Ngôn Tình Đại Lão Trở Về Để Ta Đoán Mệnh Cho Ngươi

Đại Lão Trở Về Để Ta Đoán Mệnh Cho Ngươi
Chương 60


Hạ Thời Sâm thú nhận: "Hôm qua cháu đi ngủ sớm, chưa bán ra.

Chắc là lỗ rồi."

Hạ Viễn Dương nói đến đầu tư, Hạ Thời Sâm mới chợt nhớ ra.

Hạ Viễn Dương bối rối: "À, cháu tham gia thị trường từ nền tảng nào? Bitcoin không đóng đâu..."

Bitcoin khác với cổ phiếu, hợp đồng tương lai, v.

v.

, nó giao dịch 24 giờ một ngày, mở cửa quanh năm.

Hạ Viễn Dương bỏ lỡ đợt tăng trưởng cuối, nhưng từ đó đến nay cũng được một khoảng thời gian rồi, tình hình bây giờ chắc chắn đã khác.

Khi mọi người đang trò chuyện thì thị trường tiền tệ vẫn đang thay đổi.

Hạ Thời Sâm bất chấp tất cả, nói: "Vậy xem luôn bây giờ đi, hôm qua cháu không có thời gian để ý."

Sở Thiên Lê không hiểu gì về Bitcoin, cô cũng sốc y như Hạ Viễn Dương bây giờ, hoảng sợ nói: "Đền á, ý là sao, không thể, không được đâu..." Sở Thiên Lê đối với từ "đền bù" rất nhạy cảm, cô nhớ rõ tài vận của anh trai khá ổn mà.

Hạ Thời Sâm nghĩ đến đã thấy đau đầu, nghiến răng nghiến lợi nói: "Lỗ thì cũng là anh lỗ, em hoảng hốt cái gì? Người phải bù tiền cũng có phải là em đâu."

Sở Thiên Lê tức giận nói: "Sao anh có thể lỗ được? Em xem bói chưa sai bao giờ, anh làm thế là muốn hủy hoại thanh danh của em!"

Sở Thiên Lê vốn tưởng rằng Hạ Thời Sâm không mua, nhưng anh ấy không những mua mà còn phải bù tiền, khác hẳn với lời bói toán của cô.

Sở Thiên Lê lập tức luống cuống, cô đấu với nhà chiêm tinh khác còn chưa thua bao giờ, làm sao có thể lụn bại trong tay Hạ Thời Sâm được? Sở Thiên Lê: "Anh cho rằng chỉ có anh mất tiền sao? Anh đang hủy hoại tín ngưỡng của em!"

Hạ Thời Sâm: "???"

Hạ Thời Sâm kìm nén cơn tức giận: "Tín ngưỡng gì của em? Không phải em nói mình là người theo chủ nghĩa Mác sao?"

Sở Thiên Lê khàn giọng hét lên: "Ai nói không thể có hai tín ngưỡng chứ!" Hạ Thời Sâm: "!!?" Có hai cái thì còn gọi gì là tín ngưỡng nữa? Dư Tân khuyên: "Được rồi được rồi, chỉ là một ít tiền nhỏ thôi, các con đừng lo."

Hạ Chính Hợp: "Ba trả cho các con là được chứ gì, đừng để trong lòng nữa." Hạ Viễn Dương đã lấy laptop ra, nói: "Được rồi, giờ xem chúng ta có thể hồi vốn được chút nào không..."

Hạ Thời Sâm sử dụng máy tính của Hạ Viễn Dương để đăng nhập vào nền tảng, bắt đầu kiểm tra tình hình thị trường tiền tệ hiện tại.

Sở Thiên Lê tò mò nhìn chung quanh, cô hoàn toàn không hiểu được cái trang này, nghi hoặc hỏi: "Sao rồi? Thế nào rồi?"

Hạ Thời Sâm và Hạ Viễn Dương nhìn số liệu, một lúc lâu sau không nói gì.

Sở Thiên Lê lo lắng hỏi: "Không, không, không, không, không, em thật sự bói sai sao?"

Hai người vẫn không nói gì.

Vẻ mặt của Hạ Thời Sâm đờ đẫn.

Một lúc sau, Hạ Viễn Dương vỗ mạnh vào vai Hạ Thời Sâm, vừa tức giận vừa buồn cười, mắng: "Thằng nhóc ngoan, bình tĩnh như vậy, cố ý dùng thủ đoạn này chọc tức chú phải không?"

"Ai, lẽ ra chú phải đoán ra từ lâu rồi.

Lúc nào cháu cũng giả vờ khiêm tốn, còn bắt chú cũng vội vã theo, bây giờ kiếm được nhiều tiền hơn chú rồi, đúng là không chuẩn bằng cháu..." Hạ Viễn Dương đứng lên, quay đầu an ủi Sở Thiên Lê: "Đừng sợ, nó chỉ là giả vờ thôi, thanh niên các cháu thích dùng từ gì nhỉ, hãy tận hưởng cảm giác vả mặt này đi."

Theo Hạ Viễn Dương, Hạ Thời Sâm cố tình khiêm tốn nói mình không ổn, sau đó lật ngược tình thế kiếm lời to, đây không phải là tình tiết vả mặt sao? Sở Thiên Lê sửng sốt nói: "Nói như vậy là không phải đền hả?" Hạ Viễn Dương: "Không, không, bây giờ nó bán ra kiếm bộn tiền luôn." Sở Thiên Lê thở phào nhẹ nhõm, thương hiệu của cô không bị phá hủy, cô vẫn là số một thế giới.

Hạ Viễn Dương ngạc nhiên nói: "Nhưng làm sao cháu đoán ra còn có thể tăng lên? Hơn nữa trước đó có mấy đợt đỉnh điểm, vậy mà cháu lại có thể bình tĩnh không bán, đúng thật là khâm phục tố chất tâm lý của cháu."
 
Đại Lão Trở Về Để Ta Đoán Mệnh Cho Ngươi
Chương 61


Loại giao dịch cực kỳ ngắn hạn này phụ thuộc vào khả năng phản ứng của các nhà đầu tư, lúc ra tay phải nhanh, chuẩn, quyết đoán, một kích trúng mục tiêu.

Cho dù có Sở Thiên Lê cung cấp thông tin thì bọn họ cũng phải tự mình đưa ra quyết định, xác định thời điểm nào là thích hợp nhất.

Lúc này Hạ Thời Sâm đang xem trang diễn đàn, đầu óc không muốn làm việc chút nào.

Cậu ấy có phẩm chất tâm lý gì?

Chắc là tố chất tâm lý không bị Sở Thiên Lê và Thích Diệm làm cho tức c.h.ế.t hôm thứ sáu.

Hạ Thời Sâm căn bản không giỏi như lời Hạ Viễn Dương, xấu hổ không dám nói cho chú hai biết là do mình quên, buồn cười nhất là khi đầu tư thì hùng hùng hổ hổ, lúc sau lại mặc kệ nó tự do.

Hạ Thời Sâm nghiên cứu thời điểm mua hàng, nhưng lại quên bán đúng thời hạn, tình cờ mở ra một đợt tăng trưởng mới.

Hạ Thời Sâm thật sự không muốn tin Sở Thiên Lê, nhưng hiện tại không thể không thừa nhận, chuyện này quá kỳ lạ rồi, trên đời làm gì có chuyện trời xui đất khiến như vậy được?

Sở Thiên Lê nói Hạ Thời Sâm có tài vận tốt, cậu ấy cũng chỉ thuận miệng nghe theo, không ngờ một khi vận may đến là không ngăn lại được! Nói như vậy không có nghĩa là nỗ lực của con người là vô ích mà sự may mắn đó giống như một chiếc máy khuếch đại, làm đúng việc đúng lúc sẽ nhận được kết quả gấp đôi.

Nếu Hạ Thời Sâm hoàn toàn không bắt đầu, có lẽ cậu ấy đã bỏ lỡ đợt làm giàu này, nhưng chỉ cần biết nắm bắt cơ hội thì sẽ dễ dàng đạt được kết quả tốt.

Ví dụ, một số người đường hôn nhân rất mạnh mẽ, nếu không kiên quyết từ chối mọi người không trong thời kỳ hôn phối, họ có thể sẽ bỏ lỡ người thật sự thích hợp với mình.

Giữa người với người gặp nhau cần có duyên phận, chúng ta không thể khống chế được, nhưng có thể biết được thời điểm xảy ra.

Hạ Thời Sâm đang ở trong trạng thái suy sụp, nhìn vào tài khoản vẫn còn rất sốc.

Hạ Viễn Dương cười nói: "Vậy Thiên Lê tính giúp chú, tuần sau nên mua cái gì?"

Sở Thiên Lê: "Chú hai, cháu miễn phí cho chú một quẻ, hai tháng này chú đừng làm gì."

Vẻ mặt Hạ Viễn Dương sửng sốt: "Tại sao?"

Sở Thiên Lê bình tĩnh nói: "Xét theo vận mệnh của chú, hai tháng này thích hợp để chú nghỉ ngơi vui vẻ, tụ tập cùng gia đình bạn bè, sau đó đi đâu đó tĩnh dưỡng, không phải là lúc nên làm việc."

"Cũng không phải là không thể làm việc, mà có nghĩa là chú nghỉ ngơi thì phù hợp hơn, cuộc sống thoải mái, không có lý do gì để chỉ bận rộn một việc." Hạ Viễn Dương ngạc nhiên nói: "À, bạn chú mời chú đi câu cá, nhưng chú vẫn đang do dự không biết có nên đi hay không."

Sở Thiên Lê khích lệ: "Vậy thì chú đi câu cá đi.

Có thầy bói nói rằng mỗi người đều có năng lượng và từ trường, cho nên thích dùng một ít tinh thể thanh tẩy để tăng vận may, nhưng tự chữa lành vẫn hiệu quả hơn nhiều."

Có người còn cho rằng tinh thể có thể hấp thụ được năng lượng tiêu cực.

Thực ra là nghỉ ngơi và vui chơi cũng có thể loại bỏ năng lượng tiêu cực.

Điều quan trọng là phải điều chỉnh được tâm trạng và trạng thái của mình.

Hạ Chính Hợp đồng ý: "Đúng vậy, em cũng nên ra ngoài đi dạo đi.

Bọn anh mà không tới, em lại chỉ nhìn chằm chằm vào máy tính thôi."

Hạ Viễn Dương chỉ có thể sờ mũi: "Vâng."

Trên đường trở về xe, Sở Thiên Lê vẫn luôn nhìn trộm Hạ Thời Sâm, cô phát hiện ra cậu ấy đang nhắm mắt dưỡng thần, không khỏi vẫy tay, cố gắng thu hút sự chú ý của anh trai.

Hạ Thời Sâm muốn giả vờ như không nhìn thấy cô, nhưng lúc này chỉ có thể mở mắt ra, sốt ruột nói: "Lại định làm gì nữa?"

Sở Thiên Lê đáng thương nói: "Anh, nghèo nghèo, tiền tiền." Cuối cùng Hạ Thời Sâm cũng in ra tiền rồi, đương nhiên cô phải rút ngay lập tức!

Cô đợi được đến ngày lĩnh lương rồi!
 
Đại Lão Trở Về Để Ta Đoán Mệnh Cho Ngươi
Chương 62


Hạ Thời Sâm còn nhớ lúc nãy Sở Thiên Lê nói mình hủy hoại danh tiếng bói toán của cô, bây giờ lại thay đổi thái độ, tỏ vẻ đạo đức giả, đúng là kẻ hai mặt.

Cô cũng hay giả vờ dễ thương trước mặt ba mẹ, nhưng thực tế là có một nùi chuyện ở trường, thậm chí còn khiến cậu ấy bị giáo viên gọi lên nói chuyện.

Lông mày Hạ Thời Sâm co giật, mắng: "Sao lúc nào trông em cũng ngốc ngốc vậy?"

Sở Thiên Lê tủi thân: "Em ngốc chỗ nào?"

Hạ Thời Sâm tức giận nói: "Em mở miệng đòi tiền như vậy, còn dễ bị người ta lừa, không phải ngốc thì là gì?"

"Thích Diệm chỉ khen em một chút, em đã bắt đầu vui vẻ rồi, còn không phải là ngốc sao?"

Hạ Thời Sâm cho rằng đầu óc Sở Thiên Lê có vấn đề, bây giờ cô dựa vào bói toán để lấy tiền của người ta, lỡ như một ngày nào đó cô bói không chính xác nữa thì sao?

Hạ Thời Sâm không thể chấp nhận được việc lấy tiền của người khác, việc này khiến cậu ấy cảm thấy vô cùng bất an, nếu một ngày nào đó không thể kiếm tiền được nữa, cậu ấy sẽ rơi vào tình trạng bị người khác thao túng.

Còn cậu ấy lại cảm thấy Sở Thiên Lê quá kiêu ngạo, cho rằng cô vừa ngây thơ vừa ngu ngốc.

Sở Thiên Lê giật mình: "Nhưng em sẽ không trực tiếp lấy tiền của người ta." Hạ Thời Sâm chất vấn: "Vớ vẩn.

Em đang trực tiếp đòi tiền đấy à?" Trên mặt cô chỉ xém viết "Mau chuyển tiền cho em đi", vậy mà vẫn còn dám nói mình không lấy tiền.

Sở Thiên Lê chống nạnh, tự tin nói: "Em nói không cần tiền của Thích Diệm, nhưng em không nói là không cần tiền của anh mà!"

Hạ Thời Sâm: "?"

Hạ Thời Sâm không thể tin nổi: "Có gì khác biệt sao!"

