Ngôn Tình Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời

Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
Chương 20: 20: Tôi Là Vợ Hợp Pháp Của Anh Ấy Biết Chưa


Cô chán chường ngồi buồn rầu dưới một gốc cây chờ mọi người tập hợp đủ để lên xe.

Yên Hòa do dậy muộn nên mãi chưa ra.

Một bàn tay to lớn kéo đầu cô vào lòng.

Tiểu Vân giật mình đẩy mạnh người đó ra.
Anh làm gì vậy? Có ai thấy thì sao?"
Hoắc Cửu Thần xoa xoa ngực mình nhưng sau đó vẫn cứ ôm cô mặc cho cô có đẩy cái mặt anh tới méo mó.

Trong đầu Tiểu Vân bây giờ quên béng chuyện kia mà chỉ nghĩ tên này càng ngày càng lưu manh.
" Buông em ra đi mà!"
Cô bất lực áp mặt vào mặt anh năn nỉ.

Hoắc Cửu Thần xoa xoa mặt mình, cười mãn nguyện rồi buông tay đứng lên.

Lúc này từ đâu đó mấy bạn nữ thấy cô ngồi một mình thì đứng gần đó nói móc nói méo.
" Haizz tình nhân của Thống Đốc kìa!"
"Đúng là trơ trẽn ghê ha! "
" Chắc leo lên giường Thống Đốc chứ gì! Vừa nãy mình thấy Thống Đốc đứng lên từ chỗ ngồi của cô ta đó!"
Tiểu Vân đâu có điếc, cô nghe hết chứ! Thật sự quá đủ rồi, mặc kệ người ta bàn tán hay gì cô vẫn phải rửa oan cho mình.

Cô đứng dậy chạy đuổi theo Hoắc Cửu Thần rồi bắt lấy tay anh chạy về phía mấy người kia trước sự ngỡ ngàng của toàn thể quân sĩ và học sinh trên sân.
Ba cô bạn kia thấy Thống Đốc đứng trước mặt thì lùi lại.

Tiểu Vân vừa thở vừa lấy tay trái của mình cầm tay phải anh giơ lên rồi nhếch mép.
" Mấy cậu thấy rồi chứ, hai chiếc nhẫn giống nhau chứ! Tôi là vợ hợp pháp của anh ấy biết chưa? Loan tin bậy bạ nữa thì đừng có trách!"
Tất cả mọi người đều á khẩu trước đó hành động trẻ con của cô.

Nhưng ai đó đang thầm cười trong lòng nhưng vẫn cố tỏ ra bình thường nhất có thể.
" S..sao có thể? Cô nói láo!"
Hoắc Cửu Thần lên tiếng.
" Cô ấy nói không sai!"
Anh nói chỉ vỏn vẹn vài chữ ngắn gọn sau đó quàng cổ cô rời đi.

Không thể ngờ tới Thống Đốc lạnh lùng lại làm mấy hành động phô ân ái như vậy.
Tiểu Vân lên chiếc xe mang biển sổ đen in hình ngọn lửa ở giữa của Hoắc Cửu Thần.

Đó là chiếc xe limited thuộc sở hữu riêng của anh và đó cũng là ký hiệu riêng của anh.
Ngồi trong xe cô cứ cách xa anh nhất có thể, tay đặt lên đùi xấu hổ cúi đầu.

Hoắc Cửu Thần cười khẩy rồi dùng bàn tay to lớn kéo Tiểu Vân xích gần lại mình.

Một tay giựt tay cô ra, ép cô nhìn thẳng vào mình.
" Em xấu hổ gì chứ! Là vợ của tôi thì đáng xấu hổ lắm sao?"
Tiểu Vân đánh mắt sang chỗ khác.
" Không phải như vậy! Chỉ vừa nãy em giận quá nên mới làm liều như vậy! Không biết mai báo có đưa tin không? "
" Chắc chắn có!"
.............
Phía Yên Hòa khi về tới cổng trường đã thấy xe của Tiêu Hoàng chờ ở đó.

Thấy anh nó lao như bay đến quàng cổ anh rồi làm nũng.
" Anh Hoàng! Em mệt quá đi!"
Tiêu Hoàng cũng vỗ vỗ đầu nó cười cười.
" Lên xe đi! Về nhà nghỉ ngơi cho khỏe?"
Tiêu Hoàng mặc dù chỉ là vệ sĩ của Yên Hòa nhưng cô coi như là anh trai.

Đối xử thân thiết y như người một nhà.

Gần gũi tới mực người khác phải hiểu lầm.

Ngồi trên xe nó liên tục huyên thuyên kể chuyện ở khu quân sự cho anh nghe.

Anh vừa lái xe vừa trả lời mấy câu hỏi của Yên Hòa.
" Anh biết không! Mợ của em làm cho mấy đứa nhiều chuyện phải câm nín luôn đó!"
" Haizz mấy đứa tiều thư bây giờ chảnh chọe, khinh người thật sự ý! Lại còn ác độc hại mợ của em nữa đó!"
Rồi thì..
" Anh phải ở đó mới biết cậu Thần ngầu cỡ nào!"
Vân vân và mây mây...nhưng Tiêu Hoàng không có vẻ gì là khó chịu.

Lúc dừng đèn đỏ anh còn nhìn nó cười ngây ngốc..
 
Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
Chương 21: 21: Quà Sinh Nhật Đặc Biệt


Tối hôm đó, thời tiết lạnh giá bao phủ toàn dinh thự.

Tiểu Vân hí hửng ngồi trên sô pha chờ anh về.

Hôm nay là sinh nhật của anh, cô thấy không ai nhắc tới nên tưởng mọi người quên rồi.

Vậy cô sẽ tự tay chuẩn bị bữa tiệc sinh nhật tuổi 35 này cho anh.

Thấy đèn xe của Hoắc Cửu Thần chiếu qua cửa sổ, cô biết anh đã về nên tắt điện rồi ngồi im.
Mở cửa bước cào trong thấy trong nhà tối thui anh liền lên tiếng.
" Tiểu Vân! Em đâu rồi!"
Cô bật điện rồi từ đằng sau kiễng chân lấy tay che mắt anh.
" Đố biết em là ai ?"
Cửu Thần nắm lấy tay cô rồi nhếch mép.
" Em lại bày trò gì nữa đây! Người anh dơ lắm, phải đi tắm."
Rồi anh gỡ tay cô ra rồi bước lên lầu.

Chân ngắn lon ton chạy theo anh lên.

Cái con người này, mất hết cả hứng.

Chợt nhớ ra cái giữ cô liền kéo áo anh rồi chạy lên trước chắn ngang cửa phòng.
" Em muốn gì đây! Anh nói anh phải đi tắm mà!"
Tiểu Vân tay chống hông hất hàm.
" Anh xuống phòng tắm tầng một tắm đi! Em lấy đồ cho anh! Đứng đây chờ đấy nhá!"
Hoắc Cửu Thần vẫn đơ như cây cơ nhìn cô lải nhải.

Để tránh trường hợp anh đi vào, cô còn khóa trái cửa sau đó nhanh chóng lấy đồ cho anh rồi đi ra.

Cô cầm bộ đồ ngủ và đồ cá nhân của anh đưa cho anh.
" Nè! Anh đi tắm nhanh đi! Em ra phòng khách đợi anh!"
Sau khi tắm xong, Hoắc Cửu Thần mở cửa phòng tắm, vừa lau đầu vừa bước ra phòng khách.
Thấy anh cô vội vàng chạy lại kéo tay anh một mạch lên phòng.

Đứng trước cửa phòng ngủ anh khó hiểu nhìn Tiểu Vân.
" Gì nữa đây!
Cô bịt mắt anh rồi mở lấy chân đẩy cửa ra.
" Chúc mừng sinh nhật anh!"
Cô hí hửng đi đến bàn bê chiếc bánh kem rồi châm nến đưa ra trước mặt anh.
" Anh ước rồi thổi nến đi!"
" Sinh nhật tôi?"
Tiểu Vân tặc lưỡi.
" Sinh nhật anh mọi người đều không ai nhớ ,ngay cả anh cũng vậy sao?"
" Mà thôi anh ước rồi thổi nến đi, em mỏi tay quá!"
Cửu Thần làm theo lời cô sau đó lấy chiếc bánh kem trên tay cô đặt xuống bàn.

Tiểu Vân chạy đến nhướn người quàng cổ ôm anh.
" Anh vui chứ!"
Anh vuốt tóc cô, khó xử nói.
" Ừm...vui thì có nhưng.."
Chưa nói hết câu anh đã bị một lực nhẹ kéo xuống.

Tiểu Vân nhắm chặt mắt áp môi mình lên môi anh.

Nụ hôn lướt qua như chưa từng xảy ra.

Hoắc Cửu Thần quá đỗi bất ngờ trước hành động này của cô.
" Em không nghĩ ra món quà nào để tặng anh.

Tại em thấy anh không có thiếu thứ gì hết..
Anh lại nói.
" Em làm quà được mà!"
Nói rồi chưa để Tiểu Vân phản ứng anh đã đẩy cô lên giường.

Dùng thân thể cường tráng đè lên bên trên.
" Oái! Anh làm gì vậy!"
Tiểu Vân hốt hoảng dùng sức đẩy anh nhưng không ăn thua.

Anh cúi đầu nhìn thẳng vào mắt cô.
" Em nhớ lộn rồi! 3 ngày nữa mới sinh nhật tôi!"
Cô chợt giật mình rồi đẩy mặt anh ra.

Thảo nào không ai nhắc tới, thì ra là cô nhớ lộn ngày.
" Êy khoan! Như vậy hôm nay đâu phải sinh nhật anh! Buông em ra đi!"
Hoắc Cửu Thần nhìn cô với ánh mắt ám muội.
" Không thể! Em là người chủ động hôn tôi trước cơ mà!"
Môi anh lại giáng từng cái hôn lên mặt Tiểu Vân.

Cô e ngại đẩy mặt anh ra tiếp, nói chuyện khác tìm cớ trốn tránh.
" Ờm...chắc anh chưa ăn gì đâu nhỉ.

Để em nấu.."
Chưa nói hết câu môi anh lại áp vào môi Tiểu Vân một lần nữa.

Lần này chiếc lưỡi hư hỏng không yên vị mà cậy răng cô ra, trực tiếp luồn vào trong khoang miệng thăm thú bên trong.
Tiểu Vân bị hôn thì người bắt đầu mềm nhũn ra, biết là không thể phản kháng cũng không thể trốn tránh rồi.
Môi anh luyến tiếc rời khỏi môi cô rồi tiếp tục hôn xuống.

Tiểu Vân mặt đỏ tía tai giữ lấy đầu Cửu Thần.
" Anh...em là lần đầu! "
Hoắc Cửu Thần dừng động tác lại mà hôn nhẹ lên tóc cô.
" Anh hiểu! "
Đêm sẽ còn rất dài, trong căn phòng ngủ đó toát lên sự ám muội.

Cứ thế đêm đầu tiên của cả hai trôi qua thật đẹp như một giấc mộng xuân..
 
Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
Chương 22: 22: Ánh Mắt Bất Thường


Sáng hôm sau, tuyết vẫn phủ kín dinh thự Thống đốc.

Tiểu Vân nằm trên giường, đắp chăn kín đầu lười biếng nhắm nghiền mắt.

Ga giường đã được thay mới, chiếc ga giường dưới đất chứa rất nhiều dấu vết ám muội đánh dấu cho một đêm cuồng nhiệt.
Tiếng chim lanh lảnh buổi sớm đã đánh thức cô gái nhỏ còn đang say sưa.

Tiểu Vân chậm rãi mở mắt, mắt cô đảo quanh phòng tìm bóng dáng của ai đó.

Bất chợt mắt dừng lại tại tấm kính trong suốt lớn trong phòng.

Cạnh đó có một bóng dáng to lớn quen thuộc ngồi uống cà phê trên tay còn cầm tờ báo buổi sáng.
Tiểu Vân khó nhọc ngồi dậy, cô cùng bộ quần áo ngủ bằng lụa mỏng bước chân xuống giường.

Vịn tay vào tường rồi kéo theo cơ thể ê ẩm đi tới chỗ anh.

Thấy Tiểu Vân ngồi xuống đối diện mình thì Cửu Thần đặt tờ báo xuống, dịu dàng.
" Người vẫn còn đau nhức sao? Em ăn sáng đi!
Tiểu Vân cười mỉm.
" Anh dậy sớm vậy!"
" Hôm nay mẹ muốn vợ chồng mình về ăn cơm đón vợ chồng anh chị cả về chơi."
Cửu Thần nhìn xa xăm ra ngoài cửa.
" Là ba mẹ của Yên Hòa sao?"

Cô vừa ăn vừa hỏi.

Hoắc Cửu Thần không nói, chỉ gật đầu tỏ vẻ đúng.
.......
Trưa hôm nay Yên Hòa có lịch xem mắt với thiếu gia nhà họ Đinh theo sự sắp xếp của Hoắc lão gia.

Yên Hòa xưa nay chỉ màn những việc mà mình muốn.

Nhưng lần này chắc phải nhượng bộ ông nội mà đi lấy lệ thôi.

Chiều nay mẹ đại nhân về chơi rồi, ông mà méc tội của nó ở trường với mẹ là thế nào nó cũng phải trở về nước Y.
Tiêu Hoàng ngồi trong xe hơi đỗ trước cửa nhà hàng chờ Yên Hòa xem mắt xong.

Tại nhà hàng đó, Yên Hòa ngồi đối diện với chàng trai họ Đinh kia.

Họ ngồi tầng một và có kính trong suốt hướng ra ngoài.

Rất thuận tiện cho việc quan sát của Tiêu Hoàng.
Họ nói của có vẻ không có gì là căng thẳng lại còn thỉnh thoảng Yên Hòa lại phá lên cười.

