Ngôn Tình Đại Lão Trở Về Để Ta Đoán Mệnh Cho Ngươi

Đại Lão Trở Về Để Ta Đoán Mệnh Cho Ngươi
Chương 120


Cô thực sự không có ác ý gì, nhưng nói cô có ý tốt thì không hẳn.

Sở Thiên Lê nằm trên bàn khóc lớn: "Huhuhuhuhuhu."

Đàm Mộ Tinh tốt bụng an ủi: "Không sao đâu, cậu vẫn có thu nhập từ việc bói toán mà."

"Không, chút tiền đó không đủ, tớ chỉ tưởng rằng anh ấy sẽ đưa tiền nên thu phí bói toán cũng không cao." Sở Thiên Lê buồn bực lướt điện thoại: "Tớ còn muốn mua một chiếc đồng hồ mặt trời bằng vàng, nhưng anh ấy đã phá vỡ kế hoạch ban đầu của tớ rồi!"

Giao dịch ở trên trường hay trên mạng Sở Thiên Lê đều thu phí không cao, dù có giao dịch bao nhiêu cũng không giao dịch nhiều như Hạ Thời Sâm cung cấp, chủ yếu cô vẫn là sống dựa vào tài trợ của máy in tiền.

"..." Đàm Mộ Tinh là bạn cùng bàn cũng là bạn thân của Sở Thiên Lê, nhưng không hiểu sao cậu lại có chút đồng cảm với Hạ Thời Sâm.

Đàm Mộ Tinh đề nghị: "Có thể mua vào dịp Tết Nguyên đán được không?"

Sở Thiên Lê bày ra vẻ mặt lo lắng: "Lỡ có người mua giữa chừng thì sao?"

Đàm Mộ Tinh quả quyết xua tan nghi ngại của cô, lắc đầu nói: "Không đâu, người bình thường sẽ không mua cái này."

Đàm Mộ Tinh cũng có cùng suy nghĩ với Hạ Thời Sâm, cậu cảm thấy việc mua cầu hỗn thiên bằng vàng là chuyện rất vô ích, nhưng cậu lại mềm lòng trước sự khó chịu của cô, chỉ có thể tôn trọng quyết định của bạn cùng bàn.

Sở Thiên Lê lại bắt đầu r*n r*, lăn lộn, ngồi trên ghế lăn đi lăn lại, sợ đồng hồ mặt trời bằng vàng sẽ bị mua mất.

Đàm Mộ Tinh thở dài: "Vậy để tớ mua cho cậu thì sao?"

"Không..." Sở Thiên Lê chán nản cúi đầu, sau đó thấp giọng nói: "Chúng ta lại không có duyên phận, cho nên không thể lấy đồ của cậu được."

"Mối quan hệ nhân quả sao?"

"Đúng vậy, lấy gì thì phải trả lại đó.

Trên trời làm gì có cái bánh nào đột nhiên rơi xuống cơ chứ."

Sở Thiên Lê tiêu tiền của Hạ Thời Sâm cũng không sao, bản chất là giữa hai bên có quan hệ nhân duyên, nói cách khác là cậu ấy nợ cô.

Vì thân phận không giống nhau nên bọn họ không có quan hệ huyết thống nhưng lại có liên quan.

"Nhưng tớ có thể giúp cậu xem bói chiêm tinh, như vậy coi như trao đổi, cậu không cần phải trả lại đâu!" Sở Thiên Lê kích động đứng thẳng người lên, hai mắt sáng ngời nhìn chằm chằm về phía cậu, lại nói với Đàm Mộ Tinh: "Cậu có chuyện muốn hỏi sao?"

Đàm Mộ Tinh chậm rãi đáp: "Tớ xin lỗi, tớ không có."

"A, cậu không thích sao, cũng không có cách nào khác..." Sở Thiên Lê nhanh chóng bày ra vẻ mặt thất vọng.

Đàm Mộ Tinh không tin vào huyền học nên cô cũng không có cách nào để báo đáp cậu được.

Đàm Mộ Tinh suy nghĩ một lúc rồi thận trọng nói: "Hay là chúng ta cứ làm theo hình thức một chút nhé? Tớ để cậu tính toán xem?"

"Vô dụng thôi, không phải trong lòng cậu muốn tính toán, cuối cùng nhất định vẫn phải trả lại mà thôi." Sở Thiên Lê nhún vai: "Cơ chế này rất nghiêm ngặt, ở vùng nước đục không có cách nào đánh cá."

Đàm Mộ Tinh thấy cô có chút bối rối, suy nghĩ kỹ rồi nói: "Cậu tính phí xem tử vi dựa trên thu nhập của đối phương phải không? Vậy thì chúng ta hãy tìm một số người có thu nhập cao.

Sao cậu không tính phí nhiều hơn một chút rồi mua cái đồng hồ mặt trời bằng vàng kia nhỉ?"

Sở Thiên Lê kinh ngạc nói: "Cái này không thành vấn đề, nhưng nếu không có người như vậy thì sao?"

Sở Thiên Lê muốn thu phí bói toán cao ngất trời, mấu chốt là người đi xem bói nhất định phải là người giàu có, rất khó tìm được những người như vậy.

Đàm Mộ Tinh lại nói: "Ba tớ có một người bạn muốn tìm người bói toán.

Sao lại không đi hỏi ông ấy nhỉ?"

"Được!" Sở Thiên Lê lập tức đồng ý, nhưng cô lại có chút mờ mịt hỏi cậu: "Ồ, nhưng làm sao cậu có thể biết vấn đề ông ấy muốn giải quyết chứ?"

"Ừ, dù sao thì tớ cũng sẽ biết mà..." Đàm Mộ Tinh ngập ngừng, cậu cảm thấy có lỗi nhìn sang một bên, do dự lẩm bẩm nói: "Hẳn không tính là tiết lộ cơ mật đâu nhỉ?"
 
Đại Lão Trở Về Để Ta Đoán Mệnh Cho Ngươi
Chương 121


Đàm Mộ Tinh là một thiếu gia giàu có, những người xung quanh cậu cũng rất giàu có nên rất dễ tìm được những khách hàng có thu nhập cao.

Cuối tuần, Sở Thiên Lê theo Đàm Mộ Tinh đến một quán trà tương đối yên tĩnh, cô nhìn người đàn ông trung niên ăn mặc bảnh bao, nhanh chóng hiểu ra chiêu trò thu hút khách hàng của người bạn cùng bàn.

Đàm Mộ Tinh bình tĩnh nói: "Chú Kiến Bình, hai ngày trước không phải chú muốn tìm người giúp chú giải quyết chuyện này sao, cho nên cháu mới nhờ người giúp chú đó."

Hà Kiến Bình vốn đang ngồi ở bàn trà, nhìn thấy hai người lên lầu chào hỏi, ông ấy kinh ngạc nói: "Mộ Tinh, đây là người đó sao? Trông vẫn còn rất trẻ nhỉ?"

Hà Kiến Bình đã ở tuổi trung niên, thái dương xuất hiện một ít tóc bạc trắng nhưng lại tràn đầy nghị lực, ông ấy thẳng lưng ngồi trên ghế, mang đến khí chất của một doanh nhân thành đạt.

Gần đây ông ấy gặp phải chút phiền phức nhỏ, người trong giới kinh doanh vốn có chút mê tín nên muốn tìm một người thông thạo số học để bói toán.

Ở phía bắc lấy Càn Sơn ở Càn Môn là nổi tiếng nhất, nhưng đại sư ở Càn Môn lại không dễ dàng xuất hiện ở đây để giúp ông ấy tính toán.

Nhà họ Đàm và Càn Môn có chút quan hệ sâu xa nên Hà Kiến Bình đã tìm đến bạn cũ để hỏi.

Nhà họ Đàm đã từ chối, nhưng Đàm Mộ Tinh lại nói với ông ấy cậu đã tìm được một đại sư khác.

Cũng như vậy thôi, giống như Hà Kiến Bình nhờ người mua KFC mà Đàm Mộ Tinh lại mua cho ông ấy McDonald"s vậy.

Chiều cao của Sở Thiên Lê chỉ tới bả vai của Đàm Mộ Tinh, khuôn mặt vẫn còn trẻ con, thật sự trông không giống cao thủ lành nghề chút nào.

Bình thường Hà Kiến Bình sẽ hoan nghênh Đàm Mộ Tinh dẫn bạn bè đến quán trà, nhưng bây giờ ông ấy còn có việc quan trọng phải làm, luôn cảm thấy hai đứa trẻ này đang nói đùa.

Tất nhiên, Hà Kiến Bình không trách móc Đàm Mộ Tinh ngay tại chỗ, trái lại ông ấy ngồi xuống và lên kế hoạch đánh lừa hai người trước.

Ông ấy giải thích ngắn gọn sự việc của mình cho Sở Thiên Lê, đang nghĩ cách đối phó với lũ trẻ, gạt bỏ ý kiến của chúng mà không quá bất lịch sự.

Sở Thiên Lê bói toán ngay tại chỗ, sử dụng bói toán và chiêm tinh khoa học, kỹ năng nói chuyện của cô khác hẳn so với vốn hiểu biết của ông ấy.

Hà Kiến Bình nghe vậy, có chút cau mày, ông ấy lại không tin vào các hành tinh và chòm sao ngoại lai, ông ấy chỉ tin vào Phong Thủy và Kinh Dịch mà thôi.

Sở Thiên Lê: "Nếu chỉ nhìn kết quả, điều chú muốn hỏi có thể trở thành hiện thực, nhưng có thể sẽ khác với điều chú nghĩ..."

Hà Kiến Bình lơ đãng lắng nghe, không quá để tâm tới lời cô nói.

Lúc này, bên cạnh ông ấy đột nhiên xuất hiện tiếng bước chân, theo sau là một giọng nam lớn tiếng vang lên: "Lão Hà, ông ở đâu? Tôi giúp ông tìm một cao thủ.

Người này có thể tính toán trong lục hào cũng không thành vấn đề, ông mau chạy ra đây nghe một chút đi."

Sở Thiên Lê và những người khác lập tức giật mình, việc bói toán cũng đột ngột bị gián đoạn.

Hai người kia đi lên tầng hai, nhìn thấy ba người đang ngồi cũng kinh ngạc không kém, người dẩn đầu còn lẩm bẩm: "Ồ, ông còn có khách sao?"

"Đây là hai vị khách nhỏ của tôi." Hà Kiến Bình lập tức đứng dậy, ngượng ngùng nhìn Sở Thiên Lê và Đàm Mộ Tinh, lịch sự nói: "Được rồi, tôi nói chuyện với bọn họ trước, hai người ngồi xuống uống trà rồi ăn chút điểm tâm đi.

Phía đối diện còn có một quán lẩu kiểu cũ rất ngon, chúng ta có thể tới đó thử xem."

Đàm Mộ Tinh lập tức lộ ra vẻ mặt có chút lo lắng: "Chú Kiến Bình..."

Đàm Mộ Tinh không giỏi bộc lộ bằng ngôn từ nhưng lại rất giỏi thấu hiểu cảm xúc của người khác.

Rõ ràng Hà Kiến Bình chỉ xem họ như những đứa trẻ, không hề chăm chú xem Sở Thiên Lê bói toán.
 
Đại Lão Trở Về Để Ta Đoán Mệnh Cho Ngươi
Chương 122


Sở Thiên Lê trầm mặc một lát, cô không quay lưng rời đi ngay tại chỗ khi có người chặn đường cô mà chỉ nhẹ nhàng nói: "Lục hào cũng rất chính xác, nhưng đôi khi quá trình lại quan trọng hơn kết quả, chú hãy thử suy nghĩ rõ ràng xem điều chú đang hỏi có giống với điều chú mong muốn hay không."

"Lời này rất triết lý." Hà Kiến Bình ân cần vẫy tay chào mọi người, thản nhiên nói: "Để tôi bảo bọn họ mang cho hai người một ít trái cây, hai người ngồi xuống chờ một lát đi!"

Hà Kiến Bình đi theo hai người đàn ông rời đi.

Đàm Mộ Tinh đột nhiên cảm thấy có chút áy náy, vội vàng lên tiếng an ủi: "Không phải là vấn đề của cậu đâu, chỉ là chú Kiến Bình thích Dịch học thôi.

Ông ấy thường tìm một số thầy bói tới nhà hỏi chuyện."

Đàm Mộ Tinh biết Sở Thiên Lê nói đúng, nhưng Hà Kiến Bình lại chỉ tin vào Dịch học mà thôi.

"Tớ hiểu, tớ hiểu mà, nhưng là tớ dùng sai từ ngữ!" Đối mặt với Hà Kiến Bình, Sở Thiên Lê lén lút lộ ra bộ mặt thật của mình, tức giận nói: "Nếu trước đó ông ấy nói ông ấy thích chiêm tinh học phương Đông, vậy tớ liền đưa cho ông ấy chứ ông ấy muốn xem, chỉ là lời tớ lí giải có chút vấn đề, nhưng ông ấy lại chạy rồi sao?"

Vốn dĩ Sở Thiên Lê muốn dùng bói toán của phương Tây để tạo điều kiện cho những người theo chủ nghĩa duy vật dễ hiểu biết, nhưng nếu Hà Kiến Bình thích kiểu chiêm tinh học phương Đông thì cô cũng có thể dùng chiêm tinh phương Đông để bói toán, thứ cô nghiên cứu rõ ràng là bầu trời đầy sao kia!

Quẻ khởi đầu của mỗi trường phái sẽ khác nhau nhưng chúng đều có điểm chung và khi xem xét kỹ hơn sẽ lại gần như giống nhau.

