Ngôn Tình Đại Lão Thành Con Trai Ba Tuổi Của Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Đại Lão Thành Con Trai Ba Tuổi Của Tôi
Chương 40: Không Quay Về Nữa


Xe dừng lại ở bên ngoài một nhà hàng.
Tần Hạo thấy Nghiêm Cảnh Dương không có ý định xuống xe nên anh ấy tự động đậu xe, xuống xe đi mua cháo thịt nạc cho Nghiêm Cảnh Dương.
Lúc này, cửa phòng ăn mở ra, một đôi nam thanh nữ tú từ trong bước ra ngoài.
“Trợ lý… Tần?”
Thấy Tần Hạo, lúc đầu Tống Hinh Nghiên thấy rất kinh ngạc nhưng sau đó liền đỏ mặt.

Đặc biệt là khi thấy ánh mắt Tần Hạo dừng trên mặt Lý Dương, cô ta lại càng xấu hổ hơn.
Trước kia Tần Hạo là trợ thủ đắc lực bên cạnh Nghiêm Cảnh Dương, nhân viên của tập đoàn Thắng Cảnh đối với anh ấy là ba phần tôn trọng.

Hiện giờ Nghiêm Cảnh Dương không có ở đây nhưng bị anh ấy bắt gặp cô ta tìm bạn trai có vài phần giống với Nghiêm Cảnh Dương…
“Tống tiểu thư.” Tần Hạo nhẹ gật đầu rồi dời tầm mắt, sau đó lập tức đi vào phòng ăn.
“Sao vậy?” Lý Dương thấy sắc mặt của Tống Hinh Nghiên thay đổi.
Tống Hinh Nghiên cắn môi, thu hồi vẻ mặt xấu hổ vừa rồi, cười nhẹ: “Không có gì, chỉ là gặp người quen nên hơi kinh ngạc thôi, chúng ta đi thôi, em đến công ty với anh.”
Phục vụ ở nhà hàng này không tồi, không lâu sau món cháo thịt nạc của Tần Hạo đã được đóng gói xong.
“Nghiêm tổng, cháo đã mua về rồi.”
Anh ấy gạt bàn gỗ nhỏ sau ghế xuống sau đó đặt cháo lên, anh ấy không nói về chuyện vừa nãy mới gặp Tống Hinh Nghiên và bạn trai cô ta.

Anh ấy đi theo Nghiêm Cảnh Dương bao nhiêu năm cho nên biết rất rõ mối quan hệ giữa hắn và Tống Hinh Nghiên.

“Ừ, đưa tôi về chung cư Cảnh Hàn.” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Nghiêm Cảnh Dương lạnh lùng, đôi mắt đen láy thâm trầm.
“Vâng.”
Hắn mở nắp ra, ăn một miếng cháo thịt nạc, đôi lông mày nhíu lại theo bản năng, hương vị này hoàn toàn không phải là thứ hắn muốn.

Vị cháo khô cứng, không thơm và dẻo giống như Đường Tô nấu.
Kém quá xa!
Ánh mắt Nghiêm Cảnh Dương trầm xuống, hắn bực bội tiếp tục ăn cháo.

Chung cư Cảnh Hàn là sản nghiệp của tập đoàn Thắng Cảnh, không chỉ có khung cảnh xanh tươi tốt mà còn có tính bảo mật cao nhất, thuộc về chung cư cao cấp.
Tần Hạo hộ tống Nghiêm Cảnh Dương đến trước cửa nhà.
“Nghiêm tổng, có cần tôi tìm người tới chăm sóc anh không?” Chung cư to như vậy mà chỉ có một mình hắn ở, anh ấy không yên tâm.
"Không cần, có chuyện gì tôi sẽ gọi điện cho cậu.” Lúc nãy hắn đã nhờ Tần Hạo mua một chiếc di động mới, đồng thời đã thay sim trước kia vào đây: “Cậu về đi.”
Tần Hạo vẫn không yên tâm, bây giờ Nghiêm tổng trở thành một đứa bé nhỏ nhắn, có một lần kinh nghiệm cộng thêm việc cô Đường không có ở đây, anh ấy lo lắng…
“Nghiêm tổng, có cần… Nói với Đường tiểu thư rằng đêm nay anh không trở về hay không?”
“Tại sao lại báo hành tung của tôi với người phụ nữ kia?” Nghiêm Cảnh Dương lạnh lùng nhìn Tần Hạo.
Tần Hạo đi theo Nghiêm Cảnh Dương đã lâu như vậy, đương nhiên anh ấy biết Nghiêm Cảnh Dương đang tức giận, anh ấy nhanh chóng cúi đầu, giải thích: “Xin lỗi Nghiêm tổng, tôi chỉ nghĩ nếu không nói với Đường tiểu thư một tiếng thì sợ cô ấy sẽ lo lắng cho… anh.”
“Về phía Đường Tô, tôi sẽ không trở về cho nên không cần để ý tới.” Trên gương mặt trắng nõn của Nghiêm Cảnh Dương không có biểu cảm gì, đôi mắt to tròn nhưng lại mang dáng vẻ sâu thẳm mà một đứa trẻ không có.
Tần Hạo hơi ngạc nhiên nhưng cũng không dám nói gì nữa.
Đúng lúc này, di động anh ấy rung lên, màn hình hiện lên người gọi tới là Đường Tô.
“Nghiêm tổng, Đường tiểu thư gọi điện tới.” Tần Hạo hỏi: “Có cần nghe máy không?”
Nghiêm Cảnh Dương nghe âm thanh điện thoại vang lên, hai hàng lông mày nheo lại: “Nếu cô ta hỏi tôi thì cứ nói như vậy.”
“Vâng.”
Vừa kết nối điện thoại, giọng nói dễ nghe của người phụ nữ ở đầu dây bên kia truyền tới: “Trợ lý Tần, Nghiêm Cảnh Dương ở bên cạnh anh sao?”
“Đúng vậy.”
“Vậy anh hỏi anh ta giúp tôi đêm nay có cần tôi để cửa chờ anh ta về không?”
Tần Hạo nhìn Nghiêm Cảnh Dương một cái, trả lời: “Đêm nay Nghiêm tổng sẽ ở lại nhà của mình, có lẽ sau này sẽ… không trở về nữa.

Trong khoảng thời gian này cảm ơn Đường tiểu thư đã chăm sóc cho Nghiêm tổng.”
“Anh ta đã khôi phục được thân thể rồi sao?” Đường Tô hơi ngạc nhiên.
“Không phải.”
Đầu dây bên kia yên tĩnh.
Miệng nhỏ của Nghiêm Cảnh Dương mím lại, hai tay béo mũm mĩm khoanh trước ngực, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm điện thoại di động của Tần Hạo.

Sau đó, Tần Hạo nghe thấy âm thanh trầm xuống vài phần.
“Vậy được, sau này phiền anh chăm sóc anh ta.

Trẻ con không giống với người lớn, anh nhớ cẩn thận một chút, nếu có gì không hiểu, anh lên mạng tìm hiểu một chút.” Đường Tô dặn dò vài câu rồi cúp điện thoại, cũng không muốn nói chuyện điện thoại với Nghiêm Cảnh Dương.
Cúp điện thoại xong, Tần Hạo thấy sắc mặt Nghiêm tổng nhà mình đen lại, lạnh lẽo không nói nên lời.
“Đường tiểu thư tắt máy rồi.” Tần Hạo nói.
“Ừ.”
 
Đại Lão Thành Con Trai Ba Tuổi Của Tôi
Chương 41: Khôi Phục Bộ Dáng Cũ


Thật ra từ lần trước chứng kiến cảnh tượng khi Nghiêm Cảnh Dương bị thương, Đường Tô đã nhanh chóng bế Nghiêm Cảnh Dương đi bệnh viện, ấn tượng của Tần Hạo đối với Đường Tô liền thay đổi, anh ấy cảm thấy Đường Tô tốt lên rất nhiều.

Không những xinh đẹp mà tính cách hiền lành dịu dàng hơn nhiều, không còn vẻ mặt độc đoán, kiêu ngạo nhìn người ta nữa.
Đáng tiếc, cho dù cô có si tình với Nghiêm tổng, Nghiêm tổng cũng sẽ không để trong mắt chứ đừng nói đến việc để trong lòng.
“Cậu có thể đi rồi, tôi muốn nghỉ ngơi.”
Giọng nói trẻ con của Nghiêm Cảnh Dương vang lên cắt đứt ý nghĩ của Tần Hạo.

Nhưng hắn vừa nói xong, sắc mặt hắn lập tức thay đổi, trắng bệch, toàn thân có cảm giác như bị kéo bởi một lực nào đó, từng đợt đau nhức truyền đến.
“Nghiêm tổng!”

Tần Hạo chạy lên: “Anh làm sao vậy?”
Nghiêm Cảnh Dương cắn chặt răng, khuôn mặt nhỏ co lại, đau đớn rên lên.
Có tiếng cúc áo rách ra từ chiếc áo sơ mi kẻ sọc màu đen kẻ ô trên người, sau đó là tiếng rách của chiếc quần tây.
Tần Hạo sợ hãi nhìn một màn trước mặt.
Thân thể nhỏ nhắn của Nghiêm Cảnh Dương bắt đầu bị kéo căng ra, càng lúc càng cao lên.
Hai tay béo nhỏ duỗi thẳng ra trước biến thành hai cánh tay mạnh mẽ.