Anh mắt Tiêu Hoàng vẫn tập trung dán lên người hai bọn họ.

Trong ánh mắt anh ấy không cho chút tia ấm áp, ngược lại còn chứa đựng sự ảo não, phiền muộn.
Tối đó, Tiểu Vân cùng Hoắc Cửu Thần bước vào trong Hoắc gia.

Ngồi trên sô pha là Hoắc lão gia, con rể trưởng Lăng Thâm Duật và cậu trai hôm nay xem mắt cùng Yên Hòa - Đinh Nghị Thông.

Thấy Hoắc Cửu Thần tới Thâm Duật đi tới tươi cười đưa tay ra.
" Cậu Thần! Cậu tới rồi à!"
Hoắc Cửu Thần bắt tay Thâm Duật hoan hỉ đáp lời.
" Anh rể khỏe chứ, dạo này công ty bên đó thế nào!"
Tiểu Vân cũng gật đầu chào Thâm Duật.
" Đây là em dâu sao? Xinh đẹp hơn trong ảnh đấy!
Tiểu Vân cũng nhanh nhảu đáp lời .
" Cảm ơn anh!"
Yên Hòa từ trên tầng chạy xuống tiến đến kéo Tiểu Vân.
" Ba nói chuyện với cậu đi! Con đưa Tiểu Vân lên trên!"
.....
Lên trên tầng hai có một phòng khách lớn nhưng không lớn bằng phòng dưới.

Hai người phụ nữ thoạt nhìn cao quý vô cùng.

Mẹ Yên Hòa- Hoắc Yên Thời dù đã hơn 40 tuổi nhưng vẫn trẻ đẹp và tươi tắn.
Yên Hòa nhanh nhảu kéo cô tới sô pha nơi mà mẹ mình và bà ngoại đang thưởng trà.

Tiểu Vân cúi nhẹ đầu nở nụ cười.
" Con chào mẹ! Em chào chị!"
Yên Thời mặt nghiêm nghị nhìn từ trên xuống dưới soi xét Tiểu Vân làm cô hơi có chút không tự nhiên.

Cô giơ tay gãi gãi thái dương thắc mắc mình đã làm gì để chị chồng phật ý!
Yên Thời phì cười ha hả rồi đập vào chỗ ngồi bên cạnh mình.
" Ngồi xuống đây chị xem nào! Chị nghe Hòa Hòa nói rất nhiều về em đó!
Tiểu Vân thở phào ngồi xuống bên cạnh chị.

Họ nói chuyện hợp nhau đến lạ, sự chênh lệch thế hệ cũng không ngăn cản nổi sự hòa hợp.

Tiếng cười vang dội khắp căn phòng cho tới khi giúp việc lên gọi xuống ăn tối.
Ngồi vào bàn ăn Yên Thời vẫn còn nắm tay Tiểu Vân định ngồi xuống.

Hoắc Cửu Thần xen vào giữa bá vai vợ.
" Chị à! Sang kia ngồi với anh Duật đi! "
Yên Thời liếc xéo Cửu Thần rồi hích nhẹ vào eo anh buông lời cà khịa.
" Thằng nhóc này! Giữ vợ cho kĩ vào! Có cô vợ đáng yêu lại khéo ăn nói như vậy dễ bị người ta cướp mất đấy".
Hoắc Cửu Thần bình thường lạnh lùng tới đâu khi đối mặt với chị gái đại nhân vẫn là khúm núm 9 phần.
" Vâng! Chị dạy phải!
Tiêu Hoàng là vệ sĩ cho Yên Hòa cũng là trợ thủ đắc lực của Thâm Duật.

Mọi người trong Hoắc gia đều coi anh như người thân trong gia đình.

Anh kéo ghế cho Yên Hòa nhưng cùng lúc đó chiếc ghế đối diện cũng được kéo ra bởi Đinh Nghị Hạo.

Yên Hòa nhất thời không biết ngồi đâu liền ngồi vào chỗ gần mình nhất đó là cái ghế Nghị Hạo kéo ra.

Nó gật đầu với anh ta rồi ngồi xuống.

Tiêu Hoàng mặt không biểu lộ chút cảm xúc nào, cứ vậy ngồi xuống.
Trong bữa cơm mọi người vui vẻ nói chuyện về vô số chủ đề trên trời dưới biển.Khi thì Hoắc lão gia và Lăng Thâm Duật bàn chuyện làm ăn.

Khi thì mọi người nói về các bữa tiệc sắp tới.

Riêng Tiêu Hoàng chỉ ngồi im lặng.

Mắt vẫn hướng về Yên Hòa đang cười ngặt nghẽo với những câu chuyện tên họ Đinh kia kể.
Tiểu Vân cũng chỉ chăm chú ăn, thỉnh thoảng cũng góp vui vài câu.

Cô ngồi kế Yên Hòa nên vô tình nhìn thấy cử chỉ của Tiêu Hoàng.

Thấy anh hướng đôi mắt có chứa sự trìu mến bất tận tới Yên Hòa thì Tiểu Vân thấy bất thường.

Đây đâu phải ánh mắt bình thường, mà là ánh mắt trìu mến dành cho người mình yêu thôi.

Cô che miệng cảm thán trong lòng.
"" Anh Tiêu Hoàng thích nha đầu này hay sao""( suy nghĩ của Tiểu Vân).
 
Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
Chương 23: 23: Đứng Từ Xa Nhìn Cô Ấy Hạnh Phúc Là Đủ Rồi!


Sau khi ăn tối xong mọi người lại phòng khách ngồi nói chuyện.

Đinh Nghị Hạo rủ Yên Hòa đi dạo trong vườn ở Hoắc gia.

Tiêu Hoàng không nói gì mà cứ đi theo sau hai người đó.

Tiểu Vân cũng chạy theo sau vì muốn hỏi Tiêu Hoàng.
Đinh Nghị Hạo khóe môi giật giật quay lại.
Anh đi theo làm gì? Lúc nào cũng phải kè kè bên cạnh cô ấy sao?"
Tiêu Hoàng không đáp lời chỉ đứng nhìn Yên Hòa đang luôn miệng hát nghêu ngao.
Anh cứ đi phía sau họ mà không nói gì, Tiểu Vân vẫn chưa dám mở miệng hỏi anh.

Đi một lát Yên Hòa mỏi chân đành ngồi xuống cùng Nghị Hạo tiếp tục nghe anh nói.
Tiêu Hoàng đứng cách đó một khoảng khá xa.

Tiểu Vân vỗ nhẹ vào cánh tay Tiêu Hoàng.
Anh có phải thích Yên Hòa đúng không!"
Tiêu Hoàng không trả lời nhưng cũng không phủ định.

Tiểu Vân lại nói tiếp.
" Nếu anh thích con bé thì phải chớp thời cơ bày tỏ chứ!"
Tiêu Hoàng cười khổ.
" Bản thân tôi không xứng với Yên Hòa.

Tôi chỉ là một đứa trẻ mồ côi.

Được bảo vệ Yên Hòa, đứng từ xa nhìn cô ấy hạnh phúc là đủ rồi!"

Khi Nghị Hạo vẫn mải vừa ngắm hoa vừa huyên thuyên câu chuyện thì Yên Hòa đã ngủ gà ngủ gật từ bao giờ.

Tiểu Vân cùng Tiêu Hoàng tới gần, cô vỗ vậy nhắc Nghị Hạo im lặng.

Tiêu Hoàng bế ngang Yên Hòa lên để cô tựa vào ngực mình mà ngủ tiếp.

Nghị Hạo bất bình muốn dành lại Yên Hòa thì Tiểu Vân chắn ngang .
" Để yên cho con bé ngủ đi!"
Nói xong Tiêu Hoàng bế Yên Hòa vào trong, Tiểu Vân che miệng cười thích thú rồi chạy theo.

Nghị Hạo khó hiểu đứng nhìn theo.
Vào tới phòng khách thấy mọi người vẫn rôm rả nói chuyện.

Bà Hoắc thấy Yên Hòa ngủ trên tay Tiêu Hoàng thì chạy đến.
" Nó ngủ rồi à! Cháu bế nó lên phòng cho nó ngủ đi!"( Nói nhỏ)
Bà Hoắc mỉm cười hiền từ vuốt vuốt đầu đứa cháu nhỏ.

Đối với bà Yên Hòa là đứa cháu đáng yêu nhất, không bao giờ lớn.

Lo lắng cho nó tứ li từng tí.
Hoắc Cửu Thần ung dung uống trà cùng mọi người, thấy vợ vào thì đứng lên đi ra.
" Em mệt chưa, về nhé!"
Anh nói bằng giọng vô cùng nhẹ nhàng.

Tiểu Vân gật đầu rồi khoác tay anh đi vào tạm biệt mọi người.

Yên Thời lưu luyến nắm tay Tiểu Vân.
" Khi nào rảnh em lại qua đây chơi nhé, chị ở đây 1 tuần mà!"

Tiểu Vân mỉm cười hì hì rồi theo anh trở ra xe về dinh thự Thống đốc.

Trên xe cô cứ ngồi cười tủm tỉm.

Hoắc Cửu Thần nghi hoặc nhoẻn miệng hỏi.
" Em sao thế? Có chuyện gì vui à!"
Tiểu Vân nhướn nhướn lông mày ho nhẹ một cái .
" Tất nhiên có chuyện vui! Em bảo này, anh nghĩ Yên Hòa với Tiêu Hoàng có khả năng yêu nhau không?"
" Không thể! Con bé có đối tượng rồi, với lại khoảng cách tuổi tác đấy."
Tiểu Vân xì một tiếng rõ to rồi liếc xéo anh.
" Xì! Hai người đó hơn nhau có 8 tuổi! Với lại anh với em hơn nhau 16 tuổi đó sao anh không phản đối đi!"
Nói xong cô tỏ thái độ tức giận rồi quay mặt ra cửa sổ nhìn ngắm mọi thứ bên ngoài.

Hoắc Cửu Thần nhìn qua thấy vậy thì bất lực thở dài.

Sao có thể vì chuyện tình cảm của người khác mà giận anh cơ chứ!
Trên đường về Tiểu Vân không thèm nhìn anh lấy một cái.

Về tới nhà cô còn chạy thật nhanh lên phòng ,thay đồ rồi chui vào chăn.

Hoắc Cửu Thần một lúc sau cũng leo lên bên cạnh cô.
Anh quàng tay định ôm cô thì Tiểu Vân nhanh như chớp hất ra.

Anh lại nhổm dậy định hôn vào má cô thì bị Tiểu Vân đẩy ra.

Cửu Thần không chịu nổi liền mặc kệ cô đẩy mà cứ ôm cô từ đằng sau.Cô hằn học, vùng vẫy.
" Này nha! Anh làm cái gì đấy!"
" Em sao ý? Anh có làm gì đâu!"
Cô gỡ tay anh ra quay mặt nhìn thẳng vào anh.

" Tiêu Hoàng là chàng trai tốt, lại còn chăm sóc Yên Hòa từ khi nó 10 tuổi nữa.

Anh phải ủng hộ biết chưa?"
Anh hôn lên trán cô rồi vỗ vỗ lưng.
" Biết rồi biết rồi! Nghe em hết, ngủ ngoan đi!".
 
Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
Chương 24: 24: Sao Anh Càng Ngày Càng Trẻ Con Thế!


Tới ngày sinh nhật đúng của Hoắc Cửu Thần mọi người lại tụ tập một bữa ở khách sạn lớn nhất thành phố Winter để ăn mừng.

Vì có việc đột xuất nên ba mẹo Yên Hòa phải về nước Y sớm hơn dự định.

Sau đó vài ngày Hoắc Cửu Thần phải qua nước T vì cần tuyển thêm lực lượng quân đội và vài vấn cần giải quyết ở đó.

Hoắc Cửu Thần nắm trong tay lực lực quân đội của 6 nước lớn mạnh nhất thế giới.
Trước khi đi anh còn lưu luyến mãi không cho Tiểu Vân đi học.

Sau khi ăn sáng xong anh cứ quàng lấy eo cô mãi không cho đi.

Tiểu Vân mới đầu vẫn vui vẻ nhưng...họ đã đứng ở trước cửa nhà lâu lắm rồi.

Tiểu Vân cũng sắp muộn học.

Cô nhìn đồng hồ, bực bội hích vào bụng anh cho anh buông tay.
" Anh cứ như vậy sao mà em đi học? Sao anh càng ngày càng trẻ con thế."
Hoắc Cửu Thần mặc kệ cô nói gì vẫn khư khư nắm tay cô.
" Anh đi hai tuần đấy! Em không nhớ anh sao?"
Tiểu Vân đã có cách chấm dứt sự lèo nhèo của anh.

Cô túm lấy cổ áo anh, kiễng chân áp môi lên môi anh.

Lợi dụng lúc anh ngơ ngác Tiểu Vân vơ nhanh cặp sách trên sô pha rồi chạy nhanh đi.

Cô đứng lại sau đó nháy mắt vẫy tay với anh.
" Đi nhớ chú ý an toàn nha ông xã! Em chờ anh về!"
Mấy ngày anh đi cô quyết định về Hạ gia ở.

Sau khi đi học về Tiểu Vân về nghỉ ngơi, tối muộn mới nhớ mà soạn đồ rồi qua Hạ gia.

Nghe thấy tiếng gõ cửa người giúp việc chạy ra mở.

Ngỡ ngàng khi thấy Tiểu Vân đứng trước cửa mà trên tay còn xách hành lý.
" Ông bà chủ! Cô cả về ạ!"
Ba mẹ cô đang ngồi trong phòng khách cũng giật mình mà đứng dậy.

