Khác Đại Hoang Tứ Linh Ký

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
407045630-256-k321236.jpg

Đại Hoang Tứ Linh Ký
Tác giả: doanthekiet
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Trần Phong, một nhà khảo cổ học trẻ tuổi từ thế kỷ 21, bất ngờ xuyên không về Đại Hoang - một thế giới nguyên thủy tàn khốc, nơi vạn tộc tranh đấu và hung thú hoành hành.

Tỉnh lại trong thân xác một thiếu niên bị coi là phế vật của Trần Tộc, kinh mạch tắc nghẽn, chịu đủ mọi sự khinh miệt.

Nhưng vận mệnh của hắn thay đổi khi hắn kích hoạt được "Hỗn Nguyên Thiên Diễn Bàn" - một cổ vật mang theo từ kiếp trước, chứa đựng tinh phách của Tứ Đại Thần Thú thượng cổ.

Khởi đầu bằng ngọn lửa hủy diệt của Chu Tước, Trần Phong từng bước lột xác.

Hắn lấy thân làm lò, lấy máu làm dẫn, nghịch thiên cải mệnh.

Từ một kẻ bị ruồng bỏ, hắn bước lên con đường độc tôn, đốt cháy thương khung, trấn áp vạn cổ.

"Đại Hoang này không nuôi kẻ yếu?

Vậy ta sẽ trở thành kẻ mạnh nhất!



tienhiep​
 
Đại Hoang Tứ Linh Ký
Chương 1: Kẻ Ngoại Lai Nơi Đại Hoang


"Đau quá...

Đầu mình sắp nứt ra rồi."

Trần Phong khó nhọc mở mắt, cảm giác đầu tiên là cơn đau như búa bổ và mùi tanh nồng của máu trộn lẫn với mùi đất ẩm mốc.

Hắn nhớ rõ ràng mình là một nhà khảo cổ học trẻ tuổi ở thế kỷ 21, đang tham gia khai quật một di tích cổ đại vừa phát lộ.

Một luồng sáng lạ từ chiếc đĩa đá cổ đã hút lấy hắn... và rồi tỉnh lại ở đây.

Trước mắt hắn không phải là lều bạt dã chiến hay bệnh viện, mà là một căn nhà đá thô sơ, vách tường treo đầy da thú khô và xương cốt động vật.

"Đây là đâu?

Chẳng lẽ là... xuyên không?"

Chưa kịp định thần, một luồng ký ức xa lạ ồ ạt tràn vào đại não hắn như thủy triều.

Thế giới này gọi là Đại Hoang.

Nơi luật rừng là chân lý duy nhất, kẻ mạnh sinh tồn, kẻ yếu làm thức ăn.

Nhân loại sống tụ tập thành các bộ lạc, nương nhờ sức mạnh của các "Tế Linh" để chống lại hung thú khổng lồ.

Thân xác hắn đang chiếm giữ cũng tên là Trần Phong, 16 tuổi, là một cô nhi của Trần gia thôn – một bộ lạc hạng trung ở vùng ven Đại Hoang.

Điều đáng buồn là, Trần Phong này là một tên "phế vật" chính hiệu.

Trong buổi lễ Khải Linh năm 15 tuổi, hắn không thể cảm ứng được chút linh khí nào của trời đất, kinh mạch bẩm sinh tắc nghẽn, bị kết luận là cả đời vô duyên với con đường tu hành.

Ở cái nơi Đại Hoang tàn khốc này, không thể tu luyện đồng nghĩa với việc chỉ có thể làm bia thịt hoặc gánh nặng.

Ký ức cuối cùng của nguyên chủ là bị Trần Lệ - con trai của thủ lĩnh đội săn bắn, một kẻ kiêu ngạo vừa bước vào cảnh giới Thúy Thể tầng thứ ba - đánh trọng thương vì dám tranh giành một cây linh dược cấp thấp.

"Mẹ kiếp, kịch bản gì thế này?

Xuyên không thành phế vật, lại còn bị bắt nạt đến chết?"

Trần Phong (hiện đại) nghiến răng, cố gắng ngồi dậy.

Hắn nhìn xuống cơ thể gầy gò, chi chít vết bầm tím của mình, trong lòng dâng lên một nỗi tức giận thay cho nguyên chủ.

Tư duy của một người hiện đại không cho phép hắn chấp nhận số phận làm kẻ yếu.

"Đã đến đây rồi thì phải sống cho ra hồn.

Trần Phong, thù của ngươi, ta sẽ nhận!"

Hắn hít sâu một hơi, cố gắng điều chỉnh hô hấp theo những ký ức vụn vặt về phương pháp tu luyện cơ bản nhất của bộ lạc.

Nhưng vừa vận khí, lồng ngực đã đau nhói, kinh mạch như bị hàng ngàn mũi kim châm chích.

Quả nhiên là tắc nghẽn hoàn toàn.

"Chết tiệt, không lẽ thực sự phải làm phế nhân cả đời sao?"

Trong lúc tuyệt vọng, Trần Phong bỗng cảm thấy lồng ngực mình nóng lên một cách kỳ lạ.

Hắn vạch áo da thú ra.

Ở đó, nơi trái tim đang đập, có một vết bớt hình tròn mờ nhạt.

Hắn sờ tay lên vết bớt.

Cảm giác lạnh lẽo và cổ xưa truyền đến đầu ngón tay.

Hắn kinh ngạc nhận ra, đây chính là hình dáng của chiếc đĩa đá cổ đại mà hắn đã chạm vào trước khi xuyên không!
 