"‘Bảy chính’ trong bảy chính bốn dặm hơn chính là nhật nguyệt kim mộc thuỷ hoả thổ.

Nếu ông ấy không thích nghe kiểu bói toán phương Tây, tớ sẽ dịch cho ông ấy đó là thái dương, thái âm, kim tinh, mộc tinh, thuỷ tinh, hỏa tinh, thổ tinh." Sở Thiên Lê buồn rầu nói: "Chẳng lẽ tớ đổi cách khác thì không làm được sao?"

Sở Thiên Lê tưởng rằng lúc mình bói toán sẽ như giải một bài toán, nhưng lại không đoán trước được rằng mình sẽ thất bại trong vấn đề giữa tiếng Trung và tiếng Anh.

Hà Kiến Bình chuyển sang phòng bên cạnh, tạm thời không có ý định quay lại.

Đàm Mộ Tinh ngập ngừng hỏi: "Có cần phải đợi không?"

"Không, hôm nay không có việc gì làm, bọn họ sẽ còn nói chuyện rất lâu." Sở Thiên Lê nhặt điểm tâm trên bàn lên, đề nghị: "Chúng ta đi ăn lẩu đi."

Lúc nãy Hà Kiến Bình vừa nói, đối diện còn có tiệm lẩu lâu năm ăn rất ngon, Sở Thiên Lê không khỏi có chút hứng thú.

Đàm Mộ Tinh bối rối hỏi: "Bây giờ cậu muốn đi ăn luôn sao?"

"Đúng vậy, hay cậu muốn đợi bọn họ quay lại?" Sở Thiên Lê chậm rãi nói: "Tớ chỉ là ngẫu nhiên đoán một chút, bốn năm giờ sau cũng chưa chắc bọn họ đã nói chuyện xong."

Đàm Mộ Tinh nghe vậy, quyết định rời đi, đi tới chào Hà Kiến Bình một câu.

Hai người lễ phép chào hỏi, Hà Kiến Bình cũng để hai đứa trẻ rời đi trước.

Sở Thiên Lê và Đàm Mộ Tinh cùng nhau đi xuống lầu, Đàm Mộ Tinh đi ở phía sau cô, do dự nói: "Chú Kiến Bình còn nói hôm khác sẽ đãi cậu ăn cơm."

Hà Kiến Bình không tin lời Sở Thiên Lê nói nhưng vẫn cư xử rất lịch sự.

Nói đến Đàm Mộ Tinh với tư cách là người giới thiệu, cậu cảm thấy có chút xấu hổ, có cảm giác như bản thân mình không thể khiến cả hai bên hài lòng vậy.

Sở Thiên Lê: "Có lẽ sẽ mất một khoảng thời gian dài đấy."

Đàm Mộ Tinh lo lắng hỏi: "Cậu không sao chứ?"

Vừa rồi Sở Thiên Lê cũng có chút bối rối, nhưng bây giờ cô đã bình tĩnh trở lại, điều này lại càng khiến Đàm Mộ Tinh bận tâm hơn.

Sở Thiên Lê bước ra khỏi quán trà, thở dài: "Cho nên sự may mắn quả thực rất quan trọng, có một số việc không thể nóng vội được, dù có cố gắng thế nào thì trước khi thời gian thích hợp tới cũng vô dụng."
 
Đại Lão Trở Về Để Ta Đoán Mệnh Cho Ngươi
Chương 123


Sở Thiên Lê không ở lại tiếp tục thuyết phục Hà Kiến Bình, bởi vì cô biết nóng vội không phải chuyện tốt, chỉ cần không đến đúng thời điểm, cho dù cô có dùng hết lời đều không thể thuyết phục đối phương.

Con người luôn có những tiếc nuối, lại rất thích nói "nếu biết sớm hơn", nhưng có một số chuyện, nếu thời điểm thích hợp còn chưa đến, biết sớm hơn cũng chỉ vô ích mà thôi.

"May mắn thay, tớ luôn có thể đợi được..." Sở Thiên Lê nhìn quanh trên đường, chỉ vào chiếc cổng vòm cổ kính rồi hỏi: "Đây là quán lẩu sao?"

Trong quán lẩu cũ, nước dùng đỏ tươi nhanh chóng sủi bọt, ớt cuồn cuộn trong nồi nước dùng, hương thơm từ nồi nước dùng cũng tỏa ra nghi ngút.

Vì nóng mà Sở Thiên Lê vừa ăn vừa thở hổn hển, cô nhấp một ngụm canh mận chua, cảm thấy ngay cả lời nói của mình cũng không thể phát âm một cách rõ ràng được.

Đàm Mộ Tinh bỏ thịt vào nồi, xem xét lại việc làm ăn thua lỗ, bất đắc dĩ nói: "Có thể chú Kiến Bình có thể nghĩ rằng chúng ta còn quá trẻ.

Những bậc đại sư mà ông ấy gặp qua đều đã lớn tuổi rồi."

"Tớ muốn cải thiện kỹ năng giao tiếp của mình nhưng lại không thể làm được vì tuổi tác của tớ còn quá trẻ..." Sở Thiên Lê tức giận thở dài: "Buồn cười thật đấy, có lẽ tớ sẽ không thể nhìn thấy chính bản thân mình ngày càng tiến bộ hơn."

Khoảng hai ba năm nữa Sở Thiên Lê sẽ chết, nếu Hà Kiến Bình nhất quyết muốn trở thành một ông chủ lớn, không còn cách nào khác, cô chỉ có thể sống c.h.ế.t trèo ra khỏi quan tài, giúp ông ấy xem bói.

Cô có thể điều chỉnh ngôn từ của mình, nhưng cô lại không thể kiểm soát vấn đề tuổi tác của mình.

Đàm Mộ Tinh nghe thấy lời nói có chút lắp bắp của cô, bối rối hỏi lại: "Cậu vừa nói gì vậy?"

Mặt Sở Thiên Lê lúc này đã đỏ bừng, nóng đến mức nước mắt bắt đầu chảy xuống, cô lại rút khăn giấy lau mắt.

Đàm Mộ Tinh có chút bối rối, hoảng sợ gọi người phục vụ: "Chúng ta gọi món khác đi.

Lẽ ra chúng ta nên chọn lẩu uyên ương thì hơn."

Lúc hai người vào cửa tiệm, Đàm Mộ Tinh nói nên ăn lẩu uyên ương, Sở Thiên Lê lại nói muốn ăn lẩu cay, lúc này cô đã bị vị cay của lẩu làm cho ch** n**c mắt.

Sở Thiên Lê cầm khăn giấy lau nước mắt, nghiêm túc nói: "Tớ không khóc vì ăn lẩu."

Đàm Mộ Tinh thấp giọng phàn nàn: "Cậu ăn nóng tới đỏ cả mắt rồi."

Sở Thiên Lê kêu ca: "Không phải do tớ bị cay mà khóc, tớ khóc vì mất đi chiếc đồng hồ mặt trời bằng vàng của mình!"

Cô nhất định phải có được chiếc đồng hồ mặt trời bằng vàng của riêng mình trước khi chết, khi cô được chôn cất, phải yêu cầu Hạ Thời Sâm chôn cả cầu hỗn thiên và đồng hồ mặt trời bên cạnh cô nữa.

Đàm Mộ Tinh: "..."

Đàm Mộ Tinh gọi thêm một đĩa bánh dày đường đỏ và thịt lợn, mắt thấy Sở Thiên Lê sắp cho miếng thịt lợn vào nồi, cậu lại vội vàng ngăn cản: "Rõ ràng cậu không ăn được cay, sao lại gọi loại lẩu này?"

Sở Thiên Lê dùng đũa gắp rau trong nồi ra, lại bắt đầu uống rượu, tức giận nói: "Bởi vì loại lẩu này giống như đĩa quẻ, đây là phẩm giá tôn nghiêm của một người yêu thích huyền học."

Đàm Mộ Tinh: "... Không nhất thiết phải như vậy đâu."

Không lâu sau, Sở Thiên Lê đã hoàn toàn khỏe mạnh, cô lấy lại được khả năng ngôn ngữ của mình, cuối cùng cũng có thể giao tiếp bình thường với Đàm Mộ Tinh.

Cô tiếp tục ăn bánh dày nấu với đường đỏ, cảm giác bỏng rát trên môi dần dần được giảm bớt.

"Có đúng là cậu vừa nói sẽ dịch sang tiếng Trung cổ không?" Đàm Mộ Tinh dọn dẹp bãi chiến trường còn lại rồi hỏi: "Đổi tên các hành tinh thành tiếng Trung cổ hay gì đó."

"Không phải trực tiếp dịch một cách đơn giản, nhưng giữa hai cái này cũng có điểm tương đồng." Sở Thiên Lê chỉ vào nồi lẩu trước mặt, lên tiếng giải thích: "Cũng giống như rất nhiều môn phải khác số có thể chế tạo quẻ bói của riêng mình, ngang dọc hay trục tọa độ của chúng đều sẽ khác nhau, nhưng tất cả đều thiết lập dựa trên một mô hình vũ trụ tích hợp thời gian và không gian."
 
Đại Lão Trở Về Để Ta Đoán Mệnh Cho Ngươi
Chương 124


"Nếu cậu muốn tớ làm lục hào hay dịch số học thì tớ chắc chắn sẽ không thể làm được.

Các trục tọa độ chính luôn khác nhau.

Nhưng nếu trục toạ độ được xây dựng dựa trên hệ số các ngôi sao thì không sao.

Ví dụ nhé, lá số tử vi cũng là một con số kỳ diệu giống như bát tự."

Sở Thiên Lê lên tiếng bổ sung: "Ông nội tớ cũng tham gia vào những hoạt động này.

Chúng tớ đều sẽ lấy hệ thống các ngôi sao làm hệ thống chủ chốt, như vậy sẽ dễ dàng luận ra hơn.

Chỉ có khác biệt ở các chi tiết nhỏ nhưng về mặt nguyên tắc vẫn giống nhau như cũ."

Đàm Mộ Tinh kinh ngạc lên tiếng: "Cái này quả thực nghe có vẻ khá khoa học."

Sở Thiên Lê cảm thấy rất bất bình: "Rất khoa học là khác, cũng giống như các công thức hay các bước giải quyết vấn đề khác kia, nhưng trong đáp án sẽ không xuất hiện sai sót.

Có người thích đơn giản hóa các bước và chỉ muốn xem kết quả, còn có người lại thích xem quá trình hơn, miễn là các bước quá trình đều dài, nhưng trọng tâm lại khác nhau."

"Nhưng những người ngoài đều thích những cái tên nghe rất lừa đảo, như Mai Hoa Dịch số, Kỳ Môn Độn giáp, thần số học Thái Nhất, bất kể nội dung là cái gì, cái tên nhất định nghe phải thật chói mắt!" Sở Thiên Lê bất đắc dĩ nâng cằm: "Tớ cũng nghe nói có một số tân thủ ngại tứ trụ bát tự cho nên mới thích mấy tên gọi hào nhoáng kia."

Thi thoảng Sở Thiên Lê sẽ c.h.ế.t lặng, cô nghiêm túc thông báo cho giáo dân rằng huyền học là một môn học, nhưng đa số giáo dân đều mê tín hơn chuyên gia.

Sở Thiên Lê: "Có người còn cho rằng thầy bói chỉ biết lừa gạt người khác, đó là do chúng tớ cố ý muốn lừa gạt bọn họ sao, những người mang loại tâm tính này đến nghe bói toán đều rất dễ bị lừa!"

Đàm Mộ Tinh: "..."

Sở Thiên Lê và Đàm Mộ Tình ăn xong nồi lẩu lại trở về nhà, sau một thời gian, cô cũng không liên lạc với Hà Kiến Bình, đến trường cũng không nói tới chuyện này nữa.

Đàm Mộ Tinh cũng sợ Sở Thiên Lê không vui, bởi vì bạn cùng bàn của cậu luôn thích khoe khoang mình là người giỏi nhất thế giới, bị đối xử như vậy luôn khiến người ta cảm thấy thật khó chịu.

Có điều tâm trạng của Sở Thiên Lê ngược lại rất tốt, mỗi ngày đến trường vẫn vui vẻ cười nói, tựa như không quá coi trọng chuyện này vậy.

Cuối xuân, trời cao mây trong, cây cối xanh mơn mởn lại tươi mát.

Trong lớp học, Đàm Mộ Tinh luôn cảm thấy bạn cùng bàn suốt một tháng qua giống như đang chôn giấu một bí mật gì đó, không khỏi tò mò dò hỏi: "Gần đây cậu không nhắc đến chiếc đồng hồ mặt trời được làm bằng vàng, cậu không muốn mua nữa sao?"

"Muốn chứ, sao lại không muốn mua nữa cơ chứ, lại không phải trong túi tớ không có tiền." Nhà bói toán Sở Thiên Lê đang lật giở một cuốn sách trên đó: "Không cần gấp, vấn đề nhỏ mà thôi, tớ sẽ nhanh chóng có tiền thôi."

Sở Thiên Lê không còn lựa chọn nào khác ngoài r*n r* lăn lộn, nhưng hiện tại cô đã tìm được lối thoát, tâm trạng của cô đặc biệt bình tĩnh.

Đàm Mộ Tinh không hiểu được sự thay đổi của cô, ngây người trong giây lát.

Trong vòng hai ngày tới, Đàm Mộ Tinh đột nhiên nhận ra thái độ của Sở Thiên Lê, cậu thực sự nhận được tin nhắn từ Hà Kiến Bình, bên kia hy vọng cậu có thể đưa cô ra ngoài ăn tối với ông ấy như một lời xin lỗi để bù đắp vì lần trước ông ấy đã vội vàng rời đi.

