Ngôn Tình Đại Thúc Nhẹ Nhàng Hôn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,367,885
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
dai-thuc-nhe-nhang-hon.jpg

Đại Thúc Nhẹ Nhàng Hôn
Tác giả: Vô Tẫn Tương Tư
Thể loại: Ngôn Tình
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Đại Thúc Nhẹ Nhàng Hôn - Đang tiến hành - Vô Tẫn Tương Tư

Giới thiệu truyện ngôn tình hấp dẫn này:

Diệp mẫu nói: “Ta và cha ngươi cũng là vì tốt cho ngươi, ngươi nói ngươi suốt ngày chơi game có thể có cái gì tiền đồ? Cái này trường dạy nghề mặc dù không phải là cái gì trọng điểm đại học, nhưng chỉ cần ngươi vào trong, thật tốt học, học một chút kỹ thuật, sau đó tìm phần ổn định công tác, không khó.”

“Kia chị ta đây?”

Diệp Tử Thần nhìn lấy mẹ, “Ta đi học, chị ta không nên lên rồi hả?”

“Chị ngươi sao? Nàng lập tức liền hai mươi tuổi rồi, ta và cha ngươi cho nàng đặt trước một cọc hôn sự, người nhà kia thật có tiền, còn có hai bộ phòng đây!”

Diệp Tử Thần hỏi: “Ngươi muốn đem nàng lập gia đình? Chuyện này chị ta biết không?”

“Tạm thời còn không có nói với nàng. Nhưng là nàng sẽ đáp ứng!”

Diệp Phồn Tinh đứng ở ngoài cửa, không dám tin tưởng lỗ tai mình nghe được hết thảy.

Mẹ lại muốn đem nàng lập gia đình?

Nhờ cậy, nàng nơi nào hai mươi tuổi?

Nàng rõ ràng cũng liền so với Diệp Tử Thần lớn một tuổi.

Năm nay đã đến năm mới mười chín, lúc trước kế hoạch hoá gia đình có quy định, con gái bốn tuổi sau đó mới có thể sinh thai thứ hai, cha mẹ vì không bị tiền phạt, đặc biệt mà đem tuổi của nàng báo lớn hai tuổi, làm như vậy là để cùng Diệp Tử Thần kéo ra chênh lệch.

Nàng nơi nào nghĩ đến, cha mẹ lại vì vậy, muốn đem nàng gả ra ngoài?

Hai bộ phòng?

Nguyên lai, tương lai của nàng, trong mắt cha mẹ, không bằng hai bộ phòng có trọng yếu không?

Ở trong mắt bọn họ, để cho Diệp Tử Thần đi học là chính sự.

Để cho nàng lập gia đình, mới là vì nàng tốt?

Ha ha...​
 
Có thể bạn cũng thích !
Đại Thúc Nhẹ Nhàng Hôn
Chương 1: 1: Ba Mẹ Trọng Nam Khinh Nữ


Thành phố Giang Châu mùa hè rất nóng, thường có danh xưng là lò lửa.

Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa về tới của nhà, đã nghe thấy âm thanh kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần: “Con không muốn đi học!”
Thanh âm của Diệp mẫu rất nghiêm túc: “Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất trong nhà, nếu con không đi học, về sau mẹ và cha con già rồi, biết dựa vào ai?”
“Không phải chị con có thành tích rất tốt hay sao? Các người để cho nàng học là được.

” Mục tiêu của Diệp Tử Thần là trở thành một tuyển thủ Gaming ưu tú, ngay từ một năm trước, tâm tư của hắn cũng đã không đặt trên việc học tập rồi.

Hắn vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp 12 một cái, chính mình có thể buông bỏ việc học, làm chuyện mình thích, lại không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối mãnh liệt.

“Chị con là con gái, dù có đọc sách nhiều hơn nữa, thì sau đó cũng gả đến nhà người ta.


“Vì thế? Liền ép con làm chuyện con không muốn làm?” Diệp Tử Thần liếc mắt lườm mẹ mình một cái, “Chút tiền lương của ba mẹ, có thể chịu nổi hai người chúng con học đại học sao?”
Công việc của cha mẹ cũng không ổn định, hiện tại mẹ đang làm việc cho một quán lẩu, cha làm việc ở công trường, bởi vì có một vài sự tố mà một năm có phân nửa thời gian ở nhà nhàn rỗi.

Trong nhà thật vất vả lắm mới để dành được 2 vạn đồng, chỉ đủ cho một người học đại học.

Diệp Tử Thần nhìn đúng cơ hội này, mới nhận định cha mẹ sẽ đáp ứng để cho hắn không cần đi học.

Diệp mẫu nói: “Mẹ và cha con cũng là vì muốn tốt cho con, con nói xem, con suốt ngày chơi game thì có thể có tiền đồ gì? Trường dạy nghề này mặc dù không phải là trường đại học trọng điểm gì, nhưng chỉ cần con vào được, học thật tốt, học được một chút kỹ thuật, sau đó tìm công việc ổn định, không khó.


“Vậy chị con thì sao?”
Diệp Tử Thần nhìn mẹ, “Con đi học, chị con sẽ không được học nữa à?”
“Chị con? Nó đã 20 tuổi rồi, mẹ và cha con đã tìm cho nó một cọc hôn nhân rồi, người nhà bên kia rất có tiền, còn có những hai bộ phòng!”
Diệp Tử Thần hỏi: “Mẹ muốn bắt chị ấy lập gia đình? Chuyện này chị ấy có biết không?”
“Tạm thời còn chưa nói với nó.

Nhưng chắc chắn nó sẽ đáp ứng!”
Diệp Phồn Tinh đứng ngoài cửa, không dám tin hết thảy những gì mình vừa nghe được.

Mẹ muốn bắt nàng lập gia đình?
Gì chứ, nàng 20 tuổi khi nào?
Nàng rõ ràng chỉ lớn hơn Diệp Tử ThầN có 1 tuổi.

Hết năm nay, qua năm mới có 19 tuổi, do kế hoạch hóa gia đình lúc trước có quy định, con gái phải được 4 tuổi trở lên mới có thể sinh đứa thứ hai, cha mẹ vì không muốn bị phạt, mà đem tuổi của nàng báo lớn thêm 2 tuổi, làm như vậy là để cùng Diệp Tử Thần kéo ra chênh lệch.

Nàng có thể nào nghĩ tới, cha mẹ lại vì thế, muốn đem nàng gả đi?
Hai bộ phòng?
Nguyên lai, trong mắt của cha mẹ, tương lai của nàng không bằng hai bộ phòng?
Ở trong mắt hai người, để cho Diệp Tử Thần đi học mới là chính sự.

Để cho nàng lập gia đình, mới là tốt cho nàng?
Ha ha…
Diệp Tử Thần thành tích cuộc thi lần này, cao hơn điểm số trường dạy nghề
Mà nàng… Tại tất cả trường học, đều là đứng đầu.

Diệp Phồn Tinh tới bây giờ chưa từng nghĩ, cha mẹ lại thiên vị đến như vậy
Nàng đẩy cửa đi vào.

Diệp mẫu thấy nàng, sửng sốt một chút, trên mặt trưng ra nụ cười, “Tinh Tinh, về rồi à! Việc làm thế nào rồi?”
“Chiều cũng phải đi”.

Đối với nụ cười của mẹ, Diệp Phồn Tinh một chút cũng không cười nổi, nàng hướng về phía mẹ hỏi: “Mẹ, lời người vừa nói… Là thật sao?”
Diệp mẫu nói: “Con đều nghe được?”
Trên mặt cũng không có bất kì thần sắc áy náy nào.

Dù sao nàng cũng cảm thấy, quyết định của mình là vì muốn tốt cho Diệp Phồn Tinh.
 
Đại Thúc Nhẹ Nhàng Hôn
Chương 2: 2: Để Cho Nàng Lập Gia Đình


pppng

.
 
Đại Thúc Nhẹ Nhàng Hôn
Chương 3: 3: Đi Vay Tiền


pppng

.
 
Đại Thúc Nhẹ Nhàng Hôn
Chương 4: 4: Chịu Khổ Chia Tay


pppng

.
 
Đại Thúc Nhẹ Nhàng Hôn
Chương 5: 5: Nam Nhân Ngồi Trên Xe Lăn


Tay đã bị thương như thế, hắn còn bình tĩnh như vậy, chẳng lẽ não có vấn đề?
Diệp Phồn Tinh không có suy nghĩ nhiều như vậy, sau khi quét hết rác đi, liền tìm rương y tế, nàng nhớ đây có cái rương thuốc, lúc trước đã từng nhìn thấy.
Rất nhanh, nàng đã mang rương thuốc đến.
Thấy nàng định tự mình giúp hắn xử lý vết thương, Phó Cảnh Ngộ mở miệng, “Ta tự mình làm”
Hắn không thích bị người khác đụng vào người.
Diệp Phồn Tinh nói: “Không có việc gì, tôi làm, ngài vụng về”
Nàng giúp hắn khử trùng vết thương, sau đó lại đem băng cá nhân dán lên.
Vụng về?
Nàng xác định là nói hắn?
Phó Cảnh Ngộ không nhịn được nhíu mày một cái.
Tưởng Sâm từ ngoài cửa đi vào, vừa vặn thấy một màn như vậy: một tiểu nha đầu ngồi bên cạnh Phó tiên sinh, đang giúp hắn xử lý vết thương.
Mà Phó tiên sinh lại không có đuổi nàng đi?
Phó Cảnh Ngộ ở bên này đã hơn hai tháng, vẫn không muốn trở về, chính vì không muốn cùng người khác tiếp xúc.
Hôm nay như vậy, quả thực có chút ngoài ý muốn.
“Được rồi.” Diệp Phồn Tinh đứng lên, ôm lấy cái hòm thuốc mang đi cất, nhìn thấy Tưởng Sâm đứng ở chỗ này, “Tưởng tiên sinh”

Bình thường hết thảy ở nơi này, đều là nàng tiếp nhận từ Tưởng Sâm, nàng nói chuyện với Tưởng Sâm cơ hội tương đối nhiều.
Tưởng Sâm gật đầu.
Sau khi thấy Diệp Phồn Tinh đi ra, hắn nói với pcn: “Nghe nói, Tô tiểu thư đến giờ vẫn chưa có tin tức, nghe nói… cô ấy đã xuất ngoại du học.”
Vị Tô tiểu thư này, vố là vị hôn thê của Phó tiên sinh, hai người tính trước năm nay kết hôn, nhưng mà, sau khi Phó tiên sinh xảy ra chuyện, nàng chưa từng xuất hiện.Thậm chí ngay cả một cuộc điện thoại cùng không gọi.
Nghe xong lời Tưởng Sâm nói, Phó Cảnh Ngộ nở nụ cười, “Tưởng Sâm, tôi có đáng sợ như vậy sao?”
Cũng vì chân hắn gãy, cho nên, cô ấy sợ hãi chính mình quấn lấy cô ấy không thả? Một câu hỏi thăm tình trạng của hắn cũng không hỏi.
Tưởng Sâm nói: “Phó tiên sinh, ngài không nên suy nghĩ nhiều.

Chân sẽ khá hơn, sự tình không bi quan như thế.

Người trong nhà đều rất quan tâm ngài.”
Diệp Phồn Tinh quét dọn nhà cửa một lần, chuẩn bị đi về, bên ngoài đột nhiên bắt đầu mưa lớn, nàng chỉ có thể tạm thời ở lại.
Không cần về nhà sớm như vậy, nàng thở phào nhẹ nhõm.
Mấy ngày qua, mẹ không hề cho nàng sắc mặt tốt, cũng vì nàng cố chấp muốn học lên, mẹ liền xem nàng là kẻ thù.
Diệp Phồn Tinh biết, muốn để mẹ lấy tiền ra cho mình đi học, là chuyện không tưởng.

