Khác Đại Ca Học Đường (Náo Loạn Trường Sca) - Vy Yuzmi (FULL)

Đại Ca Học Đường (Náo Loạn Trường Sca) - Vy Yuzmi (Full)
Chương 20: Nhận lớp


“Đây là cái gì?”

Kynlee đứng trước cổng trường nhìn vào trường hỏi người bên cạnh “Não mày bị khiếm khuyết à?

Ngay cả cái trường cũng không biết!”

Venjy đứng kế châm chọc.

Kynlee, Venjy, Yue và Zinjee hôm nay đẹp trai lắm nha.

Áo bỏ ra quần, cờ vạt thắt lệch, mở hai cút áo trên, một tay vác balo trên vai tay kia bỏ vào quần đứng trước cổng nhìn vào không khác mỹ nam Hàn là mấy.

“Trường này nhỏ thế này làm sao mà quậy đây!” (Các chú à!

Trường quốc tế đấy ạ!) Yue lắc đầu nhìn vào trường.

“Mấy anh định đứng đây đến khi nào?

Chờ thầy hiệu trưởng mời vào à?”

Vylee nhìn các anh nói “Nghe cũng không phải là vô lý!”

Kynlee thản nhiên nói.

Cả nhóm lắc đầu nhìn các anh rồi bước vào.

“Cứ việc đứng đó đi!

Lát sau các anh sẽ được hộ tống như siêu sao thôi!”

Haly quăn một câu rồi theo chân Vylee bước vào.

Quả nhiên như sự đoán, chưa đầy ba giây....

“Ô!

Mỹ nam sân bây đây mà!”

Một nữ sinh hét lên.

“Má ơi đẹp trai quá!”

“Mới chuyển đến trường mình thì phải!”

“Chết người mất thôi!”

Và thế là cả bốn trở thành vật cống hiến không thương tiếc.

Vylee bước vào đập cặp lên bàn, ngồi gác chân lên bàn trong bình thản hết sức.

Tai đeo phon, mắt thì xem truyện ( Đại tỉ ra mặt nữa rồi!).

“Vylee!

Anh cậu bị vật chết ở ngoài đó rồi kìa!”

Royjee ngồi bên nói.

Vylee dừng mắt trên người Royjee “Chưa chết đâu!

Lúc nào cũng vậy thôi!

Cũng đâu phải lần đầu tiên!

Cậu đừng lo!”

Vylee thản nhiên nói rồi lại dán mắt vào quyển truyện trên tay.

Haly thì từ nãy giờ cứ ngắm nghía cái cặp mới của Vylee, ngắm qua ngắm lại như muốn nghiền nát nó “Vylee!

Cậu đổi cặp mới à?”

Haly lấy tay xoa nhẹ cằm rồi nhìn cô.

Vylee chợt dừng mắt lại, gật đầu “Vậy cái cặp kia của cậu đâu!”

Haly lại tiếp tục hỏi, lần này cô không trả lời “Trong cặp củ của cậu tớ có gửi bộ mỹ phẩm dưỡng da ấy!

Cậu bỏ ở nhà rồi đúng không?”

Haly lại tiếp tục nói.

Vylee đơ toàn tập, mắt dán vào cuốn truyện mà mặt cúi sầm, mổ hôi bắt đầu chảy ra, sắc mặt bỗng trở nên khó coi.

Cô nhớ lại hôm trước

“Haiz!

Thật tình!

Ai làm gì anh đâu mà!

Cứ việc cầm lấy!

Tôi cho anh đấy!” và rồi “Bà không cho ngươi cái balo nữa!

Trả lại đây!

Bới người ta cướp!”

Nhớ lại sắc mặt cô bỗng tái nhợt (Cho cái tật hào phóng!).

“À...thật...ra...thì Haly à!”

Cô cố gắng gượng cười trong khi mồ hôi đã chảy lã chả “Vylee à?

Cậu không sao chứ!

Mồ hôi chảy nhiều vậy là sao?”

Royjee lo lắng nhìn cô.

“Ơ không phải!

Thật ra thì....”

Cô ấp a ấp úng.

“Chuyện gì?”

Haly nhìn cô hỏi.

“Bộ mỹ phẩm đó...”

Cô cúi gầm mặt nói “Mình biết cậu để quên ở nhà!

Không sao đâu!”

Haly cười cười nói.

“Không phải vậy!

Chuyện là....”

.................

“Mày bị vật chết chưa?”

Venjy nhìn Kynlee hỏi.

“Mày xem tao chết chưa?

Nhìn cũng không biết!”

Kynlee liếc nhìn anh sắc lẽm.

Vâng!

Những hotboy của chúng ta bây giờ vô cùng đẹp trai nha.

Đang trốn ở lỗ chó trường học trong bộ dạng người thú khó phân biệt.

Tóc tai bù xù, dựng đứng kiểu hiện đại.

Quần áo tơi tả chưa từng thấy và giờ đang là nhân vật được truy lùng phải ẩn nấp kính đáo.

Vừa lê thân lên đến lớp thì...

“Sao?

Cậu nói gì?

Bộ mỹ phẩm đó cậu đem tặng tên cướp rồi à?”

Haly ngơ ra nói, vẻ mặt bình tĩnh cho thấy một trận chiến điên cuồng sắp xảy ra.

Vylee cúi mặt, gật gật đầu.

“Vũ An Thy!!!!!!!!!!!!!

Cậu giỏi lắm rồi!

Cậu biết bộ mỹ phẩm đó bao nhiêu tiền không hả????”

Haly la muốn sập nóc trường và tuồng tiếp theo là cả hai hotgirl rượt đuổi nhau chạy vòng vòng trong trường.

“Haiz!”

Cả bốn nhìn nhau rồi lắc đầu.

“Này!

Cũng may tao còn mang theo đồng phục nên mới nguyên vẹn ấy nhỉ!”

Venjy đắc ý nói “Ừ!

Cảm ơn mày nhiều!”

Yue yếu xìu nói.

Cả bốn anh chàng mỗi người làm một việc trong khi hai cô nàng này thì....

“Haly!

Bình tĩnh lại đi!

Mình sẽ mua lại cho cậu!”

Vylee vừa chạy vừa nói “Cậu làm sao mà mua hả?

Đó là hàng có hạng đó!

Chỉ còn duy nhất một bộ thôi!”

Haly vừa đuổi theo vừa quát.

“Không phải đâu!

Mình sẽ mua cái khác đẹp hơn!”

Vylee lại tiếp tục giải thích “Thân cậu bây giờ còn lo không xong thì đòi mua cho ai cái gì hả?

Vylee!

Hôm nay tớ lấy mạng cậu!”

Haly tăng tốc đuổi theo khiến Vylee chạy muốn chết luôn. (Cho cái tội hào phóng nha cưng)

Hai cô nàng không biết là rượt đuổi nhau trong bao lâu mà hết đu trần nhà đến leo dây điện sau cùng là phi kinh kong khiến cả trường được mở rộng tầm mắt vô hạn với hai hotgirl này.

Trận chiến kết thúc và cuối cùng là....

“Hoang hô!

Hai cậu cừ quá!”

Cả hai bước vài lớp trong bộ dáng te tua mà vẫn dễ thương không kém khiến cả lớp vui mừng mà vỗ tay.

“Đúng!

Đúng là rất cừ!

Sắp nhừ rồi!”

Vylee lê cái thân tàn ma dại đến cuối lớp rồi nằm xuống.

“Em có vẻ mệt mỏi nhỉ?”

Kynlee quay xuống nhướng mi châm chọc nói thì nhận được cái liếc sắc nhọn từ cô em thân thương.

“Haly!

Cậu đừng nhìn Vylee như vậy chứ!”

Royjee đẩy mặt Haly lên.
 
Đại Ca Học Đường (Náo Loạn Trường Sca) - Vy Yuzmi (Full)
Chương 21: Đại tỉ học đường


“Mấy em hãy cho thầy biết!

Thế nào là hòa đồng với bạn bè?”

Thầy Văn giảng một tuồng trong khi cả nhóm ngồi dưới đây ngáp dày, ngáp ngắn ai làm việc nấy trong mà thấy mệt.

“Này!

Ông thầy Văn ổng nói cái quái gì thế?”

Royjee mệt mỏi nhìn Vylee “Ổng nói là chia quà sao cho đồng!”

Vylee nằm dày trên bàn nói.

“Ờ!

Thì ra là vậy!

Chia 7/3 là đồng chứ gì!

Có nhiêu cũng hỏi!

Oáp!”

Royjee ngáp ngắn ngáp dày nói.

“Này!

Tôi nay đi bar chơi!”

Venjy nhướng mắt qua Kynlee “Gì?

Mày đòi chơi ba mày hả thằng mất dạy!”

Kynlee nghe nữa trước, nữa sau nói.

“Chơi ba cái đầu mày!

Thằng cờ hó!”

Venjy đánh vào đầu Kynlee.

“Ui!

Thằng này mày điên!”

Kynlee lấy tay xoa gáy nói.

“Ê đi luyện bóng rổ đi!

Lâu quá tao không có đi!”

Yue nhìn Zinjee “Bắt cá mè rổ hả? (Cá mè rổ là loại cá ở vùng Nam Bộ đấy các bạn) Tao không có hứng!”

Zinjee phất tay nói.

“Cá mè rổ là cá gì mậy?

Sao tao chưa nghe!”

Yue thắc mắc hỏi “Thằng này ngu!

Cá mè rổ là con cá rắc mè lên (mè: vừng) rồi bỏ dô rổ người ta gọi là cá mè rổ!

Vậy cũng không biết!”

Zinjee nói. (Trời ạ!

Triết chí trời đất gì đây!)

“Ờ!

Sao mày biết?”

Yue càng hỏi tới “Thì mày đọc trên sách báo sẽ có thôi!

Ngu quá!”

Zinjee lắc đầu nói.

“Trời ơi!

Bộ mỹ phẩm hàng hiệu của tôi!”

Haly thì ngồi trên này than thở không ngừng “Ê con Haly nó nói cái gì mà đồ tặng phẩm phế liệu gì vậy?”

Royjee lại quay sang hỏi Vylee và ngay lập tức nhận lại cái liếc sắc lẽm như muốn giết người từ phía trên.

Vylee thì đang say sưa mà ngủ không biết trời chăn mây đất gì luôn (Cho cái tội tối qua đi nhìn trai).

Thầy Văn nhìn xung quanh lớp thì bỗng hét lớn lên “Vylee!!!!!!!!!”

Thầy hét muốn bay nóc trường.

Vylee bây giờ mới giật mình “Hả?

Hả?

Vylee là con nào mau lên tiếng đi chứ!”

Cô mở mở hai con mắt ra nói.

Royjee ngồi kế cũng sắp té nhào, đẩy đẩy Vylee.

“Thầy gọi cậu kìa!”

Royjee nghiến răng nói nhỏ “Hả?

Hả?

Thầy cho gọi em!”

Cô giờ mới đứng dậy, lấy tay lau khóe mắt (Mệt mỏi dữ ta).

“Em tỉnh chưa?”

Thầy giáo nghiến răng nghiến lợi hỏi “Cũng đỡ đỡ rồi thầy ơi!

Phiền thầy quan tâm quá!”

Cô cười hì hì khiến cả lớp đổ hết mồ hôi lạnh “Em nói cho thầy biết!

Tựa đề bài học hôm nay!”

Thầy giáo điềm tĩnh nói.

“Sao?

Tựa đề?”

Cô mở to mắt ngây thơ nói ra từng chữ, thầy giáo gật đầu.

Vylee đứng yên bất động lúc lâu, sách còn chưa mở thì đề với bài gì ở đây.

Thầy giáo xem bộ đắc chí cười hề hề trong khi cả lớp thì đang nhắc thầm.

Vylee vén tai lên nghe được ít chữ “Sao?”

Cô ngây thơ nhìn khiến cả lớp muốn té xỉu “À chẳng qua thì học tiết này là Văn nên tựa đề phải liên quan đến phẩm chất con người, tựa đề hôm nay là....”

Cô lấy tay xoa cằm ngẫm nghĩ “Thế nào là yêu mến bạn bè!”

Cô nói xong cả lớp mới thở phào nhẹ nhõm.

Thầy giáo miệng tự nhiên đông cứng nhìn cô rồi không lâu mau chóng lấy lại thần thái nghiêm mặt nói “Nói cho thầy biết nếu em làm mất đồ của bạn thì em sẽ làm sao?”

Thầy giáo nhìn cô nói.

“Ôi dào!

Ai làm mất chứ em có làm mất đâu mà phải lo!

Ăn ở không lo chuyện bao đồng à?”

Cô phất phất tay nói “Vylee!”

Thầy giáo nghiêm mặt.

Vylee biết mình hơi bị lố nên trở lại đề tài.

“Thật ra thì...nếu là em thì...”

Cô xoa cằm phân vân rồi trắc lưỡi (Đúng đề tài rồi còn gì!) Cả lớp thấy vậy thì bắt đầu lên tiếng nhắc “Mua đồ lại trả!”

Cả lớp nghiến răng nói nhỏ “Sao?

Mua bán chả giò gì ở đây?”

Cô nói hồn nhiên khiến cả lớp muốn ngất xỉu.

Có người thì diễn tả mua bán rồi an ủi, trả đồ ôi dào đủ thứ nhưng với đầu óc của Vylee thì “Ủa tụi bây múa khỉ gì trong lớp vậy?”

Cô tỉnh bơ nói khiến cả đám xanh mặt mày.

“Um!

Cấm nhắc bài dưới mọi hình thức!”

Thầy nghiêm giọng nói.

Vylee biết mình đã hết cứu tinh nên đành dựa vào bản thân, cô đứng rất lâu nói “Là em thì em sẽ đi đến bên bạn!”

Cô vừa nói vừa diễn tả “Em sẽ vỗ vai trấn an bạn!”

Cô cúi xuống vổ vai Haly thì nhận được một cái liếc giết người.

“Em sẽ khuyên ngăn bạn bảo bạn đừng giận em nữa hông tăng xông chết thì khổ!”

Cô vỗ vai Haly nhìn vô cùng thân thiện, mặt Haly đỏ lên nhìn cô đầy tức giận “Bước cuối cùng em sẽ ra một câu làm hòa!

Và nói với bạn là mất rồi thì thôi không lẽ mày giết tao!”

Nói xong cô cười to khiến cả lớp ngất hết cả.

“Mà cậu cũng đừng nhìn tớ như vậy chứ!

Là thầy bảo tớ nói chứ tớ có muốn đâu!

Có trách có mắng thì nói với thầy kìa!”

Cô nhìn Haly nói đầy tự nhiên.

Cả lớp bất giác im lặng, mặt thầy tối sầm lại.

Vylee cảm giác có cái gì đó không bình thường bỗng miệng trở nên cứng đơ “Không phải sao?”

Cô hơi bơ nói “A không phải!

Không phải!

Không phải cũng không sao!”

Cô cười hì hì nói rồi tự động lấy cặp lê lê nhẹ từng bước ra ngoài.

Vừa gần bước ra khỏi lớp thì “Vũ An Thy!!!!!!!!!!

Ra ngoài quỳ gối cho tôi!!!”

Thầy hét lớn làm cả lớp bịp hết cả tai để tránh làm tổn thương màn nhĩ “Em ra ngay thầy ơi!”

Cô từ ngoài cửa vọng vào khiến thầy giáo muốn tăng xông luôn.

“Woa!

Thích mình lắm sao mà kêu tên mình mãi thế!

Đẹp cũng khổ!”

Cô thè lưỡi tinh nghịch nói (Bó tay) Vylee tỉnh bơ quỳ trước cửa lớp đầu gối thì đang lót cái balo thân thương và tay thì cầm cuốn truyện connan.

Không lâu sau có một nhóm người bên bộ y tế đến nhìn thấy cô trước cửa lớp thì thuận miệng hỏi “Thầy giáo Văn đâu rồi em?”

Một người hỏi “Ở trỏng đó!

Chắc tăng xông rồi!

Đem đi nhanh đi không án mạng xảy ra mất!”

Cô vẫn dán mắt vào cuốn truyện, phất tay tỉnh bơ nói.

Cả nhóm người nhìn cô rồi lắc đầu.

Có học trò như vậy không tăng xông thì cũng không xong rồi! (Đại tỉ đó mấy thầy ơi!)
 
Đại Ca Học Đường (Náo Loạn Trường Sca) - Vy Yuzmi (Full)
Chương 22: Mắng không thương tiếc


“Này!

Cậu cừ lắm!”

Royjee đưa ngón tai cái ra tỏ ý ngưỡng mộ “Nếu khen tớ cừ thì bảo vệ tớ đừng để nhừ trước con kia!”

Vylee liếc mắt qua trong khi Haly đang sắc lẽm liếc cô.

Thầy Văn bị tăng xông nên cả lớp được một trận náo loạn vì trống đến cả hai tiết văn.

Vylee thì vẫn gật gù trên bàn, bỗng có một cô gái chạy đến đứng trước Vylee “Vylee!

Cho mình xin chữ ký nha!”

Cô gái có mái tóc bồng bềnh màu hạt dẻ cùng nụ cười đáng yêu đến hút hồn người khác.

“Muốn xem Tây Du Ký thì về nhà mà xem!”

Cô vẫn nằm dày trên bàn đưa tay ra phất phất “Này!

Người ta xin chữ ký cậu đấy!”

Royjee huých huých tay cô “Gì?”

Cô ngước lên nhìn cô gái đứng trước mắt.

Cô nhìn cô gái rất lâu, khóe miệng chợt cong lên.

Vylee đứng dậy, tiến sát mặt cô gái “Remi đúng không?”

Giọng nói dọa người khiến người ta phát sợ, cô gái trước mắt gật đầu.

Vylee càng tiến lại gần như muốn nhìn rõ cả lỗ chân lông, xong cô khẽ cười “Xinh nhở?”

Cô nói xong liền quay ra rồi cúi xuống ký tên đưa cho cô gái.

Cô gái vui vẻ cầm tờ giấy lên nhưng khó hiểu nhìn tờ giấy khi ở trên đó là nét chữ láu vô cùng và ý nghĩ thì “Vylee xinh xẹo!” (Viết láu quá nên lộn chữ xinh đẹp thành xinh xẹo mất rồi!) Remi khó hiểu gãi đầu rồi bước đi.

Remi bước đi trong khi bên đây có người từ nãy giờ nhìn cô muốn rớt con mắt ra “Hai lùn!

Lượm con mắt lên kìa!”

Vylee bổng tiến đến trước mắt chắn ngang mặt anh nói khiến anh giật mình.

“Mê gái cũng không cần phải quá vậy đâu cưng ơi!”

Venjy lắc đầu nói.

*Remi: Đặng Khánh Ly mười bảy tuổi, cao 1m67 là một trong những hotgirl siêu dễ thương của trường.

Nụ cười dịu dàng cùng đôi mắt hút hồn khiến đám con trai nghiên ngã và sau này là bạn thân của cả nhóm.

“Thằng điên!

Mày biết gì mà nói hả?”

Kynlee đánh sau gáy Venjy một cái điếng người.

...............

“Vylee!

Đôi boot của mình đâu?”

Royjee chạy khắp nhà tìm kiếm “Trên kệ để dép trong nhà, kế nhà kho và dưới bàn ti vi đó!”

Vylee nhìn trên ipad nói “Trời ạ!

Giày, dép mà cậu giấu chi mà kĩ thế!”

