Ngôn Tình Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời

Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
Chương 40: 40: Được Rồi Ba Sẽ Về Phe Con


Ngày tháng sau này của cô khá khó khăn trong việc nuôi dưỡng ba đứa trẻ.

Hàng xóm trong làng đều có đồ ngon là mang tới cho cô.

Họ rảnh rang là tới giúp cô chăm nom ba đứa bé.

Trộm vía mấy bé đều không khóc đêm bao giờ.

Tiểu Vân cảm thấy thật may mắn khi được mọi người yêu quý và giúp đỡ nhiều đến vậy.
........
Dần dần chuyện Hạ Tiểu Vân-vợ của Thống Đốc Quân mất tích đã phai mờ đi trong thành phố Winter, dường như chẳng ai còn nhớ đến sự hiện diện của cô.

Càng ngày càng thấy nhiều tin tức Hoắc Cửu Thần cùng tình đầu đi dự tiệc, đi du lịch cùng nhau,..vân vân và mây mây lấn át hết các trang mạng xã hội và báo tạp chí.
Ba mẹ Hạ Tiểu Vân vẫn không ngừng tìm kiếm cô trong nhiều năm, cả ba mẹ anh cũng vậy.

Họ vẫn có hy vọng rằng Hạ Tiểu Vân còn sống và sẽ quay trở lại.

Bà Hoắc coi cô như con ruột nên đau lòng không thôi.

Cẩn Thy Cầm có tới Hoắc gia làm thân với bà bao nhiêu lần bà đều cho người tiễn về và không tiếp.

Nhà họ Hoắc không ai là không yêu quý Tiểu Vân nên họ luôn ngó lơ Cẩn Thy Cầm.
.........
Thấn thoát đã 8 năm trôi qua, cuộc sống của mẹ con Tiểu Vân trên đảo rất thuận lợi và tốt đẹp.

Cô đã quen với việc chăm lo cho các con một mình và cũng tập quên đi sự hiện diện của anh trong tâm trí.

Ba đứa con của cô lớn lên trong vòng tay của mẹ và sự yêu thương vô bờ bến của dân làng trên đảo.

Hai đứa con trai đều có rất ít nét giống cô, đa phần là nét đẹp sắc sảo, mạnh mẽ của anh.
Đã bao lần cô nhìn hai đứa con mà nhớ anh da diết.

Cô luôn dặn lòng phải thật mạnh mẽ kiên cường để bảo vệ các con.
Trên hòn đảo có ánh nắng mặt trời gay gắt chiếu xuống như vậy, ba đứa nhỏ của cô da dẻ vẫn trắng hồng, luôn nổi bật so với lũ trẻ trên đảo.
" Cửu Dạ! Gọi hai em vào ăn hoa quả đi! Nắng gắt quá!"
Hạ Tiểu Vân ngồi trong nhà nói vọng ra.

Hoắc Cửu Dạ là con trai cả của cô, dù bằng tuổi hai em nhưng tính cách trưởng thành hơn bao giờ hết.

Sau khi cả ba cùng ngồi xuống ăn hoa quả thì Hoắc Cửu Ái-đứa con gái út có tính cách giống cô nhất lên tiếng.
" Mẹ ơi vừa nãy bạn Tiểu Ly vừa mới thơm má anh Lăng Lăng á mẹ."

Hoắc Cửu Lăng giật mình ho sặc sụa làm miếng dưa hấu trong miệng trôi ra ngoài.

Cậu nhóc tức giận vừa ho vừa cãi lại trông buồn cười kinh khủng.
" Con nhóc này, em nói linh tinh.

Anh đẩy bạn nữ ấy ra rồi, chắc chắn không chạm."
Tiểu Vân buồn cười rút giấy ăn đưa tay lau miệng cho Cửu Lăng.

Cô còn chẹp miệng ra hiệu cho Cửu Dạ ngăn không cho Cửu Ái nói nữa.
" Thôi được rồi còn đừng trêu anh nữa.

Con cũng đừng vùng vẫy nữa."
Cửu Ái che miệng xì một tiếng rồi ăn dưa tiếp.

Hạ Tiểu Vân cúi đầu nói thầm với Cửu Lăng cái gì mà cả hai đứa kia cùng nghe thấy.
" Dù sao con đẩy bạn nữ ra cũng là không đúng.

Hay là sau này mẹ cưới bạn nữ ấy về làm vợ con coi như chuộc lỗi nhé."
HAHAHA.
Cả ba người phá lên cười như được mùa, chỉ có Hoắc Cửu Lăng ngượng chín mặt lắp bắp không nói lại được.

Cậu bé hét lên.
" Ba người là cùng một phe bắt nạt con, sau này gặp lại ba chắc chắn ba sẽ về phe con."
Không khí đột ngột trở nên tĩnh lặng.

Vài giây sau Hạ Tiểu Vân gật gù gạt giọt nước mắt không biết là lúc nãy cười hay là giọt nước mắt đắng cay nữa.
" Được rồi, ba sẽ về phe con.".
 
Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
Chương 41: 41: Lỡ Mà Ba Không Cần Chúng Ta Thì Sao


Sau khi sinh, Hạ Tiểu Vân do cơ thể yếu nên chỉ làm những việc không phải vận động nhiều, do cũng có năng khiếu nên cô đã vẽ tranh và bán lại cho những người buôn.
Tranh của cô càng ngày càng được mua với giá trị cao hơn.

Những bức trang được vận chuyển qua đường thủy tới các đất nước khác nhau.

Chỉ là vẽ vu vơ, chút nỗi lòng của mình lên giấy mà cô đã kiếm được nhiều tiền, vừa để trả ơn hàng xóm láng giềng trên đảo vừa để trả ơn bà Tư và A Mộc đã cưu mang mẹ con cô.
Sau tám năm họ sống ở đây, trả hết ân tình cho cư dân ở đây.

Nay cô đã dành dụm được số tiền để trở về nước R đoàn tụ với gia đình.
Họ tạm biệt mọi người trên đảo rồi lên tàu buôn để trở về.

Ngồi trong căn phòng nhỏ trên tàu Cửu Ái ngước mặt lên hỏi cô.
" Mẹ ơi! Bây giờ mình đang trở về gặp ba hả mẹ?"
Hạ Tiểu Vân cười dịu dàng hôn lên má con gái.
" Đúng rồi! Chắc ba nhớ mẹ con mình lắm đấy!"
Cửu Dạ đang xếp đồ ra khỏi vali thì quay ra mặt lạnh tanh nói: "Chắc gì? Những tám năm ông ấy cũng đâu có tìm chúng ta."
Cửu Lăng đang đứng ngắm cảnh ở cửa sổ cũng nói chèn thêm:" Nhỡ ông ấy không cần chúng ta thì sao mẹ!"
Hạ Tiểu Vân tự dưng gắt lên.
" Nói bậy bạ gì vậy! Chắc chắn ba con cần chúng ta chứ.
Mấy đứa nhóc còn chưa bao giờ thấy mặt ba nó, làm sao biết ông ấy không cần bọn chúng.

Thậm chí anh còn không biết tới sự có mặt của chúng trên thế gian này mà.
Yên Hòa cũng đang yêu đương với Tiêu Hoàng.

Nhận ra tình cảm của nó dành cho anh cũng là vào mấy năm trước.

Dù sao họ đều được gia đình chấp nhận.
Một ngày đẹp trời, hai người tới một khu triển lãm tranh đa họa sĩ để xem thử.

Lương tâm cứ thôi thúc Yên Hòa vào nên cô mới vào, chứ bình thường cũng không hứng thú gì với tranh ảnh lắm.
Đang đi một vòng dạo xem thì cô chợt bị thu hút bởi một bức vẽ.

Bức tranh vẽ về một đôi nam nữ.

Người nữ đứng từ cửa sổ nhướn người ra còn người nam quỳ trên trực thăng dang tay đỡ người nữ.

Nhìn kỹ thì thấy người nam trong này mặc quân phục y như quân phục quân nhân.

Yên Hòa hơi cau mày, vỗ vào tay Tiêu Hoàng.
" Anh ơi! Anh xem đây có giống quân phục quân nhân không?"
Tiểu Hoàng gật gù nhưng sau đó bị Yên Hòa kéo mạnh kèm theo tiếng hét sửng sốt của cô.

May là chỗ họ đứng vắng người.

" A! Anh ơi, trực thăng có ký hiệu ngọn lửa kìa.

Vậy....vậy đây là cậu Thần và đây là Tiểu Vân..."
Yên Hòa sốc tới nỗi vội vàng lần tên họa sĩ của bức tranh.

Dưới mép tranh có tên HẠ TIỂU VÂN.

Yên Hòa đứng không vững nữa rồi, cô dựa vào người Tiêu Hoàng.

Mắt bắt đầu ngấn lệ rồi rơi xuống.
" Anh ơi! Là Tiểu Vân vẽ! Cậu ấy còn sống..."
Cô che miệng cả cơ thể không vững mà ngã xuống, Tiêu Hoàng nhanh chóng ôm cô vào lòng.
" Em bình tĩnh!
Yên Hòa như không tự chủ được mà chạy loạn lên tìm xem còn bức tranh nào có tên cô không.

Có thêm hai bức tranh nữa được đề tên cô.

Một bức là hình ảnh một nam nhân bế một nữ nhân đi trong tuyết.

Một bức là một đôi nam nữ ôm nhau bên cửa sổ, bên ngoài là tuyết rơi...
Yên Hòa thật sự không tin vào những gì mình thấy.

Cô phải trả cái giá lên trời để mua ba bức tranh ấy về rồi còn thuê người điều tra nó đến từ đâu nữa.
Ngồi trên xe trở về Yên Hòa ôm một trong ba bức tranh mà mắt nhìn xa xăm ra bên ngoài.

Hai hàng lệ nóng hổi nhẹ nhàng tuôn rơi.

Cô đang cầu mong rằng Tiểu Vân sẽ trở về..
 
Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
Chương 42: 42: Về Tới Rồi


Sau một tuần mẹ con Hạ Tiểu Vân cũng đã về được tới đất liền và cụ thể là thành phố Winter.

Hạ Tiểu Vân cùng các con đứng trên cảng, mắt hướng về thành phố tấp nập.

Mắt cô chợt long lanh, cô nhớ nơi này rất nhiều.Cửu Ái nép vào Cửu Dạ rồi hắt xì một cái.
" Lạnh quá mẹ ơi, sắp được đi chưa!"
Tiểu Vân nhanh chóng đưa các con lên xe taxi gần đó.

Chắc hẳn bọn trẻ chưa quen được với thời tiết ở đây.

Sống từ nhỏ tới giờ ở một nơi chưa bao giờ biết tuyết hay cái lạnh tự nhiên bây giờ về đây, một nơi chỉ có cái lạnh.
Cửu Ái vỗ vai hai anh rồi mắt sáng long lanh nhìn ra cửa:" A! Nó là tuyết phải không!"
Cửu Dạ lia mắt theo ngón tay chỉ của Cửu Ái:" Theo anh xem trong sách thì là như vậy!"
Tiểu Vân ngồi bên trên cũng ngước ra ngoài cửa.

Khung cảnh người người đi lại tấp nập dưới làn tuyết rơi.

Bỗng dưng ký ức về hồi xưa đó ùa về.

Khung cảnh Hoắc Cửu Thần nắm tay cô cùng nhau dạo phố dưới làn tuyết trắng rơi.

Thỉnh thoảng anh lại kéo cô sát vào mình rồi cưng chiều hôn lên tóc cô, dặn dò đi chậm lại kẻo ngã.

Tiểu Vân nhắm mắt, hai hàng lệ tuôn xuống gò má.

Cô mỉm cười nhẹ, gạt nước mắt.Đáng lẽ cô phải vui chứ, sắp được gặp lại người mà mình bao ngày nhớ nhung còn gì.
Chiếc taxi dừng trước cổng Hạ gia.

Cả bốn mẹ con bước xuống, cô hít một hơi rồi nhấn chuông.

Cửu Ái kéo kéo áo mẹ hỏi:" Mẹ ơi đây là đâu ạ, nhà ba sao?"
Tiểu Vân xoa đầu con gái rồi bế con bé lên:" Đây là nhà ba mẹ của mẹ nghĩa là nhà ông bà ngoại con đấy.

Lát nữa chúng ta sẽ về nhà ba nhé."
Cô bé ngước mắt cảm thán:" Chao ôi! Nhà ông bà ngoại to và tráng lệ quá, lần đầu con được thấy."
Cô bé ngoan ngoãn ôm cổ cô rồi dụi cái mặt nhỏ xíu vào cổ cô.
Bà quản gia và hai nữ giúp việc lúc này ra mở cửa,"A" thấy Hạ Tiểu Vân bà ấy bất ngờ lùi về sau.
" Cô...cô cả! Cô cả về rồi ông bà chủ ơi!".
Bà ấy vui sướng chạy vào nhà hô hoán.

Tiểu Vân bế theo con gái cũng hai con trai vào nhà theo sau là hai người giúp việc xách vali theo sau.
Ông Hạ đang tưới cây trong vườn, nghe thấy tiếng động thì cũng ngó ra.

Tiểu Vân thấy ông thì nở nụ cười hiền.
BỘP
Chiếc bình tưới cây rơi xuống, ông lao tới ôm chầm lấy cô.

Những nếp nhăn xô trên mặt ông xô lại, ép cho nước mắt chảy ra.

Giọng khàn khàn nói nhỏ.
" Con gái của ba! Tốt quá, tốt quá rồi."
Bà Hạ từ trong nhà nghe thấy tiếng nói lớn của ông Hạ cũng liều mình hất tay giúp việc đang dìu ra mà lao ra ngoài.

Bà không vững mà ngã khụy xuống dưới đất khi nhìn thấy cô.

Tiểu Vân vỡ òa chạy tới đỡ lấy bà.

Một nhà ba người họ đứng ôm nhau khóc rất lâu.

Ba đứa trẻ hiểu chuyện đứng yên lặng theo dõi.

Lần đầu chúng thấy mẹ khóc thương tâm đến như vậy.
Sau khi bình tĩnh, họ mời bốn mẹ con tới phòng khách ngồi.

Cả ba đứa trẻ đều bị lóa mắt bởi những thứ xa hoa lộng lẫy trong nhà mà trước giờ chỉ được thấy trên sách báo.

Ông bà Hạ thì sung sướng ra mặt cứ cười miết thôi.

Tới bây giờ họ mới để ý rồi bà Hạ ngỡ ngàng vuốt nhẹ khuôn mặt đứa con gái bên cạnh cô.
" Con...đây là ba đứa con của con sao?"
Ông Hạ không tin nổi, hắng giọng.
" Con...con đã lập gia đình mới và có con sao, hơn nữa lại còn là ba đứa!
Tiểu Vân xoa đầu Cửu Lăng ngồi kế mình rồi nói.
" Không phải đâu ba! Con mang thai ba tháng trước khi bị bắt cóc tới hòn đảo ít người đó.