Sở Thiên Lê nói năng hùng hồn: "Thích Diệm không có liên quan gì đến em, đương nhiên em không thể lấy tiền của cậu ấy rồi, nhưng em có thể lấy tiền của anh, hai cái khác nhau mà."

Sở Thiên Lê không lấy tiền của Thích Diệm, nhưng cô có thể lấy tiền của Hạ Thời Sâm, nếu không thì sao lại gọi là máy in tiền chứ?

Hạ Thời Sâm nghe thấy mấy thuật ngữ huyền học này là choáng váng, sắp bị cô làm cho tức ngất đi rồi, nhưng lát sau lại cảm thấy cô nói cũng đúng, thu nhập tuần này quả thực có liên quan đến việc bói toán của cô.

Bản thân cậu ấy là một người mạnh mẽ, thực sự không muốn chịu ơn của cô, cậu ấy tin tưởng chắc chắn rằng sau này mình có thể tự mình kiếm lại được.

Hạ Thời Sâm đang tức giận định chuyển tiền để rạch ròi quan hệ với cô, thì đột nhiên nhớ ra điều gì đó: "Anh có thể chuyển cho em, nhưng anh có điều kiện." Sở Thiên Lê phàn nàn: "Sao anh còn chậm hơn cả ATM thế..."

Hạ Thời Sâm nhịn không được muốn đánh cô, lạnh giọng nói: "Từ tuần sau em phải hạn chế hoạt động bói toán ở trường đi, ít nhất đừng công khai để mọi người biết, đến cả giáo viên cũng chú ý rồi."

Sở Thiên Lê: "Tại sao!?"

Hạ Thời Sâm: "... Em còn muốn thu hút những người như Thích Diệm đến nữa sao?"

Sở Thiên Lê vốn là rất tức giận, bỗng nhiên bình tĩnh lại, ngoan ngoãn nói: "Được, em sẽ kiềm chế."

Hạ Thời Sâm: "..." Tốt lắm, bây giờ Thích Diệm giống như quỷ dạ xoa doạ trẻ em rồi.

Hạ Thời Sâm vừa bán đi, còn chưa nhận được tiền, nhưng cậu ấy đã dùng quỹ quản lý tài chính của mình chuyển trước cho Sở Thiên Lê, nói: "Đúng rồi, đi học không được ngủ trong lớp, tự làm bài tập về nhà đi..."

Điện thoại của Sở Thiên Lê khẽ rung lên, sửng sốt nhìn tài khoản thanh toán, không ngờ rằng Hạ Thời Sâm thật sự chuyển tiền, hơn nữa còn nhanh như vậy.

Bởi vì từ trước tới nay Hạ Thời Sâm đều không ưa cô, cho nên cô cũng không biết liệu anh ấy có chuyển tiền cho mình không.

Hóa ra lời Hạ Viễn Dương là thật, lời nói của Hạ Thời Sâm có thể bỏ ngoài tai, nếu anh ấy nói không thì thật ra là có, nếu thực sự không hứng thú thì anh ấy sẽ không để ý đến đâu.

Sở Thiên Lê nhận ra rồi.
 
Đại Lão Trở Về Để Ta Đoán Mệnh Cho Ngươi
Chương 63


Tạp âm lúc máy in tiền phun ra tiền không quan trọng, miễn là cuối cùng nó phun ra tiền là được rồi.

Xe đã đến trước cửa nhà, Sở Thiên Lê làm sao còn nghe anh trai nói gì nữa, cô cầm điện thoại di động nhảy xuống xe, đáp cho có lệ: "Vâng, lần sau em làm." Hạ Thời Sâm thấy cô đi lại bất cẩn, huyết áp đột nhiên tăng cao, mắng: "Em lại xuống xe bất cẩn rồi!"

Sở Thiên Lê không quay đầu lại, chạy một mạch về nhà, không thèm để ý đến Hạ Thời Sâm đang lèm bèm ở đằng sau, còn đổ thêm dầu vào lửa: "Anh ơi, em thấy anh mới không thông minh ấy, tiền đến tay rồi thì ai thèm nghe lời anh chứ? Bên A ai chẳng biết phải đưa ra yêu cầu rồi mới trả tiền." "Em dùng tiền dạy anh học một bài học, sau này đừng quản lý công ty như vậy nữa, nếu không sẽ hủy hoại cả gia tài đấy!" Sở Thiên Lê đứng ở cửa biệt thự, hả hê vẫy tay với Hạ Thời Sâm rồi bỏ chạy, hoàn toàn không coi lời ảnh trai vừa nói ra gì

Hạ Thời Sâm: "???"

Sau khi trở về nhà, Sở Thiên Lê bị những con số trong tài khoản của mình dọa hết hồn, vừa rồi cô chỉ nhìn lướt qua, bây giờ lại phát hiện ra mình đã bỏ sót một số 0.

Mặc dù tính tình Hạ Thời Sâm hơi lập dị, nhưng cậu ấy kiếm tiền rất giỏi, người khác không thể không phục.

Điều đáng sợ nhất của loại người này là họ không làm việc vì tiền, tử vi của họ tiết lộ trực tiếp những vấn đề trong cuộc sống, chỉ có đạt được thành tựu thì họ mới có cảm giác hài lòng.

Nếu một ngày Hạ Thời Sâm không đi làm, cậu ấy có thể sẽ suy sụp bất an, cực kỳ hoảng sợ, việc này không liên quan gì đến tiền bạc, mà liên quan đến tố chất tâm lý.

Nếu không có cạnh tranh, nếu không cần thiết, Hạ Thời Sâm sẽ mất đi mục tiêu của mình, cuộc sống của cậu ấy cũng sẽ ảm đạm không màu sắc, vì vậy cậu ấy buộc phải làm việc.

Biểu đồ sao của mỗi người đều khác nhau, kênh phát triển của họ cũng khác nhau, mỗi người có một lối sống riêng.

Có nhiều người không thể hiểu nhau chính là vì tiền đề cuộc sống của họ khác nhau.

Hạ Thời Sâm giỏi kiếm tiền nhưng không có y định tiêu tiền, vì vậy Sở Thiên Lê quyết định làm việc đó dùm anh trai.

Tất nhiên, mọi yêu cầu của cậu ấy đều bị cho vào quên lãng, cô vẫn chép bài tập về nhà của bạn cùng bàn.

Cuối tuần, Sở Thiên Lê ở nhà chơi game suốt, cô trò chuyện với Khâu Tình Không về chiêm tinh, về manga anime với Đàm Mộ Tinh, sau đó ba người dứt khoát lập nhóm, bắt đầu trò chuyện cùng nhau.

Tuần này vận may của cô bùng nổ, cô kiếm được thu nhập từ bói toán và tiền của Hạ Thời Sâm, vui đến mức sắp bay lên trời rồi.

Những ngày cuối tuần vui vẻ nhanh chóng trôi qua, một ngày thứ hai mới lại bắt đầu.

Sở Thiên Lê mờ mịt mở mắt ra, cầm điện thoại di động lên nhìn, lập tức giật mình, cơn buồn ngủ cũng biến mất sạch, cô hoảng sợ nói: "Không, không, không, không, không... "

Sở Thiên Lê dùng chăn che đầu r*n r*, sau đó lại không thể tin nhìn vào điện thoại lần nữa, cuối cùng tuyệt vọng ngất đi.

Có lẽ hai ngày trước cô lăng quăng quá nên giờ đã xảy ra chuyện rồi.

Hôm nay cô gặp xui xẻo.

Đây là điều khó chịu nhất đối với một người thầy bói, đoán trước được mình sẽ gặp rắc rối, nhưng không có cách nào giải quyết ngay được, giống y như thanh kiếm của Damocles treo lủng lẳng trên đầu vậy.

Điều đáng lo nhất không phải là khoảnh khắc xui xẻo mà là trạng thái chuông báo động vang lên lúc chưa xảy ra.

Trước hết Sở Thiên Lê hoàn thành việc bói toán hàng ngày của mình, sau khi đọc được đáp án bất lợi, cô bắt đầu giải quyết rắc rối ngày hôm nay.

Nếu người bình thường nhìn thấy vận rủi, họ hoàn toàn có thể lựa chọn không tin, rồi bằng cách nào đó vượt qua ngoạn mục.

Nhưng Sở Thiên Lê có một điểm yếu chí mạng, tính toán của cô quá chính xác, cô không thể nào không tin được.

Sở Thiên Lê tự bói cho mình một quẻ.
 
Đại Lão Trở Về Để Ta Đoán Mệnh Cho Ngươi
Chương 64


Hôm nay cô có thể gặp tai họa đẫm máu, các vì sao nói tốt nhất không nên hoạt động ngoài trời hoặc phải ẩn nấp sau những tòa nhà cao tầng.

Vì sao này là s.ú.n.g b.ắ.n tỉa sao? Sao lại nghĩ ra cách giải quyết như này? Sở Thiên Lê rời giường, vừa nhảy ra khỏi phòng đã bắt đầu nức nở: "Ba, mẹ, con thấy không khỏe, hôm nay con không muốn đi học, giúp con xin nghỉ một ngày ở nhà đi."

Phòng khách yên tĩnh, không thấy Dư Tân và Hạ Chính Hợp đâu, chỉ có Hạ Thời Sâm đang ngồi trên sô pha.

Hạ Thời Sâm tức giận nói: "Em đang nói nhảm cái gì vậy? Hôm nay có kiểm tra thể chất đấy.

Làm bài kiểm tra bù rất phiền phức, sẽ ảnh hưởng đến tốt nghiệp sau này."

Tuy hai người theo học tại trường trung học tư thục nhưng thủ tục giảng dạy ở đây khá nghiêm ngặt, gia đình càng giàu thì càng coi trọng việc học, tỷ lệ nghỉ học quá cao sẽ ảnh hưởng đến việc tốt nghiệp và nộp đơn vào trường.

Khi có tiền rồi, con người ta sẽ so sánh tới những thứ khác, chẳng hạn như điểm số.

Sở Thiên Lê than thở: "Em không muốn đi học, toàn thân khó chịu, đầu đau, cổ đau, cái gì cũng đau..."

Đối mặt với sự chán ghét học tập của cô, Hạ Thời Sâm bình tĩnh nói: "Đó là vì hôm qua em điên điên khùng khùng nên mới vậy đấy, học một lúc sẽ bình tĩnh hơn thôi."

Ngày hôm qua Sở Thiên Lê cười khúc khích ở trong phòng khách, không biết là đang nói với bạn cái gì, tóm lại là cô không hề cảm thấy mệt mỏi chút nào.

"Ba mẹ đã ra ngoài rồi, không ai có thể xin nghỉ giúp em đâu." Hạ Thời Sâm tàn nhẫn chỉ ra sự thật: "Anh đề nghị đừng cố gắng trốn tránh bài kiểm tra thể chất làm gì, sau này sẽ gây ra rất nhiều phiền phức đấy."

Sở Thiên Lê không tin bói thử một quẻ, quả nhiên trốn khỏi kiểm tra thể chất không phải là một ý kiến hay, về sau sẽ gặp rất nhiều phiền phức.

Bây giờ cô ở nhà cũng không được mà ra ngoài cũng không xong, cuối cùng đành phải lựa chọn đi ra ngoài.

Trong lớp, Sở Thiên Lê đề nghị đổi chỗ với Đàm Mộ Tinh, hôm nay cô không muốn ngồi cạnh cửa sổ.

Đàm Mộ Tinh không phản đối, di chuyển đến chỗ ngồi bên cửa sổ, nghi ngờ hỏi: "Nhưng trước đây cậu thích ngồi chỗ bên cửa sổ mà?"

Sở Thiên Lê thích cảm giác ngồi bên cửa sổ, thỉnh thoảng cô sẽ bị hắt hơi, nhưng lại không muốn đóng cửa sổ lại.

"Chỉ có hôm nay là không thích thôi." Sở Thiên Lê vẻ mặt phức tạp: "Tớ sợ bị b.ắ.n vào đầu."

Đàm Mộ Tinh: "?"

Hôm nay Sở Thiên Lê không có tâm tình ngủ trong giờ học, trong cả quá trình cô đều cẩn thận, thỉnh thoảng còn phải bói một quẻ xem khi nào tai họa này sẽ qua đi.

Vì vậy, hôm nay cô không bói toán trong giờ ra chơi nữa, chủ yếu là vì cô lo lắng cho việc của mình, không còn sức lực để nghĩ đến chuyện khác.

Đàm Mộ Tinh đã nghe được lý do, cậu đặt cuốn sách chính trị lên bàn, an ủi cô: "Được rồi, hay là đọc một ít triết học Mác Lênin nhé, bình tĩnh lại một chút." Sở Thiên Lê từng nói đọc triết học Mác Lê-nin có thể khắc phục được tư duy quán tính.

"... Đây cũng là một cách." Sở Thiên Lê lật qua mấy trang sách, sau đó lại cau mày nằm xuống: "Không được, tớ đọc không vào."

Đàm Mộ Tinh thở dài.

Trong sân thể dục, mọi người xếp hàng bắt đầu bài kiểm tra thể chất, chỉ có Sở Thiên Lê là ngồi xổm trong góc không chịu bước vào.

Đàm Mộ Tinh bất lực đứng bên cạnh khuyên nhủ: "Không sao đâu, yên tâm đi, những cái đó đều là..."

Cậu theo bản năng muốn nói là mê tín phong kiến, sau đó chợt nhận ra mình đang nói chuyện với ai, vội vàng xấu hổ ngậm miệng lại, suýt chút nữa đã gây ra sai lầm lớn rồi.

