Đô Thị Đại Thiếu Gia (Vn)

Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 60:



Chương 60:

Ngồi kể chuyện cho Hoa nghe về cuộc sống hiện tại của tôi. Tất nhiên tôi không kể tí gì về thân thế cũng như mối tình vợis Mai. Được khoảng 12h đêm tôi thấy buồn ngủ lên kêu Hoa đi ngủ. Vác xác về phòng bố mẹ Hoa tôi đổ cái lên giường. Nằm cứ chằn trọc mãi không ngủ vì nghĩ về Hoa. Tại sao em vẫn chờ đợi tình ấy thời gian. Dù em rất xinh đẹp, xung quanh em là bao vệ tinh. Mà em lại chọn tôi, thằng con trai kém em tận 2 tuổi -.-

Đang nhắm được mắt thiu thiu ngủ thì cạch. Cửa phòng tôi mở ra, là Hoa tò tò đi vào. Trả nhẽ em tính hiếp tôi -.- mặc kệ em tôi vẫn nhắm mắt trả vờ ngủ xem em định làm gì.


_Minh, anh ngủ chưa? Hoa lay lay người tôi.


_Hả, sao em lại sang đây rồi. Tôi trả vờ mở mắt tỉnh dạy.


_Em sợ ma. Híc


_Hâm, thời đại này làm gì có ma. Tôi cốc vào chán em.


_Em không biết cho em ngủ cùng.


Nói dứt câu em nhảy lên giường chui tọt vào chăn, đắp cái chăn kín mặt. Chắc ngại đây mà. Tôi cũng nằm xuống nhắm mắt ngủ mặc kệ em. Em cứ lục đục trong chăn khiến tôi khó chịu không ngủ được, tức quá tôi vòng tay sang ôm cả chăn cả em vào trong lòng. Hoa giật mình dở chăn ra khỏi mặt ngẩng cổ nhìn tôi.


_Ấm lắm.


Chỉ 2 từ, Hoa ngẩng mặt lên trao cho tôi một nụ hôn. Đây là nụ hôn ngọt ngào cũng giống nụ hôn đầu của tôi và Hoa vậy. Không đá ngoáy gì cả, chúng tôi ôm chặt nhau mà hôn ngấu nghiến ( Tôi không biết tả kĩ cho lắm ) hôn được một lúc tay tôi mất kiểm soát. Nó không còn nghe lời tôi nữa mà chạy khắp thân thể Hoa, hình như nó là bản năng vậy, rồi tay tôi tiến dần đến cặp núi đôi của em. Không thấy em phản kháng lên tôi càng bạo dạn hơn mà nắn. Đúng là thiếu nữ 18, vừa căng mọng vừa mát. Rồi tôi thọc hẳn tay vào trong áo em, tôi bắt đầu nghe thấy vài tiếng rên rỉ nhẹ nhẹ phát ra. Tôi quyết định táo bạo cởi phăng hết áo của em ra. Trước mắt tôi bây giờ là kì quan thiên nhiên thứ 8 của thế giới núi đôi ) mắt em hơi mở to ra nhìn tôi. Tôi lại lao vào hôn em như một con thú, tôi đụng chạm bên trên rồi chuyển dần xuống bên dưới. Vừa cầm vào cúc quần...


Hình ảnh Mai và My đang nhìn tôi với ánh mắt thất vọng. Tôi choàng tỉnh đẩy Hoa ra, ôm đầu không tin những gì tôi đang làm. Một thằng con trai quê mùa ngày xưa đâu rồi, tôi đã thay đổi. Dục vọng của tôi bây giờ quá lớn, từ lúc tôi có quyền có tiền trong tay tôi không còn để ý đến phép tắc và luật lệ của bản thân. Tôi cảm thấy thất vọng về chính mình.

Mặc lại áo cho Hoa, em vẫn không hiểu tôi làm sao. Em ôm chầm lấy tôi.

_Huhu, anh không yêu em phải không? Em khóc thật sự.


_Đồ ngốc. Anh xin lỗi, anh không muốn hại em. Anh muốn dành đến khi nào 2 đứa thật sự sẵn sàng. Tôi đáp


_Nhưng em đồng ý mà. Huhu


_Đợi khi nào chúng ta trưởng thành, hãy đợi giây phút đó.


Tôi ôm Hoa vào lòng, em sụt sịt một lúc rồi chìm vào giấc ngủ. Tôi thấy có lỗi với tất cả những người con gái bên cạnh tôi, với Hoa tôi không thể bù đắp tình cảm mà em dành cho tôi. Một khoảng cách mà chúng tôi đến được với nhau thật sự là quá xa vời. Còn My tôi biết em có tình cảm với tôi, nhưng nhất thời tôi chưa xác định được tình cảm với ai cả. Một phần trong thâm tâm tôi vẫn nhớ đến Mai. Người con gái làm tôi mu muội....
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 61:



Chương 61:

Sáng hôm sau tôi mở mắt trong tình trạng ngái ngủ. Ngáp ngáp tôi lăn sang bên trái thì ôm vào cái gì đó. Tôi cặp chân vào cái gối ôm lại nhắm mắt ngủ tiếp, đang ngủ ngon thì bụp, tôi thấy nhói ở bụng tiếp theo cả người tôi lăn một vòng bay xuống dưới đất. Người đau ê ẩm ngóc đầu dạy thấy Hoa đang ngồi cười cười.


_Sao em đá anh. Tôi xoa mông đứng dạy


_Tại em đang ngủ anh quặp em khó chịu. Thuận chân quá em đá luôn. Hihi


_Em mà cứ thuận như này chắc mấy mà anh đi gặp ông bà. Tôi beo má Hoa.


_Thôi dạy vscn đi anh còn về quán nữa. Tôi bước vào trong nhà tắm nói vọng ra.


Hai đứa cùng đánh răng xong nhìn vào gương khoe răng ) Đi xuống nhà đợi em mặc quần áo, hôm nay tôi sẽ dẫn đám kia đi chơi hội. Mùng 3 tết ở quê tôi có hội cũng rất to, mọi người khắp huyện đổ về một ngôi chùa để chơi hội rất đông đúc. Đợi Hoa thay quần áo xong thì tôi trở em ngược về nhà hàng để ăn sáng.

Về tới nơi thì thấy đội kia đã tập chung đông đủ đang ngồi ăn rồi. Bọn này trả bao giờ đợi tôi về ăn cùng cả. Gửi xe tôi và Hoa đi vào bọn nó lại dùng ánh mắt kì lạ nhìn tôi. Chắc cả đêm tôi không về chúng nó nghĩ tôi không hay ho gì đâu mà.


_Hai người tối qua ở cùng nhau hả thằng Sơn cười đểu


_Đâu. Tao về nhà ngủ vừa nãy mới qua đón Hoa. Tôi cãi biến


_Thế mà tao tưởng tối qua hai người ngủ cùng nhau nữa. Thằng Hưng vừa nói vừa cắm mặt vào bát phở.


_Thôi ngồi xuống ăn đi rồi tí đi chơi mày. Thằng C vãy tôi ngồi xuống.


_Tí đi đâu chơi anh Minh. My hỏi


Bây giờ My mới mở lời, có thể em đang buồn nhưng muốn giấu tâm tư vào trong tận đáy lòng, đến tận bây giờ. Chưa bao giờ tôi nghĩ có thể bù đắp cho My.

Ngồi ăn uống xong, cả đám lấy xe nhắm về chùa ĐT thẳng tiến. Ngôi chùa này nằm cạnh thị xã, cũng khá cổ kính và lâu đời. Đến ngày này mọi du khách thập phương kéo về xin lộc của chùa. Rất nhiều người cho rằng chùa rất linh thiêng, thế lên hôm nay tình trạng tắc đường là lẽ đương nhiên. Sau hơn 30phut chạy xe chúng tôi cũng tới được chùa, mặc dù từ quán của tôi đến chùa có 5km @@

Gửi xe ở bãi xe, nói thẳng ra là một sân bóng gần chùa. Ngày này người ta căng dây lại trở thành bãi xe tự phát luôn. 3 con xe đi vào bãi rồ ga, rất nhiều thanh niên xóm đang tập tụ phải nhìn ra. Có lẽ tôi phải sớm mua thêm con nữa thôi chứ đi R3 bất tiện quá :3

Tổng cộng 7 con người bước vào chùa, mùa hương khói, tiếng thì thầm của mọi người khấn vái, tạo ra một không khí ngột ngạt. Kéo cả đám ra phía trước cửa chùa, nơi sắp diễn ra rước kiệu. Chắc nhiều bạn cũng biết, nhưng ở chỗ tôi 9 cái làng trong xã sẽ rước kiệu của làng mình về chùa. Rồi các anh thanh niên sẽ nhấc bổng kiệu chạy lòng vòng trong sân =)) nói chung xem cũng hay. Cả đám tình được chỗ thích hợp có thể xem toàn bộ cảnh liệu bay cũng không sợ chen lấn sô đẩy. Sau khi kết thúc rước kiệu, chúng tôi đi Loanh quanh kiếm đồ ăn vặt và chơi mấy cái trò chơi.

Được một lúc chơi thì đến gần trưa, Đám con trai bọn tôi tách nhóm để đi vệ sinh. Đi vệ sinh còn phải xếp hàng mới đến nhục @@ may tôi cướp được chỗ lên đi đầu tiên. Đi ra đám thằng C vẫn đang đứng xếp hàng. Quay lại chỗ My đứng, thấy một tốp thanh niên xóm đang ve vãn hai cô nàng. Cũng phải thôi, cả My và Hoa đều đẹp quá mà.


_Hai bé đi đâu mà đứng một mình thế này. Đi chơi cả bọn anh đi. Hâhha

Một thanh niên buông lời, đám kia thì vây hãm xung quanh khiến hai cô nàng bị gọng kìm ở trong. Một thanh niên đưa tay lên vuốt tóc mai của Hoa, cô nàng giật mình tát Bốp một cái. Thanh niên dính đòn vuốt tay lên má xoa xoa.


_Anh bắt đầu thích cô em rồi đấy. Haha


Tôi thì lúc đó cũng đứng gần nó rồi, My nhìn thấy tôi mắt bắt đầu long lanh còn Hoa chưa để ý thấy tôi thì phải. Thấy cái quán bên cạnh có cái khúc gỗ làm củi đốt. Tôi chạy lại cầm lên tiến lại phía đám thanh niên. Mấy thằng bạn tôi không biết đái ỉa ra sao mà vẫn chưa thấy nó mặt xuất hiện nữa. Thôi phải chiến một mình vậy, tôi chạy lại đập một gạy vào đùi non thằng đang trêu Hoa. Nó hét lên một tiếng rồi khuỵa gối ôm đùi, tôi vẫn chưa đủ giã man để táng gạy vào đầu nó.

Đám thanh niên quay lại nhìn về phía tôi. Thấy tôi có hàng chúng nó bo lại phòng thủ chưa dám tấn công. My cả Hoa thì chạy ngay lại sau lưng tôi.


_Đm thằng chó mày cắn trộm tao à? Thằng ăn gạy của tôi chửi.


_Chưa đánh vào đâu mày là may ý. Ngồi đó mà sủa. Tôi đáp


_Mẹ mày, thích làm anh hùng ở đây hả. Tao cho mày hết ăn tết sau luôn. Lên chúng mày, nó hô mấy thằng xung quanh nhưng không thằng nào dám nhảy lên cả.


_Thằng nào lên tao cho ăn gạy. Tôi cười khua khua cái gạy.


Toàn một lũ nhát chết, thấy tôi cầm gạy không thằng nào dám tiến lên. Đến lúc bọn thằng C đi ra, nhìn thấy tôi cầm gạy nó cũng hiểu truyện gì đang diễn ra, nó đi từ sau đạp một thằng ngã sấp xuống đât trước mặt. Đám kia lại quay lại nhìn thằng C.

_Đm là mày hả con chó. Vụ trước chưa xong mày lại gây tao nữa hả. Thằng thanh niên bị tôi quật lại nói.


_Cái lũ chó cạy gần nhà chúng mày thì làm được cái gì. Giỏi lên ăn tao đi. Thằng C vênh váo.


Tôi cũng trả muốn lằng nhằng nữa, giải quyết nhanh còn đi về. Tôi cầm gạy chạy lên quật ngang vai thằng đang le về phía tôi. Nó không có gì đỡ ôm vai chịu trận, tôi vung gạy quật thêm cái nữa vào vai kia. Nó nhả hẳn cả hai tay vì đau. Bọn thằng C phía kia cũng hưởng ứng, nhảy vào giữa trận chơi. Thằng C cũng thuộc dạng cứng cựa ở đất này, nó có kinh nghiệm chiến đấu cũng như sức khỏe vốn có. Nó cứ nhằm cái thằng mạnh mồm nhất từ nãy mà đánh, tôi nghĩ chúng nó có thù với nhau từ trước. Tôi cầm gạy quật thêm 2 thằng nữa thì chúng nó bỏ chạy hết. Quay ra thằng C cũng chạy hết rồi.

Tôi đang quay qua sau hỏi.

_Hai em có làm sao k?


_Bọn em không sao đâu! Cả hai đồng thanh đáp.


_Thôi về luôn Minh. Không đám kia gọi người tới thì hỏng việc. Thằng C lên tiếng.

Nghe cũng đúng lên cả đám về sớm, lấy xe ra khỏi bãi xe đi được một đoạn thì đằng sau có một đám đang đuổi đít.


_Biết ngay lũ chó này không bỏ dễ thế đâu. Chạy nhanh đi Minh đợi tao gọi người. Thằng C hét khi đang phóng xe.

Tôi gọi điện cho ông quản lí kêu người chờ sẵn trước quán. Ra hiệu thằng C phi về quán, 3 xe chúng tôi bị gần chục xe đằng sau bám sát. Đám xe cùi kia thì không đổi kịp 3 xe chúng tôi, toàn những xe cùi chạy bạch bạch. Về đến quán tôi kêu hai em chạy vào trong để chúng tôi chơi ở ngoài. Anh quản lí đứng bên kia đường cũng gật đầu ra hiệu.

Chỉ vãi giây sau một đám thanh niên hùng hổ đỗ xe trước cửa quán của tôi. Thằng nào cũng lăm loe hàng nóng trong tay, thấy thế đội anh quản lí cũng tiến lại gần. Một đám người của tôi cũng bắt đầu từ trong nhà hàng bước ra cầm theo ít hàng, bọn kia vẫn chưa biết bị vây hãm lên vẫn to giọng.

_Mẹ mày, hôm nay tao cho mày cả lũ bạn mày đi gặp ông bà luôn C ơi.


Thẳng C nghe thấy quay qua tôi cười tủm, nó rút hai con tuýp dắt bên cạnh hai sườn xe ném cho tôi một con.


_Chúng mày nghĩ gì mà chắc ăn vậy. Tôi cầm tuýp đậm nhẹ xuống đất từng nhịp kêu coong rất vui tai.


_Bây giờ không còn ai cứu được chúng mày đâu. Nhào hết vào cho tao.

Thằng kia hét lên rồi xông đầu. Lúc này đám người anh quản lí mới tăng tốc chạy đến. Đám người đằng trong quán cũng đi ra, nhìn thấy người của tôi. Thằng kia bỗng đứng lại, đi giật lùi từ từ. Tôi từ nãy vẫn cầm cây tuýp gõ coong coong xuống đất. Lúc này đám kia bắt đầu chùn bước, đám nhà tôi đã xông vào chiến. Thằng C cũng nhảy vào đánh đấm. Tôi cầm tuýp ném thẳng vào thằng nào đó đang quay lưng về phía tôi. Chạy tới nhảy cao một đá mang tai thằng bé, nó ngã ngửa ra đất. Đang định tìm đối thủ đánh tiếp thì trận đâu kết thúc, còn mình thằng C vẫn đang đá liên tục thằng kia dù nó đã lăn ra đất từ bao giờ. Tôi lại gần đẩy thằng C ra.


_Thôi, đánh nữa nó chết đấy.


_Mẹ con chó này. Lần trước tao đã tha nó rồi mà nó quay đầu cắn ngược. Thằng C vẫn vùng ra đoi đánh tiếp


_Bọn anh xử lí nốt cho em để em vào trong trước.


Mặc kệ bên ngoài tôi ôm thằng C vào trong. Cũng sắp tới giờ tôi phải về rồi, lằng nhằng trả được gì.

_Làm sao không hai thẳng ? Thằng Hưng hỏi,


_Không sao, giải quyết xong hết rồi. Chuẩn bị đồ đi. Chiều nay về Hà Nội.

_Sao về gấp thế mày? Thằng C hỏi.


_Đung đó. Tao đã chơi được cái gì đâu. Thằng Sơn chêm vào,

_Không còn thời gian đâu. Tao phải về có việc gấp.

Nói xong tôi đấm mạnh xuống bàn, chuyện quái quỷ gì đang xảy ra thế này...
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 62:



Chương 62:

Chiều đó tạm biệt mọi người, 4 chúng tôi trở lại Hà Nội. Tinh thần bất ổn làm tôi không thể nào tập chung vào thứ gì khác, mọi thứ đều mông lung. Về đến HN tôi phóng vội trở My về nhà, không nói không rằng, không ai biết tôi đang định làm gì cả.

Vội trở về nhà, thấy nhà không có ai cả. Tôi gọi điện cho tay trợ lý của bố tôi xem chuyện gì đã xảy ra.

_Có chuyện gì vậy. Hiện giờ bố mẹ tôi đang ở đâu? Tôi hét lên trong điện thoại


_Cậu bình tĩnh, bố mẹ cậu cũng đang trở về để giải quyết việc này. Cậu đừng nóng vội


_Chó chết. Tôi đập mạnh điện thoại xuống sàn nhà.

Cái điện thoại vỡ tan tành, dựa người vào ghế, tôi không nghĩ quyết định của tôi làm ảnh hưởng tới bố mẹ như vậy.

Ngày hôm sau, tôi theo bố mẹ đến gia đình Mai, quyết định hủy hôn của tôi được gia đình Mai làm bung bét hết cả lên báo. Với một số hợp tác của gia đình Mai, họ bắt đầu làm ầm ĩ lên với mục đích gây hấn với tập đoàn. Bố mẹ tôi phải chịu tổn thất nặng nề, các cổ đông rút vốn làm giá cổ phiếu trên thị trường sụt giảm. Tôi không nghĩ đến việc gia đình Mai sẽ làm căng đến vậy.

Hai gia đình tập chung tại nhà của Mai. Lần này sao mà tôi cảm thấy khó chịu đến thế, một cảm giác gì đó vừa yêu vừa hận khi nhìn thấy Mai, khuôn mặt vẫn xinh đẹp đến ma mị. Nhưng có một chút gì đó đểu giả thay vì đáng yêu như ngày xưa.


_Chúng tôi đến đây để bàn về chuyện hủy hôn. Cũng như chuyện làm ăn của hai gia đình. Bố tôi ngấp ngụm chè.


_Xin anh cứ tự nhiên nói. Bố Mai đáp


Không khí thật ngột ngạt, hai gia đình chỉ dùng những ánh mắt nhìn nhau. Có vẻ bố mẹ tôi và bố mẹ Mai không hoà khí như tôi nghĩ.


_Về chuyện hủy hôn lần này là thằng Minh sai. Nhưng theo điều tra của tôi thì bé Mai nhà anh chị đã có lỗi trước. Bố tôi nói


_Haha, trong chuyện này. Người hủy hôn ước là người sai. Tôi không cần biết các lí do khác. Bố Mai cười


_Ân oán ngày xưa của hai dòng họ tôi đã muốn chấm dứt bằng cái hôn ước này. Nhưng hình như chúng ta không thể hoà giải. Bố tôi đáp


_Ít nhất cậu bây giờ còn có con trai. Hãy mừng vì điều đó.


_Nếu tôi tìm được chứng cứ ngày trước cậu bắt cóc con trai tôi. Thì cậu coi trừng tôi. Bố tôi trợn mắt.


Bố tôi nói gì vậy? Chính gia đình Mai năm xưa đã bắt cóc tôi, biến tôi thành một thằng ất ơ mười mấy năm trời. Có lẽ bây giờ tôi đã hiểu hết tất cả mọi chuyện. Nó khó khăn hơn tôi nghĩ.


_Về thôi. Bố tôi đứng dạy


_Không tiễn. Bố Mai đứng dạy


Tôi và mẹ không nói gì chỉ đứng lên đi theo bố tôi ra về. Trong đầu tôi lúc này mọi thứ đang rối, việc này ngoài sức tưởng tượng của tôi. Những rắc rối kinh khủng đầu đời mà tôi phải đối mặt. Bắt đầu sóng gió gây cho tôi không biết bao đau thương sau này.

Máu và nước mắt tất cả hoà quyện với nhau.

Trở về nhà, gương mặt cả nhà đều đăm chiêu, tới khi bố tôi mở lời.


_Xin lỗi Minh, bố đã không kể con nghe chuyện này. Tại ta thấy con và bé Mai yêu nhau vậy. Ai nghĩ con bé làm theo điều khiển của bố nó. Bố tôi trầm ngâm.


_Chuyện xảy ra như nào vậy bố? Tôi hỏi


_Nhiều năm về trước, nhà ta và nhà Nguyễn Ngọc đã đấu đá nhau trên thị trường. Và ưu thế luôn nghiêng về nhà ta.


_Có chuyện đó sao bố? Tôi hỏi


_Đúng vậy. Quan trọng, lúc mẹ con sinh con. Bố của Mai đã ra tay đánh cắp con như con đã biết. Chỉ là ta không có bằng chứng để lần theo manh mối.


_Thế sao bố còn đồng ý truyện hôn ước? Tôi cau có


_Tại ta nghĩ chuyện này sẽ giải quyết hận thù của hai nhà. Ta không nghĩ ông ta có thể lật bài thêm lần nữa.


_Thôi tạm thời việc này để ta giải quyết, con hãy chú ý an toàn xung quanh nhé. Bố Mai không phải tay vừa đâu. Bố tôi dặn dò


_Bố nói đúng đó, có chuyện gì hãy gọi cho bố mẹ hoặc trợ lý của bố. Con nhớ chưa? Mẹ tôi nhắc nhở.


_Dạ. Con biết mình phải làm gì. Tôi đứng dạy chào bố mẹ.


Tết đã hết, lên phòng suy nghĩ. Hai ngày nữa là tôi đến trường, tôi phải đấu tranh với Mai thật sao, từ giờ chúng tôi là những kẻ thù.

_Alo, Minh à? Bố mẹ gọi anh sang nhà em ăn tối. My gọi tôi.


_Anh xin lỗi. Hôm nay anh hơi mệt, nói bố mẹ em anh hẹn khi khác. Tôi đáp


_Hi, không sao để em nói bố mẹ. My đáp


Tôi trả còn tâm trạng đâu mà ra ngoài lúc này. Cái mối thù của hai nhà không biết bao giờ mới chấm dứt, nếu có bản lĩnh chắc chính tay tôi sẽ chấm dứt chuyện này tại đây.


Mùng 6 tết. Bọn tôi bắt đầu đi học lại, kể từ hôm tôi biết được sự thật , vẫn chưa có động thái nào từ hai bên gia đinh. Mọi chuyện chắc vẫn đang trong suy tính, chưa bên nào xuất kích, mọi thứ đều có thể thành mục tiêu để gia đình Mai công kích. Tập đoàn, bố mẹ tôi, hay có thể là tôi một lần nữa .


Đến lớp ai cũng tay bắt mặt mừng sau 10 ngày nghỉ tết, mấy đứa con gái đòi lì xì của mấy thằng con trai, đứa thì sát phạt nhau đỏ đen. Chỉ mình tôi là ngồi rú ở cái góc lớp, sau 2 ngày giốt mình trong nhà , bây giờ tôi lại tiếp tục tỏ ra như một người mất hồn ở lớp. Chỉ có bọn thằng Hưng vẫn chưa biết chuyện gì khiến tôi phải về gấp như vậy.

Trống vào lớp, tất cả học sinh ùa về lớp như vỡ tổ. Không phải vì họ sợ cô giáo như học sinh bình thường, nhưng trong mỗi người đều có một ý thức nhất định được xây dựng từ nhỏ. Đó là không bao giờ được mắc lỗi, dù là một lỗi nhỏ.


Mai cũng bước vào lớp, em vẫn xinh xắn trong chiếc áo trắng nhưng khi con mắt em nhìn tôi, một chút gì đó vẫn thân thương, nụ cười nửa miệng đểu giả. Tất cả đang cào xé con tim của tôi.

Học được nửa tiết, hầu như toàn ngồi chơi vì sau tết chưa có bài gì đáng chú ý. Tôi đứng dạy đi ra ngoài dù cô giáo vẫn đang ngồi trông lớp.

Ra sân bóng ngồi, tôi muốn một mình lúc này. Bây giờ không phải lúc suy nghĩ quá nhiều. Bất chợt một bàn tay lắm lấy tay tôi..
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 63:



Chương 63:

_Nếu bây giờ chúng ta quay lại với nhau may ra còn cứu vãn được tình hình đó. Haha


_Cô đang nghĩ vớ vẩn gì vậy? Không có chuyện đó đâu Mai à? Cả cô và gia đình cô sẽ nhận được hậu quả mà các người đã gây ra cho tôi.

