Đam Mỹ Đại Dương Xanh Thẫm

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Đại Dương Xanh Thẫm
Chương 60: Chương 60


Tiếng bước chân nặng nề vang lên trong căn phòng khép kín.

Người vừa đến đẩy nhẹ gọng kính, khoé môi nở một nụ cười gian xảo.

Hắn tiến lại gần chiếc giường đặt giữa phòng, ngồi xuống ngắm nhìn người đang nằm trên đó.
Bác sĩ Vĩ vuốt v e mái tóc đen mềm mại của cậu, cúi xuống, chiếc lưỡi ướt át lướt nhẹ lên đôi môi hơi hé mở.

Bàn tay chạm vào bờ ngực đang thở phập phồng, luồn qua kẽ áo tiến vào trong, xoa xoa hai viên ngọc màu hồng nhạt.

Cảm giác được chạm vào người mình yêu thật kỳ diệu, vậy mà bấy lâu nay, hắn vẫn luôn kìm nén, để rồi làm khổ bản thân mình.
Hắn đã tôn trọng, nâng niu, gìn giữ, chỉ mong được cậu một lần đáp lại.

Nhưng tất cả mọi nổ lực ấy đều vô ích.

Cậu vốn không để hắn vào mắt.
Nghĩ tới đây, hắn bắt đầu mạnh dạn đưa đầu luỡi tiến sâu hơn nữa vào trong khoang miệng cậu, dây dưa cắn m*t, miết chặt đến khi đôi môi ấy tấy đỏ, bật máu.
Cảm giác đau khiến Sa khẽ nhăn mặt, rồi chợt bừng tỉnh.

Cậu choàng mở mắt ra, thấy hai tay đã bị trói lên đầu giường, toàn thân vô lực không có sức chống cự.
Cậu nhớ là hôm đó, sau khi chia tay anh em của quản lý, cậu đã chạy tới nhà Tùng Quân.

Vừa tới trước cổng nhà hắn, từ phía sau một bàn tay lao tới, chụp lên mặt cậu một chiếc khăn trắng.

Mùi hương nhàn nhạt khiến cậu dần rơi vào trạng thái lơ lửng, rồi mất hết sức lực ngã xuống bất tỉnh, khi mở mắt ra đã thấy mình đang bị tên bác sĩ bi3n thái kia bạo hôn.
Sa vùng vẫy không xong, liền dùng sức há miệng ra cắn mạnh vào miệng hắn.

Bác sĩ Vĩ bị cắt đau, la lên một tiếng ngồi bật dậy, đưa tay chạm vào nơi vừa bị cắn.
“Em tỉnh rồi sao?”
Sa quát lên:

“Anh mau thả tôi ra! Tôi đã biết hết chuyện xấu xa anh làm rồi.”
Bác sĩ Vĩ nhếch môi tạo thành một nụ cười độc địa:
“Thì ra kẻ nghe trộm đúng là em? Nếu em đã biết rồi thì càng tốt.

Anh không cần phải đóng kịch nữa làm gì.”
Nói rồi hắn tiếp tục cúi xuống, đưa một ngón tay khơi chiếc cằm của cậu lên:
“Anh đã cho em biết bao nhiêu cơ hội, nhưng em hết lần này đến lần khác phụ lòng anh.”
Sa lắc đầu thật mạnh thoát khỏi những ngón tay kinh tởm của hắn:
“Tôi không ngờ anh lại là một con người bỉ ổi như vậy.

Ngay từ đầu, tôi đã nhìn nhầm anh!”
Bác sĩ Vĩ phá lên cười man rợ:
“Em sai rồi! Vốn dĩ anh không phải là con người bỉ ổi đến mức này.

Nhưng chính em đã bức anh!”
Sa bị giọng cười của hắn làm cho hoảng sợ, một kẻ điên không biết sẽ dám làm ra chuyện kinh thiên động địa gì đây.
“Tôi bức anh? Tôi bắt anh yêu tôi sao? Tôi bắt anh can thiệp vào chuyện của tôi và Tùng Quân?”
“Phải, em đã ép anh vào đường cùng rồi! Ai bảo em xuất hiện trong cuộc đời anh? Ai bảo em dùng bộ dạng yếu đuối đáng thương đó quẩn quanh trước mặt anh? Ai bảo em cười tươi đến chói mắt như vậy? Ai bảo em làm cho anh động lòng muốn giữ nụ cười đó chỉ mãi thuộc về riêng mình?”
Sa bật cười:
“Anh điên thật rồi! Tôi không mượn anh phải động lòng với mình.