Tiếp theo là hai chân ngắn ngủn cao lên trở thành hai chân có cơ bắp.

Người ta nói rằng đôi chân vạm vỡ có thể làm tăng hoocmon tinh lực, sau đó cải thiện khả năng tìиɦ ɖu͙ƈ của đàn ông.
Văn phòng tổng tài của Nghiêm Cảnh Dương có trang bị thiết bị tập thể hình.

Nhìn đôi chân săn chắc có lực thon dài trước mặt, Tần Hạo biết ông chủ của mình rất hay tập luyện.
Cơ thể nhỏ bé càng lúc càng cao, bụng nhỏ hóa ra bụng nhân ngư, ngực cũng trở nên cường tráng rắn chắc.
Ngũ quan của tên nhóc cũng biến hóa, hình dáng dần rõ ràng, tròn lên, sắc nét, đôi mắt to hẹp dài sắc bén, hai lông mày nhỏ dần rậm hơn và đen hơn.

Môi nhỏ cũng biến thành môi mỏng bạc tình vốn có.
“Nghiêm… tổng.” Tần Hạo nuốt một ngụm nước miếng, kinh ngạc không nói nên lời.
“Anh… Anh đã khôi phục trở lại!”

Mảnh vải rách vụn leo lắt trên cơ thể của Nghiêm Cảnh Dương, nhưng chiếc qυầи ɭóŧ in hình hoạt hình kia vẫn cố gắng bám chặt lấy đỉnh đầu và cơ mông rắn chắc của hắn.
Bởi vì số đo quá nhỏ, nó bị thổi phồng lên, điều đó hoàn toàn lột tả được vẻ mạnh mẽ của Nghiêm Cảnh Dương.
Nghiêm Cảnh Dương tỉnh táo lại, hắn không thể tin được nhìn hai bàn tay của mình.

Mười ngón tay nắm chặt lại thành quyền, cơ bắp trên cánh tay hiện ra, tràn đầy sức mạnh.

Tay của hắn không còn không có sức không cầm được gì nữa.
Gương mặt lạnh lùng hiếm khi nở nụ cười.
“Ừ, cuối cùng cũng đã trở lại.” Giọng nói trẻ con Nghiêm Cảnh Dương đã khôi phục lại giọng nói trầm thấp của mình.
Ở biệt thự, Đường Tô được tài xế trong nhà đưa về.
Phương Tình vốn muốn Đường Tô ở nhà vài ngày nhưng Đường Tô lo lắng Nghiêm Cảnh Dương một mình ở biệt thự không ai chăm sóc nên về.

Cho nên khi Hà Vũ Ninh mở lời muốn đưa cô về thì cô đã từ chối.
Lúc trở lại biệt thự, cô không thấy Nghiêm Cảnh Dương mà chén cháo ở trên bàn cũng đã nguội, nước trong cháo cũng bị hấp thụ tạo thành hỗn hợp cứng, cô chỉ có thể đem cháo đi đổ.
Đường Tô gọi cho Tần Hạo.

Nhưng cho đến khi cúp máy thì cô vẫn sững người.
Vậy là cô không cần chăm sóc đứa trẻ tên Nghiêm Cảnh Dương đó nữa?
Vậy là cô được tự do rồi?

Khuôn mặt xinh đẹp của Đường Tô đầy ý cười.

Không đúng, Nghiêm Cảnh Dương vẫn chưa khôi phục trở lại, có phải là hắn sẽ không nhớ tới ân tình của cô không? Trong khoảng thời gian vừa qua, cô dùng toàn bộ tâm huyết để chăm sóc hắn, làm cho hắn không cần lấy oán trả ơn, vì muốn giúp nữ chính mà chèn ép nhà họ Đường.
Tâm trạng của Đường Tô rất tốt, cô nghĩ ngày mai sẽ dọn đồ của Nghiêm Cảnh Dương rồi ném đi.

Đáng tiếc bộ đồ có quần yếm và bộ sữa bò trước đây cô mua cho hắn, hắn cũng chưa từng mặc.
Tên nhóc đó mặc vào khẳng định rất đáng yêu.
Không nghĩ nhiều nữa, Đường Tô ngâm nga bài hát, thoải mái pha một bồn nước tắm, đắp mặt nạ do mình làm ra, sau đó mỹ mãn đi ngủ.
Ngày hôm sau, ánh mặt trời tươi đẹp xuyên qua cửa sổ bằng kính pha lê, đậu trên chiếc thảm dưới chân.

Thời tiết hôm nay rất tốt, gió thổi hơi se lạnh, làm tâm tình con người suиɠ sướиɠ.
Chung cư cao tầng, ánh sáng đầy đủ, sáng ngời, yên lặng, không nghe được tiếng xe cộ bên ngoài.
Trên giường trải ga giường màu xám, thân thể nhỏ nhắn nhíu mày lại, không kiên nhẫn xoay người lại.
Tác giả có lời muốn nói: Tiểu Cảnh Cảnh: Tôi sắp bị chơi chết rồi!!!! (Bị vả mặt quá nhanh!)
 
Đại Lão Thành Con Trai Ba Tuổi Của Tôi
Chương 42: Thử Bắt Đầu Tìm Hiểu Người Mới


Sau một lúc lâu.
Đôi chân nhỏ bé trong cái chăn giật giật, đầu ngón chân trắng mềm vô tình nghểnh lên.
Mội đôi mắt to đen nhánh mở ra, trong đôi mắt tròn tròn có một tia buồn ngủ che phủ.

Nghiêm Cảnh Dương xoay người nằm ngang lại, hắn mông lung nhìn ánh sáng mãnh liệt chiếu từ ngoài cửa sổ vào, còn có bầu trời vô tận màu xanh thẳm, dần dần cũng lấy lại ý thức.
Hắn còn nhớ tối hôm qua lúc hắn rời khỏi chỗ ở của Đường Tô, thân thể cũng khôi phục trở lại.
Hắn cũng sẽ không cần ở cùng với người con gái đáng ghét kia nữa.
Nghiêm Cảnh Dương nằm một chút, bàn tay không tự chủ đặt lên trán mình, muốn che kín ánh sáng làm đôi mắt bị chói.

Nhưng mà ngay sau đó cả người hắn giống như bị cố định một chỗ vậy, đôi mắt đen nhánh hiện ra vẻ không thể tưởng tượng được.
Từ từ giơ bàn tay đặt ở trên trán lên, hắn xòe bàn tay năm ngón ra.
Năm đầu ngón tay ở dưới ánh mặt trời, trẻ con □□ mềm mại, ngắn ngủn, mập mạp, bàn tay nắm thành quả đấm nhỏ, một chút sức lực cũng không có.
Nghiêm Cảnh Dương dùng sức nhắm mắt rồi lại mở mắt.
Bàn tay vẫn không thay đổi, vẫn nhỏ bé như cũ.
Hắn không dám tin tưởng, đột nhiên Nghiêm Cảnh Dương từ trên giường ngồi dậy.

Hắn vén cái chăn đơn màu xám tro, đôi chân dài to khỏe có sức lực giờ đã biến thành một đôi chân ngắn ngủn như củ cà rốt của trẻ con, mà cái bụng khỏe mạnh cũng biến thành cái bụng trắng mềm và nhỏ bé.
Tối hôm qua hắn mang quần áo, bây giờ lại rộng rãi phủ lên cơ thể nhỏ bé của hắn, nhìn giống như một đứa trẻ lén trộm áo quần của người lớn mang vào.
Nghiêm Cảnh Dương không dám tin tưởng, thế mà hắn lại trở về trạng thái của một đứa trẻ!
Làm sao có thể! Rõ ràng tối hôm qua hắn đã khôi phục, đó cũng không phải là một giấc mộng.
Lúc này khuôn mặt của Nghiêm Cảnh Dương giống như một cái bánh bao, thiếu chút nữa là hỏng mất!
Phía bên kia biệt thự, Đường Tô đã dậy từ sớm.

Bởi vì Nghiêm Cảnh Dương đã rời đi cho nên cô đã có thể tự do mở nhạc ở trong phòng khiêu cũ.

Cô cũng không cần len lén điều chỉnh âm lượng của âm nhạc, lo lắng ồn ào đến giấc ngủ của tên nhóc kia.
Sau khi nhảy nhuần nhuyễn xong, Đường Tô thở hổn hển đứng trước gương thả lỏng chân, để cho gân cốt căng thẳng dần dần ổn định lại, đồng thời cô vui mừng nhìn gương mặt của mình.

Trong gương, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của cô gái có chút ửng hồng, mấy sợi tóc nghịch ngợm dán vào một bên khuôn mặt, một đôi mắt đen láy như được mưa xuân tháng ba gột rửa, xinh đẹp vô cùng.

Mà dáng người yểu điệu lại càng không cần phải nói, quả thực không thể quá hoàn mỹ.
Đột nhiên tiếng điện thoại di động được đặt trên ghế nhỏ vang lên.
Là một dãy số xa lạ gọi đến.
Điện thoại vừa mới được kết nối thì bên kia đã truyền đến một giọng nói chất phác của một người đàn ông vang lên: “Chào buổi sáng, Đường Tô.”
“Anh là… Anh Hà?” Đương Tô vẫn chưa thể xác định được.
“Ừ, là anh.

