Đô Thị Đại Thiếu Gia (Vn)

Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 40:



Chương 40:

Tôi hết lòng an ủi em mà mặt em như mất sổ gạo vậy. Ra về em ôm tôi thật chặt, tôi cảm nhận được tình yêu em dành cho tôi là vô bờ bến. Tôi cũng tự hứa với lòng mình tôi sẽ chăm sóc em thật tốt cho quãng đường sau này.
Về nhà thấy bố mẹ đang ngồi đợi ở phòng khách, chắc sáng nay bố mẹ đã có cuộc nói chuyện với bố mẹ Mai.
_Thế nào rồi bố. Tôi hăm hở
_M chỉ thế là nhanh. Mẹ đánh yêu tôi.
_Ta đã nói chuyện với gia đình bên đó, và ngày kỷ niệm trường con ta sẽ giới thiệu con với mọi người. Bố tôi nói
_Vầng thôi con về phòng thay quần áo.
Cả trường sẽ bất ngờ lắm đây. Khi thằng ất ơ này sẽ thành Đại Thiếu Gia trong ngôi trường danh tiếng.
Chiều đó Mai rủ tôi đi mua sắm, tôi cũng đồng ý vì bây giờ cũng trả việc gì. Sắp đến tết rồi tôi cũng phải mua thêm ít đồ tết còn đi tà lưa gái
2h chiều tôi đỗ xe ơ chỗ cũ đợi Mai, Mai nói nếu tôi đến gần nhà thì sợ bố mẹ Mai biết chuyện sẽ làm khó dễ cho tôi. Đợi con gái là cả một cuộc chiến. Hẹn 2h mà tôi đứng ngắm đường phố gần 1h đồng hồ Mai mới đi ra. Tất cả lỗi bực dọc đều tan biến khi thấy Mai xuất hiện. Vẫn cái nét đẹp giết người như thường ngày, Mai trang điểm nhẹ nhàng đủ giết chết mọi con tim của người xung quanh.
_Chờ em lâu k? Mai hỏi
_Đủ để anh nằm ngủ hết một tiết học -.-
_Hì, em xin lỗi mình đi thôi.
Lần này tôi chọn Phố Chùa Bộc làm điểm đến, nơi đây có rất nhiều đồ đẹp có thể lựa chọn. Dù các trung tâm có nhiều hãng nhưng mẫu mã thì mỗi năm chỉ ra một ít, đâu thể nhiều như các hàng China được
Lựa một shop có cả đồ nam lẫn nữ chúng tôi bước vào. Mai nhảy cẫng lên rồi chạy vào khu váy vóc.
_Anh lại đây giúp em chọn một bộ để hôm party em mặc. Mai kéo tay tôi.
_Từ từ nào, hôm party bố mẹ anh cũng tới đó.
_Mà bố mẹ em nói, hôm đó em sẽ gặp chồng chưa cưới của em. Híc
_Không sao đâu. Hôm đó anh sẽ dành cho em một bất ngờ.
_Anh cứ bí hiểm kiểu gì ý. Hư
Mai nghoảnh đi hướng khác mặc kệ tôi, lúc nào em cũng đáng yêu như vậy cả. Đi bao nhiêu nơi chúng tôi cũng ra về và tôi lại phải khệ nệ cả đống đồ. Vẫn những câu chuyện k tên hay những tiếng cười sảng khoái, bên cạnh em tôi lúc nào cũng thấy vui vẻ.
Dừng xe, em sách một đôngs đồ xuống xe.
_Em về nha. Mai gặp. Bye anh. Mai cười với tôi một cái rồi nhảy chân sáo về.
Lắc đầu quay xe ra về thì tôi nhận được một cuộc điện thoại từ số lạ.
_Alo
_Tôi là bố của Mai. Tôi muốn gặp cậu ngay lúc này. Hoá ra bố Mai.
_Dạ, cháu có thể gặp bác ở đâu ạ.
_Cậu hãy đến quán cafe xxx cách chỗ cậu đang đứng 200m. 10p nữa tôi sẽ gặp cậu.
_Vâng, cháu chào bác
Lo lắng sắp gặp bố vợ tương lai, nhưng hiện giờ tôi gặp bố Mai với tư cách một thằng bạn trai của em chứ không phải con trai nhà Phạm Nhật.
Tới quán cafe được chỉ định, tôi ngồi một bàn trong góc quán để dễ nói chuyện mà không làm phiền người khác, gọi đồ uống ra thì 15 phút sau bố Mai cũng xuất hiện.
Bố Mai cũng tầm tuổi bố tôi. Nhưng ở bố Mai toát ra vẻ lịch lãm sang trọng khác xa vẻ ngoài trẻ trung xì teen của bố tôi =))
Biết là bố Mai lên tôi đứng lên lịch sự chào ông bố vợ.
_Cháu chào chú. Tôi lễ phép
_Ừ, ngồi xuống đi cháu. Ông cũng có vẻ lịch thiệp.
_Ta đến đây có chuyện muốn nói với chau
_Vâng, cháu nghe đây ạ.
_Cháu với Mai nhà chú có quan hệ gì?
_Dạ, bọn cháu là bạn cùng lớp. Tôi trả lời
_Theo như ta thấy cái Mai xin chuyển lớp là vì cháu. Và 2 đứa đang quen nhau có đúng k?
_Dạ đúng thưa chú. Cháu và Mai đang quen nhau. Tôi khẳng định
_Cũng có bản lĩnh, nhưng chú có vài điều muốn nói với cháu. Mai đã có hôn ước từ nhỏ với một người. Khi con bé đủ 18 nó sẽ phải kết hôn. Bố Mai trầm ngâm
_Cháu có nghe Mai kể qua.
_Cháu suy nghĩ gì về chuyện này. Bố Mai hỏi
_Cháu nghĩ Chú hôm nay sẽ đưa cháu một cọc tiền hoặc sẽ ép cháu rời xa Mai. Tôi tự tin
_Sai rồi, ta cũng sẽ muốn cháu rời xa Mai. Nhưng sẽ trả có đồng nào ở đây cả. Nếu cháu tiếp tục yêu Mai. Khi con bé phải kết hôn, nó sẽ thật sự đau khổ.
_Nhưng Mai sẽ kết hôn cả cháu. Cháu k thể ngừng yêu cô ấy. Lúc này tôi cũng lật bài ngửa với ông bố vợ.
_Điều gì khiến cháu chắc chắn đến vậy. Haha
_Vì cháu là con trai nhà Phạm Nhật.
_Hả, cháu là con trai của chú Phạm à? Haha sao có thể thế được.
_Cháu cũng mới biết gần đây về hôn ước của cháu và Mai thôi. Vì k có thời gian tới gặp cô chú để ra mắt lên cháu xin lỗi. Tôi lễ phép.
_Không có gì, thảo nào ta thấy nét giống mẹ của cháu. Và khi chất tự tin của bố cháu.
_Vâng ạ. Hì
_Tốt lắm, nếu cháu và Mai yêu nhau thế chắc việc hôn ước sẽ thực hiện đơn giản hơn rồi.
_Nhưng Mai chưa biết cháu là người cô ấy sắp kết hôn. Lên cháu vẫn giấu đến buổi kỉ niệm sắp tới cháu mới cho cô ấy biết.
_Cũng được. Hôm nào rảnh ta sẽ mời ra đình cháu sang nhà ta một bữa cơm gia đình.
_Cháu sẽ nói với bố. Bây giờ cháu xin phép chú cháu về. Hôm khác cháu sẽ đến gia đình ra mắt.
_Được được. Vậy tạm biệt cháu.
Tôi đứng lên thanh toán rồi chào chú về. Có vẻ ông bố vợ tôi cũng rất dễ tính và tốt bụng. Việc chinh phục bố mẹ vợ dễ hơn những gì tôi lo lắng. Điều duy nhất tôi nghĩ lúc này là làm sao để nói sự thật với Mai...
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 41:



Chương 41:

Cho tôi xin phép tua nhanh đến thời điểm gần ngày kỷ niệm. Thời gian đó cũng trả có gì hay xảy ra cả.
Cách ngày kỷ niệm thành lập trường 2 ngày. Bố mẹ cùng cậu tất bật hoàn thiện nốt các công tác chuẩn bị, vì trường tôi là nơi ươm mầm những Ông lớn của đất nước sau này lên việc này khá rầm rộ. Bố và cậu lên danh sách những khách mời. Khách mời là những cán bộ và quan chức cấp cao trong khu vực, phụ huynh học sinh , tất cả đều là những người nắm tài chính và chức vụ to lớn.
_Minh này, ngày thành lập bố sẽ công bố con là người thừa kế duy nhất của nhà Phạm Nhật đấy. Bố tôi nói trong bữa cơm.
Nghe xong giật mình tí phụt cơm. -.-
_Gì quan trọng dữ vậy bố. Không còn lúc nào khác ạ. Ngày đó nhiều bạn bè và thầy cô trong trường. Con sẽ nổi tiếng mất. Tôi tiu nghỉu
_Con nghĩ xem, nơi có nhiều người quan trọng như vậy, cũng là nơi để nói những điều quan trọng mà. Bố bình tĩnh nói
_Mẹ cũng đồng ý với ý của bố con. Hôm đó là thời điểm thích hợp nhất. Mẹ tôi hùa vào.
Thôi xong rồi, thế này chắc tôi ở trường học hành sao được nữa. Thành ngôi sao luôn ý chứ, chắc sáng hơn cả Chị Hai " Ngọc Mai "
Mai là ngày tổ chức sự kiện này rồi, tôi cũng hơi lo lắng hồi hộp. Ngay lúc đó Mai lại điện cho tôi.
_Anh ơi, bố bảo Mai em sẽ gặp cái cậu thiếu gia kia. Huhu
_Em lo gì chứ, anh sẽ bên cạnh em mà. Tôi an ủi em
_Anh nhớ nhé, hix
_Ngoan ngủ đi. Mai gặp lại.
__Anh cũng ngủ ngon. Chụt
Tôi nghe được cả tiếng hôn gió của Mai qua điện thoại, khẽ nhắm mắt chuẩn bị chìm vào giấc ngủ. Tôi lo lắng cho ngày mai...
Tôi chuẩn bị mọi thứ thật kĩ càng theo lời bố, những thứ quan trọng khi phải giao tiếp với các tiền bối hay giới phóng viên. Vì bố nói bố đã mời một số tờ báo lớn để quay trực tiếp.
Tối 5h. 2 tiếng đồng hồ nữa là tôi lên thớt, 2 chuyện quan trọng nhất trong đời tôi sẽ được công bố chỉ sau 2h nữa. Thở một hơi hắt đi. Tôi tự tin đi xuống nhà nơi bố mẹ đang đợi tôi. Chiếc xe 4 bánh sang trọng bắt đầu lăn bánh đến hội trường lớn.
Mọi thứ trong này được trang hoàng thật lung linh và đẹp. Mọi người hôm nay ai cũng ăn mặc lịch sự và xinh đẹp.
Bố mẹ tôi đi trước để lại tôi ngồi ở xe vì tôi nói tôi cần chuẩn bị vài thứ cuối cùng trước khi vào, cầm trên tay hộp dây chuyền tôi đã đặt trước. 2 chiếc dây bằng vàng tôi đã phải tốn không ít thời gian để đặt một nghệ danh nổi tiếng làm riêng cho mình. Mỗi mặt dây chuyền là một nửa chữ M, tượng trưng cho Mai và Minh. Khi hai cái được ghép lại nó sẽ trở thành một mảnh ghép thật hoàn chỉnh. Như tôi và em vậy.
Tiến vào hội trường sau hàng chục cuộc gọi của Mai, tôi nói sẽ đến muộn một chút vì bận chút việc. Thật ra tôi muốn tránh sự giao tiếp khi tới đây tôi sẽ cùng phải đi với bố mẹ.
Lúc bước vào trong thì Cậu đang phát biểu một bài diễn văn nào đó. Kết thúc bằng một tràng pháo tay của mọi người. Buổi tiệc chính thức bắt đầu. Để ý xung quanh, mọi người đang nói chuyện một cách vui vẻ. Nhóm thì các bô lão đang nói chuyện công việc. Nhóm học sinh đang tán dóc, nhóm thì những đứa đang bám bố mẹ nửa bước k rời.
Tôi đã thấy được Mai, em đang đứng cùng bố mẹ trong một chiếc váy trắng thật đẹp. Trông em như một công chúa vậy. Hôm nay tôi sẽ trở thành chàng hoàng tử của em.
Tôi tiến lại chỗ gia đình em. Mẹ em có vẻ rất ngạc nhiên khi thấy sự xuất hiện của tôi. Còn bố em đang nở một nụ cười chào đón tôi. Bố mẹ tôi lúc này cũng đang được săn đón bởi rất nhiều người. Chắc họ k để ý được tôi đang đứng cạnh 2 ông bà thông gia =)))
_Chào cháu hai bác, cháu là Bạn Mai. Tôi lịch thiệp.
_Chào cháu, chúng ta lại gặp nhau rồi. Bố Mai đưa tay bắt tay tôi.
_Hai người gặp nhau rồi sao? Mai ngạc nhiên hỏi
_Đúng vậy, bố đã từng có một cuộc nói chuyện với cậu ấy.
_Mà cậu ta là ai vậy anh? Mẹ Mai hỏi.
Hoá ra Mai hưởng phần gen di truyền từ mẹ, hai mẹ con em giống nhau như đúc. Trông trả khác nào hai chị em vậy.
_Tí nữa em cũng sẽ biết thôi. Bố Mai ghé tai mẹ Mai.
_Thôi cháu chào mọi người cháu ra đây có chút việc. Tí gặp lại nhé Mai. Tôi cười rồi bỏ đi
Lúc đó cũng sắp kề thời điểm bố tôi tuyên bố việc trọng đại của tập đoàn cũng như hôn ước giữa tôi và Mai. Thời điểm mà tôi đang chờ đợi.
_Cảm ơn mọi người đã đến dự lễ kỷ niệm 10 năm ngày thành lập trường Quốc Tế Việt Nam. Tôi là chủ tịch tập đoàn Phạm Nhật, là người sáng lập ra tập đoàn và cũng là người sáng lập ra ngôi trường.
Mọi người ở dưới vỗ tay và tất cả đều hướng lên màn phát biểu của bố tôi.
_Sau đây tôi có một việc quan trọng cần thông báo với mọi người. Đây là có lẽ là việc quan trọng nhất của Tập đoàn Phạm Nhật trong thời gian sắp tới. Xin mọi người hãy chào đón con trai của tôi. Phạm Nhật Minh.
Thấy bố xướng tên mình, tôi chỉnh lại trang phục rồi hướng lên khán đài. Khi thấy tôi bước tới, tất cả mọi người đều ồ lên. Một phần họ đều ngạc nhiên. Trong đó có các bạn trong trường của tôi, có cả thầy cô. Và một số nhân vật thì tò mò về cậu Thiếu Gia của nhà Phạm Nhật.
_Xin chào mọi người. Tôi là Phạm Nhật Minh, con trai của Tập đoàn Phạm Nhật. Tôi phát biểu trước mấy trăm người trong hội trường.
Mọi người đều vỗ tay hưởng ứng, tôi nhìn xung quanh. Bắt gặp một số ánh mắt bất ngờ đến không tưởng, ai ngờ được cậu bạn ất ơ trong lớp lại là một Đại Thiếu Gia cơ chư. Mai thì khỏi phải nói, em bất ngờ đến nỗi mắt em đang ngấn nước. Còn tay em đang che miệng lại khỏi bị súc động. Chắc em đang vui mừng lắm.
_Sau đây tôi có việc quan trọng muốn tuyên bố với mọi người ở đây. Bố tiếp tục phát biểu.
_Người thừa kế tập đoàn Phạm Nhật tiếp theo chính là Phạm Nhật Minh con trai tôi.
Tất cả đều rào rào vỗ tay. Ánh đèn sân khấu đều quay hướng dọi vào người tôi. Tự hào, đó là hai từ duy nhất miêu tả được nội tâm của tôi lúc đó.
Kết thúc phần đầu tôi cùng bố mẹ đi giao tiếp với mọi người. Phần lớn là những bạn làm ăn của bố mẹ, sau đó là tới gia đình Mai.
_Mai, em ngạc nhiên k? Tôi hớn hở chạy lại chỗ Mai.
Chát chát. Hai cái tát bỏng dát được tặng lên má trái của tôi. Mai ôm mặt khóc nức nở chạy ra khỏi hội trường.
_Đuổi theo nó nhanh đi con. Bố vợ tôi giục
_Con mà k giữ được con Mai thì tối đừng hòng về nhà. Mẹ súi vào
Tôi vội vàng chạy theo Mai, em có vẻ rất buồn vì tôi đã giấu em mọi thứ lâu như vậy.
Được vài bước thì tôi Cũng được kịp Mai. Nắm tay em thật chặt, tôi làm người con gái tôi yêu buồn nữa rồi. Phải chi tôi nói chuyện này ra sớm hơn.
_Mai anh xin lỗi, đừng chạy nữa.
_Anh thì biết gì chứ, anh lừa dối tôi lâu vậy anh vui lắm phải k? Mai vừa khóc vừa rằng tay tôi.
Tôi liền dùng sức kéo Mai lại ôm vào lòng.
_Là anh ngủ ngốc. Anh nghĩ em sẽ bất ngờ. Anh biết mình sai rồi.
_Anh biết tôi lo lắng như thế nào k? Huhu
_Anh xin lỗi.
_Em cứ nghĩ chúng ta không đến được với nhau. Huhu
_Hi, chúng ta sẽ mãi ở bên nhau mà.
Rồi tôi buông em ra, rút hộp giây chuyền nửa chữ M từ trong túi đeo vào cổ em.
_Mai này, thật sự những ngày qua anh rất vui khi có em ở bên cạnh. Em luôn là người quan trọng nhất với anh. Hãy đồng ý làm người yêu anh nhé.
Tôi quỳ xuống cầm tay Mai. Chúng tôi biết tình cảm của hai đứa dành cho nhau, nhưng chưa một lần chính thức tôi tỏ tình với em cả. Đây là cơ hội trời cho của tôi.
_Đồ Ngốc, biết em đợi câu này lâu lắm rồi k? Anh là đồ vô tâm
Rồi em lại bật tiếng khóc, bà Chị Hai ngày nào giờ đã yếu đuối trước mặt tôi. Ngay lúc đó tôi dành một nụ hôn cho em. Nụ hôn của tình yêu mãnh liệt.
_Anh yêu em..
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 42:



Chương 42:

Dắt tay em trở lại hội trường nơi các phụ thân phụ mẫu đang chờ. Mai cũng đã lau sạch nước mắt k ai lại tưởng tôi bắt nạt em thì chết.
_Lần sau a còn giấu em chuyện gì nữa thì liệu hồn. Em véo vào eo tôi.
_Đau... Anh biết lỗi rồi mà. Tôi xoa cái eo khốn khổ.
Trở vào thì mọi người đều nhìn hai chúng tôi. Cũng phải thôi, cặp đôi của hai Tập đoàn lớn mà.
_Hai đứa làm lành rồi à? Haha. Bố Mai nhìn chúng tôi cười.
_Dạ, hì chú. Tôi gãi đầu.
_Vẫn còn gọi gọi chú à? Gọi bố đi là vừa. Tất cả mọi người cười ầm lên, em thì đỏ mặt bám chặt tay tôi. Giây phút ấy từng là khoảnh khắc đáng nhớ nhất trong cuộc đời của tôi.
Kết thúc buổi tiệc. Tất cả lại trở về với quỹ đạo của nó, tôi và Mai lại cắp sách đến trường như bao học sinh khác. Còn 2 cặp bố mẹ lại lao đầu vào bộn bề của công việc.
Nhưng cuộc sống ở trường của tôi thì bị xáo động hoàn toàn. Mọi người nhìn tôi bằng anh mắt kính trọng và sợ sệt. Đi đến đâu cũng có người nhường đường và kính cẩn. Đó là những điều tôi thấy khó xử.
_Ê Minh, m giỏi lắm. Giấu bọn tao bao lâu rồi. Thằng Hưng tiến lại chỗ tôi.
_Thằng chó. Thế mà mấy lần trước để bọn t phải cứu m khỏi mấy thằng kia. Với m vung tay một cái là giải quyết hết mẹ rồi. Thằng Sơn mới đến cũng hùa vào.
_Chúng m nghĩ xem. Nếu k giấu thân phận, bây giờ tao đâu có những đứa bạn thân thiết như chúng m. Hay toàn những đứa xua nịnh xung quanh. Tôi nói
_Cũng đúng. Bé tí tuổi mà tính toán như ông cụ già. Thằng Hưng vuốt cằm như có râu vậy
_Thế cậu có biết chuyện này k Mai. Nó khều qua bàn Mai nói.
_Anh ấy giấu mình tới tận hôm qua đấy. Mai lườm tôi
_Hì, thế mới có cô vợ xinh xắn như này chứ. Tôi nhảy ra xoa đầu Mai
_Bỏ tay ra. Anh đừng quên em là Chị Hai cái trường này đấy. Em lườm tôi.
_Con gái gì đâu giận dai thế chứ. Tôi chạy về chỗ chêu em.
Cô giáo vào lớp, tất cả mọi người đều chạy về chỗ. Đi theo sau cô là một thằng có vẻ điển trai đeo kính, răng khểnh. Trong rất giống mấy cái thằng 3D Korea.
_Hôm nay lớp ta tiếp tục chào đón một học sinh mới. Bạn Thanh Duy sẽ là bạn học của lớp ta trong thời gian tiếp theo.
Bọn con gái thì hò reo vì lớp thêm một thằng đẹp trai. Nó cười một cái khoe nụ cười răng khểnh.
_Xin chào các bạn, minh là Duy. Mình sống trong Nam. Vì bố mẹ chuyển công tác ra Bắc lên mình chuyển zô đây học luôn. Rất vui được làm quen với các bạn.
_Duy em tự tìm chỗ ngồi đi nhé. Cô giáo xếp
_Vâng thưa cô.
_Thôi chúng ta vào bài mới.
Thế nào mà không biết tình cờ hay cố ý. Bao nhiêu chỗ trống không ngồi thằng Duy này nhắm thẳng ngay chỗ Mai mà ngồi cạnh. Tôi cũng mặc kệ cắm tai nghe vào nằm ngủ.
Ra chơi thấy một đám con gái sán lại chỗ thằng Duy như ruồi vậy. Đúng là một lũ hám trai. Tôi cũng đẹp trai mà lúc chuyển vào có con ma nào thèm ngó đâu.
Đứng dạy rủ thằng Hưng với thằng Sơn xuống sân trường đá cầu. Mai cũng lẽo đẽo chạy theo sau.
_Ê, tao nhìn mặt cái thằng mới vào ghét ghét sao ấy. Thằng Hưng vừa đá vừa nói
_Công nhận. Tao thấy nó đểu giả kiểu gì ý. Sơn cũng hùa vào.
_Thôi đi 2 ông. Người ta đẹp trai lên các ông gato với người ta chứ gì. Mai lên tiếng bênh thằng Duy.
_Mai, em đừng quên là anh cũng là trai đẹp nha. Tôi nhấn nhá
_Đẹp cái khỉ ý. Mai lè lưỡi chêu tôi
_Thế mà sau này có người phải cưới khỉ làm chồng đấy. Tôi xoáy lại Mai.
_Không phải bố mẹ ép thì đừng có mơ. Hứ
_À, bây giờ k thèm tôi nữa chứ gì. Tôi nhăn mặt
_Haha, có thằng sắp bị bồ đá kìa Hưng ơi. Thằng Sơn chọc vào.
_Thôi tôi đi lên lớp ngắm Duy đẹp trai đây kệ mấy người. Mai chạy lên lớp bỏ mặc tôi đơ như con cơ dưới sân.
_Có thằng sắp mất Vợ rồi. Hâhha
_Tổ cha chúng m chêu tao à. Tôi co chân sút quả cầu bay bốp phát vào mặt thằng Sơn đang cười.
_Mẹ thằng chó ngon thì đứng lại. Thằng Sơn gào ầm lên.
Nhưng tôi đâu có ngu. Đứng lại cho nó thịt à. Chạy luôn lên lớp để còn giữ Mai chứ.
Lên lớp thì một cảnh k đáng xem đập vào mắt tôi. Thằng Duy đang tiếp cận Mai hot cái gì không biết nữa, lúc đầu Mai bỏ ngoài tai k quan tâm. Nhưng khi thấy sự hiện diện của tôi thì em cố ý quay sang nói chuyện cười đùa với nó. Của nợ thật
Tôi đút tay vào túi huýt sáo như không có chuyện gì. Ngồi bệt vào chỗ tôi hẵng giọng thật to.
_E hèm... E hèm.. mỗi lần như vậy tôi đập tay xuống bàn thật to để e chấm dứt cái trò đùa này.
Nghe thấy tiếng tôi. Cả lớp im lặng hết, trả thấy ai dám nói chuyện nữa. Không ngờ sức ảnh hương của tôi lại lớn đến như vậy. Duy nhất chỉ có một người lại thản nhiên coi như không có chuyện gì cả. Thằng Duy thì cũng ngơ ngơ quay ra nhìn tôi, thấy Mai vẫn bình thường nó lại quay sang tiếp. Chán vì bị em chơi cho một vố, tôi nhoài người nằm dài ra bàn.
Ra chơi thằng Duy thì vẫn ở lớp còn Mai không biết chạy đâu mất rồi. Thằng Duy tự dưng đi xuống bàn tôi, ngồi chỗ thằng Hưng đối diện với tôi.
_Có chuyện gì thế? Tôi ngồi hẳn dạy hỏi nó. Trả biết từ lúc nào tôi có thành kiến với thằng này.
_Cậu tên Minh đúng k? Nó hỏi tôi
_Ừ thì sao? Tự dưng bản chất cao ngạo trong con người tôi chuỗi dạy
_Nghe nói cậu là bạn trai của Mai. Tôi thích Mai và tôi sẽ cướp cô ấy từ tay cậu. Nó nói
_Nghĩ gì? Hâhha. Cứ tự nhiên mình chờ.
_Đừng tự tin thái quá, cái gì tôi muốn, tôi sẽ có bằng được. Chào nhé.
Nó cũng đứng dạy luôn, không biết nó đang định làm trò gì đây. Mới vào lớp nó đã định gây chuyện rồi sao. Nhưng hình như nó tìm nhầm người rồi thì phải..
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương: 43



Chương 43:

Thằng quái gở này ở đâu xuất hiện nhỉ? Chắc tôi phải lần info nó như các thím vozer thôi =)) Chạy thẳng lên phòng HT. Thấy ông Cậu đang cắm cúi ghi chép gì đó, HT cũng nhiều việc ghê. Thế mà tôi cứ tương ngồi chơi ăn lương không thôi chứ
_Cậu ơi, cháu nhờ tí việc. Tôi lon ton ỉ ôi ông cậu.
_M nói nhanh lên cậu đang bận. Cậu tôi vẫn cắm mặt vào Đống giấy tờ trên bàn.
_Cậu cho con mượn tập danh sách chi tiết học sinh lớp con.
_M qua tủ tài liệu kia kìa, ngăn dưới cùng. Cậu chỉ tôi cái tủ to đùng cuối phòng.
Loay hoay 5 phút cũng thấy. Dở danh sách ra thì tôi cũng không mấy ngạc nhiên vì lớp tôi toàn con nhà quan. Có mỗi tôi và Mai là theo kinh doanh tài chính, dở trang cuối cùng cũng thấy thứ tôi muốn tìm.
Lê Thanh Duy quê Hà Nội, thường trú TPHCM, tạm trú Hà Nội. Bố Mẹ nó là chủ một chuỗi các quán Bar ở Sài Gòn, hiện đang mở thêm một chi nhánh ở HN để mở rộng ra trên thị trường.
Thảo nào nó tự tin đến vậy, Kinh doanh các quán 3 phải hội tụ đầy đủ 3 thứ. Quan hệ với thế giới ngầm, hay còn gọi là Xã hội đen. Quan hệ với các sếp cấp cao để đảm bảo việc kinh doanh k bị công an dòm ngó. Và cái thứ 3 tất nhiên là nhà nó rất nhiều tiền. Cũng ghê gớm đó. Tôi phải đề phòng nó mới được.
Quay lại lớp thì đúng lúc trống ra về, quay về lớp để lấy cái cặp thì thấy Mai đang cầm cặp của tôi nhưng lại đi với thằng Duy. Máu ghen trong người tôi nổi lên, tiến lại phía hai người đó nhanh tay giật cái cặp đang trên tay Mai. Tôi nắm tay Mai lôi đi
_Đi về thôi.
_Ơ.
Mặc kệ cho Mai đang không hiểu gì, tôi vẫn lạnh như tiền dắt tay Mai ra nhà Xe. Mai mặt cứ phụng phịu trông đáng yêu phết.
_Anh đang ghen đấy à? Mai hỏi
_Có gì anh phải ghen chứ?
_Cứ thấy em đi với Duy là anh lại tỏ thái độ. Ble. Mai thè lưỡi chêu tôi.
_Thôi đi về, lằng nhằng.
Nhảy thẳng lên xe cả hai phóng về, và ý định điên rồ của tôi hôm nay sẽ ăn cơm nhà vợ.
Phi về nhà Mai, từ bây giờ không phải đỗ xa nhà nữa rồi. Thấy xe tôi tới cổng tự động mở cổng, nhà Mai cũng thiết kế y hệt nhà tôi vậy. Trả biết là ngẫu nhiên hay các bô não cố ý.
Xuống xe thì thấy hai cô tầm hơn 30 chạy ra.
_Cô chủ đã về. 2 người đó lễ phép
_Ừ, vào chuẩn bị thức ăn hôm nay có bạn tôi đến dùng cơm.
_Vâng,
Hai cô ấy quay lại vào nhà, tôi cũng đóng xe vào gara. Trong đó có vài con Camry, A6 với Ranger Rover, cũng khá là sang trọng. Hôm nay nhạc phụ nhạc mẫu đi công tác lên tôi k phải diện kiến, hôm nào đẹp trời chắc phải sang Yết kiến bố mẹ vợ quá.
_Anh đi rửa chân tay đi rồi vào ăn, nhanh lên. Mai cau mày quát tôi khi tôi đang ngắn cảnh căn nhà.
_Mà em cũng không có ace gì hết à? Tôi hỏi
_Em là con một mà. Nhanh đi đi.
Em đẩy tôi vào khu nhà tắm. Tuốt lại vẻ đẹp trai, càng ngày độ đẹp trai của tôi càng tăng lên thì phải.
Đi trở ra thì thấy hai cô giúp việc đã bày biện bàn ăn đủ các món rồi. Dù đang đói nhưng tôi vẫn phải từ tốn không lao vào đấy
_Cô lên gọi Mai xuống ăn cơm giúp cháu với ạ. Tôi nhờ một cô giúp việc
_Cậu lên đi, cô Mai không cho chúng tôi vào phòng cô ấy.
Mai cũng ghê gớm đấy chứ, có bên tôi em mới hiền lành thôi.
_Mà cậu cho tôi hỏi chút, cậu có phải cậu Minh k ạ? Cô giúp việc hỏi tôi
_Vâng, cháu chính là người có hôn ước với Mai. Hì
_Thes thất lễ quá. Cậu đến chơi mà chúng tôi làm được có vài món đơn giản này. Cậu thá lỗi cho.
_Không sao đâu cô. Cháu không quan trọng vấn đề này đâu. Thôi cháu xin phép lên phòng Mai.
Tôi lò dò theo lời cô giúp việc lên phòng của Mai, gõ cửa một hồi thêm gọi mà không thấy em hồi âm. Tôi xoáy cửa thì hoá ra cửa không khoá, thấy có tiếng nước trong nhà tắm chắc em ở trong đó.
Căn phòng của Mai đậm một màu xanh nhạt, tôi nghĩ em cũng như bao con gái khác, thích màu hồng thú bông hay dán ảnh trai Hàn quanh nhà. Nhưng Mai khác hẳn, quanh phòng là những kệ sách cao chót vót. Rồi những bằng khen, cúp lưu niệm được để ngay ngắn trên khắp các kệ. Thật khâm phục Mai, vô địch Piano Quận, Đứng thứ 2 toàn thành phố, và các giải thưởng về ca hát và nghệ thuật
Đang mải thưởng thức thì bỗng nhiên cửa nhà tắm mở ra. Tôi không dám tin vào mắt mình được nữa (.
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 44:



Chương 44:

Mai đang trong một bộ quần áo ở nhà hình pikachu @@ tóc thì ướt xoã dài như con ma. Khẽ nhìn thấy tôi Mai hét ầm lên luôn.

_Sao a tự tiện vào phòng em? Mai hét

_Thì thấy em mãi không xuống lên anh vào gọi em xuống ăn cơm thôi mà. Mặt tôi méo sệch.

_Đi xuống nhanh đợi em 5 phút.

Em sút cái vào mông tôi khiến tôi bay ra ngoài của rồi em đóng uỳnh cái cửa vào. Chán nản đi xuống đợi em, đúng 5 phút sau thì em cũng đi xuống. Nhìn em lúc này trông thật xinh xắn, tươi mới, thảo nào ai cũng nói con người ta đẹp nhất là khi vừa tắm xong @@

_Anh ăn đi, tí em mới xử anh tội dám tự tiện vào phòng em. Hứ

_Anh có làm gì đâu. Mà phòng em có gì không mà không vào được? Tôi trả treo.

_Đồ biến thái. Em lè lưỡi chêu tôi.

_Em là vợ của biến thái đấy.

_Đã cưới đâu chứ, đừng có nhận vơ..

_Thôi trả cãi nhau với em nữa, ăn đi.

Thế nhưng chúng tôi vẫn cứ đấu khẩu đến hết bữa cơm chúng tôi lúc nào cũng vậy, lúc thì ngọt ngào lãng mạn, lúc thì ương bướng ngang ngạnh.

Sau bữa cơm tôi và em ngồi ghế ở phòng khách xem tv. Còn gì sướng bằng khi được ôm người yêu xem tv, thỉnh thoảng Mai lại đút cho tôi miếng hoa quả tráng miệng ^^ căng da bụng thì trùng ra mắt, cả tôi lẫn Mai tựa đầu vào nhau ngủ từ bao giờ không biết. Hai cô giúp việc cũng không dám gọi mặc kệ hai đứa cứ ngủ trong tư thế kỳ dị đó.

Hơn 5h thì tôi cũng dụi mắt tỉnh dạy, còn Mai lúc này thì đã kê hẳn đùi tôi làm gối mà nằm dài ra ngủ rồi. Tôi dở điện thoại ra thì chỉ có một tin nhắn của dì Nga hỏi xem tối tôi có về hay k, bỗng có tiếng xe ngoài sân. Tôi đoán chắc bố mẹ Mai về.

Bố mẹ Mai bước vào nhà thấy cảnh Mai đang ôm đùi tôi ngủ thì giật mình. Tôi cũng chỉ cười xoà cho qua chuyện.

_Con chào bố mẹ. Tôi lễ phép

_Mới qua chơi hả Minh? Bố vợ tôi hỏi
_Dạ, con tới từ trưa rồi bố. Hì

_Ừ, mà sao con bé Mai lại ngủ ở đây thế này. Bố Vợ tôi nhìn Mai cười.

_Dạy đi cái con bé này! Mẹ vợ tôi vỗ tốp cái vào mông Mai.

Vì đau với tiếng kêu phát ra, em cứ xoa mông nhăn mặt ngồi dạy. Trông đáng yêu hết mức.

_Bố mẹ mới về. Mai chào bố mẹ trong tình trạng ngái ngủ

_Con gái con đứa mà bạ đâu ngủ đấy, trả có ý tứ gì hết. May có thằng Minh rước mày đi là tao mừng. Mẹ Mai trách yêu cô con gái

_Mẹ nghĩ con thèm ý, hứ. Mai đanh đá

_Thôi đi rửa mặt mũi đi, còn Minh tối nay ở lại ăn cơm với bố mẹ. Bố tôi mở lời

_Thôi con xin phép, bây giờ con phải về rồi. Hôm khác con lại qua chơi.

_Ừ, rảnh rỗi sang đây chơi với cái Mai.

_Dạ con về bố mẹ. Tôi chào

Tôi trở về nhà sau khi đi từ sáng, tôi cũng muốn ăn cơm lại nhà Mai, nhưng cứ thấy sờ sợ bị ép cung nữa lên cứ về nhà cho ăn chắc.

Hôm sau đi học, tôi đóng con R3 đến cổng nhà Mai để rước nàng, vì tôi không báo trước lên tôi đứng ở cổng gọi điện thoại cho Mai. Từ khi chuyển về đây có lẽ đây là lần đầu tôi đi học bằng R3.

_Mai à? Dạy chưa. Anh đang đứng dưới cổng nhà em nè. Tôi gọi cho em.

_Sao hôm nay anh lại tới đón em? Chắc hôm nay chưa uống thuốc à? Hihi

_Nhanh lên, em không xuống nhanh anh đi trước nhé. Tôi dọa em.

_Đợi em chút, hơi tí đã dỗi rồi.

Không phải tôi dỗi, tôi chỉ muốn dọa em. Nếu không ngồi đợi bọn con gái chỉ có muộn học mất. Con gái là chúa lề mề cơ mà. Đúng 15 phút sau mới thấy em mò xuống, đúng thật là -.-

Hôm nay Mai trang điểm nhẹ, trong bộ áo trắng quần bò. Nói chung đối với tôi, Mai vẫn là đẹp nhất.

_Con gái toàn lề mề, có mặc quần áo đi học thôi cũng lâu. Tôi cằn nhằn

_Con trai bọn anh đâu phải chải tóc, đâu phải trang điểm chứ. Mai véo nhẹ vào eo tôi

_Thôi lên xe đi, sắp muộn rồi.

_Ôm chặt vào nhé. Anh sắp phóng như bay đây nài. Tôi nói khi Mai đã ngồi lên xe

Khởi động xe tôi vít ga chạy thẳng ra đường chính, 20km/h tôi cứ tà tà chạy ngắm đường phố. Giờ này học sinh đi học rất nhiều lên chúng tôi cũng thành tâm điểm chú ý của mọi người.

Ở trường có lẽ tôi và Mai đang là couple đáng ngưỡng mộ nhất của khối 10. Tại còn các khối trên thì tôi không rõ lắm.

Ném cái cặp vào bàn tôi kéo thằng Sơn và thằng Hưng xuống căngtin ăn sáng.

_Đi xuống căng tin hôm nay tao đãi chúng mày.

Tôi táng vào vai hai thằng bạn khi chúng nó đang chụm đầu vào điện thoại coi cái gì đó.

