ngừng.

-Ngươi cứ làm theo ý của cô gia đi. –Vu Nguyệt Giao ngồi trên giường nói.

-Vâng, muội liền đi. –Tiểu Hoa nhận lệnh từ Vu Nguyệt Giao liền chạy ngay tức khắc.

-Chậc quả nhiên một lời nói của đại tiểu thư liền có hiệu quả hơn ta. –Tuy miệng nói vậy nhưng thực chất ta cũng chẳng thèm so đo.

-Ngươi là ghen tị. –Vu Nhuyệt Giao nằm trên giường nhìn ta nói.

-Ta chỉ thấy cực thôi, có ai như ta đây vừa phải chăm sóc cho ngươi, lại còn phải quản lý sổ sách các tiệm nữa chứ. –Đây ta vừa phải ở trong phòng ngủ chăm sóc Vu Nguyệt Giao lại ngồi tạm đâu đó thống kê sổ sách, thật là bóc lột sức lao động. Ta phải phản đối, cần phải lên tiếng đấu tranh chống gian thương hoành hành, vì những người làm công như ta, vì cuộc sống tốt hơn cho mọi người.

-Vậy ngươi liền không muốn được tăng lương. –Vu Nguyệt Giao bật cười nói.

-Tăng lương! Nga, ta vẫn thấy vì đại tiểu thư làm việc thật là cái vinh hạnh lớn của ta nha haha... –Khụ..coi như ta chưa từng nói cái gì đi nha.

-Cô gia! Có Vân công tử đến tìm người. –Tiểu Mai từ bên ngoài cửa tiến vào.

-Hắn tìm cô gia có việc gì? –Vu Nguyệt Giao nghe nhắc tới Vân Minh sắc mặt liền khó coi nghĩ mới nhớ hình như đại tiểu thư luôn không có cảm tình với Vân Minh cảm giác như nàng coi hắn như tình địch vậy. Nhưng vẫn cảm thấy Vân Minh hắn rất ít khi tiếp xúc cùng Vu Nguyệt Giao thì lấy đâu ra địch ý, ta cũng hẳn suy nghĩ nhiều thôi.

-Muội không rõ. –Tiểu Mai thành thực đáp.

-Tiểu Mai đưa Vân công tử tới thư phòng của ta ngồi đợi đi, lát ta đến tìm. –Ta cũng chẳng để tâm nhiều sắc mặt Vu Nguyệt Giao, sai tiểu Mai đi tiếp Vân Minh.

-Dạ. –Tiểu Mai cũng nhận lệnh đi làm việc.

-Ngươi cùng hắn càng lúc càng thân. –Vu Nguyệt Giao giọng lạnh hướng ta nói.

-Ân, dù sao cũng coi như nửa cái huynh đệ. –Ta bận cùng mấy con số đấu đá liền chẳng nhìn sắc mặt khó chịu Vu Nguyệt Giao, chỉ thuận miệng nói lời trong lòng.

-Nhưng không phải ngươi là nữ tử thân phận. –Vu Nguyệt Giao mặt càng lúc càng trầm, ánh mắt cũng bi thương nhìn lấy ta, có điều chính ta lúc đó lại vô tình không để ý.

-Được rồi, ngươi nghỉ ngơi đi, ta đi gặp hắn một lát liền trở về. –Câu sau của Vu Nguyệt giao vốn ta không để ý nghe liền bỏ qua, còn mấy sổ sách không nhiều, tạm để lại đó, vội vàng dặn dò Vu Nguyệt Giao mấy câu liền rời đi khỏi phòng tiến thẳng tới thư phòng tránh để Vân Minh hắn làm khách lại đợi lâu.

Vu Nguyệt Giao tâm như tơ vò chỉ nằm trên giường nhìn ta tiến xa khỏi phòng.

...

Thư phòng—

-Vân Minh ca!

-A, Lăng! Đ..đệ tới rồi!

Vừa bước vào trong phòng thì bắt gặp Vân Minh đứng cạnh giá sách, tay vội vội vàng vàng giấu giếm cái gì đó, hiển nhiên khi đó ta cũng chưa kịp nhìn hỏi. Cứ vô tư nói chuyện bình thường.

-Ân, xin lỗi, đại tiểu thư còn bệnh nên ta phải giúp nàng làm việc, để ngươi chờ lâu rồi.

-Ngươi không cần khách khí với ta làm gì, đều là cái huynh đệ không cần để tâm nhiều, không biết Vu tiểu thư bệnh đã đỡ? –Vân Minh cố tự nhiên nói chuyện.

-Ân, nàng cũng khá tốt, tuy có phần suy nhược, nên vẫn cho nàng nghỉ ngơi.

-À... –Nói tới đó Vân Minh lại một trận trầm ngâm suy tư, hắn giường như đang phân vân muốn nói ra điều gì đó.

-Ngươi sao vậy? mà đúng rồi, bữa nay ngươi tìm ta có việc gì? –Nhìn sắc trời cũng đều chuẩn tối, Vân Minh lại không thông báo trước mà đi tới hiển nhiên ta liền hiếu kì.

-A..là.. ta có chuyện muốn báo ngươi biết. –Vân Minh gượng gạo nói.

-Ồ chuyện gì mà quan trọng thế? –Ta nửa đùa nói.

-Ta..sắp thành thân. –Vân Minh nói xong liền thở dài một cái như mới ném một tảng đá nặng đi hoặc phải chăng hắn sắp đeo lên một cái gông xiềng xích.

-Oa, cái này đúng là đại hỉ nha! Chúc mừng ngươi Vân Minh ca, khi nào cưới liền báo trước ta một tiếng ta sẽ vì ngươi mà chuẩn bị lễ vật. Mà không biết tiểu thư nhà ai may mắn gả cho ngươi vậy? –Ta vui mừng thay cho hắn.

-Ân, nhị tiểu thư Nhã Vân Lam ở thành bên. –Dường như càng nhắc, Vân Minh hắn liền càng thấy phiền não.

-Ngươi không vui sao? –Thế nào cũng chẳng thể không để tâm vẻ mặt của hắn được.

-Ta vốn không thích nàng. –Vân Minh thành thực trả lời.

-Ngươi sao biết ngươi sẽ không thích nàng ta, ngược lại ta cảm thấy một cái mỹ nữ cùng một mỹ nam đúng là vừa vẹn duyên trời. –Duy nhất hiện tại có thể nói cũng chỉ cố động viên hắn, biết hắn vẫn hẳn còn thích người cũ đi, nhưng lại không hi vọng hắn vì thế mà làm lỡ cơ hội.

-Ta không để ý những thứ đó.

-.... –Ta cũng liền biết chẳng nên nói nhiều vì hắn tâm cũng liền đã duyệt, đành lắc đầu chán nản.

-Lăng, ta có chuyện muốn nói với ngươi. –Tự nhiên Vân Minh liền đổi tính giống như có chuyện còn quan trọng hơn chuyện vừa rồi.

-Ngươi không cần nghiêm túc vậy đâu, có gì cứ nói. –Trạng thái ta sợ nhất chính là khi có người nghiêm túc đối ta nói cái gì đó như bí mặt, ta chính là nhiều khi đều cảm thấy áp lực.

-Ta thực thích ngươi! –Vân Minh hướng ánh mắt chân thành nói.

-A haha ta cũng rất quý ngươi a, huynh đệ tốt. –Ta giả ngu, sao ta không hiểu ý tứ của hắn chứ, nhưng có đánh chết ta cũng không nhận.

-Ngươi hẳn phải hiểu ý tứ của ta không phải ý đó chứ! –Vân Minh từ trong tay áo lôi ra một bức tranh. Ta cũng liền hoảng, bức tranh đó còn không phải bức tranh nguyên chủ trước kia vẽ hắn đây sao, ta liền vỡ lẽ, thực hồ đồ, cứ đều ném vào trong sách rồi mặc kệ, hẳn Vân Minh trước khi ta đến đã xem qua.
1

-Ngươi thấy rồi. –Ta cũng chẳng muốn vòng vo nhiều, coi như nhận đi.

