Cập nhật mới

Khác Đại Dương

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
214341858-256-k815658.jpg

Đại Dương
Tác giả: daegvs
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Truyện cung đấu thuyền Việt được lấy bối cảnh thời Minh Mạng .

Có 1 số chi tiết trong truyện là hư cấu , giả tưởng



lịch-sử​
 
Đại Dương
CHƯƠNG 1 : ĐỖ PHỦ


Giáo uý Cẩm y vệ Đỗ Văn Thạch có 2 người vợ .

Nhất Đỗ phu nhân là Huỳnh thị con của 1 thầy lang bốc thuốc có tiếng của thành Phú Xuân , bà đẻ cho ông 2 cô con gái : chị gái cả là Đỗ Thị Tùng , em là Đỗ Thị Tâm .

Nhị Đỗ phu nhân Kim thị về sau Nhất phu nhân Huỳnh thị nên chỉ sinh được 1 người con nhưng cũng lại là con gái - Đỗ Thị Cương .

Lấy Huỳnh thị từ năm 17 tuổi rồi năm 21 tuổi lại cưới thêm Kim thị nhưng cho tới bây giờ nhà ông vẫn chỉ nheo nhóc 3 mống con gái .

Đỗ Văn Thạch ngày ngày lên chùa cầu tự , ông chẳng mong lập công hiển hách gì cao hay được ân sủng của Hoàng Thượng đâu , ông chỉ mong sao có thằng con trai để sau này chết đi có người thay ông lo hương hoả tổ tông .

Giời không phụ lòng người , sau ngần ấy năm lên chùa thỉnh về nhà biết bao là bùa , là tượng Phật Tự trưng quanh Đỗ phủ thì cuối cùng Huỳnh thị cũng đậu thai .

Ngày ấy , Nhất phu nhân vẫn chưa biết mình có thai .

Sáng sớm , bà đi ra sau vườn hái 1 ít thanh trà phụ người làm vừa với tay lên ngắt trái thanh trà , choáng váng , bà ngã ngửa ra sau đưa tay vịn lấy con hầu - Đào Nhi :

- Ấy chết , bà làm thế sao thế bà , người đâu phụ tao khiêng bà vào - cô đưa tay Huỳnh thị quàng qua đầu , xiểng niểng đưa chủ nhân vào phòng .

Đặt Nhất phu nhân nằm xong , cô vội vã kêu người đánh xe đi gọi phụ thân của Huỳnh thị rồi mới sang phòng báo cho Đỗ đại nhân - trong chốc lát Đỗ Phủ bỗng náo loạn hẳn lên vì sức khoẻ của Nhất phu nhân .

Huỳnh Văn Đạm - phu thân của Nhất phu nhân Đỗ phủ hay tin con gái ngất đi thì ông hấp tấp sửa soạn đồ lên xe , đi sang Đỗ phủ dù đã trạc tuổi lục tuần .

Vừa vào Đỗ phủ thấy con gái nằm trên giường cứ thiêm thiếp đi , hai bên giường là Nhị phu nhân với Đỗ đại nhân cùng với Thị Tùng , Thị Tâm , Thị Cương .

Vừa thấy bóng nhạc phụ , Đỗ Văn Thạch vội đứng dậy :

- Ôi nhạc phụ !

Người xem gấp nhà con làm sao chứ vừa sáng ra đã lịm đi thế này - vừa nói ông vừa dìu bố Huỳnh thị vào

Thấy con gái tuy ngất nhưng sắc mặt vẫn còn hồng hào , Huỳnh Văn Đạm cũng bớt lo phần nào , thoăn thoắt ông kê dưới tay con gái 1 gối rồi bắt đầu rờ tay xem mạch , sau 1 hồi bỗng chốc những nếp nhăn trên mặt ông dãn ra , thấp thoáng nét vui trên gương mặt .

Sau đó bằng 1 cách chậm rãi ông cười hề hề :

- Ta đây lại sắp có thêm cháu ngoại rồi đây .

Con gái ta vốn cơ địa yếu lại có mang mà không ăn uống cẩn thận nên có động thai 1 chút .

Nhưng không đáng ngại đâu , chỉ cần ăn uống điều độ kèm vài thang thuốc ta kế nhất nhất là 9 ngày sẽ lại bình thường .