Royjee lắc đầu nói.

“Vylee!

Khăn tắm của anh đâu?”

Venjy hỏi “Trong phòng tắm trên lầu bốn dưới kệ đồ đó!”

Vylee vẫn tỉnh bơ nói “Có cái khăn cũng giấu kĩ!”.

“Vylee!

Áo sơ mi của hai đâu?”

Kynlee chạy đến nhìn cô “Trong phòng hai, trên lầu ba nằm nghỉ mát trong kệ quần áo!”

Vylee trả lời “Sao em giấu chi mà...”

Chưa đợi Kynlee nói hết câu cô đã chịu không nổi mà cải lại.

“Mấy người vừa thôi!

Tôi là quản gia hả?

Giữ đồ giùm mấy người mà còn la!

Không giấu kĩ mất đồ rồi trần như nhộng ra đường à?”

Vylee tức giận nói.

Cả ba bỗng xụ mặt xuống rồi bước đi.

Vylee tức giận ngồi xụ xuống sofa chưa được mấy giây thì điện thoại lại reo lên, cô nhanh chóng chụp lấy chưa nhìn đến tên thì “Cái thằng khốn khiếp ma xuôi quỷ khiến gì mà gọi giờ này vậy hả?

Có biết bây giờ là mấy giờ không?

Sáu giờ chiều rồi bộ còn sớm lắm sao mà gọi!

Không để người ta nghỉ ngơi thì cũng phải để người khác trùng tu nhan sắc một chút chứ!

Hở cái gọi là sao?

Tôi nói mấy người chưa nghe rõ đúng không?

Còn một lần nữa là ra đường nghe cưng!”

Cô nói xong rồi cúp cái rụp không để đối phương có cơ hội trả lời.

Chưa cúp được bao lâu thì điện thoại lại reo lên chỉ tiếc là không phải của cô mà là của Kynlee vừa rồi quên nên để trên bàn, lửa nóng sôi trào không cần biết đó là điện thoại của ai cũng bóc đại “Tôi đốt nhà mấy người, ăn ở không quá không có chuyện gì làm thì vào sở thú mà tìm đồng hương đi sao cứ gọi mãi thế, thật ra là có lỗ tai hay không?

Trả lời coi!

Mấy người là ai mà gan thế?

Tôi cho ba giây để trả lời, một hai ba, hết rồi còn dám không trả lời hả?

Đừng để chị gặp lần sau không thì xé xác cưng ra!”

Vả tiếp tục gác máy.

“Thằng nào để mình chửi xướng miệng dữ ta!”

Cô ngồi khoanh tay trước ngực cười cười nói.

“Ơ!

Nhưng mà cuộc gọi vừa rồi hình như không phải điện thoại mình!”

Cô chợt nhìn lại rồi há hốc mồm.
 
Đại Ca Học Đường (Náo Loạn Trường Sca) - Vy Yuzmi (Full)
Chương 23: Gây rắc rối


“Thôi chết!

Không phải của mình!

Chiến này no cơm!”

Cô vội nhìn trước nhìn sau rồi nhanh chóng nhấn xóa cuộc gọi đến mới thở phào nhẹ nhõm.

Vylee bình tĩnh như không có gì ngồi khoanh tay trước ngực điềm tĩnh xem ti vi.

Kynlee khó hiểu nhìn thái độ của cô “Vylee!

Điện thoại hai đâu!”

Kynlee nhẹ nhàng hỏi.

Cô nhướng mắt chỉ trên bàn.

Kynlee vừa cầm lên thì “Em không biết gì hết!

Từ nãy giờ em không nghe cuộc gọi nào hết, nó vẫn nằm trên bàn em không có đụng đến cũng không có xóa cuộc gọi vừa rồi đi nên hai đừng nghiên ngờ em!

Em không có nghe máy!”

Cô nói một tràn khiến Kynlee khó hiểu.

“Em nói gì thế?”

Anh nhíu mày nhìn cô.

Vylee chợt biết mình hơi bị hố định mở lời thì điện thoại thoại trên tay Kynlee bỗng reo lên, cô hoảng sợ mở to mắt nhìn điện thoại khi Kynlee vừa nhấn nút thì cô dang ta ra định chụp lấy, anh vừa mới để vào tai “Hai ơi!

Đừng nghe!”

Cô hốt hoảng nói nhưng đã không kịp nữa rồi.

Vylee đau khổ nhắm mắt lại.

“Sao?

Vừa rồi tôi không có nghe máy!

Ông nói có người mắng ông sao?

Ơ không có!

Có lẽ là nhầm lẫn!

Vâng!

Tôi xin lỗi!”

Anh vừa ngượng ngùng tắt máy thì tức giận quay sang nhìn.

Một phút ba mươi giây người mất mọi vật cũng mất, Vylee bỏ trốn không để lại dấu vết.

“Vylee!!!!!!!

Em đâu rồi ra đây cho hai!!”

Kynlee tức giận tắt máy, hèn chi vừa rồi anh nghe nó nói một tràn là vụ đó.

Con bé này lại tiếp tục gây chuyện!

Vylee nhắm nhắm mắt, nhăn nhó trốn trong góc tối nhìn mà thảm hại.

“Trời ơi!

Muỗi quá!

Tao cảnh cáo mày nghe!

Còn dám đụng chạm tay chân tao ăn mày luôn!”

Vylee chỉ vào con muỗi nói (Bạo lực!).

“Vylee!”

Yue từ trên cầu thang bước xuống, hai tay bỏ túi quần điềm tĩnh nhìn xung quanh thì phát hiện một sinh vật lạ với vẻ mặt đỏ như Quan Công đang hầm hầm lùng sục xung quanh.

Anh khó hiểu nhíu mày “Cậu làm gì thế?”

Yue điềm tĩnh hỏi “Con bé Vylee đâu?

Cậu có thấy nó không?”

Kynlee hầm hầm nói “Không!”

Yue ngây thơ lắc đầu “Sao thế?”

Anh thắc mắc nhìn Kynlee.

“Cậu xem nó đó!

Điện thoại hôm trước công ty gọi tụi mình đi chụp ảnh tạp chí vậy mà nó chưa gì hết đã nghe!

Vậy thì thôi đi!

Còn đi mắng quản lý công ty một trận không ra người!

Chiến này mất việc thì ra đường cạp đất mà ăn!”

Kynlee tức giận nói.

“Thôi!

Ông ta không dám sa thải tụi mình đâu!

Mỹ nam sân bay bây giờ nổi như cồn rồi mà!”

Yue khoác vai anh nói.

“Phải!

Phải rồi đó!

Ông ta không dám đâu!

Hoàn toàn không dám!”

Cô ở trong góc gậc đầu đồng tình “Mày thấy đúng không muỗi!

Hai tao đẹp như hà bá vậy!

Sinh vật lạ như vậy ông ta làm gì dám sa thải đúng không?”

Cô cười hì hì nói với mấy con muỗi.

“Nhưng tớ tức là nó mắng người vô cớ!”

Kynlee bực dộc nói “Đâu có mắng người vô cớ đâu!”

Cô bĩu môi nói.

“Thôi mà!

Nó nghịch chút thôi ấy mà!”

Yue vỗ vổ vai anh, trong mắt có chút bênh vực cho Vylee.

“Vylee à?

Anh nhờ em tí chuyện được không?”

Venjy từ trên cầu thang la lên nhìn xuống nhà “Nhờ cái gì mà nhờ!

Không thấy người ta đang khổ sở sao!”

Cô ngồi trong góc trách móc nói.

Venjy từ trên cao nhíu mày nhìn xuống thì thấy một sinh vật lạ đang trốn trong góc trách móc cái gì đó.

Anh từ trên cầu thang đi xuống nhẹ nhàng và rất ư là tự nhiên đến bên cô “Em làm gì thế?”

Venjy khó hiểu nhìn cô.

“Không thấy người ta đang trốn sao mà còn hỏi!

Làm ồn quá đấy!”

Vylee không nhìn người đứng sau mình phất phất tay nói “Trốn ai?”

Venjy thắc mắc “Thì anh hai đó!

Anh giờ ghê lắm!

Đừng đến gần!”

Cô tiện miệng trả lời.

“Ồ!”

Venjy gật gật đầu “Mà anh là...”

Cô mới bất chợt xoay qua thì giật mình theo bản năng định hét lớn nhưng cũng nhanh chóng bịp miệng lại “Anh Venjy!”

Cô nhỏ tiếng nói.

Venjy gật đầu.

“Anh làm gì ở đây thế?”

Cô nhỏ tiếng hỏi, Venjy nhìn cô rồi ngồi xổm xuống, ánh mắt nhìn về hướng cô đang nhìn “Em lại gây chuyện gì nữa à?”

Venjy chợt nhìn về cô ôn hòa hỏi.

“Đâu có!

Chỉ là do em nói chuyện hơi lớn tiếng với quản lý các anh thôi!”

Cô thấp giọng nói.

Venjy mỉm cười, xoa đầu cô đôi mắt như cưng chiều.

“Kynlee ơi!

Em gái cậu ở đây này!”

Venjy nói vọng ra khiến Vylee muốn đứng hình, mở to mắt nhìn anh “Vylee!”

Kynlee hầm hừ nhìn cô.

“A..n..h!”

Cô cố gượng cười trong khi mồ hôi thì rơi lả chã.

“Em...!”

Kynlee cũng không biết nói gì với cô nhóc này nữa “À!

Em nhớ ra rồi mình có việc có lẽ phải đi trước!

Anh giữ gìn sức khỏe cho tốt nha!”

Cô cười hì hì rồi cong chân chạy nhưng vừa bước đến cửa thì “An Thy!”

Kynlee gọi lại khiến cô muốn đứng hình, hai bàn chân cọ vào nhau trông vô cùng căng thẳng “Lần sau đừng như vậy nữa!

Anh không giải quyết rắc rối cho em hoài đâu!”

Kynlee nhẹ giọng nói.

Vylee chợt quay qua “Em sẽ không như vậy nữa!

Hai tha thứ cho em rồi hả?”

Cô vui mừng nói “Ừm!”

Kynlee thở phào nhẹ nhõm.

Cô tươi cười chạy đến ôm anh “Cảm ơn hai!”.

Xem như xong!
 
Đại Ca Học Đường (Náo Loạn Trường Sca) - Vy Yuzmi (Full)
Chương 24: Trò quậy phá của sư tỉ


“Này!

Kynlee!

Qua lớp kế bên chơi!”

Venjy khoác vai Kynlee nói “Để làm gì?”

Kynlee lạnh nhạt hỏi “Qua xem hotgirl!”

Venjy vui vẻ nói “Không hứng!”

Anh lạnh lùng đẩy tay Venjy ra.

“Ơ!

Cái thằng này!”

Venjy đơ mặt nhìn Kynlee bước đi “Cho chừa nghe cưng!”

Royjee ngồi gác chân lên bàn móc một câu.

“Cô....”

Venjy liếc nhìn cô “Nghe lời chút đi cháu!

Cô dễ tính sẽ không chấp nhất!”

Royjee rõ ràng không chịu thua.

“Vylee!

Haly vẫn còn giận em chuyện bộ mỹ phẩm hôm trước à?”

Yue dịu dàng nói “Anh biết mà còn hỏi!”

Vylee tỏ vẻ không vui.

“Anh mua lại giúp em nha!”

Yue mỉm cười nhìn cô “Thôi đi!

Thân anh còn lo không xong thì đòi giúp ai!”

Vylee không một chút hy vọng nói.

“Này!

Đừng xem thường anh chứ!

Anh là siêu mẫu tạp chí nổi tiếng đấy!

Ít nhất thì cũng đủ tiền để mua!”

Yue tỏ vẻ tự ái.

“Vậy thì cảm ơn anh rồi!”

Vylee tỏ vẻ tin hay không, không quan trọng bước vào nhưng vừa vào đến cửa lớp thì “Vylee!

Có chịu trả bộ mỹ phẩm cho mình không hả?”

Giọng Haly lại vang vọng ra làm kinh thiên động địa.

Vả thế là hai cô nàng lại tiếp tục tuồng rược đuổi ngoạn mục trên không trung khiến cả trường lát mắt nhìn không ngớt.

................

“Ê!

Lại bị Haly vật tơi tả rồi hả?”

Royjee nhướng mắt nhìn người bên cạnh đang nằm dày trên bàn và tặng cho cô một cái liếc mắt vô cùng là thân thương.

“Tiết gì?”

Vylee mở miệng hỏi “Ô!

Hình như là toán hình học!”

Royjee thản nhiên trả lời “Cái gì?

Đoán hành động hả?”

Vylee khó hiểu nói (Tội nghiệp!

Bị Haly vật riết chử nghĩa bay hết rồi!).

“Cậu điên vừa thôi!

Là toán hình học!

Toán hình học đó biết chưa?”

Royjee nghiến răng rõ vào cuốn sách.

Vylee bất đắc dĩ gật đầu “Ê hình như là cái bà cô vừa lùn vừa khùng, siêu mẫu xì trum mà đòi làm hoa hậu đó hả?”

Vylee chơi một tuồng khiến cả nhóm ngước nhìn.

“Cậu cũng có cần nói đến vậy không?”

Royjee liếc mắt nói “Vậy là nhẹ rồi cưng!

Hôm trước cái gì mà bắt mình đoán, cái gì mà...à đứng rồi là phát biểu quy luật của hai đường thẳng song song!”

Vylee ngồi dậy nói.

“Cậu nghĩ đi cái định luật xưa củ chừng mấy thế kỷ trước mà bắt mình nêu lại xem chịu nổi không?”

Vylee bức xúc nói, Royjee hết nói lắc đầu ngao ngán.

Rồi bổng Vylee nở một nụ cười nham hiểm chưa từng có, xong lại gục mặt xuống bàn ngủ.

Tiết Toán là tiết mà cả lớp ngao ngán nhất, không những mấy bài toán lòng vòng, lu xu bu mà còn bởi cô toán vừa nói nhiều vừa điệu đà trông mà bực bội.

Hôm trước Vylee bị câu hỏi đó không mà ra ngoài quỳ gối suốt buổi nên giờ còn ôm hận trong lòng mưu đồ bất chính sẽ trả thù.

Vào học cả lớp ngồi im re cũng đủ biết chuẩn bị có cái gì đó hoàn toàn bất thường xấp ập đến.

Cô toán vừa bước vào cả lớp ngay cả nhìn cũng không thèm và ai làm việc nấy rất ư là hồn nhiên.

Haly thì xem quần áo thời trang mùa này, Royjee thì ngồi nghe nhạc mà lắc lư, Venjy ngồi ngắm hotgirl trong điện thoại, Kynlee thì lo nhìn Remi ngồi cạnh Haly không ngớt.

Yue đeo kính xem tạp chí số mới vô cùng là đẹp trai còn Zinjee thì ngồi xoay viết rồi nhìn ra cửa số, tư thế cùng gương mặt không biểu cảm đẹp trai đến chết người.

Cả đám con gái trong lớp thì ngồi ngắm trai đẹp hết rồi còn đâu, còn đám con trai thì bày đủ trò quậy phá nói chung là ai làm việc nấy chỉ có chị này là khỏe nhất, Vylee say sưa ngủ dày trên bàn đến trời đất gì cũng không biết nhưng đâu biết cô nàng nhà ta đã bày đủ trò rồi.

Cô Toán đến khi cảm thấy bị học trò cho ăn bơ toàn tập thì tức muốn điên.

Nhắm ai không nhắm lại nhắm trúng ngay đối tượng quen thuộc mà trúc giận “Vylee!!!!!!!”

Cô Toán hét lớn khi thấy Vylee ư là thảnh thơi mà ngủ.

Không hiểu sao lần này chị nhà ta tỉnh giấc rất nhanh và đưa cặp mắt như pha lê nhìn cô “Cô gọi em!”

Vylee ngây thơ chỉ vào mình “Không gọi em thì gọi ai hả?”

Cô Toán bực dộc nói.

“Vậy mà em tưởng con quỷ nào gọi em chứ!”

Vylee nói vô cùng hồn nhiên khiến cả lớp bật cười “Cười cái gì mà cười!

Em dám ngủ gật trong lớp mà còn trả lời giáo viên nữa hả?”

Cô Toán quát lớn.

Vylee không trả lời lại đưa mắt nhìn cô “Phát biểu cho tôi diện tích hình chữ nhật!” (Trời ạ!

Từ thế kỷ nào mà còn lôi ra!

Bó tay!).

Vylee thản nhiên nhìn cô không trả lời “Sao em không trả lời tôi!

Em xem thường tôi à?”

Cô Toán càng tức giận hơn quát lớn.

“Là cô nói không cho em trả lời mà!

Sao giờ nói em xem thường cô!

Oan cho em!”

Vylee tỏ vẻ oan ức “Em...em..giỏi lắm!”

Cô Toán tức đến xanh mặt “Cảm ơn cô quá khen!”

Vylee gật đầu tỏ vẻ cảm ơn.

Cô Toán phải nói là máu lên đến não định đứng dậy đến chỗ Vylee mà mắng nhưng không hiểu sao vừa định đứng lên nhưng rồi lại thôi “Cô à!

Có chỗ này không hiểu cô đến chỉ em được không?”

Royjee kế bên nhỏ tiếng nói.

“Đem lên đây!”

Cô Toán nghiêm mặt “Không được!

Chân em bị đau!”

Royjee tỏ vẻ đáng thương.

Cô Toán định đứng dậy nhưng không hiểu sao lại thôi “Không hiểu thì thôi dù sao giản mấy em cũng cho qua!”

Cô nghiêm mặt nói, vẻ mặt biến sắc hẳn.
 
Đại Ca Học Đường (Náo Loạn Trường Sca) - Vy Yuzmi (Full)
Chương 25: Bị phạt


Cả lớp như đoán được điểm yếu cứ gọi cô xuống như bằng mọi giá cô vẫn không chịu rời xa cái ghế sinh mạng đó.

Vylee ở đây cười khúc khích trông mà khổ sở.

Lát sau chợt nhấy mắt cho cậu bạn trước lớp, cậu bạn liền hiểu ý mà thả cái gì đó xuống đất.

Chẳng bao lâu thì....

“Cô ơi!

Gián kìa cô ơi!”

“Nhiều quá cô ơi!”

“Nó bò ghê quá!”

“Đâu!

Đâu!”

Cô Toán kinh hãi nhìn xuống đất rồi chợt hét lớn “A!!!!!

Nhiều gián quá!”

Rồi không hiểu sao nhảy dựng lên, chạy ra khỏi ghế và cuối cùng là “soạt!” một tiếng rách giòn giã vang lên.

Cả lớp được một phen trố mắt, ai nấy mồm miệng điều há hốc kinh hãi, thích thú mà nhìn.

Cô Toán chợt cảm thấy có cái gì đó không bình thường, theo bản năng chợt ngước xuống nhìn.

“A!!!!!!!!!!!!”

Và sau đó là một tiếng hét vang dội cà khuông viên trường “Bộ áo dày mới may của tôi!!!!!!”

Cô Toán đau khổ mà vật vã nhìn chiếc áo dày rách te tua trông đến đáng thương.

Cả lớp đã không nhịn được mà ôm bụng cười thảm thiếc.

Vylee cũng không chịu được mà cười to, cô Toán giận đến đỏ mặt quát lớn “Trò này là của em đúng không?????” nhìn Vylee đầy tức giận.

“Ơ!

Không!