-Ta biết ngươi cũng liền thích ta mà. –Vân Minh mừng rỡ tới quấn quýt liền hướng ta ôm.

Ặc nghẹt chết ta đi! Cái ôm bất ngờ thực chẳng thể kịp phản ứng, muốn đẩy không được mà nói ra cũng đều chẳng có đủ hơi, cố gắng lắm đấm hắn mấy cái sau lưng ý báo "Ta bị ngươi ép ngạt chết rồi".

-A xin lỗi ta mừng quá, ngươi không sao chứ? –Vân Minh bị đấm liền hiểu ý mà buông người, sau đối ta quan tâm.

-Khụ khụ...ân ta ổn rồi. –Mới buông ra liền hít thở không kịp mà ho vài tiếng, ta cố gắng trấn tĩnh ngồi xuống ghế hướng Vân Minh nói tiếp.

-Vân Minh ca, hình như ngươi cũng đã hiểu nhầm ý của ta rồi.

-Ngươi nói vậy là sao? –Vân Minh khó hiểu.

-Tranh quả thực ta vẽ, nhưng chính là trước lúc ta mất trí nhớ vẽ. –Dù sao không thể khiến hắn đau dài, thà giờ để hắn đau một lúc đi.

-Ý ngươi là sao? Trước và sau có gì khác. –Vân Minh có chút hiểu ý tứ, nhưng hắn sẽ không muốn nhận hiểu.

-Hazz ý ta chính là trước khi ta mất trí quả thực ta có thích ngươi qua, nhưng sau mất trí ta vốn chỉ coi như huynh đệ tốt, không hơn không kém. –Ta thẳng thừng nói.

-Nhưng ngươi cũng đã nhớ lại, bức tranh ngươi cũng nhận. –Vân Minh vẫn cố gắng lấy ra một tia hi vọng từ ta.

-Thật xin lỗi, dù ta có nhớ lại, dù ta có nhận bức tranh thì hiện tại lúc này ta cũng chưa từng có ý thích ngươi. Chưa kể ta đã có người trong lòng.

Vân Minh nghe từng lời từng câu liền như mất sức khống chế mà quỳ rạp xuống nền đất lạnh, ánh mắt có phần vô hồn, hắn ban đầu còn nghĩ tình cảm ta cùng hắn đều hướng về nhau, nhưng khi ta tiết lộ sự thật lại như một cú giáng thật mạnh vào mặt hắn, đau đến tận xương tủy.

-Người ngươi thích phải chăng là là Vu tiểu thư. –Hắn cố đứng dậy, dùng ý ôn tồn nói.

-Ân, ta hiện tại cùng sau này là thích nàng. –Ta không phủ nhận, mà thực ra cũng chẳng sai, đôi khi ta vẫn luôn la oai oái Vu Nguyệt Giao là cái nữ nhân rắn rết, gian thương này kia, nhưng quả thức càng ghét nàng ta lại càng bị nàng làm cho chú ý tới, lại đôi lần bắt gặp nàng đối ta thực tâm quan tâm đ ến ta cái cảm xúc, trước nay đã ai một lần để ý ta cái cảm xúc đó chứ, vẫn chỉ có nàng. Ta vì nàng mà chú ý, rồi cảm động, sau chuyển hết thành rung động, ta yêu Vu Nguyệt Giao không biết từ bao giờ, ta không chỉ muốn ỷ vào nàng, mà ta cũng muốn nàng ỷ lại ta, ta vì nàng mà cố gắng cật lực giúp Vu gia, lại vì một cái cười của nàng liền có thể hết thảy muốn ta trở thành kẻ ngốc cũng được.

-Lão thiên gia quả nhiên thực biết trêu người, nếu trước kia nhận ra ngươi thích ta thì ta cũng liền cướp ngươi về mới phải, mặc dù vậy ta cũng hiểu loại tình này đáng lý nên vứt đi mới tốt. –Vân Minh chưa nhận ra thân phận nữ tử của ta liền coi rằng bản thân là thích long dương, nhưng ta ngược lại không thể giải thích tốt cho hắn một câu trả lời.

-Tình cảm vốn tự nhiên không có phân biệt nam nữ, ngươi đối ta có loại tình cảm này ta cũng không thấy khó chịu mà còn rất tôn trọng, chỉ thật xin lỗi chúng ta không có duyên, ta mong chúng ta vẫn tốt cái huynh đệ, cũng mong ngươi sớm quên ta cùng tìm cho mình một người để vào tâm,
1

-Lăng, ngươi nếu đã nói vậy ta cùng ngươi sau này vẫn cùng làm huynh đệ tốt, nhưng hiện tại ta vẫn chưa thể quên đi, nên ta nghĩ chúng ta sau này vẫn hạn chế đối mặt. –Vân Minh nhận thức dù cho đã nói ra được bí mật thầm kín nhưng lại không thể sớm ngay quên được ngươi, vậy cứ thẳng thắn tạo khoảng cách trước cho nhau thời gian xoa dịu.

-Ân, mong ngươi sớm quên ta đi, cũng mong ngươi sớm đón một nhân duyên khác tốt hơn. –Ta cũng không phủ định ý kiến.

-Ân, vậy ta cáo từ.

-Cáo từ

Mặc kệ Vân Minh hắn đang đau khổ, ta cũng chỉ cố lãnh đạm để mặc hắn rời đi, áy náy ta cũng liền vứt bỏ, chính là muốn giúp hắn mà thôi.... Vân Minh rời đi không bao lâu, nhận ra cũng đến bữa cơm tối, sợ Vu Nguyệt Giao những ngày vừa qua luôn chờ ta lại tức tốc chạy thẳng về phòng.

....
 
Đại Tiểu Thư Thật Khó Hiểu
Chương 22: C22: Chương 22


Phòng ngủ--

-Đại tiểu thư đã ăn chưa? –Về đến phòng liền thấy một bàn đồ ăn nhưng tuyệt nhiên liền chưa một ai đụng vào, lại thấy Vu Nguyệt Giao nằm im trên giường nhất nhất đối ta đưa lưng. Đành phải hỏi tiểu Hoa một chuyến.

-Tiểu thư không hiểu sao không chịu ăn, cứ vậy nằm đó. –tiểu Hoa cũng lo lắng thay, nàng vừa đi về đã thấy cảnh này xảy ra.

-Tiểu Mai, nãy giờ đại tiểu thư có làm gì không? –Trước cũng có nói tiểu Mai chăm sóc Vu Nguyệt Giao.

Nhưng tiểu Mai cũng lắc đầu, nàng có nói.

-Tiểu thư ban nãy có ra ngoài sau trở về liền đã vậy?

-Vậy sao? Được rồi các người lui hết đi. –Ta lại thấy bắt đầu lo cho Vu Nguyệt Giao, cũng luôn có cảm giác ta cùng Vân Minh nói chuyện liền có liên quan đi.

-Dạ! –Tiểu Hoa, tiểu Mai theo lệnh lui xuống, cửa phòng được đóng lại xong ta liền tiến qua giường Vu Nguyệt Giao tìm hiểu một phen.

-Đại tiểu thư, ngươi định để bụng đói chết ngươi à? –Ta chọc.

-...

-Đại tiểu thư, ngươi xem hôm nay có rất nhiều mon ngon ngươi thích ăn nhất nè. –Ta dụ dỗ.

-...

-Đại tiểu thư ngươi mệt sao? –Ta quan tâm.

-...

Ta bất lực rồi(=_=) nàng cho ta ăn đống bơ, làm đủ trò vậy mà một câu liền chẳng thèm nói. Ta lại liền sốt sắng, mà quả nhiên người khiến ta phải hại não nhất chỉ có mình nàng.

-A Ng..ngươi muốn làm gì! –Vu Nguyệt Giao bất ngờ bị ta nằm trên.

-Mắt ngươi sao lại đỏ sưng hết vậy? ngươi mới khóc sao? –Vừa mới đối mặt với nàng thì ta liền phát hiện Vu Nguyệt Giao mới khóc, ta thầm nghĩ là bệnh nặng thêm sao.

