Cập nhật mới

Khác Đại Mộng Ngàn Năm: Thiên Vũ Diệt Vong Lục

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
401782438-256-k274341.jpg

Đại Mộng Ngàn Năm: Thiên Vũ Diệt Vong Lục
Tác giả: leoed0049
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Đêm mưa năm ấy, thành Thượng Kinh chìm trong biển lửa.

Thất hoàng tử tuổi vừa mười tám, khoác long bào lên ngôi, mang trên vai tội danh nghịch tử - giết cha, tận diệt huynh muội, nhuộm đỏ ngai vàng bằng máu.

Giữa màn mưa lạnh, một lưỡi đao rơi xuống đã cắt đi sinh mạng của bậc trung thần, cũng chôn vùi tuổi xuân hồn nhiên của nữ nhi Thừa tướng.

Nàng nhìn cha chết thảm, khắc sâu mối hận tận xương tủy, thề có ngày báo phục.

Một bên là đế vương gánh thiên hạ trên lưng, một bên là tiểu thư mang mối thù diệt tộc.

Yêu và hận, giằng xé và máu lửa - định mệnh đưa họ vào vòng xoáy không thoát nổi.

Liệu nghịch thiên có đổi được thái bình?

Liệu thù hận có thể hóa thành đoạn tình?

Câu trả lời nằm dưới vầng trăng nhợt nhạt treo lơ lửng trên tường thành đêm đó...



nguylichsu​
 
Đại Mộng Ngàn Năm: Thiên Vũ Diệt Vong Lục
Chương 1: Nghịch Thiên Tử


Đêm ấy, thành Thượng Kinh chìm trong mưa tầm tã.

Sấm nổ rền vang, mây đen cuồn cuộn che kín vầng trăng cuối mùa.

Gió quật từng hồi mạnh đến nỗi rèm lụa trên các dãy hành lang bay tứ tung, đỏ rực như vũng máu loang lổ, như con thú bị cắt đầu đang giãy giụa trong cơn hấp hối.

Hoàng cung ngập trong ánh lửa từ đống sập của hậu cung, tiếng la hét, tiếng gào khóc của cấm vệ, hoàng tử, công chúa và thị nữ hòa vào mưa bão, tạo thành một khúc nhạc tang thương bi ai, vang vọng khắp thành.

Trên bậc thềm điện Càn Nguyên, máu loang thành vũng, xác người chồng chất.

Giữa cảnh tượng đó, hắn – Du Vân, thất hoàng tử, tuổi vừa tròn mười tám – khoác long bào thấm máu mưa, ánh mắt lạnh lùng, vô cảm, như thép lặng.

Hắn đứng đó, nhìn cảnh tượng trước mắt, không run sợ, không chần chừ.

Đêm nay, hắn giết cha.

Đêm nay, hắn tận diệt huynh muội.

Đêm nay, hắn đặt chân lên ngai báu nhuốm máu.

Tiếng "Vạn tuế" vang lên từ những đại thần run rẩy, nhưng chẳng ai dám nhìn thẳng hắn.

Chỉ còn tiếng mưa nện mái ngói, lạnh buốt vào xương tủy.

Một thân hình già nua bước ra giữa điện, tay vẫn ôm chiếc hộp gỗ sơn đen.

Đây là Thừa tướng Đại Nam, người đã chống đỡ triều cương suốt ba mươi năm, gánh vác cả quyền lực khi tiên đế bất tài.

Ông đặt hộp xuống bàn, mở nắp... nhưng chỉ thấy một chiếc hộp trống rỗng, bóng tối của chiếc hộp hằn sâu trong ánh sáng mờ ảo của đêm mưa.

Du Vân nhíu mày, giọng lạnh lùng:

– Ngọc Tỉ đâu?

Thừa tướng đứng sững, ánh mắt đăm chiêu nhìn Du Vân.

Giọng ông trầm, vang từng chữ, nặng trĩu uy nghi:

– Ngọc Tỉ... không thuộc về kẻ phản nghịch!

Du Vân im lặng, đôi tay siết chặt, lặng nhìn gương mặt già nua đang đứng sừng sững giữa đại điện.

Thừa tướng thở dài, đôi mắt kiên định nhình Du Vân, lời ông nói ra từng chữ từng chữ như khắc vào đá:

– Ngươi...