Tiểu Vân kéo vali vào, ôm chầm lấy mẹ.
" Ối chết! Con về đây làm gì, lại còn đem hành lý!".
Bà Hạ ngỡ ngàng hỏi.
" Là chồng con đuổi con về sao!"
Ông Hạ hơi cau mày.
" Ba mẹ! Nghe con đã! Hai người sao lại suy diễn xấu cho chồng con cơ chứ.

Anh ấy đi công tác dài ngày nên con về chơi vài hôm!"
Ông Hạ nghe con nói xong cũng thở phào rồi niềm nở vỗ vỗ vào sô pha.
" Ngồi xuống đây, hành lý cứ để đó có người mang lên phòng cho con!
Tiểu Giai thong thả đi xuống, bức xúc khi thấy Tiểu Vân.
" Chị về đây làm cái gì? Sao hả? Bị Đốc Quân đuổi chứ gì!"
Ông Hạ quát to.

" Câm miệng! Chị con về chơi là quý lắm rồi.

Cấm con nói bậy!
Tiểu Vân nhếch mép.

Trong lòng thầm thất vọng về đứa em gái này.

Nó vẫn không thay đổi gì cả, vẫn xấc láo như vậy!
" Vậy con lên phòng nghỉ ngơi nhé.

"
Nói xong cô đi lướt ngang qua em gái mà không thèm nhìn lấy một cái.

Tiểu Giai dùng đôi mắt ghét bỏ nhìn theo.
Về lại căn phòng cũ mình đã gắn bó từ bé tâm trạng cô cũng có chút xao động.

Con gấu bông lớn vẫn ở đó, ngồi trên đầu giường.
Đang ngồi đọc sách bỗng có tiếng gõ cửa.
" Chị à! Chị ngủ chưa? Em muốn nói chuyện với chị!"
Tiểu Vân thong thả bước ra mở cửa.

Sau khi vào phòng, Tiểu Giai yên vị trên chiếc sô pha nhỏ trong phòng.
" Muốn nói gì?
Cô nghiêm mặt nhìn Tiểu Giai.
Em chỉ muốn hỏi thăm chị chút thôi!"
" Dạo này chị sống thế nào! Có hạnh phúc không? Anh Cửu Thần thương chị chứ! Anh ấy có khỏe không? Anh ấy sẽ về nhà chúng ta chơi chứ?"
Tiểu Vân nhếch mép.
" Cảm ơn em đã quan tâm đến chị!"
" À mà! Em có vẻ hứng thú với chồng chị quá nhỉ!"
Tiểu Giai giật thót tim, cứ như đã bị nói trúng tim đen.

Cô ta tìm cớ để ra khỏi phòng của Tiểu Vân ngay..
 
Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
Chương 25: 25: Làm Người Ta Tốn Hết Nước Mắt!


Từ ngày Hoắc Cửu Thần đi ,Tiểu Vân phải làm bài thuyết trình trên trường ,rồi hao nhiêu là các hoạt động khác nên rất bận rộn.

Có ngày còn chỉ được ngủ có 2,3 tiếng.

Bận tới nỗi quên luôn chuyện gọi điện liên lạc với anh.
Tối hôm đó Tiểu Vân thu dọn hành lý trở về dinh thự Thống đốc.

Bài thuyết trình cô cũng đã xong, với lại ở đây gần một tuần rồi, cơ thể cần được nghỉ ngơi sau bao ngày vất vả.

Chỉ có ở dinh thự Thống đốc mới cảm nhận được sự thư giãn thôi.
Tiểu Vân kéo vali xuống tầng một để tạm biệt ba mẹ.
" Con về dinh thự Thống đốc sao?"
Mẹ Tiểu Vân đang ăn hoa quả thì dừng lại hỏi.

Cô khẽ gật đầu.
" Vâng! Con về đây!"
Tiểu Giai chạy vôi từ trên tầng xuống, quàng lấy tay Tiểu Vân.
Chị! Cho em đi cùng đi!"
Tiểu Vân bình thản rút tay lại cười ẩn ý.

Còn chưa kịp nói thì ông Hạ đã lên tiếng.
" Con sang đó làm gì! Dịnh thự Thống đốc không phải ai cũng được bước chân vào đâu! "
Tiểu Giai phụng phịu dậm chân.
" Ba! Sao ba lại nói thế? Con là em gái của chị chẳng lẽ không xứng bước vào!"
" Ba mẹ tài xế đang đợi con, con đi đây."
Tiểu Vân cúi đầu chào ba mẹ rồi xách vali bước ra.

Tiểu Giai giận tím người nhưng không làm gì được.
Ngồi trong bồn tắm ngâm mình thư giãn, mắt cô cứ lim dim.

Chắc là do quá buồn ngủ rồi.
Sau khi tắm rửa sạch sẽ Tiểu Vân ngồi xuống giường lau tóc.

Nhìn quanh phòng đầu cô chợt lóe lên cái gì đó.

Cô trợn mắt nhanh tay mò mẫm điện thoại.
" Chết rồi! Mình chưa liên lạc với Hoắc Cửu Thần cả tuần rồi!"
Lướt tìm trên danh bạ không thấy cuộc gọi nhỡ nào hết.

Tiểu Vân thở phào nhưng trong lòng có chút buồn.

Đi lâu như vậy anh còn chẳng gọi cô lấy một cuộc.

Cô gõ tên anh trên danh bạ rồi ấn gọi.
" Alo! Chịu gọi cho anh rồi sao?"
Tiểu Vân nghe thấy giọng nói trầm ấm dịu dàng quen thuộc của anh thì mọi phiền muộn,mệt mỏi như được xua tan.
Không hiểu sao lúc này cô lại nhớ anh đến thế.

Không cầm lòng được mà mít ướt rơi nước mắt.
" Tiểu Vân! Sao không nói gì? Em sao đấy!"
Cô mỉm cười nói với người bên đầu dây bên kia.
" Em đây!"
Nghe thấy giọng cô hơi lạ anh bèn hỏi dồn..
" Em sao thế? Có chuyện gì sao? Em khóc à!"
Cô gục đầu vào con gấu bông mếu máo.

" Chỉ là nhớ anh quá thôi!"
" Em muốn thấy mặt anh!"
Hoắc Cửu Thần bật video call với cô.

Tiểu Vân đặt điện thoại lên bàn, vùi mặt vào con gấu to tướng.
" Em nhõng nhẽo với con gấu sao?"
Cô mếu máo oa oa cái miệng lên.
" Tại anh hết huhuhu..không có anh em chỉ có thể nhõng nhẽo với con gấu này!hhuhu!"
Thấy cô khóc Hoắc Cửu Thần vừa sốt ruột vừa buồn cười.

Anh ho nhẹ rồi dịu dàng nhắc nhở.
" Trời lạnh lắm! Nhớ giữ ấm cơ thể!"
Tiểu Vân che tay vào mặt lắc đầu.
" Em nhớ anh sắp chết rồi! huhuuu"
Cửu Thần nhếch mép.
" Muốn gặp anh không."
Hoắc Cửu Thần xoay camera lại, cảnh dinh thực Thống đốc hiện ra.

Tiểu Vân giật mình lao như bay ra cửa sổ mở cửa ra.

Đập vào mắt cô là chiếc trực thăng đang lơ lửng có ký hiệu ngọn lửa ở góc của Hoắc Cửu Thần.

Kề điện thoại lên tai nghe anh nói gì đó.
" Có muốn tới nước Z với anh không?"
Tiểu Vân nở nụ cười rạng rỡ hết mức rồi gật đầu lia lịa.

Trực thăng tiến tới cửa sổ đón Tiểu Vân lên.

Cửu Thần giữ tay cho cô leo lên.

Lên đến nơi cô nhảy vào lòng anh.

Nhưng mà không phải ôm mà lấy tay đánh anh.
" A ! Cái tên chồng đáng ghét! Sao không bảo em sớm! Làm người ta tốn hết nước mắt!"
Hoắc Cửu Thần cười lớn giữ tay cô lại rồi thơm má cô.
" Anh muốn trêu em chút thôi!".
 
Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
Chương 26: 26: Nếu Anh Chết Thì Em Phải Làm Sao


Sáng hôm sau, cô thức dậy trên chiếc giường lại lẫm.

Không hiểu sao chưa kịp nhìn ngó xing quanh cô đã lao nhanh vào căn phòng đang sáng đèn phía trước.

Không lẽ hôm qua chỉ là giấc mơ.

Mở tung cửa phòng tắm thấy anh đang nhàn nhã cạo râu thì thầm thở phào.

Cô nhận lấy bàn chải đánh răng mà anh đã bóp kem bên trên.
Hai người đứng cạnh nhau, một thân hình cao lớn một thân hình nhỏ nhắn.

Gương mặt điển trai tuấn tú, đường net trên khuôn mặt nam tính không tì vết của Hoắc Cửu Thần không hề phù hợp với tuổi 35 của anh.

Nhiều người nhìn vào còn nghĩ anh chỉ mới hai mươi mấy.
Hai người vẫn đứng đó, không ai nói với ai câu gì ,dường như mỗi người đều theo đuổi suy nghĩ riêng của bản thân.
Vệ sinh cá nhân xong, Hoắc Cửu Thần với bộ quân phục lịch lãm tiến về phía cửa.

Tiểu Vân thay đồ xong cũng hí hửng đi theo.

Anh bất ngờ dừng lại làm trán vô đập vào lưng anh.

" Ai ya! Anh làm gì vậy?"
Anh thong thả.
" Em tính đi đâu?"
" Đi theo anh chứ sao!"
Hoắc Cửu Thần dứt khoát từ chối.
" Không được! "
Tiểu Vân hậm hực lắc lắc cánh tay to lớn của anh.
" Đi mà! Cho em đi chung với!"
Thấy anh không có động thái đồng ý cô đành làm liều.

Nhảy lên người anh, hai chân quắp lấy eo anh, lắc lắc mặt anh.
" Chồng ơi cho em đi đi mà!"
Mè nheo hồi lâu vẫn chưa thấy động tĩnh gì cô bực bội nhảy xuống.

Không hiểu sao Hoắc Cửu Thần lại kiên nhẫn mặc cho cô làm cang như vậy.

Tiểu Vân ánh mắt lóe lên ý cười, chơi chiêu cuối.

Cô ngồi xuống đất, lấy chiếc khăn tay làm động tác thấm những giọt nước mắt tàng hình.
" Ông trời ơi ngó xuống mà coi.Phận con gái phải gả chồng sớm.

Ai mà số sướng thì được chồng thương chồng chiều! Ôi thôi..

sao số tôi khổ quá! Chồng sợ mình cản trở công việc nên không cho theo!"
Trình độ diễn này...đúng là làm người ta mở mang tầm mắt.

Hoắc Cửu Thần thở dài bất lực! Không thể hiểu sao Tiểu Vân còn có thể bày ra cái viễn cảnh "đau lòng" này lại còn đẩy anh vào vai người chồng tệ bạc.

Anh bó tay bế thốc cô đứng lên rồi lôi đi theo.
Tới doanh trại quân đội 01 cấp S của nước T, vừa bước xuống đã đập vào mắt hai người là khung cảnh hỗn loạn.

Người thì chạy đôn chạy đáo mang dụng cụ y tế, rồi thì các xe cứu trợ trở về, rồi thì quân y chạy vội khắp nơi giúp đỡ các quân sĩ bị thương.
Hoắc Cửu Thần hai mày nhíu chặt lại, đi đến chỗ sĩ quan Lâm hỏi.
" Mọi người bị thương nặng thế!"
Lâm sĩ quan sốt ruột đi đi lại lại.
" Thưa Đốc Quân! Chỉ có 15 quân sĩ sống sót trở về nhưng bị thương tích khá nặng còn 30 quân sĩ khác mất tích chưa rõ sống chết!"
Tình hình có vẻ không ổn rồi! Hoắc Cửu Thần sẽ đích thân đi tìm họ và tìm ra bọn đào trộm mỏ vàng đang ẩn nấp tại núi đã đó.

Anh điều động 20 người đi theo yểm trợ mình,trước khi đi còn vịn vai Tiểu Vân căn dặn.
" Hạ Tiểu Vân! Em nghe anh nói! Em ở lại với mọi người, phải luôn đi với Ngôn Luân biết chưa?"
Hạ Tiểu Vân lắc đầu nguây nguẩy, vịn chặt tay áo anh.
" Không được đâu! Em muốn đi theo anh!"
Hoắc Cửu Thần sốt ruột nghiêm nghị nói lớn.
" Anh đã nói không là không? Nguy hiểm lắm!"
Tiểu Vân bật khóc rồi hét lên.
" Em mặc kệ! Em đã là vợ anh! Anh mà chết thì em phải làm sao?HẢ!"
Hoắc Cửu Thần cắn răng gật đầu, ánh mắt biểu lộ sự bất lực rồi đưa cô theo..
 
Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
Chương 27: 27: Cẩn Thy Cầm


Sau khi tới trước khu rừng dẫn tới núi đá tủyết đó, họ xuống xe nhìn xung quanh.
" Ở đây vắng vẻ quá! Còn lạnh nữa!"
Tiểu Vân nép sau anh mà cảm thán.

Hoắc Cửu Thần đứng chắn cho cô rồi tập trung quân sĩ tiến vào trong.

Anh đi đầu dẫn đoàn đi theo.

Tuyết dày kín đất khó khăn cho việc đi lại.

Cô còn bá đạo vơ cái que dài bên đường mà chống xuống đất đi cho đỡ sợ ngã.
Lơ là chút là Tiểu Vân chạy chỗ này chạy chỗ kia.

Thấy xa xa có tổ ong mà không có ong cô cười ranh mãnh rồi chạy lại đó.

Cơ thể nhỏ nhắn nhanh nhẹn leo lên cây.

Túm được tổ ong cô giựt xuống rồi ngồi dưới gốc cây ăn ngon lành.