Vốn dĩ tôi đâu đáng để anh làm vậy.”
“Đáng chứ! Anh đã bị em hút hồn từ khi còn ở Ý.

Nhưng chính thức bị giam cầm là lần đầu tiên nhìn thấy em chơi đàn.

Dáng vẻ của em khi kéo đàn đẹp biết bao nhiêu.

Kể từ đó, em chính là thiên sứ của đời anh…”
“Anh đừng mong những lời nói đó làm tôi cảm động.

Dù gì đi chăng nữa, anh cũng không nên làm những chuyện khốn nạn với chúng tôi.”
Bác sĩ Vĩ đi đến bên cậu, vẻ mặt hung tợn biến mất, thay vào đó là nỗi bi thương khó tả.

Hắn chạm nhẹ lên gương mặt cậu, run giọng nói:
“Phải… anh đã sai rồi.

Kể từ khi làm cho hắn cự tuyệt em là anh đã sai.

Anh không ngờ chuyện đó lại làm em suy sụp đến vậy.

Nhưng anh không còn có thể quay đầu được.

Anh cứ tưởng sau mọi chuyện, hai người đã quay về sống hạnh phúc bên nhau.

Nhưng Tùng Quân của em lại gặp chuyện.

Lúc đó, anh nghĩ, vậy là ông trời vẫn còn cho anh cơ hội.

Lần này, anh sẽ trói chặt em mãi mãi.”
Sa bị hắn một lần nữa chạm vào, nhưng cậu không tránh né nữa, hạ thấp giọng nói:
“Anh vẫn còn có thể quay đầu mà… Anh thả tôi ra, để tôi quay lại bên anh ấy.

Tôi sẽ xem như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Tôi sẽ biết ơn anh suốt đời vì đã cứu sống anh ấy…”
Bác sĩ Vĩ mân mê lên làn da mịn như cánh hồng nhung của cậu, ánh mắt dịu dàng tựa mặt hồ êm ả, nhưng rồi mau chóng quắt lên hung ác.
Bàn tay hắn trượt dài trên cơ thể cậu.

Cảm giác kinh tởm khiến Sa vặn vẹo thân mình để né tránh.

Nhưng tay chân đã bị trói, dù có muốn thoát cũng thoát không được.

Cậu bàng hoàng nhìn hắn chạm vào quần mình, toan kéo khoá xuống.
“Bỏ bàn tay bẩn thỉu của anh ra khỏi người tôi!”
Bác sĩ Vĩ bị sức hút của cậu làm mờ lý trí, th ở dốc:
“Muộn rồi…”
“Anh… nếu không dừng lại, tôi sẽ cắn lưỡi!”
“Em sẽ không làm thế đâu.

Em mà chết rồi, thì người yêu của em sẽ ra sao? Em biết là hắn sẽ không sống nổi mà.”
Cậu bị hắn bức quá hoá giận.

Chết thì đã sao? Đáng ra cậu không nên van xin tên cầm thú này cứu Tùng Quân, cứ thế bồi táng theo hắn mới phải.

Cậu nhất định không thể chịu sự vũ nhục này được.

Sa nhắm mắt lại, hả miệng ra, dùng hết sức cắn mạnh.
Nhưng bác sĩ Vĩ kịp thời đưa tay ngăn lại.

Bàn tay hắn ngập đầy dấu răng của cậu.

Hắn nhăn mặt vì đau đớn:
“Em thà chết chứ không chịu thoả mãn anh?”
Bàn tay hắn vẫn giữ yên trong miệng cậu.

Sa được thế, càng dùng sức cắn mạnh đến khi bàn tay hắn chảy máu.
“Cắn mạnh nữa đi, miễn làm em thấy hả dạ.”
Sa cắn chán chê rồi bắt đầu nới lỏng ra.

Bác sĩ Vĩ rút tay về.