Đại Hoang Tứ Linh Ký
Chương 2: Cổ Phù Bí Ẩn


Trần Phong nín thở, tập trung tinh thần vào vết bớt hình đĩa đá trên ngực.

Hắn mơ hồ cảm thấy, thứ này chính là chìa khóa để hắn thay đổi vận mệnh ở thế giới này.

Dường như cảm nhận được ý niệm của hắn, vết bớt bỗng phát ra ánh sáng u tối, rồi một lực hút mạnh mẽ kéo ý thức của Trần Phong vào bên trong.

Khi mở mắt ra lần nữa, Trần Phong phát hiện mình đang đứng trong một không gian tối tăm, mờ mịt.

Đây không phải là thế giới thực, mà giống như một không gian tinh thần (Ni Hoàn Cung) trong truyền thuyết.

Giữa không gian hư vô đó, lơ lửng một chiếc đĩa đá cổ xưa, đường kính khoảng ba thước, bề mặt khắc đầy những hoa văn晦澀 (hối sáp - khó hiểu) và cổ kính.

Bốn góc của đĩa đá có bốn bức tượng nhỏ bị phong ấn, mờ ảo không rõ hình dạng, chỉ toát ra khí tức uy nghiêm đáng sợ.

Ở trung tâm đĩa đá, có một cái hốc nhỏ, bên trong dường như chứa đựng một loại chất lỏng sền sệt màu xám tro, tỏa ra năng lượng dao động kỳ dị.

"Đây là cái gì?

Kim chỉ nam của người xuyên không sao?"

Trần Phong lẩm bẩm, nhớ đến những bộ tiểu thuyết mạng đã từng đọc.

Hắn cẩn thận tiến lại gần, đưa tay chạm nhẹ vào chiếc đĩa đá.

Oanh!

Một luồng thông tin cổ xưa chạy thẳng vào não hải hắn: "Hỗn Nguyên Thiên Diễn Bàn".

Vật này được sinh ra từ thuở hồng hoang, có khả năng tinh lọc vạn vật, diễn biến võ học, và quan trọng nhất là... phong ấn tinh phách của Tứ Đại Thánh Thú thuở sơ khai!

Trần Phong mừng như điên.

Đây chính là sự kết hợp giữa "Thạch Phù" trong Vũ Động Càn Khôn và hệ thống sức mạnh Tứ Tượng!

Đúng lúc này, chất lỏng màu xám tro trong hốc đá ở trung tâm Hỗn Nguyên Thiên Diễn Bàn bỗng sôi trào, hóa thành một làn sương mù bay về phía linh hồn thể của Trần Phong.

"Cảnh cáo: Cơ thể ký chủ quá yếu ớt, kinh mạch tắc nghẽn, tạp chất quá nhiều.

Bắt đầu tiến hành Tẩy Tủy Phạt Mao sơ cấp."

Một giọng nói máy móc, lạnh lùng vang lên trong đầu hắn.

Ngay lập tức, ở thế giới thực, cơ thể Trần Phong co giật dữ dội.

Một cơn đau đớn khủng khiếp ập đến, còn hơn cả lúc bị Trần Lệ đánh.

Hắn cảm giác như xương cốt toàn thân đang bị nghiền nát rồi tái tạo lại, từng thớ thịt bị xé rách để tống khứ những thứ dơ bẩn ra ngoài.

Trần Phong cắn chặt răng, mồ hôi lạnh tuôn như mưa, nhưng hắn không dám ngất đi.

Hắn biết, đây là cơ hội duy nhất để hắn lật mình.

Quá trình đau đớn kéo dài suốt một canh giờ.

Khi cơn đau giảm bớt, Trần Phong ngã vật xuống giường đá, thở hổn hển.

Hắn kinh ngạc phát hiện trên da mình phủ một lớp chất nhầy màu đen hôi thối – đó chính là tạp chất trong cơ thể đã bị Hỗn Nguyên Thiên Diễn Bàn tống ra ngoài.

Hắn vội vàng chạy ra con suối nhỏ sau nhà tắm rửa.

Khi kỳ cọ sạch sẽ, Trần Phong nhìn hình ảnh phản chiếu dưới nước mà không dám tin vào mắt mình.

Cơ thể gầy gò trước kia giờ đã trở nên săn chắc hơn, làn da tái nhợt trở nên hồng hào khỏe mạnh.

Quan trọng nhất là, hắn cảm nhận được một luồng khí ấm áp đang lưu chuyển chậm rãi trong kinh mạch – thứ mà trước đây hắn chưa từng cảm nhận được.

Hắn đã có thể tu luyện!

Hơn nữa, nhờ sự trợ giúp của Hỗn Nguyên Thiên Diễn Bàn, hắn trực tiếp bước vào cảnh giới Thúy Thể tầng thứ nhất!

"Trần Lệ, món nợ này, sắp đến lúc phải tính rồi."

Trần Phong nắm chặt nắm tay, ánh mắt lóe lên tia sắc lạnh.
 
Đại Hoang Tứ Linh Ký
Chương 3: Chu Tước Thức Tỉnh


Sau một đêm tẩy tủy, Trần Phong không hề cảm thấy mệt mỏi mà ngược lại tinh thần cực kỳ phấn chấn.

Sáng sớm hôm sau, tiếng tù và tập hợp vang lên khắp thôn.

Hôm nay là ngày các thiếu niên trong thôn tập luyện võ kỹ cơ bản tại diễn võ trường.

Trần Phong mặc bộ quần áo da thú sạch sẽ, bước về phía diễn võ trường.

Sự xuất hiện của hắn lập tức thu hút những ánh nhìn thương hại và chế giễu.