Chẳng lẽ nàng thật phải nghe lời mẹ, ngoan ngoãn buông tha việc học, đi lập gia đình sao?
Ánh mắt Diệp Phồn Tinh, rơi vào trên người Phó Cảnh Ngộ đang ngồi ở trước cửa sổ sát đất ngẩn người
Nàng gõ cửa một cái rồi đi vào.
Phó Cảnh Ngộ ngẩng đầu lên nhìn nàng một cái, “Có việc?”
“Đại thúc, người… có thể cho ta mượn ít tiền hay không?” Có thể là bởi vì đối phương cùng bản thân nàng không quen thuộc! Cho nên, khi nàng mở miệng ra, cũng không khó khăn gì.
Phó Cảnh Ngộ kỳ quái nhìn nàng.
Diệp Phồn Tinh nói: “Tôi biết hỏi như vậy rất đường đột, nhưng chắc chắn ta sẽ trả.

Ta muốn đi học, chẳng qua học phí còn chưa đủ.”
Nàng nghĩ cực kỳ rõ ràng, vô luận như thế nào, cũng không thể buông bỏ việc học.
Đây là hy vọng cả đời của nàng.
Phó Cảnh Ngộnhìn lấy Diệp Phồn Tinh, trước từng nghe Tưởng Sâm nói, thành tích học tập của nàng rất tốt.

Bởi vì phẩm hạnh ở trường học của nàng tốt, Tưởng Sâm mới yên tâm để nàng làm việc ở đây.
Nếu như là bình thường, hắn khẳng định sẽ đáp ứng.
Nhưng hôm này lại khác, vì chuyện của Tô Lâm Hoan, tâm trạng hắn rất kém.
Nhìn nàng, không biết vì sao lại gây khó khăn cho nàng, “Con người của tôi, không thích vô duyên vô cớ giúp người khác.

Nếu muốn để cho tôi giúp cô… như vậy, cô cũng phải giúp tôi một lần.”.
 
Đại Thúc Nhẹ Nhàng Hôn
Chương 6: 6: Hiệp Nghị Kết Hôn


“Nhưng là, muốn tôi giúp ngài như thế nào?” Nàng không có gì, cũng không có năng lực gì.

Phó Cảnh Ngộ nói: “Ta thiếu một cô dâu có thể cùng ta kết hôn.


Mặc dù, nếu hắn thật sự muốn tìm, không phải là không tìm được.

Có thể, trong lúc này, trong long của hắn đang rất khó chịu, không khỏi dò xét nàng.

“…” Diệp Phồn Tinh không dám tin tưởng nhìn hắn, nàng không nghe lầm chứ?
Hắn lại muốn chính mình gả cho hắn!
Chính mình cùng hắn lại không quen biết, chẳng lẽ, người như hắn cũng thiếu lão bà à?
Thấy Diệp Phồn Tinh ngẩn người ra đó, Phó Cảnh Ngộ không nhịn được cười một tiếng, hắn biết sẽ như vậy mà.

Thế thái lương bạc, bộ dáng hiện tại của hắn, chẳng có một nữ nhân nào, nguyện ý gả cho hắn?

000 --- 000
Ngoài cửa sổ trời mưa rất lớn.

Phó Cảnh Ngộ âm thanh trở nên lạnh lùng, “Cô đi đi, ngày mai không cần tới đây nữa.


“Chỉ cần gả cho ngài là được rồi đúng không? Ngài sẽ để tôi được tiếp tục đi học chứ?” Nếu như nàng hôm nay chưa từng nhìn thấy cvt, phần nhiều khả năng nàng sẽ không hỏi.

Chẳng qua là nàng thấy, tâm tính thiện lương của hắn như đã chết.

Hy vọng cuối cùng của nàng cũng không có, còn có thể trông cậy vào đâu?
Phó Cảnh Ngộ sửng sốt một chút, không nghĩ tới, nàng lại … đáp ứng.

000 --- 000
“Đây là hiệp nghị kết hôn.

” Tưởng Sâm đứng ở một bên, giải thích cho Diệp Phồn Tinh: “Tôi đã xem qua hồ sơ cá nhân của cô, thấy rằng vào tháng mười là cô vừa vặn hai mươi tuổi, đến lúc đó sẽ đi nhận chứng chỉ kết hôn.


Tháng mười, vừa vặn… Là thời gian kết hôn Phó tiên sinh đặt ra trước đó, chẳng qua là hiện tại vợ đã đã không còn.

Nhìn cô bé trước mắt này, Tưởng Sâm không khỏi than một tiếng, nàng rốt cuộc có bao nhiêu may mắn, nhặt được một món hời lớn.

Tại thành phố Giang Châu, người trong nhà không biết đưa cho Phó Cảnh Ngộ bao nhiêu nữ nhân, đáng tiếc, đã có Tô Lâm Hoan, nhưng mà Tô Lâm Hoan lại làm cho Phó Cảnh Ngộ đau thấu tim.

Diệp Phồn Tinh không có nhìn hiệp nghị kết hôn, ở phía trên chân chân thực thực viết tên của nàng.

Nàng rất khó tưởng tượng, chính bản thân mình lại qua loa gả bản thân đi như vậy.

Nếu là lúc trước, nàng nhất định sẽ cho là mình điên rồi.

Thấy nàng ký tên xong, Tưởng Sâm có chút ngoài ý muốn, “Chuyện này cô không cùng người trong nhà thương lượng một chút sao? Cô vẫn chưa tới hai mươi tuổi, bọn họ chắc sẽ không yên tâm đâu!”
“Bọn họ sẽ đáp ứng.

” Nhớ tới người mẹ hận không thể nhanh chóng đem nàng gả đi, Diệp Phồn Tinh không nhịn được cười một tiếng.

Nụ cười này của nàng, thật khiến Tưởng Sâm cảm thấy khó chịu.

Tiểu nha đầu này là bị k*ch th*ch gì vậy?
Tưởng Sâm nói: “Nếu cô đã quyết định gả cho Phó tiên sinh, trong hai ngày tới, cô xem ngày nào thuận tiện, liền dọn qua đây đi! Cô và Phó tiên sinh không phải rất quen, thừa dịp này, trước làm quen một chút.


Diệp Phồn Tinh không dám tin nhìn hắn, “Còn… còn phải chuyển qua đây?”
Vẻ ngạc nhiên của nàng chọc Tưởng Sâm cười, “Cô sẽ không cho rằng kết hôn chỉ cần kí tên là xong chứ? Coi như vì Phó tiên sinh nối dõi tông đường, đó cũng là việc cô phải làm.

Đừng nói với tôi là cô chưa từng nghĩ đến những việc này, liền đáp ứng kết hôn rồi?”
“…” Diệp Phồn Tinh đích xác không có nghĩ tới.

Nàng mới mười tám tuổi, chưa chuẩn bị tốt cho việc làm vợ, làm mẹ.

Luôn cho đó là chuyện của mai sau này.

Còn muốn nối dõi tông đường…
Nghe được mấy chữ này, nàng liền lúng túng, “Tôi có thể đổi ý hay không?”
“Không thể” Tưởng Sâm trở nên dị thường nghiêm túc.

Một Tô Lâm Hoan đã để cho Phó tiên sinh lạnh thấu tim.

Nếu Diệp Phồn Tinh lại nói nàng muốn thoái hôn, Tưởng Sâm không dám tưởng tượng hậu quả.

Một năm trước đây, Phó tiên sinh vẫn là một đại nhân vật trong quân đội tiền đồ không đo được, nếu như không bị thương, nơi nào đến phiên Diệp Phồn Tinh gả cho hắn?
 
Đại Thúc Nhẹ Nhàng Hôn
Chương 7: 7: Từ Giờ Trở Đi Nàng Là Vợ Hắn


Trên thực tế, hiện tại lấy điều kiện của Phó gia, muốn tìm một cô con dâu có điều kiện tốt, cũng không phải là không tìm được.

Chẳng qua là, Phó tiên sinh tuy bị thương trên chân, nhưng bị thương trong long vẫn nhiều hơn.
Cho nên, hắn (Tưởng Sâm) không thể lại để cho Diệp Phần Tinh có khả năng tạo cho hắn (Phó Cảnh Ngộ) lần tổn thương thứ hai.
Hắn nhìn chằm chằm vào Diệp Phần Tinh , nói: “Nếu như cô dám làm chuyện tổn thương Phó tiên sinh , tôi sẽ không tha cho cô.”
Những lời này tràn đầy ý tứ cảnh cáo.
Diệp Phần Tinh nhìn hắn, gật đầu một cái, “Tốt”
cho tới bây giờ, nàng chưa từng thấy bộ dạng nghiêm túc như vậy của Tưởng Sâm.
Hai người từ trong thư phòng đi ra, mưa đã tạnh rồi, trên kiếng thủy tinh ngưng kết từng giọt nước.
Thế giới bên ngoài giờ đây đã ướt nhẹp.
Phó Cảnh Ngộ ngồi ở bên cửa sổ, không biết đang nghĩ cái gì.
Tưởng Sâm đi tới, nói: “Phó tiên sinh , đã xử lý xong rồi”
Hắn đem hiệp nghị kết hôn đưa tới, cho Phó Cảnh Ngộ nhìn qua một lần, ánh mắt Phó Cảnh Ngộ rơi vào trên chôc ký tên của Diệp Phần Tinh , Diệp Phần Tinh.

Đây là tên của nàng.

Chữ viết rất dễ nhìn, khá thanh tú.
Hắn liếc mắt nhìn nàng, đem hiệp nghị trả về cho Tưởng Sâm.

Ánh mắt rơi vào trên người Diệp Phần Tinh , “Qua đây”
Diệp Phần Tinh đi tới, nhìn thấy hắn vươn tay ra, nắm lấy tay củ nàng.
Ngón tay của hắn thon dài, khá sạch sẽ.

Một đôi tay rất đẹp mắt.
Nhiệt độ từ long bàn tay hắn truyền ra, Diệp Phần Tinh nhìn hắn, có một một cảm giác rất kì diệu.
Từ giờ trở đi, nàng… đã là vợ hắn rồi!
Phó Cảnh Ngộ phân phó: “Giúp nàng chuẩn bị phòng”
Tưởng Sâm gật đầu: “Tôi sẽ chuẩn bị ngay”
000 --- 000
Diệp Phần Tinh ở trong biệt thự cùng ăn tối với Phó Cảnh Ngộ , sau khi ăn xong Tưởng Sâm tự mình đưa nàng về nhà.
Diệp Tử Thần mới từ quan Internet trở về, liền thấy Diệp Phần Tinh từ trên một chiếc Audi xuống, liền đi tới hỏi: “Chị, Chị dựa vào người giàu có rồi à?”
Diệp Phần Tinh cứng người một cái, lời Diệp Tử Thần vừa nói, bây giờ nghe được, cảm thấy cực kỳ châm chọc.

Nàng cười một tiếng, “Đúng vậy, chị dựa vào người giàu rồi!”
Vì học phí, nàng đem mình gả đi, từ giờ, nàng không cần ủy khuất nhìn sắc mặt mẹ nữa rồi.
Thật ra Diệp Phần Tinh cũng biết rõ, sở dĩ chính mình quyết định chuyện như vậy, chẳng qua là cùng mẹ giận dỗi thôi
Cho dù là lập gia đình, nàng cũng sẽ không gả cho người mà mẹ sắp xếp kia.
Diệp Tử Thần nhìn thấy nàng như vậy, có chút lúng túng, “Em đùa với chị thôi! Chị, chị yên tâm, em sẽ cầu tình với cha mẹ, để cho chị đi học.

