[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 177,503
- 0
- 0
Đại Lão Mang Theo Em Trai Xuống Nông Thôn Làm Thanh Niên Trí Thức-Phần 2
CHƯƠNG 313: ĐỒ TRA NAM NHÍ
CHƯƠNG 313: ĐỒ TRA NAM NHÍ
Tiểu Thần trêu chọc: "Chẳng lẽ là chị muốn hôn ai rồi sao?
Nói đi, nhìn trúng anh nào rồi?
Nói trước nhé, em là không được đâu đấy."
"Xì, dẹp đi, tí tuổi đầu mà đã nghĩ đến mấy chuyện này."
Không biết là do tức đỏ mặt hay thẹn quá hóa hồng, Hoàng Dương Anh trưng ra một khuôn mặt đỏ bừng bừng mà nói.
Giọng điệu cô nàng mang theo chút chua xót: "Chẳng biết hôm nay là ai đã đi cùng em suốt quãng đường hái quả, còn dùng cái mũi của mình để dẫn đường nữa chứ."
"Em biết chị có cái mũi chó rất lợi hại rồi, không có chị dẫn đường, chắc em chẳng tìm thấy chị gái đâu."
Tiểu Thần đáp lại một cách vô cùng lấy lệ.
Nghe lời này, Hoàng Dương Anh không vui chút nào, bất mãn cằn nhằn: "Này, em có biết nói chuyện không hả?
Có biết khen người ta không?
Cái gì mà mũi chó chứ.
Phải nói là chị có một khứu giác linh mẫn."
"Thì cũng cùng một nghĩa cả thôi mà.
Giống như tụi em làm toán vậy, con số viết đẹp hay xấu không phải trọng điểm, trọng điểm là tính ra được đáp án đúng là được."
Tiểu Thần nhíu mày nói: "Em dùng từ mũi chó là có thể diễn đạt sự việc một cách bình dân dễ hiểu, chẳng phải rất đơn giản, rất tốt sao?"
Hoàng Dương Anh nhíu chặt lông mày, hình như thằng nhóc nói cũng có lý, nhưng cứ cảm thấy sai sai chỗ nào đó, cô mở miệng: "Nhưng nếu chữ em viết không đẹp, lúc thầy cô chấm bài sẽ thấy rất khó chịu đấy."
"Khó chịu thì kệ khó chịu, tụi em viết đúng là được.
Nếu chị là giáo viên, chị thích một tờ giấy thi sạch sẽ ngăn nắp nhưng đáp án chẳng đúng câu nào."
Tiểu Thần đặt ra câu hỏi nghi vấn: "Hay là một tờ giấy thi trình bày lộn xộn, chữ viết cẩu thả nhưng tất cả đáp án đều đúng?"
Hoàng Dương Anh bị nghẹn lời, nửa ngày sau mới yếu ớt lên tiếng: "Chẳng lẽ không thể vừa viết chữ đẹp, trình bày sạch sẽ, mà lại còn làm đúng hết sao?"
"Không được, chị Hoàng à, con người phải học cách biết thỏa mãn, đừng có được đằng chân lân đằng đầu."
Tiểu Thần lắc đầu nói.
Hoàng Dương Anh: "..."
Được đằng chân lân đằng đầu mà cũng dùng được ở đây sao?
Sao cảm thấy có gì đó kỳ kỳ.
Tần Vũ đỡ trán, Dương Anh lại bị Tiểu Thần dắt mũi đi chệch hướng rồi.
Nhìn thấy Hoàng Dương Anh đang nhíu mày suy nghĩ, Tiểu Thần không khỏi đắc ý trong lòng: Hừ, xem em có chặn họng chị đến mức không nói được gì nữa không.
Tiểu Thần nở một nụ cười ngọt ngào, nhìn về phía Tần Vũ định bảo cô đoán tiếp, vừa mới mở miệng: "Chị ơi..."
"Tiểu Thần, cái thằng nhóc ranh này, lúc nãy em lại lừa chị."
Sau một hồi im lặng, Hoàng Dương Anh đã nghĩ thông suốt, hét lớn một tiếng.
Bị người ta ngắt lời, Tiểu Thần lộ ra vẻ mặt mất kiên nhẫn: "Lại lừa chị chỗ nào nữa?"
Nhìn thấy bộ dạng này của Tiểu Thần, Hoàng Dương Anh lập tức mượn cơ hội phát tiết: "Hay quá nhỉ, em nhìn xem, lúc nào cũng cười ngọt ngào gọi chị Hoàng, thực chất sau lưng lại cực kỳ mất kiên nhẫn với chị."
"ε=('ο`*))) Ái chà, loại người như em đúng là điển hình của kiểu 'có việc thì tìm chị Hoàng, không việc thì tìm chị ruột'!"
Hoàng Dương Anh rầu rĩ nói.
Trước sự vô lý và đeo bám của Hoàng Dương Anh, Tiểu Thần cảm thấy nhức đầu.
Hoàng Dương Anh tiếp tục công kích: "Thấy chị ruột một cái là lật mặt không nhận người quen ngay.
Xì, đồ tra nam nhí!"
Từ "tra nam" cả hai đã được Tần Vũ giải thích cho nghe nên đều biết nghĩa là gì.
Lúc nghe đoạn trước Tiểu Thần còn nhịn được, vẫn có thể giữ nụ cười với Tần Vũ, nhưng nghe đến ba chữ "tra nam nhí" thì cậu không nhịn nổi nữa.
Tiểu Thần đứng bật dậy chống nạnh, giận đùng đùng nói: "Chị quá đáng rồi đấy nhé, dám bảo em là tra nam nhí!