Em đâu biết gì đâu!”

Vylee nhún vai vô tội nói “Còn dám nói không biết!

Ra ngoài hết cho tôi!!!!!!!!

Nhanh!!!!”

Cô Toán hét lớn và sau một giây cái lớp trở thành nơi an dưỡng của côn trùng.

................

“Vylee!

Em chơi vậy là hơi quá nha!

Dám lấy keo dính đổ vào ghế!”

Kynlee cốc nhẹ vào đầu cô nhưng gương mặt không lộ rõ vẻ tức giận.

Vylee tinh nghịch thè lưỡi.

“Lau băng ghế trường là nhờ cậu ban cho bọn tớ rồi!”

Royjee ngao ngán nhìn hàng ghế trường đống đầy gông mà mệt mỏi.

“Đành chịu!”

Vylee nhún vai tỏ vẻ chấp nhận.

Thế là cả lớp 12a2 được một phen lau băng ghế trường cực kỳ vui nhộn nhưng mọi chuyện chưa kết thúc tại đó khi giờ ra chơi....

“Trời ơi!

Đó là mấy hotboy nổi tiếng trường mình mà!”

“Sao lại để các anh ấy lau băng ghế chứ!”

“Thật sự là chẳng ra làm sao mà!”

“Đau lòng quá đi!”

“Cả hotgirl trường mình nữa!”

“Xem kìa!

Đau lòng quá!”

“Nữ thần của lòng tớ sao lại như vậy!”

Thế là cả hàng ngàn học sinh đổ dồn ra sân trường và cả lang cang trường cũng đầy rẩy học sinh, cảnh tượng vô cùng náo nhiệt nha.

Và chẳng bao lâu sau đó thì....

“Anh ơi!

Để em làm cho!”

“Anh vào nghỉ đi!”

“Đừng làm nữa anh!”

Cả đám con gái thay phiên nhau tranh giành phần của tụi hotboy, còn đám con trai thì nhanh chóng gọi đàn em lại giúp cho nữ thần của lòng họ.

Cuối cùng là cả sân trường được lau động miễn phí vui ơi là vui.

Đến hiệu trưởng còn ngao ngán lắc đầu “Trời ạ!

Ngày thường hưởng ứng tụi nó muốn đứt cổ họng mà không được!

Vậy mà bây giờ chỉ có mấy đứa nhóc bị phạt lại lao ra làm rầm rộ.

Chắc tôi tăng xông chết sớm quá!”

Thầy hiệu trưởng choáng váng xoa đầu.

Chẳng bao lâu cả sân trường đã náo nhiệt, vui nhộn vô cùng.

Hôm nay là ngày đầu tuần nên cả trường học đều bận đồng phục. nữ sinh thì bận áo dày nên người thì buộc tà, người thì săn tay, hình ảnh men lỳ đẹp vô cùng.

Nam sinh thì săn ống quần, tháo hai cút áo trên, mồ hôi đầm đìa đẹp trai đến ngây người.

Xách nước, rửa xô, vệ sinh băng đá.

Ôi dào!

Một đống nữ sinh nè, nam sinh nè làm đủ thứ trong vui như ngày lễ vậy.

....................

“Haiz!

Hôm nay lau động mệt thật!”

Venjy khởi động tay chân nói (Ngồi ở không vậy mà mệt!).

“Anh có làm gì đâu mà than!”

Royjee liếc mắt nói “Này!

Tôi có làm chứ bộ!”

Venjy nghênh mặt cải lại “Làm gì?”

Royjee hỏi tới “Thì...”

Venjy đang suy nghĩ “Thì sao?

Thì sao hả?”

Royjee rõ ràng không chịu thua.

“Thì...thì...tôi cũng có đứng chỉ đạo cho tụi nó làm chứ bộ!”

Venjy nghĩ ra rồi nói “Trời!!!!”

Cả nhóm yếu xìu nói, chề môi gần cả thướt.

“Gì chứ!”

Venjy quê quá bỏ lên lầu.

“Ê mà hôm nay vui thật!”

Haly cười rạng rỡ “Quậy đã mà còn không tốn sức!

Lần đầu bị phạt lau động cũng lần đầu ở không vậy nha!”

Vylee khoái chí nói “Hay rồi!

Lần sau đừng quậy như vậy giùm anh nữa!”

Yue cốc nhẹ đầu cô.

“Cứ thích gây rối cho người khác!

Bộ rảnh lắm sao mà thích dày vò người khác!”

Zinjee vừa xem ti vi vừa nói “Này!

Anh không nói thì không chịu được hả?”

Vylee chống hai tay vào hông nói.

“Tôi cũng có rảnh đâu mà kiếm chuyện với cô!”

Zinjee vẫn lạnh nhạt nói “Không gây với anh nữa!”

Vylee liếc mắt kinh thường.

“Vậy thì tôi nên mừng thầm rồi!”

Zinjee vẫn không chịu thua nhưng thái độ vẫn cứ hờ hững, lạnh nhạt “Anh...”

Vylee thật tức muốn điên.

Zinjee không nói, nhìn cô đầy khiêu khích rồi bước lên phòng.

“Zinjee!”

Cô gọi lại, Zinjee đứng lại nhưng không quay lưng lại “Du ba ca chi (hãy đợi đấy!)!”

Vylee hầm hừ nói.

Zinjee hơi nghiêng mặt, tay đút túi quần khẽ cười rồi quay đi.
 
Đại Ca Học Đường (Náo Loạn Trường Sca) - Vy Yuzmi (Full)
Chương 26: Style tóc mới


“Này Kynlee!

Mày có thấy có cái gì đó hơi bất thường không?”

Venjy khoác vai Kynlee đứng ở bang công nhìn xuống.

“Gì?”

Kynlee khó hiểu nhìn anh “Thì đó!

Mấy cái thằng trường mình bị cái gì mà hớt tóc long bong thấy ghê vậy!”

Venjy vỗ vai anh nhìn xuống dưới.

Kynlee ngước mắt xuống nhìn “Thời trang mới đó mày ơi!”

Kynlee thản nhiên nhìn anh nói “Ơ!

Vậy tóc kiểu Hàn Quốc của tao bị xuống hạng rồi à?”

Venjy khó chịu nói “Chắc vậy!”

Kynlee mỉm cười rồi xoay lưng bước vào.

“Này!

Cái thằng...”

Venjy với tay gọi theo rồi không thèm để ý tới ngước nhìn xuống dưới, lấy tay xoa cằm rồi khẽ cười “Mấy thằng khùng!

Tóc vậy mà cũng thích!”

Venjy liếc mắt rồi bước vào.

“Này Yue!

Hình như tối nay mấy anh có lịch chụp ảnh đúng không?”

Vylee nhìn qua Yue nói “Ừm!

Tối nay có lẽ sẽ chụp đến 11 giờ!”

Yue gấp sách lại, dừng mắt nhìn Vylee “Ô!

Trễ nhỉ?”

Vylee ngạc nhiên nói.

“Ừm!

Sao?

Có việc gì à?”

Yue nhướng mắt nhìn cô hỏi “Ơ không!

Em chỉ muốn nhờ anh mua ít đồ thôi!”

Vylee ngồi chỉa chỉa cây bút nói “Mua gì?”

Yue thản nhiên nhìn cô hỏi “Mua cho em ít đồ ăn vặt nhá!

Lâu quá không có gì ăn rồi!”

Vylee nhìn anh nói.

“Ừ!

Được rồi!

Anh sẽ mua cho!”

Yue mỉm cười, Vylee ngồi kế Yue mà không biết có một đôi bóng dáng lạnh lùng quen thuộc đang đứng phía sau cô.

Thấy có cái gì đó hơi kỳ kỳ cô mới quay đầu nhìn lại thì giật mình xém ngã nhào “Zinjee!”

Cô đơ ra nói.

“Biết rồi sao?”

Zinjee khoanh tay trước ngực nhìn cô nói “Ơ!

Tôi chỉ ngồi chút thôi!

Đi ngay!

Đi ngay!”

Cô cười hì hì rồi bước ra, Zinjee mặt vẫn lạnh tanh ngồi vào ghế, Yue thì khó hiểu nhún vai rồi thôi.

...............

“Trời ạ!

Xem này!

Đây rõ ràng là style mới cơ mà!”

Venjy ngồi trong giờ học vuốt máy tóc rồi nói “Cậu thôi ngay đi!”

Kynlee thản nhiên gập cái gương trên tay Venjy xuống.

“Cái thằng này!”

Venjy khó chịu nhìn anh “Này!

Venjy!

Nói này!”

Yue phía trên nghiêng ghế xuống nhìn anh “Sao?”

Venjy nhìn Yue “Tớ có ý kiến và dự đoán cho style tóc không lỗi thời này!

Muốn nghe không?”

Yue nhướng mắt nói

“Nói xem!”

Venjy thích thú nhìn anh “Tớ thấy cách tốt nhất là cậu cạo sạch bóng đầu luôn đi!

Style Phan Đình Tùng là không bao giờ lỗi thời nha!”

Yue thích thú nhìn Venjy.

Mặt Venjy bỗng tối sầm lại “Style mới này!

Mới này!”

Venjy đánh Yue phải nói là không thương tiếc.

“Này Haly!

Cậu có biết dụ gì mà gây tranh cải ghê vậy không?”

Royjee nhìn qua cô nói “Thì cũng ba cái kiểu tóc gì gì đó mới nổi thôi!”

Haly vừa soi gương vừa thản nhiên nói.

“Kiểu tóc mới nổi?”

Royjee lấy bút gõ nhẹ vào cằm “Là kiểu tóc đang được ưa chuông đó!”

Remi từ trên nhìn xuống Royjee dịu dàng nói “Style Hàn Quốc chìm rồi sao?”

Royjee thắc mắc hỏi.

“Tớ không biết chỉ biết là đang nổi phong trào mới!”

Remi mỉm cười “Ờ!

Vậy chắc chiến này Venjy khỏi ngủ rồi!”.

.................

“Này!

Cậu xem!

Tóc tớ có vấn đề không vậy?”

Venjy vuốt tóc nói “Được rồi!

Cậu thì chỉ lo mấy chuyện đó!

Đến lượt cậu rồi kìa!”

Yue nhắc nhở.

“Ờ!

Mình vào ngay nhưng rõ ràng tóc này rất ổn mà!”

Venjy vừa đi vừa lầm bẩm “Khó hiểu!”

Yue lắc đầu “Venjy chỉ toàn lo style mới!”

Kynlee vừa đọc tạp chí chán nản nói.

“Mà Kynlee này!

Tan ca cậu có đi đâu không?”

Yue xoay người nhìn anh hỏi “Tớ bận tí chuyện!”

Kynlee vẫn đọc tạp chí, thấy Yue im lặng khó xử anh mới ngước mắt lên hỏi “Sao thế?”.

“Ơ không!

Chẳng là tan ca tớ ghé qua cửa hàng quần áo một lát nên có lẽ về hơi trễ mà Vylee nhờ tớ mua ít đồ tớ nghĩ tớ không đi được!”

Yue có vẻ nuối tiếc“Không sao đâu!

Con bé ấy không để bụng tí chuyện nhỏ này đâu!

Dù sao nó ăn hoài cũng ú nu rồi!

Hôm trước còn đặt công tập luyện mới lấy lại dáng đó chứ!

Tớ khổ với nó muốn chết!”

Kynlee thản nhiên nói.

“Ừm!

Nhưng chuyện này tớ lỡ hứa thấy cũng kỳ hay....”

Yue chợt nhướng mắt qua Zinjee chưa kịp nói thì anh đã đưa tay lên từ chối “Miễn!”

Một câu lạnh băng khiến Yue thất vọng toàn tập.

“Haiz!

Chiến này Vylee chờ đến tối không có gì ăn thế nào cũng mắng té tát cho coi!”

Yue lắc đầu nói, Zinjee vẫn không thay đổi sắc mặt.

.............

“Chán chết!

Giờ này vẫn chưa về là sao!

Lâu quá!”

Vylee ngồi trên sofa, quơ chân chán nản nói “Yue ơi!

Em đói sắp chết rồi!”

Vylee hét lớn rồi ngơ ngác liếc nhìn lên đồng hồ “12 giờ 30 rồi sao!”.

“Haiz!

Anh muốn hại chết em hả?”

Vylee vẫn than lên, than xuống “Vylee!

Tối rồi cậu mau đi ngủ đi chứ!”

Royjee bước xuống lấy nước nhìn cô nói “Làm sao mà ngủ!

Bụng tớ kêu như trống, nó mở ban nhạc trong này hát hò nghêu ngao từ nãy giờ nè!”

Vylee tay xoa bụng.

“Khổ quá!

Chiều bảo ăn lại không chịu nói là tối ăn luôn!

Ừ thì ăn!

Ăn muỗi với không khí thì có!”

Royjee nói xong lắc đầu bước lên phòng.

“Em giết anh Yue ơi!

Anh hại chết em rồi!”

Vylee khóc lóc, la lối om sòm (khóc mà không có nước mắt mới chết chứ!).

Cô ngồi đó mà khóc cho đến khi cửa nhà mở ra, thân ảnh cao lớn bước vào rồi đóng nhẹ cửa lại.

Sương đêm còn thấm ướt đôi bờ vai, đẹp trai đến chết người.

Vylee một phút ba mươi giây nín dứt quay với tốc độ chóng mặt nhìn người đối diện “Không phải Yue!”

Rồi cô mếu máo đầy thảm thương.

Zinjee khó hiểu nhíu mày nhìn cô, bước nhẹ ngồi trên sofa “Anh Yue đâu?”

Vylee thắc mắc hỏi.

Zinjee không nói, gương mặt lạnh băng không chút biểu cảm “Anh không thấy anh ấy sao?”

Cô nhìn anh.

“Tôi không có quản cậu ta!”

Anh trả lời vô cùng lạnh nhạt, ánh mắt thì không nhìn cô.

Vylee kế bên làm mặt xấu rồi dơ tay đánh lén trông như con điên ấy!

“Anh Yue sẽ không về sao?”

Cô vẫn hỏi tới.

Zinjee chợt quay sang nhìn cô đầy lạnh nhạt.

Cứ im lặng mà nhìn khiến cô đổ hết cả mồ hôi hột.

“Anh...anh làm gì thế?”

Vylee gượng gạo nói.

Zinjee càng nhìn cô sâu hơn, Vylee như muốn mất hết không khí vịnh tay bấu chặc vào sofa.

Zinjee lại không nói gương mặt càng tiến lại gần cô khiến cô muốn ngã nhào.

“Trước mặt tôi đừng hỏi về người khác!”

Giọng nói lạnh nhạt từ bờ môi như muốn chạm vào môi cô rồi từ từ dời xa.

Vylee nhẹ nhõm thở phảo, mém nữa cô bị bệnh tim là tiêu luôn rồi.

“Ăn đi!”

Zinjee đưa gói đồ cho cô rồi vẫn cái dáng quen thuộc, hai tay bỏ túi quần, điềm tĩnh bước lên phòng.

Zinjee bước đi bỏ lại cho cô một đóng dấu chấm hỏi to đùng trong đầu.

Nhìn gói đồ mà trong đầu ẩn hiện nhiều câu hỏi.

Lấy tay gãi đẩu.
 
Đại Ca Học Đường (Náo Loạn Trường Sca) - Vy Yuzmi (Full)
Chương 27: Tìm ra hiện tượng mới


“Haiz!

Tóc này liệu có ổn không đây!”

Venjy vừa vuốt tóc vừa nói “Có cái tóc cũng rắc rối, tôi thấy hay là anh cạo luôn cho rồi!”

Royjee tai đeo phone, ngồi gác chân lên bàn thản nhiên nói.

“Cô giỏi thì đi mà cạo!”

Venjy liếc Royjee nói “Tôi không giỏi như anh nên không có bản lĩnh đó rồi!”

Royjee vẫn bình thản.

“Vậy thì im lặng đi!”

Venjy khó chịu nói “Ba mẹ sinh cái miệng ra là để nói!

Hiểu chưa?”

Royjee kề sát mặt anh nói rồi quay đi.

“Thật ra là style mới gì mà ghê vậy?”

Vylee xoa cằm nghi hoặc nói “Là hiện tượng mới đó!”

Remi từ trong bước ra dịu dàng nhìn cô “Hiện tượng mới!”

Haly lặp lại một cách máy móc.

“Ừm!

Mình nghe đâu là theo trào lưu Sơn Tùng MTP đó!”

Remi vẫn dịu dàng nói (Mình thật không biết trong các bạn ai là fan hoặc anti ST nhưng mình chỉ muốn viết để góp vui!

Mong mấy bạn đừng ném đá!

Nếu có gì đắc tội mình xin lỗi nha!).

“Sơn Tùng MTP?”

Vylee mở to mắt chớp chớp nhìn Remi “Ừm!

Anh ấy là hiện tượng mới đang nổi rầm rộ đó!”

Remi vui vẻ nói.

“Ồ!

Vậy sao?

Giờ mới biết nha!”

Haly nghiên ngờ nói “Ừm!

Các bạn trẻ bây giờ cũng rất thích!”

“Haiz!

Trào lưu thôi!”

Vylee lắc đầu chán nản rồi bước vào.

...................

“Kynlee!

Chiều nay đi hớt tóc không?”

Venjy khoác vai anh, nhướng mắt nói “Cậu cạo luôn đi cho tớ nhờ!”

Kynlee liếc mắt xem thường.

“Gì chứ!

Cậu đúng là không biết thưởng thức!”

Venjy chề môi nói.

“Đi hớt tóc giống mấy thằng long bong đó có gì hay nhở?

Tớ thấy tóc Hàn Quốc như thế này là ổn rồi!”

Yue lắc đầu nói “Đành chịu!

Trào lưu mới mà!”

Zinjee nhún vai nói.

“Cậu hớt không?

Tớ thấy cũng hay!

Thay đổi phong cách chắc mới, không chừng sẽ được nhiều tạp chí mời hơn thì sao?”

Yue nhướng mắt nhìn Zenjee thì nhận lại một cái liếc mắt đầy rực lữa từ cậu bạn thân thương.

“Ê!

Vylee!

Trào lưu mới cậu thấy hay không?”

Haly nhìn cô nói “Tớ không biết!

Dù sao cạo trọc luôn tớ nửa lời cũng không có!”

Vylee thản nhiên nói “Tối nay đi chơi không?”

Royjee ngước nhìn Vylee.

“Thôi đi!

Tớ còn lo cục cưng của tớ nữa!”

Vylee cười cười nói khiến Haly và Royjee khó hiểu nhìn nhau “Ai?”

Hai cô đồng thanh hỏi “Vì sao đưa anh tới!

Phim đang hot nha!”

Vylee vui vẻ nói.

“Vì sao đưa anh tới hả?”

Chưa kịp gì hết thì một giọng nói quen thuộc bên tay cô vang lên và tiếng gõ thướt đều đều vang lên.

Vylee cứng đơ nhìn qua rồi cười cực kỳ gượng gạo “Thầy!”

Cô cười hì hì nói.

“Biết tôi là thầy hả?

Vì sao đưa anh đến lên bảng đi rồi trả lời cho tôi câu hỏi vì sao đưa em đi này!”

Thầy nghiêm mặt nói rồi nhìn ra cửa “Làm không được thì thu dọn lên hành tinh khác mà ở!”

Thầy giáo gõ thướt nói.

Vylee đành ngặm ngùi đi lên bảng.

