Cập nhật mới

Ngôn Tình ĐẠI BOSS - Bắt Em Về Làm Vợ!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
593,170
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
361,707
dai-boss-bat-em-ve-lam-vo.jpg

ĐẠI BOSS - Bắt Em Về Làm Vợ!
Tác giả: Thiên Di
Thể loại: Ngôn Tình, Truyện Teen, Ngược, Sủng
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Mỗi một câu chuyện tình đều bao gồm những sóng gió và ngọt ngào.

Truyện "Đại boss - bắt em về làm vợ" cũng là một câu chuyện tình đầy cay đắng. Hai con người, hai tính cách trái ngược. Một người lạnh lùng tàn nhẫn còn một người lại ấm áp như gió xuân.

Liệu rằng hai người này có thể nắm tay nhau vượt qua những thử thách của tình yêu.

Mời các bạn đón đọc và theo dõi truyện nhé.​
 
ĐẠI BOSS - Bắt Em Về Làm Vợ!
Chương 1: Em chì là trò chơi của anh


- Năm tôi 7 tuổi anh 10 tuổi,, tôi yêu thầm anh nhưng không dám nói sợ anh từ chối

- Năm tôi 10 tuổi anh 13

- Tôi lấy hết can đảm tỏ tình với anh

- em yêu anh, tôi đỏ mắt không dám ngước nhìn anh

- anh nhìn thẳng vào tôi cười nhếch miệng " tôi không thích làm bạn với trẻ con " _cô nhóc

- năm tôi 12 anh 15

- hôm đó sinh nhật anh tôi dùng toàn bộ số tiền tích kiệm của mình mua tặng anh chiếc đồng hồ

- tôi cười tươi đưa cho anh hộp qùa

- em tặng anh

- anh liếc qua hộp qùa lạnh lùng nói " tôi không thích _tránh ra "

- tôi kéo tay anh, mắt ngấn nước

- anh không nhìn hất mạnh tay tôi ra, hộp qùa rơi tự do xuống đất chiếc đồng hồ lăn ra ngoài

- tôi đứng bất động nhìn hộp qùa dưới đất nước mắt rơi lã chã rồi lặng lẽ nhặt chiếc đồng hồ

- năm tôi 15 tuổi anh 18

- tôi quyết định tỏ tình lần cuối với anh, nếu lần này anh không đồng ý thì tôi sẽ không bao giờ làm phiền anh

- lần này tôi nhìn thẳng vào mắt anh nói

- anh có đồng ý làm người yêu em không???

- anh nhìn tôi không nói

- tôi thất vọng lùi lại một bước định quay lưng đi

- tôi giật mình,, anh kéo tay tôi lại phủ xuống đôi môi căng mọng của tôi, tôi bị anh hôn đến lỗi đỏ mặt,

- ậc ậc tôi ngại tới mức nấc không thành tiếng

- anh giở nụ cười gian tà " em còn nấc là tôi hôn em đấy "

- tôi lấy tay bịt chặt miệng mình lại cố ngăn cơn nấc.

- hôm sau đến trường tin của tôi và anh được lan nhanh chóng, tôi chả để ý tới việc mọi người nói gì,,

- tôi chạy đến lớp anh, trong lớp chỉ có anh và đám bạn, vừa đến cửa nghe thấy một người nói tôi đứng khựng lại

- phong thiếu gia, mày yêu nhỏ Thiên Linh thật à???

- mày nghĩ xem,, nhỏ đó chỉ là trò chơi của tao thôi

- hahaha... Tao biết mà

- tôi bước vào lớp nhìn thẳng vào anh nở nụ cười khinh bỉ nước mắt chảy mãi không ngừng,, anh nhìn tôi không nói gì.... Đau lắm

- anh bị sao vậy, tại sao anh lại khó chịu khi nhìn thấy nước mắt của cô,?,,

Không đó chỉ là lòng thương hại.
 
ĐẠI BOSS - Bắt Em Về Làm Vợ!
Chương 2: Tự mình đa tình


Từ sau hôm đó nó tự nhốt mình trong phòng, cả ngày chỉ ngồi một chỗ tay cầm chiếc đồng hồ hết khóc rồi lại cười....

nó thật ngu ngốc, suốt bao nhiêu năm chỉ yêu một người con trai, người chưa bao giờ để ý đến nó từ đầu tới giờ là mình tự đa tình mình,,, cảm giác này đau lắm

Nó túm chặt cổ áo trước ngực, môi mím chặt đến nỗi miệng còn nguyên vết máu, nước mắt rơi lã chã trên sàn,,

Nó hít một hơi sâu rồi lấy tay lau hết nước mắt

Vịn tay vào thành giường cố gắng đứng dậy, nó lê từng bước chân vào nhà tắm, nhìn mình trong gương ngay cả nó cũng không nhận ra chính mình... Nó tạt nước vào mặt cố lấy lại tinh thần " cô khóc vậy là qúa đủ rồi,, từ giờ cái tên Lâm Phong coi như chưa bao giờ tồn tại "

- bước xuống phòng, thấy ba đang,ngồi uống trà nó gượng cười chạy đến ôm cổ ông..cười híp mắt,,

- Ba! Con muốn đi pháp

- Có chuyện gì sao???

"Không có gì ba,, tại con muốn thay đổi không khí..."

Ông xoa đầu nó,, "ba sẽ thu xếp cho con"

- Ba...aa, con gái lớn rồi ba đừng xoa đầu con thế chứ

- haha,, ba quên con gái ba lớn rồi..

- nó liếc ông rồi hửm một cái

_______________________________

5 năm sau

" người đàn ông em yêu giờ anh thế nào rồi "

Tại sân bay quốc tế

Một trợ lí hớt hải,, sốt ruột nhìn đồng hồ tay cầm tấm biển

Một cô gái xinh đẹp đến quăng cho anh đống đồ

Đơ 3 giây... anh chưa hiểu chuyện gì.. ( đúng là đồ chậm hiểu)

Cô vỗ vai anh ta..." Uầy! Anh còn đứng đó làm gì,, anh mà không đi nhanh tôi kêu ba đuổi việc anh giờ "

- anh ta hốt hoảng vâng vâng dạ dạ trán rịn mồ hôi,,

Bọn họ đi đến đâu ánh mắt dồn về phía họ đến đó,, càng lớn trông cô càng xinh và lạnh lùng hơn trước,,,

Vừa nhìn thấy ba cô chạy nhanh đến ôm ông nũng nịu

- con gái nhớ ba chết đi được

- ông vỗ vai cô,, con bé này vẫn còn nhớ tới người ba này sao,,

- cô liếc ông,, con không nhớ ba thì nhớ ai..( hehe điêu quá)

- Tim cô bỗng đập nhanh một nhịp,,, cảm giác này

-Là anh sao?
 
ĐẠI BOSS - Bắt Em Về Làm Vợ!
Chương 3: Gặp gỡ


-Tim cô bỗng đập nhanh một nhịp... Cảm giác này

Là anh sao ???