Nghe xong ai nấy cũng hớn hở , Đỗ đại nhân nhìn Huỳnh thị 1 cách âu yếm rồi đưa tay lòng vào bàn tay bà , nắm thật chật .

Ông thầm mong sau đứa con này sẽ con giai , 1 đứa con mà ông đã mong ước bao lâu , nay mai nếu thực sự là 1 công tử ông sẽ cho nó cái tên Đỗ Văn Trường - bởi thời gian ông mong mỏi nó ra đời đã qua lâu rồi .

Các Đỗ tiểu thư còn nghịch ngợm lấy tên xoa lên bụng Huỳnh thị , tíu tít , đoán với nhau không biết đây sẽ là em trai hay em gái .

Lúc ấy , bên tả , Nhị phu nhân Kim thị mặt sa sầm xuống , cặp lông mày chau lại , đăm chiêu suy nghĩ .

Rồi trong vui vẻ của Đỗ phủ , Kim thị âm thầm quay trở về phòng :Lúc ấy , bên tả , Nhị phu nhân Kim thị mặt sa sầm xuống , cặp lông mày chau lại , đăm chiêu suy nghĩ .

Rồi trong vui vẻ của Đỗ phủ , Kim thị âm thầm quay trở về phòng :

- Có thai à ?

Mà chắc gì đã là trai ?Nhưng nếu số trời run rủi cái cục thịt ấy lại là nam nhi thì sao ?

- bà khựng lại - Không được , phải hành động thôi bất kể gái hay trai , nay mai bà ta đẻ ra 1 công tử thì 2 mẹ con ta sẽ bị bỏ rơi mất , nhất định phải hành động !
 
Đại Dương
CHƯƠNG 2 : TAI BAY VẠ GIÓ


Mấy ngày sau , trong 1 buổi sớm , Kim thị tay cầm 1 bịch giấy được buộc kĩ , nhẹ nhàng , bà mở nó ra , 1 mùi cay nhẹ thoang thoảng bay lên .

Bà thấy bên trong là 1 nắm trà xanh đã được giã nhuyễn cùng xạ hương , hồng hoa , lẫn cẫn bên trong là những màu trăng trắng của đào nhân , bà lấy tay xạo lên thì thấy cả đại hoàng ,.. toàn là những phương thuốc để phá thai được phơi khô và trộn lại với nhau .

Trong đầu còn văng vẳng lời của gã lang y : " Đây là 1 nắm trà xanh nhìn thì tưởng bình thưởng nhưng thực chất có cả chục loại cây gây hư thai đã trộn sẵn .

Bà dùng phải cẩn trọng , nếu pha loãng thì có thể gây động thai , vừa phải thì hư thai , còn đặc quá thì sau này vĩnh viễn không sinh không đẻ !

Cẩn trọng " .

Tự tay pha xong bà lại bưng lên phòng mình , hồi hộp , tay run run bà sẩy tay làm đổ cả ấm trà xuống , nước chè trào ra ngấm vào cái thảm gấm .Bà vội nhấc cái ấm lên , bên trong vơi đi thấy rõ chỉ còn đủ lượng trà cho đún 1 chén ;

- Sao lại khốn nạn đến kia chứ !

- bà tức muốn lồng lên , nhưng nghĩ tới bào thai của Nhất phu nhân , Kim thị lại bấm bụng - Thôi thì có nhiêu dùng nhiêu !

Lúc ấy bên phía Tây Đỗ phủ , Đỗ Thị Cương đã dậy , cô chạy sang phòng chị cả là Đỗ Thị Tùng ;

- Chị !

Dậy , dậy đi xem nào !

Sớm giời em với chị sang nhà thằng Cầm í , nhà nhiều xoài lắm sang vặt 1 ít đem về đi , ơ kìa , dậy đi chị - vừa nói Cương vừa lay lay chị , cô không muốn rủ Đỗ Thị Tâm - em của Tùng và cũng chỉ của Cương, ngay từ bé thể trạng Tâm yếu đuối , tâm tính lại nhút nhát nên Tâm đi theo chỉ vướng tay .

Tùng còn ngái ngủ , cô dụi mắt mấy cái đáp :

- Đi thế nào được , dân thấy là cha mình mang tiếng lắm đó !

