Đô Thị Đại Thiếu Gia (Vn)

Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 80:



Nhật Minh. Lâu rồi không gặp.



_Duy, ừ. Cũng được nửa năm rồi. Tôi đáp


_Sau khi biết My xảy ra chuyện. Tôi cứ tưởng cậu cũng sang Mỹ. Hoá ra cậu vào đây trốn à? Thằng Duy nở một nụ cười.


_Tao không trốn. Thế mày sao rồi, vẫn còn yêu Mai chứ? Tôi cũng hơi thắc mắc và tò mò về vấn đề này.


_Từ lúc cậu bỏ học không tới trường. Cô ta cũng đá tôi để cặp với nhiều đứa khác, rồi đi bar đêm đêm. Đập đá cắn kẹo, bây giờ cậu không thể hình dung ra cái Mai ngày xưa nữa đâu. Thằng Duy nhấp một ngụm rượu từ cái ly trên tay



_Hừ, mà kệ cô ta. Tao không để tâm từ lâu rồi.


_Mà cậu đang học ở đâu vậy? Ở Sài Gòn này hả ? Thằng Duy tò mò.


_Ừ, tao đang tự lập một cuộc sống như người bình thường ở trong này. Tôi nhấp một hụm vang chua loét.


_Thôi, nói chuyện với cậu sau. Tôi phải đi ra đây một chút.


Nhìn thấy bóng thằng Duy cũng mất hút vào trong đám đông những người đang dự bữa tiệc, ngày trước nếu nó không phá đám thì chắc tôi không biết bao giờ mới phát hiện được bộ mặt thật của gia đình Mai nữa. Rồi có một ngày tôi sẽ trả đủ cả vốn lẫn lãi cho gia đình nhà cô ta.


_Chú Dũng về thôi. Tôi chạy ra khều tay chú khi cảm thấy lên rời bữa tiệc.


_À ừ. Muốn về rồi hả? Chú hỏi tôi rồi vẫn đi ra lấy xe.


Ngồi trên xe nhìn qua cửa kính, một Sài Gòn Láo nhiệt, tôi đang dần thích nghi với nó rồi đây.


Những ngày sau tôi cắm đầu vào công việc, ngày nghỉ quán nhiều người ghé qua lên tất bật. Lao đầu công việc cũng giúp tôi học được cách nói chuyện giao tiếp với khách hàng, nhanh nhẹn và sắc bén trong xử lí công việc. Tôi cảm thấy đã trưởng thành hơn chút ít so với lúc xưa.


Ngày 5-9. Mọi người đều tựu trường đón lễ khai giảng, cái lễ khai giảng lần thứ 11 của tôi. Nhưng lần này, cái lễ khai giảng cũng là lúc khai cuộc cho một cuộc chiến.


Sắp ghế cho lớp xong, tôi cùng 4 đứa bạn chui tọt xuống phía cuối ngồi. Lại chạm mặt ngay đám thằng Kiên, cuộc nhìn nhau toé lửa bắt đầu. Có thể từ lúc thằng Khánh thư sinh trở về làm cho thằng này bớt hổ báo đi phần nào. Dù thằng Khánh theo quan sát của tôi thì đang ngồi tít tận bên phía trên đầu hàng.


_Nghe nói lớp mình lại có thêm một học sinh nữa chuyển vào đấy. Thằng An vẩy nhanh nhạy, lúc nào nó cũng như một cái google trong nhóm. Mọi thông tin cần thiết toàn từ nó mà ra.


_Trai hay gái mày, chứ cái lớp toàn đực không như này tao cũng phát ngán. Thằng Ninh què than thở.


_Mày nghĩ sao khi thầy cô chuyển một đứa con gái vào cái lớp gần bốn mươi mạng toàn thằng đực dựa. Tôi phán câu xanh rờn có lẽ hay nhất trong ngày do chính tôi bình chọn :B


Một lúc sau trong lúc chờ đợi màn phát biểu của cô HT. Cô chủ nhiệm dẫn một thằng con trai đẹp trai ngang ngang gần bằng tôi vào :3 tôi cũng hơi ngạc nhiên một chút vì là người quen.



_Chào Minh. Tôi không nghĩ được học chung lớp với cậu nữa đâu. Mặt thằng Duy toen hoẻn. Có thể khá có duyên khi phải học chung gần 2 năm cùng với nó.



_Tao cũng thấy hơi trùng hợp đấy. Lấy ghế xuống đây ngồi. Tôi vẫy nó như một đại ca


_Chúng mày quen nhau hả ? Thằng Nam thắc mắc.


_Ừ, hỏi chung năm lớp 10 ngoài Bắc. Thằng Duy hớn hở khoe. Có lẽ trong nó đã quên đi mối thù với tôi năm lớp 10, nó cũng hiểu rõ không có của nếu đối đầu với tôi.



_Sao mày chuyển lại vào đây rồi. Tôi hỏi nó.



Có vẻ nó sợ tôi hơn lúc trước bằng chứng là mỗi câu giao tiếp nó thường xử dụng tôi với cậu đối với tôi. Còn tôi thì cứ tao mày mà phang cho nó dễ sống.



_Ờ thì bố mẹ tôi lại chuyển vô Nam làm việc. Thì sau vụ cậu đánh sập.... ớ ớ


Chưa nói dứt câu thì nó đã bị tôi che miệng lại. Không hay ho gì khi mọi người biết về tôi cho lắm.



_Đánh sập cái gì? Nói nốt đi. Bốn thằng quay qua thắc mắc.


_Sập tường trên facebook ý mà. Tôi nhìn thằng Duy khét lẹt.


_Chúng mày nói chuyện khó hiểu quá. Thằng Tân lắc đầu.


Thằng Duy hình như cũng hiểu ý tôi, không nhắc lại nưa. Bà HT thì cứ đọc diễn văn bên trên, bọn tôi phía dưới cứ chém gió thành bão. Rồi lại đến các tiết mục văn nghệ, khi đi học tôi chúa ghét các thể loại này. Vì cũng chỉ lag nhũng bài múa hát lặp đi lặp lại, thuê trang phục đắt đỏ trong khi học sinh ở dưới thì có mấy người xem.



_Minh, cậu có xích mích gì với mấy thằng lớp bên không? Thằng Duy huých huých tay tôi hướng mắt sang lớp D.


_Cũng có chút chút. Tôi đáp nhẹ nhàng



_Thảo nào thấy lũ kia nhìn cậu suốt cả buổi. Mà sao bây giờ cậu khác hồi trước quá. Thằng Duy nói, cũng đúng từ hồi em đi. Tôi trầm tính hơn hẳn, ít nói chuyện giao tiếp hơn. Tính tình thì cũng đỡ trẻ trâu háo thắng.


_Tao lớn rồi mà. Tôi cười.



Chẳng thể nào ôm mãi cái thất bại của bản thân khư khư mãi được.


Kết thúc khai giảng cô HT đánh trống khai giảng một năm học mới, năm học ghi lại những trưởng thành đầu đời của tôi.


Mấy hôm sau thằng Duy có vẻ hợp cạ với đám lớp tôi lên tạo thành một nhóm ô hợp lầy lội nhất tôi từng biết. Riêng về phần đám thằng Khánh và thằng Kiên, tôi không thấy chúng nó chui ra khỏi lớp, gần như im lặng tách biệt với mọi thứ xung quanh. Nhưng tôi đã nhầm, cuối cùng nó cũng hành động.


Ngày hôm đó, chúng tôi có 2 tiết thể dục buổi sáng. Như thường ngày, chúng tôi tập chung tất cả xuống để học tiết đó.

_Cả lớp 3 vòng quanh sân. Cái lớp này toàn Nam thế thì trả cần ưu đãi. Chẹp. Ông thầy thể dục chắp tay lại đằng sau ra lệnh.


Mệt mỏi, tôi là một thằng lười chạy và cái lũ bạn tôi cũng không khá hơn là mấy. Thằng nào thằng nấy uể oải chạy từng bước trông đến tội. Mồ hôi bắt đầu túa ra.


_Thiếu gia cố gắng lên cậu, trông thế mà yếu quá. Thằng Duy chạy ngang tôi chêu chọc


_Ở đây đừng gọi tao như vậy. Cứ xưng hô tao mày thôi không cần câu lệ. Tôi vừa chạy vừa đáp.


Hai thằng ì ì chạy cuối tốp, trông nó cũng trả khá hơn gì tôi với cái thân hình trông nặng nhọc đến tội.


_Ừ. Cứ làm như cậu nói đi, mà ở đâu không ai biết cậu à à..mày đúng không ? Thằng Duy lắp bắp khi khó xưng hô tao mày với tôi.


_Tao giấu kín tất cả mà. Tao muốn thử cảm giác được sống tự lập. Tôi đáp khi đang thở hổn hển vì mệt.


Hai thằng tiếp tục chém gió cùng nhau và tụt sau cùng một đoạn xa. Đó lại là cái chết người đang nói ở đây.


_Hai cậu đang nói chuyện sau cùng chạy thêm hai vòng nữa. Ông thầy rất Lạnh lùng ra lệnh.


Oh shit ! 3 vòng đã ốm yếu thế này lại công thêm 2 vòng. Lúc này gần cả lớp đã chạy xong, chúng nó ngồi ở gốc cây cổ vũ hai thằng chúng tôi.


" Ngủ thì chết chứ bệnh tật gì, cố lên cho con nó khoẻ "


Cay đắng hai thằng vẫn hục mặt ra mà tiếp tục chạy. Kết thúc xong hình phạt, tôi lăn người ra cái ghế đá thở hổn hển như sắp chết. Kết thúc hai tiết thể dục, thằng nào cũng như chết trôi đi về lớp.


_Đm, tiền của tao đâu rồi. Tiền của tao mang đi đóng học mất rồi.


Thằng trong lớp tôi hô hào mất tiền, cả lớp dù đang mệt mỏi cũng phải quay qua hóng. Số là hôm nay là ngày chốt đóng tiền cho cô chủ nhiệm, lên nhiều đứa đong tiền rồi thì không sao. Còn mỗi ông cu kia là chầy mửa nhất của lớp hôm nay mới chịu đóng, số nhọ bây giờ còn mất nốt cả tiền.


_Mày mất bao nhiêu tiền? Tân, mày ra chốt cửa lớp lại cho tao. Thằng Nam có khi nó còn nhanh nhạy hơn mấy thằng lớp trưởng cũng lên.


_Tao mấy 3 triệu. Sáng mẹ tao mới đưa. Thằng đấy mặt nghệt ra, thêm lúc nữa có lẽ tôi Nghĩ nó khóc cũng lên. 3 triệu không phải số tiền nhỏ đối với nhiều người.


_Minh, mày lấy tiền của nó thì giả đi. Thằng Duy ngồi đầu bàn nói vọng xuống chêu tôi, mó biết tôi tiền đè chết người mà vẫn nhây.


_Im đi thằng kia. Thằng Nam chỉ thằng Duy. Trước khi biết ai làm thì đừng có nói. Tiền chắc chỉ mất khi lớp đang học thể dục, tất cả bỏ hết cặp sách ra đây để lớp trưởng đi xét.


Thằng lớp trưởng thì chỉ biết im de nghe lời thằng Nam, tay thì cầm điện thoại vẫn đang bấm bấm cái gì đó. Rồi thằng lớp trưởng với thằng kia đi xét cặp từng đứa một. Sờ sờ mãi cũng không thấy, cuối cùng tới bàn tôi và thằng Nam. Thằng lớp trưởng lôi cặp tôi ra xem từng ngăn, cũng toàn sách vở không có gì. Rồi nó thấy cái ngăn nhỏ kéo khoá tít bên tromg cặp.


_Tiền tiền đây rồi.


Thằng lớp trưởng rút ra một tập tiền trong ngăn đó của tôi. Y rằng tôi và mấy thăng đang trố mắt nhìn không hiểu truyện gì đang xảy ra. Còn mấy đứa thì bắt đầu xì xào lên tiếng.


_Có chuyện gì mà ồn ào vậy?


Đúng lúc thầy giám thị đi qua thấy lớp tôi đang túm tụm lại chỗ tôi đông đông lên đã vào kiểm tra xem có truyện gì. Lúc đó thằng Duy chỉ biết bĩu môi kiểu nói mày xong quả này rồi.


" Đệt " tôi thì thầm trong miệng trong khi nhìn sấp tiền đang ở trong tay thằng lớp trưởng...
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 81:



Nói qua tình hình hiện tại. Chap này lúc 8h mình đã viết xong, cảm thấy hơi ngắn lên không đăng. Mà bây giờ hứa với các bạn đăng chap đêm, nhưng không thể viết được. Vì vừa nhậu cả mấy thằng Tây, say quá. Không thể viết nổi thêm được, đăng tạm chap ngắn, xin lỗi các bạn. Nói sơ qua thời gian viết chap, hàng ngày mình sẽ viết nửa đầu một chap vào thời gian này. Hôm sau vừa làm khi nào rảnh mình sẽ gõ nốt nửa chap. Do đặc thù của công việc lên tuỳ theo từng ngày mà mình rảnh để gõ nốt nửa chap hay k? Đó là lý do hôm nay không thể hoàn thiện nổi chap.


Và thế là một vụ án vô cùng hấp dẫn được thám tử Conan báo cáo lại cho cảnh sát ( lớp trưởng và Thầy giám thị ). Trong lớp tôi bắt đầu tiếng xì xào " thằng ăn trộm " " mới vào lớp đã trộm cắp ". Lúc đấy tôi cũng bắt đầu cay cay, bọn bạn tôi cũng nhìn tôi bằng ánh mắt ngỡ ngàng, có thể chúng nó cũng không tin tôi.

Học sinh vài lớp bên cạnh bắt đầu ùa sang cửa sổ lớp tôi hóng truyện. Và truyện từ mồm người này sang tay người khác, lúc đó tôi không biết cắm mặt vào đâu để độn thổ quách đi cho xong.


_Em theo tôi xuống phòng giám thị. Tiếng thầy giám thị cất lên làm tôi tan đi những suy nghĩ trong đầu.


Tôi cắm mặt bước theo thầy giám thị, ánh mắt của thằng mất tiền nhìn tôi rất căm phẫn như muốn lao vào ăn sống nuốt tươi ngay vậy.


Nhiều tiếng chỉ chỏ bàn tán xung quanh khiến tôi hơi nhục nhã một chút. Tính cách của một người đang trưởng thành hơi có phần ngạo mạn một chút. Đi qua lớp D, bắt gặp được ánh mắt thằng Kiên đang đứng cùng Hân ở của lớp nhìn ra chỗ tôi. Thằng Kiên thì mặt cười hớn hở vẻ vui mừng lắm, trái ngược là một khuôn mặt bên cạnh. Hân bặm môi lại ra vẻ lo lắng cho tôi. Có sao đâu, dù gì cũng phải tôi làm.


_Em nói sao về việc bạn cùng lớp mất tiền. Thầy giám thị hỏi tôi khi đã tới phòng giám thị.


Khó thật. Tiền thì nằm trong cặp mình, tôi cãi làm sao được. Cả lớp thì không ai ở lớp để biết thủ phạm là ai, quá là chơi khó nhau đây mà.


_Mày mới đến lớp mà đã giở trò trộm cắp ở đây rồi sao? Thằng cu bị mất tiền sóc đểu tôi.


_Em trả có gì để nói. Em cũng không có làm, nhưng tiền ở trong cặp em thì em không giải thích được. Tôi nói


_Tôi sẽ mời phụ huynh em đến làm việc. Vì còn nhỏ sẽ không cần đến cảnh sát truy cứu trách nhiệm. Ông thầy nói, mặt thằng kia thì tưng tửng.


Gọi phụ huynh? Vụ này không ổn cho lắm. Bố mẹ tôi mà biết chắc cười thối bụng mất, nhưng có sao đâu khi trả thể nào bố mẹ tôi bỏ thời gian đến đây cả.


_Còn nữa, thứ 2 tiếp theo em sẽ phải đứng lên trước cờ để mọi người biết chuyện này mà không tiếp diễn. Ông giám thị nói rất nghiêm nghị.


Đến đây mặt tôi nghệt ra thật sự, còn đâu thể diện nữa chứ. Tôi phải đứng cờ, đứng trước mọi người. Ôi mẹ ơi, thằng ăn trộm. Nhục nhã thật.


_Thầy giám thị, tôi mượn em này một chút. Thầy làm việc sau được không.


Cô HT bước vào trong, cứu tinh của tôi đây rồi. Bà quen mẹ tôi mà, chắc không đến nỗi vùi dập tôi nữa đâu.


_Tôi xong việc rồi. Thầy giám thị đáp.


Tôi lại đi ra ngoài theo cô về phòng HT. Ngày gì đã mệt còn liên tục được uống nước chè thế này. Ấm ức quá đi mất.


_Cô vừa nghe về truyện của em rồi. Em có làm chuyện này thật hả? Bà nhìn tôi bằng ánh mắt chìu mến.


_Cô nghĩ em phải đi ăn trộm tiền á? Tôi há hốc mồm khi đến cả bà HT cũng hỏi tôi câu đó.



_Thôi em về lớp đi. Cô sẽ miễn mời phụ huynh cho em. Nhưng đứng trước cờ thì không thoát được rồi bà cười nham hiểm.


Mẹ kiếp, tự dưng ở đâu ra cái mác ăn trộm. Bây giờ đi đâu ai cũng nhìn bằng nửa con mắt " Thằng ăn trộm "


_Thằng ăn trộm về rồi kìa. Vừa thấy tôi vào lớp là thằng kia hét lên, đê ca mờ nhà nó.


_Câm cái mõm mày lại.


Thằng Duy nhảy thằng từ chỗ nó lên trên phía bục giảng đấm một phát vào mồm thằng kia. Thấy vậy mấy thằng con trai trong lớp chạy ra can.


_Mày làm cái cc gì phải bênh nó. Thằng mất tiền chỉ thằng vào mặt em.


_Đm. Mày câm cái mõm lại trước khi vỡ tan ra đấy. Thằng Duy sửng cồ lên, tôi không nghĩ nó phản ứng mạnh như vậy vì tôi.


Kệ hai đứa nó, tôi chán nản ngồi vào chỗ. Bây giờ mọi hành động của tôi đều nọt vào mắt của những đứa trong lớp.


_Tao nghĩ trong vụ này có đứa nào chơi mày rồi. Thằng Nam ngồi xuống cạnh tôi.


_Mày có nghĩ được ai không?
Tôi hỏi lại nó

_Chắc giống mày đang nghĩ. Nó đáp nửa chừng rồi đứng dạy bỏ ra khỏi lớp.


Ra về, tôi lấy xe ra về thì gặp đám thằng Khánh ở bãi xe có cả thằng Kiên ở đó nữa.


_Cảm giác sao hả bạn? Thằng Khánh tự dưng nhảy ra chặn đường tôi.


_Ý mày là sao? Tôi gân cổ lên


Thằng Khánh đưa tay lên đẩy nhẹ cái kính, trông nó rất hoàn hảo với cái vỏ bọc bên ngoài như mọi người thường nói.


_Thì cảm giác kẻ trộm cắp nó ra sao? Haha


Cả lũ nó cười ầm lên. Xung quanh lúc này mọi người đã lấy xe gần hết, hầu như còn mỗi vài đứa khối dưới là vẫn ở lại.


_Mày yên tâm, đây mới là lời chào hỏi thôi. Còn lại vẫn ở phía sau đợi mày. Thằng Khánh nó cười khẩy rồi bước đi.


Tôi nắm chặt hai bàn tay. Có ngày tôi sẽ đấm vỡ mặt nó ra, nếu như thằng Kiên có thể chơi vũ lực để giải quyết. Còn thằng Khánh, tôi chưa nắm bắt được sơ hở của nó.


Chiều đó đi làm với một tâm trạng không tốt cho lắm. Những suy nghĩ cứ quẩn quanh trong đầu tôi làm tôi không thể tập chung vào nổi công việc.


_Em hôm nay làm sao thế? Chị Hoà hỏi tôi


_Em có làm sao đâu chị! Tôi cười xoà cho qua chuyện.


_Tại chị thấy em không tập chung. Nói xong chỉ bỏ ra ngoài tiếp khách.


Thứ 2 tuần sau. Mỗi hôm đến trường tôi thấy nó cũng không tới nỗi nào mà hôm nay trông nó như địa ngục vậy. Chưa ai ở lớp biết thứ 2 này tôi sẽ đứng trước cờ cả, lên mọi chuyện vẫn cứ diễn ra bình thường cho đến giữa buổi chào cờ.


_Mời em Phạm Nhật Minh lên trên trước cờ. Học sinh này trong hôm thứ 6 tuần trước đã có hành vi trộm cắp tiền trong lớp. Tôi muốn tất cả học sinh sẽ noi gương không bao giờ tái phạm.


Tiếng lão giám thị vang dội trong loa của trường, bà HT mặt cũng đờ đẫn theo khi nghe thấy tên tôi trên loa.


Còn các bạn nghĩ cảm giác của tôi ra sao? Hết sức nhục nhã, bị vu oan không chứng minh được. Mặt tôi tối sầm lại, tức giận thật sự, tôi bước lên phía trước dưới sự chứng kiến của mấy nghìn học sinh. Các lời xì xào khiến hai bên tôi ong lên không nghe nổi gì nữa. Tôi đứng khom mình cạnh lão giám thị, thấy sắc mặt tôi không tốt. Bà HT vội vàng chạy lên.


_Minh, đừng đứng đây nữa. Đi vào trong này theo cô. Bà đang định kéo tay tôi nhưng ông giám thị giằng lại.


_Cô không được bênh học sinh, cô sẽ làm hư chúng. Lão gắt lên.


Bây giờ là trước hàng nghìn khuôn mặt đang không hiểu chuyện gì xảy ra. Hai người gần như có quyền lực nhất ở trường đang gây hấn trên bục. Tôi hẩy tay cả hai người rồi cúi gầm mặt xuống bước ra khỏi sân trường. Mọi ánh mắt đều hướng sự ngạc nhiên theo những bước chân của tôi. Tuổi trẻ kiêu ngạo khiến tôi không chấp nhận bị sỉ nhục trước đám đông. Cái gì cũng phải có giới hạn của nó.


_Alo, Duy hả? Mày nhanh chóng cho người điều tra thân thế của thằng Khánh. Tôi rút liền điện thoại cho thằng Duy


_Ok. Sẽ có nhanh thôi. Thằng Duy trả lời.


Chán nản, cuộc sống bên ngoài khác xa với tôi tưởng tượng. Khi thoát ra khỏi vỏ bọc của gia đình, tôi là một thằng vô dụng.
Tôi rút điện thoại ra gọi cho bố.


_Bố.. tôi ngập ngừng.


_Sao có chuyện gì con trai, nói đi. Bố tôi vẫn rất tâm lý.


_Con bất lực, xã hội bên ngoài khó khăn quá. Con xin lỗi. Tôi nói với giọng hơi run run.


_Haha. Bố biết, hãy cố gắng lên con trai. Cái nào khó quá thì bỏ qua. Tút..


Đệch, giờ vẫn còn bị troll. Nhiều lúc bố mẹ tôi cứ nói chuyện như đùa khiến tôi khó hiểu.


***

Đm cay chưa 🙂).
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 82:



Chán. Tôi chỉ biết ngồi đó, không làm gì cả. Suy nghĩ một chút về bạn thân, một chút về hiện tại, ngờ đâu một bóng hình lặng lẹ ngồi xuống bên cạnh tôi.


_Tôi tin cậu không phải con người như vậy? Người đó nói.



_Cô tin nhưng tất cả mọi người không tin. Tôi trả lời bâng khuâng.


_Đối diện với sự sợ hãi chính là chiến thắng được chính bản thân mình. Cậu làm được không?



_Thế cô đã chiến thắng được sự sợ hãi bao giờ chưa? Tôi hỏi



_Chưa lần nào cả. Hì



_Tâm trạng tôi đỡ hơn rồi. Vào lớp thôi, cảm ơn cô nhé. Hạnh..


Tôi đứng dạy thong dong về lớp, đâu có thể chạy trốn là cách tốt nhất. Tôi sẽ chơi một trận đến cùng với bọn thằng Khánh, trước khi tôi kết thúc vở kịch này lại bằng một bi kịch nghiệt ngã nhất dành cho nó. Nào ta cùng chơi.


_Tao tìm hiểu được những gì mày muốn rồi. Đứng nói chuyện một lúc đã. Thằng Duy kéo tay tôi lại khi tôi chuẩn bị lấy xe lúc ra về.



_Mày tìm hiểu thế nào rồi. Tôi hỏi thằng Duy.


_Khánh. Một cậu ấm của Phó chủ tịch UBND Q3. Được mẹ luông chiều từ nhỏ lên phá phách, ngang tàn. Từ bé nó đã ăn chơi, gây gổ đánh nhau, sau mỗi vụ thì mẹ nó sẽ dẹp yên ắng cho cậu quý tử. Vào lớp 10 thì nó thu nhận mấy thằng đệ, đám thằng Kiên và lớp nó. Tất cả mọi chuyện đều do thằng Kiên đứng ra, thằng Khánh chỉ núp sau mọi việc. Thế đấy.



_Hay nhỉ. Mày liệu chơi nổi nó không? Tôi hỏi thằng Duy.


_Mà sao mày không ra tay dẹp loạn đi. Tao thấy mày thừa sức làm được. Thằng Duy đáp lại tôi.


_Để tao chơi nó một vố cho hoà vụ này đã. Không thì mày muốn nhanh mày ra tay đi. Tôi khích tướng nó. Với điều kiện của thằng Duy thì chơi thằng Khánh là một việc dễ dàng. Nhà nó quen biết rộng trong địa bàn thành phố. Mỗi tội dạo này thằng này có vẻ ngoan hơn lúc nó mới gặp tôi.



_Chuyện của mày đâu phải của tao?



_Mày cứ chơi nó trước đi. Rồi tao sẽ lót cho phần sau. Mày yên tâm đi. Có tao ở đây rồi. Tôi tuôn một chàng dài như thơ vậy.


_Ờ. Nó đáp một câu tỉnh bơ rồi bỏ đi.


Thật sự tôi chưa nghĩ được kế gì chơi thằng Khánh cả. Muốn thằng Duy hành động trước để tôi lần mò theo sau nắm thóp thằng Khánh. Đâu phải muốn lôi nó ra ngoài sáng là dễ dàng.