“Học trò bây giờ thật tình mà!

Đúng là hết sức tưởng tượng!”

Thầy giáo lắc đầu chán nản nói.

Chưa đầy năm giây thì....

“VYLEE!!!!!!!

BÀI NÀY LÀM NHƯ VẬY HẢ???

RA NGOÀI!”

Thầy hét lớn cũng là lúc cô phi nhanh ra ngoài “Kim Soo Huyn!

Em đến tìm anh đây!”

Vylee tinh nghịch nói rồi thè lưỡi ra.

Vylee ngồi quỳ trước cửa lớp mà cứ cười cười trông khó hiểu (Con này khùng!) Nhưng chưa đầy năm phút cô đã gặp đồng hương “Ô!

Haly!

Royjee!

Chào hai cậu!

Định theo tớ đi tìm Kim Soo Huyn à?”

Vylee vui vẻ nói.

“Đúng là nhờ cậu ban đấy!”

Royjee mệt mỏi nói rồi quỳ cạnh Vylee “Này!

Kim Soo Huyn ở hành tinh nào thế?

Sao trong phim không nghe nhắc đến?”

Vylee thắc mắc hỏi.

Vylee chưa nói dứt lời đã nhận được cái liếc mắt sắc lẽm từ hai cô bạn thân thương.

Vylee cười hì hì cười cúi mặt xuống như nhận tội.

Ba cô bạn chưa quỳ được lâu thì lại “Ở ĐÓ MÀ SƠN TÙNG MTP!

RA NGOÀI HẾT CHO TÔI!”

Giọng nói thân thương đầy quen thuộc lại truyền đến một lần nữa và sau đó là bốn anh chàng với phong cách cực bảnh bước ra ngoài với vẻ mặt đầy nghênh ngang.

“CÒN Ở ĐÓ MÀ NÓI GIÚP CHO TỤI NÓ!

RA NGOÀI LUÔN ĐI!”

Thầy lại lớn giọng quát và sau đó là một cô bé xinh đẹp bước ra với vẻ mặt xụ xuống đầy đáng thương “Remi!

Tôi cậu quá!

Quỳ chung với mình nè!”

Vylee cười hì hì rồi mời gọi (Bó tay!).

“Này!

Cậu nghĩ tớ có nên hớt tóc không?”

Venjy lại nhìn vào gương nói “Một tiếng nữa là tớ cạo đầu cậu luôn chứ ở đó mà hớt với hát!

Tớ cho cậu thăng lên sao thăm Doo Min Joon bây giờ!”

Kynlee tức giận lớn tiếng quát.

“Làm gì thấy ghê vậy!”

Venjy xụ mặt yếu xìu nói “Vậy là nhẹ rồi cưng!”

Yue kế bên còn thêm bớt nói.

“Haiz!!!!!!”

Cả nhóm thở dài rồi xụ mặt xuống
 
Đại Ca Học Đường (Náo Loạn Trường Sca) - Vy Yuzmi (Full)
Chương 28: Hẹn hò!


“Hôm nay quỳ gối vui quá!”

Venjy ưỡn người khởi động tay nói (Bó tay luôn hông!) “Chắc vui!”

Yue thản nhiên nhìn anh.

“Cái thằng này!

Lại muốn kiếm chuyện nữa à?”

Venjy nghênh mặt đe dọa “Này các anh!

Báo một tin mới này!”

Haly vui mừng chạy vào nói “Tin gì?”

Cả hai hậm hừ nhìn cô.

“Tối nay chúng ta đi ăn nha!

Anh Kynlee sẽ đãi cả nhóm do ký được họp đồng mới đó!”

Haly vui vẻ nói “Lại ký hợp đồng nữa sao?”

Venjy đơ ra nói “Cậu ta muốn biến các anh thành cái máy rút tiền chắc!”

Yue chán nản.

“Thôi mà!

Dù sao bây giờ các anh còn nhan sắc thì tận dụng thời cơ một chút đi!

Lỡ sau này nhan sắc phai tàn rồi muốn kiếm tiền chưa chắc người ta chịu nhận nữa là!”

Haly bĩu môi nói.

“Em thật là!”

Cả hai nhìn Haly lắc đầu.

Cả ba chưa kịp nói gì hết thì trên cầu thang một bóng dáng nhỏ nhắn quen thuộc bước xuống với vẻ mặt vô cùng rạng rỡ.

“Này!

Có chuyện gì vui thế?”

Haly thắc mắc hỏi “Gặp được Kim Soo Huyn hay mua được hàng mới của Chun Song Yi rồi?”

Royjee cũng thêm bớt.

Cô cười cười rồi nói “Không phải!

Chỉ là tối nay tớ có hẹn!”

Vylee hồn nhiên nói trong khi cả nhóm ở đây há hốc mồm kinh ngạc “Cái gì?”

Venjy ngạc nhiên nói “Em có hẹn!”

Yue trả lời.

“Trời ơi!

Ai mà xấu số ủa lộn tốt số thế?”

Haly hốt hoảng.

“Dám hẹn với Vylee bộ hết muốn sống rồi hả?”

Royjee kinh hãi nói.

Mấy cô nhớ lại mấy lần hẹn trước phải nói là kinh khủng.

Vylee mỗi lần đi hẹn hò với người mới là tiền viện phí thanh toán đủ, mới đụng đến cô đã bị đánh cho ra máu mũi, vừa mở miệng đã bị ăn nguyên cú đấm.

Và vừa gặp mặt đã bị cô bóp nát cho gãy xương cốt luôn.

Chẳng lả cô phấn khích quá không biết biểu hiện sao mới như vậy.

Từ mấy lần đó thật sự hai cô kinh hãi khi nghe Vylee nhắc đến chuyện hẹn hò mà cô cũng không nói đến nữa.

Nhưng bây giờ....

Cả nhóm ngồi nói mà không biết mặt cô đã tối sầm lại, khó coi đến cực độ.

Vylee tức giận nhìn cả nhóm “Bộ tớ bạo lực lắm sao?”

Vylee nói bằng âm độ thấp cực kỳ nguy hiểm.

“Ơ không!

Không phải!

Chẳng là nếu cậu đi hẹn thì tối nay bọn tớ đi một mình à?”

Royjee giải thích nói “Ơ!

Các cậu đâu có một mình!

Đến mấy mình ấy chứ!”

Vylee ngơ ngác nói.

“Nhưng mà cậu...- Thôi mà!

Tớ nói rồi!

Cho tớ xin hôm nay thôi!

Vậy nha!”

Haly chưa kịp nói thì Vylee đã chen vào, cười tươi rồi bước lên phòng.

“Haiz!

Đành chịu!”

Cả nhóm thở dài “Tiền lương của anh đủ trả viện phí chứ?”

Royjee nhìn Yue nói “Có lẽ đủ!”

Yue ngao ngán.

..............

Cả nhóm chuẩn bị xong xuôi đang đứng trước nhà định đi thì bất chợt trên cầu thang có một hình dáng quen thuộc bước xuống.

Dáng người nhỏ nhắn, thanh tú toát lên vẻ kiêu sa đầy thuần khiết.

Đôi môi đỏ hồng cùng làn da trắng như sữa đẹp đến mê người, hàn lông mi khẽ rủ cũng đủ làm con trai chết mê mệt.

Bộ váy trắng được khoác lên người cô càng đẹp đến rung động lòng người.

Nhìn cứ như thiên thần vậy.

“Cha!

Vylee!

Cậu đẹp quá!”

Haly trắc lưỡi ngưỡng mộ nói.

“Cậu đi hẹn hò mà đẹp vậy sao?”

Royjee chăm chú nói lặp tức hai từ “hẹn hò!”

đã lọt vào tai của hai anh chàng từ nãy giờ vẫn hờ hững, lạnh nhạt trước nhang sắc của cô (Lạnh lùng!).

Zinjee đứng bỏ tay vào túi quần, dáng vẻ bất cần hiện rõ, mắt vẫn không nhìn cô nhưng tai thì đang nghe ngóng.

Kynlee thì trong một lúc hơi giật mình bước đến bên cô “Hẹn hò?

Em hẹn hò với ai thế?”

Kynlee ngạc nhiên hỏi.

“Haiz!

Cũng không phải là hẹn hò gì đâu!

Chẳng qua là bạn lâu ngày gặp lại thôi mà!”

Vylee phất tay rồi thản nhiên đi đứng không một chút ý tứ gì.

“Vylee!

Con gái!”

Haly lên tiếng nhắc nhở.

Vylee đứng hình nhìn cô rồi chợt cười hì hì “Con gái!

Đúng rồi mình là con gái mà!”

Cô dịu dàng nói.

“Mọi người định đi sao?”

Vylee hỏi “Ừm!”

Cả nhóm gật đầu “Cho em đi nhờ một đoạn nha!”

Vylee mỉm cười nói, cả nhóm bất đầu ngơ ngác không biết hôm nay cô có uống lộn thuốc không mà chằn tinh đột nhiên biến thành thần linh vậy chứ.

“Trời ơi!

Cái ví của em đâu rồi!

Haly, Royjee hai người có thấy cái vì của tớ đâu không?”

Vylee chưa đợi cả nhóm định hồn thì đã chạy lục tung mọi thứ lên, cô gác à không là dộng một chân lên sofa, hai tay chống eo mạnh bạo nói.

Cả nhóm bắt đầu sốc cực độ, phải nói là sốc toàn tập “Làm gì nhìn em ghê thế?

Em hỏi có thấy ví em đâu không?”

Vylee vẫn hung hăn nói “Trên đó kìa!”

Cả nhóm đồng thanh nói rồi chỉ về bàn ti vi.

Vylee đưa mắt liếc nhìn rồi nhanh chóng chụp lấy bước đi “Cảm ơn nhiều!”

Cả giọng nói cũng đầy khí khái nam nhi.

Cô hiên ngang bước ra cửa thì “Vylee!”

Cả nhóm kêu lại “Gì?”

Cô hậm hừ nói.

“Con gái!”

Cả nhóm nói như nhắc nhở, Vylee đơ ra vài giây “Ờ!

Con gái!

Phải dịu dàng chứ!”

Cô cười hì hì rồi bước ra cửa nhưng vừa bước ra thì “Mày no mày rồi con!

Dám làm chị mày té để xem về tao bẻ càng mày cho coi!”

Vylee từ ngoài la vọng vào, mắng không thương tiếc khiến cả nhóm lắc đầu ngao ngán. (Tội nghiệp đôi hài)
 
Đại Ca Học Đường (Náo Loạn Trường Sca) - Vy Yuzmi (Full)
Chương 29: Hẹn hò! (tiếp theo)


“Này!

Anh cho em dừng lại ở công viên nha!”

Vylee mỉm cười nói “Cẩn thận đừng cắn người đấy!”

Kynlee dừng xe rồi không quên nhắc nhở cô.

Vylee làm mặt xấu hâm dọa anh rồi bước đi. ( Bó tay! ).

“Này!

Vylee ổn không?”

Haly lo lắng nhìn theo “Yên tâm!

Tiền viện phí tụi anh chuẩn bị cả rồi!”

Venjy lắc đầu nói.

Xe chạy đi mà không biết trong xe có một gương mặt đang dần trở nên lạnh băng đến đáng sợ.

...............

“Anh Khải Minh!

Chào anh!

Em đến có quá muộn không?”

Vylee vui vẻ nói.

Khải Minh nhìn cô, đôi mắt ánh lên ý cười “Không đâu!

Anh còn tưởng em không đến chứ!”

Khải Minh vui vẻ nói.

“Sao có thể chứ!

Em đã hứa với anh rồi mà!”

Vylee dịu dàng nói, Khải Minh im lặng nhìn cô như đánh giá “Hôm nay em đẹp quá!”

Anh nói bằng lời chân thật nhất với cô.

Vylee không hiểu sao mà mặt đỏ ửng nhưng nội tâm thì ớn lạnh vô cùng. (Quên là Vylee nhà mình sợ nhất mấy từ ngữ đó!).

“Hôm nay em thích ăn gì anh sẽ bao hết!”

Khải Minh thấy cô ngượng ngùng thì vội kéo tay cô đi vui vẻ nói.

Thật ra thì hôm trước hai người có trao đổi số điện thoại cho nhau nên mới liên lạc được.

Hôm nay nhân tiện lúc anh rảnh rỗi nên đã hẹn cô đi chơi, dù gì anh cũng rất quý cô.

Vylee bước đi trên phố mà ai cũng ngước nhìn.

Phải rồi!

Vì hôm nay cô rất xinh mà.

Bộ váy trắng ngang gối thướt tha trong đêm tối, mái tóc xoăn nhẹ bồng bềnh xõa dày đến thắt lưng, nét hồn nhiên, trong sáng hài hòa trên gương mặt khiến cô xinh đến ngây người.

Còn cạnh bên cô là một chàng mỹ nam vô cùng hoàn hảo mà đương nhiên ai cũng đều ngưỡng mộ.

Hai người đi trên phố không bao lâu đã trở thành trung tâm của sự chú ý, thu hút ánh nhìn từ nhiều phía.

“Anh chàng đó đẹp trai quá đi!”

“Cô bé ấy cũng xinh nữa!”

“Hợp ghê vậy đó!”

Những lời ngưỡng mộ của người đi đường thốt lên khiến cô khó hiểu ngơ ngác nhìn “Họ nói ai thế?”

Cô thắc mắc nhìn anh.

Khải Minh thật sự cũng bó tay với cô, thản nhiên nhìn cô cười “Họ nói chúng ta ấy!”.

Vylee chợt giật mình mở to mắt “Chúng ta sao?”

Cô ngạc nhiên nói, Khải Minh gật nhẹ đầu “Sao có thể chứ!”

Cô nhìn xung quanh.

Vylee chưa kịp nói gì hết thì đã bị Khải Minh lần nữa kéo đi “Không nói nữa!

Đi thôi!”

...............

Nói đến bên đây!

“Zinjee ăn thêm đi!”

Haly quan tâm nói “Anh no rồi!”

Zinjee lạnh nhạt nói.

“Cậu sao vậy?

Có vẻ không vui!”

Venjy vừa ăn vừa nhìn anh “Có sao?”

Zinjee đưa đôi mắt không một chút gợn sóng nhìn anh.

Các anh đều biết Zinjee chỉ như vậy vào những lúc tâm trạng không vui chứ còn ngày thường với các anh cậu ấy rất vui vẻ và quậy phá.

“Đừng nói với tớ cậu ghen nha!”

Kynlee nhìn Zinjee đầy nghi hoặc đổi lại anh là một cái nhìn thấu đến tận tâm can “Không!

Không!

Không có thì thôi!”

Kynlee xua tay tránh né.

Cả nhóm ngồi ăn mà đầy áp lực khi có một tượng hình người ngồi trấn an ở đây với gương mặt lạnh băng đến chết người.

“Không ăn cũng đừng bày vẻ mặt đó ra chứ!

Tụi tao còn đang ăn đó!”

Yue nhẹ giọng nói “Thì ăn đi!”

Zinjee quay sang trả lời cho có.

“Haiz!

Người ta nói thất tình thường hay bỏ ăn, bỏ uống đó mà!”

Royjee còn thêm bớt.

Zinjee nhìn cô đầy cảnh cáo “Đừng nhìn em!

Nếu anh không phải thì chứng minh đi!”

Royjee không sợ hãi nhìn lại anh “Tại sao?”

Zinjee lạnh nhạt nói “Không sao cả!

Em chỉ nói vậy thôi!

Biểu hiện của bệnh thất tình!”

Royjee nhún vai thản nhiên nói.

Chưa đầy ba giây Zinjee đã gấp đồ ăn vào bát và ăn ngon lành.

Cả nhóm tự nhiên che miệng lại cười khẽ (Anh Zinjee con nít quá nhỉ!).

................

“Vylee!

Đây là tô thứ ba rồi!”

Khải Minh khoanh tay trước ngực nhìn cô nói.

Động tác của Vylee chợt dừng lại, đưa đôi mắt trong suốt như pha lê nhìn anh “Sao?”

Cô ngây thơ nói.

“Ừm!

Tổng cộng em đã ăn ba tô bún bò, hai hộp viên cá, năm hộp bắp rang và uống bốn lon nước ngọt!”

Khải Minh thản nhiên nhìn cô nói trong khi mắt cô càng ngày càng mở to hơn.

“Không phải chứ!

Em đã ăn nhiều vậy rồi sao?”

Vylee ngạc nhiên hét lớn.

Khải Minh vẫn không có phản ứng nhìn cô.

Vylee như cảm thấy có cái gì đó không bình thường, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cô khiến cô khó chịu.

Cười gượng gạo rồi ngồi nhẹ xuống.

“Em ăn nhiều như vậy sao?”

Cô nhỏ tiếng hỏi anh, Khải Minh gật đầu nhìn cô “Không phải chứ!

Sao có thể?”

Vylee cúi đầu, nhăn nhó hai bàn tay víu vào nhau như bứt rứt lắm vậy.

Cô nhớ Haly từng nói “Con gái mà lần đầu tiên không để lại ấn tượng tốt với người khác là không tốt!

Nhất là trong buổi hẹn đầu mà ăn nhiều là rất mất hình tượng!

Với lại không tỏ ra yếu đuối, nhu mì là mất điểm ngay!”

Càng nghĩ sắc mặt cô càng thay đổi “Chết rồi!

Từ nãy giờ...”

Cô lén đưa ánh mắt nhìn anh rồi gút lại ngay “Sao thế?

Không sao mà!

Anh sẽ trả tiền!”

Khải Minh dịu dàng nhìn cô “Em...em không làm anh sợ chứ?”

Vylee ái ngại nói.

Khải Minh nhìn cô lúc lâu rồi chợt bật cười “Không đâu!

Ngốc quá!”

Khải Minh cốc nhẹ đầu cô rồi nói “Trước mặt anh cứ thoải mái đi!

Không cần phải khách sáo!

Anh không thích!”

Khải Minh mỉm cười nhìn cô.

Vylee ngơ ngác nhìn anh rồi gật mạnh đầu “Ừm!”

Cô mỉm cười nói “Vậy được rồi!

Về thôi!”

Khải Minh dịu dàng nhìn cô.
 
Đại Ca Học Đường (Náo Loạn Trường Sca) - Vy Yuzmi (Full)
Chương 30: Ghen sao? Không có!


Cả nhóm ăn xong rồi bước ra nhà hàng với cái bụng no đầy.

Vui vẻ đi dạo phố, chỉ có một người là sắc mặt xám xì, bỏ tay vào túi quần và lạnh lùng bước đi như cái dáng vẻ bất cần thường ngày.

“Zinjee!

Hôm nay chơi vui không?”

Venjy khoác vai anh nói.

Zinjee không nói, im lặng nhìn anh “Đã bảo đừng có trưng cái bộ mặt đó ra mà!”

Venjy vỗ nhẹ vào mặt anh.

Zinjee vẫn không nói mà bước đi.

Cả nhóm khó hiểu nhìn nhau rồi thôi.

...............

“Hôm nay em đi chơi với anh có vui không?”

Khải Minh dịu dàng nhìn cô nói, Vylee mỉm cười gật đầu mạnh.

“Hôm nào chúng ta lại đi nhé!”

Khải Minh nhìn cô nói, Vylee nhẹ nhàng mỉm cười.

“Nhà em ở đâu nhỉ?

Để anh đưa em về!”

Khải Minh mỉm cười nhìn cô “Ơ!