Không nói không rằng bỏ đi.
Một lát sau, bác sĩ Vĩ quay lại, với một cây kim tiêm trên tay.

Sa nhìn vẻ mặt lạnh tanh của hắn, cảm thấy có điều gì đó không ổn, trong lòng chợt lo lắng, muốn vùng dậy bỏ chạy nhưng cậu quên mình đang bị trói chặt trên giường, không cách nào thoát thân.
Bác sĩ Vĩ cởi trói một tay của cậu, đặt xuống giường, vẻ mặt méo mó không còn nhận ra:
“Anh biết, dù có dùng thủ đoạn nào cũng không thể khiến em yêu anh.

Chỉ còn một cách duy nhất để em hoàn toàn thuộc về anh…”
Hắn vừa nói vừa giơ kim tiêm lên cao, rồi từ từ hạ xuống cánh tay cậu, tiêm một mũi vào đó.

Sa hốt hoảng hỏi:
“Anh muốn làm gì?”
“Chẳng phải em đã nghe cuộc trò chuyện giữa cha con anh rồi sao?”
Sa bàng hoàng nhớ lại bác sĩ Vĩ đã từng mượn ba hắn một món đồ, không biết món đồ đó là gì, nhưng cậu đoán nó sẽ khiến cậu quên mất Tùng Quân, mãi mãi sống cuộc đời giả tạo.

Thứ chất lỏng chết tiệt kia đang chạy vào trong cơ thể cậu, ngấm sâu, khiến toàn thân trở nên tê dại.
Cậu cảm giác bác sĩ Vĩ nhấc bổng mình lên, cả người bồng bềnh như đang trôi trên mặt nước, cậu cố gắng nhấc tay, dùng chút sức lực mỏng manh để phản kháng nhưng vô ích, cuối cùng đành chịu thua để mặc nó rơi xuống đung đưa trong không trung.
Bác sĩ Vĩ đặt cậu ngồi trên một chiếc ghế dài, gắn trên đầu cậu một cái máy lạ lùng.

Cậu nghe loáng thoáng bên tai giọng nói của hắn:
“Em hãy ngủ đi.

Khi tỉnh dậy, trong tâm trí của em sẽ tràn ngập hình bóng của anh.

Em sẽ vĩnh viễn quên đi Tùng Quân và cả những ký ức làm em không vui.”.
 
Đại Dương Xanh Thẫm
Chương 61: Chương 61


Sa không cam lòng để hắn tẩy não mình, tâm thức không ngừng vẫy vùng, khoé môi giật giật nhưng không nói được lời nào.

Đôi mắt đã mất đi tiêu cự, nặng nề khép lại nhưng vẫn cảm nhận được đồng tử chuyển động liên hồi, cho đến khi ngưng hẳn.
Bác sĩ Vĩ đưa tay lau đi một dòng lệ trào ra từ khoé mắt cậu, rồi cúi xuống hôn lên bờ môi cong cong gợi cảm.
“Đừng khóc, đừng thương tâm.

Cuộc sống của em về sau sẽ ngập tràn hạnh phúc…”
Cuộc đời như một cuốn phim thật dài.

Nhưng não bộ của chúng ta không thể ghi nhớ hết toàn bộ những tình tiết trong bộ phim đó.
Ký ức chỉ lưu giữ những phân đoạn vui vẻ nhất, hoặc đau thương nhất.
Nghĩ lại thì cuộc đời cậu nỗi buồn thì nhiều, niềm vui lại chẳng tày gang.

Nhưng dù như thế, cậu không muốn quên đi bất cứ chuyện gì, kể cả đó là những hồi ức tàn nhẫn nhất.
Tất cả những đau đớn, hân hoan trong đời ồ ạt kéo về như nước lũ khiến cậu vô cùng sợ hãi.

Chẳng phải đây là dấu hiệu của việc cậu sắp chết rồi ư? Cậu phải quên tất cả, sống cuộc sống hoàn toàn mới, không còn những đau đớn khổ sở, không còn những kỷ niệm tươi đẹp bên cạnh người mình yêu.

Cuộc sống đó, với cái chết có gì khác biệt nữa đâu.

Cậu sắp không còn là chính cậu nữa rồi.
Tùng Quân sẽ ra sao? Hắn sẽ đau đớn đến nhường nào.