Chiều lại vác xác đến quán. Đến quán ít ra tâm hồn tôi còn được thanh thản, nhưng hình như không đúng trong ngày hôm nay.


_Minh ơi, ra đây ngồi nói chuyện. Hân vẫy tôi ra bàn cô bé. Ba người bọn họ vào quán lúc nào mà tôi không hề hay biết.


Lúc này quán cũng vắng khách, trốn việc đi ra ngồi với họ cũng được. Nhưng chắc lại bóc phốt chuyện tôi trộm tiền trong lớp thôi.


_Có chuyện gì? Tôi đặt mông xuống cái ghế ngồi giữa Hân và Hạnh.


_Muốn hỏi Minh mai có rảnh không? Hân hỏi tôi.


_Sáng mai thì đi học, chiều rảnh trước lúc 4h. Tôi nói.


_Minh này, cậu giúp tôi một việc được không? Hạnh bất ngờ lên tiếng. Hạnh là một cô gái ít nói, nhưng dạo gần đây có vẻ cởi mở hơn nhiều.


_Nói đi nếu tôi giúp được. Tôi đáp


_Mai đến nhà tôi gặp bố mẹ tôi được không? Hạnh nói thẳng.


_Hả. Là sao? Tôi hỏi lại.


_Là như này, chắc lần trước Hạnh với ny chia tay ở đây chắc cậu biết rồi chứ. Và Hạnh muốn cậu thế chỗ anh ta tạm thời. Mai bố mẹ Hạnh về thăm, muốn gặp ny Hạnh. Hân bên ngoài giải thích.


_Tức là tôi giả làm bạn trai cô ta á? Tôi hỏi Hân rồi nhìn sang Hạnh.


_Chính xác. Cả ba cô nàng đồng thanh đáp.


_Tôi được hưởng lời gì từ phi vụ này. Tôi troll.


_Cậu được gì? Giúp đỡ bạn bè còn đòi hỏi. Con bé Linh lém lỉnh chêu ngược tôi.


_Thế tôi không làm đâu. Tôi giả vờ dỗi đứng dạy.


_Cậu muốn gì cũng được.. Giúp tôi. Hạnh níu áo tôi lại.


_Là cô nói đấy nhé. Bây giờ tôi chưa nghĩ ra. Tôi cho cô nợ.


_Mà ai cũng bảo cậu là ăn trộm tiền của bạn trong lớp. Việc đó là như nào? Hân quay qua hỏi tôi.


_Đó là nhờ ơn thằng Khánh lớp cậu đó. Tôi cười khẩy.


_Thì ra lại là trò của cậu ta. Thảo nào mấy hôm nay bọn họ hay để ý cậu, rồi khi cậu bị thầy giám thị đưa đi. Họ còn cười với nhau. Hân nói tất cả những gì biết được. Tôi bây giờ bắt đầu hiểu hơn về thằng Khánh.


Ngồi một lúc thì tôi đứng dạy làm việc tiếp, ba cô nàng vẫn chụm đầu vào chém gió thỉnh thoảng nhìn qua tôi cười, bố mấy con dở. Nhưng mà Hạnh đẹp thật, có lẽ vậy tôi mới đồng ý giúp.....
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 83:



Nhớ đấy, mai cậu mà không đến thì tôi giết ". Đó là câu nói đe dọa của Hạnh trước khi ba con dở ra về. Tôi trả có quen biết hay thân thiết gì từ trước, thế mà nay cứ quấn lấy mình. Ngày trước có thể vì tiền của gia đình mà nhiều người con gái đến với tôi. Nhưng hiện tại, một thằng " lạc trôi " giữa Sài Gòn tấp lập, không tiền tài, không quyền thế. Nhiều tiếng xấu như tôi mà vẫn còn người bên cạnh đó cũng may mắn lắm rồi.

Sáng hôm sau đến trường với khuôn mặt lầm lì. Tất cả học sinh ai cũng nhìn tôi với khuôn mặt dè bửu, trong mắt họ tôi là thằng trộm cắp, rồi lại còn chống đối thầy cô. Thật sự tiếng xấu muôn đời là cái chắc, nhưng tất cả khi bị tôi liếc xéo lại sợ cun cút chui vào lớp. Đừng đùa với cậu ^^

Tới lớp ném cái cặp like a boss, vẫy tay cho thằng đệ Duy ý đi theo tôi. Cụ thể muốn hỏi xem nó đã ra tay chưa để liệu đường mà làm. Tôi nghĩ cứ phải lao vào hàng cọp mới bắt được " hổ " con :3

_Làm tới đâu rồi? Tôi hỏi thằng Duy.


_Yên tâm đi. Theo tin tao nhận được, thằng Khánh cùng đám bạn tối hay lui tới một bar của nhà tao ở khu xx. Tao lựa sẽ thời điểm sẽ chơi nó một vố. Thằng Duy giải trình


_Ừ, tao đợi xem kết quả của mày. Diệt cỏ phải diệt tận gốc, rồi có ngày tao đào tung xuống tận đáy nhà nó. Tôi nắm chặt bàn tay lại.


_Cứ cầm liềm mà chém từ trên ngọn chém xuống đi. Haha. Thằng Duy cười lớn.


Buổi học hôm đó không có gì ngoài việc tôi ngồi mong ngóng thời gian đến chiều. Vì hồi hộp, đến nhà gái đâu phải là dễ thở đâu các thím. Có phụ huynh dễ, người thì khó, người chém gió, người thì nghiêm. Cứ phải đổ theo gió bão thì mới mong sống sót.

Hết giờ, xuống lấy xe thì tôi thấy một hình bóng đang đứng sẵn ở bãi xe lớp tôi. Sao tưởng tới chiều mới đi chứ -.-

_Êu, em nào xinh chưa kìa chúng mày. Thằng Duy chỉ về phía gái giới thiệu để mấy thằng kia chú ý.

_Á, em Hạnh lớp 11H. Học dưới tầng mình. Thằng An Vẩu luôn nhanh nhạy.

_Tới chêu em nó đi. Thằng Tân chuẩn bị chạy tới la liếm.

_Đm cm. Người yêu tao đấy. Tôi cau mày chạy tới kéo tay Hạnh ra khỏi tầm soi mói.

_Sao tới đây làm gì ? Tôi hỏi Hạnh.


_Ô, thế hôm qua cậu hứa tới gặp bố mẹ tôi còn gì ? Hạnh chố mắt ngạc nhiên.


_Tôi tưởng chiều mới tới cơ mà? Tôi hỏi lại


_Không, luôn bây giờ. Bố mẹ tôi muốn ăn cơm cùng cậu. Hạnh nói


_Ê, thằng Nhật Minh có người yêu xinh chưa kìa chúng mày ơi! Thằng Tân hét to khi chúng nó vẫn chĩa mắt về hai đứa bọn tôi.

_Con mẹ tụi mày! Đi, không ở đây chúng nó lại chêu.

Tôi chạy về dắt xe ra rồi kéo tay Hạnh lên xe, con bé cứ như búp bê. Tôi bảo gì thì nghe đấy, nắng chiếu vào khiến má Hạnh ửng hồng cộng thêm nước da trắng với đôi môi mọng đỏ khiến người con trai nào cũng phải say nắng. Tôi cũng vậy :3

_Nhìn gì vậy, đi thôi. Hạnh níu áo tôi giật khi tôi vẫn đang ngơ ngơ trước vẻ đẹp thiên phú của Hạnh.


_Ừ, bám chắc vào. Tôi bất chợt hơi nóng mặt quay về. Che giấu đi chút ngượng ngùng của chính bản thân mình.

Chiếc con cup 81 vi vu giữa sân trường. Phía trước một người con trai vô cùng là đẹp trai, chính xác là như vậy. Sau lưng có một chiếc áo dài môi đỏ mọng đang bám nhẹ vào chiếc áo trắng của người con trai, mái tóc đen người con gái tung bay theo gió. Đéo biết tả nữa thôi về vấn đề tiếp theo.

_Nhà ở đâu chỉ đường đi chứ? Tôi hỏi khi từ nãy tôi chạy Loanh quanh gần một vòng cái quận này.

_Thì đi dạo tí ăn được nhiều cơm chứ bộ! Hạnh nhăn nhó.


_Thôi nhanh đi, sốt hết cả ruột. Tôi gắt.


_Ô hay, cậu chỉ đóng thế thôi sao phải sốt ruột. Hay cậu đang nghĩ đi ra mắt bố mẹ vợ thật?


Với một câu nói buột miệng nói ra, tôi mới thấy cái ngu của nó. Tôi quên mất tôi chỉ là thằng đóng thế.


_Nhanh... Lần này tôi quát to, tôi gắt để xua tan đi cái gần gũi từ nãy của hai đứa. Có lẽ tôi đã quên mất khoảng cách mình tự đặt ra cho những cô gái xung quanh.

Hạnh cũng nhận ra được điều phải làm, con bé ngoan ngoãn chỉ đường về nhà cho tôi. Trên đường tôi cũng trả thèm nói chuyện nữa, cứ cắm mặt cắm mũi vào đi.

_Tới rồi. Hạnh nói..Rồi kéo áo tôi lại như kiểu phanh ngựa.


_Ui, tôi bóp phanh một cái. Lần thứ 2 sau tối hôm khuya tôi cũng đèo Hạnh về, Hạnh lại mất đà lao về phía trước ôm chọn cả người tôi.


Tim tôi ngừng đập khoảnh khắc đó, một chút bồi hồi. Một chút xao xuyến lại ùa về trái tim tôi, có vài tảng băng xung quanh tim tôi vỡ dần theo cơn gió...
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 84:



Ừm Ừm, xuống đi "

Câu nói đưa tôi về với hiện tại. Lúc này hai đứa có vẻ e thẹn không giám nói một lời nào về tai nạn vừa rồi. Để ý mới thấy, nhà Hạnh rất to và hoành tráng, chắc chỉ thua mỗi nhà tôi ngoài HN. Một biệt thự mới đúng, có quả cổng bằng gỗ to đẹp lộng lẫy, vía trong là khoảng sân rộng với thiết kế tôn lên vẻ cao sang của ngôi nhà.

_Còn đứng đó, mau vào nhà đi. Hạnh lườm tôi. Hình như bây giờ tôi thành người thua kèo thì phải.

Hạnh mở toang cổng để tôi đi xe vào. Con cup 81 thật lạc lõng giữa một khoảng sân bao la. Cuộc đời tôi sao khốn khổ khốn nạn thế này, lúc nào cũng đau đầu vì gái. Đâu phải quen biết nhiều cô gái là vui

Theo bước chân Hạnh tiến vào sâu trong căn nhà, tôi mới để ý dưới sườn trái căn " biệt thự " có một cái bể bơi hoành tráng. Thích thật, bao giờ cũng bảo bố mẹ xây cho một cái để trong nhà thỉnh thoảng ra giặt quần áo :3

_Hai đứa về tới rồi à? Một người đàn ông lịch lãm ngồi ở bộ salong phòng khách lên tiếng. Chắc là bố của Hạnh.

_Con chào chú ( Tôi )

_Con chào bố ( Hạnh )

_Haha, đây là người Hạnh hay nhắc đến hay sao. Khá lắm, thảo nào mà con bé Hạnh suốt ngày khen con. Bố Hạnh nhìn tôi chìu mến.

Nhưng đâu phải là tôi, chắc là thằng hôm trước ở quán cafe. Trong lòng có cảm giác gì đó khó tả, kiểu tôi đang là một kẻ dối trá lừa dối bố của Hạnh.

_Hì, mẹ con đâu rồi bố? Hạnh lao vào xà lòng bố.

_Cô vẫn còn nhớ mẹ cơ à? Tưởng có bạn này bên cạnh thì còn nhớ ai nữa. Bố Hạnh xoa đầu Hạnh.

_Mà Hạnh mời bạn ngồi xuống. Tí ở đây ăn cơm với gia đình chú cho vui nhé con trai.

_Vâng ạ. Tôi cũng rụt rè ngồi xuống .

Rồi Hạnh chạy tót đi đâu đó mất, để lại mình tôi ngồi nói chuyện với bố của Hạnh. May mà không điều tra về hoàn cảnh hay chuyện về hai đứa. Không tôi lệch sóng với thằng Nyc của Hạnh thì ăn đủ LẠC TRÔI.

_Đâu, bạn mà Hạnh hay nhắc tới đâu nào?

Một người phụ nữ bước ra ngoài. Phải nói nếu Hạnh thừa hưởng sắc đẹp của ai, tôi chắc chắn là từ mẹ. Trông hai người giống hệt nhau, nếu không phải vấn đề tuổi tác có khi ra ngoài lại có người nói là hai chị em sinh đôi :X


_Cháu chào cô. Tôi lễ phép

_Đẹp trai quá. Thảo nào con Hạnh nó say như điếu đổ. Mẹ Hạnh nhìn tôi chìu mến. Thôi mời bạn vào trong dùng cơm đi Hạnh, ông cũng đứng dạy luôn đi. Mẹ Hạnh ra lệnh cho tất cả.

Rồi bố mẹ Hạnh đi vô trong trước. Hạnh tiến tới cạnh tôi.

_Cậu với bố tôi nói chuyện gì vậy ? Đừng để ông ấy phát hiện ra. Hạnh hỏi tôi.

_Chỉ hỏi chuyện bài vở và trường lớp thôi. Mà bố mẹ cậu có vẻ không ngăn cấm chuyện yêu đương trai gái lắm nhỉ? Tôi hỏi con bé.

_Rồi tôi sẽ kể rõ cho cậu sau. Vô ăn cơm đi không bố mẹ chờ ! Hạnh ra lệnh cho tôi.

_Ai là bố mẹ chứ ?

Tôi lườm một cái rồi bỏ vào trong trước, hình như Hạnh biết câu nói hớ vừa xong lên đỏ mặt cúi đầu đi theo sau.

Bữa cơm cũng không có gì đáng nói. Đại loại là Bố mẹ Hạnh hay bận bịu công việc không chăm sóc được con bé, lên nhờ giao cả cho tôi. Cũng không cấm cản gì hai đứa yêu nhau nhưng không được quá giới hạn là được :3 giới hạn ở đây là X hay Z thì không rõ @@

_Ra mắt bố mẹ cậu cũng không khó như tôi nghĩ. Tôi nói với Hạnh khi hai đứa đang ngồi gần cái bể bơi.

_Thế lên tôi chỉ cần cậu có mặt là được. Hừ.

_Mà cậu còn nợ tôi một điều đó, nhớ chưa ? Rồi có lúc tôi sẽ bắt cậu trả nợ. Tôi đe Hạnh.

_Biết rồi. Đồ bủn xỉn :3

Cứ thế tôi cả Hạnh cứ chém gió với nhau cho đến gần giờ đi làm. Tôi cũng xin phép cả nhà về trước, có dịp sẽ đến chơi. Ông bà cứ khen tôi suốt làm tôi ngượng chín cả mặt.

_Tôi đi làm đây. Tôi chào con Hạnh khi chuẩn bị nổ máy đến quán.

_Ừ, cảm ơn cậu hôm nay đã giúp tôi. Và..

Chưa kịp nghe Hạnh nói nốt câu tôi nổ máy phóng vụt đi luôn. Cũng hơi bất lịch sự nhưng tôi không muốn tiếp tục mối quan hệ với Hạnh. Khi tình cảm đã phát triển thì khó mà dứt ra. Rồi còn My, người tôi yêu, người tôi nợ cả cuộc đời..

Về đến quán, tôi thay đồng phục về vị trí mọi khi, thú thực công việc này cũng nhàn dỗi. Chỉ khi có khách thì trong khoảnh thời gian 1 tiếng mà thôi, cũng khổng quá nặng nhọc gì!!

Đang tiếp khách thì thấy thằng Duy hớt hải đi vào quán. Quái sao thằng này biết tôi đi làm ở đây mà mò đến nhỉ?

_Phù, cho tao cốc nước. Đắng quá!!! Thằng Duy ngả người ra cái ghế tựa vừa than thở..

_Mày có chuyện gì vậy? Tôi đặt cốc nước lọc xuống hỏi nó.

_Tao vừa bị người của thằng Khánh lùa, may tao tỉnh thoát được? Thằng Duy tu một hụm nửa cốc nước rồi nói.

_Ặc, thế như nào? Kể đi. Tôi hóng dài cổ

_Tao vừa đi từ quán bi a sát trường mình ra, thì thấy đám thằng Kiên đang đứng cùng đội lớp nó. Vừa thấy tao ra chúng nó đuổi định đồ sát tao. May tao nhảy lên xe phóng tới đây được!

_Mẹ kiếp, sao chúng nó lại úp mày nhỉ? Hay chúng nó biết mày đang theo dõi nó..

_Tao nghĩ chúng nó thấy hai đứa mình hay đi cùng nhau. Muốn đánh tao đe mày. Mẹ mấy con chó.. thằng Duy chửi to.

_Mày be bé mồm thôi. Quán đang đông khách đấy, tôi bịt mồm nó lại.

_Chết rồi, mày thử điện cho lũ lớp mình xem có đứa nào làm sao không? Thằng Duy sốt sắng.

Tôi rút điện thoại ra gọi cho mấy thằng trong nhóm. Tất cả đều không sao cả, thở phào nhẹ nhõm. Chắc thằng Duy chỉ trùng hợp gặp bọn thằng Kiên.


_Tao quyết rồi. Tối nay tao sẽ cho thằng Khánh sml. Cay vcl, trừ mày ra chưa ai dám lùa tao như vậy cả. Thằng Duy tức tối.


_Ừ, hành động đi. Dù có chuyện gì tao cũng lót đằng sau cho mày. Không cần lo.


_Thôi tao về đây.. thằng Duy đứng dạy.


Tôi chỉ âm thầm đừng sau xem kết quả thằng Duy, mong sao nó không làm tôi thất vọng.

_Hi, Nhật Minh. Giọng nói quen thuộc dơ cái tay lên vẫy tôi.

_Hân hả, sao nhiều thời gian rảnh ra quán ngồi vậy. Tôi hỏi rồi chìa cái menu ra cho Hân.

_Hôm nay đến nhà Hạnh thế nào? Hân hỏi

_Bố mẹ Hạnh cũng dễ tính, mọi chuyện diễn ra suôn sẻ. Hì

_Mà đừng giả thành thật đó nhé. Hân phùng má chu mỏ lên trông đáng yêu không chịu được.

_Không có đâu. Hì

_Mong là vậy. Hạnh xinh đúng không Minh? Hân hỏi.

_Xinh thua mỗi Hân thôi.

Trả hiểu lúc đó lấy đâu ra dũng cảm, tôi đưa tay lên trước véo má Hân lắc lắc. Cái má phính phính bị véo làm môi Hân chứ ra như cái mỏ.

_Đau bỏ tui ra. Hân gạt tay ra. Giận rồi. Hân làm điệu bộ khoanh tay lại ngoảnh mặt đi chỗ khác.

_Hì, xin lỗi. Minh tự dưng thấy Hân đáng yêu quá. Tôi hối lỗi

_Không biết, bây giờ phải dẫn tôi đi ăn, không tôi dỗi. Hân lại phồng mồm chợn mắt lên.

_Nhưng đang giờ làm mà? Để tí đi. Tôi gạt bỏ

_Anh quản lí ơi, cho Minh đi chơi với em một lúc nhé!!!


Ai ngờ Hân quay vào gọi trợ giúp từ ông lùn, tưởng ông sẽ mắng cho Hân một trận vì dụ dỗ tôi bỏ giờ làm. Ai dè...


_Em cứ dẫn nó đi đi. Thằng kia, mày mà làm em gái tao không vui thì tí tao tùng sẻo. Ông dơ hai ngón tay ra hiệu cái kéo @@

_Đấy, anh ý cho phép rồi. Đi thôi


Chưa kịp thở thì Hân đã kéo tay tôi đứng dạy để đi chơi. Khốn khổ lại phải nhấc đít lên và đi, toàn nhờ hồng phúc của lão lùn cả. Ai lại đuổi nhân viên đi chơi với gái trong giờ làm

_Bây giờ đi đâu? Tôi hỏi Hân khi dắt xe ra đến cửa quán.

_Để mình trở cậu. Hân nhảy lên cầm lái. Chắc cậu không biết đường đúng không? Lên đi !!

Tôi lưỡng lự một lúc rồi cũng nhảy lên xe, may con 81 nó không vượt quá được tốc độ, không chắc tôi run khi ngồi sau xe Hân rồi thót tim mà chết mất. Con bé đi ngu kinh khủng, không có người ta tránh thì chắc tôi đã đi một chuyến vào nhà trắng rồi.

Tôi cả Hân đi lượn lờ hết mọi hàng quán ở Quận 3. Ăn uống mỗi chỗ một ít, mỗi chỗ một tí. Thế mà ví của tôi cũng gần bay hết lõi ở trong rồi, nhưng cớ sự đã không sao nếu Hân không cướp lấy xem ví của tôi khi tôi đang thanh toán.

Hân lục lọi xem cái ví của tôi, và rút ra một tấm hình tôi chụp cùng bố mẹ khi dự một buổi tiệc.

_Uầy, Nhật Minh mặc véc lịch lãm quá ha! Mà bố mẹ Minh hả? Trông quen quen? Hân nhìn chằm chằm vào bức ảnh rồi hỏi tôi.

_Trả đây. Tôi dựt lại bức hình ngay tức khắc trước khi Hân có thể nhận ra điều tôi đang cố giấu.


_Có mỗi cái hình mà làm như bí mật lắm! Trả thèm :3

Hân quay mông đi ra cửa trước định ra lấy xe. Lúc đó tôi cũng thanh toán nốt rồi quay ra.

_Hân đi đâu đó?

Hân thoáng giật mình khi gặp người quen rồi lại bình tĩnh.

_Tớ đi ăn với bạn, Kiên cũng đi ăn hả?


Đúng đó. Trước mặt tôi là thằng Kiên, nó đang vào quán. Tôi cũng trả quan tâm, đằng nào tôi cũng sắp khai nổ cuộc chiến này rồi. Nhưng mặt thằng Kiên lúc đó hơi co lại, nó có vẻ không còn điềm tĩnh được. Nắm chắc nắm đấm, nó lao thẳng vào tôi như một con hổ vồ mồi.

_Bốp.

Không như lần trước, tôi chủ động ra đòn nhanh gọn một cú vào mặt nó. Nó. Ngửa đầu lại rồi loạng choạng lùi sau.

_Giết nó cho tao... Thằng Kiên hét lên...
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 85:



Bụp bụp..

Một cú tung người nhanh gọn tung đá hai cước về thằng xông đầu. Nó ngã gập người, vài thằng đằng sau có vẻ nhún hết hung hăng. Người của quán ăn van xin đừng đánh nhau trong quán. Quan sát thấy Hân đang đứng sau thằng Kiên, mà con bé đang cầm chìa khoá xe của tôi.

Chạy một mạch về phía Hân, huých vai một thằng chắn đường ngã uỵch xuống Đống bàn ghế bên cạnh khiến loảng xoảng bát đi.

_Chạyyyyy. Tôi cầm tay Hân kéo đi khi tất cả chưa kịp phản ứng.

Nhưng thằng Kiên vẫn là một thằng phản xạ tốt. Nó vẫn kịp tung một cú đấm với trúng mạn sườn của tôi. Đau, nhưng phải kìm nén mà chạy ra ngoài.

_Đưa khoá xe đây Hân.

Hân lúng túng móc chìa khoá đưa tôi. Hai đứa cùng nhảy lên xe, bọn thằng Kiên cũng bắt đầu lấy xe để lùa tôi.

_Gọi người ra cổng trường cứu tao, không tí không còn xác đâu. Tôi gọi thằng Duy cầu cứu.

_Đợi chút. Cố cầm cự đi.

Tôi tắt điện thoại tập chung vào lái xe, mấy chiếc của đám thằng Kiên thì dí sát đít xe tôi rồi. Hân lúc này thì bám chắc người tôi.

Đỗ phịch xe xuống cổng trường vì không thể chạy nổi nữa, may cũng tới được đây. Con cup thì làm gì có cửa trong việc đua tốc độ.

_Bây giờ mày chạy đi đâu con chó ? Thằng Kiên rút một thanh tuýp từ mạn sườn xe tiến về phía trước.

_Kiên bị điên rồi? Làm sao Kiên phải đuổi đánh Nhật Minh!!! Hân hét lên.


_Vì nó cướp Hân, tui không thể chịu được khi thấy Hân đi với nó. Thằng Kiên mắt đỏ ngầu chỉ muốn lao vào giết tôi ngay lúc này.

_Tôi đi với Minh thì có liên quan gì đến Kiên. Đừng có quá đáng như vậy! Hân đáp

_Dù sao hôm nay nó cũng phải chết. Thằng Kiên cầm tuýp đi tới.

Tôi đẩy Hân lại đằng sau, đứng chắn trước mặt Hân. Dù biết nó sẽ không hại Hân, nhưng biết đâu va quệt không đáng có xảy ra. Đang lo lắng cực độ vì tay không đấu với thằng Kiên đã khó, nó còn có thêm đồng bọn cộng vũ khí. May sao cứu viện cũng tới.

_B rừm, B rừm.

Năm chiếc xe máy tiến tới, hai cái chắn trước mặt tôi. Ba cái đằng sau đội thằng Kiên, cuối cùng thằng Duy cũng xuất hiện. Nhìn qua toàn ông săm trổ lực lưỡng, chắc đội của nhà nó.

_Săn mãi cuối cùng cũng bắt được chó. Thằng Duy nhảy xuống đứng cạnh tôi.

_Đm. Thằng Kiên nói một câu xong đi lùi lại , nó biết bây giờ không còn cửa để thoát.

_Săn tao á mày? Đập què giò từng thằng một cho tao. Thằng Duy gầm rú lên.

Có lẽ phải kết thúc dần cuộc chiến này. Đội thằng Duy vây kín đám thằng Kiên. Hai đội bắt đầu lao vào choảng nhau, tấy nhiên đội thằng Kiên yếu thế bắt đầu ôm đầu chịu đòn. Riêng thằng Kiên được thằng Duy chăm sóc nhiệt tình, tôi không nhảy vào vì căn bản Hân đang ôm chặt cứng tay của tôi @@

_Bảo họ dừng lại đi Minh. Họ đánh chết Kiên mất. Hân nói giọng như sắp khóc, dù gì cũng học cùng lớp mà.