Như vậy có phiền không?”

Vylee khách sáo nói “Đã bảo là đừng tỏ ra khách sáo như vậy mà!”

Khải Minh lườm cô.

“Ê!

Đó có phải là Vylee không?”

Haly chợt dừng bước nhìn về phía bên đường nói.

Cả nhóm dừng lại đưa mắt về phía bên kia đường “Đúng đó!

Hình như là Vylee mà!”

Royjee cũng chăm chú nhìn.

“Cha!

Vylee đang nói chuyện với ai mà vui dữ vậy ta!”

Venjy xoa cằm nói “Nhìn anh chàng kia cũng rất đẹp nha!

Xứng đôi đó!”

Yue cũng thêm bớt “Tớ không biết em gái tớ lại có lúc cũng dịu dàng như vậy nha!”

Kynlee ngạc nhiên vừa nhìn vừa nói trong khi sắc mặt của một người đã âm thầm thay đổi.

“Đủ rồi!

Về thôi!”

Zinjee lạnh nhạt quăn cho một câu rồi bước đi “Này!”

Cả nhóm gọi theo “Thiệt tình!”

Cả nhóm khó chịu nhìn anh rồi cũng theo sau nhưng mắt vẫn còn dán bên kia đường.

“Này!

Zinjee!

Anh không để ý đến Vylee sao?”

Royjee thắc mắc hỏi “Cô ta là ai mà tôi phải để mắt đến!”

Zinjee lạnh lùng nói.

“Cũng không thể nói như vậy được nha!

Hình như Vylee rất thích anh chàng đó!”

Haly nhìn anh nói.

Zinjee chợt dừng bước, quay lại nhìn cả nhóm “Tôi nhắc lại một lần nữa!

Cô ta không là gì cả nên tôi không cần phải quan tâm!”

Anh gằn từng chữ khẳng định nói.

Zinjee liếc nhìn cả nhóm đang ngơ ngác một lúc ngồi quay lưng bước đi.

Cả nhóm ở đây khó hiểu nhìn nhau.

“Tớ không ngờ Zinjee lại tuyệt tình như vậy!”

Haly ủ rũ nói “Xem ra anh ấy một chút cũng không thích Vylee rồi!”

Royjee cũng yếu xìu nói theo.

....................

Vylee vui vẻ mới vừa đẩy cửa bước vào nhà thì “Ha!

Có người vừa mới đi hẹn hò về nha!”.

“Tâm trạng hình như rất vui đó!”

“Bỏ lại bọn tôi đi ăn một mình là sao ta!”

“Đúng là chúng ta bị bỏ mặc rồi!”

Cả nhóm ngồi trên sofa mỗi người một tiếng nói, Vylee ngơ ngác khó hiểu nhìn cả nhóm “Các người nói gì thế?”

Cô ngây thơ như con nai tơ khiến cả nhóm muốn ngã nhào.

“Cậu còn bày đặt giả vờ!”

“Rõ ràng là cậu đi hẹn hò mà!”

Vylee nhìn hai cô bạn thân đầy ngơ ngác “Hẹn hò gì?

Tớ đã bảo chỉ đi gặp bạn cũ mà!”

Vylee ngây thơ nói “Các cậu thật khéo tưởng tượng!

Thôi!

Tớ lên phòng nghỉ đây!”

Vylee nói xong rồi bước lên phòng.

“Ê!

Vậy là sao?”

Venjy ngơ ngác nói “Rõ ràng là khi nãy rất vui mà!”

Haly ngây ngốc nhìn “Sao lại làm như không có gì được!”

Royjee khó hiểu nói.

Cả nhóm nhìn nhau rồi chợt lắc đầu ngao ngán “Haiz!!!”.

Vylee bước lên phòng trong khi mặt đã đỏ lừ, kìm chế lắm cô mới qua ải nếu không chắc tối ngay khó ngủ với cả nhóm nhiều chuyện siêu đẳng cấp đó rồi.

................

“Haiz!

Đúng là ngủ không được rồi!”

Vylee bật dậy, tung chăn ra rồi lê cái thân bước ra phòng.

Vylee vò vò cái đầu, lê thân bước ra sân thượng hóng gió nhưng vừa bước ra đã thấy một cái bóng đen đứng ở bang công từ lúc nào.

Vylee ngây ngốc nhìn thân ảnh cao lớn trước mắt.

Trong một phút ngây người, định hình lại thì “Zinjee!”

Cô thầm nói với mình rồi chợt đổ mồ hôi lạnh quay người lại định bước đi “Đi chơi vui quá đến ngủ không được sao?”

Zinjee lạnh nhạt nói.

Anh vẫn không quay đầu lại, cái dáng vẻ bất cần thường ngày hiện rõ.

Vylee chợt dừng bước bởi câu nói đó “Này!

Nói vậy là sao?”

Cô tức giận nói “Là sao tự cô hiểu rõ nhất!”

Zinjee vẫn điềm tĩnh nói.

“Thiếu gia!

Thật ra tôi đắc tội gì với anh sao anh cứ thích móc méo tôi thế!”

Vylee chóng hai tay vào hông nói.

Zinjee chợt quay người qua nhìn cô, đôi mày khẽ nhíu lại, gương mặt trong bóng tối rất khó đoán được cảm xúc.

Zinjee chợt bước lại gần cô, khoảng cách giữa hai gương mặt thu hẹp dần, Vylee không sợ mà nhìn thẳng vào mắt anh còn thản nhiên nói một câu “Hay là...anh ghen!”

Vylee điềm tĩnh nói.

Sắc mặt Zinjee bỗng thay đổi, đôi mắt càng ngày càng tỏ ra ý lạnh.

Cố nén lại cảm xúc rời xa gương mặt cô ra, lạnh nhạt xoay lưng lại nói “Tối rồi cô vào đi!

Mặt đồ như vậy tốt nhất đừng ra đêm nếu không muốn cảm lạnh!”.

Vylee chợt nhìn lại mình rồi giật mình .Trời ạ!

Hóa ra từ nãy giờ là cô bận đồ ngủ đứng trước mặt hắn!

Ôi!

Sao khó coi thế này.

Vylee xấu hổ quay đi thì bên kia vẫn không quên cho cô một câu trả lời “Cô đừng tự mình hoang tưởng này nọ!

Tôi đối với cô!

Một chút cảm xúc cũng không có!”.

Zinjee từng câu, từng chữ nói như muốn khẳng định.

Vẫn cái thái độ lạnh nhạt khiến người khác khó chịu đó.

Vylee chợt nhíu mày nhìn anh lúc lâu, thái độ không hài lòng hiện rõ.

Cô không nói rồi quay lưng bước vào.
 
Đại Ca Học Đường (Náo Loạn Trường Sca) - Vy Yuzmi (Full)
Chương 31 Mina!


Sáng ra Vylee đã mang bộ mặc vô cùng là khó coi đứng giữa nhà khiến cả nhóm khó ngơ ngác nhìn “Cậu sao thế?”

Haly khó hiểu nhìn Vylee “Không sao cả!”

Vylee hậm hực trả lời.

“Ai lại chọc giận cậu nữa rồi?”

Royjee vừa uống nước vừa đưa mắt nhìn cô “Thì là cái tên đáng ghét, người thú khó phân biệt, động vật không tim không phổi, tay chân dị dạng đầu óc khiếm khuyết mà có điều là não phát triển không bình thường!”

Vylee kể ra một tràn chỉ trong vòng 8s khiến cả nhóm căng mắt nhìn cô.

Chỉ có một người là vô cùng bình tĩnh đưa nước lên uống một cách thản nhiên “Cậu bảo ai thế?”

Haly ngơ ngác nói, Vylee méo mặt, liếc mắt nhìn sang cái tên đang rất ư là thảnh thơi uống nước với cặp mắt có thể giết người.

Cả nhóm như hiểu được phân nữa đưa mắt nhìn sang Zinjee.

Zinjee khó chịu nhìn cả nhóm “Gì thế?”

Zinjee lạnh mặt hỏi “Vylee bảo cậu chọc giận cô ấy!”

Cả nhóm đồng thanh nói mà mắt vẫn không rời đi.

Zinjee uống xong một ngụm nước rồi nói “Ở không lắm sao mà đi chọc giận cô ta!”

Zinjee nói đầy châm chọc.

Vylee ở đây máu đã lên đến não, mặt đỏ bừng bừng nhìn anh “Ê cái tên kia!”

Cô tức giận đẩy ghế đứng dậy.

Zinjee vẫn không có phản ứng “Thái độ của anh vậy là sao?”

Vylee tức giận đến bên anh, Zinjee thản nhiên nhìn cô “Tôi có tên, có họ!

Không phải tên này, tên kia mà để cô gọi lung tung!”

Zinjee lạnh nhạt nhìn cô.

Vylee cứng họng há hốc mồm nhìn anh đầy uất ức.

Zinjee kéo ghế đứng lên, lấy áo khoác bước đi rồi dừng lại ngang cô “Cô cứ tiếp tục quậy nếu muốn mọi người đều biết chuyện hôm qua!”

Zinjee lạnh nhạt quăn câu đó vào tai cô rồi thản nhiên bước đi.

Vylee tức giận nhìn theo anh.

Đáng chết!

Anh ta nói vậy là sao?

Hâm dọa cô à?

Chuyện hôm qua!

Ý muốn nói lời lẽ anh ta chế nhạo cô sao?

Cái tên ôn thần đến từ sao chổi này!

Cô nhất định không bỏ qua!

Vylee tức giận quay đầu qua thì một phút ba mươi giây, một khoảng không trống lổng úp vào mắt cô như tia chớp.

Tất cả đều biến mất không rõ tung tích chỉ còn lại mấy dấu tích do trận chiến thức ăn vừa rồi để lại.

.............

Vylee hậm hừ bước vào lớp đập cặp cái “rầm” khiến cả lớp giật mình ngơ ngác nhìn “Sao thế?”

Remi quan tâm hỏi “Không có gì!”

Vylee trả lời cho qua, Remi thấy vậy thì xoay lên.

Vylee tức giận đùng đùng lôi cái thân ra đứng ở ban công ngay phía sau hai cô bạn đang trò chuyện vô cùng là vui vẻ.

Haly và Royjee đang nói chuyện bỗng thấy lạnh dọc sống lưng, bất ngờ quay qua thì...

“Vylee!

Cậu vào lúc nào thế?”

Hai cô cười trừ giọng điệu quan tâm hỏi.

Vylee vẫn tức giận trừng mắt với các cô “Đừng có như vậy mà!

Bọn tớ xin lỗi!”

Hai cô vỗ vai Vylee tỏ vẻ ân cần.

“Hai cậu biết nữa sao?”

Vylee giận dỗi “Được rồi!

Được rồi mà!”

Royjee vỗ vai Vylee đầy an ủi rồi kéo cô lại đứng chung.

Ba cô bạn đứng ở ban công lập tức gây được sự chú ý không hề nhỏ nha!

Các nam sinh trong trường nhìn đến mắt sắp nổ đom đóm còn nữ sinh thì ra vẻ đầy ngưỡng mộ chỉ có một người là ghen tỵ đến mức câm ghét cả ba.

Đó không ai khác chính là Mina, một người luôn ngầm thù ghét cả ba khi mấy cô mới chuyển trường đến và đang lập kế hoạch để hãm hại.

Ba cô nàng đứng nói chuyện rất ư là thảnh thơi nha “Nè!

Sao tớ thấy cậu với Zinjee cứ gây nhau mãi thế?

Không chán à?”

Haly vừa dũa móng tay, sâm soi bàn tay rồi nói.

“Tớ rảnh đến mức đó sao?”

Vylee giận dỗi trả lời “Này nhưng thường người ta nói quan gia ngõ hẹp!

Biết đâu chừng...”

Royjee nhướng mắt đầy ý tứ nhìn Vylee.

“Dẹp cái ý nghĩ đó đi cho tớ nhờ!

Các cậu chỉ khéo tưởng tượng!”

Vylee vội vàng bát bỏ, ba cô bạn nhìn trời nhìn đất gì không biết lúc sao lại nghe Haly nói “Này!

Này!

Đó không phải là Zinjee sao?”

Haly kéo kéo tay hai cô nhìn xuống sân trường nói.

“Cậu làm như lần đầu thấy anh ta vậy!”

Vylee nhíu mày “Không phải đâu!

Cậu xem!”

Haly kéo Vylee lại rồi nhìn xuống sân trường “Mina!

Đó là Mina mà!”

Royjee ngạc nhiên nói.

“Sao Zinjee lại nói chuyện với Mina!”

Cả ba đồng thanh trố mắt nói.

*Mina: Lạc Kiều Nhi, mười tám tuổi, cao 1m70.

Quyến rũ, xinh đẹp và cực kì thủ đoạn, là đại tỉ của trường chỉ thua mỗi ba cô nàng kia, cô ta có một tính xuấ chỉ cần ai đó không vừa mắt cô ta liền nhận được hậu quả thích đáng.

Đóng kịch và giả tạo là sở trường số một của cô ta.

Đại tiểu thư của tạp chí nổi tiếng Hotteen.
 
Đại Ca Học Đường (Náo Loạn Trường Sca) - Vy Yuzmi (Full)
Chương 32: Giả tạo!


“Sao Zinjee lại nói chuyện với Mina!”

Cả ba trố mắt nhìn.

“Từ khi nào họ thân thiết với nhau đến thế?”

Haly ngạc nhiên nói.

Và dưới sân trường đang diễn ra cảnh vô cùng thân mật của hotboy nổi tiếng của trường Zinjee và cô nàng đầy quyến rũ Mina.

Bọn họ nói chuyện với nhau vô cùng thân mật dưới tán cây sân trường, cười đùa thân thiết vô cùng.

Cặp đôi này thu hút không ích sự chú ý của toàn thể học sinh trong trường nha!

Tất cả đều tảng ra bang công để xem cặp đôi mới!

Dưới tán cây Mina thẹn thùn che miệng cười cùng với người con trai đứng bên cạnh sắc mặc có thay dổi chút dịu dàng đi.

Cả ba phải nói là mở căng mắt hết cỡ để nhìn chỉ thiếu có nước lọt luôn con mắt ra ngoài thôi “Sao có thể như vậy!”

Royjee uất ức nói “Tớ biết con Mina đó không ưa bọn mình!

Dù sao mình cũng ưa nó nhưng Zinjee sao lại....”

Haly méo mặt tức giận nói.

“Nghe đâu Mina thích Zinjee lâu rồi!

Quan hệ của bọn họ mới tiến triển đây thôi!”

Remi từ trong dịu dàng bước ra nói “Cái gì là tiến triển quan hệ!”

Royjee nhìn Remi “Cậu nói cho rõ đi!”

Haly không hài lòng nhìn cô.

“Mình chỉ biết là Mina với Zinjee chỉ mới là bạn gần đây thôi!”

Remi ngơ ngác nói.

Cả hai cô nàng nhà ta có vẻ tức giận chỉ có một người là từ nãy giờ đã trầm mặt, một lời cũng không nói “Vylee!

Cậu nói xem!”

Haly uất ức nhìn cô.

Vylee lặng im nhìn xuống sân trường “Không có gì để nói hết!”

Cô lạnh nhạt quăn lại một câu rồi bước vào lớp.

“Vylee!”

Cả ba khó hiểu nhìn theo cái bóng nhỏ lạnh lùng bước vào lớp.

Đúng!

Vylee cũng đôi lúc rất lạnh lùng, chỉ vào những lúc cô ấy cần thời gian để điều trỉnh lại tâm trạng và những lúc như vậy sự lạnh lùng của cô ấy còn hơn cả sắc đá.

Vylee suốt giờ học không nói một lời, quậy phá cũng không có, ngủ gật cũng không có.

Chỉ im lặng ngồi đó nhìn lên bảng, sắc mặt lạnh băng đến đáng sợ “Vylee!

Xảy ra chuyện gì?”

Haly nhỏ nhẹ quan tâm nhìn cô “Không có gì!”

Vylee lạnh nhạt trả lời.

“Cậu làm sao vậy?”

Royjee lo lắng hỏi “Nhìn tớ giống làm sao lắm hả?”

Vylee bình tĩnh nhìn Royjee.

Vylee cứ như vậy làm cả nhóm lo lắng không nguôi “Vylee làm sao thế?”

Yue thắc mắc nhìn Vylee “Tớ không biết!”

Kynlee nói nhưng trong lòng cũng rất là lo lắng đi.

“Vylee của lòng tớ không có chyện gì chứ?”

Venjy bày vẻ mặt đáng thương nhìn cô “Cái gì là Vylee của lòng cậu!

Nghe ớn lạnh chết mất!”

Kynlee chợt rùng mình.

Chỉ có một người là im lặng, sắc mặt cũng không thay đổi.

...............

Ra về ba cô nàng vội vã chạy theo Vylee đang bước nhanh phía trước “Vylee!

Cậu làm gì đi nhanh thế?”

Haly thở hồng hộc chạy theo “Cậu có sao không đó?”

Remi cũng quan tâm hỏi.

Vylee im lặng nhìn cả ba cô nàng, sắc mặt lạnh băng khó đoán được cảm xúc .“Thật ra là có chuyện gì?”

Royjee bước đến nhìn cô, Vylee chưa kịp trả lời thì bên tai các cô đã vang lên một giọng cười đầy chế nhạo, một cô gái có thân hình quyến rũ cùng gương mặt xinh đẹp sắc xảo bước đến, đưa ánh mắt xem thường nhìn cả nhóm.

“Còn có thể là chuyện gì nữa!

Là bị bỏ rơi đó!”

Cô ta cười đầy chế nhạo nhìn cả nhóm nói.

“Mina!”

Cả ba cô ngạc nhiên nói “Đúng!

Là chị đó!

Các cưng ngạc nhiên lắm à?”

Mina đầy nghênh ngang nói “Cô muốn gì?”

Cả ba nhíu mày nhìn Mina.

“Tôi muốn gì?”

Cô ta lại cười, đôi mắt chợt hiện lên một tia nguy hiểm cùng căm ghét, cô ta gằn ra từng chữ “Tôi muốn các cô phải gục ngã!”

Cả nhóm giật mình trước lời nói của cô ta, bất giác lùi về sau “Sao?

Sợ à?”

Mina lại cười đầy kinh bỉ.

Cô ta đúng là giả tạo, ngoài mặt Zinjee thì vui vẻ, dịu dàng nhưng thật ra nội tâm không khác gì một con ác quỷ.

Thấy cô ta đắc chí cả ba ở đây không chịu được mà bước lên gây với cô ta “Bọn tao mà sợ mày sao?”

Haly chịu hết nổi chạy đến nói “Con này láo!”

Royjee săn tay áo nói.

“Mày hết muốn sống rồi à?”

Remi cũng rũ bỏ hình tượng dịu dàng mà mạnh bạo nói.

Ba cô không nhường nhịn mà cố gây lại, chỉ có một người là từ nãy giờ vẫn không thay đổi sắc mặt, im lặng mà quan sát.

“Mày muốn bọn tao gục ngã!

Chỉ nhờ vào tí thủ đoạn đó sao?”

Vylee khẽ nhếch mép, một nụ cười nguy hiểm bỗng chốc hiện ra “Sao?”

Mina ngơ ngác nhìn người con gái mang thần thái lạnh băng trước mặt.

“Mày muốn hạ gục tao!

Chỉ nhờ vào bộ mặt giả tạo trước mặt bọn con trai thôi sao?”