Không phải tối hôm qua đã nói rồi sao, em có thể gọi anh là Vũ Ninh.” Tiếng cười được Hà Vũ Ninh đè thấp truyền từ đầu dây bên kia đến.
“Có lẽ tôi nên gọi anh là anh Hà, xin hỏi anh có chuyện gì không?”
Đường Tô cầm lấy khăn lông màu trắng lau mồ hôi ở trên trán, cô suy nghĩ, làm sao anh ta có thể số điện thoại của cô? Không phải là lấy từ mẹ cô chứ.
“Hôm nay là thứ tư, nghe nói em có giờ học, lát nữa anh có việc cần làm ở gần chỗ em, nhân tiện anh có thể thuận đường đưa em đến trường học.” Hà Vũ Ninh cười nói.
Trong điện thoại, giọng nói của cô trong trẻo, thật là dễ nghe.
Thật sự anh ta rất thích Đường Tô, tối hôm qua sau khi thấy cô thì trái tim không thể phanh lại, cho dù về đến nhà họ Hà nhưng hắn vẫn cứ lâng lâng.

Cuối cùng cũng không nhịn được năn nỉ mẹ mình hỏi số điện thoại của cô từ bà Đường mà không màng ánh mắt trêu ghẹo của mẹ mình.
“Hả? Không cần làm phiền anh Hà đâu, tôi đi bộ từ nơi này đến trường cũng chỉ mất nửa tiếng, ngược lại cũng không tiện để đi xe.” Đường Tô không nói dối Hà Vũ ninh, từ biệt thự đi đến B đại rất gần.

Đi nhờ xe lại đụng phải thời gian làm việc, nếu kẹt xe thì sẽ rất nghiêm trọng, trái lại so với đi bộ thì vẫn chậm hơn.
“Không sao, hôm nay em có rãnh không? Anh muốn mời em ăn một bữa cơm.” Hà Vũ Ninh cũng không để ý mà anh ta lại trực tiếp nói ra lời mời đi ăn cơm.
“Hôm nay tôi rất bận…”
Thật vất vả mới cúp được điện thoại, sau đó Đường Tô gọi cho mẹ mình, nói rằng mình không có cảm giác gì đối với Hà Vũ Ninh.
“Ôi, đứa bé kia cũng không tệ.

Tô Tô, có phải con không bỏ được cái tên Nghiêm Cảnh Dương kia không?” Phương Tình lo lắng trong lòng con gái mình vẫn không thể quên Nghiêm Cảnh Dương.
“Không có đâu mẹ, con đã buông anh ta từ sớm rồi.” Giọng nói Đường Tô nhàn nhạt, giống như không đem chuyện của Nghiêm Cảnh Dương đặt ở trong lòng.
“Vậy tại sao con không suy nghĩ về Hà Vũ Ninh một chút?”
Phương Tình cảm thấy dù là gia thế hay thế lực thì Hà Vũ Ninh đều có, so với những thế hệ của gia đình giàu có khác thì cũng coi như là ưu tú.

Hơn nữa dựa vào tình hình tối hôm qua, rõ ràng là Hà Vũ Ninh vừa ý Tô Tô, cặp mắt kia đã dính trên người cô từ khi cô vừa bước vào cửa, đôi mắt hận không thể chớp.=====
Dương: Trong ba ngày 14, 15 và 16/9, mỗi 1 cmt là một chương up trong ngày nha mn!!!! ???? Yêu mn nè!!
 
Đại Lão Thành Con Trai Ba Tuổi Của Tôi
Chương 43: Đi Tìm Đường Tô


Bà là người từng trải, nhất định phải tìm một người đàn ông thích mình thì anh ta mới đem mình bưng ở trong lòng bàn tay.
Năm đó có bao nhiêu người không coi trọng bà và Đường Tiền Tông, nói dáng dấp ông xấu xí, không xứng với bà.

Nhưng những người đó không biết, vào lúc không có tiền, mỗi đêm mùa đông Đường Tiền Tông vẫn rửa chân giúp bà, giữ cho đôi chân bà được ấm áp.

Coi như bây giờ nhà họ Đường có tiền, nhưng mấy năm nay cái thói quen kia vẫn không thay đổi.
Bây giờ có không biết bao nhiêu người hâm mộ bà.

Cho nên lúc trước con gái phách lối theo đuổi Nghiêm Cảnh Dương, bà đã phản đối.

Nhưng mà bà suy nghĩ rằng cô vẫn còn nhỏ, nhìn thấy đàn ông ưu tú thì sinh lòng ngưỡng mộ cũng là điều đương nhiên nên cũng chưa từng ngăn cản.

Càng về sau thì bà lại không nghĩ tới, cô đã theo đuổi suốt ba năm, bị người ta nhạo báng, bị Nghiêm Cảnh Dương xua đuổi cũng không từ bỏ.
Đứa bé ngốc nghếch kia, làm sao cô lại không suy nghĩ một chút, một người đàn ông không thích mình, cho dù có ở chung một chỗ thì cuộc sống sau này cũng sẽ không được hạnh phúc.
Dựa theo ông Đường nhà bà nói, Nghiêm Cảnh Dương là tổng tài của một tập đoàn, tuyệt đối không phải là người hành động theo cảm tính, coi như lúc trước con gái mình có cơ hội ở chung một chỗ với Nghiêm Cảnh Dương, một người lạnh lùng như vậy thì làm sao có thể đối xử tốt với con gái mình? Chẳng qua bây giờ hắn cũng đã chết rồi, điều đó cũng chứng minh rằng hai người họ thật sự không có duyên phận.
Đường Tô không biết trong lòng Phương Tình lại có nhiều suy nghĩ như thế, cô trả lời: “Mẹ, bây giờ con không có tâm tư suy nghĩ mấy chuyện này, con muốn theo đuổi sở thích khiêu vũ của mình, sau này còn dự định tham gia tranh giải một vài cuộc thi.”
“Được được được, dù con thế nào thì mẹ cũng sẽ ủng hộ, con ở bên ngoài nhớ chăm sóc mình cho thật tốt, có thời gian thì quay về nhà.” Chỉ cần con gái một lòng không nghĩ đến Nghiêm Cảnh Dương đã chết kia thì những chuyện khác Phương Tình có thể chiều theo ý cô.
Hai người nói chuyện một lúc thì Đường Tô mới cúp máy, đi tắm rồi thay áo quần khác.
Nghiêm Cảnh Dương không có ở đây nên khi chuẩn bị đồ ăn cũng không cần phải kiêng dè khẩu vị gì.
Cô làm bánh mì vuông để ăn sáng, cô cho một lớp tương dâu tây màu đỏ thơm ngọt, sau đó gắp trứng gà đã chiên để lên trên bánh mì, còn có chân giò hun khói, tùy ý cũng đã làm được một cái bánh mỳ kẹp rất ngon, lại thêm một ly nước chanh, Đường Tô thỏa mãn ăn sáng.
Cả này hôm nay cô có tiết học, tính toán buổi trưa không quay về nấu cơm, thậm chí sau này cô cũng có thể ăn cơm ở phòng ăn.

Nghe nói phòng ăn ở B đại có mùi vị rất ngon, từ lâu cô đã muốn ăn thử…

Trong chung cư, bầu không khí có chút áp lực.
Tần Hạo nhìn Nghiêm Cảnh Dương ở trước mặt, không nhịn được nuốt nước miếng theo bản năng: “Nghiêm tổng, anh…” Thật ra thì vừa rồi khi nhận được điện thoại của Nghiêm Cảnh Dương, lúc nghe được âm thanh non nớt của hắn thì nội tâm anh ấy đã rất khϊếp sợ.

Giờ phút này tận mắt nhìn thấy hắn, Tần Hạo vẫn cảm thấy rất kinh ngạc.
Nghiêm tổng, lại biến thành trẻ con?
“Đây là… quần áo.” Anh ấy cầm áo quần trẻ con mà Nghiêm Cảnh Dương đã dặn anh ấy mua khi gọi điện thoại.
Bộ quần áo đã mang vào ngày hôm qua đã rách nát, mà quần áo ở trong chung cư đều là đồ lúc trước hắn mang, bây giờ Nghiêm Cảnh Dương vẫn đang trần như nhộng.

Cái bụng nhỏ lộ ra, nửa th*n d*** được hắn dùng một cái khăn màu trắng quấn lại.

Biểu cảm trên khuôn mặt nhỏ bé trắng nõn rất nghiêm túc, rất lạnh lẽo.
Nhận lấy quần áo mà Tần Hạo mua, Nghiêm Cảnh Dương không rêи ɾỉ tiếng nào, đôi chân nhỏ bé ngắn ngủn đi vào phòng.
Lúc đi ra, khuôn mặt nhỏ bé lạnh lùng, mà đôi lông mi nhỏ cũng nhíu chặt lại.

Lúc trước hắn mang vừa quần áo của đứa trẻ ba tuổi, nhưng bây giờ quần lại dài hơn một đoạn.
Giống như cái âm thanh kia nói, là hắn tự mình hôn Đường Tô, lúc hắn khôi phục thân thể không chỉ thấy đau nhức mà hơn nữa chỉ có thể duy trì ba tiếng, quan trọng hơn là sẽ xuất hiện sự phản kháng!