_Đuọc đấy, hôm qua mày chúng xổ số à? Thằng Sơn hỏi

_M ngu, một ngày chỗ cổ phần của nó trong tập đoàn sinh lời cũng đủ bằng 2 cái giải đặc biệt -,- thằng Hưng lại táng vào đầu thằng Sơn.

_Thế chúng mày có đi k? K tao đổi ý bây giờ.

Mặc kệ hai thằng ngơ, tôi đi thẳng xuống căng tin. Bây giờ đang đói, cứ nhịn thêm tí nữa chắc tôi kiệt sức mất.

Vào căng tin thì lại nhìn thấy địch thủ. Thằng Duy đang ngồi uống nước ở một bàn sát tường. Nhìn thấy tôi nó cười đểu, có lẽ thằng này sinh ra làm khắc tinh của tôi.

Tôi ra gọi một tô phở rồi dót thêm một cốc sting mang lại bàn ngồi đợi tô phở. Vừa quay lại thì cả cốc nước của tôi va phải thằng nào đó làm cả cốc nước bay hết vào người cu cậu. Nó khẽ nhăn mặt rồi chửi.

_Đm, mày bị mù à? Mày biết vừa làm bẩn áo của ai không? Nó hất hàm lên nhìn tôi

_Xin lỗi tôi không cố ý. Tôi hối lỗi

_Mày nghĩ câu xin lỗi là đủ à?

Vừa nói dứt câu nó tung cú đấm nhằm vào mặt tôi. Tôi lệch sang trái tránh cú đấm của nó rồi thuận chân tặng nó một đạp khiến nó lùi lại phía sau. Ngay lúc đó ở đâu xuất hiện 4 thằng khác từ đằng sau nhao về phía tôi. Chắc đồng bọn của thằng kia, thằng thứ nhất trong đô con dơ chân tầm chung đạp vào người tôi. Vì bất ngờ không kịp tránh lên tôi chụm hai tay lại đỡ nhưng chỉ cản được ít lực. Tay tôi hơi tê dát chút xíu, thằng thứ hai định lao vào giữ chặt tôi. Không cho nó kịp thực hiện ý định, tôi vớ cái ly bàn bên cạnh lã thẳng vào đầu nó. Cái ly vỡ vụn trên đầu nó, nó cũng ôm đầu gục tại chỗ.

Lúc này cửa căng tin bắt đầu xúm lại hóng chuyện, 4 thằng còn lại định lao vào tôi một lúc. Rầm, tiếng phát ra từ đằng sau chúng nó, thằng Thiện ở đâu xuất hiện từ đằng sau ném cả cái ghế tựa vào đám mấy thằng kia.

_Đánh chết mẹ chúng nó cho tao. Thằng Thiện ra lệnh cho mấy thằng đệ của nó ở đằng sau.

_Thiện, không phải chuyện của m. Mày đừng xen vào. Thằng cầm đầu hình như bắt đầu chùn khi thấy đội thằng Thiện.

_Đéo nói nhiều. Đánh hết cho tao.

Lúc này căng tin như hỗn loạn, đám thằng Thiện gần chục thằng đang đổ xô vào mấy thằng kia. Đến lúc này thì tôi chỉ khoanh tay xem chúng nó đánh nhau. Được một lúc thì đội kia bò hết dưới đất, thằng nào nhẹ chỉ bị chầy xước. Thằng cầm đầu thì bị thằng Thiện tặng cho mấy cái chai vào đầu. Nếu lúc đầu nó không nể bọn thằng Hưng thì chắc tôi cũng bị nó úp từ lâu rồi.

Tiến lại nắm tóc thằng gây sự với tôi, hất ngửa mặt nó dạy.

_Hình nhưng mày không biết tao thì phải? Tôi làm mặt tỉnh bơ

_Em xin lỗi, là em không biết anh. Anh tha cho em lần này. Nó bắt đầu đổi giọng

_Nhớ đấy, đây không phải nơi để thể hiện đâu.

Tôi táng mạnh một cái vào đầu nó rồi quay ra chỗ thằng Thiện.

_Cảm ơn tụi mày. Tôi nói với thằng Thiện.

_Tôi còn chưa cảm ơn cậu vì đã tha cho tôi. Và tôi cũng xin lỗi vì lúc trước đã gây khó dễ cho cậu. Thằng Thiện cúi đầu

_Thôi, ae cả mà. Bây giờ chúng ta là bạn.

Tôi chìa tay ra bắt tay với thằng Thiện. Bớt thù thêm bạn còn gì vui hơn. Rút trong ví ra 2 triệu đền bù cho căng tin. Tôi cũng xua tay cho đám đông giải tán.

Lúc quay về lớp thì tôi bắt được ánh mắt của thằng Duy nhìn tôi. Lạ thật, đánh nhau cả căng tin đứng dạy tránh ra ngoài thì nó vẫn ung dung ngồi đây. Lẽ nào...
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 45:



Chương 45:

Có lẽ nào thằng Duy đứng sau chuyện này, tôi chưa chắc về điều đó. Thọc tay về lớp, đám đông cửa căng tin rẽ lối cho tôi đi. Lúc này tên tuổi của tôi chắc đã nổi danh cả trường rồi.


Lên đến lớp, đứa bài cũng nhìn tôi bằng con mắt khác thường. Riêng Mai chạy ra kéo tai tôi.

_Anh đi đâu về ? Mai hỏi


_Đau, thả anh ra đi. Anh đi ăn sáng .Tôi ôm tai kêu gào.


_Có tin tình báo anh vừa đi đánh nhau về có đúng k? Mai lườm tôi.


_Tại có đứa gây sự với anh chứ. Với lại anh bị 4 thẰng quây.


_Thế có làm sao k? Lúc này Mai cũng thả tai tôi ra.


_May lúc đó có hội thằng Thiện đi tới, lên chúng nó nhảy vào luôn. Tôi trình bày.


_Mà em nghe lúc trước thằng Thiện không ưa anh cơ mà? Mai thắc mắc.


_Đấy là lúc trước khi nó biết anh là người kế nghiệp tập đoàn Phạm Nhật. Em nghĩ thử xem.


_Mà thằng nào dám gây sự với người yêu em để tí em cho một trận. Mai ôm cổ tôi vít xuống làm ví dụ @@


_Anh trả bị ai đánh nhiều bằng em cả. Tôi nhăn mặt.


_Thôi nếu có lần sau em sẽ cho thằng kia biết tay.

Mai lè lưỡi đánh yêu, Mai luôn trẻ con bên cạnh tôi. Nhưng lại luôn tỏ ra lạnh lùng và hung dữ khi có người khác xung quanh.

Nhớ đến thằng Duy, đảo mắt xung quanh vẫn chưa thấy nó vào lớp. Tôi cũng tặc lưỡi cho qua vì đâu phải chắc chắn nó là người gây ra chuyện này. Làm động tác quen thuộc ưỡn vai rồi tôi lại nằm lăn ra bàn. Mai nhìn tôi chán nản lắc đầu. Chưa bao giờ em ý kiến về việc tôi ngủ trong lớp, bởi vì trong các bài kiểm tra. Tôi luôn đạt điểm số tuyệt đối, không hiểu tại sao nữa.

Vào lớp được 10 phút thì thằng Duy cũng xuất hiện. Mặt nó nấm la nấm nét nhìn tôi rồi lại ngoảnh lên trên bảng.

Tôi cũng trả thèm để ý làm gì cho mệt xác. Nhưng đến khi tôi đi vệ sinh, thì có chuyện xảy ra. Khi đang ngồi trong phòng đi nặng thì tôi nghe thấy một cuộc nói chuyện từ phía bên ngoài.


_Có giải quyết một thằng nhãi thôi mà mấy thằng ăn hại chúng mày cũng không làm được.


_Em xin lỗi đại ca. Tự dưng đám bạn thằng Thiện xuất hiện lên...


Tôi có thể nhận rõ giọng của thằng Duy đang nói chuyện với ai đó. Nhưng tôi có thể nhắm chắc chính là đám ban nãy gây sự với tôi.


_Chúng mày hãy tìm một đội khác xử lý nó ngay trong ngày cho tao. Thằng Duy cáu gắt.


_Nhưng đến thằng Thiện phải xen vào thì thằng đó không phải tầm thường đâu đại ca.


_Tao tìm hỏi bọn ở lớp rồi, gia đình nó chỉ làm kinh doanh bình thường thôi. Nhưng con người yêu của nó mới là có giá trị.


Nghe đến đây máu dồn lên não, nhưng Tôi vẫn phải tiếp tục chịu đựng lắng nghe xem nó đang định giở trò gì.


_Gia đình Ngừoi yêu nó có một chuỗi các công ty thời trang trên nhiều thành phố lớn. Nếu tao về làm rể nhà đó, tao sẽ phát triển thêm sự nghiệp nhà tao trên số vốn có sẵn. Chúng m hiểu chứ.


_Vâng, bọn em sẽ chơi cho nó bỏ đất Hà Nội này mà đi.


_Tốt lắm, hâhha. Tiếng thằng Duy cười sảng khoái.


Đến lúc này tôi không thể nhịn được nữa. Đẩy cửa bước ra, 2 thằng nó đã đi ra đến cửa. Vít tốc nhảy lấy đà tung một cú đá giữa mặt thăng hồi sáng, nó văng tặng xuống đất năm ôm mặt.


_Mày nghĩ gì khi tao để cho mày thực hiện được trò dơ bẩn đấy. Tôi chỉ vào mặt nó.


_Mày nghe hết rồi sao. Cũng trả sao cả, mày cũng trả thể ngăn tao cướp được Mai đâu. Nó cười mỉa mai.


_Mai không phải món đồ mà ai muốn lấy thì lấy. Thằng Chó.


Tôi hét lên rồi tặng nó một trái đấm giữa mắt, nó loạng quạng rồi ngồi bệt xuống đất. Tôi định nhảy vào bồi thêm vài cú nữa thì Mai ở đâu xuất hiện.


_Minh dừng tay lại. Mai quát


_Ơ, Mai. Tôi bất ngờ


_Tại sao anh đánh Duy, hay là anh ghen vớ vẩn mà kiếm chuyện đánh bạn ấy hả? Em không ngờ anh lại quá ấu trĩ như vậy đấy ! Mai nói liên tục không cho giải thích.


Đang nóng cộng thêm bị nói, tôi cũng lấn tới luôn.


_Thì sao, anh muốn đấy. Em thích nó thì theo nó luôn đi. Anh không quan tâm.

Chát.


Một cái tát Mai dành tặng cho tôi. Khẽ sờ lên mặt, không ngờ chỉ vì cái thằng mới quen được hai hôm mà em ra tay tát tôi.


_Em giỏi lắm. Tôi cười trong cay đắng.


_Em xin lỗi, Minh. Không phải em cố ý. Em níu tay tôi

Lúc này mọi chuyện trở lên dối. Tôi vì lửa hận trong người mà bất cần. Hất tay Mai ra, tôi vùng vằng đi thẳng về lớp. Để lại Mai sau lưng đang đứng khóc nhìn theo bóng tôi...
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 46:



Chương 46:

Chán đời, tôi trả còn tâm trí nào để học. Lên lớp vớ cái cặp rồi đi về trong sự lặng lẽ. Thằng Hưng với thằng Sơn hỏi han nhưng cũng chỉ nhận lại ở tôi cái lắc đầu.


Phóng xe về nhà, tôi ném cái cặp xuống giường. Vắt tay lên chán suy nghĩ như một cụ già, vì sao em có thể tát tôi khi không hiểu nguyên do xuất phát. Hay tại tình yêu của chúng tôi chưa đủ lớn để tạo niềm tin. Có lẽ thời gian này tôi phải suy nghĩ về tất cả.


Điện thoại tôi reo liên hồi vì những cuộc gọi của Mai. Có tất cả hơn 20 cuộc gọi nhỡ và 10 tin nhắn, tất cả chỉ hiện ngoài màn hình chứ tôi cũng không dám mở ra xem.


Bật máy lên làm vài ván LOL, thực sự tôi không nghiện game. Nhưng có lẽ lúc này thế giới ảo sẽ giúp tôi tạm thời quên thế giới thật.


Ngày hôm sau đi học. Tinh thần của tôi cũng tạm ổn hơn trước, nhưng nó đã bị vùi lấp khi tôi bước vào lớp. Mai đang ngồi nói chuyện vui vẻ bên thằng Duy. Tôi ném cặp vào chỗ rồi sọc tay túi quần đi ra khỏi lớp. Xuống sân tìm một cái ghế đá để ngồi, có lẽ tôi đang tránh mặt Mai. Và tôi cũng sợ khi nhìn thấy em thân mật với thằng Duy.


Bất chợt thằng Hưng ở đâu ngồi phịch xuống cạnh tôi.


_Mày mấy hôm nay làm sao thế? Nó thắc mắc.


_Không sao cả! Tôi trả lời bâng khuâng.


_Hình như mày với Mai cãi nhau đúng không? Nó hỏi tôi.


_Không như mày nghĩ đâu. Tôi Đan tay vào nhau rồi chống khuỷ tay xuống đầu gối.


_Dù gì cũng là bạn. Mày kể thử không may tao giúp được mày. Nó nói


_Thôi cũng được. Mày nghe thử rồi cho tao lời khuyên.


Rồi tôi kể cho nó mọi chuyện, từ lúc tôi bị gây sự ở căng tin rồi bắt gặp thằng Duy ở nhà vệ sinh. Đến khi tôi bị dính cái tát từ người tôi yêu nhất đó là Mai.


_Đm thằng chó, để tao gọi mấy thằng đánh chết mẹ nó đi. Thằng Hưng tức tối.


_Đánh để rồi Mai lại nghĩ là tao làm à? Mày đừng khiến mọi chuyện rắc rối thêm nữa. Tôi ngăn nó lại.


_Thế mày cứ để nó muốn làm gì thì làm à?


_Ròii cũng đến lúc tao lật bộ mặt thật của nó. Mày yên tâm.


_Ừ, nhưng cẩn thận. Để đến lúc nó cướp mất Mai rồi mày mới hối hận.


Đúng rồi, sao tôi có thể để mất người yêu mình được. Dù gì tôi cả mai cũng là vợ chồng chưa cưới mà. Còn bố mẹ vợ tôi hậu thuẫn sau lưng mà. Nhưng trước hết tôi muốn tạo một màn kịch để hạ bệ màn kịch của thằng Duy.


Đi lên lớp với khuôn mặt đăm chiêu, cả ngày hôm đó tôi cứ suy nghĩ để có một kế hoạch hoàn mỹ nhất. Cái gì cũng có giá của nó. Thời gian đó cũng là thời gian Mai xa cách tôi dần dần.


Lúc ra về, tôi không ngờ được chính mắt mình đang trông thấy Mai đang ngồi sau xe thằng chó kia. Cũng SH, cũng sành điệu, đẹp trai. Trả khó để nó lấy lòng một cô gái bên cạnh.


Đang đi suy nghĩ thì tôi nhận được một tin nhắn.


"Đến khu xxx một mình, nếu mày không muốn Mai xảy ra chuyện"


Tin nhắn đến từ một số máy lạ. Chắc chỉ có thằng Duy, nó mới có thể làm chuyện đó và có số điện thoại của tôi.


Rút điện thoại ra tôi điện ngay cho chú Đ, trợ lý cấp cao của bố tôi. Người nhận trách nhiệm giúp tôi trong mọi trường hợp.


_Chú ơi, bạn con gặp chuyện. Còn cần ít người đến khu xxx gấp. Tôi hớt hải


_Được thôi, 20 phút nữa chú sẽ cho người đến. Chú Đ quả quyết.


Tắt điện thoại tôi gọi lại luôn cho Mai. Tiếng của chị tổng đài trả lời khiến tôi lo lắng hơn. Phi xe đến nhà Mai thì mấy cô cũng kêu chưa về nhà.


Trả đợi được nữa, tôi phóng xe như điên đến khu xxx. Nơi này đang thi công dự án khu đô thị nhưng đang trong quá trình chờ rót vốn lên vẫn chưa thi công trở lại.


Không mất quá nhiều thời gian để tôi phóng lại khu nhà đang xây. Tôi đưa mắt liếc nhìn xung quanh nhưng vẫn chưa xác định được Mai đang ở đâu.


Bất chợt hơn 10 mấy thằng cầm tuýp sắt, kiếm nhật phớ đi ra từ hai bên khu nhà.


_Hâhha, không ngờ có anh hùng một mình đến cứu mỹ nhân thằng kìa. Thằng cầm đầu săm đầy người lên tiếng.


_Chúng mày đang giấu Mai ở đâu? Chúng mày muốn cái gì đây? Tôi cáu gắt.


Chưa bao giờ tôi cảm thấy mình nóng giận như vậy. Cảm giác sợ mất đi thứ quan trọng nhất cuộc đời đang bủa vây lấy tôi. Tôi gần như một con hổ có thể giết bất cứ ai lúc này.


_Xin lỗi, nhưng bọn tao không giữ công chúa của mày. Nhưng mày yên tâm, cậu chủ tao sẽ chăm sóc cô ấy thật tốt. Hahaha


_Mẹ kiếp, chúng mày mà đụng đến một sợi lông của Mai thì đừng hòng sống ra khỏi cái đất này. Tôi nói


_Nhãi con, mày lo cho thân mày trước đi.


Nói rồi thằng đầu trọc cầm tông chém thẳng đầu tôi. Lách người tránh sang một bên. Nó định vung phớ chém bồi thêm một cái thì tiếng ô tô ở đâu tiến lại.


Hai chiếc oto 8 chỗ đen xì đỗ chắn đằng sau và đằng trước vòng chiến. Người của tôi đã đến kịp. Trên xe 16 người mặc vét đen đeo kính đen nhảy xuống. Mỗi người tay đều trang bị một vũ khí. Đây đều là đội đặc biệt của công ti vệ sĩ, ai lấy đều to con. Họ được giao nhiệm vụ trực thuộc bảo vệ bố mẹ tôi mỗi khi họ đi công tác.


Lúc này mặt mũi bọn kia sám sịt lại, cầm tay thằng tuýp của một anh đưa cho tôi. Tôi hét lên như khai màn cuộc chiến.


_Lên hết cho tôi...


Cả 16 cái bóng đen cùng lao lên một lúc, tôi cũng cầm tuýp đi từ từ phía sau. Trong lúc hỗn loạn tôi tiến lại đằng sau thằng đầu trọc. Vung một tuýp vào đầu khiến nó đổ xuống đất như cây chuối. Cứ thế tôi tiến tới bồi thêm hai tuýp vào phần người của nó.


Máu chó của tôi như nổi điên lên, tôi lao vào đập hết những thằng trong vòng chiến. Nhẹ thì bị tuýp đập bầm tím người, nặng thì bị ăn một vài vết chém.


Cuộc chiến kết thúc, máu loang nổ dưới đất. Nếu cứu viện không đến kịp chắc tôi phải nằm xuống ở đây rồi. Tôi không nghĩ thằng Duy chơi một đòn hiểm như vậy..
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 47:



Chương 47:

Ra lệnh cho đội nhà tôi rút về, tôi đóng xe về nhà Mai để làm gặp em làm rõ chuyện này. Không thể để Mai gặp nguy hiểm được, lần này tôi phải chủ động chơi thằng Duy đến cùng.


Đến nhà Mai thì tôi bấm chuông, cổng tự động mở ngay tức thì. Tôi chạy thẳng vào nhà trong sự lo lắng. Bắt gặp ngay cô giúp việc ở cửa tôi hỏi vội.


_Mai về nhà chưa hả cô? Tôi hớt hải


_ Cô chủ vừa được một cậu nào đó đưa về, hiện cô ấy đang ở trên phòng thưa cậu.