-Lục Thiên Linh,, mày đang nghĩ gì vậy,,mày phải nhớ lí do mày về đây là gì

-Thấy cô có vẻ mệt ông hỏi " có chuyện gì sao con gái "

-Dạ! Không ba mình đi thôi

-Vừa về đến nhà cô chạy ngay lên phòng thả mình tự do xuống giường lâu lắm cô mới có cảm giác thoải mái như thế này chắc do được nằm trên chiếc giường của mình,, cô ngủ lúc nào không biết

-" Lục Thiên Linh _ tôi thách em dám bước ra khỏi cuộc đời tôi "

cô giật mình ngồi bật dậy trán tịn mồ hôi _ may đó chỉ là giấc mơ,, nhưng giọng nói đó nghe rất chân thực,,, cô còn đang mải suy nghĩ,, thì điện thoại cô kêu,, cô lấy lại bình tĩnh

-Alo! Tôi là Lục Thiên Linh

-Chào cô,, tôi là thư kí của giám đốc Lục,, cô có thể đi làm từ ngày mai,,

-vâng,, cảm ơn cô

-Cô cười nửa miệng,, mọi chuyện chỉ mới bắt đầu thôi,, cứ chờ đấy,,

Sáng đầu tiên đi làm cô mặc bộ đồ bó sát,, trang điểm cũng đậm hơn mọi ngày,, đôi mắt được cô kẻ đậm khiến nó càng trở lên sắc sảo

Vừa vào công ty mọi ánh mắt đều dồn về phía cô,, cô không để ý đến bọn họ,, đi thẳng vào bàn làm việc của thư kí Triệu

-chào cô, tôi Là Lục Thiên Linh

Cô ta chỉ gật nhẹ " mời cô đi theo tôi "

-Cộc cộc! Giám đốc Lâm cô ấy đến rồi

-Vào đi,, anh ngồi quay lưng lại bàn làm việc trên tay cầm cây viết

-Giám đốc Lâm tôi là Lục Thiên Linh trợ lý mới của anh

-Lục..Thiên..Linh anh gọi chậm rãi tên cô rồi quay người lại

-Ngoài dự kiến của cô anh không hề ngạc nhiên,, anh biết rõ trợ lý mới là cô vậy sao anh còn nhận cô vào làm,, cô nhìn anh với ánh mắt khó hiểu.

Không khí trong phòng như tăng thêm mấy độ

Anh lên tiếng,, "Lục Thiên Linh em còn nhìn tôi như vậy nữa là tôi tưởng"...

Anh chưa kịp nói hết,,, cô cười nửa miệng

-Giám đốc Lục mong anh gọi theo đúng chức vị của tôi,, còn truyện của 5 năm trước..tôi không còn nhớ vì Thiên Linh của 5 năm trước đã chết từ lâu rồi..

#còn_nữa
 
ĐẠI BOSS - Bắt Em Về Làm Vợ!
Chương 4: Cầu xin anh


Giám đốc Lâm mong anh gọi theo đúng chức vị của tôi,,,còn chuyện của 5 năn trước tôi không còn nhớ nữa vì Thiên Linh của 5 năm trước đã chết từ lâu rồi ,,

anh bất giác nhíu mày,, cười nửa miệng rồi đưa mắt về phía bàn làm việc của cô

trợ lí Lục kia là bàn làm việc của cô,, mời cô về chỗ của mình

bàn làm việc của cô đối điện với bàn của anh,, tuy cả hai không nói gì nhưng không khí trong phòng như bị lén xuống ngay cả hít thở cũng khó...

lúc này thư kí Triệu vội vàng vào nhìn cô có vẻ rất nghiêm trọng,,

giám đốc! Có chuyện xảy ra với lô hàng của mình,,, cô đang định nói gì đó thì ngừng lại,, mắt hướng về phía Lục Thiên Linh

anh không ngẩng đầu nhìn cô nhưng anh vẫn hiểu cô có ý gì _ anh lạnh lùng nói

nói tiếp đi,,

dạ! Lô hàng của chúng ta tất cả đều đã bị cảnh sát thu vì bị nghi hàng giả,,,

mặt anh không chút biểu cảm " ai là người cho lô hàng đó thông qua "

là bộ trưởng... Cô chưa nói hết thì Lục Thiên Linh không nói lời nào chạy vội ra ngoài

Lục Thiên Linh cô đứng lại - anh gầm lên

tôi phải đi ngay có việc,, nói xong cô chạy thẳng ra ngoài

anh tức giận bóp nát cả cốc nước " nói! Người cuối cùng kiểm tra lô hàng đó là ai "

là bộ trưởng Lục Cận Đình

anh cố giữ bình tĩnh " ra ngoài "

sau khi nhận được cuộc gọi ba cô bị cảnh sát bắt, cô đi thẳng đến đó... Lúc đến mẹ kế và Lục Khả Vy con gái của bà đã ở đấy,,, mẹ con bà trước giờ chưa từng coi cô là người nhà..

vừa nhìn thấy cô họ nói giọng mỉa mai " Lục Cận Đình đứa con gái qúy báu của ông đến rồi "

cô không để ý đến họ chạy đến chỗ ông vẻ lo lắng " ba! Chuyện này là sao, ba nói cho con biết ba có liên quan gì đến lô hàng đó không??"

ba thật sự không biết... Con chỉ cần câu nói này của ba..

vừa đến công ty cô chạy thẳng vào phòng

giám đốc Lâm tôi có chuyện muốn nói với anh " ba tôi thật sự không liên quan gì đến vụ này " - cô muốn tôi giúp ông ta??? Trừ phi cô qùy xuống xin tôi,,
 
ĐẠI BOSS - Bắt Em Về Làm Vợ!
Chương 5: Cuộc giao dịch hôn nhân


Cô muốn tôi giúp ông ta???, anh cười khinh bỉ _ trừ phi cô qùy xuống xin tôi

Mắt cô ngấn nước, suốt 5 năm qua cô đã cố thay đổi bản thân, ép bản thân phải mạnh mẽ hơn,,, nhưng tại sao khi đứng trước người đàn ông này con người cô lại mềm yếu đến vậy,,

cô cố kìm nước mắt - giám đốc Lâm xin lỗi vì đã làm phiền anh,, tôi sẽ tự mình giải quyết vụ việc này,,

anh gõ tay lên bàn,, cô nghĩ cô có thể giải quyết được chuyện này,, đối với tôi việc bịt miệng mấy tên cảnh sát và đám nhà báo đó chỉ dễ như trở bàn tay,, nếu cô có khả năng làm chuyện đó thì cứ việc đi,,,

anh đứng lên tiến lại gần chỗ cô,, theo như tôi biết ba cô tốn không ít công sức để leo lên được cái ghế này,, sau chuyện này cô nghĩ chức bộ trưởng của ba cô liệu còn giữ được.... Tất cả đều do cô quyết định.

anh đẩy cô vào tình thế khó xử,,ngoài ba cô không còn người thân nào khác,, anh ghét cô đến vậy sao... Nước mắt chảy dài trên hai gò má đỏ ửng của cô,,, cô dùng tay lau hết nước mắt,, giọng miễn cưỡng,,

được.. Tôi qùy,, cô qùy xuống xin anh trong lòng đầy uất hận " lâm phong tôi nhất định không bao giờ tha thứ cho anh"...

Một tháng sau...

tất cả các thương gia, doanh nhân đều có mặt tại khách sạn Bắc Kinh, đến chúc mừng đám cưới của, Lục Thiên Linh và Lâm Phong, đối với mọi người thì đây chỉ là đám cưới hoàn hảo,,nhưng thực tế đây chỉ là cuộc giao dịch mà cả hai cùng có lợi..

Lục Thiên Linh bước ra nở nụ cười ngọt ngào,,mọi ánh mắt đều dồn về phía cô,, khó ai có thể cưỡng lại vẻ đẹp của cô,,, bộ trang phục mà cô đang mặc do một nhà thiết kế nổi tiếng,, thiết kế riêng cho cô, thân trên bó sát để lộ ra đường cong hoàn hảo của cô bên dưới xòe rộng,, cổ áo thiết kế chữ v khoét sâu lộ ra b* ng*c đẫy đà khiến cô càng thêm gợi cảm,, có chút tương phản với nét mặt ngây ngô dịu dàng của cô..

anh đứng bên một bàn tiệc tay cầm ly rượu nhìn cô không chớp mắt,, nhưng đối với anh cô chỉ là một món hàng không có giá trị...
 