Tôi dứt tay cô ta ra. Tôi không nghĩ một cô gái 16 tuổi lại có thể có nhiều suy tính trong đầu vậy. Bỏ cô ta lại tôi bước đi rời khỏi sân bóng, bên tai vẫn kịp nghe thấy lời cuối của Mai.


_Tôi sẽ cho anh biết thế nào là đau khổ.


Về lớp, thấy My cũng đang đứng trong lớp tôi. Chắc em đang đợi tôi về, bất ngờ thay lúc đó cả Mai và tôi cùng đi vào lớp. Mọi người ngạc nhiên vì tôi ra ngoài, Mai cũng ra ngoài gần như cùng lúc với tôi mà đang trong giờ học nữa chứ.


_Anh có chuyện gì với Mai à? My hỏi


My rất tâm lý, nhiều lúc em tỏ ra trẻ con. Nhiều lúc em biết kiềm chế cảm xúc để câu chuyện nhẹ nhàng hơn cho người nói chuyện với em.


_Không, anh và cô ta bây giờ còn chuyện gì với nhau nữa chứ. Tôi bình thản ngồi xuống ghế.


_Hì, mà anh đỡ mệt chưa? My hỏi. Hôm qua tôi kêu mệt không qua nhà My được mà.


_Anh cũng đỡ rồi, sao không ở lớp học lại chạy qua đây? Tôi hỏi My


_Em có chuyện muốn nhờ anh? Được k? My nài nỉ.


_Em cứ nói đi giúp được thì anh sẽ giúp em thôi. Tôi xoa đầu My


_Anh đi ra đây với em một chút.


Nói xong My kéo tay tôi ta khỏi lớp, trả biết em dẫn tôi đi đâu. Bây giờ đang là ra chơi rồi, em kéo tôi ra sau trường nơi có khuôn viên trồng rất nhiều cây và hoa các loại. Giờ này có rất nhiều đôi đang ngồi với nhau. Đi một đoạn thì có vài người nhìn tôi, có vẻ họ nhận ra tôi là ai. Em dẫn tôi đến cuối khuôn viên, có một đứa con trai đang đứng một mình ở đó. Trả nhẽ My định ghép tôi với thằng đó =.=


_My, em đến rồi à? Còn đây là... thằng con trai chào My rồi nhướng ánh mắt về tôi.


_Chào.. tôi đang định mở lời thì My cướp lời luôn.


_Đây là Minh. Còn đây Hoàng. My chỉ về thằng đó.


_Chào bạn, mình là Minh. Mình cũng giới thiệu


_Hai người là gì của nhau vậy.


_Bạn bè.


_Người yêu.


Hai đứa tôi cũng đồng thanh nói cùng một lúc.


_Thì ra là vậy. Đây là lí do anh theo đuổi em bấy lâu nay mà em chấp nhận anh. Thằng Hoàng nói có vẻ giọng buồn bã.


_Đungs vẫy, em và Minh đã yêu nhau từ trước khi quen anh. My nói


_Anh cũng biết về người yêu em. Không nhầm Minh là cậu chủ của tập đoàn Phạm Nhật.

_Đúng vậy. Tôi nheo mắt


_Rất vui được làm quen với cậu. Hãy chăm sóc My thật tốt. Chào hai người. Thằng Hoàng bước ra khỏi vườn hoa để lại hai đứa chúng tôi.


_Đây là chuyện em nhờ anh đấy hả My? Tôi hỏi em


_Hì, tại Hoàng theo đuổi em mãi. Mà em không thích cậu ấy. My đáp


_Thế em thích ai rồi? Tôi dí sát mặt tôi vào mặt My hỏi.


_Thích một tên đại ngốc. My đấm vào ngực tôi rồi chạy đi.


Tôi đứng đần ra đó, em vừa mới tỏ tình với tôi thì phải. Tôi có gì tốt mà bao nhiêu người con gái cứ thích tôi. Rồi họ lại bỏ mặc tôi một mình như chưa từng quen. Chớ chêu


Đi bộ về lớp, lúc này tôi có lên chấp nhận tình cảm của tôi không. Tôi đã yêu quá nhiều, để rồi đau quá nhiều.

Thời gian sau đó, cũng không có chuyện gì đặc biệt, hằng ngày tôi đi học. Tối đến tôi đi tập võ. Tôi cũng nhảy được 2 đai vì thầy khen tư chất tôi cao.

Gần đến 26-3. Trường tôi bắt đầu lục đục chuẩn bị cho ngày thành lập đoàn, lớp tôi định đi chơi đâu đó trong hai ngày. Muốn gắn thêm tình cảm cho lớp cũng như thư giãn.

Cuối cùng sau nhiều ngày thảo luận, chúng tôi quyết định đi Hạ Long chơi. Địa điểm thích hợp vào thời tiết đẹp dễ ngắm cảnh. Khoảng cách thì cũng gần HN.

20,21-3 Tôi đứng ra đặt xe để cả lớp đi chơi trong 2 ngày 1 đêm. Do đó, tôi kéo cả lớp đi, nếu ai thích có thể dẫn theo bạn bè mình hay người yêu ở ngoài đi cũng được, nhưng phải đóng tiền để tôi chốt danh sách còn thuê xe và khách sạn.

Ngày 20. Tôi lục đục từ 3h sáng để chuẩn bị tập chung với lớp. Theo hành trình sẽ là 5h sáng xuất phát, khoảng 8h sáng đến nơi nhận phòng. Nghỉ ngơi đến 10h đi ăn trưa. Chiều cả lớp đi chơi ở Tuần Châu, tối đi chợ đêm Hạ Long, hôm sau đi chơi tự do. Chiều tập chung để trở về HN.

4h sáng, sách cái Balô có mấy bộ quần áo. Tôi phóng con SH đến nhà My để đón em, tất nhiên là em sẽ bám càng đi chơi với lớp tôi. Mà từ sau vụ hôm ở vườn hoa, cả tôi và em đều không nhắc lại chuyện hôm đó. Cả hai vẫn cư xử với nhau như bình thường vậy.

Đón My như mọi lần, con xe của tôi lại khệ nệ với một Đống đồ. My cứ đi chơi đâu là khệ nệ một Đống đồ như là chuyển nhà vậy @@

Con SH của tôi đang chịu một cực hình, trước ngực là balo của tôi, sau lưng là Balô của My. Hai sườn xe treo hai cái túi du lịch to ùng oàng. Trên đường ai không biết chắc nghĩ tôi và My đang đưa nhau đi trốn quá -.-

Đến trường thì vứt xe vào nhà xe. Hai tay tôi lại khệ lệ xách một Đống đồ, trong khi My cứ đi tung tăng bên cạnh như là đang chọc tức tôi vậy. Cả lớp cũng đã tập chung đầy đủ, thằng Hưng thì mang theo một con ghẹ lớp 11, trông khá xinh xắn. Sơn thì một mình lẻn loi trông tội nghiệp. Lớp tôi thì cũng quen với sự có mặt của My lên cũng không có ý kiến gì cả. Nhưng đến khi Mai xuất hiện thì mới có chuyện để nói.


_Mới hủy hôn mà anh đã kiếm được người yêu ngay được. Đúng là cậu chủ đào hoa mà. Mai cạy khoé.


_Thì cũng do cô bỏ tôi theo thằng Duy đó thôi. Bây giờ nó cũng chạy mất luôn rồi :j


_Rồi tôi xem mối quan hệ của anh được bao lâu. Hừ


Mai cười đểu rồi bước lên xe, tôi cũng trả quan tâm cô ta nữa. Ném 4 cái balo vào thùng dưới đít xe, tôi dắt tay My lên trên kiếm chỗ ngồi.

Chỗ tôi ngồi là dãy 3 từ trên xuống, tiếp theo đến thằng Hưng với con ghẹ. Thằng Sơn ngồi với thằng nào đố tôi không quen, Mai thì ngồi trên đầu phía bên kia.

Chuyến đi định mệnh của tôi bắt đầu..


Đúng 5h, tôi đứng dạy dò danh sách đăng kí điểm danh đầy đủ quân số. Xe bắt đầu lăn bánh khỏi HN, lúc đầu ai cũng nói cười vui vẻ trên xe, được hơn một tiếng đồng hồ thì tất cả đều lăn ra ngủ hết vì một phần đều dạy sớm, phần nữa vì ngồi oto lâu cũng mệt.

6h hơn chúng tôi xuống xe để nghỉ giữa chặng, tôi vỗ My tỉnh dạy khi em yên giấc trên vai tôi cũng được một lúc. Tất cả đều xuống để ăn uống nghỉ ngơi để chuẩn bị đi. Nhà hàng Sao Đỏ, có thể đây là điểm dừng chân của rất nhiều người khi qua lại cái quốc lộ này. Không biết có may mắn không khi có 2 trường ở HN đều dừng chân ở đây. Mà toàn gái nữa chứ, trường đó có vẻ là dân lập, nhìn toàn đám đầu xanh đỏ các kiểu, gái thì Son phấn choe troét.

Mặc kệ xung quanh, tôi cùng 4 người kia thêm ghẹ thằng Hưng nữa ngồi một bàn gọi ít đồ ra ăn sáng. Bụng đã đói rồi còn khát nước. Tôi ăn liền 2 bát bún bonus thêm chai coca thì căng bụng, ngồi thở phì phò. Đợi đám kia ăn xong thì tôi triệu tập lớp về để chuẩn bị lên đường cho sớm.


8h30 chúng tôi có mặt tại khách sạn Cái Dăm Hạ Long. Tôi đã đặt trước phòng với lại họ nể nhà tôi lên ông giám đốc kêu thích ở bao nhiêu phòng cũng được

Theo sắp xếp tự do thì tôi với thằng Sơn thằng Hưng một phòng, My và ghẹ thằng Hưng gọi luôn là Linh nhé. Nó tên Linh, cứ gọi ghẹ thằng Hưng dài dòng quá.


Về phòng tôi chui tọt vào nhà tắm, rửa mọi thứ trên người thay bộ quần đùi áo cộc hoe hoét đi ra ngoài , mới mua hôm qua ^^

Hai con lợn kia ở bẩn cứ thế nằm ngủ tiếp luôn. Tôi cũng đặt lưng làm thêm giấc vì trên xe gần như tôi không ngủ, toàn làm ghế tựa không à !

Đến 10h thì tôi đi gõ cửa từng phòng kêu mọi người xuống sảnh ăn uống chiều còn đi chơi. My cũng thay bộ đồ áo phông quần đùi ngắn khoe đôi giò trắng dài khiến tôi tí sịt máu mũi. May những ngày này thời tiết đang nắng nóng không thì vứt buổi đi chơi này luôn.

Gọi tất cả tập trung đầu đủ, cầm menu gọi một Đống hải sản đủ loại ra cho chúng nó chén, tiền đóng vào có khi đủ thừa sức cho tôi dư ra sau chuyến thăm quan này. Toàn con đại gia lên chúng nó trả suy nghĩ về truyện tiền nong @@


Ăn uống lo say, tất cả ngồi ở sảnh uống chè đợi xe đến đón tới khu Tuần Châu. Tôi thì chưa đến đây bao giờ nhưng có vẻ nó cũng nổi tiếng lên đi một lần cho biết.

2h chiều, cảm đám nhảy lên 5 chiếc taxi 7 chỗ tới thẳng Tuần Châu, sau khi đi qua cầu bãi cháy nổi tiếng, trong cũng rất to và hoành tráng. Chúng tôi đến đảo Tuần Châu, khu đảo riêng biệt được con người cải tảo thành nơi du lịch. Sau vài đường vòng vòng quanh cái núi gì đó thì tôi cũng tới được cổng vào, tí thì say xe. Xuống xe trả tiên taxi tôi tiến lại khu bán vé, tính cả sĩ số lớp tôi cộng thêm vài người bám càng như My và Linh thì là 26 đứa. Lớp tôi có 20 đứa :3

Cả đám nhào vào trong như một lũ mẫu giáo vậy, đi đến đâu cùng ầm ĩ hết cả lên. Trả biết nghe nguồn tin ở đâu mà tên quản lí khu này cũng thay mặt giám đốc ra bắt tay chào hỏi tôi như thật. Có lẽ bố mẹ tôi đã nhờ người chăm sóc cho chuyến đi thoải mái và vui vẻ nhất. Vì đây là lần đầu tôi đi chơi một mình ra khỏi đất HN, cũng sẽ là lần tôi nhớ mãi cả cuộc đời này..
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 64:



Chương 64:

Hôm nay là ngày nghỉ lên đa số thành phần người du lịch là học sinh - sinh viên, các nhóm bạn đi chơi với nhau. Vào đến nơi lớp tôi bắt đầu tách nhóm đi chơi. Nhóm tôi thì vẫn 5 người đi cùng nhau, đầu tiên tất cả ra chụp ảnh mấy cái kỳ quan thế giới mô hình . Chụp gần cháy cái máy ảnh của thằng Sơn thì My mới chịu buông tha Tôi.

Rồi cũng đến tiết mục hay nhất mà tôi chờ đợi, lễ hội áo tắm =)) Các cô nàng bắt đầu đi thay các bộ đồ mát mẻ đốt cháy các con mắt của lũ con trai ở bãi tắm. Mỗi cô một vẻ, đúng là tuổi 16 trăng tròn có khác =)) Đặc biệt là Mai, tôi không ngờ cô ta sở hữu thân hình nóng bỏng như thế, vòng 1 và vòng 3 có vẻ hơi nhỉnh so với lứa tuổi, tất cả tạo lên một đường cong chữ S Việt Nam. Tiếc

My thì cũng không kém cạnh, tuy không "to" như Mai, nhưng My có lợi thế với làn da trắng như em bé, thân hình mảnh mai. Nhìn chỉ muốn chảy nước rãi đang mải ngắm gái xung quanh thì bị Tát bốp một cái.


_Dâm dê. My tát tôi


_Ớ, sao em đánh anh? Tôi ngớ người


_Bọn con trai toàn đồ dâm dê, đi bơi đi Linh, kệ mấy thằng họ. My kéo tay Linh.

Tôi cả thằng Hưng ngớ người vì bị nói trúng tim đen. Đang định cởi áo đi xuống tắm thì thằng Sơn vỗ vai chỉ lên trời.


_Minh, làm một vòng chứ nhể?


_Ờ được, chơi luôn. Tôi đồng ý ngay.


Trả là thấy cái bọn bay dù, nó nổi hứng rút tôi chơi, dù trông cũng hơi sợ nhưng phải tiên phong không mất hình tượng. Đăng kí mua hai vé, thằng Hưng thì tót theo con Linh rồi. Kệ mẹ nhà nó vậy, có gái cái quên anh em.


Đến lượt hai chúng tôi. Thắt lưng an toàn xong, cái cano ở dưới khởi động máy, 1,2,3 nhảy. Theo lực cái cano chạy, kéo theo 2 đứa chúng tôi bay trên không, tựa như thả diều vậy. Khi bay qua đầu mấy đứa lớp chúng tôi, thằng Sơn nổi hứng quặp chân lại, cho tay lên chán như Tôn Ngộ Không, cu cậu hét to.


_Các con ơi, Tề Thiên Đại Thánh đi đây. =))


Nghe xong đến tôi đang bay cạnh nó cũng phải phát cười, bọn ở dưới được một pha cười không nhặt được mồm của cu cậu. Bay một vòng thì chúng tôi cũng hạ cánh, cởi phăng chiếc áo ra tôi cả thằng Sơn chạy thẳng xuống biển đùa vui cùng lũ bạn.

Khi chạy gần tới biển, thằng Sơn nó thò chân ra ngang chân tôi. Tôi bị cấp ngã sấp mặt xuống nước, dát hết cả ngực. May đó là nước biển nếu là cát chắc tôi ngậm đầy mồm rồi. Vít hết tốc độ tôi đuổi theo nó, thấy vậy nó cười cười chạy ra đến chỗ thằng Hưng cả My và Linh. Đến vùng nước sâu đến đùi tôi ngụp lặn xuống, bơi một mạch dưới nước đến sát phía mấy người họ. Vì ngày xưa hay đi mò cua bắt ốc, nên trình bơi nặn của tôi cũng thuộc dạng giỏi. Tôi có thể nặn khá xa và lâu.

Tôi lặn quá chỗ bọn họ, vì không ai để ý. Tôi nổi lên cách thằng Sơn một đoạn, nó vẫn đang đưa mắt quay lại phía bờ tìm tôi, trong khi tôi đang đứng ngay sau lưng nó. Ngay lập tức tôi dùng hai tay ấn cả người nó xuống nước, tiếp tục theo đà dùng hai chân chèo lên người nó, ấn tiếp thằng bé xuống tận đáy tôi mới nhả cho nó nổi lên.

Nổi lên thấy nó ho sặc sụa, chắc bất ngờ bị dìm lên uống vài hụm nước xong đến tiết mục té nước tứ tung. Mục tiêu là tôi, và 4 người kia chung một đội -.- chán chê thì họ mới tha, lúc này thì tách cặp tôi cả My đi xa hơn một đoạn so với mấy người kia.


_Em biết bơi k? Tôi đứng hỏi My.


_Ngày trước em có tập nhưng vẫn chưa bơi được, My đáp


_Hay thế này, em bám hờ vào vai anh. Anh sẽ bơi kéo em theo luôn.


_Được k đó? My nhìn tôi không tin tưởng.


Xong em vẫn bám vào người tôi, với sức khỏe của mình tôi bắt đầu vẫy đạp các kiểu bơi chầm chậm, em có vẻ thích thú cứ cười sau lưng tôi. Đến đoạn hay, tôi dùng lợi thế ngụp xuống nước, người tôi hơi chìm xuống nước còn My thì nổi bên trên. Kiểu tàu ngầm ý, được vài chục giây tôi đuối quá cũng nổi lên bơi vào chỗ bọn thằng Hưng, My thì vẫn ôm nguyên trên lưng để tôi cõng, tay để hờ lên mông My )

_Các bạn hơi Âu yếm nhau nơi đông người đấy nhớ! Thằng Sơn sóc.


_Một thanh niên FA lâu năm chia sẻ thằng Hưng xoáy lại nó ngay.


Lúc đo cứ đùa giỡn cả đám bạn thôi, tôi không biết một ánh mắt giận giữ đang nhìn tôi. Bầu trời có những gợn mây đen.


Chán chê tất cả lớp thay quần áo đi xem xiếc cá heo, tôi nắm tay My vui cười cùng chúng bạn. Đó là những khoảnh khắc đẹp nhất trước khi....

Trở vê khách sạn sau nửa ngày đi chơi, chúng tôi bắt đầu tách đội đi ăn. 5 người đi đến một quán hải sản cũng khá nổi tiếng, chúng tôi gọi một nồi lẩu hải sản, ăn uống đập phá linh đình thì cũng hết 4 củ @@

Trở về khách sạn, tôi đá đít 3 người kia xuống rồi bảo anh taxi tiếp tục đi.


_Đi chơi riêng một chút nhé, hì hì. Tôi quay sang My.


_Có được tính là anh đang rủ em hẹn hò không? My đáp.


_Không. Vì đây sẽ là món quà anh dành tặng cho em. Tôi nháy mắt My.


Chúng tôi ngồi taxi đến bãi biển chạy dọc khu đô thị Cái Dăm. Đây là khu mà nhà tôi đã đầu tư không ít tiền bàn để mở rộng thành một khu đô thị đẹp đẽ, hiện đại, lộng lẫy có lẽ nhất miền Bắc.


Tới nơi tôi đi xuống dắt tay My dọc theo đường biển, lúc này cũng có rất nhiều người đang đi hóng gió, các ông bà già đi tập thể dục ban đêm. Cũng đông đúc và tấp nập y như trong nội thành Hà Nội vậy.

Đi được một đoạn, tôi dùng hai tay che mắt My lại.


_Anh có món quà này tặng em. Hãy nhắm chặt mắt, khi nào anh bỏ tay em mới được mở mắt đó.


_Được rồi, anh làm gì bí mật ghê thế.


_Đi nào.


Tôi dẫn em đi thẳng khoảng được 100m, nơi này nhìn ra biển có rất nhiều hòn núi đá nhỏ, vài người đang hiếu kì đứng xem.


_Chuẩn bị mở mắt nhé. 3....2.....1. Tèn ten


_Wow... tiếng My ngân dài.


Em ôm miệng vì bất ngờ, trước mắt em là hàng trăm cái đèn lồng đủ màu sắc được tôi thả xuống biển. Bên cạnh đó, chiếc thuyền nhà hàng nổi trên biển được tôi tận dụng tắt hết đèn, chỉ treo mỗi dây đèn kết thành chữ.

MINH YÊU MY

Cộng vào đó, ánh đèn lấp lánh bên trên mặt nước dọi xuống lúc này mặt biển tạo thành một tấm gương phản chiếu tất cả. Nó thực sự lung linh và huyền ảo, tôi khuyên bạn nào mà dùng cách này tán gái thì đổ 100%

_My à? Đã lâu rồi, có một người luôn đứng đằng sau anh. Theo dõi quan tâm anh từ những việc nhỏ nhất. Cô ấy yêu thương anh không màng đến việc anh có tình cảm đáp lại cô ấy hay không? Cô ấy dạy cho anh biết yêu một người là như thế nào? Hãy để lần này anh được chăm sóc em nhé.


Nói xong hai tay của tôi cầm lấy hai bàn tay nhỏ bé xinh xắn của My. Chờ đợi câu trả lời của cô ấy.


Nhưng My không nói gì, mà chỉ gục đầu vào ngực áo tôi mà khóc. Em khóc thành tiếng, khóc to như một đứa trẻ, chắc em đã chịu nhiều tổn thương từ tôi lắm. Tôi là một người đa tình, vì thế em phải chịu đựng thật là nhiều thứ.


_Làm người yêu của anh nhé My? Tôi lau nước mắt trên mặt em.


_Đồ ngốc, anh biết rồi còn hỏi.


My ngại ngùng cụng đầu vào đầu tôi. Giây vui ấy tôi vỡ ào trong sung sướng, con tim tôi lại tan băng một lần nữa. Lần này, tôi tin My là lựa chọn cuối cùng của cuộc đời tôi.

Nhưng ở một góc nào đó, có một đôi mắt đang dõi theo từng hành động của hai chúng tôi. Người giấu mặt...
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 65:



Chương 65:

Phần 2 - Đau Thương.

Hai chúng tôi đưa mắt nhìn nhau đắm đuối, môi tôi tiến sát lại với My gần như sắp chạm nhau, tự dưng điện thoại tôi vang lên bản nhạc chuông Nokia bất hủ.
Tôi giật mình lùi người lại rút điện thoại ra, là thằng Hưng.

_Mày biết phá đám đấy Hưng ạ! Tôi gằn giọng vào điện thoại


_Mày cả My đi đâu rồi. Đi ra chợ đêm Hạ Long đi, nhiều thứ hay lắm. Thằng Hưng hớn hở.


_Được rồi đợi tao chút thằng phá đám. Tôi rủa nó.


My nhe răng cười hì hì chêu tôi, tụt hứng tôi dắt tay My ra đường lớn vẫy taxi đi ra chợ đêm Hạ Long.


_Đi chợ đêm chơi nhé? Em có mệt không hay về khách sạn nghỉ? Tôi hỏi My



_Em không sao được đi với anh là em hết mệt mỏi mà. My đáp


My dựa vào vai tôi, tôi đưa tay lên xoa mái tóc của em. Giây phút yên ấm nhất của tôi, trước khi một tấm bi kịch đi qua đời của hai đứa tôi.


Đến chợ đêm. Tôi không gọi cho đám kia mà dắt tay My đi tham quan mọi thứ, ở đây bán hàng lưu niệm là chủ yếu. Từ đồ chơi, quần áo, những mô hình tàu trông rất là đẹp. Kéo tay tôi ra hàng vòng, My hứng thú khi trước mắt em là vô vàn chiếc vòng làm từ rất nhiều nguyên liệu từ biển.

Tôi nhìn xung quanh thấy một chiếc vòng làm từ những con ốc nhỏ, trông rất đẹp. Tôi lấy nó đeo lên tay My.


_Anh tặng em nè. Hì



_Anh cũng biết chọn ghê. Đẹp lắm. My xoay xoay chiếc vòng ở tay


_Cô ơi vòng này bao nhiêu vậy cô? Tôi hỏi cô bán hàng.


_25k con ơi. Hai đứa đẹp đôi lắm. Cô khen


_Hì, con cảm ơn cô. Tôi cười đáp


Rồi tự dưng My cũng cầm một chiếc vòng hạt gỗ lên, xoay xoay một tí rồi em cầm lấy tay tôi rồi đeo vào.


_Cô ơi tính con thêm chiếc vòng này nữa. My chỉ vào vòng của tôi.


_20k. Hai đứa hạnh phúc ghê.


Tôi ôm My sát vào người cười. Đưa tiền trả cô, tôi với My nắm tay đi tiếp. 2 chiếc vòng gần sát nhau kêu leng keng rất vui tai.


_Ê, thằng chó kia đi mảnh hả mày?


Thằng Hưng ở đâu dắt tay Linh đi tới.