Sinh ra mới biết là sinh ba!"
Ông Hạ thở phào nhẹ nhõm rồi vỗ vai Cửu Dạ ngồi cạnh mình.

" Cháu tên là gì? Hai đứa con trai này giống nhau nhưng vẫn nhìn ra nét riêng.

Còn cô bé kia khác đi một chút.

"
Cửu Dạ lễ phép trả lời.
" Thưa ông ngoại cháu tên là Hoắc Cửu Dạ, em trai là Hoắc Cửu Lăng, em gái là Hoắc Cửu Ái ạ!"
Bà Hai cười nhẹ nhàng.
" Công nhận gen của Cửu Thần trội thật đó, trộm vía ba đứa giống nó y như đúc.

Nhất là hai đứa con trai nha, rất đẹp trai."
Mọi người ngồi nói chuyện phiếm với nhau rất lâu cho tới khi cô nhìn thời gian.
" Đã 9 giờ hơn rồi cơ đấy.

Ba mẹ, con đưa ba đứa về dinh thự Thống đốc ạ.

Có dịp sẽ ghé ba mẹ."
Bà Hạ vui vẻ gật đầu:" Ừ về nhé, mẹ gọi điện báo cho họ hàng với gọi tới Hoắc gia thông báo.".
 
Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
Chương 43: 43: Ba Xấu Quá! Làm Mẹ Tức Giận Rồi Kìa


Xe của Hạ gia hộ tống bốn mẹ con tới dinh thự Thống đốc.

Vừa bước xuống xe Tiểu Vân đã thấy một cô gái cầm theo tui đồ đứng nhấn chuông trước cổng.
Cô gái kia thì nghe thấy tiếng xe dừng bèn quay lại.

Cẩn Thy Cầm sợ tới mức lùi mấy bước ra sau, tay vịn vào cổng để đứng vững.
" Hạ..Hạ Tiểu Vân! Cô..cô còn sống?
Tiểu Vân cũng bất ngờ không kém nhưng thần thái vẫn không lung lay.

Bình thản lướt qua cô ta.

Cẩn Thy Cầm thấy bị ngó lơ bèn giận dữ, mặt cô ta đen lại như đít nồi.
Cửu Ái nhìn gương mặt của cô ta như vậy thì sợ hãi nắm chặt tay Cửu Dạ.

Cậu bé buông tay rồi ôm vai trấn an em gái kéo đi theo mẹ.
Cổng tự động mở ra sau khi người bảo vệ nhìn thấy Cẩn Thy Cầm.

Cô đang định đi vào trong thì Cẩn Thy Cầm nhanh chân đứng trước đó dang tay chắn ngang.
" Ai cho cô đi vào! Cô hay lắm, mất tích 8 năm mà đã có tận ba đứa con.

Còn dám mang lũ con hoang này của cô tới tìm Cửu Thần.

"
Tiểu Vân khó chịu dùng tay hất văng cô ta ra.

Cẩn Thy Cầm ngã dúi về bên cạnh, cả cơ thể ngã ngồi.

Tiểu Vân đã phải làm bao nhiêu việc bôn ba để nuôi con.

Tất nhiên khỏe mạnh như vậy.
" Tránh ra! Tôi về nhà tôi thì sao? Câm miệng chó cô lại.

Dám nói con tôi như vậy một lần nữa thì cẩn thận tôi sẽ rút lưỡi của cô."
Cẩn Thy Cầm không cam tâm vùng dậy định đánh cô thì có tiếng nói uy nghiêm từ phía sau lưng Tiểu Vân vang lên.
" Náo loạn gì trước cổng nhà của tôi!"
Hoắc Cửu Thần cùng Ngôn Luân tiến vào.

Ngôn Luân không khỏi ngỡ ngàng khi thấy Tiểu Vân.

Hoắc Cửu Thần thì không có gì là sốc.

Anh chỉ hơi bất ngờ vì thấy cô, trước đó chỉ thấy qua bức ảnh trong phòng ngủ thôi.

Ai ngờ sau tám năm cô vẫn trẻ đẹp như vậy, chỉ là đôi mắt không còn trong trẻo như trước.

Giờ đây chứa bao nhiêu tia kiên cường.
Thấy anh cô như cảm xúc vỡ òa, không tự chủ mà lao vào vòng tay anh khóc lớn như một đứa trẻ.

Đúng rồi, đúng là cảm giác này rồi.

Ấm quá! Ba đứa trẻ đứng nhìn cảnh tượng này thì cũng hiểu được người đàn ông vạm vỡ uy nghi trước mặt là ba mình rồi.

Hoắc Cửu Thần đột nhiên cảm thấy lòng mình như có ngọn lửa len lỏi vào.

Anh không ôm lấy cô nhưng cũng không đẩy ra.

Tám năm qua anh cũng đã ôm Cẩn Thy Cầm nhiều lần nhưng chưa bao giờ có cảm giác hạnh phúc dâng trào như thế này.

Sao lòng lại đau thế này! Nhưng rồi anh cũng gỡ tay cô ra khỏi cổ mình, trầm giọng.
" Hạ Tiểu Vân! Cô đi lâu như vậy chắc chắn còn muốn tiếp tục cuộc hôn nhân với tôi chứ!"
Rầm
Câu nói đó nghe như tiếng sấm xoẹt qua tai cô.

Cô ngỡ ngàng túm vạt áo anh ngước mặt lên.
" Anh nói gì cơ? Anh nói chuyện với em xa lạ như thế là ý gì đây?"
Vừa đúng lúc có một chiếc xe lao tới trước cổng.

Yên Hòa lao vút xuống, thấy Hạ Tiểu Vân cô mừng rỡ chạy tới.
" Cậu đây rồi!"
Tất cả cuối cùng vào trong phòng khách của dinh thự để nói chuyện.

Ba đứa trẻ không hẹn mà cùng ngước đôi mắt trong trẻo về phía Hoắc Cửu Thần.

Anh có hơi mất tự nhiên:" Nhìn tôi làm gì?"
Ba đứa vẫn không nói gì cho đến khi Lăng Yên Hòa lên tiếng.
" Woa, đây là con của cậu sao? Mình nghe bà ngoại nói rồi.

Cậu là mang thai ba tháng trước khi bị bắt cóc sao! Xem kìa đáng yêu quá!"
Ba đứa vẫn không có động tĩnh gì làm Yên Hòa sượng mặt.

Cô bé Cửu Ái chỉ tay vào mặt Hoắc Cửu Thần rồi lên tiếng.
" Ba xấu quá! Làm mẹ tức giận rồi kìa!"".
 
Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
Chương 44: 44: Để Các Con Thiệt Thòi Nhiều Rồi


Yên Hòa từ từ kể lại mọi chuyện sau khi cô mất tích và lý do Hoắc Cửu Thần trở nên như bây giờ.

Nghe xong về vụ tai nạn xảy ra với anh thì cô không khỏi đau lòng.

Cô che miệng nước mắt khẽ tuôn trên má.

Hoắc Cửu Thần cũng được biết cô đã bị bắt lên đảo và cuộc sống trên đó của cô.
Biết được cô khó khăn, nai lưng nuôi nấng 3 đứa trẻ.

Không có chồng bên cạnh, cô thật sự chịu quá nhiều tủi nhục rồi.

Chẳng lại bây giờ trở về phải chịu sự lạnh nhạt của người chồng không nhớ mình là ai sao?
Có lẽ không phải rồi! Hoắc Cửu Thần không cảm thấy chán ghét cô chút nào.Anh cũng được kể qua lúc trước họ đã từng hạnh phúc biết nhường nào.

Tiếp xúc với cô anh cảm thấy cảm giác quen thuộc lạ thường.

Cảm giác muốn ngắm cô thật lâu, cưng chiều và yêu thương.
Thấy Hoắc Cửu Thần cứ nhìn cô chằm chằm thì Cẩn Thy Cầm nổi máu ghen.

Cô ta cố tỏ ra bình thản mà cất tiếng..
" Tiểu Vân! Cô đã có nơi để ở chưa? Xa nơi này lâu như vậy chắc cô cũng bỡ ngỡ đấy.

Hay là để tôi nói Cửu Thần giúp cô tìm nhà cho cô và 3 đứa trẻ nhé!"
Yên Hòa trân trân nhìn cô ta, thâm tâm đang dâng lên sự chán ghét.

Không hiểu sao con mẹ này vô duyên thế không biết.

Vợ chồng nhà người ta lại định tách ra.

Ba đứa con anh cô ta cũng không muốn cho nhận cha sao?
Tiểu Vân khẽ ho rồi nhàn nhã trả lời.
" Cảm ơn Cẩn tiểu thư đã có lòng tốt nhưng tôi nghĩ mình và các con sẽ ở nơ có ba của chúng.

Dù sao vợ chồng sao có thể ở riêng! Đúng chứ Cửu Thần? "
Nói đến cuối câu cô liếc mắt về phía Hoắc Cửu Thần, chạm phải ánh mắt anh đang nhìn cô.

Hoắc Cửu Thần cũng gật đầu rồi bảo người giúp việc đi sắp xếp ba phòng cho ba đứa trẻ.

Cẩn Thy Cầm khó chịu ra mặt.
" Ba phòng? Vậy Hạ Tiểu Vân sẽ chung phòng với anh sao?"
Tiêu Hoàng đang đưa cốc nước vào miệng thì bị sặc vì phát vỗ từ Yên Hòa.

Yên Hòa cười như được mùa rồi mỉa mai:
" Cô Cẩn làm diễn viên hài được đấy? Sao mà mấy câu cô thốt ra nực cười thế không biết.

Thì cậu mợ tôi là vợ chồng đương nhiên ngủ chung.

Mà cô Cẩn tôi khuyên cô là đã không có duyên thì ít nói lại.

Tôi sợ cô bị người ta cười vào mặt nên mới nói cho đấy nhá!"
Phụt haha..
Ba đứa trẻ không hiểu sao cũng cười phá lên.

Cẩn Thy Cầm giận dữ đỏ mặt đứng lên rời đi.

Hoắc Cửu Thần cũng mặc kệ cô ta.

Anh chỉ đang chăm chú nhìn ba đứa con của anh thôi.
" Chị xinh đẹp à chị nói chuyện hay thật đó!" Cửu Lăng giơ ngón cái lên ngước đôi mắt ngưỡng mộ về phía Yên Hòa.
Yên Hòa sung sướng bế cậu nhóc ôm đến sắp nghẹt thở.
" AAA.

Tiểu soái ca này hay là em về ở với chị luôn đi nha."
Tiêu Hoàng mặt xị ra, khó chịu nhìn về phía Yên Hòa.

Người này ghen với cả trẻ con thì cũng chịu.
Tiêu Hoàng đột ngột kéo tay Yên Hòa đứng lên rồi chào tạm biệt.
" Thống đốc, cũng không còn sớm nữa, tôi đưa Yên Hòa về.

"
Anh gật đầu rồi phẩy tay.

Tiểu Vân thì tiếc
nuối nói.
" Ở lại ăn trưa đi."
Yên Hòa cũng hiểu ý Tiêu Hoàng nên xua tay mau chóng rời khỏi.
......
Tiểu Vân sau khi lên căn phòng lúc trước của mình và anh thì cảm xúc lâng lâng.

Bức ảnh cưới vẫn ở đó, anh không hề cho người mang đi.

Phòng thay đồ có một dãy đồ nam là của anh, một dãy đồ nữ.

Trong đó một nửa là đồ chưa xé mác và một nửa là....đồ hồi trước của cô.

Thật lạ là anh sao lại biết cô về lúc nào mà mua đồ.

Cô nhanh chóng thay đồ rồi xuống phòng ăn.
....
Trong khi cô thay đồ thì ba đứa trẻ đã thay đồ thoải mái xong trước rồi nhanh nhảu xuống phòng ăn.
Thấy anh ngồi ở đó đọc báo thì ba đứa có hơi dè chừng.

Chĩnh nhanh chóng ổn định chỗ ngồi.

Trong khi hai anh ngồi đối diện Hoắc Cửu Thần thì con bé Cửu Ái vui vẻ nhảy lên ghế bên cạnh anh ngồi.

Cửu Thần bất ngờ khi con gái chủ động lại gần.
Cửu Dạ cau mày:
" Tiểu Ái, lại đây! Sao lại ngồi bên đó!"
Cửu Ái lắc lắc cái đầu nhỏ rồi tự nhiên leo xuống ghế rồi ngồi vào lòng Hoắc Cửu Thần.

Anh bất ngờ lấy tay đỡ lẫy lưng nhỏ của con bé.
" Em muốn ngồi với ba!"
Hoắc Cửu Thần ngửi thấy mùi sữa tắm cho trẻ con trên người con bé thì tự nhiên lòng dâng lên cảm xúc khó tả.

Con bé nhỏ xíu ngồi trên đùi anh khiến anh vô thức mỉm cười hạnh phúc.
Anh nhìn hai đứa con trai cao lớn hơn hẳn con bé Cửu Ái.

Là cuộc sống của bốn mẹ con khó khăn chật vật nên con gái anh mới nhỏ xíu như thế sao.

Anh nhìn con gái rồi đau lòng xoa cái đầu nhỏ.
" Để cho các con thiệt thòi nhiều rồi.".
 
Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
Chương 45: 45: Con Gái Bảo Bối


Tiểu Vân từ trên phòng đi xuống phòng ăn.

Thấy Cửu Ái ngồi đung đưa chân ăn bim bim trong lòng anh thì cau mày.
" Tiểu Ái! Ai cho con ăn bim bim.

Đồ ăn bày đầy trên bàn cơ mà."
Hoắc Cửu Thần véo nhẹ má con gái tồi kéo chiếc ghê bên cạnh ra.
" Ngồi đi.

Em đừng to tiếng với con, là tôi cho con bé ăn.
Tiểu Vân mỉm cười hạnh phúc khi thấy khung cảnh ấm cúng này.

Hai đứa con trai của cô thì nhàn nhã ăn cơm trưa, con gái thì ngồi trong lòng Cửu Thần.
Vừa ngồi xuống ghế cô liền giằng lấy gói bim bim rồi lấy thức ăn vào bát cơm giúp việc vừa mang ra.

Cô xúc một miếng rồi đưa đến trước miệng Cửu Ái.

Con bé hừ một tiếng giận dỗi rồi ôm cổ anh.
" Không ăn hả? Bây giờ con có ba rồi thì nghĩ có chỗ để con trốn sao.

Há miệng!
Hoắc Cửu Thần thấy hai mẹ con cứ người bón người quay đi thì buồn cười.

" Con gái mình lớp 3 rồi sao lại bé xíu như thế, bé hơn nhiều so với hai anh!
Tiểu Vân chán nản chống nạnh.
" Lý do là đây chứ đâu! Không phải em không cho con gái anh ăn uống đầy đủ mà là nó kén ăn lười ăn.