ĐẠI BOSS - Bắt Em Về Làm Vợ!
Chương 6: Đêm tân hôn


Anh đứng bên cạnh một bàn tiệc tay cầm ly rượu nhìn cô không chớp mắt - nhưng đối với anh cô chỉ là món hàng không có giá trị..

Như cảm nhận được có người đang chiếu tướng mình, cô quay sang nhìn thì thấy anh đang nhìn chằm chằm vào mình nhưng ngay lúc đó anh quay mặt đi luôn.

Miệng cô cười nhưng trái tim cô đau, trong mắt cô giờ chỉ có lòng thù hận..

bữa tiệc nhanh chóng kết thúc.. Cô trở về nhà họ Lâm lúc đó đã qúa nửa đêm,,

cô ngồi một mình trong phòng trên người vẫn mặc nguyên bộ váy cưới..

cạch! Tiếng mở cửa khiến cô giật mình tay túm chặt vào ga giường

anh bước vào nhìn cô lạnh lùng nói " cô định mặc bộ này đến bao giờ "

tim cô run nhẹ rồi đi nhanh vào trong nhà tắm

Anh cưởi áo khoac vất lên chiếc ghế sôfa rồi nằm xuống giường, anh bóp nhẹ mi tâm,, mắt nhắm nghiền lại

cô ở trong nhà tắm cả tiếng đồng hồ mà không dám ra.. do nãy anh đột ngột vào làm cô giật mình quên cả lấy quần áo.... Cô nhìn xung quanh rồi với tay lấy chiếc khăn tắm quấn tạm ra ngoài

nghe tiếng mở của..anh mở mắt thỉ thấy cô bước ra trên người chỉ quấn một chiếc khăn tắm anh cười nhếch mép,, hoá ra cô cũng chỉ là loại con gái như vậy..

bắt gặp ánh mắt của anh người cô như tăng thêm mấy độ, chưa kịp phản ứng thì cô đã bị anh bế thốc lên,,

cô hét lớn! Lâm phong anh làm gì vậy bỏ tôi xuống, mặc cho cô vùng vẫy anh ném cô xuống giường không chút thương tiếc

đây không phải là điều cô muốn sao???

tất cả không phải như anh nghĩ,, không để cho cô giải thích anh dùng hai chân kẹp chặt đùi cô... Mặc cho cô cầu xin " đừng..xin anh.. Xin anh dừng lại đi mà" anh dùng một tay mở tung khăn tắm cô ra..

cô cười đau đớn, nước mắt chảy thấm nhoè cả khuôn mặt, giọng thều thào " tôi đã không còn từ lâu rồi " - cô hết cách rồi cô phải nói vậy thôi..

-anh bóp chặt cổ cô, đôi mắt đỏ ngàu như muốn g**t ch*t cô anh gầm lên " cô nói gì" càng lúc anh càng bóp chặt, dù vậy cô vẫn cố cười - nói khó khăn " tôi đã không còn từ lâu rồi "...
 
ĐẠI BOSS - Bắt Em Về Làm Vợ!
Chương 7: Bị cấm túc


Ngay lúc này anh chỉ muốn b*p ch*t người phụ nữ trước mặt.. Anh chán ghét những giọt nước mắt giả tạo đó..

Nhưng tại sao khi nhìn những giọt nước mắt đó lòng anh lại len lỏi những cảm xúc kì lạ,,đáng lẽ ra khi nhìn thấy cô như vậy anh phải vui mới?

đúng,, ngay cả anh cũng không thể lí giải được cảm súc hiện tại của mình... Anh buông cổ cô ra tức giận rời khỏi phòng...

Anh không biết mình sẽ làm gì nếu còn tiếp tục ở đây,,, trước khi đi anh không quên sỉ nhục cô.

"Loại con gái dơ bẩn như cô không đáng để Lâm Phong tôi động vào... Bố con cô đều là những kẻ hám tiền"

Nói xong anh đóng sầm cửa ra ngoài không quay lại nhìn cô dù chỉ là cái liếc nhìn...cô thật sự khiến anh kinh tởm vậy sao???

Cô ngậm ngùi nuốt nước mắt vào trong,,cam chịu để anh sỉ nhục. Thà để anh hiểu nhầm coi thường cô còn hơn để anh vấy bẩn thân thể của mình.

Cô lấy ga giường che chắn cơ thể của mình cố dậy lấy quần áo...cả đêm đó cô không ngủ mãi gần đến sáng cô mới chợp mắt được một tí...Thì quản gia lên gõ cửa

thiếu phu nhân cô dậy chưa,, do cả đêm không ngủ khiến cả người cô mệt mỏi, trên người vẫn còn vết tích của tối qua,, cổ cô đến giờ vẫn còn đau, giọng khàn đặc.

-tôi dậy rồi bà xuống trước đi

-vâng! bà cung kính nói

cô thay quần áo xuống dưới nhà, thấy quản gia cô liền hỏi " anh ấy đi làm rồi sao"

vâng, cậu chủ đi làm từ sáng sớm... Cô thở nhẹ nhõm.

-Mà bà có biết trạm xe buýt nào gần đây không, sáng nay tôi có cuộc họp quan trọng,,,tuy nhà anh không thiếu xe nhưng cô không muốn động vào đồ hay lấy bất cừ thứ gì từ anh..

bà vẫn giữ vẻ tôn kính đáp " thiếu phu nhân cậu chủ có căn dặn từ nay cô không phải đi làm "... Gì chứ..ở đâu lại có phép tắc vô lí như vậy.

Để tôi gọi điện bảo anh ấy.. Bà quản gia ngăn cô lại " thiếu phu nhân! Lúc làm việc cậu chủ không muốn bị làm phiền"... Cô không muốn ngày đầu tiên về nhà đã gây sự nên cô chỉ "ừm" cho qua chuyện...

tôi còn có chuyện này muốn nhắc cô..
 
ĐẠI BOSS - Bắt Em Về Làm Vợ!
Chương 8: Gặp nạn ở quán bar


Tôi có điều này muốn nhắc cô...ở nhà này tất cả mệnh lệnh của cậu chủ chỉ có quyền nghe và làm, những ai chống lại mệnh lệnh đều bị đuổi ra khỏi nhà

" tôi biết rồi " cô đâu có ngu mà đi chống lại anh làm vậy người chịu thiệt chính là cô.

Cả tuần nay cô chỉ biết ở nhà lúc nào cũng chịu sự giám sát của đám người hầu...May có Hạ Nhiên rủ cô đi chơi nếu không chắc cô điên mất,,,Hạ Nhiên là bạn học cùng cấp 2 với cô tình cảm hai người chả khác gì chị em cô tự mình đến đón Thiên Linh

-cậu định đưa mình đi đâu vậy..

"đi bar"

Sao " đi bar" đối với cô quán bar là nơi lộn xộn cho lên cô có một chút do dự...

" Hay mình đến quán càfê được không "

sao cậu yếu xìu vậy, ở địa bàn của mình cậu còn sợ sảy ra chuyện gì nữa sao..." không để cô nói Hạ Nhiên đã dừng xe trước 1 quán bar... Cô nghĩ cả tuần nay cũng sảy ra nhiều chuyện rổi, đi thư giãn một tí cũng tốt.

............