- Biết thế nào được , cha còn lâu mới dậy , 2 chị em mình mặc đồ nhà nông , không có trâm cài gài tóc gì hết , đố ai biết là tiểu thư họ Đỗ - Cương nhanh nhẩu đáp

Nghe thế , Tùng nhanh chóng chạy đi rửa mặt rồi cô lấy được 2 cái áo cánh màu nâu của Đào Nhi - con hầu thân cận của Nhất phu nhân .

2 chị em mau mau mặc cái áo cánh cũ rích , thhoang thoảng mùi khói của nơi xó bếp , rồi chưa đến nửa khắc sau cco chị cả và cô em út đã giả dạng dân thường đi bằng cổng sau của phủ ra nhà Cầm - nơi mà Cương nói có cây xoài ngon lắm .

Trên cây xoài , Cương vươn tay vặt những trái xoài xanh nhất , to nhất thả vào 1 cái bị mà Tùng đứng dưới hứng sẵn ;

- Thôi được rồi Cương ạ , về mau kẻo có người nom thấy thì khổ !

- Đây em vặt nốt trái này chỉ trái này nữa thôi - nói rồi Cương với ta có hái cho bằng được quả xoài to nhất , vừa mới rớ tay vào thì trái xoài chín quả rơi bịch vào đầu con chó đang say giấc nằm dưới .

Thấy có kẻ lạ , con chó sủa đổng lên rõ to .

Bị phá mất giấc ngủ , Cầm rõ tức chạy ra thét :

- Con chó thổ tả kia , có ngậm ngay mồm vào không đây ?

- mắt nhắm mắt mở , Cầm thấy có dáng 1 người trên cây xoài nhà mình - ối giời !

Quân nào mất dạy cáp xoài của tao thế hả ?

- nói xong Cầm xăm xăm lao thẳng ra cửa đuổi theo 2 tên trộm .

2 tiểu thư họ Đỗ chạy thúc mạng , đằng sau là tiếng la í ới của Cầm , đến bên 1 cái hồ , Cương nói hổn hển ;

- Ta...tách ra mà chạy đi chị !

Nghe vậy , Tùng rẽ sang bên tả còn Cương lao sang bên hữu .

Cầm thấy vậy , quýnh quáng chả biết đuổi theo em , rồi nó ngồi xuống thất thểu đi về đánh chịu mất mấy trái xoài .

Về đến nhà 2 chị em nhìn nhau cười hổn hển :

- Ma..May mà em nhanh trí

- Chị đã giục xuống mà mày cứ tham - Tùng lấy tay dúi chán Cương

Dứt lời 2 cô lại đi vào bằng cổng sau Đỗ phủ thay quần áo như chả có chuyện gì .

Thay đồ xong , Tùng khát khô cả cuống họng , cô chạy lên nhà trước toan uống nuốc , nhưng cái ấm đâu mất dạng .

Cùng lúc ấy Kim thị đang cười nói giả lả với Huỳnh thị :

- Ối chà chà , bụng chị cả đang to lắm đấy , mong sao trời phật phù hộ chị có thằng con trai thì cả Đỗ phủ này được nh

- Cũng mong là có thằng cu cho Đỗ đại nhân vui lòng - Huỳnh thị đáp

- Này chị - Nhị phu nhân dúi vào tay Nhất phu nhân chén trà quái ác

- Mẹ ơi mẹ ! nhà hết nước rồi ạ , ôi con khát quá

Nghe thấy tiếng Tùng , Huỳnh thị khựng lại nói :

- Thế thì xơi tạm chén trà của mẹ vậy !

- nhanh như cắt Tùng uống hết chén trà , NHị phu nhân thấy thì tái mặt đi , chả nói chả rằng bà đi lên phòng của mình còn Tùng thị uống xong thấy hơi cay cay trong cuống họng nhưng đã nư khát lắm mà cô chẳng hay suốt về phần đợi còn lại cô sẽ chẳng bao giờ được đậu thai !
 
Đại Dương
CHƯƠNG 3 : LẦN TỰ TỬ KHÔNG THÀNH


Kim thị lê từng bước chân não nề về phòng , bà bước lên cầu thang , những tiếng cót két đầy ai oán phát ra từ chiếc cầu thang đã cũ như tiếng khóc hận của Tùng khi sau này không được làm mẹ vậy .