Nó chỉ ăn được trứng với tôm.

"
" Không thể để nó kén ăn được.

Phải cái gì cũng ăn được chứ.

Mai mốt chết đói."
Hoắc Cửu Thần phì cười rồi phẩy tay.
" Không sao hết! Tôi thiếu tiền sao? Con muốn ăn gì ba đều mua cho con ăn."
Tiểu Vân bó tay mặc kệ hai bố con mà gắp thức ăn cho hai đứa con trai."Ăn đi các con.

Đồ ăn ở đây ngon không?"
Cửu Lăng cười cười gật đầu :" Trời ơi mẹ ơi! Đã ngon lại nhiều món nữa."
Cửu Thần gắp một một miếng thịt bò sốt cho Cửu Lăng rồi nói.
" Ngon thì con ăn nhiều một chút.

"
Cửu Lăng nhìn miếng thịt trong bát mà lòng ấm áp.

Lần đầu tiên là lần đầu tiên ba gắp thức ăn cho cậu bé.

Thì ra có ba là cảm giác như này sao? Vừa được ăn ngon, được ở nhà lớn lại còn được ba quan tâm yêu thương.
" Cảm ơn ba!"
Cậu bé tươi cười đáp lại anh.
......
Ngay trong ngày hôm đó anh đã làm thủ tục nhập học tại trường tốt nhất của đất nước cho các con.

Cũng ngay trong ngày hôm đó trên các mặt báo rằng vợ của Thống Đốc Quân đã trở về.
Vì có việc nên anh lại phải tới doanh trại quân đội trong hôm nay.

Ba anh em ngồi ngoài phòng khách xem ti vi.

Ba đôi mắt long lanh ngước nhìn về phía chiếc ti vi to lớn.

To tới nỗi cảm thấy như nhân vật sắp nhảy ra ngoài.
" Cô cậu chủ nhỏ ăn hoa quả ăn hoa quả nào!"

Bà quản gia niềm nở bưng khay hoa quả nhập khẩu ra phòng khách.

Ba đứa trẻ lễ phép nhận chiếc dĩa đã cắm táo từ bà rồi cảm ơn.
" Bà ơi bà tên gì vậy ạ?" Cửu Ái cười hì hì.
Bà quản gia vuốt chiếc má hồng hồng của con bé rồi nói." Cứ gọi bà là bà Lâm nhé!"
Bỗng nhiên ngoài sân có tiếng chào hỏi đồng thanh của đám người giúp việc làm thu hút sự chú ý của ba đứa trẻ và cả bà Lâm.

Ông bà Hoắc phấn khởi bước nhanh vào trong ngó nghiêng nhìn.
Ba đứa thấy người lớn tiến lại gần mình thì chào hỏi.

Bà Hoắc cười dịu dàng tới ôm cả ba đứa cháu.
" Các cháu của bà đã lớn thế này rồi."
Tiểu Vân từ trên lầu vẽ tranh nghe người giúp việc thông báo ba mẹ chồng đến thì vội chạy xuống.

Cô gọi " Ba! Mẹ!" rồi chạy tới ôm bà Hoắc.

Bà coi cô như con gái nên xúc động nước mắt lưng tròng.
Sau khi ngồi xuống ghế ổn định thì Tiểu Vân nói:" Đây là ba mẹ của ba các con nghĩa là ông bà nội các con đấy."
Bà Hoắc kéo tay hai đứa bé trai hạnh phúc thốt:" Ôi chao! Giống Cửu Thần hồi bé như đúc.

Nhưng mẹ thấy cậu bé này có khí chất của Cửu Thần rõ rệt.

Cháu tên gì?"
Cửu Dạ lễ phép trả lời bà:" Cháu tên Hoắc Cửu Dạ!"
" Cháu là Hoắc Cửu Lăng! " Cửu Lăng nhanh nhảu nói đế vào.
" Hoắc Cửu Ái là tên cháu!"
Cửu Ái đang ngồi trong lòng mẹ cũng giơ tay lên tiếng.Ông Hoắc bình thường lạnh lùng ít nói nhưng hôm nay bỗng chốc trở thành người ông cuồng cháu thực sự.
Vừa nãy Cửu Ái thấy ông im lặng nên sợ ông có chuyện buồn nên chạy đến ôm chân ông." Ông nội.

Ông có chuyện gì buồn ạ!
Ông Hoắc thấy con bé dễ thương có đôi mắt to tròn của Tiểu Vân đang quan tâm đến mình thì sung sướng cười lớn.

Ông lấy trong túi áo vest ra cái thẻ đen rồi đưa cho Cửu Ái.

Cô bé ngây thơ nhận lấy rồi huơ huơ trước mặt ông.
" Ông nội ơi đây là cái gì ạ?
Tiểu Vân nãy giờ tập trung vào ba bà cháu kia nên không để ý.

Quay ra mới chấn động một phen.

Cô vội giật lấy cái thẻ hai tay trả lại cho ông Hoắc.
" Ôi ba ơi là ba! Cái thẻ đen này sao có thể cho trẻ con chơi được." Ông Hoắc cười lớn rồi đưa lại cho Cửu Ái.

Bà Hoắc cũng ngỡ ngàng vì ông đã lâu lắm rồi không cười như thế.
" Ba tặng cho con bé và hai anh của nó.

Thích tiêu gì thì tiêu nhé Tiểu Ái!"
Con bé không hiểu gì cũng gật đầu cười hì hì.

Tiểu Vân đỡ trán bó tay với ba chồng luôn..
 
Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
Chương 46: 46: Hai Trái Tim Hòa Cùng Một Nhịp


Buổi tối hôm đó, sau khi ăn tối xong cô dỗ Cửu Ái ngủ sau đó đặt con bé trong phòng của nó.

Cửu Ái hôm nay khó ngủ hay sao mà dỗ hơn hai tiếng mới ngủ.

Lưng Tiểu Vân đã đau mỏi lắm rồi.

Cô vặn mình rồi về phòng.

Mở cửa phòng ra thì thấy anh ngồi lù lù trên giường đọc sách.
" Anh về khi nào vậy."
Hoắc Cửu Thần nhàn nhã gập cuốn sách trả lời.
" Hơn một tiếng trước.

Em dỗ con ngủ lâu như vậy.

Con bé bị chứng khó ngủ sao?"
Tiểu Vân đi tới bàn trang điểm bôi dưỡng môi và bôi kem dưỡng ẩm da." Không phải! Chắc là do lạ nhà!"
Cô giở mép chăn ra rồi nằm lên giường.

Vòng tay qua ôm người đàn ông đang đọc sách.

Hoắc Cửu Thần giật mình để quyển sách sang bên cạnh rồi nhìn xuống khuôn mặt đang dụi vào eo mình.
" Làm gì vậy?"
Nhìn thấy cái đầu nhỏ đang dụi dụi của cô không hiểu sao anh lại cảm thấy yêu thích.

Anh lại hỏi:" Lúc trước em hay làm vậy với tôi hả?"
Tiểu Vân chợt nhớ ra là Hoắc Cửu Thần mất trí nhớ tạm thời bây giờ không nhớ ra cô.
" Mặc dù bây giờ anh không nhớ ra em nhưng không sao, em về đây rồi anh sẽ nhớ ra nhanh thôi."
Hoắc Cửu Thần im lặng đọc sách tiếp.

Cái mũi nhỏ của cô cọ vào eo làm cho người anh bắt đầu nóng lên.

Hai tai anh hơi ửng đỏ, nội dung trong sách cũng không vào đầu được nữa.

Cô chợt buông tay ra rồi quay lưng lại vẻ hiểu chuyện.
" Chắc anh chưa quen.

Em không phiền anh nữa, ngủ trước đây."
Không hiểu sao phản xanh của anh là tắt đèn ngủ rồi đặt đầu cô lên cánh tay mình.

Tiểu Vân bị một lực nhẹ kéo vào lòng thì tỉnh cả ngủ.
" Không sao! Dù sao cũng là tôi có lỗi, để mẹ con em lưu lạc bên ngoài."
Nằm trong lòng anh tự nhiên sống mũi cô cay cay.

Bỗng nhiên muốn khóc quá đi! Sự tủi thân ùa về làm cho cô đau lòng vùi đầu vào lồng ngực rắn chắc của anh.

Tiểu Vân sụt sịt nhẹ tránh làm ảnh hưởng tới anh nhưng Hoắc Cửu Thần đã nghe thấy.
Trong từ ánh sáng của vầng trăng mờ ảo hất từ cửa sổ vào anh kéo gương mặt đang run rẩy của cô ngẩng lên.

Thấy được đôi mắt long lanh ánh nước của cô tim anh đột nhiên đau nhói.

Tự bản thân anh cảm nhận được dù không nhớ ra cô là ai nhưng thâm tâm cảm nhận được lúc trước khi mất trí nhớ anh đã từng yêu cô gái này nhiều như thế nào.
" Khóc cái gì?"
Cô không nói gì mà vẫn ngước nhìn anh.

Chỉ là muốn nhìn anh lâu hơn chút cho thỏa nỗi nhớ.
Cô chợt thấy tiếc nuối vì gương mặt điểm trai nam tính này của anh đã không còn nhìn mình đầy sự chiều chuộng nữa rồi.

Anh đẹp trai như vậy mà trong tám năm qua Cẩn Thy Cầm lại được nhìn ngắm nhiều hơn cô.
Vì quá tủi thân hay sao mà mặt cô bắt nhăn nhó rồi cô mếu máo mắt nhắm tịt lại khóc.
Oái!
Hoắc Cửu Thần bối rối luống cuống không biết làm gì hết.

Anh nhớ là bản thân không biết dỗ con gái.

Chết rồi! Sao cô lại khóc thế này, anh phải làn sao đây.
Anh đã làm gì sai nhỉ? AAA làm sao đây?
Không biết làm như nào để cô nín anh đành vỗ lưng dỗ dành cô.
Bất giác thấy gương mặt bé nhỏ này khóc anh lại đau lòng đến thế.
Như có gì đó thúc đẩy anh nhẹ nhàng hôn lên những giọt nước mắt của cô rồi nói.
" Tôi làm gì sai sao? Em sao thế.

Tôi sai cái gì thì em đánh tôi đi cũng được.

Đừng khóc thế chứ...Tôi..."
Chưa để anh nói hết câu Hạ Tiểu Vân đã quàng tay qua cổ anh, áp môi lên môi anh.

Không cần biết anh quên cô hay không.

Mặc kệ anh không nhớ cô là ai chỉ cần biết bây giờ tim của hai người đang hòa cùng một nhịp.

Anh giữ gáy cô hôn lại một nụ hôn nồng nàn..
 
Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
Chương 47: 47: Đẻ Con Gái Mất Chồng Như Chơi


Sáng ngày hôm sau là ngày nhập học đầu tiên của ba đứa trẻ.

Đích thân Hạ Tiểu Vân và Hoắc Cửu Thần đưa các con tới trường.
Hôm nay Hạ Tiểu Vân dậy từ sáng sớm để chuẩn bị bữa sáng cho gia đình mặc dù giúp việc đã nói cô không cần làm.

Trước khi xuống dưới cô hôn nhẹ lên má anh rồi hí hửng chạy đi.
Hoắc Cửu Thần lúc đó đã dậy rồi nhưng cứ nhắm mắt để đó.

Nhận được nụ hôn buổi sáng của cô thì tai Hoắc Cửu Thần có chút đỏ.

Anh cũng hất chăn mà vào đi nhanh nhà vệ sinh.
Bên dưới phòng bếp, Hạ Tiểu Vân túm mái tóc dài chấm eo mượt mà của mình ra sau bằng một sợi dây thun đen.

Cô đeo tạp dề có họa tiết hoa anh đào rồi bắt đầu xắn tay áo rửa rau.
30 phút sau Hoắc Cửu Thần tây trang lịch lãm tóc vuốt ra sau đĩnh đạc đi xuống.

Vừa bước xuống tới phòng khách, mùi thơm của thức ăn đã lan tỏa khắp nơi, len lỏi vào mũi Hoắc Cửu Thần.

Anh chậm rãi theo mùi thơm mà lần vào trong bếp.
Anh từ xa nhìn thấy bóng lưng nhỏ nhắn mà kiên cường của cô.

Sao nhìn thấy bóng lưng cô thì lòng anh lại chua xót đến thế.

Không kìm được mà bất giác tiến tới vòng hai tay ôm lấy cơ thể bé nhỏ.

Mặt anh gục trên vai cô hít hà mùi thơm thoang thoảng của tóc.
Tiểu Vân bị dọa giật mình suýt nữa thì cắt trúng tay.

Cảm thấy mùi bạc hà thoang thoảng quen thuộc cô mới yên tâm mà cắt cà chua tiếp.
" Anh nhớ lại rồi sao?" Cô có chút kích động.
Anh khẽ thì thầm vào tai cô, vòng tay ôm cô hơi nới lỏng ra nhưng không buông trả lời :" Chưa nhớ! Chỉ là đột nhiên muốn ôm em!"
Dù là như vậy Hạ Tiểu Vân cũng hạnh phúc lắm rồi.

Trong tiềm thức khi chưa nhớ ra cô, Hoắc Cửu Thần vẫn muốn che chở và yêu thương cô.
Một lúc lâu sau, khi đã chuẩn bị đầy đủ bữa sáng cho 5 người, Hạ Tiểu Vân ngồi xuống phòng khách bên cạnh là Hoắc Cửu Thần đang đọc báo buổi sáng.

Cô hất hất mặt về phía cái đồng hồ treo tường.
" Tới giờ các con phải dậy để đi học rồi.

Em phải lên trên lầu gọi chúng dậy."
Anh giữ tay cô lại, chỉ về phía của ra vào.

Một vài người giúp việc cả nam lẫn nữ nghiêm túc nối đuôi nhau lên trên tầng.
" Có người giúp việc giúp các con chuẩn bị.

Em không phải động tay chân gì hết.

Ngồi đây xem ti vi là được."
Một lúc sau thân hình nhỏ nhắn xinh xắn của Cửu Ái chạy nhanh xuống dưới theo sau là mấy người giúp việc nữ trẻ tuổi đuổi theo.
" Tiểu công chúa nhỏ, em đừng chạy nữa."
Tiếp sau đó là hai phiên bản thu nhỏ của Hoắc Cửu Thần cùng mấy giúp việc nam nhàn nhã đi xuống.

Cửu Dạ tóc được vuốt tạo kiểu điển trai không khác gì Hoắc Cửu Thần.

Cửu Lăng được chia tóc bảy ba nhìn năng động hoạt bát.

Cả ba đứa trẻ cùng khoác lên người bộ đồng phục của trường liên cấp 1-12 hoàng gia mang tên Royal Willan.
Tiểu Vân choáng váng khi thấy mấy thiên thần của mình lúc trước đã đẹp rồi bây giờ còn toát lên vẻ quý tộc nữa.