"Yo, phế vật Trần Phong đấy à?

Hôm qua bị Trần Lệ đại ca đánh cho hộc máu, tưởng hôm nay không dậy nổi chứ?"

"Chắc lại đến để làm bao cát cho mọi người luyện quyền thôi.

Haha!"

Đám thiếu niên xì xào bàn tán.

Ở giữa sân, Trần Lệ đang đứng khoanh tay, vẻ mặt ngạo nghễ.

Nhìn thấy Trần Phong, hắn nhếch mép cười khinh bỉ:

"Tiểu tử, mạng ngươi cũng lớn đấy.

Cây 'Huyết Tinh Thảo' hôm qua đâu?

Giao ra đây, ta có thể xem xét tha cho ngươi một trận đòn hôm nay."

Huyết Tinh Thảo chính là nguyên nhân khiến nguyên chủ bị đánh.

Đó là một cây linh dược cấp thấp có tác dụng bồi bổ khí huyết, rất tốt cho người mới bắt đầu tu luyện Thúy Thể.

Nguyên chủ may mắn tìm được, nhưng lại bị Trần Lệ nhìn thấy và cướp đoạt.

Trần Phong (hiện đại) cười lạnh.

Huyết Tinh Thảo đã bị Trần Lệ cướp đi từ hôm qua rồi, tên này rõ ràng là muốn kiếm cớ gây sự tiếp.

"Huyết Tinh Thảo ở đâu, ngươi là người rõ nhất."

Trần Phong bình thản đáp, ánh mắt không chút sợ hãi nhìn thẳng vào Trần Lệ.

Thái độ cứng rắn bất ngờ của Trần Phong khiến mọi người ngạc nhiên.

Trần Lệ cau mày, cảm thấy bị khiêu khích: "Rượu mời không uống muốn uống rượu phạt!

Một tên phế vật không thể tu luyện mà dám nhìn ta bằng ánh mắt đó sao?

Hôm nay ta sẽ đánh gãy chân ngươi!"

Trần Lệ quát lớn, vận dụng linh lực của Thúy Thể tầng thứ ba, lao về phía Trần Phong.

Hắn tung ra một cú đấm móc mang theo tiếng gió rít, nhắm thẳng vào mặt Trần Phong.

Đây là "Man Ngưu Quyền" – võ kỹ cơ bản của bộ lạc.

Đối mặt với cú đấm uy lực, Trần Phong không hề hoảng loạn.

Nhờ Hỗn Nguyên Thiên Diễn Bàn cải tạo, thị lực và phản xạ của hắn đã tăng lên đáng kể.

Động tác của Trần Lệ trong mắt hắn dường như chậm lại một chút.

Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Trần Phong nghiêng người né tránh cú đấm trong gang tấc.

"Cái gì?"

Trần Lệ kinh ngạc khi đấm vào không khí.

Ngay lúc đó, trong không gian tinh thần của Trần Phong, Hỗn Nguyên Thiên Diễn Bàn khẽ rung lên.

Một trong bốn bức tượng mờ ảo ở góc – bức tượng mang hình dáng loài chim – bỗng nứt ra một khe nhỏ.

Chirp!

Một tiếng chim hót lảnh lót, đầy uy nghiêm vang vọng trong đầu Trần Phong.

Một tia lửa nhỏ xíu, màu đỏ thẫm, nóng bỏng vô cùng từ khe nứt đó bắn ra, hòa nhập vào kinh mạch của Trần Phong, chạy thẳng xuống nắm tay phải của hắn.

Đó là một tia Chu Tước Chi Hỏa!

Cảm nhận được sức mạnh bùng nổ trong tay, Trần Phong không lùi mà tiến, hét lớn một tiếng, dồn toàn bộ sức lực cùng tia lửa kia vào nắm đấm, đánh trả vào sườn của Trần Lệ.

"Phá!"

Bộp!

Xèo xèo!

Hai âm thanh vang lên gần như cùng lúc.

Tiếng nắm đấm va chạm vào thịt, và tiếng... thịt bị nướng cháy.

"A A A!!!"

Trần Lệ hét lên thảm thiết, cả người bị đánh bay ra ngoài hai mét, ngã lăn quay trên mặt đất.

Hắn ôm lấy mạng sườn, nơi đó chiếc áo da thú đã bị cháy rụi một mảng, lộ ra làn da đỏ ửng, phồng rộp, bốc khói nghi ngút.

Cả diễn võ trường lặng ngắt như tờ.

Mọi cặp mắt đều mở to hết cỡ, nhìn chằm chằm vào thiếu niên gầy gò đang đứng sừng sững giữa sân, nắm tay vẫn còn vương lại một chút hơi nóng.

Phế vật Trần Phong... một đấm đánh bay Thúy Thể tầng ba Trần Lệ?

Hơn nữa, nắm đấm của hắn... tại sao lại có lửa?
 
Đại Hoang Tứ Linh Ký
Chương 4: Chấn Động Diễn Võ Trường


Gió cuốn bụi mù, lá khô xào xạc.

Trên diễn võ trường rộng lớn của Trần gia thôn, không gian dường như ngưng đọng lại.

Hàng chục cặp mắt mở to hết cỡ, trân trối nhìn vào thân ảnh thiếu niên gầy gò đang đứng ngạo nghễ giữa sân, và cách đó không xa, Trần Lệ - kẻ được xưng tụng là thiên tài của thế hệ trẻ - đang nằm co quắp, rên rỉ đau đớn.

