Khác Đặc Công Hoàng Hậu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Đặc Công Hoàng Hậu
Chap 18


Sáng hôm sau

Lăng Vô Thần rời đi rất sớm để lại nữ nhân nhỏ bé xụi lơ đáng thương nằm trong chăn.

Khi cô tỉnh lại đã là giờ Thìn rồi.

Chuẩn bị phải đến thỉnh an Thái Hậu nữa

Điện Trường thọ

Cô vừa mới đến đã nhìn thấy các nữ tử đông đủ đứng chờ Thái Hậu.

Ngay cả Quý phi cũng có mặt, xem ra cô lại là người đến chậm nhất.

Ngồi vào chỗ của mình liền có cảm giác mấy con mắt phía sau nhìn chằm chằm mình lạnh hết sống lưng.

Từ trong điện, Thái hậu uy nghiêm bước ra.

Các nàng liền quỳ xuống đồng thanh hô

- Thái hậu nương nương trường lạc vô cơ

- Đứng lên đi

- Tạ Thái Hậu nương nương

Xong, các nàng ngồi lại vào ghế nghe Thái Hậu nói

- Chuyện đêm qua của Tạ chiêu nghi làm ai gia rất tức giận.

Nhất định tìm cho ra thủ phạm

- Hồi bẩm Thái Hậu nương nương, chuyện của Tạ chiêu nghi nhất định phải tìm cho ra.

Nhưng sao người không để Đường tu nghi đi điều tra chuyện này?

- Châu Ngân Giang đứng lên nhìn về phía Đường Y Tuyên

- Ý kiến rất hay.

Quý phi thấy thế nào?

- Ý của Thái Hậu thần thiếp không giám cãi - Quý phi nhẹ nhàng trả lời.

Để Đường Y Tuyên điều tra vụ này rồi đến khi nào có kết quả trong khi nàng ta là người hạ độc?

Thái hậu tin tưởng ả ta đến như thế, chỉ cần ả ngụy tạo chút chứng cứ giả Thái Hậu nhất định tin sái cổ mà bênh vực nàng ta.

Không chừng nếu ả ta làm như vậy cô lại là người bị ả vu oan.

- Được.

Đường tu nghi thấy thế nào?

- Thái Hậu đã tin tưởng thần thiếp như vậy nhất định thần thiếp sẽ làm hết sức - Nói xong chữ cuối ả liền đánh ánh mắt về phía cô mà cười lên mặt.

Nhưng cô không để tâm đến ả ta làm gì.

Điều cô cần biết bây giờ là ả ta sẽ làm cái gì để giải quyết vụ này đây???

Điện Dưỡng Tâm

Khi rời khỏi cung Trường thọ thì cô đến đây để bồi Lăng Vô Thần.

- Ái phi, nàng mang cho ta cái gì vậy?

- Thấy cô đến còn cầm trong tay hộp nhựa vàng nên hắn tò mò hỏi

- Trà thần thiếp tự làm - Cô dùng trà cụ pha ra 2 ly trà hoa thơm phức

- Thơm quá - Hắn ngửi mùi trà hài lòng khen ngợi

- Uống đi - Cô đưa lên miệng cho hắn giục hắn uống.

- Ừm... rất ngon...

Ái phi, nàng thật giỏi nha - Hắn ôm lấy cô hôn yêu lên mặt cô 1 cái.

- Hoàng thượng, chuyện của Chiêu Nghi Thái Hậu đã giao cho Tu Nghi xử lý rồi

Cô vừa dứt lời Lăng Vô Thần lập tức đen mặt.

- Vậy sao?

- Giọng hắn lạnh hẳn đi, vòng tay ôm cô càng siết chặt

- Hoàng thượng, người có tin thần thiếp không?

- Sao nàng lại hỏi trẫm như vậy?

- Thiếp có một cách này....

...

- Lục hoa, đi nhanh nào - Cô ra khỏi kinh thành giục Lục hoa chạy phía sau nhanh lên ngựa.

Cô đi đến cửa tiệm của Quách Tả Thượng

- Ai da, cô gái đến mua cái gì đây?

- Vừa thấy cô ông lão liền hỏi với vẻ mặt vui mừng

Cô ném bịch tiền đến trước mặt Quách Tả Thượng

- Tôi cần một loại thuốc độc nhẹ, nhưng không gây chết người

Ông ta dường như hiểu ý cô cầm bịch tiền cất đi rồi cúi xuống gầm bàn lấy lên 1 cái hộp nhỏ xíu

- Cái này bột Giả Tử.

Đổ 1 chút vào thức ăn sẽ khiến con người bị ngất đi, mạch yếu, tay chân lạnh.

Có dấu hiệu sắp chết đi vậy - Ông đưa cho cô hộp thuốc đó

- Thuốc giải thì sao?

- Đây.

Pha cái này với nước rồi uống.

Ba ngày sau khi giải độc nhớ phải giữ ấm cơ thể không sẽ bị nhiễm phong

- Cảm ơn

Lấy được món đồ mình cần rồi cô lập tức trở về Hoàng cung.

Vừa về cô liền nghe tin Đường Y Tuyên chuẩn bị đến cung Vị Ương để lục lọi tìm kiếm cái gì đó.

- Đến cung của ta để xét luôn sao?

- Cô đi nhanh về cung của mình nhếch môi hỏi Lục hoa

Cung Vị Ương

- Thục phi nương nương, thần thiếp theo lời Thái Hậu đến xét tẩm cung của nương nương - Đường Y Tuyên dẫn theo các thượng cung ở Cục Tội Nô đến

- Lý do?

- Cô ngồi nhàn nhã uống trà không liếc nhìn ả ta lấy một cái

- Tạ chiêu nghi là bị hạ độc, Thái hậu lệnh xét tất cả các cung xem thế nào

- Vậy sao?

- Cô mỉm cười đưa tách trà lên miệng nhấp một ngụm

- Vâng - Đường Y Tuyên đắc chí gật đầu, hành động đó của ả không lọt qua mắt của cô.

- Muốn xét cung của ta không dễ.

Trước tiên phải để ta.....
 
Đặc Công Hoàng Hậu
Phần 19


- Ngươi phải để ta xét người ngươi trước...

Thế nào?

- Cô nhìn Đường Y Tuyên đang phân vân

- Tại sao nương nương phải xét người ta?

- Cần lý do đến vậy sao?

Được...

Vì bản phi sợ rằng các ngươi thông đồng với nhau thả thứ gì đó vào cung của ta rồi giả vờ tìm thấy.

Lúc đó, ta phải làm sao để bảo vệ bản thân được chứ???

- Cô tỏ ra vẻ mặt lo lắng đáng thương suy nghĩ xâu xa

- Người...

- Đường Y Tuyên cứng họng không biết phản kháng thế nào đành để cô lục soát mình

- Các ngươi cởi y phục, tháo tất cả trang sức và hài* ra.

Người đâu, xét cho ta.

Bất kì thứ gì đều mang hết lên đây

Cô vừa dứt lời bên ngoài 10 cung nữ của Lăng Vô Thần bước vào.

Các thượng cung đều nhanh chóng làm theo ý cô

- Tu nghi nương nương, xin cởi y phục và trang sức ra - Liên hoa đứng ngay bên cạnh ả cung kính nói.

Đường Y Tuyên tức tối cắn răng cởi y phục.

Tất cả đều được kiểm tra hết một lượt, hà bao, trang sức, vòng vàng châu báu gì đều đưa hết lên cho Anh thy xem xét.

Đường Y Tuyên cũng bị lột sạch.

- Tốt lắm - Cô lướt sơ qua 1 đống đồ trước mặt thấy bên phần của Đường Y Tuyên có một cái bao vải bé xiu xiu liền nhanh tay nhân lúc ả đang mặc lại y phục giấu vào trong tay áo

- Mang hết những thứ này ra ngoài...

Tu nghi có thể làm việc được rồi - Cô phân phó cung nữ mang hết đống đồ trước mặt ra ngoài

Đường Y Tuyên cũng cho các thượng cung lên xét...

Choang.. tiếng vỡ của bình bông vang lên làm cô giật cả mình.

Các thượng cung ra tay lục tung mọi thứ.

Cái mà cô tức giận ở đây là bọn chúng hễ động vào cái gì là quăng thẳng xuống dưới đất khiến các bình bông hay đồ trang trí của cô vỡ tan tành

- Nếu các ngươi không nhẹ tay được thì dừng hết lại đi - Cô quát lớn.

- Các ngươi nhẹ tay thôi...

Xin Thục phi bớt giận.

Người ngồi đây có vẻ không thuật tiện, có thể ra ngoài hay không?

- Đường Y Tuyên hả hê nhìn bộ mặt tức giận của cô

- Được - Cô điều chỉnh tâm tình một chút rồi đứng lên đi ra khỏi Vị Ương cung

Khoảng 1 khắc sau

Đường Y Tuyên cùng các Thượng cung đi ra ngoài.

Kết quả là không tìm thấy gì nên lập tức rời đi

- Nương nương, thế nào rồi - Lục hoa nhào đến hỏi

Cô lấy trong tay áo ra bịch vải ban nãy, khuôn mặt không có lấy một cảm xúc gì

Lục hoa và Liên hoa nhìn thấy liền bụm miệng ngạc nhiên.

Thứ đồ này.... quả nhiên Đường Y Tuyên đã có ý định đổ tội cho cô.