_Ui, nắm tay nhau nữa cơ. Lại còn vòng mới. Thằng Hưng cười đểu


_Kệ tao, thế mày chưa tặng quà cho người yêu bao giờ à? Tôi đáp


_Ui, người yêu nữa cơ à? Thằng Hưng chêu


Tôi cũng kệ nó chỉ biết lắm chặt tay My rồi nhìn vào mắt em cười. Bốn đứa đi tiếp, tôi mua thêm được một mô hình thuyền bằng gỗ, gần 11h đêm thì cả đám trở về khách sạn. Cũng mệt nhoài người. Tạm biệt My và Linh, tôi với thằng Hưng cũng về phòng đánh một giấc.

Đang định nhăm mắt ngủ thì cửa phòng tôi có tiếng gõ.


_Ra mở cửa đi Hưng? Tôi nằm cằn nhằn.


_Mày mở đi, chắc thẳng Sơn về đấy. Tao đi tắm cái. Thằng Hưng lao thẳng vào nhà tắm luôn.


Ểu oải vác cái thân xác ra cửa, vặn tay khoá.


_Sao bây giờ mày mới về hả Sơn? Ơ. Tôi bất ngờ.


_Làm gì bất ngờ thế Minh " cười "



_Cô có việc gì mà tới đây? Mai. Tôi nhúm mày lại.


Trước mắt tôi là Mai. Tôi cứ nghĩ theo lời thằng Hưng thì thằng Sơn đi chơi về. Không ngỡ cô ta đến đây.

_Tôi muốn nói chút chuyện với anh. Có rảnh k? Mai đề nghị


_Tôi có chuyện gì nói giữa lúc đêm khuya thế này? Tôi hỏi cô ta.


_Đi theo tôi nếu anh muốn biết thêm về mối thù của hai nhà.


Nói rồi Mai bỏ đi, trong tôi nửa không muốn phiền phức, nửa lại muốn theo xem có điều gì tôi chưa biết. Kết quả đôi chân tôi bước theo Mai đi xuống dưới. Tôi xưa đi theo sau cô ấy, không biết cô ta định đi tới đâu. Tới dọc đường biển cô ấy đứng lại. Tôi cũng tiến tới gần hơn..


_Cô có chuyện gì hãy nói đi. Tôi không có nhiều thời gian đâu? Tôi nói


_Lâu rồi chúng ta không có thời gian riêng tư thế này. Chắc cũng được 3 tháng rồi còn gì. Cô ta nói


_Từ lúc bị cả nhà cô chơi đến giờ tôi cũng chưa quên được đâu! Tôi đáp



_Sao anh bây giờ căm ghét tôi đến vậy? Ngày trước chúng ta từng yêu nhau lắm mà. Mai cầm tay tôi


_Bỏ cái tay ra. Đó là trước khi tôi biết được sự thật về gia đình cô, về tội ác mà các người đây gây ra cho tôi. Tôi hất mạnh tay Mai.


_Anh có bao giờ nghĩ sẽ chấm dứt mối thù của hai nhà tại đây không. Nếu như thế này có phải tốt hơn k? Minh.


Nói rồi Mai nhoài người tới ôm lấy tôi, do bất ngờ tôi buông xoã người để cô ta ôm chọn lấy người tôi. Mất vài giây, cô ta dí sát mặt vào tai tôi


_Nếu chúng ta quay lại với nhau anh nghĩ sao?


Câu nói của cô ta gần đến mức cả hơi thở của Mai tôi cũng cảm nhận được, tôi đắm chìm vào những suy nghĩ. Tay tôi vẫn buông, cô ấy càng ôm chặt tôi hơn. Tôi gần như mất hết lý trí, bị rơi vào trạng thái mơ hồ.


_My, cô làm sao vậy?


Tiếng nói của Mai làm tôi giật mình tỉnh giấc, giật đôi tay của Mai ra tôi quay người lại đằng sau. Là My, cô ấy đang nhìn hai chúng tôi bằng đôi mắt long lanh đầy nước mắt. Cô ấy đã chứng kiến hết tất cả, chắc My đang thất vọng. Rồi cô ấy bỏ chạy, tôi đẩy Mai ra rồi chạy đuổi theo My.


_MY, NGHE ANH NÓI ĐÃ..


Tôi gần như hét to hết mức có thể, lúc này My chỉ biết che mặt mà cắm đầu chạy về phía trước. Tôi đuổi theo đằng sau nhưng mãi không kịp. Chợt My chạy sang đường bên kia.

RẦM......
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 66:



Chương 66:

Tôi đứng sững người, mắt tôi như hoa lên. Cái gì đang xảy ra vậy, đờ đẫn chạy tới đỡ My dạy. Một dòng máy đỏ tươi chảy dài xuống tay tôi....
Những giọt máu đỏ bắt đầu chảy từ đầu em xuống tay tôi, máu càng ngày chảy càng nhiều. Tay tôi run rẩy, tôi mất bình tĩnh.


_MY, EM MỞ MẮT RA ĐI. NHÌN ANH ĐI MYYYYYYY.



_CÓ AI KHÔNG? MAU TRỞ NGƯỜI TỚI BỆNH VIỆN. CỨU VỚIIII....


Tôi gào hét với tất cả sức lực, mắt mũi tôi tèm lem vì nước mắt. Tôi đang ôm người con gái tôi yêu trên tay, máu của người con gái tôi yêu đang nhuốm áo tôi thành màu đỏ. Tôi tiếp tục gào thét, may mắn thay có một chiếc oto đi qua đỗ lại giúp tôi trở My tới viện.

Bệnh Viện Đa Khoa Tỉnh Quảng Ninh.


Phòng cấp cứu..


_Bác sỹ, làm ơn cứu cô ấy. Cứu cô ấy đi. Tôi gào thét


_Xin cậu ra ngoài cho chúng tôi làm việc..

Rầm.

Cánh cửa che lấp đi bóng dáng bên trong. Quỳ gối trước cửa, tôi khóc lóc cho sự ngu dốt của chính mình. Chính tôi là nguyên nhân gián tiếp để My bị tai nạn, chính tôi đã khiến em ra nông nỗi này.

1h sau đó, cánh cửa phòng cấp cứu cũng mở ra. Ông bác sỹ thở dài đi ra.


_Cậu hãy chuyển cô ấy lên tuyến trên. Chúng tôi chỉ giúp cô ấy giữ được tính mạng. Không thể giúp thêm gì được nữa mong cậu Thông cảm. Ông bác sỹ giảng giải.


Chân tay tôi như rụng rời, sau một hồi suy nghĩ. Tôi chạy xuống sảnh làm thủ tục, chuyển My về Hà Nội ngay trong đêm. My được các bác sỹ chuyển xuống xe trong tình trạng hôn mê sâu, vẫn có thể tử vong bất cứ lúc nào. Em vẫn thở bình ôxy, nhìn em lòng tôi đau như cắt. Ngồi cạnh cầm tay em, tôi chỉ biết xin ông trời một phép màu cứu sống My.

_Tỉnh dạy đi My, nói với anh đây chỉ là một giấc mơ. Đừng đùa anh nữa, anh biết nỗi của anh rồi mà.

Thì thầm với My, tôi gục mặt xuống cạnh em mà khóc lấc lên thành tiếng. Tiếng còi cứu thương vẫn kêu trong đêm. Đêm đáng sợ.


4 giờ sáng, chúng tôi về đến bệnh viện Việt Đức Hà Nội. Tôi cũng đã gọi điện báo cho gia đình My biết tin xấu, bố My bất ngờ đến nỗi không nói lên lời. Sáng sớm 6h, bố mẹ My có mặt ở bệnh viện Việt Đức. Thấy tôi bố My chạy lại hỏi tình hình, còn mẹ My thì khóc lóc đến tội.


_Con xin lỗi chú, vì con đã không chăm lo được My. Tôi quỳ xuống trước bố mẹ My.



_Không phải tất cả lỗi của con. Hãy bình tĩnh xem tình hình. Bố My đỡ tôi dạy.


Sau ca phẫu thuật 8h đồng hồ của các bác sỹ, tất cả cũng đi ra. Vớ được một ông lại để tôi hỏi rõ tình hình.


_Cô bé đã qua cơn nguy kịch, chúng tôi đã làm hết sức có thể. Nhưng con ông bà có thể rơi vào tình trạng sống thực vật suốt đời. Tôi xin lỗi, tôi đã dùng hết khả năng rồi. Bác sỹ nói


_Cảm ơn bác sỹ. Bố My đáp.


Nghe được vậy tôi nửa mừng nửa vui, tôi chạy vào phòng. Nhìn thấy con người ấy vẫn nằm trên giường đó, đầu băng bó kín mít. Tôi ngồi xuống cạnh bên và lại bắt đầu chảy nước mắt.


_My à? Em có nghe thấy anh nói gì không? Tỉnh dạy đi. Tỉnh dạy đi mà, xin em đấy!


Tôi gục mặt xuống giường My mà khóc, tim tôi như bị xé tan ngàn mảnh, tại sao không phải là tôi mà lại là em bị như vậy. Bố mẹ My đứng sau cũng nghe thấy tất cả.


_Minh à! My cũng sẽ tỉnh lại thôi. Con về nhà nghỉ ngơi một lúc đi, con đã thức suốt đêm qua rồi. Nghe lời chú. Bố My vỗ vai tôi.


_Chú cứ mặc con..


Tôi cứ ngồi đó, cầm tay và ngắm My. Tôi cầu mong ông trời hãy thương xót mà giúp My tỉnh dạy, dù có trừng phạt tôi như thế nào cũng được.


Chiều đến bố mẹ tôi cũng đi tới bệnh viện, hình như bố mẹ tôi cũng biết chuyện. Cả ngày hôm đó tôi chưa ăn uống gì, chỉ ngồi cạnh mà chăm sóc My.


_Thế nào rồi con trai? Bố đặt tay lên đầu tôi


Tôi chỉ biết lắc đầu, vì tình hình hiện tại rất là mù mịt.


_Con cứ mãi như này cũng không giải quyết được gì đâu! Con về nhà nghỉ ngơi một lúc đi. Bố mẹ sẽ đến nói chuyện với bác sỹ. Mẹ tôi khuyên


_Mẹ con nói đúng đó, My nó tỉnh dạy thấy con như vậy nó cũng không vui đâu. Mẹ My cũng khuyên tôi.


Tôi nghe lời mọi người, vuốt tóc My rồi đứng dạy xin phép mọi ngừoi về nhà. Đi được vài bước chân mắt tôi hoa lên, tôi phải cố dựa vào tường để không bị ngã. Chắc tại đói quá thêm với cả ngày tôi ngồi cạnh My khiến cơ thể tôi lả đi. Sau một hồi tôi cũng lấy lại được thể trạng bình thường, đi xuống sân vẫy một cái taxi trở về nhà. Về đến nhà thấy thằng Hưng với thằng Sơn đã đứng trước cổng nhà tôi.


_My đâu? My thế nào rồi? 2 đứa nó hỏi dồn dập.


_Tình hình tệ lắm.


Tôi bỏ mặc hai đứa nó mở cổng đi thẳng vào nhà, vào đến nhà tôi nằm ngả ra cái ghế salong mặc kệ quần áo tôi vẫn nhuốm màu đỏ từ máu của My.


Hai thằng nó đi vào theo, ngồi đối diện với tôi. Chắc chúng nó cũng hiểu được tâm trạng của tôi lúc này. Không ai nói với ai câu gì, tất cả chỉ mình tôi nhìn lên cái trần nhà cao vút kia thôi.


Tối đến sau khi tắm rửa, tôi nhai tạm một bát cơm lấy sức còn chăm sóc em. Gọi điện cho hai đứa kia đi cùng vào thăm My. 8h tối, chúng tôi có mặt tại phòng My. Vẫn quang cảnh như lúc đầu, em vẫn chưa hề có động tĩnh gì cả. Một lúc sau thì bố mẹ tôi cũng đi đâu về phòng cùng bố mẹ My.


_Chắc thời gian tới con sẽ tạm xa My đi. Bố tôi nói.



_Sao bố lại nói vậy? Tôi hỏi bố.



_Bố và bố của My đã thảo luận với bác sỹ. My sẽ khó lòng tỉnh dạy nếu cứ ở trong trạng thái như này. Cần một điều kiện tốt hơn dành cho My. Bố tôi đáp


_Ý bố là sao? Tôi lại hỏi



Bố lại gần vuốt đầu tôi.


_Ngày mai, bố mẹ sẽ chuyển My sang Mỹ để điều trị.....
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 67:



Chương 67:

Ngày hôm sau tất cả mọi người đều có mặt ở sân bay để tiễn My sang Mỹ. Theo đó bố mẹ tôi cùng bố em sẽ sang đó để chăm sóc cũng như tìm cách điều tri cho em. Trước giờ đi, tôi chỉ biết đứng cạnh em nắm tay em. Cầu mong sang tới nửa kia địa cầu em sẽ được khỏe mạnh và sớm quay về bên tôi.


_Minh, nhớ ở nhà ngoan ngoãn, khi My khỏe bố mẹ sẽ thông báo tình hình về cho con.


" Chuyến bay mang báo hiệu xxx khởi hành từ Hà Nội đi NewYork Mỹ sẽ cất cánh vào lúc 9h, mong quý hành khách mong chóng hoàn tất thủ tục "



Nghe thấy thông báo, tôi bứt dứt gần em những giây phút cuối. Không biết đến bao giờ chúng tôi mới trở về đoàn tụ. Hạnh phúc vụt mất khỏi tầm tay.


Chờ mọi người lên máy bay chúng tôi trở lại trung tâm Hà Nội. Suốt mấy ngày sau tôi không ló mặt ra khỏi nhà, bạn bè gọi điện hoặc đến tận nhà lôi tôi ra ngoài cũng không thể. Tất cả đều nhìn tôi lắc đầu bất lực, tối nào tôi cũng lôi chai rượu lên tầng thượng ngồi uống một mình, rồi tôi bắt đầu tập tành hút thuốc? Những bao thuốc 555 vứt la liệu dưới sàn, làm một ngụm tôi lại đốt một điếu. Liên tục đến khi cổ họng tôi cháy rát tôi mới ngừng. Sáng hôm sau dạy, vỏ rượu vỏ bao thuốc lá lăn lóc quanh người, khắp nơi tàn thuốc lá bay tứ tung. 3 ngày tôi không ăn , chỉ uống và rồi lại khóc. Tôi là một thằng đàn bà, hại người yêu của mình thành cuộc sống thực vật, không giúp gì được cho cô ấy. Chỉ biết ngồi uống rượu và rồi lại khóc...


Được 3 hôm thì tôi mới tỉnh táo một chút. Tôi quyết định hôm nay sẽ đi học, tôi muốn trả thù. Mai - người con gái độc ác.


Thức dạy trên tầng thượng sau đêm tôi thức đến tận 4h sáng. Uể oải xuống tắm giặt khi trên người nồng nặc mùi rượu và mùi khét của khói thuốc. Rũ bỏ sự bẩn tưởi trên người, đánh bóng lại bản thân tôi xuống lấy xe đi tới trường.


Tới trường, ai cũng nhìn tôi bằng con mắt đáng sợ. Chắc tin My bị tai nạn đã lan rộng ra quá giới hạn. Bước vào căng tin gọi một bát phở, bao nhiêu ngày chưa ăn mà tôi nuốt đồ vào bụng mà trả cảm nhận được mùi vị gì cả..


" Ê, hình như thằng kia chính là nguyên nhân khiến em My 10A2 bị oto đâm "

" mày nói nhỏ thôi, mày biết nó là ai k? "

" tao sợ đéo gì trong trường này chứ "


Nghe những lời bàn tán cạnh chỗ tôi ngồi, tay tôi nắm chắc lại. Sự giận giữ được đẩy lên tột đỉnh.


_Mày vừa nói gì nhắc lại tao nghe xem? Tôi đứng dạy.


Một thằng thì tỏ nét mặt sợ sệt khi thấy tôi, còn thằng phát ngôn đầu tiên có vẻ cứng.


_Là tao nói đấy, mày làm con người ta đến nỗi như bây giờ không thấy có lỗi à? Nó đứng lên phản kháng


_Đmm, câm mồm lại cho tao.


Vừa nói tôi vừa rút cái ghế đằng sau chạy tới chỗ thằng kia. Phang mạnh hết sức vào người nó, nó chỉ biết dơ tay che đầu, phần thân thì ăn nguyên cái ghế gỗ. Đau đớn nằm đổ ra sàn. Tôi không dừng lại mà tiếp tục rút một cái ghế nữa dơ lên định tặng double bonus cho nó, đúng lúc đó thằng Thiện ở đâu chạy tới ôm tôi lại.


_Bỏ tao ra, tao phải giết thằng chó này! Tôi gầm lên như một con thú không có tính người.


_Cậu có đánh chết nó cũng không giải quyết được gì đâu! Thằng Thiện vẫn giữ chặt tôi


Bất lực không làm gì được, tôi ném cả cái ghế vào người thằng kia. Nó giãy lên một cái rồi nằm bất động, thằng Thiện cũng nhả tôi ra.


_Tôi cũng biết chuyện của cậu rồi. Tôi không nghĩ Mai lại là người sắp xếp vụ này. Thằng Thiện nói


_Chính cô ta đã bày cái bẫy này ra, chính cô ta đã khiến My ra nông nỗi này.


Nhắc đến My tôi lại ôm đầu ngồi bệt xuống đất, tôi lại nhớ lại cảnh tượng My nằm trong vòng tay của tôi, máu chảy ướt đẫm mọi thứ.


_Bình tĩnh lại đi. Có vẻ cậu không được ổn lắm. Thằng Thiện đỡ tôi dạy.


Lấy lại bình tĩnh tôi lấy xe đi về chứ không vào lớp học nữa. Đi lang thang tất cả khu phố chúng tôi từng qua, đâu đâu tôi cũng thấy bóng dáng của em hiện hữu nơi đó. Khiến trái tim tôi lại nhói đau, em đã đi thật rồi. Em đã không còn bên tôi nữa rồi.


Những ngày sau tôi chìm trong men rượu, đi bar đi nhậu tất cả tôi đều uống và uống. Uống say tôi lại đi gây sự với người khác rồi lại đánh nhau, lần nào về đến nhà cũng trong tình trạng bê bết. Dì Nga nhìn thấy tôi như vậy cũng chỉ biết ngao ngán, không ai có thể giúp tôi được lúc này.


Dần dần tôi trở thành một thằng hư hỏng dân chơi chính hiệu, tôi đắm chìm trong men rượu tại các cuộc vui ở khắp mọi nơi. Tôi đi đánh nhau như cơm bữa, quen biết các đại ca Giang hồ ở mọi nơi. Tôi cũng không đến trường gần 1 tháng, tất cả tin tức về bố mẹ và My đều mất hút. Mấy lần tôi dò hỏi nhiều người nhưng chỉ nhận được cái lắc đầu không biết. Mẹ My thì cũng chuyển hẳn sang Mỹ định cư với mọi người. Tất cả đều bặt vô âm tín...


Rồi đến một hôm, tôi trở về nhà trong tình trạng say khướt. Nửa đêm tôi loạng quạng mở cửa vào nhà, mở điện sáng trưng căn phòng tôi giật mình khi thấy mẹ đang ngồi trên ghế.


_Sao có hơn một tháng mà nhìn con tiều tụy vậy Minh? Mẹ tôi nói.


Nhìn thấy mẹ tôi chợt bừng tỉnh thoát khỏi tạm cơn say, chạy tới sát bên mẹ.


_Mẹ, nói con biết My thế nào rồi? Sao hơn tháng qua con không liên lạc được với ai hết vậy? Tôi hỏi


_Tình trạng của My hiện giờ không khả quan cho lắm. Hơn 1 tháng rồi vẫn chưa có gì tiến triển cả. Mẹ đáp


Nghe thấy vậy tôi thất thần ngồi bệt xuống ghế.



_Không có cách nào để My tỉnh lại sao mẹ? Tôi hỏi mẹ.



_Dù cho My có tỉnh lại thì cũng không thể chấp nhận con như hiện giờ. Con xem lại mình đi. Mẹ tôi lặng lời


_Con... con....


_Đường đương là người thừa kế tương lai. Mà con xem bản thân con đi, nếu cứ tiếp tục như này buộc lòng bố mẹ phải dùng biện pháp mạnh với con. Mẹ tôi đe


_Con biết lỗi rồi, con sẽ thay đổi. Tôi nói



_2 năm nữa con học xong cấp 3. Lúc đó con sẽ chính thức tiếp nhận tập đoàn. Con có chắc con gánh vác được k nếu con cứ tiếp tục như này.


_Bây giờ bố mẹ tính như này. Sẽ cho con vào Sài Gòn học tiếp lớp 11, nhưng con sẽ phải tự lập sống cuộc sống như người bình thường khác. Nếu có cố gắng, bố mẹ sẽ cho con sang Mỹ thăm My. Con nghĩ kỹ đi.


_Con sẽ thay đổi. Con xin lỗi bố mẹ..
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 68:



Chương 68:

Tôi xà vào ôm mẹ, thời gian sau sẽ là một thử thách mới dành cho tôi. Để tôi trưởng thành, tạm gác nỗi nhớ My vào trong lòng. Để em mãi sống trong tim tôi.
Những ngày cuối năm tôi không đến trường nữa, thay vào đó tôi ở nhà học gia sư các kiến thức cao hơn. Chiều đến thì tôi đến lớp võ trở lại, gần như võ học của tôi tăng cao hơn hẳn bằng chứng là tôi nhảy đai khiến cả lớp đều thán phục.

Sáng học , chiều tôi lại đi tập võ. Hôm nào tôi cũng luyện tập đến khi mồ hôi ướt sẫm hết người. Tôi chỉ biết đánh đấm không ngừng để tạm quên đi nỗi nhớ em. Ngoài những người ở lớp võ tôi không có tiếp xúc với những người bên ngoài. Tính cách tôi bắt đầu lầm lì đi trông thấy, nếu không biết thì nhiều người sẽ nghĩ tôi bị câm. Thời gian đó có thể tôi bị trầm cảm nặng


Còn tình hình bên Mỹ thì tôi mù liên lạc hẳn. Không có một tí gì nhận được từ mọi người, chỉ có mẹ tôi là hay đi lại từ Mỹ về liên tục. Nhưng mẹ chỉ nói cứ yên tâm, mọi truyện vẫn ổn.


Cuối năm đó, học bạ của tôi được tôi đẹp để tôi chuẩn bị bước vào một cuộc sống mới. Cuộc sống của một người trưởng thành. Hè đó tôi được mẹ tặng một chuyến du lịch qua Hàn chơi 3 ngày. 3 ngày đó tôi chỉ Loanh quanh đi ngắm đường phố, thật sự tôi không có tâm trí nào để vui chơi cả. Và cuối cùng mọi truyện cũng bắt đầu khi chuyến bay Hàn Quốc đi HCM hạ cánh ngày 22-7.


_Chào mừng con trở về, sẵn sàng để bắt đầu một cuộc sống mới chưa con?


Mẹ tôi đã đứng chờ sẵn tại Tân Sơn Nhất khi tôi vừa bước ra khỏi phòng chờ.


_Con sẵn sàng rồi. Tôi kéo Vali đi thẳng


_Nghe này, mẹ sẽ dẫn con đi nhận trường lớp và kiếm Nhà cho con ở trong thời gian ở Sài Gòn. Còn lại con phải tự lo cho mình.


_Con hiểu rồi. Tôi cả mẹ cùng bước lên xe của mẹ.


Mẹ lái xe đến địa phận quận 3-HCM. Mẹ rẽ vào một ngôi nhà có vẻ sầm uất giữa một khu phố, cũng không biết ý định của mẹ. Xe dừng lại, tôi cả mẹ bước vào trong. Phía trong có một ngươi phụ nữ trung tuổi đang đứng chờ trước.


_Chào chị, lâu không gặp. Mẹ tôi niềm nở.


_Cô khách sáo quá cô Phạm. Bà ta cũng vui vẻ


_Em đến để nhờ chị chuyện mà hôm qua em đã nói trước trên điện thoại. Mẹ nói


_Đây là cậu nhà phải k? Tôi sẽ để mắt nó hộ cô. Bà ý cười


Mẹ quay sang tôi nói.


_Minh, đây là cô duyên. Hiệu trưởng của trường sắp tới con theo học. Mẹ sẽ nhờ cô ấy để mắt đến con. Liệu mà học hành.


_Con chào cô. Bây giờ tôi mới được nói


_Thôi tôi xin phép dẫn cháu về đi xem nhà ở. Có gì cô cứ gọi thẳng cho tôi.


_Được được, hai mẹ con về nhé.


Hoá ra mẹ dẫn tôi đeo xích vào cổ, quẢ này có bà HT coi thì tôi quậy phá chỉ có nước treo cổ. Mẹ trở tôi len lỏi tới trước một ngõ nhỏ ở q3, xuống xe mẹ dẫn toi vào một căn phòng Bed xíu khoảng 40m2.


_Con sẽ ở đây trong thời gian tới, nhớ nhé. Mỗi tháng mẹ chuyển cho con 5tr vào trong thẻ. Mọi đồ dùng của con mẹ sẽ chuyển vào sau.


_Thế con học trường nào? Mà con đi học bằng gì? Tôi hỏi mẹ


_À ừ mẹ quên mất, con học THPT Lê Quý Đôn. Con có thể đi bộ hoặc xe bus. Nếu có việc gấp dùng đến tiền thì phải hỏi ý kiến bố mẹ. Thế nhé. Mẹ đi đây.