Chỉ mới hơn hai tháng, hắn đã giày vò bản thân đến ngã bệnh.

Đằng này, là vĩnh viễn.

Hắn sẽ vĩnh viễn mất đi cậu.
“Sa… tỉnh lại đi em! Em nghe anh nói gì không?”
Sa mơ hồ nghe tiếng ai đó gọi tên mình.

Cậu đang mơ phải không? Là ký ức giả tạo được dựng lên trước khi biến mất hoàn toàn.

Cậu phải lắng nghe thật kỹ giọng nói này mới được.

Còn nữa, gương mặt thân quen này, cũng nhìn thật kỹ.

Chẳng bao lâu nữa sẽ không còn nhớ nữa rồi.
Cậu mỉm cười, đưa tay chạm vào mặt người nọ.

Thật là, sao lại khóc cơ chứ! Ít ra phải để những hình ảnh cuối cùng về hắn thật đẹp đẽ mới đúng.
Một bàn tay nắm chặt lấy tay cậu.

Cả người một lần nữa được nhấc bổng lên.

Tiếng bước chân dồn dập, tiếng đóng cửa, rồi tiếng động cơ xe cất lên.

Cậu nghe loáng thoáng xung quanh giọng nói của nhiều người, nhưng lại một lần nữa ngất đi.
Không biết đã qua bao lâu, Tùng Quân giữ chặt tay Sa, liên tục gọi tên cậu.
Khi nghe Việt kể lại mọi chuyện, hắn như phát rồ.

Hắn tìm khắp nơi nhưng không thấy bóng dáng cậu đâu.

Chắc chắn là tên bác sĩ đó đã bắt cậu đi rồi.

Tùng Quân phải dựa vào mối quan hệ, nhờ cảnh sát trích tìm camera, sau một ngày một đêm ròng rã đã tìm ra Sa.
Hắn vừa nhìn thấy bác sĩ Vĩ, liền nổi điên lao vào đấm vài phát.

Tùng Quân nhìn cái máy đang gắn trên đầu cậu, đoán ngay ý định điên khùng của tên khốn này.

Phải vất vả lắm mọi người mới lôi hắn ra khỏi người bác sĩ Vĩ, tránh cho án mạng xảy ra.
Cứu được Sa trong gang tấc, cả người Tùng Quân vẫn còn run cầm cập.

Ngồi trên xe đi đến bệnh viện, hắn ôm lấy cậu, nắm chặt tay cậu, liên tục gọi tên cậu không ngừng.
“Em mau tỉnh lại đi.

Đừng ngủ… Tỉnh dậy và gọi tên anh…”
Tùng Quân cứ thế, lặp lại lời nói như kẻ điên.

Cuối cùng cậu cũng có phản ứng.
Người đầu tiên Sa gặp khi mở mắt ra là Tùng Quân.

Cậu không biết mình đang mơ hay tỉnh, đầu óc hỗn loạn mơ hồ, hư hư thực thực.

Có phải bác sĩ Vĩ đã đưa cậu vào ảo mộng của bản thân mình, đem hắn trở thành Tùng Quân, rồi bắt đầu si ngốc mà đắm chìm vào thứ tình yêu giả mạo kia suốt đời hay không?
Gương mặt của Tùng Quân rất gần, gần đến nỗi đưa tay là đã có thể chạm tới.

Chắc chắn là ảo ảnh rồi, Sa bất giác ngồi bật dậy, đẩy mạnh hắn ra, quát lên:
“Anh tránh ra!”
Tùng Quân đối với phản ứng của Sa vô cùng ngạc nhiên, liền giữ lấy cậu, nói:
“Em sao vậy? Là anh đây!”
“Anh là ai?”
Tùng Quân giật mình.

Không lẽ hắn đã đến trễ, cậu đã bị tên bác sĩ kia tẩy não rồi?
“Là anh, Tùng Quân đây.

Em không nhận ra anh sao?”
“Nói dối… Không phải anh ấy, nhất định là anh đang lừa gạt tôi.

Bằng cách nào đó, anh đã khiến tôi nhìn ra anh là anh ấy, vĩnh viễn chìm trong cảnh mộng, yêu một người không tồn tại…”
Sa đưa tay ôm đầu, không dám nhìn thẳng vào người đối diện.