_Thôi đi Duy, đừng đánh nữa. Tôi cản thằng Duy lại.

Tôi đi tới chỗ đám đông, nhóm thằng Kiên thằng nào cũng lăn dưới đất. Đội thằng Duy toàn tay cứng cả rồi, số lượng còn vượt trội thì ăn hành của thằng Duy là tất nhiên..

_Tao nói mày nghe này.. Tôi ngồi xuống vỗ mặt thằng Kiên.

_Đm, rồi thằng Khánh sẽ không tha cho bất cứ đứa nào đâu. Chờ đi..

Thằng Kiên vẫn gắng sức bật, thằng này cũng cứng đầu lỳ đòn thật.

" Bốp " thằng Duy bồi thêm một cú nữa giữa mặt thằng Kiên.

_Ngậm mõm vào đi. Tao sẽ cho cả hai đứa mày biết lễ độ.. thằng Duy hằn học

Tôi nghĩ chỉ trong nay mai phải kết thúc chuyện này ở đây, để lâu sẽ phiền phức.

_Thôi về đi Duy, tối còn có việc. Tôi thì thầm với thằng Duy.

Bỏ lại đám thằng Kiên lê lết ngoài đường, đội thằng Duy sau khi nghe lệnh cũng giải tán. Lúc này chỉ còn tôi đang đèo Hân trên con cup, thằng Duy thì đi một mình bên cạnh.

_Mày về trước đi. Tao đèo Hân về rồi tí gọi cho mày có chuyện. Tôi nói với thái độ nghiêm túc.

_Được rồi, hai bạn đi chơi vui vẻ nhé. Hihi

Thằng Duy quay ngoắt xe lại đi đâu đó, tôi vẫn đèo Hân trên con cup cùi. Nhiều thằng cũng gato vì đi con xe cùi như tôi lại có gái xinh như Hân ngồi sau ^^

_Bây giờ về đâu để Minh chở.. tôi dặn mãi mới ra nổi vài chữ.

_Về quán của Minh đi, chút Hân tự lấy xe về.

Đèo Hân về quán, con đường trở lên lặng im theo hai đứa. Có lẽ Hân đang suy nghĩ về chuyện hồi nãy.

_Cảm ơn Minh vì hôm nay bỏ thời gian đi với Hân. Hân cảm ơn tôi rồi dắt xe đạp điện ra ngoài.

_Không có gì ! Bạn bè cả mà. Tôi cố nhấn mạnh hai từ " bạn bè " để xác định lại cho Hân.

Hân thoáng vẻ mặt buồn rồi lao xe vào dòng người đông đúc. Tâm lý con gái là thứ khó lắm bắt nhất trên đời này..

_Cái con bé kia đâu? Vừa thấy tôi vào quán là ông lùn tóm đầu ra hỏi..

_Đi về rồi, nãy em bị úp. May có người cứu. Tôi than thở.

_Thằng nào úp mày, để tao gọi người giết chết mẹ nó đi. Ông lùn luôn nóng nảy nếu có người động đến tôi, thật sự ông rất tốt với tôi.

_Thôi. Nãy có bạn em tới, rồi úp lại cho bọn kia một trận đo ván rồi. Tôi than thở

_Lần sau có chuyện gì gọi cho tao. Tao xem ở cái đất này thằng nào làm gì được mày. Ông lùn nói

Thực ra tôi cũng nghe chiến tích của ông lùn. Một thời cũng bá đạo đập phá vì nhà ông rất giàu, gần như cái quận này không ai ông không quen. Rồi dần dần lớn tuổi cũng tu chí, mở cái quán này để tự kiếm tiền. Cũng khá là dài dòng.

Ngồi trông quán tí thì cũng 8 rưỡi tối, tôi báo trước ông lùn là sẽ nghỉ ca tối để đi có việc. Không ông lại sồn sồn lên thì hỏng việc.

Điện thoại tôi rung lên.. Là thằng Duy gọi..

_Tao tóm được thằng Khánh rồi...
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 86:



Cuộc chiến có lẽ gần tới hồi kết, công nhận khi có thằng Duy tôi đỡ phải ra mặt nhiều. Đó cũng là lợi ích không hề nhỏ đến từ đối thủ cũ của tôi mang lại

_Nó đang ở đâu? Tôi hỏi thằng Duy qua điện thoại..

_Quân của tao thấy nó đang ngồi trong karaoke AB. Tao đang qua tới quán mày rồi. Thằng Duy nói trong tiếng gió ù ù. Chắc nó đang đi trên đường.

Đúng 5 phút sau thấy thằng Duy có mặt ở quán cafe vừa tới xe nó đã chạy vào kéo tôi ngay.

_Đi. Người của tao chờ sẵn ở đó rồi. Thằng Duy kéo tay áo tôi.

Tôi cũng lóng ngóng, tại cũng chưa đi xử lý người khác bao giờ. Làm mạnh tay hay nhẹ thì thích hợp..

Hai đứa nhảy lên con dream thái của thằng Duy. Thề với các bạn, con dream của nó có một không hai. Trả hiểu nó mua hay nhập ở đâu, mà máy ngon, xe đi rất êm và chất. Sau này có gạ nó bán lại nhưng nhất định không. Bây giờ nó vẫn đi con dream này thì phải.

_Ngừoi tao báo nó đang ngồi hát trong đó. Họ đang chờ phái dưới rồi. Đợi mình là lên thôi. Quán đó là do nhà tao bảo kê lên mày cứ làm thoải mái.

_Ừ hiểu rồi. Mà đưa điện thoại mày đây tao mượn một lúc. Tôi chìa tay ra, nó cũng không ngại ngần đưa con IP của nó cho tôi.

_Tới rồi..

Thằng Duy nói tôi mới để ý phía trước, một quán karaoke trông khá đẹp, treo đèn trang trí phía trước rất hợp lí. Dưới chân quán thì có một đội xe đang đứng khá gần đoán chắc là đệ thằng Duy.

Thằng Duy vẫy ra hiệu cho mấy thằng kia, rồi nó đỗ xe ngay cửa quán. Hai thằng đi thẳng vào quán ngông ngông, thằng Duy là quái của đất này rồi. Ít người có thể động đến cọng tóc của nó khi bố mẹ nó bao quát rộng rãi trong quận cũng như thành phố.

Bước vào quán, thấy đông người chủ quán cũng ra chào hỏi thằng Duy.

_Thằng Khánh đang ngồi ở đâu? Tôi quay qua hỏi thằng Duy cùng đám đệ nó.

_Nó ngồi đâu? Thằng Duy hất hàm về phía chủ quán.

Nhìn thằng chủ quán cũng có tuổi rồi mà thấy thằng Duy thì run nảy bảy. Lắp bắp, mới thấy ở đây thế lực nhà thằng Duy là bao quát khắp mạng lưới ngầm.

_Nó đang ngồi phòng VIP trên lầu, nhưng xin cậu nhẹ tay cho chúng tôi còn làm ăn. Chủ quán nài nỉ bọn tôi.

_Đấy là việc của ông.

Dứt lời thằng Duy dẫn đầu cả đám bước lên tầng 2. Bao quát được phòng thì thấy phòng VIP 2. Bên trong tiếng nhạc sầm sình, các cậu ấm thường dùng các quán quen này để tổ chức những buổi đàn đúm riêng tư. Chi phí và không gian thoải mái hơn bar.

Thằng Duy mở cửa bước vào, bên trong những có vài ba thằng gồm cả thằng Khánh đang tay trên tay dưới ôm ấp những cô gái hay còn được gọi là tay vịn. Nhìn thấy bọn tôi bước vào, bọn bạn thằng Khánh thì không quan tâm mấy vì đang say sưa theo điệu nhạc và hơi men, còn thằng Khánh phát hiện ra người quen thì mặt cắt không còn một giọt máu. Buông cái tay vịn ra, thằng Khánh thất thần.

Vớ một cái chai bia Sài Gòn trên bàn. Thằng Duy đáp mạnh xuống đất vỡ choang một cái khiến hoạt động của đám kia dừng hết lại, ánh mắt đổ về phía cửa ra vào.

_Tắt hết nhạc đi. Thằng Duy hét ầm lên trong phòng..

Bọn kia run run bấm tắt volume. Mấy con tay vịn nhìn thấy chúng tôi thì hoảng loạn chạy hết ra ngoài..

_Ngồi im hết đấy không tao cho chúng mày mỗi đứa một chai. Thằng Duy cầm chai bia lên dứ dứ trước mặt.

Bọn kia toàn bọn công tử chân yếu tay mềm, trói gà không chặt nên không dám ho he. Thằng Khánh vẫn tái mặt, tưởng nó cứng cáp thế nào. Chỉ ngụy công tử chơi trò mèo, nói về bản lĩnh thì phải thua thằng Kiên vài bậc.

_Thằng Khánh, mọi hôm mày to họng thế? Sao hôm nay mày rú rú như con chó vậy? Thằng Duy định tiến lại gần thằng Khánh nhưng tôi gàn. Để tao giải quyết..

_Khánh, hôm nay tao sẽ nói chuyện rõ ràng với mày. Trả lời thật không mày xác định mai không nhìn thấy bố mẹ mày đâu. Tôi tự tin nói.

_Mày làm gì tao? Mẹ tao mà biết chúng mày sẽ chết hết cả thôi, nếu tao mà bị gì chúng mày sẽ vào tù mọt gông.. thằng Khánh hét ầm ĩ lên..

_Mày chỉ biết bám váy mẹ thôi à? Thảo nào mày gây chuyện không sợ điều gì? Nhưng mày đừng tưởng tao không dám làm gì mày ! Núi cao còn có Tùng núi cao hơn.. Tôi cầm tiếp một chai bia rỗng đập lát đít chai, còn lại những phần thủy tinh nhọn hoắt ở cổ chai chìa ra trông rất đáng sợ. Tôi cầm tiến lại phía thằng Duy.

_Mày định làm gì ? Từ từ còn có thể nói chuyện được mà.. thằng Khánh lúc này sợ sệt lùi lại phía sau.

Thằng Duy biết ý cứ hai thằng to con chạy lên trước giữ người thằng Khánh lại. Bây giờ nó như cá nằm trên thớt, tôi có thể tặng nó những lỗ thủng trên người bất cứ chỗ nào..

_Bây giờ tao hỏi mày? Chuyện thằng lớp tao mất tiền, rồi tiền đó ở trong cặp tao là ai làm ? Tôi co mặt lại trông đáng sợ..

_Tao không biết.. thằng Khánh giọng run run.

Thấy thế thằng Duy tiến phía trước cầm chai bia choảng thẳng vào đầu thằng Khánh không ngần ngại. Bia sủi bọt trên đầu nó rồi chảy dòng dòng xuống dưới hoà với chút máu.

_Thế bây giờ mày nói chưa? Thằng Duy gắt lên. Nó cũng có nhiều thú tính trong người hơn tôi nghĩ.

_Là..tao sai... thằng lớp mày... bỏ tiền của nó... vào cặp mày.. rồi đổi cho... mày lấy..
Thằng Khánh giọng run run như sắp khóc, tôi không nghĩ nó yếu đuổi đến vậy. Đúng là mấy thằng công tử được bố mẹ quá chiều chuộng..

_Thế mày sai bọn thằng Kiên đuổi đánh tao cả thằng Duy hôm nay phải không? Tôi hỏi dồn nó.

_Phải. Thằng Khánh nói lí nhí.

_Nói to lên. Có phải mày sai tụi thằng Kiên dí hai bọn tao không? Tôi gắt lên.

_Phải là tao sai chúng nó.. thằng Khánh bắt buộc phải thừa nhận.

_Tại sao mày muốn đánh bọn tao? Tao chưa gây thù gì cả mày trước đó phải không? Tôi hỏi lại nó.

_Tại trông mày ngứa mắt, với lại thằng Kiên nói mày cướp con Hân của nó.

Cuối cùng nó cũng thừa nhận. Những lý do lãng sẹt.

_Đm con chó. Này thì ngứa mắt..

Thằng Duy nóng gáy tống luôn hai cú đá vào bụng thằng Khánh.

_Để im để tao xử. Duy

Tôi đẩy thằng Duy lại, rồi tiếp tục nói khi thằng Khánh đang khụy gối ôm bụng vì hai cú tọng.

_Mày không biết tụi tao là ai đâu? Mày không có cửa để thắng. Tôi nói với thằng Khánh.

_Mày nói nhiều với loại này làm gì? Để tao đánh chết cm nhà nó đi !! Thằng Duy định lao vào thằng Khánh.

" Bốp "

Tôi tung thẳng một cú đấm vào mặt thằng Duy. Cả phòng trố mắt lên nhìn tôi nhất là những thằng đệ đi theo thằng Duy :v

Thằng Duy xoa mồm sau cú đấm. Nó quay lên vẫn một khuôn mặt bặm trợm...
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 87:



Quân của thằng Duy như muốn ăn tươi nuốt sống tôi vậy, thằng Duy lúc này mới chịu cúi mặt xuống không dám dùng ánh mắt đó nhìn tôi nữa. Có lẽ máu ăn thua của nó quá lớn..

_Đm, Anh Duy để nó đấm thế à? Để anh em chém chết cmn đi chứ !! Một thằng đàn em to con lên tiếng.

Nghe thấy câu đó, thằng Duy đứng bật dạy. Nó quay lại tát Bốp phát vào mặt thằng kia.

_Im hết đi..

Tôi cảm giác nó đang cố kiềm chế lại Đống thú tính xưa kia, thay đổi một cái gì đó đã khó. Thay đổi cả tính cách càng khó hơn. Quay lại hướng thằng Khánh, nó vẫn đang khuỵa gối cố thở..

Tôi rút 2 chai bia từ trong cốp ra để lên trên bàn. Tôi chỉ vào hai chai bia.

_Tao tặng mày hai chai này, sau quà tặng này. Nếu mày muốn còn muốn đấu với tao tiếp thì cứ việc. Tao sẽ chờ cả hai mẹ con mày.

Rút hai chai bia trên bàn, tôi lã liên tiếp vào đầu thằng Khánh.

" Choang Choang "

Mảnh vỡ bắn tứ tung, máu từ đầu thằng Khánh chảy xuống dòng dòng. Nó ôm đầu gục xuống sàn, vài thằng bạn nó thì thét lên kinh hãi. Vài đứa bạn " Nó " thì há hốc mồm vì xưa nay thằng Khánh chưa từng bị ai sờ vào cọng lông. Vậy mà hiện giờ lại xuất hiện một thằng nhóc ngoài Bắc dẹp loạn từ thằng Kiên đến thằng Khánh.

_Về thôi Duy. Mai còn đi học.

Tôi quay lưng bước đi ra ngoài. Thằng Duy đi theo sau không nói một tiếng nào. Đi qua sảnh lễ tân thì lão chủ quán bắt gặp chúng tôi đi xuống mới dám chạy lên thu dọn tàn cuộc.

_Mày quá nhẹ tay với nó thì phải? Mà cú đấm vừa nãy đau đấy. Thằng Duy vừa đi vừa xoa xoa miệng.

_Tao có kế hoạch của tao rồi , mày chờ mà xem. Phía trước vẫn còn màn kịch, mà trả mày điện thoại này. Tôi ném trả nó cái điện thoại vừa mượn trước khi vào quán.


Trở về nhà sau một ngày đầy biến động, ngày hôm đó tôi trải qua biết bao cung trầm của cảm xúc. Từ hạnh phúc, ấm áp khi tới gia đình Hạnh. Vui vẻ, thỏai mái khi đi với Hân. Phẫn nộ, mệt mỏi khi đi giải quyết thằng Khánh.

Sáng hôm sau đi học tự tin hẳn, kiểu giống boss của trường không ai dám động vào nữa ý. Mặt tôi cứ nghênh nghênh như bố tướng..

_Hù, làm gì mặt cứ vênh vênh thấy ghét..

Nghe thấy giọng nói của con gái. Tôi quay người nhìn lại là Hạnh, hôm nay con bé xinh đáo để. Tôi ngơ ngơ mặt ra nhìn con bé như thằng đần thối từ trên trời rơi xuống.

_Này? Sao đấy? Hạnh xua tay trước mặt tôi.

_Ờ. Không sao! Tôi tỉnh bơ như không có chuyện gì.

_Đi mặt cứ vênh vênh lên như bố tướng ý. Chúng nó nhìn ngứa mắt lại tát cho. Hạnh đi sánh vai với tôi rồi nói.

_Người ta mà đánh thì tôi chạy. Lo gì !

_Hứ, đàn ông con trai mà nhát. Hạnh bĩu môi

_Tôi nói tôi là đàn ông con trai à? Tôi nói rồi đi thẳng lên lớp.

_Ơ ơ.. Hạnh không hiểu thái độ của tôi lúc đó.

Đi lên lớp thấy thằng Duy đang tụm lại nói chuyện với tụi thằng Long. Chắc đang kể chiến công hôm qua dập tụi thằng Khánh với thằng Kiên đây mà.

_Minh, có phải mày cả thằng Duy hôm qua dập tụi thằng Khánh rồi không? Hay nó chém gió. Vừa thấy tôi thằng An vẩu lôi lại rồi bô bô cái mồm.

_Hôm qua vừa giải quyết xong hết rồi. Tôi nói

_Chỉ hai đứa mày mà dập tụi thằng Kiên với thằng Khánh á? Thằng Nam đỏ há hốc mồm.

Một phần chúng nó cũng không tin được, vì tụi thằng Kiên với thằng Khánh là ông thần con của đất này. Muốn đánh được chúng nó cũng khó, huống chi thằng Duy chém gió chỉ có hai thằng chúng tôi lại càng không thể nào.

_Thế thằng Khánh hiện giờ sao rồi? Thằng Nam hỏi.

_Chắc giờ này nó vẫn nằm trong viện. Thằng Duy trả lời tỉnh bơ.

_Hảaaaaaaaa. Đánh vào viện luôn. Cả đám há hốc mồm.

_Chắc thế. Tôi đáp

_Thôi xong hai đứa tụi mày rồi. Thằng Nam lo lắng.

Mặc kệ, tôi quay về bàn nằm ngủ. Đằng nào cũng nắm một vũ khí bí mật trong tay. Tôi vẫn sẽ lắm thế thượng phong.

Ngồi học chán chê mấy tiết cả lũ kéo nhau xuống căng tin. Đi qua lớp D thì không thấy thằng Kiên với thằng Khánh đâu, tôi nghĩ với tính cách của hai đứa nó chưa thể bỏ qua dễ dàng như vậy được.

Mà dạo này hình như hơi nhiều đứa con gái nhìn tôi thì phải, có cảm giác đi đâu cũng có ánh mắt nhìn theo đến khó chịu. Chẳng phải đẹp trai là sướng đâu, theo tôi thấy thì khổ thêm thôi. Gái cứ bám miết ( CDSHT Tí )

Ngồi chém gió từ trên trời đến dưới đất, cảm giác mấy thằng này còn nhiều chuyện hơn cả mấy bà ngoài chợ nữa.

_Sắp tới 20-10 rồi đấy. Bọn mày có Dự định gì không? An vẩu hỏi cả đám.

_Thì đứa nào có gái tự thân đứa đấy lo. Thằng Tân mồm vừa nhai miếng xoài vừa đáp.

_Có thằng Minh là nhiều gái xung quanh thôi. Nó là lo nhất rồi! Thằng Ninh què cố ám tôi.

Tôi lại đắn đo suy nghĩ, 20-10 này có lên tặng quà hai con bé Hân và Hạnh không ? Sợ sẽ lại rắc rối trong chuyện tình cảm một lần nữa, sợ có lỗi với My. Không biết giờ em thế nào rồi? Liệu em còn yêu tôi không

Trống vào lớp cũng là lúc tôi cả tụi bạn trở về lớp. Tiết này của bà dạy Sử, bà này oái oăm nhất trường lên nhiều lúc khốn đốn với bà.

Đang cố ngồi học thật là nghiêm túc trong giờ của bà. Không bà cho lên thớt chém đầu thì bỏ mẹ.

" Mời em Nhật Minh và Thanh Duy của lớp 11D lên phòng Hiệu Trưởng "

Tiếng loa thông báo của trường vang lên, mọi người bắt đầu nhìn vào tôi rồi nhìn vào thằng Duy thắc mắc. Tôi cũng không biết có chuyện gì mà gọi hai đứa tôi lên.

_Hai đứa đứng dạy đi lên đó liền đi.

Bà Sử cũng ngừng giảng bài mà thúc bọn tôi gấp gáp. Tôi cả thằng Duy cũng đứng dạy mà đi ra khỏi lớp. Qua lớp D thì thấy Hân đang nhìn hai đứa chúng tôi cùng cả mấy đứa lớp D nữa. Tự dưng lên loa làm nổi tiếng quá đi.

Dạo bước qua mấy lớp, qua lớp nào cũng có các em nhìn ra ngưỡng mộ. Sau này càng ngày tôi càng nhiều fan là con gái.

_Không biết là chuyện gì nhỉ? Vừa đi thằng Duy vừa quay qua hỏi tôi.

_Thì mày nghĩ còn chuyện gì nữa ? Tôi đáp

Mở cửa phòng Hiệu Trưởng bước vào, bên trong đông người hơn quá tưởng tượng của tôi.

_Các em đến rồi hả. Bà Hiệu Trưởng lên tiếng.

Bên cạnh là những ánh mắt không mấy thiện cảm dành cho hai đứa chúng tôi.

Thứ nhất : Thằng Khánh, trên đầu băng bó kín mít chắc tại thương tích hôm qua.

_Thứ 2 : Một người đàn bà ăn mặc sang trọng. Vẻ mặt cau có, theo tôi nghĩ là mẹ thằng Khánh.

_Thứ 3 : Ông giám thị, lão này từ vụ mất tiền đã rất ghét tôi ra mặt. Có lẽ lần này sẽ khó cho tôi đây.

_Thứ 4 : Điều mà tôi không nghĩ đến trường hợp này. Hai anh công an.

Tôi tiến lại gần hơn, thằng Duy vẫn hơi kiểu dè chừng.

Thấy tôi với thằng Duy ngồi xuống ghế bên cạnh. Hai anh công an bắt đầu lên tiếng.

_Bà đây là phó chủ tịch quận, hôm nay tố giác hai cậu vào hồi tối qua đã có hành vi cố ý gây thương tích cho cậu Khánh. Một tên công an vừa nói vừa chỉ về phía hai mẹ con thằng Khánh.

_Đấy, tôi đã nói với cô rồi. Mà cô cứ bênh vực thằng này, hết trộm tiền của bạn đến đánh con người ta ra nông nỗi này đây. Lão giám thị quay qua bôi bác tôi với bà Hiệu Trưởng.

Nghe đến đây thì cô Hiệu Trưởng chỉ biết lắc đầu bó tay. Tôi nghĩ đến cái ẩn ý trong cái lắc đầu của cô.

_Các cậu theo tôi về đồn để lấy lời khai. Hãy gọi người tới bảo giám hộ hoặc tới bảo lãnh các cậu.

Tôi cả thằng Duy đối với trường hợp này chưa gặp bao giờ lên chỉ biết đứng dạy và đi theo 2 anh công an. Nói thật, việc này tôi chưa nghĩ đến. Không nghĩ thằng Khánh và mẹ nó chơi thủ đoạn chó má như vậy. Người có quyền thích làm gì thì làm sao?.
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 88:



Tôi với thằng Duy chịu trận đứng dạy đi theo 2 tên công an, cô Hiệu Trưởng thấy chán thì lắc đầu nguầy nguậy. Hai mẹ con thằng Khánh cũng đứng dạy luôn đi theo.

Xuống tới cổng trường thì có một con 4 chỗ đỗ ngay ở đó. Chơi sang thật, được đi cả 4 chỗ. Theo yêu cầu tôi cả thằng Duy ngồi lên xe theo hai tên công an kia. Còn mẹ con thằng Duy hình như đi một chiếc xe đằng sau thì phải. Loanh quanh một lúc thì cũng đến đồn công an Quận.

Cảm giác đầu tiên tới đây là hôi đéo chịu được, muốn nôn mửa ngay tức thì. Có lẽ trong này pha tạp mùi của mấy bọn dở hơi ngoài xã hội. Tiếng đập bàn đập ghế liên tục trong các căn phòng kín, tôi từng nghe nói Công an Việt Nam hay đánh người vô tội vạ khi trong đồn. Nhưng chưa chứng kiến chưa biết thực hư thế nào..

_Hai cậu theo tôi vào phòng này. Tên công an nói hai bọn tôi khi còn đang ngơ ngác nhìn xung quanh.

Đi thêm một đoạn, tôi nhìn qua một cái cửa phòng. Một tên công an đang cầm cái mảnh gỗ như thước của cô giáo bằng gỗ ý. Khảo liên tục về phía một thằng thanh niên, thằng này đang trong tình trạng trần chuồng. Cứ nằm ôm đầu vật vạ khóc lóc, hỏi thằng Duy thì nó nói.

_Mấy thằng phê ma tuý đá đấy mà..

Sợ thật, đó lần trải nghiệm đầu tiên trong cuộc đời về cái gọi là đồn công an. Thằng kia một lúc lại kêu gào thảm thiết, khóc lóc như một thằng điên dại. Hoá ra người ta gọi đó là ngáo đá !!

_Hai cậu ngồi xuống đây lấy lời khai. Tên công an nói tôi với thằng Duy ngồi xuống một cái ghế dài để lấy cung. Mẹ con thằng Khánh thì ngồi bên cạnh phía đó.

_Hai cậu có thừa nhận hôm qua đã có hành vi gây thương tích cho cậu Khánh đây không ? Tên công an đã chống tay xuống bàn, dùng đôi mắt lạnh ngắt nhìn hai đứa tôi.

_Tại nó gây chuyện và hành hung bọn em trước. Tôi đáp với đôi mắt không chút sợ sệt.

" Bốp "

Tôi ăn nguyên một cái tát vào má bên trái. Mồm bắt đầu cảm thấy có vị mặn đâu đây, lâu lắm rồi tôi mới dính một cái tát mạnh như vậy.

" Đừng cãi bướng " Thằng Duy huých huých chân tôi nói nhỏ.

