Đêm ấy, thành Thượng Kinh chìm trong mưa tầm tã.
Sấm nổ rền vang, mây đen cuồn cuộn che kín vầng trăng cuối mùa.
Gió quật từng hồi mạnh đến nỗi rèm lụa trên các dãy hành lang bay tứ tung, đỏ rực như vũng máu loang lổ, như con thú bị cắt đầu đang giãy giụa trong cơn hấp hối.
Hoàng cung ngập trong ánh lửa từ đống sập của hậu cung, tiếng la hét, tiếng gào khóc của cấm vệ, hoàng tử, công chúa và thị nữ hòa vào mưa bão, tạo thành một khúc nhạc tang thương bi ai, vang vọng khắp thành.
Trên bậc thềm điện Càn Nguyên, máu loang thành vũng, xác người chồng chất.
Giữa cảnh tượng đó, hắn – Du Vân, thất hoàng tử, tuổi vừa tròn mười tám – khoác long bào thấm máu mưa, ánh mắt lạnh lùng, vô cảm, như thép lặng.
Hắn đứng đó, nhìn cảnh tượng trước mắt, không run sợ, không chần chừ.
Đêm nay, hắn giết cha.
Đêm nay, hắn tận diệt huynh muội.
Đêm nay, hắn đặt chân lên ngai báu nhuốm máu.
Tiếng "Vạn tuế" vang lên từ những đại thần run rẩy, nhưng chẳng ai dám nhìn thẳng hắn.
Chỉ còn tiếng mưa nện mái ngói, lạnh buốt vào xương tủy.
Một thân hình già nua bước ra giữa điện, tay vẫn ôm chiếc hộp gỗ sơn đen.
Đây là Thừa tướng Đại Nam, người đã chống đỡ triều cương suốt ba mươi năm, gánh vác cả quyền lực khi tiên đế bất tài.
Ông đặt hộp xuống bàn, mở nắp... nhưng chỉ thấy một chiếc hộp trống rỗng, bóng tối của chiếc hộp hằn sâu trong ánh sáng mờ ảo của đêm mưa.
Du Vân nhíu mày, giọng lạnh lùng:
– Ngọc Tỉ đâu?
Thừa tướng đứng sững, ánh mắt đăm chiêu nhìn Du Vân.
Giọng ông trầm, vang từng chữ, nặng trĩu uy nghi:
– Ngọc Tỉ... không thuộc về kẻ phản nghịch!
Du Vân im lặng, đôi tay siết chặt, lặng nhìn gương mặt già nua đang đứng sừng sững giữa đại điện.
Thừa tướng thở dài, đôi mắt kiên định nhình Du Vân, lời ông nói ra từng chữ từng chữ như khắc vào đá:
– Ngươi...
Du Vân!
Ngươi mang danh là hoàng tử, nhưng giết cha, tàn sát dòng tộc!
Ta đã cống hiến hết ba mươi năm để giữ gìn Đại Nam, từng thăng trầm vì triều đình, dốc hết sức lực bảo vệ ngai vàng, vậy mà giờ đây... ngươi nỡ hủy hoại tất cả!
– Ngươi là kẻ bất nhân!
Ngươi giết cha là bất hiếu!
Ngươi tàn sát huynh muội, là bất nghĩa!
Ngươi... ngươi... ngươi là con quỷ mang hình người!
Ông hất tay ra, gân xanh hiện rõ dưới da nhăn nheo, mắt đỏ hoe vì mưa và căm hận.
– Ngươi tưởng rằng ngai vàng này sẽ giúp ngươi làm vua, nhưng không.
Dẫu cho ngươi có chấn hưng xã tắc, hậu thế cũng chỉ còn nhớ về ngươi một chữ "nghịch"!
– Lão Trời! – ông gào lên lần cuối, giọng vang như sấm – nhìn ngươi... nhìn ngươi mà ta căm hận!
Giết cha đoạt ngôi, giết huynh, giết trung thần... ngươi là tội nhân thiên cổ!
Du Vân vẫn đứng im, ánh mắt lạnh như băng không lay động, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lùng:
– Trẫm biết, khanh hận trẫm.
Nhưng nếu không có đêm nay, THIÊN HẠ LIỆU CÒN CÓ NGÀY MAI SAO?
Một nhịp dài, cả điện im lặng.
Tiếng mưa rơi dội mái ngói vang vọng, hòa với tiếng thở hổn hển của bá quan và sự rung động trong lòng mỗi người chứng kiến.
Vài giây sau, thị vệ giật thừa tướng ra, chuẩn bị thi hành.
Nhưng từng câu từng chữ ông mắng vẫn vang vọng, in sâu vào tâm trí những ai còn sống, làm sáng tỏ một sự thật: Du Vân là nghịch tử, nhưng là nghịch tử đầy uy lực, lạnh lùng và bất kham.
Rạng sáng hôm sau, trời trong nhưng tàn nhẫn.
Hoàng thành ngổn ngang xác chết, máu khô vương trên đá xanh.
Trong điện Càn Nguyên, Du Vân ngồi trên long tọa, ánh mắt sâu thẳm, lạnh như băng.
Các đại thần run rẩy quỳ tâu:
– Hoàng thượng, xin cáo thiên hạ: tiên đế băng hà vì bệnh, thái tử mất sớm, bệ hạ thuận theo thiên mệnh mà đăng cơ...
Du Vân bật cười khô khốc, tiếng cười vang như sấm:
– Bệnh?
Số mệnh?
Ha!
Máu vẫn còn trên tay trẫm, sao phải nói dối?
Viết thẳng đi!
Trẫm giết cha đoạt ngôi, nghịch cả thiên đạo, thì có sao?
Một bóng người lặng lẽ xuất hiện từ phía hành lang, bước tới gần long tọa: Lý Đức Thành, gương mặt thâm trầm, ánh mắt sáng, giọng trầm thấp nhưng chắc nịch:
– Điện hạ... không nên ghi chiếu như vậy.
Hãy nói rằng: phản tặc âm mưu giết vua, thái tử và hoàng tộc, chỉ còn điện hạ dẹp loạn và lên ngôi theo thiên mệnh.
Như vậy thiên hạ sẽ phục, lòng dân còn giữ lại...
Du Vân nhếch môi, ánh mắt lạnh lùng nhìn Đức Thành:
– Lòng dân?
Hừ... thiên hạ này, Trẫm sẽ lấy máu dựng lại, cần gì lòng người?
Viết theo ý Trẫm!
Lý Đức Thành đứng im, ánh mắt lặng lẽ, không cãi lại nữa, chỉ biết quan sát từng chuyển động của thất hoàng tử – người sẽ thay đổi số phận Đại Nam từ đây...
Ngay sau đó lễ đăng cơ diễn ra giữa đống tro tàn của kinh thành.
Ngọc Tỉ vắng mặt, chỉ còn long ấn tạm thời.
Gió lộng tung áo bào thẫm máu.
Hắn đứng trên ngai, giọng vang như sấm:
– Trẫm, Du Vân, từ nay lấy niên hiệu Thiên Vũ, thống lĩnh bốn phương, cải tạo sơn hà!
Tiếng "Vạn tuế" vang lên run rẩy, vừa kính sợ vừa khiếp đảm.