Đàm Mộ Tinh không giỏi kết bạn, nhưng điều đó không có nghĩa là cậu không hiểu được mối quan hệ giữa các cá nhân, thực tế cậu lại rất nhạy bén với cảm xúc của người khác, ngay lập tức nhận ra rằng đó không đơn giản là một lời xin lỗi bình thường.

Nếu Hà Kiến Bình thật sự muốn xin lỗi thì không cần phải đợi suốt một tháng, đây rõ ràng là đã có chuyện gì đó xảy ra.

Đàm Mộ Tinh đọc tin nhắn xong, bắt đầu cân nhắc lời nói của mình, ngập ngừng hỏi: "Cuối tuần cậu có rảnh không?
 
Đại Lão Trở Về Để Ta Đoán Mệnh Cho Ngươi
Chương 125


Tháng trước chúng ta đến quán trà.

Cậu còn nhớ có một ông chú muốn..."

Đàm Mộ Tinh sợ Sở Thiên Lê có thành kiến với Hà Kiến Bình nên đã định dùng từ ngữ uyển chuyển hơn để đưa ra lời mời.

Sở Thiên Lê không đợi cậu nói xong, liền vui vẻ vỗ tay: "Đồng hồ mặt trời bằng vàng! Đồng hồ mặt trời bằng vàng!"

Khi Đàm Mộ Tinh nhìn thấy vẻ mặt đầy sự vui vẻ của cô, cậu lập tức nhận ra rằng mình đã suy nghĩ quá nhiều rồi.

Trước cửa quán trà, Sở Thiên Lê với Đàm Mộ Tinh cũng không mấy nghiêm túc, khi nhìn thấy Hà Kiến Bình, cô liền cư xử đúng mực, đoan trang, đồng thời bộc lộ phẩm chất chuyên nghiệp xuất sắc của mình với tư cách là một nhà chiêm tinh khoa học.

Ba người bọn họ không đề cập đến cuộc gặp khó xử lần trước, như thể giữa bọn họ không có chút rào cản nào, bầu không khí vẫn rất hòa thuận.

Hà Kiến Bình cười nói: "Hai người các cháu muốn ăn gì, hôm nay để các cháu quyết định nhé!"

Sở Thiên Lê đứng bên cạnh Đàm Mộ Tinh, giả vờ làm một tiểu thư đoan trang, nói chuyện một cách rất thoải mái, nói cái gì cô cũng có thể ăn được.

Đàm Mộ Tinh đang nghĩ về khả năng chịu đựng đồ ăn cay của người bạn cùng bàn, vẫn nhắc thêm một câu: "... Chỉ cần không phải ăn lẩu cay là được."

Hà Kiến Bình đưa hai người đến một nhà hàng ở Hoài Dương, ba người tìm một phòng riêng cạnh cửa sổ, vừa đóng cửa vào lại bắt đầu trò chuyện.

Hà Kiến Bình ngồi xuống không được bao lâu đã bắt đầu đề cập đến việc kinh doanh, nói: "Lần trước không phải chú đã nói với tiểu đại sư sao, chú đang muốn hợp tác làm ăn với một công ty, nhưng lúc đó chú cũng chưa xác định được có nên làm như vậy hay không, nên do dự chuyển sang kế hoạch tìm kiếm tài liệu liên quan, đoạn thời gian sau, chú lại chăm chú tìm nguyên liệu phù hợp."

Người làm kinh doanh luôn có chút vốn lưu động, nếu đạt được sự hợp tác giữa hai bên, nguyên liệu thô giá rẻ của Hà Kiến Bình sẽ được tiêu thụ trong một lần và có thể quy đổi thành tiền để tiếp tục đầu tư; nếu sự hợp tác giữa hai bên không đạt thành, nguyên liệu thô giá rẻ có thể được tiêu thụ dần dần, nhưng tiền sẽ bị tiêu hao hết trong một thời gian ngắn.

Thời gian là tiền bạc, nếu tiền bạc không thể luân chuyển trong thời gian dài thì thực sự đang thua lỗ.

"Sau lần đó, ngày hôm đó một người bạn của chú đến thăm, chính là cái lúc chúng ta đang nói chuyện thì bị gián đoạn.

Không phải các cháu nói rằng có việc nên phải về trước sao?" Hà Kiến Bình xin lỗi: "Chú cảm thấy rất áy náy, nghĩ rằng bản thân mình phải làm gì đó tạ lỗi với cháu nên đã quyết định nhờ thiếu gia nhỏ đây hẹn cháu cùng đi ăn cơm!"

Đàm Mộ Tinh không biết danh xưng "tiểu đại sư" mà ông ấy nói có nghĩa lý gì, có lẽ giữa Hà Kiến Bình và hai người bọn họ vẫn tồn tại khoảng cách thế hệ nên cảm thấy gọi thẳng là "đại sư" không mấy hợp lý nên ông ấy đã thêm một từ nữa vào phía trước.

Sở Thiên Lê vội vàng xua tay, mỉm cười hiền lành đáp: "Không sao, không sao đâu ạ.

Cuối cùng thì việc hợp tác cũng đã đạt thành, chỉ cần làm xong việc, mọi người đều như nhau mà đúng không?"

Đàm Mộ Tinh ngập ngừng nhìn cô, cậu không biết có phải cô lại đang dùng sự ân cần của mình để tạo nên khác biệt như với với kẻ hay gây rối vô cớ với cô trong lớp học không.

Hà Kiến Bình nghe vậy, lập tức tỏ ra tiếc nuối, lên tiếng phàn nàn: "Không được, vấn đề là ở chỗ chuyện vẫn chưa thành!"

"Chú vừa đạt được thỏa thuận hợp tác với công ty đó, lại có một công ty nước ngoài khác đặc biệt đến tìm bọn chú, muốn hợp tác lâu dài với bọn chú, nhưng quỹ của nhà máy đã sớm bị niêm yết rồi."

Các công ty trong nước thường tiêu thụ nguyên liệu A để hợp tác, trong khi các công ty nước ngoài thường tiêu thụ nguyên liệu B để hợp tác.

Hà Kiến Bình đang tích trữ nguyên liệu A.

Hiện tại ông ấy không còn vốn lưu động để mua nguyên liệu B.

Dù có nguyên liệu B thì ông ấy cũng không có năng lực sản xuất.
 
Đại Lão Trở Về Để Ta Đoán Mệnh Cho Ngươi
Chương 126


Nếu Hà Kiến Bình hoàn thành các đơn đặt hàng cho công ty trong nước trước, sau đó dùng vốn và nhân lực để tìm kiếm mối làm ăn với các công ty nước ngoài thì có chút mạo hiểm.

Làm kinh doanh là phải thật thức thời, mọi chuyện sẽ dần thay đổi ngay cả khi thời gian bị kéo dài.

Chính vì vậy, Hà Kiến Bình muốn tìm một người giúp mình tính toán xem, tìm kiếm phương án tối ưu nhất, ai có thể ngờ rằng ông ấy còn gặp phải một rắc rối.

"Cháu nói xem bọn họ không phải đang hại người sao, chú đã đến gặp bọn họ để tranh luận, bọn họ lại chỉ nói với chú rằng bọn họ cũng không thể làm gì được!" Hà Kiến Bình tức giận: "Lúc đầu chú cũng đã trả tiền cho bọn họ làm những việc này, nhưng bây giờ họ đã trở mặt, không chịu thừa nhận những chuyện đó!"

Hà Kiến Bình giận dữ tranh cãi với mấy người về vấn đề này, sau đó còn nhớ tới lời Sở Thiên Lê từng nói: "Hãy suy nghĩ suy nghĩ xem điều chú đang hỏi có giống với điều chú muốn hay không." Sau đó ông ấy mới hiểu ra vấn đề cốt lõi.

Tuy nhiên, sai lầm này cũng đã xảy ra, ngay từ đầu chính là do Hà Kiến Bình thật sự không tin tưởng vào Sở Thiên Lê, ông ấy vẫn để cô đi khi cô đang ngồi chờ ông ấy trong quán trà, suy cho cùng thì những chuyện này xảy ra đều là lỗi của ông ấy.

Ông ấy thậm chí còn không chắc mình sẽ liên hệ được hai người tới đây, nhưng may mắn thay Đàm Mộ Tinh và Sở Thiên Lê đã cho ông ấy chút mặt mũi.

Sở Thiên Lê ân cần khuyên nhủ: "Chú Hà, không phải cháu tới đây để cố ý chọc tức chú, nhưng vốn dĩ người kia nói cũng không hề sai, lúc đầu việc chú hỏi chính là hợp tác có thể thành công hay không, bói lục hào cũng đã đưa ra kết quả chính xác."

Lúc xem bói, bói lục hào cũng không hề kém cạnh, chủ yếu là do ông ấy không hiểu được, không nghiền ngẫm cho thật thấu đáo.

Cô chỉ tính đến việc ông ấy có thể hợp tác với công ty kia hay không, chứ không nói được những chuyện còn lại.

Tất nhiên, người đó có thể chưa thực sự tìm hiểu đầy đủ về quẻ lục hào, quẻ dự đoán của mỗi người đều là những lời giải thích hết sức mơ hồ, lượng thông tin mỗi người đọc được đều khác nhau.

Bản thân con số kỳ diệu kia rất chính xác, mấu chốt còn phải xem con người có nhìn ra được hết hay không.

Người tính không bằng trời tính, luôn có người cho rằng giới huyền học có thể giải thích được tất cả mọi chuyện, nhưng bọn họ lại không biết rằng những người tham gia vào giới huyền học cũng đều có những mặt hạn chế của riêng mình.

Hà Kiến Bình buồn bã nói: "Vậy thật sự không thể làm gì khác sao?"

Sở Thiên Lê: "A, cái này lại không đúng rồi, cũng giống như lúc chúng ta chơi bài vậy, lúc đầu có thể đánh nhầm bài, nhưng có một số thứ sau này còn có thể cứu vãn được, còn có thể chiến thắng ván cờ một cách bất ngờ nữa."

"Nhưng thời gian chơi bài sẽ dần thay đổi, quân bài tốt trong tay cũng ngày càng ít đi, muốn giành chiến thắng sẽ càng khó khăn hơn." Sở Thiên Lê bổ sung: "Nhưng không có nghĩa là không thể thắng!"

Hà Kiến Bình vội vàng nói: "Vậy cháu có thể giúp chú tính toán lại một lần nữa xem có cách nào giải quyết được vấn đề này không?"

Sở Thiên Lê cười nói: "Được rồi, nhưng trước tiên cháu có thể hỏi một chút không, chú thích kiểu hệ thống nào?"

"Hệ thống gì?"

"Phương Đông hay phương Tây? Lần trước trông chú có vẻ không mấy hứng thú với chiêm tinh học phương Tây.

Lần này chúng ta đổi sang luận quẻ bằng chiêm tinh học phương Đông nhé, có được không?"

Hà Kiến Bình nghe Sở Thiên Lê giải thích sự khác biệt giữa các trường phái, vẻ mặt đầy sự nghi hoặc, dùng giọng nói sắc bén của mình cắt ngang đống suy nghĩ lộn xộn: "Cái nào cũng được, chỉ cần tính toán không có chút thiếu sót nào, vấn đề đều có thể được giải quyết!"

Sở Thiên Lê khen ngợi: "Cái này cũng giống quan điểm của cháu, cái nào có ích hơn thì dùng thôi."
 
Đại Lão Trở Về Để Ta Đoán Mệnh Cho Ngươi
Chương 127


"Không phải đơn thuần tìm hiểu vấn đề của chú, chỉ là loại chuyện này chú không mong muốn nó lại xảy ra thêm một lần nữa, chú thật sự không chịu nổi sự hưng phấn đó..." Hà Kiến Bình nhanh chóng nói thêm, ông ấy sợ nếu lại bỏ lỡ điều gì khác, tim ông ấy thật sự sẽ ngừng đập mất.

"Cháu hiểu, cháu hiểu mà.

Đối phương cũng không biết chúng ta muốn gì.

Đây là chuyện mà Bên B như chúng ta phải tìm hiểu." Sở Thiên Lê thản nhiên đáp lại trong khi bói toán.

Hà Kiến Bình vỗ đùi, vui vẻ kêu lên: "Ôi, nói chuyện với cháu dễ dàng thật đấy! Giải thích không nổi với cái gã bói toán lục hào kia, thật sự quá đau đầu luôn!

Lúc Hà Kiến Bình cùng nói chuyện với thầy bói toán kia, ông ấy không hiểu vì sao giao tiếp lại khó khăn như vậy, tranh cãi về cùng một vấn đề rất lâu, cuối cùng khiến hai bên đều tan rã trong sự không vui.

Sở Thiên Lê thở dài: "Có điều, cái này cũng không thể trách chú được, người đó hẳn là sẽ không ngờ tới rằng bói toán lại là một ngành dịch vụ."

Suy nghĩ của những ông chủ lớn này luôn rất khác biệt với người bình thường, đồng nghiệp không ngờ rằng họ lại là Bên B.

Hà Kiến Bình tỏ ra vô cùng khách sáo, ban đầu ông ấy lại không tin lời Sở Thiên Lê nói, thậm chí còn hứa hẹn sẽ dùng cơm trưa với người khác ngay trước mặt cô.

Từ tận đáy ông ấy vẫn luôn lòng tin tưởng rằng, chỉ cần ông ấy giao tiền ra, thầy bói sẽ lo liệu tất thảy mọi việc, ông ấy nói ra những ưu nhược điểm của đại sư, nhưng trong lòng ông ấy không có cảm giác như đang cầu xin sự giúp đỡ từ ai.

Các đồng nghiệp khác không hiểu những điều này, nhưng Sở Thiên Lê lại biết rất rõ.