Chưa kịp nói gì thì con bé Cửu Ái nhảy nhót trước mặt Hoắc Cửu Thần rồi chỉ chỉ vào mái tóc qua vai một chút và đằng sau được kẹp một chiếc nơ đính đá.
" Ba ơi cái kẹp nơ đẹp quá đi!" Con bé đung đưa cái đầu nói.
Hoắc Cửu Thần cưng chiều dang tay ôm con bé rồi véo cái má nhỏ.
" Con muốn thì ba sẽ mua cho con bao nhiêu cái cũng được."
Hạ Tiểu Vân liếc mắt nhẹ về phía hai cha con sau đó thở dài.

Đúng là đẻ con gái là mất chồng như chơi mà.

Nhưng mà trà xanh nhỏ này đáng yêu như này ai mà nỡ kéo ra khỏi tay anh..
 
Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
Chương 48: 48: Anh Với Cô Ta Làm Gì Ở Đây


Sau khi cả nhà ăn bữa sáng ấm cũng thì họ cùng nhau lên xe để tới trường.

Ba đứa trẻ ngồi phía sau còn hai vợ chồng ngồi đối diện.

Cửu Lăng cảm thán.
" Woao! Cái xe dài này bên trong lại rộng như vậy! Thiết kế mới lạ quá!"
Hoắc Cửu Thần cười nhẹ nói với con trai.
" Nếu con thích thì hôm nào ba sẽ dẫn con đi xem thật nhiều hãng xe hơi khác nữa! "
Cửu Lăng vui vẻ gật đầu.

Cửu Ái và Cửu Dạ vẫn đang chăm chú nhìn ra bên ngoài cửa sổ ngắm cảnh.
Tới trước công Willan hai cậu bé nhanh nhẹn nhảy xuống xe trước và đứng chờ Cửu Ái được ba bế ra.

Cửu Lăng chẹp miệng thầm mắng con bé nhõng nhẽo này làm mất thời gian của nó.
" Các con đi học vui nha!" Hoắc Cửu Thần đặt Cửu Ái vào giữ hai anh rồi quàng tay qua vai Hạ Tiểu Vân vẫy tay chào.
" Nhớ phải chăm chỉ học đấy!" Cô cười hạnh phúc rồi cùng anh đứng nhìn bóng lưng bọn trẻ khuất dần vào trong.
Ngồi trên xe Hoắc Cửu Thần nhận được tin nhắn từ điện thoại nên mở ra xem.

Đó là của Cẩn Thy Cầm.

Cô ta muốn anh dẫn đi bảo tàng xem triển lãm mới nhất.

Hạ Tiểu Vân không cố ý nhìn lén tin nhắn nhưng cô cúi xuống nhặt cái hoa tai lại vô tình thấy.
" Hoắc Cửu Thần! " cô khoác tay anh ngước mặt lên mắt chớp nhẹ.
" Ơi!"

Anh vội tắt máy rồi đặt sang bên cạnh rồi nhìn cô.
" Dù sao con cũng đi học rồi.

Hôm nay nếu anh không bận gì thì cùng em đi chơi được không.

Biết đâu sẽ nhớ lại được gì đó."
Hoắc Cửu Thần nghe cũng có lý rồi gật đầu nói tài xế đi tới nơi mà Hạ Tiểu Vân muốn.

Cô hào hứng kéo Hoắc Cửu Thần mua vé vào bảo tàng triển lãm tranh tự do.
Cô hí hửng kéo anh tới khu vực trưng bày tranh của mình.

Quả thật khu vực đó là đông nhất.

Đưa anh tới bức tranh ít người đứng coi rồi bỗng dưng đan tay vào tay anh.
Anh có chút giật mình nhìn cô rồi cười nhẹ, tay cũng nắm lại.

Hai người không nói gì mà chỉ lẳng lặng thưởng thức vẻ đẹp của bức tranh.

Nội dung của nó vẽ về đôi nam nữ vui vẻ nắm tay đùa nghịch dưới trời tuyết.
Anh như nhận ra cái gì, mắt lướt tìm tên họa sĩ.

Đúng như anh nghĩ, đôi nam nữ đó là anh và cô.

Và tác giả bức tranh này cũng là cô.

Anh bước nhanh ngó tiếp các bức tranh khác.

Người đàn ông cao lớn trong tất cả chúng đều là anh.

Bỗng dưng đầu anh như có búa rìu bổ vào.

Anh đau đớn ôm đầu dựa vào tường.
" A! Hoắc Cửu Thần, anh sao thế này!"
Mồ hôi lạnh trong cơ thể anh túa ra.

Anh ngồi sụp xuống đất ôm đầu làm tim cô đập nhanh hơn.

Tiểu Vân sợ hãi ngồi xuống đất ôm lây anh.
Một đống các hình ảnh gì đó mờ ảo lướt nhanh như cuốn phim qua não bộ của Hoắc Cửu Thần.

Rồi chỉ vài giây sau anh đã ổn định trở lại.
" Không sao! Tôi chỉ là bị đau đầu.

Mà tất cả chỗ tranh này là em vẽ sao?"
Hạ Tiểu Vân gật đầu:" Đó cũng là nguồn kinh tế để em và các con trang trải cuộc sống đó."
Thấy Tiểu Vân kể về cuộc sống trên đảo cùng với những vất vả cô phải chịu khiến tim anh chợt đau nhói.

Lòng dâng lên cảm giác áy náy khó tả.

Anh ôm eo Hạ Tiểu Vân rồi hôn nhẹ lên trán cô.

" Để em thiệt thòi nhiều rồi.

Tôi thật sự không biết làm cách nào để bù đắp đủ cho mẹ con em nữa."
Hành động ngọt ngào dịu dàng của anh đã làm mặt Hạ Tiểu Vân dần đỏ lựng như trái cà chua.

Đây là mới đông người đó! Cô thật ngại quá đi mất!
" Nè! Hoắc Cửu Thần anh với cô ta làm gì ở đây!"..
 
Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
Chương 49: 49: Cẩn Thy Cầm Buông Tay


Cẩn Thy Cầm hùng hổ bước nhanh tới đẩy mạnh vai Hoắc Cửu Thần.
" Anh không thèm đọc tin nhắn của em là để đi chơi với cô ta!"
Tiếng nói lớn của cô ta đã thu hút sự chú ý của những con người gần đó.
Anh hất bàn tay của Cẩn Thy Cầm, chưa kịp nói gì thì Tiểu Vân đã tiến lên đối mặt với cô ta.

Khí thế của cô không e ngại như lúc trước nữa mà mạnh mẽ nhìn thẳng cô ta.
" Thế tại sao anh ấy lại không thể đi với tôi? Nói tôi nghe lý do đi."
Đến đây cô ta cứng họng không biết nói gì đành cãi cùn.
" Thì...anh ấy.."
Mọi người xung quanh tưởng đánh ghen liền mang máy điện thoại ra quay nhưng từ đâu các quân sĩ chạy vào dãn đám đông ra rồi bắt họ xóa hình ảnh.
" Là Thống Đốc Quân và phu nhân còn kia là ai?"
Họ có vẻ đã nhận ra anh và cô rồi.

Thấy cô gái kia cũng quen quen nhưng không nhận ra là ai.
Cẩn Thy Cầm thấy nhiều người xung quanh nhưng cô ta chắc là não tàn hay gì mà vạch áo cho người xem lưng một cách rất tự hào.
" Người phụ nữ này không tự trọng mà đi với người yêu tôi.

Người anh ấy yêu không phải là cô ta mà là tôi."
Một người phụ nữ bất bình là lên tiếng.
" Cô đúng là cái đồ không biết phải trái.

Đây là phu nhân Thống Đốc mà cô giám ăn nói như thế.

Tiểu tam mà giám huênh hoang như thế."
Sau cô ấy là hàng loạt tiếng chửi mắng về phía của Cẩn Thy Cầm.

Cô ta giận quá định quát lại họ thì bắt gặp khuôn mặt sầm sì Hoắc Cửu Thần.

Anh là lần đầu thể hiện sắc mặt đó với cô ta.
Ra hiệu cho quân sĩ dẹp loạn đám đông rồi nắm tay Tiểu Vân bước ra ngoài.

Cẩn Thy Cầm cũng hiểu ý anh mà nhanh chóng theo sau.

Tay chân cô ta không hẹn mà cùng toát mồ hôi lạnh.

Tới một nơi lấp camera rồi anh dừng lại quay ra sau.
" Làm loạn gì ở đây."
Cẩn Thy Cầm không dám nhìn thẳng vào mặt anh, cô ta liếc mắt sang chỗ khác rồi nói.
" Em tới đây để xem tranh thôi.

Anh sao lại đi với cô ta.

Anh muốn phản bội em sao? Anh cũng đâu có yêu cô ta."
Anh hít một hơi kìm chế sự tức giận rồi lấy tay vịn eo cô.

Nhìn thẳng Cẩn Thy Cầm.
" Tôi nhận ra rằng chắc chắn Hoắc Cửu Thần này rất yêu cô ấy.

Tôi nhận ra những năm tháng qua ở bên em tôi không cảm thấy đó là tình yêu."
Hạ Tiểu Vân nhìn anh ngơ ngác.

Cặp mắt tròn xoe hơi hồng lên trong mắt toàn là anh.
Cẩn Thy Cầm không tin được vào tai mình, cô ta nước mắt lăn dài trên má.

Miệng lắp bắp không lên lời...
" Anh..anh nói đùa phải không?"
Hoắc Cửu Thần lạnh giọng buông lời.
" Dừng lại đi.

Tôi với cô cũng chẳng thể là gì của nhau.

Tôi chỉ muốn cảm ơn cô thời gian qua đã ở bên tôi.

Nếu cô ở cạnh một người không yêu cô thì sẽ không hạnh phúc đâu."
Nói xong thì dùng ánh mắt dịu dàng nhìn cô.

Họ cùng nhau rời đi để lại Cẩn Thy Cầm đau đớn ôm ngực khóc tới thương tâm.
Người phụ nữ này không hẳn là đáng trách, mà còn đáng thương nhiều hơn.

Cô ta dành cả tuổi xuân thời gian xuân xanh của mình để ở bên chăm sóc cho Hoắc Cửu Thần nhưng vẫn không nhận được tình cảm của anh.

Cô ta yêu anh đến như vậy mà sao anh cũng từ đầu đến cuối không chọn cô ta.
Nhìn bóng lưng họ khuất dần, nhìn thấy họ đùa nghịch phía trước, thấy được nụ cười dịu dàng anh chưa bao giờ bố thí cho cô ta.

Cẩn Thy Cầm cũng bỗng dưng nở nụ cười chua xót theo.

Thôi được rồi! Cô ta quyết định buông tay anh, thấy anh vui như vậy lòng cô ta cũng mãn nguyện..
 
Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
Chương 50: 50: Phẫu Thuật


Những ngày tháng sau của gia đình anh và cô đều trôi qua êm đềm và hạnh phúc.

Dinh thự Thống đốc lúc nào cũng đầy ắp tiếng nói cười từ các thành viên tới giúp việc.

Những giúp việc ở đây rất yêu quý các cô cậu chủ nhỏ của họ và luôn chăm sóc chúng rất tỉ mỉ cẩn thận.
Hoắc Cửu Thần và Hạ Tiểu Vân tình cảm ngày càng nâng cao, mặc dù Hoắc Cửu Thần vẫn chưa hề khôi phục trí nhớ.

Tối nào anh cũng cố gắng về ăn cơm với mấy mẹ con.
Tối hôm nay là ngày Hoắc Cửu Thần phải đi công tác xa.

Trong khi chờ anh về ăn cơm thì mấy đứa trẻ chơi với nhau trong phòng khách.

Tiểu Vân thì miệt mài với màu vẽ và toan tranh trong phòng vẽ.
Cô buộc gọn tóc ra sau, đeo chiếc kính điều tiết gọng xanh biển lên rồi bắt đầu hì hục làm công việc của mình.

Vài sợi tóc rơi xuống gương mặt trắng hồng đang chăm chú.

Cô thiếu nữ nhỏ nhắn ngây thơ ngày nào giờ đây đã mang dáng vẻ của một người phụ nữ kiên cường, quyến rũ đến thế.
Một lúc sau bỗng nhiên có tiếng người giúp việc hớt hải chạy lên đập của bộp bộp rất mạnh.

Vừa đập cô ấy vừa la hét gọi cô một cách rất gấp rút.
" Phu nhân! Phu nhân! Không xong rồi, cô chủ nhỏ đang đau bụng quằn quại ở dưới ."
Tiểu Vân làm rơi thẳng chiếc cọ vẽ vào bức tranh.

Cô lao như bay ra khỏi phòng chạy nhanh xuống phòng khách.

Thấy ông quản gia bế Cửu Ái trên tay thì gấp rút chạy tới đỡ lấy con bé từ tay ông.
" Mẹ ơi..

đau...bụng!"
Thấy con gái bị đau đớn giày vò cô thật sự đau xót xé lòng.Nhìn ánh mắt của cô một vệ sĩ đã hiểu mà ra lệnh đi lấy xe.

Nhanh chóng chiếc xe đã có mặt trước cửa dinh thự.

Cô nhanh chóng bế con bé.

chạy nhanh ra xe.
" Mẹ cho bọn con đi...".
Tiểu Vân lắc đầu rồi kéo cửa kính xe.

Cửu Dạ lòng như lửa đốt, tức giận khi em gái đang đi bệnh viện mà ông ba trời đánh không thấy đâu.

Cửu Lăng đã nhanh nhẹn gọi điện cho Hoắc Cửu Thần nhưng chỉ nghe thấy những tiếng bíp bíp dài.
Lúc đó Hoắc Cửu Thần đã nhận được cuộc điện thoại khác do bartender của một quán bar gọi tới.
Đang mặc áo khoác định từ doanh trại chở về thì nhận được.

Thấy tên Cẩn Thy Cầm hiện lên anh hơi cau mày nhưng vẫn nghe.
" Alo, có chuyện gì?" Đập vào tai đã là tiếng nhạc ầm ĩ chói tai.
" Alo tôi là bartender trong quán bar.

Cô gái chủ của điện thoại này đã uống rất nhiều rượu.

Cứ liên tục gọi tên anh, tôi lần tìm tên anh trong danh bạ.

Anh tới đón bạn gái đi."
" Không phải bạn gái tôi!".
Anh định tắt máy nhưng nghĩ lại tám năm qua cũng là cô ấy ở bên anh nhưng bây giờ cũng chẳng nhận lại được gì.

Hỏi người bartender địa chỉ xong rồi lái xe tới đó đưa Cẩn Thy Cầm về.
Xuống xe anh bước vào quán bar rất ung dung và không có gì là gấp rút.