Bỗng có một thứ to lớn dường như từ sau lưng Tiểu Vân chầm chậm đi tới.
Đi được một đoạn anh định quay lại hỏi cô có mệt không để nghỉ một ít ai dè quay lại không thấy đâu.
" Ngôn Luân! Tiểu Vân đâu!
Anh hắng giọng hỏi thuộc hạ Ngôn.
" Dạ nãy giờ tôi cũng không để ý.
"AAAAAA.

HOẮC CỬU THẦN CỨU EM!"

Bỗng nhiên phía đông có tiếng hét thất thanh của Tiểu Vân.

Toàn bộ đồng loạt nhìn theo thì thấy Hạ Tiểu Vân vắt chân lên cổ mà chạy, đằng sau là một von gấu lớn đang bước theo.

Cô vừa chạy tay vẫn còn cầm tổ ong.

Các quân sĩ cùng anh chạy vội đến nhưng chưa đến nơi Tiểu Vân đã bị con gấu một tay nhấc trọn lên.

Cô sợ hãi nước mắt nước mũi tèm lem hết mặt,la hét ầm trời.
" HUHUUUHUUU! HOẮC CỬU THẦN CỨU HUHUUHU! GẤU ƠI ĐỪNG ĂN THỊT TAO MÀ!"
Hoắc Cửu Thần cau mày gấp rút giơ súng lên định bắn nó.

Ngôn Luân kìm cánh tay anh lại rồi nói.
Đồc Quân đừng bắn! Nó có vẻ không muốn làm hại phu nhân đâu."
Đúng như lời Ngôn Luân nói, nó chỉ lấy móng tay khều cái tổ ong trong tay Tiểu Vân rồi thả cô xuống.

Sau đó con gấu lững thững rời đi.

Tiểu Vân như được hoàn hồn ngồi xụp xuống đất.

Hoắc Cửu Thần lao đến ôm lấy thân hình nhỏ bé đang sợ đến run lên.

Anh không trách móc cũng không la rầy cô, chỉ nhẹ nhàng xoa lưng trấn an cô.
" Em thề sẽ không bao giờ ăn bậy nữa!"
.........
Sau khi vài được trong hang mọi người ngồi lại nghỉ ngơi và đốt lửa sưởi ấm.

Tiểu Vân trên vai khoác áo của Hoắc Cửu Thần, tay nhỏ huơ huơ trước lửa.

" Ấm quá đi!"
Anh ngồi tựa vào tường cúi đầu không nói gì.

Dường như đang suy nghĩ về vấn đề gì đó.

Tiểu Vân đi tới chỗ Hoắc Cửu Thần ngồi cạnh anh.

Cô quàng tay ôm anh.
" Đang nghĩ gì vậy!"
Anh giật mình quay ra nhìn cô, gương mặt điển trai dãn ra.

Anh cười hiền hôn lên má cô.
" Không nghĩ gì?"
Hai mươi quân sĩ ngồi đó tàng hình hết rồi hay sao.

Có người xoa xoa tim tỏ vẻ đau đớn.
" Ôi thôi Đốc Quân ơi! Con tim tôi tan nát mất thôi! Tôi vẫn chưa có bạn gái đâu!"
Vài người thì hứng thú banh mắt xem trò hay rồi lại hích nhau làm trò.

Họ cười nói vui vẻ thoải mái với nhau.
Bỗng Hoắc Cửu Thần có điện thoại, anh ra một góc đứng nói chuyện.
" Alo!
" Thống đốc! Bây giờ Cẩn tiểu thư không chịu nổi cứ đập phá đồ đòi gặp ngài!"
Nghe giọng nói hốt hoảng của bác sĩ và nghe loáng thoáng tiếng đập phá.

Hoắc Cửu Thần trả lời bình tĩnh.
" Đưa điện thoại cho Thy Cầm!"
Cẩn Thy Cầm bị mấy y tá giữ lại không cho cô ta làm loạn nữa.

Điện thoại được bác sĩ kề vào tai, nghe thấy giọng nói của Cửu Thần thì cô ta mới bình tĩnh mà khóc lóc.
" Cửu Thần! Về với em đi! Em nhớ anh, em sợ nơi này huhuuuhu!""
Hoắc Cửu Thần nhẹ giọng trấn an.

Dường như người này quan trọng với anh.
" Em đừng làm loạn nữa, anh sẽ về nói chuyện với em sau.".
 
Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
Chương 28: 28: Khốn Kiếp


Mọi người tiến sâu hơn vào trong, lối đi tối tăm nhưng được soi sáng bằng những ánh đuốc le lói trên tay các quân sĩ.
Đi mãi đi mãi cuối cùng họ nhìn thấy phía trước có 6 lối đi.

Hoắc Cửu Thần giang tay ra hiệu dừng lại.

Anh quay lại.
" Bây giờ chia làm 5 nhóm, mỗi nhóm 4 người tách vào từng lối đi.

Tôi với em sẽ là một nhóm!"
Nói xong anh kéo Tiểu Vân lại gần mình.

Phải luôn để cô kè kè bên người thì anh mới anh tâm.

Mọi người theo sự sắp xếp mà tiến vào trong con hang.
Bước vào họ cảm giác không khí ngột ngạt khó chịu, còn có mùi hăng hắc.

Hoắc Cửu Thần rõ ràng cảm thấy mùi này anh đã từng ngửi được mà giờ không tài nào nhớ ra.Tiểu Vân đang đi thì chân vấp phải cái gì đó liền ngã dúi về trước.

Hoắc Cửu Thần vươn tay đỡ cô ngã vào lòng mình.
" Em vấp phải cái gì ý!
Hoắc Cửu Thần giơ đuốc xuống dưới chỗ cô chỉ.
" Á Á Á Á!!!"
Tiểu Vân sợ hãi tay bấu chặt lấy tay anh mặt úp vào cánh tay anh.Cô đã vấp phải bàn tay của bộ xương khô đang ngồi.

Hoắc Cửu Thần hơi nhăn mặt cúi xuống nhìn rõ hơn.
" Không phải người của chúng ta! Người này chết chắc cũng lâu rồi!"
Nói xong anh kéo Tiểu Vân đi tiếp.

Tới lối ra thì thấy các quân sĩ khác đang đứng ở đó.

Thì ra là mọi hang đều dẫn ra một lối.

Tiểu Vân tặc lưỡi nghĩ thầm cái núi gì mà kì vậy, tào lao kinh khủng.
Bỗng từ phía trước có đoàn người đi tới.

Dẫn đầu là tên có vết sẹo dài từ lông mày tới,mặt mũi bặm trợn tiến đến.

Đi hai bên là một nam mặc áo phanh ngực, một nữ ăn mặc bó sát quyến rũ không kém phần sắc sảo.
Chính là mấy tên đào trộm vàng mà họ đang cần tìm đây mà.

Mấy quân sĩ đắc thắng nhìn nhau khinh khỉnh.

Họ đều nghĩ lũ này ngu thật, tự vác xác tới cho họ bắt.

Nhưng có vẻ mọi chuyện không đơn giản như họ nghĩ.

Hoắc Cửu Thần, Hạ Tiểu Vân và Ngôn Luân cùng đưa con dò xét tới đoàn người đó.

Ra hiệu cho các quân sĩ không được manh động.

Tên bụng phệ mặt bặm trợn đó tên Trương Hâm.

Ông ta có vẻ nhởn nhơ nói với Hoắc Cửu Thần.
" Dạ lời đầu tiên cho tôi được kính chào vị Đại Thống Đốc Quân của chúng ta.

Tiếp sau đó là chào toàn thể các quân sĩ đã có mặt tại đây ngày hôm nay."
Một tên đồng bọn bích nhẹ vào vai hắn ta.
" Lão Trương! Ông cũng đâu có phải MC đám cưới mà chào hỏi như thế!"
Chắc cái lão này chắc có máu MC nhưng cuộc đời đưa đẩy đi làm trộm đây mà.
Hoắc Cửu Thần vẫn không nói gì mà chỉ quan sát.

Ngôn Luân lên tiếng với giọng dò xét.
" Mấy người muốn gì đây?"
Lão Trương cười lớn rồi vỗ tay bộp bộp.
" Đúng là cánh tay đắc lực của Đốc Quân! Thông minh phết đây nhỉ!"
Giọng điệu khinh khỉnh của hắn làm cho các quân sĩ khác nóng máu muốn nhảy vào bắt tên đó cho một trận.
" Mọi người đừng nóng vội! Chỉ là bọn này muốn đưa vợ chồng Thống Đốc Quân đại tài đi thôi!"
Tiểu Vân trố mắt, lũ này lại muốn bắt cô với Cửu Thần làm gì!
" Để tôi xem các người bắt bằng cách nào !"
Hoắc Cửu Thần gằn giọng, định rút súng thì thấy Tiểu Vân ngã xuống đất.

Các quân sĩ khác cũng bỗng xây xẩm mặt mày choáng váng chân tay mềm nhũn ngã theo.

Anh cũng bắt đầu thấy mắt mờ đi, đầu choáng váng.

Anh giữ chặt Tiểu Vân trong lòng người, khó nhọc quát lên.
" Hóa ra mùi hăng hắc trong hang là thuốc mê tác dụng chậm chưa phát hành ra thị trường.

Thì ra thứ thuốc đó cũng do các người trộm."
Anh chỉ kịp nói hai từ sau đó ngất đi.
" Khốn kiếp!"
Lũ người đó cười phá lên sau đó đi tới đưa Hoắc Cửu Thần và Hạ Tiểu Vân đi, để lại mấy quân sĩ nằm bất tỉnh ở đó..
 
Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
Chương 29: 29: Trằn Tinh


Tiểu Vân khó khăn mở mắt, cô bị đánh thức bởi tiếng quát tháo liên tiếp.

Cảnh tượng trước mắt rõ ràng tới nỗi cô sợ hãi gào lên.
" Á! CHUYỆN GÌ THẾ NÀY!!!"
Hoắc Cửu Thần đang bị một lũ người kề súng vào người, bên cạnh cô cũng có một tên cầm súng.

Bộ quân phục cũng mất đi cái áo khoác, chỉ còn lại áo sơ mi vài vết chém.

Máu ứa ra từ miệng những vết thương, nhỏ xuống đất.

Chiếc áo sơ mi trắng bị chém nham nhở cũng thấm máu nhòe nhoẹt.
" Tỉnh rồi à! Nếu cô ngoan ngoãn đưa chúng tôi đi tìm chỗ vàng còn lại sẽ không bị sao!"
Cô gái tóc ngắn cười nhẹ nói.

Tiểu Vân nhìn Hoắc Cửu Thần không chớp mắt, hốc mắt vô hồn đau sót.

Cô cắn môi nhìn cô ta.
" Thả anh ấy ra, và băng bó cho anh ấy,
tôi sẽ đi theo mấy người."
Tại sao chứ? Tại sao họ lại cần cô đi theo? Tiểu Vân được thả ra chạy ngay tới đỡ anh.
Ngồi trong lều mà lũ người đó dựng, cô vừa băng bó cho Cửu Thần vừa khóc lóc.

Lần này cô không làm ầm ĩ chỉ rơi nước mắt trong im lặng.
" Cửu Thần!"
Hoắc Cửu Thần vì mất máu quá nhiều nên mặt tái nhợt.

Anh cười nhẹ, có vẻ vẫn còn khỏe lắm.

" Nhằm nhò gì! Anh thấy tên đó kề súng vào em nên mới mặc cho chúng đánh mà không phản kháng!"
Cô đau lòng cúi đầu.
" Tại sao họ lại cần em và anh!"
Hoắc Cửu Thần gạt nước mắt cho Tiểu Vân rồi trả lời.
" Bởi vì chỉ có anh là người có thể giúp lũ người đó né tránh mấy cái bẫy dẫn tới nơi chứa chỗ vàng còn lại thôi!"
Tiểu Vân gật gù tỏ vẻ hiểu nhưng vẫn cúi đầu.
Sau khi nặng bó xong, lũ người đó dẫn hai người tới trước cửa hầm.

Tên Trương Hâm hất hất mặt.
" Hai người vào trước, nghe nói có con thú thành tinh ở trong đó."
Hoắc Cửu Thần đẩy cô ra sau lưng mình rồi chầm chậm đi vào, lũ người kia theo đó mà đi.

Những ánh đèn từ những ngọn đuốc đang cháy thắp sáng cả một căn hầm.

Thấy số vàng đang chất đống ở cuối hầm, lũ hám tiền sung sướng chạy đến đó.

Không ngờ có thể lấy vàng dễ dàng như thế.

Hoắc Cửu Thần vẫn giữ Tiểu Vân đứng đó, họ có cảm giác bất an khó tả.
Đúng như họ nghĩ, một đống rắn rết nhỏ bé bò từ đống vàng ra lao đến.

Đám người kia bị chúng bò lên người sợ hãi tới ngất đi.

Người thì bỏ chạy tán loạn.

Hoắc Cửu Thần nhanh tay bế Tiểu Vân lên rồi giẫm nát bét mấy con rết.

Từ trong hang nhỏ trong hầm có một con trăn lớn, phải nói là khổng lồ.

Có lẽ nó chính là con quái vật thành tinh.
" TRỜI ƠI!"
Lũ người đó trố mắt kinh ngạc, không tin nó có thật.

Tiểu Vân nhảy xuống khỏi người anh.

Con trằn tinh lao nhanh về phía lũ người đang chạy toán loạn kia nuốt chửng từng con mồi.

Anh lấy đại một khẩu súng dưới chân bắn lia lịa vào nó nhưng không có tác dụng, ngược lại nó còn chuyển hướng sang tấn công anh.
Tiểu Vân nhanh trí cởi áo khoác ngoài ném lên mắt con trằn tinh.

