Cập nhật mới

Khác Đại Mộng Ngàn Năm

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
397130083-256-k352543.jpg

Đại Mộng Ngàn Năm
Tác giả: VoUu_mechungyen
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Chiến loạn nổi lên, một thiếu niên từ thời hiện đại xuyên về Tần quốc, bước vào vòng xoáy của máu và lửa.

Được Bạch Khởi thu nhận, Hà Nhân từ kẻ lang thang vô danh trở thành chiến thần nơi chiến trường.

Trong giấc mộng ngàn năm kéo dài ấy, là lý tưởng, là máu, là tình, là nỗi cô độc vĩnh hằng giữa lịch sử cuộn trào...



đạimộngngànnăm​
 
Đại Mộng Ngàn Năm
Chương 1: lần gặp định mệnh


Một thiếu niên khoảng mười bốn, mười lăm tuổi ngồi co ro bên đường lớn, quần áo rách nát, tóc tai bù xù, ánh mắt hoang mang nhìn dòng người tấp nập qua lại.

Cơn đói dày vò như từng con côn trùng cắn vào ruột gan.

"Không biết đây là triều đại nào nữa...

Không giấy tờ, không thân phận, một đồng cũng không có...

ông trời đúng là muốn ta chết đói."

Hắn lầm bầm, giọng đầy oán thán.

Giữa lúc đó, một bóng người ăn mặc lộng lẫy lướt qua trước mặt.

Áo dài bằng tơ lụa, đai ngọc đeo bên hông, rõ ràng là nhân vật không tầm thường.

Thiếu niên liếc nhìn bọc tiền nhỏ lủng lẳng bên hông ông ta, hai mắt sáng lên, rồi như phản xạ tự nhiên, hắn lướt tới nhanh như chớp, rút chiếc túi vào tay rồi quay đầu bỏ chạy.

"Xin lỗi nhé lão bá...

Ta cũng không muốn đâu.

Tự kiếm miếng cơm ăn thật không dễ dàng, mong người đừng để bụng!"

Tiếng bước chân giẫm trên mặt đất bụi bặm.

Hắn chạy ngoằn ngoèo qua một con ngõ nhỏ, lòng vừa mừng vừa run.

Nhưng đúng lúc đó—một bàn tay vỗ nhẹ lên vai hắn.

"Hay lắm.

Cũng to gan đấy, dám trộm đồ của lão phu."

Giọng nói trầm thấp, lạnh như thép rút ra khỏi vỏ.

Thiếu niên quay phắt lại—chính là lão già vừa rồi!

Hắn kinh ngạc, bước lùi một bước theo bản năng, nhưng ông lão không có ý ra tay.

"Tiểu huynh đệ," ông lão mỉm cười nhẹ, "không hỏi mà lấy là hành vi của phường tiểu nhân.

Ngươi không biết điều đó sao?"

Thiếu niên mặt méo xệch, cố vặn ra nụ cười gượng: "Lão bá, người sống trên đời, ai chẳng có nỗi khổ riêng.

Hay là tha cho ta một lần?

Chúng ta núi cao sông dài, ắt còn gặp lại.

Ân tình hôm nay, sau này ta nhất định báo đáp hậu hĩnh."

Ông lão nhìn hắn một lúc, không giận cũng chẳng vui, chỉ cười khẽ: "Nói chuyện cũng có chút thú vị.

Ngươi từ đâu tới?"

Thiếu niên khựng lại một chút rồi đáp: "Không nhớ."

"Người thân thì sao?"

"Không có.

Mồ côi từ nhỏ."

"Ngay cả nhà mình ở đâu cũng không nhớ sao?"

Ông lão bật cười.

"Nếu không muốn bị giải lên nha môn thì theo lão phu một chuyến."

Ông lão quay người bỏ đi, bóng lưng thẳng tắp như núi.

Thiếu niên nhìn theo, do dự một lát, rồi cắn răng đi theo.

"Đừng hòng chạy," ông lão nhàn nhạt nói mà chẳng buồn quay đầu.

"Muốn bắt ngươi, lão phu chỉ cần nhấc tay."

Bước chân Hà Nhân khựng lại nửa nhịp.

Không biết vì sao, hắn chợt có cảm giác—lão già này không phải người thường.

Ông lão dẫn hắn tới một quán bán bánh bao ven đường.

Không khí nóng hổi bốc lên từ xửng hấp.

Ông lão ra hiệu cho chủ quán lấy một xửng lớn, rồi đẩy tới trước mặt thiếu niên.

Hà Nhân cầm một cái bánh, cắn một miếng, nước mắt suýt trào ra.

Hắn đã hai ngày chưa được ăn no.

Ông lão chắp tay sau lưng, giọng trầm nhưng có ý cười: "Thế nào?

Ăn ngon chứ?"

Thiếu niên ngẩng đầu, mặt đầy biết ơn: "Lần này được người cứu giúp, tại hạ xin khắc cốt ghi tâm.

Ngày sau quyết không quên!"

Ông lão bật cười sảng khoái: "Miễn đi, ăn bánh bao của ngươi đi."

Nhiều năm sau, mỗi khi nhớ lại ngày hôm đó, Hà Nhân chỉ muốn tự tát mình một cái.

Nếu năm đó không vì một bụng đói mà trộm tiền của lão già kia, có lẽ đời hắn đã không vướng vào cơn lốc máu lửa ngàn dặm...
 
Đại Mộng Ngàn Năm
Chương 2: câu hỏi trên bàn trà


Lão nhân gia hình như có chuyện gì phiền lòng, mày khẽ nhíu lại, rồi chậm rãi rót thêm cho mình một chén trà.