Nếu cô không kĩ tính xét người bọn chúng hậu quả không biết thế nào

Tối đến

Anh Thy sau khi đưa túi vải cho Lục hoa cất giữ thì nhanh chóng đến Dưỡng Tâm điện bồi Lăng Vô Thần

- Hoàng thượng, Đốc quản công công cầu kiến - Tổng quản công công bước vào bẩm báo, nhận được cái gật đầu của hắn liền quay ra

- Hoàng thượng, Thái hậu mời người đến Triệu Lộ điện một chuyến

- Lui ra đi - Lăng Vô Thần nghe xong liền đuổi Đốc quản đi

Quay qua quay lại chẳng thấy cô ở đâu.

Mới đó đã biến mất hắn liền gọi

- Ái phi, nàng đâu rồi?

- Thiếp đây

Cô từ bên trong nội thất đi ra

- Sao nàng đi vào đó làm gì?

- Hắn để cô ngồi lên đùi mình âu yếm cạ cạ cằm vào mặt cô.

- Để không bị Đốc quản nhìn thấy...

Hoàng thượng, thiếp có ý này....

- Cô ghé vào tai hắn nói thầm gì đó.

Chỉ thấy mặt hắn nhăn lại nhưng rồi cũng gật đầu

.

Đêm đó hắn không nghỉ ở cung Vị Ương mà nghỉ ở Triệu Lộ điện của Đường Y Tuyên làm cả hậu cung nháo nhào lên.

Thắc mắc không hiểu vì sao ả ta lại được Hoàng thượng sủng ái.
 
Đặc Công Hoàng Hậu
Phần 20


Mấy ngày sau đó hắn cũng không hề đến chỗ của cô mà cô ngoại trừ đi thỉnh an Thái Hậu ra thì không ra khỏi cung Vị Ương nửa bước.

Chính vì thế cả hậu cung đồn ầm lên là Yên thục phi thất sủng.

Về Tạ Kiều Mai thì đã tỉnh lại.

Nhưng vì sức khỏe yếu nên suốt ngày ru rú trong Thái Hòa các không ra ngoài.

Hắn thì Đường Y Tuyên lúc nào cũng kè kè bên cạnh.

Cả ngày quấn quýt bên cạnh ả, dường như đã không còn quan tâm đến cô nữa.

Còn cô thì ngay sau khi từ Dưỡng Tâm điện về hôm đó không biết vong nào nhập mà đi nửa đường thì trúng gió sốt cả đêm.

Những ngày tiếp theo ngoại trừ thỉnh an Thái Hậu thì đều chôn mình trong cung Vị Ương làm nhiều việc như thêu thùa, đàn, làm trà... cho qua ngày và cũng để... quên đi việc người đàn ông của mình đang ở cạnh nữ nhân khác.

Cứ như thế đến một ngày nọ...

Trong cung Vị Ương ...

- Nương nương. ...

- Liên hoa hớt hải chạy từ bên ngoài vào nội thất cung Vị Ương

- Chuyện gì?

- Cô đang thêu tranh thấy Liên hoa chạy vào thì ngẩng đầu

- Nô tỳ vừa nghe tin Hoàng thượng sắc phong Đường Y Tuyên lên làm Đức phi rồi

- Vậy sao?

- Mắt cô lóe sáng, môi nhếch lên rồi hạ xuống nhẹ nhàng

- Nương nương, người.... không giận sao?

Hoàng thượng....

- Lục hoa còn chưa nói xong thì...

- Chuyện của Hoàng thượng ta không muốn xen vào - Cô lạnh lùng liếc nhìn Lục hoa rồi cúi đầu xuống tiếp tục thêu tranh

.

3 ngày sau khi Đường Y Tuyên làm Đức phi thì...

Ngự Hoa viên

Cô đi dạo quanh bờ hồ Khuyết Tự vốn để giải khuây một chút, muốn yên tĩnh hít thở không khí trong lành... vậy mà...

- Tỷ tỷ - Giọng nói chanh chua của Đường Y Tuyên vang lên làm cô giật cả mình

- Đường muội muội - Nhìn thấy Đường Y Tuyên phía sau cô liền nở nụ cười giả lả

- Tỷ tỷ đi hóng mát sao?

Ả ta dường như đang đóng vai một Đức phi hiền lành đức độ thì phải.

Giọng nói lẫn cử chỉ đều khác với trước đây.

Nhưng ả đâu biết những điều tốt đẹp đó sẽ dồn ả vào con đường chết

- Phải.

Còn muội thì sao?

- Cô nghĩ nghĩ rồi quay đầu lại về phía hồ Khuyết Tự.

- Muội rất tốt.

Tỷ tỷ, nếu rảnh muội mời tỷ đến điện Trùng Khánh của muội thưởng trà

Đường Y Tuyên lại nhã hứng đến vậy mời cô đến điện của ả.

Điều đó cũng cho thấy ả đang nhắc cho cô biêta.

Ả là Đức Phi rồi, là một trong tứ phu nhân danh giá ở lục cung rồi.

Không để cô đè đầu cưỡi cổ như trước nữa

- Được - Cô lập tức đồng ý.

Cô biết ý tứ của ả ta, nhưng ả ta làm sao biêta kế hoạch của cô?

Lời mời này đến thật sớm.

Ả sẽ phải hối hận khi mời cô đến điện Trùng Khánh.

Hôm sau - Điện Trùng Khánh

Cô vào giữa giờ Thìn đến điện của Đường Y Tuyên như lời mời của ả để thưởng trà.

- Tỷ tỷ, mau ngồi đi - ĐườngY Tuyên chọn sân vườn là nơi cùng cô thưởng trà.

Trà nóng được rót ra chén, nhưng trước khi động vào cô liền nói với ả rằng

- Ta có chuyện muốn nói với muội.

Cho người lui xuống đi

Mặc dù không biêta cô định làm gì nhưng ả cũng ra lệnh cho các cung nữ thái giám lui hết xuống.

Khi xung quanh chỉ còn có 2 người thì Anh Thy nhìn sang phía góc bàn.

Ở đó Đường Y Tuyên để lệnh bài của cô ta chưa cất đi.

Cô nhờ bản năng nhanh nhẹn của sát thủ quơ tay làm rớt lệnh bài xuống đất nhẹ nhàng.

Chỉ 1 giây lệnh bài rơi xuống, cô cúi đầu xuống nhặt thì Y Tuyên cũng cúi xuống.

Ả ta hoàn toàn không biết mình đã lọt vào bẫy của cô mà cô chả cần tốn sức gì.

Bàn tay trái cô đặt ở mép bàn nhanh lẹ rắc một ít bột trắng vào chính ly trà của mình và một ít vào ly trà bỏ trống gần đó

Lúc hai người ngồi thẳng dậy thì lại nghe có người bẩm báo công chúa Lăng Nhã đến

- Tham kiến công chúa - Cô và ả đứng lên hành lễ với Lăng Nhã

- Tẩu tẩu - Lăng Nhã chạy đến bên cô vui vẻ nắm tay cô.

3 người cùng ngồi xuống ghế, Đường Y Tuyên rót trà vào chiếc ly bỏ trống đưa đến bên Lăng Nhã.

Lăng Nhã không vội động đến mà nói mấy câu với cô và Y Tuyên.

Bình thường nói nhiều sẽ khát, cô cũng vậy.

Cô nâng ly trà lên uống một hơi cạn sạch.

Chỉ nửa khắc sau đó, đầu cô quay ong ong, trước mắt nhòe lại và ngất đi.

Chỉ còn nghe thấy bên tai là tiếng gọi hốt hoảng của Lăng Nhã

- Tẩu tẩu.. tẩu tẩu... người đâu.. truyền thái y

-
 
Đặc Công Hoàng Hậu
Phần 21: Trúng độc


Cung Vị Ương

Anh Thy mê man nằm trên giường, bên cạnh là Ngô thái y đang xem bệnh.

Bên ngoài là Hoàng thượng, Công Chúa, Thái hậu và một số người nữa.

Đương nhiên không thể thiếu tội phạm là Đường Y Tuyên rồi.

Sau khi cô ngất đi thì Đường Y Tuyên cứng người không biét thế nào.

Lăng Nhã thì ra sức gọi cô tỉnh dậy và truyền thái y.

Lăng Vô Thần nghe tin cũng lập tức đi đến điện Trùng Khánh đưa cô về lại cung Vị Ương.

Không thể không công nhận lần này Đường Y Tuyên quả là đen đủi.

Ả rõ ràng mới được làm Đức phi vậy mà lại đầu độc Thục phi ngay tại điện của mình.

Thậm chí Lăng Nhã công chúa cũng có mặt ở đó làm chứng, vậy nên ra thế nào ả cũng khó trốn tội.

- Thế nào rồi?

- Thấy Ngô thái y đi ra hắn liền đứng lên lo lắng hỏi

- Hồi bẩm Hoàng thượng, Thục phi bị trúng độc.

Tuy không nguy hiểm tính mạng nhưng khi tỉnh dậy sẽ phải ủ ấm cơ thể, tuyệt đối không ra lạnh nếu không sẽ để lại di chứng - Ngô thái y cung kính thông báo tình hình của cô cho Lăng Vô Thần nghe.

Hắn thở dài một cái.

May mà cô không sao..

- Đưa Đức phi đến điện Bảo Chính cho trẫm - Hắn lạnh lùng quay sang ra lệnh bắt Đường Y Tuyên đang sợ đơ người lại

Điện Bảo Chính

- Đức phi to gan, dám hạ độc Thục phi?

- Hắn tức giận gõ xuống bàn mạnh một cái.

- Không có...

Hoàng thượng, thiếp không biết cái gì hết.. thiếp vô tội mà - Đường Y Tuyên quỳ phía dưới khóc lóc

- Ngươi còn nói không phải tội của mình?