Về đến phòng , bà nằm bất động trên giường , con mắt đỏ ngầu không chớp , cứ nhìn về hướng vô định nào đó xa xăm .

Bất chợt , bà khóc tức tưởi .

Bà khóc về số phận chó má của đời mình , rên lên từng tiếng nhè nhẹ trong cuống họng .

Từ đâu , trong tấm lòng của mình , bà thấy thương Tùng vô cùng , thấy oán trách sự ngu dại của mình lắm :

- Tại sao ?

Tại sao không phải là Huỳnh thị chứ ?

Ta xin lỗi con , cắn rơm cắn cỏ ta xin lỗi con Tùng à ...

9 tháng sau , Nhất phu nhân trở dạ sinh ra 1 đứa bé trai kháu khỉnh , cả phủ ai nấy vui mừng , hớn hở , nhưng vui nhất là Đỗ Văn Thạch .

Ông vui đến nỗi còn mở cả tiệc , mời các quan triều thần thân thiết về phủ ăn uống linh đình 3 hôm , phủ Đỗ còn liên tục nhận quà chúc mừng từ các phủ khác .

Cả phủ vui là thế , nhưng Nhị phu nhân vẫn dửng dưng,không hề có chút cảm xúc .

Từ ngày vô tình hại Tùng , bà dần dần không ghét bỏ Nhất phu nhân và quý tử của Đỗ phủ nữa mà cũng chả yêu thương gì 2 người họ .

Bà tìm lại niềm vui của cuộc đời trong Phật pháp , đêm ngày tụng kinh niệm Phật , sáng tối ăn chay để phần nào vơi mặc cảm tội lỗi với Tùng

3 tuần trăng sau khi các tiệc tùng chúc mừng công tử Đỗ phủ ra đời kết thúc thì cũng là lúc các tiểu thư họ Đỗ rục rịch chuẩn bị hành trang tiến cung theo lệnh triều đình .

Nhưng gần những ngày tiến cung Đỗ Thị Tâm lại trở bệnh , cô ho sù sụ không nguôi , mặt mũi thì xanh xao , vì vậy cô đành ở lại chỉ có Tùng và Cương là tiến cung .

Đêm hôm trước khi ngày nhập cung , Tùng không sao ngủ được , hết xoay bên này lại sang bên nọ , mắt cô có nhắm nghiền mà trí não thì cứ tự hỏi cả câu hỏi , ...

Sau 1 hồi , cô chẳng tài nào chợp mắt , tự dưng cô lóe lên 1 ý nghĩ sẽ sang tâm sự với Cương biết đâu sẽ ngủ được thì chẳng chừng , cô rón rén , bước chân trần sang phòng cô em .

Ngang qua phòng Nhị phu nhân , cô thấy vẫn có 1 chút ánh sáng yếu ớt phát ra và tiếng người trò chuyện khe khẽ , tò mò cô khẽ đưa mắt nhìn qua khe cửa thì thấy : Cương và Nhị phu nhân .

Cô sửng sốt khi thấy cả 2 mẹ con họ đều khóc rấm rứt : " Quái lạ , con gái vào cung làm cung nhân cho Hoàng Thượng thì tình mẫu tử bị ngăn cách người ngoài cung , kẻ trong thành thì buồn thật nhưng đến nỗi kia sao ?

" - cô tự hỏi .

Trong phòng , Cương gục mặt trên gối Nhị phu nhân , ngẩng lên nhìn mẹ nói :

- Khổ thân chị Tùng quá mẹ ơi ...

- cô nức nở nói , lúc này Tùng giật mình vì không hiểu có nông nỗi gì mà Cương nói như vậy

Nhị phu nhân lau 2 dòng lệ trên mắt con gái :

- Mẹ biết , biết rõ là lỗi của mẹ .

Vì năm ấy mẹ ... mẹ không muốn cái Đỗ phủ có thêm 1 quý tử nên mẹ trót dại , mẹ làm nó uống phải cốc trà ấy , nên vĩnh viễn sau này nó không sinh không đẻ được ... nay nếu 2 chị em được vào cung , làm thiếp cho Hoàng Thượng thì con hãy nhớ phải bảo vệ , đùm bọc cho chị để rửa đi tội lỗi của mẹ con nhé !