Không có tác dụng gì cả, nó hất ra nhẹ nhàng .Nó dùng đuôi quật ngã anh rồi tiến đến gần Tiểu Vân.

Cô sợ hãi nép vào tường, trân trân nhìn nó nói lí nhí.
" Đừ..đừng lại gần đây!"
Hoắc Cửu Thần bẻ thanh gỗ trên cánh cửa lao tới đâm mạnh vào người con trằn
tinh.

Nó đau đớn gầm lên.

Sức của Hoắc Cửu Thần đâu phải yếu, anh đã đâm rất sâu vào người nó.

Chất nhờn màu xanh sẫm túa ra từ chỗ đó.

Bắt đầu lấp kín căn hầm.

Tiểu Vân cố gắng nén sự buồn nôn mà bơi tới chỗ anh.

Đầu cô vô tình đập vào chỗ lồi xuống của trần.
" Á!"
Bỗng nhiên bức tường cuối hầm tách làm đôi rồi chỗ nước xanh sẫm cùng chỗ vàng chảy ra theo.

Cùng lúc đó anh đã nắm được tay cô và hai người ôm nhau trôi theo.
Họ ngã xuống khu rừng trước núi và được các quân sĩ khác tìm được..
 
Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
Chương 30: 30: Hiểu Lầm


Tiểu Vân nằm trên giường bệnh lờ mờ mở mắt.

Đây là phòng trong bệnh viện lại còn, có rất đông người ngồi quây quanh phòng nữa.

Cô khó nhọc gượng ngồi dậy thì Yên Hòa đã đến và đỡ cô.
" Tiểu Vân! Từ từ!"
Ba mẹ cô và ba mẹ anh cũng tới, kể cả Hoắc lão phu nhân cũng tới.

Bà Hạ ôn tồn hỏi.
" Tiểu Vân! Con có khó chịu gì không? Có mệt không?"
Tiểu Vân xoa xoa đầu rồi ngẩng mặt hỏi.
" Cửu Thần đâu mẹ!"
Bầu không khí lại rơi vào trầm mặc đột nhiên Hoắc lão phu nhân dịu dàng lên tiếng.
" À con có đói không? Bà gọi đồ ăn cho con nhé!"
Tiểu Vân cảm thấy có gì đó sai sai cô đem theo sự sợ hãi, rút kim truyền nước lao thẳng ra ngoài.

Mọi người bất ngờ chạy theo cô.

Tiểu Vân chạy dọc dãy hành lang vắng lặng nhìn vài từng phòng.

Cuối cùng phòng cuối dãy cô đã nhìn thấy gương mặt quen thuộc đang nằm trên giường bệnh.

Cô lao vào như tên rồi ngồi sụp dưới đất nắm lấy tay anh.
Mọi người chỉ đứng ngoài, không vào trong.

Bỗng nhiên có một bàn tay hất tay cô ra rồi đứng chắn trước mặt cô.
" Làm gì vậy? Ai cho cô vào đây!"

Cẩn Thy Cầm nghiêm nghị nhìn cô.

Tiểu Vân cũng ngờ ngợ ra tại sao mọi người không cho cô gặp anh rồi.

Cô cũng đâu có vừa, đứng dậy đối đầu với cô ta.
" Tôi thích thế!"
Cẩn Thy Cầm nhìn ra ngoài cửa liền thay đổi thái độ ngay, ôn nhu nói.
" Cửu Thần còn hôn mê, cô đừng làm phiền anh ấy được không."
Tiểu Vân chưa hiểu chuyện gì xảy ra.

Người này đang nói gì vậy? Sao lại không cho cô ở đây.

Có quyền gì mà ở đây với chồng cô.

Bà Hoắc tức giận lên chất vấn cô ta.
" Tôi nể Cửu Thần nên mới không làm gì cô! Cô dám ngăn cản con dâu tôi."
Đang định kéo cô ta ra ngoài thì một quân sĩ đứng đó ngăn lại.

Kính cẩn nói với bà.
" Thưa Hoắc phu nhân! Không ai được làm gì cô ấy khi chưa có sự cho phép của Đốc Quân ạ."
Tiểu Vân cười nhạt, hóa ra là tình nhân của anh ấy sao! Bình thường nói yêu cô, cưng chiều cô mà vẫn có tình nhân bên ngoài.

Hóa ra vốn dĩ chỉ là cô lầm tưởng.
Tiểu Vân lững thững rời khỏi phòng, chờ anh tỉnh lại sẽ nói chuyện rõ ràng với anh.
Hoắc phu nhân chờ Tiểu Vân bình tĩnh rồi đưa cô về Hoắc gia mặc dù cô chưa hồi phục hẳn.

Tiểu Vân đòi về bằng được, cô không muốn ở đây chút nào.
Ngồi trên xe trở về, Yên Hòa nắm chặt tay cô, không nói gì hết, như một cách trấn an.

Tiêu Hoàng lái xe thỉnh thoảng lại ngoảnh lại xem tình hình.
Yên Hòa mở lời.
" Tiểu Vân! Cô ta là tình đầu cũng là vị hôn thê cũ của cậu Thần! "
Tiểu Vân ngước mặt nhìn Yên Hòa.
" Hôn thê cũ?"
Yên Hòa gật đầu rồi nói tiếp.

Cô phải nói hết những gì mình nghe được từ bà ngoại kể lại cho Tiểu Vân mới được.

Thấy Tiểu Vân như vậy trong lòng cô cũng khó chịu kinh khủng.
" Cô ta tên Cẩn Thy Cầm! Trước đây Cẩn gia và Hoắc gia có hôn ước.

Từ lúc mình chưa sinh ra hôn ước đó đã có rồi.

Cẩn Thy Cầm với cậu cũng có thể coi là thanh mai trúc mã.

Cô ta và cậu Thần yêu nhau 3 năm sau đó cô ta biến mất! "
Cô cau mày.
" Biến mất sao?"
Yên Hòa tiếp lời.
" Trước khi cô ta mất tích cũng là lúc Cẩn gia lâm vào bờ vực phá sản.

Cô ta đang đi du lịch thì sự cố máy bay rơi vào vùng mất tín hiệu kiểm soát.

Bố mẹ Cẩn Thy Cầm biết chuyện đã không chịu nổi cả hai cú sốc đến cùng lúc nên đã lâm bệnh mà ra đi.

Cậu Thần biết tin đã cho lùng sục tìm khắp các nước thuộc tầm rơi của máy bay nhưng không có tin tức gì."
Tiểu Vân ngơ ngác.

" Vậy tại sao bây giờ cô ấy lại xuất hiện."
Yên Hòa lắc đầu.
" Cái này không rõ.

Về sẽ hỏi bà ngoại nha.".
 
Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
Chương 31: 31: Quá Khứ Đen Tối Của Cẩn Thy Cầm


Sau khi về tới Hoắc gia, tâm trạng Tiểu Vân không khá hơn tý nào.

Cô được Yên Hòa dìu vào trong phòng khách.

Một cô người làm nhẹ nhàng đặt ly sữa lên bàn.
" Thiếu phu nhân! Cô uống sữa đi, bà Hoắc bảo tôi mang cho cô."
Tiểu Vân gật đầu rồi uống một ngụm sữa.

Tiêu Hoàng từ ngoài cửa đi vào gấp gáp.
" Yên Hòa! Ông nội em bị ngã cầu thang gãy chân.

Mẹ em bảo chúng ta khẩn trương quay về nước Y."
Yên Hòa sốt ruột cuống cuồng chạy đôn chạy đáo mang theo những đồ dùng cần thiết rồi kéo Tiêu Hoàng đi.

Trước khi ra cửa cô không quên quay lại nói với Tiểu Vân.
" Tiểu Vân! Bà ngoại sẽ giải thích mọi chuyện cho cậu! Hẹn gặp lại! "
..........
Trong bệnh viện, tại phòng bệnh của Hoắc Cửu Thần bên ngoài bốn quân sĩ thay nhau canh gác.
Hành lang gần đó có tiếng nói hình như là cãi vã.
" Sao mợ cứ phải lo nhỉ! Con đã nói anh ấy sẽ không bỏ rơi con đâu!"
Cẩn Thy Cầm khoanh tay nhìn người mợ trước mặt.

Cô ta giờ chỉ còn cậu mợ để dựa vào mà thôi.

Sự tự tin của cô ta cũng khiến người mợ kiêng dè.
" Con cứ thế mà muốn bám lấy ngài ấy! Thống Đốc liệu còn yêu con?"
Mặc kệ lời người mợ khuyên can đến đâu cô ta vẫn khăng khăng giữ vững lập trường.

Còn đuổi người mợ về và nói sẽ về thăm họ sau.
Sau khi ăn tối cùng ông bà Hoắc và Hoắc lão phu nhân, Tiểu Vân xin phép lên nghỉ trước.

Trong bữa ăn bà Hoắc để ý cô luôn luôn tỏ ra vui vẻ, niềm nở nhưng trong mắt chứa đựng nỗi buồn muốn dấu đi.
Sau khi cô trở về phòng bà Hoắc cũng theo lên.

Bà ngồi xuống bên cạnh cô rồi nắm tay cô.
" Vân Vân! Con đang rất lo cho Cửu Thần đúng không?"
Tiểu Vân cúi đầu, tim thắt lại, không kìm được lòng mà rơi nước mắt.
" Vâng mẹ ơi! Con muốn tới thăm anh ấy! Con nhớ anh ấy!" Cô gật đầu lia lịa mặt mếu máo.
Bà Hoắc cười nhẹ nhàng rồi xoa đầu cô.
" Để mai được không! Mẹ nghĩ Cửu Thần tỉnh dậy sẽ muốn thấy con đầu tiên đấy!"
Tiểu Vân lắc đầu.
" Chắc không đâu! Anh ây chắc muốn gặp cô gái họ Cẩn kia hơn đấy."
Bà Hoắc cau mày nhìn cô.

Nghiêm nghị quay người cô lại nhìn thẳng vào mình.
" Nghe mẹ nói! Con cũng là mẹ cùng Cửu Thần tới hỏi cưới.

Người nó muốn gặp nhất chắc chắn là con."
Tiểu Vân nhớ đến chuyện hồi chiều Yên Hòa nói nên hỏi bà.
" Mẹ ơi, Yên Hòa có kể cho con chút ít về Cẩn Thy Cầm rồi nhưng cậu ấy nói mẹ sẽ biết rõ hơn."
Bà Hoắc gật gù rồi bắt đầu kể.
" Máy bay của Cẩn Thy Cầm bị rơi xuống một hòn đảo nhỏ, nơi ít người sinh sống.

Được thổ dân cưu mang trên đảo đó.

Đó là một cặp vợ chồng trẻ.

Nghe được mợ Thy Cầm nói thì là chồng cô gái kia muốn giở trò đồi bại với cô ta.

Cô ta bị ép không thể kháng cự sau đó người vợ về thấy vậy nên lôi thêm người đánh đập dã man Thy Cầm rồi đuổi đi.

Cô ta leo lên một chiếc tàu trở hàng nhập khẩu nên về được tới đây."
Tiểu Vân trong lòng cảm thấy có chút sót thương cho cô ta." Cô ấy thật tội nghiệp ."
Bà Hoắc gật đầu, nhắc Tiểu Vân nghỉ sớm rồi trở ra khỏi phòng.
Ngồi trong phòng cô lăn lóc không thể ngủ nổi vì trong lòng còn quá nhiều sự bứt rứt khó chịu.
Cuối cùng cô quyết định thức luôn, lên mạng search về hai người họ.

Rất nhiều trang báo từ 3 năm trước hiện ra trước mắt Tiểu Vân.

Hít thở sâu rồi ấn vào một trang báo tên " Câu chuyện tình yêu của Thống Đốc Quân Hoắc Cửu Thần và người bạn thanh mai trúc mã đồng thời là vị hôn thê, cô cả nhà họ Cẩn".
 
Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
Chương 32: 32: Nhẹ Nhàng Sẽ Không Sao


Sáng sớm hôm sau, Tiểu Vân ngồi trước bàn trang điểm dậm phấn che đi quầng thâm trên mắt.

Tâm trạng không tốt hơn chút nào.

Hôm qua cô đã đọc rất nhiều bài báo.

Sự lo lắng dâng cao tột độ.

Chuyện tình của họ kéo dài lâu như vậy, khi cô ấy mất tích còn như phát điên tìm kiếm.

Bây giờ cô ấy quay về rồi, lo sợ anh sẽ ruồng bỏ mình để tới với cô ta.
Sau khi đến nơi, đứng trước cửa phòng bệnh cô chần chừ không vào.

Sợ rằng sẽ thấy thứ gì đó làm cho mình đau tới tận tâm can ư?
Đang trong mớ suy nghĩ hỗn hoạn thì Ngôn Luân tử đâu đi đến hắng giọng với hai người quân sĩ đứng trước cửa.
" Các cậu là đang không cho Thống Đốc phu nhân vào sao?"
Một quân sĩ giật nẩy.
" Dạ không ạ! Là cô ấy đứng đó mà không vào đấy ạ!".
Tiểu Vân hoàn hồn cười gượng với Ngôn Luân.
" Đúng thế!"
Anh ta hiểu cô đang chần chừ cái gì nên đẩy nhẹ người cô cùng động tác mở cửa.
Hoắc Cửu Thần đang ăn cháo từ tay của Cẩn Thy Cầm.

Ngôn Luân á khẩu không nói lên lời, Tiểu Vân đứng hình vài giây rồi cũng bình tĩnh tiến tới.
" Anh khỏe rồi chứ! Khỏe rồi thì em về đây!"
Nói xong cô quay ra hướng cửa định đi.

Hoắc Cửu Thần hớt hải chạy theo giữ tay cô.
" Hạ Tiểu Vân! Ai cho em đi!"
Lỡ hoạt động mạnh nên đã làm vết thương dưới bụng ảnh hở miệng, rỉ máu.

