Ngôn Tình Đại Thúc Nhẹ Nhàng Hôn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Đại Thúc Nhẹ Nhàng Hôn
Chương 20: 20: Triệu Gia Kỳ Vu Oan


Những lời nói này, vẫn là Triệu Gia Kỳ bí mật nói.

Đồng dạng là học sinh trong trường, nhìn Đinh Phỉ Phỉ hot thế, dĩ nhiên trong lòng Triệu Gia Kỳ không thoải mái.

Hơn nữa, lúc trước nhan săc của Đinh Phỉ Phỉ rõ ràng không đẹp mắt, sau khi thay đổi khuôn mặt, liền được người khác xem thành nữ thần.

Triệu Gia Kỳ cũng đã thử live stream, nhưng không có ai xem, nên nàng đã từ bỏ rồi.

Đinh Phỉ Phỉ nghe được lời của Triệu Gia Kỳ, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy tức giận, “Cô ấy sao có thể nói người khác như vậy>”
Đổi đầu quái là xưng hô mà anti – fan trên mạng đặt cho nàng, Đinh Phỉ Phỉ một mực rất quan tâm.

Nhưng, lời trên mạng nói là một chuyện, hiện tại người quen nói, lại là một chuyện khác.

Rõ ràng là nàng dự vào sự nỗ lực của bản thân mới có được ngày hôm nay, những người này dựa vào cái gì mà nói nàng như vậy?
Triệu Gia Kỳ an ủi Đinh Phỉ Phỉ đang tức giận: “Chúng ta đều biết mà, Phỉ Phỉ cậu từ nhỏ đến lớn đều đẹp như vậy, Diệp Phồn Tinh nhất định là ghen tỵ cậu! Ngược lại, ở trường học có rất nhiều nữ sinh đều từng bị cô ấy nói xấu sau lưng.


Triệu Gia Kỳ an ủi, cũng không làm cho lòng của Đinh Phỉ Phỉ dễ chịu hơn chút nào, “Nó đúng là tiên nhân mà!”
Triệu Gia Kỳ giả vờ đáng thương, “Thật ra thì lúc đầu… Cố Vũ Trạch vốn là thích tớ, đáng tiếc là bị Diệp Phồn Tinh cướp đoạt, cậu nói thứ người như nó, làm sao tớ có thể cùng nó làm bạn đây?”
Triệu Gia Kỳ cùng Diệp Phồn Tinh trở thành bạn là sau khi Diệp Phồn Tinh ngồi cùng bàn với Cố Vũ Trạch.

Cố Vũ Trạch thoạt nhìn rất lạnh lùng, Triệu Gia Kỳ muốn đi tìm hắn, lại sợ không quen thân, hắn sẽ không để ý đến nàng, cho nên, nàng liền giữ mối quan hệ tốt với Diệp Phồn Tinh, mỗi lần đều mượn cớ đến tìm Diệp Phồn Tinh, thuận lợi nói chuyện với Cố Vũ Trạch.

Thế nên, sau đó trừ nàng ra, tất cả mọi người đều cho rằng nàng là bạn rất thân với Diệp Phồn Tinh.

Nữ nhân ngu xuẩn Diệp Phồn Tinh lại hết lần này đến lần khác, thật đúng xem nàng là bạn thân, có bí mật gì cũng nói với nàng, không giữ lại chút nào.

Hiện tại, nàng đã cũng với Cố Vũ Trạch hẹn hò, Diệp Phồn Tinh đã hết giá trị lợi dụng, Triệu Gia Kỳ tất nhiên sẽ không giúp Diệp Phồn Tinh nói tốt.

Một người bạn học khác rất kinh ngạc, “Trời ạ! Diệp Phồn Tinh lại là loại người như vậy, thật là không nhìn ra.

Gia Kỳ, sau này cậu phải cách xa nó ra một chút!”
“Người xuất thân nông thôn thật đáng sợ, không có nhân cách!” Đinh Phỉ Phỉ tiếp lời.

000 --- 000
Buổi tối, Diệp Phồn Tinh cuối cùng cũng hết giờ làm việc, về đến nhà.

Phó Cảnh Ngộ đã trở về nhà trước, nhìn thấy nàng giờ mới về, hỏi: “Cô đã đi đâu?”
“Tùy tiện đi dạo lung tung thôi!” Diệp Phồn Tinh cũng không muốn để cho Phó Cảnh Ngộ biết nàng ra ngoài đi làm.

Nàng vỗ vỗ vai một cái, buổi tối đặc biệt bận rộn, người đến ăn cơm rất nhiều, mệt chết nàng rồi!”
Phó Cảnh Ngộ nhìn Diệp Phồn Tinh, “Thân thể tốt chưa?”
“Đã tốt rồi” Diệp Phồn Tinh ngồi trên ghế salon, nhìn Phó Cảnh Ngộ, trên mặt lộ ra nụ cười ôn nhu, “Đại thúc về lúc nào vậy?”
Phó Cảnh Ngộ bình thường là đi sớm về trễ.

Phó Cảnh Ngộ nói: “Trở về được một lúc rồi”
Hiện tại hắn và Diệp Phồn Tinh cũng không ở lại Phó gia, Phó Cảnh Ngộ cảm thấy trong nhà quá ồn, cho nên ra ở riêng, chỗ này chỉ có hai người là hắn và Diệp Phồn Tinh.

Sợ Diệp Phồn Tinh một mình ở nhà buồn chán, cho nên, hôm nay hắn đặc biệt về sớm mời nàng đi ăn cơm, kết quả lại không thấy nàng ở nhà.

Diệp Phồn Tinh có cái mũi rất thính, nàng ngửi một cái, “Hình như tôi ngửi thấy mùi bơ?”
Tưởng Sâm ở bên cạnh cười nói: “Cái mũi này của cô cũng thính quá đi! Lúc về, chúng tôi mang bánh ngọt cho cô, để ở trên bàn đấy!”
Diệp Phồn Tinh vội vàng chạy tới, nhìn thấy một cái bánh ngọt sáu tấc đặt ở đó.

.
 
Đại Thúc Nhẹ Nhàng Hôn
Chương 21: 21: Mùi Vị Bị Người Khác Phản Bội


Diệp Phồn Tinh rất thích ăn bánh ngọt, nhưng đối với nàng mà nói, quá mắc, bình thường căn bản không cam lòng mua.

Hôm nay làm việc một ngày, ở khách sạn lại là ăn qua loa, nàng căn bản ăn chưa no.

Nàng cầm dao cắt bánh ngọt, rất mau đem bánh ngọt chia làm ba khối bằng nhau, "Đây là của đại thúc, đây là của Tưởng tiên sinh, cuối cùng khối này là của tôi."
Cắt xong rồi, nàng có chút lúng túng nói: "Xin lỗi, miếng này của tôi thật giống như có chút lớn.

Thật giống như có chút không công bằng."
Tưởng Sâm nhìn cô: "Cô tự mình ăn đi, đặc biệt mua cho cô."
"Đại thúc cũng không cần sao?" Diệp Phồn Tinh nhìn về phía Phó Cảnh Ngộ.

Phó Cảnh Ngộ nói: "Không cần."

Chẳng qua là một cái bánh ngọt mà thôi, nhìn thấy bộ dáng thèm ăn của Diệp Phồn Tinh, Phó Cảnh Ngộ cũng không nhịn cười được.

Nghĩ đến một mình có thể ăn toàn bộ bánh ngọt, Diệp Phồn Tinh liền vô cùng hạnh phúc, thật giống như cả ngày mệt mỏi đều không thấy.

Diệp Phồn Tinh ngồi ở bên cạnh bàn ăn, ăn bánh ngọt, điện thoại di động đột nhiên vang lên, có người nhắn tin trên QQ với cô.

Cô cũng không nghĩ quá nhiều, trực tiếp trả lời.

Rất nhanh, đối phương nói, "Cô là Diệp Phồn Tinh?"
"Cô là ai à?" Diệp Phồn Tinh là toàn chức cao thủ bột, cho nên, tên trên QQ khá buồn cười, cứ như vậy trực tiếp gọi tên họ cô, tám phần mười là người quen biết.

"Cô chính là cái người nói Phỉ Phỉ của chúng tôi phẫu thuật thẩm mỹ?"
Đối phương thân phận chưa xác nhận, liền trực tiếp mắng.

Phỉ Phỉ? Phẫu thuật thẩm mỹ?
Đây là nói Đinh Phỉ Phỉ sao?
Đinh Phỉ Phỉ phẫu thuật thẩm mỹ trước đây đều là trên mạng nói, cùng với mình thì có quan hệ gì?
Đột nhiên gọi tới mắng mình?
Diệp Phồn Tinh cũng không lo ăn bánh ngọt nữa, rất nhanh liền đánh chữ trả lời, "Tôi nói lúc nào hả?"
"Cô dám nói lại không thừa nhận, tưởng chúng tôi không biết sao? Chúng tôi nhất định làm cho ra nhẽ loại người như cô! Loại người như cô chỉ dám tránh ở sau lưng nói xấu người khác, thật là không biết xấu hổ!"
Đến cùng, Diệp Phồn Tinh và Đinh Phỉ Phỉ, các cô cùng học chung một trường học.

Đinh Phỉ Phỉ một mực bị người khác bôi nhọ, đã sớm tức giận, bây giờ biết Diệp Phồn Tinh nói xấu mình, rốt cuộc có cơ hội phát tiết.

"Tôi chưa từng nói qua lời nói như vậy."
"Cô đây là dám làm không dám nhận? Nghe nói cô còn cướp bạn trai của Triệu Gia Kỳ, trên cái thế giới này làm sao lại có nữ nhân không biết xấu hổ như vậy! Cũng may Cố Vũ Trạch đã đá cô!"
"Tôi cướp bạn trai của Triệu Gia Kỳ?" Thời điểm nhìn thấy câu nói này, Diệp Phồn Tinh nở một nụ cười âm hiểm, "Triệu Gia Kỳ nói?"
"Làm sao, cô dám làm, người khác không thể nói?"
Ha ha...!
Diệp Phồn Tinh hiện tại rất muốn chửi câu mẹ nhà nó.

Cô cho là, lần trước, tại cửa nhà Triệu gia, Triệu Gia Kỳ đã rất quá đáng rồi, lại không nghĩ rằng, cô ta còn có thời điểm quá đáng hơn.

Cô ta ly gián quan hệ của mình với Cố Vũ Trạch, đoạt đi Cố Vũ Trạch, vẫn còn cắn ngược một cái.

Trên cái thế giới này, làm sao sẽ có người không biết xấu hổ như vậy?
Phó Cảnh Ngộ mới vừa nói chuyện điện thoại xong đi ra, nhìn thấy Diệp Phồn Tinh mới ăn một khối bánh ngọt, liền để ở nơi đó.

Cả người ôm đầu, gục xuống bàn, bộ dáng rất buồn bực.

Rất hiếm thấy cô có bộ dáng này.

"Bị cái gì k*ch th*ch?" Phó Cảnh Ngộ ngồi lên xe lăn đi tới, hướng về phía cô hỏi.

Diệp Phồn Tinh ngẩng đầu lên, nhìn Phó Cảnh Ngộ, hốc mắt hồng hồng, giống như là đã mới vừa khóc.

Lúc trước cô vẫn cho là, chính mình cùng Triệu Gia Kỳ là bạn tốt, cho nên, đối với Triệu Gia Kỳ cũng không có phòng bị, có lúc hai người bí mật nói chuyện trời đất, nói cái gì, cô ta cũng bảo phải bí mật.

Nhưng là, cô làm sao cũng sẽ không nghĩ tới, Triệu Gia Kỳ lại sẽ cắn ngược một cái.

Phó Cảnh Ngộ tò mò hỏi: "Khóc rồi hả?".
 
Đại Thúc Nhẹ Nhàng Hôn
Chương 22: 22: Cách Xa Cậu Tôi Một Chút


"Tôi không có khóc." Cô là muốn khóc, nhưng, cũng không để cho mình khóc lên.

Diệp Phồn Tinh dụi dụi con mắt.

"..."
Phó Cảnh Ngộ nhìn Diệp Phồn Tinh, luôn cảm thấy cô hôm nay sau khi rời khỏi nhà, gặp phải chuyện gì đó trở lại mới biến thành như vậy.

Diệp Phồn Tinh nhìn Phó Cảnh Ngộ, hỏi: "Đại thúc, chú có hay không từng bị người khác phản bội?"
Diệp Phồn Tinh hỏi vấn đề này làm cho Phó Cảnh Ngộ trong nháy mắt nhớ tới Tô Lâm Hoan.

Ánh mắt của anh trong nháy mắt trở nên lạnh lùng, có chút dọa người.

Diệp Phồn Tinh cũng không dám hỏi lại, chuyển đổi đề tài, "Tôi đi uống chút nước."
Cô đứng lên đi hướng phòng bếp, rót cho mình ly nước.

Lúc trở về, đúng dịp thấy Phó Linh Lung từ bên ngoài đi tới, sau lưng còn Cố Vũ Trạch đi theo.

Phó Linh Lung biết Phó Cảnh Ngộ tự mình ở bên ngoài, rất không yên tâm, cho nên, nghĩ tới xem anh một chút.

Trước khi tới, đã gọi điện thoại cho Phó Cảnh Ngộ.

"Tinh Tinh." Phó Linh Lung nhìn thấy Diệp Phồn Tinh, mỉm cười chào hỏi.

"Chị, buổi tối khỏe." Diệp Phồn Tinh chào hỏi bắt chuyện xong, ánh mắt rơi trên người Cố Vũ Trạch.

Không hiểu hắn đi theo tới đây làm gì.

Phó Linh Lung cùng Phó Cảnh Ngộ có lời muốn nói, hai người liền vào thư phòng.

Diệp Phồn Tinh đến bên cạnh bàn ăn ngồi xuống, tiếp tục ăn bánh ngọt của chính mình, Cố Vũ Trạch đi tới, ở bên cạnh cô ngồi xuống.

Lần trước tại Phó gia gặp, hai người cũng không có nói gì.

Diệp Phồn Tinh cũng không biết lúc này cùng hắn nói cái gì.

Bọn họ đã chia tay!
Cô cũng không có quan tâm đến hắn, chẳng qua là yên lặng mà ăn bánh ngọt, ngược lại là Cố Vũ Trạch mở miệng, "Cách cậu tôi xa một chút."
Cơ hồ là giọng ra lệnh, Diệp Phồn Tinh ngẩng đầu lên nhìn Cố Vũ Trạch, phát hiện nét mặt của hắn rất nghiêm túc, hắn là nghiêm túc.

Diệp Phồn Tinh hỏi: "Tại sao?"
Hắn chỉ cháu ngoại của Phó Cảnh Ngộ, cũng không phải là ba mẹ của Phó Cảnh Ngộ, hơn nữa, người nhà họ Phó đều không nói gì, hắn dựa vào cái gì?