- Nói rồi 2 mẹ con ôm trầm lấy nhau , khóc nức nở .

Tùng liên tục bị nhắc tên , cô ngỡ ngàng lắm :

- Trà nào ?

Không sinh không đẻ ư ?- cô lặng lẽ quay gót , trở về phòng

Ngồi trên giường , Tùng bỗng dưng nhớ lại câu chuyện chén trà 9 tháng trước đây mà Kim thị đá nói và vô tình Cương bị cô hiểu nhầm thành đồng lõa hại cô :

- À thì ra 2 mẹ con chúng nó đồng lõa hại mình đây mà .

Con Cương nó cố tình rủ mình đi hái trộm xoài rồi cố tình làm gia chủ phát hiện , rượt cho chạy làm khát cả họng để về mình uống chén trà khốn kiếp kia - cô tự dưng nghiến rưng lại , tay bấu xuống giường - đồ khốn nạn , giời cao đất giải ơi !

Ngó xuống đấy mà xem , 2 mẹ con chúng mày hại đời tao , vào cung mà không sinh không đẻ thì sống trong cung quanh năm cô đơn mà chết mất !

Ối giời ơi là giời ơi !

Dứt lời , cô lục tủ tìm ra 1 dải lụa trắng , ánh mắt căm phẫn nhìn đăm đăm dải lụa ấy rồi cô vắt nó qua xà nhà , buộc thành 1 cái thòng lọng .

Tùng lấy 1 cái ghế , trèo lên , đưa cổ qua thòng lọng :

- Lũ khốn nạn , tao đây sẽ chết đi để thành ma vặn ngược cổ 2 đứa chúng mày - nói xong cô đá cái ghế văng ra , 2 chân lơ lửng , không chậm đất .

Đôi chân ấy cứ quờ quạnh tứ phía .

Mắt cô long lên nhìn về 1 phía .

Tùng quyết chết để thành ma báo oán 2 mẹ con Nhị phu nhân .

Bỗng như để gọi trời cứu chị mình , công tử họ Đỗ từ dưới phòng Nhất phu nhân khóc ré lên thì đột nhiên dải lụa đứt - Tùng rơi xuống

Sõng soài dưới đất , Tùng run run đưa đôi bàn tay lên sờ vết hằn trên cổ của chiếc thòng lọng sau lần tự tử không thành , cô chợt thấy mình thật ngu ngốc vì cô còn mẹ , còn cha , còn Tâm , còn đứa em mới sinh là Trưởng vả lại nếu không chết thì cô vẫn có thể báo thù 2 mẹ con Kim thị .

Nước mắt cô bỗng ùa ra vì tủi xót cho số phận không sinh không đẻ của mình .
 
Đại Dương
CHƯƠNG 4 : TIẾN CUNG


Sáng hôm sau , cả Đỗ phủ như náo loạn hẳn lên , người chạy lui , kẻ chạy tới để lo chuẩn bị hành trang cho Tùng và Cương tiến cung .

Ở trên lầu , cả Tùng và Cương đều đã dậy , 2 cô còn phải dậy trước cả người hầu kẻ hạ để lo trang điểm .

Nhị phu nhân thấy con trang điểm đã xong nhưng người vú già vẫn lăng xăng ở bên để bới tóc cho Cương , bà đỡ tay người vú nói :

- Vú à !

Bà lui ra đi để tôi tự tay mần tóc cho nó - bà ngồi xuống , đôi tay tỉ mỉ búi tóc cho con - con hãy nhớ kĩ nhứng điều mẹ nói nhớ !

Phải biết đùm bọc chị , con rõ chưa ?

- Vâng , con xin nghe lời mẹ - Cương đáp lại bằng 1 giọng rầu rầu

Búi tóc xong cho con , Kim thị lấy từ trong hộc tủ 1 cây trâm bạc , đầu trâm có có tạc hình đuôi công bằng phỉ thúy nom rất tinh xảo , không cầu kỳ nhưng đủ để người cài nó trở nên nổi bật .

Bà cài cây trâm ấy vào đầu Cương , rồi nhìn con gái mình trông gương , sâu trong 2 ánh mắt của bà có sự rạng rỡ khi thấy Cương xinh đẹp như vậy .