- Lăng Vô Thần nhếch môi, nhìn chằm chằm ả

- Hoàng thượng, Thục phi đâu có chứng cớ rõ ràng bị Tuyên nhi bỏ độc?

Lỡ như nàng ta ăn thứ gì đó rồi đổ tội cho Tuyên nhi thì sao?

- Thái hậu lo lắng cháu gái bị trừng phạt liền nói đỡ vài câu mong sao xoay chuyển tình hình

- Mẫu hậu, chính mắt con nhìn thấy tẩu tẩu là sao khi uống trà xong mới ngất đi.

Tuyệt nhiên không phải ăn bậy bạ - Lăng nhã không can tâm Đường Y Tuyên được nói đỡ lại thêm dầu vào lửa

- Nhã nhi...

- Thái Hậu gằn lên một tiếng ý bảo Lăng Nhã bớt mồm miệng lại

- Hoàng thượng... xin người làm chứng cho thần thiếp - Đường Y Tuyên hoảng loạn kêu khóc

- Hoàng thượng, người không nên đổ oan cho Tuyên nhi - Thái hậu tiếp tục nói

- Hoàng thượng, lúc ta đến tẩu tẩu vẫn lành lặn.

Nói chuyện với ta một lúc lâu vẫn không bị cái gì.

Sau khi uống trã ở điện Trùng Khánh mới ngất đi - Lăng Nhã thấy anh trai của mình im lặng, sợ đâu là bị vài lời nói của Thái Hậu làm lung lay

- Lăng Nhã, không được nói bậy - Thái Hậu tức giận ra mặt giáo huấn

- Im hết cho trẫm.

Tổng quản, bưng trà lên

Tổng quản công công bưng 3 ly trà lúc ở điện Trùng Khánh lên.

- Lần lượt là của Đức Phi, Thục phi và Công chúa.

Muốn biết có độc không thử sẽ biết - Lăng Vô Thần vừa dứt lời liền có 2 vị thái y bước lên mang theo dụng cụ thử độc lên.

Trước tiên là ly trà của Đường Y Tuyên, họ đổ trà ra cái bát sạch sau đó cho mấy viên bi bạc vào rồi cầm lên xoay tròn.

Tầm nửa khắc thì đổ ra chiếc khăn sạch và dùng kính lúp để coi những viên bi

- Hồi bẩm Hoàng thượng, ly trà này không có độc

Họ làm tiếp với hai ly còn lại và kết quả khác hẳn.

Mặt của 2 vị thái y lập tức thay đổi.

Họ quỳ rạp xuống

- Hoàng thượng, cả hai ly trà này....

đều có độc

Thái Hậu và Đường Y Tuyên liền bất ngờ đứng thẳng dậy hoang mang.

- Ngươi nói bậy - Ả không tin vào những chuyện đang xảy ra trước mắt mình quát lên với hai vị thái y

- Cả ly của bổn công chúa cũng có độc sao?

- Lăng Nhã lập tức đen mặt.

Ả dám hạ độc cả Công chúa?

- Thái Hậu còn nói gì nữa không?

- Lăng Vô Thần lạnh lùng nhìn Thái Hậu đang đứng hình

- Người đâu, truyền ý chỉ của trẫm.

Đức phi cả gan đầu độc Thục phi và Công chúa.

Nay bãi bỏ chức vị, nhốt vào Lãnh cung

-
 
Đặc Công Hoàng Hậu
Phần 22


- Hoàng thượng, đừng mà... thật sự thần thiếp không có làm...

Hoàng thượng - Đường Y Tuyên giãy dụa khóc lóc thảm thiết

- Kéo xuống đi - Lăng Vô Thần căm ghét nhìn ả.

Thái hậu dường như quá kinh ngạc nên không thể nói cái gì, dương mắt nhìn cháu gái bị lôi xuống đưa vào lãnh cung.

Lăng Vô Thần cùng Lăng Nhã rời đi ngay sau đó, để lại Thái Hậu buồn rầu ngồi bên trên.

.

Cung Vị Ương

Lăng Vô Thần ngồi bên cạnh cô, bàn tay lớn của hắn bao bọc lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô.

Hắn không hiểu vì sao cô lại làm như vậy?

Cô nói với hắn rằng:' Thiếp sẽ khiến cho Đường Y Tuyên phạm tội thật nặng.

Lúc đó Hoàng thượng phải nghe thần thiếp.

Người hãy lui đến điện của Đường Y Tuyên, đừng tìm thiếp nữa.

Người phong ả lên làm Đức phi.

Chỉ cần như vậy là đủ.

Khi ả phạm tội hãy đầy ả vào lãnh cung'.

Hắn rất lo lắng cho cô, nghe Tổng quản báo lại rằng cô không đi ra ngoài mà cứ ở trong cung.

Lại còn bị trúng gió sốt cả đêm nữa.

Hắn mấy lần nằm cạnh Đường Y Tuyên muốn nhảy ngay xuống chạy đến Vị Ương cung xem cô thế nào.

Nhưng sợ lỡ kế hoạch liền thôi, ráng nhịn.

Mấy ngày không thấy mặt cô hắn nhớ cô lắm.

Thật muốn hỏi cô định bao giờ mới kết thúc chuyện này để hắn thỏa sức âu yếm cô.

Vậy mà khi gặp lại hắn không nhìn thấy một Ái phi khỏe mạnh mà là một nữ nhân nằm im một chỗ, sắc mặt tái nhợt gầy gò.

Nghe thái y báo lại cô bị trúng độc tim hắn thắt lại.

Dù biết không phải Đường Y Tuyên làm nhưng hắn vẫn xử ả thích đáng.

Lo lắng cho cô thật ngốc lại nghĩ đến tự đầu độc chính mình chỉ để bắt ả vào lãnh cung.

Nếu biết trước như thế này hắn nhất quyết không để cô làm đâu.

Bây giờ cô nằm một chỗ thế này rồi phải làm sao?

Hắn phải làm gì đây?

***

3 ngày sau

Nhờ sự lo lắng quan tâm của Lăng Vô Thần mà cô đã tỉnh lại mặc dù còn hơi yếu.

Khi tỉnh dậy hắn ngay lập tức nhào đến ôm chặt lấy cô yêu thương hôn vào miệng nhỏ cô một cái.

Hỏi cô cảm thấy thế nào?

Mệt hay không?

Cưng chiều cô đến tận trời.

- Ái phi, nàng không được tiếp xúc khí lạnh - Lăng Vô Thần khoác lên người cô chiếc áo lông chồn quý giá rồi ôm chặt cô

- Hoàng thượng, thiếp khỏe rồi mà - Cô mỉm cười dụi dụi đầu vào ngực hắn

- Khỏe gì chứ?

Đi còn không nổi mà - Hắn không hài lòng bồng cô trở về nội thất

Hắn nói đúng.

Thân thể này vốn đã yếu đuối.

Nay lại còn bị trúng độc nên khi tỉnh lại đi vài bước cũng còn ngã lên ngã xuống như trẻ tập đi vậy.

Suốt ngày nhờ Lăng Vô Thần bồng bế.

Để chăm sóc cho sức khỏe của cô tốt nhất, hắn đã cho một ngự trù riêng đến cung Vị Ương để nấu ăn cho cô.

Từ hôm đó mọi lời đồn như Yên Thục phi thất sủng đều biến mất.

Cô nhận được sự cưng chiều của Hoàng thượng đã loan ra khắp nơi.

Ai cũng nói cô sớm muộn sẽ làm Hoàng Hậu.

Còn Thái Hậu thì sau khi cháu gái bị đày vào lãnh cung thì cũng đóng cửa niệm phật ngày đêm không gặp ai.

Quý phi thì biệt tăm biệt tích không biết làm cái gì.

Cả hậu cung bây giờ Yên thục phi cô lớn nhất, có quyền cai quản lớn nhất.

...
 
Đặc Công Hoàng Hậu
Phần 23


7 ngày sau

Cô nhờ sự chăm sóc của hắn mà đã hoàn toàn khỏe mạnh trở lại như trước.

Không mệt mỏi hay gì nữa.

Hôm nay đột nhiên Quý phi đến thăm làm cô rất bất ngờ và có chút thích thú.

Ở trong cung đã 3 tháng nhưng cô chưa hề tiếp xúc nói chuyện với Quý phi nên rất tò mò.

- Quý phi tới - Giọng của thái giám vang lên.

Anh Thy từ trong chính cung bước ra chờ nàng.

- Tỷ tỷ...

- Thấy nàng đi đến cô liền cúi đầu một cái rồi mỉm cười nhìn nàng.

- Yên muội muội đã khỏe hay chưa?

- Nàng ngồi xuống ghế dưới tán cây nhẹ nhàng hỏi cô

- Muội đã khỏe rồi....

Ơ...

Cô tự tay bưng trà ra, lúc đưa trà đến trước mặt Quý phi thì lỡ tay làm rơi.

Ai ngờ đâu nàng lại đưa tay nhanh nhẹn bắt được.

Không thể nào...

Khả năng này không phải nữ nhân nào cũng làm được.

Khả năng rất cao là người có học võ và phải là rất giỏi.

Quý phi chẳng phải chỉ là một nữ nhân mềm yếu sống trong hậu cung thôi hay sao?

Làm sao có thể...

- Muội muội...

- Nàng để ly trà lên bàn rồi lay tay cô

- Ơ...

- Cô giật mình nhìn nàng ta đang cười.

Trong lòng đang rất hoang mang

- Muội ngồi đi - Nàng chỉ vào ghế rồi nói cô ngồi.