Vylee bước đến ép sát mặt cô ta nói.

Nụ cười trên môi cô khiến cả người cô ta rung rẩy nhưng vẫn cố bình tĩnh mà nói “Tao còn có bộ mặt này để dụ con trai!

Còn mày!

Mày có cái gì?

Ra vẻ trong sáng, thuần khiết để làm gì!

Rốt cuộc tất cả đều bị tao cướp mất!”

Mina trừng mắt nói.

“Cướp?”

Vylee khẽ nhếch mép “Mày đã cướp gì được từ tao!”

Vylee dùng ánh mắt lạnh băng mà tra hỏi “Cướp được gì thì chính bản thân mày hiểu rõ!

Không phải sao?”

Mina không sợ mà cố gằn từng chữ nói.
 
Đại Ca Học Đường (Náo Loạn Trường Sca) - Vy Yuzmi (Full)
Chương 33: Gây nhau nảy lửa!


“Có giỏi thì mày nói thử xem!”

Vylee nhìn sâu vào đôi mắt cô ta, sự nguy hiểm hiện rõ trong đáy mắt “Chẳng phải mày đã rất tức giận khi thấy tao nói chuyện cùng Zinjee dưới tán cây sao?

Phải!

Bọn tao rất thân đó!

Nói cho mà biết tao thích anh ấy lâu rồi và cơ hội tao có được cũng gần rồi!

Đến lúc đó người bị bỏ rơi sẽ là mày!”

Mina đối diện với cô nói.

“Bỏ rơi?”

Vylee chợt nhếch mép “Mày biết gì về tao và anh ta mà nói!

Tao bị bỏ rơi sao?

Anh ta chưa có tư cách làm như vậy đâu!”

Vylee nham hiểm mà nói ra từng chữ “Không có tư cách sao?

Tao thấy rõ ràng là mày thích anh ấy!”

Mina vẫn không chịu thua.

“Mày thấy?”

Khóe miệng Vylee chợt cong lên “Đó chỉ là mày thấy, còn sự thật ai sẽ chứng minh được rằng tao thích anh ta!

Tao nói cho mày biết!

Muốn lấy, muốn bỏ gì là quyền của mày!

Tao không quan tâm đến!

Đừng có tự mà tưởng bở nói mình là chị đại, thích cái gì đều phải có được!

Không có được thì phải cướp!

Tao thấy thật đáng thương cho mày!”

“Thứ đồ người ta đã không để mắt đến còn xem như báo vật mà trân trọng còn đem ra để đe dọa!

Xin lỗi mày!

Trong mắt mày thứ đó là báo vật nhưng trong mắt tao nó chỉ đơn giản là phế vật thôi!

Đừng tưởng chỉ dùng như vậy có thể thắng được tao!

Ngày mày thắng được tao là ngày cả nhân loại này không còn ganh đua với nhau nữa có biết chưa!

Con bé đáng thương!”

Vylee trừng mắt gằn từng chữ khiến cô ta hoảng sợ mà bất giác lùi về phía sau.

Thấy vẻ mặt sợ hãi của cô ta, Vylee hài lòng mà nhếch mép.

Nhìn cô ta lúc lâu rồi quay đầu bỏ đi.

Cả ba phải nói là mở to mắt hết cỡ mà nhìn cô.

Đây là lần đầy tiên mấy cô thấy Vylee mạnh bạo mà hâm dọa người khác như vậy.

Tuy là sư tỉ của trường có rất nhiều thái độ để đối phó với đủ loại người nhưng đây là lần đầu tiên cô hung hăn mà tuyên chiến với người khác như vậy.

Cả ba quay sang nhìn gương mặt tái nhợt không một chút sức sống đầy căm hận của Mina mà tội nghiệp rồi cũng chạy theo Vylee.

“Vylee!

Cậu có thấy mình nói hơi quá không?”

Haly chạy theo nói.

Vylee đứng lại nhìn các cô, sắc mặt từ từ thay đổi hẳn “Trời ơi!

Tim tớ sắp rớt ra ngoài luôn rồi!”

Vylee sau một hồi gồng mình như quả bóng xì hơi mà yếu xìu vịnh tay vào người Haly một tay kia đặt ở tim nói.

“Thì ra từ nãy giờ là cậu có gồng mình hả?”

Royjee thắc mắc hỏi “Cũng không phải nha!

Thật ra những lời đó tớ rất muốn nói để cảnh cáo cô ta!

Tớ đã chẳng ưa con nhỏ đó lâu rồi!”

Vylee giải thích nói.

“Nhưng Vylee!

Tớ thấy cậu nói Zinjee vậy có hơi quá rồi đó!”

Remi nhẹ nhàng nói.

Vylee chợt nhìn cô, im lặng lúc lâu “Đúng là có hơi quá!”

Cô nhẹ nhàng nói một câu “Nếu anh ấy mà nghe mấy từ này từ cậu chắc sẽ phát hỏa mà chết mất!”

Royjee nhìn cô nói.

“Con người không có cảm xúc như anh ta làm gì biết tức giận chứ!

Mới mười tám tuổi đầu mà biểu cảm chẳng khác nào đàn ông ba mươi tám tuổi!”

Vylee bĩu môi nói “Nhưng tớ thật không hiểu!

Nếu cậu nói vậy thì sao lúc thấy hai người họ dưới sân trường sắc mặt cậu lại thay đổi hẳn!

Đây rõ ràng là chỉ vào những khi tâm trạng không ổn định mới như vậy thôi!”

Haly lên tiếng nói.

Vylee ngay cả kinh.

Đúng là lúc đó cô có hơi thay đổi sắc mặt, cũng chỉ là do cô quá tức, anh ta tối qua dám nói một chút cảm xúc với cô cũng không có vậy mà sáng ra lại nói chuyện thân mật với con mụ chằng tinh đó.

Khẩu vị của cô cũng không bằng con mụ kia sao đúng là làm cho người ta tức chết mà.

Vylee suy nghĩ lúc lâu rồi nói “Haiz!

Các cậu không hiểu đâu!”

Vylee phất phất tay nói “Đúng là bọn tớ không hiểu nha!”

Cả ba nhướng mắt đầy ý tứ nhìn cô.

Vylee bất chợt rùng mình.

“Này!

Này!

Này!

Đừng có nhìn tớ như vậy chứ!

Ớn óc quá đi!”

Vylee tránh né nói “Coi kìa!

Vylee đỏ mặt rồi!”

Haly cười cười nói

“Đoán trúng tim đen rồi nha!”

Remi nhướng mắt nói.

“Các cậu nói cái gì thế!

Không cho nghĩ bậy!

Không phải như vậy mà!”

Vylee tức giận rượt đuổi cả ba “Bọn tớ có nghĩ gì đâu!”

Cả ba vừa chạy vừa nói “Có người có tật giật mình rồi!”

“Đứng lại!

Không cho các cậu ghẹo tớ!”

Vylee chạy rượt đuổi cả ba vòng vòng trên phố rồi cả nhóm cười tít mắt.
 
Đại Ca Học Đường (Náo Loạn Trường Sca) - Vy Yuzmi (Full)
Chương 34: Nụ hôn bất ngờ!


Vylee vừa về đến nhà đã chạy tuốt lên phòng, ngồi trong phòng mà thở hồng hộc, vừa rồi bắt gặp ánh mắt của anh ta cứ như muốn giết người vậy, đáng sợ.

“Chết rồi!

Nếu anh ta nghe mình nói bằng mấy lời đó có phải sẽ bóp chết mình không?”

Vylee nhăn nhó suy nghĩ.

“Con mụ chằn tinh đó sớm hay muộn cũng sẽ học lại cho anh ta!

Như vậy có phải là mình rất thảm không!”

Vylee khổ sở úp mặt vào gối.

“Vylee sao thế?”

Kynlee khó hiểu nhìn Haly “Không biết!

Có lẽ làm chuyện gì nên xấu hổ rồi!”

Haly trả lời cho có.

.................

Vylee nằm trong phòng không yên lại bật người ngồi dậy, tung chăn thảy qua một bên, lê dép bước xuống nhà.

Cô mắt nhắm, mắt mở đi xuống nhà, do không cẩn thận nên “rầm” “Ui cha!

Đau quá!”

Vylee lấy tay xoa nhẹ đầu gối “Tao đập mày bây giờ!

Dám làm tao đau hả?”

Vylee hung hăn hâm dọa cây cột nhà (Hu!

Người ta vô tội mà!).

“Haiz!

Giờ này còn gì ăn không?

Đói chết đi được!”

Vylee lê thân xuống nhà bếp mở từng cái nồi ra “Đúng thật là!

Hôm nay mình trốn trên phòng lại không nấu cơm!

Chiến này thảm rồi!”

Vylee tự trách nói.

“Ôi cái bụng của tôi!”

Cô rên nhẹ rồi xoa bụng “Mày đáng chết!

Kêu ca cái gì hả?”

Vylee đánh vào cái bụng nói.

Vylee nhăn nhó đến bên sofa rồi ngồi xuống, buồn chán quơ quơ chân “Chết rồi!

Đói quá thì làm sao mà ngủ đây!”

Cô nhăn nhó xoa nhẹ cái bụng.

“Chắc chị mày đói chết quá!”

Cô cúi gầm mặt xuống, mái tóc dày che đi gương mặt nhỏ nhắn, vẻ ủ rũ hiện rõ.

“Cạch” tiếng cửa nhà quen thuộc mở ra.

Vylee theo bản năng ngước mắt nhìn lên thì bất giác giật mình.

.................

“Cha!

Thơm lắm nha!”

Cô nhắm mắt thưởng thức hương thơm của tô mì đang nghi ngúc khói.

Người con trai đối diện vẫn trầm mặc nhìn “Anh vẫn chưa ăn sao?”

Cô ngây thơ hỏi.

Anh vẫn không trả lời, nhìn vào tô mì đang nghi ngúc khói, chậm rãi cầm đũa lên ăn “Các anh chụp tạp chí có vẻ vất vả nhỉ?”

Cô tươi cười nói, người đối diện cũng im lặng.

Vylee tức quá lầm bầm “Anh đáng ghét!

Đang tỏ thái độ gì đây!

Trưng bộ mặc đó ra để làm gì hả?

Cho tôi xem sao?”

“Bớt nói nhảm đi!”

Zinjee vẫn thản nhiên ăn mì mà lạnh nhạt nói.

Vylee đúng là đơ toàn tập, kinh ngạc há hốc mồm nhìn anh.

Anh ta nghe sao?

Chết rồi.

Vylee mím môi suy nghĩ.

“Cô không ăn đúng không?”

Zinjee bây giờ mới đưa mắt lạnh nhạt nhìn cô.

Vylee bất giác nhìn lại cái bụng đang kêu í ới của mình thì bất chợt xấu hổ.

Cô cầm đũa lên rồi tự nhiên ăn như điên, ăn đến mất kiềm soát.

Zinjee thật sự không biết nói gì chỉ lắc đầu ngao ngán.

Vylee cho đầy một miệng thức ăn, chóng đũa vào tô mì nhìn anh nói “Này!

Tôi thấy người ta ăn cơm chung thì được gọi là hẹn hò!

Tại sao vậy?”

Vylee vừa nhai vừa nói.

“Ăn xong rồi nói!”

Zinjee lạnh lùng nói, Vylee bất giác xấu hổ đỏ mặt, nhai hết thức ăn trong miệng rồi đưa mắt nhìn anh “Ê!

Vậy tôi và anh đang ăn cơm chung!

Có được xem là hẹn hò không?”

Cô thắc mắc hỏi.

“Không!”

Zinjee vẫn không nhìn cô, chậm rãi nói “Này!

Cũng có thể lắm chứ!”

Vylee liền cải lại “Không có khả năng!”

Zinjee tiếp tục phủ nhận “Không có khả năng sao?”

Cô ngơ ngác nói.

“Vậy làm sao mới có khả năng?”

Vylee lại hỏi, Zinjee dừng đũa, đưa mắt lên nhìn cô, đôi mắt lạnh băng đến đáng sợ “Xin hỏi!

Tôi và cô là quan hệ gì?”

Zinjee khoanh tay trước ngực, thản nhiên nhìn cô.

Vylee cứng họng trước câu nói đó “Hay là cô...”

Zinjee mơ hồ kéo dài câu “Muốn nhắm đến tôi!”

Zinjee thản nhiên nói ra, vẻ mặt không một chút gợn sóng còn Vylee ở đây thì phun luôn ngụm nước vừa uống, há hốc mồm nhìn anh

“Này!

Anh có thấy mình tự tin quá đáng không?”

Cô dộng ly nước xuống bàn, đứng lên nhìn anh.

“Vậy sao?

Sao tôi lại không thấy!

Thái độ của cô như vậy có phải là đang che giấu sự thật không?”

Zinjee vẫn lạnh lùng nhìn cô.

“Này, này, này!

Nói cho mà biết nhá!

Đây hoàn toàn không thích mẫu người như ấy đâu!

Khẩu vị của anh!

Một chút cũng không hợp với tôi!”

Vylee nhìn thẳng vào mắt anh gằn ra từng tiếng (Trả thù cá nhân đây mà!).

Vylee nói rồi quay mặt nghiêng không thèm nhìn anh, Zinjee vẫn không thay đổi sắc mặt nhìn chằm vào cô, cái nhìn tựa như muốn thấu tất cả “Muốn thử không?”

Giọng nói lạnh như băng lại vang lên một lần nữa, người con trai đối diện vẫn bình tĩnh đến đáng sợ.

Vylee không hiểu gì bất chợt quay sang nhưng chưa kịp nhận thức gì thì “Ưm!”

Từng kỷ niệm như vẫn thế quay về

Ngày nhẹ nhàng tay nắm lấy.

Và khoảng khắc em nhìn anh bước bên anh.

Ngại ngùng nói “yêu anh”

Cánh tay đó quá đổi to lớn, quá đổi an toàn mà kéo cô lại.

Hai thân hình gần xát nhau như không có khoảng cách.

Bàn tay to lớn đó đặt nhẹ nhưng đủ lực giữ gáy cô lại, điều cô càng bất ngở hơn là.

Môi chạm môi.

Đôi môi lạnh như băng tựa hồ như cái rét tháng chạp đang chạm vào bờ môi nóng bỏng này.

Hai nữa đối lập nhau nhưng lại có sự phù hợp hoàn hảo hơn bao giờ hết.

Vylee ngạc nhiên mở to mắt nhìn người con trai trước mắt, khoảng cách gần đến nổi có thể thấy cả lỗ chân lông.

Không gian ngưng động, thời gian ngừng trôi, sự yên tĩnh đến nỗi cô có thể nghe được nhịp tim của chính mình.

Tim cô đập nhanh đến nỗi cô không tự mình kiểm soát được, đầu ốc cô trống rổng nhìn người con trai trước mắt đầy kinh ngạc.

Anh ta....đang làm gì?

Hôn cô sao?

Sự yên tĩnh này!

Anh nghe tim mình đập, lỗi mất một nhịp.

Trong lòng có cái gì đó đang dần được nuôi dưỡng.

Phải chăng anh đã rung động?

Không!

Anh không biết!

Nhưng anh không muốn nó xảy ra, hoàn toàn không muốn.

Zinjee từ từ buông cô ra, Vylee vẫn chưa nhận thức được gì cả, cứ ngơ ngác mà nhìn, tim cô bây giờ muốn nhảy luôn ra từ lòng ngực.

Zinjee không nói, anh hắng giọng rồi quay lưng bước đi nhưng có ai biết mặt anh đã đỏ từ lúc nào.
 
Đại Ca Học Đường (Náo Loạn Trường Sca) - Vy Yuzmi (Full)
Chương 35: Sự dịu dàng chưa từng có!


Sáng ra Vylee vẫn còn lờ đờ chưa biết trời chăn mây đất gì cả.

Như cái xác không hồn mà vô thức hoạt động.

“Vylee!

Cháy thức ăn bây giờ!”

Kynlee hốt hoảng chạy đến bưng chảo ra khỏi tay cô rồi thổi phù phù.

“Cháy rồi sao?”

Cô vô thức hỏi, rồi tự nhiên gỡ tạp dề ra thảy vào người Kynlee “Ăn cơm thôi!”

Cô ngồi trên bàn ăn nói.

Nhìn chiếc bàn ăn Vylee tự nhiên nhớ lại chuyện hôm qua, mặt biến sắc hẳn.

“Em đi học đây!”

Cô ôm cặp chạy đi khiến cả nhóm ngơ ngác nhìn “Này, này!”

Venjy với tay gọi lại “Vylee làm sao thế?”

Haly khó hiểu “Sáng sớm cứ như người mất hồn là sao!”

Royjee lắc đầu ngao ngán.

Chưa được mấy giây một cái bóng quen thuộc trên cầu thang bước xuống và cũng quăn lại một câu rất ư là dễ thương “Tớ đi học đây!”

Rồi lạnh lùng xách cặp bước ra nhà “Này, này!”

Yue với tay gọi.

“Hai cái người này!

Làm sao thế nhỉ!”

Cả nhóm khó hiểu nhìn theo.

...............

Vylee đi đường mà thần trí cứ để đâu đâu rõ ràng là không nhìn đường, cứ năm lần bảy lượt bị mắng vì xíu nữa va vào xe người khác, ba lần không cẩn thận mà lọt lề và hai lần đi nhầm phần đường.

Vylee vừa bước vào sân trường mà sắc mặt cứ ngơ ngơ ngác ngác nhìn giống con điên ấy.

Nhưng không hiểu sao chính cái vẻ ngây thơ này lại khiến cô dễ thương hẳn.

Nam sinh trong trường nhìn chỉ muốn ngã nhào vì mê mệt còn nữ sinh thì chỉ hận tại sao không được bẹo má cô cho đỡ nghiền.

“Vylee!

Dễ thương quá!”

“Nhìn chỉ muốn bẹo má thôi!”

“Đáng yêu chết mất!”

Những tiếng la hét vang lên nhưng trong đầu cô thì hoàn toàn là trống rổng “Họ nói ai thế?”

Cô ngơ ngác nhìn.

Một lúc không cẩn thận lại đụng trúng một cái gì đó “Ui da!

Đau quá!”

Cô giật mình dội ra, lấy tay xoa nhẹ đầu.

Cả trường đột nhiên im lặng hẳn, Vylee theo bản năng đưa mắt lên nhìn “Mina!”

Cô bất giác nói “Đụng người khác không biết xin lỗi à?”

Cô ta lớn tiếng nói.

Vylee bây giờ mới bất giác quay về hiện thực, không chút nương từ nhìn thẳng vào cô ta “Chó khôn thì không nên cản đường!”.

Mina đột nhiên tức như điên nhìn cô “Mày mới vừa nói gì thế?”

Mina hung hăn.

Vylee không sợ mà nhìn cô ta gằn ra từng tiếng “Đã không hiểu tiếng người thì đừng bắt tao lặp lại!

Bất đồng ngôn ngữ thì tốt nhất là đừng nói chuyện chung!”

Vylee trừng mắt nói.

“Mày mới nói cái gì hả?”

Mina tức giận đẩy nhẹ cô “Tao nói mày cũng không hiểu chi bằng không nói xem như giữ lại thể diện cuối cùng cho đồng loại mày!”

Vylee gằn từng tiếng nói.

“Con khốn!

Mày dám!”

Mina không chịu được nữa mà đẩy mạnh cô xuống đất.

