Đô Thị Đại Thiếu Gia (Vn)

Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 100:



Âm điệu du dương của tiếng piano cất lên hoà vào tiếng dương cầm. Đèn thác nước chiếu sáng một khuôn mặt xinh đẹp, đôi mắt vô hồn đang ứa ra những giọt lệ lăn dài. Hạnh quay bước đi đánh rơi hộp quà đang cầm trên tay. Món quà sinh nhật.


_HẠNHHHH..


Tôi hét gọi tên Hạnh, tiềm thứ trong tôi thúc dục ý trí đứng dạy đuổi theo.


_Đừng bỏ em. My níu tay tôi lại.


Nhìn khuôn mặt My, rồi lại nhìn bóng hình Hạnh đang lằng lặng bước đi. Nhưng rồi tôi quyết định ở lại, vì My mới là người yêu tôi. Tôi cầm tay My đứng dạy, tiến về phía trước nhặt món quà. Cầm trên tay hộp quà mà lòng tôi thắt lại, tôi đã làm thêm một cô gái tốt nữa bị tổn thương.


Tôi dẫn My ra chỗ đám bạn. Tất cả đều mở to mắt nhìn My, vì đây là lần đầu tiên gặp My. Cô gái của tôi.


_Giới thiệu với mọi người đây là My, người yêu của Tao mới từ Mỹ trở về.


_Chào mọi người. My cười duyên dáng.


Tất cả chúng nó tắt hết nụ cười trên môi, đoán rằng chưa quen với My. Riêng mỗi thằng Duy vẫn đang nở một nụ cười vì gặp người quen cũ.


_Mày gặp Hạnh chưa Minh? Thằng Tân hỏi tôi, Hân thì mím môi căng thẳng nhìn tôi.


_Rồi. Tôi lạnh lùng đáp.


- Bốp. Thằng Tân nhanh tay tặng tôi một cú đấm. Tôi ngã ngồi bệt xuống đất, may mắn đây là góc khuất khiến không ai để ý, cú đấm khá mạnh khiến tôi cảm thấy có vị tanh trong miệng.


_Tao đã nói với mày rồi. Nếu không yêu, thì đừng gần Hạnh. Hạnh bị tổn thương nghiêm trọng rồi đó mày biết không? Thằng Tân xách cổ áo tôi đứng dạy.


_Mày biết cl gì chứ? Tại cô ấy tự làm tổn thương chính mình mà thôi. Tôi gắt lên.


- Bốp. Nó đấm tôi thêm một cú nữa.


_Đồ con chó. Màu nói thế mày nghe được à? Hôm nay tao phải giết mày kể cả mày có là ai!


Thằng Tân điên lên đấm tôi thêm vài cái nữa, thấy tình hình không ổn thằng Nam và thằng Duy gỡ nó ra khỏi tôi. My cũng chạy ra đỡ tôi dạy.


_Nể tình mày là bạn tao, tao sẽ không truy cứu lần này. Tôi phủi áo, lau mồm.


_Đm. Từ nay có tao thì không có mày, tao không cần làm bạn với loại công tử như mày.


Thằng Tân nói rồi quay lưng đi về, bọn Nam và Hân, An vẩu nhìn tôi thở dài rồi đi theo nó. Tôi điên tiết đi vào trong lau miệng rồi nằm vật ra giường ở tầng 3. My ngồi xuống bên cạnh.


_Anh đừng buồn, rồi mọi người sẽ hiểu cho anh thôi. My kéo tay tôi dạy.


_Anh không cần bạn bè như thế, cần có em thôi là đủ rồi.


Tôi nóng mặt nói thẳng ra luôn, bây giờ tôi đã trở lại đúng địa vị. Trả còn nhiều thời gian để bạn bè.


Tôi cáo bố mẹ mệt, nói mọi người cứ tiếp khách. Tôi sẽ nghỉ bên trên, thật sự tôi đang có nhiều suy nghĩ về Hạnh. Hình bóng quay lưng bước đi của Hạnh ám ảnh trong đầu tôi. Nếu như Hạnh không thích tôi, có lẽ chúng tôi đã không phải khổ thế này. Tôi biết tình cảm em dành cho tôi, nhưng hoàn cảnh không cho phép chúng tôi đến với nhau.


Bữa tiệc gần kết thúc, nhân vật chính trốn từ đầu tới cuối. Tôi lặng lẽ thay quần áo, trở lại làm thằng Minh giản dị hàng ngày. Nhắn một tin cho bố mẹ và My, tôi đi đằng cửa sau dắt R3 vòng ra ngoài. Tiếng nổ máy lẹt bô thương hiệu của một thằng trẩu. Tôi phóng gần như một thằng điên đến trước cửa nhà Hạnh, tôi không biết hành động hiện tại là gì nữa, nhưng trong lòng tôi tự thúc đẩy mình phải làm việc đó.


Cửa nhà Hạnh đã khoá, ánh đèn lất phất trong phòng con bé đủ cho tôi biết Hạnh đã về nhà. An tâm tôi dựng xe xuống, rút một điếu thuốc ra và châm rồi nhìn lên nơi có ánh đèn đó. Tôi chỉ cần biết Hạnh ổn và an toàn là quá đủ cho tôi rồi. Ngồi mãi đến 12h đêm ánh điện cũng vụt tắt, tôi quay xe trở về nhà, trên tay vẫn cầm món quà sinh nhật của một ai đó.


Sáng hôm sau tôi dạy sớm, làm vài động tác dưỡng khí. Võ đánh hổ của tôi dạo này xuống cấp chắc chỉ dùng bắt mèo được thôi, tôi chọn một bộ cánh toàn màu đen như lúc trước. Thiếu mỗi cái kính đen và tóc đen nữa là đủ bộ. Dắt con R3 ra ngoài, tôi phóng thẳng đến trường như một big boss. Trên đường vài cô em gái phải suýt xoa vì độ hoà nhoáng của Nhật Minh phiên bản mới. Đến trường tôi rồ ga đâm thẳng vào trong trước những ánh nhìn ghen ghét của nhiều thằng, hay những cái chỉ chỏ của bọn lớp dưới. Giờ anh đếch thèm care ai nói gì cả đâu.


Dựng chân chống tôi chỉnh lại quần áo. Chuẩn bị tiến thẳng lên lớp.


_Đm, thằng này mới trúng đề hả?


_Hay đi làm trai bao lấy tiền mua xe. Haha


Tiếng hai thằng danh con lớp nào đó bên cạnh. Tôi quay hướng bước tiến tới chỗ chúng nó, mặt vẫn câng câng lên thái độ.


_Mày vừa nói gì đấy? Tôi hỏi 2 thằng.


_Mày có bị điếc không? Thằng đó cười lớn.


* Bốp, Uỵch.


Một combo đấm đá tốc độ 1s dành cho thằng cất lên tiếng cười. Nó chưa kịp kêu đau vì cú đấm thì đã dính một cước vào bụng của tôi ngã lăn ra đất. Thằng còn lại thấy thế tung một cú đấm vào mặt tôi, thằng ngã cũng gượng dạy lao vào tôi. Tôi khẽ bước sang một bên vừa tránh vừa gạt đi cú đấm của thằng kia.


Chát.


Tay trái gạt đòn của đối thủ, tay phải tôi vung một cú bạt tai trời giáng. Thằng kia say sẩm mặt mày lảo đảo lùi lại. Chưa kịp rút tay về thằng còn lại lao vào tung cho tôi một cú đạp, tôi tung cước chiệt thằng vào chân trụ của nó. Mất đà nó đau đớn khụyu xuống đất, ngay lúc đó tôi nhảy lên làm một đá xoáy 360 vào mặt nó. Nó văng mặt ngã xuống đất bất tỉnh, thằng còn lại thấy thế chạy mất luôn.


Học sinh lúc này túa ra xung quanh đông kinh khủng, tôi chỉnh lại đồ một lần nữa rồi rẽ đám đông lên lớp. Không biết rằng, một ánh mắt thất vọng đang nhìn tôi.


Đến lớp với một tâm trạng không tốt. Nghe vài tiếng xì xào bàn luận về tôi, đoán trước được nhiều người sẽ biết vụ việc vừa xong. Đám thằng Tân thì ngồi với nhau ở cuối lớp, thấy tôi vào chúng nó bình thản như bình thường. Được cái còn thằng Duy chưa bỏ tôi.


_Thằng chó nào vừa gây sự với mày vậy? Nó hổ báo hỏi tôi.


_Không có gì đâu! Tao xử đẹp rồi. Tôi trả lời rồi rút vở trong cập ra.


Tiết đầu là tiết chủ nhiệm, tâm trạng không tốt lắm. Tôi úp mặt vào trang sách định làm một giấc. Thì nghe thấy tiếng chân cô bước vào.


_Hôm nay lớp ta có thành viên mới, mong tất cả mọi người giúp đỡ bạn ấy. Tiếng cô chủ nhiệm.


Tôi tò mò ngửng đầu lên, chẳng ai xa lạ ngoài My. Có một điều tôi không ngờ tới đó là My không theo học bên Mỹ nữa mà về đây học chung với tôi. My thấy tôi thì cười tít mắt.


_Bạn ấy tên là My, bạn nữ duy nhất của lớp ta. My này, em muốn ngồi chỗ nào? Cô chủ nhiệm hỏi My.


Nói đến đây, thằng Nam tự xách cặp đi ra khỏi chỗ tôi. Bàn hai người trống một, My cười với cô không cần nói gì cầm cặp về ngồi chỗ cạnh tôi.


Lại thêm tiếng xì xào. Cuộc đời tôi rất nhạy cảm với những lời bàn tán, hay những lời nói sau lưng. Tôi đã phải nhận nhiều chỉ trích từ hồi nhỏ, nhưng tôi chưa thể quen được.


_Ngạc nhiên chưa? My cười


_Trả có gì, mà sao em đi học không báo cho anh trước.


_Em muốn tạo cho anh bất ngờ mà. Hì


Đúng là tôi vô tâm thật, cả đêm qua cứ chạy theo hình bóng của Hạnh mà quên mất đi người yêu tôi là My. Có lẽ từ giờ tôi phải loại bỏ đi những suy nghĩ không tốt để toàn tâm toàn ý với My.


_Hì, cảm ơn em nhiều. Tôi bẹo má My.


_Đau em, thôi học đi không cô mắng.


Tôi và My chỉnh lại phong thái ngồi học cho đàng hoàng. Nói vậy thôi chứ năm phút sau tôi lại gục mặt xuống bàn, có lẽ đêm qua quá mệt vì thức đêm, sáng nay lại gây gổ đánh nhau khiến mí mắt của tôi cứ nhắm tịt lại. Cứ thế, tôi ngủ lúc nào không hay.


_Ưmmmm.


Dụi mắt thấy xung quanh không còn ai, nhớ ra tiết này là tiết thể dục.


_Mày dạy rồi à?


_Ui, Đm giật cả mình. Không để ý thằng Duy đang ngồi cạnh tôi từ bao giờ.


_Ngủ nằm ngủ lốn. Chúng nó xuống sân học thể dục hết rồi kìa.


_Ơ, mà My xuống rồi à? Tôi hỏi nó, chắc em cùng cả lớp xuống trước rồi.


_Chắc thế. Nhưng mà lúc ra chơi tao có thấy Hạnh gọi My đi đâu đó. Thấy mày ngủ tao cũng không gọi.


_Đmm, chết rồi. Thằng ngu này.


Tôi chửi đổng lên rồi bỏ ra ngoài, thằng Duy thấy vậy cũng chạy theo sau tôi. Tôi vội vã tìm xung quanh sân trường cũng không thấy bóng dáng My, khu thể dục lớp tôi đang học My cũng chưa vào lớp. Tôi chạy tìm khắp nơi không hay biết tung tích của cả hai cô gái. Đột nhiên thằng Duy ở đâu chạy tới.


_Minh, tao thấy hai đứa đang nói chuyện ở sau khu B kìa. Nó hớt hải.


Không hỏi nhiều tôi và thằng Duy chạy ra sau khu B, ở đây cây cối rậm rạp. Tôi cả thằng Duy tiến gần đến thấy có tiếng nói chuyện, tôi định tiến lại gần nhưng bị thằng Duy kéo áo lại núp ở sát tường.


_Cô muốn chia rẽ tôi và Minh sao? Hãy nhớ tôi mới chính là người yêu của Minh. Tôi nhận ra ngay đó là tiếng của My.


_Tôi tin Minh sẽ thuộc về tôi. Tôi sẽ làm mọi cách để Minh rời xa cô. Hạnh đáp trả.


_Haha. Cô nghĩ Minh sẽ tin ai. My cười khoái trí.


Chát. Tôi nghe thấy tiếng như một cái tát liền chạy ra, thằng Duy cũng không thể cản lại nữa rồi. Trước mắt tôi là My đang ôm bên má, còn người ra tay không ai khác chính là Hạnh.


_Minh.


_Minh.


Cả hai người cùng nhận ra sự xuất hiện của tôi.


_Hạnh làm gì vậy? Tôi kéo sát My vào người hỏi Hạnh.


_Không phải như những gì Minh thấy đâu, Hạnh xin lỗi. Hạnh bắt đầu long lanh nước mắt. Tôi chưa từng nghĩ Hạnh có thể xử sự như một đứa thiếu suy nghĩ như vậy.


_Đến giờ Hạnh vẫn còn cãi nữa sao. Minh đã thấy tận mắt rồi. Từ giờ Hạnh tránh xa My ra không đừng trách Minh.


Tôi kéo tay My đi để lại sau lưng một cô gái đang ôm mặt khóc. Có lẽ tôi lên dứt khoát từ khi xưa với Hạnh thì tốt hơn.


_Híc. My sụt sịt.


_Thôi không sao, lần sau đừng có đi cùng cô ta nữa. Tôi an ủi em.


_Lúc đầu cô ấy muốn nói chuyện với em, xong cô ta ép em phải rời xa anh. My kể nể.


_Tin anh đi. Dù có truyện gì xảy ra anh cũng không rời xa em nữa đâu.


Tôi vòng tay ôm My giữa sân trường, đang giờ học lên không ai có thể phá đám giây phút tình cảm này của hai đứa..
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 101:



Ngoại truyện


Ngồi ngắm những hạt mưa ngày cuối đông trong quán cafe nhỏ tại California. Tên chủ quán thấy vắng khách lên tới bàn tôi ngồi xuống.


_Sao mày hôm nay buồn thế Min? ( Đã vietsub, bọn Tây nói ngọng gọi tôi là Min )


_Tao đang nhớ Việt Nam. Tôi khẽ nhả làn khói trắng vào khoảng không vô định.


_Min, tao nhớ mày đang kiếm một cô gái? Hắn hỏi tôi. Vì là khách quen lên tôi và hắn hay nói chuyện phiếm với nhau. Thỉnh thoảng tôi có kể cho hắn nghe về quá khứ.


_Tao thấy cô ấy rồi. Nhưng mày biết cô ấy nói gì không? Tôi hỏi John. Thằng chủ quán.


_Fuck, mày không nói tao không thể nào biết!!


_Cô ta nói, Một bãi nước bọt nhổ đi không bao giờ liếm lại được.


_Oh Shit ! Thế mày thấy thế nào? John hỏi tôi.


Tôi chỉ lắc đầu mà không trả lời câu hỏi của hắn. Lại rút thêm một điếu thuốc nữa lên châm. Dạo gần đây tốn tiền mua thuốc hơn cả tiền mua thức ăn.


Tôi rời quán cafe lái xe về nhà, trời đã thôi mưa. Những cái nắng yếu ớt xuất hiện trở lại, quấn lại cái khăn quanh cổ tôi mở cửa định bước vào nhà thì có tiếng gọi.


_Min, tối đi party với tao. Con hàng xóm bước vào sân nhà tôi.


_Mày đi với bạn đi. Tối tao phải đi gặp người quen cũ. Tôi đáp.


_Thằng chó cái, con bạn tao muốn mày phải đi. Nó chửi tôi.


_Xin lỗi, để hôm khác. Rầm


Tối đóng cửa nhà lại, mặc con điên ở ngoài đập cửa uỳnh uỳnh. Hôm đi picnic ngoài trời, một con bạn nó cứ gạ tôi. Nhưng nó to như con tịnh làm tôi nhìn cũng phát ngán. Mở PS3 lên làm mấy trận game, chơi đến 5h chiều thì tôi lại ra ngoài đi gặp một người con gái. Người yêu cũ..


Phóng xe hơn 40km về phía Tây Bắc thành phố, nói đúng hơn là khu Hollywood, thành phố Los Angeles. Đánh xe vào một quán cafe có hướng nhìn thẳng tới ngọn đồi Hollywood.


_Quý khách đi một người hay với bạn. Một bà phục vụ để trước mặt tôi.


_Tôi đi với bạn. Cho tôi một ly kiwi. Tôi gập menu lại và đưa trả cô phục vụ.


Lại châm một điếu thuốc, nơi tôi ngôi là bên ngoài quán, có thể chiêm ngưỡng tất cả những ngọn đèn lung linh được thắp lên vào bàn đêm. Những đôi tình nhân ôm nhau trao những nụ hôn ngọt ngào dưới ánh đèn đường.


_Nhật Minh. Giọng nói khiến tôi trở lại hiện thực.


_Em tới rồi à? Trong em bây giờ khác quá.


Ngồi đối diện với tôi là một cô gái trẻ tuổi, nhưng ngoại hình toát lên vẻ già dặn của dân công sở. Chiếc rip đen ngang đùi để lộ khoảng chân dài và đôi giày cao gót. Tóc buông xoã quấn xoăn bồng bềnh.


_Em vừa cưới cuối năm ngoái. Chắc chồng em anh cũng biết rồi. Cô ấy nói với vẻ thoáng buồn.


_Anh xin lỗi, anh không thể về dự được hôn lễ của em.


_Em mới là người phải xin lỗi. Nếu ngày ấy em không phá vỡ tình yêu của hai người. Chắc bây giờ có thể anh đã là chồng em. Cô gái nhìn tôi cười tít mắt.


Đúng như những gì cô ấy nói, quá khứ năm xưa thay đổi tất cả cuộc sống của tôi hiện tại..
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 102:



Trở về lớp học, cả lớp nhìn chúng tôi bằng ánh mắt là lạ. May hôm nay thầy không tới, thoải mái không bị khiển trách.


Ngồi lau mồ hôi trên khuôn mặt của My, cái tát của Hạnh vẫn in nguyên năm đầu ngón tay trên má phải của My.


_Chúng mày nhìn thấy không? Cậu thiếu gia rẻ rách của chúng ta kìa. Thằng Tân đứng với hội thằng Nam sỉa sói sang chỗ tôi. Đang sẵn bực tức trong người tôi lao tới đám tụi nó.


_Mày ẳng lại cậu vừa nãy cho tao xem. Tôi hét lên. Thấy thái độ của tôi và thằng Tân chúng nó gàn hết lại.


_Loại như mày chỉ thể hiện với mấy thằng hám tiền thôi. Thằng Tân cũng vùng vằng định thoát khỏi sự kìm cặp của mấy thằng kia.


_Minh, thôi đi. My tới kéo tay tôi lại.


Thấy mắt em lại long lanh nước mắt tôi dừng hẳn lại, nắm tay My đi ra chỗ khác. Thằng Nam cũng nhả thằng Tân ra, nó cũng thôi không gây sự nữa. Cứ như vậy cả buổi học tôi tránh mặt tất cả, chỉ quanh quanh ngồi cạnh My. Cả nguồn sống của tôi bỗng chốc thu bé lại chỉ bằng một cô gái..