Du Vân!

Ngươi mang danh là hoàng tử, nhưng giết cha, tàn sát dòng tộc!

Ta đã cống hiến hết ba mươi năm để giữ gìn Đại Nam, từng thăng trầm vì triều đình, dốc hết sức lực bảo vệ ngai vàng, vậy mà giờ đây... ngươi nỡ hủy hoại tất cả!

– Ngươi là kẻ bất nhân!

Ngươi giết cha là bất hiếu!

Ngươi tàn sát huynh muội, là bất nghĩa!

Ngươi... ngươi... ngươi là con quỷ mang hình người!

Ông hất tay ra, gân xanh hiện rõ dưới da nhăn nheo, mắt đỏ hoe vì mưa và căm hận.

– Ngươi tưởng rằng ngai vàng này sẽ giúp ngươi làm vua, nhưng không.

Dẫu cho ngươi có chấn hưng xã tắc, hậu thế cũng chỉ còn nhớ về ngươi một chữ "nghịch"!

– Lão Trời! – ông gào lên lần cuối, giọng vang như sấm – nhìn ngươi... nhìn ngươi mà ta căm hận!

Giết cha đoạt ngôi, giết huynh, giết trung thần... ngươi là tội nhân thiên cổ!

Du Vân vẫn đứng im, ánh mắt lạnh như băng không lay động, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lùng:

– Trẫm biết, khanh hận trẫm.

Nhưng nếu không có đêm nay, THIÊN HẠ LIỆU CÒN CÓ NGÀY MAI SAO?

Một nhịp dài, cả điện im lặng.

Tiếng mưa rơi dội mái ngói vang vọng, hòa với tiếng thở hổn hển của bá quan và sự rung động trong lòng mỗi người chứng kiến.

Vài giây sau, thị vệ giật thừa tướng ra, chuẩn bị thi hành.

Nhưng từng câu từng chữ ông mắng vẫn vang vọng, in sâu vào tâm trí những ai còn sống, làm sáng tỏ một sự thật: Du Vân là nghịch tử, nhưng là nghịch tử đầy uy lực, lạnh lùng và bất kham.

Rạng sáng hôm sau, trời trong nhưng tàn nhẫn.

Hoàng thành ngổn ngang xác chết, máu khô vương trên đá xanh.

Trong điện Càn Nguyên, Du Vân ngồi trên long tọa, ánh mắt sâu thẳm, lạnh như băng.

Các đại thần run rẩy quỳ tâu:

– Hoàng thượng, xin cáo thiên hạ: tiên đế băng hà vì bệnh, thái tử mất sớm, bệ hạ thuận theo thiên mệnh mà đăng cơ...

Du Vân bật cười khô khốc, tiếng cười vang như sấm:

– Bệnh?

Số mệnh?

Ha!

Máu vẫn còn trên tay trẫm, sao phải nói dối?

Viết thẳng đi!

Trẫm giết cha đoạt ngôi, nghịch cả thiên đạo, thì có sao?

Một bóng người lặng lẽ xuất hiện từ phía hành lang, bước tới gần long tọa: Lý Đức Thành, gương mặt thâm trầm, ánh mắt sáng, giọng trầm thấp nhưng chắc nịch:

– Điện hạ... không nên ghi chiếu như vậy.

Hãy nói rằng: phản tặc âm mưu giết vua, thái tử và hoàng tộc, chỉ còn điện hạ dẹp loạn và lên ngôi theo thiên mệnh.

Như vậy thiên hạ sẽ phục, lòng dân còn giữ lại...

Du Vân nhếch môi, ánh mắt lạnh lùng nhìn Đức Thành:

– Lòng dân?

Hừ... thiên hạ này, Trẫm sẽ lấy máu dựng lại, cần gì lòng người?

Viết theo ý Trẫm!

Lý Đức Thành đứng im, ánh mắt lặng lẽ, không cãi lại nữa, chỉ biết quan sát từng chuyển động của thất hoàng tử – người sẽ thay đổi số phận Đại Nam từ đây...

Ngay sau đó lễ đăng cơ diễn ra giữa đống tro tàn của kinh thành.

Ngọc Tỉ vắng mặt, chỉ còn long ấn tạm thời.