Thành tích của chị tốt như vậy, chị không đi học thì ai đi!”
hắn ngược lại cũng không muốn đi học, không muốn lãng phí cơ hội khó lắm mới có này.
“Không cần thiết nữa”, Diệp Phần Tinh nhìn hắn, “Thật ra thì cũng không cần phải vậy, vì chị mà hy sinh bản thân.”
Thái độ của cha mẹ vẫn còn ở đó.
Nàng không thể trông cậy vào được nữa.
Sau khi biết dự định của cha mẹ, Diệp Phần Tinh rất buồn long, cũng nhận thức rõ một điều rằng nàng cho tới bây giờ cũng không hiểu cha mẹ.
Nàng cho tới bây giờ cũng không biết, nguyên lai ở trong mắt cha mẹ, nghĩ nàng phải như vậy.
Nàng bất quá là nữ nhân sớm muộn cũng bị gả đi, không nên lãng phí tâm tư trên người nàng.
Hiện tại nàng tự đem mình gả đi, chắc hẳn mẹ sẽ rất vui vẻ!
Về nhà, mẹ Diệp đã làm xong cơm, nhìn thấy Diệp Tử Thần, trên mặt liền vui mừng: “Tử Thần, đến đây, mẹ làm rất nhiều đồ ăn ngon cho con”
Diệp Tử Thần hiện tại không muốn đi học, cha mẹ muốn dụ hắn đi học, lời khen gì cũng đều nói ra.
Nhưng mà, vì không cho Diệp Phần Tinh học lên, lời khó nghe nào cha mẹ cũng sẽ nói.
 
Đại Thúc Nhẹ Nhàng Hôn
Chương 8: 8: Bị Nhốt


Giờ phút này thấy Diệp Phồn Tinh trở lại, mẹ Diệp cười lạnh một tiếng, “Không phải cô nói tôi không phải mẹ cô mà? Cô không nên quay lại cái nhà này! Nhìn thấy cô liền thấy phiền, cả ngày đều ở ngoài đường, cũng không về nhà giúp đỡ cái gì.

Tôi sao lại có đứa con gái như cô chứ?”
Nàng lãnh ngôn lãnh ngữ như thế, chính là vì không để cho Diệp Phồn Tinh mở miệng đòi nàng tiền.

Diệp Phồn Tinh không nói gì, đi vào phòng của mình, Diệp Tử Thần hỏi: “Chị, chị không ăn cơm à?”
“Con để ý đến nó làm gì? Nó lớn như thế rồi, ở bên ngoài sẽ không ăn à?”
Diệp Phồn Tinh ở trong phòng, nước mắt lặng rơi xuống.

Diệp Tử Thần từ nhỏ đã được sủng, nàng luôn cảm thấy, Tử Thần tuổi còn nhỏ, hắn được sủng cũng là bình thường.

Nhưng bây giờ…
Nàng mới biết, không phải do nàng lớn, mà vì nàng là con gái.

Sáng hôm sau, Diệp Phồn Tinh mang đồ đạc đã thu dọn xong.

Lúc trước nàng cảm thấy đây là nhà của nàng, nhưng bây giờ, nàng chỉ muốn rời khỏi nơi này.

Thời điểm nàng xách hành lý đi ra ngoài, mẹ Diệp đang rửa chén, thấy nàng liền sững sờ, “Cô tính đi đâu?”
“Con muốn dọn ra ngoài sống.

” Không phải hy vọng nàng đi luôn sao?
Nàng đi, mẹ cũng sẽ vui vẻ hơn đúng không!
Mẹ Diệp thấy vậy, trực tiếp đi qua, ngăn nàng lại, “Mày còn muốn đi? Diệp Phồn Tinh, cánh mày cứng cáp rồi đúng không? Tao cho mày biết, không được tao và cha mày đồng ý, mày không thể đi đâu hết.


“Con cũng không phải con ruột người, con đi đâu, có liên quan gì đến người?” Diệp Phồn Tinh khóc suốt một đêm, bây giờ mắt vẫn còn hồng.

Mẹ Diệp cứng người một cái, nói: “Coi như là vậy, tao nuôi mày nhiều năm như vậy, mày muốn đi đây, cũng phải được tao đồng ý.


Buồn cười, nàng (mẹ Diệp) đã nói chuyện với người kia rồi, sẽ đem nàng (Diệp Phồn Tinh) gả qua đó.

Nếu Diệp Phồn Tinh cứ đi như vậy, nàng không phải phụ long người ta sao?
Diệp Phồn Tinh cười một tiếng, “Con sắp hai mươi rồi, không cần phải có sự đồng ý của người”
“Hừ, mày thật sự muốn đi, ít nhất mày phải trả phần tình nghĩa mấy năm nay tao nuôi dưỡng mày àm trả lại hết đi.

Tao và cha mày vì nuôi lớn mày, khó khăn thế nào, mày bây giờ lại muốn bỏ hết đi, nằm mơ à!”
Nàng nói xong, trược tiếp nắm tay Diệp Phồn Tinh, kéo nàng (Diệp Phồn Tinh) trở về phòng, khóa trái cửa lại, tức chết nàng (mẹ Diệp) mà, tại sao nàng (mẹ Diệp) lại có đứa con gái bất hiếu như vậy?
Nói chuyện đàng hoàng thì không nghe, thật là uổng công nuôi nhiều năm như vậy.

000 --- 000
Bị nhốt cả một ngày, sang hôm sau thức dậy, Diệp Phồn Tinh phát hiện mình bị cảm mạo, đầu đau quá.

Làm sao cũng không dậy nổi.

Nàng để tay lên trán, nhìn trần nhà, không biết tại sao lại nhớ tới Cố Vũ Trạch…
Vừa nghĩ tới người bản thân yêu, và người bạn tốt nhất của bản thân ở chung một chỗ.

Cảm giác bi thương liền tuôn ra ngoài.

Nàng trở mình, tiếp tục ngủ.

000 --- 000
Hai ngày sau, Diệp Tử Thần ngủ đến trưa mới dậy, chuẩn bị đi ra ngoài, nhìn thấy Tưởng Sâm mặc âu phục, cổ thắt cà vạt xuất hiện, phản ứng đầu tiên chính là – không biết nóng à?
“Cho hỏi, Diệp Phồn Tinh có phải ở đây không?” Biểu tình của Tưởng Sâm rất nghiêm túc, hắn dựa theo địa chỉ Diệp Phồn Tinh đưa cho mà tìm tới.

Trước đây, mỗi ngày đều đến biệt thự, không đến được Diệp Phồn Tinh cũng sẽ xin nghỉ, hiện tại lại biến mất hai ngày.

Nữ nhân này là muốn làm gì?
Ký hiệp nghị xong liền muốn đi.

Không phải là hối hận chứ?
Nếu như nàng thật sự đùa kiểu này, hắn chắc chắn sẽ không bỏ qua cho nàng.

Nghĩ đến trước khi đến đây, Phó tiên sinh vẻ mặt nghiêm túc, Tưởng Sâm thấy tâm thật mệt mỏi.

Phó tiên sinh số mệnh thật đắng quá, đều gặp phải nữ nhân không đáng tin.

.
 
Đại Thúc Nhẹ Nhàng Hôn
Chương 9: 9: Tỉnh Lại Ở Trong Nhà Hắn


Diệp Tử Thần nhìn Tưởng Sâm với ánh mắt khó hiểu, “Anh là ai?”
“Diệp Phồn Tinh hai ngày nay không đi làm, tôi tới xem cô ấy thế nào.”
Mặc dù trong lòng rất khó chịu, nhưng thái độ của Tưởng Sâm lại rất lễ phép.
Chuyện Diệp Phồn Tinh đi làm ở biệt thự, người nhà đều biết.
“Mẹ ơi, có người tìm chị”
Hắn mang Tưởng Sâm vào nhà, hướng về phía mẹ Diệp đang dọn dẹp trong trong bếp nói.
Nghe thấy có người tới tìm Diệp Phồn Tinh, sắc mặt mẹ Diệp liền khó coi, “Cậu là ai?”
“Tôi tới tìm Diệp Phồn Tinh, cô ấy có nhà không?”
Ngày mai mẹ Diệp đã hẹn với người của Trần gia cùng Diệp Phồn Tinh gặp mặt, tính chuyện kết hôn, không muốn tới lúc này lại xảy ra chuyện gì, “Nó không có nhà”
Diệp Tử Thần ở bên cạnh liền phá đám: “Chị con không phải bị mẹ nhốt trong phòng à?”
Mẹ Diệp trừng mắt nhìn hắn một cái, “Sao con lại lắm mồn như vậy!”
Tên tiểu tử thối lại hố mẹ thế.
Tưởng Sâm ở bên cạnh, nghe hai mẹ con nói chuyện, biết Diệp Phồn Tinh có ở nhà, liền nói với mẹ Diệp: “Nếu như cô ấy có nhà, xin cho phép tôi gặp nàng một chút”
Mẹ Diệp phòng bị nói: “Cậu tìm nó làm gì?”
Ngày mai người của Trần gia muốn qua đây gặp mặt, nàng đã đáp ứng rồi, nếu lúc này Diệp Phồn Tinh chạy mất, nàng làm sao giao phó cho người ta?

Diệp Tử Thần lén lấy chìa khóa của mẹ Diệp cầm đến, lúc trước hắn cũng nói với mẹ, nhưng không có cách nào lấy được, lúc này Tưởng Sâm tới, lại làm cho lá gan của hắn lớn hơn.
“Diệp Tử Thần!” mẹ Diệp đã bị đứa con ruột này làm tức chết mà.
Rất nhanh, cửa phòng bị mở ra.

Tưởng Sâm đẩy cửa đi vào, nhìn thấy Diệp Phồn Tinh nằm sốt cao trên giường…
000 --- 000
Diệp Phồn Tinh nằm trên giường, ho một tiếng.
Nóng quá…
Nam nhân ngồi bên cạnh nàng, cầm lấy khăn lông đã ướp lạnh, giúp đắp khăn lên trán để giảm sốt.
Diệp Phồn Tinh mở mắt ra, ngoài ý muốn nhìn thấy lại là Phó Cảnh Ngộ!
“Đại thúc, vì sao ngài lại ở chỗ này?” Ai ya, nàng không phải cùng mẹ náo lớn rồi bị nhốt trong nhà sao?
Hắn sao lại xuất hiện ở đây?
“Tỉnh rồi?” thấy nàng mở mắt, Phó Cảnh Ngộ thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi nàng qua tới bên này vẫn ngủ, hắn một mực đều chiếu cố nàng, thật sự rất sợ vì nàng vẫn chưa tỉnh lại.
Mặc dù Tưởng Sâm đã khuyên, nàng không yếu ớt như vậy, nhưng vẫn là lần đầu tiên hắn ý thức được, nguyên lai nữ nhân là sinh vật nhỏ bé yếu ớt như vậy?

Diệp Phồn Tinh ngoài ý muốn phát hiện, bản thân không phải đang ở trong nhà, mà là đang…ở biệt thự.
Nàng ngoài ý muốn nhìn thấy Phó Cảnh Ngộ, “Tại sao tôi lại ở chỗ này?”
“Tưởng Sâm đi tìm cô, nhìn thấy cô bệnh nên mang cô về đây”.

Hắn nhìn Diệp Phồn Tinh, trong giọng nói có ý trách cứ, “Tại sao không đi bác sĩ?”
Một tiếng trước, hắn gọi bác sĩ qua đây xem nàng.
Phát hiện nàng đã bị bệnh hai ngày rồi.
Diệp Phồn Tinh nói: “Chẳng qua là bị cảm nhẹ thôi”
Bình thường bị cảm nhẹ thế này, ngủ một giấc là tốt rồi.