Tùng..Tùng..Tùng.


Trống của lão bảo vệ báo hiệu kết thúc một ngày đi học mệt mỏi. Tôi cả My cùng đi xuống sân lấy xe.


_Thằng lìn này lăng nhăng thế mày? Hôm trước vừa thấy nó vẫn đi cả Hạnh, hôm nay có em xinh hơn chắc Hạnh bị đá rồi. Một thằng lớp khác nói thì thầm sau lưng tôi.


_Mày không thấy nó đẹp trai, lại có xe đẹp. Làm gì mà gái không theo.


Nghe đến đây máu nóng của tôi lại nổi dạy.


_Chúng mày vừa nói gì? Tôi vênh mặt lên nhìn. Hai thằng thấy căng liền đổi hướng khác để đi, tôi định đuổi theo cho chúng nó một trận thì My lại gàn.


_Thôi anh, đừng để ý mọi người nói gì!


Tôi thấy vậy cũng hạ hoả. Lấy xe ra khỏi bãi, tôi định đèo My về nhà mới nhớ ra không biết bây giờ My ở đâu?


_Mà bây giờ em về khách sạn hả? Tôi vặn chìa khoá xe nổ máy.


_Không, em có nhà ở đây. Không ai ở lâu rồi.


_Ừ thế chỉ đường cho anh. Tôi dặn My.


_Âyyy Minh. Từ từ đã. Thằng Duy thở hổn hển chạy từ đâu tới.


_Mày làm sao thế? Tôi hỏi nó.


_Mấy thằng mày đánh lúc sáng đang gọi người chờ mày ngoài cổng kìa.


_Đm, muốn sống không thích lại thích xuống địa ngục.


Tôi nói rồi dựng chân chống xe xuống, My và Duy dõi theo hành động của tôi không nói một lời. Rút con 1280 huyền thoại ra.


_Alo, chú Dũng. Cho người đến cổng trường cháu gấp.


Tôi gọi cho chưa Dũng trong một phút rồi cúp điện thoại lại leo lên xe. Rồ ga phóng ra con cổng, My ngồi sau ôm chặt lấy tôi. Thằng Duy cũng. Chạy con Ex theo sau. May mắn khi tôi vẫn còn thằng bạn thân luôn theo sau âm thầm giúp đỡ, và cô người yêu bé bỏng luôn bên cạnh.


Ra đến cổng trường, một toán các thanh niên đang ngồi trên dream, wave tàu thần thánh đứng đợi tôi. Nhìn là biết mấy thằng giang hồ xóm đi bắt nạt trẻ con. Trên tay lại không tấc vũ khí nào thì chỉ cần tôi và thằng Duy cũng đủ cho bọn này một trận. Học sinh đứng xung quanh đen nghịt khiến tôi đi ra thành tâm điểm của mọi sự chú ý.


_Là thằng kia đó anh em. Một trong hai thằng bị đánh chỉ về phía tôi. Dứt lời tất cả chúng nó nhảy xuống xe đứng bao quanh tôi.


_Thế nào, bây giờ mày múa võ đi cho tao xem. Nó cầm cái gậy nhặt ở đâu khua khua trước mặt tôi.


_Duy trông xe với trông My nhé. Tôi vẫn phải cẩn trọng, dù trong trường hợp nào hai thứ quan trọng này chỉ cần có một vết sước nhẹ. Tôi sẽ xuống tay đồ sát tất cả.


_Sao mày lại toàn tranh phần hay nhất thế? Thằng Duy cau có không hài lòng.


Tôi không màng đến lời thằng Duy nhảy xuống xe, tiến tới gần hơn với đám giang hồ.


_Tao cho bọn mày 1 phút để rời khỏi đây. Sau một phút mỗi thằng chọn một khu đất để chuẩn bị an táng đi. Tôi khoanh tay tựa người vào R3...
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 103:



Tôi tựa người chiếc R3 chờ đợi hành động tiếp theo của bọn chúng.


_Lên đánh chết mẹ nó đi. Thằng sáng nay bị tôi đánh phát lệnh. Tôi mỉm cười nhìn lũ trẻ trâu sắp lao đầu vào chỗ chết.


Dứt lời 6 thằng lao thẳng về phía tôi với một tốc độ cao, tôi đứng hẳn dạy chuẩn bị thủ thế. Khi chúng nó chạy gần tới nơi thì những chiếc bóng đen nhanh như cắt từ đâu xuất hiện, ôm trọn một vòng quanh người tôi và chúng nó.


_Xin lỗi thiếu gia. Chúng tôi đến muộn. Một anh cao to bước tới cúi chào tôi.


Tôi thả lỏng người về trạng thái bình thường nhìn chúng nó mỉm cười. Những khuôn mặt sợ sệt đang túm tụm lại với nhau co rúm vào như bị dồn vào thế chết.


_Đừng nói tao chưa từng cho chúng mày lựa chọn. Tại chúng mày chọn con đường chết mà thôi. Tôi nhếch mép rồi lao thẳng vào đối thủ.


Tặng ngay một đạp giữa người thằng ban sáng, quân của tôi cũng lao hết cả vào. Thằng thì bị đập te tua, thằng bỏ chạy. Gặp thằng nào là tôi tặng cước, có một thằng tóc vàng đang nằm dưới đất. Tôi cao chân giáng mấy gót giày vào lồng ngực, nó co người bất tỉnh luôn.


_Em xin anh, tha cho bọn em. Bọn em sai rồi. Cả lũ bò lổm khổm dưới chân tôi xin lỗi.


_Cút. Bốp, tôi sút nốt phát lật người thằng đang bất tỉnh.


Cả lũ dìu nhau lên xe chạy mất hút, đám nhà tôi cũng xin phép rút về. Học sinh bắt đầu giải tán, bảo vệ trong trường khép lép không dám thò mặt ra.


Tôi quay lại lấy xe trở My về luôn. Em cũng không tha thở gì việc tôi đánh nhau, chỉ trách dạo gần đây tính cách tôi thay đổi rõ rệt lên hẳn. Trở về nhau sau nhiều chuyện mệt mỏi, bố mẹ tôi vừa gọi nói sẽ về Mỹ sau chuyến du hí ở Nha Trang, tôi cũng vâng dạ cho có.


Chiều đó đang ngồi chơi game ở quán net thì có điện thoại của Hạnh.


_Minh, gặp nhau một chút được không? Hạnh có điều muốn nói.


_Được, Hạnh muốn gặp ở đâu? Tôi đáp.


_Quán cafe cũ.



Cúp máy, tôi lôi con R3 phóng vội ra quán cafe, tôi cũng có nhiều truyện muốn nói với Hạnh. Thêm nữa tôi cũng nợ Hạnh một lời xin lỗi. Gửi xe xong đi vào quán, mọi người thấy tôi vẫn niềm nở chào mừng. Thật sự ở đây tôi coi như ngôi nhà thứ 2 vậy, mỗi khi đến đây tâm trạng tôi luôn vui vẻ hơn rất nhiều, đó là những gì tôi thiếu từ khi làm thiếu gia.


_Sao hôm nay lại ra đây. Cái Hạnh đâu? Ông lùn ngồi trong bàn thu ngân nói vọng ra hỏi tôi.


_Hạnh tới sau, mà dạo này nhiều khách không anh? Tôi hỏi ông lùn.


_Từ lúc mày nghỉ quán tao đông lên hẳn. Haha.


Tôi cũng cợt nhả với ông thêm vài câu rồi ngồi đợi Hạnh. 15 phút sau thì Hạnh tới, vẫn mái tóc đen xoã với đôi môi mọng đỏ cuốn hút tất cả ánh nhìn của cánh đàn ông trong quán.


_Minh chờ Hạnh lâu chưa? Hạnh ngồi xuống đối diện tôi.


Tôi đang định trả lời nhưng có một chút gì đó ngăn cản giữa cả hai. Đối với tôi, Hạnh bây giờ sao xa lạ quá.


_Ừ, Hạnh có gì nói thì nói đi. Minh không có nhiều thời gian. Tôi cố tình tránh Hạnh.


_Minh đừng như thế được không? Hạnh biết Hạnh sai khi tát My. Nhưng Minh hiểu được cảm giác của Hạnh không?


_Cảm giác gì chứ? Hạnh làm thế mà coi được à? My là người yêu của Minh đấy. Tôi bắt đầu mất bình tĩnh.


_Minh chưa hiểu rõ hết về My đâu. Minh tránh xa cô ấy được không? Hạnh xin Minh đấy. Đã có những giọt nước mắt bắt đầu lăn xuống, nhìn thấy cảnh đấy lòng tôi quặn đau.


_Xin lỗi Hạnh. Minh hiểu rõ về con người của My. Và Minh yêu My. Nói xong tôi đứng dạy đi về, tôi không dám đối mặt với Hạnh vào tình cảnh như bây giờ. Có lẽ tôi mủi lòng mất.


Đặt tiền xuống bàn, tôi lấy xe trở về nhà. Ngã lưng xuống giường, tôi muốn quên đi tình cảnh hiện tại của bản thân. Bản thân tôi còn chưa lo liệu được cho mình, sao tôi có thể chăm sóc được những người tôi yêu thương. Tôi là một thằng vô dụng.


Tôi ngủ thiếp đi vào trong giấc mơ, tôi quay lại về hồi nhỏ. Những ngày chơi đùa vui vẻ với chú Tư, những ngày được chú làm tặng cho con diều. Chạy dọc cánh đồng với món đồ chơi mới, rồi dây diều bị đứt. Diều bay mất, tôi hoảng hồn giật mình tỉnh dạy. Nhìn đồng hồ đã 10h đêm.


Reeng..Reeng.


Tiếng điện thoại kêu ở cuối giường, không biết đêm rồi ai còn gọi tôi. Số lạ hiện lên.


_Alo ai đó? Tôi bắt máy.


_Phải Nhật Minh không? Giọng nói lạ.


_Đúng rồi, ai đó.


_Chú là bố Hạnh, cháu đến bệnh viện chợ Rẫy đi. Cái Hạnh vừa mới uống thuốc ngủ tự tử, may chú cả cô phát hiện kịp. Giờ nó đang trong khoa cấp cứu.

.


Nghe đến đây tôi như điếng hồn, chân tay tôi run run không cầm nổi cái điện thoại.


_Vâng cháu đến ngay.


Tôi cuống cuồng chạy ra ngoài lấy xe phi thẳng đến bệnh viện chợ Rẫy. Tôi như một thằng điên trong đêm, quần đùi áo cộc bất chấp tính mạng đi xe với tốc độ cao. May sao không có vấn đề gì với tôi. Đến nơi tôi gửi xe gọi điện cho bố Hạnh hỏi số phòng, sao người con gái nào đến với tôi đều gặp số phận đen đủi như vậy. Chạy tới nơi thấy mẹ Hạnh đang ngồi ở trước cửa khóc lóc, bố Hạnh thì ngồi bên cạnh an ủi. Tôi bước đến từ từ.


_Cháu xin lỗi.. đó là điều duy nhất tôi có thể nói lúc này. Nguyên nhân là do tôi.


_Cháu ra đây nói chuyện riêng với chú. Bố Hạnh đứng dạy vỗ vai tôi rồi đi ra phía đầu hành lang.


Theo sau bố Hạnh, tôi sợ và áy náy trong lòng. Nếu lúc chiều tôi không nặng lời với Hạnh chắc chắn mọi chuyện đã không xảy ra đến mức này.


_Cháu có biết nguyên do gì mà Hạnh xảy ra nông nỗi này không? Bố Hạnh khoanh tay đứng nhìn tôi. Mặc dù đã gặp nhau nhiều nhưng lần này khiến tôi sợ sệt nhất.


_Là do cháu. Lỗi tại cháu, bác muốn đánh muốn chửi cháu cũng xin nhận. Tôi quỳ xuống.


_Hạnh không có nguy hiểm lên bác không truy cứu trách nhiệm. Nhưng bác muốn cháu tránh xa Hạnh, bác muốn một tuần nữa Hạnh sang Mỹ du học và cả gia đinh bác sẽ định cư ở đó. Chuyện này bác đã muốn thực hiện từ một năm trước. Nhưng Hạnh nhất quyết khước từ hết lần này đến lần khác vì cháu đấy, nhưng sau lần này. Bác sẽ ép nó đi. Cháu hiểu chứ..


Nghe những lời từ bố Hạnh, tim tôi thắt lại. Từng giọt nước mắt tôi lại rơi vì một người con gái, nếu tôi không quá đa tình. Phải chăng ngày ấy tôi nghe lời lũ bạn thì tôi và Hạnh đã không rơi vào tình cảnh như vậy.


_Bác cho cháu được nhìn Hạnh lần nữa được không? Tôi thỉnh cầu.


_Được.


Tôi cảm ơn bố Hạnh rồi quay lại phòng cấp cứu, bước vào trong. Hạnh vẫn hôn mê, trên người chi chít những dây dợ truyền nước, miệng được hỗ trợ máy thở oxy, đôi môi mọng đỏ bây giờ đã tái nhợt như thịt bò trần nước sôi. Mới nửa ngày tôi đã không nhận ra được cô gái xinh đẹp bên cạnh tôi mỗi ngày.


_Hạnh, chắc Hạnh không nghe thấy những gì Minh nói đâu. Minh xin lỗi, tình cảm của Hạnh dành cho Minh biết rõ chứ. Nhưng Minh là thằng vô dụng không thể đáp lại được tấm chân tình ấy. Mong Hạnh qua phương trời mới sẽ tìm được hạnh phúc cho bản thân.


Nói xong hết những lời nói tôi giấu kín trong lòng, nước mắt tôi cứ tuôn dài. Tôi sẽ biến mất trong cuộc đời Hạnh. Hạnh phúc nhé người bạn!


Một tuần sau cuộc sống của tôi trở lại bình yên, nhưng tâm trạng tôi thì không bình thường chút nào. Tôi im lặng không nói chuyện với ai, My có gặng hỏi tôi cũng ậm ừ cho có. Hạnh thì đã nghỉ học, nghe nói 3 ngày nữa cô nàng sẽ sang My với bố mẹ. Tôi chỉ bất lực nhìn Hạnh biến mất của cuộc đời tôi.


Mỗi tối tôi chỉ đến quán cafe ngồi im lặng một góc, nhìn về góc bàn nơi tôi với Hạnh thường ngồi. Những tiếng cười đùa văng vẳng trong đầu. Hạnh đi mất rồi.


Tôi chạy qua những con đường hai chúng tôi thường qua. Cảnh vật vẫn vậy, nhưng sao tôi không thấy bóng hình tôi ở trong đó.


Giữa đêm, tôi đứng trước cổng nhà Hạnh. Ánh đèn vẫn sáng, những làn khói mờ ảo như cuộc đời của tôi vậy. Hút đến khi nào cháy rát cổ họng tôi mới lủi thủi đi về.



Sài gòn ngày không nắng, tôi dảo chân bước đi trên sân trường. Nhìn chúng bạn nô đùa bên nhau, tôi chỉ ước có một cuộc sống bình thường như bao người khác. Nếu được chọn lại, tôi sẽ chọn sống với bố mẹ nuôi với một cuộc đời nghèo khó. Đúng là định mệnh chớ chêu biến tôi thành một thiếu gia cô độc.


_Mày mấy hôm nay sao thế Minh? Thằng Duy đi bên cạnh hỏi tôi.


_Tao vừa mất đi món đồ quan trọng. Tôi cười nhẹ mà lòng đau.


_Mày yêu Hạnh rồi phải không? Câu nói trúng tim làm tôi bỗng dừng lại. Hai thằng đứng nhìn nhau một hồi lâu, tôi không nói gì tiếp tục đi tiếp.


Câu hỏi từ bấy lâu nay tôi cũng muốn tự hỏi bản thân. Tôi yêu Hạnh hay yêu My, hay chỉ không muốn mất một món đồ lấp lánh luôn đeo ở cổ.


_Không. Tôi mỉm cười nhìn lên trời, tôi đang nói dối chính bản thân.


Renggg...Renggg


Tôi sờ vào túi, chiếc điện thoại 1280 đang rung với tần suất cao nhất có thể. Linh tính mách bảo có một chuyện chẳng lành. Bố Hạnh is calling......


_Alo cháu nghe đây ạ!


_Hạnh mất tích rồi Minh ơi!!!


Lại một vết dao cứa thẳng vào tim. Hạnh, sao em cứ mang đến cho tôi những cảm xúc đau buồn.


_Bác nói rõ cho cháu đi.. tôi gấp gáp trong giọng nói, thằng Duy bên cạnh đang đăm chiêu không biết chuyện gì xảy ra.


_Mai là Hạnh bay sang Mỹ rồi, mà từ sáng nó bỏ đi đâu mất. Bác tìm khắp nơi rồi mà không thấy..


Nghe đến đây ruột gan tôi cồn cào, Hạnh đi đâu được chứ? Đừng làm chuyện gì đại dột một lần nữa. Tôi cầu xin ông trời, hãy giáng tất cả vào đầu tôi đi.


Tôi chạy nhanh với hết sức có thể, thằng Duy đằng sau chạy theo không hiểu chuyện gì.


_Sao vậy Minh?


_Đi kiếm Hạnh cả tao. Hạnh mất tích rồi.


Nói xong tôi nhảy lên con R3, nổ máy vụt đi. Thằng Duy cũng chạy theo. Tôi đi tới tất cả những nơi tôi có thể nghĩ đến, những nơi chúng tôi từng qua. Tất cả vô vọng khi tôi nhận được những cái lắc đầu từ người dân khi hỏi thăm thông tin của Hạnh. Ông trời thật chớ chêu cho cuộc đời tôi.


_Alo, Minh ơi tao thấy Hạnh rồi!! Tiếng thằng Duy gọi tôi trong điện thoại.


_Ở đâu? Cho tao địa chỉ tao đến ngay. Tôi nóng ruột.


_Nhà nghỉ xxx trên quận 1. Tao vừa thấy Hạnh đi cùng mấy thằng nào đó vào trong.


Tức tối, tôi quay đầu xe phi về quận 1. Đừng có chuyện gì, nếu chúng giám động đến một cọng lông của Hạnh. Tôi sẽ giết tất cả.


Đến nơi, tôi thấy thằng Duy đứng ngoài cửa.


_Nhanh lên, vào trong đi. Thằng Duy giục tôi.


_Tao sẽ giết chúng nó.


Tôi chạy như bay vào trong nhà nghỉ, thằng Duy vẫn lặng bước theo sau.


_Đm, chúng mày có thấy một đám nào mang theo một cô gái vào đây không? Tôi đập bàn thằng tiếp tân.


_Khô...ng....Không thấy. Thằng tiếp viên lắp bắp.


_Cmm. Mày không nói tôi giết mày. Tôi vung hết sức đấm nó một đấm. Thằng tiếp tân ngã xuống mồm ứa máu.


_Phòng..505..lầu 3. Nó nói thở hắt ra.


Tôi chạy lên lầu 3 tìm phòng 505. Rất dễ tìm được cái phòng đã nhắc đến, tôi nắm chốt cửa xoay, cửa không khoá. Tim tôi nhiên ngừng đập, sợ cái giác khi mở cánh cửa này là sẽ bước qua một thế giới mới, ở đó chất chứa những nỗi đau, bất hạnh và tủi nhục. Tôi không dám tưởng tượng hình ảnh em như thế nào. Khuôn mặt thiên thần luôn mỉm cười với tôi, đôi mắt như muốn xoáy vào tâm can người khác. Tôi sợ đối mặt với hiện tại, quá tàn nhẫn và độc ác.


