Cập nhật mới

Ngôn Tình ĐẠI BOSS - Bắt Em Về Làm Vợ!

ĐẠI BOSS - Bắt Em Về Làm Vợ!
Chương 20: Tôi và Anh đã làm gì Chưa?


Cô khóc thút thít nhìn anh:

"Anh nói thật sao"

"Ừm...thật"

Nói xong cô ngủ lịm trong lòng anh.

Sáng hôm sau cả người cô ê ẩm ngay cả mở mắt c*̃ng thấy lười, cô mệt nhọc ngồi dậy thấy người là lạ cô nhìn xuống dưới cơ thể mình thì chỉ còn bộ áo lót.

A..a..a aa! cô lấy nhanh tay che miệng mình lại. Sao anh anh ta lại ở đây trên người còn không mặc gì nữa...chuyện này là thế nào, cô nhìn xung quanh mới nhận ra đây không phải phòng cô mà là phòng c*̉a anh.

Chả nhẽ tối qua cô uố́ng say rồi mò vào phòng anh làm chuyện bậy bạ..? Cô nhìn anh để cố nhớ lại chuyện hôm qua nhưng đầ̀u cô không thể nhớ ra được gì, chút nữa cô phải giải thích thế nào với anh đây

"Nếu em không muốn tôi làm thịt thì đừng có nhìn tôi như vậy"

Anh không mở mắt nhưng giọng nói vẫn đều đều trầm ổn.

"Ôi mẹ ơi" giật cả mình

"Anh dậy từ bao giờ vậy...tối qua..tôi "

Cô lắp bắp nói.

Cô còn chưa kịp phản ứng thì đã bị cánh tay anh lôi xuống đè dưới hạ thể c*̉a anh.

"Em có cần tôi làm lại chuyện tối hôm qua để em nhớ lại không"

Anh nhìn cô cười gian tà

Mặt cô đỏ như trái cà chua

"Gì mà làm lại chứ..anh bỏ tôi ra"

"Tôi không bỏ đấy em làm gì được tôi".

"Anh.."

Không để cô nói anh c*́i xuống chiếm lấy toàn bộ khoang miệng c*̉a cô. Nhiệt độ trong phòng như tăng thêm mấy độ.

"Ưm..ưm" cô bị anh hôn tới nỗi không kịp thở

Reng reng reng..tiếng điện thoại anh kêu..lúc này anh mới chịu buông tha cho đôi môi c*̉a cô.

Cô ngồi dậy thở hổn hển mặt nóng ran không phải nói là cả người nóng ran mới đúng

Anh nhíu mày nhìn điện thoại một lúc rồi quyết định không nghe.

Anh quay sang nhìn cô rồi gõ nhẹ vào trán:

"A " cô tức giận nhìn anh

"Em mặc quần áo rồi xuống ăn sáng, hôm nay tôi phải đi công tác "
 
ĐẠI BOSS - Bắt Em Về Làm Vợ!
Chương 21: Màn kịch chỉ vừa mới bắt đầu


Anh chống tay ghé sát vào cô:

"Em c*̃ng phải đi theo tôi..chuẩn bị nhanh rồi xuống"

Nói xong anh đi thẳng vào trong nhà tắm.

"Khoan đã thế rốt cuộc tối qua tôi và anh có sảy ra chuyện gì không"

Anh nhìn cô cười nhếch miệng.

"Nếu tối qua có chuyện gì thì trên người em liệu còn bộ đồ đó"

"Thật vậy sao"

Anh tiến lại gần chỗ cô.

"Hay em còn muốn tôi làm gì em nữa"

"Anh đúng là đồ lưu manh"

Nhìn cô tức giận anh cười thích thú rồi quay người vào trong.

Nhìn người đàn ông đi trước thoải mái ung dung còn mình phải lạch tạch kéo 2 cái vali theo sau cô không khỏi cảm thán

Người đàn ông này thật không galăng mà!

Thôi đi anh ta không xấu xa lăng sói là tốt rồi, làm sao có thể hi vọng anh galăng.

"Anh không thể đi chậm đợi tôi chút sao"

"Tôi không có thói quen đợi người khác, em còn nói nhiều tôi cho em đi bộ"

"......"

Hai người vừa ra đến xe thì một người phụ nữ xinh đẹp diễm lệ, chỉ cần nhìn cô ta một lần thôi c*̃ng đủ để người khác siêu lòng.

Cô ta cười tươi chạy đến ôm anh, anh không chần chừ mà vuốt nhẹ lên tóc cô ta đây là lầ̀n đầu tiên cô thấy anh dịu dàng với phụ nữ như vậy.

Cô ta nhìn cô với ánh mắt rất kì lạ nếu noí là ánh mắt thiện cảm thì không hẳn..thật sự ánh mắt đó chứa rất nhiều tâm tư

Cô ta dơ tay ra cười tươi với cô.