- Ta thật sự rất buồn khi Đường muội muội lại làm như vậy - Quý phi nâng ly trà nhấp 1 ngụm buồn rầu nói

- Tâm của nàng ta vốn không lương thiện.

Quả báo của nàng ấy thôi - Cô nhếch môi nhìn chăm chăm cổ của Quý phi.

Nàng ta mặc áo khoét cổ, vì cổ hơi rộng nên khi ngồi xuống phần gần gáy bị phồng lên lộ ra một nửa hình xăm san hô màu đỏ.

Thật lạ?

Tại sao quý phi lại xăm hình làm gì?

Mà hơn nữa giọng của quý phi với nữ nhân áo đen ở khu giặt quần áo rất giống nhau.

Cả giáng dấp cũng vậy.

Chẳng lẽ....

- Muội đang nghĩ gì vây?

- Thấy cô không tập trung nói chuyện với mình thì Quý phi có chút lo lắng sợ cô lại bị gì đoa

- Không sao.

Là ta hơi mệt

- Vậy không làm phiền muội nghỉ ngơi.

Nói xong nàng liền rời đi.

Cô nhìn theo bóng nàng suy nghĩ.

Quý phi thật lạ.

Tại sao cô lại có cảm giác cần tránh xa Quý phi ra.

Nàng ta có bí mật gì chăng?

- Lục hoa - Cô vô thức gọi

- Vâng

- Quý phi và Đường Y Tuyên có quan hệ gì không?

- Nô tỳ không rõ.

Nô tỳ chỉ biết Đường Y Tuyên và Quý phi hay ở cạnh Thái Hậu nên tình cảm khá tốt.

Thường xuyên gặp nhau nói chuyện

Cô nghĩ nghĩ một chút rồi hạ lệnh đến lãnh cung thăm Đường Y Tuyên.

Ả ta chỉ ở trong lãnh cung có 10 ngày mà đã hóa điên.

Suốt ngày la hét.

Thận chí đứng xa cả chục thước vẫn nghe thấy.

Lãnh cung ít ai lui đến vì đồn rằng có ma.

Vậy nên đây là nơi hoang vắng nhất.

Bên ngoài mục nát, bên trong còn tồi tàn hơn.

Chỉ có 5-6 căn phòng còn ở được.

Mà hơn nữa còn rất lạnh lẽo.

Cô đứng trước phòng của Đường Y Tuyên, nghe nàng ta gào thét mà hả hê.

- Hoàng thượng...

Hoàng thượng - Ả nằm vật ra sàn, trên người chỉ còn chiếc váy mỏng tanh, tóc tai rũ rượi trông thật thảm.

Thấy cô đi đến ả liền nhào đến nắm áo cô.

- Ngươi, tiện nhân.

Vì ngươi mà ta bị Hoàng thượng bỏ rơi.

Tất cả là vì ngươi...

- Ả gào lên dùng sức lay cổ áo cô.

Đám cung nữ định xông lêb kéo ả ra thì bị cô ngăn lại.

Cô dùng một tay nắm lấy tay ả hất mạnh ả ra làm ả ngã lăn quay ra đất

- Lui ra đi - Cô lạnh lùng ra lệnh.

Các cung nữ băn khoăn một lúc rồi cũng lui ra.

- Đường Y Tuyên - Cô bước đến cạnh ả, ngồi xổm xuống xem ả thế nào.

- Quý phi, ta hận ngươi - Ả đột nhiên gào lên mắng quý phi

- Ngươi nói gì vậy?

- Cô kéo ả dậy mở to mắt nhìn ả.

Sao ả lại kêu Quý phi?

Quý phi có liên quan gì sao?

- Ngươi... vì ngươi mà ta phải ở trong này.

Có chết ta cũng không tha cho ngươi - Ả hất cô ra làm cô ngã xuống.

Ả vớ lấy cục gạch đứng dậy đi về phía cô.

Từng bước...

Từng bước....

-
 
Đặc Công Hoàng Hậu
Phần 24: Chân tướng sự thật


Rầm...

Đường Y Tuyên trượt chân ngã sấp xuống, cục gạch trong ta văng ra xa.

Cô lạnh lùng đứng lên phủi quần ái nắm cổ ả kéo dậy

- Khôn hồn thì an phận cho ta

- Ngươi...

đồ ác độc... rắn rết...

- Ả liên tục mắng chửi

- Ta làm gì ngươi?

- Ngươi lừa ta mang canh cho Tạ Kiều Mai.

Ngươi làm ta bị Hoàng thượng bỏ rơi.

Ta hận ngươi - Ả hét lêb vung tay chân muốn đánh cô.

Cô lùi ra xa mặc kệ ả.

Vậy là vụ của Tạ Kiều Mai là do Quý phi làm ra?

Nhưng sao nàng ấy phải làm như vậy?

- Tại sao ta làm như vậy?

- Cô dùng giọng nói giễu cợt nhìn Đường Y Tuyên đang phát điên

- Ngươi là đồ gián điệp.

Ngươi làm việc cho kẻ khác làm hại Hoàng thượng.

Ta phải nói cho Hoàng thượng biết....

Hoàng thượng...

Hoàng thượng - Ả gào đến khàn cả tiếng.

Cái gì?

Gián điệp?

Quý phi là gián điệp?

Vì vậy nên nàng ta mới nhanh tay chân như vậy hay sao?

Không thể nào...

Cô nhìn Đường Y Tuyên một cái rồi quay người rời đi.

Cô xuất phát đến Dưỡng Tâm điện

Đứng ngoài cửa điện cô nghe lén được.

- Hoàng thượng, Đại Ngụy đã có hành động mật - Giọng của một nam nhân trầm trầm vang lên.

Không phải Lăng Vô Thần

- Chuyện gì?

- Đây mới đúng là Lăng Vô Thần.

Hắn cất giọng lo âu lên

- Gián điệp.

Họ đã âm thầm cho gián điệp sang Đại Quốc chúng ta...

Trời ạ!

Gián điệp ở Đại Ngụy sao?

Chẳng lẽ lời Đường Y Tuyên là sự thật hả?

Quý phi là gián điệp sao?

Thật là như vậy sao?

Cô quay người trở về cung Vị Ương với vô vàn cảm xúc và suy nghĩ khác nhau.

Theo cô biết Quý Phi ở trong hậu cung đã 1 năm rồi.

Đó cũng là thời gian trùng khớp với thời điểm Đại Ngụy gửi gián điệp qua Đại Quốc.

Vậy thì khả năng Quý phi là gián điệp rất cao.

Nhưng có thể tin lời của Đường Y Tuyên sao???

- Đến Thái hòa các

Cô phải tìm hiểu chuyện này.

Ngoại trừ ĐườngY Tuyên ra thì chỉ còn Tạ Kiều Mai biết chuyện này.

- Thục phi nương nương, chủ nhân chúng tôi hiện.....

Không để cung nữ nói hết câu cô liền xông vào nội điện.

Tạ Kiều Mai ngồi co ro một góc trên giường.

Khuôn mặt tái mét

- Lui hết ra - Cô lạnh lùng nhìn những cung nữ xung quanh.

Tạ Kiều Mai người run rẩy trốn trong góc.

Tay cầm chặt tấm chăn.

- Kiều mai - Cô đến gần gọi nàng.

- Ta không biết gì hết... tránh ra...

đừng giết ta...

- Nàng run rẫy nói.

Hốc mắt đỏ trào ra tuyến lệ

- Kiều mai, là ta.

Yên Anh Thy - Cô không đến gần sợ nàng sợ hãi.

Tạ Kiều Mai ngẩng đầu chậm chạp quan sát cô.

Dường như nàng muốn xác nhận cô chính là Yên Anh Thy chứ không phải Quý phi

- Yên...

Anh...

Thy - Run rẩy... nàng vẫn run nhưng cơ thể đã thả lỏng ra rồi.

- Kiều mai.

Sao lại sợ Quý phi?

- Cô nắm tay nàng nhẹ nhàng hỏi han

- Nàng ấy muốn giết ta...

- Nước mắt tiếp tục trào ra, Tạ Kiều Mai sợ hãi lắc đầu

- Không, đừng sợ.

Ta ở đây rồi.

Không ai hại muội đâu - Cô nắm chặt tay nàng, xoa xoa vai nàng an ủi.

- Quý phi là gián điệp... là sát nhân.

Chính mắt ta thấy ả giết chết cung nữ ngự trù...

Chính ta thấy... ngươi tin ta không???

- Nàng dường như điên loạn nắm tay cô dương đôi mắt hy vọng về phía cô.

- Cái gì?

- Cô trừng mắt kinh ngạc

- Quý phi....

ả giết.... ngự trù...

- Tạ Kiều Mai tiếp tục khóc lóc.

Nàng ôm đầu khóc nức lên

- Ngươi không nói dối?

- Chính mắt ta thấy.

Xác của ngự trù đó bị vứt dưới hồ Ánh Xuyên gần điện Thiên Hương.

Điện Thiên hương là nơi ở của Quý phi.

Hồ Ánh Xuyên nằm gần đó

Tạ Kiều Mai nói chuyện với cô một lúc rồi mệt mỏi ngất đi.

Cô đắp chăn cho nàng rồi quay về cung Vị Ương.

Cô thật không tin được.

Quý phi thâyk sự là gián điệp sao?

Gián điệp ở ngay trong hậu cung cơ à?

Không!

Cô phải chứng minh vụ này mới được.

Nếu thật sự Quý phi là gián điệp thì phải giết ả.