Đập vào mắt tôi là hình ảnh Hạnh được che hờ một chiếc khăn mỏng, bên cạnh là những vết máu đỏ tươi đã khô. Khuôn mặt em nhíu lại vì đau vì khó chịu, có lẽ Hạnh đã rất đau. Trên chán em lấm tấm mồ hôi, một vài sợi tóc đang lấm tấm trên khuôn mặt... Nhìn em ngủ sao lại đau đớn đến như vậy...


Đã thực sự xảy ra chuyện gì? Đã xảy ra chuyện đó thật sao? Tôi sẽ giết tất cả, tôi lắc đầu, muốn vứt bỏ đi tất cả những suy nghĩ, ôm đầu không dám nhìn mọi thứ đang xảy ra trước mặt. Không phải, đây không phải sự thật, làm ơn, làm ơn ai đó hãy nói với tôi đây chỉ là giấc mơ. Tim tôi đau đớn không thở nổi, nghẹn lại rồi như muốn nổ tung ra. Chỉ vì tôi, lỗi do tôi. Chính tôi đã làm Hạnh ra như vậy, là do tôi đã hại đời em. Tôi khóc, những giọt nước mắt hối hận muộn màng. Giống như một vết thương chưa lành, ai đó lại cầm dao khứa thêm một vết nữa vào trái tim tôi. Cứ cắn môi để nước mắt rơi trong vô thức, tôi bước lùi. Đột nhiên một tấm khăn bịt vào mồm tôi, mắt tôi nhịu lại, tâm thức tôi mất dần. Tôi muốn chìm vào giấc ngủ...


_Chát - Chát...


Tôi tỉnh dạy sau hai cú tát liên hoàn, mở mắt ra thấy Hạnh ngay trước mắt kinh hồn nhìn tôi. Hoàn hồn nhận thức điều đang xảy ra, hai bàn tay nắm chặt lại run lên. Tôi nín thở, toàn thân nóng bừng, cảm giác từng mạch máu đập nhanh dưới da thịt. Nước mắt em rơi xuống thoát ra khỏi đôi mắt vô hồn.


_Anh, anh đã làm gì tôi thế này?


_Anh.. Tôi câm nín, trong phòng lúc này chỉ còn tôi và Hạnh.


_Đồ khốn nạn, đồ súc sinh. Tôi đã làm gì anh chứ? Tại sao ? Tại sao lại đối xử với tôi như vậy?


Nước mắt em rơi không ngừng, miệng em không thôi gào thét. Đôi tay em nắm chặt chiếc chăn quanh người...


_Hạnh à! Minh... Minh. Cổ họng tôi như ứ nghẹn lại..


_Anh đừng gọi tên tôi. Tôi kinh tởm anh..


Hạnh đứng lên mặc quần áo chạy ra khỏi phòng. Tôi ôm đầu kêu gào, ai đó hãy cho tôi thức tỉnh. Đây không phải là một giấc mơ, xin cho tôi tỉnh lại. Tôi không còn bất cứ một sức lực nào đuổi theo Hạnh.


_Bộp bộp.. Những tiếng vỗ tay hiện diện trong căn phòng.


_Mày...chúng mày... tôi ứ họng khi nhìn thấy những khuôn mặt trước mặt tôi.


_Cảm thấy thế nào hả Đại Thiếu Gia Nhật Minh??


Giọng thằng Duy văng vẳng trong căn phòng, tiếng cười điên dại của một người con gái đứng bên cạnh. My.


_Các người....các người đã làm tất cả chuyện này!!!


_Thì sao nào? Nhật Minh? Hạnh phúc không khi nhìn người con gái mình yêu bị người khác hạ nhục... Miệng thằng Duy cất lên những mũi dao chọc thẳng vào tim tôi.


_Tại sao? Chúng mày không đổ lên đầu tao đây này?? Tôi khóc. Khóc cho những gì người con gái tôi yêu phải đón nhận.



_Tại sao à? Một thiếu gia lớn nhất đất nước đang rơi nước mắt kìa? Ngày trước mày oai phong lắm mà? Sao khóc như một thằng đàn bà vậy? Hâhhahaa


Thằng Duy cười trong điên dại.


_Anh còn nhớ không? Ngày tôi nhìn thấy anh ôm người con gái khác? Tôi đau khổ biết bao? Anh cảm nhận được rồi chứ? Đại Thiếu Gia Nhật Minh? My cất tiếng nói.


Tất cả những ký ức ùa về. Người con gái đầy máu được tôi ôm vào lòng, người con gái vì tôi suýt mất mạng...


_Còn tao? Mày biết gia đình tao phải chật vật thế nào khi mày đánh sập quán bar mà bố mẹ tao đã đầu tư tất cả nguồn vốn trong nhà không? Chắc loại nhiều tiền như mày không cảm nhận được đâu? Tao và My cho mày biết thế nào là mất đi thứ quan trọng nhất!!


_Tao sẽ giết hết chúng mày.. tôi hét lên như một con thú..


_Giết bọn tao được gì nào? Hạnh có quay về bên mày không? Mày chỉ là con chó ăn bám bố mẹ mà thôi.


..Bốp.. tôi nhận cả một cú đấm dứt mạnh vào mặt.. tôi ngã ngửa ra nhà. Tiếp đến là những cú đá hết sức vào bụng và lồng ngực của tôi. Mồm tôi ứa rất nhiều máu ra sàn nhà.


_Thế nào? Vui không? Hành hạ mày sao tao cảm thấy thỏa mãn đến vậy.. hahaha.. thằng Duy cười trong điên dại..


_Đồ chó.. hụ hụ. Tôi tiếp tục ho ra rất nhiều máu..


_Đi chết đi thằng vô dụng. Thằng Duy gầm lên..


_Hự hự... tôi gầm lên đau đớn, mắt tôi lịm đi. Mắt tối sầm lại chỉ kịp nghe những tiếng cười man rợ bên tai....


Đôi mắt tôi khẽ hé hé. Ánh sáng chói loá khiến tôi chưa kịp thích ứng..


_Thiếu gia tỉnh rồi? Ngoảnh mặt sang là chú Dũng đang bên cạnh..


_Cháu đang ở đâu vậy?? Nói xong tôi ôm đầu, những cơn đau nhói khiến đầu tôi như vỡ tan...


_Cậu bị đánh hôn mê hai ngày rồi...


Tôi thất thần nhớ lại quá khứ. Những cái đá của thằng Duy, tiếng cười man dợ của My văng vẳng trong đầu..


_Vậy cái My và thằng Duy đâu rồi ạ? Tôi ngơ ngác như một thằng đơ hỏi chú Dũng..


_Cậu đừng lo, ngài chủ tịch đã biết chuyện. Ngài đã xử lý ổn thỏa, những con người đó sẽ chịu khổ cực suốt đời..


_Vậy, vậy Hạnh đâu rồi? Trong lòng tôi thắt lại. Không biết tình hình em thế nào, tôi nợ em quá nhiều.


_Cô Hạnh và gia đình đã đáp chuyến bay qua Mỹ vào hôm qua..


_Tôi muốn gọi cho bố.. tiếng nói trong những hơi thở khó nhọc của tôi.


_Tút...Tút....


_Bố... tôi oà khóc như đứa trẻ vắng mẹ..


_Con tỉnh rồi hả con trai. Xin lỗi con vì bố không nhận ra sớm hơn...


_Không cần thiết nữa đâu bố. Con muốn qua Mỹ...


Tất cả những gì trong đầu tôi.. Tôi muốn đi tìm lại một nửa cuộc sống của bản thân..


_Ừ, bố sẽ làm thủ tục..


Tút...Tút...


****


Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Việt Nam..


_Tại sao bạn muốn sang Mỹ ? Ngài đại sứ quán đặt vấn đề..


_Tôi đi tìm một nửa ý nghĩa của cuộc đời này!!


_Tôi tạm chấp nhận lý do vì nể bố mẹ cậu. Thủ tục xin visa của cậu hoàn tất.


****


Sân bay quốc tế Tân Sơn Nhất..


Chuyến bay từ TP.HCM tới Los Angeles sẽ cất cánh vào lúc 16h55. Xin quý khách đến làm thủ tục...
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 104:



Sau bao ngày tháng tìm kiếm Hạnh trong vô vọng, tôi dần mất niềm tin. 6 tháng sau, tôi rời Mỹ để trở về quê hương. Tôi quyết định rời xa Sài Gòn để tránh xa những kí ức tối tăm.


_Con ổn chưa Minh ? - Mẹ hỏi tôi, khi hai mẹ con về đến nhà ở Hà Nội.


_Con ổn.- Tôi đáp, đôi mắt vẫn nhìn xa xăm.


_Con đừng buồn. Tất cả cũng là quá khứ rồi ! - Mẹ ôm tôi vào lòng.


Sau 6 tháng bên Mỹ, mẹ là người chăm sóc tôi. Mẹ bỏ công việc để bên cạnh tôi mỗi ngày. Nỗi đau của tôi, mẹ cũng là người chịu một nửa cho tôi. Tôi đã gần như đau đớn đến khốn cùng, mỗi đêm tôi đều nhìn lên bầu trời đầy sao, tôi lại nhớ về những ký ức khi còn em.


_Con muốn đi học không ? Để mẹ tìm trường cho con. - Mẹ hỏi tôi.


_Con muốn về sống với bố mẹ nuôi một thời gian. Mẹ chuẩn bị cho con đi !


Nói xong tôi bước một mạch lên phòng. Chiếc biệt thự hùng vĩ giữa lòng Hà Nội im ắng đến lạ thường, đôi mắt tôi trở lên vô hồn hơn bao giờ hết. Tôi nằm vật ra giường để suy nghĩ về tương lai, tôi muốn một cuộc sống tầm thường !


3 ngày sau, một cậu bé tóc bạch kim ngồi trên con BMV i8 rẽ vào một huyện nhỏ cách HN 50km.


_Cho con vào tiệm cắt tóc kia đi. - Tôi chỉ tay vào một quán nhỏ ven đường.


Bước xuống xe, mọi người xung quanh đều tò mò nhìn về hướng tôi. Tôi lạnh lùng bước vào quán, tháo cặp kính đen để lộ một đôi mắt buồn.


_Quý khách cần gì ạ ? - Anh tiếp tân hỏi tôi.


_Cắt lại tóc rồi nhuộm đen cho tôi.


Sau hơn một giờ đồng hồ, tôi đã có một mái tóc đen giản dị. Vì da tôi đen đi quá nhiều khi ở California, tôi muốn hoà vào một cuộc sống bình thường không muốn ai khổ vì cậu đại thiếu gia này nữa.


_Mẹ đã sắp xếp rồi, con sẽ học lại chương trình lớp 12 tại trường xxx. - Mẹ tôi nói.


_Vâng. - Tôi đáp trong khi mắt vẫn đang đắm chìm theo cảnh vật ven đường.


_Theo ý con, mẹ cũng đã bàn với bố mẹ nuôi của con không tiết lộ bất cứ thông tin nào của con. Con hãy cố hoà nhập với mọi người nhé !


_Vâng.


_Tiền mẹ đã gửi vài tỷ vào thẻ của con rồi. Con muốn tiêu gì thì tiêu nhé !


_Vâng.


_Đến làng rồi, con xuống xe đi.


Xe đỗ uỵch trước giếng đình làng, tôi mở cửa bước ra ngoài. Mùi hoa sữa nồng nàn, tôi nhớ những ngày tháng hay theo lũ trẻ trong xóm chèo bứt hoa sữa. Hình như tôi đã thay đổi quá nhiều.


_Ngoan ngoãn học hành nhé Minh ! Mẹ về Mỹ với bố con đây. Nhớ đừng buồn nữa nhé con !


_Vâng, con chào mẹ.


Nhìn chiếc i8 đi khuất tầm nhìn, tôi mới bước từng bước về nhà. Gần 3 năm rồi mà mọi thứ vẫn không thay đổi, những bức tường gạch, những mái ngói đỏ. Về đến nhà, tôi thấy cái bé đang ở ngoài sân còn bố mẹ tôi hình như đã đi làm.


_Aaaaaa, anh Minh ! - Cái bé hét ầm lên khi thấy tôi.


_Bé ngoan. Bố mẹ có nhà không bé ?


_Bố mẹ đi ra đồng làm rồi anh !


_Hì, ngoan. Bé năm nay mấy tuổi rồi nhỉ ?- Tôi bế nó lên xoa đầu nó hỏi.


_Bé năm nay đi học lớp 1 rồi.


Ôi trời, mấy năm ít về thăm nó không ngờ nó lớn nhanh như vậy. Tôi cười rồi bảo với nó :


_Ngoan, bé thích ăn gì không ? Anh bế đi mua nào ?


_Anh Minh mua cho em bim bim đi. Bọn hàng xóm suốt ngày cầm bim bim nhem nhem em thôi. - Bé bĩu mỏ.


Tôi phì cười, bố mẹ tôi chắc ít khi mua đồ ăn vặt cho nó. Nhìn quanh căn nhà vẫn chưa có cái gì là trị giá cả.


_Bây giờ anh về rồi, bé không phải chịu thiệt nữa đâu.


Tôi vui vẻ bế con bé ra đầu ngõ mua bim bim, quên mất chưa khoá cửa nhà, mà nhà còn gì đâu mà khoá. Đến cửa tiệm tạp hoá, tôi đặt con bé xuống. Lại nhớ đến hồi bé, thỉnh thoảng đi qua đây mà chỉ dám đứng ngoài nhìn.


_Ô thằng Cu, mày bế con bé đi đâu đây? - Cô chủ tiệm hỏi tôi.


_Cháu ra mua cho nó mấy gói bim bim. - Tôi cười đáp, ở quê sống tình cảm, dù nghèo hay giàu vẫn thương đám trẻ con bọn tôi.


_Nghe bố mẹ mày nói mày lên Hà Nội học hả? Thôi chịu khó học hành, kiếm tiền phụ bố mẹ. Cả xóm ai cũng thương anh em mày. - Cô khuyên tôi.


_Vâng, cháu cảm ơn các cô chú !

Mải nói chuyện tôi quên mất con bé, nó chạy loanh quanh đâu mất rồi. Tôi xin phép cô rồi tiến vào phía trong, hoá ra nó đang đứng ngắm mấy cái kẹo được cắm trên dàn.


_Anh Minh, mua cho bé cái kẹo mút, Bé không ăn bim bim nữa được không ? - Con bé cầm tay tôi mè nheo, mắt long lanh.


_Bé ngoan, cái gì anh cũng mua cho !


Tôi vớ nguyên một lọ kẹo mút trên kệ, rồi chạy ra hỏi cô.


_Cô lấy con một bịch bim bim loại to.


_Con mua gì mà nhiều thế ? - Cô ngạc nhiên hỏi.


_Cho cái bé cô ạ ! Hì.


Cái bé ngơ ngác vẫn chỉ biết cầm cái kẹo mút. Cô vào trong nhà lôi ra một bịch bim bim tầm 20 gói. Thanh toán xong xuôi, tôi dắt tay con bé về , tay kia cầm nguyên bịch bim bim khiến bọn trẻ con trong xóm phải thèm thuồng. Về đến nhà, thấy bố mẹ đang rửa chân tay ngoài sân, cái bé liền bỏ tay tôi chạy lại ôm mẹ.


_Mẹ ơi, anh Minh mua cho con bao nhiêu kẹo với bim bim.


Cái bé nói xong bố mẹ ngạc nhiên nhìn ra chỗ tôi. Tôi xách cái bịch bim bim để xuống rồi nói :


_Con chào bố mẹ !


_Mới về hả con. Vào nhà nghỉ đi để mẹ đi nấu cơm.


Mẹ nuôi tôi ân cần, có lẽ vài năm nay bố mẹ nuôi cũng bỏ đi quá khứ năm xưa. Tôi cũng đã quên chuyện xưa với chuyện gia đình Mai đã bắt cóc tôi.


_Thôi, bố mẹ nghỉ ngơi đi để con ra ngoài mua ít đồ ăn.


_Bố, nhà còn rượu không bố ? - Tôi quay sang cười với ông.


_Đi lên thành phố mấy năm đã bày đặt uống rượu. Cẩn thận tao lôi que ra đánh tuốt xác mày. - Bố chêu tôi.


_Hề hề. Thôi để con đi mua ít đồ để cả nhà ăn.


Tôi cuốc bộ ra chợ làng để tìm ít đồ. Thấy có quán thịt chó, tôi liền rẽ vào mua ít đồ với chai rượu. Đã lâu rồi tôi chưa cảm thấy thoải mái như ở đây.


Về dọn hết đồ ra mâm, cả nhà ăn uống vui vẻ nói cười. Tự dưng tôi lại quên đi nỗi buồn của bản thân, nỗi đau của con tim thì chưa bao giờ hết.


_Minh này, mai con đi học phải không ? - Mẹ hỏi tôi.


_Vâng.


_Sao con lại về đây sống ? Mẹ cũng hỏi mẹ con mà bà nhất định không tiết lộ.


_Tại con muốn có một khoảng thời gian bình yên. - Tôi gắp một miếng thịt bỏ vào bát cho con bé.


Chiều đến tôi đi ra chợ huyện để mua ít đồ đi học, tôi chọn đồ gần như toàn bộ màu đen, những bộ giản dị nhưng không kém chất lượng. Cuối cùng mới nhớ ra chưa có phương tiện đi lại, tôi lại bắt xe ôm ra đại lý ngoài huyện. Chọn mãi mới được con xe đạp cào cào màu đen, vì trường cách nhà gần quá lên tôi cũng không muốn đi xe động cơ. Đạp xe mới mua về nhà, tôi dựng xe ngoài sân rồi xách đồ vào trong nhà.


_Mẹ ơi, mẹ cất ít đồ này mấy nữa dùng cho con bé. - Tôi đưa mẹ chiếc cặp với ít quần áo tôi mua cho Bé.


_Mẹ xin, con tốt với cái bé quá. - Mẹ nuôi tôi bắt đầu rớm nước mắt.


_Hì, không có gì đâu. Mẹ cầm thêm ít tiền đóng tiền học cho con bé. - Tôi rút từ trong ví ra một sấp 500 nghìn đưa mẹ.


_Thôi mẹ không dám nhận đâu. - Mẹ xua tay đẩy tiền về phía tôi.


_Mẹ này, coi như con biếu bố mẹ tiền ăn. Dù gì bố mẹ cũng nuôi con 15 năm mà.


_Vậy mẹ xin.


_Thôi, bây giờ con có việc phải đi. Chắc tối con không về ăn cơm đâu.


Tôi ra sân lấy con xe đạp mới mua rồi phóng đi. Miền quê buổi tối bình yên lắm, mọi người không ra đường nhiều như các thành phố lớn. Liệu tôi có sống bình yên nốt những năm tháng cuối cấp 3 ở đây..
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 105:



Tôi đạp xe thong dong đến quán karaoke của tôi. Lâu rồi không về thăm mọi người cũng ngại, quán của mình mà một năm chưa chắc đã đến một lần. Đến nơi tôi dắt chiếc xe đạp vào trong, bảo vệ cổng nhìn thấy liền đưa tay ra chắn.


_Chỗ này để thằng trẻ con như mày gửi xe đạp hả? Lượn đi chỗ khác chơi. - Thằng bảo vệ chừng mắt nhìn tôi.