"Chào chị tôi là Lâm uyển Nhi là em gái Lâm Phong"

"Chào cô chắc cô biết rõ tôi rồi lên tôi không phải giới thiệu nữa"

Uyển Nhi: cô nữ sinh du học ở nước ngoài và c*̃ng là em gái cưng c*̉a Lâm Phong

Cô ta kéo vali lên phòng.

-Thiên Linh chút cô lên giúp tôi một tay nha

"Ừm..chút tôi lên"

Cô ở lại chăm sóc cho Uyển Nhi, còn chuyến công tác tôi sẽ hoãn lại.

"Anh yên tâm tôi sẽ chăm sóc tốt cho cô ấy"

Màn kịch chỉ mới bắt đầu thôi Lục Thiên Linh.
 
ĐẠI BOSS - Bắt Em Về Làm Vợ!
Chương 22: Em muốn ngủ cùng anh


Từ khi Uyển Nhi về cô ta lúc nào c*̃ng nhõng nhẽo theo anh nửa bước không dời, còn anh thương yêu cô như bảo bối. Ở bên cạnh họ cô không khác gì một người thừa.

Ngồi ăn cơm với nhau, chỉ hai người nói nói chuyện còn cô chỉ biết lặng lẽ nhìn hai người họ.

"Thiên Linh để tôi dọn c*̀ng cô"

"Thôi tôi tự làm được rồi cô lên phòng trước đi"

"Ừm"

Cô ta lên phòng thay đồ ngủ, tay ôm gối rồi chạy nhanh sang phòng anh

"Lâm phong tối nay em muốn ngủ c*̀ng anh"

Anh lại xoa đầu cô

"Ngoan về phòng em đi đừng nhõng nhẽo như trẻ con nữa"

"Hồi bé chúng ta vẫn hay ngủ c*̀ng nhau mà " cô chu môi lên nói

"Nhưng giờ em lớn rồi mau về phòng mình đi"

Cô ta hậm hực ôm gối về phòng. Anh đã thay đổi thật rồi. từ trước đến giờ anh chưa bao giờ từ chố́i lời đề nghị c*̉a em, tình cảm c*̉a anh giờ c*̃ng không còn như trước có phải Lục Thiên Linh chính cô ta đã làm anh thay đổi. Lục Thiên Linh tôi không muốn đấu với cô nhưng thứ gì đã là c*̉a tôi thì không ai có thể lấy được.

Như mọi hôm đáng nhẽ cô ta theo anh đến công ty nhưng hôm nay cô ta lại có hứng ở nhà.

Nhìn thấy Uyển Nhi cô hơi bất ngờ vì mọi hôm giờ này cô ta đã theo anh đến công ty rồi,,

"Hôm nay cô không đến công ty à"

"Không, nay tôi muốn ở nhà"

-Cô muốn ăn gì không để tôi làm.

Cô ta nghĩ một lúc rồi cười nhếch miệng

"Tôi ăn gì nhẹ thôi..bánh mỳ kẹp bơ hay gì đó c*̃ng được"

Lục Thiên Linh để tôi xem nay cô giải thích thế nào với Phong.

Cô vào trong bếp lấy bánh kẹp với bơ đậu phộng c*̀ng ly sữa mang ra cho cô ta.

"Cảm ơn cô..làm phiền cô rồi đáng nhẽ những việc này lên để người hầu làm"

"Không có gì dù sao tôi c*̃ng đang rảnh mà"

"Choang" Cô vừa đi được vài bước thì nghe tiếng thủy tinh rơi vỡ quay lại nhìn thì đã thấy cô ta nằm dưới đất mặt tái mét, sữ đổ lênh láng trên sàn.
 
ĐẠI BOSS - Bắt Em Về Làm Vợ!
Chương 23: Tra tấn thể xác


Cô hoảng hốt chạy đến đỡ người cô ta.

"Uyển Nhi cô bị sao vậy"

Mặt cô tái mét theo cô ta, đúng lúc này anh trở về nhà lấy tài liệu thấy Uyển Nhi nằm dưới đất anh tối sầm mặt mày, chạy đến ôm cô ta vào lòng

"Uyển Nhi em sao vậy... Uyể̉n Nhi"

Cặp mắt anh đỏ ngàu sắc bén như muốn giết chết người phụ nữ trước mặt.

"Lục Thiên Linh cô đã làm gì cô ấy hả"

"Tôi..."

Chát.. cô chưa kịp nói đã bị anh giáng cho một cái tát hằn rõ cả nốt tay trên mặt, máu từ khoé miệng cô chảy ra. Cô không khóc chỉ là khoé mắc cô cay cay, anh bế cô ta vào lòng nhìn cô với ánh mắt lạnh ngắt

"Lục Thiên Linh nếu hôm nay cô ấy có sảy ra chuyện gì thì có dùng 10 cái mạng c*̉̉a cô c*̃ng không đổi lại được"

Thật sự cô không làm gì cô ta, nhưng tại sao anh không cho cô giải thích, mà có giải thích liệu anh có tin cô không.

