Đại điện Thiên Vân sụp đổ trong một tiếng vang rùng rợn.
Bụi đá và tàn tro bay mù mịt, che khuất cả ánh trăng đang bị mây đen che lấp.
Bùi Cu Ngọc Đệ tam đứng trên xe cao, đôi mắt già nua không giấu nổi sự đắc thắng.
Những mũi tên nổ của nước Bùi đã thực hiện hoàn hảo nhiệm vụ của chúng: xóa sổ cả kẻ thù lẫn "đồng minh".
Sự phản bội trần trụi
Triệu Thổ Tả đứng bên cạnh Bùi Cu Ngọc, nhìn thấy cảnh tượng đó thì giật mình, tay đặt lên chuôi kiếm: — "Bùi huynh!
Trần Gia Đức của ta vẫn còn ở bên trong!
Tại sao ngươi lại ra lệnh bắn tên nổ?"
Bùi Cu Ngọc không thèm quay đầu lại, giọng nói lạnh lùng như tiếng đá chạm vào nhau: — "Triệu huynh, muốn thống nhất Yên Sơn thì phải có hy sinh.
Trần Gia Đức là một tướng giỏi, nhưng hắn quá trung thành với ngươi.
Còn Hồ Duy Chiến?
Hắn là một vị vua, mà một lục địa không thể có hai vương.
Tiễn họ đi sớm là sự nhân từ cuối cùng ta dành cho họ."
Triệu Thổ Tả nghiến răng.
Hắn nhận ra mình vừa bắt tay với một con quỷ thực sự.
Nước Bùi bấy lâu nay giả vờ hiền lành, ẩn mình, nhưng khi ra tay lại là kẻ tàn độc nhất.
Sự trỗi dậy từ đống tro tàn
Trong đống đổ nát của đại điện, một phiến đá lớn rung chuyển.
Một bàn tay đẫm máu đẩy đống gạch vụn sang bên.
Hồ Duy Chiến bò ra, hơi thở đứt quãng.
Nhờ có bộ giáp hộ mệnh và việc bức tường sụp đổ tạo thành một kẽ hở ngẫu nhiên, ông đã thoát chết trong gang tấc.
Cách đó vài mét, Trần Gia Đức cũng đang lồm cồm ngồi dậy, thanh đại đao đã gãy đôi.
Hai người nhìn nhau, không còn oán hận, chỉ còn sự bàng hoàng trước sự phản bội của Bùi Cu Ngọc.
— "Chúng ta...
đều là những kẻ ngu ngốc," Gia Đức nhổ ra một ngụm máu.
"Chủ thượng của ta đã bỏ rơi ta, còn đồng minh của ngươi đã đâm sau lưng ngươi."
— "Chưa đâu," Hồ Duy Chiến nhìn về phía bục cao, nơi Dương Gia Hân cũng vừa được Cao Gia Hưng che chắn thoát khỏi vụ nổ.
"Yên Sơn vẫn còn một người chưa bỏ cuộc."
Phượng Hoàng gãy cánh
Dương Gia Hân lúc này trông thật thê thảm.
Bộ hỷ phục đỏ rực rách nát, mái tóc mây rối bời, nhưng thanh Phượng Hoàng Huyết Kiếm trong tay nàng vẫn tỏa ra luồng sáng đỏ rực.
Nàng nhìn thấy Bùi Cu Ngọc ở đằng xa và hiểu ra tất cả.
— "Gia Hưng!
Khánh Duy!"
Gia Hân hét lớn.
"Đừng đánh nhau với tàn quân nước Hồ nữa!
Nhìn kìa!
Kẻ thù thực sự đang đứng trên xe cao kia!"
Cao Khánh Duy đang kẹt giữa vòng vây, nghe tiếng gọi thì bừng tỉnh.
Hai anh em nhà họ Cao nhanh chóng tập hợp những lính nước Cao còn sống sót, quay mũi giáo về phía quân nước Bùi đang tiến vào thành.
Cuộc chạy đua với thời gian
Bùi Cu Ngọc thấy kế hoạch ám sát không thể kết thúc trận chiến ngay lập tức, liền phất cờ: — "Quân nước Bùi, tấn công!
San phẳng Thiên Vân Thành!
Kẻ nào lấy được đầu của Dương Gia Hân và Hồ Duy Chiến sẽ được phong vạn hộ hầu!"
Hàng vạn quân nước Bùi, vốn được nghỉ ngơi đầy đủ và ăn no nê, bắt đầu tràn vào như một cơn thủy triều đen.
Trong khi đó, bên trong thành là một hỗn thế: quân Mỹ Bằng kiệt quệ, quân nước Cao hoang mang, quân nước Hồ và Triệu chỉ còn là những mảnh vụn.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Hồ Duy Chiến đứng dậy, vung thanh kiếm gãy về phía Gia Hân: — "Dương Gia Hân!
Muốn sống sót để báo thù, hay muốn chết ở đây như một con tốt?
Nếu muốn sống, hãy mở cửa kho vũ khí cuối cùng của nước Hồ cho ta!"
Kết thúc chương
Một liên minh mới, kỳ lạ và đầy gượng ép, đang hình thành giữa những kẻ vừa mới suýt giết chết nhau, đối đầu với kẻ phản bội tàn độc nhất Yên Sơn – Bùi Cu Ngọc.