_Chúng tôi sẽ không nói bất cứ điều gì trước khi có người nhà chúng tôi đến bảo lãnh. Thằng Duy cứng, có lẽ trong trường hợp này nó va chạm tiếp xúc nhiều hơn tôi.

Nghe thấy vậy, tên công an vừa đánh tôi cười cười rồi nói.

_Chúng mày biết bà đây là ai không? Phó chủ tịch quận này đấy, thế mà 2 đứa mày đánh con nhà người ta ra nông nỗi này.

Thằng Công an nói xong thì mẹ thằng Khánh tiếp lời ngay.

_Mẹ chúng mày. Thứ du côn mất lết ở đâu, chúng mày đánh con tao. Tao cho chúng mày vào trại cải tạo hết.

Mẹ thằng Khánh vung văng bậy bạ, tôi không tin được người có chức vụ cao như bà ta lại có thể ăn nói những câu như vậy! Thảo nào chính quyền Việt Nam thối nát như hiện giờ.

_Thì ra con trai bà ra như vầy là vì có một người mẹ như bà. Đúng là mẹ nào con đấy.

Tôi nói xong khoanh tay ngoảnh mặt đi chỗ khác. Nói chuyện với mấy người này chỉ bõ làm tôi ấm ức thêm.

_Mày dám nói với tao như vậy hả thằng mất dạy kia? Mẹ mày không dạy được mày thì để tao dạy mày.

Nói xong bà ta định lao vào tôi ăn thua đủ, nhưng may tên ông công an gạt lại.
" Cô cứ để cháu làm việc " Công an nói với bà ta rồi lại quay sang hai bọn tôi.

_Hai đứa mày là học sinh. Lên chắc không phải đi trại đâu, cùng lắm đình chỉ học một năm thôi. Ký tên vào đây rồi về đi, tao không muốn đánh mấy thằng nhóc. Tên công an đưa trước 2 tờ giấy đã photo bắt chúng tôi ký vào.

_Đừng cạy có tí quyền thì muốn làm gì thì làm. Tôi có bằng chứng.

Nói rồi tôi rút con điện thoại của thằng Duy ra, mở mục ghi âm. Hôm qua tôi đã tính trước lên mượn điện thoại nó ghi âm lại đoạn nói chuyện của tôi và thằng Khánh. Tất cả đều tròn mắt ngạc nhiên khi nghe thấy thằng Khánh nhận hết trách nhiệm các việc nó đã làm.

_Đó, thế thì không thể nói chúng tôi hành hung người khác vô căn cứ. Thằng Duy cũng hào hứng adua vào theo tôi chống lại mấy người kia.

CHOANG.

Tôi và thằng Duy há hốc mồm nhìn chiếc điện thoại vỡ vụn ra từng mảnh nằm lăn lóc dưới đất.

_Bằng chứng ở đâu cho tao xem lại nào? Tên công an nhếch mép cười.

Tôi cúi gầm mặt xuống bàn, hai tay tôi nắm lại để nguyên trên bàn run lẩy bẩy. Tức giận lên đến tột đỉnh. Dùng quyền hạn ép chết con người ta, tôi không ngờ thế giới này lại khắc nhiệt như vậy. Khác hẳn những bộ phim chiếu trên truyền hình và vài câu truyện trên Voz.

_Thế nào? Bằng chứng đâu rồi. Không thì kí vào đây? Tên công an tiến lại gần gừ mắt lên nhìn tôi.

_Chúng tôi không ký. Tôi lừ mắt nhìn lại.

_Lì lợm. Lì nài..

Mỗi câu lì tên công an đó tặng cho tôi một cú đấm vào bụng. Tôi không thở nổi ôm bụng ngã lăn ra khỏi ghế.

_Dừng tay lại. Quá quắt quá rồi.

Thằng Duy bật dạy định tung quyền thì bị tên công an túm được tay bẻ ngoặt lại khống chế úp mặt xuống bàn.

_Bật tao á? Mấy thằng nhãi này.

Tên công an vẫn ghì cả người thằng Duy vào bàn. Đến lúc này thằng Khánh đứng dạy tiến tới.

_Tao đã nói rồi. Không có cửa để thắng tao đâu. Chuẩn bị chuyển trường hoặc vào trại đi là vừa.

Tên công an còn lại đến túm cổ xách tôi lên, bụng đau không xong sức để bật lại.

_Có ký không? Hắn tiếp tục thúc ép tôi.

_Hãy chờ đi. Các người sắp tiêu đời hết rồi.
Tôi đáp.

Hắn tiếp tục tát tôi. Miệng tôi chảy càng ngày càng nhiều máu, đến lúc tôi lả người hắn thả phịch tôi xuống ghế. Tôi mất hết cảm giác chỉ biết tự lưng vào ghế ngồi thở.

Thằng Duy từ nãy cũng ăn khá nhiều đấm từ hai thằng công an này.

_Giỡn đủ rồi.

Tên công an tát tôi để tờ giấy biên bản lên trên mặt bàn, hắn cầm bút vào tay tôi. Định áp chế bắt tôi ký, nhưng tôi vẫn còn ít sức lực hắt tay văng cây bút ra sàn nhà.

_Đm, thích uống rượu phạt này.

Nói xong lại một cú đạp giữa ngực tặng tôi. Tôi cùng cái ghế bắn ngửa ra đằng sau, cả thân người tôi đè cái ghế nát vỡ vụn từng mảnh. Đau đớn khắp cả cơ thể. Thằng Duy vùng ra chạy lại đỡ tôi.

_Minh, mày có sao không? Nó hỏi tôi rồi quay ra nhìn lũ công an và mẹ con thằng Khánh.

Tất cả bọn họ đang nhìn tôi với ánh mắt khinh bỉ. Đỉnh điểm của sự nhục nhã là bất lực với cuộc sống....
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 89:



Nếu mọi người đã lâm vào tình trạng giống tôi chắc hiểu. Lúc đó, tôi muốn buông hết sức để thả trôi đi cảm giác đau đớn.

_Muốn ăn đòn hay chịu đau đớn nữa đây? Tên công an lại tiếp tục xách cổ tôi đứng lên.

_Chúng mày đừng hòng tao nhận. Tôi cứng đầu. Tất cả chúng mày thêm cái đồn cảnh sát này, ngày mai sẽ ra đường ăn xin hết. Tôi quát to.

_Mày đang mơ tưởng hão huyền hả thằng nhãi.

Bụp, một cúi thụi nữa vào bụng tôi. Tôi có cảm giác lôn lao muốn ói hết tất cả những gì trong bụng. Lần đầu tiên tôi dính nhiều đòn như vậy.

" Huỳnh huỵch, huỳnh huỵch "

Đột nhiên cánh cửa phòng đó có tiếng gõ cửa. Tiếng gõ càng ngày càng mạnh. Hai tên cảnh sát tiến lại mở cửa ra.

Cửa mở toang ra, trước mắt tôi là chú Dũng ( trợ lý của bố tôi ). Đi bên cạnh có một người mặc quân phục nữa, nhìn số sao cũng phải chức thiếu tá rồi.

Nhìn thấy tôi trong tình trạng mồm đầy máu, người thì sõng soài dưới đất. Chú Dũng và lão cảnh sát kia mặt co rúm lại, xanh đét.

_Cậu, cậu chủ. MẤY NGƯỜI ĐÃ LÀM CÁI QUÁI GÌ VẬY? Chú Dũng hét to chạy tiến lại đỡ tôi ngồi lên ghế.

Lúc này mấy người kia vẻ mặt vẫn vênh như chuyện cơm bữa vậy. Tên thiếu tá đi đằng sau run run tiến lại gần.

_Tôi xin lỗi, tại tôi không quản lý được cấp dưới.. Ông ta run lẩy bẩy.

_Ông nói một câu xin lỗi là qua hết được chuyện này hả? Các ông có biết đã đánh ai không? Chú Dũng đứng hẳn dạy đẩy ngã tên thiếu tá.

Tất cả mọi người đều run sợ trước hành động đó của chú Dũng. Hai tên cảnh sát và chạy lại đỡ sếp của chúng nó dạy, quay lại định khống chế chú Dũng.

_Dừng lại. Chúng mày gây chuyện chưa đủ à? Thiếu tá kéo hai tên cảnh sát lại.

" Chát " " Chát "

Hai tiếng tát kêu lên nghe khô không khốc.
_Sếp... Hai tên ôm má không nói lên lời.

_Đây là thiếu gia của tập đoàn XXX có biết không? Trời ơi.

Nói xong ông ta ôm mặt không nói lên lời. Hai tên cảnh sát cùng mẹ con thằng Khánh mặt cắt không còn một giọt máu, những ánh mắt khinh khỉnh đã đổi thành ánh mắt vô hồn sợ sệt khi nhìn tôi đang nằm soẵng soài trên ghế.

_Bên giờ các người định tính sao? Tôi nhếch mép nhìn tất cả bọn họ.

Hai tên cảnh sát sợ quá bò bằng gối đến sát ghế của tôi.

_Tôi xin cậu hai tha cho chúng tôi một con đường sống. Tại chúng tôi có mắt như mù không nhìn thấy thái dương. Hai tên đó nài nỉ xin xỏ.

Ngay lúc đó, cánh cửa được đẩy uỳnh vào tường như kiểu sắp rụng rời. Một đội cảnh sát khác bước vào, dẫn đầu là một lão già có vẻ chức vụ khá to.

_Bắt tất cả lại. Ông ta ra lệnh chỉ về phía hai tên cảnh sát.

Tôi trố mắt không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Sao cứ đảo lộn đông vui đến vậy.

_Các cậu bị bắt vì lợi dụng chức vụ xử dụng nhục hình và bức cung công dân bất hợp pháp. Các cậu sẽ bị tạm giam trước khi chờ xử lý.
Hai tên cảnh sát nhanh chóng bị áp chế của warwich. Tên đánh tôi giãy nảy lên vì bị khống chế.

_Chúng tôi không có làm. Xin sếp xem xét lại cho.

Nghe đến đây đến lão thiếu tá cũng phải điên tiết lên đứng dạy. " Chát " lại một cái bạt tai của lão thiếu tá dành cho cấp dưới của mình.

_Đến nước này rồi vẫn còn cãi hả? Mày có biết vừa làm chuyện tày đình gì không? Xin người ta đi thì may ra gia đình mày còn được yên ổn. Trời ơi

_Không nói nhiều dẫn họ đi.

Hai tên kia được dẫn đi đâu đó. Mẹ thằng Khánh thấy vậy quỳ xuống nắm tay tôi.

_Cậu ơi cậu, tại tôi có mắt như mù không dạy được con gây thù với cậu. Cậu làm ơn làm Phước tha cho mẹ con tôi một con đường sống.

_Cút đi. Loại như bà đợi nhận hậu quả mà bà gây ra đi. Chú Dũng chợt trừng mắt lên tức tối.

_Tôi không nói nhiều đâu. Nếu hôm nay không phải là tôi mà là người khác, bà sẽ gây ra chuyện gì với họ? Loại người như hai mẹ con bà đáng nhẽ không được sống trên cõi đời này. Tôi bình thản lấy sức lực cuối cùng của cơ thể dặn ra những lời vàng ngọc.

_Xin cậu, tôi van xin cậu.

Lần này cả hai mẹ con thằng Khánh sợ đến nỗi run cầm cập, quỳ lạy trước mặt tôi. Chắc giờ họ mới cảm nhận được cái cảm giác của những người họ hại từng gánh chịu.

_Chúng ta sẽ gặp nhau vào một ngày gần nhất. Chú Dũng, đưa hai bọn cháu về.

Tôi tựa vào chú Dũng đứng dạy, cố gắng hết sức ra vẻ để lướt đi. Dính quá nhiều đòn đến giờ lên thân thể tôi giã rời, chú Dũng phải rìu tôi mới có thể bước tiếp được. Thằng Duy vội vã đi theo sau tôi, nó ăn đòn ít hơn lên vẫn đi được. Mẹ con thằng Khánh thì khóc lóc đằng sau, thảm cảnh này là hậu quả của mẹ con nó gây ra.

Bước ra xe like a big boss, hai thằng cảnh sát nào đó phải ra dìu tôi tới tận xe của chú Dũng. Lão thiếu tá cứ đi đằng sau túc trực như thái giám bên cạnh hoàng thượng vậy. Lão biết rằng sau vụ này, có thể lão cũng khó mà giữ nổi cái ghế đang lung lay này.

_Cháu tính xử lý đám bọn họ thế nào? Chú Dũng hỏi tôi khi đang ngồi trên xe.

_Đợi cháu bình phục hẳn sẽ đi tính sổ từng người một. Tôi nói.

_Cứ làm gì cháu muốn. Đó là lệnh của ông bà chủ.

_Sao bố mẹ cháu biết nhanh vậy chú? Cả chú nữa? Tôi nghi vấn hỏi

_Cháu quên cô HT là bạn mẹ cháu hả? Chỉ có điều bố mẹ cháu muốn cháu va vấp cho biết mùi, để có thể trưởng thành hơn.

Đúng là bố mẹ tôi luôn muốn tốt nhất cho tôi, nếu không có chuyện này xảy ra tôi chưa hình dung rõ được cái gọi là quyền lực. Trừng trị hoặc là bị trừng trị, cái vòng tuần hoàn liên hồi ấy sẽ không dừng lại nếu mình không biết rõ được công tắc nó ở đâu. Lần này, công tắc chính là Tôi, Khi tôi là Đại Thiếu Gia.
***
Vài ngày sao tôi phải trực tiếp nghỉ ngơi để tĩnh dưỡng long thể tại nhà. Cũng có vài thằng bạn đến thăm được một lúc thì toàn bị tôi đuổi về, lý do tiêu tốn thực phẩm dự trữ quá mức cho phép.

Tối hôm đó, thẳng Duy không mời mà mò đến. Thấy tôi đang nằm nghịch điện thoại, nó tự dưng đỏ mặt gầm gừ lao thẳng định tấn công tôi.

_Thằng chó, mua trả tao cái điện thoại. Nó định lao vào thì tôi dơ cái chân ra đạp vào ngực nó một lực đủ nhẹ để nó bắn lại đằng sau.

_Đi mà đòi thằng đập ý. Tôi bình thản đáp.

_Thế mày không lôi ra thì nó lấy gì mà đập? Nó gân cổ lên cãi.

_Ừ. Mà thôi, mai tao xin mẹ mày tiền mua cho. Haha. Mà người nhà mày biết chuyện chưa? Tôi hỏi nó.

_Bố mẹ tao đầu tiên biết chuyện thì tức giận định tính sổ với đám kia. Nhưng khi tao bảo có mày lo liệu hết rồi thì ông bà cười mãn nguyện. Thằng Duy trả lời tôi.

Ừ thì ngày xưa cũng ân oán sập mất mối làm ăn của nhà nó, bây giờ chắc nhắc đến tôi bố mẹ nó trả muốn gây lại mối lương duyên của hai thằng. Đang mải suy nghĩ vẩn vơ về chuyện cũ thì giật mình vì nó lên tiếng.

_Ê, mẹ con nhà thằng Khánh mày định giải quyết sao ? Nó hỏi.

_Luật cũ thôi. Có thù ắt phải trả giá, nhưng đợi tôi khỏe đã. Bây giờ người vẫn oải quá. Tôi vươn vai một cái thấy trong người vẫn đau tê tái.

Vài ngày sau tôi được nhận nhiều lời hỏi thăm từ bạn bè, các anh chị trong quán cafe với thêm ông lùn hứa cứ an tâm tĩnh dưỡng đi. Anh vẫn trừ lương mày đều đều hàng ngày -_-

Đặc biệt nhất đó là một người tôi không ngờ đến, một cuộc thăm bệnh bất ngờ.

* Cốc Cốc •

_Minh ơi..

_Ai vậy???
Ngáp lên ngáp xuống bước chân ra cửa để xem ai. Tối qua vác cái xác tàn tạ đi theo chúng nó chơi game đến 3h sáng mới mò về, được hôm chủ nhật mới ngủ được một chút đã có người đến phá.

_Ơ, Hạnh. Tôi giật mình cứ tưởng mấy thằng bạn đến phá giấc ngủ nữa của tôi cơ.

_Hứ, gọi mãi không mở cửa. Đàn ông gì lề mề.

Trước mắt tôi vẫn là một cô gái xinh đẹp như mọi ngày. Hôm nay Hạnh búi tóc cao để tránh cái nóng của Sài Gòn, tôn lên nước da trắng ngần quanh vùng cổ. Nhìn chỉ muốn...Nhưng tôi vẫn chỉ kết mỗi đôi môi đỏ chót không bao giờ cần thoa son của con bé.

_Sao hôm nay rồng đến nhà tôm thế này? Tôi mắt vẫn lờ đờ trong trạng thái buồn ngủ.

_Đến thăm ông chứ sao nữa. Sau hôm cả trường ầm ĩ lên vì hai người bị công an dẫn đi, rồi vào hôm không thấy đi học lên.. Hạnh định nói gì nhưng lại ngừng lại.

_Thì xem này. Bị đánh bầm dập, nằm nhà tĩnh dưỡng vài hôm thôi mà. Tôi tỉnh bơ

_Thế mà hôm qua vẫn đi chơi game đến tận sáng. Hứ

Tôi nhận được một cái nguýt dài từ Hạnh, quái nhể, chắc lại có thằng nào đó chim lợn cho Hạnh.

_Thì mấy hôm nằm mãi ở nhà cũng phải giải trí tí chứ. Hì

Tôi cố chống chế, nhưng vẫn không qua nổi mắt con bé. Thật sự Hạnh vẫn là một ẩn số chưa giải mã được trong lòng tôi. Phải tự nhận tôi có chút thích Hạnh, nhưng đó chỉ là cái say nắng tạm thời với một cô gái xinh đẹp. Chứ tôi chưa có chút tình cảm nam nữ nào đối với Hạnh.

_Thế bây giờ đỡ hơn chưa? Mà ăn gì chưa còn uống thuốc? Hạnh hỏi liên tiếp làm tôi choáng.

_Sao tự dưng quan tâm người ta thế ? Tôi nháy máy một bên liên tiếp chêu con bé.

_Ừ thì... Thì bạn bè quan tâm nhau một tí không được sao? Hạnh gân cổ lên trông đáng yêu vãi chưởng :#

_Hì, thì đang định đi ra ngoài kiếm cái gì ăn đây thì gặp Hạnh. Tôi gãi đầu

_Thôi, tôi mua sẵn rồi. Hạnh chỉ vào cái bọc đang được treo trên xe cô nàng. Nãy tôi cũng thấy nhưng không tò mò xem là gì.

_Cái gì đấy?

_Cháo dành cho thương binh liệt sĩ!!!

_Sặc, lại cháo. Tôi tiu nghỉu, mấy hôm nay ngày nào chú Dũng cũng mang cháo đến cho tôi ăn mà phát chán.

_Không ăn thì thôi tôi mang về ! Hạnh định quay bước đi thì bị tôi kéo tay lại. Tôi nhanh chóng chạy lên trước cướp lấy cái bọc.

_Tưởng không ăn chứ? Hứ

_Hàng free ngu gì không ăn :3

Mặc kệ Hạnh, tôi lấy cái bát to ra đổ hết phần cháo ra bát. Ui choa, cháo sườn. Thế mà từ nãy cứ tưởng cháo lưỡi -_- Ngồi ăn một mạch căng bụng rồi nói chuyện linh tinh với Hạnh. Hạnh ngồi thêm một lúc thì kêu về trước, tôi chào Hạnh rồi vào nhà lấy thuốc ra uống. Uống xuống ngấm thuốc quay cổ chó ra khò khò lúc nào không biết.

Ngày hôm sau, tôi quyết định đi học. Dù người chưa khỏe hẳn nhưng nằm nhà mấy ngày tôi cũng chán lắm rồi, chắc phải đi thăm lũ bạn với thầy cô cho đỡ nhớ.

Lấy con cup vi vu trên đường tới trường, mấy hôm không đi xe sao hôm nay cảm giác thân thương đến thế. Đến trường thì mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi, chắc chúng nó hiếu kì sao công an chưa xích cổ tôi tù mọt gông đây mà. Xin lỗi nhé, FBI còn chưa tóm được anh :#

Bước vào lớp với cảm giác thân thương như Big Boss, cả lũ giặc đang đùa nghịch thấy tôi thì hét ầm lên.

" Anh Minh chưa chết kìa chúng mày ơi "

" Thằng chó làm mấy hôm tôi đều đánh đề, thảo nào đéo nổ là phải "

Dù hơi tức tức nhưng mà đúng là chỉ có lũ bạn thân là không bao giờ nói ngon ngọt được một câu trong cả cuộc đời.

_Đm, tao mà chết thì ai làm Hot Boy cái trường này. Há há
Tôi cười lớn khoái chí. Mặc kệ mấy cái mặt đang đần thối định chạy lại giao thông tôi. Rồi cũng kể qua loa cho bọn nó chuyện trong đồn, tất nhiên là tôi sẽ kể gia đình thằng Duy ra mặt chứ không phải tôi, tiện cả đôi đường mà.

_Duy, tan học đi với tao nhé. Tôi vỗ vai thằng Duy khi nó đang đứng thơ thẩn vào giờ ra chơi.

_Đi giải quyết nốt hả?

_Thế mày nghĩ còn đi đâu. Tôi đáp

Tính cách tôi là thế, nếu không có thù oán thì thôi. Nếu có phải thật sòng phẳng, có vay có trả, có ân có oán..
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 90:



Tan học, bọn thằng Nam cứ dặn dò hai thằng kêu cẩn thận kẻo thằng Kiên với thằng Khánh trả thù thì khốn. Nhưng bây giờ có cho kẹo chúng nó cũng trả dám.
Hai thằng hai xe, dong thẳng đến nhà thằng Khánh. Đến nơi có một xe cảnh sát đã đậu sẵn đợi tôi.

_Chúng ta vào được chưa ? Vẫn là ông cảnh sát hôm trước cứu tôi ngoài đồn công an.

_Đi thôi.

Đỗ xe ngoài cổng cạnh chiếc xe của lão già cảnh sát. Tôi với thằng Duy đi vào trong nhà cùng với Ông già và 3 người cảnh sát nữa. Mở toang cửa nhà, đúng như dự tính ban đầu, mẹ con thằng Khánh đang ngồi ở ghế tại phòng khách run bần bật lên vì sợ.

_Nhớ tôi chứ.

Tôi nói rồi ngồi xuống ghế phía đối diện mẹ con nó. Mẹ nó bắt đầu không kiềm chế được cảm xúc, nước mắt nước mũi trực trào ra.

_Tôi xin cậu, cậu làm ơn tha cho mẹ con tôi lần này. Tôi van cậu.

Mẹ thằng Khánh dập đầu lia lịa vào cái bàn bằng kính giữa căn phòng khách. Với hình ảnh đó, nhiều người lạ sẽ xem người phụ nữ này thật khổ sở, hay đại loại như vậy. Còn tôi, tôi có riêng lập trường của mình. Không một ai có thể vi phạm hay làm trái các quy tắc mà tôi đã từng đặt ra. Mà không liên quan nhưng đang viết trong tình trạng say rượu, xin cảm ơn bà con vẫn tiếp tục theo dõi.

_Bà nghĩ gì? Tôi đã nói rồi, bà sẽ phải nhận những gì hai mẹ con bà từng gây ra cho tôi và những người khác.

Tôi nắm chặt nắm đấm giã một cái hết lực xuống bàn kính, mà tôi dùng phía phần mềm của bàn tay chứ không phải phần xương đâu nhé, đéo ngu :3

_Bà chuẩn bị vào tù bóc lịch đi là vừa. Tôi tức giận quát lớn.

_Bà phó chủ tịch, chúng tôi đã điều tra một thời gian. Bà bị nghi ngờ có tham gia vào một vụ tham nhũng, ăn hối lộ. Thêm nữa bà lợi dụng chức vụ, quyền lực vào việc xấu. Chúng tôi sẽ tạm giam bà chờ điều tra, nhà cửa và tài sản của bà sẽ bị phong toả để đợi điều trần.

Ông già đi cùng tôi nói liền một mạch như kiểu học thuộc trước đó rồi. Nghe đến đây mẹ thằng Khánh thất thần, xoã lỏng người ngồi phệt xuống đất.

_Minh ơi, tôi biết lỗi rồi. Ngàn lời xin lỗi ông, tha cho tôi một lần này.

Thằng Khánh chạy đến cầm tay tôi, đm ghét nhất mấy thể loại bê đê nắm tay nắm chân nhau, anh chim ngắn nhưng không gay. Đạp một phát hết lực khiến cu cậu lăn ra đất mấy vòng. Tôi chạy tiến lại nắm cổ áo xách nó dạy.

_Hôm nay tao trả cho mày cả vốn lẫn lãi.

Dứt lời tôi đấm một cái hết lực vào phía má trái của nó, " Bốp " " Rắc " thằng Khánh ngã văng ra đất, mồm bắt đầu ứa máu. Theo tiếng kêu hồi nãy, tôi đoán răng nó không còn nguyên vẹn nữa rồi. Lần này mẹ thằng Khánh chỉ biết ôm miệng khóc nhìn thằng con trai bị hành hạ. Đó chính là hậu quả cho việc quá cưng chiều con của mụ ta.

_Sau này hãy nhớ đến bài học này.

Dứt câu, tôi bắn một đá vòng 360 bật cằm thằng Khánh. Lúc này máu me quanh miệng, mấy lão công an nhìn chỉ giám lắc đầu. Cuối cùng mẹ thằng Khánh được dẫn ra xe, bỏ lại thằng Khánh nằm vất vưởng trên sàn nhà máu me be bét.

Tôi cả thẳng Duy cũng tạm hài lòng về cách xử lý của tôi lên quyết định đi về và chấm dứt chuyện này tại đây. Về sau này tôi có nghe qua mẹ thằng Khánh bị phạt 3 năm tù và tịch thu hết tài sản nhà cửa. May cho nó không có dính níu gì lên đã thoát nạn.

Cuộc sống của tôi lại về mạch bình thường, đi học hành rồi tối đến cắm mặt vào công việc. Có khác chỉ là dạo này tôi khá nổi tiếng ở trường, bọn con trai thì hay chêu đùa tôi sắp thành ngôi sao. Chỉ có Hạnh là ghét ra mặt, thỉnh thoảng con bé đi cùng tôi ở sân trường, rồi có mấy đứa đi qua chào hỏi hoặc có khi là xin số tôi. Hạnh cau có thấy ghét, tôi cũng chỉ cười khổ lắc đầu với mấy đứa kia.