Mùi khét lẹt của da thịt bị cháy sém vẫn còn lẩn quất trong không khí, kích thích khứu giác của từng người, nhắc nhở bọn họ rằng cảnh tượng vừa rồi không phải là ảo giác.

"Trời ơi...

Ta có nhìn lầm không?

Trần Phong... hắn đánh bại Trần Lệ?"

Một thiếu niên lắp bắp lên tiếng, phá vỡ sự im lặng chết chóc.

"Không thể nào!

Trần Phong là phế vật kinh mạch tắc nghẽn, đến Thúy Thể tầng một còn chưa đạt được, làm sao có thể đánh bại Trần Lệ đã ở tầng ba?"

"Nhưng... các ngươi nhìn nắm đấm của hắn xem, vừa rồi ta thề là ta đã thấy lửa!

Lửa thật sự!"

Tiếng bàn tán bắt đầu bùng nổ như ong vỡ tổ.

Ánh mắt mọi người nhìn Trần Phong từ khinh miệt, chế giễu đã chuyển sang kinh nghi, sợ hãi, và cả một chút sùng bái bản năng đối với kẻ mạnh.

Ở Đại Hoang, nắm đấm chính là chân lý.

Bất kể ngươi dùng cách gì, thắng là vua, thua là giặc.

Trần Phong đứng đó, lồng ngực phập phồng nhẹ.

Mặc dù bề ngoài hắn tỏ ra bình thản, lạnh lùng, nhưng bên trong cơ thể, kinh mạch đang truyền đến từng cơn đau nhức nhối.

"Chu Tước Chi Hỏa quả nhiên bá đạo, nhưng tiêu hao cũng quá kinh khủng."

Trần Phong thầm nhủ.

Chỉ một tia lửa nhỏ bằng sợi tóc vừa rồi đã rút cạn hơn một nửa linh lực mà hắn vất vả tích tụ được sau một đêm tẩy tủy.

Hắn biết, nếu Trần Lệ đứng dậy đánh tiếp, hắn chưa chắc đã chiếm được thượng phong.

"Nghiệt súc!

Ngươi dám dùng tà thuật hại người cùng tộc!"

Đúng lúc này, một tiếng quát lớn như sấm nổ vang lên từ phía đài cao.

Một bóng người vạm vỡ lao xuống, mang theo kình phong mãnh liệt, đáp mạnh xuống đất chắn trước mặt Trần Lệ.

Đó là Trần Bách – cha của Trần Lệ, cũng là Tam trưởng lão phụ trách hình phạt của trong tộc.

Lão nhìn con trai mình đang quằn quại với vết thương cháy đen bên sườn, đôi mắt đỏ ngầu, sát khí bùng lên.

"Cha... cha... giết hắn!

Hắn dùng yêu pháp... hắn phế con rồi!"

Trần Lệ nhìn thấy cha mình, lập tức gào khóc thảm thiết, ánh mắt nhìn Trần Phong đầy oán độc.

Trần Bách quay phắt lại, trừng mắt nhìn Trần Phong: "Trần Phong!

Ngươi vốn là phế vật, hôm nay lại đột nhiên có sức mạnh đả thương người, chắc chắn là đã tu luyện tà công hoặc bị yêu ma nhập xác.

Theo quy định của tộc, kẻ tu tà đạo, giết không tha!"

Dứt lời, Trần Bách không cho Trần Phong cơ hội giải thích, bàn tay to lớn như quạt hương bồ vươn ra, các ngón tay cong lại thành móng vuốt, nhắm thẳng vào yết hầu Trần Phong mà chộp tới.

Uy áp của cường giả Thúy Thể tầng thứ bảy bùng nổ khiến Trần Phong cảm thấy nghẹt thở.

Hắn cắn chặt răng, cố gắng vận chuyển chút linh lực còn sót lại, chuẩn bị liều mạng kích hoạt Hỗn Nguyên Thiên Diễn Bàn một lần nữa.

Dù có chết, hắn cũng không để lão già này giết dễ dàng.

"Dừng tay!"

Một tiếng quát trầm ổn nhưng đầy uy lực vang lên.

Một bàn tay khác, thô ráp và rắn chắc, bất ngờ xuất hiện, chặn đứng móng vuốt của Trần Bách ngay giữa không trung.

Bộp!

Hai luồng kình lực va chạm tạo ra một luồng gió xoáy nhỏ thổi bay bụi đất xung quanh.

Người vừa ra tay là một trung niên râu quai nón, lưng đeo một thanh đại đao đen sì.

Đó là Trần Hùng – Tổng giáo đầu của đội săn bắn, người có uy tín chỉ đứng sau Tộc trưởng.

"Tam trưởng lão, ngươi là bậc cha chú, lại ra tay sát thủ với một đứa trẻ ngay trên diễn võ trường, không sợ người ta chê cười sao?"

Trần Hùng lạnh lùng nói, hất tay Trần Bách ra.

"Trần Hùng!

Ngươi tránh ra!

Ngươi không thấy thằng ranh con này ra tay độc ác thế nào sao?

Lệ nhi bị nó đánh cháy cả da thịt!"

Trần Bách gầm lên.

Trần Hùng liếc nhìn vết thương của Trần Lệ, đôi mắt nheo lại đầy thâm ý, sau đó quay sang nhìn Trần Phong.

Ông ta không nhìn thấy tà khí, chỉ thấy một đôi mắt đen láy, kiên định và không chút sợ hãi.

"Trên diễn võ trường, đao kiếm không có mắt.

Trần Lệ kỹ không bằng người, bị thương là chuyện thường tình.

Hơn nữa..."