Gió lộng tung áo bào thẫm máu.

Hắn đứng trên ngai, giọng vang như sấm:

– Trẫm, Du Vân, từ nay lấy niên hiệu Thiên Vũ, thống lĩnh bốn phương, cải tạo sơn hà!

Tiếng "Vạn tuế" vang lên run rẩy, vừa kính sợ vừa khiếp đảm.
 
Đại Mộng Ngàn Năm: Thiên Vũ Diệt Vong Lục
Chương 2: Đất Phong Cầm Tù


Mọi chuyện bắt đầu vào mùa hạ năm ấy, bầu trời Thượng Kinh trong vắt đến tàn nhẫn.

Ánh nắng chiếu xuống dát vàng trên ngói cung, nhưng trong lòng người, cái giá rét lạnh lẽo của sự thờ ơ còn hơn ngàn dặm gió bấc.

Ngày Du Vân rời đi, chẳng một ai đứng đưa tiễn.

Không có tiếng trống uy nghi, không có kiệu vàng chói lọi, càng không có ánh mắt lưu luyến của hoàng thân quốc thích.

Chỉ có bánh xe ngựa lăn nghiến mặt đá, phát ra âm thanh khô khốc như đang nghiền nát từng mảnh tuổi thơ của hắn.

Người người trong cung nghe tin thất hoàng tử bị đưa đi đất phong, cũng chỉ im lặng mà thở dài.

Ở triều đình, hắn chỉ là một cái tên mờ nhạt; trong mắt tiên đế, hắn chỉ là đứa trẻ được xin ra bởi một cung nữ, không đáng nhắc đến.

Một hoàng tử không quyền, không thế, không ai thương xót.

Dù là hoàng tử nhưng đoàn người đi theo hắn ít ỏi đến nực cười.

Ngoài vài chục binh lính gầy gò, chỉ có một chiếc kèn đồng thổi vài hồi lạc lõng, như đang cười nhạo số phận của một vị "hoàng tử thừa thãi".

Xe ngựa rời khỏi kinh thành.

Con đường phía trước kéo dài hun hút, bụi đỏ cuộn lên mịt mù.

Mỗi bánh xe lăn đi là mỗi bước đưa hắn xa khỏi chốn phồn hoa, bước vào một thế giới mà từ trước đến nay hắn chưa từng biết đến.

Càng đi xa, cảnh tượng bên ngoài càng khiến hắn nghẹn lại.

Ban đầu chỉ là những căn nhà dột nát ven đường, rồi dần dần, những bóng người gầy guộc lê lết dưới nắng cháy.

Có đứa trẻ khóc khản giọng vì khát sữa, đôi mắt trũng sâu vô hồn.

Có người đàn bà bế đứa bé đã chết cứng trong vòng tay, vẫn ru như còn sống.

Xa hơn, từng đoàn lưu dân co cụm lại, bùn đất bám đầy quần áo, chân tay chỉ còn da bọc xương.

Người lớn dìu trẻ con, trẻ con dìu nhau, tất cả như những cái bóng đang trôi dạt giữa cõi đời.

Một buổi trưa, xe ngựa dừng lại vì đường bị chắn.

Trước mặt Du Vân, một gia đình đang quỳ bên vệ đường.

Người cha râu tóc rối bù, ôm lấy một bé trai chừng bốn tuổi mà gào khóc:

– Xin ai đó thương xót... xin mua nó đi... chỉ cần một đấu gạo, ta xin dập đầu trả ơn...

Cậu bé ấy còn chưa hiểu chuyện, đôi mắt đen láy ngơ ngác, chỉ biết ôm lấy cổ cha.

Giây phút ấy, Du Vân thấy nghèn nghẹn nơi lồng ngực.

– Đây... là giang sơn của phụ hoàng ư? – hắn buột miệng, giọng run rẩy.

Hắn là hoàng tử dù không được sủng á.

Thì trong cung, cơm vàng chén ngọc, một bữa yến cũng đủ nuôi sống cả chục hộ dân.

Vậy mà chỉ cách cung cấm vài trăm dặm, người dân của phụ hoàng hắn đã phải bán máu mủ để đổi lấy vài đấu gạo.

Một giọng trầm vang lên bên cạnh, phá vỡ khoảng lặng:

– Đây đã là gì.