Cố Vũ Trạch nói: "Cô là không thích cậu tôi, đi cùng với cậu là tại cậu tôi!"
"Ai nói với cậu tôi không thích anh ấy?" Diệp Phồn Tinh không có nhìn Cố Vũ Trạch.

Cô nếu như là đã quyết định gả cho đại thúc, liền sẽ không làm bất kỳ việc gì có lỗi với đại thúc.

Liền ngay cả tâm cũng không thể!
Cho nên, cô đã hết thích Cố Vũ Trạch rồi, coi như thích, cũng làm bộ như không thích nữa.

Những lời này của cô làm cho trong mắt của Cố Vũ Trạch thoáng qua một tia bi thương.

Cô nói thích cậu, đó chính là, không thích hắn!
Triệu Gia Kỳ nói, Diệp Phồn Tinh căn bản không thích hắn, đi cùng với hắn, cũng chỉ là bởi vì hắn có tiền, lại là Hotboy...!
Diệp Phồn Tinh thật ra thì đã sớm cùng những người thân khác của hắn ở cùng một chỗ.

Cho nên...!
Đi cùng với cô là cậu?
Cố Vũ Trạch hiện tại mặc dù cùng Diệp Phồn Tinh chia tay, nhưng là, hắn thật sự thích Diệp Phồn Tinh.

Hắn nhìn Diệp Phồn Tinh, "Cậu tôi lớn nhiều tuổi như thế, các người không phải là người của một thế giới, cô lại thích cậu?"

"Tôi liền thích tuổi tác lớn một chút, thành thục một chút, không thể được sao?"
Diệp Phồn Tinh nhìn Cố Vũ Trạch, thật là không hiểu, đều chia tay, hắn nói những thứ này có ích lợi gì.

"Các người lúc nào đã ở chung với nhau?" Đây là vấn đề mà Cố Vũ Trạch muốn biết nhất, là lúc trước khi bọn họ chia tay hay là chia tay sau đó.

"Rất sớm liền ở cùng nhau rồi! Còn không có nghỉ ngơi liền ở cùng nhau rồi.

Tôi thời điểm mỗi ngày trốn tránh cậu chính là vì đi cùng với anh ấy!"
Trên thực tế cô khi đó chính là đang đi làm, nhưng nếu Cố Vũ Trạch đã tin tưởng lời nói của Triệu Gia Kỳ, Diệp Phồn Tinh cũng không muốn giải thích rồi.

"Diệp Phồn Tinh!" Bởi vì tức giận, thân thể của Cố Vũ Trạch run rẩy, âm thanh phóng đại, trực tiếp hô lên tên của nàng.

Nàng phản bội hắn!
Còn có lý nào lại có bộ dáng chẳng sợ như vậy..
 
Đại Thúc Nhẹ Nhàng Hôn
Chương 23: 23: Chị Thiên Vị


"Làm gì?" Tiếng nói Phó Linh Lung phát ra từ thư phòng, thấy con trai khí thế hung hăng đứng ở trước mặt Diệp Phồn Tinh, Phó Linh Lung vội vàng đi tới, một tay đem hắn kéo ra, "Cố Vũ Trạch, mẹ cho con biết, con dám khi dễ cô ấy, mẹ sẽ không bỏ qua cho con!"
Cô bất quá mới rời đi một hồi, Cố Vũ Trạch liền trực tiếp kêu tên, muốn lật trời á!
Ngày đó tại Phó gia, thái độ Cố Vũ Trạch không được tốt lắm, Phó Linh Lung hôm nay gọi hắn tới là muốn cho hắn cơ hội biểu hiện tốt một chút, kết quả...!Thật là tức chết mình!
Phó Linh Lung lo lắng nhìn Diệp Phồn Tinh, "Tinh Tinh, em không sao chớ?"
Diệp Phồn Tinh nhìn Cố Vũ Trạch đang tức giận một cái, nói: "Em không sao."
Phó Linh Lung trợn mắt nhìn Cố Vũ Trạch, "Tiểu tử thúi này, chính là không nghe lời, đây là mợ nhỏ con, mẹ đã nói với con bao nhiêu lần, lại để cho mẹ nghe thấy con kêu tên cô ấy như vậy, mẹ liền để ba con đánh con."
"Mẹ!" Cố Vũ Trạch hết ý kiến.

Mẹ thiên vị cũng thiên vị đến quá đáng.

Lúc trước khi gặp Diệp Phồn Tinh, Phó Linh Lung đều gọi hắn là Bảo Bảo, nhưng là bây giờ, câu nào cũng là Diệp Phồn Tinh đầu tiên, chỉ biết mắng hắn.

Rõ ràng là Diệp Phồn Tinh phản bội hắn, nhưng bây giờ, trong nhà tất cả mọi người, đều đang cưng chiều Diệp Phồn Tinh.

Nghĩ tới đây, hắn cảm thấy bực bội, đi thẳng ra ngoài.

Phó Linh Lung bất đắc dĩ lắc đầu, đối với Phó Cảnh Ngộ cùng Diệp Phồn Tinh nói: "Chị đi về trước."
Bọn họ đi hết, chỉ để lại Diệp Phồn Tinh cùng Phó Cảnh Ngộ ở trong phòng khách, Phó Cảnh Ngộ nhìn Diệp Phồn Tinh, hỏi: "Hai người mới vừa nói gì? Nó tức giận như vậy?"
"Hắn muốn cướp bánh ngọt của tôi, tôi không cho." Diệp Phồn Tinh tùy tiện tìm một cái cớ.

Phó Cảnh Ngộ: "..."
Diệp Phồn Tinh đi tới, đẩy xe lăn cho anh, "Đại thúc, tôi đưa chú trở về phòng nghỉ ngơi.

Chú làm việc cả một ngày, khẳng định rất mệt mỏi."
Diệp Phồn Tinh cũng muốn ngủ rồi.

Sự việc xảy ra cả ngày hôm nay, cô cảm thấy sốt ruột cực kỳ.

Đến phòng ngủ, cô nhìn Phó Cảnh Ngộ, đem quần áo ngủ của anh cầm tới.

Trước thời điểm Tưởng Sâm chăm sóc anh, cô cũng học được một chút.

Phó Cảnh Ngộ thấy cô còn muốn giúp mình thay quần áo, nói: "Không cần rồi, tự tôi làm được rồi."
"Có thể sao?"
Phó Cảnh Ngộ nói: "Em đi nghỉ ngơi."
"Được...!Được rồi!" Anh cuối cùng là đại nam nhân, thật giống như của mình giúp anh thay quần áo, quả thật không tốt lắm.

Diệp Phồn Tinh liền đi.

Trở về phòng, cô tắm rửa một cái, lúc tắm rửa, một mực nghĩ tới chuyện xảy ra hôm nay.

-
Tưởng Sâm sau khi vào phòng, Phó Cảnh Ngộ đã tắm xong, mặc đồ ngủ ngồi trên xe lăn.

Tưởng Sâm đi tới, nhìn Phó Cảnh Ngộ, hỏi: "Tiên sinh ngài tìm tôi."
"Biết Tinh Tinh hôm nay đi chỗ nào không?" Hắn mới vừa để cho Tưởng Sâm đi thăm dò.

Tưởng Sâm nói: "Hai ngày nay đều khách sạn làm thêm, ngày mai khả năng còn có thể đi."
Phó Cảnh Ngộ nghe xong, không có lên tiếng.

Tưởng Sâm lại cùng anh trò chuyện một vài thứ khác, cửa liền bị gõ, âm thanh của Diệp Phồn Tinh ở cửa vang lên, "Đại thúc, chú chưa ngủ sao?"
Tưởng Sâm đi ra ngoài, đứng ở cửa nhìn Diệp Phồn Tinh, nàng đã tắm, đổi quần áo ngủ.

"Tưởng tiên sinh."

Tưởng Sâm nói: "Phó tiên sinh còn chưa ngủ, vào đi!"
Diệp Phồn Tinh chẳng qua chỉ là đi ra ngoài một chuyến, làm cái gì đó, Phó tiên sinh đều để ý, Tưởng Sâm chỉ cảm thấy bất đắc dĩ.

Hắn coi như cũng là người thông minh, Diệp Phồn Tinh đây là đang trở thành Phó phu nhân như hắn mong muốn, cho nên, hắn hiện tại trực tiếp coi Diệp Phồn Tinh là nữ chủ nhân, giống như tôn trọng Phó tiên sinh.

Tưởng Sâm vừa đi, Diệp Phồn Tinh liền tiến vào cửa, Phó Cảnh Ngộ đã ở trên giường.

Anh nhìn cô, "Thế nào?"
Còn tưởng rằng cô tắm rửa xong trực tiếp ngủ rồi.

Mới vừa tắm xong, Phó Cảnh Ngộ đẹp trai đến có chút không chân thật, Diệp Phồn Tinh không khỏi khẩn trương: "Không có, không có gì, liền nghĩ ghé thăm chú một chút."
Cô vốn là nghĩ tới xem một chút xem anh có cái gì cần giúp không, bây giờ nhìn lại, đều đã không sao..
 
Đại Thúc Nhẹ Nhàng Hôn
Chương 24: 24: Ngủ Chung


Phó Cảnh Ngộ nhìn Diệp Phồn Tinh, đưa tay gọi cô qua, "Tới đây."
Dưới ánh đèn, anh ngồi ở chỗ đó, ngũ quan bị ánh đèn phản chiếu vô cùng tinh xảo.

Diệp Phồn Tinh nuốt nước miếng một cái, đi về phía anh, anh cầm tay cô, để cho cô ngồi lên giường, Diệp Phồn Tinh ở bên cạnh anh ngồi xuống, khoảng cách của hai người trong nháy mắt trở nên vô cùng thân mật.

Tay Diệp Phồn Tinh còn bị Phó Cảnh Ngộ nắm ở trong tay.

Diệp Phồn Tinh muốn mở miệng nói chút gì, Phó Cảnh Ngộ đột nhiên đưa tay ôm nàng.

Nàng sợ hết hồn: "Đại...!Đại thúc."
Thế nào?
Anh không phải là không thích người khác chạm vào sao?
Làm sao còn chủ động?
Phó Cảnh Ngộ ôm chặt cô, tại bên tai cô nói: "Chúng ta đã kết hôn rồi, em là vợ tôi, nếu như có việc không vui, có thể nói cho tôi nghe."
Đại khái là trên cái thế giới này, người duy nhất Phó Cảnh Ngộ quan tâm là cô.

Diệp Phồn Tinh nói: "Thật ra thì cũng không có gì, chính là tôi có một người bạn tốt...!Cũng không hẳn, khả năng cô ta căn bản không có coi tôi là bạn đi! Cô ta ở trước mặt người khác nói xấu tôi.

Cũng không phải là chuyện gì lớn...!Chính là không nghĩ ra, mình ban đầu làm sao lại mắt bị mù.

Nếu như ngay từ đầu, tôi không coi cô ta là bạn, hiện tại khả năng cũng sẽ không tức giận như vậy."

So với tức giận, cô hiện tại càng nhiều hơn chính là ảo não, hận chính mình không có nhìn thấy rõ con người của Triệu Gia Kỳ.

"Là bạn cùng trường?"
"Ừm." Diệp Phồn Tinh nói: "Bất quá không có gì, tôi không sợ cô ta."
Chó nóng nảy còn có thể nhảy tường!
Cô cũng không phải là dễ khi dễ như vậy.

Phó Cảnh Ngộ nói: "Nếu như không giải quyết được liền nói cho tôi biết."
Diệp Phồn Tinh gật đầu, "Được."
Bất quá, nàng cũng không định gây thêm phiền toái cho Phó Cảnh Ngộ.

Anh hành động bất tiện, bình thường còn phải ở bên ngoài làm việc, sao có thể để cho anh vì chuyện của mình lãng phí tinh lực?
Phó Cảnh Ngộ nói: "Đem sách tôi tới dây."
Anh có thói quen trước khi ngủ đọc sách một chút.

Diệp Phồn Tinh rất nhanh liền đi đến chỗ tủ đầu giường đem sách của anh muốn đọc đưa tới trong tay anh.

Cô nhìn Phó Cảnh Ngộ, hỏi: "Tôi có thể đi về sao?"
Cách anh gần như vậy, thật lúng túng a! Cô ngay cả hô hấp cũng không dám dùng sức...!
Phó Cảnh Ngộ cúi đầu xuống, nhìn Diệp Phồn Tinh, vốn là nghĩ an ủi cô một chút, nhưng nhìn thấy cô cùng mình khách khí như vậy, bộ dáng lại gấp gáp muốn chạy trốn, anh cũng không định như vậy bỏ qua cho cô.

"Mệt nhọc thì ở nơi này ngủ đi!"

"Cũng còn tốt..." Mới vừa tắm xong, ngược lại là sảng khoái, "Không tính là quá mệt."
"Vậy thì bồi tôi một chút."
"Ây..." Anh đã nói như vậy, Diệp Phồn Tinh có thể nói cái gì?
Coi như là vợ của anh, còn đối đề nghị của anh như vậy, cô cũng không dám nói không.

Phó Cảnh Ngộ xem sách, Diệp Phồn Tinh giúp anh lật trang.

Máy điều hòa không khí mở rất thấp, nhưng là trong ngực của anh lại thật ấm áp.

Anh xem xong một trang, hừ một tiếng, ra hiệu cô giúp anh lật, Diệp Phồn Tinh đưa tay, lật trang mới cho anh.

Liền như vậy, anh đang đọc sách, cô thành thư đồng lật sách cho anh...!
Đại khái thời điểm nhìn mười mấy trang, Phó Cảnh Ngộ lại ra hiệu cho cô, cô liền không có phản ứng, anh cúi đầu xuống, phát hiện này cô đã ngủ rồi.

Hôm nay làm việc một ngày, cô còn rất mệt.

Phó Cảnh Ngộ nhìn chằm chằm vật nhỏ trong ngực đang ngủ say, phát hiện tim mình có một loại cảm giác được lấp đầy.

Nữ nhân, thật là một cái kỳ quái sinh vật.

-
Buổi sáng, Diệp Phồn Tinh là bị âm thanh điện thoại của Phó Cảnh Ngộ đánh thức.

Anh trước kia là quân nhân, cho nên, mỗi ngày đều tỉnh rất sớm.

Trong điện thoại, là âm thanh của mẹ Phó, "Thứ bảy con mang Tinh Tinh trở lại ở hai ngày đi!"
-.
 
Đại Thúc Nhẹ Nhàng Hôn
Chương 25: 25: Tinh Tinh Bị Đuổi


Phó Cảnh Ngộ vừa mới từ Nam Xuyên trở lại, vẫn ở ở bên ngoài, làm cho mẹ Phó rất không quen.