Nếu không ả sẽ làm hại đến Đại Quốc mất.

Cô khôbg để như vậy.

Cô là vị phúc tinh của Đại Quốc, cô phải bảo vệ đất nước này chứ.

Cô phải giúp Lăng Vô Thần bảo vệ cơ ngơi của hắn chứ.

Nhất định cô sẽ làm được.

-
 
Đặc Công Hoàng Hậu
Phần 25


Đêm qua Lăng Vô Thần như một con sói đói dằn vặt cô suốt một đêm.

Gần sáng mới chịu để cô yên.

Giờ Thìn

- Nương nương...

Nương nương - Lục hoa hốt hoảng chạy từ ngoài điện vào nội thất.

Tiếng của Lục hoa đánh thức cô khi cô còn đang nghỉ ngơi

- Chuyện gì?

- Cô mệt mỏi ngồi dậy, mái tóc dài bù xù che gần hết khuôn mặt cô

- Bên Thái Hòa các.... có biến - Lục hoa rụt rè nói.

Nghe đến 3 chữ ' Thái Hòa các ' lòng cô dậy lên một cảm giác lo lắng

- Thế nào?

- Cô cau mày bước xuống giường

- Tạ chiêu nghi... treo cổ... tự vẫn rồi

- Cái gì?

Treo cổ tự vẫn???

- Sáng nay cung nữ của Tạ chiêu nghi mở cửa phòng đã thấy cô ấy treo cổ, thi thể được đưa xuống không còn thở nữa - Lục hoa cắn môi nói từng chữ

- Đã báo cho những ai rồi?

- Cung nữ ở Thái hòa các mới phát hiện sự việc chưa đến 2 khắc.

Có lẽ mới chỉ có nương nương biết

- Phái người báo cho Hoàng thượng.

Chuẩn bị đến Thái Hòa các

Cô đi nhanh vào phòng tắm ngâm mình thật sạch sẽ.

Thay ra y phục màu xám trắng, búi tóc gọn gàng lên kiệu đến Thái Hòa các.

Cô mặc dù với Tạ Kiều Mai không quan hệ cũng chưa từng nói chuyện tử tế với nhau bao giờ.

Tuy vậy cũng cùng là phi tử của Lăng Vô Thần, cô phẩm vị cao tất phải lo lắng cho những muội muội của mình.

Bây giờ một người mất đi, cô có cảm giác rất đau buồn như mất đi bằng hữu vậy.

Cô nhất định không để yên chuyện này, phải tìm ra thủ phạm trả thù cho Tạ Kiều Mai.

Thái Hòa các

Vừa xuống khỏi kiệu đã nghe tiếng khóc nức nở bên trong truyền ra.

Bước vào càng sâu càng nghe rõ.

Cô nhìn thấy Tạ Kiều Mai nằm im trên giường, nàng không còn thở nữa.

Mặt trắng bệch không một hột máu trông yếu ớt vô cùng.

Cô phất tay bảo các cung nữ lui ra ngoài còn mình thì tiến tới gần ngồi xuống bên mép giường dùng khăn ướt để sẵn lau tay cho nàng.

Cô nhìn nàng ngây ngôcd một hồi.

Mới hôm qua cô còn nói chuyện với nàng, cớ sao hôm nay một cái mỉm cười cũng không nhìn thấy nữa.

Cả người nàng lạnh toát cứng đờ.

Tóc tai có chút xộc xệch và y phục cũng vậy.

Cô cầm lấy tay bên kia định lau cho nàng thì một vật thể màu lam rớt ra....

Là một miếng ngọc....

Thứ này trông thật quen, nhưng tại sao lại nằm trong tay của Tạ Kiều Mai.

Cô im lằng thừ người ra một lúc.

' Miếng ngọc màu lam này hình như mình đã thấy Quý phi đeo qua môtb lần.

Nhưng tại sao Tạ Kiều Mai lại cầm nó trong tay?

Chẳng lẽ...

' Dòng suy nghĩ của cô bị cắt đứt bởi tiếng hô của thái giám.

- Hoàng thượng giá lâm

Cô giấu ngay miếng ngọc vào tay áo rồi để khăn qua một bên đứng dậy chuẩn bị hành lễ.

Lăng Vô Thần đi vào, cô lập tức hành lễ hắn rồi né sang một bên.

- Nàng ấy đi rồi sao?

- Hắn trầm trầm hỏi cô

- Phải - Cô buồn bã nhìn nàng nằm trên giường.

Không lâu sao các phi tần đều có mặt đông đủ tại Thái Hòa các.

Quý phi cũng có mặt

Ai cũng buồn, có mấy người còn khóc sụt sịt nữa.

Duy chỉ cod Quý phi là không phản ứng gì giống như đã biêta trước rồi vậy.

.

Việc treo cổ tự vẫn cũng không phải quá xa lạ trong hậu cung vì thế không điều tra nhiều lập tức cử hành tang lễ cho Tạ Kiều Mai.

Anh Thy sau khi chôn cất nàng ấy xong liền đi gặp Quý phi.

- Muội muội - Nhìn thấy cô Quý phi liền mỉm cười chào đón.

- Tỷ tỷ, lần trước ở cung của muội tỷ làm rơi thứ này - Cô lạnh lùng ném lên bàn đá một miếng ngọc màu lam.

Mặt của Quý phi lập tức chuyển qua màu xanh rồi trở lại bình thường trong tíc tắc.

- Cái này...

- Các ngươi lui xuống hêt đi - Chưa để ả nói hết câu cô liền ra lệnh cho đám người kia lui xuống.

- Ngươi biết ta lấy nó từ đâu không?

- Cô chuyển cách xưng hô.

Giọng lạnh băng làm ả giật cả mình

- Muội nói gì tỷ không hiểu - Giả nai có đào tạo là đây.

Nói cho mà biết.

Cái đêm mà cô tới gặp Tạ Kiều Mai sau khi đi về đã nhìn thấy ả ta một thân áo đen ở trên nóc nhà.

Rõ là đã nghe hết những gì cô và Tạ Kiều Mai nói với nhau.

Cô chắc chắn sau khi cô rời đi không lâu ả đã lẻn vào gặp Tạ Kiều Mai rồi.

Cô mặc dù không lường trước được chuyện này nhưng đã thầm nói trong lòng phải lật mặt ả.

Lần này mặc dù đến thế này sẽ không thành công nhưng có thể sẽ khiến ả làm những việc như lên kế hoạch trừ khử cô chăng?

Chỉ cần ả làm như vậy cô có thể khiến ả sống không bằng chết.

- Ngươi không hiểu hay đang giả vờ?
 
Đặc Công Hoàng Hậu
Phần 26


- Ngươi không biết hay đang giả vờ?

- Cô lạnh lùng nhìn ả

- Hừ, ta vốn biết cô sớm muộn cũng tìm ra chân tướng vụ việc.

Ai ngờ đâu lại nhanh như vậy - Ả lập tức thu lại nụ cười, từ khuôn mặt nhẹ nhàng mềm mại sang khuôn mặt vô cảm đến đáng sợ.

- Tại sao ngươi phải làm như vậy?

- Cô nheo nheo hai mắt

- Vì ả Tạ Kiều Mai đó biết quá nhiều chuyện của ta rồi.

Không trừ khử ả không được - Quý phi nói mà không có cảm xúc nào

- Hạ Chiêu Linh, ngươi cẩn thận đó cho ta.

Nhất định ta không để yên vụ này đâu - Cô nói xong còn khuyến mãi ả một nụ cười khiêu khích sau đó mới chịu ra về.

Cô đến Dưỡng Tâm điện bồi Lăng Vô Thần.

- Hoàng thượng, Lãnh tướng quân cầu kiến - Tổng quản đi vào bẩm báo.

Theo sau là một nam nhân dung nhan tuấn dật không kém gì Lăng Vô Thần

- Tham kiến Hoàng thượng, Thục phi nương nương - Lãnh tướng quân hành lễ với hai người

- Đứng lên đi - Lăng Vô Thần nhìn thấy nam nhân kia thần sắc đột nhiên vui vẻ thấy rõ

- Ái phi, đây là Lãnh Phong, bằng hữu thân nhất của trẫm - Hắn quay qua cô giới thiệu

- Vậy sao?

Thật vinh hạnh được gặp Tướng quân - Cô mỉm cười nhìn Lãnh Phong.

- Nào, ngồi đi.

Hôm nay có chuyện gì mà lại đến đây vậy?

- Hắn sai người mang đệm ra cho Lãnh Phong.

Còn cô thì pha một tách trà cho cậu

- Hoàng thượng, Đại Ngụy tạm đã không gây chiến nữa rồi.

Không biết họ lại định làm cái gì

- Gián điệp ta gửi sang đó không báo tin gì sao?

- Ngày hôm qua thần vừa nhận tin, gián điệp đã bị giết chết rồi

- Sao cơ?

Nhanh vậy à?

Cô nghe tuy không hiểu nhưng lại rất nhanh hiểu vấn đề.

Cả hai nước đấu tranh với nhau, muốn biết tình hình bên kia thế nào chỉ có thể gửi gián điệp sang.

Nhưng gián điệp Đại Quốc qua chưa được bao lâu đã bị giết chết.

Còn gián điệp Đại Ngụy thì....

Cô đứng lên tự mình bưng trà đến cho Lãnh Phong.

- Tạ nương nương - Cô vừa quay đi lại nghe tiếng cậu ta cảm ơn liền mỉm cười.

- Phong, cử thêm người đi.