_Cảm ơn cô.


Chạy thẳng lên phòng Mai thấy đóng cửa, tôi mở cửa phòng vào thì thấy Mai đang cầm điện thoại bấm bấm gì đó. Tôi chạy lại


_Em đi đâu mà anh gọi điện lại tắt máy, hả hả? Tôi thực sự cáu giận.


_À, điện thoại em hết pin. Bây giờ em mới sạc được. Mai trả lời


_Thế em đi đâu với thằng Duy. Em trả lời đi !


_À, em và bạn ấy chỉ đi ăn kem thôi mà.


_Ăn kem, em có biết nó suýt giết anh không ? Nhìn đây.


Tôi rút điện thoại ra cho Mai xem tin nhắn tôi nhận được từ số lạ. Mai hơi giật mình rồi đăm chiêu suy nghĩ.


_Anh chỉ dựa vào một tin nhắn này mà đổi hết tội cho Duy sao? Mai hỏi tôi.


_Anh chắc chắn là nó làm, nó còn cử sẵn người định thanh toán anh.


_Minh ạ. Em không thể ngờ anh là người như vậy. Anh có thể bịa đủ mọi chuyện để đổ thừa lên đầu Duy. Anh nghĩ em tin được sao.


_Em em.. tôi cạn lời.


_Thôi anh về đi, em không muốn nghe anh nói nữa.


Tức giận, tôi đấm mạnh một cái vào tường. Cảm thấy bị bất lực, tay tôi không đau mà trong lòng tôi tim đau nhói.


Tôi hôm đó, tôi nghĩ đủ mọi cách để vạch bộ mặt thật của thằng Duy. Có thể tôi đã xem thường nó quá rồi.


Điện thoại tôi lại rung, tôi lại nhận được tin nhắn của số lạ lúc trưa.


" Có thể trưa nay mày gặp may. Nhưng nếu mày không rời bỏ Mai. Tao sẽ cho những người bên cạnh mày phải nếm mùi đau khổ "


Người bên cạnh. Rút ra kinh nghiệm, chắc không thể là Mai, vì mục đích nó là chiếm lấy trái tim Mai. Lẽ nào là lũ bạn của tôi.


Thất thần, sáng hôm sau tôi đi học trong tâm trạng lo lắng. Không biết thằng Duy đã ra tay chưa. Đến lớp vẫn chưa thấy bóng thằng Hưng và thằng Sơn, tôi lại càng lo hơn.


Gần vào lớp thì thấy thằng Hưng đi vào lớp. Mặt mày bầm tím, quần áo sộc sệch toàn bụi bẩn. Tôi hỏi nó.


_Mày sao vậy? Tôi sốt sắng.


_Sáng đi gần đến trường tao đụng xe phải thằng trẩu tre nào đó. Nó sừng cồ lên rồi nhảy vào đánh tao với lũ bạn nó. Đm sáng ra đã đen rồi.


_Mày không đánh lại nổi à? Tôi hỏi


_Mẹ chúng nó, nó quật tao ngã rồi đánh hội đồng. Tao còn không đứng lên nổi.


Tôi bắt đầu hơi nghi nghi rồi. Đến khi cô giáo chủ nhiệm bước vào lớp,


_Hôm nay bạn Sơn nghỉ phép. Nhưng nếu sau giờ học các em có thời gian thì đến thăm Sơn. Cô nghe nói Sơn bị tai nạn xe tối qua.


Cô nói đến đây, tai tôi như ù đi. Không thể nào có chuyện xảy ra trùng hợp như vậy. Cả hai thằng bạn của tôi đều gặp nạn sau tin nhắn quái quỉ kia. Quay ra chỗ thằng Duy, nó đang cười một cách hí hửng nhìn lại tôi. Nếu nó muốn chơi kiểu ngầm, tôi sẽ chơi được nó. Nhưng làm sao để Mai tin tôi, nếu bây giờ tôi động đến nó. Có thể sẽ làm tình cảm giữa tôi và Mai dần xa cách hơn nữa.


Trên đời này, tình cảm và tình yêu lúc nào cũng chi phối với nhau cả. Nếu bạn phải lựa chọn giữa hai thứ tình cảm này, bạn sẽ thực sự gặp khó khăn đấy.


Và một điều rằng tôi quên mất, chú Đ trợ lý của bố. Gần như cái đất Hà Nội này chú đều quen biết cả. Trả khó gì để chú giúp tôi chuyện này. Tôi sẽ làm những gì mà thằng Duy đã làm.


_Alo, chú Đ, cháu có việc nhờ chú. Tôi gọi điện cho chú Đ.


_Cậu chủ gặp chuyện gì nữa thế?


_Chắc chú cũng biết chuyện hôm qua của cháu rồi đúng k?


_Tôi không biết cậu đang gặp chuyện gì. Nhưng hình như rất nhiều xã hội đen đang theo dõi cậu đó.


_Đó là nguyên nhân cháu muốn chú giúp cháu.


_Cậu nói đi.


_Cháu có một kẻ thù. Nó muốn hại cháu, nhưng gần như mọi hành động thì nó giấu mặt hoàn toàn.


_Cậu muốn tôi làm gì đây?


_Cháu muốn....


_Được thôi. Tôi sẽ hoàn thành trong thời gian sớm nhất. Cậu đợi tin tôi nhé.



Cúp máy với chú Đ. Lần này thật sự tôi đã phải dùng đến quyền lực, không thể để tôi là người bị động nữa rồi. Phải đánh đuổi thằng Duy khỏi đất Hà Nội này thôi.


Trở về lớp, tôi quay xuống bàn thằng Duy. Nơi nó đang cười đùa với mấy đứa con gái trong lớp.


_Ê Duy, xuống căng tin uống nước với tao. Tôi bá cổ nó như hai đứa bạn thân.


_Được thôi. Đợi tao chút.


Ngầm hiểu ý tôi. Nó nhanh chóng đi theo tôi. Địa điểm hướng tới là vườn hoa sau trường, nơi rất ít học sinh qua lại khi đang trong giờ học.


_Tất cả đều do mày làm phải không? Tôi xách cổ áo nó lên.



_Ấy ông bạn bình tĩnh. Ông đang nói cái gì vậy. Nó điềm tĩnh gỡ tay tôi ra.


_Nếu mày muốn sống tiếp ở cái đất này. Tao khuyên mày hãy bỏ cái ý định đó đi.


_Hâhha. Mày là cái gì mà dám đe dọa tao chứ? Mày nghĩ mày có thể làm được gì tao. Thằng Duy tự đắc.



_Mày cứ chống mắt lên xem. Tao sẽ làm gì với gia đình mày.


Ngay lúc đó điện thoại của thằng Duy gieo lên.


_Alo, Duy à. Quán bar mới mở của nhà mình bị đóng cửa rồi con ơi. Huhu


_Mẹ nói gì cơ sao có thể thế được..


_Công an vừa tới kiểm tra và phát hiện rượu giả trong kho và một ít chất cấm được giấu trong người phục vụ.


Thằng Duy đờ đẫn ngồi phệt xuống đất.


_Bar nhà mày bị đóng cửa rồi hả? Trùng hợp nhỉ! Tôi cười khinh bỉ.


_Là m làm phải không? Nó chợn mắt hỏi tôi.


_Mày nghĩ sao khi tao có thể đánh sập quán bar nhà mày trong vòng 5 phút.


_Mày nói gì. Không thể nào.


_Nếu không nhầm thì mặt bằng của quán bar đó đang được kí kết giấy tờ chuyển nhượng lại cho tao rồi đó. Tôi ngồi xuống nhìn vào mắt thằng Duy.


_Sao mày làm được như vậy chứ ? Thằng Duy vẫn chưa tin vào sự thật.


_Vì tao là người thừa kế của Phạm Nhật thằng ngu ạ.


Lấy hết sức tôi tung một cú đấm giữa mặt thằng Duy. Nó ngã thẳng xuống đất nằm bệt ở đó. Đó là quá nhẹ cho những gì nó dám gây ra. Đáng nhẽ tôi phải xử lí sớm hơn....
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 48:



Chương 48:

Đi về lớp, tôi vớ lấy cái cặp rồi hất hàm với thằng Hưng.


_Đi thăm thằng Sơn mày!


_Ừ đợi tao.


Hai thằng vác Balô xuống lấy xe. Tôi chèo lên con R3 nổ máy trước còn thằng Hưng chạy Ex theo sau. Tôi rút máy ra gọi cho thằng Sơn.


_Mày chết chưa Sơn? Tôi cợt nhả.


_Chết rồi thì mày đang nói chuyện với ai đấy. Thằng Sơn lầm bầm trong máy.


_Mà mày đang nằm ở đâu để tao cả thằng Hưng tới. Bọn tao vừa ra khỏi trường rồi.


_Chúng mày trốn học à? Tao đang nằm trong Việt Đức.


_Đợi chút tới liền. Tôi cúp máy.


Tôi cả thằng Hưng bứt ga lượn lách đánh võng trên đường. Giờ này cũng muộn lên đường Hà Nội cũng vắng xe qua lại.


Đến nơi hỏi số phòng thằng Sơn rồi hai đứa cũng đi lên. Thấy cu cậu đang nằm trên giường còn chân bị bó bột, chắc cú va khá mạnh.


_Mà mày đi đứng kiểu gì bị chúng nó tông vậy. Tôi ngồi cạnh hỏi thằng Sơn khi nó đang cắm mắt vào điện thoại.


_Tới rồi hả? Tối qua tao đi ra ngoài. Tự dưng đi từ trong ngõ phi ra đâm trực diện vào xe tao. Tao bất ngờ lên bị ngã xe đè lên người. Còn thằng kia chạy mất hút luôn.



_Mày có nhớ biển xe không? Thằng Hưng hỏi.


_Tao không, mà mặt mày cũng sao vậy Hưng. Nó quay sang hỏi thằng Hưng.


_Sáng nay tao cũng gặp một đám trẩu. Bị nó úp sọt. Thằng Hưng giãi bày


_Xin lỗi tụi mày. Tất cả do tao mà tụi mày bị vậy. Tôi thú tội.


_Mày nói vậy là sao Minh. Cả hai thằng thắc mắc.


_Tất cả là do thằng Duy mới vào lớp mình gây ra. Nó không làm được gì tao lên nó quay sang chúng mày. Tôi kể



_Thế sao mày không nói với bọn tao. Mẹ thằng chó đó. Thằng Hưng tức giận.


_Tao đã cử người giải tỏa quán bar mới mở nhà nó. Do tao chủ quan khinh địch quá . Tôi thở dài.


_Vậy thì tốt, mà mày với Mai xảy ra chuyện gì đúng không ? Thằng Hưng


_Thì tất cả là thế này.


Rồi tôi kể lại tất cả cho chúng nó nghe. Thằng nào cũng gật gù như đúng rồi. Hết câu chuyện thì trả thằng nào lên tiếng.


_Chúng mày nghĩ chuyện này tao phải giải quyết sao. Tôi hỏi


_Tao nghĩ mày lên xem lại tình cảm của Mai dành cho mày đi. Thằng Hưng quả quyết


_Tao nghĩ thằng Hưng nói đúng đó. Chưa phải quá muộn đâu Minh. Thằng Sơn nói


_Tao nghe chúng mày lần này. Và tao vẫn sẽ đặt niềm tin ở Mai thêm một lần nữa. Tôi trầm tư.


_Về thôi Hưng, tối lại qua chơi với nó sau.


Tôi xách Balô lên đứng dạy, quả thật lời hai thằng nó nói rất đúng, sau chuyện này tôi cần đính chính lại chuyện tình cảm.


Về đến nhà vừa vứt cái Balô vào ghế thì điện thoại tôi có một cuộc gọi từ Mai. Tôi không biết em gọi tôi có chuyện gì nhưng cứ nghe cái đã.


_Alo, có chuyện gì k? Tôi vẫn giả bộ lạnh lùng, vì hai đứa đang chiến tranh lạnh.


_Em muốn gặp anh ngay bây giờ. Đến quán cafe xx. Em có chuyện muốn nói. Mai nói.


_Ừm, được.


Tôi đứng dạy lấy xe đi luôn. Linh cảm chuyện này có gì đó bất thường, chưa bao giờ Mai hẹn tôi nói chuyện như này cả. Có vẻ rất là nghiêm túc.

Tại quán cafe xx. Tôi nhận ra em ngay vì vẻ đẹp trong tà áo trắng của em không thể lẫn với bất kì ai.


_Em gọi anh có chuyện gì vậy? Tôi ngồi xuống hỏi.


_Có phải anh gây ra chuyện này không.


Em ném xuống bàn một tập hồ xơ bản sao giấy tờ. Giấy chuyển nhượng đất , giấy chứng nhận đóng cửa quán Bar.


_Sao em có mấy cái này nhanh vậy. Tôi cần lên rồi hạ xuống.


_Em hỏi anh, anh làm phải không? Mai tức giận hét lớn. Chưa bao giờ tôi thấy bộ dạng này của Mai. Khuôn mặt của Chị Hai.


_Đúng vậy. Là anh làm. Vì thằng Duy xứng đáng phải nhận điều đó.


_Duy chỉ là một cậu học sinh bình thường. Vậy mà anh đổ tội lỗi hết lên người cậu ấy, Triệt đường sống của gia đình người ta. Em không nghĩ anh là con người như vậy.


_Em thì biết cái gì? Chính nó sai người đánh anh, rồi hôm qua nó làm thằng Sơn nằm viện. Thằng Hưng thì bị đánh tím bầm mặt mũi. Em nghĩ đó là do ai làm? Tôi mất bình tĩnh.


_Anh đừng có lúc nào cũng đổ hết lỗi lên người Duy như vậy.


_Thế em không có chút niềm tin nào ở anh phải không? Người chồng tương lại của em? Tôi nói


_Em nghĩ, có lẽ chúng ta đã quá vội vàng. Em sẽ nói bố mẹ biết truyện này.


_Được thôi.


Tôi đấm mạnh một cái vào bàn rồi đứng dạy quay lưng bước đi. Có lẽ tôi cần nói chuyện với bố mẹ..

Tối nay bố mẹ tôi về nhà, sau khi ăn uống nói chuyện vui vẻ. Bố tôi lại ra ngoài vì có việc đột xuất. Tôi ngồi ở phòng khách xem phim cùng mẹ.


_Dạo này con có truyện gì phải không Minh?


Mẹ tôi cực kỳ tâm lý. Chỉ cần nhìn thoáng qua bà sẽ đoán được nội tâm của tôi. Đến cả bây giờ, tôi chưa bao giờ giấu được mẹ tôi chuyện gì cả. Mẹ tôi quả thật là một người thấu đáo.


_Sao mẹ hỏi vậy? Tôi nói.


_Nét mặt của con cho thấy con đang suy nghĩ chứ không phải đang xem phim. Mẹ tôi cười


_Con có chuyện cần kể với mẹ.



_Nếu là chuyện của cậu bạn mới đến lớp con thì mẹ đã biết hết rồi, con trai ạ. Mẹ xoa đầu tôi.


_Thế mẹ không trách con tự động làm theo ý mình chứ? Tôi hỏi.


_Nếu trách con mẹ đã tự can dự vào. Nhưng mẹ muốn con học cách xử lí những chuyện đơn giản này. Để con có thêm kinh nghiệm giúp con sau này. Mẹ tôi nói


_Nhưng con lại không giữ được người yêu của con. Tôi nói


_Người yêu con sẽ là người ở cuối con đường đợi con. Con hiểu chứ, dù thế nào mẹ cũng ủng hộ con.


_Con cảm ơn mẹ. Con yêu mẹ


Tôi rúc đầu vào lòng mẹ, nơi cho tôi cảm thấy ấm áp và được che chở..
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 49:



Chương 49:

Hai ngày sau, tôi không đến lớp. Tôi trốn ở nhà hoặc đi loanh quanh uống cafe. Thật sự tôi cần thời gian để suy nghĩ xem tôi cần lựa chọn nước tiếp theo trên con đường phía trước.


Điện thoại tôi lại rung, lần này là thằng Hưng đang gọi.


_Gì vậy? Tôi hỏi khi đang ngồi ở quán cafe trên đường xx.


_Sao mấy hôm nay mày không đi học? Thằng Hưng hỏi.


_Mấy hôm nay tao mệt. Tôi trả lời bâng quâng.


_Mày bỏ cuộc thật hả? Thằng Hưng hỏi.


_Là họ bỏ tao mày ạ! Câu nói của nó đã thêm vết chém vào vết thương của tôi.


_Thôi. Mai đi học nhé, không có mày cả thằng Sơn tao cũng trả muốn đến lớp.


_Được rồi. Thế nhé.


Tôi cúp máy, trốn tránh không phải cách tốt nhất. Thế nhưng tôi chưa tìm ra giải pháp hoàn mỹ hơn. Điện thoại tôi lại reo lên, lần này là My.


_Anh Minh, anh trốn đâu mấy ngày nay thế.? My hỏi


_Anh ở nhà chơi, hôm nay rồng lại hỏi thăm tôm cơ à? Tôi chêu My.


_Trả nhẽ em không được gọi cho anh chắc. Mà tối nay là sinh nhật bạn em. Anh đi cùng em nhé!


_Sao lại là anh? Tôi hỏi.


_Vì toàn người lạ thôi. Đi mà, lần này thôi. Híc. My giả bộ


_Được rồi, lúc nào gần đi phone anh.


_Hì, cảm ơn anh nhiều.



Cất điện thoại đi, có lẽ tôi sẽ ra ngoài cho khuây khoả. 2 ngày nay tôi chưa tiếp xúc với ai rồi.



7h tối. Tôi tắm rửa sạch sẽ chải truốt đàng hoàng đợi giờ tới đón My. 20 phút sau em gọi. Tôi lấy con SH đi tới nhà My, trước cửa căn nhà quen thuộc tôi bấm số gọi My. Em đi xuống luôn không lề mề như mọi lần. Hôm nay My mặc cái váy chấm bi màu trắng khác hẳn mọi ngày, không nhí nhảnh nữa mà thay vào đó có nét gì đứng đắn xinh đẹp hơn.


_Đi thôi anh. Tới quán karaoke trên đường xx ý.



_Ok, bám chặt.


Tôi vít ga tới điểm My đã chỉ định. Một quán 3 tầng sang trọng trên đường xx. Nếu nói tên đường chắc nhiều người sẽ biết nó.


Tiệc được tổ chức ở một phòng VIP trên tầng 3. Chắc bạn My cũng thuộc con nhà khá giả. My khoác tay tôi đi vào, bên trong có vài người trai gái đang hát hò. Thấy tôi cả My thì mọi người cũng vui vẻ chào đón. Nhất là mấy con mắm.


_Trời, My mày kiếm đâu ra chàng hoàng tử này vậy. Hihi Một con cá xấu thật sự


_Giới thiệu cho mọi người đi My. Một anh có vẻ người lớn nhất trong nhóm lên tiếng


Tôi thì trả dám ho he lời nào. My thì vẫn khoác tay tôi ngồi cười cười.


_Đây là Minh. Bạn cùng trường với em. Mọi người đừng trêu anh ý. My nói


Mọi người cùng thôi bàn tán và chuyên tâm hơn vào bữa tiệc. Tôi cũng chủ động nhập tiệc, cũng chọn bài, cũng hát hò nhảy múa. Tôi và mọi người có song ca một vài bài hát. Cuộc sống đâu phải lúc nào cũng tẻ nhạt. Kết thúc bữa tiệc, mọi người vui vẻ chia tay nhau ra về. Tự dưng cảm thấy hơi mắc, lên tôi kêu My đợi mà ra nhà vệ sinh giải quyết.