Hương trà lặng lẽ bốc lên giữa làn gió xuân se se lạnh, khẽ cuộn trong không trung như vẽ nên một nỗi niềm không thể nói bằng lời.

Lão cười nhẹ, giọng không lớn nhưng cũng đủ để người đối diện nghe rõ:

"Haha, lần này nếu có thể diệt Triệu quốc, Tần quốc thống nhất thiên hạ e rằng cũng không bao lâu nữa.

Cũng không biết lão già này còn có thể nhìn thấy thiên hạ thống nhất, thái bình thịnh thế hay không."

Lời nói của ông lão không hẳn là cảm thán, cũng chẳng hẳn là tiếc nuối, mà như một tiếng thở dài từ rất xa, vọng về từ một thời đại mà máu và gươm còn là lẽ sống thường nhật.

Hà Nhân dần hạ bánh bao xuống, miếng thịt thơm ngậy trong miệng cũng trở nên vô vị, ánh mắt tò mò nhìn lão già đối diện.

Hắn chớp mắt một cái rồi hỏi:

"Này lão già, ông đang nghĩ gì vậy?"

Lão nhân hơi ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt dường như lóe lên chút gì đó sâu xa, rồi nhẹ nhàng đáp:

"Thôi được, vậy lão phu hỏi ngươi, biết đâu ngươi lại có thể nói được vài câu khiến lão bừng tỉnh."

Giọng điệu như đang thử, nhưng ánh mắt thì rõ ràng là đang thăm dò.

Không giống như trò chuyện thông thường, mà như một bài khảo nghiệm đột ngột.

Rồi ông già bắt đầu hỏi Hà Nhân, bằng giọng chậm rãi nhưng rõ ràng, như thể từng từ đều đã được nghiền ngẫm từ lâu:

"Hiện giờ ngươi là một vị tướng lĩnh, chỉ huy sáu mươi vạn quân bao vây một tòa thành dễ thủ khó công.

Trong thành có bốn mươi lăm vạn quân phòng thủ, mà quân địch chủ yếu là kỵ binh, giỏi chiến thuật du kích, tiến thoái như gió, biến hóa khó lường.

Địa hình nơi đó là vùng núi, hiểm trở trùng trùng, bốn bề đều là dốc cao khe sâu, chỉ có nơi địch đóng quân là một vùng bình nguyên duy nhất trên núi cao.

Vậy ngươi nói xem, sẽ đánh như thế nào?"

Hà Nhân nghe xong thì ngẩng đầu, ánh mắt có chút ngơ ngác.

Trong khoảnh khắc, hắn có cảm giác như đang bị kéo vào một bàn cờ, mà mỗi nước đi đều là sinh tử của hàng vạn người.

Hắn suy nghĩ một lát, rồi nheo mắt nhìn lão già:

"Này lão già, ông không phải là tướng quân đấy chứ?

Tại hạ trước đây từng chơi vài trò chiến lược, cũng hiểu biết đôi chút...

Có câu 'Tam quân chưa động, lương thảo đi trước'."

Nghe đến đây, ông lão lập tức chau mày, ngắt lời:

"Khoan đã...

Câu này ngươi nghe ai nói vậy?"

Hà Nhân hơi khựng lại, nhưng rất nhanh lấp liếm:

"Ta tự nói ra thôi, nói bừa ấy mà."

Ông già hừ nhẹ một tiếng, ánh mắt nheo lại như thể không tin:

"Ngươi đừng có lừa ta."

Hà Nhân liền hỏi ngược lại, nửa đùa nửa thật:

"Lão già, ngươi đã đọc binh thư chưa?"

Ông lão nhịn lại, sau đó phá lên cười:

"Haha... thôi được, ngươi nói tiếp đi."

Không khí giữa hai người thoáng chốc trở nên nhẹ hơn.

Hà Nhân tiếp tục:

"Giao tranh của mấy chục vạn quân, thì chuyện lương thảo đương nhiên càng quan trọng.

Chỉ riêng lượng tiêu hao mỗi ngày của binh lính đã là một con số khổng lồ.

Nếu là ta, chắc chắn sẽ cân nhắc cắt đứt lương thảo của đối phương trước."

Nói đến đây, hắn ngừng lại rồi hỏi:

"Gần đó có sông không?"

Lão nhân nhấp ngụm trà, gật đầu:

"Có sông, có sông."

Hà Nhân liền nói tiếp:

"Vậy thì ta sẽ không tiếc binh lực nạo vét kênh rạch, vận chuyển lương thảo bằng đường thủy nhất định sẽ nhanh hơn nhiều so với việc vận chuyển qua núi.

Quan trọng nhất là... ngựa chở lương thảo thì phải ăn, người thì càng phải ăn, còn thuyền thì không ăn.

Như vậy, vấn đề lương thảo coi như không còn là gánh nặng nữa."

Hắn nói xong thì dừng lại, cầm chén trà đưa lên môi nhưng không uống, chỉ nhìn xoáy vào đáy chén như đang cân nhắc điều gì.

Lão nhân vẫn im lặng, không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, ánh mắt khó đoán.

Trong đôi mắt ấy có phần thán phục, có chút trầm tư, cũng có vẻ như đang thử nghiệm một điều gì đó.

Hà Nhân biết rõ lời hắn nói dù có thể không hoàn hảo, có phần sơ hở, thậm chí là hơi "chém gió", nhưng với một ông già ở quán trà đầu ngõ thì lừa gạt đôi chút cũng không đến nỗi nào.

Chẳng ngờ, lão nhân chỉ cười nhẹ:

"Tiểu tử, khẩu khí lớn thật đấy."
 
Back
Top Bottom