Vì trừng phạt hắn nên bây giờ cơ thể của hắn còn thấp hơn một cái đầu so với trước kia.

Nếu như lần sau hắn còn tái phạm thì lùn hơn lần này một cái đầu, cứ lặp đi lặp lại như vậy, cho đến khi hắn biến thành trẻ sơ sinh!
Quả thực là cực kỳ đáng ghét!
“Nghiêm tổng, cơ thể anh…” Không biết có phải là ảo giác hay không mà Tần Hạo cảm thấy hình như Nghiêm tổng thấp hơn một cái đầu.

Vẻ mặt anh ấy lo lắng hỏi: “Tại sao lại có thể như thế?”
Nghiêm Cảnh Dương vểnh cái miệng nhỏ.
Ngày hôm qua hắn đã quyết định rời khỏi người con gái Đường Tô kia…
Hai cái tay nhỏ bé nắm chặt lại, một lúc lâu âm thanh non nớt giống như từ trong kẽ hở của răng nhỏ phát ra: “Đi tìm Đường Tô!”
“Hả?” Tần Hạo kinh ngạc nhìn hắn.
 
Đại Lão Thành Con Trai Ba Tuổi Của Tôi
Chương 44: Anh Là Ai


Đi tìm Đường tiểu thư sao?
Nhưng mà vẻ mặt quái dị của anh ấy nhìn Nghiêm Cảnh Dương: “Nghiêm tổng, cái đó… Tối hôm qua anh mới nói với Đường tiểu thư rằng anh sẽ không quay trở về nữa, bây giờ…” Hắn không biết xấu hổ mà nói ra lời này, bây giờ lại phải quay trở về chỗ ở của Đường tiểu thư, mặt mũi này cũng thay đổi quá nhanh rồi.
Đôi mắt to tròn đen nhánh của Nghiêm Cảnh Dương sâu kính nhìn anh ấy một cái, giọng nói như sữa phát ra: “Tối hôm qua cậu nói chuyện với cô ấy, tôi không biết chuyện gì cả!”
Cái gì!
Nghe một chút! Nói cái gì vậy nhỉ?
Nghiêm tổng đang trốn tránh trách nhiệm và kéo anh ấy theo sao? Tần Hạo cảm thấy tại sao Nghiêm tổng bị thu nhỏ nhưng ngược lại trong lòng thay đổi nhiều hơn?
Gần tới trưa, thời tiết ngày càng nóng.

Chiếc xe màu đen lái vào khu biệt thự, dừng lại trước chỗ ở của Đường Tô.

“Nghiêm tổng, đến rồi.”
“Ừ.”
Nghiêm Cảnh Dương mở mắt ra, quay đầu nhìn về phía cánh cửa quen thuộc, ngày hôm qua hắn mới bước ra từ cánh cửa này, không ngờ rằng hôm nay lại phải quay trở lại.
Tần Hạo xuống xe, thân thiết mở cửa xe cho Nghiêm Cảnh Dương.

Nếu như không phải lo lắng cho cơ thể nhỏ bé của hắn chịu tổn thương lại không cẩn thận sẽ bị nghiền nát thì Tần Hạo đã muốn tự mình ôm Nghiêm tổng xuống xe.
Hai tay Nghiêm Cảnh Dương vịn vào ghế dựa trong xe, hai cái chân đạp xuống một cái rồi nhảy xuống đất.

Lúc tiếp đất thì cơ thể nhỏ bé của hắn không đứng vững, còn lung lay.
“Cậu quay về đi, tự tôi đi vào được rồi.” Hắn nói.
Tần Hạo khom người không nhìn thấy bắp đùi cao lớn của Nghiêm Cảnh Dương, biểu cảm trên khuôn mặt rất vi diệu, bởi vì cho đến bây giờ anh ấy vẫn không thể tin được Nghiêm tổng lại biến thành một hạt đậu nhỏ.
“Nghiêm tổng, có một vài lời tôi không biết có nên nói hay không.”
Hai tay nhỏ bé của Nghiêm Cảnh Dương khoanh ở trước ngực, cơ thế thấp bé nhưng khí thế lại không thấp: “Nói.”
“Tôi cảm thấy nếu như Nghiêm tổng muốn ở bên cạnh Đường tiểu thư thì anh có nên thay đổi thái độ đối với Đường tiểu thư một chút hay không? Bây giờ Đường tiểu thư đã thay đổi rất nhiều, hoàn toàn khác so với trước kia, anh đối xử với cô ấy tốt một chút, nói không chừng cô ấy sẽ rất vui vẻ.”
Tần Hạo không biết nguyên nhân vì sao Nghiêm tổng lại bị thu nhỏ lại, hơn nữa phải ở bên cạnh Đường tiểu thư, nhưng nhất định hắn sẽ có lý do của mình.

Bởi vì tính cách của hắn cũng quá lạnh, thái độ đối xử với Đường tiểu thư cũng không tốt, Tần Hạo lo lắng có một ngày Đường tiểu thư không còn nhẫn nại, trực tiếp mặc kệ Nghiêm tổng.

Dù sao bây giờ hắn cũng chỉ là một đứa trẻ, không có mị lực trời cho của một người đàn ông, không còn là một tổng tài cao cao tại thượng của tập đoàn.
“Thay đổi thái độ với cô ấy? Đối xử với cô ấy tốt một chút?” Nghiêm Cảnh Dương cau mày.
Hắn ghét người con gái Đường Tô này, đây chính là sự thật không thể thay đổi, cảm giác chán ghét một người cũng có thể thay đổi sao?
Nhưng hắn nhớ lại âm thanh hồi sáng, chỉ cần Đường Tô nguyện ý hôn hắn thì hắn có thể khôi phục nguyên thân.
“Làm sao đối xử tốt với cô ấy?” Nghiêm Cảnh Dương ngước mắt nhìn, đôi mắt to tròn đen nhánh nhìn thẳng về Tần Hạo.
Tần Hạo hô hấp nghẹn một chút.
Anh ấy ho khan một cái, vừa rồi anh ấy cũng chỉ là tùy tiện nói một chút mà thôi.

Nhưng dưới ánh mắt soi mói của Nghiêm Cảnh Dương, Tần Họa nhắm mắt giải thích: “Dáng vẻ của Nghiêm tổng rất đáng yêu cho nên các cô gái đều muốn hôn một cái, chỉ cần bình thường cười với Đường tiểu thư nhiều hơn một chút, dễ thương một chút, hay là lúc Đường tiểu thư gặp khó khăn thì anh có thể giúp đỡ cô ấy…”
Đáng yêu cho nên các cô gái hôn một cái?
Nghiêm Cảnh Dương híp đôi mắt lại, hắn giống như đã biết phải làm sao.
Sau khi Tần Hạo rời đi, Nghiêm Cảnh Dương lấy điện thoại ra, trực tiếp nhấn dãy số điện thoại của Đường Tô, nhưng mà đầu dây bên kia truyền đến giọng nói điện thoại đã tắt máy.
Bình thường vào lúc này người con gái kia chắc là đã trở lại biệt thự nấu cơm trưa.
Nghiêm Cảnh Dương ngửa đầu nhỏ lên, hắn nhìn chuông cửa trên tường định đưa tay ấn.

Nhưng mà sự chênh lệnh quá mức rõ ràng, cho dù hắn nhón mũi chân lên cũng không thấu.
“Đường Tô!” Bàn tay mũm mĩm đập cửa, Nghiêm Cảnh Dương đỏ tai, xấu hổ hô: “Mở cửa!”
“Mở cửa!”

Gọi rất nhiều lần nhưng bên trong không có một động tĩnh nào, chắc là người con gái kia đã đi ra ngoài rồi.
Buổi trưa nắng rất gay gắt, cây cối màu xanh biếc ở xung quanh cũng bị phơi đến uể oải, ủ rũ cúi đầu buồn bã.
Sáng sớm sau khi tỉnh lại phát hiện bản thân mình nhỏ lại, Nghiêm Cảnh Dương cũng bị đả kích và không biết phải làm sao, vì thế hắn cũng không để ý đến ăn bữa sáng, bây giờ bụng của hắn sớm đã đói, miệng lưỡi cũng khô ráo.
Đứng một lúc lâu, hai cái bắp chân như muốn nhũn ra.
Thân thể biến thành trẻ con, ngay cả thể chất cũng xuống dốc, Nghiêm Cảnh Dương không có cách nào đành phải ngồi trên bậc thềm.

Hắn ngẩng đầu nhìn màu sắc bầu trời, không phải người con gái kia đến tối mới quay về chứ.
Lúc này có một chiếc xe màu trắng lái như bay phóng qua đây, dừng ở trước biệt thự.
Nghiêm Cảnh Dương lười biếng nâng mí mắt lên.
Hắn nhìn thấy một người đàn ông mang âu phục màu xanh da trời, cả người tràn đầy phong thái của công tử giàu có từ trên xe đi xuống, đối phương còn cầm theo một đóa hoa hồng màu đỏ rực, một tay khác thì mang theo một rổ đào, anh ta đang đi về phía bên này.
Bóng dáng người đàn ông cao lớn dừng trước mặt Nghiêm Cảnh Dương.
Đối phương nhìn lại số nhà rồi cúi đầu nhìn đứa trẻ ngồi trước cửa, mở miệng hỏi: “Anh bạn nhỏ, em biết chị gái ở trong nhà này sao?”
Tên nhóc đứng lên, Nghiêm Cảnh Dương vỗ vỗ bụi trên tay mình, hắn híp đôi mắt to, hỏi với giọng nói non nớt: “Anh là ai?”
Tác giả có lời muốn nói: Tiểu Cảnh Cảnh: Lại lùn một nửa cái đầu!!!
 