Ban đêm trong quán bar thật sang trọng xa hoa,âm thanh lớn đến mức chói tai trên sân khấu là từng tốp trai gái cùng nhau nhảy múa bốc lửa điên cuồng. Hoà trong không khí lan toả mùi rượu và thuốc lá

Vừa bước vào cô đã cảm thấy vô cùng hối hận,vừa định bước ra thì Hạ Nhiên đã kéo tay cô đến quầy rượu cô gọi 2 ly cocktail

" Nào, uống đi, uống rồi sẽ không còn sợ nữa " cô nhả khói vào mặt Thiên linh khiến cô ho sặc sụa..thấy cô khó chịu, Hạ Nhiên cũng không muốn chọc ghẹo cô

" cậu ngồi ở đây, tí mình quay lại "

-ừm, giờ chỉ còn mình cô ngồi ở đây... Từ xa Lục Khả Vy cười gian sảo trước giờ khả vy luôn ghen ghét cô,, đây chính là thời cơ tốt để cô trả thù...cô ta gọi một người đàn ông đến " số tiền này sẽ là của anh nếu anh sử lí được cô gái kia "

"cô em muốn tôi làm gì "

điều này chắc anh phải biết dõ nhất...khi nào xong mọi việc thì chụp ảnh lại gửi cho tôi...tiền sẽ tự khắc được chuyển vào tài khoản cho anh.

" được! Chào cô em " - khoan đã anh làm gì mà vội vậy, cho thứ này vào cốc của cô ta, tự khắc cô ta sẽ nghe lời anh.
 
ĐẠI BOSS - Bắt Em Về Làm Vợ!
Chương 9: Trả nợ cho tôi


Anh cho thứ này vào cốc của cô ta, tự khắc cô ta sẽ nghe lời anh

Hắn hôn nhẹ lên má cô..rồi đi đến quầy rượu

"anh cho tôi 1 ly giống của cô gái kia "

"cô em! Tôi có thể ngồi ở đây không "

-xin lỗi..làm phiền anh đi chỗ khác tôi đang đợi bạn.

Nhân lúc cô không để ý hắn tráo ly của cô

" vậy chắc tôi có thể mời em 1 ly chứ "

Cô cầm lấy cocktail uống 1 hụm nhỏ

giờ anh đi được rồi chứ

Vừa mới ngắt lời..đầu cô đột nhiên nặng chĩu, cả người mềm nhũn không chút sức lực

Hắn đỡ cô dậy, lúc này cô không còn sức để phản kháng..giọng nói yếu ớt

"bỏ tôi ra"

"Ngoan! Rồi anh sẽ nhẹ nhàng với em "

"bụp"... Một cú đấm giáng thẳng vào mặt hắn, mất thăng bằng cô chuẩn bị ngã xuống thì có 1 cánh tay dắn chắc đỡ cô vào lòng...miệng chỉ thốt ra được một câu

"cứu tôi" rồi cô ngất lịm trong lòng anh

Lúc cô mở mắt thì trời đã sáng, nhớ lại chuyện tối qua cô giật mình sờ tay lên người

"phù" may qúa còn nguyên

vây là cả đêm cô không về sao??? Cô phải giải thích thế nào với anh đây...

lúc này có người đàn ông đang đứng khoanh tay ở cửa nhìn cô cười.

" dậy rồi sao?"

anh là người đã cứu tôi tối hôm qua

"em còn nhớ thì tôi không phải lo sức khoẻ em có vấn đề"

Cô liếc xéo anh:

"vậy sao! Cảm ơn anh, giờ tôi phải đi rồi..ơn của anh tôi xin nhận"

"em định cảm ơn tôi không như vậy thôi sao" anh vừa nói vừa tiến lại gần cô...^^

cô lắp bắp " anh..anh định làm gì tôi chứ "

"em nghĩ thử xem trong phòng 1 nam 1 nữ thì có thể làm được gì"

nè! Tôi cấm anh bước qua đây, anh còn bước nữa là tôi la lên đấy.

-Rồi tiểu thư tôi chịu thua em rồi,, anh dơ 2 tay ra vẻ đầu hàng, nhìn bô dạng của anh khiến cô không thể nhịn cười.

"Tôi vào đây chỉ để hỏi em muốn ăn gì,, em nhất định không được từ chối

giờ tôi cho em 2 sự lựa chọn 1 là ở lại ăn với tôi 2 là..." anh dừng lại nhìn thẳng vào cô cười gian tà.

"2 là tôi cho em ăn thịt tôi"

Mặt cô đỏ mọng như trái cà chua... Tức giận lém gối về anh.

" đồ lưu manh, ai thèm ăn thịt anh chứ?"
 
ĐẠI BOSS - Bắt Em Về Làm Vợ!
Chương 10: Điên cuồng chiến lấy cơ thể (1)


_Tại tập đoàn Kỉ gia_

-Alo, thưa cậu chủ thiếu phu nhân đã về...cuối cùng cô cũng về rồi sao,,

-Anh cười nhếch mép rồi lao thẳng ra ngoài người toả ra sức nóng " Lục Thiên Linh để tôi xem gan cô to đến mức nào"

-Lúc này cô đang ngồi trong phòng suy nghĩ xem phải giải thích thế nào với anh..cả người cô như ngồi trên đống lửa

"rầm" tiếng động khiến tim cô như muốn nhảy ra ngoài, anh đạp cửa xông vào bóp lấy cổ cô.

" nói tối qua cô đi đâu ở cùng ai "

Thật sự lúc này cô không biết phải nói như thế nào với anh nói cô đến quán bar và bị hãm hại sao, nói vậy liệu anh có tin cô không??, cổ cô bị bóp tới nghẹt thở, không khí ngày càng cạn kiệt nồng ngực cô như muốn nổ tung.

"Cô không nói chứ gì? Tôi bắt cô phải nói,,có phải cô rất sợ độ cao" anh túm tóc cô lôi lên sân thượng dúi đầu cô xuống... Cả người cô lúc này mềm nhũn giọng nói như bị tắc nghẽn nước mắt thi nhau rơi xuống

"nói người đàn ông cô ở cùng đêm qua là ai"

-Cô biết giờ có nói gì anh cũng đều coi đó là lời nói dối.. Nói cô bị hãm hại anh sẽ tin sao. Tay cô run rẩy bám lấy áo anh...anh đẩy cô ra không chút thương tiếc người cô như không trọng lượng ngã nhào xuống đất ngay dưới chân anh

"Khi nào cô chịu nói thì tôi sẽ cho cô xuống"

-Ngay lúc anh quay người đi cô cố gắng rơ tay ra túm lấy chân anh

"xin anh..tôi thật sự rất sợ"

-Nhìn bộ của cô càng khiến anh căm ghét, dù chết cô cũng không chịu nói tên người đàn ông đó sao?

-Mặt cô tái nhợt dần không còn sắc khí... Anh đẩy tay cô ra rồi dẵm lên tay cô " loại đàn bà đê tiện dẫm đãng như cô không đủ tư cách để cầu xin tôi "

-Tay cô bắt đẩu rỉ máu,cơ thể nằm co dúm trên mặt đất..nước mắt chảy không ngừng

Cô không thể kêu hay có bất kì phản kháng nào.

-Anh nhấc chân ra khỏi tay cô từ từ ngổi xuống lau vết máu trên tay cô " cô chỉ cẩn nói tên người đàn ông đó tôi sẽ tha cho cô" anh bóp chặt tay cô tiếng xương kêu răng rắc.

-Tiếng kêu thảm thiết của cô vang lên, bàn tay cô nhuốm đẩy máu.

"cô định gan lì không nói đến bao giờ,,được cô không nói chứ gì" anh kéo tay cô lôi thẳng xuống phòng.
 
ĐẠI BOSS - Bắt Em Về Làm Vợ!
Chương 11: Điên cuồng chiếm lấy cơ thể (2)


Mọi sự tức giận của anh đều dồn hết lên người cô, anh căm ghét người phụ nữ này cô luôn biết tỏ ra đáng thương trước mặt anh, chính điều càng khiến anh căm ghét cô hơn...