Nhưng Sở Thiên Lê lại nhạy bén nắm bắt câu chuyện, cô co ro dựa vào đầu, tường buồn bã nói: "Cậu vừa định nói là phong kiến mê tín đúng không? Suýt chút nữa là nói ra rồi!"
 
Đại Lão Trở Về Để Ta Đoán Mệnh Cho Ngươi
Chương 65


h*m m**n sống sót của Đàm Mộ Tinh lập tức dâng trào, cậu hoảng sợ xua tay: "Không phải, không phải đâu!"

Sở Thiên Lê: "Huhu, cậu vốn không tin, tớ xem bản đồ tử vi của cậu là biết..." "Không phải là tớ hoàn toàn không tin, chỉ là..." Đàm Mộ Tinh ngập ngừng muốn nói lại thôi, cậu nhận ra cô đang rất căng thẳng, bèn thay đổi chủ đề: "Bởi vì khi còn nhỏ tớ từng xem đoán mệnh, nghe được những lời không thích nghe, cho nên mới có chút kháng cự."

Quả nhiên lực chú ý của Sở Thiên Lê đã chuyển hướng, tò mò hỏi: "Những lời không thích nghe?"

Đàm Mộ Tinh: "Ừm, dù sao cũng không hay ho gì, cho nên cũng không có ấn tượng tốt."

Nhưng gần đây cậu đã thay đổi quan điểm rồi, chủ yếu là vì Sở Thiên Lê rất si mê, nên cậu cũng không còn thấy ghê tởm như vậy nữa.

Sở Thiên Lê nhanh chóng an ủi: "Đó là bởi vì cậu không gặp được thầy giỏi, chỉ cần cậu phát huy được thực lực của bản thân, nhất định sẽ đạt được thành tựu to lớn.

Vận mệnh không thể chỉ đơn giản là một câu ‘tốt’ hay ‘xấu" là xong!" Sở Thiên Lê nghiêm túc nghi ngờ Đàm Mộ Tinh gặp được một kẻ gà mờ, có một người chỉ xem qua bàn tử vi của người khác vội vàng đưa ra những nhận xét chủ quan, vi phạm bảy nguyên tắc cơ bản.

Bất kỳ người hoặc lời nói nào đi chệch khỏi bảy nguyên tắc cơ bản đều là nghiệp xấu đối với chiêm tinh học chứ không phải tương lai.

Một trong số đó chính là, không một nhà chiêm tinh nào có thể xác định cách một người thể hiện bàn tử vi của mình chỉ bằng cách nhìn vào nó.

Người nghiên cứu huyền học thường khó tránh khỏi cao ngạo xa cách, một số người còn thích bàn luận về người khác, phân loại tử vi là tốt hay xấu.

Đây quả thực là một phương pháp hữu hiệu, nhưng may mắn, tốt xấu do ai quyết định thì có lẽ không thể tùy tiện phán đoán được.

Đàm Mộ Tinh thường thiếu tự tin nên Sở Thiên Lê tập trung vào việc động viên cậu, công việc của một nhà chiêm tinh chính là dẫn dắt người khác một cách có chừng mực.

"Vị đại sư đó cũng không thể nói là không giỏi được..." Đàm Mộ Tinh gãi gãi mặt, nhẹ giọng nói: "Được rồi, tớ tin lời cậu, chúng ta không nói chuyện này nữa, cậu có muốn quay về không?"

"Nếu cậu thực sự không thể tới đó, tớ sẽ cùng cậu trở về lớp." Sở Thiên Lê lo lắng như thế, chắc chắn là không thể tham gia được bài kiểm tra thể chất rồi.

Sở Thiên Lê đứng lên hỏi: "Vậy bài kiểm tra thể chất của cậu thì sao?" "Đưa cậu về rồi tớ quay lại là được."

Đàm Mộ Tinh cảm thấy Sở Thiên Lê đang căng thẳng nên không yên tâm để cô về một mình, chi bằng đi cùng cô một chuyến.

Đàm Mộ Tinh đến gặp giáo viên thể dục xin giúp cô, mặc dù thầy giáo đã nhiều lần khuyên nhủ không nên bỏ thi nhưng cuối cùng vẫn để Sở Thiên Lê đi.

Các học sinh trong lớp đều đang kiểm tra thể chất, không ai để ý đến tình huống trong góc.

Đàm Mộ Tinh cùng Sở Thiên Lê trở lại lớp học.

Trên đường đi, Đàm Mộ Tinh nhìn thấy cô tuyệt vọng, liền lấy điện thoại di động ra cắt ngang nỗi buồn của cô: "Cậu có muốn xem quần áo tớ may không?" Sở Thiên Lê nhìn thấy chú búp bê xinh đẹp trên màn hình, liền kêu lên: "A, cậu đang may quần áo cho búp bê à!"

Sở Thiên Lê hứng thú cầm lấy điện thoại lướt lướt, phát hiện ra trang phục của búp bê tuy khác nhau nhưng đều độc đáo và tinh xảo.

Cô không hiểu mấy loại búp bê này, chỉ thấy chúng rất đẹp.

Sở Thiên Lê lẩm bẩm: "Thằng nhóc này, búp bê còn mặc đẹp hơn tớ." Không hổ là con cái nhà giàu, cậu nhóc cùng bàn với mình đúng là giàu từ đời ông của ông của ông của ông giàu lên!

Đàm Mộ Tinh: "A, cái này..."

Đàm Mộ Tinh đã nhìn thấy Sở Thiên Lê mặc đồng phục học sinh, nhất thời không biết phải trả lời câu hỏi như thế nào.
 
Đại Lão Trở Về Để Ta Đoán Mệnh Cho Ngươi
Chương 66


Hai người sóng vai nhau đi dọc sân thể dục trở về lớp, đúng lúc đi ngang qua sân bóng rổ không có hàng rào.

Sở Thiên Lê đi bên trong, Đàm Mộ Tinh đi bên ngoài, bọn họ có thể nghe rõ tiếng bóng rổ đập bùm bụp bên cạnh.

Một cú ném cực mạnh diễn ra, quả bóng rổ đập mạnh vào rổ, sau đó đột ngột xảy ra biến cố!

"Này, này, này!" Mọi người trên sân lo lắng hét lên, cố gắng cảnh báo hai người bên lề, nhưng họ không nhanh bằng quả bóng rổ mất kiểm soát.

Sở Thiên Lê đang cúi đầu xem điện thoại, nghe thấy bên người bịch một tiếng, quay người lại thì thấy một quả bóng rổ đang nhảy lên trời, không khỏi lộ ra vẻ kinh ngạc.

Đàm Mộ Tinh dùng một quyền đánh bật quả bóng rổ đang lao tới, quả bóng rổ nặng nề rơi xuống đất phát ra âm thanh chói tai, sau đó xoay tròn bay lên cao! Sở Thiên Lê sửng sốt.

Những người có mặt tại sân vận động đều c.h.ế.t lặng.

Đàm Mộ Tinh đánh bay quả bóng xong, thấy cô dừng lại, nhẹ nhàng nói: "Đi thôi."

Sở Thiên Lê nhớ lại âm thanh vừa rồi, giật mình nói: "Tay của cậu có sao không? Hình như vừa rồi cậu không đánh bằng lòng bàn tay hả?" Sở Thiên Lê thề rằng khi nghe thấy cú đánh đó, chắc chắn không phải là dùng bàn tay chụp bóng.

Đàm Mộ Tinh giơ nắm đ.ấ.m lên, nói bâng quơ: "À, tớ chỉ gõ nhẹ thôi." Sở Thiên Lê: "..."

Những người ở sân vận động hiển nhiên cũng có nghi ngờ tương tự như cô, họ nhặt quả bóng bị hất văng lên, hoảng sợ chạy tới, nhiệt tình hỏi: "Cậu có sao không? Cậu trực tiếp dùng tay đánh trả đó hả?"

Đàm Mộ Tinh: "Không sao không sao, quả bóng này không nặng đâu." Đàm Mộ Tinh vẫn mềm mỏng hiền lành như cũ, không ai nhìn ra sự khác biệt, cũng không ai biết lực mạnh của quả bóng.

Va chạm trên sân là chuyện bình thường, những người khác cũng không quá chú trọng, nhanh chóng tản đi.

Sở Thiên Lê thì khác, cô ngồi xổm xuống tại chỗ bói một quẻ, phát hiện tai họa đẫm m.á.u đã được giải quyết rồi!

Đàm Mộ Tinh thấy cô lại co rúm, lại khuyên: "Về lớp nghỉ ngơi một chút đi." Sở Thiên Lê ngước mắt nhìn bạn cùng bàn, nhìn thân hình to lớn như gấu trắng của cậu, nghĩ thầm, đây có thể coi là một tòa nhà cao tầng nhỉ? Những trường hợp chiêm tinh kỳ lạ ngày càng gia tăng.

Dù thế nào đi nữa, Sở Thiên Lê cũng đã ra khỏi trạng thái bất lợi, lập tức tràn đầy sức sống, nói: "Không về nữa! Tớ ổn rồi!"

Đàm Mộ Tinh: "?"

Sở Thiên Lê: "Trời đã tạnh mưa, tớ thấy ổn rồi!"

Đàm Mộ Tinh: "... Hôm nay vốn dĩ là một ngày nắng đẹp mà." Nếu không thì đã không kiểm tra thể chất.

Đàm Mộ Tinh không biết tại sao Sở Thiên Lê lại thay đổi ý định, cô ngẩng cao đầu trở lại kiểm tra thể chất, kết quả thực sự khá tốt.

Sau khi Sở Thiên Lê kiểm tra thể chất xong, tâm trạng rất tốt, lại đổi lại chỗ cũ.

Đàm Mộ Tinh thở phào nhẹ nhõm, thế này là không sợ nữa rồi, xem như mọi chuyện đã được giải quyết.

Sở Thiên Lê ngồi ở bên cửa sổ, vươn tay ngạo nghễ nói: "Hiện tại không ai có thể ngăn cản tớ được nữa, có thể ngóc đầu dậy mở lại quầy hàng rồi!" Cô lo sợ cả buổi sáng, nên hôm nay cũng không mở cửa kinh doanh.

Đàm Mộ Tinh thì thầm: "Ngóc dậy là một thuật ngữ xúc phạm."

Sở Thiên Lê có chút hưng phấn: "Thầy chiêm tinh thì tốt cái nỗi?" Đàm Mộ Tinh: "?" Đây là nhà chiêm tinh đã thuyết phục cậu ở sân thể dục sao? Bởi vì Sở Thiên Lê đã nói với Khâu Tình Không, nên gần đây bọn họ không quảng cáo nhiều, dự định phát triển khách hàng trong bóng tối, không đưa sự việc ra ngoài ánh sáng nữa.

Hiện tại, bọn họ đã có lượng khách hàng ổn định nên không dễ bị giáo viên và nhà trường nhắm đến.

Nhưng đến chiều Sở Thiên Lê bỗng bị giáo viên gọi đến văn phòng, cô cũng không biết chuyện gì đang xảy ra.
 
Đại Lão Trở Về Để Ta Đoán Mệnh Cho Ngươi
Chương 67


Sở Thiên Lê nghe được tin này, liền hoảng sợ: "Hôm nay sao lại thế này? Chẳng lẽ là do tớ quá ngông cuồng sao? Còn chưa khai trương đã bị ban quản lý cho dẹp tiệm rồi?"

Rõ ràng hôm nay cô tính sẽ không xảy ra chuyện gì xấu mà.

Đàm Mộ Tinh thở phào nhẹ nhõm nói: "Cô Liễu là một người rất tốt, chắc không phải vì lý do này đâu, bình thường cô ấy cũng không can thiệp vào sở thích của học sinh mà."

"Lần trước trong lớp cậu nói với cô ấy về chuyện bói toán, cô ấy cũng biết mà, cũng có chỉ trích cậu gì đâu."

Đàm Mộ Tinh nhớ rõ lúc ấy cô Liễu đang dọn bài poker cho bạn cùng bàn, nhưng Sở Thiên Lê đã thuyết phục cô ấy không nên uống rượu, nếu thật sự muốn trở mặt, lúc đó cô giáo đã tức giận rồi.

Nếu là một giáo viên khác, Đàm Mộ Tinh có thể sẽ đi cùng, nhưng nếu là cô Liễu thì cậu cảm thấy không đến mức đó.

Trong văn phòng, cô Liễu gần đây có chút rắc rối, cô ấy được học sinh và lãnh đạo công nhận, nhưng nhược điểm duy nhất là gia đình cô ấy đang điên cuồng giục cô ấy kết hôn, khiến cô ấy bực mình không chịu được.

Tuần trước, ban đầu cô ấy hẹn bạn bè đi uống rượu, nhưng trong giờ học lại vô tình bị cuốn vào một cuộc bói toán.

Sở Thiên Lê thẳng thắn nói, cô ấy sẽ bị bạn bè cho leo cây, còn nói uống rượu một mình sẽ lỡ vận đào hoa.

Đúng như dự đoán, sau giờ học cô ấy đã bị cho leo cây, đành thành thật đi về nhà, tình cờ lại gặp người mà gia đình đang mai mối.

Tuy rằng không nói thẳng ra là xem mắt, nhưng thái độ mai mối của hai gia đình khiến cả cô ấy và đối phương đều khá xấu hổ, vội vàng kết thúc buổi gặp mặt.

Cái này gọi là vận đào hoa? Không phải là họa vô đơn chí sao? Cô Liễu liếc nhìn điện thoại, nhìn tài khoản WeChat mới thêm vào, cảm thấy càng ngày càng bối rối, đột nhiên nghe thấy tiếng gõ cửa, vội vàng nói: "Mời vào."