Vylee một phút không phòng bị mà ngã nhào xuống đất, do không cẩn thận nên chân cô bị trật, Vylee cố gắng đứng dậy nhưng chân thật sự rất đau.

Mina thích thù nhìn cô ngồi dưới chân cô ta, đưa ánh mắt đầy kinh bỉ mà nhìn, khóe miệng nhếch lên một đường cong độc ác.

“Sao?

Không đứng dậy được à?”

Mina từ trên nhìn xuống nói “Đã thấp hèn như mày làm sao có thể đối đầu với tao!

Thôi biết khôn mà chịu nhục đi!”

Mina cười đầy chế nhạo.

Vylee trừng mắt với cô ta “Mày trừng mắt với tao làm gì?”

Mina gắc gỏng nói “Đồ hạ tiện như mày chỉ nên nằm dưới giày tao mà cầu xin!

Biết đâu tao lại niệm tình mà tha cho!”

Cô ta càng nói càng quá đáng.

“Đúng rồi!

Con khốn như mày thì làm gì được ngoài cái việc trưng bộ mặt đáng rét đó đi dụ dỗ đàn ông hả?”

Mina gằn từng tiếng nói “À quên!

Mày trong sáng, thuần khiết đến như vậy thì làm sao có thể làm việc đó đúng không?”

“Giả bộ thanh cao làm gì?

Tao cảm thấy mắc ói chết mất!”

Mina nói xong câu cuối cuối cùng “bốp” cô ta không kiên nể mà tát vào mặt cô.

Làn da trắng giờ đã phớt hồng.

“Sao?

Con tiện nhân như mày thấy sao hả?

Có giỏi thì đứng dậy là đánh lại tao này!

Tao nói cho mày biết!

Cái thứ như mày chỉ làm người ta thêm chán ghét!

Rồi một ngày nào đó tao sẽ lấy lại tất cả của mày!

Rõ chưa?”

Vylee vẫn một mực nhìn cô ta, đến khi cảm thấy khó chịu Mina mới hung hăn nói “Bộ mặt của mày đúng là làm cho người ta cảm thấy thật đáng ghét!”

Mina vung tay lên định tát cô nhưng bàn tay vừa hạ xuống thì “bặt” một cánh tay to lớn rắn chắc đã đỡ lấy, sắc mặt lạnh như băng thể hiện vẻ không hài lòng.

Mina hoảng hốt nhìn gương mặt đó, bất giác thu tay lại “Anh Zinjee!”

Cô ta hốt hoảng gọi, không chỉ có cô ta mà cả cô gái ngồi dưới đất à không là toàn trường đều hốt hoảng.

Ai nấy đều căng mắt ra mà nhìn.

Là Zinjee sao?

Anh ta đang làm gì thế?

Vylee ngây ngốc nhìn.

Zinjee không nói chỉ nhìn lại cô, nhìn đôi má cô ửng hồng trong lòng hiện lên một cảm giác khó tả.

Rồi đột nhiên cúi người xuống, đưa tay ra bế lấy cô, bên tai còn nhẹ giọng nói một câu “Có đau không?”

Tiếng nói mỏng nhẹ tựa hồ như không nghe được khiến cô bất giác giật mình.

Mina ở đây phải nói là tức đến xanh cả mặt mày, nhìn người con trai trước mắt mà tơ máu dường như hiện rõ.

Sự hận thù dường như lấp đầy đi ý chí của cô ta, cô ta thề nhất định sẽ không bỏ qua.

Đây là thật sao?

Sao cô lại cảm thấy hư ảo thế này.

Chưa kịp nhận thức ra điều gì thân thể cô đã được cánh tay rắn chắc đó bế hẳn lên không trung, cơ hồ để cô tựa vào lòng ngực đó.

Điềm tĩnh bước đi.

Cả trường lúc này từ ngạc nhiên, hốt hoảng đến vui sướng mở to mắt mà nhìn.

Tất cả mọi thứ dường như không còn quan trọng đến trừ cặp đôi vừa mới bước ra.

Sự thật đúng là bàng hoàng.

..................

Zinjee nhẹ nhàng đặt Vylee ngồi xuống ghế đá.

Vylee giờ này vẫn chưa hết giật mình, cô cứ đưa mắt ngây ngốc mà nhìn.

Zinjee nhìn bộ mặt ngô ngố của cô bất giác khóe miệng chợt cong lên “Có đau không?”

Anh cúi xuống nhìn chân cô rồi lại chuyển ánh mắt nhìn thẳng vào cô.

Vylee theo tiềm thức mà lắc đầu.

Zinjee không nói, anh đứng dậy “Chờ tôi một lát!”

Nói xong câu đó liền quay người bước đi.

Bóng anh mất dần sau mấy hàng ghế đá công viên.

Vylee ngơ ngác nhìn xung quanh, bất chợt thấy chú mèo nhỏ dưới chân liền ngây thơ hỏi “Mèo con!

Đây là thật hay mơ vậy?”

Cô nhìn chú mèo nhỏ dưới chân, chú mèo bỗng “meo” một tiếng.

Vylee không do dự mà bế mèo con lên, nhìn chăm vào nó như thể muốn ăn tươi, nuốt sống “Này!

Tao làm thí nghiệm nho nhỏ nha!”

Nói rồi cô đột nhiên véo vào chú mèo một cái làm nó hốt hoảng kêu lên.

Vylee vui mừng thả nó xuống “Cha!

Là thật đó!”

Cô cười rồi lấy trong cặp ra một chiếc bánh mì nhỏ, xé ra đưa cho mèo con “Này nhóc!

Cho cưng này!”

Cô đưa ra chú mèo liền quặn lấy rồi bỏ đi.

Vylee mỉm cười nhìn theo.

“Xem ra cô vẫn không sao!”

Zinjee đột nhiên bước đến, nhẹ giọng nói rồi chưa kịp gì hết đã ngồi xổm xuống nhìn chân cô.

Vylee ngây ngốc nhìn, Zinjee lại tỏ ra vô cùng bình thường mà lấy gạc băng nhẹ nhàng băng khắp chân cho cô.

Lát sau lại dịu dàng xoa bóp.

Vylee đột nhiên giật mình trước hành động biến hóa khôn lường của anh vội nói “Tôi tự làm được!”

Vylee định đưa tay ra bất giác một giọng nói phía dưới vang lên “Ngoan ngoãn chút đi!”

Giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy vẻ không hài lòng khiến người ta lo sợ mà nghe theo.

Vylee cứ ngây ngốc mà nhìn anh xoa bóp chân cô, một cảm giác rất kỳ lạ lại tiếp tục len lỏi sâu trong tâm hồn.

Woa!

Giờ nhìn kỹ mới biết anh đẹp thật nha!

Sóng mũi cao ráo, thẳng tấp như người phương Tây.

Đôi mày cương nghị lộ rõ khí thái mạnh mẽ, làng da màu đồng rắn chắc không khó để nhận ra anh là một người mạnh mẽ.

Đôi mắt màu xanh lục thẫm sâu đẹp như tựa hình, nhất là đôi môi, cong nhẹ, đầy đặn tạo nên một vẻ cuốn hút đến chết người.

Zinjee dừng động tác, đưa mắt nhìn lên cô, cái nhìn không chút né tránh khiến cô xấu hổ mà đỏ mặt, bất giác có cảm giác tê lạnh ở trên má, cô giật mình nhìn lên "Đau không?"

Một giọng nói mỏng nhẹ vang lên đối diện cô.

Gương mặt của người con trai ẩn hiện sau mấy tia nắng.

Cô cảm nhận được sự lanh lạnh từ những ngón tay thon dày đó.

Ước gì thời gian mãi đừng trôi.

Để em có thể ở mãi trong phút giây này.

Cảm giác anh đặt tay lên tim em.

Phải chăng em biết rằng mình đã “yêu”

Zinjee nhẹ nhàng mà đặt tay lên má cô, đôi má ửng hồng này không khiến anh đau lòng bằng vẻ mặt ngây thơ của cô.

Zinjee nhẹ nhàng nhìn cô.

Đôi môi khẽ cong lên tạo nên một đường cong hoàng hảo, dịu dàng mà cuốn hút đến mê người.

Không gian như ngừng lại, cô lại nghe nhịp tim mình lỗi thêm một nhịp.

Ánh sáng lấp lóa sau bóng cây ẩn hiện hình ảnh của hai người, hai trái tim, cùng chung nhịp đập

Phải chăng từ giây phút này!

Cô bắt đầu rung động.
 
Đại Ca Học Đường (Náo Loạn Trường Sca) - Vy Yuzmi (Full)
Chương 36: Lý do nghỉ học!


“Vũ An Thy!”

Tiếng thầy giáo vang lên, cả lớp im lặng “Vylee!”

Thầy lại gọi một lần nữa và không có câu trả lời “Vũ An Thy em đâu rồi?”

Thấy giáo nghiêm khắc nói, giọng điệu hơi to nhưng vẫn đầy tôn nghiêm.

“Em nghỉ rồi thầy ơi!”

Một giọng nói lười biếng vang lên ngay cửa sau lớp học “Tại sao em nghỉ?”

Thầy giáo lại tra hỏi “Em lên cân nên không đến trường được!”

Lại cái giọng lười biếng đó.

“Lý do tạm chấp nhận được!

Vậy em ở nhà nghỉ dưỡng sức đi!”

Thầy giáo tỉnh bơ nói khiến cả lớp nhìn muốn lọt tròng con mắt, đến lúc biết mình bị hớ mới la lên “Vylee!

Em giỡn mặt với tôi đó hả?

Ra đây!”

Thầy giáo tức giận quát lớn (Bó tay!)

“Em đâu dám!”

Vylee thè lưỡi tinh nghịch rồi từ cửa sau mới bước vào “Hello thầy khỏe chứ!

Mới xa thầy có một ngày mà em cứ tưởng xa thầy 24 tiếng chứ!”

Vylee cười hì hì nói.

“Em giỏi lắm ha!

Hôm qua nghỉ dám không xin phép hôm nay lại đi học trể!”

Thầy giáo rõ rõ thướt nói “Rõ ràng em có thông báo cho thầy mà!

Trong điện thoại đó!

Thầy không xem sao?”

Vylee ngước mắt nhìn.

“Tôi quên mang rồi!

Mà em nhắn gì trong đó?”

Thầy giáo thắc mắc hỏi.

Vylee cười hì hì “Em nhắn là!

Vylee hiện nay có việc bận, do lý do kỹ thuật chương trình tạm gián đoạn mong quý vị thông cảm không chấp nhất, Vylee sẽ trở lại trường vào một ngày trời trong mây tạnh và gió ngừng thổi, các bạn yên tâm vì nếu có ngày trời trong mây tạnh và gió ngừng thổi thì chết hết rồi còn đâu, hiện nay cân nặng còn chưa kiểm soát được có vẻ chưa tiến triển nhưng sẽ không gây ảnh hưởng đến mức tẩu hỏa nhập ma khiến dân chúng phải bất an lo sợ.

Cuối câu em còn nhắn lại một câu đó ‘Kết thúc chương trình đài truyền hình đến đây là hết’Xin chân thành cảm ơn các bạn đã theo dõi.”

Vylee cúi đầu chào.

Vừa dứt câu một tràn pháo tay từ dưới lớp vang lên khiến cô ngượng đến chín mặt, lấy tay gãi đầu “Cảm ơn các bạn quá khen!”

Cô cười hì hì nói và đâu biết trên bục giảng một bộ mặt bỗng tối sầm lại.

“Lên cân thì có gì mà không đi học được!”

Thầy giáo kiên nhẫn nói bằng tần âm thấp nhất, Vylee nhìn lên “Ai da!

Vậy là thấy không biết rồi nha!

Lên cân rất nghiêm trọng đó!

Nếu mà lên quá nhiều sẽ gây béo phì!

Con gái bị béo phì sẽ ra sao?

Sẽ rất xấu!

Mà con gái thì thường là rất sợ xấu!

Xấu thì sẽ không ai chơi dẫn đến bệnh trầm cảm và tự ti nhưng nếu bị trầm cảm thì sẽ cách ly với cuộc sống bên ngoài mà cách ly với cuộc sống bên ngoài tức nghĩa là phải sống một mình!

Sống một mình sẽ lo nhiều thứ dẫn đến chán đời!

Mà chán đời thì thường nghĩ quẩn!

Đến một lúc suy nghĩ không thông sẽ đưa ra quyết định sai lầm là tự kết liễu cuộc đời!

Như vậy thì sẽ hết một đời người thầy thấy có đúng không?

Vì vậy có thể nói lên cân là một vấn đề bức xúc đang được xã hội quan tâm và là bệnh nguy hiểm cần đề phòng ở phái nữ!”

“Hoan hô!”

Vylee vừa dứt lời thì ở dưới lớp một tràn vỗ tay lại vang lên và có cả tiếng huýt sáo, Vylee cười cười cúi đầu chào cảm ơn “Cảm ơn các vị đã quan tâm!

Số thiếu bầu cử lần này là 0000 không bao giờ có!

Mong quý vị ủng hộ mà bỏ phiếu cho!

Nếu đắc cử tôi sẽ hết mình phục vụ dân chúng!

Xin cảm ơn!”

Vylee bắt trước kiểu đi ứng cử rồi cười thân thiện.

Cả lớp thì vui vẻ nhưng có một người sắc mặt đã tối sầm lại, vẻ mặt còn khó coi hơn cả diêm la vương, chưa đầy ba giây “VYLEE!!!!!!!!!!!

RA KHỎI LỚP CHO TÔI!”

Thầy giáo hét bằng tần âm cao nhất, hét bằng cả hy vọng và niềm tin (Tội nghiệp thầy!)

“Cái này là thầy nói nha!”

Vylee lém lỉnh nói rồi xách cặp lên “Chào quý vị tôi phải đi vận động bỏ phiếu đây!

Hẹn gặp lại vào lần sau!

Số phiếu 0000 nhớ nha!”

Vylee nói nhanh, nháy mắt một cái rồi chưa đầy ba giây đã biến mất.

“Trời ạ!

Chắc tôi chết mất!”

Thầy giáo ôm tim nói “Chưa chết được đâu thầy ơi!

Chuyện còn dày!”

Vylee lại từ cửa bước vào và cười hì hì “Sao em còn chưa đi hả?”

Thầy giáo hậm hừ nhìn cô.

“Em quên ít đồ nên vào lấy!”

Cô cười hì hì rồi bước đến bàn giáo viên lấy chai nước “Nước đó là của tôi mà!”

Thầy giáo khó hiểu nhìn cô “Của thầy sao?

Thầy uống rồi à?”

Vylee thắc mắc hỏi, thầy giáo gật đầu “Chết cha hông!

Em bỏ thuốc sâu trong này hèn chi thấy mất một chút!”

Vylee nhìn nhìn chai nước nói, sắc mặt thầy giáo bỗng tối sầm lại còn cả lớp thì há hốc mồm.

“Mà không sao!

Xem như em biếu thầy chút đỉnh ấy mà!”

Cô cười hì hì đầy tự nhiên chưa đầy một giây thì “TRỜI ƠI!!!!

EM MUỐN HẠI CHẾT TÔI À!”

Thầy giáo la lên tiếng cuối cùng còn Vylee thì đã nhanh chóng phi ra ngoài (Đại tỉ luôn rồi!)

“Thầy ơi!

Thầy có sao không?”

Vylee vừa bước ra ngoài đã nghe tiếng trong lớp vọng ra, thè lưỡi tinh nghịch rồi bước đi.

Chưa được vài bước thì một nhóm người trong bộ y tế đã chạy đến “Cho hỏi thầy Văn dạy lớp nào?”

Một người hỏi “Lớp 12a2 đó!

Mà các anh đi đâu vậy?”

Vylee cố tình hỏi “Đi cấp cứu!”

“Vậy thì đi nhanh đi kẻo không kịp!

Bệnh người già hay yếu tim đấy mà!”

Vylee tự nhiên nói rồi xách cặp bước đi (Bó tay sư tỉ!)
 
Đại Ca Học Đường (Náo Loạn Trường Sca) - Vy Yuzmi (Full)
Chương 37: Thăm bệnh!


“Xem ra em bình thản quá nhỉ?”

Kynlee đặt trái cây xuống nhìn Vylee “Sao thế?

Em làm gì à?”

Vylee ngừng dũa móng tay, ngước mắt nhìn Kynlee “Cậu đúng là quậy thật!

Làm cho thầy Văn nhập viện mà cứ tỉnh như ruồi là sao?”

Haly chịu thua lắc đầu.

Vylee cười cười “Nghịch như vậy xem chừng sẽ có chuyện!”

Zinjee dán mắt vào tạp chí “Gì chứ?”

Vylee bĩu môi nói.

“Em gái của cậu cao tay thật mà!”

Venjy khen ngợi “Nó chưa đốt trường là may rồi!”

Kynlee ngán ngẩm nói.

“Này!

Các cậu có nghĩ sẽ đi thăm thầy không?

Dù sao cũng thấy hơi quá đáng!”

Royjee ái náy “Thôi đi!

Cậu định cho thầy tăng xông à?”

Haly nói “Đúng!

Gặp tớ thì thế nào cũng tức mà chết cho xem!”

Vylee lại cho là đúng.

“Vylee!

Em không biết ân hận là gì hả?

Dù thế nào thì cũng phải đi thăm bệnh!

Đâu làm như vậy được!”

Yue nghiêm khắc nói, Vylee bĩu môi “Ô kìa!

Anh Yue nhà mình từ khi nào biết nói những lời này vậy ta!”

Haly trêu chọc.

Yue tự nhiên đỏ mặt.

Bệnh viện...

“Này!

Cậu làm gì thế?”

Royjee nhíu mày khó hiểu nhìn “Ở đây có nội gián không?”

Vylee ngó trước, ngó sau nói “Điên quá đi!

Có ai như cậu không hả?”

Haly cốc nhẹ đầu Vylee.

“Trời nóng gần ba mươi năm độ mà đi trùm cái dạng như em thì còn gì là người nữa!”

Kynlee cầm miếng vải trên người cô thì liền bị cô kéo lại còn bày vẻ mặc hâm dọa.

Trời nóng hơn đến ba mươi mấy độ mà Vylee nhà mình mặc đồ rất là dễ thương.

Đeo kính râm che gần hết mặt, trùm gần năm lớp vải từ đầu đến chân, che luôn tóc với mặt, quấn khăn như người Ả Rập vậy!

Phòng đừng để ai phát hiện học sinh siêu quậy như cô lại đến thăm bệnh giáo viên.

Đúng là khó tin mà!

Cô còn tin không được nữa thì ai mà dám tin.

Nếu không phải tại cái đám rắc rối này kéo cô đi thì cho tiền cô cũng không dám.

“Đúng là có vấn đề!”

Zinjee nói nhẹ một câu rồi bỏ tay vào túi quần bước đi “Này, này, này!

Anh nói cái gì thế hả?”

Vylee đuổi theo sau, Zinjee vẫn im lặng “Anh nói ai có vấn đề hả?”

Vylee hung hăn nói.

“Tôi nói cô hả?”

“Này!

Anh...”

“Cô im lặng chút đi!”

“Anh nói cho rõ đi!”

“Này!

Này!

Đứng lại!”

Cả nhóm nhìn hai người đi phía trước rồi lắc đầu ngao ngán nhìn theo.

..............

“Vylee!

Vào đây!”