Cô bị anh lôi vào nhà tắm xả nước lên người, dòng nước lạnh cứ thế xâm chiếm cả cơ thể, che lấp đi cả những giọt nước mắt..nhìn cơ thể cô nằm thoi thóp dưới sàn càng khiến anh tức giận, anh ném thẳng vòi nước vào tâm gương vụn vỡ rơi tung toé trên sàn nhà.

Anh dùng 1 tay sách cô ném thẳng xuống giường như 1 món đồ...

Một lần nữa cô lại bị anh cưỡng chế... lòng cô dội lên sự chua xót đau đớn nước mắt lăn dài trên khuôn mặt

"xoạt" chiếc áo sơ mi mỏng của cô bị anh xé làm đôi, anh như 1 con cầm thú điên cuồng chiếm lấy cơ thể cô...

Vậy là lần đầu của cô cứ như vậy mà bị anh đoạt mất.

Một dòng máu đỏ nóng chảy thấm ga giường

"chết tiệt" anh chửi thề 1 câu

"Lục Thiên Linh cô dám nói dối tôi "

Biết cô nói dối anh càng điên cuồng chiếm lấy cơ thể cô.

Sáng hôm sau anh tắm rửa sạch sẽ dù biết cô là xử nữ nhưng anh vẫn không muốn để cô làm dơ bẩn cơ thể mình

Anh mặc xong quần áo rồi đi thẳng ra ngoài..còn cô vẫn nằm bất động trên giường, anh định bỏ mặc cô nhưng nhớ lại tối qua cả người cô nóng ran mặt trắng bệch không chút sắc khí. Anh vội chạy đến lay người cô.

"Lục Thiên Linh cô mở mắt ra cho tôi"- vẫn không có phản ứng

"chết tiệt, cô lại đang định giở trò gì với tôi?"

Anh cởi áo khoác trùm lên người cô rồi bế cô chạy nhanh xuống dưới lầu, mặt đằm đằm sát khí, đám người hầu thấy vậy không ai dám ra hỏi.

Lúc này tài xế đã ngồi sẵn trong xe đợi, anh bế cô chạy nhanh đến,

"cút ra ngoài" Anh hét lên, rồi ngồi vào vị trí lái xe, do người cô không còn sức lực lên anh để cô ngồi trong lòng tựa vào b* ng*c rắn chắc của mình, thấy tư thế cô đã ổn anh nhấn ga phóng xe đi..chiếc xe BMW loại siêu xe phóng như bay trên đường vượt mặt cả đám cảnh sát...
 
ĐẠI BOSS - Bắt Em Về Làm Vợ!
Chương 12: Tiếp tục hành hạ (1)


Chiếc xe dừng trước cổng bệnh viện làm thu hút không biết bao ánh nhìn,và cũng không ít lời tàm phiếu vì anh bế 1 người phụ nữ từ trong xe ra trên người cô không mặc gì ngoài chiếc áo khoác.

Anh bế cô chạy thẳng vào trong mặt lạnh như tảng băng. Cô được đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt, ông bác sĩ bị anh doạ toát cả mồ hôi lạnh.. Anh đứng cạnh giường nhìn cô, anh không hiểu tại sao mình lại lo lắng cho cô ta đến như vậy..tay anh cuộn chặt thành nắm đấm nổi dõ cả gân cốt..

Lúc tỉnh dậy cô đã thấy mình trong phòng bệnh cùng với 1 y tá

-"y tá! Sao tôi lại ở đây"

-"sáng nay có 1 người đàn ông bế cô đến đây, anh ta có vẻ rất lo lắng nhưng ngay sau đó thì không còn thấy anh ta "

-"ừm, cảm ơn cô"

Cô ở bệnh viện đã 3 ngày nhưng không một ai đến thăm hỏi mà cũng phải thôi trước giờ nhà đó có ai quan tâm cô đâu, cuộc hôn nhân này chỉ là vụ giao dịch.. Cắt đứt dòng suy nghĩ 1 giọng nói lạnh lùng từ cửa vọng vào

-"chuẩn bị đồ"

Cô không nhìn nhầm đó chứ anh đến đón cô sao, chưa hiểu chuyện gì anh đã ném cho cô túi đồ

-"cô định mặc bộ đồ này mà về sao, tôi cho cô 2 phút để thay đồ".

thay đồ xong cô và anh ra xe lúc đi anh khoác vai cô, cô không hiểu a có ý gì nhưng ngay sau đó cô hiểu tại sao anh làm vậy..

"đừng thấy tôi đến đón cô thì có nghĩa là tôi tha cho cô, tôi đến đây vì không muốn người khác nói tôi là người chồng vô trách nhiệm" anh vừa nói vừa bóp mạnh vào vai cô..

Rõ ràng cô biết anh chỉ đang diễn đúng vai của mình nhưng tại sao khi nghe những lời nói đó lòng cô lại chứa lỗi buồn khó tả

Vừa ra ngoài anh thả tay ra khỏi người cô.

Một người phụ nữ õng ẹo ra khoác tay anh trách móc

-"phong, anh làm gì mà lâu vậy? anh biết em đợi anh nãy giờ không"

Anh không trả lời, vòng tay qua eo ả đi thẳng ra xe.

Cô ngồi ghế trên còn ả và anh ngồi ghế dưới.. Nhìn qua có thể thấy đống đồ cạnh ả là đồ anh mua.

Vừa về đến nhà là ả bám riết lấy anh.. Còn cô đi phía sau sách đống đồ của ả không khác gì một người hầu, còn ả mới chính là nữ chủ trong nhà này

Cô chỉ mới ra viện vừa về đến nhà anh đã bắt cô nấu cơm cho anh và ả ta...
 
ĐẠI BOSS - Bắt Em Về Làm Vợ!
Chương 13: Tiếp tục hành hạ (2)


Ả dật đống đồ trên tay cô..cười nhếch miệng

"Lâm phu nhân cảm ơn cô" ả cầm đống đồ rồi đến ngồi vào lòng anh

"Lục Thiên Linh cô cứ chờ đấy kịch hay còn ở phía sau"

Cô tủi thân đến phát khóc, nhưng cô tự nhủ lúc này không phải lúc cô nên khóc, cô làm vậy người hả hê nhất chính là ả. Cô cố kìm nước mắt vào bếp nấu cơm cho bọn họ.

Ả quàng tay qua cổ anh.

"phong, hay anh lên phòng nghỉ ngơi 1 lúc, khi nào cô ta nấu xong em gọi anh"

"ừm" anh kéo tay ả ra rồi lên phòng.

Thấy anh đi ả ra chỗ cô, lúc đó cô đang bê bát canh ả giả vờ ra giúp

"để tôi bê cho" cô không muốn tranh cãi nhiều với ả nên đưa bát canh cho ả bê, nhưng cô vừa mới định bỏ tay ra thì ả đã hất ngược bát canh lại. Bát canh rơi tự do xuống dưới đất mảnh vỡ bắn tung toé, tay cô bị phỏng do nước canh đổ vào đỏ ửng lại cộng thêm vết thương cũ do anh dẫm lên vẫn chưa khỏI.

Cô đau tới mức mặt tái mét nhưng vẫn cố ngồi xuống nhặt mảnh vỡ.