Cửa vừa mở ra, Sở Thiên Lê nhìn chung quanh, cẩn thận hỏi: "Cô ơi, cô đang tìm em ạ?"

Cô Liễu có chút ấn tượng với học sinh chuyển trường này, Sở Thiên Lê cực kỳ thích ngủ trong lớp, nhưng lại khá thông minh.

Có lẽ cô nghĩ rằng mình đã chép bài rất tốt, lần nào cũng giả vờ làm sai hai câu, thật ra cô Liễu đã sớm biết tỏng rồi.

Đương nhiên, hiện tại cô ấy không muốn quan tâm tới chuyện này, cô ấy gọi Sở Thiên Lê tới đây vì một lý do khác.

Cô Liễu vẫy vẫy tay, ân cần nói: "Vào đi, đừng căng thẳng, cô không có ý làm phiền em, cô chỉ muốn cùng em thảo luận một số vấn đề mà thôi." Sở Thiên Lê đi vào phòng, tìm một cái ghế ngồi xuống, dáng vẻ vô cùng nghiêm túc đoan trang.

Cô Liễu có vẻ ngạc nhiên: "Em đi học cũng không ngồi thẳng như vậy đâu?" Ấnh mắt Sở Thiên Lê đảo qua đảo lại, pha trò

"Em có nhớ tuần trước em ngủ trong lớp không?" Cô Liễu thấy cô hoảng hốt liền an ủi: "Cô không gọi em đến đây để dạy dỗ, lúc ấy em bói cho cô một quẻ, nói rằng uống rượu sẽ lỡ vận hoa đào."

Sở Thiên Lê thở phào nhẹ nhõm: "Em nhớ ạ."

Cô Liễu miêu tả tình huống của mình, không khỏi nghi hoặc: "Em chắc chắn đây là vận đào hoa sao?"

Sở Thiên Lê kiên quyết nói: "Chắc chứ."

Cô Liễu không ngờ đối phương lại quả quyết như vậy, vội vàng bổ sung: "Nhưng đối phương rất xấu hổ và bài xích, vậy cũng được tính sao?" Sở Thiên Lê gật đầu: "Tính chứ."

Cô Liễu trầm ngâm một lúc rồi nói: "Cô nghĩ có thể là em không hiểu rồi.

Hai người bọn cô đều rất bài xích với sự sắp xếp của người trong nhà, sao có thể tính được..."

"Tính chứ." Sở Thiên Lê trực tiếp trả lời, ủy khuất nói: "Cô ơi, cô như vậy là không tốt đâu."

Cô Liễu sửng sốt: "Sao lại không tốt"

Sở Thiên Lê không khỏi lẩm bẩm nói: "Khi không có hoa đào thì trách hoa đào không đến.
 
Đại Lão Trở Về Để Ta Đoán Mệnh Cho Ngươi
Chương 68


Khi hoa đào đến thì lại điên cuồng phủ nhận, đến vận đào hoa cũng muốn đổi tên luôn rồi, cô cứ gặp là trốn, vậy thì gọi là hoa chạy trốn đi, chạy trốn mất tiêu."

Cô Liễu che ngực: "... Đừng mắng, đừng mắng nữa."

Nhất thời tâm trạng cô Liễu phức tạp, cô ấy nhìn Sở Thiên Lê muốn nói lại thôi, cuối cùng cũng không mở miệng nói chuyện.

Sở Thiên Lê thấy được vẻ mặt của đối phương thì bừng tỉnh, hiểu ra: "Cô, cô muốn biết sắp tới là vận đào hoa tốt hay vận đào hoa xấu đúng không?"

Cô Liễu buồn bực nói: "Đúng, vận đào hoa xấu cũng không được coi là đào hoa đâu."

Sở Thiên Lê chớp chớp mắt: "Nhưng vận đào hoa xấu hay tốt là do phán đoán chủ quan của con người, cô có hiểu vận đào hoa tốt là thế nào không?"

"Vậy thì chắc chắn là có thể chung sống lâu dài." Cô Liễu nghi ngờ nói: "Tại sao lại nói là phán đoán chủ quan? Thứ này không có tiêu chuẩn sao?"

Sở Thiên Lê: "Giáp chi mật đường, ất chi phê sương*.

Có người cho rằng có thể kết hôn chính là vận đào hoa tốt, nhưng vẫn có rất nhiều người sẽ ly hôn, có người căn bản không muốn kết hôn thì yêu cầu vận hoa đào cũng không giống nhau, mấu chốt là suy nghĩ của cô."

"Em không biết cô muốn cái gì thì không thể giải đáp vấn đề cho cô được, đây là cuộc sống của cô mà."

Bây giờ thái độ của con người đối với tình cảm không giống nhau, Sở Thiên Lê sẽ không đưa ra lời bình với bất cứ một ý kiến nào, cô sẽ chỉ giúp đối phương giải đáp nghi hoặc của bọn họ bằng cách cá nhân hóa.

Cô Liễu ở nhà bị ba mẹ thúc giục đến bể đầu sứt trán, bây giờ cô lâm vào trầm tư do dự nói: "Xong rồi, cô cũng không biết mình muốn cái gì, chỉ biết là không muốn thứ gì cả."

Nếu như có người hỏi cô ấy muốn điều kiện gì, căn bản là cô ấy không có cách nào trả lời được, nhưng cô ấy thật sự muốn gặp được người tới giới thiệu, như vậy thì cô ấy có thể lập tức biết được mình không muốn cái gì.

Đây chính là nguyên nhân mà ba mẹ trong nhà bất mãn, cô ấy không nói ra được điều kiện nhưng đúng thật là cũng rất kén chọn.

Cô Liễu không biết học sinh chuyển trường nghe xong sẽ có suy nghĩ như thế nào, chủ yếu là tìm người tới nhưng lại không nói ra được yêu cầu, quả thật là rất dễ khiến người ta cạn lời.

Cũng may sắc mặt Sở Thiên Lê vẫn bình thường, cô không nổi giận mà ngược lại còn tốt tính nói: "Vậy thì chính là cô vẫn chưa tổng kết được yêu cầu, nhưng có thể để các vì sao tổng kết giúp cô."

"Các vì sao?"

"Đúng vậy, nhìn tử vi sinh của cô là biết được cô yêu thích loại người như thế nào, bọn họ có đặc trưng như thế nào." Sở Thiên Lê nói bổ sung: "Có thể là quá khứ cô chỉ có một vài cảm giác mơ hồ nhưng các vì sao sẽ chắt lọc trọng điểm ra giúp cô."

Cô Liễu cái hiểu cái không, cô ấy suy nghĩ trong chốc lát rồi gật đầu nói: "Được, vậy thì xem xem."

Sở Thiên Lê nghe vậy thì đôi mắt yêu kiều của cô sáng lên, đột nhiên ngoan ngoãn mím môi, còn giơ hai ngón tay ra làm chút động tác sao chép.

Cô Liễu: "?"

Sở Thiên Lê hàm hồ nói: "He he, cô à, là thế này, có tiền hay không không sao cả, nhưng chúng ta cần một chút quan hệ khế ước, nhỡ đâu em xem xong tử vi bị tố cáo thì có chút..."

"Tất nhiên, không phải em nói cô sẽ nắm thóp em, chỉ là lòng người và xã hội quá hiểm ác, đây là ý thức đề phòng từ lúc em hành nghề đến nay, thật sự rất khó thay đổi ngay lập tức..." Sở Thiên Lê trịnh trọng nói: "Em không có ý nói cô là người xấu đâu!"

Cơ bản cô Liễu đều lăn lộn trong trường học, chỉ cần liếc nhìn đã hiểu được ý nghĩ của học sinh, lập tức nhìn ra chút tâm tư của Sở Thiên Lê.

Cô Liễu: "Thu phí theo như giá quy định bình thường của em là được."

Cô Liễu dùng điện thoại di động trả tiền xong, Sở Thiên Lê lấy được tư liệu tử vi của đối phương và sau khi sắp xếp xong thì bắt đầu phân tích.
 
Đại Lão Trở Về Để Ta Đoán Mệnh Cho Ngươi
Chương 69


Sở Thiên Lê nhìn chằm chằm vào tử vi, mở miệng nói: "Bởi vì phân tích tử vi bổn mệnh* cho nên em sẽ không nói về mỗi loại hình nam sinh mà cô yêu thích, những phương diện khác em cũng sẽ nói một chút.

Năng lượng của xạ thủ và tam cung trong tử vi rất mạnh mẽ, nói thẳng ra là có khả năng cô sẽ trở thành chuyên gia truyền kiến thức, nhưng chúng ta quen biết nhau trong trường học nên có khả năng cô sẽ cảm thấy đó là lời thừa..."

*Bổn mệnh: viết tắt của bổn mệnh niên: Tục xưa lấy năm sinh chia làm mười hai thuộc; như sinh năm Tí thuộc Chuột; sinh năm Sửu thuộc Bò; mỗi vòng tuần hoàn là mười hai năm; qua mười hai năm tức là gặp lại.

Nếu như Sở Thiên Lê và cô Liễu không quen biết thì những thông tin này rất có giá trị, đáng tiếc hai bọn họ lại là giáo viên và học sinh.

Cô Liễu: "Không sao, em cứ nói đi, cô nghe chắt lọc là được."

"Hơn nữa hỏa tinh lại rơi ở ngũ cung, cô vẫn là rất thích ở chung với trẻ con, người khác làm giáo viên có thể là vì để kiếm tiền, nhưng cô lại tiếp nhận công việc này từ tận đáy lòng, nói ra suy nghĩ của mình sau đó có được sự tán đồng của người khác, đây là chuyện khiến cô cảm thấy vui vẻ, đồng thời cô cũng tràn đầy sự nhiệt tình đối với tri thức." Sở Thiên Lê kính phục nói: "Cô thật sự đã làm một người giáo viên tốt."

Mỗi một người đều có thể nói dối, nhưng tử vi sẽ không nói dối.

Sở Thiên Lê nhìn thấy tử vi của người khác giống như quen biết người đó lại từ đầu.

Ví dụ như, có khả năng sự thân thiện của cô Liễu đối với học sinh là giả vờ, nhưng tư liệu tử vi cũng hiển thị như vậy đã đại biểu cho việc cô ấy trong ngoài như một.

Cô Liễu bất đắc dĩ thừa nhận: "Mặc dù bây giờ công việc rất mệt mỏi, nhưng quả thật..."

Sở Thiên Lê tiếp tục phân tích tử vi: "Cô hạ xuống ở Ma Kết, cô vẫn rất khát vọng một cuộc hôn nhân vững chắc, hi vọng đối tượng kết hôn của mình thực tế, có trách nhiệm cho nên lúc lựa chọn nửa kia vô cùng cẩn thận, luôn suy nghĩ cho tương lai của mình."

Cô Liễu vội vàng khoát tay: "Thật ra thì không có khát vọng hôn nhân, có cưới hay không không sao..."

Sở Thiên Lê thở dài một tiếng vạch trần: "Nhưng tử vi nói là nơi mà cô gửi gắm, thật ra cô vẫn rất để ý gia đình, hơn nữa tình cảm của ba mẹ cũng rất tốt, cô nói không khát vọng có lẽ là sợ mình không có cách nào gặp được một người phù hợp giống như ba mẹ."

Cô Liễu xoa xoa huyệt Thái dương, chỉ trong nháy mắt cô ấy đã cảm thấy đau lòng, sụp đổ nói: "Thứ này làm sao có thể nói hết ra bên ngoài được?" Đây có còn là bí mật có thể nói nữa không?

"Vậy em có thể nhìn ra được lúc nào thì cô kết hôn không?" Cô Liễu xoa mái tóc rối, cô ấy phát hiện không có cách nào có thể nói dối Sở Thiên Lê nên dứt khoát cam chịu nói: "Còn có người này có phù hợp không?"

Sở Thiên Lê: "Nhìn từ góc độ vận mệnh thì vận cưới của năm sau rất mạnh mẽ, nói không chừng sẽ bước vào hôn nhân."

"Lần trước chúng ta dùng bài Poker để bói, cái đó có thể nhìn thấy vận mệnh ngắn ngủi, nhưng tử vi thôi vận cũng nói gần đây có thể là cô sẽ gặp được chính duyên." Sở Thiên Lê dừng lại một lát rồi lại giải thích: "Nhưng chính duyên không phải một người, mà là đặc trưng của một loại người, cô phải miêu tả người đó cho em thì em mới có thể phân biệt giúp cô được."

Chính duyên là thuật ngữ trong bói toán, chỉ đối tượng hôn phối phù hợp từ khi còn trong bụng trong vận mệnh của một người.

Chính duyên sẽ không chỉ có một người, nhưng bọn họ có điểm chung.

Có vài người luôn có thể đụng phải chính duyên, nhưng có vài người làm thế nào cũng không gặp được chính duyên.

Cô Liễu sững sờ nói: "Nhưng cô không có ấn tượng gì với anh ấy."

Sở Thiên Lê: "Vậy cô đưa tử vi của chú ấy cho em."

Cô Liễu: "Cô không có tử vi của anh ấy."

Sở Thiên Lê: "Vậy cô đi hỏi đi."

Cô Liễu: "?"
 
Đại Lão Trở Về Để Ta Đoán Mệnh Cho Ngươi
Chương 70


"Cô cảm thấy vẫn là bỏ đi..." Cô Liễu đau đầu đỡ trán nói: "Điều này sẽ khiến tính xã hội của cô c.h.ế.t đi."