***tại bệnh viện***

Anh với cô mỗi người ngồi một hàng ghế, không khí bị đè nén tới mức khó thở. Hai tiếng trôi qua mà vẫn chưa có thông tin gì từ phòng cấp cứu.. thấy bác sĩ đi ra anh vội đứng dậ̣y túm lấy áo ông bác sĩ

"Nói...em ấy có bị sao không"

Ông bác sĩ bị anh dọa xanh mét cả mặt.

"Lâm tổng anh bình tĩnh, cô ấy giờ không sao rồi"

"Em ấy tại sao lại bị như vậy"

Anh vừa nói vừa nhìn cô với ánh mắt lạnh lùng

"Nguyên nhân do cô ấy bị dị ứng thực phẩm"

Anh tiến lại gần cô nhắc lại rành rọt từng chữ ông bác sĩ vừa nói

"Dị..ứng..thực..phẩm sao"

Anh bóp chặt lấy cổ cô hét thẳng vào mặt cô:

"Cô đã cho em ấy ăn gì hả "

"Tôi...cho cô ấy ăn bơ đậu phộng với bánh mỳ"

"Chết tiệt" anh chửi thề một câu.

"Em ấy bị dị ứng với bơ đậu phộng"

Cô nước mắt lưng tròng.

"Tôi không biết, cô ấy chưa từng nói với tôi cô ấy bị dị ứng với đậu phộng chính cô ấy còn nói muốn ăn bơ với bánh mỳ"

Anh càng lúc càng siết chặt cổ cô.
 
ĐẠI BOSS - Bắt Em Về Làm Vợ!
Chương 24: Tra tấn thể xác (2)


-Ý cô là cô ấy cố tình làm vậy để hãm hại cô sao?

Cổ cô bị anh siết chặt tới lỗi không kịp thở, không khí trong lồng ngực ngày càng bị rút cạn

Tôi..không...có ý đấy.

Cô vừa nói nước mắt vừa chảy dài trên hai gò má ửng đỏ thấm nhoè cả khuôn mặt thanh tú xinh đẹp

Càng lúc tay anh càng siết chặt cổ cô hơn, cô sắp không chịu nổi nữa rồi anh định giết cô thật sao.. chả nhẽ trong suốt thời gian sống với nhau từng bấy thời gian không đủ để chứng minh cô là con người như thế nào, đối với anh cô chỉ là kẻ đào mỏ, loại đàn bà đê tiện dâm đãng.

Tại sao giờ tim cô đau vậy...thật sự rất đau

Cô y tá từ trong phòng bước ra.

"Người nhà bệnh nhân Lâm Uyển Nhi có thể vào thăm"

Vừa nghe thấy, anh chạy vội vào trong phòng bệnh, cô ngồi sụp xuống đất sờ tay lên cổ ho ra vài cái để điều hoà lại hơi thở

Anh ngồi cạnh giường bệnh nắm lấy tay cô ta

Uyển Nhi giờ em thấy sao rồi?

Em không sao - Cô ta cười dịu dàng với anh

Uyển Nhi cô ta nói cô ta không biết em bị dị ứng đậu phộng có phải là thật không

Cô ta tỏ ra bất ngờ rút tay lại cố gắng ngồi dậy

Hồi sáng em có nói với chị ý là em không ăn được đậu phộng...nhưng không hiểu sao chị ý vẫn cho bơ đậu phộng vào bánh c*̉a em

Tay anh cuộn chặt thành nắm đấm, các khớp kêu răng rắc trong mắt toé lên sự chết chóc.

Cô ở ngoài nghe hết những gì cô ta nói cô không ngờ bao bọc bên ngoài là một người dịu dàng thuỳ mị bên trong lại là một con rắn độc. Cô chạy thẳng vào trong đứng trước mặt anh chỉ tay vào cô ta

Cô ấy nói dối, cô ấy không nói gì với tôi người đề nghị ăn bơ c*̃ng là Uyển Nhi.

Cô ta nước mắt ngắn nước mắt dài khóc lóc oan ức túm lấy áo anh

Anh phải tin em, em không nói dối

Anh đi thẳng ra chỗ cô, nhìn cô với ánh mắt sắc lạnh

Chát....chát

Tát xong anh lấy khăn lau tay mình.
 
ĐẠI BOSS - Bắt Em Về Làm Vợ!
Chương 25: Quyến rũ


Cô lấy tay lau sạch những giọt nước mắt còn sót trên khuôn mặt mình, cười khinh bỉ

Lâm Phong, anh c*̃ng biế́t bẩn tay sao? Vậy những lần anh cưỡng bức tôi chả nhẽ anh không thấy bẩn

"Chát..." mặt cô in rõ từng nốt tay, khuôn mặt nhỏ bé đầy những vết bầm tím máu từ khoé miệng chảy ra hòa c*̀ng vết máu c*̃

Loại đàn bà đê tiện, Lục Thiên Linh cô nghe rõ đây loại đàn bà như cô chỉ đáng làm thú vui cho tôi thôi, chức vụ trong nhà c*̉a cô không bằng một con ở.

Nhìn màn kịch trước mặt cô ta thầm cười trong lòng.