Hai người đứng nhìn nhau hồi lâu, cả Cẩn Thy Cầm cũng không nói gì.

Tới khi thấy Hoắc Cửu Thần toát mồ hôi lạnh và áo trắng bệnh nhân bắt đầu xuất hiện một mảng đỏ lớn ở bụng.

Cô mới giật mình kéo anh lại giường rồi ấn nút đỏ trên đầu giường gọi bác sĩ.
Sau khi bác sĩ thay băng cho vết thương của anh, Hoắc Cửu Thần bảo Cẩn Thy Cầm đi về rồi ngồi lại với cô.
Tiểu Vân chỉ ngồi cạnh giường và cúi đầu không nói.

Anh nâng mặt cô lên, vuốt nhẹ gương mặt tiều tụy.
" Em xanh xao đi rồi!"
Tiểu Vân không nói gì, chỉ im lặng.

Trong thâm tâm cô muốn gào thét, tra hỏi anh nhiều thứ cơ mà bây giờ chỉ ngồi im thít.

Anh kéo cô vào gần mình áp mạnh môi vào môi cô,tham lam hít hương thơm trong khoang miệng cô.

Tiểu Vân bất ngờ không kịp phản ứng, mặt đỏ tía tai đẩy mạnh anh ra.
" Hoắc Cửu Thần! Anh làm cái gì vậy!"
Tiểu Vân quẹt miệng.

Anh mặc dù là bệnh nhân nhưng vẫn rất khỏe, kéo cô vào lòng, giữ chạy mặc kệ cô vùng vẫy.
" Anh hôn em, ôm em thì có sao mà em phản ứng như thế?"
Anh hơi nhấn giọng.

Tiểu Vân đau đớn cúi đầu nói nhỏ.
" Chẳng phải người anh yêu 3 năm về rồi sao? Hôn thê của anh về rồi sao? Anh cần tôi làm gì nữa?"
Hoắc Cửu Thần thở dài bất lực.
" Phải! Nhưng đó là trước kia thôi, còn bây giờ em là vợ anh mà.

Anh chỉ yêu mình em thôi, em vẫn không hiểu sao?"
Ai mà tin lời bịp bợm của anh chứ.

Đừng tưởng cô không biết khi cô ấy về anh đã để cô ấy ở biệt thự riêng, gần dinh thự Thống đốc.

Muốn hỏi nhưng cổ họng cô nghẹn lại không thể nói.
Hoắc Cửu Thần kéo mặt cô lên rồi lại tiếp tục hôn, bàn tay bắt đầu lần sờ vào trong áo cô.

Tiểu Vân giữ tay anh lại rồi thở hổn hển.
" Không được đâu! Nhỡ có ai vào...!"
Hoắc Cửu Thần ấn nút màu đen trên đầu giường, cửa lập tức khóa cạch lại.

Kéo cô đè xuống giường rồi tiếp tục hít hà hương thơm ở cổ cô.

Tiểu Vân bức bối, mặt đỏ tía tai giữ đầu anh lại, khó nhọc nói.
" Khoan đã, còn vết thương của anh."
Hoắc Cửu Thần cưng chiều hôn nhẹ lên trán cô.
" Nhẹ nhàng sẽ không sao.".
 
Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
Chương 33: 33: Nhõng Nhẽo


Gần trưa, bà Hoắc và bà Hạ cùng nhau tới thăm anh thì gặp Cẩn Thy Cầm ở thang máy.

Không khí trầm lắng làm cho bà Hạ khó hiểu quay sang hỏi bà Hoắc.
" Tố Châu, bà nhìn cô gái kia bằng con mắt như vậy là sao!"
Bà Hoắc ho nhẹ rồi cố ý nói lớn.
" Là cô gái tôi đã kể cho bà đó Lâm Tình! Người mà biết con trai tôi có vợ rồi mà vẫn ảo tưởng ấy."
Cẩn Thy Cầm tức lộn ruột nhưng vẫn phải cố nhịn và diễn nét tủi thân uất ức trước mặt họ.

Cô ta cúi đầu không nói, khi thang máy mở ra cô ta lập tức cầm theo túi hoa quả trên tay chạy thẳng về phía phòng bệnh của Hoắc Cửu Thần.
Bất ngờ bị hai quân sĩ chắn trước cửa cô ta giận dữ dậm chân, đôi co một hồi thì hai phu nhân cũng đi tới.
" Thưa hai phu nhân! Thống đốc và phu nhân trong đó đã khóa cửa lâu lắm rồi.

Không tùy ý vào được ạ!"
Bà Hoắc cười tủm tỉm rồi lấy điện thoại ra gọi cho Tiểu Vân.
" Alo! Mẹ và mẹ con tới tăm Cửu Thần đây."
Tiểu Vân đang nằm trên giường lướt điện thoại thì vội nhảy bổ xuống đất nhanh nhẹn chỉnh trang đầu tóc quần áo rồi ra nở cửa.
Cạch!
Ba người bên ngoài đứng hình mất mấy giây khi nhìn thấy bộ dạng quần áo không chỉnh tề lại còn vài dấu đỏ trên tay, trên cổ của cô nữa.

Cẩn Thy Cầm đang muốn phát điên vì nhìn thôi cũng đã thấy họ đã xảy ra chuyện gì rồi.

Bà Hoắc cười sung sướng rồi tiến đến ngồi gần thằng con trời đánh đang ung dung đọc báo kia của mình.
Bà Hạ thì nhéo vào eo Tiểu Vân một cái rõ đau rồi thì thầm.

" Cái con bé này.

Có biết đây là bệnh viện không hả? Chồng con lại còn đang là bệnh viện đấy! Mau vào toilet chỉnh lại đầu tóc con mau!"
Bà Hoắc cũng định thần mà vừa cười ha hả vừa táng một cái mạnh vào vai thằng con quý tử cái BỘP.
" Mày đúng là...đang nằm trên giường bệnh mà còn...haha"
Hoắc Cửu Thần xoa bả vai.
" Ai da! Không phải mẹ muốn có cháu sớm sớm hay sao mà đánh con đau thế!"
.....
Cẩn Thy Cầm ngồi trên sô pha nén con giận mà chạy đến nắm lấy tay anh cười dịu dàng.
" A Thần.

Em gọi sẵn táo rồi, mang qua cho anh ăn nhé."
Anh nhìn cô ta hỏi.
" Sống ở Lăng Trúc có gì bất tiện không!"
Cẩn Thy Cầm hạnh phúc rạng rỡ lắc đầu.
" Thoải mái lắm.

Cảm ơn anh đã giúp em chỗ ở.

Khi nào em xoay sở được em sẽ dọn đi."
" Không cần..."
Cẩn Thy Cầm trong lòng như nở hoa, biết ngay anh sẽ muốn giữ cô ta lại.

Chắc chắn không thể quên được cô ta.
" Em không cần vội, khi nào xoay sở ổn thỏa thì dọn đi cũng không sao.

Dù sao anh cũng là anh nợ nhà họ Cẩn.

"
Tiểu Vân từ trong nhà vệ sinh cũng nghe thấy vài câu, bước ra đụng gương mặt thất vọng tới quê xệ của cô ta thì cảm thấy buồn cười vô cùng.
Hai mẹ bảo là tới thăm anh nhưng chỉ hỏi thăm vài câu rồi cùng nhau đi mua sắm.

Hôm nào Tiểu Vân cũng tới chăm sóc anh.

Chỉ 2 tuần Hoắc Cửu Thần đã bình phục hoàn toàn và cùng cô trở về dinh thự Thống đốc.
.....
Tiểu Vân buổi học buổi nghỉ mà vẫn nắm chắc được kiến thức.

Cô nhận ra mình rất hợp với việc thiết kế.

Muốn nghỉ học để học thiết kế.
Vào một buổi tối, cô bước ra từ phòng tắm, mùi hương thơm nhẹ từ phòng tắm xộc ra ngoài.

Cô bước ra cửa sổ, đứng nhìn ngắm ra ngoài trời tuyết đang rơi.

Hoắc Cửu Thần từ phòng sách trở về thấy cô đứng đó thì chậm rãi đi tới.

Anh quàng tay ôm eo làm Tiểu Vân giật nảy mình quay lại.
" Anh làm gì vậy? Làm em giật mình!"
Hoắc Cửu Thần vùi đầu vào cổ cô, hít hà hương thơm thoang thoảng mùi hoa anh đào.

Anh hôn lên vai cô cười nhẹ.
" Em thơm quá đi mất."
Cô quay lại quàng tay lên cổ anh lắc lắc nhõng nhẽo.
" Chồng ơi! Em mệt quá đi! Buồn ngủ lắm!"
Anh hôn nhẹ lên trán cô rồi bế cô đặt lên giường.

Nằm xuống kế bên rồi kéo chăn lên cổ cô.
" Ngủ đi!"
Cô ôm anh, dụi đầu vào người anh cười khẽ.
" Anh định bắt em ngủ xong anh đi tụ tập với bạn bè chứ gì."
Hoắc Cửu Thần giật thót tim vì bị nói chúng.

Sao cô biết được nhỉ? Tiểu Vân ngước mặt nhìn khuôn mặt sượng trân của anh.

Thống Đốc Quân đang rén vợ sao?
" Vừa nãy em đang đọc sách thì thấy máy anh có thông báo nhóm bạn anh gửi tới thôi.

Em không cố ý đọc tin nhắn của anh!"

Hoắc Cửu Thần xoa đầu cô khóe miệng giật giật.

Anh cũng đoán được cô muốn gì rồi.

Mỗi lần anh định đi tụ tập bạn bè cô lại nhõng nhẽo giữ anh ở nhà ngủ với mình, không cho đi.
" Vậy anh đi đi cũng không sao! Em chỉ sợ lỡ khi em ngủ có ai bắt em đi, làm hại em thôi.

Chỉ khi ở bên anh mới an toàn thôi.

Anh đi thì cứ đi đi! Em sẽ tự bảo vệ mình.

"
Cô làm bộ tội nghiệp rồi quay lưng về phía anh.

Hoắc Cửu Thần ngán ngẩm nhìn cô.

Không còn kịch bản nào hay sao mà lần nào cũng lôi cái bài này ra.

Trộm nào mà vào được đây chứ.Không hiểu sao anh vẫn mềm lòng chiều theo ý cô nữa.
Vòng tay ôm cô vào lòng, hôn nhẹ lên tóc cô.
" Anh biết rồi! Không đi nữa, ngủ với em!"
Tiểu Vân che miệng khúc khích cười rồi hai người cùng chìm vào giấc ngủ êm đềm..
 
Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
Chương 34: 34: Sinh Nhật Thanh Tương


Tại Hạ gia, Hạ Tiểu Giai đang nằm trên giường đung đưa chân vừa đắp mặt nạ vừa xem tin tức.

Thấy bao nhiêu là báo đăng tin về Hoắc Cửu Thần và Hạ Tiểu Vân ân ái đi dạo phố, rồi đi dự tiệc với nhau, đẹp đôi biết bao.

Họ được mệnh danh là cặp đôi hoàn hảo của thành phố vài thời điểm hiện tại.
Hạ Tiểu Giai nhìn thấy Hoắc Cửu Thần đẹp trai, phong lưu như vậy thì không khỏi mê mẩn.

Lần nào gặp anh cô ta cũng tìm mọi cơ hội để tới gần anh.

Tiểu Giai yêu anh và muốn giành lấy anh từ tay chị mình.
" Mẹ nó! Hạ Tiểu Vân đúng là số sướng, chị ta mà xứng đáng có được anh ấy sao? Mình thật không cam tâm!!"
Hạ Tiểu Giai bật giật, lướt thấy cảnh anh ân cần ôm eo cô thì tức xì khói lỗ tai.

Bằng sự nông cạn và sự háo thắng của cô gái tuổi mới lớn cô ta đã nghĩ ra kế hoạch để mình có thể thay thế Hạ Tiểu Vân làm Hoắc thiếu phu nhân.
Tiểu Giai cười khẩy rồi gọi điện cho ai đó.

Cô ta có ý định sẽ bắt cóc Hạ Tiểu Vân và đưa cô đi thật xa, một nơi anh không thể tìm thấy.

Chắc chắn Hoắc gia sẽ vì giữ thể diện mà để cô ta thay chị của mình cưới Hoắc Cửu Thần rồi.

Kế hoạch của cô ta sẽ thực hiện ngay sau lễ kỷ niệm 30 năm thành lập nên Hoắc thị.
...........
Tối ngày hôm đó, nhóm bạn của Hoắc Cửu Thần tụ tập lại một nhà hàng để ăn mừng sinh nhật của Thôi Thanh Tương.

Hoắc Cửu Thần dẫn theo cô đi đến nhà hàng đó.

Tiểu Vân không có gì hồi hộp khi gặp bạn anh mà ngược lại còn rất hứng thú và háo hức.

Cứ thỉnh thoảng cô lại tươi cười hỏi anh sắp tới nơi chưa.
Đứng trước cửa phòng VIP đã được đặt trước cô háo hức mở cửa tiến vào.

Rất nhiều người ở đây.

Đa số toàn là cô cậu ấm các nhà tài phiệt danh tiếng.

Mới đầu thì cô tưởng ít người ai dè đông tới vậy.

Bước chân hơi chậm lại rồi cô nép sau lưng anh.

Hoắc Cửu Thần cười nhẹ rồi kéo cô vợ tới bàn của nhóm bạn mình.
" Chào các cậu!"
Hạ Tiểu Vân ló đầu ra cúi nhẹ đầu chào mọi người.
Thôi Thanh Tương tươi cười đứng lên.
" Cửu Thần, cậu cuối cùng cũng tới.

Thấy cậu tới trễ tớ lo quá!"
Hoắc Cửu Thần gật gù rồi đưa túi quà ra cho cô ấy.