Phó Cảnh Ngộ gật đầu, "Được."
Anh sợ cú điện thoại này sẽ làm ồn đến Diệp Phồn Tinh, cho nên, rất nhanh liền cúp điện thoại, kết quả cúi đầu, phát hiện Diệp Phồn Tinh đã tỉnh lại.

Cô tựa vào trên gối, nhìn anh, bởi vì mới vừa tỉnh, bộ dáng có chút đần độn.

"Tỉnh rồi?" Anh hơi cử động ngón tay, giúp cô đem tóc ở gò má mở ra, lộ ra một khuôn mặt hoàn chỉnh.

"Tôi tại sao lại ở chỗ này ngủ thiếp đi?" Diệp Phồn Tinh ngồi dậy, "Không có làm ồn đến chú đi?"
Cô lúc ngủ thích lăn qua lộn lại, lo lắng chính mình có hay không đá vào anh?
Phó Cảnh Ngộ nhớ tới tối hôm qua lúc ngủ, Diệp Phồn Tinh một mực đem chân gác lên người mình, nhờ phúc của cô, thật sự là anh cả đêm đều ngủ không được ngon giấc.

Anh chần chờ một chút, nói: "Không có."
"Không có là tốt rồi." Diệp Phồn Tinh yên tâm lại, "Tôi cũng không biết tại sao, lúc ngủ chung quy là ưa thích lăn qua lộn lại."
Cô thì ra lại là còn biết.

Phó Cảnh Ngộ bất đắc dĩ nhìn cô một cái.

-
Ăn chung qua cơm xong, Diệp Phồn Tinh vẫn tiếp tục đi làm.

Còn chưa tới thời gian cơm trưa, trong phòng ăn người không nhiều, Diệp Phồn Tinh cũng không tính là quá bận rộn.

Cố Vũ Trạch và quản lí cùng đi vào, quán rượu này là dưới chướng Cố gia, bây giờ là kỳ nghỉ, Cố Vũ Trạch không có chuyện làm, liền bị bắt tới học tập.

Hắn đi tới, liền thấy Diệp Phồn Tinh ở nơi đó.

Thấy hắn dừng lại, cũng nhìn chằm chằm phương hướng của Diệp Phồn Tinh nhìn, quản lí tò mò hỏi: "Vũ Trạch?"
"Cô ấy tại sao lại ở chỗ này?" Cố Vũ Trạch chỉ Diệp Phồn Tinh hỏi.

Quản lí không hiểu hắn làm sao nhìn chằm chằm Diệp Phồn Tinh, nói: "Gần đây phòng ăn nhiều người không quá đủ, có lúc có người xin nghỉ, liền tìm một người qua để thay thế, có vấn đề sao?"
Cố Vũ Trạch nhìn Diệp Phồn Tinh, nhớ tới tối hôm qua cùng Diệp Phồn Tinh nói chuyện trời đất, Diệp Phồn Tinh nói những lời đó:
"Ai nói với cậu tôi không thích anh ấy?"
"Tôi liền thích tuổi tác lớn một chút, thành thục một chút, không thể được sao?"
"..."

Diệp Phồn Tinh đang tại toàn tâm toàn ý chào hỏi khách nhân, cô trong lúc làm việc, tâm tình lại không để ý, cũng không thể mang vào.

Thấy nàng còn cười được, Cố Vũ Trạch nói: "Tôi không muốn lại thấy cô ấy."
Quản lí không nhịn được nhìn Cố Vũ Trạch một cái, thấy nét mặt của hắn rất là nghiêm túc, không giống đang nói đùa, gật đầu, "Vâng."
Quản lí nói xong, liền đi ra ngoài.

"Cố Vũ Trạch!"
Cố Vũ Trạch chính nhìn chằm chằm phương hướng của Diệp Phồn Tinh nhìn một hồi, tối hôm qua tại khách sạn hắn ở, Triệu Gia Kỳ đột nhiên xuất hiện, ở sau lưng hắn, gọi hắn lại.

Cố Vũ Trạch nhìn về Triệu Gia Kỳ, không có lên tiếng.

Triệu Gia Kỳ đánh giá gu ăn mặc chỉnh trang của hắn, "Cậu đây là...!Trong giờ làm việc?"
"Mẹ tôi gọi tôi qua học tập mấy ngày."
"Cậu thật là lợi hại, đều có thể giúp trong nhà xử lý làm ăn." Triệu Gia Kỳ khâm phục nói.

Thầm nghĩ là: Diệp Phồn Tinh ở chỗ này làm công, hắn sẽ không nhìn thấy Diệp Phồn Tinh chứ?
Cố Vũ Trạch vẫn thích Diệp Phồn Tinh, nếu không, trước hắn cũng sẽ không sinh khí với Diệp Phồn Tinh.

Cho nên, Triệu Gia Kỳ sợ bọn họ sẽ gặp nhau, vạn nhất, hai người hòa hảo rồi, trước kia cô cố gắng không phải uổng phí rồi sao?
Hơn nữa, Diệp Phồn Tinh hiện tại không có tiền nộp học phí, vạn nhất để cho Cố Vũ Trạch biết rồi, cho Diệp Phồn Tinh vay tiền thì làm sao bây giờ?
Triệu Gia Kỳ cùng Cố Vũ Trạch cùng nhau báo đại học Giang Châu, tóm lại, nàng là không muốn gặp lại Diệp Phồn Tinh xuất hiện ở bên cạnh Cố Vũ Trạch.

Nghĩ tới đây, Triệu Gia Kỳ bận rộn khoác ở tay hắn, "Tớ tới quán rượu, cậu không chiêu đãi một chút, chúng ta đi chỗ khác xem một chút đi!".
 
Đại Thúc Nhẹ Nhàng Hôn
Chương 26: 26: Bị Người Phụ Nữ Cặn Bã Chê Cười


Cố Vũ Trạch nói: "Tôi có việc."
Hắn muốn nhìn một chút phản ứng Diệp Phồn Tinh bị đuổi việc.

Cũng không tin cô còn có thể cười được.

"Chuyện gì à?" Ở trước mặt Cố Vũ Trạch, Triệu Gia Kỳ luôn luôn đều là hình tượng rất ôn nhu.

Cố Vũ Trạch không có cùng với cô ta giải thích.

Rất nhanh, quản lí liền đi tới, đối với Cố Vũ Trạch nói: "Đã xử lý tốt, để cho cô ấy hiện tại liền đi."
Diệp Phồn Tinh cũng đi tới, cô vốn đang đang nghĩ, chính mình làm rất tốt, bọn họ làm sao đột nhiên liền muốn đuổi mình, nhìn thấy Cố Vũ Trạch cùng Triệu Gia Kỳ, lập tức liền hiểu nguyên nhân.

Là bọn họ muốn để cho mình đi thôi?
Trừ cái đó ra, cô không nghĩ tới lý do khác.

Nhất là...!Nhìn thấy Triệu Gia Kỳ cùng Cố Vũ Trạch ở chung với nhau, nàng càng cảm thấy buồn cười.

Tối hôm qua Cố Vũ Trạch rời đi, Diệp Phồn Tinh còn có chút hối hận, bây giờ nhìn lại, cô liền không có cái gì có thể khổ sở.

Triệu Gia Kỳ nhìn thấy Diệp Phồn Tinh đi tới, ở ngay trước mặt Cố Vũ Trạch, cũng không tiện làm bộ như không nhận biết.

Mở miệng đối với Diệp Phồn Tinh nói: "Tinh Tinh, tớ cùng Vũ Trạch đang chuẩn bị ăn cơm, cậu muốn cùng không?"
"Liền sợ tôi như vậy sao? Ngay cả công việc cũng muốn đuổi tôi?" Diệp Phồn Tinh lạnh lùng nhìn lấy Triệu Gia Kỳ, thật là không nghĩ ra, cô ta làm như vậy với mình là vì cái gì.

Nếu như nói, Triệu Gia Kỳ mục đích chỉ là vì cướp đi Cố Vũ Trạch, như thế, cô ta không phải là đã đạt được sao?
Triệu Gia Kỳ vô tội hỏi: "Cậu nói cái gì? Tôi nghe không hiểu."
Cô ta là thật không rõ Diệp Phồn Tinh cùng với việc đuổi việc có quan hệ gì.

"Diễn cũng thật giống!" Diệp Phồn Tinh đùa cợt mà giơ giơ lên khóe miệng, "Không đi lăn lộn giới nghệ sĩ, thật là đáng tiếc."
Cố Vũ Trạch đi tới, nghiêm túc nói: "Đuổi cô là ý của tôi, cùng Triệu Gia Kỳ không có quan hệ."
Diệp Phồn Tinh cùng Triệu Gia Kỳ đều kinh ngạc mà nhìn về phía hắn.

Triệu Gia Kỳ là không nghĩ tới, chuyện này là ý của Cố Vũ Trạch, cô ta mới vừa còn lo lắng Cố Vũ Trạch sẽ cùng Diệp Phồn Tinh hoà thuận, xem ra, là cô ta lo lắng vô ích.

Mà Diệp Phồn Tinh, sở dĩ kinh ngạc, nhưng là bởi vì, hắn như vậy bảo vệ Triệu Gia Kỳ.

"Ngươi tại sao phải làm như vậy?" Diệp Phồn Tinh thật chặt băng bó cằm hỏi.

Cố Vũ Trạch lạnh lùng nhìn lấy Diệp Phồn Tinh, "Cô chính mình trong lòng rõ ràng."
Nói xong, hắn xoay người đi rồi, quản lí bận rộn đi theo, chỉ để lại Diệp Phồn Tinh cùng Triệu Gia Kỳ ở chỗ này.

Diệp Phồn Tinh nhìn lấy bóng lưng của hắn, hẳn nói chính mình là rõ ràng cái gì?
Triệu Gia Kỳ nhìn lấy Diệp Phồn Tinh, không biết tại sao, đột nhiên liền rất muốn cười, sau đó nàng liền thật sự nở nụ cười, "Bị khai trừ mùi vị như thế nào đây?"
Diệp Phồn Tinh lấy lại tinh thần, "Có lẽ, tôi hẳn là cảm ơn cô đi?"
Bây giờ là mùa hè, đôi mắt Diệp Phồn Tinh lại lạnh giống như băng đối với Triệu Gia Kỳ, đã không có khách khí như hôm qua.

Ngày hôm qua cô là vì công việc, nhưng bây giờ, cô đều đã bị đuổi.

Triệu Gia Kỳ nói: "Cảm ơn cũng không cần, thật ra thì cô cũng hẳn hiểu được, coi như không có tôi, các người cũng sẽ chia tay.

Bởi vì, hắn căn bản không có thích qua cô!"
"..." Diệp Phồn Tinh cười một tiếng, "Hắn có thích tôi hay không không quan trọng, tôi đã không thèm để ý.

Ngược lại là có chuyện, tôi rất hiếu kỳ."
"Chuyện gì?" Triệu Gia Kỳ hỏi.

Diệp Phồn Tinh nói: "Là cô nói với Đinh Phỉ Phỉ, tôi ở sau lưng nói cô ta phẫu thuật thẩm mỹ?"
Triệu Gia Kỳ cũng không phủ nhận, "Đúng thì thế nào?"
"Người chân chính ở sau lưng nói cô ta là cô, trong lòng cô hẳn là so với ai khác đều biết chứ?" Rõ ràng, Triệu Gia Kỳ mới là người ghét Đinh Phỉ Phỉ.

"Coi như là tôi làm thì sao?" Triệu Gia Kỳ nói với Diệp Phồn Tinh: "Cô cảm thấy cô ta sẽ tin tưởng cô sao?".
 
Đại Thúc Nhẹ Nhàng Hôn
Chương 27: 27: Giúp Cô Bóc Tôm Hùm Nhỏ


Cô ta cùng Đinh Phỉ Phỉ chơi thân, để Diệp Phồn Tinh cùng Đinh Phỉ Phỉ có cơ hội gặp nhau cũng không có.

Diệp Phồn Tinh coi như đi theo Đinh Phỉ Phỉ giải thích, Đinh Phỉ Phỉ cũng sẽ không tin.

Diệp Phồn Tinh nhìn Triệu Gia Kỳ, trầm mặc một chút, nói: "Là cô nói, Cố Vũ Trạch thích cô, là tôi cướp hắn?"
Triệu Gia Kỳ nói: "Cái này cái quan trọng sao?"
"Cô cảm thấy không quan trọng? Bị cướp bạn trai, cướp bạn trai nguời khác, đây hoàn toàn là hai khái niệm."
Bị Diệp Phồn Tinh chỉ trích làm cho khuôn mặt nhỏ nhắn của Triệu Gia Kỳ trắng bệch, "Cô nói chuyện này để làm gì? Cô đi cùng người khác lý luận a! Lười để ý cô."
Cô ta liếc Diệp Phồn Tinh một cái, trực tiếp liền đi.

Coi như là cô cướp Cố Vũ Trạch thì thế nào?
Rõ ràng là cô thích Cố Vũ Trạch trước đấy!
Diệp Phồn Tinh nhìn lấy bóng lưng rời đi của Triệu Gia Kỳ, ngón tay nắm thật chặt...!Sau đó tạo thành quả đấm.

-
Diệp Phồn Tinh trước thời hạn kết thúc công việc muốn trở về trước Phó Cảnh Ngộ.

Kết quả phát hiện đại thúc lại ở nhà.

Anh ăn mặc chỉnh trang.

Cũng không biết là có đi ra ngoài không hay là mới vừa trở lại.

"Đại thúc, hôm nay chú không có đi làm?"
"Vừa trở về." Hắn nhìn lấy Diệp Phồn Tinh, "Em không phải nói, cùng bằng bạn hẹn gặp, sắp tối mới trở về?"
"Ồ, bạn có chuyện đột suất." Diệp Phồn Tinh nói dối.

Không muốn để cho đại thúc biết chuyện ngày hôm nay.

Phó Cảnh Ngộ nói: "Buổi trưa cùng nhau ăn cơm đi! Dẫn em đi ăn đồ ăn ngon."
"Được a!" Vừa nghe đến ăn cơm, Diệp Phồn Tinh liền thật cao hứng, ai bảo cô có một tâm hồn ăn uống đây!
Chỉ cần có ăn ngon, tất cả việc mất hứng đều có thể tạm thời quên.

Phó Cảnh Ngộ nhìn cô cười, cũng cười theo, liền biết, không có cái gì so với ăn càng có thể dỗ cô vui vẻ.

Trong phòng ăn, Diệp Phồn Tinh ôm lấy thực đơn, buồn rầu cau mày, "Cái này thật là đắt, cái này cũng thật là đắt..."
Chỉ cần là cô muốn ăn, đều thật là đắt!
Phó Cảnh Ngộ nhìn bộ dáng cô do dự không quyết định, đem những món cô vừa chỉ, toàn bộ nhớ hết.