-Lục Thiên Linh sớm muộn gì cô c*̃ng phải dọn ra đường ở..." cô ta bướ́c xuống giường lại gần anh.

-Phong anh đừng nói như vậy, anh cũng đừng trách chị ấy chuyện hồi sáng chắc chị ấy không cố ý làm vậy với em đâu!

Anh luồn tay qua eo để đỡ cô ta.

-Lục Thiên Linh giờ cô c*́t ra khỏi đây cho khuất mắt tôi

Cô chạy một mạch ra khỏi phòng, cô không muốn ở lại đây thêm một phút giây nào nữa, cô muốn chạy trốn khỏi anh, khỏi cái căn nhà đó

Anh ở trong phòng vẫn chưa nguôi giận, còn cô ta vui mừng cười hả hê

-Phong em muốn về nhà, em không muốn ở lại đây.

-Ừm..nếu em muốn

Anh chuẩn bị mọi thủ tục xuất viện cho cô. Cô ta lúc nào c*̃ng bám lấy anh không dời nửa bước

Uyển Nhi đến nhà rồi em xuống xe đi.

Cô ta dang 2 tay làm nũng, môi chúm chím nhìn vậy ai c*̃ng nghĩ cô ta là người ngây thơ hiền lành

-Không...anh bế em đi - cô ta chu cái mỏ mình lên

Nhìn vẻ mặt đáng yêu c*̉a cô khiến anh không lỡ lòng từ chối.

Tay bế cô nhưng trong đầu anh lại luôn nghĩ về Thiên Linh, anh để ý từ lúc về tới giờ không thấy cô đâu, ngoài trời đang bắt đầu mưa to. Anh bế cô ta lên giường rồi đi thẳng ra ngoài

Cô ta đứng dậy ôm sau lưng anh.

-Phong anh ở lại đây được không. Anh biết từ bé em sợ sấm mà.

-Uyển Nhi hai chúng ta là anh em tốt nhất lên có giới hạn!

Anh đừng giấu em nữa hai chúng ta không phải anh em ruột.

Đã đến mức này thì cô không phải giả bộ trước mặt anh nữa

Em yêu anh, anh có dám nhìn thẳng vào em nói anh không có tình cảm gì em

Cô nhìn anh với ánh mắt mong đợi.

Em ngủ sớm đi giờ anh có việc phải đi.

Anh lảng tránh câu hỏi c*̉a em có́ phải vì Lục Thiên Linh, anh đã thay đổi thật rồi anh không còn như trước nữa, càng nghĩ cô càng căm ghét cô ta

Anh chạy nhanh xuống dưới nhà, trong đầu anh giờ chỉ nghĩ đến cô..Lục Thiên Linh rốt cuộc em đã đi đâu. Anh chạy ra làn mưa lái xe tìm cô, vừa vào trong xe thì một bóng dáng nhỏ bé quen thuộc ngày càng hiện rõ.

Cô lê từng bước dưới mưa như một cái xác không hồn, 3 cái tát c*̃̉a anh không đau, thứ khiến cô đau nhất chính là những lời nói c*̉a anh.

Anh bước nhanh ra khỏi xe chạy đến định ôm cô vào lòng nhưng nghĩ đến những gì cô làm với Uyển Nhi lòng căm ghét c*̉a anh lãi trỗi dậy

Lục Thiên Linh nếu chuyện này còn sảy ra một lần nữa thì cô c*́t séo ra khỏi nhà tôi

Cô không nhìn anh c*̃ng không phản kháng lại những gì anh nói, cô đi qua người anh coi nhưng anh không tồn tại.

Anh cuộc chặt tay thành nắm đấm nổi rõ cả gân cốt, anh không hiểu bản thân mình đang muốn gì, cảm giác hiện tại c*̉a anh là sao..mọi câu hỏi cứ xoay vòng trong đầu anh mà không có lời giải đáp.

Anh bước nhanh vào nhà, thay vì lên phòng thay quần áo, anh đi thẳng vào bếp lấy loại rượu mạnh nhất rót đầy cốc uống hết trong một hơi

Uyển Nhi cô ta xuống bếp lấy nước vô tình nhìn thấy, cô ta đến quàng tay qua cổ anh

Anh say rồi đừng uống nữa đề em đỡ anh lên phòng

Cô dìu anh xuống giường rồi cởi áo khoác ngoài ra, bên trong là chiếc váy ngủ trong suốt nhìn rõ từng tấc da thịt bên trong.

"Nếu em không giữ được trái tim anh thì em nhất định phải nắm được thân xác anh"

Nhìn người phụ nữ nóng bỏng trước mặt trong mơ hồ anh nhìn thấy bóng dáng c*̉a cô, anh gọi nhẹ tên cô

"...Thiên Linh"

Anh túm chặt lấy tay Uyển Nhi kéo xuống giường đặt dưới hạ thể c*̉a mình.

Dù biết anh làm vậy không phải vì có tình cảm gì với mình nhưng cô vẫn nhắm mắt để anh coi mình là Thiên Linh vì chỉ có vậy cô mới giữ được anh bên cạnh.