Rồi mẹ cũng ra khỏi phòng để lại cho tôi mỗi cái chìa khoá và cái thẻ ATM. Tôi thì buồn thối ruột, bây giờ trong này không quen biết ai. Không biết bắt đầu cuộc sống mới từ đâu, tiền tiêu thì hạn hẹp. May tôi nén giữ 2000$ từ chuyến đi vừa rồi.


Tôi nghe nói cuộc sống Sài Gòn khác hẳn ngoài Bắc, khoá cửa đi ra ngoài. Tôi muốn xem tình hình ở đây thế nào, đường phố thì bụi mù mịt. Loanh quanh mãi tôi mới kiếm được một tiệm vàng, bước vào trong dơ súng ra định cướp nhưng mà nghĩ lại thôi,


_Quý khách cần gì ạ? Một em nhân viên hỏi tôi. Nghe giọng miền Tây ngọt như mía.


_Chị ơi cho em hỏi cửa hàng mình có mua USD k ạ? Tôi hỏi


_Dạ, anh cần bán bao nhiêu thưa anh.



_Em cần bán 1000USD. Tôi đáp


Con bé nhìn tôi với vẻ nghi hoặc, thằng trẻ con như tôi cầm 1000$ đi bán chắc nó cũng nghĩ ăn trộm ăn cắp mà ra :3


_Giá mua vào là 21k/1$. Đây là tiền của quý khách.


Em nhân viên xoè một sấp tiền ra. Tôi cũng đến lại rồi cầm tiền nhét vào ví, còn 1000$ chắc tôi để dành cho lúc khẩn cấp.


Ra khỏi cửa hàng tôi đi kiếm một quán phở để lót dạ. Nhưng đi quanh quanh gần nhà trả có quán nào, đi xa thì sợ lạc đường thì tối ngủ công viên mất. Đành chui vào một quán hủ tiếu lụp sụp, gọi một tô hủ tiếu. Ăn thử một miếng cũng không tệ, đang đói vì sau chuyến bay tôi chưa ăn được cái gì, húp cạn hai bát hủ tiếu, tôi ưỡn cái bụng phệ ra về.


Đi trên đường, tôi lại nhớ về My. Không biết em đã tỉnh chưa, nếu tỉnh chắc em hận tôi lắm. Bâng khuâng tôi rút điện thoại ra gọi cho mấy thằng bạn ở nhà. Vừa cho điện thoại lên tai thì "Phựt" điện thoại tôi đang trong tay một thằng nào đó. Nhận ra mình bị cướp cmnr.


_Cướp, ai giúp với cướp.


Tôi vừa hét vừa chạy đuổi theo, mọi người nghe thấy tôi hét thì mặt cứ dưng dưng như chưa thấy gì vậy. Tôi vẫn cứ chạy đuôi theo, nhưng được vài bước thì bụng tôi tức anh ách vì nãy ăn lo quá. Đành đứng lại bỏ của vậy..
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 69:



Chương 69:

Thức giấc nhờ tiếng xe cộ ầm ĩ, nhà thì không cách âm lên ngủ như nằm giữa đường vậy. Cả đêm qua tôi trả ngủ được mấy, mãi 2h sáng mới chợp mắt tạm đến 12h trưa nay :3


Thức dạy lại đi lòng vòng để thuộc đường gần nhà. Chán thật, bây giờ tôi trả biết bắt đầu cuộc sống mới như nào trong khi còn 2 tuần nữa mới nhập học. Rẽ vô quán điện thoại di động, đập hộp một chiếc 1280 mới toanh. Rút 500k ra mà nước mắt đầm đìa, mọi thứ đều đắt đỏ trong khi nguồn tài chính bây giờ bịp hạn hẹp vô kể. Chắc tôi phải đi tìm nguồn thu nhập thôi, tính tôi cũng chịu thương chịu khó lên việc làm thêm cũng không khó khăn lắm với tôi.


Thật sự cuộc sống bây giờ mới gọi là bế tắc, không việc làm, không người thân không bạn bè. Một đại thiếu gia phải sống tự lập như này đây.

Đi bộ thêm một đoạn thì tôi tới một cái công viên. Trả rõ tên cái công viên này luôn, bước vào kiếm một cái ghế đá ngồi hít thở khí trời. Đang ngồi thì phía bên kia thấy 3 thằng bé đi bán vé số, chúng nó mời hết người này đến người khác nhưng đều bị đuổi đi. Nhiều người cũng có số phận khổ hơn tôi. Tôi vẫy 3 đứa nó lại.


_Anh mua vé số hả anh ? Một thằng bé bé tầm 7 tuổi hỏi tôi.


_Sao mấy em không ở nhà đi học mà lại ra ngoài bán vé số? Tôi hỏi



_Bọn em đều không có bố mẹ. Bọn em phải tự đi kiếm tiền để sống. Nó trả lời dành mạch mà không thẹn thùng so với lứa tuổi của nó.


_Ừ, bán cho anh 3 cái đi. Anh ủng hộ cho mấy đứa. Tôi cười nói


Nói rồi tôi rút ra tờ 200k đưa cho chúng nó.


_Tiền thừa anh cho mấy đứa mua đồ ăn. Tôi cười.


_Bọn em cảm ơn anh. Chúng nó đồng thanh đáp.


Rồi chúng nó chạy đi bán vé số tiếp. Ở HN thì rất ít khi cảnh trẻ con lang thang như vậy. Thật sự bây giờ là lúc tôi mở mắt ra nhìn đời, không liên quan nhưng 3 tờ vé số về trượt hết @@


Quyết định tôi sẽ đi tìm một việc làm thêm trong thời gian rảnh rỗi này. Ngày hôm sau, tôi mua một tờ báo để tìm việc, có khá nhiều nơi tuyển việc nhưng không phù hợp thời gian lên cuối cùng tôi chọn việc thật nhẹ nhàng.

Bắt xe ôm đến địa chỉ cho quen đường lần sau tự nhảy xe bus. Trước mặt tôi là một quán cafe cũng khá sang trọng, đằng trước đang treo biển tuyển nhân viên. Bước vào quán cũng khá lớn, trang trí nội thất cũng đẹp.


_Chị ơi cho em hỏi ở đây tuyển nhân viên đúng không ạ? Tôi tiến lại hỏi một chị phục vụ


_Có, em tới quầy thanh toán gặp anh quản lí kia nhé. Chị chỉ giúp tôi.


_Dạ, em cảm ơn.


Tiến tới quầy thanh toán, có một ông béo lùn đang ngồi, trông cũng phải 3x tuổi rồi chứ trả trẻ trung gì nữa.


_Anh ơi, cho em hỏi quán đang tuyển nhân viên ạ? Tôi hỏi ông lùn.


_Có, quán đang tuyển 2 vị trí là oder món - bưng đồ và rửa bát. Em muốn làm chỗ nào? Ổng hỏi


_Nhưng quán có làm theo ca không anh? Vì em vẫn còn là học sinh ạ.


_Được. Ca 1 từ 8h đến 16h, ca 2 thì từ 16h đến 22h. Làm thêm giờ sẽ được cộng theo công. Em định làm ca 2 hả? Anh lùn hỏi tôi.


_Dạ vâng, thế anh cho em làm order với bưng bê đồ nhé. Tôi nói


_Được rồi, em về làm cho anh tập hồ sơ chiều mang đến cho anh. Mai em có thể bắt đầu đi làm. Ổng nói.


_Vâng, em chào anh. Tôi chào ông rồi cũng về.


Mải hỏi han linh tinh mà quên mất không hỏi tiền lương. Tôi đi ra ngoài kiếm tiệm văn phòng phẩm kiếm tập hồ sơ để chiều nộp cho lão lùn. Mua một tập hồ sơ tôi mượn chị nhân viên một cái bút ngồi điền luôn Thông tin. Điền xong thì tôi cầm hồ sơ quay lại luôn quán cafe


_Gì nhanh thế vậy cu? Ông lùn hỏi.



_Em đang rảnh lên mang luôn anh, hì. Tôi đáp


_Được rồi, để trên bàn cho anh. Tháng đầu thử việc anh trả 2tr5. Những tháng sau nếu có cố gắng anh trả 3tr. Được chứ?



_Dạ em đồng ý, thôi xin phép anh em về.


Chào ông tôi cũng về luôn. Đang tưởng tượng ra cái viễn cảnh đi làm quán cafe xong có nhiều gái theo như ông Mon với ông Friday của Voz. Không biết số tôi có son như vậy không.


Về đến nhà, ăn uống nghỉ ngơi tôi kiếm một quán net để ngồi giết thời gian. Lâu lắm rồi cũng không chơi game hay đăng nhập fb. Kiếm được một quán net tôi ngồi mở máy gõ tài khoản fb. Fb tôi trả có gì ngoài mấy cái tin nhắn của mấy thằng bọn hỏi tình hình, trả lời cho mấy đứa tôi cũng out ra luôn. Login vào lol, vì ngoài game này tôi cũng không biết chơi cái gì. Ngồi lướt lướt đánh mấy ván với máy rồi cũng đi về. Nhạt không tưởng.


Chiều hôm sau, như đúng hẹn 4h chiều tôi có mặt ở quán cafe.


_Tới rồi hả em, vô thay đồng phục quán đi rồi ra đây anh hướng dẫn.


_Dạ.


Tôi vô trong phòng theo hướng ổng chỉ, lựa tới lựa lui thì kiếm được một cái áo trắng vừa người. Trông tôi mặc áo trắng rất là sáng sủa đẹp trai, theo lời My ngày trước là như thế.


Bước ra, anh quản lí dạy tôi cách mời khách, cách bưng bê sắp xếp. Đầu tiên cứ nghĩ đơn giản, về sau khách càng đông càng mệt. Làm miết đến gần 10h đêm vãn khách thì tôi cũng được nghỉ ngồi ăn lót dạ.


_Bé ở đâu tới dzậy? Một bà chị nhân viên hỏi tôi.


_Em ngoài Bắc mới vô đây sống chị. Tôi trả lời khi đang ăn cái bánh ngọt như thằng chết đói.


_Thế không đi học à mà đã đi làm? Chị lại hỏi.


_Em vẫn đi học mà, chỉ là đang nghỉ hè em đi làm kiếm ít tiền tiêu. Hì


_Mà từ nãy nói chuyện chưa biết tên bé? Bé tên gì dzậy?



_Em tên Minh. Còn chị tên gì?



_Chị tên Hoà. Trông nhóc rất giống em chị ở nhà. Hihi


Nói chuyện với chị một lúc thì cũng tan ca. Chúng tôi tập chung dọn dẹp một lúc thì cũng ra về. Lúc đi về tôi mới ngớ người bây giờ là 10h đêm thì lấy đâu ra xe bus. Thế là đành cuốc bộ về nhà, về đến nhà không thèm tắm giặt cứ thế lăn ì ra ngủ. Kết thúc một ngày đầu tiên biết kiếm tiền trong đời.


" Cốc cốc cốc "


_Minh, ra mở cửa cho mẹ. Minh. Tiếng có người gõ cửa


Ưm, mở mắt thần người một lúc tôi mới đứng dạy mở cửa. Đêm qua về muộn lại công mệt gần chét. Mở cửa thì là mẹ tôi đến.


_Sáng sớm mẹ đến làm gì vậy ạ? Vừa nói tôi vừa ngái ngủ.



_Mẹ gọi con mà thuê bao, lên sáng nay mẹ đến xem con có chuyện gì k? Mẹ hỏi.


_Không có gì đâu mẹ, chỉ là con bị cướp mất cái điện thoại thôi. Để lúc nào con làm lại cái sim. Tôi trả lời mẹ.


_Ừ, Vali này mẹ chuyển từ Bắc vào cho con. Toàn quần áo của con không đấy. Mẹ chỉ chiếc vali to đùng trật cứng trước mặt tôi.


_Dạ, thôi mẹ vào nhà ngồi đi đợi con đi vscn.


_Thôi, mẹ sắp ra sân bay sang với bố con. Con ở nhà ngoan tự chăm lo cho bản thân, thiếu thốn cái gì thì gọi anh trợ lí của bố mẹ. Mẹ nói.


_Sao mẹ đi vội thế? Tôi quay ra hỏi mẹ



_Thôi, mẹ nhắc con thế đây. Mẹ đi đây con yêu.


Thế rồi mẹ tôi cũng quay đi mất. Định bụng sẽ ở với mẹ một ngày nhưng cũng khó. Tin tức của My thì mù mịt, tôi lại nhớ nhưng ngày tháng có em. Thời của đại thiếu gia.


Chiều đó tôi bắt xe bus đến chỗ làm, cảm giác sen lấn xô đẩy ghét thật. Ngột thở gần 30p cuối cùng cũng tới nơi, vào trong chào mọi người tôi lại bắt tay vào công việc.


" Minh ơi, bàn số 6, 3 ly cafe đen "


_Có ngay anh ơi. Tôi đáp


Chạy vụt vào trong đợi anh pha chế làm 3 ly cafe rồi bưng ra. Bàn của 3 anh to cao đen hôi 3D hay không thì tôi không biết.


_Cafe của anh đây ạ! Tôi để cafe lên bàn.


_ừ anh xin. Rất lịch sự


Vừa nói xong khỏi mồm thì do tôi bất cẩn, một ly hơi nhiều nước do tôi để xuống hơi mạnh nó bắn ra trúng một thằng.


_Đm, nóng quá. Nó nhảy bắn ra khỏi ghế khi vừa dính nước nóng.



_Em xin lỗi, em xin lỗi.


Tôi vội cầm khăn giấy lau cho nó nhằm xin lỗi.


_Mẹ mày, lần sau làm ăn cho hẳn hoi vào. Nó nói.


Xin lỗi nó thêm lần nữa tôi cũng lui vào trong. Đen quá, nếu phải tôi ngày trc đã cho nó cả ly cafe gội đầu rồi, nhưng bây giờ tôi đã hứa với mẹ là thay đổi. Không thể dở võ đánh đấm ra đây được.


Nhắm hết giờ toii cũng ra về, ông lùn vẫy tôi lại hỏi.


_Lúc chiều có chuyện gì mà mấy thằng đó chửi mày vậy? Ổng hỏi.



_Em lỡ tay đổ cafe vào người ta. Tôi thật thà.


_Ừ, lần sau cẩn thận. Anh thấy mày còn bé lên anh quý. Chăm chỉ anh tăng lương cho. Ông nói


_Hì, em cảm ơn anh. Tôi đáp



_Mà mày tên Phạm Nhật Minh, có họ hàng gì cả nhà Phạm Nhật ngoài Bắc k đấy? Ông trêu.


_Em là con một nhà đó đấy anh. Thôi em về.


_Bố thằng khỉ, về đi.


Rõ buồn cười, ông hỏi thì tôi trả lời thật mà ông không tin. Thay bộ đồng phục ra về. Lại thêm một ngày vắng em trôi qua....
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 70:



Chương 70:

Thời gian trôi qua, tôi cũng làm được ở quán cafe gần 1 tháng, cũng gần đến ngày tôi nhập học. Ngoài quán tôi coi như ngôi nhà thứ 2 của mình vậy, ngoài giờ ngủ thì gần như tôi làm từ sáng đến tối, mọi người trong quán thì rất quý tôi kể cả ông lùn. Mỗi khi ra ngoài hay có việc bận là ông giao cho tôi trông quán dù tôi trả quen thân thiết gì với ổng. Cứ cắm mặt từ sáng đến tối ngoài quán, đêm tôi trở lại với con người thật của mình. Cô đơn trống trải trong căn phòng bé nhỏ, pha một ly cafe châm thêm một điếu thuốc. Những giọt nước mắt tôi lại rơi vì nhớ em. Hay những đêm tôi giật mình tỉnh dạy giữa đêm vì mơ thấy em về. Những tháng ngày tồi trên nhất trong cuộc đời.


Rồi ngày nhập học của tôi cũng đến. Mặc một chiếc áo sọc caro tối màu, quần bò suông đơn giản, thêm một đôi xăng đan cả cái cặp chéo quai. Tôi trở về là một thằng học sinh bình thường với cái đầu đen xì cái mắt ngắn giữa chán.


Hít thở một hơi để cảm nhận không khí trong lành đầy khói bụi, tôi bước ra ngoài để bắt xe bus cho kịp giờ.


Cảm giác đi học bằng xe bus không thích chút nào, gần 50 mạng chen nhau trên cái xe bé tí khó chịu kinh khủng. Mãi mới đến nơi, học sinh xuống xe dầm dập. Trước mắt tôi là trường cấp 3 tôi sắp học, THPT LQD.


Miền Bắc nữ sinh đậm chất trẻ trung năng động với chiếc áo trắng quần jean. Miền Nam con gái ngọt ngào thướt tha với áo dài duyên dáng. May mắn thay tôi đều được chiêm ngưỡng 2 vẻ đẹp này trong suốt những năm học cấp 3.


Bước nhanh vào cổng trưởng, khung viên trường rất rộng và cổ kính, tôi đoán trường cũng có tuổi lâu năm rồi khác hẳn với vẻ ngoài hiện đại của trường cũ tôi.


Sau khi ngơ ngác giữa nhiều dòng người đang ồn ào giữa sân trường. Tôi thì phải tìm kiếm phòng HT để còn nhận lớp, không chắc ngồi sân cả ngày mất. Cuối cùng tôi vớ một thằng đang đi ngược hướng để hỏi.


_Bạn ơi, cho mình hỏi phòng HT ở đâu vậy?



_À, bạn đi hết cái dãy này sẽ thấy phòng HT. Nó chỉ đường.


_Cảm ơn bạn.


Đi theo đường chỉ dẫn của thằng kia, tôi cũng tìm được phòng HT. Tới nơi thấy cô Duyên hôm trước tôi có tới nhà đang ngồi sẵn trong đó.


_Em chào cô. Tôi mở cửa đi vào.



_À, em đến rồi à? Tôi đang đợi em đây.



_Dạ, cô sắp lớp cho em đi ạ. Tôi nói



_Lớp thì cô sắp rồi, lúc nữa sẽ có cô giáo dẫn em vô. Cô HT đáp.



_Thế cô còn gì dặn dò k ạ?



_Mẹ em có dặn là không được tiết lộ thân phận của em ở trường. Lên em nhớ cố giữ bí mật, chỉ có cô với em biết chuyện này thôi. Cô HT dặn dò tôi.


_Em rõ rồi cô. Tôi đáp


_Đợi cô gọi cô giáo CN lớp em đến dẫn em vô lớp.


Rồi bả rút điện thoại ra gọi, chắc gọi cô chủ nhiệm mới của tôi. 10p sau thì một cô giáo bước vào, trông bà này già mà ăn chơi son phấn các kiểu.


_Cô Nguyệt, cô dẫn em này về lớp cô nhé. Em mới chuyển từ Bắc vô. Cô Duyên chuyển giao tôi cho và Nguyệt.


_Dạ chị, còn em theo cô về lớp. Bà CN vẫy tôi.


Đi sau và ý về lớp mới của tôi. Bây giờ sao trong lòng tôi có cảm giác hồi hộp như đứa trẻ lớp 1 đi học vậy. Bồi hồi không diễn tả được. Đi vòng vòng một hồi bà dẫn tôi đi lên lầu 3 lại góc trong cùng nữa. Xa lắc xa lơ.


_Chào các em đây là học sinh mới của lớp 11E chúng ta. Cô chủ nhiệm giới thiệu.


_Chào các bạn, tôi là Minh. Mới chuyển từ Bắc vào, mong các bạn giúp đơ.


Tôi và cô thì nói ở trên, còn bọn dưới lớp ào ào như cái chợ, mặt tôi nghệt ra. Lớp quái gì vậy, để ý thì không có một đứa con gái nào trong lớp cả. Trả hiểu cô Duyên với mẹ tôi nghĩ gì sắp tôi vào cái lớp toàn đực lại còn nghịch như vậy nữa.


_Thôi em về chỗ đi. Đừng để ý đến cái lũ lớp này. Cô CN nói với vẻ mặt đau khổ.



_Trật tự hết cho tôi, các cậu định phá cái lớp này đấy hả? Bà CN đạp cái thước xuống bàn. Cả lớp quay lại nhìn bà cái rồi lại đâu vào đấy. Chuyện ai người đấy nói. Tôi cũng bó tay với cái lớp này.


Quay xuống lớp thấy bàn nào cũng đủ người, toàn mấy thằng đầu tóc xanh đỏ tím vàng đầy đủ cả. Cuối cùng tôi chọn cái bàn thứ 3 gần cửa lớp vì mỗi bàn này còn trống.


Ngồi cạnh tôi là một thằng đầu đỏ vuốt ngược. Trông mà rợn, mặc kệ mấy đứa xung quanh tôi ngồi chăm chú nhìn bảng. Vì chưa phải học cũng trả có gì lên tất cả đều ngồi làm việc riêng cả thôi. Rồi thằng đầu đỏ ngồi cạnh cũng lên tiếng.


_Chào bạn mới, làm quen hen. @@



_Ừ. Tôi trả lời ngắn gọn.



_Ông tên gì? Tôi tên Nam, chúng nó gọi tôi là Nam đỏ.


_Tôi tên Minh.



_Ông mới ngoài Bắc vô đây hả? Nó lại hỏi.



_Ừ.



_Có vẻ lạnh lùng nhỉ? Thằng Nam nó nói rồi nhún vai quay mặt xuống nói chuyện với mấy đứa đẳng sau.


Tôi cũng mặc kệ ngồi lôi 1280 ra chơi rắn ăn mồi :3 cuối cùng trống báo ra về cũng đến. Cô giáo hẹn hò 15-8 đến trường học. Lũ học sinh ùa ra về, nhưng vẫn có một số thành phần ở lại.


_Anh em xuống căng tin chơi lúc rồi về. Tiếng thằng Nam đỏ hô hào.


Nhiều thằng cũng hưởng ứng ở lại nhưng tôi mặc kệ sách cặp định đi về.


_Ê, Minh ở lại chơi với ae lúc nào? Thằng Nam níu tay áo tôi.


_Thôi mặc kệ thằng ngáo đó Nam ơi. Xuống căng tin đi. Một thằng nào đó lên tiếng.


_Im mẹ mày mồm vào Tân! Ae cùng lớp mà mày nói thế à? Đi xuống với bọn tao cho vui. Đi. Thằng Nam mở lời.


Thấy nó trân thành như vậy tôi cũng không nói gì đi theo sau chúng nó. Một đội toàn đực thêm tôi là 7 thằng đi xuống căng tin. Đi đến đâu học sinh cũng rẽ ra hai bên không phải sợ tôi như ở trường cũ, mà hình như họ sợ đám thằng Nam. Có vẻ bọn này khá nghịch ngợm có tiếng ở trường.


_Má ơi cho con 7 coca má ơi. Tiếng thằng Nam ông ổng lên.


_Minh, để tao giới thiệu tất cả cho mày. Đây là Tân, ( một thằng đầu cua cạo 2 vạch bên trái trông khá chất ) kia là Ninh què ( trả hiểu sao đặt tên thế cho nó nữa ) còn kia là An vẩu ( răng vẩu ) còn ae sinh đôi Hiếu và Hào. Ae cùng lớp cả có gì bảo ban nhau mà chơi bời.


_Chào mọi người, mình là Minh mới ngoài Bắc chuyển vào. Tôi chào cno


_Thôi ae cụng ly chào mừng năm học mới cái nhể. Thằng Nam đỏ hô hào


7 thằng chúng tôi cầm cốc cụng nhau, tiếng vui cười vang lên khắp căngtin .


_Ờ mà sao bọn cậu để tóc thế này không bị thầy cô trách à? Tôi thắc mắc.


_Tụi lớp mình nó nghịch lên trả có ai nói được đâu. Lớp E vô đối phải không ae? Thằng An vẩu nói.


_Tiếng chó sủa ở đâu tao nghe ngứa tai quá à?


Một đám con trai bước vào trong, thằng vừa nói dẫn đầu với khuôn mặt đẹp trai, cổ đeo cái vòng bạc to tướng thêm cái móng làm mặt đây chuyển :#


Đám lớp tôi thấy thằng đó lên tiếng thì thằng nào thằng đấu nắm chặt tay nhưng không dám đáp lại. Có vẻ sợ thằng này.


_Lớp E vô đối mà? Sủa lại tao nghe? Hâhha nó cùng đám đi cùng để ngửa mặt lên cười .


Từ đầu đến cuối tôi quan sát vì tôi không muốn can dự cũng như có thêm giắc rối xung quanh nữa.


_Mày quá đáng vừa thôi Kiên, đừng nghĩ mày muốn làm gì ở cái trường này cũng được. Thằng Nam đỏ lên tiếng.


_Tao thích đấy? Chúng mày làm gì nào? Không nể anh màu thì tao cho mày cút khỏi cái đất này từ lâu rồi. Thằng công tử dí sát mặt vào thằng Nam nói.


Nói xong nó đi ra bàn khác ngồi với đám bạn với khuôn mặt ngạo mạn nhất, tôi không biết 2 đám này có chuyện gì với nhau nhưng tránh càng xa càng tốt vậy.


_Thôi đi về chúng mày. Tiếng thằng Nam đỏ


Biết ý tất cả đứng lên, tôi cũng tranh ra giả tiền nước cho phải đạo. Lúc quay ra thì bị một thằng ở đám kia ngáng chân, bất ngờ tôi không phản ứng kịp lên ngã vồ xuống chụp ếch :/


_Hahaha... cả đám kia cười to


_DM chúng mày vừa phải thôi. Thằng Nam chạy lại đỡ tôi.