Buồn cười mỗi một lần như này các thím ạ. Tôi cả Hạnh vừa tan học, hai đứa đang đi lấy xe vì dạo này tôi bị bắt làm osin kiêm xe ôm không công, thỉnh thoảng được qua nhà Hạnh ăn ké bữa cơm ^^ đang đi thì có một đứa cá xấu nào đó quẫy đuôi lao thẳng về phía tôi.

_Minh 11E. Cho mình làm quen được không? Con bé chạy từ phía sau lại nắm tay tôi. Mắt chớp chớp mồm đớp đớp.

Tôi lúc đó mồm chữ O, vì độ xấu của con này phải ngang bằng thị nở ngày xưa. Mặt đen, da thì nồi lõm vì những vết thâm của trứng cá. Đã thế còn móm (

Tôi nhìn sang cầu cứu Hạnh, mọi lần những đứa xinh đẹp tôi đều đồng ý. Nhưng sẽ bị Hạnh đứng ra vùi dập ngay lập tức. Lần này tôi muốn vùi dập, thì Hạnh lại T_T

_Minh ở lại nói chuyện với bạn ý nhé ! Để tớ ra lấy xe trước. Hì

Hạnh nở một nụ cười rực rỡ rồi nháy mắt ra hiệu cho tôi. Tôi mặt nhăn như đít khỉ quay lưng định đi theo Hạnh thì.

_Ơ, Minh. Chúng mình chưa nói chuyện gì với nhau mà. Con bé cá xấu kia tóm áo tôi lại. Nhục.

_À ừ, thôi tôi có việc bận. Mai mình nói chuyện sau nha !

Nói xong tôi ba chân bốn cẳng chạy tót theo sau Hạnh bỏ mặc con cá xấu kia đang mặt rầu rĩ đứng sau nhìn theo.

_Hahahahahaha. Hạnh cười lớn trên đường về khi ngồi sau xe tôi.

_Cười cái con khỉ ý. Không giúp người ta thì thôi. Tôi cáu bẩn

_Vì thấy hai người xứng đôi lên tôi muốn tác hợp. Haha

Hạnh vẫn tiếp tục chêu tôi, tôi trả thèm quan tâm vít ga chạy đều đều về đường tới nhà Hạnh. Tới nơi, Hạnh vừa bước xuống xe thì tôi vặn ga phóng vọt đi mất. Hạnh ở đằng sau cứ cười sằng sặc một lúc rồi cũng đi vào nhà.

Chiều đó, đi chơi game với lũ bạn tôi một lúc thì tôi cũng mò ra quán cafe làm ca chiều. Làm được một lúc thì Hạnh, Linh , Hân với thằng Kiên đi vào. À mà thằng Kiên sau vụ thằng Khánh thì cũng tới xin lỗi tôi, tôi cũng sẵn lòng bỏ qua vì bớt thù được cũng tốt, rồi cậu bé tán Hân mãi cuối cùng cũng được Hân đồng ý. Còn thằng Khánh thì theo bố đi đâu đó mà đến giờ tôi cũng trả rõ.

_Mọi người uống gì? Tôi cầm menu ra vì đây là bốn vị khách quen của tôi.

_Cho tớ một trà sữa. Linh nói

_Hai nước cam nhé Minh đẹp trai. Hân thì gọi đồ luôn cho thằng Kiên luôn

_Cho tui một ly nước " Sấu " ép. Haha

Con bé Hạnh tiếp tục nhấn mạnh chữ " Xấu " thật to để chêu tôi vụ lúc trưa. Tôi tức quá beo má con bé một cái cho nó la oai oái rồi vào lấy đồ.

Tôi biết Hạnh dạo gần đây bớt lạnh lùng hơn hẳn. Nghe Hân nói, bạn trai cũ của Hạnh chỉ là một cái mác che chắn cho Hạnh trước mặt bố mẹ, và giờ là đến tôi đóng giả bạn trai Hạnh trước mặt họ. Hân nói hồi trước Hạnh ít giao tiếp với người lạ lắm, chỉ có Hân và Linh là nói chuyện được với Hạnh. Nhưng không hiểu sao từ lúc Hạnh quen tôi, bây giờ lại trở lên vô tư hồn nhiên như vậy.

_Nước của cá xấu chúa đây. Tôi nói rồi đặt một ly capuchino xuống trước mặt Hạnh. Hạnh từng nói thích đồ ngọt lên tôi hay làm capuchino cho con bé.

_Hì. Cảm ơn Minh đẹp zai.

Hạnh cũng đưa tay lên vuốt tóc tôi như thật, lũ bên cạnh thì bịt mồm cười bọn tôi. Tôi cũng bỏ làm mà ngồi xuống nói chuyện vui vẻ, những giờ phút yên bình trước một cơn sóng lớn. Cuộc đời tôi chưa bao giờ là ổn.

Chim cánh cụt .
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 91:



Khoảng thời gian gần Noel cũng là lúc tất cả bọn tôi đã bỏ qua hết phần ký ức về vụ việc thằng Khánh. Tôi thì sống nhẹ nhàng với Hạnh và những đứa bạn quỷ bên cạnh, thỉnh thoảng buổi chiều tối đi ra quán cafe làm. Nhiều hôm trốn việc đưa Hạnh đi chơi cả tối làm ông lùn mắng té tát vì thiếu nhân viên.

_Tao thấy dạo này mày thân thiết với Hạnh quá nhỉ? Thằng Duy ném cho tôi chai sting khi tôi đang đứng ngoài hành lang ngắm sân trường.
_Thì bạn trên mức bình thường chút thôi mà. Tao thấy bình thường mà.
_Tao nói thế cho mày biết thôi. Chứ chắc gì Hạnh đã coi mày là bạn?
_Ý mày là sao? Tôi nheo mắt hỏi thằng Duy, có vẻ dạo gần đây tôi quá mẫn cảm với những câu nói xung quanh.
_Thì ý tao là con Hạnh thích mày đó! Thằng Duy trả lời tôi:
_Chắc không đâu. Hạnh xinh đẹp, lại đáng yêu. Hạnh chỉ coi tao là bạn thôi.
_Tao nhắc mày hãy tạo một khoảng cách với Hạnh ra. Mày quên được My để tới với Hạnh không? Hay chỉ làm Hạnh đau khổ. Thằng Duy nói.
Nó nói đúng, đánh thẳng vào cái tâm lý lâu nay tôi ấp ủ trong lòng. Có thể Hạnh đang làm tôi xoá lấp đi hình ảnh của My. Cúi đầu suy nghĩ, thằng Duy đã làm tôi thức tỉnh, người tôi yêu là My, người tôi nợ là My. Nhưng với một cô gái xinh đẹp luôn cạnh bên như Hạnh thì lâu ngày trái tim tôi sẽ rung động mất thôi.

_Mày suy nghĩ kỹ đi. Vì mày mà My suýt mất mạng đó.

Lời nói thằng Duy đâm thẳng vào tim tôi, những kỷ niệm cũ lại chợt ùa về. Những ngày tháng My bên cạnh tôi, giống hệt những gì Hạnh đang làm cho tôi lúc này.

Núp vào một góc sau góc cầu thang, tôi bấm điện cho bố. Lâu rồi tôi cũng chưa nói chuyện gì với bố.

_Alo bố à? Tôi nói khi đầu dây bên kia đã bắt máy.

_Minh, gọi bố có chuyện gì? Bố có vẻ vui, tôi cảm nhận được điều đó.

_Con gọi hỏi thăm bố mẹ thôi. Hề

_Hỏi thăm bố mẹ hay hỏi thăm cái My, bố lạ gì nữa! Hâhha

_Hì, mà dạo này My sao rồi bố. Tôi hỏi

_My đã khỏe lại bình thường rồi. My đang tiếp tục theo học lớp 11 bên này. Mà nghe bố nói này, con hay quên My đi. Bố tôi giọng có vẻ trầm hơn lúc nãy.

_Sao bố lại nói vậy? Mà bao giờ My về Việt Nam ? Tôi hỏi bố.

_Sớm muộn gì con cũng sẽ biết thôi. Bố cúp máy đây.. tút...tút

Cúp máy với bố, tôi đi về lớp. Cả lớp vẫn đùa nghịch như thường, thằng nào cũng tươi hơn hớn có mỗi cái mặt tôi như cứt ngâm thôi.
Về tôi vẫn đèo Hạnh về như mọi ngày. Ngày trước hay bị chêu lắm, rồi dần dần tự mọi người gán gép thành một cặp. Suốt ngày đùa chí choé nhau thấy phát mệt.
_Sao Nhật Minh hôm nay có vẻ buồn vậy, cười lên cho mặt đáng yêu chứ. Hạnh luồn tay lên phía trước beo hai cái má của tôi xong lắc lắc.
_Tay ra.

Lúc đó tự dưng tôi nóng trong người, đang lái xe còn bị chọc. Tôi hẩy mạnh tay của Hạnh ra rồi đồng thời gắt lên.
Hạnh giật mình cũng bỏ tay ra, rồi từ lúc đó không thấy Hạnh có hành động gì nữa. Tôi ngoái cổ lại xem thì thấy có vẻ Hạnh dỗi thật rồi thì phải, mặt cúi cúi xuống nhưng tay vẫn đang túm hai eo áo của tôi.

_Này, Xin lỗi, Minh hơi nóng. Tôi động đậy người để Hạnh có thể cảm nhận được.

Nhưng Hạnh vẫn cúi lỳ cái mặt ra để hở mỗi đôi môi đỏ chìa ra ngoài. Sẵn bực trong người tôi cũng làm lơ mà hoàn thành nốt chặng đường. Tới nhà Hạnh nhảy xuống xe chạy tọt vào trong nhà, tôi cũng mặc kệ chạy xe về nhà luôn.

Mấy hôm sau là một cuộc chiến tranh lạnh giữa tôi và Hạnh. Nói đúng hơn là tôi tránh hẳn mặt Hạnh ở trường, còn quán cũng không thấy Hạnh đến tìm. Hân và Linh thỉnh thoảng vẫn ra quán ngồi, hai cô nàng hình như cảm giác được chuyện tôi với Hạnh lên gọi tôi ra hỏi.

_Minh và Hạnh có chuyện gì sao? Mình rủ Hạnh ra đây mà cô ấy nhất quyết từ chối. Hân nói xong hút một hơi dài hết nửa cốc nước cam.

_Không có gì đâu, đang giận dỗi vu vơ ấy mà. Tôi tặc lưỡi

_Hạnh là một cô gái tốt, hãy cố mà giữ cô ấy bên cạnh. Hân góp ý

Tôi phải làm sao đây?

2 tuần tôi với Hạnh không có bất cứ liên lạc nào. Tôi vẫn đi học và đi làm như mọi ngày, chỉ khác giờ không có một cô gái xinh đẹp đi bên cạnh dưới sân trường. Không có cô gái ngồi đằng sau nghịch tóc tôi rồi cãi nhau chí choé với tôi đằng sau xe. Không còn ai dong ruổi khắp các tuyến phố để ăn vặt mỗi ngày trốn làm.

Một chiều mưa Sài Gòn, tôi cuộn chiếc chăn quanh người để tránh cái lạnh từ điều hoà phả xuống. Lại một chiều mưa không ngớt, lười nhác, tôi nhấc điện thoại gọi cho anh lùn nghỉ đến trốn cơn mưa.

_Anh ơi. Giọng tôi ồm ồm uể oải để giả ốm

_Gì mày, nói nhanh tao đang thanh toán tiền cho khách. Ông giục

_Chiều cho em nghỉ một bữa. Em dính mưa sốt cao quá. Tôi hẵng giọng ho sù sụ.

_Thôi được rồi. Vừa đi học vừa đi làm khổ thân mày, để tí tao kêu mấy đứa ca sáng thay mày. Ông lùn nói qua điện thoại

Thế là thoát được một bữa, tôi cuộn tròn trong trăn định bụng làm một giấc đến tối. Tôi cũng ngủ một giấc đến 8h tối luôn.

Thức dạy thấy mưa càng to hơn chứ không ngớt đi so với lúc chiều. Tôi bật dạy rửa qua cái mặt cho tỉnh ngủ, rồi ra bếp pha cho mình một ly cafe học lỏm được từ ngoài quán. Tôi là một đứa biết hút thuốc và không nghiện thuốc, thế nhưng mỗi lúc có một ly cafe ngon hay một tâm trạng tồi tệ thì điếu thuốc lại là một đứa bạn thân.

Rút một điếu thuốc cho lên miệng, tôi làm một hơi kéo sâu vào trong phổi. Thời tiết này ngồi uống cafe ngắm mưa thì quá lãng tử luôn rồi.

Hút hết gần điếu thuốc thì tôi nghe thấy tiếng gõ cửa. Tiếng gõ cho thấy rất gấp gáp, càng lúc càng mạnh hơn. Tôi dụi điếu thuốc chạy tiến lại mở cửa.

_Làm sao thế này?? Tôi sững sờ.
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 92:



Trước mắt tôi là khuôn mặt tôi nhung nhớ mấy ngày nay. Hạnh đang đứng trước mắt tôi với thể trạng mọi thứ trên người đang ướt sũng vì nước mưa. Nhìn thấy tôi Hạnh đột nhiên oà khóc, một thiên thần đang đứng trong mưa khóc một cách ngon lạnh. Rồi Hạnh lao vào ôm chầm lấy tôi.

_Huhu, huhu

_Cậu làm sao vậy? Tôi cố gỡ Hạnh ra nhưng cô ấy vẫn ôm ghì chặt lấy tôi.

_Tại sao, tại sao anh vẫn cứ tránh mặt em. Tại sao anh ốm như thế mà không nói với em lời nào? Em ghét anh lắm. Huhu

Hạnh dơ tay đấm bùm bụp vào ngực tôi, nhưng không có tí lực nào cả. Mà khoan đã, tôi có ốm đâu? Ai nói với Hạnh nhỉ? À, chắc chỉ có ông lùn thôi.

_Minh vẫn bình thường mà. Hạnh làm sao thế? Tôi đỡ con bé vào trong nhà không đứng đây cảm lạnh mất.

Con bé hốt hoảng sợ tôi nói dối lên cho tay sờ chán tôi, rồi cầm tay xem có nóng không.

_Thế sao anh lùn nói Minh bệnh nặng lắm, mình cứ tưởng. Hạnh biết bị hớ lên cắn môi đăm chiêu nhìn tôi.

_Haha, Hạnh bị ông lừa rồi. Minh nãy lười lên gọi ông kêu ốm xin nghỉ một bữa ấy mà.

_Híc, thế mà làm Hạnh cứ tưởng Minh làm sao. Thấy ông kêu Minh ốm nặng lắm, Hạnh lo quá chạy tới đây luôn. Huhu

_Ngốc, Minh không làm sao cả. Tôi xoa đi những giọt nước mắt rơi trên má Hạnh. Giờ khuôn mặt tôi nhớ nhung đang đứng trước mắt tôi.

Tôi biết rằng Hạnh thật sự dành tình cảm sâu nặng cho tôi, vậy lên Hạnh mới vượt mưa bão để thăm cái ốm ảo của tôi như vậy.

_Sao Hạnh phải khổ như vậy chứ. Tôi nghiêm nghị nhìn thẳng vào mắt con bé.

_Minh có tin không? Về tình yêu sét đánh, Hạnh không biết nó ra sao. Nhưng ngay lần đầu gặp Minh ở quán, Hạnh đã có tình cảm với Minh. Rồi nó cứ lớn dần lên theo thời gian, và không biết từ lúc nào. Hạnh có thể nói Hạnh đã yêu Minh.

Hạnh nói xong tôi thất thần mở to mắt nhìn Hạnh. Không ngờ một cô gái lạnh lùng, sống nội tâm như Hạnh lại nói ra những lời đáy lòng dành cho tôi như vậy cả.

_Hạnh đừng thích Minh. Minh sẽ không thể mang đến cho Hạnh niềm vui được. Minh đã có một người trong lòng, Minh nợ người đó rất nhiều. Xin lỗi Hạnh nhé.

_Không, Hạnh không muốn nghe. Minh nói dối, Minh đừng nói nữa.

Bất chợt thái độ của Hạnh thay đổi, cô ấy ôm đầu rồi quay lưng chạy thẳng ra ngoài trời đang mưa bão. Tôi đứng đờ người ra, tôi biết tôi đã làm tổn thương Hạnh, tôi chạy vụt đi theo bóng hình đang mờ dần sau làn mưa.

_Hạnh. Nghe Minh nói đã, đừng có như vậy được không? Tôi kéo Hạnh lại rồi hét lên trong màn mưa.

_Bỏ ra, đừng có thương hại tôi. Tránh xa tôi ra.

Hạnh cáu gắt phản ứng mạnh mẽ như chưa bao giờ tôi từng thấy. Hạnh dựt tay tôi rồi chạy biến mất trong màn mưa. Tôi hụt hẫng quỳ xuống đất nhìn theo bóng Hạnh. Lại thêm một người con gái nữa vì tôi mà tổn thương, đối với tôi mà nói là một tổn thất nặng nề về mặt tâm hồn. Tôi cứ quỳ như thế, trên má tôi lúc này không biết mưa hay nước mắt đang chảy. Chỉ cảm nhận được chút vị mặn chua chát trên làn môi. Xin lỗi nhé !!

Tôi lằng lặng quay về nhà khi mưa đã ngớt. Chốt cửa lại tôi ngã bệt ra sàn vì kiệt sức, đầu óc tôi bắt đầu hoa lên những hình ảnh của Hạnh và My quay quanh, tôi rơi vào trạng thái mơ hồ rồi ngất đi lúc nào không biết.

Tỉnh dạy thấy người đang nằm dưới sàn nhà lạnh buốt, tôi cố vươn người ngồi dạy nhưng không thành. Toàn thân tôi mất sức, tứ chi còn khó mà cử động. Người tôi nóng bừng bừng trong khi xung quanh đang lạnh ngắt, tôi nghĩ đã sốt. Đứng dạy tôi cố đi về phía cái giường ở cuối phòng, quần áo tôi hình như đã hết ẩm ướt. Tôi thả mình xuống giường một cách yếu đuối, rồi tôi lại chìm vào trong cơn mê.

_Dạy, mày sốt cao quá. Để tao đưa mày đến bệnh viện.

Tôi mở mắt sau khi bị thằng Duy vỗ liên tiếp nhiều phát vào mặt.

_Ưm ưm. Tao..không..sao. Tôi cố hắt ra những lời nói khó nhọc.

_Còn nói không sao à? Mặt mũi mày tái mét rồi. Để tao gọi taxi đưa mày đi viện.

Nói dứt lời nó choàng tay tôi qua cổ nó rồi nhấc tôi lên một cách nhẹ nhàng, có thể kiệt sức làm cơ thể tôi mềm mại và nhẹ đi thì phải. Và rồi nó đưa tôi đến bệnh viện, tôi chỉ loáng thoáng thấy có bóng vài người đứng cạnh tôi, toàn màu trắng. Tôi lại chìm vào mộng mị một lần nữa.

Lần thứ hai thức dạy có thể cơ thể tôi đã đỡ hiện một chút, tôi đang nằm trong một phòng đơn vì xung quanh có mỗi giường của tôi. Tay tôi thì đang được chuyền một chai dung dịch gì đó. Cổ họng tôi khô khan, như một sa mạc thiếu nước.

_Nước...nước. Tôi thều thào

Thằng Duy đang chơi game chơi điện thoại thì giật mình nhìn sang, biết tôi đã tỉnh nó vơ vội chiếc bình rót cho tôi một ly đầy.

_Tao vào đây được bao lâu rồi? Đưa chiếc cốc không cho nó, tay tôi hình như có cảm giác và lực hơn trước.

_Tao đưa mày vào từ hôm qua. Mày mê man được một ngày rồi. Sốt gần 40 độ mà mồm chỉ có Hạnh, Hạnh Hạnh. Bố thằng bệnh.

_Ừ. Tôi tự dưng nghĩ đến Hạnh lại cảm thấy hụt hẫng, không biết con bé có bị làm sao không nữa.

_Duy, làm thủ tục cho tao xuất viện.

_Há, mày điên à? Mày còn yếu lắm, nghỉ ngơi thêm đi. Thằng Duy can ngăn tôi.

Ý trí lúc đó của tôi giường như mất kiểm soát. Tôi tự dưng ngồi bật dạy rút phăng cái sợi dây đang cắm ở tay ra, nghĩ lại vẫn còn sợ.

_Đưa tao đến nhà Hạnh. Tôi nói như ra lệnh cho thằng Duy,

_Haizz, tao đã khuyên nhủ mày mà mày đâu có nghe, ngồi đó đợi tao xin xuất viện. Thằng Duy nói rồi bỏ ra ngoài.

Tôi ngồi trong phòng có máy lạnh mà trong lòng như lửa đốt. Tôi sợ Hạnh có xảy ra chuyện gì thì cả đời này tôi không thể tha thứ được cho bản thân. Một người là đã quá đủ để tôi tự dằn vặt bản thân mình.

Hai thằng vẫy một chiếc taxi dưới cổng bệnh viện, sau hơn 20 phút ngồi trên xe thì cánh cổng nhà Hạnh hiện ra trước mắt tôi. Tôi và thằng Duy trả tiền xe rồi bước xuống xe, thời tiết dù đã mưa mất mấy ngày nhưng hôm nay mây đen vẫn kéo đầy trời. Một khoảng trời tăm tối.

Mỗi ngày tôi ít nhất đều đứng trước cổng nhà Hạnh một lần, ít nhất là như vậy. Nhưng với hôm nay, đứng trước cửa nhà Hạnh mà tôi cảm thấy run, trong lòng thực sự khó chịu.

_Khoá ngoài rồi, bây giờ làm sao đây? Thằng Duy hỏi tôi.

_Đưa tao về nhà.

Thất vọng tràn chề, tôi và thằng Duy quay lưng đảo bước kiếm một chiếc xe để quay về nhà tôi.

_Có thuốc lá không? Cho tao xin 1 điếu. Tôi quay qua hỏi thằng Duy.

Nó không thắc mắc gì rút ra trong túi một bao 555 đưa tôi. Mỗi thằng châm một điếu sát vai đi trên đường. Những lúc gặp phiền lão hay áp lực công việc tôi lại hút thuốc, còn thất tình hay buồn phiền thì rượu bia là giải pháp tốt nhất dành cho tôi.

_Mày lên chấm dứt đi. Tao khuyên mày lần cuối, đừng để xảy ra chuyện khó xử khi My trở về rồi mới thấy hối hận. Thằng Duy rít một hơi dài rồi ngửa cổ nhả khói lên trời.

_Tao sẽ cố. Tôi trả lời..

Những ngày sau tôi đi học như bình thường, nhưng Hạnh thì như thể biến mất khỏi cuộc đời tôi vậy. Ở trường thì Hạnh đã không đến lớp đã mấy ngày, gọi điện không bắt máy, nhà thì vẫn khoá ngoài suốt. Tôi vẫn nuôi ý định tìm kiếm em trong tuyệt vọng.

**

_Sao dạo này mày như mất hồn vậy Minh? Đang ngồi thơ thẩn trong lớp thì thằng Tân tới vỗ vai tôi.

_À, tao có chút chuyện rắc rối. Tôi thở dài.

_Là chuyện Hạnh mất tích phải không? Thằng Tân đột nhiên tỏ thái độ cực kỳ nghiêm túc.

_Ơ, mày có tin gì của Hạnh hả? Tôi như vớ được cái phao giữa dòng sông khi đang chết đuối.

* Bốp •
Tôi ăn nguyên một cú đấm cực mạnh của thằng Tân, máu từ răng bật cả ra ngoài. Cả lớp thấy có đánh nhau liền quay sang tò mò. Thằng Tân tiếp tục túm lấy cổ áo tôi nhấc lên.

_Mày còn dám mở mồm ra nhắc đến Hạnh hả? Vì mày mà Hạnh dầm mưa đến giờ vẫn nằm trong viện kìa. Mày có xứng đáng mặt thằng đàn ông không hả?

- Bốp

Lại thêm một cú đấm nữa dành cho tôi, nhưng tôi không cảm thấy đau, hoá ra Hạnh nằm viện mấy hôm giống tôi mà tôi không hề biết.

_Dừng tay lại đi, mày điên rồi hả Tân? Đám thằng Nam chạy ra gỡ thằng Tân ra khỏi tôi.

_Chúng mày bỏ tao ra, tao phải đánh cho nó tỉnh ra.

Thằng Tân vẫn hung hăng định lao vào tôi, thằng Tân đứng cạnh chỉ lắc đầu ngao ngán. Tình là bể khổ..

_Mày lên đến viện tìm và xin lỗi Hạnh đi, nếu không đừng trách tao không nể tình bạn bè với mày. Thằng Tân chỉ thằng vào mặt tôi.

Lau vết máu ở trên môi, bây giờ mới cảm thấy đau vì hai cú đấm, cũng thầm cảm ơn nó vì đã cung cấp cho tôi một thông tin đáng quý như vậy. Tôi cầm theo chìa khoá xe chạy ra khỏi lớp, tôi chỉ mong ngóng từng giây phút để đến bên Hạnh..
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 93:



Đến bệnh viện, tôi gửi xe rồi nóng ngóng chạy vào trong tìm Hạnh. May mắn thay tôi gặp một chị lễ tân tốt bụng giúp đỡ nhiệt tình nên không khó khăn để tôi tìm được phòng mà Hạnh đang nằm. Chạy lên cầu thang rồi lòng vòng cuối cùng cũng tìm được. Mở cửa ra, cạnh tượng đầu tiên đập vào mắt tôi là Hạnh đang ngồi trên giường gặm nguyên một trái táo to đùng. Hình như mải ăn lên Hạnh vẫn chưa nhận ra sự hiện diện của tôi.

_Hạnh. Tôi tiến lại ngồi phệt xuống cạnh Hạnh.

_Ơ. Hạnh ngơ ngác giật mình quay sang phía tôi, trong khi mồm vẫn đanh nhau nốt miếng táo.

_Hạnh khoẻ chưa? Nói thật lúc đó mồm tôi nhịu lại, trả biết nói gì.