Tùng Quân biết cậu chịu nhiều đả kích, nên nhất thời không dám tin chính hắn đang ở bên cạnh cậu.

Cố dùng giọng điệu nhẹ nhàng nhất có thể để xoa dịu cậu:
“Em hãy bình tĩnh nghe anh nói.

Tên bác sĩ đó đã bị bắt rồi.

Anh đã cứu em thoát khỏi hắn.

Hiện tại, em đang ở cạnh anh, bằng xương bằng thịt, không phải ảo ảnh.”
Nói rồi hắn từ từ cầm lấy tay cậu, đặt lên mặt mình.

Nhưng Sa nhất định không chịu tin, ra sức vùng vẫy khỏi tay hắn:
“Anh buông ra! Tôi nhất định không bao giờ cho anh được toại nguyện.

Thà là anh giết tôi đi, còn hơn là để tôi sống trong sự giả dối!”
Tùng Quân thấy cậu như vậy, đau lòng không thôi, mặc kệ cậu chống cự quyết liệt, hắn nhất quyết ôm lấy cậu, siết chặt trong vòng tay mình.

Sa bị hắn giữ lấy, càng phản ứng dữ dội hơn, cậu cúi xuống cắn mạnh vào vai hắn.

Nhưng Tùng Quân không chịu thua, kiên trì khoá chặt cậu trong lòng mình:
“Mọi chuyện đã qua rồi, tên khốn đó đã bị bắt.

Sẽ không gì có thể chia cắt hai ta nữa…”
Vai của Tùng Quân bị Sa cắn đến độ rướm máu, lan ra cả chiếc áo sơ mi màu trắng.
Được Tùng Quân vỗ về, cậu thôi không cắn nữa, im lìm nép vào lòng hắn.
Quản lý ngồi trên ghế lái, từ nãy tới giờ sốt ruột không thôi.

Giờ thấy cậu ngoan ngoãn dựa vào Tùng Quân mới trút bỏ lo lắng.
Ai ngờ khi chiếc xe dừng lại, Sa bỗng vùng ra khỏi Tùng Quân, mở cửa xe và bỏ chạy trước sự ngỡ ngàng của hắn.
Tùng Quân lập tức đuổi theo sau, hắn chỉ kịp nghe tiếng kêu thất thanh của người đi đường, nhìn lại đã thấy Sa ngã trước đầu một chiếc ô tô.
“Sa!!!”.
 
Đại Dương Xanh Thẫm
Chương 62: Chương 62


Nắng chiều nhàn nhạt trải dài phía chân trời.

Những bông hoa đung đưa trong gió, nhảy múa những vũ điệu uyển chuyển.
Ngôi mộ đá hoa cương được quét dọn sạch sẽ, láng bóng.

Người trong bức ảnh gắn trên mộ còn rất trẻ nhưng đã sớm rời xa nhân thế.
Tùng Quân đứng trước mộ, ngắm nhìn gương mặt xinh đẹp đang tươi cười, như thể chưa từng trải qua đau thương.
Hắn cầm bó hoa trên tay, rồi nhẹ nhàng đặt xuống.

Cảm giác quen thuộc từ lâu ùa về khiến hắn không ngăn được xúc động:
“Đã lâu không gặp.”
Một cơn gió thoảng qua giống như đáp lại lời chào của Tùng Quân.

Hắn tiếp tục nói:
“Hôm nay, cháu tới đây thăm cô.

Không biết cô có còn nhận ra cậu bé năm nào bên ô cửa sổ không? Lời hứa năm xưa với cô cháu đã thực hiện được rồi...”
Dứt lời, hắn quay sang nắm lấy bàn tay người đứng bên cạnh, nét mặt hạnh phúc sáng bừng trong ánh hoàng hôn.
“Cháu đã từng hứa sẽ yêu thương, bảo vệ đứa con mà cô sinh ra.

Cô có còn nhớ không? Duyên phận đã cho em ấy và cháu gặp nhau.”
Sa đứng bên cạnh, nắm chặt lấy tay Tùng Quân và nói:
“Mẹ, bao năm nay con chưa từng đến thăm mẹ dù chỉ một lần.