Còn ả thì thích thú khi nhìn thấy bộ dạng đáng thương của cô. Nhìn thấy anh đi xuống ả dở bộ mặt đạo đức giả - nói lớn

"Lâm phu nhân tôi thật sự xin lỗi cô..tôi không cố ý" rồi ả ngồi xuống nhặt mảnh vỡ

Anh đi đến mặt tối sầm

"Lục Thiên Linh cô làm trò gì vậy"

Ả nước mắt ngắn nước mắt dài chạy ra chỗ anh

"phong, anh đừng trách cô ấy là tại em muốn giúp cô ấy bê bát canh nhưng cô ấy không cho..là lỗi tại em"

Ả khóc thút thít như thể mình oan ức lắm

Cô không ngờ ả lại nói dối trắng trợn như vậy, ả ta xứng đáng đạt danh hiệu nữ diễn viên suất sắc nhất của năm

Anh đi đến túm tay cô kéo đến chỗ ả

"A! Lâm Phong bỏ tay tôi ra"

Tay cô đau buốt đến rụng rời mặt tái mét trán rịn đầy mồ hôi

"xin lỗi cô ta mau"

Cô nhìn thẳng vào anh nước mắt chảy thành dòng.

"Tôi không xin lỗi, tôi không làm gì sai tại sao phải xin lỗi cô ta "

"chát" máu từ miệng cô chảy ra..Anh tát cô chỉ vì ả ta sao

Ả đứng cạnh anh lòng không kìm được niềm vui sướng...
 
ĐẠI BOSS - Bắt Em Về Làm Vợ!
Chương 14: Tâm tình nơi bể sâu


Ả túm tay anh nũng nịu.

"Phong! Có gì đâu mà anh đánh cô ta, có gì thì bảo đám người hầu dậy dỗ lại cô ta là được rồi, cô ta không đáng để anh động tay"

"Lục Thiên Linh cô nên biết thân phận của mình ở nhà này, cô không hơn không kém 1 con ở"

"phong anh đừng tức giận, mình ra hồ bơi đi em có bất ngờ cho anh"

Ả kéo anh ra khỏi bếp.

"Anh ra đó trước đi em chuẩn bị xong rồi ra"

Ả vui mừng quay lại chỗ cô cười nhếch mép.

"Cô dọn xong đống kia rồi mang 2 cốc nước ép ra cho tôi "

Ả xoa nhẹ chỗ cô vừa bị anh tát " tôi khuyên cô nên biết điều một chút, ở ngoài cô là vợ của Phong nhưng ở nhà này cô không bằng 1 con ở"

Cô hất mạnh tay ả ta ra cười nửa miệng.

"tôi thấy cô thật đáng thương, cô nghĩ cô hơn tôi. Người ngoài nhìn cô chỉ với tư cách là 1 ả nhân tình mặt dày tham tiền"

Ả tức giận dơ tay tát cô, nhưng cô nhanh tay giữ tay ả ta lại

"tiểu thư cố có biết hành động của cô đang thể hiện mìmh là người vô học không "

"cô"...ả tức giận xa xẩm mặt mày bỏ đi

ả mặc bộ áo bơi 2 mảnh quyến rũ lộ đường cong hoàn hảo cùng b* ng*c đẫy đà ngồi kế bên anh..cô khó khăn bê khay nước ra, tay cô như không có lực cô cảm giác được khay nước có thể rơi vỡ bất cứ lúc nào.

Nhìn thấy cô ả ra cầm lấy khay nước cười tươi với cô.

"cảm ơn Lâm Phu Nhân"

Cô không nói gì quay người đI, ả cố tình làm rơi khay nước rồi nhanh tay đẩy cô xuống dưới hổ.

"A! Cứu tôi..tôi..không.." cô cố sức vùng vẫy dưới nướC. Anh tối sầm mặt mày gọi lớn tên cô

"Lục Thiên Linh" anh nhảy nhanh xuống cứu cô nhưng bị ả kéo tay lại.

"Phong anh kệ cô ta đi, cô ta chỉ đang giả vờ để lấy lòng thương hại từ anh thôi"

cơn tức giận lên đến đỉnh điểm.

"Cút " anh đẩy mạnh ả ta ra rồi nhảy xuống cứu cô. Lòng đầy lo lắng " Lục Thiên Linh cô nhất định không được ảy ra chuyện gì"

Anh bế cô lên bệ trên ép hết nước ra ngoài, cô ho sặc sụa anh vui mừng ôm cô vào lòng vuốt nhẹ mái tóc cô

"Không sao rồi".

Anh đang vỗ về cô sao? Cô cố mở mắt rồi ngất lịm trong lòng anh
 
ĐẠI BOSS - Bắt Em Về Làm Vợ!
Chương 15: Bữa tiệc của giới Hắc Đạo


Lúc cô mở mắt đã thấy mình nằm trong phòng, quần áo cũng được thay bộ khác, tay cũng không còn đau nữa.

Cô xuống dưới nhà đảo mắt quanh 1 vòng.

Bà quản gia thấy cô xuống lại hỏi:

"phu nhân cô dậy rồi sao, tối nay có bữa tiệc cậu chủ dặn cô chuẩn bị"

" Ừm! mà cô ta đi đâu rồi?"

-Sau khi cậu chủ bế cô lên phòng, cô ta ngay lập tức đã bị đuổi ra khỏi nhà. Bà đáp

Anh bế cô lên phòng!..Đầu cô tua nhanh lại chuyện hồi chiều..không phải cô nhớ nhầm đó chứ lúc đó anh ta ôm cô vào lòng còn vỗ về cô nữa..không..không thể nào,chắc là do ảo giác lúc đó của cô chứ anh ta sao có thể đối sử tốt với cô như vậy được..chuyện đó còn kinh dị hơn cả những bộ phim ma mà cô từng xem.

Cô đi nhanh lên phòng chuẩn bị..trong tủ là hàng dãy những bộ đầm xa sỉ được thiết kế riêng cho cô.

Từ lúc cô về nhà này, cô chưa động đến bất cứ thứ gì mà mua, trang sức giày dép cô cũng chưa từng động đến.

Cô chọn ra 1 chiếc đầm đen kim tuyến bó sát..phần lưng lộ nguyên làn da trắng nõn, ngực thiết kế chữ V khoét sâu lộ ra b* ng*c căng tròn đẫy đà, chỉ cần thêm ít phấn nữa đã đủ để người khác say lòng trước vẻ đẹp tinh khôi của cô gái đôi mươi.

Chiếc xe BMW đã đợi sẵn bên dưới, cô bước vào đã thấy anh ngồi trong đó xem tài liệu từ bao giờ thấy cô anh chỉ liếc qua rồi lại tập trung vào công việc, tay anh cầm tài liệu nhưng không hiểu sao anh không thể tập chung đọc, không khí xe như trạm áp thấp ngột ngạt đến khó thở. cô nhìn ra bên ngoài để bớt căng thẳng,,rõ dàng cô ngồi cách xa anh nhưng cô vẫn cảm nhận được hơi thở và sức nóng từ người anh. Cô quay mặt lại đã thấy anh ngồi sát vào mình từ bao giờ.

"Em định nhìn tôi đến bao giờ, sắp đến rồi dù có đóng kịch thì cũng phải diễn cho giống..đúng không"

Anh nhìn thẳng vào cô rồi luồn tay qua eo cô bóp nhẹ.

"đến rồi xuống đi"

Anh ôm eo cô bước xuống xe.

Tất cả những thương nghiệp có tiếng đều tập trung hết ở đây, bên ngoài là bữa tiếc nhưng thực tế bên trong là 1 vụ giao dịch theo đường dây. Anh vừa đi vừa giải thích cho cô.
 