Anh chút bỏ những thứ vướng víu trên người cô.
 
ĐẠI BOSS - Bắt Em Về Làm Vợ!
Chương 26: Ngủ cùng nhau


Anh trút bỏ những thứ vướng víu trên người Uyển Nhi, cả cơ thể cô giờ chỉ còn tấm da thịt trắng nõn đầy sức hấp dẫn, nhìn người phụ nữ dưới hạ thể mình lại cộng thêm mùi men rượu càng kích thích bản năng c*̉a anh.

Anh hôn lên từng tấc da trên cơ thể cô, tay không chịu yên bắt đầu khám phá mọi thứ trên cơ thể trắng nõn

Người anh đang ân ái là cô nhưng miệng lại luôn gọi tên Thiên Linh, mỗi lần anh gọi tên cô ta tim cô như một vết dao đâm, khoé mắt cô ứa nước chảy dài trên hai gò má. Người anh yêu là cô ta người anh nhớ đến lúc này c*̃ng là cô ta nhưng người anh lấy chỉ có thể là em.

Màn dạo đầu kịch tính vừa mới diễn ra nhưng ngay sau đó anh nằm bất tỉnh trên cơ thể cô, cô lấy tay lay người anh

"Phong..."

Cô vươn tay lấy điện thoại rồi nhanh chóng chụp lại..Lục Thiên Linh tôi nhất định không thể thua cô

Sáng hôm sau lúc anh tỉnh dậy đã thấy mình ở trong phòng Uyển Nhi, quần áo hai người vất lộn sộn dưới đất..đầu đau nhức khiến anh không thể nhớ ra được chuyện gì, anh bóp nhẹ mi tâm anh không thể tin tối qua anh lại làm vậy với Uyển Nhi.

"Anh dậy rồi sao"

Cô từ trong nhà tắm bước ra trên người chỉ quấn chiếc khăn nhỏ

"Chuyện tối qua..anh xin lỗi, cho anh thời gian để sắp xếp mọi chuyện"

"Em muốn Lục Thiên Linh cô ta ra ở riêng"

"Chuyện đó để sau"

Anh mặc quần áo rồi đi thẳng ra ngoài, vừa bước xuống nhà quản gia mặt lo lắng chạy lại

"Cậu chủ! Từ sáng giờ tôi lên gọi mợ chủ mấy lần nhưng không thấy mợ ra mở cửa, tối qua tôi thấy mợ về cả người uớt sũng..chỉ e"

Bà ta chưa nói xong anh đã chạy thẳng lên phòng cô.

-Lục Thiên Linh tại sao cô luôn làm tôi phải lo lắng như vậy?

Bà quản gia c*̃ng theo anh lên phòng cô

"Chết tiệt..cô ta khoá cửa rồi"

"Để tôi đi lấy chìa khoá"
 
ĐẠI BOSS - Bắt Em Về Làm Vợ!
Chương 27: Có thai


Thấy bên ngoài ồn ào cô ta ra ngoài xem thì thấy anh đang đứng trước cửa phòng c*̉a Thiên Linh, cô ta không mấy dễ chịu nhưng vẫn giả bộ ra hỏi

"Phong! Anh ở đây làm gì vậy có chuyện gì sao"

Anh nhìn liếc cô ta.

"Uyển Nhi..quản gia hai người đứng tránh ra một chút"

Anh dùng sức đạp mạnh vào cửa, vừa vào phòng anh lập tức gọi tên cô

"Lục Thiên Linh"

Anh đảo mắt xung quanh phòng nhưng không thấy cô, sự lo lắng lấn áp hết lí trí c*̉a anh, anh không cần biết cô đã làm gì với Uyển Nhi giờ anh chỉ muốn được nhìn thấy cô.

Cảm giác như có vật cản dưới chân, anh nhìn xuống thì thấy cô đang nằm dưới đất, quần áo từ tối qua vẫn còn nguyên mặt trắng bệnh không một hột máu.

Anh cởi áo ngồi xuống khoác lên người cô, mặt tối sầm nhưng vẫn lộ rõ vẻ lo lắng

"Thiên Linh..Thiên Linh"

Cô lờ mờ mở mắt không hiể̉u sao nhìn thấy anh cô lại cảm thấy ấm ức, cô không muốn khóc nhưng cô không thể ngăn được những giọt nước mắt đó

"Tôi...tôi...xin lỗi"

"Tôi biết"

Anh bế cô vào lòng chạy xuống dưới lầu, vừa chạy anh vừa hét

"Quản gia mau chuẩn bị xe"

Ngoài cô, anh chưa bao giờ quan tâm lo lắng cho người phụ nữ nào như vậy, đúng như cô nghĩ anh đã yêu cô ta. Lục Thiên Linh tội không chịu thua vậy đâu.

"Phong" - cô ta gọi anh

Anh đứng khựng lại nhưng ngay sau đó anh bế cô thẳng vào xe.