Lần này nhất định phải thật cẩn thận - Hắn nhấp một ngụm trà cau mày nói

- Vâng

Không lâu sau Lãnh Phong liền rời đi, cô cũng không làm phiền hắn mà trở về cung Vị Ương.

.

Thật nhanh đã gần hết năm rồi, sắp sửa sang năm mới.

Cô cũng đã bắt đầu đếm ngược thời gian còn 8 ngày nữa mà thôi.

- Nương nương, Hoàng thượng có lệnh vào ngày đầu tiên của năm sẽ tổ chức buổi đi săn.

Tất cả phi tử đều sẽ tham gia - Liên hoa giúp cô xoa bóp cơ thể vui vẻ nói.

- Vậy sao?

- Cô nghe xong cũng trở nên vui vẻ.

- Nương nương, người sẽ tham gia chứ?

- Lục hoa ngồi một bên dùng gàu múc nước tắm đổ lên vai cô.

- Ừ, tất nhiên rồi

Tắm xong thì lại nghe tin động trời Lăng Vô Thần đến cung của cô.

Cô thật khóc không ra nước mắt.

Con sói này hôm nay lại hưng phấn hơn thường ngày nha.

Không biết vì sao mà có hứng hành hạ cô cả đêm rồi quấy rầy không cho cô ngủ nghỉ gì hết.

Thật là mệt chết cô mà.

Không biết cả đêm hắn làm cô bao nhiêu lần nhưng cô có cảm giác như xương cốt gãy hết rồi.

Nhúc nhích ngón tay cũng không nổi nữa.

----

Hôm nay ra chap trễ mong mọi người thông cảm nha😁😁😁

Đọc xong cho Tg cái ⛤ lấy tinh thần nha💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋
 
Đặc Công Hoàng Hậu
Phần 27: Đi săn (1)


Cả năm ở Đại Quốc chỉ diễn ra 1 lần duy nhất đầy đủ Hoàng thượng, phi tử và những vương gia,tướng quân tề tựu đi săn cùng nhau.

Và đối với hậu cung thì đây chính là cơ hội để gặp gỡ cũng như trò chuyện để ghi điểm với Hoàng thượng.

Chỉ mới giờ Mão mà cả hậu cung đều thức dậy ( Ngoại trừ Yên Anh Thy ) để chuẩn bị chỉnh chu cho buổi săn hôm nay.

Thời gian bắt đầu khởi hành là giờ Thìn nên hầu hết các phi tử đã chuẩn bị xong từ giờ Mão* rồi.

* Từ 5h đến 7h sáng

Yên Anh Thy giữa giờ Mão mới lọ mọ tỉnh dậy, bên cạnh là con sói đáng ghét kia còn đang ôm cô ngủ ngon lành.

Nhìn khuôn mặt thỏa mãn của hắn, cô thật muốn đấm một phát cho hả giận.

Nhưng không, cô phải nhịn.

Hắn là Hoàng thượng, cô chỉ là phi tử nhỏ bé như con kiến trong mắt hắn.

Mọi hành động trả thù riêng tư cô phải nuốt hết vào không hắn lại nổi đóa hành hạ cô mấy ngày đến lết cũng không được luôn.

- Hoàng thượng, dậy đi.

Sắp đến giờ khởi hành rồi - Cô nhẹ giọng ngọt ngào gọi hắn

- Hửm...

- Hắn hé mắt nhìn cô, kéo cô nằm xuống giường.

- Hoàng thượng,....

- Cô còn chưa nói hết câu đã bị chặn họng, lời muốn nói đành nghẹn ngào nuốt xuống

- Nàng không mệt nữa sao?

Nếu vậy chúng ta làm lần nữa - Hắn ghé sátttt tai cô thì thầm to nhỏ.

- Không - Mặt cô đỏ bừng đẩy tay hắn ra lui sát ra mép giường.

Lăng Vô Thần mỉm cười kéo cô lại ôm cô vào lòng, hôn lên trán cô một cái rồi ra lệnh cho Tổng quản công công cùng Lục hoa chuẩn bị y phục cho cô và hắn.

Vì hôm nay đi săn nên Lục hoa mặc cho cô bộ váy ngắn và quần màu lam để tiện di chuyển.

Cách giờ Thìn khoảng 1 khắc thì trước Chính môn hoàng cung đầy đủ gần hai mươi nữ tử, hoàng đế, tướng quân và binh lính.

Bãi săn cách hoàng cung tầm 3 lý* về phía Đông Bắc.

Bãi săn này thường sẽ không có con vật nào hết nhưng trước 3 ngày khi tổ chức buổi đi săn thì người canh giữ ở đây sẽ thả một số lượng vừa vừa con vật như: nai, thỏ, heo...

để phục vụ việc săn bắn.

* 1 lý là 1 km

Đúng giờ Thìn, đoàn người chầm chậm rời Hoàng cung đến bãi săn.

Những tỳ thiếp tam phẩm trở xuống thì đi chung một xe ngựa.

Còn phi tử tam phẩm trở lên thì 2 người một xe.

Riêng cô thì đi chung với Lăng Vô Thần và Hạ Chiêu Linh ( Quý phi ) thì đi một xe riêng.

Thời gian đi đến bãi săn rất nhanh, chỉ 2 khắc đã đến nơi.

Quân lính thì lo dựng lều trại, một số nữ tử thì đi tham quan xung quanh còn những vị tướng quân thì tụ họp cùng các vương gia.

- Hoàng thượng, người có bao nhiêu anh em vậy?

- Cô ngồi trên đùi hắn nhàn nhã ăn trái cây

- Trẫm có ba anh em.

Đại huynh của trẫm hiện ở biên cương, em gái là Lăng Nhã và Tam vương gia Lăng Đĩnh - Hắn cạ cạ má của cô, yêu thương ôm chặt cô

- Vậy sao?

Tam vương gia năm nay bao nhiêu tuổi rồi?

- Tam đệ năm nay mới 12 tuổi thôi

- Nhỏ như vậy?

- Cô kinh ngạc.

Lăng Vô Thần lớn hơn em trai cả một con giáp

- Phải, đệ ấy là em trai cùng cha khác mẹ với trẫm

- Ta hiểu

.

Nghỉ ngơi một lúc là đến giờ đi săn.

Mọi người được tự di săn bắn, đi chung hay đi riêng đều được.

Quy định là giữa giờ Thân* phải quay về.

* Từ 15h đến 17h chiều

Quý phi theo cô biết thì đi một mình, Lăng Vô Thần vì phải gặp mặt các vương gia và tướng quân nên để cô đi một mình.

Lúc cô đi qua khu vực có nhiều thú vật săn bắn thì cô thấy bóng một nữ tử áo đỏ đứng cùng một chú ngựa sâu bên trong lùm cây.

Đó chẳng phải Hạ Chiêu Linh hay sao?

Ả đang làm gì vậy?

Hạ Chiêu Linh tay cầm một con chim bồ câu nhỏ, ả vuốt vuốt lông nó vài cái rồi tung nó lên trời cho nó bay đi.

Cô đoán đó là bồ câu đưa thư và ả nhất định là đang gửi thư đi cho ai rồi.

Hạ Chiêu Linh thả bồ câu xong dắt ngựa quay người lại.

Ả ngẩng đầu lên, hai mắt đối nhau.

Ả mở to mắt đối diện với đôi mắt sắc bén như dao của cô đang nhìn chằm chằm ả.

-
 
Đặc Công Hoàng Hậu
Phần 28: Đi săn (2)


Anh thy nhìn Hạ Chiêu Linh, cô đập nhẹ chân vào bụng chú ngựa chạy thẳng về phía trước.

Quý phi phía sau định thần lại rồi cũng leo lên ngựa đuổi theo.

Men theo con đường mà hai người đi điểm dừng là một cái hồ rất lớn, xa xa đó là ngọn núi lớn phủ một màu xanh lá lung linh.

Cô dừng lại nhìn xung quanh, phía sau một lúc là Hạ Chiêu Linh đuổi đến.

Cả bầu không khí chìm vào im lặng, chỉ còn nghe thấy tiếng nước chảy róc rách trên thượng nguồn, tiếng chim hót líu lo và tiếng lá xào xạc.

Mãi cho đến khi...

- Cô nhìn thấy gì rồi?

- Hạ Chiêu Linh lạnh lùng hỏi cô

- Tất cả....

Chiêu Linh, bây giờ đã là mùa xuân rồi.

Đại Ngụy cũng lui binh về, cô còn muốn làm gì nữa?

- Cô nhảy xuống ngựa chắp tay phía sau, quay lưng về phía Hạ Chiêu Linh mà hỏi

- Hừ... chiến tranh không có khái niệm mùa xuân đâu - Ả hừ lạnh, cũng theo cô nhảy xuống ngựa

- Tôi biết cô cũng không màng đến mạng sống của mình mà mạo nguy hiểm.

Việc cô là gián điệp trong cung chỉ có tôi và Đường Y Tuyên biết.

Thư kia tôi không cần biết cô gửi đi đâu nhưng tôi cũng nhắc lại cho cô nhớ.

Đừng quên lời cảnh cáo của tôi - Cô nhìn Hạ Chiêu Linh, ánh mắt và khuôn mặt cô không có một cảm xúc nào.

- Cô dọa ta sao?

- Hạ Chiêu Linh cũng đâu phải dạng vừa, lăn lộn trong giang hồ bao nhiêu năm chắc chắn không vì mấy lời của cô mà xao động

- Tôi không dọa cô đâu.

Bây giờ tôi không muốn gây chuyện với cô

Lúc Anh thy định leo lên ngựa thì Hạ Chiêu Linh lại rút đoản đao* lao về phía cô.