Diệp Phồn Tinh ngay từ đầu, còn lo lắng quá mắc, kết quả thời điểm nhìn thấy đầy bàn thức ăn nên cái gì đều không để ý tới.

-
Cố Vũ Trạch theo cửa nhà hàng đi tới, nhân viên phục vụ nhìn thấy hắn, lễ phép bắt chuyện, "Tiên sinh, xin hỏi đi mấy người."
"Tôi tìm người!"
Cố Vũ Trạch trực tiếp hướng bao sương đi tới, nhìn thấy Diệp Phồn Tinh ngồi ở bên người Phó Cảnh Ngộ, nồng nhiệt mà bóc tôm hùm nhỏ.

"Cậu." Hắn gõ cửa một cái.

Phó Cảnh Ngộ ngẩng đầu lên, nhìn thấy hắn, "Vào đi!"
Đang mải nhìn thức ăn ngon trên bàn Diệp Phồn Tinh nghe được âm thanh của Cố Vũ Trạch, ngẩng đầu lên, chỉ thấy Cố Vũ Trạch đã tới vị trí đối diện của mình ngồi xuống rồi.

Cô sửng sốt một chút, không hiểu Cố Vũ Trạch tại sao lại ở chỗ này, lại nhìn về phía Phó Cảnh Ngộ, lại phát hiện, Phó Cảnh Ngộ không có chút nào ngoài ý muốn.

Nhìn tình huống này, bọn họ là hẹn nhau?
Quả nhiên, Diệp Phồn Tinh vừa bị cái ý niệm nghĩ ra, liền nghe Cố Vũ Trạch hỏi: "Cậu tìm cháu có việc?"

Nếu như không phải là Phó Cảnh Ngộ hẹn hắn, hắn căn bản sẽ không tới nơi này cùng Diệp Phồn Tinh cùng nhau ăn cơm.

Phó Cảnh Ngộ không nói gì, chẳng qua là bắt đầu làm bộ, giúp Diệp Phồn Tinh bóc tôm.

Cố Vũ Trạch lớn như vậy, cho tới bây giờ chưa từng thấy cậu phục vụ người khác như vậy.

Thấy Phó Cảnh Ngộ không lên tiếng, chỉ cảm thấy bầu không khí có chút lúng túng.

Hắn cầm đũa lên, gắp thức ăn đặt ở trong chén, tiếc nuối hình ảnh trước mắt, làm cho hắn căn bản không có khẩu vị.

Từ khi hắn xuất hiện, Diệp Phồn Tinh cũng biến thành an tĩnh, toàn bộ trong phòng khách, rất là yên tĩnh.

Mãi đến lúc trước mặt chất một đống tôm hùm nhỏ màu đỏ, Phó Cảnh Ngộ mới ngừng lại, nhìn Cố Vũ Trạch, "Cậu ngày hôm nay gọi chá tới, là có chuyện muốn hỏi một chút.".
 
Đại Thúc Nhẹ Nhàng Hôn
Chương 28: 28: Ép Cố Vũ Trạch Nói Xin Lỗi


"Cậu nói đi." Phó Cảnh Ngộ rất nghiêm túc làm cho Cố Vũ Trạch cũng khẩn trương theo.

Nhớ đến lúc trước hắn khi còn bé, cậu vẫn là rất ôn nhu, bất quá, từ khi Phó Cảnh Ngộ làm quân nhân sau, Cố Vũ Trạch liền bắt đầu sợ hắn rồi.

Chỉ cần hắn vừa nói, liền để người khác cảm thấy áp lực.

Phó Cảnh Ngộ bưng nước, đưa tới trước mặt Diệp Phồn Tinh, sau khi Cố Vũ Trạch đi vào, Phó Cảnh Ngộ cái gì cũng không ăn, một mực phục vụ Diệp Phồn Tinh.

Diệp Phồn Tinh uống nước Phó Cảnh Ngộ đưa tới, nhìn bộ dáng thận trọng của Cố Vũ Trạch ở trước mặt Phó Cảnh Ngộ chỉ cảm thấy buồn cười, hắn cũng chỉ có thể khi dễ tiểu nhân vật như cô mà thôi.

Bắt nạt kẻ yếu!
Cô trong lòng khi dễ Cố Vũ Trạch, chỉ nghe thấy Phó Cảnh Ngộ nói: "Nghe nói hôm nay cháu tại khách sạn, để cho người ta đuổi việc Tinh Tinh?"
"..." Diệp Phồn Tinh sợ hết hồn, nước trực tiếp nuốt xuống, thiếu chút nữa sặc.

Nàng vạn vạn không nghĩ tới, đại thúc kêu Cố Vũ Trạch tới, lại...!Là hỏi chuyện này?
Đại thúc làm sao biết chuyện mình đang đi làm?
Lại làm sao biết là Cố Vũ Trạch làm như vậy?
Hơn nữa, trở lại hiện tại, hai người ở chung một chỗ có hai ngày, anh lại còn ra vẻ bộ dáng cái gì cũng không biết.

Cố Vũ Trạch ngẩng đầu lên, nhìn Diệp Phồn Tinh một cái, là cô nói với cậu!
Thật là biết tố cáo.

Hắn cũng không phủ nhận, "Là cháu."
Phó Cảnh Ngộ nhìn Cố Vũ Trạch, "Cùng Tinh Tinh nói xin lỗi!"
"Cậu!" Cố Vũ Trạch ngẩng đầu lên, nhìn lấy Phó Cảnh Ngộ, "Diệp Phồn Tinh cô ta..."
"Nói xin lỗi!" Phó Cảnh Ngộ nhìn như bình tĩnh lặp lại qua một lần.

Căn bản không cho hắn cơ hội giải thích!
Sắc mặt của Cố Vũ Trạch trở nên rất căng cứng rắn, hắn nhìn Diệp Phồn Tinh, tức giận đến ngực phập phồng, hắn lại phải cùng loại nữ nhân này nói xin lỗi?
Tại sao?
Nàng dựa vào cái gì được mình xin lỗi?
"Cậu nói lần cuối, nói xin lỗi." Phó Cảnh Ngộ nhìn Cố Vũ Trạch, Diệp Phồn Tinh là anh mang về, anh liền sẽ không để cho cô ở trong nhà bị bất kỳ ủy khuất gì.

Trước Cố Vũ Trạch đối với Diệp Phồn Tinh hai lần mạo phạm, anh cũng đều nhịn.

Nhưng hôm nay chuyện này, anh nhịn không được.

-

Bên trong xe rất an tĩnh, Phó Cảnh Ngộ vẫn không có nói chuyện, Diệp Phồn Tinh nhìn lấy anh, dưới sự đè ép của Phó Cảnh Ngộ, Cố Vũ Trạch thật sự hướng cô nói xin lỗi.

Chỉ là nghĩ đến Cố Vũ Trạch giận mà không dám nói gì, hướng mình bộ dáng nói xin lỗi, Diệp Phồn Tinh liền cảm thấy không thoải mái.

Chẳng qua là, nhìn Phó Cảnh Ngộ ngồi bên cạnh nãy giờ không nói gì, Diệp Phồn Tinh có chút khẩn trương.

Khó trách bình thường Tưởng Sâm sợ anh như thế, nguyên lai, anh tức giận thật sự rất đáng sợ a!
"Đại thúc." Diệp Phồn Tinh cẩn thận từng li từng tí đưa tay ra, lắc lắc cánh tay của anh.

Phó Cảnh Ngộ nói: "Thế nào?"
"Chú sẽ không đang tức giận chứ?" Cô ngữ khí tràn đầy lo lắng, làm cho Phó Cảnh Ngộ quay đầu lại nhìn cô một cái.

Anh đưa tay ra, ôn nhu đặt ở trên đầu của cô, "Xin lỗi, để cho em chịu ủy khuất."
Anh không có giận cá chém thớt chính mình là tốt rồi.

Diệp Phồn Tinh nói: "Tôi không sao...!Bất quá, chú là làm sao biết chuyện ở quán rượu?"
Cô đến bây giờ đều không nghĩ ra.

"Tôi có Thiên Lý Nhãn, cái gì cũng biết." Phó Cảnh Ngộ nhìn cô, nhịn không được bật cười.

"Tôi mới không tin đâu!" Diệp Phồn Tinh nói: "Chú mà có Thiên Lý Nhãn, tôi đây liền có Thuận Phong Nhĩ."
"Vậy em nói, tôi là làm sao biết?"
"Nhất định là có người nói cho chú biết!" Mặc dù không biết là ai.

Phó Cảnh Ngộ nhìn bộ dáng cô khẳng định, giơ giơ lên khóe miệng, "Em cũng không ngốc nha!"
Chuyện này dĩ nhiên là người của quán rượu nói cho anh biết.

Tưởng Sâm có đặc biệt giao phó, để cho bọn họ chiếu cố Diệp Phồn Tinh, gặp phải chuyện Diệp Phồn Tinh bị đuổi, bọn họ dĩ nhiên ngay lập tức báo cáo.

Diệp Phồn Tinh nói: "Chú có hay không cảm thấy, tôi không nên đi làm công à?".
 
Đại Thúc Nhẹ Nhàng Hôn
Chương 29: 29: Anh Từng Chịu Qua Tổn Thương


Cô nơi nào nghĩ đến, quán rượu kia, lại là một phần nhà Cố Vũ Trạch đấy! Lúc trước thời điểm bọn họ ở chung với nhau, Cố Vũ Trạch cũng không nói với cô những thứ này a!
Nếu là sớm biết, cô mới không thèm đi tới đây làm.

Phó Cảnh Ngộ nói: "Tự lực cánh sinh, không mất mặt!"
Phó Cảnh Ngộ nói những lời này, đối với Diệp Phồn Tinh mà nói, phảng phất là một loại khích lệ.

Cô cười một tiếng, lấy lòng nói: "Đại thúc, chú buổi tối muốn ăn cái gì, tôi làm cho chú có được hay không?"
Ngược lại hôm nay cũng không đi làm.

Phó Cảnh Ngộ nói: "Trong nhà có a di."
"A di làm không giống nhau nha! Tôi nấu cơm ăn rất là ngon."
"Em chắc chắn chứ?"
Phó Cảnh Ngộ đối với lời cô nói tỏ vẻ hoài nghi.

Diệp Phồn Tinh không thể tin được: "Tôi lúc trước không phải làm cho chú ăn qua? Thời điểm tại biệt thự..."
"Quên rồi."
"..." Việc trong vòng hai tháng cũng có thể quên?
Diệp Phồn Tinh không dám tin tưởng nhìn lấy anh, "Đại thúc, chú lúc trước chẳng lẽ căn bản không biết tôi là ai chứ?"

Phó Cảnh Ngộ nhìn Diệp Phồn Tinh, "Ừm."
Người giúp việc là Tưởng Sâm thuê, anh mới không để ý qua những chuyện này.

Anh trả lời nghiêm trang, Diệp Phồn Tinh trong lòng có chút bị thương.

Bất quá suy nghĩ một chút, lúc trước thời điểm không biết anh, anh quả thật là lạ, gặp qua anh hai lần, anh cũng là cái loại có cảm giác người lạ chớ tới gần.

Diệp Phồn Tinh nhìn Phó Cảnh Ngộ, nói: "Vậy nếu như, tôi không cùng chú kết hôn, chú có phải hay không...!Liền sẽ không nhớ đến tôi rồi hả?"
Phó Cảnh Ngộ nói: "Khả năng."
Anh nói như vậy, Diệp Phồn Tinh liền hiểu, anh đối với cô nhớ được cũng bởi vì, cô là vợ của anh, đổi thành người khác gả cho anh, anh cũng sẽ tốt như vậy.

Sủng lão bà của mình, là nguyên tắc của anh.

Diệp Phồn Tinh đột nhiên đối với anh có chút hiếu kỳ, "Đại thúc, chú có phải hay không là...!Từng có chuyện gì không vui?"
Trở lại theo anh những ngày gần đây, cô có thể cảm giác được, người nhà họ Phó ở trước mặt anh, đều rất cẩn thận từng li từng tí, dường như rất sợ hãi anh sẽ phải chịu lần tổn thương thứ hai.

Anh đối với chuyện của mình để ý như vậy, bản thân lại từng bị tổn thương, Diệp Phồn Tinh cảm thấy, chính mình cũng không hẳn là hiểu rõ anh.

Phó Cảnh Ngộ nhìn Diệp Phồn Tinh, "Làm sao đột nhiên hỏi cái này?"
"Tôi là tò mò nha! Chú không phải nói, tôi là vợ chú sao? Lúc nào đều có thể nói cho chú.

Vậy chú...!Có thể hay không nói với tôi một chút chuyện của chú?"
Phó Cảnh Ngộ quay mặt đi, nhìn ra ngoài cửa sổ, "Không có chuyện gì, em không cần biết."
Coi như nam nhân, anh chán ghét để cho bất luận kẻ nào nhìn thấy sự yếu đuối của anh.

Diệp Phồn Tinh cũng không được!
"Không sao." Diệp Phồn Tinh mỉm cười nói: "Vậy chờ lúc chú muốn nói, lại nói với tôi."
Phó Cảnh Ngộ nhìn Diệp Phồn Tinh, cũng không trả lời, bởi vì anh cảm thấy, sẽ không có một ngày như vậy.

Tưởng Sâm ngồi ở trước mặt, nhìn Phó Cảnh Ngộ một cái, trong lòng bất đắc dĩ than thở, vốn còn muốn Phó tiên sinh tốt với Diệp Phồn Tinh như vậy, có lẽ sẽ đối với Diệp Phồn Tinh rộng mở cánh cửa trong lòng đây! Xem ra cũng không phải như vậy.

"Tưởng tiên sinh, anh ở phía trước dừng một chút, thả tôi xuống, tôi đi mua một ít đồ." Lúc về gần đến nhà, Diệp Phồn Tinh đối với Tưởng Sâm mở miệng.

Tưởng Sâm nói, "Muốn mua gì, tôi đi mua là được."
"Không cần!" Diệp Phồn Tinh nói, "Tôi thuận tiện đi dạo một chút."
Mặc dù ở đi học ở đây, nhưng nhắc mới nhớ, cô thật đúng là không có thời gian đi dạo qua.

Tưởng Sâm nhìn phản ứng của Phó Cảnh Ngộ, ngay tại chỗ Diệp Phồn Tinh muốn ngừng xe, Diệp Phồn Tinh nói: "Mọi người không cần chờ tôi, tôi thể tự mình trở lại."
Nơi này cách chỗ ở Phó Cảnh Ngộ cũng không phải là rất xa.

Phó Cảnh Ngộ cùng Tưởng Sâm đi về trước..
 