Sở Thiên Lê thấy đối phương rút lui không làm thì vội nhảy cẫng lên, nói lời khuyên nhủ: "Cô, đừng từ bỏ mà, tốt xấu gì thì cũng đã bỏ tiền ra rồi, làm sao mà đến kết quả cũng không thể biết được? Dùng tiền phung phí vẫn có tiếng mà!"

Cô ngồi lại xuống ghế bắt đầu cổ vũ: "Đi hỏi! Đi hỏi! Đi hỏi!"

Cô Liễu nghe thấy học sinh ồn ào thì chợt cảm thấy nhức đầu, giọng nói run rẩy nói: "Như vậy rất mất mặt? Đột nhiên hỏi nơi sinh và ngày tháng năm sinh của người khác."

Trên mặt Sở Thiên Lê lộ vẻ kinh ngạc: "Cái này thì có gì mất mặt chứ? Ưu thế của chiêm tinh học chính là có hiệu suất cao, nhanh chóng, không được thì chúng ta lập tức bái bai đến người tiếp theo, đừng có phải lãng phí thời gian của mình!"

"Dù sao thì cô cũng không có cảm tình với người ta, hỏi một chút rồi lại hợp tử vi, không thích hợp thì lập tức đổi." Sở Thiên Lê quả quyết nói: "Nếu như chú ấy không được thì lại xem người khác, dù sao thì khoảng thời gian này chắc chắn sẽ có chính duyên, con người không thể bỏ qua cơ hội cực tốt mà ông trời cho được!"

Vẻ mặt Sở Thiên Lê tràn đầy sự chân thành, cô nói cực kỳ chắc chắn, ngược lại đã đả động được cô Liễu.

Cô Liễu cầm điện thoại di động lên, nhìn wechat mới thêm, xoắn xuýt nói: "Nhưng nếu như anh ấy không cho cô thì sao?"

Sở Thiên Lê nhàn nhạt nói: "Nếu như đến cả tử vi chú ấy cũng không muốn cho, vậy thì em cảm thấy không cần ghép tử vi cũng có thể đổi."

Cô Liễu: "?"

Cô Liễu: "... Thế nếu như sau này không phù hợp thì sao?"

Sở Thiên Lê khoanh hay tay trước ngực, dáng vẻ nghiêm túc nói: "Vậy thì để ba mẹ của cô ra mặt, nói là tìm thầy bói xem bát tự, con trai của nhà các người không vượng thê, không hợp với con gái của tôi."

Cô Liễu: "???" Em đang dùng mê tín phong kiến để đánh bại ba mẹ à?

Dưới sự giật dây của Sở Thiên Lê, cô Liễu căng da đầu hỏi đối phương, còn thật sự lấy được tư liệu tử vi nữa.

Cô Liễu giao thông tin cho Sở Thiên Lê xong kinh ngạc nói: "Người này còn thật sự cho rồi? Đến cả nguyên nhân cũng không hỏi."

Cô Liễu vẫn cho rằng hành vi này quá đỗi vô lý, không ngờ đối phương không nói hai lời đã cho rồi.

"Rất tốt, chú ấy đã thông qua lần khảo nghiệm đầu tiên." Sở Thiên Lê bắt đầu ghép tử vi, cô cũng không ngẩng đầu lên nói: "Để em xem xem nam khách mời may mắn này có vượng thê không."

"..." Cô Liễu trầm mặc chốc lát, cô ấy đi tới bên cạnh Sở Thiên Lê, sau đó lại nhìn tử vi trên điện thoại cùng với bản nháp, cô ấy tò mò nói: "Những thứ này lại là cái gì? Tại sao lại cảm thấy đồ họa trở nên nhiều hơn rồi?"

Sở Thiên Lê vừa tập trung ghép tử vi vừa bớt chút thời gian trả lời: "Ghép tử vi hơi phức tạp, loại hình cũng có khá nhiều, có tử vi tương đối, tử vi tổ hợp, tử vi thời không rất nhiều loại, cái gọi là thiên thời địa lợi nhân hòa, cái này bắt buộc phải phân tích tổng hợp."

"Ví dụ như cô có bản mệnh rất hợp với một nam minh tinh nào đó, nhưng cả đời này hai người cũng sẽ không gặp nhau, vậy thì không có bất cứ ý nghĩa gì, cũng sẽ không xảy ra bất cứ chuyện gì." Sở Thiên Lê giải thích: "Hai người phải phù hợp tất cả các đặc trưng mới có thể phán đoán ra có phải là chính duyên hay không."

Cô Liễu nhìn Sở Thiên Lê đang chăm chỉ làm việc, cô ấy vô thức nổi bệnh nghề nghiệp mở miệng nói: "Không ngờ em lên lớp không làm bài mà tính toán cái này lại cực kỳ nhanh."

Cơ thể Sở Thiên Lê cứng đờ, cô sợ hãi ngẩng đầu: "Cô..."

Cô Liễu lập tức im lặng, vội vàng trấn an nói: "Được rồi, tính đi tính đi."

Sở Thiên Lê ghép tử vi xong, cô nhìn tư liệu tử vi rồi nhanh chóng đưa ra đáp án: "Cũng rất phù hợp đấy."

Cô Liễu cả kinh nói: "Trực tiếp như vậy sao? Nhưng cô không thích gia đình giới thiệu."
 
Đại Lão Trở Về Để Ta Đoán Mệnh Cho Ngươi
Chương 71


"Ừm, em biết là cô không thích, nhưng xem từ trong tử vi thì nửa kia của cô thì tỷ lệ đại khái là trong nhà giới thiệu, chủ yếu là bản thân cô căn bản không bỏ tiền ra, cộng thêm việc yêu thích những người chững chạc đáng tin, cho nên bên ngoài càng không thể có kết quả..."

"... Quá chân thực."

Sở Thiên Lê móc xúc xắc chiêm tinh từ trong túi ra, cô đặt xúc xắc vào trong tay cô Liễu rồi cười nói: "Bây giờ chúng ta lấy được tư liệu tử vi rồi, như vậy có thể tận dụng thông tin, còn có thể tặng cô một quẻ, xem xem đối phương nghĩ thế nào."

Cô Liễu mờ mịt cầm xúc xắc chiêm tinh, dựa theo sự chỉ dẫn của Sở Thiên Lê rồi ném ra.

Sở Thiên Lê liếc nhìn kết quả, giải thích: "Mặc dù cô hoàn toàn không có ấn tượng với chú ấy, nhưng ấn tượng đầu tiên của cô với chú ấy rất tốt, có điều chú ấy phát hiện cô phản cảm với việc giới thiệu cho nên không dám chủ động nói chuyện với cô."

"Mấy ngày nay chú ấy vẫn luôn sợ làm phiền cô, vừa nãy cô gửi tin nhắn đã khiến chú ấy xóa bỏ sự nghi ngờ, sau đó hẳn là chú ấy sẽ thường xuyên nói chuyện với cô.

Có khả năng là thi thoảng cô sẽ cảm thấy phiền phức, nhưng đồng thời cũng sẽ cảm thấy yên tâm, cô không thích chủ động nói chuyện với người khác, loại phương thức giao lưu này rất phù hợp với cô."

Điện thoại trên bàn làm việc đột nhiên sáng lên, màn hình hiện thông báo nhắc nhở có một tin nhắn.

Sở Thiên Lê hài lòng vỗ tay: "A, đây không phải là tới rồi sao!"

Cô Liễu nhìn nội dung tin nhắn trên điện thoại thì ngẩn ra, cô ấy được đối phương mời đi ăn cơm, bất giác thán phục nói: "Bây giờ cô cũng nghi ngờ em liên thủ với ba mẹ cô để bẫy cô đấy, chính là muốn lừa cô gửi tin nhắn cho anh ấy..."

Sở Thiên Lê an ủi: "Không sao, cô không muốn đi thì từ chối cũng được, qua một thời gian nữa chú ấy sẽ lại tìm cô, dù sao thì hai người chính là kiểu cọ sát đến mệt rồi đó."

Cô Liễu không thích chủ động, nhưng lại cần cảm giác an toàn.

Đối phương phải liên tục liên lạc với cô ấy thì cô ấy mới hoàn toàn cảm thấy yên tâm.

Cô Liễu: "... Cô vẫn hy vọng tử vi có thể cho người khác một chút riêng tư."

Sở Thiên Lê thả lỏng đứng dậy, cô cầm điện thoại cùng với tờ giấy nháp của mình lên nhỏ giọng nói: "Vậy cô nói chuyện với chú ấy đi, em đi trước đây..."

"Đợi đã, lúc ở trường cô không nói những thứ này." Cô Liễu trực tiếp ấn tắt điện thoại, cô ấy mỉm cười vẫy tay với Sở Thiên Lê: "Em đừng đi vội, chúng ta nói chuyện một chút."

Sở Thiên Lê khó hiểu quay đầu lại: "Còn cần nói gì ạ? Vẫn là ghép tử vi ạ?"

"Gần như vậy đi, em vừa mới xem tử vi của cô, cũng biết cô là thật sự muốn làm một giáo viên tốt." Cô Liễu rút hai quyển bài tập ở bên cạnh ra, cô cười híp mắt lật một trang ra nói: "Em vẫn luôn chép bài tập của Đàm Mộ Tinh à? Còn thường xuyên chép sai mấy chỗ để che mắt nữa?"

Sở Thiên Lê khiếp sợ mở to mắt, khó tin nói: "Cô à, làm sao mà cô lại có thể vô căn cứ buộc tội người khác như vậy chứ?"

Cô Liễu gõ lên vở bài tập, cô ấy chỉ vào dấu vết bên cạnh đề rồi ung dung nói: "Đến cả bản tính nháp em cũng chép, sợ chỉ chép đáp án sẽ bị nhìn ra, cố ý để lại chút quá trình ở bên cạnh có thể nói là vô cùng cao minh rồi..."

"Lúc Đàm Mộ Tinh làm bài tập sẽ không kìm được mà vẽ sơ đồ phác thảo, có phải em ấy thích thiết kế thời trang không, thỉnh thoảng còn vẽ mấy nét lên vở..." Cô Liễu giơ cuốn vở bài tập lên, dịu dàng hỏi: "Tại sao đến cả bản vẽ mà em ấy tùy ý vẽ lên em cũng chép vào?"

Sở Thiên Lê chợt tiến lên trước, cô không thể tin nổi nói: "Đây là bản thiết kế y phục ạ? Em còn tưởng là bản phác thảo hình tam giác chứ?"

Đàm Mộ Tinh vẽ ẩu, cô tưởng là quá trình tính toán.

Cô Liễu trầm mặc nhìn cô.

Sở Thiên Lê cứng đờ nhìn lại.
 
Đại Lão Trở Về Để Ta Đoán Mệnh Cho Ngươi
Chương 72


Giây tiếp theo, cô đàng hoàng che miệng: "Em rút lại câu nói vừa rồi."

Cô Liễu dùng bút tùy ý khoanh lại trên vở bài tập, cô ấy bình tĩnh nói: "Em biết cô không thích trong nhà giới thiệu, cô cũng biết em không thích làm bài tập, nhưng tốt xấu gì thì em cũng làm hết mấy bài thường rồi, nhưng cuối kỳ thì em phải tự mình thi..."

Cô Liễu trả vở bài tập lại cho Sở Thiên Lê, cô ấy còn mô phỏng lại động tác cổ vũ nói: "Làm đi! Làm đi! Làm đi!

Sở Thiên Lê: "..."

Sở Thiên Lê cảm nhận sâu sắc được người trong thành phố có quá nhiều thủ đoạn, từ bạn cùng lớp đến giáo viên đều không dễ đối phó.

Bên trong phòng học, Đàm Mộ Tinh đang ngồi trước bàn học vẽ tranh, Khâu Tình Không đeo cặp sách hào hứng xông tới, cô ấy thấy chỗ trống bên cửa sổ thì tò mò hỏi: "Cô giáo của tớ đâu?"

Đàm Mộ Tinh đáp: "Cô Liễu gọi cậu ấy qua đó rồi."

"Chắc hẳn lại là tâm sự thường ngày." Khâu Tình Không vẫy tay tạm biệt với Đàm Mộ Tinh, cô ấy quay đầu nhảy tới chỗ bạn nữ ở cửa lớp: "Vậy thì trở về nói trong nhóm, bái bai, bái bai!"

"Bái bai."

Đàm Mộ Tinh nhìn Khâu Tình Không hợp lại với nhóm người Nguyễn Nhã ở cửa, mấy bạn nữ cười cười nói nói rời đi.

Sở Thiên Lê, Khâu Tình Không và Đàm Mộ Tinh có một nhóm ba người, Đàm Mộ Tinh và Khâu Tình Không cũng bắt đầu nói chuyện từ đó.

Nội dung nói chuyện của bọn họ cơ bản đều là Sở Thiên Lê, cô chính là nhân vật trung tâm để duy trì nhóm trò chuyện.

Có điều lúc Khâu Tình Không ở trường vẫn chơi cùng nhóm Nguyễn Nhã, ngược lại cô ấy cũng không quen bạn mới mà xa cách bạn cũ, Sở Thiên Lê thì thường xuyên đi chung với Đàm Mộ Tinh, đôi sư đồ chiêm tinh này ai cũng có mối quan hệ bạn bè riêng của người ấy.

Đàm Mộ Tinh thường xuyên cảm thấy thần kỳ, Sở Thiên Lê mới chuyển trường tới chưa được hai tuần mà đã thuận lợi hòa nhập vào trong sinh thái lớp học, thành công có được danh hiệu của mình.