" Đây là quà mà vợ mình chọn lựa rất kỹ lưỡng! Mong cậu sẽ thích!"
Nụ cười trên môi Thanh Tương chợt cứng lại.

Bàn tay đang định cầm túi quà cùng dừng lại.

Cô hơi cắn môi, anh có nhất định phải nói rõ ra như thế không cơ chứ.

Món quà sinh nhật tặng cô ấy cũng là do vợ anh chọn.

Tiểu Vân hơi nghiêng đầu thắc mắc.
" Chị không thích ạ!"
Thanh Tương hoàn hồn, nhận ra mình lỡ bộc lộ cảm xúc hơi quá liền nhận lấy túi quà rồi cười dịu dàng.
" Cảm ơn hai người nhé.

Tiểu Vân đích thân chọn quà làm chị cảm động quá.

Mà quà là gì thế Cửu Thần!"
Anh khoác vai Tiểu Vân nháy mắt.
" Bí mật! Nghe nói nó là hàng limited đó!" Thôi Thanh Tương cố nặn ra nụ cười tươi rói rồi mời họ ngồi xuống cùng hòa vào bữa tiệc.

Sau khi dùng bữa xong xuôi, họ di chuyển tới một quán bar ở tầng trên cùng của tòa nhà để tiệc tùng.
Hạ Tiểu Vân cứ bám lấy Vy Âm và Minh Khôi nói chuyện.

Dường như họ nói chuyện vô cùng hợp với nhau.

Hoắc Cửu Thần cùng ba người kia ngồi một bàn.

Hàn huyên về chuyện xưa.
Anh để ý rằng Thôi Thanh Tương uống rất nhiều.

Anh cho rằng hôm nay cô vui nên uống nhiều thôi..
 
Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
Chương 35: 35: Hoắc Cửu Thần Cái Tên Già Này Chú Lại Dám Lớn Tiếng Với Tôi!


Gia Huy thấy bàn bên cô và hai người kia vui quá thì bỏ lại hai người ngồi đó rồi chạy qua.

Thanh Tương nói có chuyện muốn nói với anh nên anh mới ngồi đây nghe cô ấy nói.
Thanh Tương với đôi má hồng hồng ngước mặt nhìn Cửu Thần cười ngây dại.
Cô ấy đưa tay đụng lên khuôn mặt khôi ngô mà bản thân ngày đêm mong nhớ và nói:
" Hoắc Cửu Thần, tớ thích cậu! Haizz cuối cùng cũng nói ra rồi haha!"
"...."
Anh có chút sửng sốt, định nói nhưng Thanh Tương để ngón trỏ lên môi anh cười nhẹ:
" Suỵt! Để tớ nói đã!"
Cô buông tay, cúi đầu lắc nhẹ cốc rượu.
" Từ rất lâu rồi! Cậu có vợ..tớ biết.

Biết vậy nên mới cố quên cậu !Cậu có biết càng cố thì nó càng nhớ không! Tối nào tớ cũng mơ về cậu..."
" Cậu...!Hoắc Cửu Thần hơi nhướn mày.
Thanh Tương ngẩng mặt, nước mắt đã dàn dụa khắp khuôn mặt hồng hào nhưng trên môi vẫn nở nụ cười chua sót.

Cô ấy giữ lấy mặt anh.
" Tớ sẽ không nhớ cậu nữa, không yêu cậu nữa...sẽ.."
Cô run run lau dòng nước mắt mặn chát vừa chảy vào miệng: " Sẽ chấm dứt thứ tình cảm này..

Tớ hứa!"
Thanh Tương vòng hai tay ôm lấy Hoắc Cửu Thần, cảm nhận người con trai ấy lần cuối rồi cô sẽ từ bỏ thật sự.

Anh không đẩy cô ra cũng không ôm lại.

Cô hôn lướt qua má anh tựa hồ như chưa chạm: " Tạm biệt người con trai tớ yêu nhất!"
Cô liêu xiêu đi xuyên qua các con người có mặt tại đó.

Hoắc Cửu Thần nhìn theo rồi chợt nghe thấy tiếng la thất thanh của Minh Khôi.
" CỬU THẦN!"
Anh giật mình quay lại phía sau thì thấy cô đang cầm chai sâm banh đứng trên bàn, xung quanh là ba người bạn đang cầm chân tay cô định lôi xuống.

Anh vội lao đến đỡ cô xuống, ôm vào người.
" Ai? Ai là người cho Tiểu Vân uống rượu hả?"
Gia Huy thấy khuôn mặt đằng đằng sát khí của anh thì nuốt nước bọt giơ tay.
" T..tôi!"
Hoắc Cửu Thần chẹp miệng.
" Cậu hại tôi thê thảm rồi.

Cậu có biết khi say cô ấy đáng sợ như nào không?"
Gia Huy phẩy tay bĩu môi.
" Cô gái bé nhỏ nhà cậu thì có gì đáng sợ chứ!"
Hoắc Cửu Thần bực bội không thèm đôi co với anh ta.

Vội vàng bế ngang cô lên đưa về dinh thự Thống đốc.

Để cô ở đây ai biết sẽ làm ra mấy thứ không thể ngờ tới gì chứ.
......

Ngôn Luân đã tới để đưa hai người về.

Tiểu Vân gục vào ngực anh ngủ gà ngủ gật.

Hoắc Cửu Thần xoa đầu cô rồi lấy điện thoại ra....Tự nhiên cô đẩy anh ra.

Chỉ thẳng vào mặt anh rồi nói:
" Ai da! Tên này là ai vậy, dám ôm bổn tiểu thư!"
Hoắc Cửu Thần xoa thái dương nghĩ thầm "Lại bắt đầu rồi".

Vài lần trước cô say, cũng nói nhăng cuội rồi chạy lung tung hại anh và người làm trong dinh thự tìm mệt bở hơi tai.
Cô nhanh nhẹn mở cửa sổ trời trên xe rồi đứng lên, thò đầu ra hét lớn.
Oái!
Cả anh cả Ngôn Luân đều giật mình.

Anh vội ôm cô kéo xuống rồi kéo cửa sổ lại, gắt lên:
"Hạ Tiểu Vân! Em có biết như vậy là nguy hiểm lắm không?"
Hai má đỏ ửng nhìn anh bắt đầu mếu.

Cô đánh vào người anh túi bụi, vừa khóc vừa nói:
" Đáng ghét! Hoắc Cửu Thần cái tên già này, chú lại dám lớn tiếng với tôi!"
Ngôn Luân nín thở, toát mồ hôi không giám ngoảnh lại, chỉ tập trung lái xe.

Hoắc Cửu Thần không tin vào tai mình, anh á khẩu giữ tay cô lại.
" Cái gì cơ? Em gọi tôi là chú á!"
Tiểu Vân nhún vai tỏ vẻ đương nhiên.
" Thì chú già thì gọi là chú thôi!"
Hoắc Cửu Thần tỏ vẻ tổn thương khi bị công kích tuổi.

Trái tim người đàn ông mới 35 tuổi này đau lòng lắm đó!
Cô cười hì hì v**t v* khuôn mặt đang ngơ ngẩn của anh rồi nằm xuống đùi anh ngủ như chưa có gì xảy ra..
 
Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
Chương 36: 36: Nguy Rồi


Tới dinh thự Thống đốc, anh cẩn thận bế cô lên rồi đưa về phòng.

Căn dặn người làm thay đồ tắm rửa cho cô.

Còn mình thì sang phòng sách gọi điện bàn bạc về bữa tiệc kỉ niệm 30 năm của Hoắc thị sắp tới.
Xong xuôi cũng là 12 giờ đêm rồi.

Anh trở về phòng, nhẹ nhàng nằm xuống bên cạnh Tiểu Vân đang say giấc.

Cô khẽ cựa mình, quay lưng về phía anh.

Anh âu yếm xoay cô lại rồi hôn nhẹ lên trán cô thủ thỉ:
" Tiểu tổ tông của tôi ngủ ngon!"
Ngày kỷ niệm 30 năm thành lập Hoắc Thị cũng tới.

Hôm đó tại bữa tiệc sa hoa lộng lẫy ấy có một cặp đôi sánh vai bước vào bữa tiệc.

Hạ Tiểu Vân mặc chiếc váy sang trọng xẻ lưng lụa trắng, dài tới mắt cá.

Hoắc Cửu Thần nhìn thấy còn không khỏi kinh ngạc vì cô mặc kiểu này trông rất ra dáng.
Ông bà Hoắc hoan hỉ tiếp khách, nói chuyện rôm rả.

Thấy anh tới thì đã vội tách anh ra khỏi vợ mình để theo ba nói chuyện với đối tác lớn, các nhà tài phiệt...
Ông bà Hạ và cả...Tiểu Giai cũng tới.

Cô ta thấy chị thì hớn hở chạy tới khoác tay cô.

" Chị! Hôm nay chị đẹp thật đó!"
Tiểu Vân gượng cười rồi quay ngoắt qua chào hỏi ba mẹ.
" Chào ba mẹ, hai người dạo gần đây vẫn khỏe chứ!.
Ông Hạ tới vỗ vai con gái rồi cười:
" Ba mẹ khỏe lắm, ba đi chào hỏi mọi người cái đã!
.....
Giữa bữa tiệc, Tiểu Giai cứ luôn bám riết theo cô.

Các vị phu nhân tiểu thư khác đến bắt chuyện với cô thì cô ta đều chen vào nói.

Những câu hỏi về gia đình hay về Hoắc Cửu Thần cô ta cũng dành nói luôn.
Một lúc sau cô đi vào nhà vệ sinh để cắt đuôi Tiểu Giai thì lại nhận được cuộc gọi số lạ.

Bắt máy thì nghe có tiếng hét.
" Chị! Cứu em với huhu!"
Cô khựng lại rồi nói.
" Gì vậy?"
Bỗng có một giọng nói ồm ồm của đàn ông:
" Ra khu vườn đằng sau tòa nhà này! Đi một mình nếu muốn cứu em cô!"
Tiểu Vân chưa kịp nói gì thì đã nghe thấy tiếng tút tút.

Cô đúng là không thích tính tình của em mình nhưng kể ra cũng có tình cảm chị em nên mới vội chạy ra khu vườn sau tòa nhà.
Nhưng quái lạ, ở đó không có ai hết.

Cô nhìn quanh thì chỉ có cây cỏ và ánh đèn le lói rọi xuống.

Bỗng nhiên cô bị giữ chặt, bị một chiếc khăn tẩm thuốc mê áp vào mặt.

Cô trợn tròn mắt, vùng vẫy một lúc rồi cũng ngất đi.

Người một người đàn ông vác cô lên ,lần theo một cái cổng xập xệ gần đó rồi cho vào cốp xe ô tô trước cổng.
Hai người đàn ông đứng ở góc khuất đang nhận phong bì dày cộp của một cô gái.
" Hehe! Lần sau có gì cứ gọi bọn này nhé người đẹp!"
Cô ta dặn dò:
" Nhớ phải đưa chị ta tới một nơi thật xa biết chưa.

Nhưng đừng giết...vì dù sao lúc trước cũng bảo vệ tôi nhiều."
........
Tiệc sắp tàn, Hoắc Cửu Thần nghĩ cô chắc là buồn ngủ rồi nên đi tìm vòng vòng.

Tới chỗ hai mẹ hỏi thì đều không thấy.

Anh lúc này ruột gan cứ nóng lên, tim thì đập nhanh kinh khủng, mắt giật liên tục.

Anh lôi điện thoại ra gọi cho cô.
Lúc này Tiểu Vân đã được đưa lên một chiếc thuyền vận chuyển hàng hóa.

Cũng đã đi được một quãng đường nên không có sóng.

Anh gọi liên tục không được thì mới nóng ruột triệu tập các quân sĩ tới để tìm cô.

Một lúc sau họ đã có mặt, tản ra đi tìm cô.

Mọi người trong hội trường hoang mang không biết chuyện gì xảy ra.

Ông bà Hoắc đi đến hỏi anh:
" Sao thế con?
Hoắc Cửu Thần nóng ruột trả lời.
"Con không liên lạc được với vợ con! Đang cho người đi tìm cô ấy!".
 
Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
Chương 37: 37: Tới Đảo


Thuốc mê hết, Tiểu Vân lờ đờ mở mắt thì thấy sự tối tăm bao trùm, chỉ có một chút ánh sáng le lói từ mặt trời lúc bình minh chiếu qua cửa sổ.

Tay chân cô hoành toàn bị trói lại bằng dây thừng.

Tiểu Vân sợ hãi co rút người lại, hoảng loạn vùng vẫy.

Cô hét lên:
" Cứu với! Cứu tôi với!"
Cánh cửa bật mạnh ra, người đàn ông to lớn tay chân xăm trổ giận giữ tiến vào.

Cô sợ hãi nép sát cả cơ thể vào nhau.

Anh ta quăng cho cô hai ổ bánh mì rồi nói lớn:
" Nếu mày muốn sống thì câm mồm lại! Ngoan ngoãn thì bọn tao tử tế với mày!"
Tiểu Vân nén nỗi sợ đang dâng lên trong tâm trí nói lớn, khẩu khí không kém người đàn ông đó là mấy:
" Anh mau thả tôi ra! Chồng tôi là Thống Đốc Quân Hoắc Cửu Thần, anh ấy sẽ g**t ch*t các người đấy!"
Anh ta ngẩng mặt lên trời người ha hả:
" Câm mồm lại con điên này! Mày nói chuyện thật nực cười! Tao mà tin mày sao! Tốt nhất ngoan ngoãn thì bọn này còn tử tế!"
Nói xong người đàn ông đóng sầm cửa lại rồi bước ra ngoài.

Cô không hiểu chuyện gì sảy ra.