_Gì mà nóng nảy thế ông bạn. Thằng tên Kiên đứng dạy.


_Bỏ đi, tôi không sao. Tôi đứng dạy can thằng Nam


Thằng Nam gừ mắt nhìn rồi quay về, đám kia lại cười lớn như bắt được mùa.


_Hình như chúng mày không ưa nhau thì phải. Tôi hỏi đám lớp tôi khi đã đi ra khỏi căng tin



_Mẹ nó, ức thật. Thằng Tân nói.



_Đấy là thằng Kiên học 11D cạnh lớp mình, nó được bảo kê bởi gia đình nó. Nhà nó giàu lại có thế lực lên nó hay làm tới. Thằng Nam thở dài.


_Ừ, nhịn chút có lẽ sẽ tốt hơn. Tôi nói


Cả đám im bặt trả nói gì, có lẽ có nhiều truyện xảy ra trước khi tôi tới.


Tạm biệt đám bạn mới, tôi bắt xe bus về nhà. Tầm này vãn người lên dễ thở hơn lúc sáng. Làm một bát cơm rang với lon coca, tôi đi tắm để tránh cái nóng bức của Sài Gòn xong tự tay giặt giũ quần áo như trở lại cuộc sống vài năm trước vậy.


Đánh một giấc đến 3 rưỡi chiều, tôi dạy để chuẩn bị ra quán làm. Khổ vật vã


_Chào đại ca, em chào mọi người. Tôi chào mọi người khi tới quán.


_Minh mới tới hả em? Chị Hoà lên tiếng.


Chào hỏi xã giao xong tôi lại thay đồng phục làm việc. Công viêc giờ này cũng nhẹ nhàng, chỉ tầm 8h-9h khách tới đông tôi mới bắt đầu mệt.


Hôm nay quán có một tiệc sinh nhật lên khá ồn ào. Để ý kĩ toàn đứa tầm tuổi tôi, thêm nữa chủ nhân của bữa tiệc này khá xinh đẹp. Tôi lại là người chịu trách nhiệm phục vụ đám này vì giờ này thuộc ca của tôi.


_Minh ơi bê số nước này ra bàn đám lũ kia đi em. Tiếng anh pha chế gọi khi tôi đang ngơ ngơ ngắm gái.


_À dạ.


Tôi nhanh chóng tiến tới lấy đồ ra cho khách. Mọi người thì vẫn vui vẻ với nhau, tôi sắp đồ lên bàn chỗ có bữa tiệc.


_Hello, các cô nàng xinh đẹp. Tiếng một ai đó phát ra từ cửa.

Tôi ngoảnh ra trong khoảnh khắc...
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 71:



Người đăng: nguyenphuong01234

P/s: mấy hôm nay mất nick 🙁(, nay mới tìm lại đc đây :v


Hoá ra là thằng Kiên 11D, chắc nó tới dự sinh nhật với đám này, chắc nó cũng trả nhớ được tôi, mặc kệ đời tôi vẫn hoàn thành nốt công việc của mình. Để ý kĩ nhân vật chính của bữa tiệc trông rất là kute, kiểu xinh xinh như trẻ con ý.

Mấy đứa đó làm loạn một góc của quán cafe. À mà quên chưa giới thiệu về không gian quán cho mọi người. Quán khá là rộng, sảnh mặt tiền nằm ngay cửa ra vào, dành cho ai thích ngắm đường phố, đi qua sảnh sẽ đến sân giữa quán, gọi là sân nhưng độc có 3 cái cây hoa gì tôi cũng không rõ, nó khá to đủ che bóng mát cho 3 cái bàn khách ngồi. Qua sân sẽ đến sảnh chính, sảnh chính thường rộng hơn hẳn gồm có bàn quản lý, bếp và nhiều thứ linh tinh như phòng thay đồ v.v


Quay lại chuyện, đang ngơ ngơ coi mấy đứa kia thì ông lùn ở đâu vỗ đầu tôi một cái.


_Không làm đi, ở đó mà lo ngắm gái. Ông lùn chêu.


_Đang vắng thì trả đứng chơi. Tôi trả treo.


_Mà ra phục vụ đi chúng nó gọi rồi kìa. Ông lùn đẩy tôi.


Đúng một lúc sau tôi bị quay cho chóng mặt khi chạy tới chạy lui phục vụ đồ cho đám kia. May có chị Hoà rỗi ra đỡ cho tôi không thì tôi tắt thở mất. Đến gần 8h tối chúng nó cũng tàn bữa tiệc, tôi lại phải thu dọn Đống tàn cuộc. Tiếp tục công việc của mình, khách bắt đầu đông khiến tôi vất vả mới có thể kết thúc buổi làm việc hôm nay.


Chào mọi người ra về. Lại một ngày nữa trôi qua trong buồn tẻ.

Hôm đi học chính thức, ung dung đeo cái cặp lúc lắc đến trường. Ngắm xung quanh đều gương mặt lạ lẫm trả quen đứa đéo nào cả. Về lớp thấy bọn lớp tôi không có đứa nào trong lớp, chỉ còn mỗi mấy thằng đang cắm đầu vào sách vở. Quăng cái cặp vào ngăn, thằng Nam cũng chưa đến. Ngồi thêm khoảng 5p cũng thấy nó xuất hiện.


_Xuống sân trương chơi, bọn thằng Tân đang trêu gái dưới đấy. Thằng Nam lôi kéo tôi.


_Ừm đi. Tôi đáp


Đằng nào cũng còn lâu mới trống, 2 thằng đi bộ xuống sân trường. Đi qua bao nhiêu lớp như trình diễn thời trang thì mơi xuống đến sân. Cảnh tượng đầu tiên tôi thấy là 5 thằng lớp tôi đang ngồi chồng lên nhau ở ghế đá. Cứ em nào xinh đi qua là nắm tay cầm chân buông lời yêu thương các kiểu.


_Em ơi, yêu mình anh được không?


Thằng An vẩu đang nói với theo một em nào xinh xinh vừa đi qua.


_Hai thằng kia lại đây nhanh lên. Vui lắm. Thằng Tân vẫy 2 chúng tôi.


_Tao chưa chai mặt mà ngồi đấy với chúng mày. Thằng Nam độp lại.


_Mẹ hai thằng gay. Thấy gái sợ thì mai sau làm ăn được cái đêch gì. Thằng Tân dè bỉu


_Ê, thằng Kiên với con Hân đi tới kìa mày.
Thằng An vẩu nói.


Theo hướng nó nhìn, cả 14 con mắt của bọn tôi hướng theo. Nhân vật chính là cô bé chủ bữa tiệc ngày hôm qua ở quán cafe đang đi sánh đôi với thằng Kiên.


_Sao mày nhìn không chớp mắt vậy. Thích nó rồi hả Minh. Thằng Ninh què lên tiếng


_Không. Tôi lạnh lùng đáp


_Đừng có mơ tưởng hão huyền nhé. Đấy là hot girl của trường đó, thằng Kiên theo đuổi tư cấp 2 mà vẫn chưa thành công. Thằng Nam ra vẻ hiểu biết.


_Hồi lớp 10 thằng Kiên nó đánh không biết bao nhiêu thằng vì tội săm soe tiếp cận con Hân đều bị thằng Kiên đánh cho bầm dập. Thằng An vẩu vuốt cằm ra vẻ ầm hiểu.


_Tốt nhất đừng xảy ra va chạm với thằng Kiên thì tốt hơn. Thằng Nam trầm ngâm.


Tất cả hình như sợ thằng Kiên ra mặt, không hiểu thằng Kiên nó mạnh cỡ nào mà nguy hiểm vậy. Nếu tôi không bị hãm lộ thân phận thì có lẽ nữ sinh của trường này chắc say tôi như điếu đổ hết rồi :3


Tiết đầu là tiết chào cờ, ngồi ê mông dưới sân trường thì cả bọn đi về lớp. 7 thằng chúng tôi đang đi cười nói vui vẻ, duy nhất. Duy nhất có tôi vẫn cái mặt lạnh như tiền đi sau cùng. Vừa đi qua lớp D, một gáo nước bay qua cửa lã thẳng mấy thằng đi trước ướt hết người. Thằng Nam đi đầu vuốt mặt đầy nước tức giận. Đám trong lớp D thì cười ầm ầm, trong đó có thằng Kiên cầm đầu.


_Mày hơi quá giới hạn rồi Kiên. Thằng Nam nắm chặt nắm đấm.


_Mày có ngon thì nhào vào ăn tao đi. Hâhhaa. Thằng Kiên thách thức.


Chấp nhận sự nhục nhã thằng Nam bỏ về lớp, tôi thấy trong ánh mắt mấy thằng lớp tôi thể hiện sự thất vọng. Có lẽ chúng nó đợi thằng Nam phát động sẽ lao vào chiến không suy nghĩ.


_Chó chết thật. Thằng Tân đấm mạnh xuống bàn khi về tới lớp.


_Sao mày cứ mãi dụt dè thế Nam, nhất là chơi một trận tới bến với thằng chó đó là cùng. Thằng Ninh què cũng cay cú.


Từ đầu đến cuối tôi không có bất cứ hành động gì. Tất cả chỉ muốn xem tình hình, với lại có xảy ra chuyện gì tôi cũng không thể can dự vào, vì tôi không còn là đại thiếu gia của ngày xưa nữa.


Thằng Nam chỉ trầm ngâm một lúc, có vẻ nó già dặn hơn cái vẻ ngoài trẻ trâu hàng ngày.


_Phải chi còn nó học ở đây. Chắc đã không hèn nhát như tao. Tao xin lỗi chúng mày.


Nghe đến đây bọn còn lại không còn Hung hăng nữa, đứa nào cũng buồn bã trở về vị trí. Kết thúc ngày đầu đi học, tôi trở về nhà để nghỉ ngơi trước khi lại lao đầu vào công việc ở quán.


Hôm nay có vẻ quán hơi vắng khách vì là thứ 2. Thêm với thời tiết mưa rông chuẩn bị kéo đầy trời thế này thì ai muốn ra ngoài làm ly cafe chứ. Loay hoay hết giờ, tôi cũng định đi bộ về nhà, không biết có mưa được không nữa. Tôi chúa ghét là mưa vừa ướt áp vừa bẩn thỉu.


Đi bộ được một đoạn cách quán khoảng 400m bất ngờ gió nổi lên. Cảm thấy quả này không ổn rồi, cố bước chân thêm thật nhanh. 2 phút sau, mưa ào ào đổ xuống, tôi bứt tốc thật nhanh để kiếm một chỗ bài đó để chú. Thấy phía trước có hiên nhà rất rộng rãi khổ mỗi cũng có người đang trú mưa. Nhưng trong tình trạng này không thể đi tiếp được, tôi đành chạy tạm vào cái mái hiên trú mưa. Trời xui quỷ khiến thế nào, đứa đang trú mưa ở đấy lại là Hân 11D. Tôi nhận ra ngay vì cô ấy có khuôn mặt V-line tóc xoăn nhẹ không lẫn vào đâu được.

" Ào Ào " Tiếng mưa càng nhọc hơn theo từng đợt.


Thấy tôi chạy đến, cô ấy quay qua nhìn tò mò một lúc rồi cũng quay đi. Tôi rũ bỏ hết sự ướt át trên người rồi cũng tỏ vẻ lạnh lùng như mọi hôm. Hướng mắt nhìn về phía cơn mưa, hai đứa đứng sát cạnh nhau nhưng không ai khẽ hở môi nói một lời nào cả. Mưa rơi thêm được khoảng 10 phút thì cũng ngớt, thấy vậy tôi chẳng thèm cô gái đang đứng cạnh tôi. Lấy Đà chạy một mạch về nhà, tôi chui tọt vào nhà tắm xả từng đợt nước nóng xua tan đi cái lạnh của cơn mưa. Mưa buồn.
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 72:



Tạm gác qua cơn mưa " trùng hợp " ngày hôm qua. Tôi thức giấc với thân người mỏi nhừ, chán tôi nóng bừng nhiệt đột tăng cao, có lẽ tôi bị ốm sau trận mưa hôm qua.


Đến trường với bộ dạng không thể tồi tệ hơn, nếu ai thấy tôi chắc nghĩ tôi là một thằng chết trôi mới được vớt xác lên khỏi sông :# tới lớp tôi nằm gục ra bàn miên man lúc nào không rõ. Chỉ cảm nhận được có một bàn tay nào đó vỗ vai tôi, rồi cảm giác thân người tôi bay bổng lên vậy.


_Đây là đâu vậy? Tôi mở mắt khi thấy mình đang ở nơi lạ hoắc.


_Em đang nằm dưới phòng y tế. Một giọng ấm vang lên.



_Sao em lại nằm đây vậy? Tôi ngạc nhiên.



_Mấy bạn lớp em thấy em có hiện tượng
sốt cao, mê man lên đưa em xuống đây. Vừa nói cô y tế vừa loay hoay làm gì đó.


Lâu lắm rồi tôi mới bị cảm vặt như này, nằm hết tiết đó thì cũng xin phép cô y tế về lớp. Đi giữa sân trường mà cái đầu cứ nóng bừng, người nâng nâng như trên mây vậy.


_Đỡ chưa mà này về lớp. Thằng Nam " đỏ " hỏi khi thấy tôi bước vô chỗ ngồi.


_Cũng đỡ rồi, nãy em mang tao xuống phòng y tế vậy? Tôi hỏi


_À, lúc tao tới lớp, vỗ mày dạy không thấy phản ứng, sờ chán thấy nóng quá lên tao cõng mày xuống đó luôn. Nó đáp


_Ừ, cảm ơn mày nha.


_Thôi học đi. Cô vô lớp rồi kia.


Nghiêm túc trở lại với sự nghiệp học hành, dù không biết giờ này còn gì tôi chưa học nữa. Chăm chỉ chép bài nốt mấy tiết cuối, mấy thằng kia biết tôi không được khỏe lên cũng không lôi tôi đi đâu cả. Trống đánh ra về, ểu oải lết cái xác không sức đi về. Người thì cứ lao đao lảo đảo như thằng say rượu. Vừa bước đi ra khỏi cổng trường, tôi rẽ ra đường lớn để bắt xe đi về. Đột nhiên một chiếc xe gì đó lao thằng từ phía sau tông vào đít tôi. Bất ngờ tôi ngã lăn ra đường đau ê ẩm hết cả người.



_Mình xin lỗi, bạn có làm sao không? Tiếng con gái sau lưng tôi hốt hoảng.


_Ây dà, không sao.. không sao. Tôi gượng nhấc người lên dù đang đau ê ẩm.


Quay mặt lại tôi thoáng bất ngờ. Người đâm phải tôi lại chính là Hân 11D. Hơi có duyên với cô gái này thì phải.


_Ơ, cậu chính là người hôm quá trú mưa dưới mái hiên. Hân há hốc miệng khi thấy tôi quay mặt lại.


_À ừ, trùng hợp thật. Thôi mình xin phép đi trước. Tôi bước đi vì sợ con gái lắm rồi. Con gái quá phiền phức :#


Vừa bước đi được 2 bước thì cái hông tôi nhói lên một cái đau lên tận não, tôi khuỵ cả người xuống bất lực.


_Cậu có làm sao không? Hân chạy lại đỡ tôi dạy.


_Cậu bỏ tay ra đi cả trường đang nhìn kìa. Tôi gỡ tay Hân vì đang giờ tan học lại còn đứng gần cổng trường :3


_Ưm, hay mình đưa cậu về nhà. Không cậu làm sao mình áy láy lắm. Hân nài nỉ.


_Ừm thôi cũng được.


Tôi gật tạm vì tôi không còn sức nữa rồi, vừa đói vừa ốm vừa đau thôi thì trông cậy vào người ta vậy. Nhấc cái mông đặt lên yên chiếc xe đạp điện gì đó không rõ. Hân vặn ga phóng đi.


_Biết nhà mình không mà đã đi đường này? Tôi hỏi Hân.


_Chết mình quên, nhà cậu..ở đâu? Hân hỏi với giọng ngập ngừng.


_Cậu quay đầu xe đi về ngõ xx trên đường xx đi. Tôi đáp


Hân vội quay xe lại đi về hướng nhà tôi. Trên đường không ai nói với ai câu nào, tôi thì chỉ muốn nhanh về nhà làm tô mì rồi uống thuốc, trả suy nghĩ gì nhiều.


_Đến rồi, cảm ơn cậu nhé. Tôi bước xuống khi xe tới đầu ngõ nhà tôi.


_Ừm, không có gì. Cũng là lỗi của mình mà. Bye.


Tạm biệt cô ấy tôi mở cửa vào nhà, hình như Hân là khắc tinh của tôi thì phải. Lần nào gặp cũng có chuyện không hay. Tránh xa ra một chút chắc có lẽ sẽ tốt hơn.


Ăn uống nghỉ ngơi tôi hồi phục được thể trạng chút chút, 4h chiều lại vác xác ra quán cafe.


Bắt tay vào công việc thường ngày, tôi lại tiếp tục chạy Loanh quanh để phục vụ. Đến gần 9h tối, 4 thằng thanh niên vô quán ngồi và tôi nhận ra khuôn mặt quen thuộc đó chính là thằng Kiên. 4 đứa bọn họ tiến về khu tôi quản lí.


_Anh ơi cho em 4 tách đen đá nhé. Một thằng gọi to.


_Xin quý khách đợi một chút. Tôi đáp


Chạy về khu pha chế thật nhanh, tôi đang gồng mình khỏi sự mệt mỏi để cố gắng hoàn thành tốt công việc.


_Anh ơi, 4 đen đá bàn số 15. Tôi chạy lại lấy đồ bàn khác.


Mang đồ ra cho khách tôi lại vòng trở lại để lấy 4 đen đá mang ra bàn thằng Kiên.


_4 đen đá của quý khách đây ạ. Tôi nói


Vừa quay đi được một phút, tiếng nói đằng sau làm tò mò.


_Đm, cafe đéo gì đắng ngắt vậy? Một thằng uống một hụm rồi nhổ phụt ra.


Tôi vòng quay lại bằng đó để giải quyết vấn đề.


_Có chuyện gì vậy thưa quý khách. Tôi lễ phép.


_M làm ăn cái kiểu gì vậy? Tao gọi cafe sữa sao mang cafe đắng ngắt thế này. Thằng Kiên sửng cồ lên.


_Xin lỗi, nhưng quý khách gọi 4 đen đá, không hề gọi cafe sữa thưa quý khách. Tôi vẫn giữ thật bình tĩnh.


_Đm, cái quán này làm ăn cái kiểu gì vậy. Gọi quản lí ra đây. Thằng Kiên đứng dạy nói to.


_Xin lỗi nhưng hôm nay anh quản lí không có ở đây. Tôi đáp.


_Cái địt mày có chỗ lên tiếng ở đây à?


Thằng Kiên chửi xong cũng hạ tay đấm thẳng mặt tôi, tôi kịp phản ứng lùi người lại tránh cú đấm của nó.


_Chúng mày đang định phá quán của tao đấy à?


May quá đúng lúc ông lùn cũng về, mấy thằng bảo vệ mới bắt đầu chạy ra chắn hai bên không cho lao vào nhau nữa.


_Làm gì nóng thế ông anh, dù gì cũng nể thằng em tí chứ. Thằng Kiên chuyển tông giọng.


_M đến gây sự ở quán tao mà m kêu tao phải nể mày??? Ông lùn đáp.


_Trả qua nhân viên của anh làm ăn đéo ra gì lên em định dạy bảo chút thôi. Thằng Kiên gân cổ.



_Nhân viên của tao tự tao dạy còn Chúng mày cút khỏi quán trước khi tao đập vào mặt từng thằng. Ông lùn hung hăng.


_Ông nhớ đấy, còn mày mày cứ chờ đấy chưa xong đâu! Thăng Kiên chỉ thẳng vào mặt tôi rồi bỏ về.


_Minh, mày không sao chứ. Ông lùn hỏi thăm.


_Em không sao, em xin lỗi về chuyện ba nãy. Tôi nói



_Mày không cần nhận lỗi, anh em làm việc với nhau gần tháng nay anh trả nhẽ không rõ tính mày. Thằng kia nó chắc thù hằn mày rồi mới tới đây kiếm gây chuyện với mày. Tốt nhất mày cẩn thận với nó thì tốt hơn. Anh lùn nhắc nhở tôi.



_Vâng em biết phải làm gì mà. Em làm việc tiếp đây. Tôi đáp.


Trở lại công việc, có lẽ đúng như thằng An Vẩu nói hôm qua. Chắc thằng Kiên gây chuyện với tôi vì nhìn thấy Hân trở tôi lúc trưa rồi. Đã muốn sống yên ổn mà cũng không xong..


Hết ca, tôi trở về khi đã quá buồn ngủ. Xách cái cặp đi về, tôi lững thững trên đường như mọi khi. Đang đi thì thấy ít ánh sáng dọi ngược vào mặt, 2 chiếc xe phóng ngược lên vỉa hè chăn đầu tôi. Tôi nhận ra ngay là đám thằng Kiên, chắc chúng nó đã phục sẵn tôi trước đó.


_Bây giờ mày chạy đi đâu con chó? Thằng Kiên bước xuống xe.


_Có vẻ không phải chuyện hồi nãy ở quán mà mày mất thời gian đợi tao như thế này đâu nhỉ? Tôi hỏi nó.


_Mày khôn đấy. Biết điều màu tránh xa cái Hân ra, đây là lời cảnh cáo dành cho mày.


Dứt câu thằng Kiên vung tuýt tính khảo tôi. Tôi đưa cặp lên đỡ tuýp đầu của nó, chưa kịp bỏ cặp ra quan sát tôi nhận một đạp vào eo bắn dính vào tường bên cạnh. Cảm giác bất lực khi cơ thể không đủ phản ứng như mọi khi.


Chẳng có thời gian để xoay sở, tiếp tục những cái đạp tặng cho tôi liên hoàn. Tôi chỉ biết dơ cặp lên che đầu, may sao thằng Kiên nó không có dùng tuýp không thì tôi lại không thấy đường về.


_Bọn kia dừng tay lại.


Nghe thấy tiếng nói rồi không còn bị dính đòn nữa, tôi bỏ cặp ra thì thấy ông lùn đang đi lại chỗ tôi. Còn đám thằng Kiên đã lên xe mất hút rồi.


_Mày có làm sao k? Ông lùn đỡ tôi tựa vào tường.


_Em không sao, hơi đau chút thôi. Tôi đáp


_Đm mấy con chó này làm càn thật đấy. Ông đay nghiến


Khẽ cử động người, cảm giác đau nhức toàn thân. Cay thật, không phải lời hứa với mẹ, thay đổi vì My thì tôi sẽ giết chúng nó.


_Thôi lên xe anh trở về mà nghỉ. Ông nói rồi đỡ tôi đứng lên.


_Vâng em cảm ơn anh.


Được anh Lùn trở về nhà, tôi chào anh rồi lò dò đi vào nhà. Cởi cái áo toàn vết giày dép ra mới thấy trên người bầm khá nhiều nơi. Cảm giác đầu tiên là nhục thật, có lẽ mẹ muốn tôi chịu được cái cuộc sống khổ sở này thay vì tập cho tôi tính nết của một cậu công tử con nhà giàu. Đặt lưng tạm xuống giường, tôi loay hoay mãi mới chìm vào được giấc ngủ.


Sáng hôm sau đi học, toàn thể bọn lớp tôi đều tò mò về những vết bầm trên mặt tôi.


_Mày hôm qua bị ai đánh vậy Minh? Thằng Tân hỏi.


_Không có gì, tao ngã ấy mà! Tôi trả lời nó.


_Câu đấy chỉ lừa được lũ con gái trong truyện Voz thôi ( đùa đấy ) mày nghĩ sao mà bọn tao tin? Thằng Nam tu chai nước trên tay.


_Thì... tôi đang nói dở...


_Chào các bạn lớp E.


Giọng thằng Kiên ngạo mạn khi đi qua cửa lớp, xung quanh là mấy thằng lớp nó bước vào lớp tôi..


_Mày sang đây làm gì? Thằng Nam đỏ bước ra chắn đường thằng Kiên.


_Tao đến để thăm thằng bạn bị thương của tao ấy mà. Nó cười nửa miệng nhìn về hướng của tôi.


_Mày... chính mày đã đánh thằng Minh. Nam đỏ đáp, mấy thằng lớp tôi cũng đứng giàn ra trước mặt tôi.


_Thì làm sao? Tao muốn làm gì chúng mày cản được à? Còn thằng chó kia, tao mới chỉ cảnh cáo mày thôi đấy. Nó hất cằm kênh kiệu.


_Bỏ qua đi Nam, tao không sao đâu. Tôi gàn thằng Nam.


_Nhưng, nhường nó mà nó làm càn quá rồi. Thằng Nam tức tối.


_À mà tao sang đây để thông báo cho chúng mày nghe. Nó sắp chuyển lại về đây học rồi.. Nó sẽ trở lại lớp tao học, lúc đó thế cân bằng sẽ bị phá vỡ. Chúng mày chuẩn bị lo liệu đi. Haaha, về chúng mày. Nói xong câu nói thằng Kiên đi thẳng về lớp cùng đám kia.