Thấy Cẩn Thy Cầm nằm gục trên bàn thì cũng đi tới.

Anh chàng bồi bàn gần đó giúp Cẩn Thy Cầm lên xe.

Toàn bộ quá trình đưa cô ta ra xe anh chỉ đứng nhìn chỉ đạo.
Đưa cô ta tới biệt thự mà anh đã tặng rồi mở cửa xe đưa cô ta ra.

Bỗng dưng tay Cẩn Thy Cầm ôm lấy cổ anh, cô ta nép vào anh mà nức nở.
" Hoắc Cửu Thần là anh phải không? Đừng bỏ em mà! Em thật sự rất yêu anh! Sao anh chưa bao giờ cười dịu dàng với em dù chỉ là sự bố thí.Hức...hức..anh.."
Anh thở dài rồi gỡ tay cô ta ra, giao phó cho người hầu.

Lúc này tự nhiên anh mở máy điện thoại ra.

Trong máy là hàng chục cuộc gọi nhỡ của Hạ Tiểu Vân.

Anh vội vàng gọi lại.
" Alo..sao thế em!"
Tiếng nói kèm theo tiếng khóc đang được nén xuống của cô.
" Hoắc Cửu Thần..

Tiểu Ái đang..trong phòng phẫu thuật!"
Thịch!
Tiếng tim anh bỗng đập nhanh hơn một nhịp.

Sự sợ hãi đang vây lấy anh.

Hỏi cô địa chỉ bệnh viện rồi lao như bay tới..
 
Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
Chương 51: 51: Đi Công Tác


Xe dừng lại dưới bệnh viện cao cấp X.

Anh sải bước nhanh tới sảnh bệnh viện.

Thang máy vừa hiện lên tầng 6 rồi mở ra.

Đập vào mắt anh là hai hàng vệ sĩ đứng hai bên cửa phòng bệnh.

Thân hình nhỏ nhắn đang run rẩy mà toát lên vẻ kiên cường đang ngồi trên hàng ghế cúi đầu.
Anh vội chạy tới ôm lấy Tiểu Vân vào lòng trấn an.

Nâng khuôn mặt ướt mồ hôi của cô lên, mớ tóc túm ra sau vài sợi rơi ra dính lên mặt cô.

Trời bên ngoài còn đanh có tuyết cơ mà.

Hạ Tiểu Vân lại mặc ít như vậy, toát mồ hôi nữa chứ.
" Không sao không sao! Em đừng sợ."
Hạ Tiểu Vân lắc đầu.
" Con bé ở trong đó đã khá lâu rồi anh à."
Bác sĩ đẩy cửa phòng phẫu thuật ra rồi kéo khẩu trang cung kính cúi đầu.
" Chào Thống đốc và phu nhân ạ.

Tình hình của bệnh nhân không quá nghiêm trọng.

Viêm dạ dày, chúng tôi vừa thực hành cuộc tiểu phẫu nhỏ thôi.

Có thể sáng mai bệnh nhân sẽ tỉnh."
.......

Hạ Tiểu Vân sáng ngủ dậy mở mắt ra đã thấy mình đang trong vòng tay của anh.

Họ đã ngủ trên sô pha cả đêm sao? Cô bỗng nhận ra cái gì đó rồi vội gọi anh dậy.
" Anh phải đi công tác mà.

Mau đi đi trễ đó."
Hoắc Cửu Thần lưu luyến nắm tay cô rồi áp lên má mình.
" Em vội đuổi anh như vậy sao!"
" Con dậy mà không thấy anh thì sao?"
Hạ Tiểu Vân làm ra vẻ tự tin xua xua tay anh.
" Anh cứ đi đi.

Con gái sẽ cần em trước anh."
Cô vừa vỗ ngực tự đắc xong thì nghe thấy tiếng gọi yêu ớt của Cửu Ái.
" Ba.."
Mặt cô cứng đờ vì quê xong lại thấy Hoắc Cửu Thần nhanh nhẹn tới nắm tay con gái.
" Ba đây con.

Con còn đau không?"
Con bé ngoan ngoãn lắc đầu.
" Anh đi đi để em ở lại với con." Hạ Tiểu Vân đẩy anh ra rồi nói.
" Không con muốn ba..

không..huhu".
Cửu Ái mếu máo rồi bắt đầu khóc đả động tới vết khâu làm cho máu chảy ra.
Hoắc Cửu Thần bắt đầu cuống cuồng lên gọi bác sĩ tới.

Thấy con bé khóc tim gan anh như lẫn lộn với nhau.

Không biết làm sao chỉ có thể ôm con bé trong lòng.
Một lúc sau Cửu Ái khóc mệt mà ngủ thiếp đi trong lòng ba nó.

Sau khi đặt con bé nằm lại giường, anh tới cạnh cô rồi ôn tồn..
" Hay là anh không đi nữa."
Hạ Tiểu Vân đẩy lưng anh ra tới tận cửa xong hôn nhẹ lên má anh.
" Đi đi, công việc của anh mà.

Em sẽ có cách dỗ con."
.......
Trong những ngày ở nước T, tối nào anh rảnh rỗi cũng gọi điện cho mẹ con cô.

Hoắc Cửu Dạ luôn tránh né màn hình điện thoại khi call video với anh.
Thằng bé từ nhỏ đã tính cách trưởng thành hơn so với các bạn cùng trang lứa.

Cũng không thể hiện tình cảm nhiều với mẹ như hai em.

Dù không nói nhưng câu bé vẫn âm thầm yêu thương và muốn trở nên mạnh mẽ gai góc để bảo vệ mẹ và các em.
Hoắc Cửu Dạ luôn nghĩ rằng ba không thương mình như mẹ nói từ lúc từ trên đảo tới giờ.

Thích ứng với mọi thứ ở đây luôn nhanh hơn các em.
....
Đã hơn ba tháng kể từ khi anh đi công tác.

Chuyện ở nước T đó phức tạp và rối rắm hơn anh nghĩ nên phải giải quyết mãi chưa xong.

Dần dần những cuộc điện thoại giữa hai người ngày càng ít đi.

Hạ Tiểu Vân cũng bận rộn với mớ tranh vẽ.

Tần suất ăn cơm muộn cũng tăng lên.

Mấy đứa trẻ những hôm không đi học luôn chia nhau ra sang nhà nội ngoại chơi.
Hạ Tiểu Giai luôn tránh xa hay tỏ thái độ ghét bỏ đối với mấy đứa trẻ nhưng sau lưng lại luôn nhìn ngắm chúng.

Cô ấy muốn tới gần chơi với chúng lắm chứ nhưng cảm giác tội lỗi vây kín cô ta mãi không dứt..
 
Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
Chương 52: 52: Thống Đốcđây Ạ!


Thoắt cái đã gần 1 năm kể từ khi Hoắc Cửu Thần đi công tác.

Chuyến công tác này cũng dài quá rồi.

Hạ Tiểu Vân cùng các con vẫn rất vui vẻ gặp anh qua màn ảnh nhỏ.

Thỉnh thoảng Tiểu Vân thấy tủi thân quá cũng chỉ dám gọi điện mà giãi bày với anh.
Một đêm nọ, cũng mà ngày đầu tiên của kỳ kinh nguyệt.

Hạ Tiểu Vân mệt mỏi nằm lên giường sau khi đã kiểm tra các con đi vào giấc ngủ xong.

Chùm chăn kín đầu rồi co gập người bởi vì cơ bụng dưới co thắt dữ dội.
Mùi hương từ chăn gối ập vào mũi cô, cái mùi bạc hà thoang thoảng mà nói cụ thế là mùi của Hoắc Cửu Thần.

Cơ thể cô đột nhiên run lên.

Bỗng dưng nhớ anh da diết.

Cùng với phần bụng dưới đau nhức khó chịu cô tủi thân ôm chặt lấy chiếc chăn mà vùi đầu vào.
Đã lâu lắm rồi không còn nhớ được cái cảm giác vùi mặt vào lồng ngực anh, cảm nhận sự ấm áp.

Cô như một đứa trẻ con, ra sức vùi mặt vào đống chăn để tìm kiếm sự ấm áp từ anh nhưng vô nghĩa.

Chiếc chăn đâu có chứa hơi ấm của anh chứ!
Cô lần tìm chiếc điện thoại rồi nhanh chóng ấn tìm số anh.

Nhạc chuông vừa vang lên người đầu dây bên kia đã nhanh chóng bắt máy.

Chưa nghe cô nói gì anh đã nói.
" Ở bên đó đã là khuya lắm rồi mà.

Em chưa ngủ sao?"
Đầu dây bên cô vẫn im lặng.

Anh lại hỏi.
" Em còn đó chứ?"
Giọng cô hơi nghẹn ngào trả lời anh.
" Vâng! Em chỉ là muốn nghe giọng của anh thôi!"
Hoắc Cửu Thần nhận ra trong lời nói cô đang cố gắng che dấu sự buồn bã.
" Anh..sắp về chưa thế! Em...bỗng dưng nhớ anh...hức!"
"..."
Cô đã không kìm được mà khóc lóc với anh nữa rồi.

Nghe thấy tiếng khóc của cô, tim anh như bị bóp nghẹt, đau đớn xót xa quá.

Anh cũng muốn về với cô lắm, muốn ôm cô thật chặt để thỏa mãn sự nhớ nhung.

Cứ thế một người khóc một người im lặng lắng nghe.
" Anh sẽ về nhanh thôi...!em đừng khóc nữa." Anh cố giữ bình tĩnh để nói với cô.
" Xin em đừng khóc nữa.

Anh...anh sẽ không kìm được mà quay về ngay mất!"
Thật sự cô như vậy anh còn đau lòng hơn.

Đêm nào cũng nhớ cô da diết muốn được ôm lấy cơ thể bé nhỏ của cô mà che chở.
"..."
Cứ thế hai người nói chuyện qua lại cô cũng dần cảm thấy được an ủi hơn.
Trước hôm anh trở về, tối hôm ấy cô đã đau bụng dữ dội.

Không hiểu sao tim gan cứ như cuộn lại với nhau, cảm giác rất khó tả.

Nằm trên giường mà mồ hôi đầm đìa, vài sợi tóc dính lên mặt.
Rõ ràng anh báo rằng sáng ngày hôm sau sẽ đáp máy bay mà cho tới tận trưa vẫn không thấy cũng không liên lạc được với anh.
Buổi trưa các con của cô đều ăn bán trú tại trường nên cô tới thăm Hoắc gia.

Thấy cô tới bố mẹ Hoắc Cửu Thần vui lắm.

Bà Hoắc thì ngồi nói chuyện với cô cả buổi cho tới lúc ăn trưa.
" Tiểu Vân à con ăn nhiều vào, gầy quá rồi." Bà Hoắc dịu dàng gắp thức ăn cho cô.
Hạ Tiểu Vân gật đầu rồi gắp thức ăn cho bà.

Suốt bữa ăn ông Hoắc chỉ chăm chú vào điện thoại đọc những tin tức nóng hổi vừa mới đăng vài tiếng trước.

Ông chăm chú tới nỗi bà Hoắc gọi mấy lần đều không nghe.

Cho đến khi bà nghiến răng véo tai của ông lên thì ông mới giật mình.
" Hoắc Cửu Sinh anh muốn chết đúng không? Có nghe tôi nói gì không thế!"
Ông Hoắc cuống cuồng gỡ tay bà ra rồi dỗ dành.
" Anh xin lỗi mà, anh hơi mất tập trung.

Em làm vậy Tiểu Vân nó cười cho đấy.

Anh mất mặt quá đi!"
Hạ Tiểu Vân được một tràng cười vỡ bụng.

Ông ba chồng lạnh lùng nghiêm nghị trong trí nhớ của cô giờ đây lép vế trước mặt vợ như vậy đúng là làn người ta bất ngờ.
" Mà Tiểu Vân ba hỏi này.

Hoắc Cửu Thần đi từ nước T bay về đây sao? Với lại có phải là máy bay riêng mang số X không!"
Cô cười cười trả lời "Vâng" rồi lại tiếp tục ăn súp gà.

Nhưng câu nói sau kèm theo điệu bộ nhíu mày của ông làm làm cô như chết lặng.
Ông Hoắc hơi cau mày nói:" Hình như trên báo đưa tin chiếc máy bay ấy...rơi vào một hòn đảo sau đó nổ tung."
Tiểu Vân sững sờ đánh rơi đôi đũa trên tay.

Bà Hoắc bây giờ mới để ý có nhiều người xồng xộc tiến vào.

Đi đầu là Ngôn Luân đang ôm thứ gì đó.

Mặt của anh ta trông phờ phạc, con mắt vô hồn tiến vào.
Hạ Tiểu Vân lập tức lao như bay ra trước mặt Ngôn Luân.

Vin vai anh ta hỏi dồn dập.
" Hoắc Cửu Thần đâu? Anh ấy đâu rồi? Tin tức đưa tin rằng máy bay của Hoắc Cửu Thần rơi với nổ cơ mà.

"
Thấy gương mặt của Ngôn Luân cô thật sự không muốn tin thứ mình sắp được nghe.

Cô cố nặn ra nụ cười rồi nhí nhảnh ngó nghiêng tìm bóng dáng quen thuộc.
" Báo này chắc là bái lá cải rồi.

Anh ấy đi sau anh phải không hihi!"
Thấy ông bà Hoắc cũng vừa kịp đi ra thì anh ta cắn môi, đầu cúi gằm.

Bỗng dưng anh ta quỳ xuống dưới đất.

Giọng run rẩy nhưng rất nghiêm trang.
" Ông bà Hoắc, phu nhân! Báo nói là thật!"
Nụ cười trên môi cô cứng lại rồi dần tắt hẳn.

Ông bà Hoắc sững sờ tới đứng không vững.

Hạ Tiểu Vân thấy Ngôn Luân không có động tĩnh bèn há miệng cười lớn lên.
" Ha ha anh đùa không vui đâu nha.

Chồng tôi đâu rồi, tôi nhớ anh ấy chết đi được! "
Ngôn Luân cắn răng, một giọt nước mắt rớt xuống thềm nhà.

Anh ta đẩy chiếc hũ to ra, giọng như sắp khóc.
" Thống đốc.

...đây ạ!".
 
Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
Chương 53: 53: Muốn Một Mình


Sau khi nghe Ngôn Luân nói ông bà Hoắc không tin vào tai mình.

Ông Hoắc cắn răng đỡ bà Hoắc đang đứng không vững rồi quan sát biểu cảm của Hạ Tiểu Vân.

Bà vì quá sốc đã ngất đi trong lòng ông.
Hạ Tiểu Vân không nói gì cả, có lẽ rằng nỗi đau đã lấn át hết cơ thể cô làm cổ họng không thể bật ra thêm tiếng nào.

Đầu cô đột nhiên trống rỗng, cô hơi lui lại, sự sợ hãi làm cô có cảm giác mình đang rơi xuống một vực sâu hun hút, tối tăm không có gì cả.