Anh để cô ngồi trong lòng mình, dựa đầu vào bờ ngực rắn chắc...cảm giác được ôm cô thật sự khiến anh thấy an tâm dễ chịu, anh hôn nhẹ lên tóc cô Thiên Linh anh không muốn ai tổn thương nhưng anh chỉ có một lựa chọn

*Tại bệnh viện*

"Uyển Nhi em đến đây làm gì"

"Em đến đây xem chị ấy có bị sao không, ở nhà đợi tin từ anh em rất nóng ruột, anh ra thanh toán viện phí đi có em ở đây rồi"

"Ừm" anh nhìn vào cửa phòng rồi mới yên tâm đi

Anh vừa đi khỏi bác sĩ từ trong phòng bước ra

"Bác sĩ cô ấy có sao không"

"Chúc mừng gia đình cô ấy đã có thai, cái thai được 5 tuần rồi, do cô ấy bit kiệt sức lên mới bị ngất như vậy nên gia đình cứ yên tâm"

"Ừm..cảm ơn ông"

"À..khoan đã phiền ông đừng nói cho ai biết chuyện này kể cả là người đàn ông vừa nãy,, tôi muốn làm hai người họ bất ngờ"

"Vâng..thưa cô"

Bác sĩ vừa đi cô ngã thẳng xuống ghế..cô ta có thai được 5 tuần rồi sao..không...không thể nào là do ông ta đã nhầm rồi...giờ cô phải làm sao...không nhất định cái thai đó phải biến mất
 
ĐẠI BOSS - Bắt Em Về Làm Vợ!
Chương 28: Chạy trốn khỏi anh


Lục Thiên Linh cô đừng trách tôi ác là do cô không tự lượng sức mình đấu với tôi.

Từ Lúc cô vào viện anh luôn ở bên chăm sóc cho cô, đối xử với cô dịu dàng hơn trước

"Thiên Linh...tôi cho em một phút để ngồi dậy ăn cháo"

"Lục Thiên Linh ai cho phép em xuống giường"

"Lục Thiên Linh em dám làm trái ý tôi"

Vân vân và mây mây những điều khác anh theo sát cô từng tí một ngay cả lúc ngủ anh c*̃ng không tha

"Đến giờ uống thuốc rồi..mau uống đi"

"Lâm Phong có phải mấy ngày hôm nay anh ăn nhầm thứ gì không"

Cô vừa nói vừa nhìn anh nuốt nước bọt

"Đừng nói nhiều lần này nếu em còn vất thuốc đi thì đừng hi vọng được về nhà"

"Anh...tôi không uống"

"Tôi hỏi lại em có uống không"

"KHÔNG..anh thích thì tự mình uống đi đừng ép tôi"

"Được"

Cô mở tròn mắt nhìn anh, anh lại định giở trò gì đây

Anh ngồi xuống kế bên cô cười nhếch miệng

"Em đừng có hối hận đấy"

"Tôi.."

Cô còn chư kịp nói đã bị anh nhét đống thuốc vào mồm, anh uống hụm nước rồi phủ xuống đôi môi căng mọng c*̉a cô, dòng nước ấm nóng chuyền từ miệng anh vào khoang miệng cô. Lần đầu tiên cô cảm thấy thuốc thật ngọt, trước khi buông đôi môi cô ra anh còn không quên đùa rỡn với nó một lúc mới chịu thả.

"Ậc...ậc"

Sao tự nhiên cô lại bị nấc chứ, cô lấy tay bịt chặt miệng nín thở, uống nước nhưng đều không có tác dụng. Anh cười gian ta

"Để tôi chữa cho em"

"Ậc..hả...ậc"

Anh nâng cằm cô lên độc chiếm đôi môi đỏ mọng c*̉a cô, nụ hôn kéo dài đến 30 giây. Quả nhiên món cháo lưỡi này rất có tác dụng đối với cô

"Lục Thiên Linh có phải em cố tình nấc để lợi dụng hôn tôi"

Mặt cô nóng ran ửng đỏ...cô lắp bắp

"Tôi.....ai cố tình chứ..........tôi bị vậy tất cả không phải tại anh sao"

Cắt đứt cuộc trò chuyện c*̉a hai người, Uyển Nhi bước vào tay cầm theo bình cháo

"Hai người có vẻ nói chuyện vui qúa nhỉ, em mang cháo tới cho Thiên Linh, anh cứ để em chăm sóc cho cô ấy giờ anh đến công ty giải quyết công việc đi, hai ngày nay anb không đến rồi"

"Ừm..vậy việc còn lại giao cho em"

Đợi bóng anh đi khuất, Uyển Nhi nhìn cô cười khinh bỉ, lúc này mới chính là con người thật c*̉a cô ta

"Lục Thiên Linh cô đừng thấy phong đối xử tốt với cô thì nghĩ là anh ấy có tình cảm với mình"

"Điều này cô không nhắc tôi c*̃ng biết"

"Nay tôi đến để đưa cho cô một món qùa"
 
ĐẠI BOSS - Bắt Em Về Làm Vợ!
Chương 29: Lừa rối và Tàn nhẫn


"Lục Thiên Linh không biết cô có nhận ra người trong tấm ảnh này là ai không"

Cô ta rút tấm ảnh từ trong túi c*̉a mình, cô xuống giường cầm lấy tấm ảnh từ trên tay cô ta

Người đàn ông trong ảnh là...là anh sao, anh và cô ta sao có thể. Tấm ảnh từ tay cô rơi tự do xuống đất kéo theo là hai hàng nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống.