Đại Lão Thành Con Trai Ba Tuổi Của Tôi
Chương 45: Bạn Trai Tương Lai


Đây là lần đầu tiên Hà Vũ Ninh nói chuyện cùng với trẻ con như vậy.

Anh ta cười: “Anh tới tìm chị gái ở trong nhà này.” Anh ta muốn sờ đầu nhưng hai tay đều cầm đồ vật, anh ta tiếp tục nói: “Em nói cho anh, anh đưa một trái đào lớn cho em ăn, được không?”
Nghiêm Cảnh Dương khinh thường mà nhìn quả đào trên tay anh ta, liếc mắt lạnh lùng hừ một tiếng.
Xem hắn là trẻ con để dỗ sao, ai thèm ăn chứ?
Nếu hắn muốn, có thể trực tiếp mua cả vườn đào!
“Không muốn ăn sao?”
Hà Vũ Ninh cảm thấy đứa trẻ này rất ngầu, nhìn qua chỉ mới 3 tuổi.

Nhỏ như vậy, cũng không biết nó có nghe hiểu hay không.

Anh ta đi tới cạnh cửa, ở trước mắt của Nghiêm Cảnh Dương thoải mái mà duỗi tay ấn chuông cửa.
“Chị ấy không ở nhà.” Tiếng của Nghiêm Cảnh Dương lanh lảnh lạnh lùng.
“Sao em lại biết?” Hà Vũ Ninh ấn chuông cửa mấy lần, bên trong đều không có động tĩnh, trước khi tới anh ta gọi cho Đường Tô nhưng luôn tắt máy, cho nên mới trực tiếp tới nơi này tìm cô.
“Là tôi hỏi anh trước.” Đôi mắt to đen nhánh của Nghiêm Cảnh Dương lạnh lùng nhìn Hà Vũ Ninh.
Hà Vũ Ninh đối với đứa bé không hiểu biết như vậy, cũng cảm thấy đứa bé trước mặt này mồm miệng lanh lợi, vừa thấy đã biết rất thông minh.
Hà Vũ Ninh hơi khom người, chỉ là Nghiêm Cảnh Dương quá lùn, anh ta so với hắn còn cao rất nhiều: “Anh là bạn của chị ấy, nói không chừng, sau này sẽ trở thành bạn trai của chị ấy, cho nên em có thể nói cho anh không?"
Bạn trai?
Đôi mắt đen bóng của Nghiêm Cảnh Dương liếc về phía bó hoa hồng lớn trong tay anh ta, còn có giỏ đào mới mẻ tươi ngon, hắn cong cong miệng nhỏ, dùng thứ đồ rách nát đó theo đuổi Đường Tô?
th* t*c! Keo kiệt!
Người con gái Đường Tô kia, ngoài hắn ra, ánh mắt chọn đàn ông thật kém!
Hai bàn tay ngắn ngủn bé nhỏ của Nghiêm Cảnh Dương khoanh trước ngực, nửa người trên dựa vào cửa sắt, đứng một chân, một chân khác uốn lượn để ở trên cửa sắt.
Thua chiều cao nhưng tuyệt đối không thể thua khí thế!
Theo đạo lý, động tác này, từ dáng người cao lớn vốn có của hắn làm ra, tuyệt đối đẹp trai mê người.

Nhưng giờ phút này, tay ngắn chân ngắn, còn thật sự giống ông cụ non, thấy thế nào cũng rất đáng yêu.
“Tôi sống ở đây.” Ánh mắt của Nghiêm Cảnh Dương nhàn nhạt mà nhìn Hà Vũ Ninh, miệng nhỏ cong lên nụ cười xấu xa, giọng điệu trẻ con nói: “A, thật tình cờ là sống cùng chị gái trong miệng anh.”
“Cái gì?” Hà Vũ Ninh nhìn Nghiêm Cảnh Dương, kinh ngạc nói: “Em có quan hệ gì với Đường Tô?”

Buổi chiều chỉ có một tiết học, lúc Đường Tô trở lại biệt thự đã là 3 giờ chiều.
Khi thấy bóng dáng nhỏ bé quen thuộc ngồi ở cửa, Đường Tô rất kinh ngạc.
“Sao anh lại ở chỗ này? Tần Hạo đâu?” Đường Tô đi qua, cúi đầu nhìn Nghiêm Cảnh Dương.

Nghiêm Cảnh Dương cũng không biết mình đợi bao lâu, vừa đói vừa khát, lại mệt, đôi môi nhỏ trắng bệch, khô khốc.

Hắn nhìn đôi chân thẳng tắp dừng ở trước mặt mình, ngẩng đầu nhỏ: “Cuối cùng cô cũng đã về.” m thanh non nớt uể oải, còn mang theo vài phần bất bình hiếm thấy.
“Anh không phải rời đi rồi sao, sao lại ở chỗ này?” Đường Tô mơ hồ có dự cảm xấu trong lòng.
Nghiêm Cảnh Dương đứng lên, lắc lắc đôi chân tê cứng, hắn nâng đầu, vẻ mặt đúng lý hợp tình: “Chẳng qua tôi có việc phải làm nên rời đi một ngày mà thôi, cũng không có nói phải rời khỏi, là Tần Hạo hiểu lầm lời nói của tôi.”
Đường Tô híp mắt, nghi ngờ nhìn kỹ hắn.
“Thật sự không phải bởi vì rời đi lại hối hận nên mới trở về?” Đường Tô vạch trần sự thật, cuối cùng hắn ở bên cạnh cô là có lý do.
Nghiêm Cảnh Dương không rảnh lo trên mặt nóng đến đỏ bừng, cứng cổ, da mặt dày phản bác: “Tôi là người lật lọng, nói không giữ lời, tự vả miệng như vậy sao? Tối hôm qua là Tần Hạo hiểu sai ý của tôi.”
“A? Thật sự sao? Tôi còn tưởng rằng anh muốn...” Đường Tô ngơ ngác nhìn hắn, vẻ mặt thất vọng, cô cho rằng hắn thật sự phải rời khỏi.
Hóa ra là do cô đã vui mừng quá sớm.
Biểu tình của cô quá rõ ràng, Nghiêm Cảnh Dương không vui mà nhìn cô một cái, cô luôn hy vọng hắn đi như vậy sao? Hừ hừ!
Nếu không phải âm thanh đó yêu cầu cô, hắn mới không muốn ở lại!
“Tôi ở chỗ này, đợi cô một buổi sáng đến buổi chiều.

Di động của cô tắt máy, tôi không tìm thấy cô.”
Đường Tô lấy di động từ ba lô ra, lúc này mới phát hiện đã hết pin: “Thật sự xin lỗi, tối hôm qua tôi quên sạc pin.” Nhóc con hẳn là đợi thật lâu, vẻ mặt mệt mỏi.
“Chúng ta đi vào thôi.” Đường Tô cảm thấy may mắn bởi vì bản thân còn chưa đem đồ vật của hắn dọn dẹp ném đi.
“Những thứ đó là…”
Lúc này, cô mới thấy ở phía sau hắn bày một bó hoa hồng đỏ cùng một giỏ đào, hơi kinh ngạc: “Những thứ đó là...!anh tặng tôi?”
Vẻ mặt Nghiêm Cảnh Dương ghét bỏ mà nhìn Đường Tô, miệng nhỏ cong cong, giọng nói non nớt có chút chua lòm: “Một người đàn ông tự xưng là bạn trai tương lai của cô đưa tới, người lớn lên chẳng ra gì, đưa quà tặng cũng chẳng ra gì!”
Bạn trai tương lai?
Không biết vì sao mà Đường Tô không khỏi nhớ tới Hà Vũ Ninh sáng nay gọi điện thoại tới, những thứ đó không phải là anh ta đưa tới chứ: “Anh ta có nói gì sao?”

“Anh ta hỏi tôi có quan hệ gì với cô.”
“Hả? Vậy anh trả lời như thế nào?” Đường Tô nghi ngờ nhìn tên nhóc.
Nghiêm Cảnh Dương đối diện với đôi mắt đen nhánh của Đường Tô, nghĩ đến lời nói mới vừa rồi của mình, hắn ảo não mà nghiêng đầu, đôi tai đỏ bừng, thúc giục nói: “Tôi nói tôi sống ở đây.

Tôi đói bụng rồi, vào nhà nhanh đi.”
Hắn tuyệt đối sẽ không nói cho Đường Tô, vừa rồi hắn nói những lời xấu hổ với người đàn ông kia!
Còn chưa tới thời gian làm cơm chiều, Đường Tô chỉ là đơn giản nấu mì.