-Ta không có khóc, ngươi không cần đoán mò. –Vu Nguyệt Giao né tránh ánh nhìn từ ta.

-Ngươi nói dối ta nhận ra rồi, ngươi là thấy khó chịu ở đâu? ta đi tìm đại phu.

Tính muốn dùng một tay kiểm tra thân nhiệt trên trán của Vu Nguyệt Giao, nhưng nàng liền lãnh đạm hất thẳng tay ta đi, chưa kể còn đẩy mạnh ta ngã ra sau, cũng may lưng dập lên thành giường không có mấy đau đớn, chỉ là ánh mắt Vu Nguyệt Giao đầy lãnh đạm khiến tâm ta nổi lên chút đau.

-Khỏi cần ngươi quan tâ m đến ta, cũng không cần ngươi giả vờ giả vịt làm mấy hành động đó làm gì. –Từ ánh mắt tới lời nói đều như băng cực hàn đối ta mà tổn thương.

-Ngươi nói gì ta không hiểu, ta trước tới nay chưa từng phải cố giả vờ. –Ta cảm thấy vừa tức lại đau lòng, vì cái gì nàng coi ta loại người hai mặt chứ.

-Tự ngươi làm liền tự hiểu, ta chính không muốn cùng ngươi đôi co cũng không muốn thấy mặt ngươi ở đây nữa. –Càng lúc lời Vu Nguyệt Giao nói ra càng như ngàn đao đâm thẳng vào ngực ta, lại còn giống như muối mà chà xát lên vết thương.

Trước đây nàng từng nói sẽ mãi làm thân nhân của ta, ở bên cạnh ta, nhưng giờ đây liền chỉ một câu nói đã từ bỏ hết tất cả bao gồm quá khứ kia. Lão thiên gia ngươi chính muốn trừng phạt ta vì khiến Vân Minh Hắn tổn thương đây sao, cũng như trừng phạt khi ta có loại tình cảm này ư? Nếu vậy ta không cam tâm, nhất là lúc này. Bản thân cũng tự nhiên nóng nảy đối Vu Nguyệt Giao ép sát người, mặt đối mặt cũng rất gần.

-Ngươi coi ta là ai! Nói một câu liền rũ bỏ tất thảy, ngươi một khi không chịu nói rõ thì ta vẫn ở đây!

-Ngươi! Hừ! Ta không phải giúp ngươi cùng nhân tình của ngươi dễ dàng ở bên nhau sao, ngươi bám theo ta cũng chẳng có ích lợi gì nhiều. –Vu Nguyệt Giao một khắc trước vừa bất ngờ lại cùng tức giận bởi hành động của ta, một khắc sau liền đổi thành lạnh lùng, đối ta cười lạnh nói.

-Nhân tình? Ta vốn không có, ngươi vì cớ gì vu oan ta. Chẳng lẽ có kẻ nói xấu sau lưng ta? –Thật sự không biết kẻ nào tung tin đòn thất thiệt giá họa ta nữa, hừ hừ lão nương bắt được liền băm hắn ra.

-Không cần người ngoài nói chính mắt ta cũng thấy ngươi cùng Vân công tử chàng nàng tình tứ ôm nhau trong thư phòng. –Vu Nguyệt Giao lời tự nói ra cũng liền giống như ngàn đao xuyên ngực, cũng là cái tra tấn. Nàng nhớ lại ngồi trong phòng một mực chờ ta rất lâu lại chưa thấy về, liền một mình mang bệnh tiến đến thư phòng tìm ta. Chỉ không ngờ vừa đến đã nghe thấy Vân Minh đối ta tỏ tình, lại còn ôm lấy ta, mà ta khi đó còn không có phản ứng, Vu Nguyệt Giao chỉ nhìn đến đó liền không muốn xem tiếp kịch bản tình chàng ý thiếp của ta cùng Vân Minh nữa, mà nàng nhẹ nhàng rời đi khỏi đó, vừa về tới phòng mặc kệ cơm cùng thức ăn ở đó, nàng tiến thẳng đến giường âm thầm rơi lệ, âm thầm chịu từng cơn đau.

Mà hiện tại nghe Vu Nguyệt Giao nói ra câu trả lời cuối cùng cũng vỡ lẽ ra.

-Phụt! Ha...ha...ha...ha... –Thực tình mà nói, ta nhịn không nổi ôm bụng lăn lê cười, cuối cùng cũng hiểu đại tiểu thư của ta là ăn cái gì rồi, liền một hũ dấm rất lớn a.

-Ng..ngươi cười cái gì chứ! –Vu Nguyệt Giao nói ra xong lại chỉ thấy đối phương cười, nàng chẳng lẽ nói sai.

-Ha..ha..hóa ra ha..ha..đại tiểu thư ăn dấm rất nhiều a ha ha.. –Dù cố gắng bình tĩnh nhưng thế nào cũng khó nhịn cười nổi, mắt ta cũng liền chạy không ít nước, bụng ta cũng co rút, ôi a đại tiểu thư của ta cũng là dễ thương muốn chết.

-Ta..ta..không có! –Vu Nguyệt Giao liền có phần chột dạ, nàng đúng là rất tức giận khi thấy ta cùng nam nhân khác ôm ấp, tiếc rằng miệng của nàng sẽ chẳng nguyện ý nói thật.

-Nga! không nghĩ đại tiểu thư cũng có mặt khả ái đến vậy, làm ta thực không nhịn muốn nhìn được lâu. –Bây giờ bản thân ta khắp nơi đều là cảm giác ấm áp bao quanh, hạnh phúc bủa vây, cũng chưa cần giải thích sớm, liền muốn cùng Vu Nguyệt Giao trêu đùa đôi chút.

-Ngươi! Ngươi muốn làm gì! –Vu Nguyệt Giao đang trong tình trạng mất phương hướng, không thể xác nhận ý tứ của đối phương.

-Ta thì có thể làm gì! –Lại tiến gần vành tai Vu Nguyệt Giao thổi những lời nóng bỏng.

-Nếu nương tử không ngại còn bệnh tướng công sẽ vì nương tử làm chút chuyện.

Vu nguyệt Giao quả thực không ngờ mọi chuyện sẽ có phát sinh như vậy, lại còn bị ta nói mấy lời không đứng đắn vào tai khoảng cách gần vậy nàng liền cảm thấy cơ thể muốn phát hỏa, nhưng vẫn sẽ khăng khăng do thẹn quá hóa giận, đối ta dùng lực đậy mạnh ra phía sau. Cũng may ta nhanh chóng nắm lấy tay Vu Nguyệt Giao cùng kéo theo, khiến nàng đối ta nằm tựa vào ta trước ngực.

-Ai nha! Nương tử thực chẳng biết thương hoa tiếc ngọc, ta nếu xương cốt có vấn đề sau này sao giúp nương tử hầu hạ đây hắc... –Ta lại tiếp tục ý đùa.

-Ngươi thực quá mặt dày, lại như vậy đối ta dùng toàn lời bẩn thỉu. –Tuy chẳng hiểu tình huống hiện tại nhưng cơn tức ban đầu cộng thêm bây giờ bị ta khinh bạc, sao không bộc phát.

-Ha ha ha...nương tử giận cũng liền khả ái đi. –Người ta luôn nói khi yêu ai đó liền yêu luôn cả đường đi lối về, Vu Nguyệt Giao càng tức giận ta liền càng yêu thích hơn.

-Ngươi! Vô lại! Buông ta ra bằng không ta kêu người vào! –Vu Nguyệt Giao lời nói bây giờ chỉ có thể bất lực, nàng giờ chỉ cố gắng tìm cách thoát thân.

-Ngươi kêu cũng chẳng ai vào, chúng ta phu thê ân ái, bọn họ dám nghe lén, sớm đã bỏ đi đâu rồi hắc hắc... –Cứ một lần lại một lần trêu lấy Vu Nguyệt Giao tất nhiên ta vẫn sẽ không đối nàng động chân tay, chỉ là tránh nàng quấy đành ôm lấy eo túm chặt hai tay nàng đi.