Em còn chưa cưới vợ mà, sao chị có thể sỉ nhục em như thế."
Nói đến đoạn sau, cơn giận trên mặt Tiểu Thần biến thành vẻ ấm ức: "Nếu vì lời chị nói em là tra nam nhí mà sau này em không cưới được vợ thì tính sao đây?"
Tần Vũ tựa lưng vào thân cây, mím môi cười trộm, còn không quên thêm dầu vào lửa: "Đúng đấy, sau này lỡ làm Tiểu Thần nhà mình không cưới được vợ nhỏ thì biết làm thế nào bây giờ?"
Nghe Tần Vũ nhắc đến ba chữ "vợ nhỏ", khuôn mặt bánh bao của Tiểu Thần khẽ ửng hồng, cậu vô thức ho khẽ một tiếng: "Khụ!"
Hoàng Dương Anh cười ha hả: "Em mới là cái thằng nhóc con tám tuổi, giờ đã nghĩ đến chuyện cưới vợ rồi cơ à?
Giờ em có muốn cưới thì cũng phải có người chịu gả cho em mới được chứ!"
"Em đâu có bảo là cưới bây giờ, em bảo là sau này, sau khi lớn lên cơ mà."
Tiểu Thần thẹn quá hóa giận nói.
Hoàng Dương Anh hiếm khi thấy được bộ dạng lúng túng của Tiểu Thần nên tiếp tục trêu chọc: "Tiểu Thần, nói với chị Hoàng nghe xem nào, có phải nhìn trúng cô bé nào trong đại đội mình rồi không?
Đứa nào thế, hôm nào gặp thì chỉ cho tụi chị xem mặt với nhé!"
"Ái chà, đã bảo là không có rồi mà!"
Mặt Tiểu Thần càng đỏ hơn nữa.
Hoàng Dương Anh chống tay lên đầu, tiếp tục trêu: "Chẳng lẽ không phải người trong đại đội, mà là bạn cùng lớp?
Hay là ở trường em?
Hoặc giả là thanh mai trúc mã ở thành phố Kinh của em?"
"Không có, em không nghe không nghe, em là người, không nghe rùa đen tụng kinh."
Tiểu Thần bịt chặt hai tai, dùng kiểu bịt tai trộm chuông mà đáp trả.
Tần Vũ: "Phụt... ha ha ha..."
Tiểu Thần lại thành công khiến mặt Hoàng Dương Anh đen thui.
Cô đưa tay ra cù vào chỗ nhột của cậu: "Lại nói bậy rồi, xem chị trị em thế nào!
Chị cù này, chị cù này... chị véo này, chị véo này..."
"Ha ha ha ha, nhột quá!
Ha ha ha ha ha..."
Khi bị chạm vào chỗ nhột, Tiểu Thần co rúm người lại.
Cậu bỏ hai tay đang bịt tai ra để giải cứu những "vùng hiểm yếu" của mình.
"Đừng cù mà... ha ha ha... nhột lắm...
đừng cù em... chị ơi cứu em... ha ha ha..."
Tần Vũ bưng chén trà nhấp một ngụm, giọng điệu mang theo chút thong dong: "Chị cứu không nổi rồi Tiểu Thần ơi, em tự cố gắng đi nhé."
"Hi hi, đừng mơ nữa, chị em còn bận uống trà xem kịch vui kìa, làm gì có thời gian cứu em."
Hoàng Dương Anh như một con ác quỷ vừa đắc thế, gian xảo nói.
Tần Vũ khựng lại động tác uống trà, u oán nhìn Hoàng Dương Anh, mở miệng: "Chị em tốt à, nhìn thấu đừng nói thấu được không?"
"Hi hi, cái đó hả?
Lỡ miệng thôi."
Hoàng Dương Anh vừa cù vừa tranh thủ tán dóc với Tần Vũ.
Tiểu Thần bây giờ giống như người bị điếc vậy, hoàn toàn không nghe thấy hai người họ đang nói gì.
Toàn bộ sự chú ý trên cơ thể đều dồn hết vào những chỗ nhột đang bị tấn công.
"Hi hi hi... phù... cạc cạc... hô ha ha... nhột quá... cạc cạc cạc..."
Tiểu Thần cười đến đỏ gay cả mặt, gân xanh trên cổ đều nổi lên hết cả.
Hoàng Dương Anh cắn môi vui vẻ nói: "Nhột là đúng rồi, không nhột thì chị chẳng thèm cù đâu."
Tần Vũ nhìn một người cười đến chảy cả nước mắt, người kia thì vui đến mức miệng không khép lại nổi.
Đúng lúc này, Tiểu Thần tung ra một đòn phản công như mãnh hổ, lợi dụng ưu thế trọng lượng nhào tới đè Hoàng Dương Anh xuống dưới.
Hoàng Dương Anh vì quá đắc thắng nên không chú ý đến hành động của Tiểu Thần.
Cứ thế sơ ý bị đè bẹp, bụng trĩu xuống, nhãn cầu Hoàng Dương Anh suýt chút nữa vọt ra ngoài vì cái sức nặng "nghìn cân" này, cô há hốc mồm kinh hô: "Oa!"
Tiểu Thần ngồi chễm chệ lên bụng Hoàng Dương Anh, thọc vào nách cô: "Tới đây, đến lượt em cù chị, đến lượt chị cười rồi."
Nách chính là "tử huyệt" của Hoàng Dương Anh, những chỗ khác cù hay chạm vào thế nào cô cũng không có cảm giác, nhưng nách thì tuyệt đối không được.