Nước mắt cô cứ trào ra như suối, mặt không lộ thứ biểu cảm gì làm cho những quân sĩ ở đó không khỏi xót xa.
Ngôn Luân nén tiếng khóc vẫn cúi đầu rồi nhẹ an ủi cô.
" Phu nhân! Cô..đừng quá đau lòng.

Thống đốc trên trời cũng sẽ mãi...dõi theo cô..mà!"
Đầu cô đau nhức dữ dội trong mắt là một khoảng không vô tận.

Cô...ngã xuống đất và ngất đi.
.....
Chiều ngày hôm đó gia đình Lăng Yên Hòa cũng tức tốc từ nước Y trở về bằng cách nhanh nhất.
Hoắc Yên Thời là người phụ nữ sắc sảo kiên cường nhưng nghe tin xong đã vào bệnh viện cấp cứu vì đau tim.

Giờ đây chỉ có Yên Hòa và Tiêu Hoàng trở về.

Yên Hòa đã khóc suốt quãng đường trở về.

Sự lo lắng cho mẹ con Tiểu Vân còn lớn hơn.
Sau khi tan học mấy đứa trẻ vẫn vui vẻ trở về.

Hôm nay Hoắc Cửu Lăng được điểm cao rất muốn quay về khoe với ba mẹ.

Ba anh em bất ngờ hơn khi mình lại được đưa tới nhà ông bà ngoại.
Bà Hạ ra đón cháu, gương mặt nở nụ cười gượng.
" Các con vào đây với ông bà vài ngày nha.

Mẹ bận không đón các con được."
Ba đứa trẻ cũng ngoan ngoãn theo bà vào nhà.

Thấy ông ngoại ngồi trầm tư hút thuốc Cửu Ái phẩy phẩy làn khói rồi chạy đến cạnh ông.
" Ông ơi Tiểu Ái tới chơi với ông.

Sao ông hút thuốc thế, khó quá đi!"
Ông Hạ vội vã dập tắt điếu thuốc rồi xua tan khói.

Con bé leo vào lòng ông xoa xoa hai má ông.
" Ông buồn thế! Có chuyện gì khiến ông không vui sao?"
Ông Hạ nhìn đứa trẻ hiểu chuyện trong lòng thì không khỏi xót xa.

Ông ra hiệu cho con bé im lặng rồi lặng lẽ nhìn xa xăm.

Cửu Lăng chạy vào bếp tìm kiếm thứ gì để ăn còn Tiểu Ái chạy lên lầu tìm Hạ Tiểu Giai muốn chơi cùng cô ấy.
Hạ Tiểu Giai muốn bù đắp cho các cháu vì việc làm sai của mình nên yêu thương mấy đứa trẻ lắm.

Cô ta cũng đã nhận ra lỗi sai và hiện tại cũng có đối tượng kết hôn do ba mẹ sắp xếp rồi.
Chỉ riêng có Cửu Dạ cảm thấy tình hình rõ ràng là không ổn.

Cậu bé liền kéo tay bà dò xét.
" Bà ngoại! Mẹ con bận gì thế.

Tại sao lại không gửi bọn con ở nhà nội.

Có phải mẹ đang gặp chuyện gì với nhà nội không bà?"
Thấy ánh mắt sáng ngời tinh anh của Cửu Dạ bà Hạ canh cánh trong lòng vì dấu cháu.

Đau lòng nhìn đứa cháu tội nghiệp ôm vào lòng.

Mắt bà rớm lệ càng làm cho Cửu Dạ nghi ngờ hơn.

Thằng bé gặng hỏi.
" Bà không nói với con chứ gì! Con sẽ đi về nhà nội xem."
Bà Hạ thấy Cửu Dạ vùng ra rồi chạy ra ngoài thì bà vội ôm thằng bé lại.

Bà đau lòng lắc đầu.
" Tới thời điểm thích hợp con sẽ biết.

Đừng như thế."
.....
Tại Hoắc gia bây giờ không khí ảm đạm lạnh lẽo tới đáng sợ.

Yên Hòa cùng Tiêu Hoàng vội vã chạy vào.

Ông Hoắc chỉ cúi đầu mắt đỏ hoe.

Bà Hoắc nằm trên ghế xô pha đang được hầu nữ chườm ấm.
" Ông! Bà!"
Thấy Yên Hòa về ông chỉ gật đầu rồi tiếp tục xoa xoa tấm ảnh gia đình.

Yên Hòa thấy bà phát sốt nằm trên xô pha thì chạy đến hỏi han tình hình.

Cô thật sự cũng muốn ngất đi lắm nhưng phải kiên cường để làm chỗ dựa cho Hạ Tiểu Vân vào lúc này.
Theo sự chỉ dẫn của ông ngoại, cô đi lên căn phòng của Hoắc Cửu Thần ở lúc trước.

Gõ cửa mãi không thấy ai trả lời, cô bèn gọi với giọng khàn khàn vì khóc quá nhiều.
" Hạ Tiểu Vân là mình đây.

Lăng Yên Hòa đây mà..".
Tiểu Văn trong phòng đang nằm trong đống chăn cùng với gương mặt cứng đầy nước mắt đã khô lại.

Cô chỉ nói đúng một câu rồi cố gắng nhắm hờ đôi mắt.
" Muốn một mình."
Giọng cô có nhỏ đến thế nhưng Lăng Yên Hòa vẫn nghe được.

Cô cảm nhận được Hạ Tiểu Vân đang không ổn chút nào.

Cô bật khóc ngồi xụp xuống.

Tấm lưng gầy gò tựa vào cửa cùng động tác ôm lấy đầu gối, che miệng lại kìm chế nấc..
 
Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
Chương 54: 54: Tang Thương


Ngày hôm sau đám tang của anh được làm rất đơn giản tại nhà tang lễ lớn nhất thành phố Winter.

Chỉ có người nhà, vài cổ đông cấp cao và các quân sĩ thân cận của anh tới.
Sự ảm đạm bao trùm lên không khí trong phòng.

Bà Hoắc ngồi cạnh linh cữu của anh, mãi tóc được búi gọn ra sau kèm thần sắc đờ đẫn.

Ông Hoắc trong cũng phờ phạc không kém nhưng là trụ cột ông tự dặn lòng phải kiên cường để làm chỗ dựa cho vợ và con cháu.
Một mình ông và Ngôn Luân đứng bên ngoài tiếp khách.

Lăng Yên Hòa ngồi cạnh bà Hoắc tựa lên vai Tiêu Hoàng.
Sự ra đi của anh là một mất mát lớn cho gia đình và cả quân đội.
Trong hai ngày đó Hạ Tiểu Vân dù cho ai nói gì cũng không bước ra ngoài.

Cô kiệt sức nằm ôm đống tranh vẽ hai người.

Những giấc mơ cứ kéo dài vì cô cứ một lúc lại thiếp đi.

Cô muốn ngủ để mơ thấy anh, nhìn thấy nụ cười của anh.

Mơ được cùng anh nắm tay dạo phố, được ôm hôn anh cho thỏa nỗi nhớ.Gương mặt tiều tụy ấy trong khi ngủ vẫn lặng lẽ mỉm cười với đời vì cô đang được mơ mà.Trong mơ có lẽ là tuyệt vời nhất.
Trưa ngày thứ hai cũng là lúc mang tro cốt của anh đi chôn.

Lăng Yên Hòa đập cửa yếu ớt van nài.
" Hạ Tiểu Vân.

Mình van xin cậu hãy ra đây đi mà.

Cậu làm ơn đưa tiễn cậu Thần đi được không.

Hức....Tiểu Vân..

hức."
Tầm 15 phút sau Hạ Tiểu Vân cùng chiếc váy đen tay bồng dài qua gối mở cửa bước ra.

Gương mặt vô hồn tiều tụy kèm đôi mắt đờ đẫn đã làm Yên Hòa như không nhận ra cô nữa rồi.

Yên Hòa đau lòng ôm lấy Hạ Tiểu Vân.

Cô chẳng chút phản ứng vì có lẽ đã khóc hết nước mắt rồi cũng nên.
....
Ba đứa trẻ được ông bà ngoại mặc cho quần áo đen rồi nói sẽ dẫn chúng đi gặp mẹ.
Cửu Ái thật là không thích bộ váy này chút nào, màu sắc cô bé thích nhất là màu hồng mà tự nhiên bà lại mặc cho cô bé váy đen.

Họ cùng với Hạ Tiểu Giai ngồi trên xe cùng tới đám tang.
Hoắc Cửu Dạ và Hoắc Cửu Lăng thấy ông bà ngoại lạ lạ lại còn cho bọn họ mặc đồ đen ngầm hiểu là nhà ông bà nội có đám tang rồi.

Nhưng hai cậu bé ngây thơ sao có thể ngờ rằng đám tang đó là ba...của họ.

Cửu Ái vẫn vô tư chơi đùa với Dì Giai của nó.
Bước tới trước cửa phòng, không khí ảm đạm bao trùm.

Rất nhiều quân sĩ đứng ở đó.

Hạ Tiểu Vân được hai quân sĩ đỡ, mặt cô cúi gằm, cơ thể như không sương.
Thấy không ổn ba mẹ Hạ đã bảo Tiểu Giai đưa mấy đứa nhóc ra ngoài chờ trước khi để tụi nó thấy bộ dạng của mẹ.

Tiểu Giai dùng tốc độ ánh sáng ôm chặt Cửu Ái mà chạy ra.

Nhưng...Hoắc Cửu Dạ và Hoắc Cửu Lăng hai đứa nó đang dùng hướng mắt về phía đoàn người đen từ trên xuống dưới.

Thấy mẹ như vậy Cửu Dạ hất văng tay bà ra rồi chạy tới chỗ mẹ.

Hoắc Cửu Lăng không hiểu gì cũng chạy theo anh làm ông bà Hạ cuống lên chạy theo.
Cửu Dạ phanh gấp lại rồi vén ngước lên nhìn mẹ.

Đúng đây là mẹ cậu rồi nhưng...mặt có hóp hơn và mặt nhợt nhạt đến đáng sợ.

Hạ Tiểu Vân thấy con thì khụy xuống ôm lấy Cửu Dạ.

Gương mặt cô phờ phạc, dường như cơ mặt đã cứng lại không thể khóc thêm nữa.
Hoắc Cửu Dạ sững sờ nhìn thẳng vào bức di ảnh trên bàn thờ sau lưng mẹ, kế đó là bà nội đang ngồi tựa vào.

Cậu bé chợt thấy lòng mình quặn thắt, dụi dụi mắt hai cái rồi nhìn lại...nhưng bức ảnh đó vẫn là gương mặt của ba cậu.
Tất cả các cử chỉ của cậu ai nhìn vào cũng thấy đau xót.

Cậu bé chớp mắt nhanh chóng nhưng...thật sự không có gì thay đổi.

Cảm giác của cậu như rơ xuống vực thẳm không đáy.

Cậu bé....còn chưa kịp ôm ba cái nào.

Ba chưa cùng cậu chơi bóng đá cơ mà.

Thái độ thờ ơ của cậu đối với ba là thế nhưng thật sự cậu bé là người mong được gặp ba nhất.

Cậu thật sự rất ít rơi nước mắt vì bản thân luôn nhủ phải mạnh mẽ để bảo vệ mẹ và các em nhưng...cậu đang khóc.

Nước mắt rơi xuống ướt vai Hạ Tiểu Vân, cậu gục vào vai mẹ nhẹ nhàng nấc lên từng hồi.

Tiểu Vân mím môi ôm chặt lấy con trai, cô thương con cũng cố cắn răng không để mình khóc.
" Con không muốn tin..hức..hức!"
Cậu bé thủ thỉ hỏi mẹ trong tiếng nấc, dù kiên cường như thế nào cậu bé cũng chỉ là đứa trẻ thôi.
Hoắc Cửu Lăng cũng thấy di ảnh anh rồi, cậu bé hiểu ra chứ! Cậu mếu máo không kìm nổi mà khóc thét lên trong lòng ông ngoại.

Vừa khóc cậu vừa hét lớn gọi ba
" BA! BA!BA! Hhuhuhhuu..."
Ai ở đó cũng đau lòng mà lén gạt nước mắt.

Khung cảnh tang thương ấy ghi lại dấu ấn mất mát to lớn với thật nhiều con người.
.......
 
Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
Chương 55: 55: Hoắc Cửu Thần Còn Sống


Sau lễ tang của anh được 1 tháng mọi thứ dường như cũng dần trở lại quỹ đạo của nó.

Hai cậu bé dần trở nên trầm mặc hơn còn Tiểu Vân tới bây giờ vẫn không cười nổi.

Cô thường xuyên gặp ác mộng nên bị thiếu ngủ.

Mỗi khi Tiểu Ái hỏi lý do ba không gọi cho con bé nữa Tiểu Vân thường nói là ba bận nên không có thời gian gọi.

Thái độ gượng ép nụ cười trên mặt ấy vẫn có thể làm cho Cửu Ái tin.

Cô bé thật sự quá ngây ngô và đơn thuần.
Một ngày nọ, Ngôn Luân trong lúc bù đầu bù cổ làm nốt những phần việc của Hoắc Cửu Thần thì nhận được cuộc điện thoại từ số lạ.

Anh không để ý mà vừa đưa ly cà phê đã nguội lạnh từ lúc nào vừa nghe.
Một chất giọng ngỡ như không bao giờ có thể nghe lại vang lên.
" Ngôn Luân! Là tôi!"
Phụt.
Ngôn Luân ho sù sụ không tin được vào tai.
" TH...TH..THỐNG ĐỐC NGÀI CHƯA CHẾT VẬY CHỖ TRO CỐT...! "
Người đầu dây bên kia nói với giọng xác nhận bằng giọng khó nhọc.
Thật ra là sau khi tới nơi máy bay nổ, tiến vào khoang dành riêng chi một mình Hoắc Cửu Thần anh đã thấy vài xương cốt của người nào đó trong khoang liền nghĩ ngay là Hoắc Cửu Thần nên mang đi hỏa táng.

Anh ta thắc mắc với Hoắc Cửu Thần bằng giọng nghẹn ngào.
Hoắc Cửu Thần nói rằng anh đã bị văng vào một bụi cây lớn và bị đống gỗ che mất hai ngày.

Khi anh đang không thể chịu nổi nữa thì người dân trên đảo đó đã đưa anh đi cấp cứu.

Chỗ xương cốt cậu ta thấy chắc là của một quân sĩ vào khoang để mang cà phê cho anh.

Nói đến đây Ngôn Luân nói với giọng phấn khởi.
" Thế bây giờ ngài ra sao rồi? Đang ở đâu để tôi cho người tới đưa ngài về lại đây.