Thế mà Hạnh làm ngơ tôi, làm mặt giận dỗi rồi nghoảnh đi phía khác. Tôi lại phải xuống nước ỉ ôi dỗ dành.

_Có gì thì Hạnh nói luôn đi. Đừng giấu kín vào trong lòng. Minh thực sự có lỗi với Hạnh, xin lỗi nếu Minh làm phiền Hạnh.

Nói dứt câu tôi toan đứng dạy đi về thì Hạnh níu tay tôi lại.

_Đừng đi, ở lại chơi với Hạnh.

Tôi ngớ người, tưởng Hạnh sẽ phản ứng mạnh lắm, nhưng Hạnh lại dở một bộ mặt mèo con như ngày trước để mè nheo. Đành lòng không lỡ đi lại phải ngồi xuống.

_Thế nằm viện từ hôm đấy à? Tôi hỏi

_Thế không thì nằm ở gầm cầu chắc, hứ. Hạnh bĩu môi chu mỏ, chắc đã hết giận tôi rồi.

_Mà Minh quên hết chuyện tối hôm đó đi nhé, coi như chưa từng có gì xảy ra. Hạnh mở to mắt nhìn tôi rồi chớp chớp mắt.

_Được, Minh hứa. Tôi dơ 2 ngón tay lên rồi nhìn Hạnh cười hì hì.

_Chúng mình lại huề nha. Hạnh nhìn tôi nheo mắt cười

Thế là mọi chuyện rắc rối với Hạnh cũng kết thúc sau cuộc nói chuyện giữa hai đứa trẻ con. Tôi sẽ đẩy nhanh tiến độ của câu truyện, vì thời gian tôi học lớp 11 không còn gì đặc biệt. Sáng đi học, chiều đi chơi với hội bạn rồi vòng qua quán làm việc. Thỉnh thoảng trốn việc đi chơi với Hạnh. Rồi thời gian dần dần qua đi, tôi đã là học sinh lớp 12. Trong thời gian đó, tôi không hề trở lại Hà Nội, cũng đã một năm rồi. Và cuộc đời của tôi đánh dấu mốc quan trọng năm tôi 18 tuổi. Cái tuổi mà tôi đã phải gánh vác rất nhiều chuyện sập xuống đầu.
Nhật Minh - 18 tuổi..
Bắt đầu từ lễ khai giảng lớp 12. Tôi đã là học sinh cuối cấp, tôi đã ra dáng là một chàng thiếu niên trưởng thành. Hơn thế nữa 10 ngày sau sẽ là sinh nhật thứ 18 của tôi, bố mẹ tôi hứa sẽ về tham dự thêm nữa sẽ tổ chức một buổi tiệc hoành tráng dành cho tôi. Tôi đang trông ngóng từng ngày tới buổi tiệc năm 18 tuổi tròn.

Sáng ngày khai giảng, tôi đứng trước gương sửa soạn lại nhan sắc. Dù gì sau những sự kiện năm ngoái, tôi cũng được nhận định từ mọi người trong trường học là một soái ca của trường. Càng ngày tôi càng thu hút được nhiều gái, nhưng tôi chỉ vẫn có Hạnh bên cạnh, một cô bạn thân không hơn không kém.

Tôi lấy lọ sáp ra vuốt lại mái tóc đen óng, tôi nhuộm lại màu đen ,bây giờ tóc đen đúng kiểu màu của cứt trâu. Sơ vin chiếc áo trắng, sắn ống tay áo để lộ khoảng da trắng ngần mà bố mẹ tôi ban cho lộ ra ngoài. Nhìn sáng sủa muốn chết. Lôi con cup ra ngoài, nhiều lúc cũng muốn đổi xe nhưng con cup này nó thành tri kỷ của tôi mất rồi.

Nổ máy xe, soái ca bắt đầu công việc muôn thuở. Đi làm xe ôm Hạnh là khách hàng quen cũng là khách hàng duy nhất của tôi. Mọi người vẫn thường gán gép chúng tôi là một cặp nhưng sau chuyện xảy ra đêm mưa ấy, tôi và Hạnh đều hiểu không lên nhắc lại chuyện tình cảm với đối phương.

* Bíp Bíp •

Đến cổng tôi bóp còi inh ỏi, mặc định hàng ngày cứ thấy tiếng còi Hạnh sẽ tự động chạy ra để đi học. Thỉnh thoảng tôi cũng phải chạy vào tận trong nhà để giục Hạnh nhanh lên, các cụ nói không sai chút nào " Bọn con gái là chúa lề mề "

Hạnh bước ra ngoài với một tà áo dài và mái tóc đen buông xoã, con bé cứ bắt tôi phải nhuộm đen để trùng màu tóc. Hạnh bảo tóc tai màu mè như cái đít con công, tối đó tôi ra hiệu cắt ngắn nhuộm đen luôn.

_Xe ôm, đi nào! Hạnh ngồi sau vắt chéo chân vì vướng víu bởi tà áo dài.

_Phải ôm thì mới gọi là xe ôm chứ ? Tôi bĩu môi rồi phóng đi.

Trên đường hai đứa cứ nô đùa như lũ con nít vậy. Hạnh cứ ngồi cho một tay lên sờ sờ tóc của tôi rồi khen màu tóc đen mới hợp với tôi, nói đẹp trai hơn trước bao nhiêu. Nghe mấy từ đấy nở hết cả mũi nhưng mặt không dám biểu cảm không Hạnh lại bảo mặt toen hoẻn, tôi bắt bài trước rồi ^^

Tới cổng trường, giờ này mọi người đi đông kéo ùn ùn vào trong. Những bộ áo dài phất phơ bay trong gió, đó là cái khai giảng cuối cùng của cuộc đời học sinh của tôi. Tôi gửi xe ở ngoài để về lấy cho nhanh đỡ phải chen lấn, rồi cùng Hạnh đi vào trường. Mọi người nhìn tôi và Hạnh cứ suýt xoa vì tôi với Hạnh được gắn cái mác cặp đôi tiêu biểu Nam quá ư là đẹp trai :v nữ thì dễ thương xinh đẹp.

Oai hùng ngửng cao đầu đi vào sân. Hạnh đi bên cạnh cứ cười tủm vì cái điệu bộ đi đứng của tôi. Ngẩng hết cỡ luôn, nhưng khi nhìn thấy đám lớp tôi đang đứng tập chung ở khu gốc cây cổ thụ thì tôi tắt đèn trở về trạng thái cũ.

_Ây gu, cục cứt trâu di động kìa chúng mày ơi. Hahaha
Cả đám cười khả ố khi nhìn thấy quả đầu mới của tôi.

_Thế chúng mày không tự xem lại bản thân đi hả lũ ngu? Tôi cau mày ra vẻ nhìn chúng nó.
Đến đó chúng nó mới nhớ ra thằng nào cũng vừa mới nhuộm lại tóc đen. Vì cô chủ nhiệm hôm trước đe thằng nào không nhuộm lại tóc cô cắt trọc hết. Thế là cả lũ nhuộm lại, thằng Nam thì hết màu đỏ, thằng Duy sót xa khi đầu hè bỏ ra Đống tiền tẩy màu khói nhẹ.

_Thôi đi xếp ghế còn ngồi. Thằng Nam vẫn như hồi trước tôi mới vào. Lúc nào bọn tôi cũng tôn trọng cho nó lãnh đạo.

Hạnh cũng tạm biệt tất cả để về lớp, bọn bạn tôi cũng quen với việc xuất hiện của Hạnh bên cạnh tôi lên cũng không lấy gì làm mới lạ như hồi trước nữa. Cả lũ bắt đầu kiếm ghế tề tựu đầy đủ ở phần cuối lớp. Thằng Kiên cũng ngồi xuống cạnh đám bọn tôi. Lớp tôi và nó đã từ bỏ hận thù từ khi thằng Khánh đi.

_Chiều nay có trận bóng với lớp 12H. Anh em 4h có mặt tại sân bóng nhé. Thằng Nam thông báo.

_Đá gì hả mày? Thằng Duy quay lại phía sau hỏi. Nếu không có độ thì chắc chắn nó không đi :3

_1 củ. Thêm tiền sân với tiền nước. Thằng Nam nói.

Trước cuối năm lớp 11, cả đám đi lăn lộn đặt kèo khắp nơi. Gần như bất bại trong trường, thua 2 lớp khối 12 năm trước nhưng năm nay họ ra trường rồi. Mà nhắc 12H là lớp của Hạnh, nếu Hạnh đi cổ vũ không biết cổ vũ cho tôi hay đám con trai lớp Hạnh đây nhỉ?

Cứ ngồi chém gió từ đá bóng đến game, rồi từ game đến gái, rồi lại từ gái đến chính trị. Tới khi thầy hiệu trưởng thông báo kết thúc buổi khai giảng thì đám tôi mới tắt đài để đi về .

_Uôi, khối 10 năm nay lắm hot girl quá mày ơi. Thằng Duy vừa đi vừa hú lên như sói, từ khi nó về đây không biết đã cặp với bao nhiêu đứa rồi.

_Mày không thấy thằng Minh nó có con Hạnh rồi hay sao? Nó không biết gái gú gì đâu mà chỉ cho nó. Thằng Tân nói đế vào thêm.

Trong khi đó tôi đang mải ngắm mấy em lớp 10. Thật sự lúc đó chỉ để ý một con bé rõ xinh, có hai răng khểnh. Cười một cái như mùa đông có nắng vậy. Cứ thế tôi đi thẳng mà không để ý đâm sầm cả vào thằng An vẩu làm nó thét lên như chó.

_Thằng chó này, dẫm vào chân bố rồi. Gái làm mù mắt mày rồi con chó. Nó đấm tôi mấy cái làm tôi chỉ biết cười trừ mà chịu đòn.

Đang mải đùa giỡn Hạnh lại từ đâu xuất hiện đằng sau kéo tai tôi.

_Đi lấy xe đi còn về. Suốt ngày gái. Hạnh giữ cái tai yêu dấu của tôi ấn về phía trước làm tôi đau muốn khóc.
Ngậm ngùi vẫy chào lũ bạn đi về cùng con ác quỷ nhỏ bên cạnh, nhiều lúc bị hành lên bờ xuống ruộng mà vẫn cam. Trước khi về chúng nó vẫn hò nhớ 2h chiều có mặt ở sân bóng.

Đèo Hạnh về tôi cũng về nhà nấu một bát mì tôm thập cẩm húp tạm, từ ngày sống tự lập tay nghề nấu mì tôm của tôi đã khá hơn rất nhiều. Điều đó rất có ích cho trình độ nấu nướng sau này của bản thân :3

2h chiều, tôi đóng cây chelsea xanh lè. Sỏ thêm đôi Nike mà mẹ gửi cho từ Mỹ về, loại giày đinh chuyên đá bóng. Dạo gần đây tôi có đi lục lại tìm một đôi như vậy, nhưng hình như Nike đã xả hết cái loại hàng đó đi rồi

Phóng xe ra sân bóng. Tất cả các thành viên đã đầy đủ, tôi không hề nói chiều nay đi đá bóng với lớp Hạnh, nếu nói chắc con bé sẽ bám đít tôi ngay. Tôi lại càng ghét có con gái đi theo khi đá bóng, trả hiểu vì sao nữa.

Nhập hội với đám lớp, giờ trên sân là hai màu trái ngược nhau như những trận Super Sunday hay được chiếu trên tv vậy. Chelsea - M.U và dĩ nhiên M.U là 12H. Lớp Hạnh, điểm qua đội hình lớp Hạnh cũng trả hơn gì lớp tôi. Toàn mấy thằng bụng một múi thân hình toàn mỡ, nổi bật nhất là thằng đội trưởng bên đó. Cao phải gần 1 mét 8, người chắc nịch và vạm vỡ. Thân hình của tôi cũng không đến lỗi nào, chỉ có điều vài bộ phận chưa dạy thì hết ))

Sau khi làm xong phần thủ tục chào hỏi, đặt lại kèo cho chắc chắn. Chúng tôi nhập cuộc đá 7-7, đội hình lớp tôi có thằng An Vẩu thủ môn, bộ đôi anh em sinh đôi Hiếu và Hào hậu vệ hai bên, thằng Tân cứng nhất nhóm làm trung vệ. Ở giữa có sự góp mặt của Nam đỏ ( đội trưởng ) và Tôi, Minh chim cánh cụt tiền vệ. Phía bên trên là Thanh Duy lãng tử tiền đạo cắm. Đội hình bên phía đội bạn cũng tương tự, tôi ngại mỗi tên đội trưởng bên đó. Ánh mắt của nó từ đầu đã săm soe tôi liên tục, tôi có cảm giác nó sẽ chăm sóc tôi cả trận này đây.

Trận đấu bắt đầu, bên tôi giao bóng trước. Thằng Duy chuyền bóng cho thằng Nam rồi chạy bắn lên phía trước cắm cọc. Thằng Nam nhả bóng lại cho tôi để thực hiện đập nhả 1-1 với tôi. Có thể nói tôi và nó có sự phối hợp rất ăn ý trong khâu này, đây chính là điểm giúp chúng tôi có thể thắng nhiều trận. Tôi và thằng Nam đẩy cao tốc độ trận đấu lên từ đầu, đập nhả qua được thằng tiền đạo số 10 bên đội bạn, tiếp tục thêm 1 thằng nữa. Gần tới sát hậu vệ đối phương tôi chọc khe cho thằng Duy bất ngờ, nó đang định lấy đà chạy thì đột nhiên thằng đội trưởng to cây bên đội bạn xuất hiện án ngữ trước mặt nó cướp bóng. Tôi và nó nhìn nhau ngẩn tò te vì kế hoạch bị phá vỡ.

_Lùi về phòng ngự. Tiếng Nam đội trưởng hét to làm tôi giật mình quay về.

Tiếp theo là đợt tấn công của đội bạn, đội bạn tăng tốc khiến tôi chóng mặt với những pha một chạm nhanh. Tôi không ngờ đội họ có thể chuẩn xác trong những đường chuyền như vậy. Bóng được đẩy nhanh về phía sân bọn tôi, trung phong của 12H đang cầm bóng hướng về cầu môn của An Vẩu. Tôi vẫn đang kèm cặp thằng Tiền đạo của đội họ để chiệt đi mối nguy hiểm cao nhất, nhưng tôi đã nhầm to. Thằng trung phong 12H dẫn bóng nhắm về hướng cánh trái nơi tôi và tiền đạo đội bạn đang vờn nhau, trong đầu tôi cứ nghĩ nó sẽ bắt buộc phải chuyền cho tiền đạo xoay sở. Nó dơ chân, tôi áp sát tiền đạo số 10 cản bóng, bất chợt nó ngoặt đẩy bóng ra giữa sân. Thấy có khoảng trống nó co chân sút xa, bóng đi có lực mạnh và vào góc cao khung thành. Lúc này cả đội tôi và 12H nín thở dõi theo bóng, An vẩu cũng bó tay nhìn bóng bay vút về phía khung thành.
" COONG "
Tất cả đội tôi thót tim khi bóng chạm xà ngang nẩy ra ngoài. Thở phào nhẹ nhõm, may mắn đã mỉm cười với chúng tôi.

Bóng lại tiếp tục luẩn quẩn trong sân, mãi đến kết thúc hiệp 1. Duy nhất chỉ có pha bóng chạm xà ngang là nguy hiểm, còn lại không có gì đáng chú ý.

_Trận này căng nhỉ ? Thằng Tân vừa thở vừa tu ngụm nước muối mà nó cầm trên tay.

_May mày cản được thằng Tiền đạo số 10 không ăn mấy bàn rồi. Thằng Nam thì đưa tay lên chán lau hết mồ hôi.

_Hiệp sau, cố lên. Thằng đội trưởng bên nó kèm tao chặt quá. Thằng Duy than vãn, tôi quan sát thấy nó đói bóng nguyên hiệp 1. Vài đường chuyền tôi dành cho nó đều bị thằng cao to kia chặn đứng.

Ngồi bàn lại chiến thuật một hồi chúng tôi cũng quay lại trận đấu. Lần này có vẻ đội bên kia quyết tâm hơn muốn ghi bàn trước bằng việc đẩy cao đội hình, đội tôi phải gồng mình chống đỡ để thoát khỏi một bàn thua.

Trong lúc tất cả đang chán nản vì chưa có bàn thắng. Một pha phản công nhanh được thằng Tân phát động sau khi cướp được bóng từ số 10 đội trưởng. Nó chuyền nhanh cho thằng Nam rồi cả đội tôi dồn về sân đối phương. Qua giữa sân thằng Nam chuyền sang cho tôi, tôi và nó đập nhả qua 3 thằng bên đội bên kia. Cuối cùng đối mặt với thằng đội trưởng bên 12H, tôi quyết định đột phá thẳng mặt vì nghĩ nó sẽ mắc lừa khi tưởng tôi sẽ chuyền sang cho thằng Nam.
Khẽ hướng chân giả tung đường chuyền. Nhưng lao không hề lao lúng, nó xoài người lao cả hai gót giày vào chân tôi trước khi tôi kịp chuyền bóng hoặc làm bất cứ việc gì khác. Tôi ngã lăn mấy vòng trên sân trước khi nằm ôm chân kêu gào, chân của tôi sưng tấy phần mắt cá. Tôi đoán nó bong gân mất rồi. Cả đám đội tôi xúm vào lo cho tôi, thằng Duy thì xồng xộc đẩy thằng đội trưởng một cái.

_Mày vào bóng kiểu chó gì vậy? Thằng Duy bắt đầu nóng máu.

_Chỉ là không may thôi mà. Mà thằng kia ngu mới không tránh được pha đó. Nó nhìn tôi bằng ánh mắt đểu cáng.

_Đm con chó. Mày nói thế mà được à?

Thằng Duy mặt đỏ bừng bừng lao vào nó định ăn thua thì bị thằng Nam cản lại.

_Thôi đừng gây chuyện nữa Duy. Dù gì cũng lỡ rồi, xem cho thằng Nhật Minh trước đã.

Rồi thằng Duy cũng quay về phía tôi xem xét, thằng cao to thì cười đểu một cái. Tôi nghĩ nó cũng không anh hùng cho lắm. Cuối cùng tôi phải ra sân xem các bạn thi đấu. Trận đấu kết thúc với tỉ số hoà 0-0. Cả đám chia tiền sân rồi chia nhau ra về.

Về đến nhà tôi lại xin ông lùn nghỉ một bữa, chân cẳng thế này đi làm sao được. May chỗ anh em, ông quý tôi lên chưa đuổi việc. Chứ 1 tháng chắc tôi phải nghỉ hết nguyên một tuần.

Tôi khổ sở tự tắm rửa, rồi dính tạm cái cao dán. Kiểu này chắc tôi phải giải nghệ sớm không thì què mất. Nhưng tôi vẫn nghi ngại ánh mắt thằng kia lúc nhìn tôi, rõ ràng là ánh mắt thể hiện sự hài lòng chứ không phải là một thứ gì khác...
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 94:



Ngày hôm sau tôi thức dạy với trạng thái sảng khoái. Ngủ hơn 11h đồng hồ sao mà không xuống, như thường lệ tôi nhảy uỵch cái xuống khỏi giường. Một cảm giác thốn được truyền từ chân lên não, kịp nhớ ra tôi đang què thì đã quá muộn. Khụy gối lăn uỳnh cái xuống sàn, tôi ngồi ôm cái chân khốn khổ khốn nạn này.


Ngồi một lúc mới hồi lại cảm giác. Tôi rút điện thoại nhờ thằng Tân hôm nay đón Hạnh hộ, hai đứa là hàng xóm từ nhỏ. Còn về phần tôi lại phải nhờ thằng Duy, với cái chân này tôi không thể tự đi nổi đến trường.


Xoay sở khổ cực mất 20 phút đồng hồ tôi mới tự vệ sinh cá nhân rồi mặc đồng phục để chuẩn bị đến trường. Một lúc sau ông mãnh Duy cũng có mặt trên con SH ngạo nghễ.


_Ôi liệt sỹ, vì hy sinh cho tổ quốc đã không ngần ngại từ bỏ đôi chân. Nó nhìn tôi cười


_Không chạy lại đỡ tao lên xe còn ngồi đó mà cười. Tôi cau mày cái khiến nó quắn đít chạy lại dìu tôi ra xe


Hai thằng phóng một mạch tới trường. Tới nơi nó cất xe rồi đỡ tôi đi lên lớp, cà nhắc mãi cũng về được với tổ quốc.


_Mọi người cho một tràng vỗ tay chào đón Minh thương binh. Vừa thấy tôi An vẩu bô bô cái mồm rồi. Hội anh em của tôi cũng hùa theo nó vỗ tay đập bàn ghế như đúng rồi.


Đi tới chỗ tụi nó, tất cả lại bắt đầu thiết lập chém gió hội. Bọn này nó chém quá nhiều chuyện, từ gái đến game rồi lại chính trị thế giới. Mãi khi thầy địa vào lớp tất cả mới chịu trật tự về chỗ ngồi. Lăn lê bò toài mới hết được tiết địa cực hình, sáng đi học thấy thằng nào cũng rực rỡ mà mới hết tiết 1 trong như mấy thằng thiếu thuốc.


_Xuống căng tin ăn sáng nào anh em. Thằng Duy gập bộp quyển sách địa lại rồi nhảy ra khỏi chỗ như một vị thần.


_Ờ đi. Tôi cũng khập khiễng đi ra ngoài, bụng đang sôi vì đói.


Thằng An vẩu với thằng Tân cũng nhập hội theo hai đứa tôi, thằng Nam với Ninh ở lại lớp vì đang mải chép bù vở Địa. Bốn thằng dàn hàng ngang đi, lúc đầu trông cũng oai lắm nhưng càng lúc tôi càng thụt lại vì cái chân đau. Đến cửa căng tin thì tôi cũng vã cả mồ hôi vì mấy cái bước chân.


_Ê, Hạnh kìa!! Thằng Duy chỉ tôi về cuối góc căng tin. Nơi đó Hạnh đang ngồi nói chuyện vui vẻ với một đứa con trai khác. Vâng, nó chính là người làm chân tôi ra nông nỗi này.


Tôi không nói gì chỉ đi theo bọn bạn ra chỗ bàn chúng nó vừa ngồi. Tôi vẫn ra vẻ bình thường nhưng ánh mắt tôi thỉnh thoảng vẫn lướt qua chỗ của Hạnh. Dù là bạn nhưng trong lòng tôi lại có chút gì đó ấm ức, khó chịu khi nhìn thấy Hạnh ngồi với người con trai khác.


_Làm gì ngồi đần người ra thế? Ăn gì không tao gọi luôn cho. Thằng Duy huých cái tay tôi đang chống ở bàn. - Kệ, bạn bè chúng nó để ý làm gì? Thằng Duy nói tiếp


_Thằng đó học chung cấp 2 với Hạnh, nó theo đuổi Hạnh từ lớp 9 đến nay đó. Thằng Tân vừa nói vừa nhìn vào cốc nước.


_Thế tao nghĩ vụ va chạm của nó và mày hôm qua không phải trùng hợp đâu. Thằng Duy lúc này đăm chiêu suy nghĩ. Nó dùng một ánh mắt sắc lẹm nhìn thằng cao to bên cạnh Hạnh.


Tôi cũng đang bắt đầu lo nghĩ về điều này. Tôi bên cạnh Hạnh lâu như vậy chưa từng nghe Hạnh nhắc tên nó, thêm nữa sao nó không hành động từ khi tôi mới quen Hạnh mà đến bây giờ mới thấy xuất hiện???


_Chắc chúng mày đa nghi quá rồi, nếu nó muốn đã gây chuyện với tao rồi. Thôi dẹp để tao ăn.


Tôi cố tránh những lời căm mần của chúng nó mà rúc đầu vào tô phở. Lúc này tôi trả có thời gian mà nghĩ mấy chuyện linh tinh, tôi còn bận suy nghĩ về cái sinh nhật sắp tới.


Chiều hôm đó, tôi ngồi chơi game đến tận tối mịt. Dạo hè cũng cắm quán game đến mờ mắt mới chịu về nhà ngủ. Cuộc sống với game nhàn hạ đỡ đau đầu hơn là cuộc sống bên ngoài.


Tôi nhớ có một đợt tôi nghiện TLBB, chắc ai những trò dạng đó thì biết nó hút máu như nào. Chưa kể hồi đó tôi rất gà, cầm một con MG 6x. Đập bao nhiêu tiền vào chỉ đổi màu tóc, mua lạc đà trắng cưỡi @@ đập Full 5 vào rồi chỉ có ăn rồi đi chém nhau nổi tiếng cả sever.


Ngồi chán chán không biết lên về hay không thì có điện thoại của Hạnh.


_Đang làm gì đấy? Câu nói quen thuộc của Hạnh để bắt đầu một cuộc nói chuyện với tôi.

_Đang ngồi chơi game. Mà gọi Minh có việc gì thế? Tôi vừa nhìn vào màn hình vừa nói.

_Hạnh đói. Híc. Con bé bắt đầu nhõng nhẽo. Thỉnh thoảng được đằng chân là lân đằng đầu.

_Biết rồi đợi Minh tí.

Nói xong tôi cúp máy rồi đứng dạy thanh toán luôn. Dù gì cũng chơi chán rồi, không đi mua cho Hạnh cái gì ăn thì chắc đêm nay con bé hành tôi khỏi phải ngủ.

Lấy con cub phi ra đầu ngõ mua một xuất hủ tiếu rồi đi tới nhớ Hạnh. Thấy cửa sổ vẫn sáng tôi gọi điện cho Hạnh để xuống lấy đồ.


_Xuống cầm đồ lên không nguội hết giờ.


_Minh đến rồi á? Nhanh thế, đợi Hạnh chút. Hạnh trả lời xong cúp máy luôn.


Hôm nay tự dưng gió rõ to, đi từ quán net ra lại không mang mũ áo gì cả. Báo hại tôi ngồi trên xe mà cứ run lẩy bẩy, dự 10 phút nữa Hạnh chưa xuống chắc tôi cũng sưng phổi mà chết sớm thôi. May quá, Con bé cũng lóc cóc đi xuống với bộ độ ngủ trong đáng yêu vãi chưởng.


_Nài cầm vào mà ăn đi. Tôi nói rồi chìa bọc hủ tiếu ra trước mắt Hạnh. Con bé mắt long lanh nhìn cái túi không chớp mắt.