Đại Thúc Nhẹ Nhàng Hôn
Chương 30: 30: Tài Nấu Nướng Của Diệp Phồn Tinh


Tưởng Sâm đang cùng Phó Cảnh Ngộ báo cáo công việc, "Có một công ty nhỏ mới vừa thành lập không lâu, đã gửi email cho ngài, hy vọng ngài có thể tài trợ công ty bọn họ.

Tôi đã xem qua công ty bọn họ, cũng chính là mấy người sinh viên đại học thành lập vui đùa một chút.

Ngài muốn nhìn một chút sao?"
"Đem lại cho tôi nhìn xem một chút đi!"
Diệp Phồn Tinh xách bao lớn bao nhỏ từ bên ngoài đi vào, thấy một màn như vậy, a di ở trong nhà vội vàng đi tới, "Diệp tiểu thư, cô làm sao mua nhiều đồ như thế?"
"Tôi nhìn đều thấy nấu sẽ rất ngon, liền không nhịn được." Có chút rau cải tươi, còn có chút trái cây, chính là quá nặng, mệt chết cô.

Cô đem đồ toàn bộ để xuống, ngồi ở một bên thở mạnh, Phó Cảnh Ngộ nhìn thấy bộ dạng mệt mỏi của cô, cái lý do mua đồ, thật đúng là phù hợp bản tính ăn nhiều của cô.

Nghỉ ngơi đủ rồi, Diệp Phồn Tinh đi vào trong phòng bếp nói với a di: "A di, buổi tối để tôi làm cơm, bác nghỉ ngơi đi!"
"Cô làm à?" A di nhìn lấy Diệp Phồn Tinh, tràn đầy hoài nghi.

Diệp Phồn Tinh có chút không vui, "Ta nấu cơm thì ăn rất ngon đây! Có phải là hay không, Tưởng tiên sinh?"
"Ừm." Trước đây Diệp Phồn Tinh làm ở biệt thự, Tưởng Sâm rất thích tài nấu nướng của cô, vượt qua kiểm tra rồi thuê cô.

Được Tưởng Sâm khẳng định, a di cũng yên tâm một chút.

Nhưng mà, buổi tối, thời điểm Diệp Phồn Tinh nấu cơm, a di vẫn là không nhịn được ở bên cạnh nhìn chằm chằm, lo lắng cô có cái gì làm không được tốt, mình có thể phụ một tay.

Dù sao Diệp Phồn Tinh mới mười tám tuổi, tiểu nha đầu mười tám tuổi có thể làm cái gì?
Mặc dù a di tại Phó gia cũng coi như đầu bếp, nhưng con gái nàng hơn hai mươi rồi, đến nấu cơm cũng nấu không tốt.

Nhưng mà, nhìn thấy Diệp Phồn Tinh thao tác lưu loát, a di vẫn còn có chút khiếp sợ.

Diệp Phồn Tinh trong phòng bếp mỗi chuyện đều xử lý ngay ngắn rõ ràng, không có chút nào hốt hoảng.

-
"Đại thúc, ăn cơm." Phó Cảnh Ngộ còn đang nhìn máy vi tính, nghe được âm thanh Diệp Phồn Tinh gọi anh.

Anh tạm thời buông xuống công việc, tới thời điểm, nhìn thấy Diệp Phồn Tinh đã làm một bàn thức ăn ngay ngắn, a di ở bên cạnh rất là bội phục, không dừng được khen Diệp Phồn Tinh, "Diệp tiểu thư thật lợi hại, những thứ này tất cả đều là cô ấy làm."
Bà làm ở Phó gia rất nhiều năm, nhưng cho tới bây giờ chưa từng nghĩ, Phó Cảnh Ngộ sẽ lấy một cô gái như thế này.

Dù sao, hiện tại con gái nhiều như thế, tuổi tác giống như vậy có thể làm cơm đã rất ít.

Diệp Phồn Tinh cầm bốn bộ chén đũa tới, "A di, bác cũng ăn chung đi!"
A di mặc dù là người giúp việc, nhưng tuổi tác cùng mẹ Diệp Phồn Tinh không sai biệt lắm, Diệp Phồn Tinh cùng với bà lúc nói chuyện đều rất lễ phép.

A di nói: "Không, không cần, mọi người ăn đi!"
"Ngồi xuống nha!" Diệp Phồn Tinh nói: "Nhiều người, náo nhiệt một chút, có thể chứ, đại thúc?"
Diệp Phồn Tinh nhìn về Phó Cảnh Ngộ, hy vọng có thể lấy được sự đồng ý của anh.

Phó Cảnh Ngộ đáp, "Ừm."
Cô thích thế nào thì làm như vậy.

A di không dám tin tưởng nhìn Phó Cảnh Ngộ, anh lại đáp ứng, bà nhưng là người giúp việc a!
Phó gia cũng không có truyền thống cho người giúp việc lên ăn cơm cùng bàn.

Tưởng Sâm nói: "Phu nhân đã nói, bà cũng ngồi xuống đây đi! Nơi này cũng không phải là Phó gia, chỉ có mấy người chúng ta."
A di nghe xong lời của Tưởng Sâm, lúc này mới ngồi xuống.

Đây chính là lần đầu tiên bà cùng Phó Cảnh Ngộ ăn cơm, anh lại không cười, ngồi cùng bán với anh gần như vậy, thật có áp lực.

Diệp Phồn Tinh ngược lại là nhàn nhã, thật giống như một chút cũng không sợ Phó Cảnh Ngộ, còn giúp Phó Cảnh Ngộ gắp thức ăn, "Đại thúc, chú nếm thử một chút cái này, ăn rất ngon."
Rõ ràng chính mình trước làm cho anh nhiều như thế, anh đều không nhớ, Diệp Phồn Tinh thề nhất định lần nữa đổi mới nhận thức của anh đối với mình..
 
Đại Thúc Nhẹ Nhàng Hôn
Chương 31: 31: Tinh Tinh Được Khen


Phó Cảnh Ngộ nếm thử một miếng, mùi vị quả thật rất tốt, "Ừm."
Ăn ngon!
Lấy được khẳng định, Diệp Phồn Tinh cười ánh mắt đều híp lại, "Đúng không! Tôi quả thực là thiên tài nấu cơm, từ nhỏ nấu cơm cũng rất ngon, mỗi lần trong nhà có người đi tới, cũng khoe tôi nấu cơm tốt, chú nói, nếu không tôi dứt khoát đổi nghề làm đầu bếp như thế nào đây?"
Nàng tự hào nhất chính là tài nấu nướng.

Phó Cảnh Ngộ ngẩng đầu lên, nhìn thấy bộ dáng vui rạo rực của cô, ở trong phòng bếp bận rộn hai giờ, cũng không phải là chuyện dễ dàng.

Đưa tay ra, đem tay của cô kéo qua, dùng bàn tay năm lấy tay cô.

Đột nhiên hành động như vậy làm cho Diệp Phồn Tinh sửng sốt một chút, chuyện này...!Tưởng tiên sinh cùng a di đều ở đây!
Đại thúc lá gan thật là lớn a!
Phó Cảnh Ngộ nhìn cô, nói: "Loại chuyện nấu cơm này, làm vì hứng thú là tốt rồi, ngày ngày làm cũng không tốt.

Tay đẹp mắt như vậy, dùng để nấu cơm rất đáng tiếc."
Ngón tay của Diệp Phồn Tinh thon dài, không giống như là làm việc nặng, nhưng anh biết, cô làm không thiếu những chuyện này.

Giống như những cô gái ở cái tuổi này, phần lớn, đều là được cưng chiều đi!
Cô không giống.

Càng như vậy, anh lại càng nghĩ thương cô một chút.

Diệp Phồn Tinh nghe lời của Phó Cảnh Ngộ nói, cười một tiếng, cô nói: "Không có chuyện gì, làm một bữa cơm không mệt."
A di nói: "Nhà ta Vi Vi so với cô còn lớn hơn, cũng sẽ không nấu cơm đây."
"Mỗi một người am hiểu không giống nhau, tôi cũng chỉ biết làm một bữa cơm mà thôi." Hôm nay bữa cơm này, cũng chính là nghĩ cảm ơn Phó Cảnh Ngộ, anh hôm nay giúp cô xả giận.

Diệp Phồn Tinh là một người rất đơn giản, người khác đối tốt với cô một phần, cô liền sẽ ghi ở trong lòng gấp trăm lần nghìn lần hồi báo.

Lúc trước, cô đối với Triệu Gia Kỳ cũng là như vậy, khi đó còn tưởng rằng Triệu Gia Kỳ đối với cô rất tốt, hiện tại sao...!
Sự thật chứng minh chính mình mắt bị mù.

Nhưng mà coi như là như vậy, cô vẫn là như cũ quý trọng, cô đối tốt với mỗi một người.

Ăn cơm, Diệp Phồn Tinh muốn đem chén rửa sạch, a di làm sao cũng không cho, để cho cô đi nghỉ ngơi.

A di rửa sạch xong, mới trở về Phó gia.

Muốn sáng sớm ngày mai mới sẽ tới!
A di lúc về đến nhà, Phó Linh Lung cùng ba mẹ của Phó Cảnh Ngộ ở đó, thấy bà trở lại, mẹ Phó trực tiếp gọi bà qua.

"Cảnh Ngộ bên đó như thế nào?" Trên mặt của mẹ Phó có chút lo lắng, chuyện xảy ra hôm nay, bà đều nghe nói, nghe nói Cố Vũ Trạch vì nhằm vào Diệp Phồn Tinh, lại để cho người đuổi cô.

Phó Linh Lung cũng chính là cái này tới.

Đối với đứa con trai này, đầu rất đau.

Bọn họ mỗi ngày để cho Ngô a di đi qua chiếu cố Phó Cảnh Ngộ, đồng thời cũng là muốn quan tâm tình huống Phó Cảnh Ngộ bên kia, cho nên cơ hồ mỗi ngày, Ngô a di lúc trở về, đều sẽ bị bọn họ kéo lấy hỏi thăm tình hình Phó Cảnh Ngộ.

Ngô a di nói: "Cảnh Ngộ cưới người con dâu này thật không tệ, hôm nay cơm tối đều là cô ấy làm, làm rất tốt!"

"Thật sao! Con bé còn biết nấu cơm?" Trong ánh mắt của mẹ Phó sáng lên, cái này thật không nghĩ đến.

Diệp Phồn Tinh bọn họ đều là đã gặp, cũng chính là tiểu cô nương cùng Cố Vũ Trạch tuổi tác không lớn bao nhiêu, biết nấu cơm một điểm này có thể thật khó.

Ngô a di nhắc tới Diệp Phồn Tinh, có vẻ hơi kích động, "Đâu chỉ là biết nấu cơm, làm ăn rất ngon! Một tay chính gốc thức ăn Nam Xuyên, Cảnh Ngộ cũng nói ăn ngon đây!"
Phó Cảnh Ngộ rất ít khen người khác, đối với ăn cũng không phải là rất hứng thú, rất ít khen người khác.

Hôm nay đều nói Diệp Phồn Tinh nấu ăn tốt lắm.

Phó Linh Lung nói: "Cái kia, khi nào gọi con bé qua để cho nó biểu diễn một chút."
Tô Lâm Hoan sẽ không biết nấu cơm, Tô gia nuôi con gái, mười ngón tay không dính dương x**n th**, chỉ bằng một điểm này, Diệp Phồn Tinh liền so với Tô Lâm Hoan mạnh hơn nhiều..
 
Đại Thúc Nhẹ Nhàng Hôn
Chương 32: 32: Không Trêu Chọc Nổi


Mẹ Phó nhìn Ngô a di, "Con bé không có không vui chứ?"
Bà tương đối lo lắng, Diệp Phồn Tinh sẽ bởi vì chuyện ngày hôm nay mà tức giận, vạn nhất, con bé mất hứng, cùng Phó Cảnh Ngộ cãi nhau, vậy phải làm sao bây giờ đây?
Phó Cảnh Ngộ nhìn qua thương con bé có thể đau lòng, vạn nhất nếu là như vậy rất khó dỗ...!Nếu trực tiếp chạy vậy Cảnh Ngộ nên làm cái gì?
Từ khi Phó Cảnh Ngộ xảy ra chuyện, Tô Lâm Hoan làm sao cũng không chịu lộ diện, mọi người đối với chuyện của Phó Cảnh Ngộ, đều rất cẩn thận từng li từng tí.

Ngô a di nói: "Không có, tôi xem cô ấy vẫn là cùng cùng Cảnh Ngộ quan hệ rất tốt."
"Vậy thì tốt!" Phó Linh Lung tạm thời cũng thở phào nhẹ nhõm, "Nếu là thật xảy ra chuyện gì, tôi chính là tội nhân."
Nếu như là bởi vì Cố Vũ Trạch tự do phóng khoáng, làm hại hai người chia tay, cô làm sao có thế đối mặt với Phó Cảnh Ngộ.

Nghĩ đến việc con trai không chịu thua kém, Phó Linh Lung liền một trận nhức đầu.

-
Thứ bảy, Phó Cảnh Ngộ mang Diệp Phồn Tinh cùng nhau trở về Phó gia, trước cùng mẹ hẹn xong, mang Diệp Phồn Tinh trở về ở hai ngày.

Trên xe, Diệp Phồn Tinh nhìn Phó Cảnh Ngộ, "Đại thúc, trước việc chú...!Giáo huấn Cố Vũ Trạch, trong nhà sẽ không biết chứ?"
"Thế nào?" Phó Cảnh Ngộ không cảm giác mình giáo huấn Cố Vũ Trạch có lỗi gì.

Diệp Phồn Tinh nói: "Chú là bởi vì tôi mới nói hắn, tôi sợ ba mẹ cùng chị sẽ tức giận."
Cô mặc dù nói là theo Phó Cảnh Ngộ kết hôn, ba mẹ của Phó Cảnh Ngộ thoạt nhìn cũng rất sủng cô, nhưng là, Diệp Phồn Tinh cảm thấy, địa vị của mình, làm sao cũng không thể cùng Cố Vũ Trạch so với nhau đi!
Phó Cảnh Ngộ nhìn bộ dáng cô lo lắng, nói: "Đây là chuyện tôi làm, không có quan hệ gì tới em, không cần sợ."
"Vạn nhất bọn họ cảm thấy là tôi đem chú làm hư làm sao bây giờ?"
"Em đem tôi làm hư?" Phó Cảnh Ngộ không hiểu nhìn cô.

Diệp Phồn Tinh nói: "Trong TV không phải đều diễn như vậy sao? Bình thường nam nhân phạm sai lầm, bọn họ đều sẽ cảm giác phải là vấn đề của nữ nhân, nữ nhân là hồ ly tinh, làm hư con mình.