Theo thói quen, Sở Thiên Lê bắt đầu xem biểu đồ trước, cô nhìn chằm chằm vào biểu đồ mất một hồi lâu, xem mọi chuyện sẽ phát triển như thế nào.

Hà Kiến Bình thấy cô im lặng, háo hức nhìn sang, vội vàng hỏi: "Thế nào rồi?"

Đàm Mộ Tinh cảm nhận sâu sắc rằng Hà Kiến Bình có chút quá gấp gáp rồi, làm sao ông ấy có thể yêu cầu xem kết quả ngay khi cô vừa bắt đầu khảo sát chứ? Cậu lại chưa bao giờ thấy ai yêu cầu kết quả ngay sau khi vừa sắp xếp công việc.

Cậu bưng ấm trà lên rót cho Hà Kiến Bình, an ủi nói: "Chú Kiến Bình, đừng quá lo lắng, uống chút trà đi."

Hà Kiến Bình nghe xong lập tức ngồi nghiêm chỉnh lại, nhấp một ngụm trà nóng, trong lòng cảm thấy bồn chồn.

Sở Thiên Lê trầm tư một lát, cô để điện thoại sang một bên, lấy giấy bút ra từ trong túi xách rồi nói: "Chúng ta vẫn phải thay đổi cách thức xem quẻ thì hơn."

Hà Kiến Bình có chút hoảng sợ: "Tại sao vậy?"

"Bởi vì vấn đề bây giờ đã trở nên phức tạp hơn, cách tính toán cũng không giống lần trước nữa." Sở Thiên Lê chú ý tới phản ứng của đối phương, cười nói: "Đương nhiên, luôn có nhiều giải pháp hơn là khó khăn, chú có thể viết ra ngày sinh nhật của ông chủ công ty trong nước lên giấy không?"

Vì lý do bảo mật thương mại, Hà Kiến Bình không tiết lộ tên công ty cụ thể, cũng như không đề cập đến tên nguyên liệu.

Hà Kiến Bình cầm lấy giấy bút, gãi đầu nghi ngại hỏi: "Ngày sinh nhật là ngày cụ thể sao? Vậy thì hình như chú cũng không biết cho lắm?"

Sở Thiên Lê vui vẻ nói: "Chú có biết người đó tuổi gì không?"

"Chắc là tuổi ngựa.

Hình như ông chủ của công ty trong nước đó sinh năm 1966, để chú hỏi bạn bè của ông ta xem sao..." Hà Kiến Bình nghi ngại hỏi: "Sao cháu lại hỏi cái này? Cháu còn cần những thứ gì khác không?"

Sở Thiên Lê tận lực truyền bá khoa học: "Các loại thuật toán đều có ưu và nhược điểm khác nhau, ví dụ như Mai Hoa dịch số học chẳng hạn, có thể xem bói rất dễ dàng lại thuận tiện, nhưng người bói toán lại rất khó đưa ra dự đoán chi tiết, chủ yếu vẫn là đưa ra lời dự đoán ngắn gọn nhất.

Những quẻ bói trông có vẻ tiện lợi này chỉ đưa ra những thông tin mơ hồ, thường bao hàm mọi thứ trong một câu, ở một khía cạnh nào đó, chúng giống như những câu hỏi đọc hiểu tiếng Trung thì hơn.
 
Đại Lão Trở Về Để Ta Đoán Mệnh Cho Ngươi
Chương 128


Mỗi người đều có những trải nghiệm khác nhau khi đọc cùng một bài thơ, không thể nói bản thân những bài thơ đó có gì sai sót, chỉ là trình độ đọc của mỗi người một khác mà thôi."

"Cũng có một số loại quẻ bói có thể cung cấp được nhiều thông tin theo yêu cầu của người hỏi.

Nếu chỉ muốn kết quả thì trông sẽ giống như làm chuyện vô ích.

Nhưng nếu cần xem quá trình thì dùng kiểu này sẽ phù hợp hơn." Sở Thiên Lê kiên nhẫn giải thích.

Hà Kiến Bình nghe xong cảm thấy vẫn còn mơ hồ, tò mò hỏi: "Ồ, ồ, vậy cháu dùng phương pháp gì để bói toán?"

"Thứ cháu đang sử dụng hiện tại là đọc số tử vi, thực tế dùng để dự đoán vận may, nhưng giữa những con số ma thuật luôn có điểm tương đồng nên cũng có thể sử dụng để bói toán, đó là Bói toán tử vi, hay còn gọi tắt là ‘tử vi’." Sở Thiên Lê kiên nhẫn giải thích, lại nói: "Cháu sẽ dùng nhân vật đặc thù xâm nhập quẻ là Thái Tuế, chọn ra vấn đề trọng điểm, sau đó bắt đầu giải thích."

Hà Kiến Bình khẽ cau mày: "Chú có chút không hiểu."

Sở Thiên Lê hít sâu một hơi, cố gắng điều chỉnh cảm xúc, ôn hoà cười nói: "Được rồi, chúng ta giải thích một cách khoa học đi, quẻ bói là mô hình không - thời gian, chú Hà và ông chủ đó đều là những người đặc biệt, nhưng người đang ở trong thời gian và không gian đó vẫn chưa xác định tên tuổi trong mô hình đặt biệt đó, chúng ta cần phải xác định người đó đang ở đâu."

"Chú vừa nói ông chủ sinh năm 1966 đúng không, tuổi Ngựa, Thái Tuế vì chính là Bính Ngọ, nếu như sao Thái Tuế của chúng ta nhập vào quẻ mà phù hợp thì tên của ông chủ đó sẽ xuất hiện trong mô hình.

Nếu chúng ta không biết năm sinh của ông ta, chúng ta cần sử dụng thông tin khác để thay thế."

Tên của Hà Kiến Bình và ông chủ trong nước sẽ không được ghi trực tiếp trên tấm quẻ, và thông tin đặc thù của bọn họ cần được sử dụng để tìm ra vị trí chính xác.

Hà Kiến Bình chợt nhận ra: "Chú hiểu rồi, cái này cũng giống như tiểu nhân trên bàn cát vậy, tin tức chúng ta muốn sẽ dùng để đối đầu người tương ứng."

Sở Thiên Lê gật đầu: "Đúng vậy."

Hà Kiến Bình: "Vậy thì những chuyện này cũng không có gì quá thần bí, thành thật mà nói, sau khi bói toán lục hào, chú gần như cảm thấy việc làm ăn này thật giống một trò lừa đảo.

Anh ta luôn nói với chú những điều rất vô nghĩa!"

Đàm Mộ Tinh nghe xong liền im lặng cúi đầu, cho rằng Sở Thiên Lê đang dạy chiêm tinh phương Tây, chú Kiến Bình sẽ thấy cô không có vận vị phương Đông, còn lúc vị đại sư lục hào kia lại nói về thần số học phương Đông, chú Kiến Bình lại ngại mình nghe không hiểu, thật sự rất khó hầu hạ.

Đàm Mộ Tinh bắt đầu hiểu tại sao lúc bình thường mấy đại sư trên núi lại không rời khỏi núi cao, dù bọn họ cũng nhận được rất nhiều lời đề nghị và yêu cầu từ những người dưới núi.

Sau khi Sở Thiên Lê có được bát tự của Hà Kiến Bình, cuối cùng cô cũng bắt đầu lấy được bàn Tử Vi, bàn đọc số Tử Vi cũng chia ra thành mười hai cung vị, nhưng quẻ bàn lại có hình vuông, không giống như tinh bàn có hình tròn.

Tất nhiên, đọc số tử vi cũng có mười bốn ngôi sao chính, lần lượt là Tử Vi, Thám Lang, Cự Môn, Liêm Trinh, Võ Khúc, Phá Quân, Thiên Tướng, Thiên Cùng, Thiên Cơ, Thiên Lương, Thiên Phủ, Mặt Trời, Mặt Trăng.

Sở Thiên Lê suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Chú Hà, ông chủ kia có hai đứa con đúng không? Một trai một gái?"

Sở Thiên Lê không biết rõ hoàn cảnh gia đình của ông chủ ở trong nước và cần thông tin bên ngoài để hỗ trợ phán đoán của mình.

"Này, đúng rồi, sao cháu biết?" Hà Kiến Bình mở trạng thái WeChat của đối phương ra rồi trả lời: "Con trai lớn của ông ta lớn hơn các cháu, còn cô con gái nhỏ hình như vẫn đang đi học.

Chú đã xem qua ảnh gia đình ông ta đăng lên rồi."

Sở Thiên Lê: "Ông ta có từng nói với chú về công việc mà con trai ông ta làm không?"
 
Đại Lão Trở Về Để Ta Đoán Mệnh Cho Ngươi
Chương 129


"Không có, sao bọn chú lại có thể nói tới chuyện này cơ chứ? Chú thậm chí còn chưa từng gặp mặt người nhà của ông ta." Hà Kiến Bình xua tay đáp.

"Vậy chú phải cố gắng đi gặp người nhà ông ta một lượt." Sở Thiên Lê ôm cằm trầm ngâm: "Nếu chú nói về chuyện công ty nước ngoài với một mình ông chủ đó, có lẽ chú sẽ bị ông ta mắng."

Hà Kiến Bình cảm thấy vô cùng bất lực, thực nhanh đã tiết lộ ra họ của đối phương, không ngừng thở dài: "Chú sẽ không nói với lão Vương về dự án nước ngoài kia đâu.

Chắc chắn ông ta sẽ chỉ tay vào mặt chú rồi mắng chú là một kẻ vô ơn, không thành thực.

Ông chủ đó sẽ nhảy dựng lên, không quan tâm tới cuối cùng chú có vi phạm hợp đồng hay không, chỉ cần chú nêu ý kiến, ông ta sẽ trực tiếp phán chú có tội..."

Hà Kiến Bình biết tính cách của ông chủ họ Vương kia nên không biết phải làm thế nào, có lẽ người khác có thể giao tiếp được với ông ta, nhưng ông chủ Vương nhất định sẽ nói rằng chỉ ông ấy không trung thực.

Mặc dù trong lòng Hà Kiến Bình suy nghĩ thế nào, bề ngoài nhất định vẫn phải tỏ ra khách sáo, lịch sự, ông chủ họ Vương lại không như vậy, thậm chí còn không thèm giữ thể diện cho ông ấy.

Sở Thiên Lê nghiêm túc nói: "Không được, nhất định phải nói cho ông ta biết, nếu không chuyện này sẽ không thể giải quyết được."

"Cháu không biết đấy thôi, tính cách của ông ta thật sự rất xấu, làm sao chú có thể nói cho ông ta biết được?" Hà Kiến Bình lo lắng nói: "Lúc ông ta uống nhiều rượu rất hay mắng chửi những người khác, thậm chí còn gọi điện cho từng người một để mắng mỏ, chú chịu không nổi đâu!"

Tính cách Hà Kiến Bình lại rất tốt, hiển nhiên sẽ khó hòa hợp với ông chủ Vương, đây chính là một trong những nguyên nhân khiến ngay từ đầu ông ấy luôn nghi ngại việc hợp tác giữa hai bên.

"Cháu biết, cháu biết mà." Sở Thiên Lê an ủi: "Chú Hà, con người muốn thay đổi vận mệnh của mình thì phải nỗ lực vượt qua một số suy nghĩ theo quán tính."

"Một số người nói rằng tính cách quyết định số phận.

Điều này cũng có phần đúng.

Tính cách của chúng ta khiến chúng ta hành xử khác đi, rồi tạo ra những kết quả khác nhau.

Nhiều người cho rằng vận mệnh không thể thay đổi được, nếu cố gắng sẽ không khác gì lật đổ cả con người và xây dựng lại nó."

Hà Kiến Bình giật mình.

Sở Thiên Lê khuyên: "Cháu không phải nói chú nên hoàn toàn lật đổ hết thảy.

Nếu một người hoàn toàn đập nát ý tưởng ban đầu của mình, người đó sẽ đặc biệt khó chịu.

Chỉ là việc thay đổi điểm mấu chốt của sự việc đòi hỏi phải có một sự chuyển hóa khác."

Dù là bói toán hay đọc số tử vi, các thầy bói đều sẽ chú ý đến tâm lý con người.

Nếu một người phủ nhận hoàn toàn tính cách của mình, có thể người đó không cảm thấy thật hạnh phúc, đây có thể là trạng thái thoải mái nhất của ông ấy.

Tuy nhiên, con người hoàn toàn bị tính cách của mình chi phối, nhiều điều được đoán trước cũng dần trở thành điều tất yếu.

Phương pháp thích hợp là luôn làm theo trái tim mình, thực hiện những thay đổi trong các vấn đề chính và làm việc chăm chỉ để tìm lại sự cân bằng.

Điều này cực kỳ khó thực hiện nên nhiều người nghiên cứu về số học coi đây là cách thực hành.

Hà Kiến Bình do dự, ngập ngừng nói: "Chú nhất định sẽ bị mắng..."

"Đúng vậy, cháu đã tính ra là chú sẽ bị mắng, nhưng chúng ta còn muốn giải quyết vấn đề kia nữa." Sở Thiên Lê ngoan ngoãn gật đầu: "Cho nên cháu nói khuyên chú nên đi gặp người nhà của ông ta, tìm một ngày nào đó thích hợp, hai người cùng mang người nhà theo, lúc đó hẵng nói cho ông ta biết."

"Cháu biết chú Hà không thích lớn tiếng cãi nhau với người khác nhưng nếu chú không đi nước cờ này, nói thật, cho dù cháu có tính toán ổn thoả cho chú, cháu cũng không giúp được." Sở Thiên Lê cười nói: "Cháu chỉ tính toán mà thôi, lại không làm được được gì khác, nhưng nếu chú không muốn làm theo thì vẫn phải trả tiền."