Tiện thể tôi sẽ báo ngay với Phu nhân và gia đình ngài cho họ phấn khởi nhé."
Hoắc Cửu Thần hắng giọng gấp gáp.
" Đừng! Cho đến khi tìm được thủ phạm gài bom thì không được nói ra.

Tôi hiện tạng đang trị thương tại làng X đảo Y, không cần người nào tới đây đâu.

Truy tìm thủ phạm cho nhanh ."
Tại làng X, Hoắc Cửu Thần sau khi gọi cho Ngôn Luân xong anh khó nhọc ngồi dậy.

Thật sự không đơn giản như lời anh nói, anh đã bị gãy hai cái xương lưng, Chân cũng bị ảnh hưởng không nhẹ tạm thời khó di chuyển,vùng đầu bị va đập nhưng không đáng kể.

Quan trọng là..anh thật sự đã nhớ ra mọi chuyện nhờ sự việc này.

Sự khao khát muốn gặp lại Hạ Tiểu Vân làm anh thiếu chút nữa là lao về gặp cô.
Gia đình đã cứu giúp anh là một gia đình khá giả.

Người con gái của gia đình này được mệnh danh là người con gái đẹp nhất làng.

Cô mang xưng danh Tuệ Mẫn.

Cô ấy đã bị anh hút hồn ngay từ cái nhìn đầu tiên lúc anh trên giường bệnh.

Ngày nào cô cũng tận tay pha nước ấm cho người làm lau người giúp anh rồi cô tận tay bưng thức ăn vào cho anh chỉ muốn được trò chuyện với anh nhiều hơn.
" Anh ăn cơm tối đi! Em hôm nay dặn đầu bếp nấu nhừ thịt hầm đấy." Tuệ Mẫn cười
ngọt ngào rồi xúc một thìa cháo đưa tới trước miệng anh.

Anh dùng tay của mình đỡ lấy thìa cháo trong tay cô.
" Cảm ơn cô Tuệ.

Tôi có thể tự ăn được."
Giọng điệu lạnh nhạt của anh làm cho Tuệ Mẫn khó chịu nhăn mặt.
" Hãy gọi em là Mẫn Mẫn.

Em ra ngoài đây, sẽ vào thăm anh sau!"
Nói xong cô ta ra ngoài mang theo vẻ mặt cực kì uất ức.

Anh biết rõ là cô ta có ý với mình, dù đây có là ân nhân của mình đi chăng nữa anh cũng sẽ lựa lúc mà nói với cô ta chuyện mình đã có vợ con..
 
Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
Chương 56: 56: Dũng Sĩ Dẹp Loạn


Đã mấy tháng trôi qua, vết thương của anh cũng đã gần như là bình phục hoàn toàn.

Những cư dân trên hòn đảo đều không biết anh là ai nên họ đối xử với anh thân thiết lắm.
Hoắc Cửu Thần sau khi đi lại được thì hầu như hôm nào cũng ra ngoài dạo chơi cho khuây khỏa.

Dù đã 40 tuổi nhưng sự tuấn tú của anh không thể che dấu, người ngoài nhìn vào không thể đoán ra tuổi anh.

Có vài ông cụ hàng xóm còn hay trêu ghẹo gọi anh là cậu trai mới lớn.
Ở nơi chợ thôn quê tấp nập có ông bác mở quán nhậu, quán ăn hay chơi cờ tướng với Hoắc Cửu Thần.

Anh dù giỏi tới đâu thì ở đây vẫn thua xa ông bác ấy.
" Haha Tiểu tử này, ta lại thắng rồi nha!"
Ông ấy cười lớn rồi vỗ vay Hoắc Cửu Thần.

Anh cười trừ rồi tỏ ra thất vọng.

Đang vui vẻ cười nói với ông bác thì có một đám khách tới.

Nhìn trông vô cùng bặm trợn và lôi thôi.

Có tên đi đầu mặt mũi trông cũng ghê gớm ra phết, mặc áo phanh ngực lôi thôi ngoác miệng ra cười ha hả.

Ngay sau đó là một cậu trai tầm khoảng 20 tuổi có khuôn mặt điển trai sắc sảo khác hoàn toàn so với các tên đi kế.

Họ ngồi xuống bàn mà nói chuyện cười đùa ầm ĩ làm cho nhiều khách khác rời đi.

Một người hét lên gọi món.
" Cho 8 chai bia và 5 đĩa lạc rang, 3 đĩa mực, thêm 2 bát bún."
Ông bác đứng dậy gọi thêm nhân viên rồi họ cùng làm đồ ăn.

Hoắc Cửu Thần bị thu hút đặc biệt bởi cậu trai trạc 20 tuổi mặt mũi sáng sủa.

Anh cứ nhìn vào hội nhóm đó mà quan sát.

Thấy rằng có vẻ cậu đó giống đang bị dồn ép, hay có địa vị thấp trong đám đấy.

" Đồ ăn ra đây rồi !"
Sau hơn 20 phút thì ông bác Tần bê dần đồ mà họ gọi ra bàn.

Sau khi ông bác quay lại chỗ Hoắc Cửu Thần thì cười cười vỗ vai anh.
" Tiểu Hoắc ! Cháu đang nhìn gì vậy?"
Anh lắc đầu rồi lại cùng bác Tần tiếp tục chơi cờ.
.....
AAAA
" Ông chủ đâu ra đây gặp tôi!"
Tên mặt sẹo nào đó quát lớn lên rồi tiếp theo đó là tất cả đập bàn đứng dậy.

Tất cả mấy nhân viên trong quán ông đều rụt rè tránh xa họ.

Ông Tần điềm đạm bước tới hỏi.
" Có chuyện gì thế ?"
Tên kia hằng giọng " Con gián này trong bát bún của tôi.

Lão định xử lý như nào!"
Ông Tần hơi nhướn mày.
" Sao có thể chứ! Quán tôi trước giờ làm ăn sạch sẽ uy tín có tiếng mà!"

Một tên nói như hét vào mặt ông.

" Mẹ kiếp! Ý lão là bọn này cố tình để con gián vào?."
Lão Tần chưa kịp nói thì có một tên lại nói.
" Thôi xem như là xui, về bọn mày!"
Ông bác Tần vội vàng chặn trước mặt họ rồi nói.
" Các anh chưa trả tiền!"
Một tên đấy mạnh lão xuống rồi quát.
" Mẹ nó chứ lão già chết tiệt này đã làm ăn không ra gì mà đòi lấy tiền nữa hả? Cút cho ông!"
Hoắc Cửu Thần thấy tình hình không ổn anh đứng dậy định đi tới thì nhận được ngay ánh mắt của ông Tần ra hiệu mặc kệ ông.

Ông Tần khó nhọc đứng lên rồi lại chắn ở đó.

Tên mặt sẹo không kiên nhẫn nổi bèn ra lệnh cho đàn em đập phá quán.

Chúng hất tung bàn gỗ rồi đạp gẫy ghế.
Hoắc Cửu Thần lúc này nắm chặt lấy bàn tay đi tới chỗ tên mặt sẹo đấm cho hắn một phát thì những tên khác lao tới anh ngay.
Anh đạp vào bụng tên đang phi tới rồi nhấc tên mặt sẹo quăng vào tên đang phi tới tiếp theo.

Lần lượt lần lượt mấy tên đó đã nếm trải từng cú đấm của anh.

Chưa tới 1 phút Hoắc Cửu Thần đã cho tất cả nằm sõng soài trên đất ôm cơ thể.
Chỉ trừ cậu trai kia chỉ đứng một góc khoanh tay xem phim hành động thực tế.

Bà con trong chợ tới xem bu đông còn vỗ tay hoan hô cho anh.

Họ nhìn anh bằng con mắt ngưỡng mộ rồi hô to tán thưởng anh như là một "" DŨNG SĨ DẸP LOẠN""
Đám này hoành hành ở đây cũng lâu rồi nhưng nay mới có dịp được tẩm quất cho chừa tới già.
Hoắc Cửu Thần xoay xoay cổ tay, hướng đôi mắt sâu thẳm lạnh lẽo tới lũ côn đồ yếu ớt dưới đất.

Đúng là lâu rồi anh mới được hoạt động gân cốt.

Lũ này chắc là bước lộn chân ra đường nên mới gặp phải anh.

Anh hắng giọng hỏi tên mặt sẹo:" Tao hỏi lần cuối mày bỏ con gián vào đúng không ?"
Hắn ta lắc đầu nguây nguẩy sợ hãi cúi thấp mặt.

Hoắc Cửu Thần lại giẫm lên bàn tay hắn bất thình lình làm cho hắn hét lên đau đớn.

" Là tên đó đã bỏ con gián vào nhằm vu oan cho ông chủ để quỵt tiền.

Nhiều quán khác cũng đã bị họ tới quỵt tiền nhưng lần này chắc cũng chừa rồi!"
Cậu trai đi từ góc tường ra cười nửa miệng nói với Hoắc Cửu Thần.

" Mẹ kiếp thằng A Tự mày dám phản tao!"
 
Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
Chương 57: 57: End Ss1


Sau khi lũ kia rời đi thì Hoắc Cửu Thần mới gọi cậu trai tên A Tự tới nói chuyện với anh.

Họ chào bác Tần rồi vừa đi bộ vừa nói.

" Cậu sao lại theo bọn chúng đi lừa người chuộc lợi.

Rõ ràng tướng tá mặt mũi cậu có thể làm nhiều nghề khác!"
Hoắc Cửu Thần đút tay vào quần mắt nhìn xa xăm hỏi A Tự.

" Anh là ai thế?Hình như không phải người ở đây!"
Hoắc Cửu Thần nhướn lông mày nhìn về phía cậu ta.

" Tôi hỏi mà cậu không trả lời lại còn hỏi lại tôi?"
" Tôi đi theo họ đơn giản chỉ để xem trò vui, cuộc đời nhàm chán quá mà!" A Tự nhún vai.

Hoắc Cửu Thần có chút bất ngờ khi thấy thái độ bất cần của A Tự.

Anh lại hỏi.

" Cậu bao nhiêu tuổi?"
" 21! Còn anh?"
" 41!"

A Tự chắp tay tỏ vẻ thán phục nói:" Thật nể phục đại hiệp nha! Anh đã bốn chục rồi mà sương cốt còn tốt hơn tôi! Thật là bái phục bái phục à nha!"
Hoắc Cửu Thần phì cười rồi gật gật đầu.

" Cậu được đấy! Tôi già hơn cậu nhiều được chưa!".

" Em tên là Ưng Tự! sau này em muốn theo anh học võ!" A Tự cúi gập người 90 độ với Hoắc Cửu Thần.

Hôm nay anh rất khâm phục Hoắc Cửu Thần và muốn anh dạy võ cho mình giỏi được như vậy.

Hoắc Cửu Thần cười cười xua tay:
" Được! "
Quay lại với gia đình Hạ Tiểu Vân sau đám tang Hoắc Cửu Thần 1 tháng.

Cuộc sống dần trở lại quỹ đạo nhưng Hạ Tiểu Vân vẫn chưa thích nghi được cuộc sống không có anh.

Một buổi tối sau đám tang Hoắc Cửu Thần vài ngày.

Cô bước vào trong phòng sau khi dỗ con ngủ.

Cô vừa mệt mỏi vừa đi vào phòng.

Sau khi mở cửa phòng cô liền theo thói quen mà nằm lên giường.

Vén góc chăn nằm xuống rồi cười cười vươn cánh tay ra chỗ nằm bên cạnh theo thói quen.

Nhưng...cánh tay rơi xuống giường.

Cô xoa xoa chỗ nằm ấy lặng im một chút rồi bật cười gọi lớn.

" Cửu Thần anh chưa tắm xong hả?"
Nhưng bên trong nhà tắm tắt điện im ỉm.

Cô lại cười lớn cứ như là đang đùa vui lắm.

" Hahah em thua rồi! Anh đừng trốn nữa.

Ra đây đi mà.

Em thật sự...thua rồi!"

Vừa nói nước mắt cô vừa lã chã rơi xuống tấm chăn.

Cô lại tự lừa dối bản thân rồi! Đang cố gắng ép bản thân cô phải tin rằng....!anh chỉ đang trốn thôi.

Vẫn chưa rời bỏ cô, và..rời bỏ thế giới này mãi mãi đâu nhỉ.

Bên ngoài trời lại sấm chớp đùng đùng mưa lớn kéo tới và tuyết ngừng rơi.

Cô lạnh lẽo như điên như dại kéo chăn kín người cố gắng cảm nhận hơi ấm.

Sao lại lạnh thế này! Là trái tim cô lạnh hay là trời lạnh.

Hạ Tiểu Vân nhắm mắt thật chặt ép mình ngủ đi nhưng đầu lại hiện lên hình ảnh cô và anh ôm nhau nằm trong chăn, bên ngoài là mưa rất to.

Cô như muốn phát điên nhưng rồi cô lại bật khóc.

Cô ôm mặt khóc nấc lên, trái tim tan nát đau đớn như kiệt sức mà không muốn đập nữa.

Cô bỗng nhiên ngừng khóc,lật chăn ra và bước tới bàn trang điểm.

Gương mặt vô hồn đẫm lệ nhìn vào trong gương.

Cô bỗng nhiên đứng lên rồi vừa gào thét vừa hất đổ son phấn mọi thứ trên bàn.

Hạ Tiểu Vân như mất hết lý trí, cô ngồi xuống nền nhà lạnh lẽo, cầm mảnh thủy tinh từ chiếc bình hoa vỡ lên.

Cô nở nụ cười chua sót nhìn vào cổ tay mình.

Hạ Tiểu Vân trong đầu bây giờ chỉ còn ý nghĩ muốn ra đi để gặp Hoắc Cửu Thần trên trời mà thôi.

Lý trí mất hết, cô giơ tay cứa mạnh vào cổ tay.

Một dòng máu đỏ chảy ra và người con gái bé nhỏ của anh nằm vật trên mặt đất lạnh lẽo....1
__End Ss1__
Lời tác giả:33
Còn tiếp nhé các độc giả.

Mình sẽ viết tiếp ngay dưới chương này nha.

Cảm ơn các độc giả đã luôn ủng hộ truyện của mình.

Nhất là các độc giả đồng hành cùng Vãn từ những chương đầu tiên.

Một lần nữa Vãn xin cảm ơn và hứa sẽ ra chương mới nhanh thôi.

Chẳng qua Vãn thích chia ra làm 2 phần ý mà.

Bật mí xíu nè, phần 2 sẽ là sự trở lại của Hoắc Cửu Thần và sự trả thù của Hạ Tiểu Vân..
 
Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
Chương 58: 58: Ngoại Truyện Noel Merry Christmas


" A ba ơi cây thông noel này cao quá con muôn được được cắm ngôi sao lớn lê n đỉnh cây." Cửu Ái nắm tay Hoắc Cửu Thần chỉ chỉ về phía cây thông ở Quảng Trường Winter.

Hôm nay là giáng sinh, trên đường tấp nập người người qua lại.