Con là một đứa con bất hiếu… Quá khứ như bóng ma trói buộc con, khiến con hèn nhát, không có can đảm đối mặt với mẹ.

Nhưng gần đây, con thường hay nằm mơ thấy mẹ.

Lần đầu tiên trong đời, con thấy mẹ cười với con.

Mẹ có biết là con hạnh phúc đến mức nào hay không?”
Sa không ngăn được nỗi xúc động, quỳ xuống bên mộ, bật khóc:
“Con đã khao khát được mẹ yêu thương, chiều chuộng như bao đứa trẻ khác.

Nhưng ước muốn đó của con chưa từng trở thành hiện thực.

Có điều mẹ yên tâm, hiện giờ con không còn oán hận mẹ nữa rồi.

Rõ ràng là mẹ rất thương con, nên mới tặng cho con món quà độc nhất vô nhị là anh ấy, có phải không?”

Sa nói rồi ngước nhìn Tùng Quân.

Hắn cũng quỳ xuống, tiếp lời cậu:
“Hôm nay cháu đến đây, là để nói lời cảm ơn.

Cảm ơn cô vì đã mang đến cho tuổi thơ cháu một quãng thời gian tươi đẹp.

Cảm ơn cô vì trong lúc cô đơn nhất đã cho cháu tìm thấy Sa.

Từ hôm nay, cháu xin phép được gọi cô là mẹ.

Bởi vì, cháu muốn kết hôn cùng với em ấy…”
Tùng Quân nhìn Sa, mỉm cười dịu dàng, rồi lấy từ trong túi áo ra một chiếc nhẫn.

Sa không ngờ tới tình huống này, gương mặt đỏ lên như gấc, liếc nhìn bức di ảnh trên bia đá.

Nụ cười toả sáng tựa như đang chúc phúc.

Tùng Quân cầm lấy tay cậu, vừa nói vừa đeo nhẫn vào ngón áp út:
“Chiếc nhẫn này… em đã ba lần trả nó cho anh.

Lần thứ nhất khi anh chưa hồi phục trí nhớ.

Lần thứ hai, khi em mất niềm tin, tránh mặt anh.

Lần thứ ba là em bỏ anh đi theo tên bác sĩ đó.

Em có biết hai lần sau đã làm anh đau lòng lắm không? Nhưng nó y hệt anh, rất lì lợm, dù bị vứt đi bao nhiêu lần cũng tìm tới chủ nhân của mình.

Em chính là chủ nhân của anh, từ khi gặp nhau, em đã vĩnh viễn giam cầm anh nơi đáy đại dương xanh thẫm trong đôi mắt này rồi.

Em có đồng ý cùng anh đi hết quãng đời còn lại không?”
Sa nghe hắn này tỏ nỗi niềm, không biết phải dùng lời lẽ nào để đáp lại, cảm động gật đầu.

Tùng Quân hài lòng cười rộ lên rồi hôn lên môi cậu.

Sa giật mình đẩy hắn ra, khẽ nói:
“Anh làm gì vậy? Đây là nghĩa trang…”
Tùng Quân kéo cậu vào trong lòng:
“Anh đang cầu hôn em trước mặt mẹ vợ.

Xung quanh đây, họ đang làm chứng cho hai đứa mình đó.”
Nghe hắn nói mà cậu nổi cả da gà.

Rồi thấy có gì đó không đúng, liền nói:
“Ai là vợ anh hả? Ăn nói lung tung coi chừng tôi.”
oOo
Mấy tháng trước Tùng Quân hứa với Sa sẽ xây cho cậu một ngôi nhà nhỏ gần biển, khi nào rảnh rỗi hoặc buồn chán trước nhịp sống ồn ào nơi Sài Thành, có thể cùng nhau về đây nghỉ dưỡng.

Ai ngờ hắn không hề nói suôn mà âm thầm cho người thiết kế và thi công.
Ngôi nhà bốn mặt là kính.

Ban ngày nắng nóng thì buông rèm che đi ánh sáng mặt trời.

Những khi mát mẻ thì kéo rèm ra, ngắm trời biển xanh biếc một màu.