Cô may mà né được tức giận nhìn ả.

Cô không ngần ngại xông lên, mạnh mẽ ra đòn.

Võ công cổ và võ công hiện đại sẽ không chênh nhau bao nhiêu cả.

Cô ra đòn ả né được, ả ra đòn cô cũng né luôn.

Cô không thích vòng vo rông dài thi triển bài quyền riêbg của mình.

Chân trái nhún xuống vuông góc mặt đất, chân phải duỗi thẳng ra phía sau, bàn tay trái duỗi thẳng đưa về phía trước, bàn tay phải để ngang ngực.

* Đao ngắn

'Vụt'... cô biến mất chỉ trong 1s, 1s sau xuất hiện trước mặt ả, đưa bàn tay phải đánh đến cổ tay ả làm đoản đao rớt xuống đất.

Ả vì đau mà lui về phía sau ôm tay.

- Ngươi....

Hạ Chiêu Linh còn chưa nói xong thì cô đã xuất hiện sau lưng ả, đánh vào lưng ả 1 cái mạnh làm ả bay về phía trước.

Trên đất còn để lại 2 hàng đất dài.

Cô tiếp tục phóng lên trước mặt ả, chưởng một quyền đến ngực ả khiến ả ngã ra phía sau, ho vài cái, phụt ra bụm máu.

- Lần này ta cảnh cáo ngươi.

Tuyệt đối không có lần sau

- Ngươi... sao có thể??

- Ả cắn răng khó khăn hỏi cô

- Chắc cô cũng không quên đem chuyện nữ nhân được Lăng Vô Thần sủng ái lại là người học võ hay là người cản trở âm mưu gì của các ngươi cho Hoàng thượng Đại Ngụy biết chứ?

- Cô nhếch môi nhìn Hạ Chiêu Linh nằm dưới đất

Hạ Chiêu Linh mở to mắt kinh ngạc, cô biết ả gửi thư cho Hoàng thượng Đại Ngụy?

Sao cô biết được??

Cô liếc nhìn Hạ Chiêu Linh, leo lên ngựa quay về doanh trại.

Tại doanh trại

Giờ đã gần trưa, mọi người đã tụ tập đủ để chuẩn bị dùng ngọ thiện chỉ còn thiếu cô và Hạ Chiêu Linh.

- Ái phi - Cô vừa xuống ngựa thì một bóng nam nhân cao lớn phóng tới ôm chặt cô vào lòng

- Hoàng thượng - Cô tất nhiên cũng ôm lại hắn

- Sao vậy?

Trông nàng không tốt lắm - Hắn thấy gương mặt cô trắng bệch có chút lo lắng hỏi han

- Ta không sao.

Chắc là do không quen cưỡi ngựa nên có chút mệt

Cô quả thật thấy rất mệt, cơ thể mỏi nhừ đau nhức.

Thật không quen với thể chất yếu ớt thế này mà

Lăng Vô Thần ôm cô đi vào trong lều trại để cô nghỉ ngơi, tự tay lấy cơm cho cô ăn luôn.

Cưng chiều cô vô hạn.
 
Đặc Công Hoàng Hậu
Phần 29: Đi săn (3)


Nghỉ ngơi trong lều trại tầm đến giờ Mùi* thì Lăng Vô Thần mang theo cô tiếp tục đi săn.

Cả buổi sáng hắn cùng các tướng quân và vương gia đi săn đã không ít con vật, bây giờ tiếp tục đi sợ là không còn con nào nữa rồi.

- Yên thục phi, ta đã nghe Lăng Nhã tỷ tỷ nói về người rất nhiều, bây giờ mới được gặp mặt - Cô đang chuyên tâm cưỡi ngựa tìm mấy con thỏ nhỏ xinh thì nghe tiếng vương gia Lăng Đĩnh nói từ phía sau

- Vậy sao?

- Cô không giỏi tiếp xúc với người khác nên khi nói chuyện với Lăng Đĩnh không biết thế nào

- Ái phi, nhìn đằng kia - Lăng Vô Thần chợt kéo tay cô chỉ về phía bụi cây đang rung rung

- Chắc là con mồi nhỏ rồi.

Để đệ bắn phát này được chứ?

- Lăng Đĩnh cầm cung và mũi tên lên

- Được.

Thật muốn xem tài bắn cung của Vương gia - Cô mỉm cười nhìn Lăng Đĩnh đang nhắm mục tiêu.

Vút...

É..É..É (😂😂😂)... mũi tên bay thẳng một đường xé gió trúng ngay thân con mồi.

Nó kêu lên một tiếng đau đớn rồi gục xuống.

- Đệ đệ bắn cung không tệ, ái phi có thấy vậy không?

- Lăng Vô Thần phất tay ý bảo lính lên đem con mồi đến

- Hoàng thượng nói thật không sai...

Vút....

Vút...

Vút... những mũi tên sắc nhọn từ đâu lao đến một loạt.

Cả 3 người ngồi trên ngựa gập người né mũi tên.

- Chuyện gì vậy?

- Cô ngồi thẳng dậy cau mày nhìn xung quanh

Bịch... bịch... từ những cái cây cao, một đám người áo đen nhảy xuống bao vây Lăng Vô Thần, Yên Anh Thy, Lăng Đĩnh và những quân lính

- Là thích khách phương nào?

- Lăng Đĩnh chững chạc hẳn ra lớn giọng hỏi.

Mấy tên áo đen mặc dù để ý đến Lăng Đĩnh nhưng không trả lời bằng miệng mà bằng cách lao lên đánh nhau với bọn họ.

Lăng Vô Thần nhảy ra khỏi ngựa ôm chặt lấy cô, rút kiếm từ trong vỏ ra càn quét những tên áo đen ngu ngốc vô thức xông đến.

Số người của Lăng Vô Thần và đám áo đen chênh nhau khá nhiều nên đám áo đen có lợi thế hơn hẳn.

Tuy vậy nhưng đám người đó quá coi thường khả năng của Lăng Vô Thần và Lăng Đĩnh nên cứ xông lên như con thiêu thân và chết dưới lưỡi kiếm, mũi tên của hai người.

Anh Thy được Lăng Vô Thần ôm trong lòng cứ xoay đi xoay lại chóng cả mặt.

Sức khỏe cô lại không tốt nên cơn buồn nôn cứ xông lên.

Cho đến khi Lăng Vô Thần xử xong đám người đó thì cô như người sắp chết vậy, vô lực nằm trong lòng hắn.

- Tiểu Yên, nàng có sao không?

- Lăng Vô Thần cúi xuống nhìn cô, khuôn mặt cô trắng bệch, hơi thở có chút khó khăn.

- Hoàng thượng, đưa tẩu về lều trại đi - Lăng Đĩnh giúp hắn dắt chú ngựa đi loạn đến để hắn đưa cô về.

Lều trại

Về đến nơi thì mọi người cũng đã đầy đủ kể cả Quý phi cũng vậy chuẩn bị trở về hoàng cung.

Hắn vì lo sợ mỹ nhân trong lòng xảy ra chuyện nên leo lên xe ngựa phóng nhanh về trước.

Quý phi sẽ lo việc điều động những người còn lại về sau.

Cung Vị Ương

Hắn ẵm cô vào theo sau là Ngô thái y.

- Mau xem Thục phi thế nào rồi - Hắn kéo Ngô thái y đến bảo ông ta nhanh xem bệnh cho cô.

Trên mặt là một biểu cảm lo lắng
 
Đặc Công Hoàng Hậu
Thông báo


Các bạn ơi🤗🤗🤗

Dạo này Tg thấy viết một tuần bảy phần truyện hơi ít😁😁

Vậy cho nên Tg quyết định sửa lại lịch đăng truyện thành:

+ Từ thứ 2 - 6 là bốn hoặc năm phần

+ Hai ngày cuối tuần sẽ viết bốn phần nhé😁😁😁😁

Thanks các bạn đã đọc truyện của ghetmauhong nhé😙😙😙
 
Đặc Công Hoàng Hậu
Phần 30: Mang thai


Ngô thái y kéo tay áo của cô lên, trải một chiếc khăn trắng rồi mới đặt tay vào bắt mạch.

Khuôn mặt ông lúc đầu nhăn nhó, sau đó là suy tư rồi cuối cùng là vui mừng.

Ông đứng lên đi qua một bên hoan hỉ nói

- Chúc mừng Hoàng thượng, Thục phi đã có thai rồi

- Cái gì?

Thục phi mang thai rồi sao?

- Lăng Vô Thần ngạc nhiên hỏi lại Ngô thái y, hắn nhìn qua bụng nhỏ của cô ngây ngốc

- Vâng thưa Hoàng thượng.

Thục phi mang thai đã được hai tháng rồi - Ông đính chính laik lần nữa cho hắn nghe.

- Vậy... sức khỏe nàng ấy thế nào?

- Hắn chợt nhớ ra điều gì đó nhăn mày nhìn Ngô thái y

- Bẩm hoàng thượng, sức khỏe nương nương có chút yếu, tốt nhất không nên hoạt động mạnh, đứng quá lâu, đi lại nhiều đặc biệt không được nhịn ăn, phải bồi bổ thật nhiều - Ngô thái y nói một loạt nhũng vấn đề sức khỏe của cô

- Được rồi, lui xuống đi

Lăng Vô Thần ngắm nhìn cô chăm chú.

Nữ nhân này là của hắn.

Người hăn yêu thương nhất trên đời.

Nàng đang mang trong mình giọt máu của hắn.

Nàng sẽ sinh cho hắn những đứa con thật đáng yêu.