"..."
 
Đại Lão Trở Về Để Ta Đoán Mệnh Cho Ngươi
Chương 130


"Cháu cũng biết chú Hà nhất định sẽ không vỡ nợ.

Chú đã tranh cãi với đại sư bói lục hào kia rất lâu, nhưng cuối cùng lại không ép người đó hoàn trả lại số tiền kia.

Xét theo tính cách của chú thì chú tới đây chính là muốn xem kết quả, dù có như thế nào cũng sẽ chừa lại cho người ta chút đường sống."

"..."

Hà Kiến Bình rất hận tên thầy bói xem lục hào kia, nhưng cuối cùng ông ấy chỉ có thể âm thần nhịn xuống, không đòi lại số tiền mình đã bỏ ra.

Dù yêu cầu của ông ấy chưa được đáp ứng đi chăng nữa thì ông ấy vẫn rất tích cực trong việc thanh toán tiền cho người đó.

Cuối cùng, Hà Kiến Bình vấn quyết định sẽ suy nghĩ lại, ông ấy hỏi Sở Thiên Lê và Đàm Mộ Tinh có cần gọi taxi không, cuối cùng ba người vẫy tay chào tạm biệt trước cửa quán trà.

Trên đường phố, Đàm Mộ Tinh nhìn bóng dáng Hà Kiến Bình biến mất trong quán trà, do dự nói: "Chú Kiến Bình sẽ không bỏ cuộc phải không?"

"Không đâu, chắc chắn lúc lên lầu ông ấy đã gọi điện thoại, chỉ làm bộ giả vờ ở trước mặt chúng ta mà thôi." Sở Thiên Lê thản nhiên nói, cô cúi đầu nhìn điện thoại một cách rất vui vẻ: "Nhưng ông ấy lại thanh toán tiền rất nhanh chóng, cho dù sự việc vẫn chưa hoàn toàn được giải quyết, nhưng ông ấy đã chi trả toàn bộ số tiền rồi!"

Sở Thiên Lê luôn cảm thấy những con số trước mắt mình đã biến thành một chiếc đồng hồ mặt trời bằng vàng, cô chợt hiểu được sự tức giận của Hà Kiến Bình, có lẽ ông ấy đã trực tiếp thanh toán cho người kia, nhưng lúc đó đối phương lại không cân nhắc kỹ càng giúp ông ấy.

Tự nhiên cô cũng có cảm giác như ông ấy đã bị người kia phản bội.

Sở Thiên Lê thở dài: "Tính cách của ông ấy có điểm tốt cũng có điểm xấu, làm ăn kết bạn với quý nhân thì dễ, nhưng cũng dễ bị lừa gạt, may mắn là vận phú quý không tệ."

Tính cách của mỗi người đều có hai mặt, một số ông chủ sẽ rất tính toán và kiêu ngạo, nhưng Hà Kiến Bình không phải người như vậy, ông ấy luôn dựa vào phần tính cách này của mình để kiếm tiền.

Sau khi Sở Thiên Lê lấy tiền xong, cô cũng không để tâm tới diễn biến tiếp theo nữa.

Đàm Mộ Tinh chịu trách nhiệm phản hồi và theo dõi, không bao lâu sau, cậu cũng nhận được tin vui từ Hà Kiến Bình, đồng thời cũng được đối phương ân cần mời đến dự tiệc mừng.

Hà Kiến Bình nói với Sở Thiên Lê và những người khác rằng ông ấy sẽ suy nghĩ thêm về việc này, nhưng khi lên lầu, ông ấy đã mời ông chủ Vương và gia đình ông ta cùng đi chơi golf.

Ông chủ Vương không mấy hứng thú với việc chơi golf nhưng không chịu được sự thúc giục của gia đình, cuối cùng cũng đồng ý.

Hai gia đình gặp nhau ở sân golf, chơi golf và trò chuyện, ban đầu vẫn khá vui vẻ.

Tuy nhiên, sau khi Hà Kiến Bình thản nhiên đề cập đến dự án nước ngoài kia với ông chủ Vương, ông chủ đó lập tức nổi giận, tức giận đứng dậy, thậm chí còn muốn đẩy Hà Kiến Bình ra.

Con trai cả của ông chủ Vương không thể chịu đựng được nữa, anh ta bước vào ngăn cản người cha đang cáu kỉnh của mình, kiên nhẫn lắng nghe Hà Kiến Bình nói về chuyện công ty nước ngoài, cuối phiên điều trần, anh ta thực sự tỏ ra thích thú, đề nghị ba bên có thể thiết lập quan hệ hợp tác.

Trông Hà Kiến Bình có vẻ rất vui mừng khi nghe được những lời này, nhưng ông chủ Vương lại tức giận đáp trả.

"Ba, ý con không phải là nói về ba.

Nhìn xem, tính tình thất thường của ba xem ai có thể chịu đựng được cơ chứ? Chú Hà là người duy nhất chịu đựng được nhiều năm như vậy mà không buồn tranh cãi với ba.

Biết bao nhiêu người đã gục ngã rồi.

Lát nữa con sẽ đi ra ngoài với ba!" Người con cả nhìn thấy ba mình vẫn cứng đầu, lập tức bày ra vẻ mặt không vui rồi nói tiếp: "Còn chưa phá hợp đồng, ba nổi giận cái gì cơ chứ?"
 
Đại Lão Trở Về Để Ta Đoán Mệnh Cho Ngươi
Chương 131


Ông chủ Vương kiên quyết nói: "Đó là điều ông ấy nên làm.

Chúng ta đã là bạn bè nhiều năm như vậy..."

"Nhưng như vậy không được! Về chuyện này ba còn thấy chưa đủ khổ sở sao?" Người con cả tức giận nói: "Nhà chúng ta luôn dựa vào việc làm ăn để kiếm tiền, bây giờ con còn phải dỗ ba làm sao?"

Con trai cả bây giờ đã cao hơn ba mình, ông chủ Vương ở bên ngoài lăng mạ chửi bới đủ kiểu, nhưng con trai lại khiến ông ta không thể ngẩng đầu lên được, bèn ủ rũ quay mặt đi.

Hà Kiến Bình cao giọng thuyết phục: "Được rồi, được rồi, xem như chuyện này sẽ không xảy ra đi."

"Chú Hà, chú đừng để ý đến ba cháu, khi về nhà cháu sẽ nói chuyện với ba." Người con trai lớn nói chậm lại, ôn hòa nói tiếp: "Cháu cũng biết công ty mà chú đang nói đến.

Khi cháu nói tới chuyện hợp tác, ba cháu có chút không lịch sự, là ba cháu không theo kịp được thời đại."

Ông chủ Vương bị con trai công khai vạch tội ở nơi công cộng, nhất thời tức giận nhưng lại không dám nói, nhưng cuối cùng cũng không mở miệng.

Người con trai cả đã gắn bó với công ty từ lâu, ngay khi làm việc với ba mình, anh ta đã phát hiện ra nhiều vấn đề, đôi khi cũng cảm thấy rất đau đầu.

Nhiều cơ hội tốt đã bị tính khí nóng nảy của ba anh ta phá hỏng, khiến mọi người trong công ty đều vô cùng khốn khổ.

Người con trai cả trước kia chưa từng gặp Hà Kiến Bình, nhưng anh ta đã nghe nói về giao tình giữa chú Hà với ba mình.

Chú Hà không muốn quan tâm đến phần tính cách đó của ba anh ta hoàn toàn do tự ông ấy biết cách tiết chế, nhưng ba anh ta luôn cảm thấy rằng khi ông ấy được mình giao một dự án, chú Hà phải là người nên khiêm tốn.

Điều kiện ở nước ngoài tốt hơn so với công ty nhà anh ta, anh ta nói rằng cho dù ba mình rất hay chửi bới mọi người nhưng ông ta lại không hề có ác cảm gì, tuy nhiên điều đó quả thật có chút quá đáng.

Hà Kiến Bình vốn không có vốn lưu động và năng lực sản xuất, nhưng nếu có thể hợp tác với ba bên thì cả hai vấn đề đều có thể được giải quyết.

Điều dễ chịu nhất là con trai của lão Vương lại nói chuyện có lý hơn lão Vương, thanh niên này sẽ không tùy tiện uống rượu vào rồi lại chửi bới người khác.

Hà Kiến Bình vui vẻ cười nói: "Mộ Tinh, sao cháu lại biết về con trai ông ta? Phải nói rằng sự di truyền thật sự rất kỳ lạ.

Lão Vương có tính cách như vậy, nhưng tính cách của đứa con trai ruột ông ta sinh ra lại rất tốt, cậu ta cũng không nghe theo lời ông ta nói một chút nào..."

"Chuyện này cuối cùng cũng được giải quyết rồi, hẹn cháu và tiểu đại sư ngày khác tới quán trà, chúng ta lại gặp mặt nói chuyện!"

Đàm Mộ Tinh chuyển lời mời của Hà Kiến Bình tới Sở Thiên Lê, đồng thời cũng nói về kết quả sau đó của sự việc.

Sở Thiên Lê có trình độ hiểu biết khách hàng rất cao, câu trả lời của cô rất đơn giản, chỉ cười nói: "Ha ha, không có tiền thì chúng ta sẽ không tìm đến được với nhau đâu mà."

Đã lấy được đồng hồ mặt trời bằng vàng rồi.

Ai lại muốn ăn tối với người kia nữa cơ chứ?

Đàm Mục Tinh gật đầu: "Được, vậy tớ sẽ nói với chú Kiến Bình cậu còn bận học, gần đây không tiện đến quán trà."

Trong ngôi biệt thự, Hạ Thời Sâm nhìn một chiếc đồng hồ mặt trời màu vàng đột nhiên xuất hiện trong sân, cậu ấy cảm thấy mọi chuyện hoàn toàn mất kiểm soát, lần đầu tiên cậu ấy nhận ra đứa trẻ nghịch ngợm kia không chỉ đơn giản là một đứa trẻ nghịch ngợm.

Sau khi trẻ hư bị cậu ấy buộc phải tiết kiệm, cũng không còn tiền tiêu vặt để tiếp tục phung phí nữa, tuy nhiên, trẻ hư đam mê mấy thứ bói toán mê tín dị đoan thì lại khác, cô lại đi lừa người khác rồi đột nhiên mua một chiếc đồng hồ mặt trời bằng vàng về đặt trong sân.

Hạ Thời Sâm lặng lẽ nhìn đồng hồ mặt trời bằng vàng kia rất lâu, cuối cùng cũng bình tĩnh lại, mặt không chút biểu cảm trở vào trong nhà, dự định sẽ tìm cơ hội thảo luận vấn đề thắt chặt an ninh trong nhà với ba mẹ mình.
 
Đại Lão Trở Về Để Ta Đoán Mệnh Cho Ngươi
Chương 132


Trong phòng học, không biết tại sao Sở Thiên Lê lại nhảy dựng lên, Đàm Mộ Tinh đang ngồi một mình ở bàn chợt chú ý tới một bóng người dừng lại bên cạnh mình.

Cậu kinh ngạc quay đầu lại, phát hiện người tới lại chính là Hạ Thời Sâm.

Hạ Thời Sâm lộ ra vẻ mặt bình tĩnh: "Chúng ta nói chuyện đi."

Đàm Mộ Tinh sửng sốt, thấp giọng nói: "... Cậu muốn nói cái gì vậy?"

Thành thật mà nói, trước đây Đàm Mộ Tinh và Hạ Thời Sâm chưa từng nói chuyện với nhau, Đàm Mộ Tinh không giỏi kết bạn mà quanh thân Hạ Thời Sâm cũng toát ra loại khí chất kiêu ngạo từ trong xương.

Hạ Thời Sâm cảm thấy nói chuyện với nhiều người là một hành vi quá lãng phí thời gian nên cậu ấy chỉ muốn bỏ thời gian nói chuyện với những người ngang tài ngang sức.

"Gần đây em ấy đã mua một chiếc đồng hồ mặt trời bằng vàng để trong nhà." Hạ Thời Sâm bình tĩnh nói: "Người còn sống trong môi trường trường học lại không có khả năng chi trả nhiều tiền như vậy, người mà cậu giới thiệu cho em ấy chắc chắn là người đó."

Đàm Mộ Tinh nghe xong liền có chút áy náy cúi đầu, cậu hoàn toàn có thể tưởng tượng được Hạ Thời Sâm đang suy sụp như thế nào, khó trách cậu ấy lại phát hiện chuyện này có liên quan đến cậu.

"Đây là bảng điểm thi thử của em ấy.

Tớ nghĩ cậu nên hiểu rằng với điểm số hiện tại của em ấy, không nói đến đại học, có khả năng em ấy sẽ rất khó lấy được bằng tốt nghiệp trung học.

Đừng tiếp tục giới thiệu em ấy với tư cách một thầy bói nữa, thay vào đó hãy giúp em ấy vượt qua kỳ thi giữa kỳ trong giai đoạn này đi."

Các bài thi thử không được đưa vào hồ sơ mà được tính qua các bài kiểm tra giữa kỳ, có liên quan chặt chẽ đến việc tốt nghiệp và nộp hồ sơ vào các trường đại học.

Những ý tưởng của Hạ Thời Sâm rất đúng đắn, cậu ấy vẫn rất tích cực thúc giục mọi người cùng tiến bộ.

Đàm Mộ Tinh yếu ớt nói: "... Tại sao cậu lại cho rằng tớ có thể làm được việc mà cậu không thể làm chứ?"