-Ngươi vô lại! Thả ta ra! Hức..hức...xin ngươi thả ta ra hức hức... –Vu Nguyệt Giao càng lúc càng một bụng hỏa tích tụ, muốn giãy thoát khỏi ma trảo của ta nhưng hiển nhiên sức lực của nàng lại thua kém ta rất nhiều. Tức giận, bất lực cộng thêm đau lòng ban đầu, Vu Nguyệt Giao liền khóc.
3

-A a! Đừng khóc, ta thực xin lỗi, ta chỉ muốn trêu chọc ngươi chút thôi, ta thật đáng chết, đại tiểu thư đừng khóc, nếu ngươi giận liền đánh ta đi. –Ta chính là nếu thấy Vu Nguyệt Giao khóc liền mũ giáp khiên vứt xuống giơ cờ trắng đầu hàng.

-Hức hức..ngươi cái đồ đáng ghét, ngươi là vương bát đản, vô lại, phôi đản, hỗn đản hức..hức... –Vu Nguyệt dùng toàn bộ lời khó nghe mà nói ta, chưa kể mỗi lời nói liền đối ta một chưởng trước ngực, có đau nhưng liền có ấm áp.

-Ân là đúng là xấu xa, ngươi có hay không đừng giận cũng đừng khóc nữa, ta thực sẽ đau lòng. –Ta nghiêm túc nói.

-Hức...hức...ngươi chính là tên xấu xa, ngươi nghĩ ngươi là ai mà có thể đối ta hết lần tổn thương hức.. ta cũng chưa bao giờ cần ngươi thương hại, cũng không cần phải ban bố thí tình cảm cho ta, ngươi....

Vu Nguyệt Giao còn có ý muốn nói tiếp nhưng ta lại chẳng muốn nghe tiếp liền ngay lúc đó cúi xuống đối nàng ta hôn. Bất ngờ bị ta cưỡng hôn Vu Nguyệt Giao liền chút phản ứng không có đến mắt cũng chưa kịp đóng ngược lại muốn giãn lớn thêm. Hôn cùng li3m láp lấy cánh môi anh đào của Vu Nguyệt Giao chưa đủ, ta liền thèm khát muốn thử xâm nhập vào bên trong, cố gắng cậy hàm răng Vu Nguyệt Giao ra, đưa lưỡi tiến vào bên trong, ta nhận ra Vu Nguyệt Giao có cỗ hương thơm mát, lại có vị ngọt nhẹ, như một chất gây nghiện, ta đẩy lưỡi tới khắp khoang miệng từng chút cảm nhận bao nhiêu vị ngọt, sau chạm đến lưỡi của Vu Nguyệt Giao liền ra sức ngậm m*t như tiểu hài tử m*t kẹo ngọt. Vu Nguyệt Giao hẳn chẳng thể nói gì thêm, bị ta quấy đảo trong miệng lại cùng lưỡi giao hòa, cả thân thể nàng lúc này liền mền nhũn, chỉ biết nằm dựa vào ta, mặc kệ cho ta muốn hôn bao lâu, triền miên bao lâu cũng đều như vậy thuận theo đôi lần còn nghe tiếng rên nhỏ trong miệng của nàng. Đến khi cảm thấy Vu Nguyệt Giao không thể thở nổi liền tiếc nuối buông ra, cánh môi anh đào bị ta hôn đè ép đến mức sưng đỏ vừa tội nghiệp lại mê người đến bao phần, cộng thêm khuôn mặt nhiễm đỏ, đôi mắt hơi ướt nhuộm tràng vẻ đ ộng tình thực có bao nhiêu mị hoặc liền có bấy nhiêu, thực sự nghĩ người nằm đây nếu là một nam nhân khác thì sẽ thế nào đây, ta chỉ nghĩ liền khó chịu bao nhiêu. Vu Nguyệt Giao bây giờ cùng tương lai nên chỉ thuộc về Mục Y Lăng là ta đây!

-Lăng! Ng..ngươi vì sao...làm vậy? –Vu nguyệt Giao sau cái hôn triền miên liền chỉ biết nằm trong ngực ta mà giấu lấy khuôn mặt ửng đỏ của nàng, cũng không quên tìm lời giải đáp.

-Giao nhi, ngươi chẳng lẽ không hiểu sao, ta là yêu ngươi, ngươi hay không cũng yêu ta phải không? –Cho dù có nắm chắc 100% nhưng chưa nghe Vu Nguyệt Giao cho câu trả lời thì lòng ta vẫn còn hồi hộp.

-Không phải ngươi mới cùng Vân Minh thổ lộ tình ý đó sao. –Vu Nguyệt Giao xác nhận được tình cảm của ta, trong lòng liền như pháo hoa bắn, nhưng ngoài miệng vẫn cố làm ngơ.

Ta cũng biết Vu Nguyệt Giao cố ý muốn ta tâm kiến cắn đến quằn quại mới thôi mà, lấy tay nâng cằm nàng lên mặt đối mặt, lần này cũng chỉ nhẹ nhàng hôn một cái, sau đối Vu Nguyệt Giao giải thích.

-Hắn đúng là đối ta tỏ tình, nhưng ta đã từ chối hắn, lúc ngươi đến thấy hắn ôm ta, thực ra khi đó ta cũng bất ngờ chưa kịp phản ứng, với lại hắn nam tử ôm ta hiển nhiên sức mạnh, ta thân nữ tử lấy bao nhiêu sức đẩy hắn đây, chỉ sau khi hắn buông ta ra ta mới cùng hắn nói chuyện. Ngươi thì nghe lén liền chẳng nghe hết, về khóc bù lu bù loa sau bỏ bữa rồi đối ta gây tổn thương, bây giờ ngươi có hay không nói yêu ta!
1

-Ng..ngươi cũng khi dễ ta, ta lúc đó nhìn các ngươi như vậy nào còn tâm trạng coi tiếp hồi sau nữa chứ! –Mặt Vu Nguyệt Giao càng lúc càng nóng hơn, chỉ biết cắn môi dưới bộ dáng rất ủy khuất.

-Ân, coi như ta sai, ngươi sẽ không giận ta? Ngươi giận ta, ta cũng sẽ rất đau lòng, ta yêu ngươi bây giờ không biết đến mức nào rồi. –Ta chân thành nói.

-Ngươi thực yêu ta rất nhiều? –Vu Nguyệt Giao cố hỏi lại lần nữa.

-Ân yêu rất nhiều, nhiều đến mức chỉ cần ngươi vui ta liền vui, ngươi buồn ta cũng buồn, ngươi khóc tâm can ta liền đau như vạn đao đâm xuyên. –Một lần nữa khẳng định.

Vu Nguyệt Giao chỉ cần nghe ta nói như vậy thôi liền hai mắt ướt đẫm, ôm lấy cổ ta nói.

-Ngươi cái đồ đáng ghét, tại sao bây giờ ngươi mới chịu nói ra chứ, ta cũng yêu ngươi đến sắp hỏng, vậy mà ngày đó ngươi liền từ chối ta, ta cũng liền từ đó mất hết hi vọng với ngươi! Ngươi là đồ đáng ghét! –Cũng không nghĩ Vu Nguyệt Giao trước đây đối ta đã có căn cơ sẵn, tiếc rằng nguyên chủ trước đó lại chỉ có tình cảm đối Vân Minh, Vu Nguyệt Giao bạo gan cùng nguyên chủ đứng trong hồ thổ lộ tình ý lại sau quá bất ngờ liền một mực tránh xa Vu Nguyệt Giao, thật không may sau đó trượt chân ngã trong hồ.

-Thế ngày đó ngươi có giận quá đá ta xuống hồ không vậy? –Ta nửa đùa, thực ra cũng sẽ chẳng để tâm mấy chuyện như vậy.

-Ngươi nghĩ ta là ai chứ! Ta sao dám nỡ đẩy ngươi đi chết được chứ, ngươi khi đó tránh ta như tránh tà cứ đi lùi về sau, ta còn chưa kịp cảnh cáo liền thấy ngươi rơi xuống hồ, may có mấy gia đinh đứng gần đó liền vớt kịp ngươi lên. –Vu Nguyệt Giao bị vu oan tỏ ý hờn dỗi, ngồi thẳng dậy đưa lưng đối diện trước mặt ta.