_Từ mai anh không phải đến đây làm việc nữa. - Tôi đáp.


_Haha. Mày là cái chó gì mà đuổi việc tao ? Nực cười quá đi. - Thằng bảo vệ cười to.


_Có chuyện gì mà ầm ĩ vậy ! - Anh quản lý thấy ầm ĩ liền ra xem.


_Thưa anh, có thằng oắt con này định dắt xe đạp vào quán. Em đang đuổi nó đi ạ ! - Thằng bảo vệ kính cẩn thưa chuyện với anh quản lí.


_Là thằng nào dám đến phá quán của tao. Ơ !!


Ông quản lí quay ra nhìn thấy tôi thì giật thót mình. Ông cười cười nói :


_Nhật Minh. Hì hì ! Thôi từ mai cậu không cần đến đây làm việc nữa nhé ! Tí vào phòng tôi lấy nốt lương tháng này ! - Ông quản lí quay ngoắt thái độ nói với bảo vệ.


_Ơ, sao thế hả anh ? - Bảo vệ thắc mắc.


_Mày đuổi cả chủ quán ra khỏi quán rồi. - Ông thì thầm với tai thằng bảo vệ.


_Ơ ơ. Tôi xin lỗi cậu, tại tôi không biết. - Tên bảo vệ quay sang hối lỗi.


_Thôi được rồi, lần sau đừng thái độ với khách là được.


Tôi phảy tay cho qua chuyện rồi bước vào trong, ông quản lí bước lẽo đẽo theo sau. Vào phòng quản lí, tôi ngồi xuống ghế của khách rồi ông hỏi tôi :


_Sao lâu quá không thấy em vậy ?


_Em đi học mà? Các quán vẫn ổn chứ anh ? Mà lần này em cũng chỉ về học thôi, quán anh cứ lo hộ em. - Tôi cười.


_Mà em nhớ cái Hoa không ? Thỉnh thoảng nó vẫn đến hỏi thăm em đó.


Nghe anh quản lí nhắc đến Hoa làm tôi thoáng giật mình. Chị vẫn còn nhớ đến một thằng như tôi hả, chắc giờ chị cũng thành sinh viên năm thứ ba rồi. Còn tôi, một cậu đại thiếu gia con nhà giàu đúp lớp, nghe mà buồn cười.


_Thôi em chào anh, em về mai còn đi học.


_Ok, thế nhé. Rảnh dỗi qua quán chơi.


Tôi rời phòng ra lấy xe đi về, tay bảo vệ thấy tôi liền dắt con xe đạp ra cổng. Tôi nhận xe rồi lườm một cái khiến lão tí đái ra quần.

Về đến nhà, thấy bố mẹ và cái bé đã đi ngủ từ sớm. Tôi lặng lẽ cất xe vào nhà rồi trải cái chiếu xuống đất ngủ. Đang nằm quen đệm êm khiến tôi đến gần nửa đêm mới ngủ, nhắm mắt chìm vào giấc mơ. Trong giấc mơ, tôi và em lại dắt tay nhau đi trên một cánh đồng lúa, rồi em đột nhiên dựt tay tôi chạy đi mất. Cứ thế cứ thế tôi giật mình tỉnh dạy, nước mắt tôi chảy dài trên má.


_Minh ơi ! Dạy đi học đi con. - Mẹ vỗ nhẹ vai tôi.


_Dạ vâng.


Tôi bật dạy ngồi thẫn thờ dưới đất, hoá ra chỉ là một giấc mơ. Nhưng tim tôi vẫn quặn đau theo từng nhịp đập, có lẽ tôi phải đóng đá trái tim trên ngăn đá tủ lạnh thì tốt hơn.


Sáng ngày mới, đạp xe trên đường tới trường. Hồi còn học lớp 10 ở đây ít khi tôi được trải nghiệm cảm giác thích thú này. Lúc nào tôi cũng vội vã chạy đuổi theo những mối tình ngang trái.


" Phòng Hiệu Trưởng ".


_Phạm Nhật Minh, học lại một năm. Hộ nghèo có truyền thống. Với cái học bạ như này em muốn học lớp nào đây. - Ông hiệu trưởng nheo mắt nhìn tôi.


_Lớp nào cũng được thầy. - Tôi vẫn lễ phép đáp.


_Rồi, gọi cô chủ nhiệm 12/12 lên dẫn học sinh về lớp. - Thầy hiệu trưởng ra lệnh cho cô phụ trách.


_Cảm ơn thầy.


Tôi đẩy ghế ra đứng dạy chào thầy rồi bước ra ngoài cửa. Một lúc sau cô chủ nhiệm tới đưa tôi về lớp. Lại một lũ láo nháo, cô bước vào đứng trên bục giảng, tôi đến đứng cạnh cô rồi cả lớp mới trật tự..
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 106:



Hôm nay lớp ta có học sinh mới.


" Nhìn ăn mặc nhà quê chưa kìa ".


" Sao lại vào lớp mình chứ ".


Tiếng xì xào ở bên dưới khiến tôi khó chịu. Hôm nay mặc quần vải áo trắng, đôi tông vàng của bác Hồ. Nhưng chúng nó nào hay biết, đôi tông dưới chân tôi mất vài tỷ đấu giá về. Đây là đôi tông bác Hồ đi càn quét giặc Nguyên Mông. Haizz.


_Tôi tên Phạm Nhật Minh. Ở lại lớp một năm lên có lẽ tôi hơn tuổi các bạn. Mong mọi người giúp đỡ. - Tôi thật thà giới thiệu.


" Đã nghèo lại còn học dốt, chắc bố mẹ nó phải khổ sở lắm đây. "


_Minh, em xuống cuối lớp ngồi đi. -Cô giáo chỉ điểm.


_Dạ.


Tôi bình thản đi về cuối lớp, ai cũng dõi sát từ hành động của tôi. Bất chợt tôi nhìn về chỗ ngồi và giật mình.


_Các em trật tự học bài mới. - Tiếng cô giáo trên bảng.


Tôi đặt chiếc cặp vào ngăn bàn rồi bỏ sách vở ra. Cô gái bên cạnh bắt đầu quay sang tôi nói :


_Hi, chào học sinh mới. - Nở một nụ cười.


_Chào. - Tôi lạnh lùng nhìn về phía trước.


_Cậu ít nói nhỉ? - Cô nàng đăm chiêu nhìn tôi.


_Ừ.


_Mình tên Lan, là lớp trưởng. Có vấn đề gì thì hỏi mình nhé. Hihi


_Ừ.


_Nói chuyện với cậu đúng là chán chết. Hứ


Cô nàng nói xong liền quay lên bảng, thật sự tôi không dám nhìn sang. Vì cô ấy quá đẹp, mái tóc được buộc cao đuôi gà, da trắng môi đỏ.

Tôi cứ ngồi như thế cho đến hết tiết, mọi người đã ra chơi. Lan lúc này mới cất sách vở đi hỏi tôi :


_Minh không đi chơi hả? Hay đi xuống căng tin đi. - Lan đề nghị.


_Không, cảm ơn.


_Hứ, đồ hâm.


Lan nói xong thì bước thẳng ra ngoài. Tôi ngồi im, thằng bàn trên đột nhiên quay xuống nói :


_Ê, số mày đỏ đấy ? - Nó cười.


_Đỏ là sao? - Tôi nheo mày hỏi.


_Lan là hot girl số 1 của trường đó, xinh gái, học giỏi, nhà giàu, hot girl. Bao nhiêu người bắt chuyện mà chưa được, thế mà mày mới đến..đã. - Nó hơi ngập ngừng.


_Rồi sao nữa.


_Nói chung Lan được đặt biệt danh là công chúa lạnh lùng. Mấy năm nay cả trường đều tôn cô ấy là số 1, đến bạn trong lớp ít khi Lan tiếp xúc nữa là ! - Nó kể một loạt như cái máy cho tôi nghe.


_Rồi sao nữa không ? - Tôi vẫn bình thản.


_Là mày có phúc chứ sao !


_Phúc ! Tao là một kẻ bất hạnh thì có, một thằng bất tài.


Tôi đứng dạy cười mà khoé mắt gần như cay xè. Tôi sợ có một người đó phải giống Hạnh và My..
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 107:



Hết ngày đầu tiên đi học kết thúc hết sức nhạt nhẽo. Tôi xuống sân dắt con xe đạp ra ngoài, bọn nó nhìn tôi cười kiểu như thương hại cho thằng con nhà nghèo. Sao vùng quê huyện nhỏ bé như này mà chúng nó đi học toàn bằng xe ga với hộp số. Nhìn xung quanh mới để ý hình như có mỗi tôi và một vài người là gắn kết với chiếc xe đạp.
_Minh, nhà mày ở đâu vậy? - Thằng bàn trên của tôi phóng con Air Blade đen song song với tôi.
_Nhà tao ở xã Bạch Đằng. Mà mày tên gì vậy? - Tôi hỏi nó.
_Cứ gọi tao là Cò là được. Mà nhìn con SH kia kìa.
Thằng Cò chỉ về phía trước, tôi để ý mới nhìn ra Lan. Cô nàng đang trở một cô bạn trên SH của mình, bên cạnh cũng có một chiếc SH của một người con trai khác.
_Ở đây toàn con nhà giàu nhỉ? - Tôi hỏi bâng quâ.
_Mày không biết à? Huyện mình nổi tiếng về buôn Cần bán Cỏ nên mới phát triển như vậy !- Nó vừa đi vừa giảng giải.
_Vậy hả ? Thôi tao về trước đây ! Mai gặp sau nhé.
Tôi ngoằn tay lái đi về phía đường ra quán Karaoke. Trả biết làm gì thôi lại nhận một chân làm thuê ăn lương vậy. Đến nơi cũng thấy vắng khách, có nhà hàng thì đang nhộn nhịp tấp lập. Vài người đang ngồi ngoài sân uống cafe. Tôi dắt xe vào thì anh bảo vệ nhanh nhảu chạy ra dắt hộ tôi :
_Cậu chủ hôm nay ra đây ạ ! - Lão ngoan ngoãn.
_Vâng. Em ra làm, mà anh cứ gọi em là Minh được rồi. Ở đây không ai gọi em là cậu chủ đâu. - Tôi nói.
_Vâng.
Gửi xong cái xe, tôi liền đi vào trong phòng quản lí. Lão quản lí đang xem phim đồi trụy thấy tôi vào liền tắt phụt màn hình.
_Cậu vào sao không gõ cửa ? - Ông toát mồ hôi nói.
_Bệnh hoạn thật. Mà từ nay em sẽ ra đây để làm đấy. - Tôi nói rồi cởi cặp treo lên giá.
_Được thôi. Quán của em mà ! - Tôi thay đồng phục của quán vào rồi đứng bàn thu ngân.
Tầm này thì trả có mấy khách, mọi người thay nhau vào phòng nghỉ ngơi để tối tiếp khách. Một lúc sau có một đám thanh niên cả trai cả gái vào quán. Anh phục vụ liền chạy ra sắp phòng cho đám đó. Đến chiều tối, tôi bận bịu tối mặt tiếp khách. Đúng là kiếm đồng tiền khó thật. Hơn 10h vắng khách, tôi lui về trước vì mai còn đi học.
Ở quê hơn 10h mọi người ra đường rất ít, không khí tĩnh lặng bao trùm mọi con phố. Chiếc xe đạp màu đen vẫn bon bon trên phố. Tôi ngoằn vào ngõ nhỏ đi tắt về nhà. " Bốp ".
_Mẹ con đĩ, mày có đi về nhà không?
Trước mắt tôi là hai người, người con gái vừa bị ăn một phát tát và đang bị người đàn ông kia kéo đi. Máu anh hùng của tôi nổi lên, bình sinh tôi ghét nhất kẻ nào ra tay đánh phụ nữ. Vứt con xe xuống đất, tôi lấy đà chạy tới rồi nhảy lên tung một đạp đích lưng thằng kia. " Uỵch ".
Nó ngã nhào xuống đất đồng thời rời tay cô gái kia.
_Mẹ, mày là thằng chó nào? - Nó xoa lưng đứng dạy.
_Tao ghét nhất là thằng nào đánh phụ nữ. Dứt lời tôi nhanh như cắt áp sát nó, tung một cú đấm hết lực vào mặt. Nó ngã lăn ra đất không cử động nổi. Trong quá trình bên Mỹ, tao ra sức lao đầu vào quyền anh mỗi khi rảnh dỗi. Với một cú đấm trực diện của tôi thì con bò cũng đổ chưa nói gì đến con người. _Là đàn ông mà mày ra tay đánh phụ nữ hả ? Tôi hỏi nó.
_Mày cứ nhớ mặt tao đấy. Còn con đĩ kia, tao xem mày trốn được bao lâu.
Thằng kia nói xong ôm mồm chạy mất dép. Đang định cho nó thêm một hit mà không kịp. Quay lại xem cô gái kia thế nào thì ngất từ bao giờ không hay.
_Hoa.. Hoa. Trước mặt tôi là Hoa. Đã lâu không gặp nhưng không xoá đi được nét đẹp vô địch của em. Tôi lay người em dạy mà không có phản ứng, tôi bế bổng em lên rồi ra đường gọi tãi đưa đi bệnh viện, còn tôi lấy xe đạp đi theo sau. May bệnh viện huyện nó gần đấy chứ nếu xa chắc tôi cũng được vào nằm cùng luôn rồi.
Tôi gọi điện về báo mẹ sẽ ngủ luôn ở quán cho mẹ đỡ lo. Bác sỹ nói em chỉ bị hoảng loạn mà ngất đi. Nhìn những vết bầm trên mặt em mà tôi thấy thương sót. Nếu gặp lại tôi sẽ cho thằng đàn bà kia phải sống dở chết dở.
Ngồi cạnh trông Hoa mà tôi ngủ quên lúc nào không biết.
Tỉnh mắt dạy cũng đã gần 7h sáng, tôi vội vàng chạy vào rửa vội cái mặt rồi phi đến trường và không quên dặn bác sỹ chăm lo cho Hoa thật cẩn thận.
Mấy tiết học ngồi trong lớp mà tôi như ngồi trên đống lửa. Thật sự tôi rất lo cho Hoa, không biết em đã gặp chuyện gì và người đàn ông hôm qua là ai.
Nghỉ hết tiết thứ hai, tôi đi rửa mặt cho tỉnh táo rồi bước xuống căng tin để mua chai nước. Cái trường này bây giờ tôi chẳng có lấy một mống bạn, hơi lạc lõng nhưng chẳng có lo âu suy nghĩ gì cả. " Tít tít ". " Cuối tuần này con thay mặt bố mẹ về Hà Nội ký hợp đồng với đối tác ".
Tôi nhận được tin nhắn của bố. Khi còn ở Mỹ, thỉnh thoảng bố mẹ cũng đưa tôi đi cùng mấy vụ như này lên cũng quen. Chẳng biết hôm đấy tôi phải làm gì hay chỉ đến cho có mặt. Ung dung đứng trả lời tin nhắn cho bố yên tâm rồi tôi quay ngược xuống căng tin làm chai sting uống cho mát ruột. Bọn nó nhìn tôi như thằng dân tộc, mấy thằng oắt con bày dặt túm thành từng nhóm soi mói. Lúc đang mua thì thằng ngồi bàn bên cạnh lên tiếng :
_Ê, đi tông bác Hồ mà cũng có tiền mua nước cơ à? - Nó nói xong thì cả đám cùng cười.
Nhìn ra thì hình như một thằng lớp tôi đang ngồi với mấy thằng lớp khác. Tôi làm ngơ, đứng trả tiền cho cô bán hàng rồi quay đi. Thằng kia thấy tôi không thèm đếm xỉa đến nó thì tức tối.
_Thằng chó kia mày không nghe thấy tao nói gì à? Nó giận quá đập bàn uỳnh một cái.
Tôi mặt không một chút cảm xúc ngoái cổ lại nhìn nó xong vặn chai nước lên tu một hơi rồi đi về lớp. Chỉ kịp nhìn thấy mặt nó đỏ bừng lên, hai tay vẫn nằm chặt nắm đấm run run. Nếu tôi của ngày trước thì chắc giờ này nó được một vé đi bệnh viện nằm cả tháng rồi.
Bước về đến cửa lớp, Lan ở đâu chạy mò ra đứng trước mặt chặn tôi. Đang tu dở chai nước tí thì nó sặc lên tận mũi. Lan mặc cái áo trắng, ngực đã to rồi cứ chống tay vào hông ưỡn trước mặt.
_Sao đi không tớ ? - Lan hỏi. _Bạn là gì mà mình phải rủ ? - Tôi cau mày lên nhìn.
_Ơ.
Lan vừa Ơ một tiếng thì tôi đi thằng vào lớp luôn. Đang bực chuyện thằng danh kia lại gặp con dở hơi này, ghét thật. Vừa vào chỗ ngồi chưa nóng đít thì thằng danh kia cũng vào lớp, nhưng lần này không ổn vì nó kéo theo cả đám bậu xậu đi theo.
Vừa nhìn thấy tôi nó rút ngay đôi xăng đan ném mạnh hết cỡ. Cái dép bay nhanh khiến tôi không tránh được nên ăn trọn vố đau điếng vào vai. Lan từ ngoài cửa chen vào thì thấy cảnh đó liền xông tới đẩy thằng kia.
_Cậu bị điên rồi hả? Sao tự dưng ném Minh. - Lan bênh tôi.
_Cậu bị điên thì có. Thằng nhà nghèo đó làm gì mà cậu bênh nó vậy. Tránh ra đi.
Nó liền đẩy người Lan ra đi xuống chỗ tôi. Tôi vẫn đang ngồi ôm vết đau, máu dồn hết lên não rồi nhưng vẫn bình thản chịu đựng.
_Mày đi ra đây, thằng nhà nghèo này. - Thằng đó đứng ngoài chửi. Tôi chỉ cười khinh khỉnh bằng nửa miệng, lấy trứng chọi đá. Nó không biết là một ho của tôi cũng đủ đá bay cả nhà nó ra ngoài đường sống. _Thôi đi, sao cậu quá quắt thế? - Lan chạy xuống ngăn tên kia. _Một thằng nhà nghèo có cái gì mà cậu bênh nó suốt thế ? Cậu không thấy nãy nó bơ cậu à ?
_Đó là chuyện của tớ, không phải của cậu. Tớ là lớp trưởng, cậu mà đánh nhau tớ gọi cô nên ngay đấy. Nghe Lan nói như vậy thì thằng kia cũng chùn. Tôi cũng hơi nóng vì ăn cả cái dép nhưng mà vẫn nhịn. Nào ngờ thằng kia vẫn chưa chịu dừng lại, nó vẫn chỉ tay vào mặt tôi chửi một câu cuối.
_Thằng nhà nghèo kia mày cẩn thận tao đấy, bố mẹ mày không dạy được mày thì đừng để tao phải dạy.
Nó nói xong bỏ đi. Tôi cúi gầm mặt xuống rồi đứng dạy. Nó nhìn thấy tôi đứng lên thì có phần hơi bất ngờ. Tôi lách người đi ra khỏi bàn học.
_Mày hay cả họ nhà mày cũng không có đủ tư cách để nhận xét về cách dạy tao !.
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 108:



Hai cậu dừng lại ! Lan đừng giữa hai thằng cản ra. Thằng kia răng cắn chặt vào nhau nhưng hình như không dám bật Lan, còn tôi thì khác. Tôi cầm tay Lan kéo lại đằng sau bằng một khuôn mặt vô hồn, Lan mở to mắt há mồm nhìn tôi không dám phản kháng.
_Đứng im đi. Tôi nói với Lan khi cô ấy đã đứng đằng sau tôi, tay tôi vẫn chưa buông. Lan ngoan ngoãn như một con mèo con vậy. Cả lớp trả ai dám can dự vào mà chỉ đứng theo dõi.
_Tao cho mày một cơ hội cuối, một là xin lỗi tao, hai là mày sẽ không còn cơ hội nào nữa. - Tôi nói.
_Thằng nhà nghè.... " Bốp ". Chưa kịp nói hết chữ nghèo thì nó bị tôi tung một cú đấm mạnh vào mặt, nó ngửa xuống đất. Bọn trong lớp thì bắt đầu loạn lên, Lan đứng đằng sau há hốc mồm vì bất ngờ. Mấy thằng đứng ngoài cửa chạy vào để xem thằng bạn nó, có tất cả năm thằng.
_Chúng mày muốn giống nó không ? - Tôi hỏi.
Bọn kia không nói gì mà lùi lại đỡ thằng kia dạy. Tôi không có hứng đánh nhau nên đi lại vào trong bàn ngồi. Thằng kia cũng được đưa về chỗ, Lan thì đứng nhìn tôi chằm chằm rồi lắc đầu nói nhỏ :
_Con người lạ lùng.
Mấy tiết sau thì thằng củ chuối kia không dám động đến tôi nữa. Vừa chống đánh dứt tay, tôi liền xuống lấy xe đến bệnh viện huyện. Đến nơi thấy cửa phòng Hoa mở toang, tôi bước vào trong mà tim đập thình thịch, hồi hộp đến ngột thở.
_Ơ, Anh Minh.
Hoa vừa nhìn thấy tôi thì ngạc nhiên lắm. Cũng gần hai năm rồi chưa gặp lại nhau, trông tôi giờ cũng khác xưa rất nhiều.
_Em đỡ hơn chưa. - Tôi cởi cặp rồi ngồi xuống cạnh em.
_Người tối qua đưa em vào đây là anh à?
_Ừ, là anh.
Tôi vừa dứt câu thì Hoa oà khóc ôm chầm lấy tôi. Em cứ rúc vào ngực tôi nức nở :
_Anh có..hức.. biết, anh đi em khổ lắm! Huhuhu.
_Anh xin lỗi, đừng khóc nữa, nín đi. Kể cho anh nghe người đàn ông tối qua đánh em là ai? - Tôi xoa đầu em hỏi.
Hoa rời ngực tôi rồi lau nước mắt, em sụt sịt mấy cái cho bình tĩnh rồi bắt đầu kể.
_Bố mẹ em và bố mẹ anh ta ép hai đứa lấy nhau. Em không đồng ý lên bỏ nhà trốn ra ngoài sống, hôm qua anh ta tìm thấy chỗ em ở liền ép em phải về nhà. Em phải làm sao đây hả Minh? Huhuhu.
Kể xong Hoa lại rớt nước mắt, may phòng chỉ có mỗi mình Hoa nằm không thì mọi người lại tưởng tôi bắt nạt em. Cũng thật tội nghiệp, tại sao mà bố mẹ em lại bắt em phải lấy một người mà em không yêu.
_Bây giờ em có ý định làm gì không ? - Tôi hỏi.
_Mấy hôm trước em ở nhờ nhà bạn, nhưng bây giờ bị phát hiện rồi em không còn biết phải đi đâu.
Tôi ngồi trầm tư suy nghĩ, rồi tự dưng Hoa chủ động vòng tay ôm tôi. Cứ mặc kệ để em ôm, chưa biết chỗ nào để em có thể ở tạm.
_A, có cách rồi ! - Tôi tươi cười.
_Có cách gì ? - Hoa hỏi tôi. _Bây giờ em về quán karaoke của anh ở tạm. Em làm thu ngân ở đó luôn, tạm thời cứ vậy đi. Mấy hôm nữa khỏe anh đưa em về nói chuyện với bố mẹ em.
_Hì, cảm ơn Minh. Lúc nào có anh em cũng cảm thấy an toàn.
Em tiếp tục rúc vào ngực tôi. Tôi cứ để vậy rồi đưa tay xoa đầu em. Tôi chưa thể hứa với em điều gì, nhưng chắc chắn tôi sẽ mãi bảo vệ em.
_Em khỏe chưa? Anh làm thủ tục xuất viện cho em.
_Vâng.
Tôi gọi bác sỹ đến kiểm tra cho em lẫn nữa. Bác sỹ nói mọi thứ đều ổn và tôi có thể đưa em xuất viện. Tôi hoàn tất thủ tục rồi về phòng dẫn em đi. Vừa đi xuống dưới sân thì bắt gặp Lan đi ngược hướng với tôi, Lan nhìn thấy tôi đi với Hoa xong mặt hơi trùng xuống, mắt đượm buồn rồi bước thẳng. Tôi đang đi với Hoa nên không quan tâm mà đi ra lấy xe luôn. Hoa nhìn thấy con xe đạp tôi đi thì thắc mắc hỏi :
_Xe trước của anh đâu? - Ý em hỏi con R3 của tôi.
_Anh bây giờ cũng trả biết nó ở đâu luôn. - Tôi nhìn em gãi đầu. Em cũng phì cười rồi ngồi lên xe. Đạp xe trở theo gái xinh đi đường làm cho bao nhiêu người nhìn ghen tị. Hoa vẫn ôm eo, đầu dựa vào lưng tôi. Tôi đi rẽ vào con ngõ nhỏ sau trường để đi tắt ra quán, đột nhiên có hai xe máy đi từ ngoài vào đầu ngõ chặn ngang đường. Biết không phải điềm lành tôi quay đầu xe định chạy ra đường lớn thì không kịp. Thằng đàn bà tối qua đèo một thằng nữa chắn lối thoát cuối ngõ. Hoa hoảng sợ bám chặt vào eo tôi. _Con đĩ kia, mày dám bỏ tao theo trai à? Hôm nay tao bắt mày về xem mày nói chuyện sao với bố mẹ mày. - Thằng hôn phu của Hoa chửi luôn. Tôi vội vàng kéo Hoa xuống khỏi xe để em đứng sau tôi. Khu này quá trật hẹp để chiến đấu, rồi lại vướng thêm Hoa thì khó mà thắng được.
_Tôi sẽ không bao giờ lấy người như anh. Đừng mơ tưởng đến chuyện chạm được vào người tôi. - Hoa gào lên trong tức giận và sợ hãi.
Tôi nghe cũng hiểu ra lý do kiến Hoa tránh xa thằng kia. Nhưng trước hết phải thoát ra được chỗ này mới tính đến chuyện tính sổ với gia đình thằng kia. Không thì tôi cũng vào viện còn Hoa tôi chẳng dám nghĩ nữa.
_Không phải sợ, anh sẽ bảo vệ em. - Tôi đáp.
_Giờ này vẫn tỏ ra anh hùng cứu mỹ nhân à? Tối qua cắn trộm tao. Bây giờ tao xem mày cứu nó kiểu gì. - Hăn đe dọa.
_Mày chuẩn bị rủ cả nhà mày ra đường nhặt lá đá ống bơ đi là vừa. - Tôi cười nhếch mép.
_Đánh chết mẹ nó đi.
Được hạ lệnh, hai thằng chắn trước mặt tôi lao vào. Tôi đẩy Hoa lép lại đằng sau rồi tung cú đá quét không khiến cả hai thằng lùi lại. Vừa hạ được chân phải xuống tôi quay người dùng chân trái đạp vào ngực một tên khiến nó lùi lại mấy bước. Dính đòn, tên đó phát điên lao thẳng vào tôi tung đấm. Khi nắm đấm vừa đến, tôi cúi người xuống đấm một cú vào mạn sườn, nó chưa kịp đứng cho vừng thì ăn thêm một đấm của tôi vào dưới cằm. Tên đó ngửa đầu vung máu ngã xuống đất bất tỉnh.
Thấy vậy cả ba thằng chúng nó cùng lao tới. Tôi thì không ngại nhưng còn vướng một cục nợ to đùng phía sau.
_Chạy ra đường to gọi người đi Hoa. Nhanh lên.
_Không !
_Nhanh lên.
Không còn thời gian đôi co. Tôi bỏ xe lại kéo Hoa chạy về phía trước vì chỉ còn một thằng. Tôi nhanh chân đạp vào bụng nó cho Hoa chạy trước rồi chắn thằng đàn bà với thằng đệ nó lại.
_Tao xem mày anh hùng được đến bao giờ.
Thằng kia nói xong xông tới đấm tôi, tôi vừa kịp gảy đòn của nó bật lại thì dính một đạp vào bụng của thằng khác. Thằng bị tôi đạp ban đầu cũng vừa tỉnh lại, bây giờ là ba đánh một.
_Một thằng oắt con.
Nó và hai thằng đệ tiếp tục dùng đòn hiểm nhằm vào những chỗ khó đỡ. Cái ngõ thì hẹp khiến tôi không dùng được đòn diện rộng, chỉ đỡ đòn và né. 5 phút trôi qua chưa thấy Hoa đâu, người tôi bắt đầu thấm mệt.
_Này thì bướng.
" Bốp ". Tôi bất cẩn dính trọn một đấm vào mặt say sẩm mặt mày. Chưa kịp bình tĩnh lại thì ăn thêm một đạp, từ nãy dính khá nhiều đòn rồi.
_MẤY THẰNG KIA DỪNG LẠI ! Giật mình quay lại đằng sau. Hoa đang dẫn hai anh thanh niên chắc tìm được ngoài đường đến sau lưng tôi. Ba thằng kia thấy có người liền lấy xe rút. Tôi mệt quá ngồi phệt xuống đất thở.
_Minh, anh có sao không? - Hoa lại đỡ tôi dạy.
_Hai em làm sao để chúng nó chặn vậy. - Một anh tò mò hỏi.
_Chuyện riêng thôi ạ ! Em cảm ơn anh nhiều lắm. Bọn em về trước đây ạ !
Chào tạm biệt hai anh kia, tôi lấy xe đèo em về quán karaoke. Em đi đường vừa đi vừa khóc làm tôi khó chịu.
_Sao em khóc mãi thế?
_Híc, em sợ anh bị làm sao thì em hối hận cả đời.
Lúc đó nghe em nói tôi thấy mủi lòng, vì em lo cho tôi thôi mà. Tự hứa với bản thân sẽ chăm sóc em thật tốt, không để em phải bị ức tiếp nữa. Về đến quán, tôi dắt tay em sang nhà hàng rồi dặn dò em. _Em ở đây ăn uống rồi ngủ cho khỏe. Anh về nhà cho bố mẹ đỡ lo rồi chiều anh qua.
_Vâng. -Em ngoan ngoãn đáp. Nhìn khuôn mặt xinh xắn mà mắt mũi tèm nhem vì nước mắt. Tôi gọi quản lí nhà hàng lại rồi dặn dò kĩ lưỡng để mọi người chăm sóc em. Khi đã an tâm tôi mới đi bộ sang quán karaoke, tôi vào thẳng phòng quản lí tìm lão kia.
_Anh. - Tôi chào lão một cái rồi nằm vật ra ghế sopha.
_Minh, sao nhìn mày trông yếu thế. - Ông hỏi rồi cầm cốc cafe lên uống một hụm.
Tôi bật dạy vò đầu bứt tai mà chưa nghĩ được giải quyết. Ông cứ nhìn tôi cười mà không thèm hỏi thăm, cuối cùng tôi quyết định kể cho ông quản lý nghe chuyện của Hoa từ đầu đến cuối. Ông ngồi xoa cằm trầm tư như mấy cụ già ngồi đánh cờ tướng uống nước chè vậy.
_Anh tìm thông tin gia đình và thằng kia cho em. Em về nhà ăn cơm không bố mẹ mong.
Chào lão xong tôi ra cổng vác xe về. Từ hôm về quê sống thời gian ở nhà cũng chẳng có nhiều. Tôi cứ mãi trôi nổi theo dòng đời, chẳng biết bao giờ tôi có được một ngày được bình yên.
Về ăn bữa cơm với bố mẹ và con bé, ăn xong tôi tranh thủ rửa bát cho bố mẹ nghỉ rồi soạn qua sách vở chút thì có cuộc gọi.
_Alo em nghe. - Là anh quản lí quán karaoke.
_Thằng danh kia vừa đến quán gây sự đòi con Hoa. Anh cho người bắt lại rồi nhốt trong kho rồi. Mày tới đây xem thử đi.
_Ok em đến ngay. Ván này mày xong rồi !.
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 109:



Tôi vội vàng thu gọn mọi thứ rồi leo lên xe phóng ra quán. Những lúc hóng gió hay đi lại thảnh thơi thì xe đạp là một lựa chọn tối ưu, còn lúc vội vàng như này thì chỉ muốn quẳng mẹ cái xe đi cho rồi.

Mất 10 phút để đến quán, một anh nhân viên đã nhận lệnh từ lão quản lí đợi sẵn để dẫn tôi xuống kho. Cái kho nằm sau một ngách nhỏ ở sau cùng, nó khá kín chỉ có duy nhất một cửa sổ thông khí mở ra bên ngoài. Tôi bước vào trong thì thấy bốn thằng đang bị trói nằm dưới đất, xung quanh có hơn chục ông to con săm trổ đầy người, toàn hảo hữu của tay quản lí.


_Ngẩng mặt lên !


Tôi ngồi xuống chiếc ghế đơn đã được để sẵn, vắt chân lên ra lệnh. Mấy lão tay to thấy tôi khệnh khạng cũng không ý kiến gì, chắc hiểu tay quản lí còn làm đệ cho tôi thì mấy lão cũng trả là cái cóc ghẻ gì.


_TAO NÓI CHÚNG MÀY KHÔNG NGHE HẢ? NGẨNG LÊN !


" BỐP, BỐP, BỐP ".


Ba thằng được ăn ba phát tát trời giáng, có rượu phạt ban cho mới bắt đầu run rẩy ngẩng đầu.


_Toàn người quen cả nhề. Sao chúng mày đến đây phá.- Tôi hỏi.


Ba thằng nhìn nhau không ai dám mở miệng trả lời, lão quản lí tức quá tiến lại đạp vào ngực một thằng khiến nó lăn quay ra đất, mấy thằng còn lại sợ sệt trả lời.


_Bọn em đến tìm con Hoa. - Thằng có hôn ước với Hoa lên tiếng.


_Chuyện tối qua và trưa nay tao chưa thèm tính sổ với mày, mày đã tự dẫn xác đến đây tìm tao. Mày muốn chết không ?


Tôi tức giận đứng dạy dùng hết lực tung một cước ngang mặt nó, thằng bé mồm ứa máu ho sặc sụa.


_Em xin..anh. Em không biết..anh là ai nên nỡ đắc tội. - Nó quỳ xuống.


_Mày không biết tao là ai à? Tốt lắm. Về đi, mai tao sẽ đến nhà tìm mày nói chuyện sau. Thả nó ra anh Thắng.


Tôi ra lệnh thả nó, mọi người đều ngạc nhiên về quyết định của tôi. Cả ba thằng mừng rỡ như bắt được vàng, anh Thắng sai người cởi trói rồi kết một câu trước khi thả chúng nó :


_Chết từ từ sẽ đau đớn hơn một pha kết liễu.


Nghe xong cả ba thằng toát mồ hôi dựng tóc gáy. Tôi chỉ ngồi nhìn ba thằng vội vàng bước ra khỏi quán karaoke.


_Thôi, anh mời mọi người tối sang nhà hàng nhậu một bữa coi như em cảm ơn. Em đi tìm Hoa đây.


_Có gái là quên hết anh em.


Nghe ông Thắng nói xong tôi chỉ cười trừ rồi đi sang nhà hàng. Sang đó thấy Hoa đang ngồi thẫn thờ ở ngoài sảnh chắc đang chán. Tôi lại gần hù em làm em giật mình.


_Anh làm em giật mình rồi đấy. - Hoa phụng phịu cái mặt. Tôi đưa tay lên vuốt những sợi tóc vương trên má em rồi bảo.


_Thôi đứng dạy đi. Anh dẫn em đi chơi !


_Yeah !!


Hoa phấn khích nhảy ù lên ôm cổ tôi. Chắc tinh thần mấy hôm nay em hơi căng thẳng nên thấy được đi chơi thì sung sướng. Tôi mượn chìa khoá xe của ông Thắng rồi đánh con bốn bánh của ông ra khỏi quán. Lương quản lí mà chạy Audi Q6 thì chắc chỉ có mình ông.


Hoa ngồi trên xe mà cứ khua chân múa tay, hết nhòm đầu qua cửa lại thỉnh thoảng hét lên.


_Hoa ơi ! Mai cùng anh đi về gặp bố mẹ nhé. - Thấy tôi đề cập đến chuyện về nhà mặt Hoa có vẻ buồn.


_Đừng lo, anh sẽ bên cạnh em mà. - Tôi nhìn sang an ủi em.


_Vâng.


Hoa đáp một tiếng rồi mặt ngắn tũn như cái bơm. Gió trời thổi qua cửa kính làm tóc em bay tứ tung. Gần đến nơi tôi vội giảm tốc độ, rồi rẽ xe đi lên triền đê. Đây là nơi tôi phát hiện vào lúc hè năm ngoái, một con đê kè sông Hồng. Bên trái nó là một cánh đồng lúa vàng rực rỡ, bên phải là con sông Hồng. Từ trên đê có thể quan sát hết khu làng mạc đơn sơ và cánh đồng. Quanh cảnh hết sảy.


_Woww, đẹp quá ! - Hoa bước ra khỏi xe dơ hơi tay lên đón gió.


_Hì, đây là lần thứ 2 anh đến đây đó.


_Hi, thích quá.


Hoa cười rồi chạy xuống phía dưới triền đê, cỏ vừa ngắn vừa xanh. Thi thoảng mọc ra một bãi hoa cứt lợn giữa biển cỏ. Hoa ngồi xuống nghịch mấy đám cỏ, tôi cũng vươn vai nằm uỵch cái xuống cạnh em.


_Em sợ lắm Minh ạ ! - Hoa đột nhiên gập người ôm đầu gối, nhìn em đang rất lo sợ một điều gì đó.


_Có anh ở đây rồi - Nhật Minh idol.


Tôi bật người dạy vuốt tóc em, nghe xong em phụt cười đánh yêu tôi một cái vào vai.


_Nhà em nợ rất nhiều tiền vì làm ăn thua lỗ. Bố mẹ của Hoàng ( tên thằng đàn bà ) hứa sẽ rót vốn cho công ty bố mẹ em nếu em và Hoàng kết hôn. Nhưng bây giờ..Huhuhu.


Kể xong Hoa bật khóc một cách ngon lành, tôi hiểu với phận người con, Hoa đang thật bất hiếu khi làm gia đình sụp đổ. Nhưng phận con gái, ai không muốn lấy một người mình yêu làm chồng, một người đàn ông đích thực để gửi gắm cả đời con gái chứ không phải một thằng đàn bà chỉ muốn chiếm lấy thể xác của con nhà người ta.


_Em có biết tại sao trái đất luôn xoay quanh mặt trời mà không phải mặt trời xoay quanh trái đất không?


_Em không biết. - Hoa bắt đầu ngừng khóc nghe tôi nói.