Đàm Mộ Tinh không hiểu Hạ Thời Sâm đang nghĩ gì, cậu lại không thể ép bạn cùng bàn của cậu học bài nên dường như cậu cũng không nghĩ ra cách giải quyết nào khác có thể xử lý được vấn đề này!

Hạ Thời Sâm bị đ.â.m vào chân, cơ thể lập tức cứng đờ: "..."

Một lúc sau, cậu ấy mới bình tĩnh nói: "Tớ sẽ giám sát em ấy khi ở nhà, còn cậu sẽ phụ trách giám sát em ấy khi ở trường.

Chúng ta sẽ phân bổ công việc dựa trên khoảng cách."

Đàm Mộ Tinh: "?" Không phải chứ, việc này thì có liên quan gì đến cậu?

Hạ Thời Sâm không nói gì nhiều với Đàm Mộ Tinh, cậu ấy sắp xếp rồi nhanh chóng rời đi, không cho đối phương chút cơ hội để từ chối.

Đàm Mộ Tinh nhìn theo bóng lưng đang xa dần của Hạ Thời Sâm, bây giờ cậu đã kết luận được người của nhà họ Hạ có rất những điểm chung.

Họ thích giao những nhiệm vụ bất khả thi cho mọi người, đồng thời bọn họ cũng không dạy người đó cách thực hiện mà dùng cách gọi đó là bồi dưỡng tài năng để người đó có thể phát triển một cách toàn diện.

Điều này hoàn toàn đúng với cả Sở Thiên Lê và Hạ Thời Sâm.

EQ thấp: Tôi không thể làm những điều này, nhưng cậu có thể làm được.

EQ cao: Giúp cậu tìm ra giá trị của cuộc sống, thiết lập các mục tiêu khuyến khích cậu nỗ lực suy nghĩ và phát triển, để cậu có khả năng giải quyết những khủng hoảng lớn hơn trên chặng đường dài của cuộc đời.

Đàm Mộ Tinh thực sự nghi ngờ mối quan hệ anh em nhà Hạ Thời Sâm và Sở Thiên Lê, có lẽ cậu ấy không thể chịu được thử thách trong việc đốc thúc cô học tập cho nên Hạ Thời Sâm đã chọn chuyển xung đột và khủng hoảng của mình sang cho người bạn cùng bàn của em gái mình.

Ngoại trừ môn giáo dục thể chất và mĩ thuật ra, điểm số của Đàm Mộ Tinh ở tất cả các môn đều ở mức trung bình, cậu thường xuyên gặp khó khăn trong việc giám sát việc học của các bạn cùng lớp, chủ yếu là vì cậu không đủ trình độ.
 
Đại Lão Trở Về Để Ta Đoán Mệnh Cho Ngươi
Chương 133


Cậu có những ý tưởng và cách nghĩ rất khác so với Hạ Thời Sâm, cậu cũng không có tinh thần chiến đấu quá mạnh mẽ, cậu chỉ cảm thấy rằng người bạn cùng bàn của mình giỏi tính toán, gia đình lại khá giả, có thể sống một cuộc sống an nhàn tốt đẹp qua ngày.

Đàm Mộ Tinh lặng lẽ thở dài khi phải đối mặt với phiếu báo cáo điểm số đặt trên bàn, cậu nhìn thứ hạng cuối cùng, có chút kinh ngạc, nhất thời cũng không biết phải làm gì.

Nhưng điểm kiểm tra của cô cũng quá thấp rồi.

Mặc dù cô rất mạnh về mảng chiêm tinh khoa học nhưng ít nhất cô cũng phải có một tấm bằng tốt nghiệp trung học.

Một lúc sau, Sở Thiên Lê và Khâu Tình Không vội vã trở lại lớp học, bọn họ vừa hoàn thành bài kiểm tra bổ sung môn giáo dục thể chất dành cho nữ sinh, còn lén lút chạy đến cổng trường trộm mang trà sữa về lớp học.

Khâu Tình Không đặt túi nhựa lên bàn, cô ấy bưng hai cốc trà sữa lên rồi nói: "Tớ sẽ mang cho bọn họ."

Sở Thiên Lê gật đầu, lấy từ trong túi ra một ly trà sữa khác, đưa cho con gấu trắng lớn đang ngồi bên cạnh mình: "Ly này là của cậu."

"Cảm ơn." Đàm Mộ Tinh nghi ngại hỏi: "... Cậu không mang cho Hạ Thời Sâm sao?"

"Máy in tiền không thích uống trà sữa, chỉ uống thức uống có màu đen tuyền." Sở Thiên Lê bổ sung, "Như cà phê hay gì đó chẳng hạn."

Đàm Mộ Tinh cầm ly trà sữa mát lạnh trên tay, cậu luôn cảm thấy tay mình thật nặng trĩu, như thể cậu đang phải gánh vác trách nhiệm nặng nề trong việc thuyết phục các bạn học tập thật tốt vậy.

Sở Thiên Lê dùng ống hút đ.â.m vào ly trà sữa, vui vẻ khuấy đều rồi bắt đầu thưởng thức.

"Có ngon không?"

"Ngon lắm đấy.

Khâu Tình Không nói rằng đây là một cửa hàng bán trà sữa rất nổi tiếng trên mạng, cậu không biết đâu, phí giao hàng còn đắt hơn cả lúc tớ xem bói bài poker nữa đấy."

Đàm Mộ Tinh lén lút nhìn về phía bạn cùng bàn đang vui vẻ uống trà sữa, cậu cảm thấy tâm trạng của cô rất tốt nên bắt đầu vắt óc nghĩ ra từ ngữ thích hợp để thuyết phục cô, sau đó ngập ngừng hỏi: "Trước kỳ thi giữa kỳ sẽ có thêm một ngày nghỉ.

Cậu có muốn đến nhà tớ không?"

"Được thôi, lần trước chúng ta còn chưa kịp tham quan khu vườn tươi mát kia, lần này có thể đi cùng nhau được." Sở Thiên Lê không chút do dự mà đồng ý ngay, hiển nhiên cô rất có hứng thú với nhà của Đàm Mộ Tinh.

Đàm Mộ Tinh vội vàng nói: "Không, ý tớ là chúng ta cùng nhau xem xét một chút..."

Sở Thiên Lê nhăn mặt, sau đó cười nói: "Không sao đâu, cậu cứ xem xét đi, tớ sẽ đi tới khu vườn tươi mát kia!"

Đàm Mộ Tinh trầm mặc mất mấy giây, đột nhiên cảm thấy đề tài có chút không đúng, liền cắn răng nói: "... Cậu cũng ôn lại bài chút đi?"

Sở Thiên Lê nghe vậy, lập tức yếu ớt ngã xuống mặt bàn, lại bắt đầu phàn nàn: "Tớ không muốn ôn tập."

Đàm Mộ Tinh ân cần an ủi cô: "Cậu nhất định phải lấy được tấm bằng tốt nghiệp, nếu không sau này cậu sẽ gặp rất nhiều rắc rối..."

Sở Thiên Lê im lặng, cô muốn trả lời: "Tớ làm gì có tương lai chứ?", nhưng cái này không phải lời cô nên nói ra.

Hiện tại cô vẫn đang đi học, cô lại không muốn người khác nhận ra có điểm gì bất thường, chắc chắn sẽ gây náo động không nhỏ.

Ngay cả khi có nhìn thấy những thông tin xuất hiện ở tương lai, cũng không phải thứ gì đều có thể tiết lộ được.

Sở Thiên Lê áp mặt vào bàn, thấp giọng nói: "Có bằng tốt nghiệp thì có tác dụng gì sao?"

Đàm Mộ Tinh ngây người mất một lúc, đau khổ gãi gãi đầu, nhẹ nhàng khuyên nhủ cô: "Có thể bây giờ cậu thấy nó rất vô dụng, nhưng có lẽ sau này sẽ lại có ích, chẳng hạn như lúc cậu vào đại học hay làm những việc khác chẳng hạn..."

Sở Thiên Lê không nói gì.

Đàm Mộ Tinh nhẹ nhàng nói: "Tớ biết cậu yêu thích chiêm tinh, nhưng cậu cũng nói với chú Kiến Bình rằng tính cách của mỗi con người đều khác nhau dẫn đến việc chúng ta cũng cư xử khác nhau, từ đó tạo ra nhiều kết quả khác nhau.
 
Đại Lão Trở Về Để Ta Đoán Mệnh Cho Ngươi
Chương 134


Cậu không cần thúc ép mình phải học.

Nhưng nếu chúng ta làm việc học tập chăm chỉ hơn thì tới thời điểm quan trọng trước kỳ thi, có lẽ sẽ thay đổi được vận mệnh chăng?"

Đàm Mộ Tinh sợ thái độ cứng rắn của mình sẽ dẫn tới sự nổi loạn của bạn cùng bàn nên chỉ có thể dùng lời Sở Thiên Lê từng dùng để thuyết phục cô.

Sở Thiên Lê lộ ra vẻ mặt kinh ngạc: "Tớ đã từng nói như vậy sao?"

Đàm Mộ Tinh nghiêm túc gật đầu: "Đúng vậy, cậu còn nhớ đã nói với tớ về các bài vị không? Cậu còn nói rằng nếu cứ mãi mắc kẹt trong một bộ phân quen thuộc mà không nỗ lực phát triển hơn thì sẽ không có tiến triển gì cả, cho nên cậu muốn đọc thử Triết học Mác-Lênin và luôn xem chiêm tinh, có thể kết quả không quá tốt, nhưng ôn tập trước khi kỳ thi tới cũng gần giống như lúc cậu đọc Triết học..."

Hai mắt Sở Thiên Lê trợn to, lúc này trông cô có chút kinh ngạc, sợ hãi nói: "Sao cậu lại có thể nhớ hết những chuyện này vậy?"

Sở Thiên Lê đã quên lời mình nói, nhưng vừa nghe đến, cô liền cảm thấy có chút quen thuộc, giống như những chuyện này thật sự đã xảy ra vậy.

Đàm Mộ Tinh cười khổ: "Tất nhiên là tớ nhớ rồi.

Chỉ có không ham mê bản năng nguyên thủy thì con người mới có thể đi tới tương lai phát triển tiềm năng, mà sự phát triển, thay đổi và tiến hóa là cốt lõi của chiêm tinh học."

Cậu vẫn không có hứng thú với bộ môn huyền học nhưng cậu luôn tin tưởng vào những gì cô nói.

"Đáng chết, cậu đang dùng ma pháp đánh bại ma pháp!" Sở Thiên Lê ôm đầu than thở: "Như vậy tớ lại không có lý do gì để từ chối rồi."

Nếu Đàm Mộ Tinh dùng lời lẽ của riêng mình để thuyết phục cô thì cô sẽ có hàng trăm hàng ngàn cách để khéo léo ngụy biện, nhưng cậu lại ngẫu nhiên chọn ra những câu trích dẫn của cô, cô không thể nói rằng những gì cô nói trước đó là sai được.

Đàm Mộ Tinh thấy cô lay động, liền đánh sắt khi còn nóng: "Trước tiên chúng ta cứ cẩn thận xem xét thật kỹ càng đã, mệt thì đi ngắm cảnh, hoặc là ba người cùng nhau chơi game một lát trước khi học bài chẳng hạn."

"Nếu tốt nghiệp trung học rồi vào đại học, chúng ta có thể tìm kiếm những địa điểm có đồ ăn ngon, vui vẻ hơn ở gần địa bàn trường đại học.

Bây giờ trường học cách thành phố quá xa.

Làng sinh viên trong thành phố rất sầm uất, vả lại cũng có nhiều trường đại học hoạt động.

Đừng bỏ cuộc, những thứ này vẫn trong khả năng của cậu mà."

Đàm Mộ Tinh đang làm việc chăm chỉ để tạo nên một tương lai tốt đẹp hơn, hy vọng có thể truyền cảm hứng cho người bạn cùng bàn của mình.

"Có thể hay không vậy?" Sở Thiên Lê đột nhiên bị lời này của cậu làm cảm động, cô trầm tư một lúc lâu rồi lại cúi đầu nói: "... Được thôi."

Cô không chắc liệu điều này có liên quan gì đến mình không, nhưng những mong ước trong sáng nhất của cô luôn đúng.

Đàm Mộ Tinh thở phào nhẹ nhõm, tươi cười nói: "Vậy trước kì thi giữa kì chúng ta ôn tập cùng nhau nhé?"

Sở Thiên Lê chậm rãi gật đầu, cô suy nghĩ một lúc rồi quả quyết bổ sung: "Nhưng trước khi kì thi diễn ra, tớ sẽ chỉ chăm chỉ hơn một chút thôi, tớ hứa sẽ chăm chỉ ở những điểm mấu chốt!"

Đàm Mộ Tinh bất lực nói: "... Không sao đâu." Còn hơn không học gì cả.

Trước kỳ thi giữa kỳ, nhà trường sẽ sắp xếp lại bàn ghế, lớp học và cho học sinh nghỉ thêm một ngày để ôn tập.

Sở Thiên Lê, Đàm Mộ Tinh và Khâu Tình Không đã chốt được thời gian, hẹn gặp nhau cùng ôn tập trước kỳ thi diễn ra vào cuối tuần.

Đến đây hai lần, Sở Thiên Lê và Khâu Tình Không đã từng nhìn thấy sân nhà họ Đàm, nhưng lần này lại có một vị khách không mời mà đến.

Trong nhà, nắng ấm chiếu vào, các chàng trai cô gái đang tất bật chuẩn bị giấy bút.

Sở Thiên Lê bất đắc dĩ ngẩng đầu liếc nhìn Hạ Thời Sâm, cuối cùng cô cũng đứng dậy đẩy bạn cùng bàn một cái, tức giận nói: "Sao anh ấy lại ở đây?"
 