ĐẠI BOSS - Bắt Em Về Làm Vợ!
Chương 16: Ám Sát (1)


"Người đàn ông đang đứng ở chỗ kia chính là chủ nhân của bữa tiệc, ông ta khá có tiếng trong giới hắc đạo chuyên vận chuyển và mua bán những vũ khí hiện đại, đứng cạnh là con trai ông ta"

Nhìn anh ta rất quen hình như cô gặp ở đâu rồi...LÀ ANH TA.. Người đã cứu cô ở qúa bar.

thấy 2 người đến, ông ta lịch sự ra chào hỏi

"Chào Lâm Tổng và Lâm phu nhân"

Cô nở nụ cười ngọt ngào đáp lại còn anh vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng không biểu cảm.

"Tôi rất vui vì anh đã đến tham gia bữa tiệc của tôi, giới thiệu với 2 người đây là con trai tôi Hàn Tử Dương"

Anh ta nhìn cô cười nhếch miệng, có vẻ như anh ta đã biết trước thân phận của cô nên anh ta không hề tỏ ra bất ngờ.

"Thật không hổ danh là phu nhân của Lâm Tổng, một bông hoa có một không hai "

Eo cô bị anh siết chặt tới khó thở:

"Em có quen anh ta không?"

"chuyện này...." Cô chưa kịp nói thì đã bị anh ta xen vào.

"Quen chứ, thân là đằng khác"

-Tên Tiêu Dương đáng ghét, nếu không phải nay tôi mặc váy thì tôi sẽ cho em trai nhỏ của anh nhập viện

Cô cười giả nai "hìhì..có quen biết sơ sơ"

Người anh toả ra sức nóng khủng khiếp, nhận ra điều đó ông ta kéo tay Tư Dương đi tránh nạn trước khi cậu con trai của ông gây thêm chuyện.

"chào 2 người tôi còn có việc phải đi trước"

Ông ta vừa dời đi thì 1 người đàn ông khác đến.

"Lão đại"

Anh chỉ gật đầu nhẹ rồi dơ tay báo hiệu gì đó.

Anh dời tay khỏi eo cô

"chút nữa tôi đi vào trong đó, cô đứng ở bàn thứ 2 từ cửa vào tốt nhất cô đừng có chạy đi đâu, chỗ này không phải nơi mà chỗ nào cô cũng đi được.. Còn chuyện vừa nãy lúc về tôi xử cô sau"

Cô biết lúc này không phải là lúc cãi lí với anh nên cô ngoan ngoãn nghe theo lời anh

"tôi biết rồi, tôi sẽ đứng yên đó đợi anh về xử"

Anh hừm 1 cái rồi đi thẳng vào trong.. Anh không phải đang quản lí cô mà vì nơi này không phải nơi an toàn nếu có chuyện gì sảy ra anh không phải mất công đi tìm cô.

Nghe lời anh cô đến đó đứng, tên Tiêu Dương đó từ đâu xuất hiện đứng ngay cạnh cô tay cầm ly ruợu vang, cười nửa miệng
 
ĐẠI BOSS - Bắt Em Về Làm Vợ!
Chương 17: Ám Sát (2)


Anh ta đặt ly rượu xuống bàn vẻ mặt không thay đổi vẫn giữ nguyên vẻ nhu mì đúng chất công tử.

-thật không ngờ trong dãy các nhân tình c*̉a anh ta người anh ta lấy lại là em?

-có vấn đề gì sao..

-chả nhẽ em chưa từng nghi ngờ về thân phận c*̉a Lâm Phong

-anh có ý gì..có gì cứ nói thẳng không cần phải úp mở như vậy

Đúng như anh dự đoán cô không biết gì về thân phận thật c*̉a anh ta.

Trong phòng đều là những người có tiếng trong giới hắc đạo.

Anh ngồi tựa lưng vào ghế thuận theo ý tay anh gõ nhẹ trên bàn

-Ông Hàn, ông mời chúng tôi đến đây có việc gì..Tôi không có nhiều thời gian lên tốt nhất ông đừng vòng vo.

Ông ta cười đắc ý.

-Nay tôi mời mọi người đến đây vì muốn nhờ mọi người 1 việc. Hiện tại trong tay tôi đang nắm giữ 1 lô vũ khí giá trị c*̉a nó đủ để mua 1 nước nhỏ.

Một người khác lên tiếng " ông muốn gì ở chúng tôi"

-haha..rất đơn giản tôi muốn nhờ mọi người liên kết để tạo ra 1 đường riêng giúp tôi vận chuyển lô vũ khí đó, lợi sẽ chia đều.

"Lâm lão đại anh thấy sao"

-Hôm nay tôi đến đây không phải bàn chuyện làm ăn với ông, sau ngày hôm nay tôi sẽ rút khỏi giới hắc đạo.

Vốn dĩ ngay từ đầu anh đã không muốn ngồi lên chức vị này là do tình thế không cho phép anh lựa chọn, giờ chính là lúc thích hợp để rút khỏi giới hắc đạo.

-Những gì tôi cần nói đã xong, giờ tôi có thế đi được rồi

Anh đứng dậy quay lưng đi

Bùm! Viên đạn sượt qua vai phi thẳng vào cửa..dõ dàng ông ta đang có ý nhắc nhở anh

-xin lỗi tôi không cố ý, có vẻ như súng c*̉a tôi rất thích anh.

Anh sỏ tay và túi quần cười nhếch miệng:

-Tôi nghĩ súng c*̉a tôi c*̃ng rất thích ông, hiện tại ngay sau lưng ông trên 1toà nhà đã được chuẩn bị sẵn loại DVL 10-M1 chắc ông c*̃ng biết lực tàn phá c*̉a nó như thế nào. DVL 10-M1 đầu đạn.338 Federal sẽ dời nòng đến 400-600m đầu rồi đạt vận tốc cực âm, tôi nói vậy chắc ông đủ hiểu.

Anh đi thẳng ra ngoài thấy cô đang nói chuyện với tên Hàn Tiêu Dương đó lòng anh có gì đó khó chịu. Anh đi nhanh đến chỗ cô nắm chặt cổ tay cô.

Cơn đau dội đến cô quay sang nhìn thì thấy anh đang nắm chặt cổ tay mình

-Về nhà

Anh lôi cô ra xe "vào đi"

Chiếc xe vừa nãy đâu rồi, cô vừa ngắt lời thì chiếc xe phóng nhanh đi qua cô

-Đừng nhiều lời, nếu cô muốn đi bộ về

Thật hết nói nổi với con người này, anh đúng là tên đại ma vương.

Chiếc xe c*̉a cô đi sau chiếc xe đó cách không xa. Trong tích tắc chiếc xe đã bị phát nổ, anh biết trước điều nảy lên mới dùng xe khác.
 
ĐẠI BOSS - Bắt Em Về Làm Vợ!
Chương 18: Tâm tình biến động


Chả nhẽ đúng như lời tên Tiêu Dương đó nói thân phận anh không hề đơn giản chỉ là một giám đốc bình thường.

Chiếc xe vừa dừng trước cửa cô nhanh chóng xuống xe chạy lên phòng

"Đứng lại" giọng anh trần ổn nhưng vẫn toát ra khí chất lạnh lùng, anh xuống xe lại gần cô.

Cô nuốt nước bọt giọng lắp bắp,,

"Có chuyện gì sao"

Anh c*́i xuống nhìn cô..

"Bắt đầu từ ngày mai cô sẽ theo tôi đi làm"

Cô mở tròn mắt nhìn anh, cô không nghe nhầm đó chứ anh cho phép cô đi làm sao, không biết nay anh có ăn nhầm thứ gì không nữa.