Điều này giống như trong anime đều có định vị nhân vật, Hạ Thời Sâm là trần nhà trong lớp, Nguyễn Nhã là loại hình lớp trưởng xuất sắc, Khâu Tình Không là điên cuồng tuyên truyền giao tiếp xã hội, Sở Thiên Lê là học sinh chuyển trường thần bí giỏi chiêm tinh.

Đàm Mộ Tinh ở trong lớp không có danh hiệu, định vị của cậu cũng rất mơ hồ.

"Này gấu mập trắng, trước đây cậu may quần áo, bây giờ dứt khoát chơi với các bạn nữ rồi à?" Vương Tranh ở bên cạnh nghe thấy Khâu Tình Không nói chuyện với Đàm Mộ Tinh thì lập tức cười cợt nhả.

Đàm Mộ Tinh khẽ nhíu mày, cậu làm như không nghe thấy lời của bạn nam cùng lớp, trong lòng thầm nói quả nhiên bất cứ hoàn cảnh nào đều sẽ có định vị phản diện.

Ở trong lớp Vương Tranh có thành tích không tốt, thường xuyên dẫn đầu chế nhạo Đàm Mộ Tinh, phàm là có ai nói với Đàm Mộ Tinh quá hai câu cậu ta lại ngứa miệng đi tới khiêu khích, dần dà cũng không có ai nói chuyện với Đàm Mộ Tinh nữa.

Gần đây, Đàm Mộ Tinh luôn ở chung một chỗ với Sở Thiên Lê, Vương Tranh cũng không thiếu mấy câu đáng ghét với người khác, nhưng Sở Thiên Lê vẫn luôn giữ đầu óc tỉnh táo, căn bản không coi Vương Tranh ra gì, vẫn cùng nhau tan học với bạn cùng bàn gấu mập trắng như cũ.

Vương Tranh phát hiện Đàm Mộ Tinh không nói tiếng nào, lập tức như đánh vào bịch bông, cậu ta bất mãn muốn đứng dậy tìm lỗi nhưng Sở Thiên Lê lại lo lắng không yên trở về.

"Chuồn thôi chuồn thôi chuồn thôi, may mà hôm nay máy in bị hỏng, nếu không tớ sẽ bị mắng chết..." Sở Thiên Lê chạy như điên về chỗ ngồi, cô nhanh chóng thu dọn cặp sách lại rồi lại nhìn Đàm Mộ Tinh: "Để cậu phải đợi lâu rồi! Chúng ta đi thôi!"

Buổi tối hội học sinh của Hạ Thời Sâm có việc cho nên không ngồi xe về cùng với Sở Thiên Lê.

Đàm Mộ Tinh ung dung thu dọn bút, giọng nói dịu dàng: "Được."

"Khâu Tình Không vừa mới tìm cậu."
 
Đại Lão Trở Về Để Ta Đoán Mệnh Cho Ngươi
Chương 73


Đàm Mộ Tinh căn bản không nhìn Vương Tranh ở đằng sau, cậu nhấc cặp sách lên rời khỏi lớp cùng với Sở Thiên Lê, cả quá trình đều không quay đầu lại.

"À, vậy đợi lát nữa gửi tin nhắn hỏi cậu ấy, hôm qua tớ có xem phim hoạt hình mà cậu nói, quả thực là rất hay." Sở Thiên Lê hưng phấn nói: "Chú hề và bài tarot có điểm giống nhau!"

"Nhưng cái đó đã rất cũ rồi, tớ không ngờ cậu lại không biết." Đàm Mộ Tinh thở dài, cậu không biết rõ quá khứ của Sở Thiên Lê, dường như cô đã bỏ lỡ rất nhiều trải nghiệm tuổi thơ.

Vương Tranh thấy hai người rời đi thì sắc mặt cậu ta bất giác trầm xuống.

Ngày hôm sau, nhóm ba người lại tụ họp trong lớp, Khâu Tình Không giơ màn hình điện thoại lên mở ra cho hai người xem, cô ấy kích động nói: "Cô giáo, tớ muốn học tarot, gần đây cực kỳ muốn làm cái video này!"

Đàm Mộ Tinh nhìn mặt lá bài trên điện thoại: "Đây chính là video bói à?"

"Ồ, hóa ra là xem bói đại chúng." Sở Thiên Lê nhìn video tarot trên trang web nào đó, cô ngập ngừng nói: "Có thể thì có thể, nhưng đến cả xúc xắc cậu còn chưa luận giải được hết mà."

Bây giờ Khâu Tình Không là học đồ chiêm tinh học, đến cả việc giải thích xúc xắc chiêm tinh cũng còn vấp, đột nhiên lại muốn học tarot.

"Nhưng cậu rất linh mà." Khâu Tình Không kề sát nói, gương mặt lộ ra vẻ chột dạ, cô ấy nhìn trái nhìn phải rồi nói với cậu: "Gần đây không cho tớ nhận khách ở trong trường, tớ cảm thấy cuộc sống cũng không còn ý nghĩa nữa, bắt buộc phải mở rộng nghiệp vụ ở bên ngoài trường học..."

Đàm Mộ Tinh vạch trần: "Tớ luôn cảm thấy so sánh với việc học chiêm tinh, hình như cậu càng nhiệt tình với việc tuyên truyền chiêm tinh hơn."

Sau khi nghiệp vụ bói toán của Sở Thiên Lê hot lên, mỗi ngày Khâu Tình Không đều đang tích cực bảo hộ nhóm khách hàng, dường như không tự mình xem sách nghiên cứu chiêm tinh học nữa.

Sở Thiên Lê cười bổ thêm một đao: "Năng lượng sao thủy của cậu ấy mạnh, sao thủy và cung song tử đối ứng, cung song tử chính là điên cuồng truyền bá tin tức, luôn học hỏi những kiến thức nông cạn, còn hay do dự và thích thay đổi cho nên thường xuyên học mỗi thứ một ít, sau đó lại bỏ lại học cái khác..."

"Sai rồi sai rồi sai rồi..." Khâu Tình Không ngượng ngùng cúi đầu dưới sự b.ắ.n phá, sau lại nhỏ giọng lầm bầm: "Lần sau vẫn dám."

Sở Thiên Lê: "Được rồi, có điều xem bói đại chúng là không thể giao lưu với đối phương, thật ra không phù hợp với người mới học tarot, cậu vẫn không có cách nào tự mình sáng tạo video, cũng không thể chưa học xong đã bắt đầu chạy được."

Xem bói yêu cầu thầy bói cùng với người xem bói xảy ra trao đổi, lần trước Sở Thiên Lê từ chối truyền lời xem bói của Thích Diệm chính là vì xem bói mà bỏ đi quá trình trao đổi thì sẽ có sai lầm.

Nếu như người xem bói không nguyện ý thẳng thắn nói ra tình hình, vậy thì thầy bói sẽ mất đi rất nhiều thông tin quan trọng.

Khâu Tình Không muốn nhập môn học Tarot vậy thì cô ấy nên làm tốt việc bói toán dạng mặt đối mặt trước, sau đó mới tiến đến bậc xem bói cho đại chúng.

Khâu Tình Không vô cùng hào hứng nói: "Là thế này, tớ đã nghĩ xong rồi, trước tiên quay một video bói đại chúng cho cậu trước, chúng ta mở tài khoản này ra, sau đó tớ sẽ vừa kinh doanh vừa học tập, đồng thời tiếp nhận những nghiệp vụ bói toán riêng trên mạng, tớ là người học việc đưa tài khoản vào hoạt động, nhưng có thể gửi tin nhắn riêng để tìm cậu trả tiền xem nói..."

Sở Thiên Lê mờ mịt: "Sao tớ cảm giác như cậu đã có kế hoạch từ lâu rồi vậy?"

Cái chiêu trò này nghe rất quen tai, giống như Khâu Tình Không vừa bắt đầu câu cá, cũng là cô ấy dẫn khách hàng tới, sau đó để người tin tưởng và nghe theo phát triển thành khách hàng của Sở Thiên Lê.

Đàm Mộ Tinh: "Cậu ấy căn bản không định học đi, vừa bắt đầu đã muốn cậu chạy rồi."
 
Đại Lão Trở Về Để Ta Đoán Mệnh Cho Ngươi
Chương 74


Khâu Tình Không: "Đây không phải là chiêu trò của công ty môi giới sao! Tớ hỏi kế hoạch phát triển cá nhân trước, nhưng công ty đã có người người nghĩ ra ý tưởng thiết kế đóng gói từ lâu rồi!"

"..."

"Giải trí nội bộ không phải là bị làm loạn như thế này đâu! Tớ cảm thấy bất cứ một trang web tarot nào cũng không mạnh bằng cậu, vừa nghĩ như vậy thôi tớ đã có thể coi là chỉnh đốn bầu không khí trong ngành rồi, còn chính nghĩa hơn giải trí nội bộ công ty nữa!"

"..."

Sở Thiên Lê và Đàm Mộ Tinh bị con gái của công ty truyền thông làm cho kinh sợ rồi.

Sở Thiên Lê thường xuyên phát hiện ra bản thân không theo kịp tiết tấu của người trong thành phố, lúc này cô đang choáng váng bèn nhượng bộ nói: "Vậy thì quay một kỳ đi, vấn đề là bói cái gì, còn nữa tớ không muốn xuất hiện trong máy quay..."

Khâu Tình Không ôm việc nói: "Không sao không sao, để tớ chuẩn bị chủ đề, cậu có thể chỉ lộ mỗi tay, tớ xem thấy có rất nhiều thầy bói đều không lộ mặt!"

"Còn phải đặt một cái tên cho tài khoản, tốt nhất là làm một cái Logo đặc biệt." Khâu Tình Không lâm vào trầm tư, bây giờ cô ấy đang tràn đầy nhiệt huyết với việc cho tài khoản hoạt động, gấp gáp muốn tuyên truyền ra bên ngoài.

Đàm Mộ Tinh: "Tớ gửi tấm ảnh thu phí trên danh thiếp cho cậu."

Sở Thiên Lê có một tấm bảng giá, Khâu Tình Không soạn thảo, Đàm Mộ Tinh sắp chữ.

Trên danh thiếp có một vài nét vẽ đơn giản, bốn bỏ năm lên là có thể coi như là Logo rồi.

"Vậy tớ đi tìm người hỏi chuyện quay video!" Khâu Tình Không xông ra khỏi lớp như một làn khói, cô ấy có giao thiệp rộng với các lớp cùng khóa, chuyện gì cùng có thể tìm người giúp đỡ.

Đàm Mộ Tinh vâng dạ nói: "Tớ luôn cảm thấy cô ấy vẫn luôn ở trình độ nhập môn như thế này, giữ nhiều cũng sẽ nuốt không trôi."

Đàm Mộ Tinh có dự cảm, nếu như tài khoản tarot kia hoạt động thành công, Khâu Tình Không lại chủ trương học cái khác vậy thì đoán chừng là cái gì Sở Thiên Lê cũng biết.

"Haiz, cậu ấy không thích nhai, cũng không nói là nhai nát." Sở Thiên Lê khoát tay an ủi: "Hơn nữa chiêm tinh và bài tarot có điểm chung, học cùng nhau cũng không có quan hệ gì."

"Điểm chung gì cơ?"

"Đằng sau hình ảnh trên bài tarot có kiến thức của chiêm tinh học, ví dụ như ác ma đối ứng với sao thổ, còn đại biểu cho cung Ma Kết trong chiêm tinh học..." Sở Thiên Lê bổ sung thêm: "Trừ mối quan hệ rõ ràng ra, bên trong còn có một vài điểm tương tự sâu sắc, ví dụ như kinh nghiệm chung của con người."

Sở Thiên Lê thuận tay cầm lá bài tarot trên bàn lên, cô sắp xếp 22 bộ ẩn chính theo thứ tự, mặt bài lần lượt từ ngu nhân đến thế giới rồi giải thích: "Cậu nhìn bọn chúng thế này, thì có thể kết nối với câu chuyện hành trình của đời người, sau đó tạo thành một vòng tuần hoàn sinh mệnh nối liền."

Đàm Mộ Tinh nhìn mặt lá bài được xếp lần lượt thành hàng, kinh ngạc nói: "Đây là tuần hoàn sao?"

"Đúng vậy, tớ đặt như thế này có lẽ càng phù hợp hơn." Sở Thiên Lê sắp mấy lá bài lại một lần nữa, cô đặt lá bài ngu nhân số 0 và lá bài thế giới số 21 ghép lại với nhau tạo thành một vòng tuần hoàn khép kín.

Ngu nhân là mở đầu, ngây thơ, lưu lạc, thế giới là hoàn thành, du lịch, thành tựu, ngay sau đó lại trở về ngu nhân, đại biểu thế gian vạn vật không ngừng thay đổi.

"Mười hai cung hoàng đạo cũng có câu chuyện trưởng thành giống như vậy, bắt đầu từ cung Bạch Dương, sau đó là tới cung Song Ngư linh tính, chúng ta đều thực hiện thay đổi sau khi lịch luyện, cho nên thứ tự và quá trình cũng rất quan trọng."

Đàm Mộ Tinh cái hiểu cái không: "À, thì ra là như vậy..."

"Gấu trắng lớn, cậu nghe có hiểu không?"

Giọng nói đột ngột vang lên.

Vương Tranh đi ngang qua bàn của hai người, cậu ta nghe thấy những lời nói chuyện vừa nãy thì trào phúng nói: "Sao cậu lại thích làm thiểm cẩu* của cậu ấy như vậy chứ?"
 