Đại Lão Trở Về Để Ta Đoán Mệnh Cho Ngươi
Chương 135


Đôi mắt của Đàm Mộ Tinh quay đi với vẻ áy náy, cậu cũng không thể giải thích với cô được.

Sở Thiên Lê buồn bã nói: "Rõ ràng cậu là bạn của tớ, sao cậu lại gọi anh ấy tới đây?"

Cuối tuần này Sở Thiên Lê không muốn ở nhà, cũng chỉ vì không muốn bị Hạ Thời Sâm nhìn chằm chằm, bây giờ cô muốn đi câu cá cũng rất khó khăn.

Đàm Mộ Tinh: "... Tớ không có mà."

Sở Thiên Lê thất vọng nói: "Tớ hiểu, tớ hiểu mà.

Cậu còn cho là anh ấy lợi hại hơn, thành tích của anh ấy tốt hơn so với tớ rất nhiều, tớ không phải là người quan trọng nhất."

Đàm Mộ Tinh hoảng hốt xua tay: "Thật sự không có chuyện đó đâu!"

Đàm Mộ Tinh luôn cảm thấy việc hai anh em nhà này cãi nhau nhất định sẽ mang đến tai họa cho mình, cậu chỉ là một kẻ đáng thương vướng vào những cuộc đấu đá nội bộ xảy ra trong nhà họ Hạ mà thôi.

Hạ Thời Sâm nói rằng cậu ấy sẽ xác định phạm vi kiểm tra cho mọi người, là học sinh đứng đầu lớp nên cậu ấy làm bài kiểm tra cũng rất tốt.

Đàm Mộ Tinh không có lý do gì để từ chối, cậu tin rằng nếu bạn cùng bàn muốn nhanh chóng đạt được thành công thì cô vẫn cần sự giúp đỡ của thần đồng này.

Khâu Tình Không cũng không ngờ rằng Hạ Thời Sâm sẽ tới, lúc này cô ấy cũng không dám nói nhảm, chỉ biết cúi đầu làm bài tập.

Hạ Thời Sâm đặt cuốn sách trong tay xuống, nhìn Sở Thiên Lê đang quấy rầy Đàm Mộ Tinh, bình tĩnh nói: "Đừng gây rắc rối nữa, mau làm xong đi, sau khi giải quyết xong những thứ này em có thể đậu."

Khâu Tình Không thấp giọng nói: "Nếu mọi người đều tới đây, chúng ta có thể đến nhà cô viên được không?"

Nếu như Sở Thiên Lê và Hạ Thời Sâm đều ở đây, bọn họ có thể đến nhà họ Hạ xem xét.

Hạ Thời Sâm: "Buổi chiều tớ còn phải đi học, không thể ở bên cạnh các cậu mãi được."

Hạ Thời Sâm rất bận rộn, cậu ấy tới đây chỉ là muốn xem Sở Thiên Lê có nghiêm túc học tập hay không, xác nhận không phải cô lừa cậu ấy để đi chơi rồi mới rời đi.

Cậu ấy nhanh chóng khoanh tròn những điểm mấu chốt của bài thi, giải thích cho mọi người một số câu hỏi khó, đồng thời nhìn Sở Thiên Lê đã làm xong những câu hỏi cơ bản rồi mới chuẩn bị bắt xe buýt đến trường.

Sở Thiên Lê vốn rất mong chờ máy in tiền rời đi, nhưng những người khác khi nhìn thấy vậy lại có chút do dự.

Khâu Tình Không tò mò hỏi: "Cậu không phải ôn tập sao?"

Hạ Thời Sâm: "Loại kiểm tra này chẳng có tác dụng gì với tớ cả."

"... Xin lỗi."

Sở Thiên Lê và Khâu Tình Không ngồi trong phòng tiếp tục làm đề, Đàm Mộ Tinh tiễn Hạ Thời Sâm rời đi.

Trước khi rời đi, Hạ Thời Sâm nhìn quanh khu nhà lớn của nhà họ Đàm, cân nhắc vài giây rồi trầm ngâm nói: "Nhân tiện, cậu có biết giá thị trường của căn nhà cậu đang ở không?"

Đàm Mộ Tinh thành thật nói: "Thật xin lỗi, căn nhà này không được giao dịch, cho nên không có giá thị trường."

Hạ Thời Sâm bình tĩnh gật đầu: "Ừ, tớ cũng đoán vậy.

Tớ chỉ có thể nghĩ cách khác thôi."

Đàm Mộ Tinh: "?" Còn biện pháp gì nữa sao?

Đàm Mộ Tinh nghe xong có chút bối rối, cậu không biết tại sao Hạ Thời Sâm lại nhắc tới điều này.

Trong nhà, Sở Thiên Lê nhìn thấy Hạ Thời Sâm rời đi, lập tức vui vẻ nhảy dựng lên, nóng lòng muốn đi dạo trong khu vườn tươi mát ở phía sau.

Đàm Mộ Tinh muốn cô học thêm một chút thời gian nên lấy lý do trên núi Càn Sơn có rất nhiều khách du lịch, đồng ý buổi tối sẽ dẫn cô qua đó xem xét, nếu lúc này tới sẽ phá vỡ giờ cao điểm đón khách du lịch.

Ba người chăm chỉ học tập suốt một ngày, ăn tối tại nhà Đàm Mộ Tinh, sau đó tranh thủ lúc những tia nắng còn sót lại còn chao lượn trên trời để lên núi.

Sở Thiên Lê và Khâu Tình Không ngắm cảnh xong, bắt xe buýt về cũng rất thuận tiện.

Trong ánh sáng mờ ảo của mặt trời lặn, dãy núi Càn Sơn xinh đẹp ban ngày không bị mây mù bao phủ mà thay vào đó được một tầng sáng màu vàng vây quanh.
 
Đại Lão Trở Về Để Ta Đoán Mệnh Cho Ngươi
Chương 136


Nhà họ Đàm vẫn khá gần với danh lam thắng cảnh này nên ba người trực tiếp lẻn vào từ cửa bên mà không cần mua vé.

Sở Thiên Lê khen ngợi: "Có điều việc này cũng có chút tình người, phải mua vé lên núi để bái lạy, nghĩ tới thôi cũng có chút cay đắng rồi."

Đàm Mộ Tinh yếu ớt thú nhận: "Nếu muốn cúng vái tổ tiên thì lúc vào phải mua vé, chủ yếu là vì ở đây quá đông người, nhưng thường thì vẫn có hai ba người lẻn vào cũng không sao.

Chỉ cần mượn thẻ nhân viên rồi quẹt là được."

Nhiều người dân gần đó làm việc tại danh lam thắng cảnh này, những người này có quan hệ họ hàng với tổ tiên nhà họ Đàm.

Khâu Tình Không: "Hai lần chúng tớ đến đây đều không có gặp người nhà của cậu nhỉ?"

"Ông nội tớ sống trong một nơi ở lưng chừng núi, ba mẹ tớ gần đây đã rời Bắc Kinh rồi." Đàm Mộ Tinh giải thích: "Chú tớ và những người khác còn phải đến công ty làm việc.

Họ không thích sống ở đây vì quá xa xôi nên cũng không thường xuyên đến đây."

"Tớ từng sống ở thành phố.

Khi ba mẹ tớ trở về Bắc Kinh, tớ cũng chuyển về.

Nơi này cũng cách trường học quá xa." Nhà Đàm Mộ Tinh lo lắng về việc để cậu sống một mình sẽ xảy ra chuyện không may nên gần đây bọn họ đã đưa cậu vào ở trong khu nhà của nhà họ Đàm.

Sở Thiên Lê: "Oa! Quả nhiên chỉ có người sống trong đại viện mới có thể khinh thường đại viện như vậy.

Phần lớn mọi người thậm chí còn không có tư cách để ghét bỏ đại viện như vậy."

Đàm Mộ Tinh: "..."

Ba người họ bắt một chiếc xe buýt tham quan, băng qua khu rừng rậm rạp tươi tốt, cuối cùng cũng đến được đỉnh núi tương đối bằng phẳng.

Buổi tối thực sự rất ít khách du lịch, cũng không có dòng người chen chúc điên cuồng qua lại như buổi sáng nữa, bây giờ có có chỗ cho mọi người thưởng ngoạn cảnh đẹp.

Trên đỉnh núi có nhiều tòa nhà cổ kính, lá trúc đung đưa, lối đi sâu, người mặc trang phục Đạo giáo đang quét lá rơi rụng các bậc đá.

Khói nhẹ khẽ bay lên, trong không khí tràn ngập mùi tàn nhang còn sót lại.

"Ở đây có đạo sĩ nào không?" Khâu Tình Không vừa hỏi vừa chụp ảnh thắng cảnh.

Sở Thiên Lê đi dọc theo con đường đi về phía trước nói: "Cái này gọi là núi Càn Sơn, hẳn là có chùa miếu của Đạo giáo nhỉ."

Đàm Mộ Tinh: "Đúng vậy, ngọn núi này là nơi các đạo sĩ tu hành."

Khâu Tình Không nhìn xa xa về phía kiến trúc trước mắt, do dự nói: "Những chùa miếu như vậy luôn khiến tớ không phân biệt được."

Sở Thiên Lê kiên nhẫn giải thích: "Nói chung, đạo gia lâu năm không được gọi là ‘chùa’, về cơ bản chỉ có đền thờ, còn có ‘cung’ hoặc ‘miếu’ thêm vào ở cuối."

"Tại sao lại như vậy?"

"Bởi vì Đạo giáo nhấn mạnh đến "sự thống nhất giữa con người và thiên nhiên", họ rất thích nghiên cứu các hiện tượng thiên thể, một số người muốn đạt được sự giác ngộ cao nhất, trở nên bất tử cho nên các ngôi đền Đạo giáo thường được xây dựng trên đỉnh núi để có thể dễ dàng di chuyển.

ngắm các loại sao." Sở Thiên Lê thở dài, "Ồ, ai mà không muốn sở hữu một ngọn núi để ngắm sao cơ chứ?"

Đàm Mộ Tinh trầm giọng nhắc nhở: "... Ý tưởng sở hữu một ngọn núi rất không phù hợp với chủ nghĩa Mác-Lênin."

Sở Thiên Lê tự trách bản thân mình: "Tớ sai rồi, lần sau tớ sẽ dám nữa."

Ba người đi một mạch đến lối vào, Khâu Tình Không nhìn thấy hương được phát miễn phí, vui mừng đến mức trước khi thi đã ước một điều, còn gọi đồng bọn của mình qua: "Các cậu không muốn thắp hương sao? Cầu nguyện về kết quả của kì thi giữa kỳ hay gì đó tương tự chẳng hạn?"

Sở Thiên Lê và Đàm Mộ Tinh đồng thời lắc đầu, người trước nói mình là người tin vào chủ nghĩa Mác-Lênin, nhưng người sau lại không tin vào những thứ này.

Khâu Tình Không không hề bị đồng bọn của mình làm lay động, cô ấy vui vẻ chạy đến cửa sổ và nhận hương từ Đạo sĩ trên núi Càn Sơn.

Đàm Mộ Tinh thực sự không hiểu những người đam mê huyền học, thắc mắc hỏi: "Tại sao cậu ấy yêu thích xem chiêm tinh bói tarot nhưng vẫn thắp hương trong các ngôi chùa đền của Đạo Phật vậy?"
 
Đại Lão Trở Về Để Ta Đoán Mệnh Cho Ngươi
Chương 137


Sở Thiên Lê xua tay: "Này, người Trung Quốc không quan tâm đến chuyện này, chỉ cần tin vào điều gì có tác dụng.

Dù sao, tung lưới rộng rãi sẽ luôn có tác dụng."

Hai người đứng ở bên ngoài chờ Khâu Tình Không, nhưng khi Sở Thiên Lê nhìn thấy cô ấy chạy về phía Nguyên Quân Điện, rốt cục cô cũng ý thức được có gì đó không ổn.

Sở Thiên Lê vội vàng chạy vào trong điện, kéo Khâu Tình Không ra ngoài: "Sao cậu lại tới đó thắp hương?"

Khâu Tình Không ngơ ngác nói: "Tớ nhìn bốn phía, trong điện thờ này chỉ có một nữ thần, người đó có thể giúp tớ hoàn thành tâm nguyện được không?"

Sở Thiên Lê: "?"

Sở Thiên Lê lập tức phun trào: "Tớ thay mặt Bích Hà Nguyên Quân cảm ơn lòng tốt của cậu, cảm ơn cậu đã quan tâm, nhưng thật sự không cần thiết đâu..."

Khâu Tình Không gần như muốn chạy vào điện thờ của Bích Hà Nguyên Quân, nữ thần này quả thực cũng có sức mạnh vô cùng to lớn, người ta từng nói rằng nữ thần quan này có thể giúp "người nghèo cầu giàu, người bệnh cầu bình an, người nông dân cầu mùa màng bội thu, người buôn bán cầu lợi nhuận, người cầu con cầu tuổi thọ, người chưa có con cầu con, con cầu cha mẹ bình an, em cầu anh bình an, người thân thiết kết giao".

Trong đó nổi tiếng nhất là việc ban cho con cái.

Sở Thiên Lê buồn bã nói: "Tớ cũng phần nào hiểu được tâm lý giăng lưới rộng rãi của cậu, nhưng cái gì cũng phải có chừng mực.

Trên đời có nhiều vị thần thông quảng đại như vậy cậu lại không nhờ, cậu lại đi nhờ vả một lĩnh vực mà người ta không am hiểu, cái này không phải muốn tiếp tục việc làm ăn, cậu đây là muốn nhảy việc sao?"