Nếu trên đời này có duyên, tôi sẽ tin nó. Vừa bước vào đoạn ngoằn tới nhà vệ sinh. Tôi bắt gặp một đôi nam nữ đang ôm hôn nhau âu yếm. Cũng không có chuyện gì xảy ra nếu đây là một đôi bạn trẻ nào đó tôi không quen, may rủi thế nào bạn nam kia lại chính là Duy. Anh bạn cùng lớp với tôi. Khẽ giật lùi lại phía sau, tôi chạy lại mượn điện thoại của My. Lúc đầu em hỏi làm gì nhưng vẫn ngoan ngoãn đưa tôi.



Quay lại hiện trường. Hai bạn trẻ vẫn đang Âu yếm trong vòng tay nhau. Rút IPhone 6 của My bật camera. Tôi chìa chiếc điện thoại đủ một góc camera để thò ra bên tường. Hình ảnh thật rõ nét và sống động. Hai bạn trẻ giường như quên trời đất là gì thu điện thoại lại, đoạn phim được hơn 1 phút. Tôi gửi thẳng sang nick fb của tôi và xoá đoạn video đi khẻo My lại bảo tôi bệnh họan -.-


Đèo My về nhà, tôi tự tin cho ngày mai đi học. Tôi sẽ phá vỡ vở kịch mà thằng Duy đã tốn công gây dựng ra.


Hôm sau thằng Sơn cũng đi học, dù phải cần người dìu lên lớp vì toàn chân vẫn bó bột -.- tay bắt mặt mừng với ae trong lớp. Đang nói chuyện vui vẻ với mấy thăng bạn thì Mai với thằng Duy đi vào lớp. Hình như mấy ngày tôi nghỉ có người đã thân thiết với nhau hơn thì phải.



_Có đứa bỏ người yêu theo Zai kìa Minh. Thằng Sơn biết chuyện liền châm chọc.


_Bạn câm mồm lại. Đây không phải chuyện của các người. Mai to tiếng


Cô ấy đã trở lại với phong cách Chị Hai. Không xem bất cứ ai ra gì.


_Mai, chúng ta cần nói chuyện.


Tôi kéo tay Mai đi ra ngoài. Em vùng vằng dứt khỏi tay tôi. Nhưng làm sao em có thể thắng được sức khỏe của tôi.

Tôi dắt em tới hồ bơi, vì buổi sáng mùa đông trả có đứa thần kinh nào bơi giờ này cả.


_Em lên tránh xa thằng Duy đi. Nó chỉ muốn lợi dụng em thôi. Tôi khuyên nhủ em



_Duy còn tốt hơn anh cả 100 lần. Anh lấy tư cách gì ép tôi chứ. Mai phản kháng


_Với tư cách là chồng chưa cưới của em. Đã đủ chưa? Tôi cáu


_Haha. Anh vẫn nghĩ đến cái tương lai viển vông đấy hả? Mai cười lớn


_Em nói vậy là sao? Tôi thắc mắc.



_Anh không hiểu sao? Ngay từ đầu tôi đã biết thân thế của anh rồi! Anh tưởng tôi ngu à khi đi nhận một thằng ất ơ mới vào trg làm người yêu hờ.



_Vậy còn hôn ước? Tôi hỏi



_Đó là do hai gia đinh khi biết truyện lên sắp đặt thôi. Nhưng tôi cảm thấy anh trả có thú vị gì cả. Nhạt nhẽo.


_Cô, cô..



Tôi nắm chặt nắm đấm. Tôi thật sự nhục nhã, nếu trước mắt tôi là một thằng con trai. Tôi sẽ giết nó ngay lúc này.


_Hiểu rồi chứ? Bây giờ bớt ảo tưởng đi. Tôi không hề yêu anh. Mai cười



_Hay lắm. Cảm ơn em đã cho tôi biết sự thật, cố mà hạnh phúc với thằng Duy nhé.



Tôi buông thả lỏng người, tất cả con người tôi như vụn vỡ. Có phải tôi đã quan tin tưởng em, để rồi em tặng tôi một món quà nghiệt ngã. Em giật tay ra khỏi tay tôi, quay bước đi trong vô vọng. Tất cả đang là mơ phải không ? Cứ nghĩ tôi đang mơ vậy.


Còn những giọt nước mắt của em thì sao, tất cả cũng chỉ là giả tạo. Vậy mà tôi đã dành hết niềm tin yêu cho em.


Nước mắt tôi tuôn dài trên má, tôi khóc vì em. Lần đầu tiên tôi rơi nước mắt vì một người con gái. Không biết vì tình yêu hay đau vì lần đầu tiên tuổi trẻ bị lừa dối.


Dang rộng hai tay, tôi ngã mình thẳng xuống hồ bơi. Tôi muốn thả trôi hết hận thù, buồn đau và cả nước mắt. May mà mùa đông họ có xả nước ấm không thì đi mẹ rồi =)))


Đến khi hết nhịn thở nổi tôi ngoi mình lên mặt nước. Nước cộng thêm hơi lạnh khiến tôi run lên cầm cập. Lướt thướt với bộ dạng ướt nhẹt ra ngoài cổng trường. Tất cả học sinh nhìn tôi như người ngoài hành tinh vậy.


Lướt thướt ra vẫy một chiếc taxi, tôi bỏ ngoài tai tất cả ngồi lên xe đi về. Ông taxi định k chở tôi vì toàn thân ướt nhoẹt, tôi ném cho ông 500k coi như tiền lau xe.


Về đến nhà, dì Nga cứ sốt sắng lên lo cho tôi. Tôi chui vào phòng tắm tẩy rửa đi tất cả mọi thứ trên người. Lúc tắm xong thì đầu tôi hơi nóng. Ngã gục xuống giường vì mệt, có thiếp đi lúc nào không hay..
Kết thúc cuộc trò chuyện.
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 50:



Chương 50:

Một mùi sực sụa làm tôi tỉnh giấc, và tôi lại nằm viện một lần nữa. Toàn thân ê mỏi khiến toii không nhấc nổi người dạy. Đến khi dì Nga xách một cặp lồng đặt xuống bàn rồi đỡ tôi dạy, tôi mới có thể cựa quậy.


_Con làm sao vậy dì?



_Con hôm đó bị sốt, rồi mê man. Dì sợ quá phải gọi xe đưa con vào viện. Ông bà chủ thì bận việc trong Đà Nẵng lên không thu xếp về được. Tội con



_Thế con nằm đây bao lâu rồi? Tôi hỏi dì.



_Con nằm từ trưa qua đến bây giờ, may mà có Cô My vào phụ dì. Cô ấy tốt thật. Dì kể



_Sao My biết con nằm đây. Tôi hỏi dì.



_Trưa qua lúc con mê man thì cô My có gọi sang. Cô ấy thấy con bị ướt ở trường lên gọi mà điện thoại con hỏng k gọi được lên cô ấy chạy qua nhà.



_Thế My đâu rồi dì?



_Cô ấy trông con cả đêm, sáng lại đi về nhà đi học. Tội cho cô ấy, con lên cảm ơn cô ấy nhé.



_Vâng. Tôi mệt mỏi, My lúc nào cũng tốt như vậy hết.



_Thế còn ai hỏi con không dì. Tôi hỏi dì



_Không, thôi cháo dì để bàn. Con ăn đi rồi uống thuốc.



_Con cảm ơn dì.



Rồi dì Nga đi ra ngoài. Một mình tôi lại chống vắng trong căn phòng, bật nguồn điện thoại ở trên bàn. Chắc dì đã sửa lại cho tôi, không một tin nhắn nào từ Mai. Chỉ có lũ bạn hỏi thăm và các cuộc gọi nhỡ của My. Có lẽ tôi lên bỏ ý định hão huyền với Mai đi được rồi.



Lấy cặp lồng cháo trên bàn, tôi đút vào thìa ăn cho có. Cửa phòng mở ra, thằng Sơn với thằng Hưng đi vào, đắng sau có cả My nữa. Thấy tôi dạy My chạy lại cười nhìn tôi.



_Anh tỉnh rồi à? Hì hì My cười tít mắt.



_Tao cứ nghĩ mày phải đi luôn rồi chứ. Thằng Sơn sỉa sói



_Anh vừa mới tỉnh, tôi xoa đầu My.



_Mà hôm đó mày cả Mai có chuyện gì thế? Thằng Hưng hỏi


_Tao cả Mai chia tay rồi. Tôi nói với nét buồn.



_Sao lại thế hả anh Minh. Mai yêu anh lắm mà. My hỏi han.



_Thôi bỏ qua đi, cái gì không thuộc về mình, mãi mãi mình cũng không giữ được.


Sau câu nói của tôi cả phòng đều im lặng, chúng nó đều biết tôi đang buồn sau cú shock đầu đời. Chuyện này không phải dễ giải quyết vì hai bên gia đình đã thông qua. Lúc này tôi cần một sự yên tĩnh.


_Mà cảm ơn em nhé, mất công chăm sóc anh cả ngày hôm qua. Tôi quay sang My nở nụ cười.


_Ơn Huệ gì, bạn bè cả mà. My nói với chút ngượng ngạo.


_Êu, sao lúc tao nằm viện không có em nào đến thăm nhỉ? Thằng Sơn xoáy.



_Cái mặt mày thì đếch ai ưa! Thằng Hưng châm chọc.



Tất cả đều cười ầm lên. Có lũ bạn này, tôi cũng vui lên chút ít. Một lúc sau do tác dụng của thuốc, mắt tôi díp lại và chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.


Lúc mơ ngủ, tôi cảm nhận được một bàn tay ai đó đang vuốt ve mình. Tôi thấy Mai ở cuối con đường, tôi gọi tên em, tôi chạy lại chỗ em, chạy mãi chạy mãi nhưng em cứ đi xa dần rồi khuất bóng. Giật mình tỉnh dạy, mồ hôi đầm đìa. Trong phòng cũng trả còn ai nữa, vì phòng khám tôi nằm là của tư nhân mà.


Đứng dạy sỏ dép, tôi vào nhà tắm rửa mặt cho tỉnh táo. Dạo này có vẻ tôi gày đi khá nhiều. Bỏ tập võ, ăn uống ngủ nghỉ thất thường có lẽ đã gây cho tôi tình trạng yếu ớt như hiện nay thôi. Có lẽ thời gian tới tôi phải đăng kí học thêm môn võ nào vậy.


Cuối chiều thì dì Nga và My cũng vào viện với tôi. Chắc My biết tôi buồn lên luôn bên cạnh tôi để tôi bớt buồn.


_Dì à, con thấy cũng đỡ hơn rồi. Lên con muốn về nhà. Tôi níu dì Nga.



_Trông anh vẫn yếu lắm, hay nằm thêm vài hôm nữa. My khuyên nhủ



_My nói đúng đấy. Thế cho chắc, không con mà làm sao bố mẹ con lại trách dì.



_Nhưng có khỏe rồi mà! Ở đây con lại thêm bệnh ra thôi. Tôi nũng nịu dì



_Thôi được rồi, nếu con muốn về thì để bác sỹ kiểm tra lần nữa cho chắc ăn đã.



Dì Nga cũng ra gọi lão bác sĩ vào kiểm tra cho tôi lần nữa. Ông cũng gật gật cho tôi xuất viện cho dù My ra vẻ không đồng ý.



Mọi người sắp xếp đồ bắt taxi về nhà tôi. Thoát khỏi cái bệnh viện là niềm vui lớn nhất của tôi lúc đo, về nhà thật là thoải mái. Bố gọi điện về hỏi thăm sức khỏe của tôi. Tôi cũng ậm ừ cho bố mẹ yên tâm, vì bố mẹ tin tưởng tôi lên chưa bao giờ xen vào chuyện cá nhân của tôi cả. Như mẹ tôi nói, có vấp ngã nhiều sau này tối mới trưởng thành lên được..
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 51:



Chương 51:

Tôi lại trở lại đi học như những ngày bình thường, mọi người thấy tôi thì cũng vui. Chỉ có hai người không thèm quan tâm đến sự trở lại của tôi. Các bạn cũng có thể đoán ra mà, đối mặt với tình cũ rất khó. Nhưng nếu bạn học cùng lớp với tình cũ lại càng khó hơn. Tôi không biết hai bọn họ tình cảm chuyển biến đến giai đoạn nào rồi. Nhưng có lẽ, tôi sẽ cho cả hai người đó một bài học như một trừng phạt thích đáng cho cả hai.

Tôi mượn con điện thoại của thằng Sơn truy cập vào tài khoản messinger. Vào mục tin nhắn của My, tôi ấn chuyển tiếp đoạn video hôm trước tôi quay lại cho Mai. Load khoảng 1 phút cũng hoàn thành. Tôi out ra rồi ngồi đợi kết quả.

Tôi muốn Mai tự tay giải quyết thằng Duy. Vắt chân lên xem bộ phim hành động sắp bắt đầu. Mai nhận được tin nhắn thì rút điện thoại ra xem, mặt Mai bắt đầu co rúm lại như chưa hiểu tôi gửi video gì. Mặt cô ấy bắt đầu giãn ra mở to tròn mặt ngạc nhiên. Thoáng phút chốc khuôn mặt xinh đẹp ngày nào cau có tức giận. Mai tắt điện thoại đi cầm cái túi bút trước mặt cô ấy ném thẳng vào đầu thằng Duy. Cả cái túi nặng đáp thẳng vào đầu nó. Đồ trong túi bắn ra cả chỗ tôi.

_Mai làm gì vậy? Thằng Duy bật dạy hỏi.

_Tôi phải hỏi cậu mới đúng. Đây là cái gì? Mai ném cho nó cái đt đang phát đoạn video.

_Ơ, ở đâu ra vậy. Thằng Duy cạn lời.

_Loại chó má.

_Hiểu nhầm. Không phải như bạn nghĩ đâu Mai. Thằng Duy giữ tay Mai.

_Cút đi thằng chó. Mày sẽ nhận được những thứ thích đáng dành cho mày. Mai tung khuỷ tay giữa mặt thằng Duy.
Mai quay ra ngoài sau câu chửi, cả lớp bắt đầu xì xào. Tôi vẫn ngồi im xem đoạn tiếp theo.

Thằng Duy lúc này quỳ hẳn xuống đất, nó đã thất bại hoàn toàn. Kế hoạch lợi dụng Mai của nó đã vỡ tan tành. Tôi đứng dạy đi về phía nó.

_Sự tự tin của mày đâu rồi Duy. Tao nói mày biến khỏi đây rồi cơ mà nhỉ? Tôi ngồi xuống ghế bên cạnh gác hai chân lên vai nó.

_Tôi xin lỗi, cậu tha cho tôi được chứ? Thằng Duy cúi mặt xuống.

_Tao có làm gì mày đâu? Nhưng mày xem Mai sẽ làm gì mày kìa! Haha

Tôi co chân phải lên dồn hết lực tung cú sút ngang tai thằng Duy. Nó ngã nằm vật ra đất. Đúng lúc đó, đội của Mai cũng đi vào. Bọn tạp nham ở đâu chạy đến aloso hội đồng thằng Duy, nó chỉ biết nằm chịu đòn. Còn Mai thì vẫn không thấy đâu.

Bỏ cảnh hay trước mắt, tôi phủi đít đi ra ngoài tìm Mai. Nhìn lướt qua thấy cô ấy đang ngồi ở ghế đá, đôi mắt không có vẻ gì là buồn cả. Bước đến gần tôi cất tiếng.

_Cảm giác thế nào? Tôi hỏi

_Bình thường, cậu ta cũng giống anh thôi. Cũng chỉ là vui đùa chút thôi. Mai cười nói

_Vậy hả. Cả cuộc đời cô sẽ không bao giờ biết được tình yêu là như thế nào đâu.

Tôi quay mặt về lớp, trong lòng thấy nhói nhói. Mồm nói nhưng trong thâm tâm tôi mà nói, tình cảm đối với Mai vẫn chưa nhạt phai. Mai vẫn là một cô gái tôi từng yêu...

Không có ý định trả thù, tôi cũng không muốn làm bất kỳ điều gì tổn hại Mai. Mô phật. Quay lại lớp thấy thằng Duy nằm một Đống dưới đất. Mấy thằng lớp tôi nhìn thấy tôi vào thì quảng thằng Duy ra ngoài.

Cũng khổ thân, làm gì mà tới lỗi này. Vào lớp ngồi, cô giáo thông báo sắp tới được nghỉ 10 ngày ăn tết âm lịch. Cứ mải yêu đương làm tôi quên mất đến tết rồi.

Vác cặp đi về thì thằng Hưng tới bám cổ tôi.

_Mày tha nó dễ như vậy à? Hưng hỏi.

_Thế mày nghĩ sao? Tôi hỏi lại nó.

_Làm sao tao biết được. Mày đánh đố tao à?

_Tao chỉ làm nhà nó chao đảo một phen thôi. Hì

_Tao cũng nghĩ thế, đâu ai có thể triệt đường sống của người khác.

_Chắc giờ này nhà nó đang chạy vạy khắp nơi cứu hỏa quá. Tôi cười

_Chắc nó sớm chuyển trường thôi. Không sống nổi với Mai đâu. Mà nè, rết này có dự định gì k? Hưng hỏi tôi.

_Chắc tao đón giao thừa xong về quê chơi, bố mẹ tao không biết có ở nhà không nữa. Tôi thở dài.

_Được đấy, hay rủ cả bọn thằng Sơn với con My đi. Đằng nào ăn tết Hà Nội cũng chán rồi. Thử thay đổi không khí một lần. Thằng Hưng gợi ý.

_Cũng được, để tao nói chúng nó rồi mồng 2 tết cả bọn cùng đi.

_Được được. Về thôi.

Hai bọn tôi cứ ôm cổ nhau ra tận nhà xe. Đang rút xe ra thì My chạy tới kéo tôi.

_Minh, hôm nay bố mẹ em mời anh về nhà em ăn cơm. My nhí nhảnh.

_Ngày gì mà lại bảo anh sang thế. Tôi thắc mắc.

_Thì bố mẹ em cứ nhắc anh suốt, hôm nay bắt em mời anh về bằng được. My phụng phịu.

_Thôi được, có xe không lên anh trở về. Tôi vỗ vỗ yên R3

My cũng cười nhảy lên xe, đúng lúc Mai đi qua. Ánh mắt cô ấy có chút gì đó tức giận, thêm với nét buồn ở đó. Loanh quanh mấy tuyến phố thì cũng tới nhà My, tiết trời HN khiến tay tôi tê buốt. Xoa tay vào nhau tìm hơi ấm, My cũng lon ton chạy vào mở cửa cho tôi vào.

Lần đầu tiên vào trong nhà My, tuy diện tích bị kéo hẹp vì nằm mặt đường lớn. Nhưng bù lại thiết kế trong nhà làm ngôi nhà được thoáng đãng rộng rãi hơn. Giữa phòng khách là một bộ salong màu bạc sang trọng. Thêm một bình hoa lan được đặt giữa bàn tinh tế. Bờ tường được gắn một chiếc gương dài làm kéo thêm ảo ảnh trông căn phòng rộng ra nhiều lần vậy.

Bố mẹ My đang ngồi nói chuyện ở phòng khách, My ôm tay tôi kéo đến phía bố mẹ như sợ tôi chạy mất .

_Chào cô chú, cháu mới đến. Tôi lễ phép

_Đến rồi hả Minh, ngồi xuống ghế đi con. Mẹ My niềm nở.