Tại sao họ lại bắt cóc mình cơ chứ? Tạm thời khi chờ Hoắc Cửu Thần tới cứu, cô cứ ngoan ngoãn nghe theo họ cái đã.

Càng chống đối mọi chuyện sẽ càng tệ đi thôi.
.........
Tại đất liền, tất cả các quân sĩ từ khắp các nước có quan hệ tốt hay các nước có Hoắc Cửu Thần là người đứng đầu quân đội ,đều được huy động đi tìm cô.

Khắp nơi dán tờ rơi tìm cô.

Ròng rã 3 ngày rồi mà vẫn chưa tìm được tung tích của cô.

Hoắc Cửu Thần mặt mày xuống sắc, mất ngủ nên tính cách hay cáu gắt hơn trước.

Bố mẹ cô thì lo lắng tới phát bệnh, bà Hạ còn đang phải nằm viện.
.......
Tiểu Vân được phân phó làm đầu bếp trên con tàu.

Cô ngoan ngoãn nghe lời nên mọi người trên tàu cũng đối xử không tệ với cô.

Dần dần trải qua một tuần lưu thông trên biển thì tàu cập bến tại một hòn đảo nhỏ.

Trong lúc khuân đồ xuống thì cô nhận cơ hội chạy khỏi đám người đó thật nhanh.

Quá đông người chen lấn nhận đồ nên mấy người đó đã làm lạc mất cô.

Họ dù sao cũng không để ý vì Tiểu Vân ở trên đảo này dù sao cũng không dễ tìm thấy.

Hòn đảo nhỏ này ít ai biết đến lại còn rất xa so với đất liền.

Cô đang chạy thì va phải một anh thanh niên.
Ngã nhào về phía trước, đầu đập vào một cục đá nên bất tỉnh ngay tại chỗ.
Lúc cô tỉnh dậy thì đã thấy có rất nhiều người vây quanh.

Anh chàng thanh niên điển trai kia cũng ngồi cạnh đó.

Cô sợ hãi ngồi dậy lùi sát vào mép giường.

Bà lão ngồi đó hiền từ cưới nhẹ với cô:
" Cháu không phải sợ! Cháu chỉ bị chấn thương nhẹ ở đầu, em bé của cháu không sao!"
Tiểu Vân hốt hoảng chạm nhẹ tay lên phần bụng dưới của mình, đúng là hơi lồi ra thật.
" Em bé? Cháu có em bé ạ!"
Một bà lão đang đứng cười nhẹ:
" Đúng thế! Em bé được hơn 3 tháng rồi!"
Cô không tin vào tai mình xúc động xoa xoa lên bụng.

Kết tinh của cô và Hoắc Cửu Thần đang lớn dần trong này sao? Cậu trai bên cạnh khẽ hỏi:
" Cô từ đâu tới đây! Hình như không phải là dân ở đây!"
Cô gật nhẹ đầu.
" Vâng! Tôi bị những người trên tàu vừa nãy bắt tới đây! Bây giờ không biết đi đâu về đâu!"
Mọi người trong căn nhà tranh gật đầu tỏ vẻ cảm thông, họ đều thương cảm cho cô.

Bà lão nắm tay cô:
" Cô gái, nếu không chê căn nhà đơn sơ này thì cô có thể ở đây chờ tới khi chồng cô tới tìm!"
Moi người đồng loạt hô tán thành.Cô nghẹn ngào gật đầu lia lịa cảm ơn.
" Cảm ơn nhiều lắm, cảm ơn mọi người! Đợi chồng tôi tới đây nhất định sẽ báo đáp mọi người thật hậu hĩnh ạ!".
 
Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
Chương 38: 38: Tiểu Vân Là Ai


Đã gần một tháng cô mất thời tích.

Lực lượng của anh vẫn luôn tìm kiếm cô không ngừng nghỉ.

Nhưng vẫn không tìm ra, không khí trong Hạ gia và Hoắc gia đều trầm mặc.
Hoắc Cửu Thần từ ngày cô mất tích thì đêm nào cũng mất ngủ.

Anh xuống sắc rõ rệt, gầy đi trông thấy.

Ăn uống không điều độ gây ra bệnh đau dạ dày.

Dần dần anh bị chứng mất ngủ phải điều trị.

Trong thâm tâm Hoắc Cửu Thần luôn tự dằn vặt rằng bản thân là Thống Đốc Quân mà lại không bảo vệ tốt cho vợ.
Hạ Tiểu Giai luôn tìm cớ muốn an ủi anh về sự mất tích của chị mà tới biệt thự Thống Đốc.

Lần nào cũng mang đồ ăn, hoa quả,...tới nhưng đều bị đuổi từ cổng.
Cẩn Thy Cầm thì khác, cô ta hay tới an ủi anh.

Con người này đang muốn thừa nước đục thả câu đây mà.

Hoắc Cửu Thần lần nào cũng chỉ gật đầu cho qua.
.......

Tại đảo, Hạ Tiểu Vân không hiểu sao rất ít ốm nghén.

Cô cũng ít khi ậm ừ nôn khan.
Sống dưới một mái nhà cùng bà Tư và người cháu là A Mộc, Tiểu Vân dần dần coi họ như người thân.

Cô phụ giúp họ những việc nhẹ nhàng đơn giản như phơi cá khô, dọn dẹp nhà cửa rồi nấu ăn....Hai bà cháu rất hài lòng và yêu quý cô.
Vẻ ngoài vui tươi hồn nhiên của cô là vậy nhưng không ai biết cô hay ngồi trên mỏm đá gần nhà nhớ về Hoắc Cửu Thần, trong đầu hiện lên những hình ảnh tuyệt vời hạnh phúc của hai người lúc trước.

Cô khóc, nội tâm đau đớn da diết.

Đêm đêm ,tiếng thở dài, lồng ngực phập phồng như tiếng sóng cuộn trào từng cơn.

Màn đêm như ảo não thở dài theo người vợ nhỏ hằng đêm nhớ chồng, trông chờ anh tới đón.
Dần dần cô cũng kìm chế được bản thân không được khóc vì con.

Nỗi nhớ anh cũng nguôi ngoai phần nào nhưng thỉnh thoảng ngồi đâu đó yên bình tâm lại nhớ đến người đàn ông ấy.
........
Đã tròn 4 tháng cô mất tích, đội ngũ tìm kiếm vẫn không có chút thông tin nào.

Hoắc Cửu Thần tức giận hất tung đồ đạc trong phòng, nốc hết chai rượu rồi lấy xe.
Chiếc xe lao như bay trên đường, tốc độ thật đáng kinh ngạc làm cho các xe khác phải sợ hãi.
Đầu anh bắt đầu choáng váng, anh lắc mạnh để bản thân trở lại trạng thái bình thường nhưng không có tác dụng.

Ngược lại thì mắt anh bắt đầu díp lại, tối sầm.

Anh hét lên rồi xoay vô lăng loạn xạ....
RẦM RẦM!
Chiếc xe lăn một vòng rồi lao nhanh vào phía dải phân cách rồi.
Bên đường tiếng người hò hét, tán loạn tới xem.
" Mau mau! Ai đó gọi cấp cứu đi!"
" Trời! Người này nhìn quen lắm!"
" Trời ơi máu nhiều quá, ai đó gọi cấp cứu đi!"
......
Ngồi ngoài phòng cấp cứu có ông bà Hoắc, ông bà Hạ và cả Hạ Tiểu Giai và Cẩn Thy Cầm.

Bà Hoắc dựa vào chồng khóc không thành tiếng, không khí lãnh đạm đến đáng sợ.
" Anh ơi, Cửu Thần không sao chứ! Nghe nói đầu đập khá mạnh."Bà Hạ xoa thái dương nhìn ông Hạ.
" Ừ! Chắc sẽ ổn thôi , em đừng lo quá!"Ông Hạ ôm vai bà Hạ trấn an.
Cánh cửa phòng cấp cứu mở ra, bác sĩ kéo khẩu trang." Tình hình Thống Đốc đã khả quan lại rồi, phần đầu tổn thương khá nhiều nên chờ tỉnh lại chúng tôi sẽ khám lại.
Hoắc Cửu Thần được đưa tới phòng hồi sức.

Bà Hạ ân cần gọt trái cây hoa quả, còn bà Hoắc nhẹ nhàng lau mặt mũi cho anh.

Bỗng dưng khóe miệng anh hơi giật giật, anh khó khăn mở mắt.
" Ưm!" Anh ngồi dậy.

Nhìn xung quanh phòng..
" Ba! Mẹ! Thy Cầm nữa, sao mọi người lại ở đây.

Thy Cầm, em đi du lịch về rồi à, lại đây anh ôm một cái."
Toàn thể ngỡ ngàng, cả Cẩn Thy Cầm cũng sượng trân không tin.
" Cửu Thần! Nói gì vậy hả? Tiểu Vân thì sao?" Bà Hoắc tức giận.
" Tiểu Vân là ai?".
 
Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
Chương 39: 39: Sinh Rồi


Sau khi mất trí nhớ, Hoắc Cửu Thần không còn tìm cô nữa.

Sau 1 tháng anh đã bình phục hoàn toàn.

Người nhà luôn thay phiên tới thăm và chăm sóc anh.

Cẩn Thy Cầm hôm nào cũng tới ân cần chăm sóc anh.

Gợi lại những ký ức tươi đẹp lúc hai người yêu nhau.
Hôm đầu tiên anh về lại dinh thự Thống đốc.

Đầu óc anh tự dưng mơ màng rồi ảo ảnh hiện ra nhiều lắm.

Hình như có một bóng dáng trong bếp.

Anh ôm đầu, lắc lắc thật mạnh rồi mở mắt ra thì không thấy gì nữa.
Bước lên phòng, trên tường đối diện với giường là ba tấm ảnh rất lớn.

Một tấm hình anh, tấm ở giữa là hình cưới còn tấm bên cạnh là hình cô.
" Người này...là Hạ Tiểu Vân sao?"
Anh đứng chôn chân ở đó, anh nhìn tấm ảnh rất lâu....rất lâu.

Người con gái này là vợ mình à? Nhìn non trẻ như vậy? Đầu anh nảy sinh ra nhiều suy nghĩ khác nhau.

Rồi anh vẫn quyết định chờ khi cô về sẽ ly hôn với cô.

Lúc trước như nào không biết.

Nhưng bây giờ anh có lỡ mất trí nhớ, không nhớ cô.

Với lại Cẩn Thy Cầm là vị hôn thê cũng là người anh yêu hiện tại.
Anh thường hay lui tới biệt thự cô ta sống.

Nói là yêu đương, mà anh với cô ta thân mật nhất là ôm và nắm tay thôi.

Không hiểu sao anh chỉ muốn thế.

Mỗi khi cô ta định hôn anh thì anh phản ứng dữ dội mà ngay cả bản thân anh cũng không hiểu.
.....
Mang thai sau 6 tháng là Tiểu Vân bắt đầu bị đau lưng rồi mỏi chân nhiều hơn.

Tối nào cô cũng vật vã khó ngủ vì cơn đau nhức vai gáy ùa đến.

Đến bây giờ là 8 tháng rưỡi mà cô đã khó khăn đi lại rồi.

Những lúc cô đau mỏi, bức muốn khóc nhưng ai hỏi cô vẫn cười rất tươi.

Làn như mình không sao và tự chịu lấy một mình.
Trong khi anh cùng Cẩn Thy Cầm đi ăn bữa tối lãng mạn ở nhà hàng cao cấp thì Tiểu Vân nằm trong phòng chịu đựng cái nóng của nơi đó.

Cô đang tự đấm bóp tay chân cho bản thân, vừa tủi thân khóc không thành tiếng.
.....
Ngày qua ngày, qua tới tháng thứ 10 rồi mà cô vẫn không đẻ.

Bụng to đến mức khó đi lại.

Mọi người trong làng đều thấy khó hiểu, sao cô lại khác người ta đến vậy.
Vào một ngày nọ, đang đi tới lấy nước bỗng nhiên bụng cô đau nhói, rồi sau mấy lần đau cô cảm nhận một dòng nước ấm chảy xuống.

Tiểu Vân run run cúi xuống,cô hét lên.
" A Mộc! A Mộc! Tôi vỡ ối rồi!"
A Mộc đang chẻ củi nghe thấy tiếng hét thì vội quăng rìu lao như tên vào.

Bà Tư đang quét nhà cũng chạy vào.

Họ nhanh chóng đưa cô tới nhà bác sĩ đỡ đẻ.
Một lúc sau Tiểu Vân thở khẽ, mồ hôi lấm tấm trên tóc cô, vài sợi rối dính vào má cô.

Cô cảm thấy kiệt sức, chỉ muốn thiếp đi.

Rất nhiều tiếng khóc trẻ em xen lẫn nhau, cô cảm thấy rất lạ.
" Trời ơi! Là sinh ba!"
" Hai nam một nữ! Thật là có phước quá đi!"
" Dễ thương quá!"
Mắt cô tèm nhèm, mờ đi bởi một màn sương phủ trên mắt.

Cô vừa xúc động, hạnh phúc lại vừa tủi thân.

Cô sinh tận ba đứa con, niềm hạnh phúc dâng trào.

Cô hé miệng định nói thì ba đứa con được đặt cạnh cô rồi.
" Chúc mừng cô nhé! Con cô đều khỏe mạnh!"
Bà đỡ cười hiền rồi vỗ tay nhẹ.

Cô khó nhọc nâng bàn tay nhẹ vuốt lên má của đứa bé gái.
" Cảm ơn tất cả mọi đã cưu mang ba mẹ con cháu!"
Thấy mấy đứa nhóc hồi nãy khóc oe oe nghe đáng yêu làm sao.

Giờ thì ngủ ngoan trong lòng cô, thật hạnh phúc quá đi..
 
Back
Top Dưới