Đại Lão Trở Về Để Ta Đoán Mệnh Cho Ngươi
Chương 75


Từ sau khi Sở Thiên Lê vào lớp, hai người có thể gọi là như hình với bóng, phá vỡ trạng thái đơn thân lẻ bóng của Đàm Mộ Tinh.

Vương Tranh đã tổng kết ra quy luật sống chung của đôi bên, Đàm Mộ tinh vẫn luôn tâng bốc học sinh chuyển trường, chỉ e là không muốn lạc đàn một lần nữa đi.

Sở Thiên Lê kinh ngạc ngẩng đầu.

Đàm Mộ Tinh nhìn Vương Tranh ở bên cạnh nhất thời rơi vào trầm mặc không nói chuyện.

Từ trước tới nay cậu luôn phớt lờ sự châm chọc, khiêu khích của đám người Vương Tranh, chỉ là không ngờ tới đối phương lại nhảy tới trước mặt bạn cùng bàn, khiến cho cậu không thể không đáp trả.

Đàm Mộ Tinh cười khổ nói: "Cậu nói sai rồi."

Vương Tranh: "Cái gì?"

Đàm Mộ Tinh tự hạ mình: "Tớ không đáng yêu bằng chó."

Vương Tranh: "???"

Đàm Mộ Tinh giống như vắt mì lớn, bất cứ ai nện vào cũng không có phản ứng gì, thỉnh thoảng còn khiến người khác càng tức giận hơn.

Có lẽ những người khác sẽ tức giận khi bị bắt nạt, nhưng cậu lại giống như một đầm nước sâu, càng ác hơn nữa là đập cũng không b.ắ.n nước ra.

Sở Thiên Lê im lặng mấy giây, cô nhìn Vương Tranh ở bên cạnh bất thình lình nói: "Cậu yêu thầm bạn cùng bàn của tớ à?"

Đàm Mộ Tinh kinh ngạc quay đầu nhìn cô: "?"

Vương Tranh cũng hoảng sợ giống y như vậy: "Cậu nói linh tinh gì thế?"

Sở Thiên Lê: "Vậy tại sao cậu cứ mãi tiếp lời của cậu ấy? Tớ với cậu ấy nói chuyện cậu còn muốn chen miệng vào?"

Ngày đầu tiên đi học Sở Thiên Lê đã phát hiện ra Vương Tranh luôn chế giễu Đàm Mộ Tinh, cô đều coi như đối phương đang đánh rắm, nhưng Vương Tranh đánh rắm quá nhiều quả thực là ảnh hướng tới không khí.

"Cậu nhìn cái dáng vẻ kia của cậu ấy xem, ai có thể yêu thầm cậu ta được chứ, chẳng lẽ cậu yêu thầm cậu ta rồi?" Vương Tranh biết rõ các bạn nữ phản cảm nhất chính là đoán bừa không có căn cứ, nếu như bọn họ có dính dáng quan hệ tới nam sinh béo thì trong lòng đều sẽ có vướng mắc.

Nhưng mà, Sở Thiên Lê chưa bao giờ xuất bài theo lẽ thường, cô thản nhiên nói: "Không, tớ chưa bao giờ yêu thầm, có thì cũng là yêu công khai."

Đến cả việc thiếu tiền cô cũng trực tiếp đòi, làm sao có thể yêu ầm được chứ?

Đàm Mộ Tinh nghe vậy thì bối rối.

Vương Tranh cảm thấy bực bội, cậu ta phát hiện Sở Thiên Lê da mặt rất dày, căn bản không có cách nào đuổi cô đi được.

Sở Thiên Lê nhìn thẳng vào Vương Tranh thở dài nói: "Cậu thật đáng thương."

"Cái gì?"

"Cậu cho rằng bạn cùng bàn của tớ tính tình yếu đuối dễ bắt nạt, nhưng thật ra cậu ấy căn bản là lười để ý tới cậu, cái gì của cậu cũng kém, chỉ có thể tiếp lời trong giờ học và việc chế giễu bạn bè để tạo cảm giác tồn tại, nếu không thì sẽ có một cảm giác chênh lệch cực lớn, cho rằng bản thân không là gì trong lớp..."

Sở Thiên Lê bình tĩnh lắc xúc xắc: "Cậu cảm thấy thành công dẫn đầu cô lập bạn cùng bàn của tớ, nhưng ở trong mắt người khác cậu chính là một thằng hề, không có ai thích cãi nhau với một con ch.ó điên mà thôi."

Trong trường học tràn đầy các loại so sánh, không phải so sánh gia cảnh và quần áo thì chính là so sánh thành tích và giải thưởng.

Vương Tranh phải dựa vào việc bắt nạt Đàm Mộ Tinh để tạo lên cảm giác thành tựu của đầu sỏ trong lớp, nhưng nhóm người Hạ Thời Sâm, Nguyễn Nhã đều sẽ không đặt cậu ta vào trong mắt, mọi người chỉ là không muốn đáp lời một người đầu óc có bệnh mà thôi.

Ban đầu Sở Thiên Lê cho là Đàm Mộ Tinh bị Vương Tranh giễu cợt mới hèn nhát, nhưng gần đây cô phát hiện gấu trắng lớn cùng bàn rất có ý kiến, cảm giác tự ti của cậu cũng không phải là do đám người Vương Tranh.

Lời của Sở Thiên Lê đã giẫm đúng phải mìn.

Chỉ trong nháy mắt Vương Tranh đã nổi cơn tam bành, cậu ta tức giận xông lên phía trước cả giận nói: "Cậu con mẹ nó bớt nói láo đi!"

Sở Thiên Lê ngồi ở bên cửa sổ, Vương Tranh đứng ở hành lang, hai người cách nhau bởi Đàm Mộ Tinh.
 
Đại Lão Trở Về Để Ta Đoán Mệnh Cho Ngươi
Chương 76


Từ sau khi Sở Thiên Lê vào lớp, hai người có thể gọi là như hình với bóng, phá vỡ trạng thái đơn thân lẻ bóng của Đàm Mộ Tinh.

Vương Tranh đã tổng kết ra quy luật sống chung của đôi bên, Đàm Mộ tinh vẫn luôn tâng bốc học sinh chuyển trường, chỉ e là không muốn lạc đàn một lần nữa đi.

Sở Thiên Lê kinh ngạc ngẩng đầu.

Đàm Mộ Tinh nhìn Vương Tranh ở bên cạnh nhất thời rơi vào trầm mặc không nói chuyện.

Từ trước tới nay cậu luôn phớt lờ sự châm chọc, khiêu khích của đám người Vương Tranh, chỉ là không ngờ tới đối phương lại nhảy tới trước mặt bạn cùng bàn, khiến cho cậu không thể không đáp trả.

Đàm Mộ Tinh cười khổ nói: "Cậu nói sai rồi."

Vương Tranh: "Cái gì?"

Đàm Mộ Tinh tự hạ mình: "Tớ không đáng yêu bằng chó."

Vương Tranh: "???"

Đàm Mộ Tinh giống như vắt mì lớn, bất cứ ai nện vào cũng không có phản ứng gì, thỉnh thoảng còn khiến người khác càng tức giận hơn.

Có lẽ những người khác sẽ tức giận khi bị bắt nạt, nhưng cậu lại giống như một đầm nước sâu, càng ác hơn nữa là đập cũng không b.ắ.n nước ra.

Sở Thiên Lê im lặng mấy giây, cô nhìn Vương Tranh ở bên cạnh bất thình lình nói: "Cậu yêu thầm bạn cùng bàn của tớ à?"

Đàm Mộ Tinh kinh ngạc quay đầu nhìn cô: "?"

Vương Tranh cũng hoảng sợ giống y như vậy: "Cậu nói linh tinh gì thế?"

Sở Thiên Lê: "Vậy tại sao cậu cứ mãi tiếp lời của cậu ấy? Tớ với cậu ấy nói chuyện cậu còn muốn chen miệng vào?"

Ngày đầu tiên đi học Sở Thiên Lê đã phát hiện ra Vương Tranh luôn chế giễu Đàm Mộ Tinh, cô đều coi như đối phương đang đánh rắm, nhưng Vương Tranh đánh rắm quá nhiều quả thực là ảnh hướng tới không khí.

"Cậu nhìn cái dáng vẻ kia của cậu ấy xem, ai có thể yêu thầm cậu ta được chứ, chẳng lẽ cậu yêu thầm cậu ta rồi?" Vương Tranh biết rõ các bạn nữ phản cảm nhất chính là đoán bừa không có căn cứ, nếu như bọn họ có dính dáng quan hệ tới nam sinh béo thì trong lòng đều sẽ có vướng mắc.

Nhưng mà, Sở Thiên Lê chưa bao giờ xuất bài theo lẽ thường, cô thản nhiên nói: "Không, tớ chưa bao giờ yêu thầm, có thì cũng là yêu công khai."

Đến cả việc thiếu tiền cô cũng trực tiếp đòi, làm sao có thể yêu ầm được chứ?

Đàm Mộ Tinh nghe vậy thì bối rối.

Vương Tranh cảm thấy bực bội, cậu ta phát hiện Sở Thiên Lê da mặt rất dày, căn bản không có cách nào đuổi cô đi được.

Sở Thiên Lê nhìn thẳng vào Vương Tranh thở dài nói: "Cậu thật đáng thương."

"Cái gì?"

"Cậu cho rằng bạn cùng bàn của tớ tính tình yếu đuối dễ bắt nạt, nhưng thật ra cậu ấy căn bản là lười để ý tới cậu, cái gì của cậu cũng kém, chỉ có thể tiếp lời trong giờ học và việc chế giễu bạn bè để tạo cảm giác tồn tại, nếu không thì sẽ có một cảm giác chênh lệch cực lớn, cho rằng bản thân không là gì trong lớp..."

Sở Thiên Lê bình tĩnh lắc xúc xắc: "Cậu cảm thấy thành công dẫn đầu cô lập bạn cùng bàn của tớ, nhưng ở trong mắt người khác cậu chính là một thằng hề, không có ai thích cãi nhau với một con ch.ó điên mà thôi."

Trong trường học tràn đầy các loại so sánh, không phải so sánh gia cảnh và quần áo thì chính là so sánh thành tích và giải thưởng.

Vương Tranh phải dựa vào việc bắt nạt Đàm Mộ Tinh để tạo lên cảm giác thành tựu của đầu sỏ trong lớp, nhưng nhóm người Hạ Thời Sâm, Nguyễn Nhã đều sẽ không đặt cậu ta vào trong mắt, mọi người chỉ là không muốn đáp lời một người đầu óc có bệnh mà thôi.

Ban đầu Sở Thiên Lê cho là Đàm Mộ Tinh bị Vương Tranh giễu cợt mới hèn nhát, nhưng gần đây cô phát hiện gấu trắng lớn cùng bàn rất có ý kiến, cảm giác tự ti của cậu cũng không phải là do đám người Vương Tranh.

Lời của Sở Thiên Lê đã giẫm đúng phải mìn.

Chỉ trong nháy mắt Vương Tranh đã nổi cơn tam bành, cậu ta tức giận xông lên phía trước cả giận nói: "Cậu con mẹ nó bớt nói láo đi!"

Sở Thiên Lê ngồi ở bên cửa sổ, Vương Tranh đứng ở hành lang, hai người cách nhau bởi Đàm Mộ Tinh.
 
Đại Lão Trở Về Để Ta Đoán Mệnh Cho Ngươi
Chương 77


Hai người phải dựa vào hoạt động trong trường để có thêm điểm bên ngoài, khó tránh khỏi sẽ đụng chạm nhau, còn là quan hệ cạnh tranh nữa.

Ở cửa lớp học, các bạn học đều tụ tập lại một chỗ, bọn họ túm tụm ríu rít với nhau dẫn tới sự nghi ngờ của Hạ Thời Sâm.

Cậu ấy muốn giải tán nhóm người để vào lớp, cau mày nói: "Đây là đang làm gì thế?"

"Sở Thiên Lê và Đàm Mộ Tinh xảy ra va chạm với Vương Tranh, ba người đều bị giáo viên gọi đi rồi."

"Hả?"

Thích Diệm nghe thấy lời này thì cũng dừng bước lại giống vậy, cô ấy im lặng lắng nghe.

Hạ Thời Sâm cảm thấy khá kinh ngạc, nhưng gần đây cậu ấy đã kinh ngạc quá nhiều lần rồi, bây giờ cũng không thay đổi cảm xúc, nhàn nhạt nói: "Không phải Vương Tranh chỉ là một tên hề nhảy nhót thôi sao, bọn họ còn có thể có mâu thuẫn gì?"

Hạ Thời Sâm đã tê rần rồi.

Tuần đầu tiên là xem bói bị giáo viên nói chuyện, tuần thứ hai lại xảy ra va chạm với bạn học, bây giờ cậu ấy bắt đầu suy đoán tuần thứ ba cô có thể làm gì? Làm nổ trường học?

Các bạn học nghe vậy thì kinh ngạc nhìn Hạ Thời Sâm: "Hai người cũng thật giống nhau."

Hạ Thời Sâm mê mang: "Giống ai cơ?"

"Sở Thiên Lê ấy, hình như cô ấy cũng nói Vương Tranh là một tên hề, kết quả là Vương Tranh đã nổi giận rồi."

Hạ Thời Sâm: "... Cảm ơn, có bị ảnh hưởng chút." Cậu ấy không muốn giống cô một chút nào.

Thích Diệm chậm rãi chế giễu: "Hạ Thời Sâm, cậu cũng không có năng lực gì mà, thế này còn muốn ngăn tôi gặp cậu ấy? Nếu như cậu ấy ở trong lớp chúng tôi, tôi bảo đảm cái người mà các cậu nói cũng không dám thở mạnh trước mặt cậu ấy."