_Hihi. Cảm ơn Minh, về đi không muộn rồi.


Nói xong Hạnh nhón chân lên thơm má tôi chụt một cái rồi chạy lạch bạch vào nhà. Tôi đứng đơ mất mấy giây sờ sờ tay lên má, hình như không phải là mơ. Nãy tôi thấy lạnh mà sao giờ ấm lòng thế. Lâu lắm rồi tôi không cảm thấy bồi hồi như vậy, mặt ngơ ngơ ra quay đầu xe đi về nhà. Cảm xúc lúc này là gì?


Hôm sau tôi tự đi xe tới đón Hạnh, chân tôi cũng đã đỡ. Nó có thể hoạt động nhẹ nhàng được rồi.

Đứng chờ một lúc sau khi bíp còi Hạnh cũng xuất hiện. Hạnh cười toe toét cứ đứng trước cổng nhìn tôi, tôi ngơ ngác không biết mặt mình dính cái gì nữa.


_Nhìn tôi chằm chằm kinh vậy. Nhanh lên xe không cho đi bộ giờ. Tôi dở giọng chêu Hạnh.


Hạnh sầm mặt xuống phụng phịu đi ngay ra xe, trông đến mà buồn cười.


_Cảm ơn Minh nhé, bịch hủ tiếu ngon lắm. Hihi. Hạnh cầm hai tai của tôi lắc lắc.

_Nuôi một con lợn nó khổ thế đấy. Haha


Nói dứt lời Hạnh đánh tôi bùm bụp. Tôi la oai oái trên đường làm ai cũng nghoảnh mặt ra nhìn.


Hai đứa lại đi song song trong trường khiến bao con mắt phải ngưỡng mộ. Chẳng qua tôi quá đẹp trai lên mới khổ thế này ))


* BRừm BRỪM •


Chợt có tiếng động cơ oto lớn khiến tôi cùng nhiều người khác xung quanh nghoảnh mặt lại nhìn. Một chiếc Ranger Rover đi thẳng cổng trường hương về khu nhà hiệu bộ. Tất cả mọi người đều quay qua chỉ trỏ bàn tán bởi chiếc xe quá ư là hoành tráng. Mắt Hạnh cũng nhìn chằm chằm vào chiếc xe nhưng mặt mũi lại không tỏ ra bất cứ một thái độ nào cả.


Tự dưng tôi cảm thấy một chút gì đó quen thuộc ở chiếc xe. Tôi tò mò tiến lại gần để quan sát, Hạnh thì vẫn đứng đó nhìn theo bước chân tôi. Cửa xe mở ra, một người phụ nữ xinh đẹp bước ra khỏi xe.


Tôi há hốc mồm, chạy lại ôm trầm lấy người đó...
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 95:



Lao vút đi như tên bắn, cảm xúc tôi vỡ oà. Đã quá lâu rồi, hơn 1 năm rồi tôi chưa gặp mẹ.


_Mẹeeeeeeeeee, tôi ôm mẹ giữa sân trường. Nhiều người nhìn cũng phì cười với hành động trẻ con của tôi.


_Con trai tôi hơn một năm không gặp mà cao hơn rồi đấy. Mẹ xoa đầu tôi.


_Mãi mẹ trả về thăm con. Tôi buông mẹ ra ngẩng đầu lên như trách móc mẹ.


_Mẹ về kịp sinh nhật con năm nay rồi nhé. Hì


Đúng là trên đời này không có gì sánh bằng tình mẫu tử, tôi cũng nhận ra rằng tôi đang đứng ở sân trường và có rất nhiều người đang tò mò nhìn tôi. Hạnh cũng ngẩn ngơ nhưng rồi Hạnh bước tới phía tôi và mẹ. Thấy vậy tôi cũng giới thiệu hai người với nhau.


_Mẹ, đây là Hạnh bạn con. Còn đây là mẹ Minh.


_Cháu chào cô ạ! Hạnh cũng lễ phép chào mẹ tôi. Mẹ cũng mỉm cười nhẹ có vẻ rất thích Hạnh thì phải. Mẹ chưa bao giờ khó khăn trong chuyện tôi chọn bạn.


_Chào con, con là bạn của Minh hả? Xinh gái lắm.


_Bạn thân của con đó mẹ. Tôi khoác vai Hạnh cười, không hiểu động lực nào đã thúc đẩy tôi làm việc đó.


_Ừ, mà mẹ chỉ đến gặp con chút vì nhớ con quá thôi. Trưa tan học mẹ sẽ đón con. Về thì gọi điện cho mẹ nhé.. Mẹ tôi dặn dò, vừa gặp mẹ thì mẹ lại chuẩn bị đi mất rồi.


_Vâng, mẹ đi ạ. Tôi làm bộ mặt tiu nghỉu nhìn mẹ.


_Mấy hôm nữa sinh nhật nhớ mời Hạnh tới tham dự nhé Minh. Mẹ đi trước đây lát gặp con yêu.


Mẹ nói hết câu ôm má tôi thơm một cái, lớn rồi mẹ cứ coi tôi như trẻ con vậy. Nhiều lúc mẹ cũng cư xử theo văn hoá Phương Tây, lên tôi không ít lần đỏ mặt theo mẹ. Đeo đôi kính đen, mẹ vẫy chào tôi và Hạnh trước khi lên xe đi mất. Tôi cũng tiếc nuối quay đi về lớp, dù sao một lúc nữa lại được gặp mẹ rồi. Tôi phải hỏi bằng được bao giờ bố về, tôi cũng nhớ bố. Lâu lắm rồi cả nhà tôi chưa được đoàn tụ..


_Nhà mày giàu dữ vậy? Oto sịn luôn mày. Thằng An vẩu thấy tôi vào lớp là nhảy lên chỗ tôi bâu vào.


_Bình thường thôi. Về chỗ đi cô chủ nhiệm vào kìa. Tôi cố tình xua đuổi thằng vẩu


Thằng Duy cũng cười cười nhìn tôi. Chắc bọn trên lớp đã săm soi hết được việc tôi gặp mẹ lúc nãy.


_Mẹ mày gặp mày có chuyện gì thế? Thằng Duy hỏi tôi khi hai thằng đang ngồi dưới sân lúc ra chơi.


_Mẹ muốn chút nữa tao đi cả mẹ có việc gì đó. Tôi đáp.


_Sướng nhé. Mẹ này về tha hồ hưởng thụ. Thằng Duy khoác tay qua vai tôi ghì chặt người tôi vào người nó.


Nghe nó nói vậy trong lòng cũng vui vui. Một năm nay tôi đã sống theo mong muốn của bố mẹ, tôi đã tự lập, tôi đã đi làm. Tôi đã sống 1 năm trên cái đất khách quê người này rồi. Có lẽ lần này mẹ tôi lại muốn tôi đi đâu đó chăng?


Lúc ra về, tôi phải kêu Hạnh về trước để đợi mẹ. Gửi con cub cho cái quán nước gần đó, tôi gọi điện vào số điện thoại Việt Nam của mẹ. Mãi mà điện thoại không bắt máy, đang lo lắng không biết tính sao thì thấy con i8 của mẹ đi tới. Mẹ đỗ ngay trước phía mặt tôi đang đứng, thấy siêu xe trên đường. Mọi người dân đi qua đều chỉ chỏ, người thì đi xe qua cũng phải ngoái lại nhìn. Tất cả đều hiếu kỳ về chủ chiếc xe cũng như để ngắm chiếc xe.


_Nhìn gì nữa lên xe đi Minh. Mẹ tôi hạ kính thò đầu ra.


Tôi cũng nhảy lên xe ngồi cạnh mẹ, mẹ đeo kính đen lên rồi phóng đi. Mẹ đưa tôi lòng vòng trong thành phố, đến khu trung tâm quận 1 mẹ rẽ vào một toà nhà đồ sộ cao chót vót, tôi khẽ thò cổ về phía trước nhìn sát mặt kính. " Tập Đoàn xxx "


_Đây, đây là tập đoàn nhà mình phải không mẹ? Tôi nói với giọng hơi run, vì đây là lần đầu mẹ hoặc bố đưa tôi đến nơi làm việc.


_Mẹ muốn con thăm quan một chút, đây là chi nhánh trong miền Nam của tập đoàn do chú Dũng giám sát. Con biết chú Dungx chứ? Mẹ quay sang hỏi tôi.


_Con biết mà..


Nói xong mẹ đỗ xe trước cửa toà nhà. Mẹ mở cửa bước ra, tôi cũng đi ra theo. Thấy tôi và mẹ mấy tên bảo vệ trước cửa cúi người chào.


_Vào thôi con trai. Mẹ dắt tay tôi đi như đứa trẻ được mẹ đưa đi học lớp một vậy.


Đi qua cửa chính một khung cảnh choáng ngợp hiện ra trước mắt, tôi không thể tưởng tượng được nó lại hoành tráng như vậy. Sảnh chính đang có gần 100 người đứng xếp hàng, hình như mọi người đang tổ chức chào đón chủ tịch trở về sau hơn một năm phát triển mở rộng tập đoàn sang thị trường Mỹ.


_Chào mừng chủ tịch trở về.


Tất cả mọi người cùng đồng thanh cúi đầu, đứng đầu hàng là chú Dũng tiếp theo sau là tất cả các nhân viên cấp cao của tập đoàn. Mẹ mỉm cười lịch sự rồi vỗ tay.


_Cảm ơn mọi người, lần này tôi về là để dẫn con trai tôi làm quen với mọi người cho đỡ bỡ ngỡ. Mẹ nhìn tôi mỉm cười rồi nói tiếp - Đây là Phạm Nhật Minh, người thừa kế tiếp theo của tập đoàn.


Mẹ ấn nhẹ người tôi, hiểu ý tôi bước lên phía trước. Cúi nhẹ người.


_Chào các cô chú anh chị. Rất vui được làm quen với mọi người. Tôi cười nhẹ


Mọi người bắt đầu chú ý tới tôi, thằng nhóc con trai của chủ tịch đang mặc một chiếc áo trắng đồng phục học sinh. Trên người thì đeo một cái cặp quai chéo, mái tóc ngắn vuốt lên. Nhìn tôi giống một người bình thường hơn một đại thiếu gia. Quả thật tôi quá bình dị thì phải.


_Con thấy thế nào? Mẹ hỏi tôi. - Con sẽ phải học làm quen với nhũng điều này. 3 ngày nữa con đã 18 tuổi, con sắp bước vào cuộc sống thật sự rồi đó.


Tôi ngẩn người một chút, một phút sau mẹ lại dắt tay tôi đi tới cầu thang máy. Chú Dũng cũng ra hiệu giải tán mọi người rồi đi sau mẹ con tôi. Bước vào thang máy, mẹ ấn lên tầng cao nhất. Rồi mẹ cả chú Dũng hai người bắt đầu nói chuyện công việc. Tôi cảm thấy ngao ngán dần, có lẽ tôi chưa quen lắm với cái tương lai của tôi.


_Vào đây con trai.


Mẹ nói rồi lại cầm tay tôi đi vào phòng chủ tịch. Bên ngoài cửa có hai bàn làm việc của hai cô thư kí của chú Dũng. Người nào người đấy xinh như hoa, chú Dũng cũng biết chọn người thật.


Đi vào phòng. Tôi dò xét xung quanh, căn phòng khá rộng. Được bài trí chủ yếu là 3 kệ sách to đùng quanh 3 bức tường, trả hiểu nó chứa đựng những gì mà sao đầy ự toàn sách. Tiếp đến là chiếc bàn làm việc của chủ tịch được đặt giữa căn phòng, chú Dũng là một cánh tay phải đắc lực của bố lên được đặc cách ngồi tại đây. Xung quanh là vài cái cây cảnh được đặt quanh phòng.


_Con thấy thế nào Nhật Minh. Một ngày nào đó con sẽ ngồi ở một cái phòng công to đẹp hơn như vậy. Chú Dũng đứng bên cạnh vỗ vai tôi.


Tôi đứng ra cửa sổ, vén tấm rèn che nắng. Từ góc này có thể quan sát một phần của cái thành phố rộng lớn này. Cảm giác tôi đang ở đỉnh cao nhất của một ngọn núi giữa thành phố.


Tiếp sau đó, mẹ dẫn tôi đi làm quen các phòng phân ban. Được làm quen với mọi người, hiểu thêm được vị trí cũng như chức năng của các phòng. Đây coi như là bài học đầu tiên mẹ dạy cho tôi. Sắp tới chắc tôi phải tới đây nhiều để quen dần với mọi thứ.


_Minh này, tối mai bố con về Việt Nam đó. Mẹ tôi nói với tôi khi hai mẹ con đang ngồi trên xe sau khi ra khỏi tập đoàn.


_Dạ vâng. Lần này bố mẹ có về lâu không ạ?


_Bố mẹ chỉ ở đến sau ngày sinh nhật con lại phải qua Mỹ lại rồi.


_Vầng.


Hơi buồn trong lòng, gần một năm không gặp chỉ ở vỏn vẹn có ba ngày bên cạnh bố mẹ. Dẫu tôi biết công việc cũng như trách nhiệm người đứng đầu khiến bố mẹ không có lấy mấy ngày được thảnh thơi. Dù gì đều nữa tôi vẫn yêu bố mẹ tôi lắm.


Mẹ dừng xe trước nhà tôi thuê. Tôi và mẹ cùng mở cửa bước xuống xe thì đập vào mắt tôi là người bạn mà đã xa cách tôi hơn một năm trời đang đứng trước cửa đợi sẵn.


_Vật về chủ cũ nhé. Mẹ tôi mỉm cười dúi vào tay tôi chiếc chìa khoá R3.


Tôi chạy lại cắm chìa khoá. Ngồi lên con R3 sao mà nó thân thương đến thế. Xe vẫn còn mới nguyên, chắc mẹ đã cho người chăm sóc nó liên tục mới giúp nó giữ nguyên được thể trạng như này.


_Con cám ơn mẹ. Tôi mỉm cười âu yếm nhìn mẹ.


_Thôi mẹ cũng về khách sạn đây con trai. Mai bố về cả nhà mình sẽ gặp nhau. Bye con yêu.


Nói sống mẹ tôi ngồi lên con i8 phóng đi mất hút. Tôi nhìn theo bóng mẹ rồi nhìn chiếc R3. Tôi sắp phải rời khỏi thế giới bình dị này rồi. Trở về làm Đại Thiếu Gia.

Mốt mua h2 chạy cho sướng :v
Hết chap..
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 96:



Hạnh ớiiiiiiiii.


Hôm sau tôi đến đón Hạnh như mọi khi, nhưng với con cub cùi mía chứ không phải chiếc R3. Tôi định đến sinh nhật này mới lộ thân phân với đám bạn bè, trong đó có Hạnh.


_Đợi Hạnh chút. Thấy bóng Hạnh trong chiếc áo dài vội vã đi ra. Hấp tất vừa buộc tóc vừa chạy nhưng không chạy nhanh được vì vướng víu thành ra cứ lạch bạch như con vịt.


_Nhanh lên không muộn học. Hôm nay lớp Minh kiểm tra một tiết toán đầu năm đấy. Tôi vừa nổ máy xe vừa giục.


_Hạnh cũng muốn nhanh chứ. Hic


Hạnh phịu cái mặt ra ngồi lên xe, nhìn cái biểu cảm đó muốn giận cũng không đành. Hề hề


_Mà người hôm qua là mẹ Minh đó hả? Hạnh ghé sát người hỏi tôi khi hai đứa đang trên đường tới trường.


_Mẹ Minh đó. Tôi trả lời.


_Uầy, mẹ Minh vừa đẹp vừa quý phái. Sao chưa bao giờ Hạnh thấy Minh kể về gia đình thế? Hạnh thắc mắc.


_Vài ngày nữa Hạnh sẽ tự biết thôi. Hì


Tôi lại tiếp tục tập chung lái xe, còn Hạnh cứ ngồi sau lải nhải đến nhức đầu. Trả hiểu sao dạo này Hạnh nói lắm thế. Tới trường tôi đi gửi xe còn Hạnh chạy tót lên lớp, tôi lại đụng mặt thằng cao to lớp Hạnh ở bãi gửi xe. Nó cười khểnh nhìn tôi rồi quay lại tiếp tục nói chuyện với lũ bạn. Tôi không care, gửi xe rồi đi lên lớp. Chỉ vài ngày nữa thôi là tôi sẽ san bằng tất cả những gì chướng mắt, sẽ không còn ngại ngùng che giấu thân phận làm gì.


Trong bữa tiệc tới đây, tôi cũng chỉ mời đám bạn thân. Thêm Hạnh cả đôi Hân ,Kiên. Chiều nay tôi cũng sẽ xin nghỉ việc ở quán ông lùn, tuy cũng có nhiều kỷ niệm và tình cảm. Nhưng việc tôi đi làm thêm hiện giờ chiếm mất nhiều thời gian hơn dự kiến.


_Hết giờ, nộp bài. Cạch Cạch


Tiếng gõ thước của thầy toán khiến tôi choàng tỉnh khỏi những suy nghĩ. Thằng lớp trưởng đi từng bàn để thu bài kiểm tra. Tôi mất 20 phút để hoàn thành bài kiểm tra 45 phút. Cả lớp không lạ gì học lực của tôi, tôi đứng top 1 của lớp khi tổng kết năm lớp 11 tôi đạt 9,8. Cả lớp từng há hết mồm khi không tin được kết quả mà cô chủ nhiệm đọc lên. Tôi không hề nổi trội trong hoạt động của lớp, nhưng kết quả khiến tất cả thầy cô lẫn bạn bè đều bất ngờ. 1 trong những lý do tôi trở thành soái ca như vậy đó.


_Chán quá, tao làm được 2 câu. Bỏ mất hai câu cuối. Thằng Duy vò đầu khi cả đám con trai đang ngồi uống nước tại căng tin.


_Tao còn chưa làm xong câu 2. Béo mỗi thằng Nam tha hồ copy thằng Minh. Thằng Tân mặt ỉu xìu.


_Thằng Minh thì tao thấy nó trong giờ học toàn ngủ sao nó học đỉnh thế nhề? Thằng Nam bá cổ tôi rồi đặt thắc mắc với đám kia.


_Thằng Minh chúng mày chưa biết hết về nó đâu :3


Duy nói câu đó xong nhìn chằm chằm vào tôi. Đúng thôi, info của tôi được ỉm đi nhờ cô HT, thành ra ở trường tôi gần như một người bí ẩn. Mọi người chỉ nhìn thấy hình ảnh một Handsome Boy chạy con cub đi học rồi đến quán càe, hình ảnh mặc định về Nhật Minh.


_Vài ngày tới chúng mày sẽ hiểu hết về con người tao. Tôi bình thản trả lời.


Lúc giờ đây là thời khắc tôi 18 tuổi, từ một cậu bé chịu đủ mọi khổ cực khi còn nhỏ. Đau đớn khi biết người nuôi dạy tôi từ nhỏ lại là kẻ thù của mình. Tìm lại được bố mẹ đẻ, được sống một cuộc sống giàu sang hạnh phúc, nhưng vấp phải nhiều thử thách, chông gai mới có ngày hôm nay. Ngày Nhật Minh trưởng thành, liệu tôi có thể yên ấm bước trên thảm đỏ mà bố mẹ đã trải sẵn cho tôi..
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 97:



Sân bay quốc tế Tân Sơn Nhất.


Tay cầm một boá hoa, đứng ngẩn ngơ chờ đợi một điều gì đó. Nếu em trở về, có phải tôi đã có một cái sinh nhật đầy trọn vẹn.

_Bố con đang trong phòng chờ chắc cũng sắp ra rồi.

_My không về hả mẹ? Tôi như một đứa trẻ muốn vòi mẹ món quà tôi yêu thích nhất.

_My còn việc học, chưa thể về được con ạ!


Trong sâu thẳm bên trong, một nỗi buồn không tên đang giằng xé tâm trạng cắt tôi lúc này. Đã quá lâu cho một người, đã quá lâu tôi chưa có một chút thông tin gì về em. Hình ảnh em ngày càng mờ ảo trong tâm trí tôi.


_Bố con ra rồi kìa.


Theo giọng nói của mẹ, tôi nhìn về phía trước. Bố tôi đang đi ra theo sau có hai người đẩy đồ và Vali cho bố. Tôi cầm boá hoa tiến lại tặng bố.


_Con chào bố.


_Hơn một năm không gặp nhìn Nhật Minh mạnh mẽ lên nhiều em nhỉ? Bố xoa đầu tôi rồi hỏi mẹ.


Mẹ cũng cười tủm tỉm, cả gia đình đoàn tụ ai cũng vui vẻ. Cả nhà tôi vừa đi ra xe vừa nói chuyện. Tôi đi sau bố mẹ miệng luôn cười, nhưng trong thâm tâm tôi vẫn có một nỗi buồn sâu thẳm.

_Dạo này học hành thế nào con trai? Cuộc sống vẫn ổn chứ? Bố hỏi tôi khi cả nhà đang ngồi trên xe.

_Con vẫn đứng trong top của trường bố ạ. Tôi đáp

_Thế mới không hổ danh thần đồng nhà ta chứ. Hà hà

_Mà lần này bố mẹ về Việt Nam lâu không?

_Bố và mẹ con sẽ ở lại một tuần để dự sinh nhật con và đi du lịch. Coi như là nghỉ ngơi một chút.

_Vầng.

_Tối mai, ta sẽ tổ chức cho con một buổi tiệc thật hoành tráng. Chịu không ? Bố hỏi tôi.

_Vâng ạ.


Tiếp đó bố và mẹ về khách sạn nghỉ ngơi, tôi thì được bố giao nhiệm vụ đi in thiệp mời bạn bè tới dự. Còn bố và mẹ sẽ lo phần còn lại cho tôi.

Tôi chọn một cửa hàng trong một ngõ nhỏ ở quận 1. Một tấm thiệp màu trắng của chiếc bánh kem rất vừa mắt. Khi in đến tên tuổi thì nhân viên tròn mắt nhìn tôi. Kiểu thằng này in để troll.

- Thân mời bạn...
- Vui lòng đến dự buổi tiệc sinh nhật lần thứ 18 của người thừa kế tập đoàn Nhật Phạm. Phạm Nhật Minh.
- Tại...

Gõ xong thông tin trên máy để in mà con nhân viên vẫn cứ nhìn chằm chằm tôi. Mất tiền để làm chứ có nhờ nó đâu mà mặt này sưng xỉa đến sợ.


Ngồi chờ 30 phút cũng in xong chục tấm thiệp để mời vài người bạn. Cầm trên tay tấm thiệp cứ tủm tỉm cười, nghĩ đến cảnh ngày mai Đám bạn đọc được sẽ ngã ngửa ra vì bất ngờ mất.


Theo như bố tôi nói lần này bố sẽ nhờ qua tiệc sinh nhật của tôi để gắn chặt tình cảm với các công ti lớn trong nước. Bố không có thời gian ở Việt Nam lên phải thiết chặt các mối quan hệ.


Trong thị trường kinh doanh, phải nối đuôi nhau đi lên. Một con thuyền lớn có thể bị sóng lớn đánh sập dưới biển, nhưng nhiều con thuyền nhỏ gắn vào nhau thì sẽ vững chắc an toàn.


Tôi lôi con R3 ra sân lau chùi sạch sẽ, ngày mai chắc tôi sẽ dùng đến nó. Lâu lắm rồi tôi và người bạn không sát cánh cùng nhau. R3 Yamaha


* Brừm •


Tiếng R3 nổ giòn tan như hồi mới tậu. Thời gian không thể làm mờ đi những thứ quan trọng, tình yêu cũng vậy. Mà giờ này qua giao thừa rồi tôi đang ngồi viết chap, bố mẹ gia đình tôi chưa gọi về chúc tết. Ừ, một cái tết buồn.


Thôi quay trở lại câu chuyện, tôi muốn kết thúc nó sớm để viết hồi ký của cuộc đời mình. Nhật Minh hồi ký, PR một tí. Mong anh em bạn bè, hàng xóm, gay less ủng hộ tôi. Câu truyện tôi sẽ dồn hết tâm trí để làm một kỷ niệm viết lên cuộc đời mình.


- Reeenggggg -


Tiếng chuông báo thức làm tôi tỉnh giấc, khẽ vươn vai đón chào ngày mới. Tuổi mới, năm mới. Tôi chính thức đạt tuổi 18 sau một giấc ngủ, giấc ngủ khiến Nhật Minh thay đổi hoàn toàn. Chấm dứt cuộc sống bình dị. Tôi là Phạm Nhật Minh, con trai duy nhất của Phạm Nhật xxx. Ai cũng đoán được ba chữ X kia là gì đúng k?


Hôm nay tôi đổi phong cách khác, quần rách, kính đen nhưng vẫn cặp quai chéo quen thuộc. Mái tóc rũ xuống thay vì hất lên như mọi khi. Tự tin dắt R3 ra khỏi nhà, bất ngờ còn ở phía trước. Tiếng nổ giòn rã từ động cơ xe được cất lên, tiếng bô lẹt ầm ĩ quen thuộc vút ra khỏi một ngõ nhỏ Q3 Sài Gòn. Chẳng mất nhiều thời gian như mọi hôm để tôi đến nhà Hạnh, hôm nay có con xe PKL mà.


_Hừm, Hạnhhhhhh Ớiiiiiiii. Vẫn giọng điệu gầm gào quen thuộc của tôi trước cổng nhà Hạnh. May khu này mọi người thức dạy sớm không thì tôi ăn trứng thối mỗi ngày rồi.


_Đợiiiii Hạnhhhhhh Chútttttt. Tiếng Hạnh ngân vang trong nhà vọng ra khiến tôi khẽ cười.


Nhìn thấy tiếng dép loẹt quẹt của Hạnh ở trong sân, tôi lẩm bẩm đếm trong miệng 1 2 3.


_Úi, WOWWWWWW. Không nằm ngoài dự đoán của tôi. Hạnh bất ngờ che miệng lại khi thấy phong thái mới mẻ mà tôi mang đến.


_Thấy Minh hôm nay oách không? Hề hề


_Trông như diễn viên Hollywood ý Minh ạ? Mà xe Minh mượn đâu đây? Hạnh chỉ vào R3

_Xe của Minh sao Hạnh kêu mượn. Tôi méo mặt.