_Dạ. Bỏ tay ra My, tôi ngại gỡ tay My ra

_Hạha, cái My nhà chú suốt ngày nhắc con. Lúc con mới về đây học nó mừng lắm. Hôm nay chú bắt nó mời con về đây bằng được.

_Dạ, bố mẹ con cũng hay nhắc cô chú mà chưa có thời gian sang chơi. Tôi nói

_Ừ, Sự hợp tác của hai nhà đang thành công mà con. Chú rất cảm ơn gia đình con đã giúp đỡ nhà chú. Bố My vui vẻ

_Đôi bên cùng có lợi mà chú. Chú đừng khách sáo. Hì

_Thôi vào ăn cơm đi Minh, chắc mọi thứ xong hết rồi đấy.

Cả nhà My cùng tôi ngồi vào bàn anh. Hôm nay tổ chức đại tiệc hải sản hay sao mà toàn tôm cua cá =)) may số tôi không bị dị ứng với hải sản. Thứ duy nhất tôi sợ là nước mắm -.- Có tí mùi nước mắm là tôi sẽ bỏ nguyên bữa cơm luôn.

Bữa ăn thì cứ vui vẻ diễn ra, chủ yếu bố mẹ My toàn hỏi han gia đình tôi. Rồi lại ghép cặp cho tôi và My, làm My cứ đỏ mặt ngại ngùng. Nhưng làm sao tôi có thể mở lòng sau cú đau mà Mai để lại cho tôi. Tôi chỉ biết cười trừ khi ai đó nhắc đến từ yêu với tôi. 5 tháng từ khi lên cấp 3. 2 lần bị cắm sừng, một mối tình vừa chớm nở đã lụi tàn.

Kết thúc bữa ăn tôi ôm cái bụng căng phồng ra phòng khách thở dốc. Các cụ nói đúng " Đói thì chết mà no thì khổ " =_=
My ra theo sau ngồi xuống cạnh tôi.

_Anh ăn như lợn ý. )

_Mấy khi được đãi, hehe. Mà nghỉ tí rồi kiếm chỗ nào đi chơi đi. Tôi rủ My

_Có quán patin mới mở gần khu xxx. Tí nghỉ đã đi rồi mình ra đó. My nói

_Anh không biết trượt patin -.- tôi thật thà. Vì từ bé tôi có được tiếp xúc với các trò đó đâu. Bây giờ thì tôi toàn đi trượt tuyết =))))

_Há, thôi để tí em dạy anh. Hâhha

My cười lớn, ừ thì có gì ngại nhỉ. Ai cũng phải học thì mới biết mà. Coi như tôi học muộn chút đi -.- khoảng 2h thì tôi với My đi tới sân trượt. Đỗ con R3 ngoài cổng mà bao nhiêu người nhìn ra. Tôi đâu muốn nổi bật, nhưng mà hết xe đi rồi. Có lẽ sắp tới phải mua con khác đi cho bình dân.

Đi vào sân thì thấy cũng đông, đa số là học sinh như bọn tôi. Mấy tốp đang rồng rắn lối đuôi phi lên mấy cái dốc. Nhìn họ trượt trông đơn giản thật.

Lấy 2 đôi giày tôi cả My đi vào, vịn tay vào vai My. Tôi đứng lên như một vị thần, rồi ngã cái BỘP. Mông tôi đau ê ẩm, lũ nhóc con ngồi xung quanh cười ầm cả lên. Phủi đít đứng dạy k thể nhục nhã như thế được. Vừa bím tay đứng dạy tôi thả tay đi từng bước chậm chậm, rồi lại Rầm. Hạ sàn T.T

My dạy tôi một lúc thì tôi có thể đứng được, còn trượt thì không =))

_Bám vào vai em, em kéo anh trượt. My cười như bắt được mùa.

_Thôi anh sợ lắm. Tôi đùn đẩy.

_Đi không ngã đâu, My đặt tay tôi lên vai rồi phóng luôn không cần đợi tôi đồng ý.

Tôi hò tôi hét như đang đi tàu cảm giác mạnh vậy, mọi người trên sân đều nhìn tôi cười. Đi một lúc thì tôi cũng học cách đủn chân, đang đi thì Uỳnh.

Một thằng nào đó đi rất nhanh va thẳng vào tôi. Tôi ngã ra đất quay vài vòng, tệ hại hơn là My, em bị ngã dê một đoạn dài ở sân. May là mặc quần thể thao không thì đi hết cả cái quần. Ôm cái người suýt xoa và đau, thằng kia quay lại với dáng vẻ tự đắc.

_Cu không biết đi thì lần sau ở nhà tập đi nhé. Để gái kéo không biết nhục à? Haha

Đã gây ra vết thương cho tôi thì không sao. Nhưng nhìn My đang ôm chân vì đau thì máu điên của tôi nổi lên. Tôi ngước đôi mắt đang đỏ ngầu lên nhìn nó.

MÀY QUẢ NÀY XONG RỒI !.
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 52:



Chương 52:

Lới lỏng đôi giày patin, tôi như thoát xác. Bật dạy tôi nhảy cao tung một đòn đá 360 bằng gót chân phải vào bả vai nó. Vì thằng kia đi giày patin lên hơi bị động, nó ngã ra sân như cây đổ. Dơ chân cao quá cổ, tôi hạ một đòn với lực rất mạnh giữa ngực thằng bé. Nó ôm ngực đau đớn, xung quanh rất nhiều người xem nhưng không ai dám ra can cả. Tôi nhảy lên người nó tiếp tục combo những quả đấm vào mặt, đầu tiên nó còn che mặt chắn đỡ nhưng về sau thì chỉ biết hứng đòn. Được một lúc thì chủ quán chạy ra xin dối dít. Lúc này tôi cũng ngừng tay mà đứng dạy.

Mải đánh nhau mà quên mất My đang bị đau, quay lại thấy em vẫn đang ngồi bệt dưới sân trông thảm cảnh thôi rồi. Đỡ em dạy tôi phủi lại quần áo cho em.

_Có làm sao k? Tôi hỏi han.

_Em không sao, chỉ hơi đau ở mông thôi. Hì hì.

_Mẹ thằng chó kia. Tôi ngoảnh lại nhìn thằng kia. Lúc này thẳng bé thấy ánh mắt của tôi thì run sợ cúi mặt.

_Lúc nãy nhìn anh đánh người ta mà kinh quá. Anh có võ à? My hỏi

_Tức quá lên anh đánh bừa thôi. Thôi anh đỡ ra xe rồi về.

Đi về quên không tặng thêm cho thằng kia cái lườm. Hôm nay nó về chắc bố mẹ nó cũng trả nhận ra nó nữa đâu.

Trả My về nơi sản xuất, tôi cũng tạm biệt bố mẹ My để về nhà. Hứa hẹn các kiểu sẽ sang chơi thường xuyên. Hôm nay đi chơi cũng xả được chút stress. Nhưng ai biết được ngày mai sẽ ra sao.

Nhắn vài tin báo cáo về nhà an toàn. Dạo này My quan tâm tôi như mẹ chăm con vậy. Từ ngày mai bắt đầu được nghỉ tết rồi cũng trả biết làm gì đây.

Sáng hôm sau tôi lên một kế hoạch. Đi tập võ, tôi học cách thực chiến của chú Tư. Nhưng về bài bản của các môn võ khác thì tôi mù tịt. Lên tôi quyết định đi tập karate, tôi thích karate từ bé vì đơn giản. Các đòn chân tôi đã được học khá nhiều, tôi cần được bổ sung các đòn tay cận chiến gần. Trong các không gian hẹp thì các đòn chân đâu thể phát huy được.

Lên mạng cả buổi sáng tìm kiếm một võ đường nổi tiếng, tôi tìm được một võ đường tuy hơi xa nhà một chút. Nhưng lượng học sinh có vẻ ít và người đứng đầu là một thầy tôi có từng nghe danh qua rồi.

Lớp học từ 6h - 8h thời gian cũng rất hợp lí, chiều đó mặc một bộ quần áo thể thao chèo lên con SH đi tới võ đường. Đây là một hội trường chỉ chứa đủ khoảng 100 học sinh nhưng có tổ chưc thực chiến mỗi ngày lên tôi muốn học ở đây.

Đến nơi thì thấy học sinh cũng đang khởi động rồi, thấy mấy anh đai đen đang đứng phía trên lên tới xin học. Một anh có vẻ đứng tuổi lên tiếng.

_Em theo anh. Anh ấy bước đi tới phía cái bàn cuối sân.

_Em đọc cho anh thông tin cá nhân, cách thức liên lạc.

Đọc cho anh ấy tên tuổi địa chỉ các kiểu thì cũng được nhận vào lớp học luôn.

_Em đóng cho anh 100k tiền đồng phục với 150k tiền học phi một tháng nhé.

Tôi cũng đóng tiền cho anh đó rồi ra lớp chuẩn bị tập.

_Học sinh tập trung. Hôm nay anh đứng lớp, thầy đến muộn một chút. Chúng ta chia cặp ra thực chiến. Các học sinh đai thấp ai muốn thì đăng kí.

Rồi lớp cũng chia cặp ra đánh, éo gì mấy đứa nữ đánh với nhau như phẩy ruồi vậy. Bắt cặp thứ 2 thì có một cô gái đeo đai đen cột tóc đuôi gà, khuôn mặt khá xinh đấu với một anh đai đen trong nhóm lúc nãy. Hai người này đánh khá hay, nhưng có vẻ cô gái kia chiếm ưu thế hơn. Bất chợt anh đai đen chộp lấy cơ hội, dùng sức khỏe quật ngã cô nàng kia, cô ta lăn một vòng trên sân, áo tốc qua phải vùng bụng. Trả hiểu trời xui quỷ khiến thế nào tôi lại mở mồm nói to.

_Trắng thế -.-


Biết nhỡ mồm nhưng phụt ra câu đây hơi to. Tất cả mọi người đều hướng mắt về phía tôi. Cô gái trên sàn chỉnh lại quần áo rồi đi về phía tôi.

_Cậu vừa nói gì. Cô ta hỏi tay nắm chặt.


_Không tôi có nói gì đâu. Tôi chối biến


_Cậu ấy là học sinh mới, bỏ qua đi. Anh sư huynh lớn nhất lên tiếng.

_Mới vào mà đã nhiều truyện như vậy à? Tôi sẽ dạy cho cậu bài học đầu tiên. Mặc bộ bảo hộ lên sân đấu với tôi. Cô gái kia kéo tôi về phía sân

" đấu với chị Xuân thì xong rồi " " mới vào lớp mà bị ăn hành rồi khổ thân "
Tiếng xì xào của cả lớp, tôi nuốt nước bọt cái ực.

_Nhẹ tay thôi nhé Xuân. Anh Sư Huynh khoanh tay nói.

Con bé Xuân đó, đứng sẵn trên sân chờ tôi. Tôi đi lò dò lại sân.

Tiếng bắt đầu trận đấu của sư huynh vang lên. Xuân nhanh chóng áp sát vào tôi, một cú đấm nhanh vào má tôi, tôi lùi lại một chút giảm lực đòn. Tôi lãnh chọn một cú vào má, may đội mũ bảo hộ với chủ động lùi lại không thì đi cả hàm rồi.

Xuân lại tiến tới áp sát tôi tung một cú đá trực diện tầm cao. Không đủ nhanh để tránh lên tôi dơ một tay lên chặn cú đá. Ê ẩm luôn đôi tay. Những đòn tiếp theo tôi chỉ đỡ hoặc né chạy vòng vòng quanh sân. Việc hạ cô ấy thì đơn giản nhưng tôi không muốn thêm rắc rối. Thà chịu vài đòn giải quyết cho xong. Ăn thêm vài đá rồi tôi bị kết thúc bằng một đòn quật người. Nằm giả vờ đau giãy giụa trên sân thì tiếng kết thúc trận đấu được vang lên.

Giả vờ ôm lưng suýt xoa đứng dạy. Con Xuân thì sung sương khi hành được tôi ra bã. Bất ngờ một tiếng nói vang lên.

_Xuân, con không phải đối thủ của cậu ta đâu.

Vâng, đó chính là người sư phụ mới của tôi. Trông ông gần 50 rồi mà tướng tá cơ bắp vẫn cuồn cuộn. Tất cả mọi người đều cúi đầu chào sư phụ.

_Sư phụ mới đến. Anh sư huynh nói thay lời chào.

_Ta cũng vừa đến đủ xem được trận đấu lúc nãy. Sư phụ nói

_Sao người lại nói con không đánh được hắn, con hạ được hắn rồi mà. Con bé Xuân dãy nảy lên.

_Con tên là gì? Sư phụ bỏ qua câu nói của Xuân đi về phía tôi.

_Dạ, con là học sinh mới. Tên con là Minh. Tôi cúi đầu lễ phép.

_Con lên đấu một trận hết sức ta xem. Không được nhường nữa nhé. Vì con không phải đánh với con gái nữa đâu. Cường lên đấu với cậu ấy.

Sư phụ chỉ danh người vừa đánh với Xuân. Toàn đai đen hết rồi, muốn ép chết tôi đây mà :'(((..
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 53:



Chương 53:

Theo nghi thức tôi và Cường chào nhau. Xuân ở dưới dùng điệu bộ tức anh ách nhìn tôi. Trong cũng xinh xắn mà ghê gớm quá trừng. Trận đấu được diễn ra sau hiệu lệnh của sư phụ.

Hai bên đều thủ thế quan sát đối thủ. Với những người bậc cao như này chỉ cần một sơ hở nếu dính đòn tôi có thể nằm viện cả tháng chứ trả chơi.

Cường di chuyển vào nhịp để áp sát tôi. Nhưng tôi đều tránh né, vì nếu bị vào vùng trong khu vực ra đòn, tôi sẽ bị bất lợi. Khó chịu trong lối mở đầu. Cường tung một đòn đá ngang hông thăm dò, tôi dơ gối lên đỡ. Cường nhằm lúc đó tiến vào tặng tôi một đòn bàn tay mở nhằm vào vùng cằm. Tôi phản ứng nhanh nhạy đáp trả một cú đạp chính diện. Nói thì lâu nhưng những thứ diễn ra chỉ trong vòng vài giây. Cú đá trúng vùng bụng, Cường nhăn mặt thu tay lại khi chưa tới.

Cậu ta bắt đầu hung hăng hăng hơn, ra đòn liên tiếp muốn hạ tôi trong tích tắc. Nhưng nó là con dao hai lưỡi. Võ của chú Tư dạy tôi là cổ truyền và chiến đấu trong chiến tranh. Những pha ra đòn rất hiểm nhằm hạ gục nhanh đối thủ sau một đòn.

Cường bắt đầu thấm mệt, cậu ấy dùng lực yếu đi thấy rõ. Lại một đòn bàn tay mở với lực mạnh về phía tôi, bắt lấy thời cơ tôi bắt lấy cổ tay của Cường. Dùng hết lực kéo cậu ấy về phía tôi, khòng lưng thủ thế tôi dùng hết sức vật cậu ấy bay qua lưng. Uỳnh. Cậu ấy dính đòn khá đau nhưng vẫn tiếp tục đứng dạy. Tôi tiến một bước đá cao chân bằng chân phải, Cường cúi khẽ đầu để tránh đòn đá. Ngay lúc chân phải chạm đất tôi quay lưng tung cú đá hết lực bằng chân trái. Cường dính đòn bắn thằng ra khỏi vòng tròn sân đấu.

_Trận đấu kết thúc. Tiếng sư phụ hô to.

Tôi tiến lại nắm tay Cường kéo dạy, cậu ấy cũng vui vẻ nắm lấy. Xuân thì lườm tôi khét lẹt, tôi bắt đầu sợ phụ nữ dần dần.

_Cậu đánh khá lắm. Anh cường vỗ vai tôi

_Cảm ơn, hì.

_Con tên là gì? Sư phụ hỏi tôi.

_Dạ con là Minh. Thưa thầy

_Con học võ của ai mà cách ra đòn quái dị không theo thể thức gì vậy? Sư phụ hỏi.

_Con học võ của một chú bộ đội. Chú từng chiến đấu chống kherme đỏ. Tôi trả lời

_Cách ra đòn của con rất mạnh và nhanh dứt khoát. Thân thể nhanh nhạy, phản xạ rất tốt .Con có tiềm tàng võ học trong người đấy.

_Con cảm ơn thầy.

_Thôi cả lớp tập chung luyện tập. Tách nhóm 1-1, tự luyện tập. Nhưng người mới ra khu của Cường.

Xách đít ra khu của anh Cường. Anh cũng rất thân thiện với học sinh mới, không cứng nhắc. Học được mấy động tác thủ thế rồi lại đứng tấn thì tôi cũng được về. Ra về chèo lên con SH định tìm một quán ăn nào đó để lấp cái bụng đang đói. Đang ngó quanh quanh thì bắt gặp con bé Xuân. Cô ấy đang đứng đợi xe bus. Trông xinh xắn nhỏ nhắn mà đai đen karate. Thằng nào đụng đến thì khổ.

Về nhà hít thở một hơi thật sâu, hôm nay là 26 tết. Một cái tết nữa lại tới, tôi sắp lớn thêm một tuổi. Và điều quan trọng hơn. Cái năm tôi 17 tuổi. Cái năm mà tôi chịu thật nhiều đau khổ, máu, nước mắt. Tất cả hoà quyện lại thành màu đau khổ. Cả đời này tôi sẽ không bao giờ quên được. Khoảnh khắc tôi 17 tuổi....
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 54:



Chương 54:

Những ngày giáp tết, công việc của bố mẹ tôi trở lên bận bịu lên trách nhiệm trang trí nhà cửa do tôi phụ trách. Xong hành đó là tôi phải đến lớp võ tập luyện. Thời gian đó trả có gì đáng nói. Sáng ngủ chiều đi tập võ. Tối đến đi uống nước dạo quanh với My, xong nhiều khi bắt gặp Mai đang cười nói vui vẻ trên đường với một anh chàng điển trai nào đó. Tim tôi lại quặn đau, có thể tôi yêu em nhiều hơn tôi nghĩ


Tôi cũng đi sắm sửa ít quần áo. Vào tiệm tóc tuốt lại nhan sắc, dạo này tóc dài quá. Hai bên tôi cắt quá tai, để lại phần mái dài vuốt ngược lại sang bên trái, tẩy lại màu tóc thành màu vàng sáng. Trông tôi cũng bóng bẩy như mấy thằng HKT vậy =))


28 tết âm lịch. Đánh con SH quanh chợ Quảng An. Tôi tìm được một cây quất và 1 cây đào đại thụ, đặt tiền. Đến chiều họ chở đến nhận cây. Dạo quanh phố người lao động, thuê được 3 người về lau dọn nhà cửa cả phụ tôi trang trí. Mệt bở hơi tai đến tận chiều thì mấy cô chú kia xin về, tôi trả tiền rồi hẹn ngày mai đến hoàn tất. Dì Nga nhìn xung quanh ngôi biệt thự cũng gật đầu hài lòng.

Võ quán thì hôm nay cũng tạm nghỉ cho mọi người đón tết, đến tận mùng 5 mới mở trở lại. Bố mẹ thì hứa 30 sẽ về ăn tết cùng tôi. Nhưng tôi trả dám chắc bố mẹ có về nổi k? Tôi không trách không giận, vì bố mẹ cũng muốn tất cả sau này dành cho tôi những thứ tốt đẹp nhất thôi mà.