Trần Hùng cao giọng, nhìn quanh đám đông, "Trần Phong có thể từ một kẻ không thể tu luyện trở nên mạnh mẽ, đó là phúc của Trần tộc ta, chứ không phải họa."

Nói rồi, Trần Hùng vỗ vai Trần Phong, một luồng khí ấm áp truyền vào cơ thể hắn, giúp hắn trấn áp cơn đau từ kinh mạch.

Ông ta ghé sát tai hắn, nói nhỏ chỉ đủ hai người nghe: "Tiểu tử, ngọn lửa của ngươi rất thú vị.

Nhưng cây cao đón gió lớn, cẩn thận vẫn hơn."

Trần Bách biết hôm nay có Trần Hùng ở đây, lão không thể giết Trần Phong được.

Lão bế Trần Lệ lên, ném cho Trần Phong một cái nhìn đầy thâm độc: "Giỏi lắm.

Chuyện hôm nay chưa xong đâu.

Đợi đến 'Cuộc Săn Mùa Thu' tháng sau, ta xem ai còn bảo vệ được ngươi."

Nói xong, lão hậm hực bỏ đi.

Đám đông cũng dần tản ra, nhưng những lời bàn tán về Trần Phong thì vẫn chưa dứt.

Trần Phong cúi đầu chào Trần Hùng: "Đa tạ Giáo đầu giải vây."

Trần Hùng phất tay: "Không cần cảm ơn.

Đại Hoang này trọng kẻ mạnh.

Ngươi đã chứng minh được giá trị của mình, ta tự nhiên sẽ bảo vệ.

Nhưng Tam trưởng lão lòng dạ hẹp hòi, ngươi phải cẩn thận."

Trần Phong gật đầu, lê bước chân nặng trĩu về nhà.

Vừa đóng cửa phòng lại, hắn lập tức phun ra một ngụm máu tươi, cả người mềm nhũn ngã xuống giường.

"Mạnh mẽ...

Ta cần phải mạnh mẽ hơn nữa!"
 
Đại Hoang Tứ Linh Ký
Chương 5: Đêm Trăng Và Giao Dịch Của Thần Thú


Đêm xuống, ánh trăng bàng bạc phủ lên Đại Hoang một lớp sương mờ ảo.

Tiếng sói tru văng vẳng từ xa vọng lại, càng làm tăng thêm vẻ cô tịch của màn đêm.

Trong căn nhà đá, Trần Phong ngồi xếp bằng trên giường, hai mắt nhắm nghiền, hô hấp nhịp nhàng theo một tần suất kỳ lạ.

Sau khi nghỉ ngơi và ăn chút thịt khô, hắn đã khôi phục lại được một phần thể lực.

Sự kiện ban sáng tuy hả giận nhưng cũng mang lại rắc rối lớn.

Trần Bách chắc chắn sẽ không để yên.

Hắn hiện tại mới chỉ là Thúy Thể tầng một (nhờ tẩy tủy), dù có Chu Tước Chi Hỏa hỗ trợ thì việc đối đầu với một Thúy Thể tầng bảy như Trần Bách vẫn là lấy trứng chọi đá.

"Phải nhanh chóng nâng cao thực lực."

Trần Phong thì thầm, tâm trí chìm vào không gian Ni Hoàn Cung.

Hỗn Nguyên Thiên Diễn Bàn vẫn lơ lửng ở đó, tĩnh lặng và cổ xưa.

Bức tượng Chu Tước ở góc đông nam dường như đã sáng hơn một chút so với hôm qua, nhưng vẫn rất mờ nhạt.

"Tiểu tử, ngươi làm khá lắm."

Giọng nói uy nghiêm của Chu Tước lại vang lên trong đầu hắn.

Trần Phong nhìn về phía bức tượng: "Tiền bối, ngọn lửa hôm nay rất mạnh, nhưng tiêu hao quá lớn.

Với linh lực hiện tại của ta, chỉ tung ra một đòn là kiệt sức.

Có cách nào khắc phục không?"

"Hừ, đó là do cơ thể ngươi quá yếu ớt, kinh mạch chưa đủ rộng để chứa đựng Chu Tước Nguyên Hỏa."

Giọng Chu Tước mang theo chút khinh thường, "Hơn nữa, ta hiện tại chỉ là một luồng tàn hồn, sức mạnh mười phần không còn lấy một.

Ngươi muốn mạnh hơn?

Được thôi, chúng ta hãy làm một giao dịch."

"Giao dịch gì?"

Trần Phong cảnh giác hỏi.

Hắn biết trên đời không có bữa trưa nào miễn phí.

"Ta cần khôi phục linh hồn.

Ngươi hãy đi tìm 'Hỏa Nguyên Tinh' hoặc săn giết những loài hung thú hệ Hỏa, lấy Thú Hạch của chúng cho ta hấp thụ.

Đổi lại, ta sẽ truyền cho ngươi bộ công pháp nhập môn thực sự của ta: [Chu Tước Phần Thế Quyết]."

Trần Phong nhíu mày.

Săn giết hung thú hệ Hỏa?

Với thực lực hiện tại của hắn, đi vào sâu trong rừng rậm chẳng khác nào tự sát.

Nhưng nghĩ đến ánh mắt oán độc của cha con Trần Lệ, và khát vọng khám phá thế giới rộng lớn ngoài kia, hắn không có lựa chọn nào khác.

"Được, ta đồng ý.

Nhưng trước hết, ta cần ngươi giúp ta giải quyết vấn đề trước mắt.

Ta cần một loại võ kỹ có thể sử dụng thường xuyên mà không tiêu hao quá nhiều linh lực như Chu Tước Chi Hỏa."