Sau đó liền sẽ bắt đầu ghét nữ nhân á!"
Diệp Phồn Tinh tự nghĩ ra những tình tiết máu chó, hào phú gia đình đại chiến.
"Phốc!" Bật cười, Tưởng Sâm đang lái xe, Tưởng Sâm từ trong gương chiếu hậu nhìn Diệp Phồn Tinh một cái, "Cô trí tưởng tượng cũng quá phong phú đi!"
"Tôi cảm giác thế nào anh cười đến không có ý tốt?" Diệp Phồn Tinh nhìn Tưởng Sâm, cảm giác mình bị giễu cợt.

Cô là nói thật có được hay không?

Cố Vũ Trạch nhưng là cháu ngoại ruột ba mẹ Phó Cảnh Ngộ, làm sao có thể không thương hắn?
"Buồn cười sao?" Phó Cảnh Ngộ nhìn lướt qua Tưởng Sâm.

Lạnh nhạt trong đôi mắt viết đầy ý kiến.

Người của anh cũng dám cười?
Tưởng Sâm cảm giác được địch ý trong mắt Phó Cảnh Ngộ, lập tức ngừng lại cười, nghiêm túc đứng đắn nói: "Không có, không có! Những chuyện này, thật ra thì, cũng là khả năng phát sinh."
Không trêu chọc nổi! Quấy rầy!
Hắn cảm giác chính mình cùng ở bên cạnh Phó Cảnh Ngộ nhiều năm như vậy, căn bản không hề hiểu rõ hắn lắm, nếu như trước kia nói đến nữ nhân Phó Cảnh Ngộ nhìn đều lười, sủng lão bà lại sủng đến loại trình độ này?
Anh cũng chỉ đùa một chút, đều bị nhằm vào.

Diệp Phồn Tinh nhìn lấy vẻ mặt kinh sợ của Tưởng Sâm, không nhịn được cười một tiếng, nhìn về phía Phó Cảnh Ngộ, cô có thể cảm giác được, đại thúc là thực sự rất sủng mình.

-

Trong phòng khách Phó gia, hôm nay khách nhân tới.

Triệu Gia Kỳ mặc một đầm màu hồng, rất đáng yêu, rất thùy mị, "Ông ngoại, đây là cho lễ vật của ngài, bà ngoại, đây là cho ngài.

Cái này là a di!"
Cuối cùng một cái lễ vật, đưa cho Phó Linh Lung.

Cô ta đưa cho Phó Linh Lung lễ vật, là mỹ phẩm dưỡng da từ nước ngoài mang về, hơn hai chục ngàn nhân dân tệ, trong nước rất khó mua được.

Đối với việc tương lai sau này, cô dĩ nhiên phải cố gắng lấy lòng..
 
Đại Thúc Nhẹ Nhàng Hôn
Chương 33: 33: Gặp Tại Phó Gia


"Cảm ơn." Phó Linh Lung cười một tiếng.

Nghe nói con trai ở trường học có bạn gái, hôm nay rốt cuộc gặp được, dung mạo rất nhu thuận, thoạt nhìn cũng rất có lễ phép, còn rất nhiệt tình, Phó Linh Lung cũng không có cái gì có thể bắt bẻ.

Đưa xong lễ vật, Triệu Gia Kỳ ở bên cạnh Cố Vũ Trạch ngồi xuống, nhìn Cố Vũ Trạch một cái.

Hắn hai ngày nay thoạt nhìn không quá cao hứng, cũng không biết hắn là thế nào, Triệu Gia Kỳ từng hỏi, hắn cũng không có nói cho mình biết.

Bất quá, có thể thấy được người nhà của hắn, liền chứng minh, cô ta đã một chân đã bước vào Phó gia rồi, Triệu Gia Kỳ rất vui vẻ.

Triệu Gia Kỳ mới vừa ngồi xuống, Tưởng Sâm liền đẩy Phó Cảnh Ngộ tiến vào.

Nhìn thấy bọn họ, mẹ Phó vội vàng đứng lên, "Trở về rồi hả?"
"Mẹ." Phó Cảnh Ngộ đánh âm thanh chào hỏi.

"Làm sao không thấy Tinh Tinh?" Thấy Phó Cảnh Ngộ tự mình trở lại, mẹ Phó có chút lo lắng.

Không phải là bởi vì chuyện của Cố Vũ Trạch, Diệp Phồn Tinh cũng không dám trở lại chứ?
Tưởng Sâm giải thích: "Ở bên ngoài nghe điện thoại đây, lập tức liền đi vào."
Ánh mắt của Phó Cảnh Ngộ liếc đến một bên Triệu Gia Kỳ, khẽ cau mày, "Trong nhà có khách?"
"Ồ, cái này là bạn gái của Vũ Trạch, hôm nay lần đầu tiên tới nhà." Mẹ Phó cười giới thiệu.

Triệu Gia Kỳ bận rộn đứng lên, khéo léo nói: "Thúc thúc tốt."
Phó Cảnh Ngộ căn bản không nhìn cô ta: "Tôi có chút không thoải mái, đi nghỉ trước rồi."
Anh không quá thích gặp người ngoài.

Nhất là sau khi bị thương, càng là như vậy.

Triệu Gia Kỳ đụng vào vách tường, có chút lúng túng, mọi người cũng không để ý cô ta, sự chú ý đều ở trên người Phó Cảnh Ngộ.

Mẹ Phó nói: "Vậy thì đi nghỉ ngơi, vừa vặn mẹ hôm nay hẹn bác sĩ tới, cho ngươi ta nhìn một chút."
Tưởng Sâm đẩy Phó Cảnh Ngộ đi rồi, Phó Linh Lung cũng vội vàng đi theo, cô cảm giác được, Phó Cảnh Ngộ vẫn còn đang không cao hứng, hai ngày nay gọi điện thoại cho anh, anh đều không phải là rất muốn nói chuyện.

Con trai phạm sai, cô dĩ nhiên muốn đi đền bù.

-
Diệp Phồn Tinh còn ở bên ngoài nghe điện thoại, là Diệp Tử Thần gọi tới, "Chị, chị đang ở đâu à? Lúc nào trở lại?"
"Tạm thời không trở lại."
"Chị chính là trở lại thăm một chút đi! Mẹ tìm chị khắp nơi đây!"
"Mẹ lần trước không phải là gặp người của Trần gia sao, người Trần gia nói thế nào?" Ngày đó Diệp mẫu gọi cho cô rất cuộc điện thoại, Diệp Phồn Tinh đều không có nhận.

"Không có thấy chị, mẹ liền buông tha rồi.

Mej hiện tại chỉ là có chút lo lắng cho chị, sợ chị ở bên ngoài gặp phải vấn đề gì.

Chị, nếu không, chị về gặp mẹ một chứ?"
"..." Diệp Phồn Tinh không lên tiếng.

Diệp mẫu thiên vị là sự thật, nuôi nàng rất nhiều năm, cũng là sự thật.

Nghe được mẹ lo lắng cho mình, Diệp Phồn Tinh có một chút mềm lòng.

"Chị nếu là không yên tâm mẹ, liền để cho em tới xem một chút đi! Nhìn rồi, chúng ta cũng yên tâm phải không? Chị dù sao cũng là chị em."
Diệp Tử Thần đối với Diệp Phồn Tinh, vẫn là tốt vô cùng.

Về điểm này, Diệp Phồn Tinh trong lòng rõ ràng.

"Có rảnh rỗi nói sau đi! Chị hiện tại có chuyện."
"Vậy cũng tốt! Chờ chị lúc rảnh rỗi, em lại tới tìm chị."

-
Diệp Phồn Tinh nói chuyện điện thoại xong, từ bên ngoài đi vào, Phó Cảnh Ngộ không ở đây, lại nhìn thấy Cố Vũ Trạch cùng Triệu Gia Kỳ ở nơi đó.

Triệu Gia Kỳ đang gọt trái cây, gọt xong rồi đưa cho Cố Vũ Trạch, "Tới ăn."
Nhìn bộ dáng hai người ở chung với nhau, Diệp Phồn Tinh liền có thể xác định, bọn họ ở chung một chỗ rất lâu rồi.

So với thời điểm mình chia tay với Cố Vũ Trạch còn muốn lâu hơn.

Cô không muốn thừa nhận, không thừa nhận cũng không được, cô bị phản bội rồi.

Cô còn tưởng rằng thời điểm Cố Vũ Trạch là bạn trai mình, Cố Vũ Trạch cũng đã đi theo Triệu Gia Kỳ trở về nhà, bị Triệu mẹ coi thành con rể.

Mà bây giờ, Triệu Gia Kỳ đều đi theo Cố Vũ Trạch về nhà, cái này ý vị như thế nào, rõ ràng..
 
Đại Thúc Nhẹ Nhàng Hôn
Chương 34: 34: Đây Không Phải Nơi Cô Có Thể Tới


Trong phòng khách chỉ có Cố Vũ Trạch cùng Triệu Gia Kỳ, Phó ba Phó mẹ đều bận rộn chuyện của mình rồi.

Nhìn thấy Diệp Phồn Tinh tới, Triệu Gia Kỳ lập tức kích động đứng lên, "Diệp Phồn Tinh?"
Diệp Phồn Tinh nhìn lấy Triệu Gia Kỳ, không có phản ứng.

Triệu Gia Kỳ đã kích động đi tới, "Cô tới nơi này làm gì? Chỗ này là nơi cô nên tới sao? Cô có biết đây là nơi nào không?"
Nhìn thấy Diệp Phồn Tinh, ngay lập tức Triệu Gia Kỳ cơ hồ liền theo bản năng cho là Diệp Phồn Tinh là tới tìm Cố Vũ Trạch.

Chỉ bất quá, bọn họ đều đã chia tay, Diệp Phồn Tinh còn chạy tới nơi này cũng quá không biết xấu hổ chứ?
Diệp Phồn Tinh vốn là không muốn quan tâm Triệu Gia Kỳ, nhìn Triệu Gia Kỳ khẩn trương thành như vậy, cảm thấy có chút buồn cười.

Triệu Gia Kỳ không phải là cho là cô tới nơi này tìm Cố Vũ Trạch chứ?

Diệp Phồn Tinh hỏi: "Nơi này là nơi nào?"
"Đây là Phó gia! Không phải là chỗ loại người như cô có thể tới.

Cô cùng Cố Vũ Trạch đều chia tay, chạy tới nhà cậu ấy muốn làm cái gì? Diệp Phồn Tinh, cô đen đủi như vậy, cô cho rằng người nhà bọn họ sẽ quan tâm cô sao?"
Mặc dù, Triệu Gia Kỳ cũng không cảm thấy Diệp Phồn Tinh sẽ là uy h**p, nhưng vẫn là sợ hãi Diệp Phồn Tinh xuất hiện đưa tới phiền toái gì.

Lời nói của Triệu Gia Kỳ làm cho Diệp Phồn Tinh cười một tiếng, "Nơi cô có thể tới, tôi liền không thể tới sao?"
"Tôi là bạn gái của Cố Vũ Trạch, cô thì sao?" Triệu Gia Kỳ nói: "Cô có thể không thể dứt khoát một chút? Như vậy dây dưa Cố Vũ Trạch có ý tứ sao? Lần trước cậu ấy đã đuổi cô rồi, cô vẫn không hiểu là có ý gì chứ?"
Nhìn Triệu Gia Kỳ không kịp chờ đợi, bộ dáng muốn đuổi mình đi, Diệp Phồn Tinh liền cảm thấy buồn cười, "Có ý gì?"
"Cậu ấy cùng cô đã hoàn toàn không có quan hệ.

Chính là vì để cho cô tuyệt vọng!"
Diệp Phồn Tinh nhìn chỗ ngồi Cố Vũ Trạch một cái, nhếch nhếch khóe miệng.

Triệu Gia Kỳ con ngươi chuyển động, "Cô không phải là tới vay tiền chứ?"
"Đúng a! Tôi chính là tới vay tiền." Diệp Phồn Tinh nói: "Tôi không lên được đại học, dĩ nhiên phải nghĩ biện pháp vay tiền.

Vạn nhất Cố Vũ Trạch cho tôi mượn nha!"
"Nghĩ hay quá ha, cậu ấy là không có khả năng sẽ cho cô vay tiền, cô nếu là người thông minh, liền đi nhanh lên, tránh đợi lát nữa người nhà bọn họ tới rồi, chỉ có thể làm mất mặt cô." Ở trong mắt Triệu Gia Kỳ, Diệp Phồn Tinh chưa từng va chạm xã hội, cái gì cũng không biết.

Chỉ có thể chọc người nhà họ Phó ghét bỏ.

Diệp Phồn Tinh không nói gì.

Đang lúc này, mẹ Phó đi tới, nhìn thấy Diệp Phồn Tinh cùng Triệu Gia Kỳ đứng chung một chỗ, nói: "Tinh Tinh tới rồi, nhanh ngồi.

Đứng đó làm cái gì!"
Nhìn cô cùng Triệu Gia Kỳ đứng chung một chỗ, hai người cách gần như vậy, mẹ Phó cười nói: "Các con quen biết à?"
Mới vừa còn không kịp chờ đợi nghĩ đuổi Diệp Phồn Tinh đi Triệu Gia Kỳ cứng đờ, không nghĩ tới bà ngoại của Cố Vũ Trạch, lại cùng Diệp Phồn Tinh bộ dáng rất quen?
Chẳng lẽ, tại thời điểm mình không biết, Cố Vũ Trạch đã mang Diệp Phồn Tinh tới?
Nhìn Triệu Gia Kỳ đứng ở một bên, bộ dạng cái gì cũng không biết, Diệp Phồn Tinh cười một tiếng, đi tới trên ghế salon ngồi xuống, nói: "Chúng con học chung trường học."
Mẹ Phó gật đầu, "Nguyên lai là như vậy, tới, ăn chút trái cây."
Bởi vì nguyên nhân của Phó Cảnh Ngộ, mẹ Phó rất thương yêu Diệp Phồn Tinh.

Mới vừa gọt trái cây, đều không lo nổi cho Cố Vũ Trạch, thì cho Diệp Phồn Tinh.

Diệp Phồn Tinh nhận lấy, "Cảm ơn."

Hình ảnh trước mắt, để cho Triệu Gia Kỳ một mặt nghi hoặc.

Cô đi về bên cạnh Cố Vũ Trạch ngồi xuống.

Cảm giác Diệp Phồn Tinh phảng phất giống như công chúa một dạng được người ta cưng chiều.

Coi như là cô hôm nay tới, cũng không thấy người nhà họ Phó đối với cô nhiệt tình như vậy.

Cô biết, Phó gia tại thành phố Giang Châu rất có địa vị, có thể cùng người nhà bọn họ nói chuyện, Triệu Gia Kỳ đều cảm thấy vinh hạnh, căn bản không dám tưởng tượng được bọn họ cưng chiều đãi ngộ.