Hai ngày này mệ man ngủ, mẹ không thả nàng ra ngoài, nàng cũng không có để ý đến.
“Rốt cuộc vẫn là con nít” Trong giọng nói của Phó Cảnh Ngộ mang theo mấy phần bất đắc dĩ.
Thanh âm của hắn rất chững chạc, ở trước mặt nàng, hắn phảng phất giống như trưởng bối.
Nếu hắn như vậy, để cho nàng rất nhanh liền quên mất quan hệ chân chính của nàng và Phó Cảnh Ngộ, cảm giác buông lỏng hơn.

“Cảm ơn ngài đã chiếu cố”
Phó Cảnh Ngộ một lần nữ thay khăn lông trên trán cho nàng, “Ngủ thêm lát nữa đi.

Chờ vô nước biển xong tôi sẽ gọi cô dậy”
 
Đại Thúc Nhẹ Nhàng Hôn
Chương 10: 10: Có Hắn Ở Đây


Diệp Phồn Tinh nhìn nước thuốc trong bình còn hơn phân nửa, “Tôi không sao, thật ra cũng không cần phiền phức như vậy, ngủ một giấc là tốt rồi, thật đấy.


Phó Cảnh Ngộ nhìn nàng, ánh mắt rất cố chấp, “Ta thích nghe nữ hài nói chuyện”
Hắn nói những lời này, Diệp Phồn Tinh buông xuống không cùng hắn tranh chấp nữa.

Trong phòng rất yên tĩnh, nàng nhìn Phó Cảnh Ngộ, chỉ biết hắn ngồi trên xe lăn, nàng cũng chưa nhìn kĩ hắn.

Bây giờ mới phát hiện, hắn rất đẹp mắt.

Thượng đế giống như một thợ mộc hoàn mỹ, mà hắn là một kiệt tác được điêu khắc tỉ mỉ, trọng điểm là… trên người hắn có một cảm giác an toàn không nói được.

Diệp Phồn Tinh nằm ở trên giường, Phó Cảnh Ngộ ở một bên chiếu cố nàng.

Nàng chưa bao giờ hưởng thụ cảm giác được người chiếu cố, ba mẹ đều bận rộn nhiều việc, xem như nàng bị bệnh, cũng chính mình tự đi khám, bọn họ cũng không có thì giờ chiếu cố nàng.

Dù sao nàng cũng chỉ là con gái, nàng với Diệp Tử Thần không giống nhau.

Tưởng Sâm từ bên ngoài trở về, nhìn thấy Phó Cảnh Ngộ đang chiếu cố Diệp Phồn Tinh.

Hắn là alafn đầu tiên nhìn thấy Phó tiên sinh chiếu cố người khác.

Coi như thời gian lúc trước ở cùng với Tô Lâm Hoan, hắn cũng chưa từng như vậy.

Bởi vì lúc đó, Phó Cảnh Ngộ bề bộn nhiều việc, cho dù có vị hôn thê, thời gian hắn làm bạn với vị hôn thê cũng rất ít, thậm chí là không có.

Hết lần này tới lần khác, hắn lại là người rất nghiêm túc, nếu đã cưới Diệp Phồn Tinh, liền sẽ xem nàng thành vợ của mình mà đối đãi.

Cũng không biết Diệp Phồn Tinh có vận gì, lại là người đầu tiên được Phó tiên sinh chiếu cố.

Diệp Phồn Tinh vừa nhìn thấy Tưởng Sâm, liền nhớ lại lời Phó Cảnh Ngộ vừa nói, hắn nói, Tưởng Sâm chính mình đi tìm nàng…
Diệp Phồn Tinh vội vàng ngồi dậy, “Tưởng tiên sinh, ngài đến nhà của ta rồi à?”
Tưởng Sâm nói: “Hai ngày nay, cô không có chút tin tức nào, ta liền phải đi tìm”
Vốn là đi mắng nàng, kết quả thấy nàng bị bệnh, hắn liền mang nàng về đây.

Diệp Phồn Tinh hỏi: “Mẹ tôi… có thấy ngài không?”
Nếu như không phải mẹ đáp ứng, hắn sẽ không thể mở cửa trong nhà, bản thân cũng sẽ không được thả ra.

Tưởng Sâm gật đầu, “Gặp được”
“Bà ấy không làm khó ngài chứ?” Lấy tính khí của mẹ, Diệp Phồn Tinh quả thật có chút lo lắng.

Tưởng Sâm chần chờ một chút rồi mới nói: “Bà ấy rất tức giận.

Còn đòi báo cảnh sát.


Hắn là được Diệp Tử Thần giúp đỡ, cưỡng ép mang Diệp Phồn Tinh về.

Nếu không, lấy tính cách của mẹ Diệp, dường như chỉ mong đem Diệp Phồn Tinh nhốt lại vài ngày vậy.

Thật vất vả mới nuôi con gái lớn lên, nàng sao có thể thả cho Diệp Phồn Tinh cùng người khác chạy mất.

Diệp Phồn Tinh áy này nói: “Thật có lỗi, cho ngài thêm phiền toái”
Tưởng Sâm hỏi: “Người đó… là mẹ ruột của người?”
Cái vấn đề Tưởng Sâm hỏi, Diệp Phồn Tinh sửng sốt một chút, sau đó liền cười khổ, “Tôi cũng muốn biết”

Mấy ngày vừa rồi mẹ cố ý lạnh nhạt với nàng, chính là vì muốn nàng thỏa hiệp, vì muốn nàng từ bỏ việc đi học, sau đó đáp ứng lập gia đình.

Tưởng Sâm nhìn thấy bộ dáng khổ sở của Diệp Phồn Tinh, nói: “Cô cũng không nên lo lắng, điều dưỡng thân thể thật tốt mới là điều quan trọng nhất, những chuyện khác, Phó tiên sinh sẽ xử lí giúp cô”
chuyện Phó Cảnh Ngộ có thể làm, so với tưởng tượng của nàng còn nhiều hơn.

Tưởng Sâm nói những lời này, trừ an ủi Diệp Phồn Tinh, cũng là vì muốn Diệp Phồn Tinh hiểu được, chỉ có Phó tiên sinh mới là nơi nên dựa vào.

Hy vọng Diệp Phồn Tinh có thể nhận rõ thực tế, một lòng ở chung một chỗ với Phó tiên sinh, đừng để Phó tiên sinh thương tâm.

Nhưng mà, Diệp Phồn Tinh đang thương tâm, căn bản không có lĩnh hội ý tứ của hắn.

.
 
Đại Thúc Nhẹ Nhàng Hôn
Chương 11: 11: Đột Nhiên Cảm Thấy Rất Mất Thể Diện


Ngược lại là Phó Cảnh Ngộ ngồi bên cạnh đột nhiên lên tiếng, “Cậu ra ngoài đi.”
Tưởng Sâm đành đáp lại: “…Vâng”
Không biết tại sao, hắn mơ hồ cảm thấy rằng Phó tiên sinh có chút mất hứng.
Hắn không nói sai cái gì chứ?
Ôm lấy ý nghĩa này, Tưởng Sâm khép cửa phòng lại.
Trong phòng chỉ còn lại hai người là Phó Cảnh Ngộ và Diệp Phồn Tinh.
Diệp Phồn Tinh cúi đầu, đè xuống giác muốn khóc, nghe được Phó Cảnh Ngộ nói, “Nếu cô muốn khóc, có thể khóc đi.”
Lúc trước, thời điểm Diệp Phồn Tinh vay tiền hắn, hắn còn đang suy nghĩ tại sao.
Dù sao, ở trường hợp bình thường, học phí phải là chuyện bận tâm của cha mẹ mới đúng.
Bây giờ thì, hắn đã hiều rồi.
“…” Diệp Phồn Tinh vốn có thể khống chế cảm xúc của mình, sau khi Phó Cảnh Ngộ nói như thế, không thể nhịn được nữa.
Tại thời điểm con người đang yếu đuối, chỉ cần có người an ủi, cảm xúc bi thương của bản thân sẽ bị phóng đại lên .
Nàng khóc rất lâu, khóc xong mới phát hiện, Phó Cảnh Ngộ vẫn một mực ngồi bên cạnh nàng.

Đột nhiên Diệp Phồn Tinh đang nằm trên giường cảm thấy rất mất mặt, không nói câu nào.
Đây là lần đâu tiên nàng ở trước mặt người không quen biết, khóc đến ngu người như vậy.
Nàng lén ngẩng đầu lên nhìn, lại phát hiện Phó Cảnh Ngộ đang đọc sách.
Dường như cũng không đem chuyện này để ở trong lòng.
Nàng nhìn pcn, mở miệng, “Đại thúc”
“Có chuyện?” Hắn ngẩng đầu lên nhìn Diệp Phồn Tinh.
Diệp Phồn Tinh nói: “Tình huống trong nhà tôi chắc ngài cũng biết, trong nhà tôi cũng không tốt đẹp cho cam, ngài vẫn nhất định muốn tôi làm cô dâu của ngài à?”
“Chuyện này có liên quan gì?” ánh mắt của Phó Cảnh Ngộ có chút khó hiểu, để cho Diệp Phồn Tinh cảm thấy mình hỏi một vấn đề rất ngu ngốc.
Hắn đều nói, hắn chỉ yêu cầu một cô dâu, lại không phải thật sự muốn cả đời sống với nàng.
Mặc dù không biết là vì lí do gì, nhưng nàng cảm thấy, hắn nhất định là có nỗi khổ nào đó.
Hai chai nước biển truyền xong, thân thể Diệp Phồn Tinh khỏe hơn rất nhiều.

nàng lại ăn chút đồ ăn để bổ xung thể lực.
Thời điểm trời sắp tối, nàng trở về nhà một chuyến để lấy đồ đạc của mình.
Hành lý, điện thoại đều ở nhà hết rồi.

Người Diệp gia đang ăn cơm, mẹ Diệp còn đang nhức đầu vì ngày mai người của Trần gia muốn tới đây, không ngừng lải nhải bên tai Diệp Tử Thần, “Con nói con đó, mẹ để cho chị con lập gia đình, cũng vì tốt cho con! Con ngược lại… giúp nó chạy trốn…”
Thấy Diệp Phồn Tinh đột nhiên đi vào, mẹ Diệp đứng lên, có vài phần ngạc nhiên, “Con về rồi!”
Diệp Phồn Tinh không them nhìn mẹ Diệp.

Nàng chỉ muốn trở về lấy đồ thôi.
Mẹ Diệp thấy nàng về nhà, nhớ tới chuyện ngày mai có chỗ dựa, sắc mặt nhìn Diệp Phồn Tinh cũng tốt hơn rất nhiều, “Chuyện con cùng cái người kia đi ra ngoài, mẹ không trách con.

Nhanh tới ăn cơm, ngày mai người của Trần gia sẽ đến, con biểu hiện tốt một chút.”
Diệp Phồn Tinh cuối cùng cũng ngẩng đầu lên nhìn mẹ mình một cái, luôn cảm thấy người mẹ này của nàng, căn bản chính là một người xa lạ mà nàng không hề quen biết.
Nàng cầm đồ đạc muốn rời đi, mẹ Diệp phản ứng lại, đưa tay kéo nàng lại, “Trễ như vậy con còn muốn đi đâu?”
Nàng đã về nhà, mẹ Diệp sao có thể thả cho nàng lại đi chứ?
Diệp Phồn Tinh nói, “Sau này chuyện của con không cần người quan tâm, chuyện học, tự con sẽ giải quyết.”
Diệp Phồn Tinh đẩy tay mẹ mình ra, nhớ tời thời điểm bệnh của nàng nặng như vậy, mẹ cũng không có quan tâm nàng.
Bây giờ lại có suy nghĩ để cho nàng đi gặp người Trần gia.
“Ngày mai, người của Trần gia muốn qua đây, như vậy, trước đó mày không thể đi bất cứ đâu” Mẹ Diệp ra lệnh.
Diệp Phồn Tinh lạnh lùng nói, “Mẹ thích thế, thì liền tự gả đi.