Một luồng sáng đỏ từ bức tượng bay ra, chui tọt vào trán Trần Phong.

"Đây là [Bạo Bộ], một thân pháp cấp thấp.

Nó dùng linh lực kích thích cơ bắp đôi chân, tạo ra sức bật cực lớn trong nháy mắt.

Kết hợp với [Liệt Hỏa Chưởng] - phiên bản đơn giản hóa của việc dùng lửa, ngươi đủ sức tung hoành ở cái thôn nhỏ bé này."

Trần Phong tiếp nhận thông tin, trong đầu hiện lên hình ảnh một bóng người di chuyển thoắt ẩn thoắt hiện, mỗi bước chân đạp xuống đều khiến mặt đất nứt toác, để lại dấu cháy sém.

"Tuyệt vời!"

Trần Phong mừng rỡ.

Hắn lập tức thoát khỏi không gian tinh thần, bắt đầu tu luyện theo phương pháp vừa nhận được.

...

Ba ngày sau.

Tại một khe suối hẻo lánh cách thôn 5 dặm.

Đây là khu vực giáp ranh với vùng nguy hiểm, ít người lui tới.

Một bóng người đang di chuyển liên tục giữa những tảng đá lớn.

Bộp!

Trần Phong dậm mạnh chân xuống đất.

Một tiếng nổ nhỏ vang lên dưới lòng bàn chân, đẩy cơ thể hắn lao vút đi như một mũi tên.

Trong nháy mắt, hắn đã áp sát một tảng đá lớn cao bằng đầu người.

"Liệt Hỏa Chưởng!"

Bàn tay hắn đỏ rực lên như nung, không phải là ngọn lửa cháy hừng hực như hôm trước, mà là nhiệt lượng được nén lại bên trong da thịt.

Rầm!

Tảng đá cứng rắn bị một chưởng đánh vỡ nát, mảnh vụn bắn tung tóe.

Trần Phong thở hắt ra một hơi, lau mồ hôi trên trán, khóe miệng nhếch lên nụ cười hài lòng.

"Bạo Bộ đã đạt mức tiểu thành.

Liệt Hỏa Chưởng cũng đã nắm vững.

Hiện tại, dù không dùng đến Chu Tước Chi Hỏa bản nguyên, ta cũng có thể đánh ngang tay với Thúy Thể tầng bốn."

Đột nhiên, tai hắn giật giật.

Tiếng xào xạc bất thường vang lên từ bụi rậm phía sau.

Không phải tiếng gió, mà là tiếng bước chân của dã thú.

Trần Phong quay phắt lại, ánh mắt sắc bén như dao.

Từ trong bụi rậm, một đôi mắt xanh lục, lạnh lẽo đang nhìn chằm chằm vào hắn.

Đó là một con Thanh Phong Lang (Sói Gió) trưởng thành – hung thú cấp thấp tương đương với nhân loại Thúy Thể tầng ba đỉnh phong.

Nhưng đáng sợ hơn, Thanh Phong Lang là loài đi săn theo bầy.

"Grừ..."

Con sói đầu đàn bước ra, nhe hàm răng trắng ởn.

Phía sau nó, ba con sói khác cũng dần lộ diện, bao vây lấy Trần Phong.

"Đến đúng lúc lắm."

Trần Phong không hề sợ hãi, ngược lại máu trong người hắn bắt đầu sôi lên.

"Vừa luyện thành công pháp, đang thiếu bao cát để thử nghiệm đây."

Hắn hạ thấp trọng tâm, linh lực trong đan điền cuồn cuộn chảy về tứ chi.

Cuộc chiến sinh tử đầu tiên nơi Đại Hoang chính thức bắt đầu.

(Hết chương 5)
 
Đại Hoang Tứ Linh Ký
Chương 6: Huyết Chiến Lang Quần


Gió núi thổi ràn rạt qua khe suối, mang theo hơi lạnh thấu xương và mùi tanh nồng đặc trưng của loài dã thú.

Bốn con Thanh Phong Lang vây quanh Trần Phong, nước dãi từ những cái mõm đầy răng nhọn nhỏ tong tỏng xuống đám cỏ khô.

Trong mắt chúng, thiếu niên gầy gò trước mặt không phải là một thợ săn, mà là một miếng thịt tươi ngon lành vừa vặn cho bữa tối.

"Grừ..."

Con sói đầu đàn – to lớn hơn hẳn đồng loại, lông cổ dựng đứng màu xám tro pha lẫn chút sắc xanh nhạt – gầm nhẹ một tiếng ra lệnh.

Vút!

Ngay lập tức, con sói bên trái lao tới.

Tốc độ của nó cực nhanh, nhờ sự hỗ trợ của phong nguyên lực bẩm sinh, thân hình nó như một mũi tên xám nhắm thẳng vào cổ họng Trần Phong.

Trong khoảnh khắc sinh tử, đồng tử Trần Phong co rút lại.

Cảm giác sợ hãi bản năng trỗi dậy nhưng nhanh chóng bị tư duy lạnh lùng của một người hiện đại đè nén xuống.

Hắn biết, quay đầu bỏ chạy lúc này đồng nghĩa với cái chết, lưng của hắn sẽ trở thành mục tiêu ngon ăn nhất cho bầy sói.

"Bạo Bộ!"

Trần Phong quát khẽ trong tâm, linh lực trong đan điền dồn mạnh xuống chân phải.

Bùm!

Mặt đất dưới chân hắn nổ tung một mảng bụi nhỏ.