-Ai nha, Giao nhi giận rồi, ta xin lỗi, ta cũng biết ngươi không phải cố ý đẩy ta, ta đương nhiên tin ngươi rồi. Mà chuyện cũ cũng đã qua, ta cũng chẳng để tâm, ta chỉ muốn cảm ơn nhờ việc ngã xuống hồ mất trí nhớ liền mới có thể yêu ngươi a. –Ta từ sau ôm lấy Vu Nguyệt Giao, cằm tựa vào vai nàng dỗ dành.

-Ngươi sẽ không giận ta sao? Vẫn yêu ta sao? –Vu Nguyệt Giao cố hỏi lại lần nữa.

-Tất nhiên rồi, ta bây giờ lẫn sau này đều chỉ yêu ngươi, ta tuy nữ tử thân phận nhưng ta cũng muốn ở bên cạnh ngươi suốt cả một đời này, nếu có kiếp sau cũng vẫn yêu ngươi tiếp, tới lúc ngươi chán ta thì thôi. –Ta khẳng định.

-Lăng, ta cũng yêu người, trước kia bây giờ kể cả sau này ta cũng nguyện ý ở bên cạnh ng...*ọt...ọt...ọt*
2

-...

-...

-Phụt...khụ khụ...hình như nãy giờ vẫn chưa có ăn gì, bụng ta kêu đói nha. Để ta đi bảo tiểu Mai tiểu Hoa đi làm nóng lại món ăn. –Ôi ta muốn nội thương chết, trong tâm đã cười ha ha ha đến hỏng, Vu Nguyệt Giao thì khỏi cần nói, nàng xấu hổ vạn phần, đáng lý đang thề non hẹn biển liền cái bụng làm phản, âm thanh to đến mức ta cũng nghe được, chỉ là biết Vu Nguyệt Giao da mặt mỏng, liền coi như không muốn chọc nàng. Cố nhịn đi thẳng ra cửa kêu tiểu Mai tiểu Hoa đứng ngoài đi làm nóng lại mấy món ăn.
1

Ngồi tại bàn đợi cơm—

-Ngươi dám cười ta liền đêm nay cho ngươi ngủ dưới đất! –Hai người cứ ngồi im đợi đồ ăn, mà ta cứ nhìn Vu Nguyệt Giao lại nhớ cảnh mới phát sinh, rất muốn cười nhưng chỉ biết mín chặt môi xuống tuy vậy có lúc vẫn có vài âm thanh thoát ra. Mà Vu Nguyệt Giao liền thẹn quá hóa giận đối ta uy h**p.

-Khụ khụ ta không có cười nha, ngươi cũng đừng giận nha, ta tối ngủ với ngươi đã quen, nằm nơi khác liền khó chịu a. –Đi lại phía sau Vu Nguyệt Giao vừa cười vừa nịnh nọt, đối nàng xoa bóp vai tay.

-Hứ! –Vu Nguyệt Giao lại tỏ ra kiêu ngạo không thèm để ý.

Vậy là nàng giận rồi, thôi thì trong khi chờ cơm ta tranh thủ ăn món nhẹ vậy hehehe.

-A..ưm...

Vu Nguyệt Giao bị ta bất ngờ tập kích, liền chưa kịp phản ứng đã môi lưỡi triền miên cùng khiêu vũ, chưa kể càng hôn lấy nàng, ta càng thấy cơ thể muốn bốc hỏa, tim cũng gia tốc đập nhanh hơn, càng lúc ta càng muốn nhiều hơn một cái hôn. Ép chặt cả đầu lẫn cơ thể nàng dính vào ta, thực muốn có thể ta cùng Vu Nguyệt Giao hòa thành một khối...

-Cô gia, tiểu thư, thức ăn đã đem tới.

-A được rồi mang vào đi. –Vu Nguyệt Giao lòng chột dạ, đẩy ta nhanh ra, sau khi chỉnh lý y phục liền mới kêu người, chỉ không nghĩ sau khi miệng lưỡi triền miên giọng nàng liền có phần khàn khàn tới câu người.

Ta thì khỏi nói a, tiểu Mai tiểu Hoa đúng là cái bóng đèn to tướng, lần nào đang làm tới trọng điểm liền chạy tới phá đám. Aaaa...TA HẬN CÁC NGƯƠI!!

.

.

.
 
Đại Tiểu Thư Thật Khó Hiểu
Chương 23: C23: Chương 23


-Hazz...

Thở một hơi dài, những ngày sau lần đó, Vu Nguyệt Giao bệnh cũng đã khỏi hẳn, liền bắt đầu lao đầu vào việc, ta những ngày qua chỉ được ôm nàng ngủ, đôi khi cũng tranh thủ chiếm chút tiên nghi của nàng nhưng sau đó tự nàng tìm cách tách ta ra. Ngày nào cũng vậy, ta chẳng được ăn no lại còn gần đây trong người như hỏa trong ngực không ngừng cháy lên, ta liền chán nản chỉ biết phát ngốc một chỗ.

-Lăng ca! Ngươi sao vậy?

-A, Dạ Huyền ngươi đứng đây khi nào vậy? –Bị gọi hồn về liền giật mình, lại phát hiện Vu Dạ Huyền từ lúc nào đã đứng bên cạnh ta.

-Ta đứng đã lâu, gọi ngươi mãi liền không trả lời. Lăng ca ngươi đang nghĩ gì vậy? –Vu Dạ Huyền không buông tha mà hỏi tiếp.

-Khụ..ha ha ha..gần đây ta hay bị đói thôi ha ha ha...mà thôi, ngươi qua là tìm ta sao? –Ta nửa đùa nửa thật nói, sau lại thấy hình như không ổn liền đổi sang chủ đề mới.

-Nga, ta quả thực có việc cần tìm ngươi. –Vu Dạ Huyền bởi đang trong bế tắc liền không để ý đến ta quá nhiều.

-Việc gì vậy?

-Ân là chuyện về...tam công chúa. –Vũ Dạ Huyền sau khi ậm ờ cuối cùng cũng nói.

-Chuyện của Vệ Ca nàng ta thì liên qua gì đến ta. –Ta hiện còn bận rộn với tỷ tỷ của ngươi nào rảnh để ý đến chuyện tình ái các ngươi chứ.

-A, ta thấy các ngươi bình thường đều thân cận nói chuyện tiếp xúc nhiều mà. –Vu Dạ Huyền nói ra câu này cũng liền nảy sinh mẫu thuẫn.

-Ngươi nói thế không sợ làm hỏng thanh danh của Vệ Ca sao. –Ta ngầm cười, Vu Dạ Huyền cùng Vu Nguyệt Giao thế nào cũng đều có điểm chung, rõ ràng rất để ý đối phương nhưng miệng lưỡi chẳng bao giờ thành thực.

-A không! Không phải ta có ý đó, ta chỉ là... –Vu Dạ Huyền như gà mắc xương nói vài câu liền lộn xộn cả lên, cuối cùng lại chỉ cúi đầu im lìm. Sau này e hắn chỉ có thể làm thê nô cho Vệ Ca mà thôi, hahaha cũng tốt, tỷ tỷ hắn bắt nạt ta, ta cho đệ tử bắt nạt hắn, vừa huề hahaha...

-Được rồi, ta chỉ hỏi ngươi thật lòng ngươi đối Vệ Ca là gì? –Ta thẳng thắn nói.

-A...là...ta cũng chưa thể dám chắc đúng hay không, ta chỉ là... –Vu Dạ Huyền giờ nói càng lộn xộn hơn trước, thực tình một chút phần nam tử thẳng thắn cũng không có, bảo sao Vệ Ca theo đuổi hắn đến khổ thế chứ.

-Bây giờ ngươi đi theo ta đi! –Ta đứng dậy tiến ra khỏi thư phòng kêu.

-Là đi đâu? –Vu Dạ Huyền hiếu kì hỏi.