Con không gả!”.
 
Đại Thúc Nhẹ Nhàng Hôn
Chương 12: 12: Mặt Bỏng Rát


Diệp Phồn Tinh vừa dứt lời, mẹ Diệp giơ tay lên, cho nàng một bạt tai, trực tiếp đánh Diệp Phồn Tinh đến ngẩn người.

Nửa bên mặt tê rần…
Vì bắt nàng phải lập gia đình, mẹ liền đành nàng?
Không chỉ như thế, mẹ Diệp còn khóc, “Lão Diệp, ông xem con gái ông đi, nó là muốn làm người mẹ là tôi đây tức chết mà!”
Diệp Phồn Tinh nhìn mẹ tố cáo ngược một cái, quả thật là không biết nói cái gì.

Trực tiếp cầm lấy hành lý ra cửa.

Tưởng Sâm chờ dưới lầu, thấy nàng xuống, giúp nàng đem hành lý bỏ vào cốp xe.

000 --- 000
“Đại thúc, chúng ta về rồi”, Thời điểm trở lại biệt thự, bên trong chỉ có một mình Phó cảnh Ngộ.

Diệp Phồn Tinh đi tới, thấy hắn ngồi một mình ở đó, luôn cảm giác được trên người có một loại cô đơn không nói ra được.

Phó Cảnh Ngộ ngẩng đầu lên, nhìn Tưởng Sâm cũng tiểu nha đầu ở bên cạnh, người trẻ tuổi luôn là vậy, ban ngày mới khíc một trận, hắn cho là nàng sẽ buồn phiền rất lâu, kết quả, nàng đã tốt hơn rất nhiều.

Phó Canh Ngộ nhìn Tưởng Sâm, “Thu dọn một chút đi, ngày mai chúng ta sẽ trở về”
“Vâng” Tưởng Sâm có chút ngoài ý muốn, lúc trước trong nhà thúc giục lâu như vậy, Phó Cảnh Ngộ đều không nghe, hiện tại hắn lại muốn về?
Bất quá, chuyện này là chuyện tốt, hắn cũng không hỏi cái gì nữa, liền đi thu dọn.

Ánh mắt Diệp Phồn Tinh rơi vào trên người Phó Cảnh Ngộ , “Về nhà?”
“Về Giang Châu” Phó Cảnh Ngộ vốn là ở Giang Châu, hắn ở lại nơi này, chẳng qua là muốn nghĩ thoáng một chút mà thôi.

Diệp Phồn Tinh nhìn hắn, “Tôi…”
“Làm sao, cô không muốn cùng tôi trở về?” Phó Cảnh Ngộ nhíu mày một cái, mặc dù bọn họ còn chưa có chứng chỉ kết hôn, nhưng hiệp nghị kết hôn đã kí, nàng là vợ mà hắn nhận định, hắn dĩ nhiên muốn dẫn nàng theo về.

Cảm giác được áp lực mà hắn phát ra rất nặng nề, Diệp Phồn Tinh giải thích, “Không phải vậy, ý của tôi là, ngài có muốn mang tôi cùng đi chung không? Tôi ở đó không có người thân nào.


Trước đây đều ở trong trường học, lúc này theo hắn trở về, nàng còn chưa biết mình phải làm gì.

Phó Cảnh Ngộ không nhịn được cười một tiếng, “Sao cô lại đáng yêu như vậy? Tôi chẳng lẽ không phải à?”
Quan hệ hiện tại của bọn họ, còn thân hơn so với người thân.

Tưởng Sâm đứng ở một bên, trong lúc vô tình nhìn thấy nụ cười của Phó Cảnh Ngộ , cảm thấy có chút đáng sợ.

Phó tiên sinh đã bao lâu rồi không có cười như vậy.

?
Hắn lại vừa mới cười!
Ánh mắt của Phó Cảnh Ngộ rơi vào trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn của Diệp Phồn Tinh, nàng vừa bị mẹ Diệp đánh một bạt tai, bây giờ nhìn có chút sung, “Bị đánh?”
“Không có việc gì, tôi rất khỏe, không sợ bị đánh” Có đứa trẻ nào mà chưa từng bị cha mẹ đánh chứ!
Khi Diệp Phồn Tinh còn bé, thời điểm chơi cùng Diệp Tử Thần cũng rất hay bị đánh.

Chẳng qua là… cái tát lần này, so với những lần trước, lại để cho nàng thấy khổ sở.

Bởi vì, lần này mẹ đánh nàng, không phải vì nàng làm sai chuyện gì, mà là vì muốn bức nàng lập gia đình.

Phó Cảnh Ngộ nặng nề nhìn nàng, đưa ngón tay ra, tại chỗ bị đánh của nàng nhẹ nhàng xoa một chút, ngón tay của hắn hơi lạnh như mang theo dòng điện, làm cho Diệp Phồn Tinh trở nên khẩn trương.

Nàng dù sao cũng chỉ là một nữ sinh mới lớn, cho tới bây giờ cũng chưa từng cùng người khác phái nào thân cận như thế.

Nàng thấy có chút lúng túng, mở miệng dời đi sự chú ý, “Thật sự không có chuyện gì, hai ngày nữa sẽ tốt thôi.


Bị hắn nhìn chằm chằm như vậy, nàng cảm thấy tim mình như không còn là của mình nữa, sắp nhảy ra lên rồi.

Trong đầu Diệp Phồn Tinh, không biết tại sao lại hiện lên hình ảnh ký hiệp định hai ngày trước, câu nói kia của Tưởng Sâm, sau đó, nàng phải giúp đại thúc nối dõi tông đường.

Mấy chữ nối dõi tông đường, để cho mặt Diệp Phồn Tinh càng nóng hơn.

Phó Cảnh Ngộ nhíu mày một cái, “Tại sao còn chưa hết đỏ, mặt ngày càng nóng?”
“…”.
 
Đại Thúc Nhẹ Nhàng Hôn
Chương 13: 13: Phó Cảnh Ngộ Rất Thương Nàng


Diệp Phồn Tinh dĩ nhiên không thể nói nàng suy nghĩ lung ta lung tung, nàng sờ trán của mình một cái, “Có thể là bị bệnh còn chưa khỏi hắn!”
Tàng tùy tiện tìm một cái lý do, Phó Cảnh Ngộ cũng rất nghiêm túc.

Hắn gọi Tưởng Sâm qua, “Đi gọi bác sĩ tới xem một chút”
Tưởng Sâm hơi do dự: “Vào giờ này? Thật sự là hơi trễ”
Nếu như là Phó Cảnh Ngộ bị bệnh, coi như đang là nửa đêm, hắn cũng gọi bác sĩ tới.

Nhưng đây là Diệp Phồn Tinh chẳng qua có chút bệnh, Tưởng Sâm sẽ không xem trọng như thế.

Dù soa, trong lòng hắn, địa vị của Diệp Phồn Tinh không có khả năng so với Phó Cảnh Ngộ.

Phó Cảnh Ngộ nhìn Tưởng Sâm, sắc mặt biến lạnh, “Cậu đối với lời nói của tôi dường như có ý kiến”
Tưởng Sâm không nghĩ tới hắn sẽ để ý đến chuyện của Diệp Phồn Tinh như vậy, sợ đến vội vàng đáp lời, “Tôi đi ngay đây”
Hắn xem như phục bản thân rồi.

Rõ ràng hai ngày nay Phó tiên sinh rất khác thường, hắn đối với Diệp Phồn Tinh này cũng quá tốt rồi, hắn cũng chỉ là tiện miệng, lại cùng với Phó tiên sinh đối nghịch.

Cũng không dám tranh luận nhiều, Tưởng Sâm liền nhanh chóng gọi điện cho bác sĩ.

Thời điểm bác sĩ tới, Phó Cảnh Ngộ đã đưa Diệp Phồn Tinh về phòng.

Hắn cùng Tưởng Sâm cũng xem như quen biết, hỏi: “Trễ như vậy còn gọi ta tới đây, Phó tiên sinh khó chịu chỗ nào à?”
“Không phải, là Diệp tiểu thư”
“Tiểu cô nương kia à?” Bác sĩ cười nói: “Cậu khi nào thì đối với chuyện riêng của tiên sinh nhà các người để ý như vậy”
Biểu tình của Tưởng Sâm trở nên nghiêm túc, “Ở đâu ra, rõ ràng là Phó tiên sinh.

Hiện tại hắn yêu thương tiểu nha đầu kia cực kì.


Nói tới đây, Tưởng Sâm không khỏi nghĩ tới Tô Lâm Hoan kia đã bỏ Phó tiên sinh mà đi.

Cũng không biết nàng sau khi bỏ rơi Phó tiên sinh tốt như vậy có hối hận hay không.

Suy nghĩ một chút, hắn nghĩ tới nữ nhân kia làm gì chứ.

Hắn dẫn bác sĩ đặc biệt vì Diệp Phồn Tinh mà đến dọn ra một phòng.

Phó Cảnh Ngộ đang đọc sách, Diệp Phồn Tinh đưa cái đầu nhỏ đến gần hắn, “Đại thúc, ngài cũng đọc tiểu thuyết?”
Phó Cảnh Ngộ nhìn Diệp Phồn Tinh giống như một bảo bảo hiếu kì, “Khi chán, giết thời gian thôi.


“Toàn bộ là tiếng Anh, ngài cũng đọc được à?” Vẻ mặt nàng mang theo sung bái.

Là người thì ai cũng thích được khen.

Phó Cảnh Ngộ tất nhiên cũng giống như vậy, hắn nhìn Diệp Phồn Tinh một cái, đáp một tiếng: “Ừm”
Diệp Phồn Tinh nói: “Vậy ngài xem xong rồi, cho tôi mượn xem một chút có được hay không?”
Nàng vẫn rất thích đọc sách đó.

Phó Cảnh Ngộ hỏi: “Cô đọc được?”
coi như thành tích của nàng rất tốt, những dù tài cao bao nhiêu, lượng từ tích lũy được cũng không có khả năng nhiều như hắn được.

Diệp Phồn Tinh nói: “Chỗ nào không hiểu, tôi có thể hỏi ngài mà.


Nàng đang buồn phiền vì không biết làm sao có nhiều tiếp xúc với Phó Cảnh Ngộ, tìm một chút đề tài cũng tốt.

Phó Cảnh Ngộ nhìn nàng, hiếu học cũng không phải thói hư tật xấu, hắn gật đầu “được”
đúng lúc này, Tưởng Sâm đi vào cùng bác sĩ.

Coi như hai tháng này, cùng Phó Cảnh Ngộ tiếp xúc nhiều nhất chính là hai người, bọn họ không thể tin được Phó Cảnh Ngộ sẽ ôn nhu như thế.

Đoạn thời gian này, ở trên người Phó Cảnh Ngộ, bọn họ chỉ thấy có lạnh lùng và cô đơn và tịch mịch.

Nhưng mà Diệp Phồn Tinh thật giống như có ma thuật, có thể làm hắn buông bỏ phòng bị.

Diệp Phồn Tinh rất khó chịu khi bị ép uống chút thuốc, sau đó Phó Cảnh Ngộ mới để cho nàng ngủ.
 