Mượn lực phản chấn cực lớn, thân hình Trần Phong không lùi mà bắn vọt sang ngang một cách quỷ dị, né được cú vồ chết người của con sói trong gang tấc.

Móng vuốt sắc lẹm của nó chỉ kịp xé rách một mảnh áo da thú bên vai trái hắn.

Nhưng Trần Phong không chỉ né.

Ngay khi thân hình lướt qua sườn con sói, bàn tay phải của hắn đã đỏ rực lên, nhiệt lượng kinh người nén lại trong lòng bàn tay.

"Liệt Hỏa Chưởng!"

Bốp!

Xèo...

Một chưởng vỗ mạnh vào phần eo mềm mại của con sói.

Tiếng xương sườn gãy vụn hòa lẫn với tiếng mỡ cháy xèo xèo nghe rợn người.

Con Thanh Phong Lang rú lên thảm thiết, bị đánh văng đi xa ba trượng, đập vào một tảng đá rồi nằm giãy đành đạch, phần eo cháy đen một mảng, không thể đứng dậy nổi.

"Một con!"

Trần Phong thở hắt ra, chân chưa kịp chạm đất vững thì kình phong lạnh lẽo đã ập tới từ phía sau.

Hai con sói còn lại, nhân lúc hắn vừa ra đòn chưa kịp thu chiêu, đã đồng loạt lao vào tấn công từ hai phía gọng kìm.

Một con nhắm vào chân, một con nhắm vào gáy.

Sự phối hợp của loài sói quả nhiên danh bất hư truyền!

"Chết tiệt!"

Trần Phong nghiến răng, không kịp dùng Bạo Bộ lần hai.

Hắn theo phản xạ ngã người ra sau, lưng đập mạnh xuống đất, trượt đi một đoạn, né được cú cắn vào gáy.

Nhưng con sói tấn công phần dưới đã kịp ngoạm một cái vào bắp chân trái của hắn.

"Phập!"

Hàm răng sắc nhọn xuyên qua lớp xà cạp bằng da thú, cắm vào thịt.

Cơn đau nhói buốt chạy dọc lên tận óc.

"Cút ngay!"

Cơn đau kích thích sự điên cuồng trong máu Trần Phong.

Hắn không màng đến vết thương, tay trái vớ lấy một hòn đá to bằng nắm tay đập mạnh vào đầu con sói đang cắn chân mình, còn tay phải một lần nữa vận chuyển Liệt Hỏa Chưởng, đấm thẳng vào mũi nó – điểm yếu nhất của loài chó sói.

Rắc!

Máu mũi con sói bắn ra tung tóe.

Nó đau đớn nhả miệng, lùi lại rên ư ử.

Trần Phong nhân cơ hội lăn một vòng, bật dậy, lưng dựa vào một gốc cổ thụ xù xì để tránh bị tập kích phía sau.

Mồ hôi lạnh và máu bắt đầu thấm ướt lưng áo.

Tình thế hiện tại: Một con chết (hoặc gần chết), một con bị thương ở mũi, một con còn nguyên vẹn, và đáng sợ nhất là con Sói đầu đàn vẫn chưa tham chiến, nó vẫn đứng đó quan sát với đôi mắt lạnh lẽo, chờ đợi con mồi kiệt sức.

"Mình đã quá chủ quan.

Kinh nghiệm thực chiến của cơ thể này quá ít, còn phản xạ của mình vẫn chưa theo kịp tốc độ của hung thú."

Trần Phong thở dốc, linh lực trong cơ thể đã vơi đi một phần ba sau hai đòn Bạo Bộ và Liệt Hỏa Chưởng liên tiếp.

Vết thương ở chân trái đang chảy máu, khiến cử động của hắn chậm đi đáng kể.

Con Sói đầu đàn dường như nhận ra con mồi đã bị thương, nó tru lên một tiếng dài, bước chân thong thả tiến lại gần.

Hai con sói kia cũng nhe nanh, chuẩn bị cho đợt tấn công tổng lực cuối cùng.

"Được lắm...

Muốn ăn thịt ông đây sao?

Vậy xem răng các ngươi có đủ cứng không đã!"

Trần Phong lau vệt máu trên má, ánh mắt trở nên kiên định đáng sợ.

Hắn hít sâu một hơi, điều động chút "Chu Tước Nguyên Hỏa" – thứ lửa bản nguyên mà hắn vẫn luôn dè sẻn – hòa vào kinh mạch tay phải.

Lần này, hắn không định dùng Liệt Hỏa Chưởng thông thường nữa.
 
Đại Hoang Tứ Linh Ký
Chương 7: Chu Tước Chi Uy


Con Sói đầu đàn không chờ đợi thêm nữa.

Nó cong người lại, các cơ bắp cuồn cuộn nổi lên dưới lớp lông xám, rồi bật đi như một lò xo.

Tốc độ của nó nhanh gấp đôi những con sói thường!

Chỉ trong một nhịp thở, cái miệng đầy răng nanh hôi thối đã ở ngay trước mặt Trần Phong.

Đồng thời, nó phun ra một luồng khí nén màu xanh nhạt từ miệng – Phong Nhẫn (Lưỡi dao gió).

Đây chính là điểm đáng sợ của Yêu thú so với dã thú thường: Chúng biết dùng yêu lực tấn công từ xa!

Trần Phong cảm nhận được nguy hiểm chí mạng.

Nếu trúng đòn Phong Nhẫn này, cổ hắn sẽ bị cắt đứt ngọt xớt.

"Hỗn Nguyên Thiên Diễn Bàn, giúp ta định vị!"

Trong tích tắc, không gian trong mắt Trần Phong dường như chậm lại.