Trên sợi mì được rải hành đã thái, còn bỏ thêm một cái trứng chần, cắn một miếng sẽ có ít lòng đỏ trứng chảy ra.
Nghiêm Cảnh Dương rất đói bụng, hắn khó khăn dùng chiếc đũa kẹp mì sợi, miệng nhỏ hút sợi mì "rột rột".
Đường Tô nhìn hoa hồng còn có một giỏ đào trên mặt bàn, rối rắm mà cắn môi, cô có nên gọi điện thoại cho Hà Vũ Ninh hay không? Ý tứ của đối phương đã rõ ràng, nhưng cô không có bất kỳ cảm giác gì với anh ta.
Hay là, cô giả vờ không biết việc này là được.
Sau khi nghĩ thông suốt, Đường Tô chống cằm, cô nhìn về phía tên nhóc đang vùi đầu ăn, biết hắn thật sự đói bụng.

Bình thường khi ăn cơm đều thong thả ung dung, mang theo bình tĩnh, hiện tại tốc độ của tay ngắn nhỏ bé thật mau.
Nhưng sao cô cảm thấy hắn béo lên?
 
Đại Lão Thành Con Trai Ba Tuổi Của Tôi
Chương 46: Tôi Chỉ Hôn Người Tôi Thích


Lúc trước tay nhỏ cũng là có chút thịt, nhưng bây giờ cánh tay nhỏ của tên nhóc giống như là từng đoạn củ sen mập, ngay cả khuôn mặt cũng tròn, thêm một đôi mắt to đen bóng ngập nước, đáng yêu làm lòng người phát run.
“Tiểu Cảnh Cảnh, có phải anh béo lên hay không?” Cô nhìn anh: “Lùn hơn trước?” Vừa rồi lúc đi vào cô đã chú ý tới, lúc trước thân thể hắn cao, có thể khó khăn lắm đến vị trí xương chậu của cô, bây giờ vóc dáng của hắn rất thấp, chỉ tới đùi cô.
Nghiêm Cảnh Dương sâu kín nhìn cô, ánh mắt lơ đãng dừng ở trên môi đỏ lần trước hắn hôn, nghĩ đến bởi vì mình hôn cô, không những không cao mà còn lùn hơn trước, hắn đã bực mình lại u oán.
Cúi đầu ăn một mồm to, hắn rầu rĩ mà trả lời: “Cô nhìn lầm rồi!”
Đầu tóc Nghiêm Cảnh Dương rất đen, nhưng có hai cái xoáy nhỏ.

Đường Tô cong cong đôi mắt, tuy rằng nhóc con chết vì sĩ diện không thừa nhận mình lùn hơn, nhưng biến hóa rõ ràng như vậy, làm sao cô không nhìn ra?
Mới một ngày mà thôi, Nghiêm Cảnh Dương đã xảy ra chuyện gì, sao lại đột nhiên lùn đi?
Trong sách, bởi vì nguyên chủ vẫn luôn ngược đãi tên nhóc, cũng không có tình tiết hắn trở nên lùn.
“Tôi ăn xong rồi.”

Nghiêm Cảnh Dương nâng đầu nhỏ lên, thấy Đường Tô chăm chú nhìn chằm chằm hắn, gương mặt nhỏ trắng nõn đỏ lên, hai hàng lông mày rối rắm mà nhăn lại, một lát sau hắn mới thử hỏi: “Cô thật sự muốn biết?”
Đôi mắt đen láy sáng lên, Đường Tô gật đầu.
“Vậy...” Nghiêm Cảnh Dương nắm chặt chiếc đũa, giọng nói nhàn nhạt, tiếng trẻ con làm bộ không thèm để ý nói: “Vậy cô hôn tôi một cái, tôi liền nói cho cô biết.”
Nói cho cô là không có khả năng, âm thanh kia nói, không được nói cho bất kì kẻ nào, chỉ có thể làm Đường Tô chủ động hôn hắn, nếu không hắn sẽ biến thành trẻ con!
Hừ!
Làm Đường Tô hôn một cái mà thôi, hắn không tin sẽ khó như vậy.
“Cô hôn tôi một cái, tôi liền nói cho cô biết.” Nghiêm Cảnh Dương trừng mắt mắt to tròn, một bộ miệng lưỡi ban ân.

Người con gái này trước kia không phải rất thích hắn sao? Không phải rất muốn nhào vào hắn sao? Hiện tại xem như hắn cho cô cơ hội hôn hắn một cái.

Nói xong, tên nhóc còn phối hợp, tự mình đỡ ghế dựa bàn ăn, nhảy xuống mặt đất, chân nhỏ bước tới bên cạnh Đường Tô.

Hắn ngưỡng cổ, đem miệng nhỏ của mình hướng về phía Đường Tô, giọng trẻ con thúc giục: “Nhanh lên.” Hắn không nghĩ lại làm một tên nhóc.

Phốc!
Đường Tô không nhịn được cười ra tiếng.
Ha ha ha, nào có người cầu hôn như vậy? Nhóc con lùn, hơi chu miệng nhỏ, quả thật đáng yêu vô cùng!
“Rất buồn cười?”
Nghiêm Cảnh Dương cắn răng, mắt to hung hăng trừng cô gái đang cười trước mặt, hắn cảm thấy xấu hổ đến mức cổ đều đỏ.
Đường Tô lo lắng chọc nhóc con tức giận quá mức, cô ngừng cười, lắc đầu, trực tiếp từ chối: “Không hôn!”

Đôi mắt đen lấp lánh của cô giống như ngôi sao sáng, nhẹ giọng nói: “Nam nữ thụ thụ bất thân, tuy rằng bây giờ anh là trẻ con nhưng là tôi là người có nguyên tắc, chỉ hôn người tôi thích.” Tuy rằng nhóc con thật đáng yêu, nhưng là sao cô dám hôn hắn, về sau hắn chính là người của nữ chính, cô không nghĩ chen chân giữa hai người bọn họ.
Người cô thích?
Hai cánh tay nhỏ của Nghiêm Cảnh Dương nắm chặt, người cô thích còn không phải là hắn sao?
Vì sao không hôn hắn? Miệng nhỏ của Nghiêm Cảnh Dương mím chặt, trong lòng không khỏi bực mình: “Cô không muốn biết nguyên nhân?”
“Muốn biết, nhưng không muốn hôn anh!”
Nghiêm Cảnh Dương tức giận đến mở to hai mắt nhìn: “!!!”
Trong nhà họ Hà.
Từ Tú Trân nhìn thấy con trai về sớm, bà ta không khỏi kinh ngạc, nhanh chóng buông cái ly trong tay, hỏi: “Không phải con nói hôm nay hẹn với Đường Tô sao? Sao bây giờ về rồi?”
Bà ta biết con trai thích Đường Tô, đối với việc nó muốn theo đuổi Đường Tô bà cũng tán thành.

Số điện thoại cùng địa chỉ của cô bé cũng là bà ta hỏi Phương Tình mà có.

Theo bà ta thấy, nhà họ Đường cùng nhà họ Hà kết thông gia là một chuyện tốt.
Hà Vũ Ninh đem tây trang trong tay trực tiếp ném trên sô pha, sắc mặt khó coi ngồi xuống: “Mẹ có biết Đường Tô có một đứa con hay không?”
“Cái gì?”
Từ Tú Trân thiếu chút nữa bị sặc nước miếng, bà ta kinh ngạc quay đầu lại nhìn con trai: “Con nói lung tung cái gì thế, cái gì mà Đường Tô có một đứa con trai?”
Hà Vũ Ninh nhớ tới lời nói của đứa bé kia, anh ta lại tức giận, lại mất mát: “Hôm nay con đến chỗ ở của Đường Tô, thấy được con trai của cô ấy, thế mà cô ấy lại có đứa con ba tuổi!”
“Sao có thể?” Từ Tú Trân thật sự kinh ngạc, Đường Tô - một cô gái xinh đẹp như vậy đã sinh con? “Hay do con hiểu lầm? Chính miệng Đường Tô thừa nhận?”
“Không có.” Hà Vũ Ninh lắc đầu, anh ta đem đoạn đối thoại của mình cùng đứa bé kia nói cho Từ Tú Trân nghe.
Anh ta hỏi đứa bé cùng Đường Tô có quan hệ gì, đứa bé nói sống trong nhà Đường Tô, còn gọi Đường Tô là mẹ!

“Không thể nào, lời của một đứa bé sao con có thể coi là thật?” Từ Tú Trân nhíu mày, trong lòng thấp thỏm, nửa nghi nửa tin.
“Một đứa trẻ ba tuổi sẽ không nói dối, nó nói mới là thật.” Hà Vũ Ninh nhéo nhéo giữa mày, cho nên hắn bị bề ngoài xinh đẹp của Đường Tô lừa?
“Không được, mẹ phải hỏi Phương Tình cho chắc.