_Vì nếu thiếu ánh sáng trái đất sẽ chết, còn mặt trời thì không. Anh cũng vậy, anh sẽ bảo vệ em vì tất cả. Thiếu em, anh sẽ chết !


Nghe tôi nói đến đây Hoa bất ngờ mở to mắt, em lao vào ôm trầm lấy tôi khóc lức nở rồi nói trong nước mắt :


_Em yêu anh !


Sau đó tôi đỡ em ngước mắt lên nhìn tôi, giữa trời đất mênh mông hai đứa trao yêu thương qua những ánh mắt. Rồi tôi tiến sát lại gần em hơn, mặt tôi có thể cảm nhận từng nhịp thở từ em. Rồi tôi trao em một nụ hôn, nó ngọt ngào và dịu êm như đúng nụ hôn đầu của hai đứa vào hai năm về trước. Em không phản kháng mà bám chặt vào eo tôi tận hưởng. Hít hà chán chê cái lưỡi của tôi không chịu yên phận liền len lỏi thoát ra ngoài, nó luồn lách qua môi em rồi tách đôi hàm răng để luồn vào trong tìm đối thủ. Em cũng không phải dạng vừa khi dùng lưỡi đáp trả tôi nhiệt tình, hai đứa đá lưỡi được năm phút thì tôi hơi mỏi thụt lưỡi nghỉ ngơi. Hai đứa lại hoà quyện vào nụ hôn nồng cháy, bàn tay tôi xoa dọc lưng khiến Hoa rùng mình ôm chặt lấy tôi. Tay tôi bắt đầu di chuyển vào trong xoa bụng em, không thấy em phản kháng tay tôi luồn vào trong áo. Lần đầu tiên tay sờ vào một làn da mềm mại mà mát lạnh, Hoa rùng mình nhưng vẫn không phản kháng. Tay tôi luồn vào hẳn vào trong áo lót của em mà nhào lặn, ngực em phải nói là đầy đặn. Môi tôi vẫn chưa chịu rời môi em, còn tay tôi vẫn ở bên trong xoa cặp vú nảy nở.


( Tạm dừng cảnh 18+ cho chim đỡ cửng. 10 phút quảng cáo ).


Reeng...Rengggg.


Cả hai đứa nghe thấy tiếng chuông liền giật mình buông nhau ra. Hoa bối rối chỉnh lại mớ tóc xù lên vì gió, tôi thì luống cuống rút cái điện thoại mãi không ra.


_Alo.


_Thằng kia mang xe về tao còn đi chơi. - Lão Thắng giở giọng đòi xe.


_Anh làm ăn như shit !


Nói xong tôi cúp máy luôn, lúc này tôi cả Hoa đều ngại không nói nhau một lời nào. Thời gian như dừng lại quanh hai đứa.


_Về thôi em.


_Vâng.


Tôi cả Hoa ngồi lên xe rồi nổ máy. Trên môi vẫn vương vấn một chút ngọt ngào, một chút mềm mại. Tôi đánh xe vào gara của quán, chỗ này tôi thiết kế đủ không gian để đâu ba chiếc oto, nhưng chủ yếu toàn xe máy của nhân viên quán.


_Này trả ông, đi được một lúc mà đã nhặng xị lên rồi. - Tôi vẫn còn bực vì tụt cảm xúc.


_Nhà nhiều tiền đéo mua bò mà đi. Đi mượn xe làm gì? - Ông cũng đốp lại luôn.


_Đéo thích.


Nói xong tôi bỏ vào trong phòng trông quán cho ông đi chơi. Hoa cũng mò vào trong ngồi cạnh tò mò hỏi :


_Con bò thì đi làm sao được hả anh?


Thấy em ngố quá tôi phì cười đáp :


_Bò là dòng xe thể thao đắt tiền. Hì hì.


Em nghe xong cũng vỡ lẽ ra, mặt em lúc này đáng yêu đến chết luôn. Trả nhẽ tôi lại vật ra làm cuốc nữa. Haha


_Anh ơi, ra tính tiền cho khách kìa. - Hoa níu tay tôi nhõng nhẽo.


_Thôi nãy anh mất nhiều sức quá bây giờ oải lắm. - Tôi đá xoáy vụ ba nãy.


_Híc, đồ dê xồm.


Em giả cái mặt giận dỗi ra, mỗi thì bĩu bĩu. Bấn quá tôi lại xồ vào vật em nằm ra ghế hôn ngấu nghiến. Em không phản kháng mà nằm im chịu trận. Chán chê tôi mới ngồi dạy cho em hít thở không khí.


_Thôi anh về đây ! Em ở lại trông quán rồi thu tiền nhé.


_Anh đang bóc lột sức lao động của em đấy à? Tí em lấy hết tiền của anh.


Em buông lời hăm dọa khiến tôi cười lớn.


_Haha. Em có lấy cả đời cũng không hết được tiền của anh đâu.


_Dốt cuộc anh là ai hả Nhật Minh?


Tôi chỉ cười thay vì dành cho em câu trả lời. Ngày mai sẽ dẫn em về nhà, cuối tuần này tôi phải về Hà Nội để gặp đối tác thay bố mẹ. Nhiều việc phải lo quá đi !.
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 110:



Vừa về nhà, tôi xin phép bố mẹ sang chú Tư thăm nhà chú. Đầu năm vừa rồi chú dọn nhà vào Nam sinh sống với mấy người bà con mà tôi chưa kịp từ biệt chú. Căn nhà nhỏ nay không được ai chăm sóc, cổng không có nên tôi có thể vào dễ dàng. Nhìn xung quanh căn nhà nay chỉ còn bộ khung sơ xác, nhớ lại những kỷ niệm hồi bé luyện võ với chú, ngồi nghe chú kể về thời chiến đấu ở biên giới campuchia, những lần bị bố mẹ đánh chạy sang ngủ với chú. Tất cả như mới ngày hôm qua, đều in sâu vào tận tâm trí tôi đến suốt đời.


Rời khỏi nơi đầy kỷ niệm. Tôi về thấy bố mẹ đang ngồi ngoài hè hóng mát, tôi cũng ngồi xuống cạnh bên.


_Mẹ con vừa gọi nhắc mẹ nói con chuẩn bị cho chuyến đi về Hà Nội.


_Vâng, con nhớ rồi !


_Cố gắng lên con, hãy luôn nhớ con là người sắp đứng đầu tập đoàn Phạm Nhật.


Mẹ nhắc làm tôi nghĩ đến cái cảnh mặc quần áo chỉnh tề, dáng đi hay cách ăn nói phải thật hoàn chỉnh. Cái khuôn khổ chán ngắt được đặt ra từ bao đời. Nở một cái nụ cười giả tạo dù cho bản thân đang khinh bỉ người đối diện. Tất cả đều được đồng tiền chi phối, nhiều người có thể không cần tiền nhưng nó vẫn là kẻ mạnh nhất .


Sáng hôm sau đi học, vẫn cái phong cách tông bác Hồ giản dị. Cũng trả ai để ý đến tôi hay quan tâm một thằng ất ơ như tôi. Thấy Lan đi đằng sau tôi vẫn giữ nguyên tốc độ, Lan chạy thẳng lên đi song song với tôi làm bao nhiêu đứa dưới sân trường soi mói. Tôi vẫn lạnh lùng bước đi, Lan bị bơ lên lấy tay đánh vào vai tôi. Tôi bực mình quay sang quát :


_Cô bị làm sao vậy?


Lan giật mình đứng hững lại, cả sân trường nhìn sang vì tò mò về tiếng quát. Tôi bực mình đi tiếp, Lan lại bước theo tôi. Nếu không phải trông Lan xinh xắn thì tôi đã dùng một cước đá văng ra mười mét rồi.


_Minh, Minh..


_GÌ NỮA ? - Tôi bực dọc.


_Cái cô gái hôm qua ở bệnh viện là người yêu của Minh hả? - Lan tò mò.


_Đúng vậy.


Tôi không ậm ờ mà thừa nhận luôn, chẳng có gì phải giấu giếm Lan cả. Nghe thấy câu trả lời thì mặt Lan có hơi buồn, tôi không để tâm mà đi thẳng lên lớp luôn. Lên đến lớp thì càng bực mình vì cái lớp như cái chợ, tôi quăng cái cặp vào chỗ rồi đi xuống sân trường ngồi. Đang ngồi nhắm mắt về chuyện trưa nay về nhà cùng chị Hoa thì có tiếng nói :


_Sao Minh lạnh lùng với Lan vậy ? - Tôi mở mắt ra thì thấy Lan đã ngồi cùng tôi từ lúc nào.


_Tôi và cô chỉ là bạn cùng lớp, sao cô cứ bám tôi hoài vậy? Nhà giàu như cô thì thiếu gì bạn ! - Tôi làm luôn một tràng mà không suy nghĩ.


_Giàu nghèo thì làm sao. Sao Minh lại so sánh như vậy? Lan muốn làm bạn với Minh cũng không được à? Híc, híc. - Nói xong thì Lan bật khóc một cách ngon lành giữa sân trường, một số người đi qua thì tò mò muốn xem có chuyện gì.


_Cô bị điên à? Sao lại khóc, họ lại tưởng tôi bắt nạt cô.

_Híc, Minh biết không? Tất cả mọi người muốn quen biết và làm bạn với Lan chỉ vì Lan là con nhà giàu, xinh xắn. Trả ai thực lòng với Lan cả. Huhuhu. - Lúc này thì Lan càng khóc to hơn.


Tôi nghe thì cũng mủi lòng nhưng chẳng liên quan đến bản thân nên đứng dạy bỏ đi. Nào ngờ tránh vỏ dưa thì gặp vỏ chuối. Thằng Tuấn hôm qua bị tôi đánh đứng chắn trước mặt tôi, mặt nó hầm hầm như mất sổ gạo.


_Mày định đi đâu ? - Nó dùng hai tay đẩy tôi lại.


_Tao đi đâu mày có quyền quản à? - Lúc này tôi cũng nóng máu vì từ nãy bị ức chế tinh thần.


_Mày để Lan khóc rồi bỏ đi được à? - Nó sừng cồ lên.


_Thứ nhất tao không có làm gì cô ấy, thứ hai mày không thể cản tao lại. - Tôi hùng hổ tuyên bố.


_Địt mẹ thằng nhà nghèo.


Nó tung luôn một cú đấm làm tôi bất ngờ ngã lùi về sau. Khán giả thấy có đánh nhau bâu kín vào, Lan đứng lẫn trong đám đông khóc. Bọn con gái lúc nào cũng chỉ biết khóc và khóc.


_Mày đứng dạy, nhanh lên.


Tôi cười bằng nửa miệng rồi đứng dạy. Cú đấm cũng khá đau chứ chẳng đùa. Bọn học sinh xung quanh đã kéo bu kín mít hai đứa. Tôi đứng im nhìn nó khiêu khích, quá mất bình tĩnh để chờ đợi thằng Tuấn lao vào tôi như một con trâu điên.


_Hai thằng kia dừng lại, chúng mày định làm loạn ở đây hả??


Nghe thấy tiếng nói, tôi cùng thằng Tuấn cùng quay sang nhìn. Thầy quản sinh cùng với bảo vệ đã len vào từ lúc nào.


_Hai thằng lên phòng giám thị !


Thầy nói xong thì đi trước, học sinh cũng bắt đầu tan về lớp vì hết phim hay rồi. Tôi cả thằng Tuấn lừ mắt nhau rồi cùng đi lên phòng giám thị. Lan thì ngớt khóc nhưng chỉ lẳng lặng dõi theo hai đứa chúng tôi.


( Phòng giám thị )


_Hai cậu biết đây là đâu không ? - Thầy quản sinh cầm cái thước giận giữ gõ mạnh xuống bàn.


_Dạ, trường học ! - Hai đứa tôi cùng đồng thanh.


Nghe xong câu trả lời ông cầm cái thước đi lại gần, tôi và thằng Thắng xoã lỏng hai tay thả lỏng cơ thể chuẩn bị nhận hình phạt.


" Bốp, Bốp ".


Tôi và nó nhăn mặt khi mỗi thằng phải nhận một thước ngang lưng từ thầy.


_Sao hai thằng đánh nhau? Từng đứa trả lời !


_Do có xích mích ! - Thằng Thắng trả lời.


_Vì một đứa con gái ! - Tôi thẳng thắn.


Ông nheo mày nhìn tôi rồi quay ra hỏi thằng Thắng.


_Có đúng không?


_Dạ, đúng. - Nó cũng đáng mặt nam nhi khi thừa nhận.


" Bốp, Bốp ".


Lại hai cái thước vào mông. Vừa rát lại vừa thốn, tôi phải cắn răng chịu không kêu ca một tiếng.


_Hai đứa lớp nào ?


_Dạ 12/12.


_Thôi về lớp đi, hai đứa bị đình chỉ học một tuần !


Thằng Tuấn nghe xong sợ đến xanh mặt, tôi không nói gì xin phép thầy về lớp. Tôi thì không lo lắng nhiều, chỉ có thằng Tuấn vẫn ở trong phòng chắc là xin thầy giảm hình phạt.

Về đến lớp, hết tâm trạng học hành. Thầy cô chưa đến lớp lên tôi vơ cái cặp đi về. Lan thấy thế chạy ra cản đường tôi luôn.


_Cậu định bỏ học à? - Lan dùng tay giữ cặp tôi lại.


_Không phải chuyện của cô. - Tôi dùng tay hất cặp ra.


_Cậu đừng thế, mình xin lỗi vì chuyện của Thắng. - Lan lại dùng tay cố níu cặp của tôi, cả lớp thì chăm chú nhìn khiến tôi phát cáu.


_Cô tránh xa tôi ra, bọn con gái các cô chỉ toàn mang phiền phức thôi !


Tôi giật mạnh chiếc cặp rồi bỏ đi, sáng ra mà gặp biết bao nhiêu chuyện rắc rối. Tất cả đều liên quan đến Lan, người ta thường nói phụ nữ càng đẹp thì càng nhiều độc quả là không sai !.
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 111:



Tôi lấy xe phóng ra cánh đồng, từ hồi cấp 2 mỗi khi tôi buồn tôi lại tới đây. Ngồi yên tĩnh cảm nhận sự bình yên của cuộc sống giúp tâm hồn thanh thản hơn. Bây giờ là tháng 9, những bông lúa đã kết bông chuẩn bị thu hoạch, tôi đưa tay bứt một cây lúa rồi bóc thân nó ra. Một sợi đòng đòng ( quê tôi gọi lúa non là đòng đòng ) được đưa lên miệng, vị ngọt mát như sữa. Ngày trước bị đuổi toé khói bao nhiêu vụ vì bứt lúa ăn.


Ngồi đến gần 9h mặt trời đã lên tận đỉnh đầu. Tôi rời cánh đồng vì nắng đá rát, thêm một lúc nữa người chắc thành châu Phi luôn. Về quán karaoke làm một tách cafe chắc có lẽ thú vị, nhân viên giờ này mới lục đục dạy chuẩn bị cho công việc. Hoa thì chưa thấy đâu chắc em vẫn ngủ.
Sao mày đi học về sớm vậy. - Lão Thắng bước ra từ phòng quản lí hỏi tôi.


_Bỏ học về đây ngồi cho vui, sáng ra gặp toàn chuyện đen. Lấy cho em cốc cafe đen đá ! - Tôi gọi với vào chỗ anh pha chế.


_Bé tí tuổi đầu đã bày đặt uống đen đá.


_Nhưng trải nghiệm đời của em còn có khi nhiều hơn anh. - Tôi cầm que khuấy đều ly cafe.


_Anh nghĩ bây giờ mày hãy tận hưởng tự do đi. Vài năm nữa không có cơ hội nữa đâu.


_Chắc chắn rồi ! Lấy em bao Captain black !


Tôi rút một điếu ra mời anh Thắng, thuốc lá tôi hút rất ít, trừ những lúc ai đó mời xã giao hoặc có một ly cafe ngon. Rít một hơi ngọt lịm ở môi, làn khói mang theo mùi hương cafe phang phảng khắp sân. Tôi thích nó vì khói không khiến người khác khó chịu.


Vừa hay đúng lúc Hoa dạy, em mặc quần đùi áo cộc vừa đi vừa che miệng ngáp. Thấy tôi đang ngồi cả anh Thắng thì cười chạy lại ôm cổ tôi. Anh Thắng phì cười hỏi :


_Mày bỏ bùa gì con Hoa mà nó say mày mấy năm nay vậy ?


Tôi nghe xong thì cười, em ngại quá đỏ mặt rúc đầu vào cổ tôi.


_Không sướng đâu anh ạ ! AYYYYY...


Vừa nói xong tôi ăn luôn một phát cắn vào cổ không kịp phản ứng.


_Cho nhớ đời ! - Hoa bỏ tay ra lườm tôi.


_Haha. Mày quả này ăn hành rồi ! - Ông Thắng lăn lộn cười.


Tôi quay mặt sang nhìn chằm chằm vào em, em câng mặt lên lườm lại tôi. Tức mình tôi hôn chụt phát vào môi em, em giật mình đơ người nhìn tôi.


_Đi thay quần áo đi rồi anh dẫn về nhà, nhanh lên.


Nói mãi em chưa đi tôi vươn tay vỗ mông em bép một cái. Em chu mỏ quẫy đít vùng bằng đi sang nhà hàng, ông Thắng cứ thế cười như trúng đề. Một lúc sau em quay ra với một bộ cánh khiến ông Thắng mồm chảy đầy rãi. Tóc buộc cao, áo trắng quần jean, áo sơ mi được bỏ trong quần tôn đôi chân dài. Khác hoàn toàn bộ dạng ngái ngủ vừa xong.


_Thế nào ? - Hoa chống tay vào eo nháy mắt cười tinh nghịch.
Quá bình thường. Cho em mượn con SH anh Thắng. - Tôi chìa tay mượn chìa khoá.


_Tiền thì đầy toàn đi mượn xe, về xước một vết mua giả tao cái xe mới. - Ông nói đùa.


_Tí ra vay bác X tiền mua con Ducati.


Tôi cầm cái thìa khoá quay quay khiến ông Thắng tức phòi máu. Bác X là bố ông Thắng, Giám đốc công an tỉnh này. Bác rất là nể bố mẹ tôi và hơn hết rất quý tôi, mấy lần đến nhà chơi ông Thắng toàn bị ăn hành vì tôi xoáy đểu hai bác.


Ngồi trên con SH vừa đẹp, Hoa ngồi thẳng người ôm eo tôi. Mặc áo trắng học sinh, cưỡi SH và sau xe là một mỹ nhân dáng đẹp mặt xinh. Mấy thằng đi đường cứ phải gọi là nước dãi chảy ầm ầm.


_Anh này, em sợ lắm ! Liệu bố mẹ có thể bỏ công ti để đổi hạnh phúc cho em không ? - Hoa tựa vào vai tôi hỏi.


_Em chỉ cần ở bên anh, còn thế giới này để anh cân hết. Haha.


Hoa nghe xong thì đánh vào vai tôi. Vẻ mặt em giãn ra cũng đỡ lo lắng, sau hơn 20 phút chỉ đường cũng tới được nhà em. Căn nhà, à không phải gọi là biệt thự nhà Hoa rất to, chắc chỉ thua nhà tôi ở Hà Nội. Tới cổng em chần chừ mãi mới dám xuống xe bấm chuông cửa. Tôi đứng quan sát khoảng sân trống đã thấy sự khác lạ. Nhanh chóng có một người phụ nữ vội vã chạy ra mở cổng. Bà ấy vội vàng kéo tay Hoa bước vào trong, qua cổng rồi Hoa mới giật tay người phụ nữ lại.