-Cứ đi theo ngươi liền biết. –Ta cũng chẳng nói nhiều, cứ vậy tiến thẳng.

...

Trù phòng—

-Đến rồi, ngươi nói nhỏ chút tránh kinh động người bên trong. –Ta ra hiệu nhỏ tiếng tránh Vu Dạ Huyền bất ngờ mà kêu lên.

-Đây không phải cái kho củi sao? Sao giờ thành phòng bếp rồi, người bên trong là ai vậy?

Vu Dạ Huyền cứ đối ta đi tìm câu trả lời, ta cũng chẳng buồn nói nhiều, chỉ đưa ngón tay bảo hắn tự nhìn.

-A...

-Công chúa cẩn thận, người có bị thương không?

Vệ Ca trong phòng bếp tập làm cá, nhưng suýt nữa bị dầu trong chảo làm bị thương.

-Ta không sao đâu, dù sao làm cũng lâu liền quen rồi, ngươi đừng lo. –Vệ Ca đối a Liên trấn an.

-Công chúa, mấy công việc này người cũng không cần nhất thiết phải làm mà. –A Liên ra sức khuyên bảo.

-Không được, ta phải gắng nấu ăn thật tốt thì sau này mới dám cho tiểu Huyền thưởng thức chứ, chưa kể tiểu Huyền thích ăn cá ta cũng phải học thật tốt. –Vệ Ca mỗi lần nghĩ đến Vu Dạ Huyền mỗi ngày đều ăn những món do nàng nàng thì tinh thần lại lên 100%.

-A! công chúa cá sắp cháy! –A Liên hoảng hốt thông báo.

-A a! chết ta rồi!

...

-Thế nào ngươi thấy sao hả? –Ta đối Vu Dạ Huyền hỏi.

-Nàng ấy ngày nào cũng đều vậy sao? –Vu Dạ Huyền ngạc nhiên, hắn cũng có cảm động lại rung động nói.

-Đúng thế, nàng vì ngươi mà bỏ qua công chúa thân phận, quỳ dưới chân ta xin học trù nghệ, vì ngươi liền thay đổi mọi tính cách xấu của mình, vì ngươi mà dù bị dao đâm dầu chiên cũng cố gắng nấu được một bữa thịnh soạn cho ngươi. Mà ngươi thì sao, đến tình cảm của bản thân cũng liền không nắm rõ, rốt cuộc ngươi có thực là nam tử không, rốt cuộc ngươi đối với nàng là gì? –Ta bức xúc dãi bày, nhìn Vệ Ca từ những ngày qua cố gắng vì Vu Dạ Huyền làm người ngoài như ta cũng không khỏi xúc động dâng trào.

-....ta hiểu rồi, ta sẽ không vòng vo với bản thân nữa, sau này ta mỗi ngày phải đối Vệ Ca thật tốt, ta cũng sẽ cố gắng đem cho nàng ấy thật nhiều hạnh phúc. Lăng ca! Cảm ơn ngươi đã đưa ta đến đây! –Vu Dạ Huyền sau rồi suy nghĩ cũng đối bản thân hắn nói câu chân thành hứa trước mặt ta.

-Hừm, ngươi hứa với ta thì làm được gì chứ, ngươi nên vào trong mà nói với nàng ta. –Ta xua tay, coi như cuối cùng ta cũng giữ lời hứa với Vệ Ca.

-Ân. –Vu Dạ Huyền gật đầu, sau liền tiến vào trong.

Nhìn Vệ Ca cùng Vu Dạ Huyền đứng cạnh nhau, Vu Dạ Huyền giúp Vệ ca xem vết thương, Vu Dạ Huyền ăn thử món của của Vệ Ca... Haizz ta nghĩ bọn họ cuối cùng đã tìm được hạnh phúc, ta lại nghĩ...cuối cùng cũng sắp được lấy tiền công rồi ha ha ha ha...không khổ công bao ngày chịu đựng mấy món ăn kinh dị của nàng ta ha ha ha...nhất định phải đòi nhiều chút la la là la...

.

.

.
 
Đại Tiểu Thư Thật Khó Hiểu
Chương 24: C24: Chương 24


-Tiểu bảo, ngươi nói xem rốt cuộc đại tiểu thư là như thế nào vậy?

-...

-Ta nói ngươi nha, rõ ràng chúng ta đã tỏ lòng với nhau rồi, nàng cũng yêu ta, ta cũng yêu nàng, vậy mà sau khi khỏi bệnh liền biến thành người khác vậy.

-...

-Ta đọc mấy bộ tiểu thuyết đều nói khi hai người yêu nhau tỏ tình với nhau thì ngày nào cũng đều dính lấy nhau như keo, ấy vậy mà nàng ta nhiều lần còn trốn tránh ta là như thế nào?

-...

-Ngươi có thể đừng im lặng vậy chứ, thật bất lịch sự đi!

-Gâu! Gâu!

-Hazz ta chắc tự kỉ đến chết mất.

Những ngày qua thực khó chịu, đại tiểu thư cứ lảng tránh ta. Lý do ư? Ta mà biết liền thiên lôi đánh trúng rồi. Mà kiếm người tâm sự thì, Vệ Ca thấy sắc liền quên tình nghĩa sư đồ, tiểu Mai thì nói được vài câu liền ngủ gật. Aaaa...ta đây là bất hạnh quá đi (ToT)

-Lăng, người sao lại ngồi ở đó.

-Đại tiểu thư, ngươi đã về!

Đang ngồi xổm tự kỉ với tiểu Bảo thì bị Vu Nguyệt Giao bắt gặp, thực nhục muốn chết.

-Sao không ở trong phòng, ngồi bên ngoài làm gì? –Vu Nguyệt Giao vẫn chưa chịu từ bỏ.

-Nga, hề hề...ta chỉ đang muốn chờ ngươi, ở trong phòng rất ngột, không muốn. –Đứng thẳng dậy, ta luống cuống kiếm lý do tốt nói.

-Ân. –Vu Nguyệt Giao chỉ gật một cái rồi đi vào bên trong phòng.

Như thế nghĩa là sao? Nàng ta đang cố tránh ta sao? Ức chế! Ta muốn nộ phát!

-Ngươi rốt cuộc vì sao né tránh ta? –Đuổi kịp được Vu Nguyệt Giao đến cửa phòng, ta liền bắt lấy tay nàng kéo cả người áp sát cửa, mặt đối mặt chất vấn.

-N..ngươi nói vậy là sao...t..ta không có. –Vu Nguyệt Giao bị bất ngờ liền muốn dùng sức tránh ta nhưng ta vốn kìm hãm hai tay nàng ta trước đó, chân cũng trụ vững hai bên, thoát không được lại bị ta truy vấn Vu Nguyệt Giao liền lúng túng chột dạ nói dối.

-Ngươi chối, ta trước đã tỏ ý với ngươi, vậy mà lúc ngươi khỏi bệnh ngươi liền năm lần bảy lượt không cùng ta trực tiếp đối mặt, ngươi không yêu ta nữa? –Có tức, có buồn, có đau, cảm tưởng bản thân là bị cái tức phụ bị trượng phu bỏ rơi, nếu giờ còn không có ngay một câu trả lời tốt nhất ta liền muốn phát điên.

-Không phải! ta đương nhiên giống với ngươi đều là yêu. –Vu Nguyệt Giao trả lời dứt khoát, nghe vậy ta cũng liền nhẹ nhõm đi phần nào.

-Vậy ngươi lại luôn tránh ta? –Cái này liền ta lại càng khó hiểu, nàng vẫn còn yêu ta, vậy vì sao chứ?...Mà các bạn đọc cũng đừng hiểu nhầm ta sức khỏe tốt nha, không bệnh lung tung a, ở lại cực sạch sẽ, tuyệt nhiên không có mùi.

-Là...t..ta s...sợ! –Vu Nguyệt Giao ấp úng.

-Ngươi sợ cái gì? –Hừm...ta cái gì cũng không hiểu.