Đại Thúc Nhẹ Nhàng Hôn
Chương 14: 14: Trở Về Phó Gia


Tác dụng của thuốc rất mạnh, đầu nàng chỉ vừa đặt vô gối, đã ngủ mất rồi.

Phó Cảnh Ngộ còn chưa đi, không thể tin được nàng lại nhanh như vậy đã ngủ rồi.

Tự tay hắn giúp nàng đắp chăn lại, lại chỉnh nhiệt độ của máy điều hòa cao hơn một chút, mới đóng cửa lại rời đi.

Trên đường trở về Châu Giang, Diệp Phồn Tinh ngủ suốt quãng đường đi.

Nàng ngủ mê man, trong phút chốc, đầu lệch qua một bên, trực tiếp dựa lên bả vai của Phó Cảnh Ngộ
Phó Cảnh Ngộ là người không thích người khác đụng vào mình, đang chuẩn bị đưa tay đẩy nàng ra, tay mới vươn ra được một nửa, lại dừng lại, lấy tay về.

Điện thoại từ Phó gia ở bên kia, hết cuộc gọi này tới cuộc gọi khác gọi tới.

Phó Cảnh Ngộ muốn trở về nhà, người trong nhà đều rất vui mừng, trên đường bọn hắn về gọi liên tiệp mấy cuộc điện thoai, hỏi bọn hắn đã tới đâu rồi.

từ khi Phó Cảnh Ngộ xảy ra chuyện, người trong nhà đều quan tâm hết mức đến hắn.

Phó Cảnh Ngộ nghe điện thoại, nghe được âm thanh của Phó Linh Lung trong, “Cảnh Ngộ, bọn em bao giờ đến nơi?”
Phó Cảnh Ngộ cau mày, “Đây đã là cuộc thiện thoại thứ ba rồi đó.


Phó Linh Lung cười một tiếng, “Chị đây không phải quan tâm đến cậu sao! Nhanh chóng trở lại, chúng ta đều chờ cậu đấy!”
“Làm ồn”\
“Được rồi, không quấy rầy cậu nữa.

Chị đây cúp máy trước.

” Biết người em trai này tính khí khó chịu, Phó Linh Lung cái gì cũng nhường cho hắn.

Từ nhỏ đến lớn, Phó Cảnh Ngộ chính là người kiêu ngạo nhất nhà.

Lúc đi học đã rất ưu tú, làm quân nhân còn ưu tú hơn.

Đáng tiếc, Thượng đế không để cho bất kì ai, đồ vật nào quá hoàn mĩ.

Nghĩ đến chuyện xyar ra cho Phó Cảnh Ngộ, Phó Linh Lung cũng thấy thật đáng tiếc.

Bên này Phó Cảnh Ngộ vừa mới cúp điện thoại, thấy Diệp Phồn Tinh tỉnh rồi.

Nàng ngủ suốt đoạn đường đi, nghe được Phó Cảnh Ngộ nhận mấy cuộc điện thoại, ngẩng đầu lên nhìn, phát hiện đã sắp đến Giang Châu rồi.

Đột nhiên nghĩ tới, nàng sẽ đi theo Phó Cảnh Ngộ về nhà, Diệp Phồn Tinh hỏi: “Đại thúc, người trong nhà người có đông không?”
“Sao thế?”
“Tôi có chút khẩn trương” Diệp Phồn Tinh thở một hơi thật dài.

Hơn nữa, luôn có cảm giác, Phó Cảnh Ngộ này là người không đơn giản chút nào, người nhà hắn, rất có khả năng cũng không phải người đơn giản.

Nàng sẽ không bị ghét chứ?

Nàng tự động bổ não ra hình ảnh những nhân vật nữ chính trong tiểu thuyết bị gây khó khăn, tỏ vẻ lo lắng.

Phó Cảnh Ngộ nhìn nàng, cười một tiếng, “Có cái gì mà khẩn trương?”
Diệp Phồn Tinh nhìn hắn, “Lần đầu tiên gặp mặt, tôi có cần mua ít đồ đến hay không?”
Chẳng qua, nàng cũng không có tiền, mua đồ đến tặng không biết người nhà họ Phó có để ý hay không.

Phó Cảnh Ngộ nói: “Không cần phiền phức như vậy.


Diệp Phồn Tinh đáp một tiếng, ngoan ngoãn ngồi một bên, không gây ồn cho hắn.

Tưởng Sâm nói hắn thích an tĩnh, cho nên thời điểm ở cùng với hắn, nàng ddefu có thói quen giữu im lặng.

000 --- 000
“Phó tiên sinh, đến rồi”
Xe dừng trước cổng Phó gia, Tưởng Sâm xuống xe trước.

Phó Linh Lung không yên tâm, tự mình đến cổng đón bọn họ.

Phải biết rằng, có thể hưởng thụ loại đãi ngộ này, cũng chỉ có cậu em trai này thôi.

Phó Cảnh Ngộ vừa xuống xe, nàng liền tiến lên đón, “Cảnh Ngộ, trên đường cực khổ rồi.


Người nhà chỉ sợ Phó Cảnh Ngộ vẫn nghĩ không thông, nên không đi ra đón.

Hắn nguyện ý trở về, bọn họ cũng yên lòng hơn rất nhiều.

Phó Cảnh Ngộ lãnh đạn nhìn nàng, nàng bị mất mặt, cũng không đi về phía trước nữa.

Dù sao người em trai này, luôn luôn không thích người khác đụng vào hắn.

Ánh mắt nàng rơi trên người Diệp Phồn Tinh, “Đây chính là Tiểu Diệp!”
Chuyện của Phó Cảnh Ngộ và Diệp Phồn Tinh đã được Tưởng Sâm nói, nàng đều biết rồi.

Thái độ hiện tại của Phó gia, đều rất rõ ràng, gia thế của nữ hài này như thế nào không quan trọng, quan trọng là Phó Cảnh Ngộ thích.

Diệp Phồn Tinh: “Chào chị!”
 
Đại Thúc Nhẹ Nhàng Hôn
Chương 15: 15: Gọi Nàng Là Mợ Nhỏ


Nàng lớn hơn mười mấy tuổi so với Phó Cảnh Ngộ, mẹ sinh Phó Cảnh Ngộ trễ, cho nên, khi Diệp Phồn Tinh gọi chị, nàng thấy rất vui vẻ.

Dù sao nhìn thấy Diệp Phồn Tinh, tuổi tác so với con trai nàng cũng không chênh lệch nhiều.

Phó Linh Lung cười nói: “Ngoan qua!”
Chỉ cần nàng nguyện ý gả cho Phó Cảnh Ngộ, liền mạnh hơn so với nha đầu Tô gia kia.

Phải biết rằng, ban đầu, Tô Lâm Hoan là Phó Linh Lung giới thiệu.

Nàng vạn vạn không ngờ được, Tô Lâm Hoan lại là người như vậy, thật là có thể làm cho nàng tức chết.

Diệp Phồn Tinh giúp Phó Cảnh Ngộ đẩy xen lăn, đi theo Phó Linh Lung vào cửa.

Biết Phó Cảnh Ngộ muốn trở về, ba mẹ của Phó Cảnh Ngộ đều bận rộn, hai vợ chồng ở trong bếp tranh nhau làm đồ ăn ngon.

Cho nên, giờ phút này trong phòng khách, chỉ có con trai của Phó Linh Lung đang chơi game.

Vừa vào cửa, Phó Linh Lung liền mở miệng: “Bảo Bảo, mau tới đây, chào cậu con này.


Phó Linh Lung chỉ có một đứa con trai này, là bảo bối quý giá nhất.

Trước mặt hay sau lưng người khác đều là Bảo Bảo, gọi Bảo Bảo.

Cũng may con trai rất ngoan , thành tích học tập rất tốt, rất có phong độ như cậu hắn.

Rất nhanh, người trên ghế salon cất điện thoại di động đi, đứng lên, lễ phép chào hỏi Phó Cảnh Ngộ: “Chào cậu”
Diệp Phồn Tinh đẩ xe lăn cho Phó Cảnh Ngộ, hướng về trong phòng, nghe được âm thanh, sợ đến mức khựng lại.

Âm thanh này không ai quen thuộc hơn được so với nàng.

Chẳng qua là…
Không thể nào!
Nàng ngẩng đầu lên, nhìn thấy Cố Vũ Trạch đứng ở đó, hắn vẫn như mọi ngày, mặc áo sơ mi trắng, một dạng cao cao tại thượng đứng đó.

Lúc còn đi học, hắn và nàng ngồi cùng bàn, hầu như mỗi ngày hai người đều có tiếp xúc qua lại, bây giờ nhìn thấy hắn, những kí ức kia, nhanh chóng xuất hiện.

Dĩ nhiên, tình cảnh máu chó đó, cũng xuất hiện.

Làm thế nào Diệp Phồn Tinh cũng không nghĩ tới, Phó Cảnh Ngộ lại là cậu hắn.

Thật buồn cười khi gặp lại!
Nhưng mà, so với Diệp Phồn Tinh, Cố Vũ Trạch lại càng khiếp sợ hơn.

Biết cậu muốn trở về, cho nên, sáng sớm hắn liền theo mẹ tới đây.

Cho tới nay, mẹ luôn lấy Phó Cảnh Ngộ làm gương cho hắn noi theo, hắn ở mọi phương diện, cũng đều rất Phó Cảnh Ngộ làm chuẩn mực cho bản thân.

Địa vị của Phó Cảnh Ngộ trong nhà hắn, có thể tưởng tượng ra được.

Nghe nói Phó Cảnh Ngộ trở về, còn dẫn theo đối tượng kết hôn, chẳng lẽ…Diệp Phồn Tinh sao lại xuất hiện ở đây?
Nàng,lại là đối tượng kết hôn của cậu?
Không có khả năng!
Lúc trước hắn và Diệp Phồn Tinh lui tới, là vì bọn họ là bạn học, mỗi ngày sang chiều chung đụng, ngoài ý muốn nảy sinh tình cảm.

Từ sau khi cậu xảy ra chuyện, cũng rất ít khi qua lại với người khác, hắn làm sao lại nhận biết Diệp Phồn Tinh.

Trong nháy mắt nhìn thấy Diệp Phồn Tinh, Cố Vũ Trạch cảm thấy tam quan của mình đều sụp đổ.

Phó Linh Lung vỗ vai Cố Vũ Trạch một cái, “Ngây ngốc cái gì? Đây là mợ nhỏ của con, mau gọi đi.


Mặc dù ở trong trường, Cố Vũ Trạch là hot boy cao lãnh thân thiện, nhưng Cố Vũ Trạch ở trong nhà, chính là một Bảo Bảo ngoan ngoãn không có địa vị gì, sứ mạng của hắn ngoài nghe lời, cũng chỉ có nghe lời.

Chẳng qua là, cái tiếng mợ nhỏ này, hắn thật sự là… Không mở miệng được!
Phó Linh Lung thấy hắn buồn bực, “Tại sao còn không gọi? Mau gọi đi”
Diệp Phồn Tinh lần đầu tiên tới nhà, nàng hy vọng lưu lại cho Diệp Phồn Tinh một ấn tượng tốt.

rất sợ Diệp Phồn Tinh cảm thấy, người trong nhà này không chào đón nàng.

Loại thời điểm này, dĩ nhiên muốn con trai biểu hiện tốt một chút.

Trong lòng của Cố Vũ Trạch, giống như có ngàn vạn thất thảo nê mã lao nhanh qua.

Hắn thật sự không muốn gọi, đành tìm một cái lý do, “Tuổi tác của cô ấy cùng con không chênh lệch lắm.


Diệp Phồn Tinh còn nhỏ hơn hắn hai tháng đấy!
 