_Đợi bạn con đã, vào đi Minh. - Hoa quay qua gọi tôi.


Tôi gật đầu rồi phi thẳng xe vào nhà. Người phụ nữ nhìn trước nhìn sau rồi đóng cổng lại như người ăn cắp ăn trộm. Tôi dựng xe xuống rồi nhìn sân nhà, nếu không sai thì nhà Hoa đã bị siết nợ. Tất cả phần sân đều có vết chậu cây cảnh dọc hai bên, tôi nghĩ rất nhiều cây cảnh đã bị chuyển đi.


_Vào nhà nhanh đi, bố mẹ mong con lắm đó. - Tôi đoán chắc là mẹ Hoa.


Tôi rút chìa khoá xe rồi đi vào trong nhà, càng nhìn càng thấy tình hình không ổn chút nào.


_Con gái, con đi đâu để bố mẹ lo lắm có biết không ? - Bố Hoa mừng rỡ khi thấy Hoa.


_Thôi cho nó nghỉ đã, nó về lạc tốt rồi. - Mẹ Hoa phẩy tay với ông bố.


_Còn cậu này là... - Bố Hoa thắc mắc nhìn tôi.


_Cháu là người yêu của Hoa. Cháu chào hai bác ! - Tôi lễ phép.


_Chuyện này là sao hả Hoa? Con muốn giết bố mẹ để theo nó phải không ?


Rầm.


Ông bố đấm mạnh xuống bàn làm tất cả đều giật mình. Ông có vẻ phản ứng mạnh thái quá.


_Thế còn thằng Vũ, con muốn gia đình này tan nát mới được hả Hoa ! Huhu.

Mẹ Hoa ôm Hoa khóc, Hoa không chịu được nức nở khóc theo. Đến khi mọi thứ dịu xuống một chút tôi mới lên tiếng.


_Cháu xin hai bác hãy nghe cháu nói. Cháu có thể giải quyết được tất cả mọi chuyện của gia đình mình. Hãy tin cháu !


_Oắt con như cậu thì giải quyết được gì chứ !!! 20 tỷ đồng đấy !! Cậu biết không ? - Bố Hoa nóng giận.


_Bố, Minh làm được mà. Bố bĩnh tĩnh lại đi. - Hoa chạy ra ôm chầm lấy ông bố.


_Cháu quen Hoa được 3 năm rồi, hồi mới quen cũng biết gia đình mình khá giả. Bây giờ bác bình tĩnh kể mọi chuyện cho cháu, cháu hứa sẽ giải quyết hộ bác !


_Bố kể đi. Tin Minh đi bố. - Hoa lay lay tay bố.


_Được rồi, Haizz. Tôi mở một công ty đầu tư bất động sản vào những năm 2000. 2005 tôi liên kết với tập đoàn Phạm Nhật, được rót vốn làm ăn liên tục lên phất nhanh như cậu thấy. Đến năm 2014 thị trường bất động sản tụt dốc, tôi xin vốn từ trên mà không được. Haizzz


Nói đến đây bố Hoa thở dài đưa tay nên bóp chán. Được một lúc ông kể tiếp :


_Bố của thằng Vũ đến gặp tôi và đề nghị hợp tác giữa hai công ty bằng một bản hợp đồng ngầm không pháp lý, vì nhà họ thuộc tập đoàn Phan Thị.


Đến đây tôi giật mình, Phan Thị là của nhà Mai. Thời gian này hai nhà vẫn gây nhau mà họ hợp tác với nhà Hoa chắc có mục đích cả.


_Tôi liên tục vay vốn từ công ty mẹ là tập đoàn Phạm Nhật. Bây giờ đã lên tới con số 20 tỷ, và bố thằng Vũ hứa trả bớt một nửa và đầu tư một số vốn cho tôi làm ăn nếu con Hoa chịu lấy thằng Vũ. - Nói đến đây bố Hoa ôm mặt đau khổ.


_Lại là Phạm Nhật và Phan Thị, Haizzz. - Tôi thở dài.


_Minh !! - Hoa nhìn tôi bằng ánh mắt cầu cứu.


_Cậu có thể giúp được gia đình tôi thật chứ? - Bố Hoa đẩy ánh mắt nghi hoặc về phía tôi.


Tôi ngồi suy nghĩ một chút, vấn đề này có liên quan đến Phan Thị nên tôi phải cẩn trọng hơn bao giờ hết. Tôi mỉm cười nhìn Hoa rồi nắm chặt tay em.
Cháu sẽ trả hết nợ cho gia đình mình và không cho phép cô chú gả Hoa cho một người mà em ấy không yêu !


Nghe xong lời tôi thì cả nhà mừng rỡ hết sức. Tuy nửa tin nửa vời nhưng trong tình cảnh này trước hết họ không có lựa chọn nào hết.


" Cạch Cạch ".


_Chào cô chú, chào vợ chưa cưới. Haha !


Cả nhà đang vui vẻ thì bỗng hụt lại vì sự xuất hiện của tên Vũ. Theo sau nó chắc không ai khác chính là bố mẹ nó. Hai trạng thái diễn ra từ hai bên lúc này, những con người thâm độc với vẻ mặt đạo đức giả..
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 112:



Hoa run sợ lấp sau người tôi, tên Vũ nhìn thấy tôi thì lườm khét lẹt. Có lẽ tôi chưa kịp thực hiện lời hứa hôm qua thì nó đã giúp tôi hoàn thành sớm hơn dự định.


_Lại gặp nhau rồi thằng nhãi con, hừ.


_Con quen nó hả Vũ ? - Bố thằng Vũ nhìn lướt qua tôi rồi hỏi thằng con.


_Nó là người giữ con ở quán karaoke ngày hôm qua.


_Thằng oắt con mày giỏi đấy. Nhưng đợi tí tao tính sổ mày sau ! Còn ông bà thông gia, cái Hoa đã về. Ông bà định bao giờ cho hai bên uống rượu mình đây.


Bố thằng Vũ nói giọng hống hách làm tôi phát bực, tôi không khoái những người cạy quyền cạy thế uy hiếp kẻ yếu cho lắm.


_Hoa sẽ không bao giờ cưới con ông bà !! - Tôi quả quyết.


_Haha, nhóc con như mày biết gì. Ông thông gia định như nào nhỉ? Con số 10 tỷ cho một đứa con gái. - Nói xong cả bố lẫn con nó đều cười, mẹ nó không dám can thiệp thì phải.


_Tôi..Tô..i. - Bố Hoa cúi mặt suy nghĩ một hồi. _Tôi không đồng ý !


Ông nói làm toàn thể mọi người được phen bất ngờ. Bố thằng Vũ khẽ nhíu mày rồi lại hỏi.


_20 tỷ cũng đủ hai vợ chồng ông bóc vài chục quyển lịch đấy !


_Thế còn sử dụng quỹ đen, buôn bán bất hợp pháp thì bao nhiêu quyển ? - Tôi điên tiết đập mạnh xuống bàn.


Bố thằng Vũ giật mình mặt cắt không còn một giọt máu, cơ mặt hắn giật giật trông phát sợ.


_Bố sao vậy? - Thằng Vũ nhìn bố nó lo lắng.


_Mày biết quá nhiều chuyện rồi đấy, nhưng muốn động đến một cọng lông của tao thì còn lâu ! - Bố nó hằn giọng vì tức giận.


_Nếu ông ngoan ngoãn huỷ bản hợp đồng ngầm đã ký trước đó với gia đình Hoa thì may ra có một con đường sống. - Tôi chống tay lên bàn nhìn thằng vào mắt lão và nói.


_Haha, nếu còn không ? - Ông ta cũng chống tay xuống đối diện với tôi.


_Ngày mai ông sẽ mất tất cả ! - Tôi đáp.


Gia đình thằng Vũ cười lớn lên vì coi thường lời nói của tôi. Hoa ôm tay mẹ nhìn tôi đầy lo lắng, bố Hoa sợ hãi nói :


_Anh đừng chấp cháu nó, nó còn trẻ người. Cái Hoa về rồi, chúng tôi sẽ sớm báo ngày thành hôn của hai đứa. - Bố Hoa xuống nước.


_Hahaha, ông thông gia vẫn là biết điều nhất. Còn thằng ranh con, mày cẩn thận cái quán hát của nhà mày đấy !


Tôi nghiến răng thật chặt, tay tôi giữ chặt nắm đấm. Hiện tại không thể làm gì được lão mặc để gia đình lão vừa về vừa cười ha hả.


_Hoa ơi, bố xin lỗi con. Mong con hiểu cho bố mẹ.
Bố Hoa đã khóc thật sự, những giọt nước mắt của người đàn ông chỉ rơi khi quá đau lòng. Tôi nín thở để kìm nén cảm xúc không bộc phát theo gia đình em. Bước ra ngoài để không phát hiện ra tôi đang trôi theo những dòng cảm xúc của gia đình em. Tôi cầm điện thoại lên :


_Con chào bác X.


***


Một lúc sau mọi thứ cũng đã ổn hơn một chút, tôi bước vào trong nhà thấy không khí vẫn còn đôi phần sầu não.


_Con vừa gọi taxi rồi, tí bác cả em cùng con sang nhà họ chấm dứt mọi chuyện.


_Cậu vẫn còn ảo tưởng nữa sao. Cảm ơn cậu vì sự cố gắng, nhưng mọi thứ có lẽ đã được an bài. - Bố Hoa nói mà lòng nặng chĩu.


Tôi mỉm cười nhẹ nhàng, đúng là con nít như tôi chẳng làm được cái gì. Chỉ có người lớn mới làm được thôi.


_Alo, chú Dũng ạ ! Cháu có việc nhờ chú đây.


_Minh à? Sao hôm nay gọi cho chú vậy? - Tiếng chú Dũng trợ lý của bố tôi tại Việt Nam ở đầu dây.


_Chú cho người kiểm tra số nợ của công ty con Đầu Tư Bất Động Sản Liên Hoa cho cháu ( tên mẹ và Hoa ).


_Ok, có thông tin chú sẽ gọi lại.


_Cháu cảm ơn chú !


Cúp máy xong tôi mới để ý mọi người đang tròn mắt nhìn tôi. Bố Hoa mấp miệng run run hỏi :


_Cậ..u cậu vừa.. gọi cho ai vậy ?


_Dạ, trợ lý chủ tịch tập đoàn Phạm Nhật. - Tôi đứng dạy nhét điện thoại vào túi.


_Cậu...cậu là ai ?


_Cháu là người yêu của Hoa nhà mình ạ ! - Tôi gãi đầu, Hoa thì mỉm cười ôm tay bố nhìn tôi.


_Không, ý tôi là cậu là ai mà quen cả trợ lý của chủ tịch tập đoàn lớn như vậy.


Nhiều lúc tôi cũng suy nghĩ tôi là ai? Đại Thiếu Gia hay là một thằng cô đơn thiếu thốn tình cảm. Chạy trốn và sợ hãi tất cả xung quanh, và lần này tôi quyết định. Tôi sẽ mãi là một Đại Thiếu Gia !

Tôi mỉm cười thật tươi nhìn mọi người, vuốt lại cái mái tóc màu đen như bãi cứt trâu rồi trả lời chú :


_Cháu là người thừa kế tập đoàn Phạm Nhật, Phạm Nhật Minh !.
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 113:



Tôi nói với giọng tự tin nhất mà tôi có thể dùng :


_Cháu là người thừa kế của tập đoàn Nhật Phạm, Phạm Nhật Minh !


Bố Hoa nghe thấy thì choáng váng ngã người ra ghế nhìn tôi. Hoa che mồm lại vì sự ngạc nhiên, chỉ vì vẻ bề ngoài thì chẳng ai có thể đoán ra tôi là Đại Thiếu Gia mà nhiều người ngưỡng mộ.


_Bây giờ chú có thể yên tâm mà đi theo cháu được rồi chứ ? Cả em nữa, đi với anh.


Tôi xoè tay ra nắm lấy tay của Hoa đi ra cổng. Bố Hoa bây giờ mới làm quen được với sự thật mà tôi tạo ra.


_Tập đoàn nhà anh lớn lắm hả ? - Hoa ngây thơ quay sang hỏi tôi.


_Lớn. Tí lên xe anh sẽ kể cho.


Chiếc taxi tôi gọi đã đỗ trước cổng từ bao giờ. Tôi và Hoa bước lên ghế sau, bố Hoa thì lên đằng trước. Vẻ mặt ông đã tươi tỉnh hẳn lên, vứt bỏ đi được gánh nặng thì niềm vui sẽ lại nở trong lòng.


_Tập đoàn có tất cả 5 trụ sở chính. Toà nhà Phương Bắc tại Hà Nội, Toà nhà Phương Nam tại Thành phố Hồ Chí Minh, toà nhà Trung Đông tại Đà Nẵng, bây giờ tập đoàn đang mở rộng thị trường Mỹ nên có hai trụ sở tại đó. Một là tại California do mẹ anh điều hành, một cái tại New York đang xây dựng. Ngoài ra tại Việt Nam có gần 200 công ti lớn và nhỏ thuộc biên chế của tập đoàn trên khắp cả nước. Hiện giờ anh đang nắm giữ hơn 40% cổ phiếu của tập đoàn, chính thức mà nói anh bây giờ là người giàu nhất thế giới dưới 20 tuổi.


Nghe tôi kể một loạt thì mọi người trên xe đều ngạc nhiên đến sợ sệt. Ông taxi đang đi còn mất lái tí thì bốc đầu xe. Bố Hoa mới quay sang tôi hỏi :


_Vậy sao cháu lại sống ở đây, trông cháu có vẻ bình dị.


_Đã xảy ra nhiều chuyện. Cháu muốn về đây sống vì đây là nơi 16 năm đầu đời đã nuôi dưỡng cháu.


Tôi chống tay nhìn ra ô cửa kính, chiếc taxi đang đi về phía nhà thằng Vũ. Con đường này ngược về phía cuối huyện, những hàng cây bạch đàn che dịu đi cái nắng Hà Nội.


_Mà sao chú thua lỗ nhiều đến tận 20 tỷ ? - Tôi thắc mắc.


_Kể ra thì xấu hổ. Khi chú làm ăn với nhà thằng thì có chút khởi sắc ban đầu, rồi vào năm ngoái bố nó đến gặp chú nói có một lô đất đẹp có thể đầu tư. Chú và ông ấy xem xét rồi quyết định đầu tư, chú vay vốn từ ngân hàng Nhật Phạm được 20 tỷ rồi mua hết lô đó. Nhưng cứ tưởng sẽ được ăn một vố to thì ai ngờ..


_Chú kể tiếp đi. - Tôi hóng.


_Một tháng trước, nhà nước thông báo chỗ đất của chú để làm dự án khu đô thị. Chú không ngờ được, Haizz. Tiền đền bù chỉ đủ tiền đóng lãi ngân hàng, đất toàn bộ đứng tên chú.


_Chú yên tâm, cháu sẽ làm rõ chuyện này !


Ngồi trên taxi tâm sự chi tiết thêm với chú được mười phút thì đến nơi. Xe dừng trước một biệt thự ở mặt đường, cái cổng to và cao được đặt hai con sư tử đá hai bên. Với một doanh nhân hạng trung như lão ta thì có một biệt thự to như vậy là hơi bị đáng ngạc nhiên. Bố Hoa đứng trước cửa bấm chuông, khoảng gần một phút thì có một người phụ nữ đứng tuổi ra mở cửa :


_Chào Chú, mọi người đến gặp ông chủ hả? - Bác ấy có lẽ đã quen với sự có mặt của bố Hoa.
Bác vừa hỏi vừa mở cổng, nhìn thấy Hoa bác cười gật đầu chào lia lịa, chắc vẫn nghĩ sắp tới Hoa sẽ trở thành người nhà này.


Tôi và bố con Hoa đi vào trong nhà, càng đi càng thấy mọi thứ trong nhà này toàn đồ giá trị cao. So với cái biệt thự nhà tôi thì có vẻ nó hơn hẳn, cũng đúng thôi tại có ai ở đâu lên bố mẹ tôi không câu lệ.


_Ôi, 3 khách quý tới nhà chơi mà không ra đón, thất lễ quá ! - Bố thằng Vũ thấy chúng tôi thì đứng dạy chỉnh lại bộ comle rồi cười khinh bỉ.


Tôi lạnh lùng cười mỉm đi tiến tới, ông ta tắt nụ cười nhìn tôi. Thằng Vũ đi từ trên lầu xuống tới đứng cạnh bố nó nhìn tôi. Tôi vẫn đi từ từ tới mà không nói gì.


_Mày muốn gì ? - Thằng đàn bà đến chắn trước mặt bố nó đối diện với tôi.


" Hự ".


Tôi dành tặng luôn một gối vào bụng khiến nó rú lên một tiếng rồi gục dưới sàn. Cả nhà kinh hãi không nói lên lời.


_Mày dám dở trò du côn ở nhà tao à? Thằng mất dạy ! - Bố nó gầm gừ.


" Bốp ".


Tôi đá thêm một cước nữa vào mặt thằng Vũ, nó toé tiết mồm lên trông kinh tởm. Bố nó run bắn người rút điện thoại ra gọi cứu viện.


_Cho người đến nhà tao, NHANH LÊN ! - Bố nó gầm hét vào chiếc điện thoại.


_Ba đứa chúng mày muốn tự sát hả ? - Lão ta chỉ tay về hướng tôi.


_Minh ơi, bình tĩnh lại đi cháu.


Bố Hoa tới vỗ vai tôi, còn Hoa ôm chặt lấy cánh tay tôi không nói một lời.


Tôi gồng hết sức vào chân sút thêm liên tiếp vào người thằng Vũ. Bố nó sợ quá đứng không nổi phải tựa vào tường.


_Tôi xin cậu, dừng tay lại. Cậu đánh chết con trai tôi mất.


_Tại sao ông gài bố của Hoa đến nước này hả? Nói mau.


_Tôi không có, là tại ông ấy quyết định. - Lão ta xua tay không nhận.


Tôi nghiến răng cúi xuống xách thằng Vũ đứng dạy. Khi nó đã đứng loạng choạng trên sàn, tôi vung tay đấm thẳng vào mặt nó khiến nó ngã nhào về sau.


_Là tôi, tôi thấy thằng Vũ theo đuổi con Hoa bao nhiêu năm không thành nên nghĩ ra kế này. Xin cậu đừng đánh nó nữa.


Tôi đang định vung tay tặng cho lão ta một đấm thì có tiếng xe máy ở ngoài sân. Biết có biến tôi chạy ra xem, bố con Hoa và bố thằng Vũ cũng chạy ra theo.


_MẸ KIẾP ! - Tôi bực mình chửi thề.


_Haha, để tao xem mày chạy đi đâu thằng mất dạy.


Lão ta chạy thoát ra vùng kiểm soát của tôi. Trước mắt tôi bây giờ là một đội du côn khoảng chục thằng, tay thằng nào cũng cầm vũ khí bóng nhoáng đủ loại. Bố thằng Vũ đứng khoanh tay phía trước ra lệnh :


_GIẾT NÓ !!!.
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 114:



Gần chục thằng bặm trợn lăm loe vũ khí trên tay, thằng nào cũng là dân đâm thuê chém mướn trong giang hồ.


_Làm sao bây giờ thiếu gia. - Bố Hoa kinh hãi hỏi tôi.