Anh nhìn cô không chớp mắt, mặt cô nóng ran đỏ bừng như trái cà chua...cô lùi một bước anh tiến một bước...anh định làm gì cô chứ, anh định hôn cô sao, đáng nhẽ gặp tình huống như vậy cô phải cho anh ta một trận nhưng sao giờ cả người cô cứng đờ trong lòng lại có gì đó mong chờ

"Lục Thiên Linh mày đang nghĩ gì vậy"

Cô lé sang một bên rồi chuồn nhanh lên phòng

"Tôi lên phòng trước"

Tuy hai người là vợ chồng nhưng cô và anh chưa từng ngủ chung một phòng..ngoài cái đêm đó ra

Sáng sớm hôm sau chưa mở mắt cô đã bị anh lôi đi,,

"Anh không thể đợi tôi chút sao"

"Tôi không có thói quen đợi người khác,,cô còn nhiều lời tôi cho cô đi bộ đến công ty"

"....." con người này thật hết nói nổi

Bàn làm việc c*̉a cô vẫn được để trong phòng anh, đồ đạc được sắp xếp như c*̃.

Vừa ngồi vào bàn thì cô nhận được tin nhắn từ Hàn Tiêu Dương

"Tối nay tại nhà hàng Lam Hoa tôi sẽ nói cho em biết tất cả về thân phận thật c*̉a anh ta, nếu em muốn biết thì đừng đến chễ"

Cô không muốn đi nhưng cô rất muốn biết thật sự anh là người như thế nào.

Bịch! Anh để xuống bàn cô một tập tài liệu cao ngập đầu

"Hôm nay cô không làm xong đống này thì đừng hi vọng bước ra khỏi đây"

Cô nhìn đống tài liệu khóc dở mếu dở, còn tưởng anh đã thay đổi nhưng không phải anh vẫn như vậy chả qua cách hành hạ c*̉a anh lần này c*̉a anh khác với mầy lần trước thô bạo và tàn ác

Cô ngồi làm một mạch từ sáng đến chiều cả người ê ẩm

"Tôi có việc phải đi ra ngoài, anh liếc mắt qua đống tài liệu..đống đó khi nào làm xong cô mới được về"

"Tôi biết rồi"

c*̃ng may công việc không còn nhiều với tốc độ c*̉a cô chỉ hai ba tiếng nữa là xong.

Hoàn tất xong công việc cô thu xếp gọn gàng rổi đến chỗ hẹn...

"Hàn Tiêu Dương anh cò gì thì nói nhanh lên tôi không có nhiều thời gian đâu"

"Bình tĩnh có gì thì c*̃ng phải gọi món ăn ra đã tốn công đến đây rổi thì c*̃ng phải ăn một bữa cho đàng hoàng"

Nhắc đến đồ ăn là bụng cô kêu sục lên từ sáng đến giở cô chưa cho gì vào bụng.

Cảm giác như có người chiếu tướng mình cô ngẩng đầu lên thì bắt gặp ánh mắt sắc lạnh c*̉a anh như muốn đâm thủng cô,, cô lạnh cả sống lưng..anh c*̃ng đến đây sao, mặt anh tối sầm rồi đi thẳng ra ngoài

Cô vội cầm lấy túi sách rồi chạy thẳng ra ngoài.

"Để hôm khác tôi nói chuyện với anh sau giờ tôi có việc phải đi gấp"

Vừa về đến nhà cô chạy thẳng vào phòng anh.

"Chuyện hồi nãy không phải như anh nghĩ, tôi có việc lên mới gặp anh ta"

Choang! Anh ném thẳng ly trà vào cửa vụn vỡ rơi khắp sàn nhà.

"Cô đúng là loại đàn bà dâm đãng, lẳng lơ bẩn thỉu, có phải số tiền tôi cho bố con cô chưa đủ lên cô phải đi dụ dỗ ngưởi đàn ông khác?"

Anh đến ngăn kéo cầm ra một tập tiền lém thẳng vào mặt cô, những đồng tiền rơi xuống kéo theo là những gịot nước mắt c*̉a cô.

-Mỗi lần lên giường c*̀ng anh ta, anh ta cho cô bao nhiêu tiền.

Anh nghĩ cô là loại đàn bà mà ai cô c*̃ng có thể lên giường sao"

"Tôi trả cô gấp đôi chỉ cần cô ngoan ngoãn nghe lời tôi"

"Anh nghĩ tôi là loại người như thế nào vì tiền mà bán đi nhâm phẩm c*̉a mình sao"

Anh bóp chặt cổ cô..mắt đỏ ngàu loại đàn bà như cô chỉ khiến tôi kinh tởm.
 
ĐẠI BOSS - Bắt Em Về Làm Vợ!
Chương 19: Ngủ cùng nhau


"c*́t" anh hét lên rồi chỉ thẳng tay ra ngoài.

"Anh không cần đuổi thì tôi c*̃ng đi, ở lại đây chỉ khiến tôi thêm kinh tởm"

Cô chạy nhanh ra khỏi phòng anh, xuống dưới bếp cầm lấ́y chai rượu uống một hơi, cô vốn dĩ không uống được rượu hễ uống vào thì cô coi trời bằng vung. Loại cô uông lại còn là loại mạnh, mùi rượu xông lên mũi khiến cô ho sặc sụa.

"Thiếu phu nhân cô làm gì vậy, đưa chai rượu cho tôi nếu để cậu chủ biết được thì cô không sống yên đâu"

"Anh ta vốn dĩ có bao giờ để tôi sống yên đâu "

Cô vừa nói vừa cầm chai rượu lên uống, men rượu bắt đầu thấm đầu cô nặng trĩu cả người không đứng vững.

"Tôi phải về nhà tôi" cô vừa cầm chai rượu vừa đòi về nhà

"Đây là nhà c*̉a mợ, mợ còn muốn đi đâu"

"Đây mà là nhà sao...đây không phải nhà tôi"

"Lục Thiên Linh.. cô đang làm trò gì vậy " anh bước nhanh xuống

Cô ghé vào bà qủan gia hỏi.

"Uầy, anh ta là ai vậy"

Bà nói nhỏ "cậu ấy chính là chồng cô"

"Hả"

"À...là tên Lâm Phong đáng ghét đó hả"

Anh tối sầm mặt nhìn chai rượu trên tay cô...

"Lục Thiên Linh cô chán sống rồi phải không"

Cô không thèm để ý đến anh nói loạng choạng bước lại gần anh

"Ưm...anh chàng đẹp trai này hình như mình gặp đâu rồi"

Cô vừa nói vừa véo má anh.

"Nhìn kìa..đáng yêu qúa"

Anh mặt mũi tối sầm còn đám người hầu không dám tin vào mắt mình vì trước giờ chưa có ai dám làm vậy với anh.

"Ọe "...cô víu vào người anh lôn một mạch.

Sức chịu đựng c*̉a anh vậy là qúa lắm rồi, anh nắm chặt cổ tay cô kéo lên phòng

"Bỏ tay tôi ra..tôi phải về nhà, đây không phải nhà tôi..hic..đây không khác gì một cái địa ngục..cái tên Lâm Phong đó suốt ngày chỉ biết hành hạ tôi anh ta lúc nào c*̃ng nghĩ mình đúng còn những gì người khác nói đều là những lời nói dối, anh ta hết lần này đến lần khác sỉ nhục tôi vậy mà tôi còn ngu ngốc tin rằng anh đã thay đổi"

Huhu...

Anh không biết những gì cô nói có phải thật không nhưng lúc này cô đang say, lời nói từ một người uống say bao giờ c*̃ng thật nhất

Anh đỡ cô vào lòng, có lẽ anh đã hiểu lầm cô thật, trang sức anh mua cô c*̃ng chưa động đến lần nào tất cả đều do anh đặt ác cảm lên người cô.

"Anh xin lỗi từ giờ anh sẽ bù đắp lại những gì em đã chịu"
 
Back
Top Bottom