Nếu ngài đến biên giới phía Bắc... cảnh tượng còn khủng khiếp hơn nhiều.

Người nói là Triệu Kỳ, cựu tướng cấm quân, nay bị giáng chức chỉ vì trái ý hoàng đế.

Ông ngồi trên yên ngựa, gương mặt rám nắng hằn đầy nếp nhăn, giọng khàn khàn như mang theo cả dặm dài gió bụi.

– Ý ngài là sao? – Du Vân quay sang, giọng vẫn còn vương vẻ choáng váng.

Triệu Kỳ hạ mắt, ánh nhìn thẫm lại:

– "Lợn hai chân."

Đó là cách người ta gọi kẻ chết đói.

Khi bị đẩy đến đường cùng, con người còn tàn nhẫn hơn cả thú hoang.

Họ sẽ làm mọi thứ để sống... kể cả điều ngài không bao giờ dám nghĩ tới.

Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng.

Du Vân không hỏi nữa, chỉ im lặng, buông rèm xuống.

Nhưng trong đầu, lời ấy cứ lặp đi lặp lại, ám ảnh như tiếng gõ tang lễ.

Mười ngày đường, mỗi bước đi đều là một vết dao khắc thêm vào tim vị hoàng tử trẻ.

Ở một làng quê, hắn thấy cả một cánh đồng chỉ còn gốc rạ, cỏ dại mọc chen xác người.

Mùi hôi thối bốc lên từ những thân thể chưa kịp chôn.

Ở một đoạn khác, hắn thấy một nhóm người tranh nhau một khúc xương trơ thịt thối.

Tiếng gào khóc, tiếng cắn xé, tiếng nôn ọe... tất cả hòa vào nhau, khiến hắn muốn bịt tai nhưng không thể.

Đêm xuống, hắn nghe những tiếng rên rỉ vẳng lên từ túp lều tranh rách nát.

Đứa trẻ khóc ngằn ngặt rồi im bặt, để lại tiếng gió hú thê lương.

Cả hành trình chẳng khác nào bước qua mười tầng địa ngục.

Và càng đi, hắn càng nhận ra: cái ngai vàng nơi kinh thành kia, rực rỡ đến mấy, cũng được xây trên máu và xương của hàng vạn sinh linh.

Cuối cùng, đoàn xe cũng tới nơi: Bình Nguyên Trấn.

Cái tên nghe qua tưởng yên bình, nhưng khung cảnh trước mắt lại khiến người ta tuyệt vọng.

Trấn nhỏ tiêu điều, nhà cửa nghiêng ngả như sắp đổ.

Trẻ con nằm co ro ngoài đường, đôi mắt vô hồn nhìn trời.

Người lớn ngồi tựa vào tường, hơi thở thoi thóp như sắp tắt.

Cây cối quanh trấn bị lột sạch vỏ, chỉ còn thân khẳng khiu trơ trụi.

Lính trấn vỏn vẹn vài trăm, mặt mày ai nấy xanh xao, gầy guộc, khí lực chẳng còn.

Chẳng giống quân, mà giống hệt một bầy người bệnh.

Khi xe ngựa dừng lại trước phủ đệ, Du Vân còn tưởng mình đi nhầm chỗ.

Không có tường son ngói biếc, không có cổng lớn khảm vàng.

Chỉ có một căn nhà gỗ mục, mái rạ xơ xác, cửa kêu cót két mỗi khi gió thổi.

Đây là nơi dành cho hoàng tử của Đại Nam.

Một hoàng tử bị giam trong căn nhà không hơn lao tù.

Du Vân bước xuống, giẫm lên nền đất lầy lội.

Mưa đã tạnh, nhưng bùn vẫn bám đầy giày.

Hắn ngẩng đầu, nhìn bầu trời vàng úa buổi chiều tà.

Trong đôi mắt non trẻ ánh lên một tia gì đó – không phải hy vọng, mà là một nỗi nghẹn ngào âm ỉ, chưa gọi thành tên.

Tiếng trẻ con khóc, tiếng chó hoang tru, tiếng gió hú qua mái nhà dột... tất cả hòa vào nhau thành một khúc nhạc tang thương tiễn hắn vào những năm tháng cầm tù.
 
Back
Top Bottom