Haly kéo tay cô sau cánh cửa “Không vào đâu!”

Vylee bán sống, bán chết bán chặt vào thành cửa “Cậu lỳ thật!

Đã vào đến đây mà còn!”

Royjee chỉ lắc đầu.

“Chào các em!

Các em đến chơi à?

Hay lại đến xem thầy chết chưa?”

Thầy giáo cười nhẹ nói “Dạ đâu có!

Bọn em đến thăm thầy thật mà!”

Haly miệng thì cười còn tay thì bận lôi kéo tên cứng đầu kia.

“Thầy thấy đỡ hơn chút nào không?”

Kynlee đến bên giường hỏi thăm (Về đạo nghĩa thì mấy anh nhà ta cũng được lắm nha!) “Thầy bớt rồi!”

Thầy giáo dịu dàng nói.

“Vào đi!”

Haly kéo muốn rụng tay “Không!”

Vylee vẫn cự tuyệt.

“Haly!

Em làm gì thế?”

Thầy giáo thắc mắc hỏi.

“Cậu ấy đang bận lôi một con vật cứng đầu, cố chấp vào đây đấy mà!”

Zinjee tử cửa bước vào, vẫn cái dáng điềm tĩnh bỏ tay vào túi quần và sắc mặt vẫn lạnh băng.

“Anh nói ai là con vật cố chấp, cứng đầu vậy hả?”

Vylee một phút ba mươi giây kéo ngược Haly lại đẩy người lên bước vào hầm hầm nhìn Zinjee.

“Vylee!”

Cả nhóm ngơ ngác nhìn cô.

Vylee chợt nhìn xung quanh rồi đứng yên như tượng, khuông miệng bất giác đông cứng lại thành một nụ cười, mồ hôi rơi lả chã (Cũng phải!

Dưới cái nóng này mà không rơi mồ hôi mới lạ)

“Em đến đây làm gì thế?”

Thầy giáo thắc mắc hỏi, Vylee bây giờ mới chợt tỉnh, bất giác rùng mình “Thật ra thì...cũng không làm gì!

Chỉ là đến để thăm nuôi người bị hại!”

Vylee ái ngại nói.

“Người bị hại?

Em nói ai?”

Thầy giáo lại tiếp tục hỏi “Thì còn ai ngoài thầy nữa!”

Vylee tỉnh bơ trả lời khiến cả nhóm đổ hết cả mồ hôi.

Không gian im lặng.

Cô chợt cảm thấy có cái gì đó hoàn toàn bất thường, cứ ngỡ là sẽ có một trận lôi đình ai ngờ “Thầy rất vui khi em còn biết đến thăm bệnh!”

Thầy giáo mỉm cười hiền từ nói.

“Ý tứ gì đây!

Không phải đang móc méo mình chứ trời!”

Vylee thầm nghĩ “Ô!

Em biết chứ!

Chuyện em gây ra làm sao em có thể quên được!”

Vylee cười hì hì nói “Đúng!

Chuyện này quả thật là do em gây ra!”

Thầy giáo gượng cười.

“Thật ra em cũng không có ý chọc thầy đến mức này đâu!

Em chỉ là không ngờ sức khỏe thầy lại yếu đến như vậy!”

Cô kéo ghế thong thả ngồi cạnh giường thầy “Ừ!

Đúng là sức khỏe yếu mà gặp trò như em thì đi sớm!”

“Trời!

Cũng không phải vậy đâu thầy!

Em nói cho thầy nghe cái này!”

Vylee tự nhiên nói, thầy giáo ngước nhìn “Thầy là người thứ hai mươi bị em chọc tức nhập viện đấy!”

“Ô!

Vậy thầy cũng không phải là người đầu tiên rồi!”

“Đương nhiên!

Từ nhỏ thành tích của em đã ghê người rồi!”

“Chuyện này thì thầy dư sức biết!”

Hai thầy trò nói chuyện với nhau tự nhiên đến nỗi làm cả nhóm ngơ ngác mà nhìn (Lungling: Sự tình gì đây trời!

Hai thầy trò vui tính nhở).
 
Đại Ca Học Đường (Náo Loạn Trường Sca) - Vy Yuzmi (Full)
Chương 38: Nấu cơm đến bỏ nhà đi!


“Haiz!

Thăm bệnh mệt chết đi được!”

Vylee vươn vai nói “Con nha đầu này!

Em chỉ biết gây rối thôi!”

Kynlee cốc nhẹ vào đầu cô nói.

“Ưm!

Em cũng có đi chứ bộ!

Giận hai!”

Vylee bĩu môi giận dỗi nói.

“Thôi!

Đi nấu ăn giùm anh đi!”

Yue dỗ dành cô rồi đẩy cô vào bếp “Ơ!

Em cũng phải nấu ăn nữa sao?”

Vylee vừa đi vừa ngơ ngác nói “Không nấu ăn chẳng lẽ ăn cột nhà à?”

Yue khó hiểu.

“Nhưng rõ là hôm nay đến Royjee mà!”

Vylee ngây thơ nói mà đâu biết cô bạn thân của mình mặt đã tối sầm lại “Cho anh xin đi!

Royjee mà nấu ăn thì chỉ có trên sống, dưới khê, tứ bề nhão nhét thôi!”

Venjy lắc đầu nói.

Cả nhóm chưa kịp hiểu gì hết thì một tiếng đập sách vang lên ở trên bàn, một cái bóng nhỏ bỗng vụt qua rồi mất tích để lại phía sau là những dấu chấm hỏi to đùng không có lời giải đáp.

“Ai mới vừa chạy ra thế?”

Cả nhóm ngơ ngác nói rồi nhìn lại xung quanh, mất một bóng hình “Royjee!

Cậu ấy đi đâu đấy?”

Vylee gọi theo “Chết rồi!

Trời đang tối mà!”

Haly lo lắng nói.

“Cũng tại các anh!

Sao lại nói Royjee như vậy chứ!”

Vylee trách mắng “Royjee nấu ăn không ngon thì từ từ mà dạy!

Lòng tự trọng của cậu ấy cao như vậy thì làm sao mà chịu được hả?”

Haly lớn tiếng nói.

“Trời tối như vậy thì làm sao mà tìm!”

Cả hai sốt ruột nhìn ra cửa “Không được!

Em phải tìm Royjee!”

Cả hai định chạy ra ngoài thì một cánh tay đã níu hai cô lại “Đừng!

Trời tối rồi các em đi chỉ làm thêm rắc rối!”

Kynlee lắc đầu.

“Với lại có một người đã đi trước một bước rồi!”

Yue điềm tĩnh nói.

Cả nhóm ngơ ngác quay sang thì há hốc mồm nhưng trong lòng cũng an tâm hơn rất nhiều.

..................

“Cô đáng chết!

Đi đâu vậy không biết!”

Venjy sốt ruột tìm kiếm “Royjee!

Ra đây!

Nếu không bắt được cô tôi sẽ sử cô ngay!”

Venjy vừa chạy vừa hâm dọa (Sợ rung người!).

“Cái gì mà trên sống, dưới khê tứ bề nhão nhét chứ!

Tay nghề tôi dở như vậy sao!

Đã vậy tôi bỏ đói các người luôn!”

Royjee sầm mặt nói.

“Cái đồ điên!

Các người tự mà xử đi nha!

Tôi đi ăn trước đây!”

Royjee nói rồi liền chạy đi một mạch.

“Cô đi đâu thế hả?

Điện thoại cũng không nghe là sao?”

Venjy bực tức nhìn điện thoại, hậm hừ nói.

Royjee đi một vòng thành phố rồi ghé vào một quán ven đường nào đó, ngồi ăn ngon lành “Cô ơi!

Tô nữa!”

Royjee vui vẻ nói “Woa!

Con ăn khỏe thật nha!

Tô thứ ba rồi đây này!”

Chủ quán vui vẻ khen ngợi.

“Con không ngờ món ăn đường phố ở Việt Nam lại ngon đến vậy nha!”

Royjee đưa ngón tay cái lên tỏ vẻ khen ngợi, chủ quán cười thân thiện.

Điện thoại reo lên thông báo có tin nhắn, Royjee lấy trong túi ra xem “Ha!

Điện không được thì nhắn ha!

Để xem anh nhắn cái gì!”

Royjee mở tin nhắn lên thì không khỏi tức giận bởi hàng chữ rất ư là dễ thương “Cô có giỏi thì đừng nghe điện thoại nữa!

Khỏi về luôn cũng được!”

Thật sự bây giờ là máu đã lên đến não “Được, được!

Giỏi lắm!

Thì ra anh muốn đuổi tôi chứ không phải tìm tôi!

Vậy thì tôi đi luôn!

Để xem cái tên khốn như anh giải quyết ra làm sao?”

Royjee nói rồi hung hăn khóa điện thoại, nghênh mặt đầy kiêu ngạo.

“Được!

Cô dám khóa điện thoại!

Đã vậy tôi sẽ không thèm tìm cô!

Làm gì thì mặc!”

Venjy tức giận bỏ đi.

Anh đang đi dạo phố đêm với tâm trạng phải nói là không tốt vô cùng.

Cái con nhỏ đó sao lại dám nói với anh bằng cái thái độ đó chứ!

Mà anh còn bị ảnh hưởng tâm trạng vì cô nhỏ đó.

Đáng ghét!

Đang hậm hừ chém giết không thương tiếc mấy cây cỏ quen đường, quay qua quay lại thì phát hiện thú vị nha.

Khóe môi chợt nhếch lên một đường cong nguy hiểm, ngó trước, ngó sau rồi bước đi.

..................

“Chủ quán!

Tính tiền!”

Royjee gọi lại tính tiền, chủ quán mỉm cười đến bên cạnh cô “Bạn trai con tính hết cả cho con rồi!”

Chủ quán vui vẻ nói còn Royjee thì kinh ngạc mà há hốc mồm.

Bạn trai?

Cô có sao?

Mở to mắt liếc nhìn xung quanh rồi bỗng mắt miệng gì mở to hết cỡ.

Trời ạ!

Sao anh ta lại ở đây!

Anh ta là....Venjy!

Còn điềm tĩnh ngồi cách cô mấy cái bàn, cười vô cùng hồn nhiên lại còn đưa tay lên chào mới tức chứ!

Trời ạ!

Tình huống gì đây!

Sao cô lại gặp phải anh ta, rõ ràng là cô đang bỏ trốn cơ mà!

Càng nghĩ sắc mặt Royjee càng khó coi, mím chặt môi, bày ra vẻ mặt vô cùng là đáng thương.

Rồi không biết cô nghĩ trời, nghĩ đất gì mà “soạt!” một cái bóng nhỏ lướt ngang với tốc độ tia chớp vào biến mất không để lại dấu tích.

Vâng!

Royjee nhà mình đã chạy mất một cách nhanh chóng và bỏ lại người bây giờ đang há hốc mồm mà nhìn lại là Venjy.

“Này!

Cô...”

Venjy đơ cứng họng vài giây rồi chợt bình tĩnh lại“Trời ạ!

Lại biến mất nữa!

Chờ với!”

Thế là lại ba chân bốn cẳng mà tức tốc chạy theo “Royjee!

Cô điên hả?

Đứng lại đó coi!”

Venjy chạy theo muốn hụt hơi.

“Đã bảo là đừng có tìm tôi mà!”

Royjee vừa chạy vừa nói “Có gì... thì...

đứng lại... nói rõ đi!

Cô đúng là!”

Venjy thở hồng hộc nói.

“Tôi không có gì để nói cả anh chê cơm tôi nấu thì đừng nhìn đến tôi!”

Royjee giận dỗi.

“Royjee tôi xin lỗi!”

Venjy vừa thở vừa nói “Tôi không nghe gì nữa cả!”

Royjee xua xua tay “Thật ra cô muốn sao!

Cùng lắm tôi hứa với cô từ nay cơm cô nấu, ngon dở gì tôi đều ăn hết được chưa?”

Venjy nói rồi mới ý thức được mình lỡ lời.

Người ở phía trước chợt dừng bước, rồi xoay nhẹ người lại, đến gần anh nhỏ giọng nói “Có thật không?”

Venjy theo bản năng ngước nhìn người con gái trước mắt, đôi mắt ngây thơ như pha lê đó nhìn anh khiến anh không nỡ làm tổn thương hay từ chối.

Miễn cưỡng gật đầu “Thật!”

Giọng nói có pha chút lạnh lùng nhưng đi cùng câu nói đó là một nụ cười từ từ tỏa sáng của cô gái trước mắt, nụ cười đẹp đến nỗi làm say lòng người “Là anh nói đó!”

Royjee vui vẻ chạy đến khoác tay Venjy “Cô làm gì vậy?”

Venjy khó hiểu nhìn.

“Về thôi!

Không muốn à?”

Royjee chăm chú nhìn anh khiến anh còn chưa hết giật mình thì đã bị cô gái nhỏ đó kéo đi “Về nhà tôi sẽ nấu cho anh ăn!

Trên sống, dưới khê tứ bề nhão nhét anh đều phải ăn hết!”

Royjee cười tươi vừa đi vừa nói khiến Venjy cũng bất giác mà mỉm cười theo.
 
Đại Ca Học Đường (Náo Loạn Trường Sca) - Vy Yuzmi (Full)
Chương 39: Ăn sáng!


“Haiz!

Mới sáng sớm ai làm gì mà ồn thế?”

Yue từ cầu thang bước xuống, ngoáy tai nhăn nhó “Sao lại có mùi khê là vậy?”

Haly ngửi ngửi khó hiểu nói “Vylee!

Em nấu ăn đấy à?”

Kynlee thản nhiên bước xuống bếp nhưng vừa mới mở mắt ra đã giật mình.

Cái hình dáng trước mắt quá đỗi quen thuộc mà cũng xa lạ khi đứng vào nơi mà vốn dĩ ngày thường là hoàn toàn không thích hợp.

Kynlee khó trách mở to mắt ngạc nhiên mà nhìn

“Trời ạ!

Royjee!

Em làm gì ở đây thế?”

Kynlee giật mình nói.

Yue cùng Haly bước đến nhìn xung quanh thì ngơ ngác mà khó hiểu “Không phải cậu đang nấu ăn đó chứ!”

Haly mở to mắt ngạc nhiên nói.

Royjee điềm tĩnh mang món cuối cùng đặt lên bàn, gỡ tạp dề ra rồi thản nhiên nhìn mọi người “Sao à?

Ngạc nhiên lắm hả?”

Royjee nhìn mọi người ngây thơ nói.

“Đúng là...rất ngạc nhiên!”

Cả nhóm cười gượng gạo khi mồ hôi đã đổ lã chả.

“Oáp!

Mới sáng sớm có chuyện gì mà vui quá vậy!”

Vylee vừa ngáp ngắn, ngáp dày nói “Che cái miệng lại!”

Giọng nói phía trên cô truyền xuống, hơi lạnh băng quen thuộc đến lạ.

Vylee giật mình quay sang nhìn bắt gặp cái dáng vẻ bất cần đó thì máu bắt đầu sôi lên nhưng nghĩ tình mới sáng sớm nên cố nén lại, liếc mắt một cái rồi quay lưng bước đi.

“Mọi người làm gì vui thế?”

Vylee bước đến bên cả nhóm vui vẻ nói, thấy cả nhóm im lặng, vẻ mặt gượng gạo thì khó hiểu mà nhìn xung quanh “Đây là cái gì thế?

Sáng nay em không cần nấu ăn à?”

Vylee ngơ ngác mà nhìn.

Cả nhóm mím môi lắc đầu “Không cần!”

Vẻ mặt lại vô cùng khó xem “Cái này của ai làm thế?

Royjee hay Haly?”

Vylee liếc mắt nhìn qua hai cô bạn, cả nhóm im lặng không nói đưa mắt qua Royjee đang thản nhiên mà mỉm cười.

Vylee ban đầu ngạc nhiên rồi lúc sau mới bình tĩnh lại “Royjee nấu ăn sao?”

Vylee ngơ ngát nhìn cả nhóm “Ừm!”

Cả nhóm lắc đầu.

“Vậy thì hay quá!

Vào ăn thôi!”

Vylee mỉm cười tự nhiên nói.

“Hả?”

Cả nhóm ngơ ngác nhìn “Sao thế?

Ăn đi còn đi học nữa!

Nào, nào!

Ngồi đi chứ!”

Vylee ngoắt tay mời cả nhóm ngồi.

Cả nhóm đơ ra nhìn cô một lúc rồi cũng ngoan ngoãn ngồi xuống.

“Rồi!

Ăn thôi!”

Vylee vui vẻ nói rồi nhìn cả nhóm “Ăn đi chứ!”

“Ừ!

Ăn, ăn, ăn!”

Cả nhóm miễn cưỡng cầm đũa lên ăn nhưng khoảng cách từ thức ăn đến miệng thì một tia hối hận bắt đầu len lỏi rồi trổi dậy nhanh như chớp.

Ăn xong một miếng thì cúi gầm mặt luôn xuống bát cơm, cả Vylee cũng không còn nói lời nào nữa.

“Sao?

Ngon không?”

Royjee chờ đợi nhìn cả nhóm vui vẻ nói.

Trời ạ!

Với ánh mắt này thì chết chắc, làm sao dám phê bình đây.

Cả nhóm gật đầu lia lịa nhưng mồ hôi đã rơi lã chả “Ưm!

Tại Venjy nói thức ăn mình làm cậu ấy sẽ ăn hết nên mình hảo tâm nấu ăn thôi!

Không ngờ lại được khen đến vậy!”

“Hả?”

Royjee vừa dứt lời thì mắt miệng cả nhóm đều mờ hết cỡ, lớn đến nỗi có thể nhét nguyên quả trứng vào luôn đấy!

Quay với tốc độ chóng mặt nhìn Venjy đầy thân thương rồi chợt chuyển thành ngạc nhiên sang một nụ cười, nụ cười thân thiện đến mức người khác muốn tự tử luôn.

“Thì ra là cậu ha!”

Kynlee cười thân thiện vỗ vào vai Venjy, sức lực nhẹ đến nổi làm anh ho sặc sụa “Không ngờ anh lại tốt đến như thế?”

Haly cười cười nắm nhẹ tay Venjy mà tự nhiên véo mạnh một cái khiến anh la không được mà nín cũng không xong.

“Nếu là anh đề nghị thì....”

Vylee cười cười cố tình kéo dày câu nói, ánh mắt chợt trở nên thâm sâu đến nguy hiểm “Ăn hết đi!” vừa nói dứt lời cô đã bỏ một đóng vào miệng Venjy khiến anh chưa nhận thức được gì cả đã bị nhét đầy miệng.

Cả nhóm thấy thế cũng hùa theo mà gấp thức ăn vào bát Venjy “Cho cậu này!

Ngon lắm!

Ăn hết đi nha!”

Đến khi thức ăn đã đầy bát thì tất cả phủi mông đứng dậy, trước khi đi còn dặn dò kỹ lưỡng Royjee “Xem bộ Venjy rất thích thức ăn do cậu nấu!

Cứ thế mà phát huy nha!

Tốt nhất là ngày nào cũng xuống bếp nhưng chỉ nấu riêng phần cậu ấy thôi nha!

Chắc Venjy sẽ vui lắm!

Đúng không?”

Cả nhóm cười cười nhìn về phía Venjy khiến anh lạnh dọc xương sống.

“Đi học trước nha!

Hai người cứ từ từ mà ăn!”
 
Back
Top Dưới