_Thôi chết rồi. Thằng Nam cùng bọn lớp tôi trong vẻ mặt lo lăng khi thằng Kiên nhắc đến " nó "


_Nó là ai? Tôi hỏi thằng Nam.


_Mày không biết đâu, nó đáng sợ lắm. Như là một thằng Kiên phiên bản khác vậy, hồi lớp 10 nó học cùng lớp thằng Kiên. Kỳ 2 nó chuyển đi rồi bây giờ lại chuyển về... thằng Nam đỏ lại trầm tư như một ông cụ già.


_Thế chúng mày sợ à? Tôi hỏi


_Nói là sợ cũng đúng, vì mày không biết " nó " dùng thủ đoạn độc ác và giả tạo gấp nhiều lần thằng Kiên. Thằng Ninh què góp vào.


_Mà mày làm sao bị thằng Kiên đánh. Thăng Tân hỏi tôi.


_Hôm qua cái con hay đi cùng thằng Kiên đâm phải tao, xong nó đề nghị trở tao về. Tao nghĩ chắc nó biết truyện đó tìm tao tính sổ. Tôi kể


_Chết vì gái thôi con ạ. Mà được hot girl đèo về tận nhà thì ăn vài đấm có sao đâu. Hê hê. Thằng An vẩu chĩa răng vẩu vào quốc hội -.-


_Tốt hơn mày lên cẩn thận. Sắp tới có lẽ thằng Kiên sẽ nhắm tới mày nhiều hơn. Nhưng khi " nó " trở về, cả bọn tao cũng không lo được cho bản thân nữa đâu. Thằng Nam nói.


Tất cả đám lại trầm tư suy nghĩ, sau bao nhiêu sóng gió. Bây giờ là lúc để tôi tự trưởng thành, tự lo cho bản thân mình chứ không phải đại thiếu gia như ngày trước...
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 73:



Tiết sau là tiết thể dục, lớp gần 40 mạng thằng đực dựa xuống sân để học cái môn mà tôi ghét nhất.


_Ngồi trên lớp là được ngủ rồi, Haizz. Tôi than vãn,


_Để tí tao xin thầy cho mày chạy 10 vòng sân cho nó lại người. Hahaha. Thằng Ninh què chọc tôi.


_Sao mày không ở lớp, người đau xuống đây làm được gì? Thằng Nam nói tôi. Trong cả đám, thằng Nam luôn tỏ ra già rặn và có khả năng thủ lĩnh nhất trong 7 đứa.



_Kệ nó, nằm lớp có khi còn chán đến phát điên. Thằng Tân nói.


Thể dục đầu năm cũng trả có gì, thầy giáo chỉ giới thiệu chương trình học rồi cho cả lớp chơi tại chỗ, chỉ có điều lớp tôi được xếp chung với lớp 11D. Để ý mới thấy thỉnh thoảng thằng Kiên ném cho chúng tôi một ánh nhìn không thiện cảm cho lắm. Chơi được một lúc thì cái đen đủi lại tìm tôi. Đó chính là gái


_Minh mặt mũi làm sao vậy? Hân đi đâu ngang qua tôi hỏi.


_À, mình không sao. Tôi trả lời chống chế.


_Hôm qua nó bị thằng nào đó đánh ghen đấy bạn ơi! Tôi không ngờ thăng Tân cạy khoé cả Hân, không biết cô ấy có hiểu câu nói của nó không.


_Mày im đi Tân. Tôi cùng thằng Nam đều quát nó,


Ừm thì tôi bị đánh cũng có liên quan đến Hân. Nhưng không thể đổ hết tội lỗi lên đầu của Hân được.


_Thôi Hân về lớp đi, mấy bạn đang đợi kìa. Tôi đuổi khéo Hân.


_Ừ, thôi mình về đây, bye Bye. Hân chào tôi.


_Tao khuyên mày tránh xa lũ đó ra. Không tốt đẹp gì đâu Minh ạ !! Thằng An vẩu nói.



_Thằng An nói đúng đó, mày đừng dây dưa với con Hân nữa. Hay mày thích nó rồi. Thằng Tân nói.


_Tao biết rồi, chỉ mới quen ngày hôm qua thôi mà. Tôi đáp.


Rồi cả bọn rời sân đi về hướng căng tin. Tôi cũng theo xác chúng nó. Đúng lúc bọn thằng Kiên lớp D trở ngược lại từ căng tin ra. Hai bên đi qua nhau chỉ dùng những ánh mắt thị uy, nhưng khi thằng Kiên đi qua tôi thì nó huých vai một cái khá mạnh rồi đi tiếp.


_Nó có ý chơi mày đến cùng rồi. Thằng Ninh nói.


_Ừ kệ nó, mà dạo này không thấy ae sinh đôi kia đâu m? Tôi hỏi chúng nó.


_Kệ đi, bọn đấy chỉ rúc đầu vào game thôi. Thằng Nam nói.


Chúng tôi đang ngồi với nhau thì thằng Lớp trưởng từ ngoài chạy vào căng tin hớt hải.


_Đm. Nam ơi ra cứu ae thằng Hiếu, Hào. Nó đang bị bọn thằng Kiên quây phía sau trường kìa.


_Đm, chúng mày đi. Thằng Nam nóng máu.


Cả bọn 5 thằng chúng tôi đứng dạy đi ra xem có chuyện gì. Tôi đi chỉ quan sát chứ người ngợm này đánh đấm cái gì. Đến nơi thì 2 anh em Sinh đôi đang bị đám lớp D quây thi nhau đánh đấm.


_Kiên, mày làm cc gì vậy ? Thằng Nam hét to khi đến nơi.

Cả đám lớp D dừng tay lại nhìn về hướng chúng tôi.


_Làm gì mày không thấy à thằng mù? Giỏi vào đây cứu hai đứa nó. Đánh tiếp. Thằng Kiên đứng sau ra lệnh.


Bọn lớp D lại nhào vào đấm đạp 2 thằng Hiếu, Hào. Đến lúc này thì thằng Nam không nhẫn nhịn được nữa, đến tôi cũng cay khoé mắt khi nhìn thấy cảnh tượng đó. Thằng Nam bứt tốc tới đám hỗn chiến đằng trước, thấy vậy An vẩu - Ninh què - Tân cũng chạy theo tiếp ứng. Thằng Kiên thấy vậy liền ra lùi sau đám kia.


Mở đầu cuộc chiến, thằng Nam tung một đòn đá xoáy mạnh vào gáy một thằng lớp D. Thằng đó dính đòn bắn thẳng xuống đất, tôi đoán thằng Nam cũng có võ, không thì không ra được đòn đá với lực mạnh như vậy. Bây giờ bắt đầu hai đội lao vào nhau. Chỉ có tôi với thằng Kiên là đứng sau quan sát, chỉ hai phút sau đội lớp D có vẻ thụt hơn khi thằng Nam quá xuất sắc trong việc càn quét diện rộng. Thằng Kiên bắt đầu sắn tay áo chuẩn bị nhập cuộc, nó nhảy vào tung một đấm móc hàm An vẩu. An vẩu ôm miệng lùi sau vì thật sự đòn vừa xong khá mạnh, lúc này hai nhóm lùi lại quan sát đối thủ. Trận chiến còn mỗi thằng Kiên là nguyên vẹn, thằng Nam cũng mất khá nhiều sức vì này đã chiến đấu từ đầu. Tôi thấy nó ôm đùi thở, chắc Nam cũng dính vài đòn rồi.


Lần này thằng Kiên mới chủ động, không để đối thủ được nghỉ ngơi. Với những bước di chuyển nhẹ nhàng nhanh nhẹn, nó tiến sát thằng Nam tung những cú đấm liên tục. Tôi đoán thằng Nam xử dụng boxing, còn thằng Nam thấm mệt không kịp nới rộng khoảng cách chỉ tránh đòn liên tục. Tôi cũng hay xử dụng đòn đá lên biết, nếu bị áp sát liên tục không có khoảng cách thì đòn đá như tôi và thằng Nam chỉ vô dụng. Biết được điều đó thằng Kiên liên tục áp sát thằng Nam, còn đội lớp tôi đang bị đám lớp D chia ra vây hãm.


Sau nhiều lần đỡ tránh đòn, cuối cùng thằng Nam cũng dính 2 đấm vào mặt và vào ngực của thằng Kiên. Nó nằm bệt xuống đất bất lực, lúc này thằng Kiên cũng dừng tay.


_Hôm nay chỉ là buổi chào năm học mới. Trình của mày vẫn còn kém lắm. Hâhha


Thằng Nam không nói gì chỉ nằm ngửa ôm lấy phần ngực bị thương.


_Thôi, dừng tay đi về chúng mày. Thằng Kiên hạ lệnh cho đám lớp nó về.


Lúc này cả đám chạy ra xem thằng Nam làm sao. Nhìn đám lớp tôi cũng thê thảm chẳng kém gì.


_Tao vẫn không đánh được nó. Thằng Nam nói với vẻ bất lực.


_Thua rồi thì thôi. Đm, lần nào cũng thế. Không làm gì được thằng chó đó. Thằng Tân tức mình.


_Chúng mày nóng vội quá, toàn để thằng Kiên lợi dụng lúc chúng mày thất thế nhất nó mới chơi chúng mày. Tôi nói


_Nhưng trả có cách khác, quân lớp nó đông quá. Mày nhìn lớp mình xem, toàn lũ ất ơ. Thằng An vẩu ngồi phệt xuống đất ngồi thở.


_Xin lỗi chúng mày. Tại tụi tao vô dụng. Anh sinh đôi tựa vào nhau nói.


_Rồi sẽ có cách giải quyết. Tin tao đi.

Nói xong tôi bỏ lại chúng nó đằng sau đi cà nhắc về lớp. Đây là lúc tinh thần đoàn kết bạn bè được đề cao hơn cả...
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 74:



Trả hiểu được cái suy nghĩ của mẹ tôi khi ném tôi vào cái lớp này. Tôi trốn ngay ra một góc gọi điện sang Mỹ cho mẹ. Sau 1 cuộc không nghe máy thì mẹ tôi cũng bắt máy.


_Con trai có việc gì mà gọi mẹ thế? Mẹ hỏi


_Mẹ đã sắp xếp tất cả cho con đúng không? Tôi hỏi mẹ.


_Ý con là chuyện gì? Mẹ hỏi


_Thì cái lớp quậy phá, những đứa bạn mới. Tất cả mẹ đã sắp xếp. Tôi đáp lại câu hỏi của mẹ.


_Đúng vậy con trai. Mẹ đã tìm hiểu kĩ rồi. Lần này con sẽ không được nhận bất kì sự trợ giúp nào. Con phải tự giải quyết vấn đề xung quanh. Mẹ nói


_Nếu con dùng bạo lực để giải quyết thì sao? Tôi hỏi lại mẹ.


_Mẹ sẽ tôn trọng quyết định của con. Đây là thử thách dành cho con để con trưởng thành. Nhớ nhé... tút...tút


" Bực thật " tôi nghĩ trong đầu rồi quay về lớp. Một không khí ảm đạm bao trùm lớp tôi, thằng thì tím mặt, thằng xây xước chân tay. Hai ae sinh đôi thì quần áo nhem nhuốc. Nhìn mà tội.


Trống vào lớp, còn 1 tiết quốc phòng và thể dục nữa là ra về. Thằng lớp trưởng biết ý lên xin cho chúng tôi được ở lại trên lớp, vác cái thân này xuống ông quy cho tội đánh nhau còn nặng hơn.


_Mày có giải pháp gì không Nam? Thằng Tân hỏi khi lớp đã đi hết.


_Thật ra tao cũng trả biết đối mặt như nào với thằng Kiên. Nó ưu thế hơn hẳn tụi mình. Thằng Nam đáp


_Tao nghĩ tìm cách nào đó để chơi nó thì dễ hơn. Phải bắt nó ló mặt ra ngoài. Tôi nói


_Nghe hay đấy để tao nghĩ cách xem.. thằng An vẩu trầm ngâm.


_Cũng không được. Mà tụi mình thì làm gì được nó trong khi nó có thể bóp chết tụi mình? Thằng An vẩu thở dài.


_Hay để tao đi nhờ anh tao lớp 12 nói chuyện với nó. Có lẽ sẽ dễ hơn đấy. Thằng Tân nêu một ý kiến.


_Mày nghĩ thằng KIÊN nó bỏ qua cho mình dễ thế sao? Năm lớp 10 mình đã làm như nào với nó? Thằng Nam nói.


Cả bọn lại suy nghẫm, còn tôi thì tò mò không biết đã xảy ra chuyện gì với cái đám này. Thực sự tất cả đều bí ẩn.


Chiều hôm đó tôi vẫn đi làm bình thường , có tí đau đớn sao tôi nghỉ làm được.


_Đang đau ốm sao không nghỉ đi thằng kia? Ông lùn la khi thấy tôi.


_Em đỡ rồi mà anh. Tôi đáp, thật sự tôi chỉ hơi ê ẩm người một chút thôi.


_Thế làm việc nhẹ thôi, không cần tích cực quá như mọi ngày đâu. Ông dặn dò.


_Em rõ rồi. Tôi cũng đi luôn vào trong thay đồ.


Tiết trời hôm nay hơi khó chịu, 4h chiều mà cái nóng chưa hề có giấu hiệu giảm sút. Ngồi một bàn trống, giờ này trả có ai để tôi động chân động tay làm việc cả. Đúng lúc đó có tiếng người đi từ sảnh ngoài vào, tôi nghoảnh ra thì thấy 3 cô gái đang đi vào. Xinh hết xảy, một người thì tôi có quen, đó là Hân 11D. 2 người tiếp theo còn xinh sấp xỉ như Hân chứ trả thua. Một cô gái tóc đen để dài thẳng, rẽ mái sang hai bên cộng thêm nước da trắng đôi môi đỏ mọng. Nhìn đã thật, người bên cạnh thì để tóc ngắn ngang vai xoăn cụp, khuôn mặt bầu bĩnh như con lật đật vậy.


Tôi cũng phải đứng lên để tiếp khách dù tôi không muốn chạm mặt với Hân chút nào..

Quý khách dùng gì ạ! Tôi tiến lại gần bàn của 3 cô gái đó..


_Ơ, cậu làm ở đây à? Hân hỏi tôi.


_À, mình làm kiếm ít tiền tiêu vặt ý mà. Tôi trả lời.


_Thảo nào gặp cậu ở trường mình thấy quen mà không nhớ gặp ở đâu rồi. Thỉnh thoảng mình cũng hay tới đây. Hì


_Ai vậy Hân? Em tóc ngắn hỏi


_Đây là... À mình vẫn chưa biết tên cậu. Hì hì. Hân cười hồn nhiên


_Mình tên là Minh, chào các bạn. Tôi giới thiệu


Tất cả đều nhìn vào mắt tôi trong khoảnh khắc tôi nói tên mình, chỉ là giới thiệu bình thường nhưng hình như các cô nàng đang ngắm nhìn tôi lúc đó rất chăm chú nếu không phải tôi quá ATSM..


_Giới thiệu với Minh, à à đây là Linh ( tóc ngắn ) và Hạnh ( tóc đen dài ). Đều học cùng lớp học thêm với mình.hì.. Hân giới thiệu.


_Ừ, thế các bạn dùng gì để mình đi lấy. Tôi hỏi.



_Cho bọn mình 3 sinh tố dâu đi. Bạn Linh tóc ngắn gọi.


_Đợi mình một chút nhé. Tôi quay bước đi vào trong để lấy đồ.


5 phút sau thì tôi mang đồ cho mấy cô nàng, cũng cười xã giao cái rồi tôi lui vào trong chỗ ông pha chế.


_Minh, mày quen mấy đứa kia à? Ông lùn ở đâu xuất hiện phía sau tôi.


_À, một đứa bạn học cùng trường. Còn 2 đứa kia em không quen. Tôi đáp


_Thế mà anh tưởng mày quen giới thiệu cho anh con bé tóc đen. Nó đẹp vãi mày ơi. Ông nói.


Mặc kệ ông cứ rên rỉ bên tai khen con bé tóc đen. Tôi chỉ ngồi và ngắm ba người bọn họ, mỗi người có một vẻ đẹp khác nhau. Hân thì xinh đẹp duyên dáng, Linh nhí nhảnh, tươi mới như một đóa hoa. Hạnh thì lạnh lùng, cuốn hút, từ lúc cô ấy bước vào quán hình như chưa nói một lời nào thì phải. Khá đặc biệt.


Ngắm họ vui đùa tôi lại nhớ đến em, người con gái mà tôi mắc nợ quá nhiều. Những ngày tháng vui đùa bên nhau chợt ùa về trong nỗi nhớ, tôi có một cảm giác nhói đau ở tim. Tôi thở dốc để lấy lại bình tĩnh, mất một lúc để tôi xoá tan đi tất cả..


_Mày làm sao vậy? Ông pha chế hỏi.



_Em không sao đâu. Anh cứ làm việc tiếp đi.. tôi nói


Cứ mỗi lần nhớ em tôi lại thấy nhói ở tim, rồi có một cảm xúc dâng trào trong tôi cực kỳ mạnh mẽ khiến mắt tôi cay xè. Tôi không thể diễn tả được cảm giác đó, nhưng nó xảy ra thường xuyên với tôi từ ngày em đi. Mỗi lần như vậy, tôi lại phải há mồm thật to thở dốc để dập tắt cảm xúc trong tôi. Đã gần 6 tháng kể từ ngày em đi..


Ngồi thêm được 30 phút nữa thì Hân ra tính tiền khi tôi đang chạy bàn đằng ngoài.


_Minh ơi, mình về nhé! Hân nở một nụ cười rực rỡ.


_Mình về nhé chàng trai ^^ Linh cũng vãy tay chào tôi.


_Ừ, về nhé lần sau đến chơi. Tôi cười chào bọn họ.


Còn con bé Hạnh thì đi thẳng không nói năng gì, mấy lịch sự thật. Trời bây giờ cũng bắt đầu chuyển sang tối dần, công việc của tôi lại chạy vào guồng quay như mọi ngày, thật ra thì cũng chán. Tôi như được lập trình sẵn vậy, không giao du tiếp súc với bên ngoài. Nơi tôi đến chỉ có trường và quán cf.


Cầm những đồng lương tháng đầu tiên, tôi cũng trả có cảm giác gì lắm. Chỉ vui một chút vì công sức của mình nằm trong mấy tờ tiền này. Còn tiền tôi vẫn đủ, chưa cần dùng vào việc gì, lên tôi quyết định đi mua một con xe để thuận tiện đi lại.


Cuối cùng tôi cũng dứt điểm một em cup 81 màu vàng nhạt mới toanh. Nhưng tôi vẫn phải trả giá là gần hết Đống tiền hôm trước quy đổi và thêm tiền lương làm ở quán cf của tôi. Bây giờ còn 1000$ với 5 triệu trong thẻ của mẹ cho vẫn chưa dùng đến thêm nữa sắp hết tháng chắc lại có thêm 5 triệu mẹ chuyển sang nữa chắc thoải mái dư tiêu sài.


Hôm sau lái con cup 81 đi học. Cảm giác đầu tiên là tôi không quen chút nào :3 Hồi ở HN đi R3 tốc độ như nào thì bây giờ con cup trái ngược như thế. Chạy max ga vẫn ì ạch như rùa bò trên đường @@ thôi tập thay đổi sống chậm lại hít bụi nhiều hơn vậy :3


Chạy đến trường đúng lúc bọn lớp tôi nó đang ngồi chỗ gửi xe. Mặt mũi có hăm hở lắm khi thấy tôi chạy xe mới.


_Ê, xe mới à Minh? Thằng Tân hỏi tôi.


_Ừ mới mua con này chạy đi học chơi. Tôi đáp.


_Tao nghe nói mua xe mới mà không rửa thì nhanh hỏng lắm đó, hí hí. Thằng An vẩu khoé tôi.


_Hay nhân dịp này 5 ae thằng mình nhậu một bữa cho tình cảm gắn kết thằng Ninh đề xuất.


_Sao lại 5 thằng? Hai ae sinh đôi bọn kia đâu. Tôi tò mò hỏi.


_Mày không thấy dạo này 2 chúng nó không đi với tụi mình nữa hả? Thằng Tân đáp.



_Hôm trước chúng nó có nói chuyện với tao. Chúng nó sợ dây dưa với thằng Kiên nữa lên có lẽ không chơi được cùng tụi mình. Thằng Nam kể lể.


_Thôi kệ tụi nó. Chốt lại tí học xong về nhà một đứa nhậu, thằng Minh chủ chi rửa xe mới. Còn bây giờ, lên lớp. Tiếng thằng Tân đóng chắc nịch.


_Đệt. Mặt tôi đúng kiểu mất sổ gạo.


Đi học về, 5 thằng đực lôi nhau về nhà tôi để nhậu, đây là lần đâu tôi nhậu ở nhà, ngày trước toàn ngồi quán hay nhà hàng nhà tôi.


_Bây giờ chia ra, một đội đi kiếm ít mồi để nhậu. Một đội đi mua bia ở nhà sắp đồ cho nhanh. Thằng Tân tỏ vẻ am hiểu cái vụ này


_Ninh què , An vẩu cả thằng Tân đi kiếm đồ đi. Tao đi mua bia rồi phụ thằng Minh sắp đồ. Thằng Nam ra lệnh.


Cả đội bắt tay vào công việc vì đã gần 12h trưa thằng nào cũng đói. Sau khi ba thằng kia đi mua đồ thì tôi với thằng Nam bắt đầu kê lại bàn ghế giữa nhà để lấy khoảng trống, xong xuôi tôi lau dọn nhà cửa sắp bát đũa. Còn thằng Nam chạy đi khênh một kiện Sài Gòn về.


_Mệt quá, bọn kia đi kiếm mồi lâu dữ mày. Thằng Nam than thở.


_Chắc chúng nó về bây giờ, mà chúng mày không gọi về nhà xin phép à? Tôi hỏi nó


_Nhà bọn tao bố mẹ đều đi từ sáng đến đêm mới về. Chán lắm. Nó thở dài


_Mà mày sống một mình hả Mịn? Thằng Nam hỏi tôi.


_Ừ, tao vào đây một mình mà. Tôi trả lời



_Thế mày vô đây có quen họ hàng bạn bè gì không vậy? Nó thắc mắc



_Không nốt. Tôi nhún vai.


_Mày giống bỏ nhà vô đấy lắm đấy con. Nó cười đểu.


Ngồi đợi thêm một chút ba thằng kia cũng phi xe về mỗi thằng xách một Đống đồ ăn.


_Chúng mày mua gì mà lâu dữ. Thằng Nam giở bọc ra xem.


_Nhậu phải kiếm mồi ngon chứ mày. Đâu thể qua loa được. Thằng An vẩu vênh mặt.



Thằng Nam mở ra thì Ui choa. Bọn này nó mua một Đống đồ, nào thịt chó luộc, vịt nướng, gà hấp lá chanh...

Sót ruột sắp đồ vào mâm.


_Uống đi anh em. Rửa cái xe cho thằng Minh nào. Thằng Tân dơ cao cốc bia.


Và rồi trận chiến bắt đầu. Không nhớ chúng tôi ngồi bao lâu, nhưng đến cuối cuộc sát phạt thì bia hết, mồi cũng hết. Cả đám lê hết cả dưới sàn nhà. Không dọn dẹp gì tôi cũng ngủ mất tiêu luôn.


_Ôi đau đầu quá. Tôi thức giác với cái bụng buồn.....


Nhìn quanh nhà không thấy đám kia đâu, đồ đạc cũng được dọn dẹp sạch sẽ cả rồi. Vớ cháu nước tu một hơi cạn sạch, mệt thật.


Tôi lại đến quán cafe như bình thường dù trong người hơi khó chịu một chút. Dạo này khách khứa đi đâu mà vắng vẻ lạ thường, cái giờ sớm như này thì chắc chỉ có vài đứa học sinh vào ngồi buôn chuyện là cùng.

_Anh ơi cho em một nước cam, một cafe nhé.


Tôi nhìn ra một bàn góc trong cùng. Một thanh niên có vẻ sáng sủa đang ngồi cạnh một cô gái vô cùng xinh đẹp. Đó là Hạnh, cô gái với đôi môi mọng đỏ.


_Mời anh chị dùng. Tôi bê đồ uống cho họ rồi trở lại bàn quản lí chém gió với anh lùn.


Đang hăng say nghe sự tích cưa gái qua nhiều thời đại của ông lùn, thì tôi cả ông lùn nghe tiếng " Choang " phát ra từ góc phòng. Nhìn ra thì bàn của đôi kia vừa có cãi vãi thì phải, cái cốc " bay " chính là tác phẩm của Hạnh môi đỏ @@. Đến lúc này thì cả ông lùn và tôi đều phải ra xem sự việc, không ảnh hưởng đến khách xung quanh.


_Bình tĩnh lại đi. Không phải như em nghĩ đâu, bọn anh chỉ là bạn thôi mà. Thằng đẹp trai đang giải thích.


_Bạn mà ôm ấp nhau tình tứ như vậy hả? Anh nghĩ tôi là con ngốc sao? Hạnh gào thét.


Bây giờ tôi mới được nghe giọng của Hạnh, không nghĩ một người con gái lạnh lùng thường ngày lại có thái độ giận dữ đáng sợ như vậy.


_Hai bạn có gì bình tĩnh giải quyết. Các bạn đang làm ồn quán của mình ảnh hưởng đến khách đó. Ông lùn ra can.