Tối 28 tết, tôi với thằng Sơn và My đi ra khu hồ Hoàn Kiếm đi dạo. Điện thoại mãi thằng Hưng cũng bắt máy. Ép mãi nó mới ra với bọn tôi.

_Ê bây giờ đi đâu chơi là hay nhỉ? Tôi hỏi cả đám.

_Đi vào phố cổ dạo đi. Thằng Hưng khởi xướng.

_Nghe hay đấy, để tao ra vẫy mấy chú xích lô. Thằng Sơn lăng xăng

Thuê được 2 chiếc xích lô. Thằng Sơn ngồi với thằng Hưng, tôi thì ngồi với My. Lần đầu tôi được ngồi xích lô đi tham quan Hà Nội. Đến hiện tại tôi đã từng đến rất nhiều nước trên thế giới, nhưng tôi phải chắc chắn rằng chưa ở đâu có buổi tối đẹp như Hà Nội. Cái bản sắc nhộn nhịp của Việt Nam làm lên Hà Nội rực rỡ trẻ trung. Những ông bố bà mẹ dắt những đứa nhỏ đi chơi dạo phố. Những đôi lắm tay nhau trên đường, hay những tốp bạn trẻ như chúng tôi đang tìm một quán ven đường nào đó để ngồi tụ họp. Thật sự ngay lúc tôi đang viết tôi cũng đang rất nhớ Hà Nội khóc cmnr Mô Phật )

Trở lại với câu chuyện lúc đó. Tôi nhìn dáo dác xung quanh như thằng bé mới được bố mẹ cho đi chơi vậy. Thấy cái nhà nào hay hay tôi cũng quay sang hỏi bọn bạn. Những tiếng cười trong sáng, những kí ức về Hà Nội đẹp nhất trong tôi.

Chơi đến 11h, ăn uống lo say. Bay nhảy chán thì cảm đám giải tán hẹn ngày 30 giao thừa cùng nhau ra bờ hồ xem bắn pháo hoa.

Mọi năm tiền lì xì của tôi cao nhất có 50k thôi à, chắc năm nay ăn theo bố mẹ chắc được một khoản khá đây. )

Ngày 30, bố mẹ tôi cũng đã về như lời hẹn. Cả nhà tôi cùng ra chợ Hoa ngắm hoa tết. Và cũng sắm sửa được ít càng lộc mong một năm đầy may mắn.

Một bữa cơm tất niên đầy đủ thành viên trong gia đình, cùng ngồi xem táo quân. Bỏ qua bao nhiêu bận bịu trong cuộc sống, ai cũng hướng về gia đình.

Chap này có lẽ tôi viết hơi hướng về cái tết ở Việt Nam. Sắp đến tết rồi, chắc nhiều bạn cũng biết hiện tại tôi không ở Việt Nam. Tết là một phần cuộc sống trong tôi .
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 55:



Chương 55:

Tan tiệc cũng là lúc mọi người đổ dồn ào ào ra về. Tôi cũng tạm biệt My với mọi người để về với gia đình. Hẹn ngày mai sẽ cùng nhau đến từng nhà chúc tết và mùng 2 cả đám sẽ về quê ăn tết.

Về đến nhà, bố mẹ vẫn đang xem tivi. Tôi ôm họ và chúc bố mẹ một năm mới với nhiều điều tốt lành. Hai người rút ra hai cái lì xì đỏ dành cho tôi. Đút vội vào túi, tôi xin phép về phòng ngủ vì lúc này cũng thấm mệt lắm rồi.

Sáng hôm sau, thức dạy thì đã thấy tiếng ầm ĩ ở dưới nhà. Vào vệ sinh cá nhân rồi khoác một bộ cánh thật đẹp. Tôi bước xuống thì thấy rất nhiều người và các kiểu quà cáp đang được bày la liệt dưới phòng khách. Cũng gật đầu chào mọi người rồi nghe vài lời khen để nịnh nọt. Tôi để ngoài tai xin phép bố mẹ đi ra ngoài.

Lôi con SH ra ngoài sân, choáng ngợp khi lấy đâu ra một Đống xe sang chảnh đang đỗ khắp sân nhà tôi, cái đám kia chắc toàn người đại gia trên đất này cả.

Đường mùng 1 khác hẳn với ngày thường. Càng đông đúc bao nhiêu thì hôm nay càng vắng vẻ bấy nhiêu. Tung tăng ngắm đường phố lượn lờ đánh võng các kiểu, gặp ai trên đường đi cùng tốc độ tôi cũng chúc mừng năm mới dù không quen biết với nhau. Họ cũng mỉm cười vui vẻ đáp lại tôi những lời chúc tốt đẹp.

Hơn 10p tôi đã có mặt trc cửa nhà My. Bấm chuông thì My nhanh nhảu chạy ra mở cửa cho tôi, xoa đầu My tôi chúc My hôm qua rồi lên hôm nay trả thèm chúc nữa. Đang định vào nhà thì My kéo xe lại.

_Lì xì của em đâu? My phụng phịu


_À, tí anh quên mất.

Tôi rút trong túi ra một cái lì xì, đưa cho My. Cô nàng thích trí cười khì khì. Tôi lắc đầu ngao ngán đi vào nhà. Gặp bố mẹ My đang ngồi phòng khách, thấy một gia đình nữa đang ngồi chúc tết gia đình My. Tôi cũng lễ phép chào

_Cháu chào cô chú, cháu chúc mọi người một năm mới mạnh khỏe làm ăn phát đạt ạ.

_Minh mới đến à con. Chú cũng chúc con năm mới vui vẻ, cả gia đình mạnh khỏe nhớ. Đây lì xì của con. Bố My rút ra một cái lì xì đưa tôi.

Tôi cũn cười cảm ơn cô chú, trong khi đó gia đình kia nhìn tôi có vẻ k ưa lắm. Nhất là có một người con trai. Chắc là con trai họ, có ánh mắt không thiện cảm lắm dành cho tôi.

_Đây là ai vậy ông bạn. Người đàn ông kia hỏi bố My


_À, đây là Minh, con trai một người bạn của tôi. Bố My giới thiệu

_Bố ơi con và Minh đi chơi tí nhé. My xin bố

_Đi rồi chưa về ăn cơm với chú nhé Minh. Bố My đáp.

_Dạ, được ạ.

Chào mọi người tôi với My phóng xe sang nhà thằng Hưng, qua bao nhiêu chỉ dẫn tôi mới mò tới nhà nó. Phong cách kiến trúc cổ, vào sân thì thấy xe thằng Sơn đã đỗ từ bao giờ.

_Hello, tôi thò mặt vào trong nhà.


_Muộn thế mày. Thằng Sơn đang vắt chân ngồi cắn hướng dương.

_Thì tao qua nhà My đón My nữa mà. Tôi trả lời

_A, ông bạn Minh. Đến nhà chơi à? Năm mới đến nhà phải mang cái gì đỏ đỏ lấy may nhỉ? Thằng Hưng sóc đểu

_Mẹ mày, đòi lì xì chứ gì. Tôi đáp


_Hì, nhà có điều kiện trả nhẽ tiếc mấy đồng lẻ. Thằng Sơn xỏ vào

Tôi lại moi trong ví ra hai đồng xanh đưa cho chúng nó. Từ sáng toàn lỗ thôi chưa thấy lãi đâu cả @@

Nhà thằng Hưng giờ này trả thấy ai, tôi cũng thầy lạ. Bố mẹ nó đi đâu sớm thế nhờ .

_Bây giờ qua nhà thằng Minh kiếm lì xì đi. Tao cũng chưa đến nhà mày bao giờ. Thằng Hưng khởi xướng

_Nghe hay đấy. Về nhà mày đi Minh. Thằng Sơn hùa vào.

_Cũng được. Mặc quần áo vào rồi đi. Tôi đáp

Với tay lấy cái áo khoác ngoài. Tôi với chúng nó đi 2 xe ngược đường về nhà tôi. Từ lúc về nhà sống tôi vẫn chưa dẫn ai về nhà chơi cả. Lần này dẫn bọn nó về bố mẹ tôi chắc vui lắm.

Về đến cổng, cả 3 đưa đều há hốc mồm khi nhìn thấy nhà của tôi. Nói đúng hơn là biệt thự nhà tôi. Nhà tôi tách hẳn ra khỏi những khu đông đúc trong Hà Nội, nó năng giữa một dự án của khu đô thị do nhà tôi xây dựng. Đó là lý do nhà tôi có diện tích rất rộng trong cái thành phố trật hẹp này.

_Nhà mày đây hả Minh? Thằng Hưng hỏi.

_Không lẽ nhà hàng xóm của tao? Tôi đáp


_Trăm nghe không bằng một thấy. Quá đã. Thằng Sơn vuốt cằm trầm tư.

_Thôi lải nhải quá vào đi.

Ấn mở cổng, tôi lái xe vào gara, thằng Sơn đi sau cũng mang xe vào đó luôn. Lần này chúng nó còn ngạc nhiên hơn cả khi thấy nhà tôi.

_Nhà anh có bán oto hả Minh? My hỏi tôi.


_Đâu. Toàn xe của bố mẹ anh mà.

_Quá đã. Làm con đại gia sướng thật đấy Minh à. Thằng Hưng nói

Chúng nó ngạc nhiên cũng đúng thôi. Gara nhà tôi ngoài những con xe sang trọng bố tôi dùng đi làm như BMV x6. Audi A7 thì những con còn lại toàn là dòng thể thao trên dưới cũng chục chiếc. Tôi thì vẫn chưa học lái xe lên chưa biết chúng mạnh đến cỡ nào

Cất xe vào nhà, bố mẹ tôi vẫn đang ngồi tiếp khách.

_Còn chào bố mẹ. Cháu chào mọi người. Tôi cả đám bạn bước vào nhà cùng đồng thanh.

_Ừ, bạn Minh đến chúc tết à? Vào đây ngồi các con.

Ngồi ghế sát bố mẹ tôi. Giờ đến tiết mục lì xì. Đầu tiên là bố mẹ tôi lì xì cho mấy đứa, tiếp theo may mắn đến với chúng tôi khi khách nhà tôi ai cũng rút lì xì ra cho chúng tôi. Lì xì gì mà toàn dày cộp không biết có bao nhiêu trong đấy nữa.

Rồi cũng kết thúc ngày mùng một đầy vui vẻ. Chúng tôi đi chơi và ăn uống rất nhiều nơi trong nội thành, hẹn hò sáng mai sẽ về quê tôi chơi cho biết. Bố mẹ tôi cũng đi vào nam luôn vì rất nhiều việc phải giải quyết...
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 56:



Chương 56:

Sáng mùng 2 tết, tôi chuẩn bị ít đồ đạc để về quê thăm mọi người. Thăm gia đình cũ và mấy đứa em, nhanh giận nhanh quên. Dù gì học cũng nuôi nấng tôi mười mấy năm trời đâu thể bỏ là bỏ.

8h sáng thằng Hưng với thằng Sơn đã đi xe qua nhà tôi. Khệ lệ cái Balô toàn quần áo, tôi vào dắt con R3 ra đi cho khỏe.

_Đón My nữa hả Minh? Thằng Hưng vừa sờ sờ con R3 của tôi vừa hỏi


_Vòng qua đón My ra đi ra quốc lộ 5 luôn. Tôi đội mũ ngồi lên xe.

Hai con xe bắt đầu lăn bánh qua nhà My. Con ex của thằng Hưng nó gầm to gần bằng con R3 của tôi. Trên đường ai cũng nhăn nhó bực dọc vì độ ầm ĩ của hai con xe.

Đến nơi thì thấy My đã ôm một Đống đồ với balo đứng trước cửa từ bao giờ. Không hiểu My định đi mấy tuần nữa @@

_Mang lắm đồ thế My, đi có 2 ngày thôi mà. Chiều mai về luôn rồi.

_Kệ em, có mấy bộ quần áo thôi mà. My nói

Tôi cả hai thằng kia nhăn mặt vì mấy bộ quần áo của My. Chắc chỗ này phải đến nửa cái cửa hàng quần áo mất.

Ổn định chỗ ngồi, hai xe lăn bánh hướng về quốc lộ. Cảm giác đi phượt với bọn bạn thật là thích thú. Nghỉ chân một lần ở một quán ven đường ngồi uống nước, mới đi được nửa đường mà ai cũng bắt đầu oải. Toàn tiểu thư công tử, đi xa bằng oto máy bay. Sao quen nổi đi xa bằng xe máy chứ.


Quán nước nằm sát một khu chợ buôn đồ cũng sầm uất.

_Cô ơi cho con 4 chai nước với đĩa hướng dương nhé. Giọng thằng Sơn ểu oải


_Các con đợi một chút nhé. Bà cô có vẻ đứng tuổi đáp


_Còn xa nữa không mày. Ngồi sau thằng Hưng tao sắp say xe mất rồi. Thằng Sơn nằm vật ra ghế ngóc đầu dạy hỏi.


_Đi được nửa đường rồi. Qua địa phận một huyện nữa là đến. Tôi ngồi khoanh tay trả lời

Bà chủ quán cũng mang nước ra cho bọn tôi. Đang ngồi uống nước thì có ba thằng thanh niên đầu trọc. Người đầy mực hầm hố tiến vào trong cái quán nhỏ bé này.

_Bà già đâu rồi. Nộp tiền bảo kê tuần này đi. Thằng trông có vẻ cầm đầu nhóm tiến lại đập mạnh vào cái bàn tôi đang ngồi uống nước.


_Xin các cậu thong thả cho tôi mấy hôm nữa. Mấy đầu năm tôi đã bán được cái gì đâu. Bà cô chắp tay xin xỏ bọn kia.

_Có 500k mà bà khất mấy ngày nay rồi. Năm mới Bà còn muốn buôn bán nữa không hả? Thằng đó quát tháo.


Rồi nó đạp cái bàn tôi đang ngồi, giật mình cả cái bàn đổ lên người tôi. Nước lôi rơi hết xuống sàn bắn tung toé. Tôi lách người lùi lại sau luôn. Ba người kia ngồi ngược hướng lên không có vấn đề gì cả.

Lúc này cả bọn bắt đầu thấy ngứa mắt. Tôi đang định mở miệng ra chửi thì thằng Hưng đã nhanh nhảu k nói k rằng gì, vớ nguyên cái chai đáp thẳng đầu thằng vừa dơ chân sút bàn. Thằng đó dính đòn bất ngờ ôm đầu lùi lại. Thằng đồng bọn dơ chân đạp ngay bụng thằng Hưng. Nó ngã ngửa lăn quay ra sàn nhà.

_Mẹ chúng mày là bọn chó nào? Thằng vừa ăn chai đứng dạy hỏi


_Bọn tao trả là ai cả. Nhưng nhìn thấy lũ chó bọn mày bắt nạt bà cô này thì thấy ngứa mắt. Thằng Hưng cũng phủi phủi quần áo.

_Thế thì hôm nay tao phải cho lũ nhãi tụi mày một bài học. Nó nói rồi hung hăng xông lên trước.


Tôi kéo My lại đứng sau thằng Sơn. Kêu nó trông coi My. Vì thằng Sơn cũng nhát đánh nhau nhất trong 3 thằng. Khi thằng đầu trọc lao đến, tôi quay người tung một đá móc 360 giữa mặt nó. Dính đòn nó bật ngửa văng lại đằng sau. 2 thằng đồng bọn cùng lao vào nhằm tôi và thằng Hưng

Khẽ lùi người lại thủ thế, thằng Hưng thì vớ ngay cái chai coca trên sạp ném thẳng mặt một thằng. Nó quay măt che tay lên đầu để đỡ cái chai, nhân lúc đó tôi dậm chân trụ. Khoành tay lại nhô khuỷa tay ra, tung một đòn từ dưới lên bật ngửa cằm kẻ địch. Thằng còn lại tung đấm nhắn vào mặt tôi, vừa tung đòn chưa kịp rút người lại. Tôi lãnh chọn cả cú đấm vào mang tai, ù cả mắt, thằng đầu trọc lúc đầu cũng đã đứng dạy lại được. Bọn này là dân Giang hồ lên sức chiến đấu cũng cao, khó mà hạ gục trong một hai nốt nhạc.

Thằng Hưng thấy tôi đang bất lợi lên cầm cái ghế gỗ ném vào người thằng vừa đấm tôi. Thằng này chỉ đứng đằng sau ném lung tung thôi à -.- Ổn định lại tinh thần. Tôi tung một đá cao chân móc cằm thằng vừa đấm tôi, tôi nghe có tiếng cốp vào nhau. Chắc răng thằng này cứng lắm đây, vừa hạ chân xuống tôi cúi người làm một đường đá quét hạ chân trụ thẳng đầu trọc, nó ngã đập đầu xuống đất nghe cộc một cái. Tôi lấy đà nhảy lên cao quỳ hai gối xuống đáp thẳng vào ngực thằng đầu trọc. Nó kêu hự một cái rồi co rúm người lại vì đau.

_Minh đằng sau cẩn thận. Tiếng thằng Sơn hét to

Vừa nghoảnh mặt lại tôi ăn cả cái ghế vào lưng từ cái thằng vừa dính khuỷ tay của tôi. Sức bọn này dai thật, không tung đòn hiểm tôi không thể thắng được chúng nó.

Ôm lưng thở hổn hển. Tôi cũng đã mất khá nhiều sức từ nãy rồi. Hai thằng đệ của đầu trọc đang thở lấy lại sức, tôi úp ngón tay lại, để hở phần mô lòng bàn tay. Vừa học được món này của lớp Karate bây giờ phải tập thử. Rút tay phải lại ngang hông, tung một đấm trái về hướng đối thủ. Hắn dùng tay phải để đỡ đòn của tôi, khi đấm chưa tới nơi tôi dụt tay lại, tung đòn bàn tay mở bằng tay phải với lực rất mạnh vào chán đối thủ. Dính đòn này chắc hắn phải ôm đầu mấy phút vì choáng, quay qua thằng còn lại. Nhìn thằng này gày gày như bọn nghiện hút tôi cũng trả muốn đánh rồi.

Dồn lực xuống chân tôi đá xoáy liên hoàn, cứ hết chân trái bay được một vòng tiếp đất tôi lại quay người tung chân phải. Lúc đầu nó còn đỡ được một hai đá, đến 2 đá sau thì nó ăn trọn cả 2 vào mặt.

Ba thằng cùng nằm thẳng cẳng ra đất. Tôi định nắm tóc chúng nó như mấy lần trước thì nhận ra toàn thằng trọc @@ Thôi kệ cho chúng nó nằm đây ngủ cũng được. Tôi dúi tay bà cô một triệu coi như đền bù. Chưa lúc nào tôi gặp đối thủ khó xơi như này.

_Không sao chứ Minh. Thằng Hưng hỏi khi ra khỏi quán.


_Mày thử ăn cả cái ghế vào người đi xem đau hay không? Tôi dứ nắm đấm về phía nó.


_Hề hề. Mày đánh võ cũng giỏi đấy chứ. Nó cười cầu hoà


_Gây ra chuyện rồi để mình tôi gánh hết. Tôi càu nhàu


_Lần sau anh đừng đánh nhau nữa, em sợ lắm. My đi đằng sau cũng lải nhải bên tai tôi.


_Tại thằng Hưng gây chuyện trước đấy chứ. Too cầu hoà


Rồi chúng tôi lại lấy xe tiếp tục chuyến đi. Mới đầu năm đã đụng độ đánh nhau, có khi cả năm nay tôi còn phải đánh nhau nhiều. Haizz.
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 57:



Chương 57:

Hoàn thành nốt quãng đường tôi cũng trở về đến quê. Dừng xe trước cửa quán karaoke, thằng bảo vệ cũ thấy tôi thì tay bắt mặt mừng ra dắt xe cho bọn tôi. Thằng Hưng với thằng Sơn cứ ngắm nghía xung quanh, thấy lạ chúng nó hỏi.