Đại Thúc Nhẹ Nhàng Hôn
Chương 16: 16: Nhận Người Con Dâu Này


“Tuổi tác không chênh lệch thì vẫn là mợ nhỏ của con”
Bối phận nằm ở chỗ này!
Phó Linh Lung cảm thấy có chút kì quái, con trai bình thường cũng không ngang ngược như vậy, hôm nay bị sao thế?
Nàng nhỏ giọng nói với Cố Vũ Trạch: “Con muốn chọc cậu con mất hứng à?”
Hắn không gọi, chính là không nể mặt Phó Cảnh Ngộ.
Phó Cảnh Ngộ đã đưa Diệp Phồn Tinh về nhà, chứng tở rằng, hắn thật sự muốn cùng Diệp Phồn Tinh ở chung một chỗ, muốn kết hôn với Diệp Phồn Tinh.

Thật vất vả, sự tinh mới phát triển tốt, nàng sẽ không để con trai phá đám.
Cố Vũ Trạch thấy tránh không thoát, dứt khoát xoay người bỏ đi.

“Cố Vũ Trạch” Phó Linh Lung sắp bị hắn làm cho tức chết, nên trực tiếp gọi tên họ của hắn ra.
Chỉ có tại thời điểm nàng rất mất hứng, mới gọi hắn như vậy.
Thấy Cố Vũ Trạch không quay đầu lại, Phó Linh Lung không thể làm gì khác hơn là buông tha.
Nàng nhìn Diệp Phồn Tinh , trên mặt mang theo nụ cười ôn nhu, “Tinh Tinh này, em ngàn vạn lần đừng để trong lòng, nó chẳng qua là xấu hổ.

Em có thể đến, người một nhà chúng ta đều rất cao hứng.”
Ngàn vạn lần đừng sinh ra hiểu lầm không đáng có!
Đây là lần đầu tiên Diệp Phồn Tinh nhìn thấy mẹ của Cố Vũ Trạch, bình thường Cố Vũ Trạch là người cao lãnh như vậy.

Nhưng không nghĩ tới, mẹ của hắn lại ôn nhu như vậy.
Diệp Phồn Tinh nói: “Em sẽ không để bụng.

Cảm ơn chị đã quan tâm.”
Dĩ nhiên là nàng biết, nguyên nhân Cố Vũ Trạch không chịu mở miệng là vì cái gì.
Ngay từ đầu, nàng còn lo lắng, người Phó gia sẽ không thích nàng, sau khi gặp được chị gái của Phó Cảnh Ngộ, Diệp Phồn Tinh đã hết lo lắng về vấn đề này.
Căn bản là người nhà này không để cho nàng có cảm giác bị ngăn cách bởi gia cảnh.
Người có tiền chân chính, không chỉ có tiền, mà tu dưỡng cũng rất tốt, một điểm này, ở trên người Phó Linh Lung đều thể hiện rõ.

Nàng thật rất sợ khi bản thân ở trong căn nhà này sẽ không được tự nhiên, khắp nơi đều nhường nhịn nàng.
Chốc lát sau, ba mẹ của Phó Cảnh Ngộ cũng đi ra, nhìn thấy đầu tiên, là đứa con trai rất lâu rồi không gặp, đồng thời cũng nhìn thấy bên cạnh Phó Cảnh Ngộ là một tiểu cô nương.
Bộ dáng của tiểu cô nương ngôi bên cạnh Phó Cảnh Ngộ trông rất ngoan ngoãn, nhìn một cái liền để cho người ta yêu thích.
Phải biết rằng, sau khi Phó Cảnh Ngộ xảy ra chuyện, luôn luôn không cùng người khác tiếp xúc.
Ngay cả Phó Linh Lung lúc trước rất thân cận với hắn, hay Cố Vũ Trạch mà hắn rất cưng chiều, cũng không thể tiếp xúc được với hắn.
Nhưng bây giờ, hắn lại để cho Diệp Phồn Tinh ở bên cạnh, cái này rất khó mà tin được.
Bất quá, cái này lại là chuyện tốt.
“Cảnh Ngộ”, mẹ Phó đi xuống, nhìn Phó Cảnh Ngộ “Con trông gầy đi, nhất định là Tưởng Sâm không chăm sóc con chu đáo”
Tưởng Sâm đứng ở một bên: “…”
Mẹ Phó nói như vậy, hắn cũng không dám thoái thác, biết điều thừa nhận, “Là tốt không chăm sóc tiên sinh thật tốt”
Thấy ánh mắt mẹ Phó rơi vào trên người Diệp Phồn Tinh , Phó Linh Lung nhiệt tình giới thiệu, “Mẹ, đây là Tiểu Diệp”
Thân phận không cần nói ra, mọi người đều biết.
Phó Cảnh Ngộ dắt tay Diệp Phồn Tinh , trên đường tới đây, Diệp Phồn Tinh nói nàng rất khẩn trương, hắn vẫn để cho nàng ở bên cạnh mình, muốn để cho nàng thả lỏng một chút.

Giờ phút này, hắn mở miệng nói với Diệp Phồn Tinh : “Gọi ba mẹ”
Mặc dù hắn và Diệp Phồn Tinh đã kết hôn, nhưng vẫn chưa hoàn toàn đúng, nhưng, hiển nhiên hắn đã đem nàng thành vợ của mình rồi.
Diệp Phồn Tinh có chút sửng sốt, cái này có phải quá nhanh rồi không?
Hơn nữa, chỉ là lần đầu tiên gặp mặt.
Nhưng mà hết lần này đến lần khác mọi người đều nhìn nàng chằm chằm, Diệp Phồn Tinh lại không thể từ chối, giòn giã gọi một câu, “Cha,mẹ”
Phó Cảnh Ngộ để cho nàng gọi như vậy, ý tứ rất rõ ràng, mọi người đều hiểu, cha Phó mẹ Phó đáp một tiếng, đối với người con dâu này, không muốn nhận cũng phải nhận rồi.

.
 
Đại Thúc Nhẹ Nhàng Hôn
Chương 17: 17: Nhận Được Bao Lì Xì Lớn


Khi nhìn thấy Diệp Phồn Tinh, mẹ Phó có chút băn khoăn, “Tuổi Tiểu Diệp có vẻ không lớn lắm?”
Thoạt nhìn có vẻ bằng tuổi Cố Vũ Trạch.

Diệp Phồn Tinh còn là một học sinh, trên người vẫn mang mười phần cảm giác ngây thơ.

Diệp Phồn Tinh liền đáp: “Tháng mười sẽ đủ hai mươi ạ” Nàng cũng không thể nói tuổi thực của nàng còn nhỏ hơn được.

Mẹ Phó nói: “Thật sự có chút nhỏ”
Bất quá, nàng nhìn Phó Cảnh Ngộ một cái, thật sự nhìn con trai có vẻ không để ý vấn đề này.

“Còn đang đi học đúng không?” Phó Linh Lung nói.

Người một nhà đối với Diệp Phồn Tinh rất tò mò.

“Dạ cũng sắp lên đại học rồi.



“Thi vào trường nào?”
“Chính là đại học Giang Châu”
Tuy đại học Giang Châu chỉ là đại học của tỉnh, nhưng cũng được xếp vào các trường đại học trọng điểm của cả nước.

Thật ra thì nàng muốn học ở thành phố khác, nhưng lúc trước, đã hứa hẹn với Cố Vũ Trạch.

Nghe nói là đại học Giang Châu, hai mắt Phó Linh Lung tỏa sáng: “Không tệ! Vậy thành tích rất tốt! Bảo Bảo nhà mình cũng là đại học Giang Châu.

Một mình nó học ở nơi khác chúng ta đều thấy lo lắng, nên mới để hắn học gần.

Ồ, Tiểu Diệp, lúc học Cao trung là học ở trường nào?”
Diệp Phồn Tinh cứng người, “Là Nhất Trung ạ!”
loại sự tình này điều tra một chút sẽ ra, nàng không thể nói dối được.

“Oa!” Phó Linh Lung kinh ngạc thốt lên: “Cùng học một trường với Bảo Bảo nhà chị đó! Nó tên là Cố Vũ Trạch, em có biết không?”
Đâu chỉ là nhận biết, bọn họ còn ngồi cùng bàn, còn qua lại một thời gian…
Nghĩ tới đây, Diệp Phồn Tinh liền cảm thấy da đâu tê dại.

Nhìn bộ dạng của Phó Linh Lung, nếu nàng nói thật, phỏng chừng, chuyện nàng và Cố Vũ Trạch có qua lại sẽ bị giáo huấn một lúc.

Cho nên, nàng lựa chọn nói dối, “Bình thường cũng không lưu ý lắm”
“Cũng đúng, nhìn Tinh Tinh là biết là người một lòng đặt trên việc học, không giống các nữ sinh khác bây giờ… Em đừng thấy Bảo Bảo nhà chị như vậy, nghe nói nữ sinh thích nó rất nhiều! Hiện tại đám trẻ thật là trưởng thành quá sớm rồi! Chị còn nghe nói lúc trước ở trường học nó còn có bạn gái!”
“…” Diệp Phồn Tinh miễn cưỡng nâng khóe miệng cười, quả thật không biết tiếp lời như thế nào.

Nếu như, để cho Phó Linh Lung biết, mình chính là người bạn gái kia của Cố Vũ Trạch thì rất xấu hổ.

Phó Cảnh Ngộ cách Diệp Phồn Tinh rất gần, có thể cảm giác được nàng không được tự nhiên.

Chẳng lẽ… là do phản ứng mới vừa rồi của Cố Vũ Trạch…
“Lúc nào ăn cơm?” Phó Cảnh Ngộ hỏi.

“Con đói rồi à? Lập tức có ngày.

Mẹ đi xem canh đã được chưa.

” Mẹ Phó cũng không chú đến Diệp Phồn Tinh, trực tiếp đi đến phòng bếp.

Nàng vừa vội ra nhìn con trai và con dâu, để canh trong bếp cho dì giúp việc canh hộ, giờ đứng dậy trở về.

Bị Phó Cảnh Ngộ xen ngang, Phó Linh Lung cũng không tiếp tục hỏi vấn đề trong trường học nữa, nàng đứng lên “Chị đi gọi Bảo Bảo xuống dùng cơm.


000 --- 000
Đây là lần đầu tiên Diệp Phồn Tinh đến nhà, cho nên, cha mẹ của Phó Cảnh Ngộ đưa cho nàng bao lì xì rất lớn.

Sau khi trở về phòng, Diệp Phồn Tinh len lén nhìn một cái, phát hiện có không ít.

“Đại thúc, cái này cho người.

” Nàng lấy bao lì xì đưa cho lại Phó Cảnh Ngộ.

Phó Cảnh Ngộ nhìn bao lì xì một cái, không nhận, “Giữ đi.


“Làm sao có thể nhận?” Diệp Phồn Tinh chẳng qua là người bị Phó Cảnh Ngộ tạm thời kéo đến làm cô dâu.

Lại không phải là cùng Phó Cảnh Ngộ yêu đương rồi kết hôn, người nhà hắn cho thứ gì đó, nàng luôn cảm thấy nếu nhận sẽ không tốt lắm.

“Để cho cô lấy thì cứ lấy đi” Phó Cảnh Ngộ vô cũng nghiêm túc.

Diệp Phồn Tinh nói: “Tôi nhận tạm vậy, chờ thời điểm người muốn tôi liền trả lại cho người.


Phó Cảnh Ngộ ngẩng đầu lên, nhìn bộ dạng nghiêm trang của nàng, hắn nhìn ra được, mặc dù bọn họ đã đăng kí kết hôn, nhưng Diệp Phồn Tinh vẫn chưa thích ứng được với việc trở thành vợ hắn.