Phía bên kia hành lang , Tùng đã trang điểm xong , tóc cũng đã cái trâm , cô đang tự tay chỉnh lại chiếc áo tấc màu hồng .

Chỉnh áo xong xuôi , cô nhìn mình trông gương , đầu văng vẳng câu nói của Nhị phu nhân : " không sinh không đẻ " khiến cô hạ quyết tâm báo thù 2 mẹ con Kim thị .

1 lát sau , 2 tiểu thơ họ Đỗ đã xuống dưới nhà , mỗi cô từ biết gia thất lên xe ngựa và khép rèm xuống , lúc này Tùng vẫn chưa lên xe , cô nấn ná ở lại , nắm tay mẹ :

- Mẹ ơi !

Con đi nhé , khi nào em Tâm khỏe mẹ lại nhờ người đưa em vào với con nha - đôi mắt của Tùng nhòa nhòa lệ , Nhất phu nhân sắc mặt buồn rầu , dúi vào tay con mấy nén bạc , bà nói :

- Con vào trong cung , nếu có gì khó khăn thì cứ đưa 1 ít này cho thái giám , thị tỳ , người ta sẽ giúp cho , con nhớ !

Nói rồi , Tùng buông tay mẹ , leo lên xe , phủ rèm lại .

Dần dần , 2 chiếc xe ngựa trở các tiểu thơ họ Đỗ đã đến nơi , đưa 2 cô xuống trước cổng Ngọ Môn .

Ở đó cũng đã có sẵn 5 tiểu thơ khác đang chờ sẵn .

Tùng và Cương bước gần lại hàng các tiểu thư đang đứng đợi , xếp lại thành hàng dọc ngay ngắn .

Từ trong cổng Ngọ Môn , có 1 nữ quan bước ra , hành lễ rồi :

-Kính chào các tiểu thư , hôm nay các tiểu thư sẽ ra mắt với Thái Hậu để người tuyển chọn làm cung nhân hầu hạ Hoàng Thượng .

Triều đình không phải chốn chơi , xin các tiểu thư hãy giữ lời nói , dáng đi điệu đứng cho phải phép ạ !

- nữ quan đợi cho các tiểu thư " Dạ " lên 1 tiếng rồi mới nói tiếp - Xin mời các tiểu thư đi theo nô tỳ

Dứt lời , nữ quan phăm phăm đi trước , dàn tiểu thư đi sau .

Bước qua Ngọ Môn dường như là 1 thế giới khác , mọi thứ đều xa hoa , diễm lệ đến mức nhiều cô phải trầm trồ " Ồ !

" lên 1 tiếng .

Theo bước người nữ quan đằng trước , đoàn tiểu thư liền rẽ sang bên tả , băng qua Hiển Lâm các , rồi qua Hưng Miếu , Thế Miếu .

Dàn tiểu thư đi 1 hồi như để thấm hết những hào nhoáng của cung đình vào người , họ dừng lại tại Từ Thọ cung .

Ở bên trong cung Từ Thọ , 1 người bà trạc tuổi ngũ tuần , ngồi trên kiệu , gương mặt uy nghi , toát lên vẻ quyền lực .

Người đàn bà ấy là Nhân Tuyên Hoàng Thái Hậu , người đàn bà quyền lực nhất hậu đình lúc này .

Hôm nay , Thái Hậu mặc áo sa kép màu hỏa hoàng , chiếc áo có thêu họa tiết thủy sa và chim phượng bằng chỉ vàng , khi kiệu bà băng qua rèm nắng , chiếc áo sa kép rực lên 1 màu uy nghi .

Người nữ quan thấy kiệu , vội quỳ xuống hành lễ :

- Thái Hậu thiên huế !

Bẩm đức bà , đây là những tiểu thơ mà mấy ngày trước Tôn Nhân phủ đã ra danh sách cho đức bà tuyển làm cung nhân đấy ạ !

Dàn tiểu thơ thấy vậy quỳ xuống , đồng thanh :

- Thái Hậu thiên tuế !

- Nào , các ngươi dàn hàng ngang ra , ngước mặt cho ta xem - Thái Hậu hạ kiệu , nói

Khi các tiểu thơ đã dàn hàng ra rồi , Thái Hậu mới nhẹ nhàng đi xem mặt , mỗi người bà đều nhìn kĩ nét mặt , xem có tướng sát phu không , nhìn tướng đứng để chọn người mắn đẻ , tránh chọn tướng dâm tà .