Sa vừa nhìn thấy đã thích mê, chỉ muốn được cùng Tùng Quân ở đây mãi không phải đi đâu nữa.
Phía sau ngôi nhà là một khu vườn cây cỏ xanh mướt.

Tùng Quân cho xây hẳn một hồ nước nóng nhân tạo để cùng cậu thư giãn.
Ngâm mình trong dòng nước nghi ngút khói vô cùng sảng khoái, cảm giác mọi mỏi mệt tan biến.

Sa nhắm mắt dưỡng thần, tựa vào thành hồ, tận hưởng giây phút bình yên sau những ngày bão dữ.

Cậu buông lời cảm thán:
“Ngay lúc này đây em mới thấy mình đang sống.

Sau bao nhiêu chuyện, chúng ta đã có thể bên nhau mà không lo âu hay phiền muộn nữa rồi.”
Tùng Quân ngồi kế bên, một tay quàng qua vai cậu.

Cho tới hôm nay, được chạm vào cậu bằng xương bằng thịt, hắn mới khẳng định mình không hề nằm mơ.
Ngày hôm đó sau khi cứu Sa từ tay bác sĩ Vĩ, tinh thần cậu hỗn loạn vùng chạy khỏi xe.

Bất chợt một chiếc xe ô tô khác lao tới.

Sa ngất đi trước đầu xe, làm hắn cuống cuồng tưởng cậu bị tông trúng, kêu gào thảm thiết.

Không nhờ có quản lý bình tĩnh ở bên cạnh, chẳng biết hắn sẽ biến thành bộ dạng gì rồi.
Lúc tỉnh dậy lần nữa, cậu vẫn tiếp tục xua đuổi hắn.

Hắn cứ nghĩ cậu sắp phát điên rồi.

Cuối cùng, Tùng Quân phải tìm đến bác sĩ Văn cầu cứu.

Ông vì chuyện của con trai gây ra mà vô cùng áy náy, đành tới khám cho cậu một phen.
Dữ liệu bác sĩ Vĩ chạy nửa chừng bị dừng đột ngột, khiến tâm trí cậu bị hỗn loạn, tự tạo cho mình lớp phòng vệ.

Bác sĩ Văn bắt đầu cuộc trị liệu tâm lý, sau một thời gian ngắn cậu đã quay trở lại bình thường.
Kết thúc hồi tưởng, Tùng Quân vẫn còn ám ảnh chuyện đã xảy ra.

Nhưng thật may mắn là tất cả đã trôi qua như một cơn ác mộng.
Tùng Quân mỉm cười, cảm thấy người bên cạnh vô cùng quyến rũ.

Hắn ngắm nhìn cơ thể trắng như ngọc lấm tấm nước của cậu, không kiềm chế được nuốt một ngụm nước bọt.

Lúc này, ngay tại đây, hắn muốn đè cậu ra ăn sạch sẽ, không còn kiên nhẫn chờ được đến khi vào phòng rồi.
Sa mở mắt ra thấy Tùng Quân nhìn mình chăm chăm, phản ứng đầu tiên là né sang một bên.

Nhưng cậu là con mồi bé nhỏ, làm sao có thể chống lại động vật ăn thịt là hắn.

Nhanh như chớp, Tùng Quân đã vồ lấy cậu, như dã thú bị bỏ đói lâu ngày, hắn ngấu nghiến nuốt chửng đôi môi còn đọng hơi nước.
Ban đầu còn muốn chạy trốn, nhưng khi hai bờ môi chạm nhau, toàn thân Sa trở nên mềm nhũn.

Hai đầu lưỡi quấn quýt, uốn lượn đủ hình dạng trong khoang miệng.

Tùng Quân được đà lấn tới, bàn tay hư hỏng chạm lấy vòng eo thon thả của cậu, kéo sát vào người mình, rồi lần mò xuống bờ m ông căng tròn trơn mịn bóp nhẹ một cái.
Sa bị hành động của hắn làm giật mình, nảy người lên:
“Anh dám…”
“Anh dám sao nào?” Tùng Quân cười ma mãnh.
Trong làn khói mờ ảo, nụ cười của hắn làm cậu bị hút mất hồn.

Toàn thân nóng hừng hực, vật nhỏ của cả hai chạm vào nhau, bắt đầu ngọ nguậy trở mình.