Nhờ sự liên kết linh hồn với thần vật, giác quan của hắn được khuếch đại cực độ.

Hắn nhìn thấy quỹ đạo của lưỡi dao gió, nhìn thấy sơ hở nhỏ xíu dưới cổ con Sói đầu đàn khi nó ngẩng đầu phun khí.

Trần Phong nghiêng đầu một góc độ cực nhỏ, lưỡi dao gió sượt qua má hắn, cắt đứt vài sợi tóc và để lại một vết rạch rỉ máu.

Ngay sau đó, hắn không lùi bước mà lao thẳng vào lòng con sói.

"Chết đi!"

Bàn tay phải của Trần Phong bùng lên một ngọn lửa màu đỏ thẫm, rực rỡ và nóng bỏng hơn bất kỳ ngọn lửa nào trần thế.

Không khí xung quanh nắm tay hắn vặn vẹo, bốc hơi nghi ngút.

Chu Tước Phần Thiên Quyết – Thức thứ nhất: Phần Huyết Trảo!

Năm ngón tay Trần Phong bọc trong lửa đỏ, cắm phập vào yết hầu con Sói đầu đàn như cắm vào đậu hũ.

Lớp da dày và lông cứng của nó không chịu nổi nhiệt độ của Chu Tước Nguyên Hỏa, lập tức tan chảy.

"Gào... o... o..."

Tiếng gầm của Sói đầu đàn tắc nghẹn trong cổ họng.

Ngọn lửa bá đạo từ tay Trần Phong theo vết thương chui tọt vào trong cơ thể nó, đốt cháy khí quản, thiêu rụi kinh mạch.

Máu của nó chưa kịp phun ra đã bị nướng khô thành khói đen.

Bịch!

Thân hình to lớn của Sói đầu đàn đổ ập xuống đè lên người Trần Phong, co giật vài cái rồi tắt thở.

Mùi thịt cháy khét lẹt nồng nặc cả khe suối.

Hai con sói còn lại chứng kiến thủ lĩnh bị giết trong nháy mắt bởi ngọn lửa kinh hoàng kia, bản năng sợ hãi lấn át cơn đói.

Chúng rên rỉ cụp đuôi, quay đầu chạy biến vào rừng sâu.

Trần Phong đẩy xác con sói ra, nằm vật xuống đất, thở như kéo bễ.

Toàn thân hắn đau nhức, linh lực cạn kiệt hoàn toàn.

Cú đánh vừa rồi đã rút hết tất cả những gì hắn có.

"Nguy hiểm quá...

Nếu không có Hỗn Nguyên Thiên Diễn Bàn hỗ trợ quan sát, mình đã chết chắc rồi."

Hắn nằm nghỉ một lúc, đợi nhịp tim bình ổn trở lại mới lồm cồm bò dậy.

Việc đầu tiên là phải xử lý vết thương ở chân để cầm máu, sau đó là thu hoạch chiến lợi phẩm.

Ở Đại Hoang, mùi máu sẽ dẫn dụ những kẻ săn mồi khác đến rất nhanh.

Trần Phong rút con dao găm bằng xương thú giắt bên hông, thành thục mổ bụng con Sói đầu đàn và con sói đầu tiên bị hắn đánh chết.

Từ trong tim con Sói đầu đàn, hắn moi ra một viên tinh thạch màu xanh nhạt to bằng ngón tay cái, tỏa ra luồng khí mát lạnh.

"Thú Hạch cấp một trung phẩm!

Lại còn là hệ Phong!"

Trần Phong mừng rỡ.

Thú hạch là kết tinh sức mạnh của yêu thú, có thể dùng để luyện đan, rèn vũ khí hoặc trực tiếp hấp thụ (nếu có công pháp đặc thù).

Một viên Thú Hạch cấp một này ở chợ đen Thanh Dương Trấn có thể đổi được cả trăm cân gạo và mười cân thịt khô, đủ cho một gia đình ăn cả tháng.

Hắn tiếp tục mổ con sói kia, nhưng chỉ thu được một viên Thú Hạch nhỏ xíu, mờ đục, là loại hạ phẩm.

Dẫu sao có còn hơn không.

"Tiểu tử, đừng vội đi."

Giọng nói lười biếng của Chu Tước vang lên.

"Trong hang ổ của lũ sói này có mùi dược liệu.

Ta ngửi thấy mùi Hỏa Dương Chi."

"Hỏa Dương Chi?"

Mắt Trần Phong sáng lên.

Đây là linh dược cấp thấp chuyên dùng để bồi bổ dương khí và hỏa hệ linh lực, cực kỳ thích hợp cho hắn hiện tại.

Trần Phong nén đau, lần theo dấu vết của bầy sói đi ngược về phía vách núi.

Quả nhiên, sau một bụi gai rậm rạp là một hang động nhỏ, tối om và hôi hám.

Hắn cẩn thận bước vào.

Sâu bên trong hang, trên một tảng đá ẩm ướt, mọc lên một cây nấm màu đỏ rực như máu, toả ra ánh sáng dìu dịu, xua tan bóng tối xung quanh.

"Đúng là Hỏa Dương Chi!

Lại còn là cây 50 năm tuổi!"

Trần Phong nuốt nước miếng.

Lần đi săn này, mặc dù suýt mất mạng, nhưng thu hoạch quả thực quá lớn.

Với Thú Hạch và cây Hỏa Dương Chi này, hắn hoàn toàn tự tin có thể đột phá lên Thúy Thể tầng thứ hai trong vòng ba ngày tới!
 
Back
Top Bottom