Bây giờ nhớ lại, thật đúng là buồn cười.

.
 
Đại Thúc Nhẹ Nhàng Hôn
Chương 18: 18: Gặp Phải Người Quen


Hai ngày sau, Diệp Phồn Tinh bị cảm rốt cuộc cũng khỏi.

Lúc nàng rời giường, Phó Cảnh Ngộ không có ở nhà, sau khi trở lại thành phố Giang Châu, hắn liền bắt đầu bận rộn.

Phó Cảnh Ngộ cũng không nuyện ý tự đem mình nhốt lại, mặc dù nàng đã giải quyết được học phí, nhưng tiền thì vẫn phải trả lại.

nàng thấy trong nhóm QQ thấy có tin tức, liền đi tới.

làm người phục vụ bàn tại lầu hai của khách sạn, vào giờ cơm sẽ tương đối bận, nhưng vào lúc khác, thời điểm không có khách, cũng coi như nhàn nhã.

“Diệp Phồn Tinh!” Triệu Gia Kỳ hẹn hai người bạn học đến chơi, đúng lúc ăn cơm, thấy Diệp Phồn Tinh ở đây làm người phục vụ bàn.

Mà bhai cô gái bên cạnh Triệu Gia Kỳ kia, cũng là bạn học cùng trường nàng.

Mặc dù không cùng lớp, nhưng đều là học sinh của một trường, cho nên đều biết nhau.

“Diệp Phồn Tinh, cậu đang làm công ở chỗ này sao?” Người lên tiếng là Đinh Phỉ Phỉ, là một streamer trên mạng.

Nguyên bản Diệp Phồn Tinh không biết trong trường có một streamer, nhưng Triệu Gia Kỳ ở trước mặt nàng thường xuyên nói xấu, nói cô ấy phẫu thuật thẩm mĩ, cho nên, Diệp Phồn Tinh mới nhớ kĩ người này.

Bởi vì thởi điểm Triệu Gia Kỳ nói tới Đinh Phỉ Phỉ đều tràn đầy địch ý, Diệp Phồn Tinh còn tưởng rằng, quan hệ hai người đó không tốt, lại không nghĩ rằng, các nàng lại là bạn?
Nếu không, làm sao lại cùng nhau xuất hiện ở đây?
Diệp Phồn Tinh không muốn phản ứng lại Triệu Gia Kỳ, nhưng đây là công việc, nàng ngu mới gây khó dễ với tiền.

Nàng đem ipad trong tay đưa ra, cũng không trả lời vấn đề của các nàng, nghiêm túc làm việc nói: “Mấy vị cần gì?”
“Cậu không phải ở Nam Xuyên sao? Tại sao lại đi làm ở đây?” Mặc dù hôm nọ cùng Diệp Phồn Tinh huyên náo không vui, nhưng bây giờ, Triệu Gia Kỳ lại bày ra bộ dáng không có gì, phảng phất các nàng vẫn là bạn tốt, tiếp tục hỏi chuyện Diệp Phồn Tinh.

Diệp Phồn Tinh nhìn Triệu Gia Kỳ, xem như người bị hại, nàng cũng không để tâm quá nhiều.

Nãng sẽ mãi mãi nhớ đến, ngày hôm đó trước cửa Triệu gia, Triệu Gia Kỳ nói, một dấu chấm dấu phẩy nàng sẽ không quên.

“Nếu như không gọi món, tôi sẽ không tới bàn này nữa”
“Đừng!” Triệu Gia Kỳ ngăn nàng lại, nói: “Gọi, sao lại không gọi? Chúng ta là tới ăn cơm.

Có món nào ngon, cậu đề cử cho đi!”

Diệp Phồn Tinh lật thực đơn, đưa cho nàng nhìn, “Những món này đều là món đặc sắc nhất của nhà hàng chúng tôi”
“Diệp Phồn Tinh, nghe nói cậu bị Cố Vũ Trạch đá?” Đinh Phỉ Phỉ tò mò nhìn Diệp Phồn Tinh bằng ánh mắt bát quái (nhiều chuyện)
Diệp Phồn Tinh cứng người, nàng nhìn kẻ cầm đầu là Triệu Gia Kỳ một cái, không trả lời.

“Hỏi cậu đấy! Làm sao không trả lời?” Đinh Phỉ Phỉ thấy nàng không trả lời, phàn nàn “Cậu tại sao lại ở đây làm việc? Cậu cùng Gia Kỳ thân thiết như vậy, tôi còn tưởng nhà cậu rất giàu có đấy!”
Diệp Phồn Tinh nói: “Trong nhà của tôi không có tiền, cho nên phải làm ở đây.

Còn nữa, hiện tại đang là giờ làm của tôi, không nói chuyện riêng!”
“Chúng ta đều là bạn học, nếu không cậu ngồi xuống ăn chung đo?” Đinh Phỉ Phỉ cực kì nhiều chuyện nói.

Lúc trước, thành tích của Diệp Phồn Tinh rất tốt, lại thêm dung mạo ưa nhìn, lại ngồi cùng bàn với Cố Vũ Trạch, cho nên mọi người cực kì ghen tỵ.

Bây giờ nhìn thấy Diệp Phồn Tinh đi làm ở chỗ này, nhất thời có cảm giác rất thoải mái.

Thì ra, nàng cũng không có tốt đẹp như vậy!
Trong nhà đxa ngheo đến mức phải đi làm.

“Không cần.

” Diệp Phồn Tinh cự tuyệt
Triệu Gia Kỳ vẫn đang lật thực đơn, cố ý lật thật chậm, chính là để Đinh Phỉ Phỉ có thể vặn hỏi Diệp Phồn Tinh.

.
 
Đại Thúc Nhẹ Nhàng Hôn
Chương 19: Chương 19


Đinh Phỉ Phỉ tiếp tục hướng về phía Diệp Phồn Tinh mà hỏi han: “Cố Vũ Trạch đá cậu, có phải là vì biết nhà cậu rất nghèo không?”
Diệp Phồn Tinh “…”
Đúng lúc này, Triệu Gia Kỳ cuối cùng cũng mở miệng, nàng nhìn Diệp Phồn Tinh: “
Học phí của cậu đã chuẩn bị tốt chưa? Mẹ cậu sẽ không để cậu lập gia đình nữa chứ?”
“Lập gia đình?” Đinh Phỉ Phỉ kinh ngạc trợn tròn hai mắt, “Diệp Phồn Tinh, tốt nghiệp cấp ba xong cậu phải lập gia đình ngay à? Cậu không học đại học sao?”
Ngạc nhiên quá độ, nên âm thanh rất lớn, người xung quanh đều nghe thấy.

Diệp Phồn Tinh nhìn Triệu Gia Kỳ một cái, chỉ sợ nàng chỉ mong mình lập gia dình, không cần đi học đi!
Diệp Phồn Tinh không nói đến chuyện giữa nàng và Phó Cảnh Ngộ, nói: “Đúng vậy, tôi chuẩn bị lập gia đình, sẽ không học đại học!”
Triệu Gia Kỳ nói: “Thật ra thì kết hôn sớm một chút cũng không có gì xấu, lúc chúng ta tốt nghiệp đại học, con của cậu có lẽ đã ra dáng chút rồi! Thật là khiến người khác hâm mộ.


Ý tứ của câu nói này đầy chế giễu.

Đinh Phỉ Phỉ lại là một người thành thật, cho là Triệu Gia Kỳ đang khen Diệp Phồn Tinh.

Nhổ nước bọt nói: “Hâm mộ cái gì chứ? Nữ nhân một khi đã sinh con, liền sẽ rất nhanh già, không bao lâu sau, sẽ biến thành bà già da vàng, nếu hiện tại bắt tớ kết hôn, tớ đây thà chết cho rồi!”
Triệu Gia Kỳ cười: “Phỉ Phỉ, không giống như cậu, cậu là một người thành công, lại có nhiều fan như vậy, chắc chắn sẽ không lập gia đình.

Nhưng mà, có rất nhiều cô gái ở nông thôn, mười sáu tuổi đã sinh con rồi nha! Đúng không? Tinh Tinh?”
Nàng nói xong, cố ý liếc mắt nhìn Diệp Phồn Tinh một cái.

Dù sao chuyện này đều là Diệp Phồn Tinh nói cho nàng biết.

Tại Nam Xuyên, quả thực là có rất nhiều cô gái nghỉ học sớm, rồi lập gia đình.

Mặc dù chưa đi đăng kí kết hôn, nhưng vẫn sinh con, chờ đến lúc đủ tuổi kết hôn rồi, phần lớn sẽ bỏ đứa nhỏ lại, lựa chọn li hôn.

Diệp Phồn Tinh đối với hành động như vậy, cảm giác rất lạ, không biết nhận xét thế nào.

Nàng cảm thấy, hôn nhân và sinh con đều là việc lớn cần thận trọng, không nên tùy tiện như vậy.

Thời điểm cùng Triệu Gia Kỳ tán gẫu, cũng tán gẫu chuyện này.

“Mười sáu tuổi đã sinh con? Không thể nào!”
Đinh Phỉ Phỉ và một người bạn học khác không thể nào tin được.

Các nàng dung ánh mắt sùng bái mà nhìn Triệu Gia Kỳ, “Gia Kỳ, cậu biết nhiều thật.


Triệu Gia Kỳ nói: “Suy nghĩ của dân quê tớ cũng không hiểu được, đều là Diệp Phồn Tinh nói cho tớ biết đấy!”
Diệp Phồn Tinh nhìn nữ nhân dối trá này, nửa câu đầu mới là trọng điểm cần chú ý đi!
Dân quê thì sao?
Dân quên ăn hết gạo nhà cô ta à?
“Được rồi!” Đinh Phỉ Phỉ lắc đầu, “Suy nghĩ của người nghèo, đúng là tớ không hiểu được/”
Diệp Phồn Tinh cảm thấy rất rất giày vò khó chịu khi mà phải nghe các nàng ở chỗ này nói chuyện, cuối cùng cũng chờ được đến lúc nữ nhân Triệu Gia Kỳ nhiều chuyện này chọn món ăn xong, cầm thực đơn rời đi.

Đinh Phỉ Phỉ nhìn Triệu Gia Kỳ hỏi: “Gia Kỳ, cậu và Diệp Phồn Tinh không phải là bạn tốt à?”
mới vừa rồi thái độ của Diệp Phồn Tinh đối với Triệu Gia Kỳ…
Triệu Gia Kỳ cười nói, “Trước kia thì đúng là vậy, hiện tại thì đã không còn.


“Tại sao?” Lúc trước Triệu Gia Kỳ và Diệp Phồn Tinh có thể nói là bạn rất thân.

Triệu Gia Kỳ tiếc nuối than thở, “Tớ với cô ấy vố là bạn rất thân, nhưng đáng tiếc nhân phẩm của cô ấy rất tệ, thích ở sau lưng nói xấu người khác.


“Không thể nào! Thoạt nhìn không giống người như vậy”
“Lòng người khó dò, cô ấy là hạng người gì, cũng không viết rõ lên mặt, đúng không? Đúng rồi, lúc trước còn nói với tớ về cậu đấy!”
“Nói tớ?” Đinh Phỉ Phỉ không hiểu hỏi: “Nói tớ cái gì?”
Mặc dù thành tích của nàng không tốt, nhưng, nhân khí trên mạng rất tốt, hiện tại cũng đã thu nhập rất cao rồi.

Triệu Gia Kỳ nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn cỡ bàn tay của Đinh Phỉ Phỉ, “Cô ấy nói, cậu phẫu thuật thẩm mĩ.

”.
 
Back
Top Bottom