Dừng lại , bên 1 tiểu thư , Thái Hậu rất ưng í , bèn hỏi :

- Ngươi đây là ...?

- Bẩm Thái Hậu , thần thiếp là Nguyễn Thị Viên , con gái của Quận công Nguyễn Văn Khiêm ạ !

- cô thiểu thư Nguyễn Thị Viên khẽ khàng đáp .

Cương nghe thấy 3 tiếng Nguyễn Thị Viên thì nhận ra ngay người bạn thuở xưa , vẫn hay đi học với mình , cô quay sang bên tả , nhìn Viên các mình 3 người .

Thái Hậu nhoẻn miệng cười , nói :

- Được , xinh đẹp lắm , cho làm Cửu giai tài nhân - nghe vậy , tài nhân Nguyễn Thị Viên quỳ xuống , hoan hỉ :

- Dạ !

Thần thiếp xin tạ ơn Thái Hậu

Người nữ quan ban nãy dắt các tiểu thơ vào nói :

- Dạ , nô tỳ xin giải thích các thứ bậc phi tử trong hậu đình kẻo các tiểu thư thắc mắc ạ .

Trong hậu đình các phi tử đều được chia ra làm các cửu giai :

Đứng đầu là Nhất giai phi gồm : Quý phi , Hiền phi , Thần phi

Tiếp theo là Nhị giai phi gồm : Gia phi , Thục phi , Huệ phi

Tam giai tần gồm : Quý tần , Hiền tần , Trang tần

Tứ giai tần gồm : Đức tần , Thục tần , Huệ tần

Ngũ giai tần gồm : An tần , Hòa tần , Lệ tần

Sau đó là Lục giai tiệp dư , Thất giai quý nhân , Bát giai mỹ nhân và cuối cùng là khi các vị tiểu thư đây được nhập cung sẽ được làm Cửu giai tài nhân ạ .

Dần dần xét vè lòng trung trinh hay công trạng mà Thái Hậu hoặc Hoàng Thượng sẽ cho tăng tiến ạ !

- Đúng !

Nếu như sau này các ngươi đẻ ra hoàng tử hay công chúa thì ta sẽ sắc phong các ngươi lên 1 giai cao hơn - Thái Hậu nói rồi đi tiếp .

Bà dừng lại bên Tùng , nhìn từ đầu xuống chân , rồi hỏi y như câu đã hỏi Nguyễn Thị Viên , thấy vậy Tùng đáp :

- Bẩm Thái Hậu , thần thiếp là Đỗ Thị Tùng , con gái của Giáo úy Cẩm y vệ Đỗ Văn Thạch ạ !

- Ngươi có phần hông rất nở , sau này chắc chắn sẽ sinh Hoàng Thượng lắm ông hoàng , bà chúa đây !

- Thái Hậu nói đến đây cả Tùng và Cương đều giật mình 1 cái , bỗng dưng Tổng quản Trần đứng bên Thái Hậu đang quạt mát cho bà , chỉ tay về phía Cương nói :

- Bẩm đức bà , kia là em gái của tiểu thơ Tùng đấy ạ

Cương thấy Tổng quản Trẩn chỉ mình , bèn nói :

- Bẩm Thái Hậu , thần thiếp là Đỗ Thị Cương , cha là Giáo úy Cẩm y vệ Đỗ Văn Thạch , em gái của Đỗ Thị Tùng đây ạ !

Thái Hậu tuy không ưng Cương lắm nhưng chẳng nhẽ nhận chị mà không nhận em , bà đành cho 2 tiểu thư họ Đỗ nhập cung , làm Cửu giai tài nhân .

Tổng quản Trần thấy vậy , bèn nói :

- Bẩm đức bà , nếu vậy thì trong cung sẽ có đến 2 Đỗ tài nhân ạ

- Vậy thì ban cho Đỗ Thị Tùng niên hiệu là ...

- Thái Hậu suy nghĩ - ... là Khuê nhé , Đỗ Tài Nhân chị còn em là Khuê Tài Nhân

Nghe xong , 2 chị em Tùng và Cương vội quỳ xuống tạ ơn Thái Hậu
 
Back
Top Bottom