"Tại sao hai người lại có thể"

Nhìn bộ dạng thương hại c*̉a cô, cô ta nhếch miệng cười khinh bỉ

"Lục Thiên Linh ơi là Lục Thiên Linh cô còn chưa hiểu gì sao chúng tôi không phải anh em ruột"

Hoá ra bấy lâu nay bọn họ đều lừa dối cô coi cô là con ngốc để tùy ý điểu khiển, vậy những hành động c*̉a anh đối với cô trong mấy ngày nay là gì..tất cả đều là giả tạo hết sao

Đám ý ta từ đâu xông vào lôi cô đi, cô hết sức giãy dụa nhưng tất cả đều không có tác dụng

"Các người định đưa tôi đi đâu"

"Lâm Tổng sai chúng tôi đưa cô đi xử lí cái thai"

Mặt cô tái nhợt đôi môi run rẩy cô cố gắng điều hoà lại giọng nói

"Phá...thai tôi có thai sao"

Cô mất hết bình tĩnh giọng run rẩy gào thét

"Không....tôi xin mấy người đừng hại con tôi, nó vẫn còn là một đứa bé vô tôi tại sao các người lỡ sát hại nó.....tôi cầu xin mấy người"

Cô khóc lóc thảm thiết cầu xin bọn họ, nước mắt chảy ràn rụa trên khuôn mặt

Lâm Phong nó là con anh là máu mủ c*̉a anh vậy mà anh có thể nhẫn tâm giết nó sao...tôi nhất định phải giữ lại đứa con này

Đám y tá lôi cô lên bàn phẫu thuật xung quanh là đám dao kéo lạnh người, cô cố gắng gồng mình gào thét kháng cự lại bọn họ nhưng tất cả đều không có tác dụng nước mắt vẫn thi nhau chảy xuống giọng cô giờ khàn đặc đến nói c*̃ng khó

"Tôi cầu xin mấy người đừng hại con tôi mà"

Trong lúc bọn họ chuẩn bị thuốc gây mê cô nhanh tay cầm lấy con dao ngồi dậy lao xuống bàn phẫu thuật, cô chỉ dao về phía đám y tá cả phòng giờ trở lên hỗn loạn

"Các người đừng lại gần tôi"

Cô cần con dao chạy nhanh ra khỏi phòng phẫu thuật thì đụng trúng phải Uyển Nhi

"Lục Thiên Linh cô gan lớn thật...mau đưa dao cho tôi"

Trong lúc giằng co với cô ta cô sơ ý cứa dao vào cách tay c*̉a cô ta, nhân lúc đó cô chạy nhanh ra ngoài, trong lúc chạy 1 cách tay dắn chắc kéo cô vào lòng chư kịp phản ứng thì một cơn đau dữ dội ập đến máu từ hạ thể cô chảy xuống

. Anh bế cô vào lòng rồi chạy nhanh ra xe

"Thiên Linh xin lỗi anh đến muộn"
 
ĐẠI BOSS - Bắt Em Về Làm Vợ!
Chương 30: Trở về - Nhóc con bá đạo


_Sáu năm sau_

Tại sân bay xxx

Một người phụ nữ xinh đẹp với nụ cười dịu dàng mang chút vẻ huyền bí trên tay dắt một cậu nhóc, nhìn sơ qua c*̃ng có thể thấy cậu nhóc này ranh ma và bá đạo như thế nào và tất nhiên là cậu c*̃ng rất đẹp trai đủ để đốn tim các cô nàng.

Cô dắt cậu đến một hàng ghế

"Nhóc con ở im đây đừng có chạy lung tung"

Cô vừa ngắt lời quay sang thì cậu đã chạy đâu mất trên ghế chỉ còn mảnh giấy với nét chữ nguệch ngoạc

"Đại nương ta đi một tí rồi về"

Cô tức giận cất tờ giấy vào trong túi, nhóc con tốt nhất con đừng có gây chuyện

Cậu chạy tới cây bán nước tự động, vừa đến đã bị cặp nam nữ đứng chắn đường cậu chu môi lên nói

"Ông chú đứng xê ra tí đi"

Cậu vừa nói vừa lách qua người đàn ông, thấy cậu bé gọi mình như vậy người đàn ông kéo cổ áo cậu lại

"Này! Nhóc có biết nói chuyện với người lớn không vậy hả"

Cậu quay lại cau mày nhìn người đàn ông

"Ông chú gọi ai là nhóc chứ nhìn tôi vậy thôi chứ cái gì c*̃ng biết đấy"

Nói xong cậu tháo chiếc kính dâm chễ xuống mũi liếc qua người phụ nữ bên cạnh cô ta ăn mặc rất gợi cảm, cậu nhìn từ trên xuống dướ́i. Cô ta nhìn c*̃ng xinh nhưng không bằng đại nương ta.