_Chú đừng gọi cháu như vậy, gọi cháu là Nhật Minh được rồi. - Tôi cười.


_Đến giờ vẫn còn đùa được à? Tất cả lao lên giết nó cho tao. - Bố thằng Vũ ra lệnh cho đám giang hồ.


Tôi liền lùi chân về sau một bước vào thế thủ, kể cho tôi có là diễn viên chính trong một bộ phim truyền hình thì may ra có thể cân tất cả cái đám này.

Hai tên cầm tuýp bóng nhoáng lao vào đập, tôi chạy lên trên ngã người đạp mạnh vào chân trụ khiến nó ngã sấp mặt xuống nền gạch. Chưa kịp xoay sở thì một thanh tuýp giáng xuống hết lực, tôi dùng chân đạp mạnh khiến tên đó nảy đòn rơi thanh tuýp xuống đất.


_Mấy đứa chúng mày đi bắt nạt một đứa trẻ con không biết nhục à? - Tôi bật dạy phủi quần áo.


_Chỉ cần có tiền thì việc gì bọn tao cũng làm. - Tên đó nhặt chiếc tuýp lên bằng cánh tay được lấp đầy hình săm.


_Giết nó đi, tội đâu tao chịu. - Bố thằng Vũ đứng đằng sau chỉ tay năm ngón.


Mười thằng kia giữ chắc đồ nóng trong tay, tôi bắt đầu rơi mồ hôi vì hồi hộp. Có khi hôm nay đắp chiếu ở đây thì khốn.


_Thằng nào đòi giết cháu tao !


Một giọng nói oai hùng từ đằng sau đám con đồ. Tôi thở phào nhẹ nhõm khi nhận ra giọng nói đó. Bố thằng Vũ quay mặt lại nhìn thì run lẩy bẩy.


_Bắt tất cả về đồn.


Giọng bác X ra lệnh từ phía sau. Nhanh chóng một đội quân cảnh sát từ ngoài cổng ùa vào áp chế tất cả gồm cả bố thằng Vũ. May mắn tôi đã tính toán trước nên bác X đến hỗ trợ kịp thời. Bác X đến trước mặt lão ta dơ thẻ ngành :


_Tôi là X, giám đốc sở cảnh sát Tỉnh. Bắt giữ tất cả vì tội gây rối trật tự công cộng, hành hung có tổ chức.


Bố thằng Vũ cắn chặt môi chịu đựng, bố nó không ngờ bị tôi chơi cho một vố đau như vậy. Cuộc vui sẽ còn kéo dài phía trước.

Tất cả được khống chế tại sân đợi xe thùng đến rước. Bác X đi tới hỏi tôi :


_Cậu có làm sao không thiếu gia ?


_Đừng gọi cháu như vậy mà bác. - Tôi nhăn nhó.


_Hà hà. Mà sao cháu lại dây với đám này, lão già kia nằm trong một đường dây thế giới ngầm của miền Bắc đấy. - Bác X kể làm tôi vỡ lẽ.


Bố Hoa nghe xong thì bàng hoàng, ông ngồi phệt xuống đất nói :


_Không ngờ công sức bao năm lại bị lừa trong tay một thằng xã hội đen. May tôi còn chưa gả con gái sang nhà hắn.


_À à, thế ra con bé mà thằng Thắng kể cho bác đây hả Minh? - Bác X nháy mắt tôi nhìn Hoa.
_Anh Thắng đúng là leo teo hớt lẻo.


Mấy người chúng tôi nói chuyện cười đùa mà quên mất đám người ở sân. Khoảng 5 phút sau một xe tải thùng đỗ trước cổng, vài anh công an đã phải giải tán đám đông vì sự hiếu kì của nhiều người. Thấy mọi người vui vẻ khi bố thằng Vũ bị bắt thì tôi biết lão cũng không được ai ưa ở đây.


_Thôi bác đi đây, cần gì nhớ gọi bác nhé thiếu gia.


Bác X vẫy tay chào tạm biệt ba chúng tôi rồi lên xe về sở. Tôi thở dài rồi đỡ chú dạy, cuộc đời này trả ai biết trước được điều gì. Chỉ cần một phút bốc đồng thì cả một đời bốc shit. Ba người chúng tôi đã yên vị trên xe, Hoa tựa vào vai tôi thủ thỉ :


_Cảm ơn anh nhiều lắm, không có anh thì không biết cả gia đình em sẽ ra sao.


Tôi đưa tay lên vuốt nhẹ những sợi tóc dối trên khuôn mặt em. Khuôn mặt xinh xắn bây giờ sẽ không còn giọt nước mắt nào phải vương vấn.


_Còn số nợ anh vẫn chưa giải quyết. - Tôi trầm tư suy ngẫm.


Vừa nói khỏi mồm thì điện thoại tôi reo, người gọi không ai khác chính là chú Dũng.


_Alo, chú Dũng.


_Đã tìm được số liệu của công ti cháu cần. Số nợ lên đến gần 20 tỉ đồng và không có cách trả, đã tuyên bố phá sản và tập đoàn chuẩn bị làm đơn ra toà.


Nghe được lời chú Dũng qua điện thoại, bố Hoa có vẻ hơi buồn.


_Chú rút tất cả đơn kiện lên toà, xoá hết mọi số nợ cho công ti đó.


_Chú hiểu rồi.


Bố Hoa mừng rỡ nhìn tôi, không gì Hạnh phúc hơn với ông ý lúc này. Kết thúc được mọi chuyện, tôi lui về nhà sau một ngày mệt mỏi. Từ chối hết mọi lời mời của gia đình Hoa, với tư cách một thằng con rể tương lai thì trước sau gì tôi cũng sẽ đến thôi.


Trở về nhà sau một ngày mệt mỏi, ăn với bố mẹ một bữa cơm giản dị mà không thiếu phần vui vẻ, cả buổi tối hôm đó tôi dành thời gian dạy học cho bé. Nhìn hai anh em nô đùa mà bố mẹ cũng vui vẻ, tôi cũng tự hứa với bản thân rằng sẽ lo cho con bé thật tốt để nó sẽ không bao giờ phải chịu thiệt thòi..
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 115:



Tôi ngủ li bì một giấc không biết trời đất là gì. Tới khi mẹ tôi phải gọi mấy câu mới ti hí con mắt. Nhìn đồng hồ đã hơn 7h sáng, vội vàng vệ sinh cá nhân rồi thay quần áo thật nhanh. Vừa ra đến sân đặt tay vào chiếc xe đạp tôi mới sực nhớ :


" Bị đình chỉ con mẹ nó rồi còn đâu ".


Tôi chán ngán xoa đầu rồi vào nhà thay quần áo, thấy tôi chưa đi học mẹ lại hỏi :


_Sao lại quay về rồi Minh. - Mẹ thắc mắc.


_Con quên mất hôm nay phải về Hà Nội gấp để thực hiện một cuộc hẹn với nhiều đối tác. Chắc mất một tuần nữa thì con mới về lại. - Tôi đáp.


_Ừ vậy con đi nhé.


_Vâng, con chào bố mẹ.


Tôi đi xe đạp ra quán của nhà ăn sáng, xong đâu đấy tôi lấy xe của ông Thắng đi làm lại tóc. Mất vài tiếng để tẩy màu thuốc nhuộm đen, tỉ mỉ và cầu kỳ trong khâu làm tóc. Xong xuôi đâu đấy tôi mới gọi điện cho chú Dũng.


_Chú cho người tới đón cháu, tầm 12h là đẹp nhất.


_Chú biết rồi.


Tôi trở về quán karaoke chơi với ông Thắng. Tôi nhắn một tin báo sẽ về Hà Nội một tuần cho Hoa đỡ lo, tin nhắn vừa được gửi đi thì Hoa gọi lại cho tôi tức thì.


_Sao anh đi mà không dẫn em đi theo. Huhu - Hoa giả vờ khóc trong điện thoại.


_Anh có việc gấp phải về xử lý công việc. Đợi khi nào anh về anh sẽ mua quà cho em.


_Anh nhớ đấy.


Tôi thở dài khi thoát được sự đe doạ từ gái. Ngồi nhấp mấy hụm cafe cho hết ngày, lại ngồi suy ngẫm về Hà Nội. Nơi tôi lần đầu tiên gặp Mai và My, hai người con gái đã gây cho tôi bao nhiêu khung bậc cảm xúc, đến lúc này tuy hận thù trong con người tôi đã vơi đi phần nào nhưng khó mà có thể bắt tay làm bạn.


_Bao giờ xe đến đón ? - Anh Thắng sắp xếp xong công việc thì tới ngồi cùng tôi.


_Chắc khoảng qua 12h trưa. - Tôi đáp.


_Thế ra trường mày với anh một lúc. Đi. - Ông chưa đợi tôi đồng ý thì kéo tay tôi đi luôn.


_Ông ra đấy làm gì ? - Tôi nghi ngờ, tại không có chuyện gì thì chẳng tự nhiên mà tới trường tôi.


_Anh đang tán con bé lớp 12. Tí hứa đón nó đi ăn kem mà bây giờ ra ngồi một mình thì ngại lắm, đằng nào xe vẫn chưa đến mà.


Lão Thắng ngồi lên con SH rồi vẫy tay gọi tôi, bây giờ không có việc gì thôi đi chơi một tí cũng không sao. Hai anh em lại ngồi xe phi thẳng ra cổng trường, gửi xe rồi đi vào quán nước đối diện cổng. Tôi cũng đi vào trong, hơi bất ngờ khi thằng Thắng lớp tôi đang ngồi ở đấy. Vẫn áo trắng đeo cặp, chắc chưa dám nói với bố mẹ về vụ đình chỉ học.


_Em chào anh Thắng. - Nó ngoan như cún khi thấy lão Thắng.


_Ừ chào em, mấy đứa ngồi đây chơi à? - Lão Thắng hỏi xã giao.


Đột nhiên thằng Thắng nhìn tôi đi cùng lão Thắng thì giật mình, nó cũng cố tránh ánh mắt của tôi.


_Vâng, em ngồi đây cùng mấy thằng bạn chơi thôi. - Nó đáp.


_Ừ, mấy đứa ngồi tiếp đi.


Lão Thắng phẩy tay rồi ngồi xuống bàn bên cạnh, tôi cũng ngồi xuống phía đối diện luôn. Lão mới rút điện thoại ra bật album ảnh khoe tôi.


_Mày biết con bé này không ?


Lão đưa bức hình cho tôi xem, đây hình như là bạn thân của con Lan lớp tôi. Cũng khá xinh và sành điệu, nhà có điều kiện lên khá nổi bật trong trường. Thế nhưng tôi vẫn lờ đi lắc đầu như không biết.


_Sao học cùng mà mày cũng không biết ai với ai thế ? - Lão nói to làm mấy thằng kia quay sang.


_Ông thích là chuyện của ông, sao tôi phải biết. - Tôi bật lại luôn. _À anh quen thằng kia à? - Tôi nhìn sang thằng Thắng lớp tôi.


_À anh em xã hội thôi, có gì không ? Lão châm điếu thuốc rồi vắt chân lên như kiểu bố đời.
_Hôm qua vừa vì gái đánh cả em. Có gì khuyên bảo nó không em nóng lên thì cả nhà nó ra đường làm ăn mày hết đấy. - Tôi nói nhỏ.


Lão nghe thấy liền dập vội điếu thuốc rồi quay người lại ngoắc thằng Thắng. Nó rụt rè đi lại phía bàn tôi.


_Thằng này vừa kể chuyện của mày rồi. Hai đứa đều là em anh, đừng gây ra chuyện gì khiến anh khó xử. Và hãy nhờ một điều rằng : MÀY KHÔNG BAO GIỜ THẮNG ĐƯỢC NÓ ĐÂU.


Lão làm một tràng làm thằng bé teo hết cả vào. Nó lí nhí xin lỗi tôi một câu rồi về bàn. Ngồi thêm được khoảng 10 phút sau thì trống trường báo tan học, học sinh bắt đầu chen nhau túa ra như kiến. Lão Thắng bắt đầu đứng dạy chỉnh quần áo rồi nói :


_Anh đi đây, bao giờ về lại thì báo anh.


Lão vẫy tay tôi rồi đi ra ngoài lấy xe, đúng lúc lão vừa rời đi thì tất cả học sinh ồ lên, tất cả dẹp hết sang hai bên đường. Người thì che miệng kinh ngạc, đứa thì dơ điện thoại ra chụp ảnh lia lịa. Tôi chỉ biết cười khi chú Dũng đang làm quá, chiếc Lamborghini Aventador Miura Homage của bố tặng tôi đang đỗ trước cổng trường, ngay sau đó điện thoại tôi reo lên.


_Cậu chủ, tôi đã đến cổng trường cậu rồi. - Tiếng chú Dũng.


_Sao chú biết cháu đang ở đây? - Tôi vẫn lì.


_Tôi đến quán của cậu nhưng người ta bảo cậu đã đi ra đây rồi. Cậu mau ra nhanh đi, tôi bị kẹt rồi.


Tôi phì cười, ai bảo ông làm trò lôi xe tôi phóng tới đây làm bọn trẻ con vây quanh tự sướng. Tôi đứng dạy trả tiền nước rồi đeo chiếc kính đen bước ra ngoài, đám thằng Thắng tò mò nhìn theo từng bước chân tôi. Tất cả mọi người đang đứng chỉ chỏ bàn tán về chiếc xe, người Việt Nam luôn tập chung đông đúc vào những việc nổi bật.


Thấy bóng tôi, chú Dũng mỉm cười bước ra khỏi xe. Mọi người ồ lên khi thấy chú Dũng trao chùm chìa khoá cho tôi, một số người có vẻ đã nhận ra tôi. Tôi ngồi vào ghế lái khởi động xe, con bò điên rống lên rồi phóng đi trong sự tiếc nuối của mọi người.


_Sao chú làm màu quá vậy? - Tôi tỏ vẻ không thích khi chú Dũng không hỏi mà lôi con bò của tôi ra.


_Tại bố cháu dặn khi đón cháu hoặc đưa cháu đi gặp đối tác đều phải dùng đến con Lamporghini này. - Chú Dũng đáp.


Chán nản tôi hạ kính đen rồi cưỡi bò phi thẳng về Hà Nội. Thành phố hoa sữa, thành phố của những kỷ niệm. Tôi đi xe thẳng về ngôi biệt thự giữa lòng Hà Nội, tới nơi chú ra khỏi xe, thấy thế tôi hỏi với theo chú :


_Chú đi đâu đấy ?


_Chú hết nhiệm vụ rồi, cháu cứ đi chơi trong hai ngày tới. Sẽ có người đi theo bảo vệ cháu trong thời gian cháu còn có mặt ở Hà Nội.


Nói xong chú vẫy một chiếc taxi rồi đi luôn, tôi mở cửa xe nhấn chuông. Hàng xóm có vài người thấy xe đẹp thì đứng lại xem, cũng không có ai lạ vì biết đây là nhà của chủ tịch Tập Đoàn Phạm Nhật.

Người mở cửa cho tôi là Dì Nga, từ lúc tôi cùng bố mẹ chuyển đi thì Dì làm quản gia chỉ ngồi chỉ đạo người làm dọn dẹp nhà cửa. Tôi phóng xe vào sân rồi đi vào nhà ngồi, dì cầm cốc nước chanh mang ra cho tôi.


_Nhật Minh, mấy năm không gặp bây giờ cậu lớn quá.


_Con vẫn đang dạy thì mà dì.


_Thôi con ngồi nghỉ ngơi đi, dì đi làm tiếp công việc.


Cuộc sống của tôi khi trở về thiếu gia là vậy. Tiền nhiều, quyền lớn nhưng chẳng có ai bên cạnh. Tối đến nhìn mâm cơm người làm dọn ra mà chẳng có hứng muốn ăn, chẳng biết bao lâu nữa tôi mới có một bữa ăn có đủ cả bố và mẹ. Tôi ăn vài miếng cho có lệ rồi dọn. Xuống mở gara lấy xe đi dạo, dắt con SH của mẹ ra đi cho đỡ nổi bật.

Tôi dạo một vòng quanh Hà Nội, đường phố lúc nào cũng láo nhiệt mà không ở đâu có thể so sánh, mùi hoa sữa phảng phất hay nồng nàn tôi đều thích. Lượn chán tôi mới vòng xe về Vincom Bà Triệu, tìm mấy bộ quần áo để mặc ở đây. Đầu tiên cũng chẳng muốn mua nhiều nhưng càng nhìn càng thích thế là tôi khuân luôn một đống trên tay, nhiều nhân viên còn nói đùa rằng tôi mới bị lũ cuốn trôi hết quần áo hả =)))


Hơn 9h tối bắt đầu vắng, tôi xách lệ khệ chục chiếc túi xuống lấy xe. Lấy xe xong lại đi về, về quẳng xong hết chỗ quần áo về nhà tôi lấy xe phóng ra bar. Vừa bước vào nghe tiếng nhạc đập chát chúa, đã lâu rồi không tới chỗ này. Lần đầu tôi gặp Mai ở đây, mọi thứ vẫn vậy chỉ thiếu một điều không thấy một bóng dáng ngồi cạnh tôi mỗi tối. Nhấp nhẹ một hơi bia, tôi ngồi ngắm nhìn những con người đang điên loạn dưới sàn. Học sinh có, sinh viên có, đại gia có, những người ban ngày đạo mạo nhưng ban đêm lại hoá thân thành quái vật điên cuồng.


_Chào anh, uống với nhau một ly chứ. - Một người con gái xinh đẹp cuốn hút lạ thường ngồi xuống cạnh tôi, tôi đoán cô ấy là PG của quán đây mà. Đang chán có người nói chuyện cũng vui.


_Định chuốc say tôi rồi hấp diêm hả ? - Tôi chạm ly rồi cười.


_Nhìn mặt non thế này chắc chưa đủ 18 cũng nên. Điều gì đã dẫn bé tới đây ? - Cô ấy hỏi tôi bằng một đôi mắt ma mị.


_Uống rượu và ngắm mọi người vui chơi. - Nói xong tôi gọi một chai X.O ra đặt trước mặt.


_Uầy, chơi lớn vậy. Chắc thiếu gia con nhà nào đi lạc hả ?


Tôi chỉ cười đáp lại cô ấy, tôi uống rồi uống. Trả biết tôi và cô ấy đã uống bao nhiêu. Sáng thức dạy tôi thấy đầu đau như búa bổ, mở mắt ra thấy lạ lẫm quá. Tôi cố nhớ lại xem tối qua đã xảy ra chuyện gì, tôi chỉ biết rằng đã uống rất nhiều với cô gái kia. Kết thúc cuộc vui tôi đứng dạy thanh toán tiền rồi đi loạng choạng ra ngoài lấy xe. Cuối cùng tôi trả nhớ được gì nữa.

Tôi vội vàng tìm cái điện thoại xem mấy giờ, sờ loạng quạng lại vơ được một tờ giấy rồi dở ra xem.


" Hôm qua anh say quá tôi đưa anh về khách sạn, ví và chìa khoá xe để trên bàn. Và yên tâm là tối qua chúng ta chỉ ngủ chung chứ chưa làm gì cả ( Icon mặt cười ) ".


Đọc đến đây tôi giật mình dở chăn ra. Quần áo vẫn nguyên trạng chỉnh tể, tự thở phào nhẹ nhõm an ủi bản thân :


_May quá chưa mất trinh..
 
Back
Top Dưới