_Em xin lỗi anh. Em thấy chưa, em bình tĩnh lại hộ anh cái. Đừng ầm ầm lên như vậy. Đẹp trai quay qua Hạnh


Tôi chạy đi lấy chổi và hót rác để thu dọn Đống đổ vỡ này. Đang quát thì


_Anh cút đi, đừng để tôi nhìn thấy anh lần nữa. Choang


Đệch, vừa quét xong lại cái nữa. Mảnh vỡ bắn phát vào người tôi may không sao.


_Được rồi. Khi nào em bình tĩnh mình sẽ nói chuyện với nhau. Anh đẹp trai rút lui ra về.


Còn Hạnh nhìn theo khi thấy hắn khuất bóng thì gục mặt khóc luôn. Tôi lại thành thằng culi quét hót lần nữa. Dọn xong thì thấy Hạnh vẫn gục đầu trên bàn may mà ngồi trong góc không ai để ý cho lắm.


_Tay mày chảy máu kìa Minh. Ông lùn chỉ vào tay trái của tôi.


_Ui,sao chảy nhiều thế này. Tôi giật mình khi tay trái tôi có một dòng máu đang chảy từ ống tay xuống gần bàn tay.


_Chắc nãy bị mảnh cốc bắn vào, lấy hộ em cái băng cá nhân với. Tôi nói rồi chạy bắn vào trong nhà vệ sinh rửa vết máu. Thế đéo nào cứ liên quan đến gái là đen...
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 75:



Băng tạm cái băng cá nhân vì cũng chỉ sước nhẹ qua đó. Ngoảnh ra cái Hạnh đã ngừng khóc, nhưng mắt vẫn còn ngấn lệ đỏ hoe.


_Giải quyết sao đây Minh? May mà gái xinh chứ xấu tao ném ra ngoài đường rồi. Ông lùn đánh ánh mắt về phía Hạnh.


_Kệ đi. Dù gì trả liên quan đến mình. Tôi bơ


Một lúc sau khách bắt đầu đông hơn hẳn. Tôi chạy tới chạy lui phụ chị Hoà tiếp khách, đến khi vãn khách thì Hạnh đã về từ lúc nào không biết. Mặc kệ tôi vẫn hoàn thành công việc, cũng trả quen biết gì lên lo lắng làm gì cho mệt xác.


Ngày hôm sau, chúng tôi đi học buổi cuối để chuẩn bị nghỉ lễ 2-9 đến 5-9 khai giảng năm học mới. Hơn một tháng sống ở cái Sài Gòn bon chen một mình cũng không phải quá là khó khăn với tôi.


_Sắp tới có chương trình gì không chúng mày? Thằng Tân hỏi khi bọn tôi đang ngồi quây quần trong lớp.


_Tao bận đi làm rồi mày ơi. Ngày đó quán tao nhiều khách chắc không bỏ được. Tôi ngao ngán đáp.


_Tao phải theo gia đình về miền Tây thăm quê. Thằng An vẩu vừa nhắn tin với em nào vừa nói.


_Chắc hôm đó tao cũng ra quán net cầy game. Thằng Ninh nói.


_Chán chúng mày quá. Thế còn mày Nam? Thằng Tân quay qua hỏi thằng Nam.


_Tao trả biết nữa. Hôm đó có gì tao qua quán mày làm chơi nhé Minh. Nó nói tôi.


_Ừ, nhiều gái xinh lắm. Hehe.


_Thôi học đi, cô giáo vô kìa tụi mày. Thằng Nam nói.


Cả đám đang ngồi trên bàn quay đít phi hết về chỗ ngồi. Gì chứ tiết của bà chủ nhiệm mà, lằng nhằng bà cho lên thớt.


***

_Xuống căngtin chơi đi mày ơi. Thằng An vẩu rủ cả đám.


_Đi. Cả đám đồng thanh.


5 thằng trẻ trâu đi trên đường cười nói. Mới quen biết chưa lâu nhưng tôi cảm giác đám bạn này rất đáng chơi. Hoà đồng và tốt bụng là những gì tôi nhận xét về chúng nó. Ví dụ ngay lúc chúng tôi đi ra căng tin, trả biết cái giày ở đâu bay ra từ của lớp 12 nào đó trúng áo trắng thằng Tân. Cu cậu mỉm cười nhẹ phủi đi cái vết giày trên áo, nhẹ nhàng cười rồi dẫm đạp cái giày, di di cái giày nát bét rồi cho nó vào cái thùng rác bên cạnh trong cái nhìn tức tối của mấy thằng lớp đó @@


_Dạo này không thấy thằng Kiên có động tĩnh gì nhở? Thằng Ninh què phát biểu khi chúng tôi đang ngồi trong căngtin.


_Mẹ, đang yên đang lành không muốn hay mình thích nó gây sự. Thằng An vẩu vỗ đầu thằng Ninh.


Đúng là oan gia ngõ hẹp, vừa nhắc đến tào tháo thì đến ngay. Thằng Kiên đi vào căng tin xung quanh một đám lớp nào trông quen quen lại thêm mấy thăng lớp nó.


_Chúng mày nhìn bọn đi cùng thằng Kiên quen không? Thằng Tân hỏi.



_Hình như bọn lớp mày vừa cho giày vào thùng giác thì phải. Thằng An vẩu đáp.


_Đm, mồm tao thối thật mày ạ! Ninh què lúc này tự nhạn.


Đúng như suy nghĩ của bọn tôi. Đám thằng Kiên đi thẳng đến bàn phía bọn tôi đang ngồi, chắc chúng nó đến gây sự đây mà.


_Tao nghe bọn này nói chúng mày vừa gây sự với đám bạn tao phải k? Thằng Kiên đứng trước bàn chúng tôi nói.


_Mình thích thì mình làm thôi ( Trích STMTP ) thằng Tân cứng đầu đáp.


_Thế thì bọn mày ăn đòn là đúng rồi. Đánh chết con mẹ chúng nó đi. Thằng Kiên không lằng nhằng nữa mà vào luôn vấn đề chính.


Lần này thì cả tôi cũng không tránh được rồi. Trận này chơi tới bến mà thôi. Bên tôi đứng lùi lại bước ra khỏi căng tin để lấy không gian. Dù sao nếu thua còn có đường mà chạy. Học sinh bắt đầu túa ra để xem. Mở đầu hai thằng lớp 12 nhảy vào khai cuộc, ba thằng bên tôi biết mà lùi lại. Tôi nhảy lên làm một cú đá 360, với lực và tác động nếu trúng cú này vào bộ phận nhạy cảm thì chỉ có đường xác định. Không ngoài mong đợi, một thằng quá phạm vi cú đá lên may mắn tránh được. Thằng còn lại không được may mắn dính luôn vào bả vai bắn sang một bên.


_Mày giấu nghề à? Thằng Nam trố mắt nhìn.


_Ăn may thôi, tập trung vào. Tôi đáp


_Cũng khá đấy, lên hết chúng mày. Thằng Kiên ra lệnh.


Cả một đám bậu xậu lao vào chúng tôi, đến nước này tôi chỉ có thể dùng cùi trỏ thêm với đầu gối để dẹp loạn. Nhưng quân số bên nó quá đông lên tôi cũng bị dính vài đòn. HỰ..


Đang không để ý tôi ăn một cước của thằng Kiên giữa ngực, cảm giác khó thở tức ngực. Phía bên kia bọn bạn tôi cũng đang gồng mình 1 đấu 2.


_Thầy giám thị đến kìa... tiếng hô to từ đâu đó.


Nghe thấy nhắc đến thầy giám thị tất cả cũng dừng tay lại hết. ThẰng Kiên cũng lừ mắt nhìn xung quanh.


_Chúng mày cứ chờ nhé. " Nó " sắp về rồi. Hahha. Thằng Kiên cười quay đầu đi thẳng. Có vẻ cả thằng Kiên cũng rất coi trọng Nó.


_Đi thôi, Minh. Ngẩn ra đây lên phòng giám thị hết bây giờ. Thằng Nam kéo tay tôi chạy.


5 thằng chạy thộc cứt về lớp, cũng không để ý có thầy giám thị hay không.


_Có thằng nào làm sao k? Thằng Nam hỏi tất cả.


_Không, bị dính mấy cái đạp cũng nhẹ thôi. An vẩu nhăn mặt.
M


_Xin lỗi, tại tao gây sự làm chúng mày bị dính vào. Thằng Tân hối lỗi.


_Mày hâm à? Không phải mày thì trước sau gì nó cũng tìm anh em mình mà gây chuyện thôi. Bây giờ quan trọng là làm sao để đối phó khi nó trở về. Thằng Nam nói.



_Gay thật. Thằng Ninh què đáp.


_Cứ mãi thế này cũng không ổn. Chắc phải làm một trận để kết thúc thôi, không nếu nó về thì mình thua mất. Thằng Nam nêu ý kiến.



Phải thiết lập lại trạng thái cân bằng ngay khi có thể, nếu nên thằng Kiên xuất hiện thêm một nhân vật nữa thì tôi không dám chắc có thể chiến thắng được.


_Để tao hẹn nó một trận trước khi kỳ nghỉ. Thằng Nam đứng vụt dạy.


_Đi. Sang lớp nó. Hẹn một cái hẹn giải quyết cho xong. Thằng Tân đứng lên kêu gọi. Tôi cũng muốn sớm kết thúc chuyện này, cứ mãi đánh nhau như này cũng không phải cách giải quyết tốt.


Nhân lúc cô giáo chưa vô lớp, Năm thằng chúng tôi tay không sang lớp bạn khiêu chiến. Vừa đi đến cửa lớp thì mấy thằng lớp nó cũng đứng hết cả dạy khi thấy bóng năm đứa chúng tôi. Thằng Kiên đang chơi đùa ở cuối lớp cũng đứng dạy đi lên trên.


_Nãy may mắn thoát khỏi tay tao bây giờ muốn ăn đòn thêm hả? Thằng Kiên hỏi, nó nói cũng đúng. Nếu lúc nãy không có người hô có thầy giám thị thì đám tôi ra bã rồi. Vì lực lượng bện nó gấp đôi bên tôi cơ mà.


_Tao muốn một trận giải quyết hết ân oán với mày. Thằng Nam tiến về phía trước đối mặt với thằng Kiên.



_Nếu mày muốn, cho tao xin thời gian và địa điểm :j thằng Kiên nhếch mép.



_Tan học tại chỗ quyết đấu năm ngoái. Thằng Tân trả lời nhanh nhẹn. Theo như lời thằng Tân thì chắc năm ngoái đã có một trận đấu xảy ra.


_Mày tự tin nhắm được tao k? Vừa nói dứt lời thằng Kiên tung một cú đá quét tầm cao sượt mặt thằng Nam với thằng Tân nhằm đe dọa.


Hai thằng bất ngờ không kịp phản ứng, may thằng Kiên chỉ xuất cước không nhằm thẳng người hai đứa nó, lực cũng mạnh và nhanh ngang tôi.


_Không có tao, thì sẽ có người khác nhắm được mày. Cứ chờ xem. Thằng Nam chắc cú đi về trong sự tức giận của thằng Kiên. Lần này chắc không phải một trận dễ thở đâu.



_Mày chắc nhắm ăn được nó không Nam? Thằng Tân quay qua hỏi thằng Nam.



_Đung đó, mấy lần giao chiến gần đây thằng Kiên toàn ăn đứt mày. Thằng An vẩu nói. Cũng đúng thôi, trong 2 lần gần đây thẳng Kiên luôn là người chiếm thế thượng phong. Cộng thêm nữa hôm trước tôi thấy thằng Kiên xử dụng boxing đấu với thằng Nam, hôm nay lại sử dụng một cú đá quét mạnh như vậy khiến tôi cũng phải dùng mình.


_Mà chắc thằng Kiên vẫn chiếu luật cũ mà làm chứ? Thằng Ninh què hỏi.



_Năm ngoái " nó " đã xử dụng luật này để đánh với tụi mình thì tao không nghĩ thằng Kiên dám phá luật đâu! Thằng Nam chắc cú.


_Năm ngoái chúng mày đánh ra sao? Tôi hỏi chúng nó.



_Năm ngoái tao có quyết chiến với nó một trận. Và may mắn giúp tao thắng nó. Từ đó gần như tao nổi tiếng nhất trường về đánh đấm. Nó cũng biết điều không làm khó đám lớp mình nữa, nhưng khi nó chuyển đi. Thằng Kiên thường hay kiếm cớ gây sự. Rồi mày thấy đấy, dù sao tao cũng không muốn gặp quá nhiều rắc rối khi đi học. Thằng Nam tâm sự với cả đám.



_Lần này tao tin mày sẽ thắng được thằng Kiên. Tao giao hết trách nhiệm lần này cho mày đấy Minh. Nam nghiêm nghị nói với tôi bằng thái độ thật sự nghiêm túc.


_Há, thằng Minh á? Cả đám há hốc mồm ra nhìn tôi.



_Đúng, chỉ có thằng Minh mới có thể đánh bại thằng Kiên hoặc kể cả " Nó ".
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 76:



Những đứa trẻ đang có những tính toán trong đầu. Đối đầu trực tiếp là một cách thực sự tốt để chấm dứt mối quan hệ bất mãn lâu nay. Để xác định lại một trật tự mới trong ngôi trường này.


_Được. Tao sẽ cố gắng hết sức. Tôi muốn chưa giám khẳng định khả năng chiến thắng trong cuộc đấu này. Nhưng có lẽ tôi sẽ dốc hết sức mình.


Tan học, đúng như cuộc hẹn. Thằng Kiên gặp chúng tôi ở bãi xe và dơ ngón tay cái úp ngược. Một chiến thắng đâu phải quá khó với nó, vấn đề luật lệ đặt ra từ trước. Một chọi một. Thắng hoặc thua.


Leo lên con cup 81 đi theo bọn lớp tôi đến một bãi đất hoang giữa một khu vắng vẻ. Chỗ này không có dân cư cũng như hơi khuất để có thể phát hiện ra sự việc diễn ra bên trong nếu không đi sâu vào.


_Sẵn sàng chưa Minh? Thằng Nam đỏ dựng xe quay qua hỏi tôi. Cảm giác trước một trận đánh lớn lúc nào cũng hồi hộp. Chưa nắm rõ thực lực của đối thủ trong tay là một thất thế của bản thân. Cho dù đối thủ cũng mù tịt về mình @@


_Hên xui đi. Hì hì. Tôi đáp.



_Chuẩn bị tinh thần đi. Chúng nó sắp tới rồi . Dù thắng hay thua 5 anh em mình sẽ mãi là ae. Thằng Tân nói như một ông cụ trong giới Giang hồ.


_Tao chơi đéo gì với mày. Tôi cười cười.



_Thôi không đùa. Chúng nó tới rồi kìa. Thằng Nam nói.


Ánh mắt của tất cả hướng ra phía ngoài, một đội xe đi vào, dẫn đầu là xe thằng Kiên với con Ex được độ lại khá hầm hố. Theo sau là một vài thằng lớp nó thêm vài đứa lớp 12 khá cứng cựa .


Những chiếc xe đỗ chặn giữa lối đi vào như khẳng đi một điều hôm nay chúng mày sẽ không còn đường về. Tương quan lực lượng bên họ có thể gấp đôi chúng tôi, nếu thằng Kiên có ý định chơi xấu bỏ qua luật lệ thì việc chúng tôi không có đường về là chắc chắn. Sau những chiếc xe kia ẩn giấu những đồ chơi gì thì tôi cũng không rõ..


_Sao, bây giờ bọn mày chịu cúi đầu trước tao thì chắc sau này đỡ khó xử cho cả hai bên hơn đấy. Thằng Kiên ngạo mạn, nếu tôi là nó chắc tôi cũng vậy. Quyền lực, tiền tài trong tay việc khuất phục trước người khác là điều không thể chấp nhận được.


_Nếu thắng mày muốn sau này thế nào cũng được, hãy đấu trước đã rồi nói. Thằng Nam nói.


_Mày may mắn thắng được Nó thôi, vì những đòn thế của mày khắc Nó. Còn sau vài lần giao đấu mày nghĩ thắng được tao sao?


_Tao không giao chiến, mà là Minh sẽ đấu với mày. Thằng Nam đẩy tôi lên phía trước.


_Hahaa. Một thằng bị tao đập te tua muốn đấu với tao sao? Tao chưa đập què chân mày là còn may đó. Thằng Kiên dơ tay chỉ thẳng mặt tôi.


_Thế lên tao muốn trả thù cũ đây. Dù gì từ bé tao cũng là đứa ương bướng lì đòn. Tôi như trêu người nó.


Quanh cảnh bây giờ nếu ai phát hiện ra chắc có thể báo công an luôn vậy. Hai bên học sinh trông như một đám giang hồ nửa mùa đú đởn sắp sửa lao vào thanh toán nhau vậy.


_Luật cũ chứ? Thằng Nam hất hàm khiêu khích về phía thằng Kiên.



_Luật cũ. Một chọi một, không dùng vũ khí hay bất kì cái gì xung quanh ngoài các bộ phận trên cơ thể. Đánh đến khi nào một trong hai bên hết sức chiến đấu hoặc xin thua. Đồng ý chứ? Thằng Kiên đọc một mạch như kiểu cả buổi học hôm nay nó dành để học thuộc lòng vậy.


_Đồng ý. Tôi gật đầu.



Vòng tròn thi đấu bắt đầu được mở rộng. Mọi người xung quanh bắt đầu lùi lại phía sau nhường đường cho trận chiến chuẩn bị được diễn ra.


_Khoan. Thằng Kiên hô lên, không biết nó đang có ý định gì trong đầu.



Với những con cáo thì chuyện gì cũng có thể xảy ra, lên cẩn trọng với nó thay vì để nó tấn công mình bằng nhiều mánh khoé.


_Thằng Tân, nãy mày với thằng này xích mích bây giờ giải quyết trước đi. Thằng Kiên chỉ về một thằng đô con trong nhóm, nhìn vẻ ngoài thằng này chắc cũng phải 80kg chư ít gì.


_Được, để tao giải quyết. Thằng Tân gạt cả đám đi lên giữa vòng tròn được tạo ra từ khoảng mười mấy mạng người.



_Cẩn thận đấy. Không được thì đừng cố. Thằng Nam dặn dò, nó đúng kiểu một người cầm đầu.


Thằng to con lớp 12 cũng bước lên. Dự sẽ là một trận khó cho thằng Tân, đối thủ với thân hình thế kia chắc lì đòn lắm.


_Vui vẻ lên anh bạn, làm gì nhìn mặt căng thẳng vậy? Lời khiêu khích được nhắm về thằng Tân. Nó thuộc tuýp người có bản lĩnh. Dám làm dám chịu, tuy vẻ ngoài cục tính nóng nảy nhưng rất có trách nhiệm và nghĩa khí.


_Để tao xem trình độ mày đến đâu. Thằng Tân hét to rồi lao thẳng vào đối thủ.


Thằng Tân dấn một đấm nhằm vào đối thủ với tốc độ và lực rất mạnh. " Bụp " Cú đấm của Tân bị thằng to cao dơ cả hai tay chụm lại cho lên mặt đỡ một cách nhẹ nhàng. Cảm giác lực tiêu tan hết khi cú đấm bị cản lại, cả đến thân người của đối thủ cũng vẫn giữ nguyên chứ không hề xê dịch một chút nào. Càng làm chứng tỏ thêm lần này Tân ăn hành rồi.


_Yếu thế mà đòi đánh đấm á? Thằng to cây nói trong khi tay vẫn che đậy lại phía đằng trên.


Dứt lời nó co chân phải đạp thằng Tân một cú khá mạnh tầm ngang bụng. Thằng Tân ngã lăn ra đất sau đòn cực nhanh của thằng to cây. Có lợi thế thằng đó tiếp tục chạy lại áp sát thằng Tân khi nó chưa kịp đứng dạy.


_Cẩn thận. Tiếng cả nhóm tôi hét lên


Dứt câu thằng Tân kịp lăn sang trai để tránh cú hạ gót chân từ đối thủ. Lúc này thằng Tân kịp đứng dạy thủ thế, thằng to cây chạy tới hung hăng tung liên tiếp những cú đấm với cường độ nhanh. Thằng Tân chỉ biết vừa lùi vừa đỡ, cuối cùng nó cũng nhận nguyên một trái vào mặt. Tôi đoán lúc này thằng Tân cũng phải tối sẩm mặt mày sau khi dính một đòn như vậy. Nhận thêm một cú dấn vào bụng, thằng Tân không thể đứng vững mà ôm bụng lăn ra đất quằn quại. Không tha cho thằng Tân, nó vẫn tiến lại co chân định sút với một lực như đang nhắm vào trái bóng sút penalty. Ngay lúc nó co chân, tôi chạy tới án ngữ trước mặt thằng Tân, tôi tung một cú đạp chiệt cước của thằng to cây vào giữa ống đồng chân nó. Dính đòn nó ôm chân nhảy lò cò vì đau.



_Nó mất khả năng chiến đấu rồi mày còn định tung đòn hiểm vậy? Tôi dương đôi mắt đáng đỏ ngầu lên vì tức giận. Máu nóng trong người bất đầu dồn lên não từ từ.


_Mẹ con chó này, tao cho mày giống nó luôn. Thằng đó gồng người lại định lao vào tôi.



_Dừng lại. Để phần nó lại cho tao.


Thằng Kiên hai tay đút tui quần ung dung bước lên phía trước...
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 77:



Tôi và thằng Kiên bốn con mắt nhìn nhau cháy lửa. Ý chí lúc này đã gần như mất kiểm soát, chỉ muốn lao vào ăn thua đủ điều.


_Nếu mày thua thì đừng nuốt lời. Lời nói của tôi như một lời khẳng định thằng Kiên sẽ là người bại trận.



_Được, nếu như mày có thể. Lên đi. Thằng Kiên vẫn bộ dạng ung dung.


Tôi lùi người đứng thể thủ quan sát mục tiêu. Thằng Kiên cười khẩy ngạo mạn, xung quanh những tiếng hô hò cổ vũ cho thằng Kiên được cất lên

" Hạ nó đi đại ca " " Đánh cho nó què chân đi anh Kiên "


Tôi không quan tâm những lời đó vẫn giữ nguyên thế thủ thăm dò đợi thằng Kiễn xuất chiêu trước. Karate và võ của chú Tư tôi đợi luyện thành thục, giờ tôi đủ bản lĩnh để tự tin hạ gục được nó. Thằng Kiên rút hai tay khỏi tui cho lên trước mặt đúng thế của boxing. Nó di chuyển nhanh nhẹn trước mắt tôi, cách di chuyển nhịp nhàng của boxing là một thứ mà bất cứ đối thủ nào cũng phải e ngại.

Nó tung một hai cú đấm thăm dò tôi, nhưng tôi chỉ đỡ hoặc gạt đòn đánh chuyển hướng. Tiếp tục là những cú đấm được thăm dò. Khi đang mải gạt một đấm của thằng Kiên, bất ngờ nó nhảy lên cao tung một cú đá xoáy tầm cao.


_Mẹ, taekwondo. Tôi thừ người.


Chớp mắt với cú đá nhanh của thằng Kiên. Tôi chỉ kịp nhích người sang bên trái, vẫn bị dính một phần vào bả vai. Tôi không nghĩ nó biết cả taekwondo. Ôm vai lùi lại sau thủ lại thế, thằng Kiên cũng giữ nhịp đấu chậm không lao vào quyết ăn thua như tôi nghĩ. Nó lại chuyển về thế boxing dùng như cú đấm móc hiểm hóc tấn công liên tiếp. " Bụp Bụp " cả hai cú đấm nhắm vào tầm trung đều bị tôi hoá giải. Nó lại co chân định nhảy lên cao thực hiện một cú đá, nhân cơ hội không thể mắc lừa lần 2. Tôi áp sát gần lại, tung hai đấm xung kích vào phần bụng vào ngực của nó. Dính đòn nó lùi người lại ôm bụng thở, chắc nó sẽ khó thở khi dính đòn đó của tôi.

Định sát lại kết thúc trận đấu, nhưng tôi đã quá khinh thường thằng Kiên. Một cú đá vòng 360 được thực hiện y hệt cú đá của tôi. Dơ hai tay đỡ đòn khiến tôi tê dát cả 2 bàn tay, nhưng tôi đã bị đánh lừa. Một cú quay người đá bồi ngay sau đó khiến tôi không kịp trở tay.

- Hự, tôi dính cú đá ngay giữa ngực.


Lăn ra sân, tôi chỉ kịp nghe một tiếng rít gió trước khi cả một sát cước nhằm vào đầu tôi. Bất lực không kịp tránh tôi chụm hai tay che trước mặt. Sức mạnh cú đá vừa xong khiến cát bụi bay mù mịt. Hai tay tôi gần như mất cảm giác. Phía cổ tay hơi sưng tấy lên đau rát.

Lăn người đứng dạy, lại những cú đấm móc hai bên được dồn liên tục vào người tôi. Nhận thêm vài đấm vào sát mạn sườn, lợi thế của thằng Kiên là không hề nhỏ khi xử dụng được cả Boxing lần taekwondo.
Tôi ôm sườn thở khi đã dính khá nhiều đòn của nó, một cú đấm trực diện nữa được thằng Kiên tung ra. Lắm bắt thời cơ, tôi xoay người bắt lấy tay phải nó. Cong lưng vận hết sức vào đôi tay vật nó bay qua lưng tôi.