Chẳng qua là...!Dựa vào cái gì, Diệp Phồn Tinh có thể?.
 
Đại Thúc Nhẹ Nhàng Hôn
Chương 35: 35: Phó Cảnh Ngộ Không Được


Diệp Phồn Tinh liền ăn miếng dưa vàng được gọt rất cung phu, sắc mặt của Triệu Gia Kỳ đều thay đổi nhiều lần.

Diệp Phồn Tinh là một người có tâm hồn ăn uống, cho nên, nhìn cô ăn là chuyện rất hạnh phúc tình.

Thấy cô ăn đến vui vẻ như vậy, mẹ Phó từ ái hỏi: "Ăn ngon không?"
"Ăn thật ngon."
"Vậy để cho a di cắt nữa một miếng nữa." Mẹ Phó nói xong, liền mở miệng kêu Ngô a di.

Diệp Phồn Tinh nhìn lên trước mắt mâm trái cây, "Mọi người đều không ăn sao?"
Chỉ có một mình cô ăn.

"Con ăn." Mẹ Phó nói: "Con thích ăn thì ăn nhiều một chút."

Cố Vũ Trạch không thích ăn trái cây lắm, về phần Triệu Gia Kỳ, mẹ Phó không có hứng thú.

Dưới cái nhìn của bà, Triệu Gia Kỳ cùng Cố Vũ Trạch tuổi tác cũng không lớn, hai người có thể hay không ở chung một chỗ, còn sớm đây!
Hơn nữa, lần trước sự việc Cố Vũ Trạch khi dễ Diệp Phồn Tinh, mẹ Phó còn tức giận.

Vốn là đều nhanh quên rồi, hiện tại Diệp Phồn Tinh vừa xuất hiện, bà lại nghĩ tới tới rồi.

Cho nên, không quan tâm tới bạn gái của Cố Vũ Trạch.

Triệu Gia Kỳ ngồi ở một bên, quả thật là không thể tin được, rõ ràng chính mình hôm nay là lần đầu tiên tới, không nghĩ tới, bà ngoại của Cố Vũ Trạch, lý đều làm sao không để ý tới mình, sự chú ý toàn bộ ở trên người Diệp Phồn Tinh.

Ăn đủ trái cây rồi, Diệp Phồn Tinh nói: "Con mang cho đại thúc đưa một chút."
"Được, đi thôi!" Diệp Phồn Tinh có thể thời thời khắc khắc nghĩ đến Phó Cảnh Ngộ làm cho mẹ Phó rất hài lòng.

Bà đối với yêu cầu của Phó Cảnh Ngộ không cao, tìm một người vợ có thể bất cứ lúc nào bất cứ nơi đâu quan tâm anh liền tốt rồi.

Chờ đến Diệp Phồn Tinh đi rồi, mẹ Phó mới nhìn hướng Triệu Gia Kỳ, "Cháu ăn đi."
Còn có người nào hứng thú ăn thứ Diệp Phồn Tinh ăn thừa?
Triệu Gia Kỳ cười một tiếng, "Không cần đâu ạ."
Mẹ Phó cũng không để ý bọn họ, bận rộn đi rồi.
Triệu Gia Kỳ cũng không kiềm chế được nữa, hỏi Cố Vũ Trạch, "Diệp Phồn Tinh trước kia đã tới nơi này?"
"Đã tới."
"Tớ làm sao không biết chuyện này?" Diệp Phồn Tinh cùng với Cố Vũ Trạch thời điểm ở chung một chỗ, bất cứ chuyện gì, cô ta đều rõ ràng.

Nếu như Diệp Phồn Tinh đã tới nhà Cố Vũ Trạch, không có khả năng không nói cho cô.

Trừ phi là bọn họ chia tay rồi mới xảy ra chuyện này...!
Cố Vũ Trạch hơi không kiên nhẫn mà nhìn Triệu Gia Kỳ một cái, "Các cô không phải là bạn thân sao? Cô hỏi tôi?"
Hắn cũng rất muốn biết, Diệp Phồn Tinh là thế nào cùng với cậu ở chung một chỗ đấy!
Triệu Gia Kỳ bị nghẹn một cái, cô cùng Diệp Phồn Tinh trở mặt, cô đều không dám nói cho Cố Vũ Trạch, Cố Vũ Trạch cho là cô vẫn là bạn thân.

Nhưng mà trên thực tế, biết bộ mặt thật của Triệu Gia Kỳ, Diệp Phồn Tinh liền xoá QQ Triệu Gia Kỳ rồi.

-
Phó Linh Lung đang tại trong phòng của Phó Cảnh Ngộ, "Em thật sự không cần bác sĩ sao? Mẹ cho ngươi tìm người bác sĩ này là một chuyên gia.

Em nói, coi như không là vì Tinh Tinh, em cũng phải vì chính mình lo nghĩ đi! Đây chính là đại sự cả đời."
Phó Cảnh Ngộ nhìn chằm chằm Phó Linh Lung, ánh mắt rất là phức tạp.

Phó Linh Lung nói: "Em nhìn chị chằm chằm làm cái gì? Chị cái này cũng là vì em a! Em không biết, vì chuyện của em, ba mẹ có bao nhiêu bận tâm.

Em cũng không thể tự kiềm chế buông tha, đúng hay không?"
"Đi ra ngoài." Phó Cảnh Ngộ rốt cuộc lạnh lùng phun ra hai chữ.

"Cảnh Ngộ!" Phó Linh Lung còn muốn khuyên: "Em phải học được cách đối diện với chuyện này, nếu như em không học cách đối mặt thì mãi mãi cũng không tốt hơn được.

Có biết hay không? Tô Lâm Hoan tại sao đi, còn không phải là bởi vì biết em không được! Tinh Tinh hiện tại còn không biết, nếu là cô ấy biết rồi..."
"Có đi hay không?" Phó Cảnh Ngộ nghiêm túc trừng mắt về phía cô, Phó Linh Lung sửng sốt một chút, dù sao vẫn là có chút sợ anh, nói: "Em tự xem xét đi, chị đi đây!"
Ai, cô nói nửa ngày, cũng không thấy Phó Cảnh Ngộ nghe vào.

Bởi vậy, nam nhân mà, có mấy người nguyện ý thừa nhận mình không được?.
 
Đại Thúc Nhẹ Nhàng Hôn
Chương 36: 36: Coi Cô Là Phụ Nữ


Phó Linh Lung từ căn phòng đi ra, vừa vặn chạm mặt cùng Diệp Phồn Tinh.

Diệp Phồn Tinh bưng trái cây, cùng Phó Linh Lung chào hỏi, "Chị."
"Tinh Tinh." Phó Linh Lung cười một tiếng, đi xuống lầu.

"Đại thúc, tôi mang cho chú hoa quả tới rồi." Diệp Phồn Tinh đi vào cửa, nhìn thấy Phó Cảnh Ngộ ngồi ở chỗ đó.

Phó Cảnh Ngộ nói: "Em ăn đi."
"Tôi mới vừa ở dưới lầu đã ăn no."
Phó Cảnh Ngộ ngẩng đầu lên nhìn lấy Diệp Phồn Tinh.

Diệp Phồn Tinh ăn mặc rất đơn giản, T-shirt cùng váy ngắn, quần áo của cô đều không mắc, nhưng vóc người cao, lại rất gầy, cho nên trông rất dễ nhìn.

Phó Cảnh Ngộ một mực coi cô thành tiểu nha đầu, cũng không nghĩ nhiều.

Mới vừa Phó Linh Lung ở trước mặt anh càm ràm nửa ngày, anh mới một lần nữa coi cô là một người phụ nữ.

Không nghĩ tới còn tốt, nghĩ một chút bụng trở nên căng thẳng.

Diệp Phồn Tinh đứng ở trước mặt anh, một tay bưng đĩa trái cây, một tay cầm nĩa, đem trái cây đút cho anh, "Đại thúc, tôi đút chú!"

Tay cô đưa tới, hai người khoảng cách rất gần, cảnh rơi ở trong mắt Phó Cảnh Ngộ chỉ còn lại đường cong xương quai xanh rõ ràng của cô, còn có...!Đi xuống một chút, thoạt nhìn nơi đó có chút mềm mại...!
"Tôi tự mình ăn." Anh một mặt nghiêm túc nhận dĩa trái cây trong tay cô.

Diệp Phồn Tinh thấy anh cùng mình khách khí như vậy, cười một tiếng, "Trước là ai nói, tôi là vợ của chú, để cho tôi không cần khách khí, đại thúc là coi tôi là người ngoài?"
Nha đầu này...!
Rõ ràng trước ở trước mặt mình, đều là bộ dáng rất khẩn trương, hiện tại lá gan là càng lúc càng lớn.

Lại dám nói anh.

Chính Phó Cảnh Ngộ ăn trái cây, Diệp Phồn Tinh chạy đến một bên trên ghế sa lon ngồi xuống, mới vừa mở điện thoại di động lên, liền thấy phía trên thông báo kết bạn: Bảo Bảo Của Trạch Trạch muốn kết bạn với bạn.

Diệp Phồn Tinh ngẩn ra, liền phản ứng lại, đây là...!tên mới của Triệu Gia Kỳ.

Cô ta có bệnh?
Đột nhiên chạy tới kết bạn với mình làm cái gì?
Diệp Phồn Tinh hoang mang nhíu mày một cái, nhớ tới phản ứng mới vừa rồi Triệu Gia Kỳ ở dưới lầu.

Cô ngược lại là muốn nhìn một chút, Triệu Gia Kỳ muốn làm cái gì.

Triệu Gia Kỳ vốn là cũng chỉ là thử thái độ, muốn nhìn một chút Diệp Phồn Tinh còn có quan tâm đến mình.

Không nghĩ tới Diệp Phồn Tinh lại đồng ý rồi.

Diệp Phồn Tinh não đơn giản, muốn moi từ cô thông tin gì, không khó.

Nghĩ tới đây, Triệu Gia Kỳ trên điện thoại di động nhắn một câu nói: "Tinh Tinh, chuyện lúc trước, thật có lỗi với cậu."
Diệp Phồn Tinh nhìn thấy 3 chữ thật có lỗi phía trên, không nhịn cười được.

Triệu Gia Kỳ đây là có bị bệnh không?
Cô cho là, vấn đề giữa các cô nói lời xin lỗi liền có thể giải quyết.

Diệp Phồn Tinh đối với Triệu Gia Kỳ phân tích, có thể Triệu Gia Kỳ là đang muốn dò xét.

Diệp Phồn Tinh đánh hai chữ đi qua: "Có chuyện?"
"Không có việc gì, tớ chính là muốn hỏi một chút, cậu tại sao tới nơi này?"
Cố Vũ Trạch không nói cho cô, cô chỉ có thể hỏi Diệp Phồn Tinh.

Diệp Phồn Tinh nhìn thấy cái vấn đề này, Triệu Gia Kỳ không biết nguyên nhân, xem ra, Cố Vũ Trạch không có nói cho cô ta?
Nếu không, Triệu Gia Kỳ hẳn là cũng sẽ không nghĩ tới tới hỏi mình.

Diệp Phồn Tinh nói: "Cô hỏi Cố Vũ Trạch a! Cô không phải nói, cô cùng hắn là người của một thế giới, tôi cho là cô cái gì cũng biết."
Lúc trước cái gì cũng đều nói cho Triệu Gia Kỳ, là bởi vì cô tưởng cô ta bạn thân.

Hiện tại, Diệp Phồn Tinh mới không có ngu như vậy.

Triệu Gia Kỳ nói: "Cố Vũ Trạch mang cô tới? Chuyện này trước cô tại sao chưa từng nói với tôi?"
Không cẩn thận, Triệu Gia Kỳ sẽ dùng giọng chất vấn..
 
Đại Thúc Nhẹ Nhàng Hôn
Chương 37: 37: Cô Có Bạn Trai


Diệp Phồn Tinh không nhịn cười được, "Cô là ai à? Tôi tại sao phải nói cho cô biết?"
"..."
Triệu Gia Kỳ trầm mặc một hồi, mới một lần nữa trả lời, "Tinh Tinh, chúng ta không phải là bạn thân sao? Lâu như vậy làm bạn thân, chung quy sẽ không bởi vì một chút chuyện nhỏ này, cô liền thật sự không để ý tới tôi đi?"
Cho dù cách màn hình, Diệp Phồn Tinh cũng có thể tưởng tượng ra được bộ dáng bạch liên hoa của Triệu Gia Kỳ.

Lúc trước, thời điểm hai người vẫn là bạn thân, thỉnh thoảng cũng sẽ có phân kỳ, lúc huyên náo không vui, nhưng là, mỗi một lần, Triệu Gia Kỳ chỉ cần ôn nhu mà cúi thấp đầu, giả bộ đáng thương, Diệp Phồn Tinh liền sẽ tha thứ cho cô ta.

Cô ta chẳng lẽ cho là, mình vẫn dễ dụ giống như trước đi!
Khoảng thời gian này, Triệu Gia Kỳ muốn làm gì thì làm, đã làm cho người ta giận sôi hết mức độ.

Cho dù là chuyện cướp đi Cố Vũ Trạch, vẫn là chuyện cô ta ở trước mặt Đinh Phỉ Phỉ gièm pha mình, từng việc từng việc này, từng món một, đều chứng minh Triệu Gia Kỳ căn bản chưa từng coi cô là bạn thân.

Nếu không phải là bạn thân, cô ta có tư cách gì, để cho mình tấm lòng bạn thân ra mà đối đãi?
Diệp Phồn Tinh ngón tay thon dài gõ lên mấy chữ: "Có bạn nào lại cướp bạn trai của bạn thân?"
...!
"Tinh Tinh." Phó Cảnh Ngộ gọi Diệp Phồn Tinh đang trò chuyện nghiêm túc, "Uống nước."
Diệp Phồn Tinh vội vàng để điện thoại di động xuống, đi rót nước cho Phó Cảnh Ngộ, Phó Cảnh Ngộ thấy cô nói chuyện phiếm nghiêm túc như vậy, không nhịn được nhìn lướt qua điện thoại di động của cô, đúng dịp thấy Diệp Phồn Tinh gõ ra câu nói sau cùng.

Bạn trai?
Anh không nhịn được nhìn về Diệp Phồn Tinh.

Cô có bạn trai?
Diệp Phồn Tinh đã đem nước đưa tới, "Đại thúc, uống nước."
Phó Cảnh Ngộ đưa tay ra, nhận lấy ly, tay anh vừa thon dài, nhìn lại thích.

Đây là đôi tay đẹp nhất cô từng thấy qua.

Diệp Phồn Tinh đứng ở một bên, bộ dáng nhìn anh uống nước, bộ dáng đẹp mắt chết mất.

Anh uống xong, đem ly đưa cho cô.