Tùng Quân được đà, đẩy hông cậu lên cao, cọ sát của hắn vào của cậu.

Từ hai con dao nhỏ bỗng chốc vươn mình thành hai thanh gươm đầy uy lực.
Cả hai thở hổn hển, ánh mắt nồng đậm tình ý trao nhau.

Tùng Quân bất ngờ đứng lên, kéo Sa theo.

Nửa thân hình cường tránh của hắn đã vượt khỏi mặt nước.

Còn con quái vật nguy hiểm kia vẫn đang ẩn nấp ở bên dưới.

Tùng Quân xoay người cậu lại, dựa lưng vào ngực mình.

Hắn gác cằm lên vai cậu, kéo gương mặt mê đắm đang th ở dốc quay sang một bên, vươn lưỡi cuốn lấy hai cánh hoa anh đào, hút cạn mật hoa ngọt ngào.
Thanh gươm to dài ngâm trong nước nóng lại càng toả ra nhiệt độ cao ngất, trực tiếp tra vào vỏ.

Mặc dù đã chuẩn bị tinh thần cho đợt công kích, nhưng Sa vẫn không ngăn được tiếng nấc phát ra:
“A…”
Tùng Quân bắt đầu th úc mạnh, bàn tay chạm vào cậu bé từ nãy tới giờ vẫn đang mong chờ người tới vỗ về của Sa, ra sức x0a nắn.

Tay còn lại nâng chiếc cằm duyên dáng của cậu lên, ngửa ra tựa vào vai hắn.
Làn khói mờ ảo bốc lên nghi ngút không nhìn rõ nét mặt đang ửng đỏ của người trong lòng.

Nhưng âm thanh nức nở, khàn đục của cậu làm Tùng Quân bị k1ch thích, tốc độ càng lúc càng nhanh, sức công phá cũng mãnh liệt vô cùng.
“Ưm… A…Anh… sâu hơn, mạnh hơn nữa…”
Tùng Quân mỉm cười, hơi thở nặng nề vì kh0ái cảm, theo lời đề nghị của cậu mà tiến sâu hơn, cho đến tận cùng hang động.
Hoa cúc bao phủ lấy thanh gươm uy phong lẫm liệt, từng nếp gấp co giãn kịch liệt.

Mặt nước dậy sóng, bong bóng phập phồng.

Vật nọ liên tục ra vào, Sa há miệng th ở dốc, cắn lấy những ngón tay của Tùng Quân, những sợ chỉ trong suốt chảy ra hoà vào trong nước.

Dưới thân mình cũng tự nhiên mà tuôn trào chất lỏng tình ái.
Cả người cậu mềm nhũn, vô lực ngã vào lòng Tùng Quân.

Gương mặt đỏ ửng chìm trong mê đắm, vươn cổ hôn hắn.

Tùng Quân cũng đáp trả nhiệt tình.
Hắn cọ rửa sạch sẽ toàn thân cậu, rồi bất ngờ cúi xuống, nhấc bổng cậu lên, ra khỏi mặt nước.
Toàn thân ướt sũng không một mảnh vải khiến Sa xấu hổ vùi vào ngực hắn.

Tùng Quân đưa cậu vào nhà, đặt lên giường, lấy khăn lau khô người cậu, rồi quấn lên người cả hai bộ đồ ngủ đôi.
Hắn kéo cậu nằm xuống giường, rồi vòng tay ôm lấy thân thể mềm mại:
“Ngày mai là lễ cưới của hai ta rồi… Anh hạnh phúc đến mức muốn nói cho cả thế giới biết rằng em là của anh.”
“Cả đất nước Việt Nam này biết còn chưa đủ hay sao?”
“Dĩ nhiên là chưa đủ.

Em hay đi diễn ở khắp nơi, anh phải đánh dấu chủ quyền để không ai dám bén mảng đến gần em.”
“Ừ.

Em thuộc về anh.

Mãi mãi là của anh! Được chưa?”
“Không thành ý… Để coi anh phạt em như thế nào!”
Nói rồi, Tùng Quân ngồi bật dậy, một lần nữa quấn chặt lấy Sa, mặc cho người trong lòng kêu la phản kháng….
 
Back
Top Bottom