-T..ta ta là sợ ngươi một ngày nào đó sẽ nhớ lại, nhớ lại cái tình cảm của ngươi cùng Vân Minh hắn, ngươi lúc đó sẽ rời xa ta, dù bây giờ ngươi nói yêu ta thì sao, ngươi vẫn là cái nữ tử thân phận mà ta cũng vậy, cũng chỉ đoạn nghiệt duyên. –Vu Nguyệt Giao những ngày qua đều là bị những suy nghĩ tiêu cực áp đến nghẹt thở liền không nhịn nổi trào ra.

Nghe xong lời giải thích, liền thực vừa giận lại buồn cười không tự chủ hướng tay búng nhẹ lên trán Vu Nguyệt Giao một cái, nói:

-Ngốc này, ngươi coi ta mất trí kiêm mất não luôn sao, yêu hay không yêu đến bây giờ cũng liền không biết phân biệt ư!

Vu Nguyệt Giao bởi vì ta làm cho ngạc nhiên, nàng liền chẳng biết phản ứng như thế nào chỉ biết ôm trán cắn môi tỏ vẻ đáng thương như tiểu hài tử hai mắt nàng cũng không biết vì sao lại có phần phiếm đỏ, đối ta hỏi.

-Lăng! Ngươi yêu ta thực sao?

Nữ nhân kia vốn đã xinh đẹp động người, Vu Nguyệt Giao không biết học đâu bộ dáng đó còn kinh hãi hơn, đấy không còn là ủy khuất bộ dáng mà giống đang muốn câu dẫn ta đi. Bỗng đầu ta liền lóe lên mấy chuyện đen tối, nói là làm ta nhẹ nhàng thổi luồng khí nóng vào tai Vu Nguyệt Giao.

-Giao nhi, ta là rất yêu ngươi, không chỉ vậy còn muốn chiếm lấy ngươi.

-Ân.

Vu Nguyệt Giao quả nhiên không ngoài dự đoán, bởi vì ta k1ch thích liền mặt đỏ tai hồng, cơ thể cơ hồ phát hỏa, hai chân cũng run rẩy muốn tan rã, nàng ôm lấy ta như chiếc phao cứu sinh.

Nhìn người yêu nằm gọn trong lòng, cảm giác ấm áp này ta đã cầu không biết bao lần, nếu có thể ta cũng chỉ mong thời gian dừng tại thời điểm này mãi mãi. Tuy nhiên, ta là con người, mà con người thì rất tham lam đặc biệt càng trong tình yêu thì càng tham luyến đối phương hơn, tham luyến tâm hồn nàng, trái tim của nàng, hơn bao giờ hết ta càng khao khát cơ thể đối phương, nếu có thể độc chiếm lấy thì còn điều gì vui bằng.

(Đoạn sau sẽ đổi từ "ta" thành tên nhân vật "Mục Y Lăng")

Vu Nguyệt Giao vẻ mặt sắp đ ộng tình không khỏi khiến tâm Mục Y Lăng như ma quỷ sai khiến, nàng nâng lấy cằm đối phương lên.

-Ân...ưm...

Vu Nguyệt Giao bất ngờ bị cưỡng hôn, ban đầu chỉ là ngây ngốc để Mục Y Lăng muốn làm gì thì làm, nhưng rất nhanh liền bắt kịp mà triền miên hòa hợp cùng nhau, hai lưỡi cùng cuốn chặt lấy nhau ra sức m*t lấy từng mật ngọt trong đó, đôi khi không tự chủ Vu Nguyệt Giao liền ngân lên tiếng rên nhẹ, tiếng rên thật êm tai lại còn mang theo bao nhiêu tà mị câu người, càng vậy khiến Mục Y Lăng liền không nỡ tách rời. Cảm thấy hôn chưa bao giờ là đủ, Mục Y Lăng cũng hiểu chuyện muốn phát sinh, cũng sẽ để khao khát dẫn lối đi, vừa ôm lại hôn, dẫn Vu Nguyệt Giao đi đến phía giường, đẩy ngã nàng ta xuống, bản thân dần cởi bỏ y phục trên người, đến áo yếm cùng tiết khố cũng không chừa lại. Nhìn Vu Nguyệt Giao vẻ mặt thẹn thùng cùng thèm thuồng cũng hiểu Mục Y Lăng gàn rở tới mức nào. Tất nhiên ai mặt dày kẻ đó tất thắng.

-Nương tử, ngươi nhưng thấy ta c ởi đồ có thấy k1ch thích không? Nhưng ta nghĩ nhìn ngươi cời đồ có khi còn hấp dẫn hơn a.

-K..không...x..xấu hổ...đ...ừng...ưm...a...
1

Mặc kệ Mục Y Lăng trêu chọc, cũng mặc kệ cho bàn tay đó đang tháo gỡ từng nút buộc trên từng lớp áo ném xuống nền đất lạnh, Vu Nguyệt Giao chung thủy ôm lấy cổ của đối phương chôn đầu vào giữa hõm vai thì thào lời nói cự tuyệt nhưng âm thanh khàn khàn ngân lên lại giống như chờ mong được thỏa mãn.

-Nương tử, ta thực muốn c ởi sạch sẽ ngươi ra a, nhưng dưới cái yếm cùng tiết khố của ngươi cũng quá mê đi, ta sợ không chịu nổi làm ngươi khó chịu đi.

-Ư...Lăng...ghét...ngươi!

Vu Nguyệt Giao không ngờ người trước mặt chính hiệu sói đội da cừu, nhưng biết sao giờ, cơ thể Vu Nguyệt Giao quá mị hoặc, làn da trắng lại mền như đậu hũ non chỉ nhẹ nhàng nếm thử liền giống như muốn tan trong miệng. Thả từng nụ hôn mỏng manh nhẹ nhàng lên trán, mắt rồi xuống sống mũi cuối cùng chạm tới đôi môi đỏ mọng ẩm ướt, Mục Y Lăng ngẩng lên nhìn Vu Nguyệt Giao âu yếm.

-Giao nhi! Ta yêu ngươi!

Chỉ một câu yêu thôi, cả người Vu Nguyệt Giao đã muốn tan thành vũng nước, nàng đỏ mặt quay sang hướng khác như thể tránh sự cuồng nhiệt trong ánh mắt của Mục Y Lăng.

-Ân...ưm...a... –Mục Y Lăng không để tâm việc Vu Nguyệt Giao đang cố ý muốn né tránh mình, trong khi hai tay còn bận x0a nắn hai ngọn núi tuyết căng mền, Mục Y Lăng hướng miệng đến vành tai của đối phương, nàng li3m lấy nó, đưa lưỡi vào trong lỗ tai, nàng khiến lỗ tai của Vu Nguyệt Giao đều là nước miếng của mình, nàng muốn khiến Vu Nguyệt Giao phải r3n rỉ từng hành động gàn rở của mình.

Vu Nguyệt Giao liên tục bị k1ch thích, tiếng rên không còn khẽ nằm trong miệng mà nó sớm đã thoát ra, chưa hết, cảm giác khó chịu dưới phần bụng không ngừng thông báo, Vu Nguyệt Giao cũng từng học một khóa cấp tốc về chuyện @n ái, nàng biết bản thân cần gì, muốn gì, nhưng nàng mặt quá mỏng, thật sự nàng không muốn bảo đối phương rằng ở dưới kia khó chịu như thế nào. Cố gắng cọ th@n dưới của mình vào đùi của Mục Y Lăng để giải tỏa cảm giác, kết quả đúng lúc đối phương đã nhận ra mưu kế của mình.

-Nương tử, đây là hướng ta cầu hoan sao? –Mục Y Lăng tuy cách lớp quần, nhưng nàng cảm nhận phía dưới của Vu Nguyệt Giao đã ướt nhẹt, nàng cũng không vội mà hành động, ngược lại nàng muốn trêu ghẹo đối phương thêm chút nữa. Mục Y Lăng chỉ để 1 tay luồn vào tiết khố của Vu Nguyệt Giao hướng đùi trong vuốt v3 lấy, nàng cũng cảm thấy có mảnh ướt át bên đùi của đối phương.