Diệp Phồn Tinh đem ly lấy về, trở lại ngồi xuống, chuẩn bị tiếp tục cùng Triệu Gia Kỳ chiến đấu.

Cô không giỏi cãi nhau, ngại ồn ào, bất quá trên QQ còn sợ làm ồn sao?

Kết quả cái mông mới vừa áp vào ghế salon, chỉ nghe thấy Phó Cảnh Ngộ hỏi: "Em lúc trước, có bạn trai chưa?"
"..." Diệp Phồn Tinh đang cùng Triệu Gia Kỳ tranh luận cái vấn đề này, không nghĩ tới đại thúc lại đột nhiên hỏi tới, không khỏi một trận chột dạ.

Cô nhìn về phía Phó Cảnh Ngộ, phát hiện anh đang nhìn cô, ánh mắt rất ôn nhu, tựa hồ chỉ là hỏi thăm.

Diệp Phồn Tinh nói: "Đại thúc làm sao đột nhiên hỏi cái này?"
"Hiếu kỳ."
"Không có." Nói xong câu đó, Diệp Phồn Tinh có chút hối hận, thật giống như không nên nói láo, nhưng là...!Cô đã cùng đại thúc kết hôn rồi, nếu để cho đại thúc biết, anh nhất định sẽ mất hứng đi!
Mặc dù bộ dạng anh không giống như là sẽ ăn giấm, nhưng vạn nhất anh ăn giấm rồi...!Làm sao bây giờ?
Lại vạn nhất để cho anh biết người kia là Cố Vũ Trạch...!
Cho nên, cũng không cần nói thì tốt hơn.

Phó Cảnh Ngộ nhìn ánh mắt của cô, "Thật không có?"
"Thật không có." Ánh mắt của Diệp Phồn Tinh rơi ở một bên Phó Cảnh Ngộ căn bản không có động tới đĩa trái cây, nói sang chuyện khác, "Những thứ này chú đều không ăn sao? Cái kia cho tôi ăn đi!"
Cô trò chuyện một hồi, cảm giác lại đói.

Phó Cảnh Ngộ nhìn cô, bất đắc dĩ cười nói: "Em ăn đi."
"Ăn ngon." Diệp Phồn Tinh ăn một miếng, cho Phó Cảnh Ngộ cho ăn một miếng, "Mới vừa ở dưới lầu, mẹ để cho tôi ăn rất nhiều, đại thúc, người nhà chú rất tốt với tôi!"
Trừ Cố Vũ Trạch ở ngoài, mỗi một người đối với cô đều phi thường thân thiện.

Diệp Phồn Tinh căn bản không nghĩ ra, cô rõ ràng mới là lần thứ hai tới, bọn họ chẳng lẽ liền không có chút nào kén chọn cô?.
 
Đại Thúc Nhẹ Nhàng Hôn
Chương 38: 38: Kỹ Thuật Diễn Sâu Của Triệu Gia Kỳ


Phó Cảnh Ngộ nói: "Bọn họ rất thích em."
Diệp Phồn Tinh không hiểu, "Tại sao?"
"Đại khái là bởi vì em đáng yêu đi!" Phó Cảnh Ngộ đưa tay, xoa xoa đầu của cô, "Người khác đối với ngươi tốt với em còn nghiên cứu tại sao?"
Bàn tay của anh rất ấm, Diệp Phồn Tinh bắt được tay anh, "Tôi thật sự không cần làm cái gì?"
"Nghe lời là tốt rồi."
"Ồ."
-
Diệp Phồn Tinh cùng Phó Cảnh Ngộ thẳng lúc ăn cơm, mới từ phòng đi ra.

Cô đẩy Phó Cảnh Ngộ tiến vào phòng ăn, ngồi xuống, Triệu Gia Kỳ cũng đi theo Cố Vũ Trạch tới.

Ở trước mặt người nhà họ Phó, Triệu Gia Kỳ cố gắng lộ ra ôn nhu, cùng Phó Cảnh Ngộ chào hỏi, "Thúc thúc tốt."
Phó Cảnh Ngộ vô cùng lãnh đạm đáp một tiếng.

Anh cầm khăn lông nóng trên bàn lên, giúp Diệp Phồn Tinh lau tay, hình ảnh trước mắt, nhìn đến Triệu Gia Kỳ có chút ngu dốt, cô biết Phó Cảnh Ngộ là cậu của Cố Vũ Trạch, chẳng qua là, Diệp Phồn Tinh cùng hắn cũng quá thân cận rồi đi?
Quả thật là giống như người yêu.

Bị không ai thèm chú ý đến, Triệu Gia Kỳ mỉm cười đối với Phó Cảnh Ngộ nói: "Cháu gọi Triệu Gia Kỳ, là bạn học của Diệp Phồn Tinh, lúc ở trường học, chúng cháu vẫn là bạn tốt."

Nghe được là bạn học của Diệp Phồn Tinh, Phó Cảnh Ngộ rốt cuộc ngẩng đầu lên nhìn một cái Triệu Gia Kỳ, "Bạn tốt?"
Triệu Gia Kỳ nói: "Đúng vậy, lúc trước Tinh Tinh còn thường xuyên tới nhà của cháu đây, đúng không, Tinh Tinh?"
Cô ta nói chuyện, đem đề tài chuyển hướng Diệp Phồn Tinh.

Diệp Phồn Tinh nhìn Triệu Gia Kỳ cười giống như bông hoa, không khỏi không thừa nhận, Triệu Gia Kỳ dài một mặt phi thường thân thiện, lại cộng thêm cô ta trời sinh có kỹ thuật diễn xuất, làm cho người ta cảm thấy cô ta là người tốt.

Lúc trước Diệp Phồn Tinh chính là bị cô ta lừa.

Khi đó Triệu Gia Kỳ đối với cô khá tốt, Diệp Phồn Tinh còn cho là mình gặp được tri kỷ, bây giờ nhìn lại, cô ở trong mắt Triệu Gia Kỳ, bất quá là đá lót đường để đến gần Cố Vũ Trạch.

Hiện tại, cô ta cố ý cùng mình bấu víu quan hệ, tám phần mười cũng là cái mục đích này đi!
Diệp Phồn Tinh nói: "Vâng, chúng ta trước kia là bạn tốt."
Phó Cảnh Ngộ nhìn Diệp Phồn Tinh một cái, phát hiện thời điểm Diệp Phồn Tinh nói câu này rất không được tự nhiên.

Hoàn toàn không giống phản ứng khi đối mặt với bạn tốt.

Anh cũng không nói gì nhiều.

Ngược lại là mẹ Phó, nhìn thấy Cố Vũ Trạch một bên buồn bực, nói: "Nghe nói trước cháu tại khách sạn đuổi Tinh Tinh?"
Cố Vũ Trạch: "..."
Hắn mấy ngày nay mỗi ngày đều bị lải nhải, không nghĩ tới lúc này còn bị lấy ra giáo huấn.

Hắn không nói gì.

Mẹ Phó nói: "Đều nói người một nhà muốn chiếu cố lẫn nhau, cháu xem lại bản thân một chút...!Khi dễ người nhà, còn muốn nói cái gì."
"Vâng, cháu biết lỗi rồi." Cố Vũ Trạch bị lải nhải đến phiền, chỉ có thể thỏa hiệp, "Ngày đó cậu đã để cho cháu xin thứ lỗi.

Mọi người còn muốn cháu thế nào?"
Triệu Gia Kỳ ngồi ở bên người Cố Vũ Trạch, cầm lấy đũa, không thể tin được chính mình nghe được hết thảy, bọn họ lại để cho Cố Vũ Trạch hướng Diệp Phồn Tinh nói xin lỗi?
Cũng bởi vì việc lần trước Diệp Phồn Tinh bị đuổi?
Dựa vào cái gì?
Những người này đều là người nhà của Cố Vũ Trạch, có thể thoạt nhìn, bọn họ thật giống như càng thiên vị Diệp Phồn Tinh.

Triệu Gia Kỳ cảm giác chính mình tam quan đều bị lần nữa đổi mới.

Mẹ Phó nói: "Tinh Tinh bây giờ là mợ nhỏ của cháu, cháu dù không đồng ý con bé, con bé cũng là trưởng bối! Lần sau không cho phép lại khi dễ con bé, có nghe thấy không?"
Ba chữ mợ nhỏ, nghe vô cùng chói tai.

Cố Vũ Trạch nhìn Diệp Phồn Tinh một cái, mỗi lần nghe được ba chữ kia, hắn cảm giác chính mình cũng giống như bị kim châm.

Diệp Phồn Tinh ngồi ở bên người Phó Cảnh Ngộ, an tĩnh ăn mấy thứ linh tinh, cũng không nói chuyện..
 
Đại Thúc Nhẹ Nhàng Hôn
Chương 39: 39: Hộ Thê Cuồng Ma


Triệu Gia Kỳ ngược lại là nghe rõ, Cố Vũ Trạch lại kêu Diệp Phồn Tinh là mợ nhỏ!
Lại nhìn bộ dáng Phó Cảnh Ngộ cùng Diệp Phồn Tinh gần gũi, cô rất nhanh liền hiểu quan hệ trong này.

Trời ạ! Diệp Phồn Tinh lại gả cho cậu của Cố Vũ Trạch, đây quả thực là chuyện cô nghĩ cũng chưa từng nghĩ tới.

Cô vốn là nghĩ, Diệp Phồn Tinh không thể đi học, liền sẽ trở về Nam Xuyên, mãi mãi cũng sẽ không xuất hiện trước mặt mình và Cố Vũ Trạch, nhưng bây giờ...!
Diệp Phồn Tinh ngồi ở bên người Phó Cảnh Ngộ, được người cả nhà coi giống như bảo bối, nếu như sau này mình thật sự cùng Cố Vũ Trạch kết hôn, há chẳng phải là một mực phải gọi cô ta là mợ nhỏ?
Nghĩ tới đây, Triệu Gia Kỳ cả người đều không thoải mái.

Diệp Phồn Tinh đi phòng vệ sinh, lúc trở về, bị Triệu Gia Kỳ ngăn ở cánh cửa.

Triệu Gia Kỳ nghiêm túc nhìn lấy cô, Diệp Phồn Tinh biết, Triệu Gia Kỳ trong lòng không thoải mái, dù sao, cô ta lần đầu tiên tới, lại không có được chú ý, khẳng định rất khó chịu.

Diệp Phồn Tinh không muốn nói chuyện với Triệu Gia Kỳ, chỉ muốn trở về, lại bị Triệu Gia Kỳ ngăn lại.

Cô lãnh đạm nhìn Triệu Gia Kỳ, "Cô cũng biết đây nơi nào, chung quy sẽ không muốn ở chỗ này cùng tôi đánh nhau chứ?"
Triệu Gia Kỳ là một người muốn mặt mũi, so với Diệp Phồn Tinh càng sợ mất thể diện, cho nên, liền hướng về một điểm này, Diệp Phồn Tinh cũng không sợ cô ta.

Triệu Gia Kỳ thu hồi tay ngăn Diệp Phồn Tinh lại, nhìn Diệp Phồn Tinh, ngữ khí hiền hòa một chút, "Cô chừng nào thì cùng cậu của Cố Vũ Trạch ở chung với nhau, tôi làm sao không biết?"
Diệp Phồn Tinh nói: "Cô không phải là muốn tôi nghe lời mẹ, tìm người gả rồi sao? Vừa vặn anh ấy chính là mẹ tôi để cho tôi gả, nhắc tới, tôi hẳn còn cảm ơn cô!"
Gả cho đại thúc, vốn chỉ là vì học phí, có thể nhìn thấy Triệu Gia Kỳ sắc mặt khó coi, quả thực là niềm vui ngoài ý muốn.

Triệu Gia Kỳ trợn to hai mắt, "Không có khả năng! Mẹ cô làm sao có thể sẽ quen biết người Phó gia?"
Trong nhà Diệp Phồn Tinh như nào, Triệu Gia Kỳ đều rõ ràng, tuyệt đối không có khả năng cùng Phó gia có quan hệ.
Coi như Phó Cảnh Ngộ hiện tại ngồi trên xe lăn, Triệu Gia Kỳ cũng không cảm thấy, Diệp Phồn Tinh có thể xứng với Phó Cảnh Ngộ.

Diệp Phồn Tinh cười một tiếng, "Tôi đều nói, cô thích tin hay không thì tuỳ!"
Nói xong, cô cũng không cùng Triệu Gia Kỳ nói nhảm, trực tiếp đi.

Trở lại phòng ăn, bọn họ còn đang dùng cơm, Diệp Phồn Tinh ở bên cạnh Phó Cảnh Ngộ ngồi xuống.

Phó Cảnh Ngộ gắp thức ăn cho cô, "Cái này, em thích, giữ lại cho em đây."
Mọi người đều đang nói chuyện trời đất, cũng không có ai chú ý Phó Cảnh Ngộ làm động tác nhỏ này, lúc ban đầu nhìn Phó Cảnh Ngộ cưng chiều Diệp Phồn Tinh, còn cảm thấy kinh ngạc, hiện tại nha, cũng đã quen rồi.

Cố Vũ Trạch đang dùng cơm, nhìn thấy một màn trước mắt, lại cảm thấy, vô cùng châm tâm.

Rất nhanh, Triệu Gia Kỳ cũng quay về, cô ta vuốt vuốt tóc, ưu nhã ở bên cạnh Cố Vũ Trạch ngồi xuống.

Nhìn thấy Diệp Phồn Tinh ngồi ở bên người Phó Cảnh Ngộ giống như tiểu sủng vật một dạng nghe lời, Triệu Gia Kỳ cười một tiếng, "Thật hâm mộ Phó thúc thúc, cùng Tinh Tinh cảm tình tốt như vậy."

Diệp Phồn Tinh cứng đờ, không biết tại sao, mỗi lần Triệu Gia Kỳ vừa nói, trong lòng cô liền có một loại dự cảm xấu, luôn cảm thấy Triệu Gia Kỳ sẽ tạo ra cho cô một cái bẫy.

Cô ngẩng đầu lên nhìn Triệu Gia Kỳ một cái, không biết Triệu Gia Kỳ muốn làm cái gì.

Phó Cảnh Ngộ ngồi ở một bên, yên lặng mà chú ý Diệp Phồn Tinh, luôn cảm thấy, thật giống như Triệu Gia Kỳ vừa mở miệng, Diệp Phồn Tinh liền sẽ tràn đầy phòng bị.

Nhìn bộ dạng như vậy, Triệu Gia Kỳ cùng Diệp Phồn Tinh chẳng những không giống bằng hữu, còn rất có thể là địch nhân!
Anh không khỏi liền nhớ lại mấy ngày trước, Diệp Phồn Tinh khóc hỏi hắn, có hay không từng bị phản bội....
 
Back
Top Bottom