Khâu Tình Không phóng nhanh từ Văn Xương Điện đi ra, lại chạy đến Nguyên Quân Điện để cầu việc học tập, chẳng khác nào bắt nhân viên văn phòng đi bán hàng, bắt nhân viên kỹ thuật phải làm việc hành chính, ngay cả một thần tiên cũng không khỏi tức giận vì sự phân công lao động không mấy rõ ràng này.

Sở Thiên Lê: "Người mê tín nên tôn trọng công việc của mình.

Đừng lúc nào cũng chọn những thứ không ghi trong lý lịch của người ta."

Khâu Tình Không: "..."

Khâu Tình Không nghe Sở Thiên Lê phổ cập kiến thức khoa học xong, trong lúc nhất thời cô ấy có chút hoảng hốt, cả kinh nói: "Tại sao nữ thần tiên lại quản cả việc sinh con?"

"Câu hỏi này của cậu..." Sở Thiên Lê là một tín đồ theo chủ nghĩa Mác, cô không biết giải thích thế nào về sự phân công lao động giữa các vị thần tiên, vì vậy cô thuận miệng nói: "Còn không phải nam thần tiên không có khả năng này sao?"

Khâu Tình Không cảm thấy có lý, cuối cùng cô ấy vẫn là dâng hương cho Bích Hà Nguyên Quân, trong miệng niệm nói: "Vậy thì, Bích Hà Nguyên Quân, nguyện vọng gì đó thì coi như thôi, con chỉ hy vọng người vẫn khỏe mạnh, không cần phải cho con bất cứ điều gì..."

Sở Thiên Lê nghe xong liền bối rối, cô đợi Khâu Tình Không dâng hương xong rồi cùng cô ấy rời khỏi Nguyên Quân Điện, lúc này mới mở miệng nói: "Cậu cũng không có ước nguyện gì, tại sao lại dâng hương?"

Khâu Tình Không nói năng hùng hồn đầy lý lẽ: "Đây chính là nữ thần tiên, chúng ta muốn gọi được cho người, thì không thể để người bị so sánh ở trong đạo quán! Nam thần tiên đều có hương khói, thì nữ thần tiên nhất định cũng phải có, cái này là sức mạnh hỗ trợ!"

"..."

Hai mắt Sở Thiên Lê bối rối, cô cũng không biết Khâu Tình Không có tin những điều này hay không.

Nhưng nếu đối phương thực sự tin vào điều này thì tại sao còn áp dụng các quy tắc vào người thần tiên?

Bên ngoài điện, Đàm Mộ Tinh đang đứng chờ, ba người lại đi tới Văn Xương Điện.

Sau khi Khâu Tình Không dâng hương cầu cho kỳ thi giữa kỳ thuận lợi vượt qua xong, cô ấy chạy đi hội hợp với bạn bè, chuẩn bị chậm rãi đi bộ xuống chân núi.

Hoàn cảnh bên trong đạo quán yên tĩnh, người ở thưa thớt, Sở Thiên Lê tò mò nhìn xung quanh rồi hỏi: "Những ngôi nhà ở đây có giống nhà của các cậu không?"
 
Đại Lão Trở Về Để Ta Đoán Mệnh Cho Ngươi
Chương 138


Đàm Mộ Tinh lắc đầu: "Bên này là khu vực đạo quán, những công trình nhà ở lưu lại nằm ở phía bên kia, hiện là nơi nhân viên khu danh lam thắng cảnh làm việc."

Ba người đang đi dọc theo con đường thì đột nhiên nghe thấy tiếng cãi vã.

Trong một tòa nhà thấp cạnh rừng trúc, một vị đạo sĩ bị nhiều người vây quanh, khổ nỗi dây dưa mà không có cách nào thoát thân.

Một đám người đang mặc quần áo hàng hiệu, đi đầu là người đàn ông trung niên với mái tóc thưa thớt và cái bụng phệ, ông ta lôi kéo vị đạo sĩ với vẻ mặt vô cùng lo lắng và nói bằng giọng khàn khàn: "Đạo trưởng, tôi van cầu ngài, để cho tôi gặp đại sư một lần, đây chính là chuyện cứu mạng, ngài cũng không thể cứ để nhà tôi c.h.ế.t hết!"

Đạo sĩ: "Ai, lời này của ngài nói quá rồi..."

Người bên cạnh phụ họa nói: "Chúng tôi đã lên núi biết bao nhiêu lần rồi, tình hình hiện tại rất nghiêm trọng."

"Đúng vậy đúng vậy, người cũng là người tu hành, xin hãy phát thiện tâm đi!"

Đạo sĩ bị một đám người làm cho đau đầu, ông ấy không thể làm gì mà đi ra ngoài, nhưng lại bị đám người này chặn lại.

Đàm Mộ Tinh nhận thấy tình hình hỗn loạn phía trước, liếc mắt một cái là cậu nhận ra ngay người đàn ông trung niên đứng đầu, sắc mặt hơi thay đổi, lông mày nhíu lại.

Cậu than nhẹ một tiếng, đề nghị: "Chúng ta đổi đường khác nhé?"

Khâu Tình Không dừng bước, cô ấy thò đầu nhìn ra xa: "Phía trước xảy ra chuyện gì vậy?"

Sở Thiên Lê nghe vậy sửng sốt, nghi ngờ nói: "Hẳn là chuyện của đạo quán, không liên quan đến chúng ta đâu nhỉ?"

Đàm Mộ Tinh đau đầu nói: "Không phải, trước đó đám người kia đã tới nhà tớ cách đây không lâu, tớ không chắc bọn họ có nhớ rõ tớ hay không, cho nên đi đường vòng vẫn là tốt nhất..."

"Có phải là người mà cậu biết không?"

"Không thể nói là quen biết." Đàm Mộ Tinh vò đầu nói, "Gia đình tớ không phải rất quen thuộc với đạo quán lắm, nhưng luôn có người đến cầu cứu gia đình tớ, muốn tìm các đại sư ở trên núi.

Sau đó, ông nội tớ ngại phiền toái nên chuyển đến giữa sườn núi, núi chỉ vì ông tớ không muốn giao dịch với những người này thôi."

Người có tiền thường mê tín vào bói toán phong thủy đoán mệnh, thậm chí không có việc gì còn phải dựa vào đổi tên để đổi đổi mệnh, buôn bán lại càng đặc biệt chú ý.

Phía bắc đất nước nổi tiếng với Càn Sơn, nhưng không phải ai cũng có cơ hội tiếp cận, nên đương nhiên họ sẽ nhờ cậy nhà họ Đàm để tìm đại sư Càn Môn.

Lúc trước Hà Kiến Bình chính là một trong số đó, sau đó được Đàm Mộ Tinh giới thiệu cho Sở Thiên Lê.

Khâu Tình Không: "Tớ nghe bọn họ nói cảm thấy họ đang rất vội? Vì sao lại không giúp bọn họ?"

Đàm Mộ Tinh lộ vẻ khó xử, cậu liếc mắt nhìn đám người cách đó không xa, xác nhận đối phương không phát hiện bọn họ, lúc này mới nhỏ giọng nói thầm: "Các cậu không nên tin lời người như thế, ông chủ Trương này là từ phía Nam tới, nghe nói là ở đó không cầu được người giúp đỡ, nên mới có thể đi một chặng đường dài đến phía Bắc."

"Hiện tại ông ta nói cái gì mà người một nhà sẽ c.h.ế.t hết, nhưng gia đình tớ nói rằng trước đây ông ta không phải là người tốt lành gì.

Vừa mới phát tài, ông ta đã bỏ vợ con rồi đi tìm người khác.

Ông ta cũng lừa dối nhiều người bạn cũ trong công việc kinh doanh của mình.

Dù sao thì danh tiếng của ông ta cũng rất tệ."

Đàm Mộ Tinh rũ mắt nói: "Đó là tại sao mà tớ không tin vào việc dâng hương.

Nếu ai dâng hương mà có thể biến điều ước của mình thành hiện thực thì thần linh cũng quá công danh lợi lộc."

"Đây chẳng phải giống như con người sao, ai bỏ tiền ra thì phải làm việc cho người đó? Làm sao họ có thể được coi là thần tiên được?"

Một lý do quan trọng khác khiến Đàm Mộ Tinh không có hứng thú với huyền học là cậu đã thấy qua quá nhiều người muốn theo đuổi danh lợi thông qua bói toán.
 
Đại Lão Trở Về Để Ta Đoán Mệnh Cho Ngươi
Chương 139


Cậu cảm thấy điều này không khỏi quá châm chọc, chỉ cần có tiền là có thể thay đổi cuộc đời, hóa ra mạng sống của một người có thể định lượng bằng tiền tài, vậy nên cậu vẫn không tin.

Sở Thiên Lê: "Tớ có thể hiểu được suy nghĩ của cậu, nhưng thành thật mà nói, thầy bói cũng là con người, nếu ông ta thật sự chịu bỏ ra nhiều tiền để bói thì không có lý do gì mà phải cầu từ nam ra bắc phải không? Chắc chắn phải có lý do nào đó ở giữa?"

"Tớ cũng không rõ nữa." Đàm Mộ Tinh nghĩ: "Nhưng trước đây ông ta đã tìm một đại sư từ phía nam, và tớ không biết tại sao bây giờ ông ta lại đến đến phía bắc."

Ông chủ Trương vẫn đang dẫn người phía trước quấy rầy đạo sĩ.

Đám người Sở Thiên Lê trốn ở sau rừng trúc, bọn họ đứng ở phía sau trò chuyện mà cũng không bị phát hiện.

Trong phòng ở một bên tòa lầu thấp, hương trà tỏa ra bốn phía ván cờ im lặng chơi lạc kỳ không tiếng động.

Lão đạo sĩ tiện tay buông một quân cờ đen, nhìn về phía người nào đó bên cửa sổ, thúc giục nói: "Đến lượt con rồi."

Bên cửa sổ, đạo sĩ trẻ tuổi nhìn qua khe hở nhìn tình hình bên kia qua cửa sổ và nói: "Sư phụ, bọn họ vẫn chưa rời đi."

Lão đạo sĩ nói: "Đừng hoảng hốt, tiểu sư thúc của con có thể một đánh năm."

"Một tuần này, mỗi ngày bọn họ đều lên núi."

"Trong năm nay bọn họ đều lên núi mỗi ngày.

Vô ích thôi, đây chính là quẻ sinh tử, nếu không đã sớm có người nhận việc."

Ông chủ Trương sẵn sàng bỏ ra một số tiền khổng lồ để tìm đại sư, chỉ cần có năng lực của đồng tiền, những kẻ lừa đảo sẽ tìm đến ông ta, chứ đừng nói đến việc có đại sư hay không.

Vấn đề này vẫn chưa được giải quyết, hoàn toàn là bởi vì nó có liên quan đến mạng sống con người.

Người tu luyện huyền học cũng yêu tiền, nhưng bọn họ vẫn có một số điều cấm kỵ, không thể tùy tiện chạm vào quẻ sinh tử.

Sống hay c.h.ế.t là một vấn đề nhân quả phức tạp mà không phải ai cũng có thể giải quyết được.

Lão đạo sĩ nhìn thấy vị đạo sĩ trẻ tuổi chậm chạp vẫn chưa quay lại chơi cờ, ông ấy cũng đi tới bên cửa sổ, nhìn về phía bên kia đường, nhìn về phía ông chủ Trương và những người khác phía trước ở bên trái, lại thoáng liếc nhìn Đàm Mộ Tinh và những người khác phía sau ở bên phải, ông ấy không khỏi sửng sốt nói: "Này, ta thực sự có bắt gặp phải một tiểu hữu dưới chân núi, còn có những người bạn của tiểu hữu..."

"Tiểu hữu dưới chân núi?" Đạo sĩ trẻ nghi ngờ hỏi: "Có phải gia đình dưới chân núi đó không?"

"Đúng vậy.

À, ngọn núi này từng thuộc về bọn họ, nhưng sau này trở thành của quốc gia." Lão đạo nhìn chằm chằm Đàm Mộ Tinh, lộ ra ý cười chua xót: "Ồ, nói đến nhân quả, ta còn cõng theo nhân quả của cậu ấy nữa."

"Là nhân quả gì ạ?"

"Không gì khác hơn là làm điều xấu với ý định tốt.

Có chút chuyện xấu người trong cuộc không nên biết, nhưng hết lần này tới lần khác lại nghe thấy được.

Đây gọi là số mệnh trêu đùa người khác.

Ta cũng một mực nghĩ lại, nhưng lại không làm cách nào để bù đắp được." Lão đạo sĩ thở dài.

Đạo sĩ trẻ tuổi: "Tại sao không thể để đương sự biết? Nếu người đó biết trước, là không phải có thể xu cát tị hung* sao?"

*: ý là tìm kiếm vận may và tránh tai họa (thành ngữ)

"Tại Uyên à, con còn quá trẻ, có câu nói, người c.h.ế.t đuối đều biết bơi, con cho rằng có thể cầu vận may, tránh khỏi tai hoạ, nhưng nếu như có ám chỉ gì đó thì sao?" Lão đạo sĩ cười khúc khích, "Bây giờ con đã có tất cả các câu trả lời, nhưng một ngày nào đó phép tính cho ra kết quả không thể chấp nhận được, con nên làm gì?"

Đạo sĩ trẻ im lặng một lúc rồi trả lời: "Vậy thì hãy tìm cách giải quyết nó."

Lão đạo sĩ nói: "Nói một cách nhẹ nhàng thì nếu con không tính ra được phương pháp phá giải, thì phải làm sao bây giờ?"

Đạo sĩ trẻ không nói gì.
 
Back
Top Dưới