-Ân...k...không...đ..đừng...Lăng... –Vu Nguyệt Giao mặt càng lúc càng muốn đỏ hơn, nàng thật sự đôi lúc rất hận kẻ đang nằm trên kia, biết rõ nàng sẽ không muốn nói ra nhưng vẫn cứ cố tình.

-Giao nhi! Là ý bảo không muốn nàng sao? Nếu thế ta sẽ dừng a! –Mục Y Lăng càng lúc càng xấu hơn, nàng cứ hỏi, tay còn nhiều lần mèo vườn chuột xung quanh khe suối Vu Nguyệt Giao, cảm nhận phía dưới đó đã ướt lắm rồi, biết chắc chắn nàng ta thực sự không chịu được bao lâu nữa.

Quả nhiên đúng như vậy, Vu Nguyệt Giao thực sự đã mất sạch lý trí, giờ phút này nàng chỉ muốn Mục Y Lăng chiếm lấy nó, muốn đối phương âu yếm nó. Dùng phần dư sức lực còn lại, Vu Nguyệt Giao dùng hai tay mạnh mẽ kéo tuột tiết khố của nàng ra, để bại lộ nơi bí mật của nữ nhân, vùng cấm địa ngọt ngào.

-Lăng!...m...mu..ốn...ta...!

-Ân! –Nhìn Vu Nguyệt Giao bạo dạn hướng cầu hoan với Mục Y Lăng, nàng cũng không còn trêu chọc đối phương nữa, nàng bây giờ phải khiến Vu Nguyệt Giao sung sướng hoan hỉ dưới thân nàng.

Tách rộng đôi chân thon gọn kia, Mục Y Lăng chui đầu vào giữa chúng, khi gần kề khe suối kì diệu kia, nàng cố hít một hơi. Vu Nguyệt Giao thực sự không phải người, nàng ta nên nói là hồ ly chuyển thế, mọi thứ trên cơ thể của nàng ấy đều là chất k1ch thích của Mục Y Lăng, đặc biệt thứ mỹ cảnh phía dưới của Vu Nguyệt Giao còn tuyệt vời hơn. Mùi thơm của nó quá cuốn hút, quá hấp dẫn, Mục Y Lăng còn tưởng tượng thứ đó đang mời gọi nàng nếm thử nó.
3

*Ực* Nuốt nước miếng vào trong họng, Mục Y Lăng cố gắng phải kiềm chế, nàng phải nhẹ nhàng với Vu Nguyệt Giao. Thế nhưng, khi li3m thứ nước kì diệu đó, mọi thứ trong đầu của Mục Y Lăng đồng loạt đều như nổ tung. Vốn nghĩ thứ chất lỏng trắng long lanh kia hẳn rất ngọt nhưng đến khi nếm thử lấy mọi thứ còn hơn cả sự tưởng tượng của Mục Y Lăng, thứ chất lỏng sền sền đó quá mức tuyệt hảo, nó là nước trái cây mùa hè, là mật ong, là chất k1ch thích. Khó có thể diễn tả nổi thứ nước thần kì, mọi suy nghĩ của Mục Y Lăng sớm đều đã ngưng trệ. Mục Y Lăng cặm cụi li3m từng giọt mật nuốt chúng vào trong bụng đến khi chẳng còn thứ nước kia nữa nàng cắn phần thịt đỏ hồng nhô ra, rồi lại m*t nó tới lúc cảm thấy đã thỏa mãn, nàng di chuyển đến khe động kì bí, thứ nước thần kì đó được chảy từ bên trong động, Mục Y Lăng đưa lưỡi nàng men theo dòng nước cố tiến nhập vào bên trong, nhưng có lẽ khe động quá chật hẹp chắc chắn hoặc lưỡi của nàng không đủ dài hay cứng, có chút tiếc nuối, nàng chỉ đành tung hoành bên ngoài động.

-Ân...a...ưm...L..ă..n..g...sướ..ng... –Vu Nguyệt Giao chịu tác động mềm mại từ cái lưỡi mà tê dại toàn thân, cảm giác gần như được gãi đúng chỗ khiến nàng muốn phóng xuất ra, lời nói cũng thành thật theo.

-Còn chưa đâu nương tử! ta còn chưa có xong! –Mục Y Lăng chưa quên việc thám hiểm hang động của mình, nàng đưa ngón giữa trườn qua chất lỏng đang rỉ ra của bản thân rồi đẩy chúng vào bên trong của Vu Nguyệt Giao.

Con đường quá chật hẹp, đôi lúc nó như muốn đẩy ngón tay của Mục Y Lăng ra ngoài đôi lúc nó lại muốn nuốt trọn luôn ngón tay nàng, Mục Y Lăng phải mất một hồi để đi tìm điểm mẫn cảm của đối phương. Thế nhưng tiến sâu vào Mục Y Lăng lại bị ngăn cản một cái màng mỏng.

-Giao nhi, ta có thể được không? –Mục Y Lăng nhìn lên hỏi Vu Nguyệt Giao, nàng biết lần đầu của nữ nhân chắc chắn sẽ rất đau.

Vu Nguyệt Giao vốn đã mong đợi thời khắc này đã lâu, cũng không do dự, nàng gật đầu tỏ sự đồng ý. Mục Y Lăng nhận được tín hiệu của đối phương, hôn lên môi của Vu Nguyệt Giao, thâm tình tỏ ý.

-Vu Nguyệt Giao! Ta yêu ngươi!

-A!!! –Sau cái hôn cùng lời yêu của Mục Y Lăng, Vu Nguyệt Giao liền bị cảm giác đau đớn bao phủ, nàng hiểu lần đầu tiên của nữ tử chắc chắn sẽ đau muốn xé toạc thành 2 nửa, thế nhưng chỉ nghĩ linh hồn cùng cơ thể đều thuộc về đối phương thì cảm giác đau đớn đó liền nhanh chóng vơi dần, nước mắt rơi xuống nhưng không bởi vì đau mà bởi Vu Nguyệt Giao đang quá hạnh phúc.

Nhìn ngón tay đang còn vương vấn giọt máu từ Vu Nguyệt Giao, Mục Y Lăng biết đối phương từ trái tim đến thân thể đã thuộc về nàng. Càng lúc Mục Y Lăng càng yêu nữ tử đang nằm dưới đó hơn, nắm lấy tay của Vu Nguyệt Giao, Mục Y Lăng đẩy ngón tay của đối phương vào khe động cũng đang ẩm ướt đó.

-A! –Mục Y Lăng cắn lấy môi cố gắng giải tỏa cảm giác đau phía dưới.

-Lăng! –Vu Nguyệt Giao ban nãy bị trận đau vẫn còn chưa thoát khỏi cảm giác mệt mỏi, thế nhưng nghe âm thanh từ người đang nằm trên, nàng mới giật mình nhìn xuống nơi tay nàng đang đặt lên sau đó rút ngón tay ra khỏi vị trí đang đặt lên đó, ngón tay cũng vương vấn giọt máu mờ nhạt , cũng không biết nói thế nào, Vu Nguyệt Giao thực hoang mang.

Mục Y Lăng cảm thấy cơn đau khiến nàng sức lực cũng hao tổn không ít, nằm phía bên cạnh Vu Nguyệt Giao, nàng hôn nhẹ lên môi đối phương, rồi ôm lấy người nọ nói.

-Giao nhi, giờ ngươi là của ta, mà ta cũng là của ngươi, bây giờ không thể có một ai có thể cướp đi đối phương của nhau cả.

Vu Nguyệt Giao cũng ôm chặt lấy Mục Y Lăng, bây giờ những lời nói hoa mỹ càng nói càng không đủ để bao trọn cảm xúc lúc này mà thực ra cũng chẳng cần để làm gì. Như vậy cứ ở bên nhau đã là quá đủ, không biết tương lai có bao nhiêu sóng gió khó khăn làm sao, chỉ cần bây giờ trong tim của cả 2 đều tràn ngập hình ảnh của đối phương cũng đã là hạnh phúc.

2 người đó như vậy ôm nhau chìm trong cảm xúc hạnh phúc bất tận...

.

.

.

Hoàn--
 
Back
Top Bottom