Nếu là sự thật, vậy bà ấy là có ý đồ gì, muốn để con làm người đổ vỏ?” Từ Tú Trân nghĩ đến chuyện Phương Tình gạt việc Đường Tô đã sinh con, còn tích cực đem con gái mình giới thiệu cho con trai bà ta, tức giận trong lòng bắt đầu bùng nổ.
Hà Vũ Ninh không nói lời nào, im lặng nhìn Từ Tú Trân gọi điện thoại, anh ta cũng muốn biết, đứa trẻ kia rốt cuộc có phải con của Đường Tô hay không.
Bên kia, Phương Tình thấy Từ Tú Trân gọi điện thoại tới, bà cảm thấy rất xin lỗi, rốt cuộc hiện tại con trai người ta coi trọng Tô Tô nhà bà, nhưng Tô Tô lại không thích đối phương.
Nhưng mà khi bà vừa mới nhận được điện thoại, Từ Tú Trân ở đầu bên kia đã nổi giận đùng đùng chất vấn bà: “Phương Tình, bà có ý đồ gì? Con gái bà đã sinh con, vậy mà còn giới thiệu cho con trai tôi? Có thể lừa người như vậy sao?”
Từ Tú Trân vốn dĩ cũng chỉ muốn thử, nhưng mà lời nói tới bên miệng, lửa giận lập tức tăng lên, chỉ cần nghĩ đến con trai thiếu chút nữa đội nón xanh, bà ta sao có thể nhịn được mà không mắng chửi người khác.
“Tôi không hiểu bà đang nói cái gì!” Phương Tình đứng lên, hỏi ngược lại: “Tô Tô nhà tôi trong sạch, bà nói sinh con gì chứ?”
“Bà không cần che giấu, Vũ Ninh nhà tôi đã thấy ở biệt thự của Đường Tô giấu một đứa trẻ ba tuổi, còn kêu con bé là mẹ! Phương Tình, uổng công tôi còn khen Đường Tô là người tốt, không nghĩ tới, hừ, bà cùng con gái bà đều không phải thứ tốt lành gì.” Từ Tú Trân tự nhận là phu nhân hào môn, lời mắng th* t*c không thể nói ra miệng.
“Mẹ kiếp!”
Phương Tình luôn yêu thương con gái, bây giờ bị người khác chửi bới như vậy, bà lập tức mắng lại, giọng nói bén nhọn: “Bà mới không phải là thứ tốt lành, lung tung bịa đặt chuyện con gái của tôi, may mắn con tôi chướng mắt con trai bà, bằng không có mẹ chồng như bà, đó thật là đổ tám đời mốc!”
...
Phương Tình mắng Từ Tú Trân đến mức không thể phản bác, sau khi đối phương cúp điện thoại, bà nhanh chóng gọi cho Đường Tiền Tông: “Lão Đường, ông nhanh chóng trở về, đã xảy ra chuyện!”
Tác giả có lời muốn nói: Tiểu Cảnh Cảnh: Ở trước mặt tình địch này, tôi không cần mặt mũi a!! Cầu như thiên thần buông xuống!!
 
Đại Lão Thành Con Trai Ba Tuổi Của Tôi
Chương 47: Giúp Hắn Tắm Rửa


Lúc còn trẻ Đường Tiền Tông là một tên lưu manh, sau này vì cưới Phương Tình mà liều mạng kiếm tiền.
Ông biết khi đó có không ít người cười nhạo sau lưng Phương Tình, nói mắt bà bị mù, lớn lên là một đóa hoa xinh đẹp kiều diễm như vậy sao lại cắm mình ở bãi phân trâu? Ngay cả khuê mật của Phương Tình thời trẻ sau khi biết bà gả cho ông cũng đã cắt đứt liên lạc vì lo lắng bọn họ sẽ tới mượn tiền bà ta.
Đường Tiền Tông không có cha mẹ nhưng may mắn có đầu óc khá nhanh nhạy, thời điểm khó khăn nhất của hai người đó là năm mà Phương Tình mang thai còn ông kiếm được hũ vàng đầu tiên.

Sau này Đường Tô được sinh ra, lợi nhuận ông kiếm được nhiều gấp mấy lần, Đường Tô không chỉ là thịt ở lòng bàn tay của ông và Phương Tình mà còn là đứa con gái bảo bối, cái nút vàng của bọn họ.
Cho dù Đường Tô thường xuyên gây rắc rối nhưng Đường Tiền Tông cũng không quan tâm, ông vất vả kiếm tiền không phải là để cho vợ con ông được sống như mong muốn của mình sao? Nếu có việc gì cứ để ông lo.
Nhưng vừa rồi khi ông nhận điện thoại của vợ nói con gái đã xảy ra chuyện, ông sợ tới mức chân mềm nhũn ngay trước mặt các quản lý cao cấp của tập đoàn.

Vội vàng chạy về nhà, đầu Đường Tiền Tông chảy đầy mồ hôi, hô hấp dồn dập hỏi: “Tô Tô làm sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì?”
Phương Tình còn tức giận vì lời nói của Từ Tú Trân, bà trừng mắt nhìn Đường Tiền Tông: “Từ Tú Trân nhà họ Hà vậy mà dám bịa đặt nói Tô Tô sinh một đứa con trai, anh nói có hoang đường không? Tức chết em rồi.”
Đường Tiền Tông chạy nhanh tới, ôm vợ mình vào lòng, bàn tay thô ráp khẽ vuốt sau lưng: “Nhà họ Hà? Được lắm, dám ức hϊếp vợ và con gái của anh, trước đây nhà bọn họ muốn hợp tác với tập đoàn Thịnh Thế về mảng bất động sản, giờ nghĩ cũng đừng nghĩ.”
Nếu nói về việc bênh vực con gái và vợ, Đường Tiên Tông chắc chắn đứng thứ nhất.
“Đúng vậy, Tô Tô nhà chúng ta là cô gái ngây thơ trong sáng, Từ Tú Trân đúng là không biết xấu hổ, em chắc chắn là con trai nhà bà ta bị Tô Tô từ chối nên mới tung tin làm hủy hoại thanh danh của nó.

Thật là tâm địa xấu xa!” Phương Tình tức giận vỗ một cái lên đùi Đường Tiền Tông.
“Bang” một tiếng, Đường Tiền Tông mắt cũng không chớp chỉ lo giúp vợ mình hạ hỏa.
“Nhưng bà ta nói cái tên Hà Vũ Ninh kia đã tận mắt nhìn thấy đứa bé đó ở biệt thự của Tô Tô.” Phương Tình hạ giọng xuống, tức giận nói: “Anh nói xem sao lại thế được? Đứa bé kia tới từ đâu chứ?”
“Nếu em tò mò thì anh đưa em tới chỗ ở của con xem sao, như vậy mọi chuyện sẽ sáng tỏ, đúng chứ?”
“Anh nói đúng, bây giờ chúng ta tới chỗ ở của Tô Tô nhìn một chút, à phải rồi, trong bếp vẫn còn canh, thuận tiện mang sang cho nó.

Con gái vẫn phải uống canh để bồi bổ, lần trước nó về nhìn gầy hơn nhiều.” Phương Tình đau lòng nói, sau đó dùng tay đẩy Đường Tiền Tông ra, chạy nhanh vào bếp.
Màn đêm dần buông xuống, ánh nắng chiều chậm rãi biến mất, trong không khí còn lưu lại cái nóng oi bức của ban ngày.
Sau khi Nghiêm Cảnh Dương bị Đường Tô từ chối hôn môi, hắn phát hiện đây không phải chuyện gì đáng xấu hổ, điều đáng xấu hổ là chiều cao của hắn so với trước đây còn thấp hơn, điều này cũng đồng nghĩa với việc tự mình tắm rửa cũng khó khăn hơn.
Dường như Đường Tô cũng đã nhận ra vấn đề này.

Lần này, cô pha nước tắm xong nhưng không đi ra ngoài: “Tôi bế anh vào bồn tắm, tự anh tắm, tôi ở một bên canh cho anh khỏi sặc nước.”
“Không cần cô canh!” Nghiêm Cảnh Dương dùng đôi mắt to đen tròn trừng lên, giọng nói trẻ con phản bác lại.
“Ngoan, cởϊ qυầи áo, tôi bế anh vào.

Nếu anh muốn tôi giúp anh cởi cũng được thôi.” Đồ trẻ con chết vì sĩ diện!
Vì an toàn, Đường Tô không nghe lời hắn.
Bây giờ hắn nhỏ như thế, cô không yên tâm để hắn một mình ở trong phòng tắm, rất nguy hiểm.

Hơn nữa, với chiều cao hiện tại của hắn, không có cô bế vào thì hắn không thể tự bò vào hay bò ra bồn tắm được.
“Đường Tô!” Khuôn mặt Nghiêm Cảnh Dương đỏ lên vì tức giận.
Người phụ nữ này, dám làm hắn tức giận, đúng là đáng ghét, chờ khi hắn khôi phục như lúc ban đầu thì hắn nhất định sẽ đòi lại hết!
“Nhanh lên!” Đôi mắt Đường Tô cong lên nhìn hắn, giống như không thấy sự tức giận đó.
“Quay lưng lại! Không được nhìn tôi c** đ*.” Nghiêm Cảnh Dương giãy giụa.
“Được.”
Một lúc sau, Đường Tô mới được phép quay đầu lại.

Cô thấy thân trên của tên nhóc tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ, nửa người dưới hắn quấn khăn lông, bộ dạng trông đáng yêu ngộ nghĩnh.
Đây là đề phòng cô xem à?
Đường Tô nhịn cười.