Gương mặt ai cũng hiện lên ý cười rõ ràng.

Những cặp đôi chờ nhau trước nhà ga, sân bay.

Lại những gia đình cùng nhau quay quần bên bàn tiệc giáng sinh.

Gia đình Thống đốc của chúng ta cũng như bao nhà khác.

Họ cũng cùng nhau dạo phố rồi quây quần bên bàn ăn.

Hạ Tiểu Vân đang đứng trước cây thông tạo dáng liên tục.

Cửu Lăng hăng hái cầm máy ảnh căn góc chụp ảnh cho mẹ thật đẹp.

Ước mơ của cậu bé sau này là làm cao thủ karate nhưng dòng đời đưa đẩy phải làm nhiếp ảnh gia cho mẹ mình.

Cửu Dạ ngồi đại xuống một cái ghế đá ngắm nghía phong cảnh xung quanh chờ mọi người.

Cửu Ái kéo áo ba muốn được bế lên cao hơn để ngắm cây.

" A! Mẹ đứng chắn cây thông của con!" Cửu Ái bĩu môi xua tay với Tiểu Vân.

" Ai da con gái à, con đang dùng chồng của mẹ thì phải để mẹ tìm thú vui khác chứ".

Tiểu Vân véo cái má hồng hồng của con gái rồi nháy mắt.

Con bé quay lại ôm cổ Hoắc Cửu Thần dụi mặt vào ngực ba rồi cằn nhằn.

" Ôi trời ơi! Ba là của con mà tối ngày mẹ kêu con dành của mẹ hoài vậy!"
Thấy thái độ với cách nói chuyện này của con bé, cô và anh không hẹn mà cùng nhìn nhau rồi phá lên cười.

HAHA
" Con học đâu kiểu nói chuyện này vậy haha.." Tiểu Vân véo véo má con bé cười rũ rượi.

Con bé hất tay cô ra, giận dỗi lơ đi.

" Ba ơi con thích cây thông này!"
Hoắc Cửu Thần chỉ lên ngọn cây dõng dạc nói:" Con gái thích hả? Mai ba mua cho con cây lớn hơn trưng ở nhà mình nha!"
Tiểu Vân:"????"
Cửu Ái:" Thật hả ba! Yeahhh!"
Tiểu Vân:"..." Cạn lời thật chứ.

Hạ Tiểu Vân bế con gái thả xuống dưới đất rồi chỉ ra chỗ Cửu Dạ.

" Anh Dạ đang ngồi một mình trông buồn quá nhỉ, con với anh Lăng của con ra chơi với anh đi!"
Con bé ngoan ngoãn gật đầu rồi cầm tay Cửu Lăng chạy ra chỗ anh cả.

Hoắc Cửu Thần vén mái tóc dài của cô qua tai, ngắm nhìn gương mặt này một lúc.

Cô bỗng nhiên ôm anh tựa mặt vào ngực anh nhớ lại noel năm 16 tuổi của mình.

" Em kể anh nghe nha! Năm em 16 tuổi em có bạn trai đấy! Nhưng bị phản bội ngay tại nơi này...."
Chuyện là...!
Năm cô chỉ là một cô gái 16 tuổi chưa trải sự đời là bao, chưa nếm trải sự ly biệt, sự đau đớn day dứt nên mang đôi mắt long lanh trong sáng nhìn lên cây thông noel ở Quảng Trường này.

Hôm ấy cô một mình ra đường chỉ mong chờ tìm thấy hình bóng của một cậu bạn mà cô thích.

Hạ Tiểu Vân từng thích một bạn nam năm 16 tuổi, nhưng mối tình đã không thành lại còn bị phản bội ngay trong ngày noel.

Hồi đó Hạ Tiểu Vân và bạn nam Nghiêm Chiến Việt thích nhau.

Chỉ là gia đình cô không biết họ trong mối quan hệ yêu đương.

Tình yêu hồi đó trong sáng, hai người chỉ nắm tay, dù chỉ là một cái ôm cũng còn chưa có với nhau.

Tối hôm noel năm đó, Hạ Tiểu Vân gửi thư mời Nghiêm Chiến Việt tới quảng trường Winter cùng ngắm cây thông, ngắm pháo hoa nhưng cậu chưa hồi đáp.

Cô vẫn rất vui vẻ chuẩn bị đồ đẹp ra quảng trường và nghĩ rằng Chiến Việt sẽ đến.

Cô trong lòng vui sướng, chạy xung quanh kiếm tìm bóng hình cậu bạn trai.

RING RING RING!
Tiếng chuông điện thoại từ trong túi sách kêu lên, cô thấy tren Chiến Việt hiện lên thì vui sướng mà nhấn nút nghe.

Chưa liên tiếng hỏi là cậu đang ở đâu thì Chiến Việt đã lên tiếng trước, giọng nói của một cậu trai mới lớn.

" Alo Tiểu Vân! Hôm nay mẹ mình ngã cầu thang, mình phải ở nhà, xin lỗi!"

Tiểu Vân không những không trách mà còn an ủi cậu:" Không sao cả! Cậu gửi lời hỏi thăm của tớ tới dì nhé! Chúc cậu giáng sinh an lành!"
Tút tút....!
Chiến Việt đã cúp máy rồi! Tiểu Vân ngây ngô nghĩ rằng cậu chắc là vội chăm mẹ nên cúp máy nhanh.

Cô nên về nhà hay ở đây dạo chơi nhỉ? Dù sao cũng tới rồi mà, chơi lát rồi về! Ngồi ở ghế đá hờ hờ hơi vào bàn tay đang lạnh cóng của cô thì bỗng dưng thấy mọi người xung quanh đứng lại rồi ngước mặt lên trời.

Có lẽ pháo hoa sắp bắn.

Tiểu Vân cũng hí hửng cười tít mắt xen vào đám đông hưởng ứng không khí.

Pháo hoa bắn rồi, đôi mắt trong veo của cô như phản chiếu những họa tiết tuyệt sắc của pháo hoa.

Đang xem thì đám đông hơi di chuyển dàn ra, mắt cô chợt lia thấy mốt khe hở giữ đám đông.

Thịch! Thịch!
Tiếng tim cô đập nhanh khó tả, mặt sa sầm lại.

Đôi mắt trong veo long lanh ánh nước chỉ trực trào ra.

Đó là hình ảnh Nghiêm Chiến Việt và Thân Dư Hân đang hôn nhau.

Cái gì đang xảy ra trước mắt cô vậy? Cô cố dụi mắt để phủ nhận sự thật bạn trai và bạn thâm đang hôn nhau.

Thân Dư Hân chơi thân với cô 3 năm rồi.

Cô không muốn nói gì với họ nữa cả.

Thật sự những con người này chẳng đáng để cô mở miệng bố thí cho vài câu.

Tiểu Vân cắn môi quay bước đi.

Hiện tại...!
Tiểu Vân:" Đó là lý do em không còn dám chơi thân với ai, cho tới khi gặp cháu gái anh đấy!"
Thấy Hoắc Cửu Thần trầm mặc, đôi mắt hờ hững đem chút giận dữ.

Tiểu Vân cười cười kiễng chân, dùng hai bàn tay bao lấy khuôn mặt điển trai phong lưu của anh rồi kéo thấp xuống gần mặt mình.

" Ông xã! Anh đừng nói ang ghen với cậu bạn đấy của em nha!"
Hoắc Cửu Thần có chút hậm hực:" Sao em không cho cậu ta một bài học mà phải chịu ấm ức như thế.

Cậu ta hiện tại còn liên lạc với em không để anh cho cậu ta một bài học.

"
Thấy anh có chút manh động cô liền ôm lấy cánh tay anh.

" Oái! Ông xã à! Anh định trả thù cậu ta hả? Trời ơi anh trẻ con quá đi mất!
Khóe miệng anh hơi nhếch lên tạo thành đường cong tuyệt đẹp.

Anh ho nhẹ rồi nói: " Đùa với em thôi! Anh còn phải cảm ơn cậu ta vì đã bỏ lỡ một bông hoa truyệt vời nên anh mới có phúc được chăm sóc bông hoa ấy cả đời."
Tiểu Vân giả bộ quay đi, cười như có như không:" Ai thèm ở với anh cả đời!".

Nhanh‎ mà‎ không‎ có‎ quảng‎ cáo,‎ chờ‎ gì‎ tìm‎ nga????‎ ~‎ T????uMT????UY????N.ⅴn‎ ‎ ~
Anh quay mặt cô lại, hôn mạnh lên đôi môi của cô mặc dù ở đây rất nhiều người.

Hạ Tiểu Vân nhanh chóng đẩy anh ra rồi cười cười gọi các con lại.

Cô nhận lấy máy ảnh từ tay Cửu Lăng rồi nhờ một cô gái chụp giúp gia đình cô một bức ảnh.

Hoắc Cửu Thần bế Cửu Ái trên tay, bên cạnh anh là Cửu Dạ ngại ngùng nắm vạt áo anh.

Hạ Tiểu Vân ôm eo Hoắc Cửu Thần, tay kia nắm tay Cửu Lăng.

" Tôi đếm nhé.

Gia đình đẹp quá đi! ".
 
Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
Chương 59: 59: Sẽ Mạnh Mẽ Hơn


Trong bệnh viện X, Một cô gái có mái tóc chấm eo, gương mặt hơi chợt nhạt với đôi mắt lạnh lẽo cũng không làm nhạt đi vẻ thanh tú của cô.

Hạ Tiểu Vân sau khi tỉnh lại trong bệnh viện cô không nghĩ là mình mạng lớn đến vậy.

Cô tựa lưng vào thành giường, nhìn ra bên ngoài bầu trời trong xanh.

Một tia nắng ấm áp nhẹ chiếu vào trong phòng, nhưng tại sao lòng cô lại lạnh lẽo đến thế.

Quay lại đêm hôm cô tự sát...!
Sau khi Tiểu Vân ngã vật trên nền đất lạnh lẽo thì cùng lúc ấy Ngôn Luân và Yên Hòa tới tìm cô.

Yên Hòa muốn tới đây với cô tới khi nào tình thần cô bình ổn.

Ngôn Luân được Hoắc Cửu Thần căn dặn phải bảo vệ cô và các con của hắn nên anh tới thăm dò tình hình mỗi tối.

Lặng Yên Hòa gõ cửa phòng của cô nhưng không thấy động tĩnh gì.

Cô thử ấn nút trên cửa thì nó tự động mở ra.

Căn phòng hơi thoang thoảng mùi máu làm Yên Hòa trở nên lo lắng.

Cô lao vội vào thì thấy Hạ Tiểu Vân nằm trên sàn, máu trên cổ tay không ngừng chảy ra.

Á Á Á Á Á!
Thấy tiếng hét thất thanh của Yên Hòa Ngôn Luân vội vã lao như tên vào trong phòng.

Anh bàng hoàng khi thấy cảnh tượng trước mắt, Yên Hòa ngồi ngồi dưới đất ôm Tiểu Vân trên vũng máu.

Không chần chừ anh bế Hạ Tiểu Vân chạy như bay xuống dưới xe, vừa chạy anh vừa hô hào cho người làm ngoài sân.

Yên Hòa cũng chạy theo ngay sau.

Ngồi ngoài phòng cấp cứu, Ngôn Luân mồ hôi nhễ nhại cộng thêm áo dính mảng máu lớn.

Yên Hòa sau khi gọi điện cho người thân tới thì cũng ngồi co ro ôm lấy cơ thể đang run rẩy.

Nước mắt cô lã chã rơi xuống, cô ôm mặt sợ hãi tột độ.

Một lúc sau Tiêu Hoàng cùng ông bà Hoắc ông bà Hạ hấp tấp lao đến.

Thấy Yên Hòa ôm mặt khóc, Tiêu Hoàng toan chạy đến ôm lấy cơ thể bé nhỏ ấy.

Anh vùi mặt cô vào lồ ng ngực mình, ra sức vỗ về.

" Đừng sợ! Có anh đây rồi! Tiểu Vân sẽ không sao đâu!"
Sau khi bình tĩnh lại, Yên Hòa kể lại sự việc mà mình thấy.

Cuối cùng họ bảo Tiêu Hoàng và Yên Hòa về dinh thự Thống đốc chăm sóc mấy đứa nhỏ, hai ông trở về nhà trước còn hai bà Hoắc, Hạ ở lại chờ cô tỉnh lại.

Trở về thực tại...!
Bà Hạ cùng bà Hoắc bê trái cây và túi đồ bước vào.

" Tỉnh rồi?" Bà Hạ nói khẽ.

Ngôn Luân đi ngay phía sau, anh đứng ở cửa ra vào.

Tiểu Vân không đáp nhưng hỏi lại.

" Là anh cứu tôi?"
" Vâng" Ngôn Luân đáp khẽ vì sợ đả kích tới cô.

Bỗng nhiên Hạ Tiểu Vân hất tung chăn lao tới đứng trước mặt Ngôn Luân quát lên.

" Tôi cần anh cứu à! TÔI MUỐN THEO ANH ẤY...! Sao không để tôi chết luôn đ.."
BỐP!
Một cái tát mạnh đáp thẳng xuống mặt Hạ Tiểu Vân khiến cơ thể chưa hồi phục của cô ngã xuống đất.

Bà Hoắc hốt hoảng quỳ xuống đất đỡ lấy cơ thể cô.

Cô không tin được ngước mắt lên nhìn người vừa tát mình.

" Đồ ích kỷ! "
Là bà Hạ đã tát cô.

Bà giận dữ mắng.

" Sao mày ích kỷ thế! Mày chết rồi con mày ai lo! Đầu óc mày không bình thường sao! HẢ!"
Bà Hạ bắt đầu mắng cô, chỉ trích cô là con người nhu nhược không chính kiến.

Chẳng suy nghĩ cho con cái.

Vừa mắng, nước mắt bà vừa rơi lã chã.

Bà đánh cô mắng cô thì trong thâm tâm còn đau gấp ngàn lần cô.

Phải nói cho cô hiểu ra, lưu thông suy nghĩ.

" Mày muốn con mày mất cả ba lẫn mẹ mày mới vui hả?"
" Ngôn Luân nói rằng có người đặt bom vào máy bay Hoắc Cửu Thần! Mày không muốn tìm ra thủ phạm sao?"
Hạ Tiểu Vân cúi đầu không nói.

Cô đúng là ích kỉ thật đấy.

Được rồi từ bây giờ cô sẽ không đau khổ nữa.

Phải mạnh mẽ để trở thành chỗ dựa cho con cái cũng như nhất định phải trả thù cho chồng.

Cô cười nhạt một nụ cười nhạo báng bản thân sau đó gạt nước mắt dứt khoát đứng dậy.

" Con cảm ơn mẹ! Con sẽ không day dứt mãi nữa, sẽ sống vì con cái.

Và trả thù cho chồng con!".
 
Back
Top Dưới