Hạ Thời Sâm quay đầu trừng cô ấy, cắn răng nói: "Cậu có thể đừng có chuyện gì cũng mù quáng xen vào được không?"

Hạ Thời Sâm cho rằng Thích Diệm cực kỳ đáng nghi, rõ ràng đối phương chính là con của một gia tộc lớn, từ nhỏ đã đ.ấ.m đá với nhau cực kỳ nhiều, nói năng cùng với diễn xuất đều lộ ra cảm giác mưu lược cực sâu.

Sở Thiên Lê trở lại từ trong thôn, rõ ràng là đầu óc của cô không nhanh nhạy bằng Thích Diệm, nói không chừng còn phải ngã ở chỗ nào đó.

Mấy năm gần đây nhà họ Hạ mới nhanh chóng trở nên giàu có, quan hệ gia tộc thực tế cũng rất đơn giản, không giống như nhà họ Thích.

Tâm trạng của Hạ Thời Sâm đối với Sở Thiên Lê khá phức tạp, dường như cậu ấy không có cách quản cô, nhưng để mặc không quan tâm lại gây ra rắc rối, ví dụ như dẫn một Thích Diệm kỳ lạ tới.

Hạ Thời Sâm không tin vào tình cảm, chỉ tin vào quan hệ lợi hại.

Lúc Sở Thiên Lê có tác dụng Thích Diệm sẽ nâng đỡ cô, nhưng Sở Thiên Lê hết tác dụng thì tất cả đều không giống nhau.

Chính vì như vậy mà cậu ấy cảm thấy hai người vẫn là đừng có quan hệ dây dưa thì tốt hơn.

Bên trong phòng làm việc, chủ nhiệm lớp đã hỏi rõ đầu đuôi câu chuyện, đồng thời cũng yêu cầu Đàm Mộ Tinh và Vương Tranh gọi điện thoại thông báo cho phụ huynh tới trường.

Bởi vì Sở Thiên Lê nói chuyện thay cho Đàm Mộ Tinh, hơn nữa cô cũng không tham gia vào vụ đánh nhau cho nên không bị gọi phụ huynh.

Toàn bộ quá trình Vương Tranh đều không nói lời nào, cậu ta ảo não cúi đầu, cố ý cách xa Đàm Mộ Tinh.

Không phải là ai cậu ta cũng dám đi gây phiền phức, sẽ không trêu chọc vào Hạ Thời Sâm, như vậy thì có một nghìn cách cũng bị hại chết, chẳng qua là ỷ vào việc gấu trắng lớn chưa từng lật mặt mà thôi.

Nếu như Vương Tranh không xông lên tấn công Sở Thiên Lê, có lẽ Đàm Mộ Tinh sẽ không ra tay như lúc trước.

Trong hành lang, Sở Thiên Lê và Đàm Mộ Tinh đi từ trong phòng ra, cô chợt thấy lo lắng nói: "Thật sự muốn gọi điện thoại cho ba mẹ cậu sao?"

Đàm Mộ Tinh an ủi: "À, không sao đâu, có lẽ người nhà tớ sẽ không để ý tới chuyện này, nói không chừng bọn họ còn nói là "làm đẹp lắm" hoặc là "nên làm như vậy từ lâu rồi" ấy chứ."
 
Đại Lão Trở Về Để Ta Đoán Mệnh Cho Ngươi
Chương 78


Sở Thiên Lê: "?"

Sở Thiên Lê: "Có điều cậu đúng thật là lợi hại, lúc trước hoàn toàn không nhìn ra đó!"

Sở Thiên Lê chỉ nhớ Đàm Mộ Tinh biết đ.ấ.m bốc, nhưng cô không ngờ cậu lại khỏe như vậy, vậy mà lại có dây thần kinh vận động xuất sắc.

"Chủ yếu là dáng người của mình không nhìn ra được đúng không?" Đàm Mộ Tinh ngại ngùng gãi đầu cười nói: "Nói ra không sợ cậu cười, chú của mình còn đưa mình tới huấn luyện ở trong một đội ngũ nào đó, kết quả ngày nào cũng vận động nhưng cũng không gầy đi được, trong nhà sợ cơ thể tớ có vấn đề, nhưng bác sĩ cũng không kiểm tra ra được nguyên nhân gì."

Gia cảnh của Đàm Mộ Tinh to lớn, người nhà lo lắng cho tình hình cơ thể của cậu, cũng đã thử qua đủ các cách rồi nhưng hoàn toàn không có chút tác dụng nào.

Dáng người của cậu không ảnh hưởng tới sức khỏe, thậm chí tế bào vận động còn vượt qua cả người bình thường, nhưng chính là không có cách nào gầy đi được.

Sở Thiên Lê thán phục: "Còn có loại chuyện này sao? Hay là tớ xem cho cậu một quẻ?"

Đàm Mộ Tinh lắc đầu từ chối: "Trước kia đã có người xem qua rồi, ông ấy nói đợi tớ tìm thấy mục tiêu thì sẽ gầy xuống thôi, nhưng tớ cảm thấy có thay đổi hay không cũng không sao cả, vẻ ngoài của tớ khiến tớ nhìn rõ rất nhiều thứ."

Người xem bói nói, không phải không có cách để Đàm Mộ Tinh gầy đi, mà là do trong lòng cậu kháng cự chuyện này.

Trong tiềm thức của cậu từ chối một thứ đồ gì đó, chính vì thế mà sẽ phản ứng ở trên cơ thể của cậu.

Sở Thiên Lê chần chờ nói: "Thấy rõ thứ gì?"

"Chỉ cần không có vẻ ngoài thì sẽ không có người nhìn thấy nội tâm bên trong của cậu, chỉ cần cậu không có cách nào tạo ra giá trị cho người khác, vậy thì cậu chính là người vô giá trị có thể có cũng có thể không."

Đàm Mộ Tinh cười khổ: "Cậu cứ xem các loại phim anime thì sẽ hiểu, vai chính là người vừa đẹp vừa mạnh và có nhân khí nhất, quan niệm của bọn họ là đúng sai không quan trọng, thậm chí có thể vừa chính vừa tà, như vậy người xem sẽ thích bọn họ."

"Cuộc sống thực tế cũng giống vậy, thật ra lúc trước Vương Tranh đã thích kiếm chuyện rồi, tớ nói chuyện với bạn học khác được hai câu là cậu ta sẽ ở bên cạnh chen miệng vào, sau này người khác cũng không nói chuyện với tớ nữa."

Đàm Mộ Tinh nhã nhặn nói: "Tớ không trách bất cứ người nào trong số họ, bởi vì làm bạn với tớ quá phiền phức, còn bị Vương Tranh châm chọc chế nhạo, nói đến cùng thì giá trị tình bạn của tớ không vượt qua được những rắc rối mà Vương Tranh gây ra."

Nội tâm của Đàm Mộ Tinh không giống với vẻ bề ngoài, cậu dễ tổn thương, mẫn cảm lại nghĩ nhiều, thường xuyên nhìn nhận môi trường xung quanh với một thái độ khách quan.

Nếu như Sở Thiên Lê và Vương Tranh xảy ra xung đột, chắc chắn sẽ có người ra mặt nói chuyện giúp cô, năng lực bói toán của cô quyết định cô sẽ không thiếu bạn bè, cô là một nhân vật có giá trị cao.

Những người khác gặp phải tình cảnh tương tự chắc chắn cũng sẽ có phản ứng khác nhau.

Thỉnh thoảng Đàm Mộ Tinh cho rằng Vương Tranh là giúp mình lọc ra những người bên cạnh, nếu như người khác cách xa cậu bởi vì những lời nói không có căn cứ của cậu ta, vậy thì có lẽ cậu cũng không cần thiết phải quen thân với đối phương nữa.

Loài người là sinh vật rất phức tạp, cậu không thể đơn giản phê bình sự tốt xấu của người khác, các bạn học trong lớp cũng chắc chắn sẽ không phân chia thành người tốt hoặc người xấu, mỗi người đều có cách của mình để tạo sự cân bằng trong lớp.

Tất nhiên, thông qua việc không ngừng sàng lọc và cân nhắc của mình, cậu cũng càng ngày càng kiên định bản thân là một người không có giá trị.

Đàm Mộ Tinh đè nén chuyện trong lòng, vẻ mặt của cậu vẫn rất điềm đạm: "Nếu như không sinh ra trong một gia đình có tiền, vậy có lẽ tớ thật sự là không có chút tác dụng nào cả.
 
Đại Lão Trở Về Để Ta Đoán Mệnh Cho Ngươi
Chương 79


Bên trong và bên ngoài đều không có điểm nổi bật, thích làm quần áo cũng không đạt được tiêu chuẩn của nhà thiết kế, trên thực tế chính là người bình thường tài hoa có hạn..."

Những câu chuyện ưu việt thăng trầm đều để lại cho anh hùng và thiên tài, cậu ý thức rất rõ ràng bản thân chỉ là một người phàm.

"Thứ mà tớ mạnh hơn người khác lại là thứ mà tớ không thích nhất." Đàm Mộ Tinh cúi đầu nhìn lòng bàn tay mở ra của mình, cậu từ từ nắm tay lại, bất lực cười nói: "Cũng là thứ không có giá trị đối với người khác, bây giờ đến cả đánh trận cũng được tin tức hóa, quả thực là không có chỗ dùng."

Đàm Mộ Tinh không thích bạo lực, trong nhà cũng không thể để cậu trở thành lính cận chiến, con đường của vận động viên cũng bị thể chất kỳ lạ của cậu ngăn ở bên ngoài.

Cậu đã đạt đến rào cản và giới hạn trên, vĩnh viễn không thể nào vượt qua sự tích lũy của tổ tiên, hơn nữa còn cảm thấy bất lực đối với chuyện này.

Cả đời này cậu đều không phải lo ăn lo uống, đồng thời cũng ý thức sâu sắc được bản thân vô dụng, tất nhiên sẽ chỉ còn lại thái độ Phật hệ.

Quá nhiều mặt tốt đẹp sẽ mài mòn ý chí chiến đấu của con người, khiến người ta bị cuốn vào vòng xoáy êm dịu, chỉ có thể đắm chìm vào trong đó.

Điều này chính là một trong những chướng ngại khó khắc phục nhất, theo như ý nghĩa của thế tục thì cậu sẽ có cuộc sống vật chất mà ai ai cũng phải ngưỡng mộ, thế nhưng cả đời đều mờ mịt và quanh quẩn ở một chỗ, sẽ không tìm thấy giá trị tồn tại của bản thân mình.

Thậm chí Đàm Mộ Tinh cũng sẽ không có cách nào bộc lộ hết với người ngoài, người ngoài sẽ chỉ cho rằng cậu đang khoe khoang, nghi ngờ cậu tại sao vẫn chưa biết đủ?

Những người khác sẽ nói: Cậu đã đứng ở điểm cuối của người khác rồi, tại sao vẫn phải nghĩ nhiều như vậy?

Điều này giống như có người nói "Tôi buồn quá", người khác đáp lại một câu "Bạn thật lập dị".

Đây là tình huống thường thấy nhất trong chiêm tinh, người có tử vi khác biệt quá lớn sẽ mãi mãi không có cách nào hiểu được lẫn nhau, bọn họ căn bản không biết cách tỏa ra năng lượng của mỗi người không giống nhau, luôn cho rằng cái logic kia của bọn họ có thể phù hợp với tất cả mọi người.

Đề bài cuộc sống của mỗi người đều khác nhau, cần phải đón tiếp khiêu chiến không giống nhau, không ai có thể đánh giá người khác một cách bừa bãi.

Kể cả là thầy bói, bọn họ cũng phải nhấn mạnh "tôi chỉ kiến nghị, quyền lựa chọn ở bạn" sau khi bói xong, cho dù có suy diễn ra được sự kiện trong tương lai thì thầy bói cũng không nên đưa ra quyết định thay cho người xem bói, vì đó là cuộc sống của bản thân đối phương.

Thầy bói chỉ có thể dẫn dắt, không nên bạo quyền khống chế.

Sở Thiên Lê nghe xong những lời nói này thì lâm vào trầm mặc, cô đã biết được suy nghĩ của bạn cùng bàn từ lâu rồi, bây giờ là lần đầu tiên biết được rõ ràng.

Đàm Mộ Tinh không thích nói chuyện của mình, chủ đề nói chuyện của cậu luôn xoay quanh những thứ người khác cảm thấy hứng thú, rất ít khi thẳng thắn lộ ra tiếng lòng của mình.

"Có phải là cậu cảm thấy rất nhàm chán không?" Đàm Mộ Tinh thấy cô không nói gì thì cười nói: "Không nói những thứ này nữa, chúng ta trở lại lớp đi."

"Không nhàm chán." Sở Thiên Lê chậm rãi lắc đầu: "Tớ chỉ đang nghĩ xem tìm từ thế nào thôi."

Sở Thiên Lê suy nghĩ một lát, cô lấy một bộ bài tarot trong túi áo đồng phục ra, sau đó đưa lá bài ở trên đầu đưa cho Đàm Mộ Tinh.

Đàm Mộ Tinh nhận lấy theo bản năng, cậu nhìn vào lá bài ngu nhân trong tay, trên mặt lộ ra sự tò mò: "Sao thế?"

Trên mặt lá bài, ngu nhân đứng ở bên vách đá rảo bước tiến về phía trước, trông dáng vẻ của người đó rất vui vẻ, không biết trước mắt là vách đá.
 
Back
Top Dưới