_Há, Minh mới mua à? Sao chưa bao giờ Hạnh thấy Minh đi xe này zợ? Hạnh ngây ngô

_Mẹ Minh mới chuyển từ Bắc qua cho Minh á?

_Uầy, Đại gia, Đại gia. Chẹp chẹp. Mà kệ đi thôi.


Nói dứt lời Hạnh chèo lên xe cúi xuống ôm trầm lấy tôi. Thiết kế của R3 khiến người ngồi đằng sau phải cúi thấp người về phía trước nếu muốn được an toàn ngồi trên xe. Đó là lý do tôi mua nó để sau này dễ trở gái :3


Vẫn điêu lẹt bô quen thuộc, tôi phóng ra đường lớn. Hôm nay hình như đi hơi sớm lên vắng bóng người trên phố, vài người đang chăm chú nhìn đôi học sinh áo trắng, áo dài lướt thướt trên một chiếc PKL. Tôi tăng ga nhanh đến trường. Tôi phanh kít lại giữa cổng trưởng, Hạnh bước xuống như một nàng công chúa bươcs xuống từ yên ngựa.


_ Ối soái ca đi xe đẹp quá kìa mày ơi!!

_Đấy tao bảo rồi, anh ý lãng tử thế mà mày không theo đuổi.

Vài tiếng trò chuyện vô tình lọt vào tai tôi, tôi không để tâm vì chỉ là những lời nói bình thường. Tôi hiện tại muốn nổi bật trước đám đông thay vì nặn sâu xuống vực thẳm cô đơn.


_Chào các chiến hữu !!! Tôi quăng cái cặp vào bàn chạy lại bá cổ thằng Duy đang đúng với mấy thằng bạn.


_Minh hôm nay có đeos gì vui thế? An vẩu hỏi


_Hôm nay sinh nhật tao. Tối chúng mày đến tham dự nhé. Tôi nói rồi rút tập thiếp mời từ trong túi.


Đưa từng đứa một chiếc thiệp mời, thằng nào cũng hào hứng cầm trên tay tấm thiệp. Thằng Duy mặt đăm chiêu khi thấy chiếc thiệp. Mặt từng đứa chuyển sắc khi đọc nội dung bên trong tấm thiệp, tất cả cùng tròn mắt nhìn vào tôi như đã bảo nhau từ trước.


_Chúng mày không phải hỏi đâu, tất cả là thật đấy. Thằng Duy đi về chỗ nhét tấm thiệp vào balo rồi quay lại.

_Phạmmm..Nhậtttt..Minhhhh..


Thằng An Vẩu chỉ thẳng vào mặt tôi nói lắp bắp, tôi biết rõ tính cách từng người trong đám bạn. Với thằng An, nó sẽ sửng sốt nhất vì nó thường lắm được nhiều thông tin nhất.


_Mày giấu bọn tao giỏi lắm thằng chó. Thế mà lúc trước cả lũ đi chơi luôn giành trả tiền cho mày. Thằng Tân rú lên.

_Đm, lần sau mặc định đi đâu thằng Minh cũng trả tất cả chi phí nhé!

Đến lúc này thì thằng Nam cũng lên tiếng, chúng nó không hề tỏ thái độ khác lạ khi biết thân thế của tôi. Vẫn là những người anh em tốt của nhau.

_Tối tất cả nhớ đến dự nhé. Khi đi nhớ mang theo quà. Hề hề. Tôi nhăn như khỉ

Giờ ra chơi tiết 3, cả đám lôi nhau xuống căng tin đập phá. Đội này biết tận dụng cơ hội có một cái kho đồ ăn từ tôi :3

Sáu thằng con trai, gọi một Đống đồ từ bim bim, hoa quả, bò khô, nước ra chiến đấu. Tôi cũng nhập cuộc, mất tiền tội gì không ăn. Sau đó thanh toán tiền xong thì tất cả đi lên lớp, ăn xong vẫn còn có quà mang về lớp.


" Huỵch "

Tôi ngã bay sang một bên đập người vào lan can, tình hình không phải người lạ. Đội lớp 12H lớp Hạnh đứng ở cầu thang gần lớp nó, lớp tôi thì phải đi qua đó mới về được. Thấy chúng tôi đi qua thì thằng to cao không biết cố ý hay chẳng may và vào tôi. Khiến tôi đập người vào lan can như các bạn đã thấy.


_Xin lỗi bạn nha! Tui không cố ý.


Thằng to cao đưa tay kéo tôi dạy, tôi vẫn ngồi im cúi mặt xuống. Từ từ tôi ngẩng mặt lên nhìn đó. Một đôi mắt đỏ ngầu, hình như tâm trạng tôi hôm nay không tốt thì phải...
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 98:



Có lẽ hôm nay là một ngày đen đủi của một số người. Đám bạn của tôi thì thấy vậy định lao vào đám 12H.


_Mày muốn gì? Tôi đứng dạy hỏi thằng cao to.


_Chỉ là sơ ý, tao xin lỗi rồi mà. Nó nhếch mép cười nhìn tôi.


Nhân nhượng với kẻ thù là tự giết bản thân. Tôi áp sát nó với tốc độ cao, tống một cú đấm giữa mặt đối thủ.


Uỳnh. Nó ngã như cây đốn.


Mấy thẳng lớp nó xông thẳng vào tôi. Thằng Duy bước tới đứng bên cạnh tôi, bọn lớp tôi thì cũng tiến lại gần. Một trận hỗn chiến bắt đầu xảy ra. Tôi chủ động tung cước vào ngực thằng gần nhất, ngay lúc đó thằng Duy đá quét khiến 2 thằng khác loạng choạng ngã xuống đất. Đang mải đỡ đòn hộ đám thằng Nam thì bất ngờ tôi dính một đá từ bên hông trúng mạn sườn của thằng cao to.


Tôi lùi lại một đoạn do dính đòn bất ngờ.


_Mày tới số rồi. Mắt tôi long sòng sọc


Tôi chạy lại định ra đòn thì bất ngờ một bóng hình chạy lại đứng chắn trước mặt nó.


_Dừng lại đi. Minh quá quắt lắm.


Tiếng nói có trọng lượng vang lên, cả hai bên đều dừng tay chú ý về phía tôi.


_Hạnh tránh ra, Minh phải giết nó. Tôi gầm lên như một con thú.


Chát. Một cái tát in cả năm ngón tay trên má tôi.


_Hạnh , Hạnh...


_Minh biến đi, Đừng gây dối lớp Hạnh nữa.


_Được lắm..


Tôi quay mặt đi về lớp, lũ lớp tôi thấy vậy cũng đi theo sau. Về đến lớp tôi nằm vật ra bàn, chúng nó cũng ngồi hết cả xung quanh.


_Mày đừng giận Hạnh, cũng vì cô ấy nóng quá thôi. Thằng Duy an ủi.


_Bình tĩnh đi, tao thấy mày lúc nãy cũng nóng quá.


_Thôi chúng mày im hết đi. Tao về trước đây, nhớ tối đến dự sinh nhật tao.


Tôi nói rồi xách cái cặp đi ra khỏi lớp. Lấy con R3 tôi rồ ga rú ầm lên cả một khoảng không. Tôi muốn bình tĩnh để suy nghĩ về chuyện vừa xảy ra, dù tôi đúng hay sai nhưng thái độ vừa rồi của Hạnh làm tôi sôi máu.


_Anh lùn, cho em ly cafe.


Nơi tôi đến là quán cafe của ông lùn, tuy đã nghỉ việc nhưng nơi này là nơi yên bình nhất tôi nghĩ đến.


_Ô, giờ này không học chạy ra đây hả Minh? Cãi nhau với con bé Hạnh à? Ông đặt tách cafe xuống rồi ngồi luôn cùng bàn tôi.


_Thôi anh đừng nhắc nữa chỉ khiến em bực mình.


_Chúng mày lớn cả rồi cãi nhau làm chi cho mệt.


Tôi đâu có sai, thằng kia gây chuyện trước với tôi. Hạnh không biết gì đã tát tôi, chắc trong mắt Hạnh tôi không hề được bằng nó.


Ngồi nhâm nhi gần hết ly cafe thì tôi có cuộc gọi từ bố.


_Alo bố ạ.


_Con đến tập đoàn đi. Lên phòng bố có quà muốn tặng con.


Tôi cúp máy ra tạm biệt ông lùn lấy xe phóng thẳng tới tập đoàn. Thấy bóng tôi hai tên bảo vệ phi ra dắt xe cho tôi. Tôi tiến thẳng vào trong, nhân viên nhìn thấy tôi cúi đầu chào cung kính. Đến phòng bố tôi mở cửa vào thấy cả bố cả mẹ đang ngồi bên trong.


_Nhanh thế, bố mới gọi cho con xong mà? Bố hỏi


_Con hơi hào hứng với món quà. Hề tôi cười xoà


_Mang mấy bộ vét vào đi. Bố tôi nhấc điện thoại trên bàn gọi cho ai đó.


Ba người mang ba con manocanh đi vào, trên người chúng là ba bộ vét bắt mắt. Một bộ trắng tinh, một bộ đen và bộ màu xanh đậm.


_Con chọn một bộ để tối mặc tham dự bữa tiệc, bố cho người mang từ Mỹ về đó.

Tôi tiến lại lấy từng chiếc ra mặc thử, chọn tới chọn lui thì tôi vẫn thấy mình hợp với màu đen hơn.


_Bố mẹ thấy con mặc bộ này hợp không? Tôi đi ra với bộ vét đen.


Không thấy bố mẹ tôi nói gì, chỉ cười mãn nguyện.


_Nhận ra ai không?


Một vòng tay ôm lấy tôi, đầu ghì vào vai tôi. Tôi giật mình, tim đập nhanh. Giọng nói đó, thân thương ấm áp, đã bao lâu rồi tôi chưa nghe giọng nói ấy.


_Món quà mà bố muốn dành tặng cho con đó, bố mang My về nguyên vẹn cho con rồi nhé. Bố mẹ nhìn dáng vẻ lơ ngơ của tôi mà phì cười.


_M..y My. Tôi lắp bắp quay mặt lại về phía sau.

My bằng xương bằng thịt đang đứng đó, khuôn mặt bầu bĩnh hơn thêm với làn da trắng do hợp khí hậu nước ngoài. Tóc màu nâu, trông em hiện giờ không khác Tây là mấy.


_Anh nhớ em lắm. Tôi ôm chầm lấy My


_Em cũng vậy. Em vòng tay qua người ôm lại tôi, khoảnh khắc ấy tôi cảm thấy hạnh phúc không kể siết.


_E hèm. Hết giờ rồi nhé, bố tôi hẵng giọng làm hai đứa bỏ nhau ra.


_Sao My về bố mẹ không cho con biết? Tôi buồn em ra.


_Tại em muốn tạo cho anh bất ngờ đấy. My khoác tay tôi.


_Cảm ơn em vì em đã trở lại. Tôi đưa tay áp sát má em, trao cho em một cái thơm vào chán.


_Hai đứa thôi đi xem nào! Để lúc khác thể hiện tình cảm. Minh, con dẫn My đi dạo quanh Sài Gòn chút đi. Con bé mới đáp máy bay đã đòi gặp con luôn đó.


Em nghe mẹ nói thì đỏ mặt thẹn thùng, tôi chào bố mẹ rồi dắt tay em đi ra ngoài. Giây phút tôi nghĩ, cánh cửa thiên đường đang mở rộng với tôi.
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 99:



Trong một ngày chiếc R3 của tôi đưa đón hai người con gái mà tôi yêu quý nhất, có thể gọi tôi là một kẻ lăng nhăng. Mà chính xác hơn, kẻ đa tình thất bại. Giây phút này, tương lai của tôi đang ngồi ngay sau lưng. Cục nợ to đùng


_Em muốn đi đâu? Tôi hỏi em.


_Đi đâu mà anh muốn ! Em nói thế khác gì muốn anh bóc lịch. Hôm nay anh 18+ rồi đó.


_Đi nhà nghỉ nhé. Tôi nháy mắt


_Vẫn dâm dê này. My đưa tay kề sát eo tôi, Nhéo thần trưởng =_="


Tôi một tay ôm eo rú lên như một thằng điên trên đường. Cuối cùng tôi chịu trận tiến đến lotte cinema đưa My đi xem phim, tôi lần đầu gặp My ở rạp và bây giờ tôi muốn gợi lại kỉ niệm giữa tôi và em. Em ôm tay tôi đi vào, một thằng học sinh ăn mặc tầm thường đi với cô gái xinh đẹp khiến bao ánh mắt GATO. Tự cho là như thế không biết đúng không


Tôi mua một cặp vé Spider Man 4, chọn hàng ghế giữa vì tôi ghét ngồi qua gần hay quá xa. Lâu lắm rồi mới được ngồi gần gũi với em, chủ yêu tôi ngồi ngắm em. Gương mặt thanh tú, da nhẵn mịn không hề có một vết sẹo hay vết thâm nào.


_Anh nhìn em làm gì chằm chằm kinh thế? Đột nhiên My nói không cần nhìn tôi.


_Lâu rồi anh mới được ngắm em gần như này. Anh muốn giữ lại những khoảnh khắc này suốt đời.


_Em sẽ ở bên anh trọn đời mà. Không còn gì ngăn cách được 2 ta.


My nở một nụ cười làm tim tôi xao xuyến, phút chốc tôi thấy tim mình lại đập nhanh. Cảm giác giống ngày tôi từng bên em ở Hạ Long, tôi tiến sát khuôn mặt lại gần hơn tới em. Đặt lên môi em một nụ hôn nồng cháy, em cũng nhắm mắt lại đón nhận lại nụ hôn đó. Mút môi chán lưỡi tôi bắt đầu bò đi thám hiểm, nó tách hai hàm răng của My ra để đi tìm đối tác phối hợp. Và thế là tôi đã biết đã lưỡi.


Được 5 phút thì mọi hoạt động dừng lại. May đang giờ đi học lên rạp vắng, không tôi cũng được share lên mấy cái page FB giật tít rồi.


_Anh hư lắm. My đánh yêu tôi.


_Bố mẹ anh toàn khen anh ngoan đấy.


_Hết phim rồi, đi ăn đi em đói. My đứng dạy kéo tay tôi đi theo luôn.


Hai đứa đi vào cửa hàng lotte, gọi một combo ra phè phưỡn cả bụng. Thảo nào lotte cuốn hút học sinh, sinh viên. Vừa rẻ lại vừa ngon. Cũng đầu giờ chiều lên tôi trở My về khách sạn. My nói muốn nghỉ vì từ sáng hạ cánh đã đến gặp tôi luôn, thôi thì để em nghỉ ngơi tối còn chiến đấu =))


Tôi lái xe về nhà, theo lời mẹ thì tôi có nhiệm vụ tắm rửa sạch sẽ. 6h tối phải có mặt tại địa điểm tổ chức sinh nhật. Ở trong Sài Gòn nhộn nhịp này, tối nay sẽ có một buổi tiệc thật đặc biệt dành cho tôi.


Theo Văn hoá Phương Tây. Khi bạn đủ 18 tuổi, bạn có thể tự lập hoàn toàn. Có thể dùng Súng, có thể đi tù =)))


Không mất nhiều thời gian để tôi đến địa điểm tổ chức. Hiện giờ cũng khá đông người đã có mặt, nhưng chủ yếu là người của bố mẹ tôi đang hoàn tất nốt các công tác chuẩn bị.


_Con trai tới rồi à? Vào thay đồ đi con. Bên trong có người giúp con chuẩn bị rồi đó. Mẹ giục tôi.


_Con vào trong đây. Tôi ném thìa khoá xe cho một gã bảo vệ đứng trong sân rồi đi vào bên trong.


Bữa tiệc được tổ chức tại một biệt thự loại lớn tại khu Phú Mỹ Hưng. Với một diện tích rộng, khu nhà chính có 3 tầng và nằm giữa cả biệt thự. Cạnh sườn nhà có 2 cái bể bơi nằm sàn sàn nhau, khu sân vườn có diện tích cực lớn với các dãy bồn hoa đủ loại. Xích đu trắng được đặt dưới các tán cây to, một đài phun nước nằm giữa sân vườn. Phải nói đây là địa điểm thích hợp và đẹp để tổ chức sinh nhật.


Xin phép bố mẹ ,tôi theo chỉ dẫn của một lễ tân trong nhà đi lên tầng 3. Vào trong phòng có 4 nhân viên làm đẹp và thời trang chờ sẵn. Tôi ngồi dài cổ hơn 1 tiếng đồng hồ để tẩy lại màu tóc đen, tôi chọn lại màu nâu truyền thống của tôi. Uốn nhẹ phần trên cho hơi bổng bềnh, uốn xoăn quá khách ra cầm đũa gắp thì bỏ mẹ =)) Hoàn tất cả thủ tục, tôi mặc một chiếc sơ mi trắng, khoác ngoài chiếc áo vét đen lúc sáng chọn. Trông tôi hiện tại lịch lãm và đẹp trai hơn hẳn, tự tin vì sắc đẹp có thừa của mình. Tôi soi gương một lượt rồi đi xuống bên dưới gặp bố mẹ.


_Nhìn trong giống y hệt anh hồi còn trẻ. Mẹ tôi khoác tay bố hài lòng về tạo hình mới của tôi.


_Có khí chất lắm, theo bố mẹ đi tiếp khách. Bữa tiệc chuẩn bị bắt đầu rồi.


Tôi đi theo bố mẹ ra sảnh trước sân tiếp khách, mới đầu toàn khách bố mẹ. Chào hỏi, nói chuyện giao tiếp, từng người từng người làm tôi thấy mệt. Toàn những trùm lớn trong nhiều lĩnh vực. Từ chủ xe ôm, xích lô, đánh giày, bán vé số =))) Đùa đấy.


_Cậu chủ đẹp trai quá ngài chủ tịch. Một số các boss khen tôi, không biết là thật hay là nịnh bợ.


_Cảm ơn mọi người, có mỗi giọt máu đào duy nhất đó. Haha. Bố tôi cười khoái trí.


_Sao tôi ít khi thấy cậu nhà xuất hiện vậy? Một cô gái trông cũng trẻ lên tiếng.


_Tại tôi thích cuộc sống giản dị. Tôi trả lời rồi đưa ly rượu vang lên miệng hớp một ngụm nhỏ.


_Thật là có khí chất hơn người. Một số lại lên tiếng khen ngợi tôi, ý chính là muốn tạo mối quan hệ tốt với tôi sau này.

Đang đứng tiếp khách cả bố mẹ thì tôi gặp một đám trẻ trâu bước vào. Cầm đầu là thằng Duy.


_Con đi ra đây gặp bạn một chút. Mọi người cứ tiếp tục tự nhiên.


Tôi chỉnh lại chiếc áo vét, tiến lại gần đám bạn. Chúng nó ồ lên như trêu ngươi tôi, có cả Hâh và Kiên theo lời mời của tôi.


_Nhật Minh thiếu gia. Hihi. Hân cười rạng rỡ trêu tôi.


_Chất lừ. Thằng Duy cũng góp phần.


_Tao không ngờ lại được làm bạn với mày đấy Minh. Thằng Nam bây giờ từ tốn.


_Dù tao có là ai thì bọn mình vẫn là bạn mà. Và trong đi, buổi tiệc sắp bắt đầu rồi. Tôi cười đưa tay mời đi trước.


Tất cả bọn tôi đi về cuối góc sân, cạnh hồ bơi. Vì đây là khu vắng nhất, chúng nó kêu không hợp lắm với không khí ở đây mà tôi cũng vậy.


_Sao mày giấu ỉm info vậy? Nói ra từ sớm có lẽ mày đỡ gặp ít rắc rối như thằng Khánh hơn không? Thằng Nam hỏi tôi.


_Tao cũng muốn yên ổn sống như người bình thường thôi. Haizz tôi khẽ thở dài.


_Thế thằng Khánh cũng là mày... thằng Kiên nhìn tôi kinh hãi.


_Chắc mày và Duy rõ nhất tao đã làm gì với nó. Tôi làm mặt nguy hiểm.


_Kinh khủng! Tao từng bị nó đánh sập một quán bar đó. Thằng Duy mặt cười cười nhìn tôi. Rồi có ngày tao sẽ đòi lại vốn thằng chó ạ. Thằng Duy nói với thái độ nửa đùa nửa thật.



Tôi ngồi trò chuyện thêm một lúc nữa xin rút lui. Tôi đi vào trong chuẩn bị cho màn khai mạc cắt bánh.


" Chào mừng mọi người đến buổi tiệc sinh nhật lần thứ 18 của người thừa kế tập đoàn Phạm Nhật, hãy vỗ tay chào đón Phạm Nhật Minh "


Tiếng MC dứt lời cũng là lúc tôi từ bên trong bước ra trước cửa biệt thự, nơi đặt chiếc bánh kem và 18 chiếc ly đang đặt ở phía bên cạnh xếp thành một toà tháp.


Tiếng vỗ tay ầm ầm, như một ngôi sao điện ảnh tôi bước ra phía trước. Buổi tiệc đông người hơn tôi nghĩ, bên cạnh các boss còn có những cô cậu thiếu gia đến. Mục đích cũng như bố mẹ của họ, chỉ muốn tạo mối quan hệ với tôi - Người thừa kế tập đoàn, hay một số có tham vọng lớn hơn là làm con dâu nhà họ Phạm. Khó lắm :3


Tôi tiến gần chiếc bánh, nhấc kiếm nhật lên và chém đôi cái bánh. Đùa đấy mọi người vỗ tay sau màn cắt bánh của tôi.


BÙM.


Tiếng nổ của chai rượu sâm panh từ tay tôi. Khẽ đưa chai rượu đang bốc khói lên cao, tôi rót vào cốc trên đỉnh ngọn tháp, từng dòng rượu màu đỏ nhạt tuôn xuống bốc khói huyền ảo. Tôi kết thúc bằng việc vỗ tay kết thúc nghi thức.


Tôi cầm ly rượu đi xuống giữa dòng người bên dưới. Tay bắt mặt mừng với mọi người dù không quen biết gì cả. Trên thế giới này, mọi người dùng mọi thứ để bán lấy đồng tiền, có những người không từ mục đích để kiếm lấy đồng tiền, hãy cẩn thận kỹ càng với các sói già đã nhắm được miếng mồi béo bở. Tôi - Miếng thịt ngon.


_Chúc anh có một sinh nhật hạnh phúc và vui vẻ. Một vòng tay ôm tay tôi bất ngờ khi tôi đang tiếp khách.


_Hì, cảm ơn em. Em chính là món quà ý nghĩ nhất trong sinh nhật của anh. Tôi véo mũi em. _Mà sao em đến muộn thế? Tôi hỏi em


_Hì, em cứ nghĩ bây giờ mới bắt đầu bữa tiệc mà. Đúng ra bắt đầu bữa tiệc đúng theo giấy mời là đúng ra bây giờ thật, nhưng so với tôi và mọi người là em hơi muộn một chút :3


_À ừ. Đi ra gặp bố mẹ anh nào!


Tôi dắt tay em ra gặp bố mẹ tôi. Mẹ tôi cứ cười tít mắt như hài lòng nếu My làm con dâu của nhà tôi vậy. Và đâu chỉ mẹ, tôi cũng muốn nữa là. Hề hề


_Mẹ không biết đâu. Con không dẫn My về làm dâu nhà này thì đừng trách. Mẹ tôi cười kéo tay My lại ôm vào lòng.


_Con đang cố đây nhưng sợ có người không chịu.


_Bố đồng ý đó. Đợi hai đưa học xong cấp 3 hai đứa triển luôn đi. Haha


Cả nhà tôi xúm lại chọc My, em cũng đỏ mặt nhưng vẫn cười tít mắt vì tôi nghĩ em thích. Nụ cười em như nắng mới, lúc nào cũng chiếu sáng mọi thứ xung quanh. Tôi rồi cũng xin phép bố mẹ dẫn em ra khu đằng sau vòi phun nước, nơi biệt lập với phần còn lại của bữa tiệc. Hai đứa ngồi dưới chiếc xích đu trắng.


_Anh có trách em hơn một năm mà không thèm liên lạc với anh một lần không? Em nghiêng đầu nhí nhảnh hỏi tôi.


_Không. Anh không cần gì nữa, thấy em trở về. Là anh đã cảm thấy ông trời đã tốt với anh lắm rồi. Hì


_Anh này, Sau khi em tỉnh lại. Trong suy nghĩ của em chỉ toàn hình bóng dáng anh, bao nhiêu ký ức về anh. Và anh chính là động lực em vượt qua bao khó khăn bệnh tật, Anh là nghị lực để em sống và trở về. My cười có chút gì đó gượng ép nhìn tôi, đôi mắt em hơi sắc hơn thường.


_Anh xin lỗi, anh đã gây tất cả điều đó cho người anh yêu. Tôi cầm tay My


_Đừng nói gì cả, mọi chuyện đã xảy ra rồi. Em đã trở về cạnh anh rồi. Em yêu anh.


Nói rồi My đưa môi tiến lại, em chủ động trao tôi một nụ hôn. Nụ hôn ngọt ngào của tuổi 18, nụ hôn của tình yêu, nụ hôn của nước mắt và là nụ hôn của đau khổ. Tôi chủ động ôm trầm lấy My, tôi và em lao vào nhau dồn hết yêu thương vào trong nụ hôn ấy. Em túm chặt lấy hai sườn áo của tôi, còn hai bàn tay tôi bắt đầu đưa vuốt dọc lưng của My. Nụ hôn mơn chớn của tuổi mới lớn không hề mãnh liệt, thay vào đó là một chút gì đó còn vụng về nhưng chứa chất đầy những tình cảm.


Tôi nghe xung quanh mọi thứ chợt tĩnh lặng, khoảng không chỉ còn chút hương hoa cỏ cây. Một vài làn gió tạt qua, khoảng thời gian đó bình lặng..


HỨC..HỨC..


Tôi chợt mình tỉnh mộng, dứt khỏi đôi môi của My lấy lại ý thức. Quay người lại nơi phát ra tiếng động.... Hạnh đang đứng như chết nhìn hai chúng tôi, đôi mắt em mở to. Đôi môi mọng đỏ không mấp máy nói một lời nào, chỉ cảm nhận được vị mặn của nước mắt đang lăn dài trên đôi mi em.....
 
Back
Top Dưới