Cô ta õng ẹo khoác tay người đàn ông nhìn mà thấy nổi da gà, cậu nói một câu rồi quay lưng đi

"Xinh nhưng mà điên"

Cô ta nghe tiếng tức giận đứng chắn ngang đường cậu

"Nhóc noi ai vậy hả"

"Đúng là ngực to lên não phẳng"

Cô ta tức tới nghẹn họng không nói được gì đành kéo tay người đàn ông bỏ đi

Vừa mới thoát khỏi hai người bọn họ thì đại nương c*̉a cậu đến véo tai

"Nhóc con ai cho con chạy linh tinh hả"

"Đại nương bỏ tai ta ra thì ta mới giải thích được chứ"

Không biết cái tính ngang bướng bá đạo này con học từ ai

"Giờ con nói đi, không giải thích được thì xác định"

"Ta đến lấy nước cho người vậy mà giờ còn bị véo tai như vậy"

Cô ngồi xuống xoa đầu cậu

"Thật vậy sao"

"Hừm"

Cậu khoanh tay ngoảnh mặt đi chỗ khác không thèm để í đến cô
 
ĐẠI BOSS - Bắt Em Về Làm Vợ!
Chương 31: Ly hôn?


"Thiên Linh"

Tiếng gọi phát ra từ sau lưng cô, cô bất ngờ quay lại

"Tư Viễn anh cũng về sao"

Anh luồn tay qua eo cô

"Ừm, anh về đây để giúp em Lâm Phong anh ta không phải người bình thường, anh sẽ nhờ luật sư mang giấy tờ đến cho anh ta"

"Tư Viễn cảm ơn anh nhưng trước sau gì em cũng phải đối mặt với anh ta để em tự giải quyết sẽ tốt hơn"

Em cảm ơn tôi sao, sáu năm rồi mà em vẫn vậy em vẫn luôn giữ khoảng cách với tôi, lẽ nào trong lòng em vẫn còn tình cảm với anh ta.

"Giám đốc"

Một người đàn ông chạy đến cung kính cúi chào anh

"Ừm, anh đưa mẹ con cô ấy về nhà tôi, cô ấy nói gì anh chỉ có quyền và làm lệnh của cô ấy cũng như lệnh của tôi"

"Vâng thưa giám đốc"

Cô vừa bước vào xe thì một bàn tay nắm chặt lấy cánh tay cô kéo lại

"A...."

Cô còn chưa kịp phản ứng đã bị anh ta lôi vào lòng

"Lục Thiên Linh em định thi gan với tôi sao"

Cô đẩy người anh ra

"Lâm phong, là anh sao"

Sáu năm không gặp mà anh vẫn vậy, vẫn bá đạo và độc quyền như trước, cô còn chưa biết nói gì đã bị Tư Viễn kéo ra đằng sau

"Giám đốc Lâm phiền anh giữ khoảng cách với cô ấy, cô ấy là vợ chưa cưi của tôi"

Cô véo mạnh vào tay anh, Tư Viễn anh đang nói nhảm nhí cái vậy

"Hoá ra là vậy" - anh cười nhếch mép

"Chắc tôi phải nói lại cho anh biết Lục Thiên Linh trên danh nghĩa cô ấy vẫn là vợ hợp pháp của tôi"

Anh vừa nói vừa kéo tay cô lại bên mình

"Đại nương cứ chạy đi chạy lại làm con chóng hết cả mặt"

Lúc này anh mới để ý đến cậu, là nhóc anh vừa gặp ở sảnh hoá ra nò là con của cô chả trách nó lại ranh ma như vậy,,nếu thằng bé là con của cô thì...

Cô vội giật tay ra khỏi tay anh

"Hạo Thiên con nói ít thôi, mau lên xe đi"

"Không con phải ở đây bảo vệ cho mana, lỡ ông chú đó bắt nạt mama thì sao"

Giờ anh có thể chắc thằng bé là con anh

"Nhóc con, con bao nhiêu tuổi"

Vừa nghe thấy anh hỏi tuổi cậu cô liền quay sang bịt miệng cậu lại

"Nó 4 tuổi, anh hỏi xong chưa. Lâm Phong tôi mong anh đừng xen vào cuộc sống riêng c*̉a tôi lần này tôi về để li hôn với anh, như anh thấy anh ấy chính là chồng chưa cưới c*̉a tôi"

Anh cười nửa miệng

"Em nghĩ li hôn với tôi dễ lắm sao, tôi khuyên em lên bỏ suy nghĩ đó đi vì chuyện đó sẽ không bao giờ sảy ra"

Anh nói xong quay lưng đi để trong đầu cô một mớ hỗn độn, chả phải trước giở anh căm ghét và muốn thoát khỏi cô lắm sao vặy sao giờ anh lại không đồng ý li hôn..Lâm Phong anh còn muốn gì ở tôi
 
Back
Top Bottom