Cô đi qua, cúi lưng xuống, đôi tay đặt dưới nách tên nhóc, sau đó dùng sức bế hắn lên bỏ vào bồn tắm: “Anh cẩn thận một chút, đừng để bị ngập nước.”
“Biết rồi, cô quay lưng đi, không được nhìn trộm tôi.” Nghiêm Cảnh Dương nhíu mày.
Đường Tô đi tới ghế đẩu nhỏ ngồi xuống, quay lưng lại rồi nhẹ giọng nói: “Tôi không có hứng thú nhìn con nít tắm rửa.”
Câu này làm Nghiêm Cảnh Dương tức muốn hộc máu!
Đường Tô vừa ngồi nghe tiếng Nghiêm Cảnh Dương tắm rửa vừa chơi điện thoại, bỗng nhiên tiếng điện thoại vang lên.
Là Phương Tình gọi đến.
Đường Tô quay đầu lại ý bảo Nghiêm Cảnh Dương tắm nhỏ tiếng một chút, sau đó cô ấn nút nghe máy.
Điện thoại được kết nối, giọng nói của Phương Tình vang lên từ đầu dây bên kia: “Tô Tô, con ra mở cửa đi, mẹ và bố con đang đứng trước cửa.”
 
Đại Lão Thành Con Trai Ba Tuổi Của Tôi
Chương 48


Nội dung đang cập nhật.

.
 
Đại Lão Thành Con Trai Ba Tuổi Của Tôi
Chương 49: Bà Ngoại


Tiếng cửa quần áo vang lên rất nhỏ, trước mặt đột nhiên xuất hiện hai đôi mắt to tròn.
Trái tim thiếu chút nữa bị dọa của Phương Tình bị làm cho ngây ngẩn.
“Tô.

.

.

Tô Tô.” Phương Tình cố gắng kiềm chế tiếng hét của mình, bà nhìn gương mặt quen thuộc trong tủ quần áo rồi gọi tên.
Tủ quần áo bị mở ra, ánh sáng chiếu vào.
Đường Tô nhìn Phương Tình đang sững sờ, cô xấu hổ nói: “Mẹ.”
“Lão.

.

.

Lão Đường.”
Dường như Phương Tình muốn ngất đi: “Mau, mau tới đây đỡ em.

.

.”
Đường Tiền Tông nghe xong thì sốt ruột chạy tới, đỡ lấy vợ mình: “Sao vậy? Làm sao vậy?” Ông nghe được giọng của con gái.

Khi cúi đầu xuống thấy con gái đang trốn trong tủ quần áo, bên cạnh là một bé trai trắng nõn thì ông ngẩn người.
Lúc này, bầu không khí trong phòng khách có chút xấu hổ và cứng ngắc.
Phương Tình cảm thấy hôm nay bản thân bị kíƈɦ ŧɦíƈɦ tới váng đầu.
Bà ngồi trên ghế sô pha, dựa vào Đường Tiền Tông, nhìn về phía đối diện.

Con gái ngồi nghiêm chỉnh, vẻ mặt của đứa bé nghiêm túc, yên lặng ngồi bên cạnh, miệng nhỏ không nói gì.

Hai người đều im lặng chờ bà xử lý.
Ngón tay được sơn màu đỏ tươi của Phương Tình khẽ run, tay chỉ về hướng Nghiêm Cảnh Dương đã thay áo sơ mi, mặc quần jean: “Tô Tô, đứa bé này là ai?” Phương Tình nhìn chằm chằm Nghiêm Cảnh Dương, nhìn từ trên xuống dưới, cho dù nhìn chỗ nào bà cũng cảm thấy đứa bé này rất quen thuộc.
Nghiêm Cảnh Dương yên lặng ngồi trên sô pha, dù bị bà Đường không ngừng đánh giá cũng không kêu lên một tiếng, đôi lông mày nhỏ nhíu chặt lại, hắn phát hiện tình trạng của bản thân bây giờ không ổn.
Đường Tô rối rắm nhìn hắn một cái, đang muốn mở miệng thì bị Nghiêm Cảnh Dương cắt ngang.
“Bà.

.

.

ngoại.”
Giọng nói trẻ con đột ngột vang lên, âm thanh cứng ngắc.

Nghiêm Cảnh Dương biết, ông bà Đường tới đây chắc chắn là vì những lời hắn đã nói với người đàn ông kia vào chiều nay.

“Hả?”
Phương Tình sợ hãi hít một hơi.
Đường Tô trợn tròn mắt! Cô không thể tưởng tượng được xoay đầu nhìn tên nhóc đang ngồi bên cạnh.

Khuôn mặt Nghiêm Cảnh Dương vẫn bình tĩnh nhưng làn da từ cổ đến tai đã đỏ ửng.
Trong phòng khách lâm vào trạng thái im lặng quỷ dị.
Cuối cùng Phương Tình cũng lấy lại tinh thần, bà không thể tin được nhìn Nghiêm Cảnh Dương: “Lão Đường, vừa rồi anh có nghe thấy không? Đứa nhỏ này nói cái gì?!”
Sắc mặt của Đường Tiền Tông không khá hơn là bao, ông nói: “Đứa bé gọi em là bà ngoại.”
Phương Tình: “.

.

.”
“Tô Tô, con nói thật cho mẹ biết, đây có phải là.

.

.” Giọng nói Phương Tình run lên, nghiêm túc nhìn bộ dạng của Nghiêm Cảnh Dương, càng nhìn bà càng ngạc nhiên.
“Lão Đường, ông nhìn đứa bé này có phải rất giống với tên khốn Nghiêm Cảnh Dương kia hay không?” Phương Tình thở ra, lo lắng máu của mình không đủ dùng sẽ ngất xỉu bất cứ lúc nào.
Càng nhìn đứa bé thì Phương Tình càng cảm thấy nó rất giống Nghiêm Cảnh Dương.
Đường Tiền Tông cũng đã gặp Nghiêm Cảnh Dương nhiều lần nên đương nhiên sẽ nhận ra.

Ông híp mắt lại nhìn đứa bé: “Đúng là rất giống nhau.” Đứa bé trước mặt này có thể nói là bản sao nhí của Nghiêm Cảnh Dương.
“Tô Tô.” Phương Tình sợ hãi với phát hiện của bà: “Đứa nhỏ này có phải là do con và Nghiêm Cảnh Dương.

.

.”
Từ vẻ mặt của mẹ mình, làm sao Đường Tô không hiểu ý bà được chứ, cô mạnh mẽ lắc đầu: “Không phải, đứa bé này không phải là con trai của con!”
Đường Tô đối diện với ánh nhìn chăm chú của bố mẹ mình, cô mím môi khô khốc, căng da đầu nói: “Đứa bé này là do con nhặt về.”
Phương Tình: “.

.

.”
Đường Tiền Tông: “.

.

.”
“Lúc con nhìn thấy nó thì nó đã xông lên gọi con là mẹ.” Đường Tô nhìn Nghiêm Cảnh Dương một cái, tiếp tục nói: “Có lẽ hai người không biết, khi con nhặt được nó, thân thể nó vừa gầy vừa đen, con nuôi một thời gian mới trắng trẻo mập mạp như vậy.” Cô cũng không có nói sai điều gì, đúng là cô nhặt được Nghiêm Cảnh Dương ở trước cửa nhà mình.
Một lúc sau, Phương Tình mới nói: “Nhưng đứa nhỏ này sao lại giống Nghiêm Cảnh Dương như thế?” Giọng điệu mang theo nghi ngờ.
Đường Tô chớp mắt, mặt không đỏ tim không đập nói: “Người giống người là chuyện bình thường.

Hơn nữa, con cảm thấy đứa bé này đẹp trai hơn Nghiêm Cảnh Dương nhiều.

Mẹ, nếu mẹ không tin đây không phải là con trai của con thì con có thể mang nó đi làm xét nghiệm ADN.”
Vẻ mặt con gái thẳng thắn, ngay cả việc giám định cũng nói ra, sao Phương Tình lại không tin cơ chứ?
Bà mở to hai mắt, cục nghẹn ở trước ngực cuối cùng cũng tiêu tan, bà khϊếp sợ vỗ ngực: “Hù chết mẹ con rồi, mẹ còn tưởng mẹ và bố con nhanh như vậy đã có thể làm ông bà ngoại.” Dứt lời, bà uống một ngụm nước cho đỡ sợ.
“Vậy con tính làm gì với đứa bé này? Con chỉ là một đứa con gái, không thể nuôi nó suốt đời được, bố mẹ của nó đâu?” Đường Tiền Tông mở miệng.
“Con đã nhờ người đi tìm người nhà cho nó, bên kia cũng đã có chút tin tức, hai người cứ yên tâm, tên nhóc này tạm thời ở lại chỗ của con, đợi tìm được người nhà thì con sẽ đưa nó đi.” Đường Tô nhanh chóng giải thích, dù sao thì Nghiêm Cảnh Dương sẽ không ở lại nơi này của cô.
Lúc này, trái tim của Phương Tình mới hoàn toàn buông xuống.

Tuy cảm thấy không có khả năng nhưng bà vẫn lo lắng đứa bé này chính là con của con gái bà và Nghiêm Cảnh Dương, ôi, thiếu chút nữa là dọa chết bà rồi.
“Bé ngoan, lại đây để bà ngoại nhìn nào.” Thái độ của Phương Tình tốt hơn rất nhiều, bà cũng yên tâm khi biết được đứa bé này là nhặt được, thậm chí cảm thấy thương xót, đứa bé còn nhỏ như vậy mà đã không tìm thấy bố mẹ mình, đúng là rất đáng thương!
 
Back
Top Bottom