- Vù, Uỵch. Cả thân hình của thằng Kiên nằm yên dưới đất.

Ngay khi nó vừa đứng dạy, tôi cúi người tung cú đá quét chiệt hạ chân trụ của nó khiến nó đổ như một cái cây vừa bị đốn hạ lần 2.

- Rầm, nó đau đớn lắm dưới đất.


Lao đến với suy nghĩ đã nằm trong tầm tay, khi vừa chạy tới thằng Kiên đột nhiên bật dạy. Tung một cú đá móc ngay gần thái dương của tôi, đau đớn ôm đầu tôi lại tiếp tục nhận những cú đấm cực mạnh vào phần sườn và bụng.


- Uỳnh, tôi bất lực đau đớn ngã xuống đất.


Toàn thân ê ẩm vì những cú đấm. Thằng này cũng trâu bò thật, dính nhiều đòn của tôi như vậy mà vẫn có sức bình thường.


- Nhận thua đi. Thằng Kiên tới trước mặt tôi. - Mày không dạy nổi đâu!


- Ưm, ưm. Tôi cụm người chịu đau đớn sau nhũng cú đấm hiểm hóc vừa xong.


- Hâhhaa. Bây giờ còn làm anh hùng được không? Thằng Kiên cùng đám bạn nó cười lớn.


- Dạy đi Minh, Gắng lên. Tất cả những người bạn đứng sau động viên tôi.


*****


Quá khứ

- Con phải nhớ, Trước mặt kẻ thù không bao giờ được khuất phục, một người mạnh mẽ có trách nhiệm phải bảo vệ mọi người đến khi kiệt sức. Giọng chú Tư dạy dỗ khi tôi ngồi nghe chú kể về những ngày chiến đấu cùng đồng đội.


- Thế mình không đánh được nó thì sao hả chú. Một thằng nhóc 7 tuổi thắc mắc.


- Lý trí tâm hồn của con sẽ làm được. Chú tin vì con là một người rất mạng mẽ. Chú Tư nhẹ nhàng xoa đầu thằng nhóc.


*****


- Không bao giờ gục ngã, không bao giờ. Tôi gồng mình đứng dạy chống chịu lại cơn đau.


- Hahahaa. Giỏi lắm, thế mới xứng là đối thủ của tao. Thằng Kiên cười


*****


- Thả lỏng người, nhắm mắt hít thở thật sâu, khi nào con cảm nhận được sức mạnh thật sự của cơ thế. Lúc đó không ai có thể cản phá được con. Chú Tư giảng giải cho thằng nhóc



- Sao con tập mãi mà không được vậy chú. Chú dạy con đánh đấm đi, cái này chán phèo. Thằng nhóc ngồi ì xuống sân gạch.


- Con không thể luyện võ nếu con không có một tâm hồn bất ổn định như vậy. Chú Tư cốc đầu thằng nhóc.



******


Dơ hai tay ngang bằng vai, nhắm mắt hít thở để cảm nhận được sức mạnh của bạn thân.


- Minh, cố lên. Anh là người mạnh mẽ nhất trong lòng em. Hì hì


My, là My đang đứng trước mắt tôi. Anh sẽ thắng, anh sẽ bảo vệ tất cả mọi người.


- Mày sợ quá hoá điên rồi à thằng kia? Haha.

Thằng Kiên cùng đám bạn cười mỉa mai khi tôi đang trong trạng thái tĩnh tâm.


- Mạnh mẽ lên Minh. Bố mẹ luôn tin tưởng đặt tất cả mọi tình yêu ở nơi con. Bố mẹ cũng xuất hiện trước mắt tôi lúc này.


Khẽ mở mắt ra với một tinh thần sảng khoái. Mọi người đều chố mắt ra vì không hiểu tôi đang làm trò gì. Gập hai bàn tay lại, dơ hai củi trỏ về phía thằng Kiên.


- Đấu tiếp đi mày. Tôi mỉm môi cười nhẹ.



- Vẫn còn sức cơ à? Hâhha. Tao sẽ cho mày nếm mùi đau đớn. Yayaa


Thằng Kiên hét lên một tiếng rồi lao thẳng về phía tôi.


- Bụp Bụp.


Hai cú đá liên tiếp của nó bị tôi đánh chặn bằng khuỷa tay. Thay vì tránh né hay đỡ đòn, giờ tôi tấn công trực tiếp vào những đòn đánh của nó. Bằng chứng nó phải xoa hai cái ống đồng sau khi bị tôi đánh thẳng vào.


- Chát. Một cái bạt tai giáng mạnh hết cỡ vào mặt nó.


- Hự, hự


Tiếp sau đó tôi dồn thằng Kiên vào thế chân tường khi liên tiếp dùng đầu gối vào khuỷ tay tấn công thân người của nó.

Lúc này thằng Kiên đứng lảo đảo sau khi dính nhiều đòn đánh của tôi.


- PHÁ XUYÊN CƯỚC.


Dồn hết sức ở chân ,tôi lấy chân trái làm chân trụ. Thả thật lỏng người dồn hết sức mạnh ở chân phải đạp một cước giữa lồng ngực thằng Kiên. Cước đó làm thằng Kiên cong người bắn ra sau 2 mét.


- Thắng rồi Minh ơi. Giỏi lắm. Haha. Đám bạn tới ôm vai bá cổ tôi

- Thắng rồi. Tao thắng rồi.


Tôi nói xong thừ người ngồi xuống đất, thằng Kiên giờ đang ôm ngực nằm dưới đất mất rồi. Chắc nó phải tổn thương phần ngực khá nghiêm trọng. Bên nó những thằng còn lại đỡ thằng Kiên dạy.


- Mày đánh khá lắm, tao không ngờ mày đứng dạy được để đánh tiếp. Thằng Kiên nói với vẻ khó nhọc.


- Đó là vì tao có sức mạnh của gia đình và bạn bè xung quanh. Tôi đáp lại lời của nó.


- Nhưng kẻ mạnh vẫn luôn là người chiến thắng. Lên hết cho tao chúng mày.


- Đm. Mày định phá luật hả thằng chó? Tôi gầm gừ


Năm thằng chúng tôi thủ thế đi lùi lại về phía sau. Giờ tôi đã mệt và bị thương đôi chỗ không chắc đánh nổi, trong khi thằng Tân cũng không khá hơn tôi là mấy. Số lượng người bên nó lại gấp đôi chúng tôi.

Càng lúc chúng nó càng tiến lại gần, chúng tôi cũng không thể chạy vì tất cả đồ đạc và xe đều để ở đây.


- Tất cả dừng lại.. Một tiếng nói từ phía chỗ thằng Kiên phát ra.

- Là " Nó " Thằng Tân hoảng hốt.


- " Nó " đã trở về. .
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 78:



Đối thủ càng mạnh, ta lại càng phải mạnh. Trước mắt tôi là một đứa con trai, đẹp trai, có phần bóng bảy trong cách ăn mặc và đầu tóc. Thêm một đôi kính gắn thêm cái mác thư sinh, không hiểu " Nó " này thuộc thể loại nào đây.


_ Chào bạn, Bạn tên là Minh hả? Thằng con trai tiến tới phía chúng tôi gạt hết mọi người ra hai bên.


_Ừm. Tôi thận trọng thêm một phần hơi xuy sét về con người đang đứng trước mặt tôi bây giờ.


_Mình là Khánh. Rất vui được làm quen với bạn... Nó cười một nụ cười hở chiếc răng khểnh sắc bén, lại vừa duyên đủ để gục cô gái nào đang đối diện. ( Tôi là thẳng :3 )


_Mày muốn gì thì nói luôn đi. Không phải giả tạo như vậy đâu? Thằng Tân nạt thằng Khánh. Có lẽ thằng này không được tôn trọng ở đây lắm thì phải.


_Lâu rồi không gặp, các bạn vẫn chưa thân thiện lắm thì phải? Thằng Khánh đẩy cái gọng kính mắt hơi nheo nheo ra vẻ đăm chiêu.


_Khánh, đánh chết mẹ tụi nó đi. Thằng Kiên đằng sau như gào thét.


_Mày câm mồm lại đi. Thằng ngu này. Thằng Khánh quay lưng lại ném cho thằng Kiên một ánh mắt sắc lẹm.


Tôi cảm thấy bất an khi đối mặt với đối thủ như này thay vì thằng Kiên. Khó có thể đoán biết được tính cách hay khả năng của thằng thư sinh giả này.


_Thôi các bạn về đi. Mình thay mặt thằng Kiên xin lỗi về vấn đề vừa xảy ra. Hãy coi như chưa có gì cả được không ? Thằng Khánh đề xuất.


Năm con người chúng tôi quay ra nhìn nhau ngơ ngác, theo lời kể của đám bạn thì " Nó " là nhân vật tàn ác và Hung hăng. Sao bây giờ thằng Khánh đứng trước mặt tôi lại giống như một con mèo con vậy?


_Thế này là sao Nam? Tôi dành tặng thăng Nam một câu hỏi nghi vấn.



_Tao cũng không rõ. Thôi tốt hơn hết gác qua truyện này đã. Về thôi. Thằng Nam nói như ra lệnh


Cả đám vác xác đi qua đội kia, tất cả chúng nó có vẻ tiếc nuối khi thằng Khánh lại ra lệnh để chúng tôi lại ra về dễ dàng như vậy. Có lẽ đang có một suy tính trong đôi kính thư sinh kia. Thời gian tới sẽ là cuộc chiến khó khăn hơn với một con cáo già thay vì một con hổ háo thắng.


_Sao nó thay đổi vậy? Thằng Tân quay qua thằng Nam khi cả đội đang dọc đường đi về.


_Đúng vậy. Máu ăn thua của nó còn lớn hơn thằng Kiên nữa mà. Thằng Nam thắc mắc.


_Chờ đi. Tao nghĩ bây giờ mới chỉ là bắt đầu thôi. Tôi đóng đinh nhận định của mình.


*****


_Tao không nghĩ mày thua thảm hại như vậy. Thằng Khánh khoanh tay nhìn thằng Kiên đang nằm dưới đất.


_Hừm. Không phải có thằng mới đến kia, tao đã đánh tan tác 4 thằng kia rồi. Mà sao mày không đánh chết mẹ luôn tụi nó đi?
Thằng Kiên nhăn chán nhìn thằng Khánh.



_Đánh thì quá đơn giản. Tao muốn chơi đùa một chút. Hâhhaaa


_Mày luôn như vậy! Thằng Kiên nhăn mặt chống tay đứng dạy khỏi mặt đất.


*****


_Alo, anh lùn hả. Nay em nghỉ một bữa. Mai em đi làm bù nha. Tôi Alo cho ông lùn khi cả người tôi đang đau nhức sau trận đánh với thằng Kiên.


_Mẹ thằng nhãi. Sắp đến ngày lễ rồi mày lại dở trò. Ông lùn lải nhải qua điện thoại


_Em xin lỗi. Nay em mắc công chuyện, mai em bù nha anh đẹp trai. Hihi thôi Bye anh nhá.


Tôi cúp máy không ngồi nghe ông lải nhải có mà hết ngày. Tôi ngả lưng xuống giường làm một mạch đến tận sáng hôm sau, bụng thì reo ầm ĩ vì đói. Lết cái thân tàn ma dại vô nhà tắm VSCN, đi ra đầu đường để kiếm cái cái gì đó bỏ bụng. Chợt có một con Camry đỗ uỵch cái trước mặt. Làm tôi giật bắn cả người.


_Chào cậu chủ. Chú trợ lý của bố tôi mở cửa bước ra kính cẩn chào tôi.



_Hờ hờ. Chào ông chú, mà sao hôm nay chú lại tới đây. Tôi hỏi ông



_Ông bà chủ ngày mai sẽ về. Và ngày mốt có một bữa tiệc quan trọng của tập đoàn được tổ chức. Ông bà chủ muốn cậu tới đó tham dự. Ông chú giải thích.



_Tôi biết rồi, chú về trước đi. Tôi đáp



Chào tạm biệt tôi, ông trợ lý lại lên xe phóng đi mất. Trả hiểu hôm đó có cái gì mà tôi phải đến, mà cũng đúng thôi. Tôi là người thừa kế, nhưng chưa tới các buổi tiệc hay tập đoàn lần nào. Nghe cũng buồn cười.

Đến gần trưa tôi lại vào guồng quay của công việc. Đến quán trong tình trạng đau nhức khắp người, không đến thì sợ ông lùn đuổi việc thì bỏ mẹ.


_Hê, em chào lùn đại ca. Tôi phởn



_Mày không phải chọc đểu tao. Mà sao hôm nay đi làm sớm vậy? Ông hỏi



_Em được nghỉ mà ở nhà chán lên ra đây kiếm thêm mấy đồng hè hè.


Nói xong tôi cũng bỏ vào trong thay đồ, ngồi buôn chuyện cả ông lùn có mà hết ngày. Cái kiểu nói nhiều như con gái vậy, nhưng được cái tính tình vui vẻ, lại quý tôi.


Cứ làm việc bình thường cho đến gần 5h chiều thì bộ ba Hân , Linh , Hạnh lại bước vào quán của tôi. Lưng vẫn đeo balo chắc mới đi học về. Vừa tới quán ngôi cái vào ghế Hân đã dơ tay vẫy vẫy tôi.


_Minh lại đây. Hân với Linh cười khi thấy tôi, còn con bé Hạnh mặt cứ lầm lì như bình thường, càng ngày tôi càng mất thiện cảm với con bé này.



_Các cậu tới uống nước hả? Tôi hỏi rồi đặt cái menu xuống bàn cho 3 bọn họ.



_Mình không tới uống nước thì mình tới ăn tối hả Minh? Hân nhìn tôi cười lém lỉnh.


Biết mình bị hớ lên k lặng trả dám mở mồm ra không lại bị chửi là ngu. Lặng lẹ đi vào trong lấy 3 cốc nước cam cho 3 cô nàng rồi lại đứng một góc lặng lẹ quan sát quán. Tôi bây giờ cũng rất thích quán cafe, có khi xin bố mẹ ít tiền mở một quán cho riêng mình tự thiết kế. Nhưng trước đó tôi phải làm để học cách quản lí và phục vụ khách trước đã.



_Minh ơi, bọn mình về nhé ! Hân vẫy vẫy tay khi đi thanh toán tiền chỗ bàn ông lùn.



_Chào Minh nhé. Linh cũng vẫy tay chào tôi.


Tôi cũng chỉ cười cười đáp lại. Trả lên dây dưa quá nhiều với bọn con gái, nhưng đời tôi lại mắc thêm một cục nợ hay sao ý, một cục nợ vẫn đang ngồi kia chưa chịu về. Vâng, con Hạnh vẫn ngồi ì ở ghế. 8h tối rồi, sớm sủa gì đâu.



_Chưa về hả? Tôi hỏi bâng quâ khi ra bàn Hạnh dọn hai cái cốc của hai cô nàng kia.



_Chưa thích. Một khuôn mặt băng sương nguyệt lãnh như của Tiểu Mai. ^^



Tôi trả để tâm nữa mà lao đầu vào công việc, 10h hết ca. Tôi bắt đầu dọn dẹp để chuẩn bị về, thấy thần khi con bé Hạnh này cũng chưa về nữa. Bố con dở hơi. Thay quần áo xong tôi chào ông lùn một tiếng để về, nhìn quanh không thấy con Hạnh xinh gái đâu cả. Lẩm nhẩm chắc nó cũng về rồi, mà làm quái gì tôi phải quan tâm đến nó vậy nhỉ? Haizz. Dắt con cup ra cổng định ra về.


_Trở mình về được k? Một giọng nói quen thuộc của một người lạ lẫm..
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 79:



Giật mình quay ngoắt người lại, Hạnh đang đứng co ro ở cạnh cổng quán. Nhìn thấy cảnh như vậy mà thằng nào không động lòng chắc cắt cái ấy đi mà vào chùa. Tóc đen dài bay bay theo gió, làn da trắng, bờ môi căng mọng đang mím lại để chịu đựng cái lạnh



_Sao chưa về nữa ? Tôi quay sang hỏi Hạnh


_Lạnh. Một từ khô không khốc được phát ra từ đôi môi đỏ mọng kia. May là trai cứng chứ không tôi đã lao vào cấu xé đôi môi ấy rồi.


_Lạnh thì mau lên xe đi.



Nói rồi tôi vẫy Hạnh lại, cô ấy co ro chạy lại rồi nhảy tót ngồi sau tôi một cách ngon lành. Hầy, cứ kiểu này cách li làm sao được với lũ phiền phức này.



_Nhà ở đâu? Tôi hỏi con bé Hạnh.



_Cứ đi thẳng đi, tôi chỉ đường cho.


Tôi cũng im lặng mặc kệ con bé, nếu so sánh thì nhỏ phải đẹp ngang My, chỉ chắc đứng sau cô nàng Mai mưu mẹo mà thôi. Mà lâu rồi tôi cũng không có tin tức gì của mấy nhỏ. Kể cả bạn bè cũ tôi cũng không hề liên lạc nữa chứ.



_Tới rồi. Cho tôi xuống. Nhỏ đập bộp cái vào vai tôi khi tôi đang mất tập chung không nghe thấy lời nhỏ nhắc.


Kítttttt.


Phanh gấp một cái khiến cả cơ thể nhỏ mất đà chồm lên cả người tôi. Khổ,


_Ay, tôi không cố ý. Tôi nhăn nhó khi ăn một thụi vào đúng chỗ đau từ Hạnh.


_Đồ toen hoẻn. Nói xong con bé xuống xe chạy thẳng vào ngõ để mình tôi ngơ ngơ giữa đường.


Trở về không công không một lời cảm ơn còn bị nói ăn thêm một thụi. Có vẻ vụ làm ăn này tôi bị lỗ vốn trầm trọng.


Ngày hôm sau, thức giấc thấy người cũng đỡ đau mỏi so với hôm trước. Có thể vết thương trên cơ thể của tôi đã đỡ dần sau trận đánh. Hôm nay phải đi gặp bố mẹ, nếu ai phát hiện tôi đánh nhau chắc lo đòn mất. Bữa tiệc diễn ra vào buổi tối lên bây giờ ra quán tranh thủ làm k1 xin bù vào k2 không ông lùn lại chửi thì đau đầu.


Vác cái bụng đói meo ra quán, đồ mặc tối nay cũng chưa có nữa. Trả biết bữa tiệc hôm nay có quan trọng không mà bố mẹ bắt tôi phải đi lại không nói trước một lời nào cho tôi.


_Anh lùn, nay em làm ca sáng. Chiều em bận không làm được. Tôi nói ông lùn khi đã bước chân vào trong quán.



_Mày nghỉ luôn cũng được. Tao đỡ mất nhiều tiền lương. Ông đá đểu.



_Đệt.


Tôi quăng một từ đáp lại rồi co dò chạy vô trong thay đồ. Công việc buổi sáng có vẻ nhàn hạ hơn, vì sáng không có khách. Tôi chỉ ngồi ngáp đợi hết giờ. Hai giờ chiều tôi cũng xin phép ông lùn về sớm để chuẩn bị đồ đi ăn tiệc. Chứ muộn giờ đi thì không hay cho lắm, dù gì tôi cũng có tên tuổi ở bữa tiệc mà.


_Alo, mẹ gọi con có việc gì? Tôi nghe điện thoại của mẹ.



_Con chuẩn bị thay bố mẹ đến buổi tiệc của tập đoàn nhé. Bố mẹ có việc bận không về kịp. Lúc nữa trợ lý của bố sẽ tới đón con. Mẹ tôi nói qua điện thoại.



_Nhưng con có biết cái gì đâu? Tôi nói với mẹ.



_Đi có mặt thôi con. Có gì chú trợ lý sẽ nói giúp con. Chào con nhé.


Tút..tút



Khó nhỉ, tôi chưa chuẩn bị được gì lại phải đi một mình. Mù tịt về cái bữa tiệc này cũng như khách mời. Mở cánh cửa tủ quần áo, trả có nổi một comle lịch lãm nào cả. Tất cả tôi đã để lại ngoài Bắc cả rồi, giày cũng toàn thể thao. Ca này khó bỏ qua, lấy tạm một con sơ mi trắng với cái quần bò màu xanh có chút rách rưới, đúng phong cách trẻ trâu hàng ngày của tôi. Vớ thêm con G-Shock màu đen mới mua hồi ở Hàn, xỏ một đôi Nike max air nhìn tôi cũng chất lừ phong cách trẻ trung. Cần quái gì comle với cà vạt khó chịu.



Ngồi ở nhà trải chuốt tóc tai một lúc thì nghe thấy tiếng oto rồi có người gõ cửa. Chắc chú Dũng trợ lý cũng đến rồi.



_Chú đến rồi hả? Tôi mở cửa đón chú.



_Cậu chuẩn bị xong chưa? Chúng ta đi thôi. Chắc chủ tịch đã nói với cậu họ không tới được rồi chứ? Chú Dũng vừa mở cửa xe vừa nói.


_Chú cứ xưng chú gọi cháu bình thường cũng được. Không cần câu lệ cháu khó nói chuyện lắm. Tôi nói rồi mở cửa ngồi vào trong.



_Chú biết rồi. Hì



Chú Dũng cũng rất trẻ, ngoài 30 tuổi thôi mà nghe bố tôi kể chú học toàn bằng cấp khó bên Mỹ trước khi chuyển về đầu quân cho bố tôi.


Trên đường chú cũng nói chuyện qua về bữa tiệc. Đây chỉ là một bữa tiệc tổ chức ra để chào mừng ngày 2-9, nhưng mục đích của nó là để tạo thêm mối quan hệ vững chắc với nhất nhiều ông to bà lớn khác trong khu vực. Mà bố tôi muốn tôi đến để quan sát và học tập cách thức giao tiếp thực tế.


Con Camry sau đi vòng vèo một hồi thì cũng đến địa phận quận 1. Do tôi cũng không thuộc đường lên trả nhớ đó là ở đâu, xe được đánh vào bãi. Tôi và chú Dũng bước vào một khách sạn lớn nếu nhớ không nhầm thì tên nó là New World Sài Gòn.

Bước theo chú Dũng, trước mắt tôi là một bữa tiệc lớn được tổ chức xung quanh bể bơi của khách sạn. Với nhiều vị khách cũng như quan chức của tập đoàn đang tề tựu ở đây. Bây giờ tôi mới cảm nhận được sức ép mà cái thế giới tôi sắp phải hướng đến. Một cử chỉ nhỏ hay hành động bất mãn nào trong mắt mọi người cũng khiến hình tượng của cả một tập đoàn lớn bị sụp đổ.


_Thế bây giờ công việc của cháu là gì? Tôi hỏi chú Dũng?



_Cứ đi theo chưa và học cách làm việc thôi. Chú nói rồi dẫn tôi nhập tiệc.


Cầm trên tay một ly rượu đi theo chú Dũng, chú bắt đầu đi vòng quanh chào hỏi mọi người. Đặc biệt rất nhiều người hình như rất coi trọng chú, chắc vì họ nể bố mẹ tôi và muốn gây dựng một mối quan hệ thì đúng hơn.


_Chào bà Thu, lâu lắm chúng ta không gặp. Chú Dũng dẫn tôi đến gặp một người phụ nữ trông cũng sang trọng đang đứng một mình gần hồ bơi.



_Chào anh. Từ hồi chúng ta gặp ở cuộc họp ngoài HN thì phải. Cô ấy chạm ly rượu với chú Dũng.



_Mà cậu bé này là ai anh Dũng? Sao dẫn đứa trẻ tới một bữa tiệc quan trọng như vậy. Phật lòng khách của chủ tịch thì sao? Cô ta đánh ánh mắt soi xét tôi có lẽ không hài lòng vì cách ăn mặc của tôi hơi bụi bụi một chút.



_Giới thiệu với Minh, đây là cô Thu. Giám đốc chi nhanh của tập đoàn ngoài Đà Nẵng. Chú Dũng nói


_À, cô ý giống bố thằng Thiên phụ trách ngoài HN phải không chú? Tôi thắc mắc.



_Đúng rồi. Chú Dũng đáp.



_Thằng Bé biết nhiều ghê nhỉ? Cô ý cười.


_Chào cô, cháu tên là Minh. Hì



Tôi cũng không muốn nói ra thân phận làm gì, nếu mọi người biết tôi sẽ chỉ nhận được sự nịnh nọt ton hót bên tai. Tôi muốn được biết tính từng người quen để sau này dễ làm việc với họ hơn.


Xin phép cô giám đốc Thu, tôi cả chú Dũng đi Loanh quanh để chào hỏi nhiều người khác, họ cũng giống cô Thu đều lạ lẫm với tôi. Nhờ đó tôi cũng không thấy phát phiền vì bữa tiệc.

Chú Dũng rồi cũng gặp đúng cạ hay sao ý, một hội các chú cứ đứng chém gió với nhau làm tôi cũng phát chán. Lạo dạo tách khỏi chú để đi thăm thú xung quanh, gần như ở đây toàn người không quen. Khuôn viên rộng lớn của cái khách sạn to đùng này chắc giá phòng phải đắt lắm. Đang lẩm bẩm một mình thì..


_Nhật Minh. Lâu quá rồi không gặp !.
 
Back
Top Dưới