_Sao mày lại vào đây Minh? Không về nhà mày đi? Thằng Sơn hỏi


_Ở đây tao làm gì có nhà. Chỉ có hai quán karaoke cả cái nhà hàng bên cạnh thôi. Tôi đáp


_Mới 16 tuổi mà mày đã có bao nhiêu thứ trong tay mày kinh thật đấy. Thằng Hưng ngao ngán tôi


Sau khi rửa qua chân tay, tôi mời tất cả qua nhà hàng dùng bữa. Bây giờ nhân viên mới cả rồi, chỉ còn mỗi lão quản lí là vẫn như cũ. Thấy tôi lão lao tới tiếp đón như con nít thấy mẹ đi chợ về.

Gọi một nồi lẩu, bốn người chúng tôi ngồi ăn uống truyện trò đủ kiểu. Hứa tối nay và cả ngày mai tôi sẽ làm hướng dẫn viên cho chúng nó tham quan hết cái huyện nhỏ bé này.

Ăn no cả đám bắt đầu buồn ngủ. Giờ này thì quán karaoke chưa có khách, too nói quản lí xếp tôi phòng VIP 1 để mất đưa nằm ngủ. Nằm vật ra mấy cái ghế hát, chúng tôi ngủ một mạch đến tận chiều tối mới thức giấc.

Ngủ dạy, thấy trời vẫn sớm, tôi chạy xuống sảnh ngồi chơi. Đợi nghỉ tí rồi tôi chạy về thăm nhà cũ với chú Tư. Vài tháng rồi tôi chưa về quê, tôi bây giờ cũng thay đổi nhiều quá. Đâu còn là thằng nhà nghèo bị bắt nạt như hồi bé. Giờ đây tôi nắm quyền lực và tiền tài trong tay. Nhưng một thứ mà tôi chưa thể tìm thấy, đó là một tình yêu chân thật. Một người con gái dành cho tôi.


Dặn dò anh quản lí tí bọn kia dạy thì nói tôi về thăm nhà cũ cho chúng nó đỡ lo lắng. Lấy xe đi thẳng đường huyện, con đê quen thuộc ngày nào lại hiện ra trước mắt. Đi xe vào cái xóm nghèo, dù đang là tết nhưng trả có nhà nào trang trí gì nhiều. Đơn giản tiền ăn còn chưa đủ thì họ lấy đâu ra tiền để đắp vào những mảng không cần thiết như tết. Đi xe vào cái sân quen thuộc, cũng đã nửa năm tôi chưa về lại nơi này. Thấy bóng tôi, thằng cu em chạy ra mừng hớn hở.


_Anh K, sao anh đi mãi bây giờ mới về chơi với chúng em. Thằng bé háu hỉnh


_Anh xin lỗi, anh phải đi xa học. Không có thời gian về thăm nhà. Ở nhà ngoan k cu? Tôi xoa đầu hỏi nó


_Em ngoan lắm, mà tết anh có được nhiều lì xì k? Năm nay e được lì xì hơn 20 nghìn nhé. Thằng bé rút trong túi ra một sấp tiền 1k 2k.

Đúng là trẻ thơ vô lo vô nghĩ, đối với chúng nó thì được cho tiền hay quà là vui lắm rồi.

_Haha, nhớ cất tiền tí về đưa bố mẹ. Tí anh dẫn cu Tí đi ăn kem nhé. Thế bố mẹ đi đâu rồi?


_Bố mẹ bế em sang nhà bà ngoại rồi. Có em ở nhà trông nhà thôi ạ.

_Ừ, thế ở nhà anh đi mua bim bim cho mà ăn.

Nói rồi tôi đi bộ ra đầu ngõ mua một hộp kem, một bịch to bim bim với một hộp kẹo mút. Cô bán hàng thì cứ khen tôi bây giờ sáng sủa đẹp trai các kiểu. Tôi cũng cảm ơn rồi cười trừ đi về.

Về đến nhà tôi ném cho cu Tí Đống đồ ăn dặn nó thích ăn gì thì ăn. Rồi tôi đi bộ sang nhà ngoại. Sang đến nơi thấy bố nuôi tôi đang thịt gà, còn mẹ nuôi và em gái tôi đang ngôi chơi với ông bà ngoại. Tiến lại chỗ bố tôi, ông không biết có sự xuất hiện của tôi vẫn đang cúi đầu nhặt lông gà. Xắn ống tay áo lên tôi cúi đầu vặt lông cùng bố,


_Con chào bố, con mới về. Cảm giác gì đó rất lạ chạy trong cơ thể tôi. Đã lâu rồi tôi chưa cảm thấy xúc động như thế này.


_K à? Hôm nay về thăm nhà đấy à? Ông ân cần.


_Tết con về chúc tết mọi người với thăm các em. Tôi nói

_Ừ, truyện ngày xưa con k còn để bụng nữa chứ? Ông hỏi tôi


_Lúc đầu con hơi giận khi biết sự thật. Nhưng dù gì bố mẹ cũng có công nuôi dưỡng con. Con không thể dứt bỏ ân Huệ này được.


_Tốt lắm. Con cũng đã lớn thật rồi. Thôi để bố làm cho. Con vào nhà chào ông bà với mẹ con đi.


Nghe bố nói tôi cũng rửa tay rồi quay vào nhà trong. Thấy tôi ông bà mừng rỡ, còn mẹ tôi mở mắt ngạc nhiên.


_Con chào ông bà con mới về. Con chào mẹ. Tôi lễ phép


_Mày về thăm nhà hả K. Ngồi xuống với mẹ mày để ông xem nào. Ông tôi cười hiền hậu.


_Thế cuộc sống mới có tốt không con? Ông hỏi khi tôi đã ngồi xuống cạnh mẹ nuôi.


_Dạ bố mẹ con rất thương con. Học hành và cuộc sống con vẫn tốt ạ. Tôi đáp


_Ừm, truyện ngày xưa mẹ con đã kể hết cho ông rồi. Ông thay mặt bố mẹ con xin lỗi con. Chuyện gì bỏ qua được thì cho qua con ạ. Ông dặn dò


_Con đã tha thứ hết cho bố mẹ nuôi rồi. Không hôm nay con cũng không về đây. Hì


_Tốt lắm. Ra làm gà cả bố đi rồi tí cả nhà mình ăn cơm.


Tôi cũng tót ra sân cả bố nuôi. Mấy việc này tôi đã quen thuộc rồi lên làm vèo cái là xong. Bữa cơm tết đầm ấm, tôi chấp nhận tha thứ cho bố mẹ nuôi của tôi. Sau bữa cơm cũng hơn 6h tối, tôi xin phép mọi người ra về. Tạm biệt mọi người, tôi hứa khi nào rảnh sẽ về quê thường xuyên hơn.

Đi bộ về nhà chú Tư, người thầy người cha của tôi. Bước vào sân, căn nhà vẫn sơ sài như lúc tôi đi. Vào nhà thấy chú đang ngồi uống chè đọc báo.


_Chú Tư ơi, hề


_Mày mới về hả K? Chú hỏi


_Vâng, con về chúc tết gia đình cả chú. Tôi ngồi xuống giường.

_Mày đã tha thư hết cho họ rồi hả? Giỏi lắm con trai. Chú xoa đầu tôi.

Nhớ lại hồi bé, chú uốn nắn tôi lên người, chú chơi với tôi, dạy tôi học võ. Một người bạn một người cha, cũng như người thầy của tôi.


Tối mịt, xin phép chú Tư chạy về nhà lấy xe phóng ra quán. Nếu không về nhanh lũ kia nó kêu ca thì khổ. Leo lên con R3 trở về quán karaoke, về đến quán thì có biến..
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 58:



Chương 58:

Cả bọn đang ngồi ở sảnh nhìn tôi bằng ánh mắt khét lẹt. Trong đó có thằng C và thằng H,


_Anh đi đâu mà bọn em gọi điện thoại không nghe máy. My chống tay trừng mắt.


_Anh dặn anh quản lý là anh về nhà cũ chúc tết mà -.-


_Thế thì anh cũng phải nghe máy chứ? My nói


_Anh quên mất để chế độ im lặng từ tối qua. Hì

Thằng C với thằng H thì trả thấy chào hỏi gì tôi mà cứ ngồi ngắm My từ đầu tới cuối.

_Ê, 2 thằng ml. Thấy bạn không chào ngồi đó mà ngắm gái. Tôi đến vỗ đầu 2 thằng


_Xin hơn cả Hoa mày ơi. Thảo nào mày bỏ quê lên trên học. Thằng C cười đểu


_Mẹ mày. Bạn tao đó, với đừng nhắc Hoa trước mặt tao. Tôi tự dưng phát cáu lên.

Hoa là một quá khứ thật bại của tôi. Tôi có lỗi với em, tôi không có thể mang hạnh phúc đến cho em.

_Chúng mày có chỗ nào hay hay dẫn bọn tao đi chơi với. Tôi hạ hỏa hỏi thằng C


_Mày nhớ cái khu TX không? Bây giờ mới mở khoảng rộng có khu vui chơi mua bán. Đông vui lắm, hay ra đó chơi. Thằng H đề xuất


_Cũng được đó lấy xe đi. Tôi nói


6 người 3 xe tiến thẳng khu TX. Đội hình chắc các bạn cũng biết, tôi chở My, C chở H, thằng Hưng trở thằng Sơn. Đến khu TX, đây là một khoảng sân rộng nằm giữa. Ở đây mới xây dựng các khu vui chơi cho trẻ em với các trò chơi vào dịp tết.


Gửi 3 chiếc xe, bọn tôi tiến lại khu nhộn nhịp này. Đa số là những người trẻ trẻ như chúng tôi, phần còn lại là trẻ em đi cùng bố mẹ. Vừa đến My đã chạy ào ào háo hức, đơn giản thôi ở đây tổ chức rất nhiều trò chơi dân gian như bịp mắt bắt dê. ( bắt dê thật :3 ) đi cầu khỉ, đập Liêu v.v

Chúng tôi lại gần khu bịp mắt bắt dê đầu tiên. Nơi đang náo nhiệt và nhiều tiếng cổ động cổ vũ nhất. Kiểu bị bịp mắt xong lùa con dê con trong cái vòng, nhìn phạm vi thì nhỏ nhưng thật ra thì khó vô cùng. Ngày trước tôi từng đi chăn dê với mấy cô trong xóm cũng biết, dê con thường lanh và nhanh nhẹn. Cho tôi nhìn chưa chắc tôi đã tóm được nó


Cậu bé bị bịp mắt sau một hồi Loanh quanh cũng chịu hết nổi cởi khăn bịp mắt chịu thua. Mọi người lại tiếp tục đăng kí lượt chơi mới.


_Ê ra chơi trò kia đi. Thằng Hưng chỉ về phía đập liêu.


_Mày nhắm được không, tao thấy mắt mày hơi le lé. Thằng Sơn nói dứt lời cả hội cùng cười ầm lên.


_Bịp mắt thì lé hay lác quan trọng cái gì. Nói rồi thằng Hưng đá đít thằng Sơn.


Cả đám cù nhây mãi mới đi ra tới được khu đập Liêu. Đăng kí một lúc đến lượt chơi của chúng tôi, vì tôi k muốn chơi lên đứng xem. 5 người 5 đường, bịp mắt xong tất cả sẵn sàng. Thằng C có vẻ chuyên nghiệp nó ke được khoảng cách, bước đều chân tới trước cái liêu, dơ gậy lên đầu, đập bụp một cái. Trượt rồi =))) Thằng C đập chệch chỉ mấy Cm nữa là trúng Liêu. Mất quyền thi đấu )

Hai anh thanh niên sau là Hưng và Sơn cũng y chang như thằng C, đập toàn sịt. Cái thì chưa tới cái thì đập lệch, đến H với My thì đều vỡ. Trả hiểu ăn may hay sao mà My cũng đập vỡ được cái Liêu. Khi ra nhận quà thì 2 người được tặng một cái móc khoá gấu bông =)))

Nhìn mặt thằng C với hai đứa kia thảm thôi rồi. Tôi nổi hứng xoáy chúng nó,


_Có cái Liêu trước mặt mà chúng mày đập còn xịt. Tôi khiêu khích.


_Mày ngon mày chơi tao xem. Bị bịt mắt tối thui à. Thằng C ỉu xìu


_Thằng này sợ đập không được xấu hổ lên có dám đăng ký chơi đâu. Thằng Hưng khích


_Được rồi tao chơi cho chúng mày mở mắt ra mà xem. Tôi chạy ra đăng kí.


_Hay quá, anh Minh đập thêm con gấu nữa về cho em. My cổ vũ tôi


Chạy ra đăng kí, cũng nhiều đường chơi lên tôi được chơi luôn. Ke khoảng cách ngắm nghía một chút, thằng tổ chức bịp mắt tôi lại. Lúc này chỉ có hình dung ra con đường trước mặt mà bước tới thôi. Sau khi bị bịp mắt, tôi tiến thẳng nghe hướng dẫn của khán giả bên cạnh. " đập " " đập "

Đứng im tại chỗ khi nghe thấy tiếng khán giả. Rút kinh nghiệm từ mấy người trước đập hụt tôi tiến thêm một bước.

Vung gậy về đằng sau lấy đà. " Choang "

Nghe tiếng động liêu vỡ, tôi mở bịt mắt ra. Mọi người đều sững sờ, rồi cười hết cả lên. Hoá ra, tôi đi quá một bước. Vung gạy về sau ăn may thế nào lại trúng được liêu. Công nhận tài đập Liêu của tôi cũng giỏi thật :3

Nhận con gấu tôi trao lại cho My, em nhảy cẫng lên vì vui. Cả nhóm lại tiếp tục sang khu khác vui chơi. Tết ở quê láo nhiệt thật hơn hẳn ở trên thành phố. Đang mải suy nghĩ linh tinh. Một vòng tay lao đến ôm lấy tôi. Giật mình nhìn lại đằng sau,

- HOA.
 
Đại Thiếu Gia (Vn)
Chương 59:



Chương 59:

_Minh, tại sao anh đi không nói câu nào với em chứ. Anh biết là em nhớ anh nhiều lắm không? Hoa ôm tôi lức nở


_Anh xin lỗi. Bất đắc dĩ anh mới phải rời đi. Tôi quay lại nhìn Hoa


Vẫn gương mặt thanh tú ấy, nét trẻ trung xinh đẹp trang điểm thêm vài giọt nước mắt lăn dài trên má. Ngày đó tôi không nói gì với em mà trở về Hà Nội, giờ đây tôi không biết phải đối mặt với em như thế nào..


_Vậy là bây giờ anh trở về đây rồi đúng k?


_Anh chỉ về đây thăm mọi người thôi. Đừng khóc nữa. Tôi lau những giọt nước mắt đang chảy trên má Hoa


_Huhu, đồ tồi. Em lại khóc và đấm vào ngực tôi:


Thật sự tôi không biết làm sao với Hoa. Tôi đã sai thật sự, mọi người xung quanh đang nhìn hai đứa tôi. My thì đôi mắt đượm buồn dù không nói ra bất cứ lời nào.

_Ai đây Minh? Thằng Hưng hỏi.


_Đừng hỏi nó. Đây là Hoa, người yêu cũ của Minh. Thằng C đáp


_Hiện giờ anh về học ở Hà Nội rồi. Nhưng khi nào em thi đại học chúng ta có thể gần nhau mà. Tôi an ủi Hoa


_Anh nhớ đấy. Vì anh em sẽ đỗ đại học và lên Hà Nội học. Hì hì


Phải nói con gái là chúa khó hiểu trên đời này. Vừa khóc xong đã cười lại được rồi, lời hứa thật là có sưc mạnh. Nắm tay Hoa đi về phía lũ bạn, nhìn ánh mắt vài người có vẻ không vui khi có sự hiện diện của Hoa. Người buồn nhất có lẽ là My, tôi có thể ngu ngơ cỡ nào cũng nhận ra được My thích tôi. Nhưng có vẻ Tôi và My khó lòng dứt được cái dào cản trước mắt.


Hoa đi bên tôi mà cứ líu lo như con chim vậy. Tình yêu của tôi sao cứ lận đận thế này, tình cũ tình mới sao cứ loạn hết cả lên vậy. Chơi Loanh quanh thêm một lúc thì tôi kêu mọi người về quán hát. Lần này xe tôi Kẹp thêm Hoa nữa, thành ra My bị đẩy sang xe thằng Hưng, còn thằng C phải Kẹp 3.

Dong xe về quán thì thấy bắt đầu đông khách, khách khứa đã đặt trật hết phòng. Mấy đứa ngồi sảnh đợi phòng, tết nhất quán hát và nhà hàng đều làm ăn được. Thảo nào tài khoản của tôi cứ báo về tin nhắn liên tục =)))

Ngồi chém gió xuyên màn đêm đến tận 11h đêm, tất cả đều vui vẻ chỉ ngoại trừ My. Gần như cô ấy không mở một lời, My chỉ ậm ừm hưởng ứng cho có. Tất cả đều lọt vào mắt tôi, nhiều lúc tôi thấy có lỗi với cả 2 em rất nhiều. Vì cũng đã muộn, thằng C với thằng H xin rút hẹn ngày mai đi chơi. Tôi cũng đứng dạy lấy xe để đưa Hoa về. 3 người kia thì tôi đã xếp phòng bên nhà hàng làm phòng ngủ.

Yên tâm rút con R3 ra khỏi bãi xe trở Hoa về nhà. Lên xe Hoa ôm tôi chặt cứng, thấy ấm lắm. Về đến nhà Hoa mới chịu nới lỏng tay ra.


_Vào nhà đi Minh. Vào chơi với em một lúc. Hoa mở lời


_Ừm, nhưng muộn rồi bố mẹ em nói em lại không hay. Tôi đáp


_Yên tâm đi, bố mẹ em về quê ngoại rồi đến ngày kia mới về cơ. Hoa trả lời hồn nhiên.


Chết tôi rồi, không ai ở nhà khác gì bảo mày chuẩn bị tinh thần bóc lịch đi. Tôi còn trẻ lắm T.T

Dắt xe vào nhà, tôi mới tới đây một lần. Bây giờ mới được vào trong quan sát. Trùng hợp thay tất cả những người con gái mà tôi quen, tôi đã được vào nhà từng người rồi, bố mẹ cũng gặp hết rồi. Còn bố mẹ Hoa là chưa được diện kiến ^^

_Hôm nay anh ngủ lại đây được k? Hoa thỏ thẻ


_Há, em hâm à! Tôi giật mình khi nghe Hoa nói.


_Anh nghĩ bậy bạ gì thế. Chỉ là em chưa ngủ ở nhà một mình bao giờ. Emm sợ maaaaa. Hoa dụt dè


_Thế em không sợ anh làm gì em à? Tôi hỏi


_Làm gì. Ý em là anh ngủ phòng của khách, còn em ngủ phòng em. Đồ tưởng bở. Hoa thè lưỡi phồng mồm :3

_À, à.


Rồi tôi điện cho anh quản lý kêu không về. Cứ khoá cửa vào không phải đợi tôi. Có khi ngày mai tôi không về đến nhà nữa rồi :3
monkeyt1997 (23.01.2017 / 22:00)
Học Viên.
 
Back
Top Dưới