Hắn sẽ được làm phụ hoàng, nàng sẽ làm mẫu thân của những đứa con của họ.

Nghĩ đến nơi cái bụng phẳng kia ngày một to dần lên cho đến lúc sinh linh bên trong được ra ngoài và òa khóc, hắn thật muốn khóc vì hạnh phúc.

Lăng Vô Thần hôn lên trán cô một cái rồi đi ra ngoài.

- Hai ngươi tới đây - Hắn ngồi trên ghế chỉ Lục hoa và Liên hoa đến

- Hoàng thượng cho gọi nô tỳ?

- Lục hoa và Liên hoa đi đến quỳ xuống đất.

- Đứng lên...

Dạo gần đây Thục phi ăn uống thế nào?

- Hắn nhìn hai cung nữ trước mặt nhàn nhã hỏi

- Hồi bẩm Hoàng thượng, Thục phi thường xuyên bỏ bữa.

Ăn ít, ngủ nhiều, lâu lâu lại thay đổi tính tình thất thường.

Chúng nô tỳ cũng không biết lý do - Liên hoa nhìn Lục hoa, thấy chị mình không có ý định mở miệng liền nói thay

- Ừ...

Hiện tại nàng ấy mang thai.

Các ngươi lo chăm sóc nàng ấy cho tốt, có chuyện gì xảy ra trẫm hỏi tội các ngươi - Lăng Vô Thần nâng chén trà lên uống một hơi cạn sạch.

Dặn dò hai nàng cung nữ xong lại đi vào tẩm cung

.

Yên Anh Thy ngất được một canh giờ thì tỉnh dậy, cô cảm thấy cả người không có chút sức lực nào, đầu ong ong khó chịu

- Nàng tỉnh rồi - Lăng Vô Thần vốn đang ngồi xem tấu chương những ngày cuối năm để chuẩn bị nghỉ ngơi ngày tết

- Hoàng thượng - Giọng cô nhỏ xíu mềm mại nũng nịu

- Thế nào?

Mệt lắm sao?

- Hắn ôm cô ngồi dậy cạ cạ gò má cô

- Ừm...

- Cô gật nhẹ, đầu nhỏ vùi sâu vào lồng ngực rắn chắc của hắn

- Tiểu Yên, bây giờ nàng đang mang thai, tuyệt đối phải giữ gìn sức khỏe, biêta không?

- Hắn xoa xoa lưng của cô yêu thương nói

- Cái gì?

Ta đang... manng thai sao?

- Cô bất giác sờ tay lên bụng mình.

Cảm nhận dường như có cái gì đó đang phát triển trong bụng

- Phải, con đã được hai tháng rồi

- Thật sao?

- Cô sờ loạn trên bụng mình.

Lăng Vô Thần nắm lấy hai tay cô, để tay cô vòng qua cổ mình tránh cô làm bị thương hài nhi

- Biết rồi thì phải thật cẩn thận.

Tuyệt đối không xảy ra sơ xuất - Hắn mỉm cười ôm chặt cô.

Yên Anh Thy mừng muốn chảy nước mắt.

Bây giờ cô mới biết niềm vui khi có con như thế nào.

Ông trời đã ban cho cô thì cô nhất định phải giữ.

Nhất định bảo vệ con.

.

Không lâu sau khoảng ba ngày, việc cô mang thai đã lan truyền khắp hậu cung, Thái Hậu ngày trước ghét cô bao nhiêu bây giờ lại thương yêu cô bấy nhiêu.

Bà một phần vì muốn hậu cung êm ấm không sóng gió, một phần là vì cô đang mang thai đứa con đầu tiên của Lăng Vô Thần vậy nên rất đáng quý trọng.

Lăng Vô Thần cũng nói với cô sẽ thăng phẩm vị cho cô làm Hoàng Quý Phi.

Ban tặng cho cô một đống trang sức lụa là.

Ngày nào cũng đến cung Vị Ương chăm sóc cho cô.
 
Đặc Công Hoàng Hậu
Phần 31: Hoàng Quý Phi


Sau khi tin cô mang thai truyền ra khắp hậu cung thì Lăng Vô Thần lại nói với cô sẽ thăng phẩm vị cô lên làm Hoàng Quý Phi

- Nương nương, canh an thai được đưa đến rồi - Lục hoa và Liên hoa cẩn thận mang canh an thai và trái cây chua ra cho cô.

- Thôi, ta không uống cái đó đâu - Cô nhăn mày nhăn mặt né cái mùi đắng ngắt của chén thuốc

- Nhưng...

- Tại sao lại không uống?

- Liên hoa dẩu môi định nói thì giọng trầm trầm có chút tức giận của Lăng Vô Thần vang lên làm cô giật cả mình suýt ngã khỏi ghế, may mắn hắn nhanh tay đỡ cô

- Hoàng thượng - Cô nắm vạt áo hắn ngại ngùng nói.

Lục hoa và Liên hoa đặt thuốc và trái cây lên bàn đá rồi quay đi

- Không chịu uống thuốc?

- Hắn tức giận nhìn cô, mặt đen thui như sắp có bão

- Ta...

- Cô cắn môi không biết nói thế nào, liếc nhìn chén canh đắng ngắt trên tay Lăng Vô Thần

- Không uống thì con làm sao khỏe được?

Nào, ngoan, uống đi - Hắn đưa chén thuốc đến bên môi cô dụ dỗ cô uống.

Hắn biết là từ sau khi cô biết mình mang thai thì lười biếng hẳn đi, không phải đi thỉnh an Thái Hậu suốt ngày nằm một chỗ ăn trái cây.

Hơn nưa rảnh rỗi như vậy có chén thuốc an thai cũng mè nheo không chịu uống.

- Đắng lắm.

Ta không uống đâu - Cô nũng nịu đẩy chén thuốc ra

- Không đắng.

Nếu nàng không uống trẫm đút cho nàng - Hắn nhếch môi hôn thật nhẹ lên môi mềm mại của cô thì thầm.

Gương mặt nhỏ đỏ ửng ngại ngùng.

Đây là cách mà hắn áp dụng khi cô không chịu uống thuốc.

Cô từ khi mang thai mẫn cảm và dễ ngại hơn với những lời trêu chọc của hắn.

Lăng Vô Thần dùng muỗng bạc múc thuốc lên cho cô uống từ từ.

.

Sắp đến ngày cử hành lễ thăng phẩm vị cho cô thành Hoàng Quý Phi.

Lăng Vô Thần cho người chuẩn bị từ sớm, y phục của cô cũng do chính tay hắn phê duyệt và kiểm tra.

- Nương nương, cung bào của người được đưa đến rồi - Liên Hoa bê khay y phục của cô vào tẩm cung

- Đưa ta xem - Cô ngồi dậy đưa tay muốn cầm y phục

- Cái này do chính Hoàng thượng kiểm tra rồi mới đưa đến đây.

Nương nương có muốn mặc thử không - Lục hoa đi vào sau đặt khay trang sức mới toanh lóng lánh lên bàn trang điểm

- Vậy sao?

- Cô mỉm cười lật y phục lại xem những đường chỉ có bị lỗi hay không.

Lăng Vô Thần dù sao cũng là nam nhân nên có lẽ những điểm này nhìn sẽ không nhận ra được.

- Được rồi, mặc thử xem sao - Cô đứng lên đưa y phục cho Liên hoa cầm để Lục hoa mặc giúp cô

Bộ cung bào này có màu chủ đạo là đỏ và xám trắng khá nhã nhặn nên rất hợp với cô.

Tất cả trang sức đều làm từ bạc nguyên chất.

- Nương nương, Hoàng thượng thật có mắt nhìn.

Bộ cung bào này rất hợp với người

- Ừ

.

Sáng hôm sau

Cô dậy rất sớm để chuẩn bị lên triều cử hành lễ thăng phẩm vị.

Trong triều đầy đủ các quan đại thần, hậu cung và Thái hậu.

Vì sức khỏe cô rất không khỏe nên lễ thăng phẩm cử hành rất đơn giản.
 
Đặc Công Hoàng Hậu
Phần 32: Tết....


Thời gian trôi qua thật nhanh, thoắt cái đã vào tháng hai rồi.

Triều đình nghỉ ngơi từ giữa tháng một đến cuối tháng hai.

Khoảng thời gian này mọi người xum họp cùng gia đình, chào mừng năm mới.

Nhà nhà đều trang trí đèn lộng lẫy rực rỡ.

Khu chợ tấp nập người qua lại, những sạp hàng quán đông khách đến chủ cũng giới thiệu hàng không kịp.

Thiếu nữ thiếu nam đều đua nhau sắm sửa y phục mới, sửa soạn tươm tất chỉ chờ đêm giao thừa và mồng một tết thỏa sức bung lụa.

Trong hậu cung cũng chẳng kém náo nhiệt.

Các cung điện lớn nhỏ đều đang trang trí đèn, hoa.

Các phi tử vui vẻ phân phó nha hoàn quét dọn cung điện của mình, treo đèn treo hoa thật đẹp.

4 phòng chuyên trang sức, y phục, thiết kế, đồ dùng trong cung cũng bận ngập đầu vì ai cũng muốn có những đồ mới thay đổi trong cung cho đỡ buồn chán.

Đến với cung Vị Ương xem...

- Nè, các ngươi đặt đèn này lên phía trên cao kia đi...

- Nè, đặt cái này phía đó..

- Treo cái này qua kia...

-.....

Phía ngoài cung ồn ào náo nhiệt vô cùng.

Bên trong cung cũng chả kém...

- Nương nương, cái bình này đặt ở đâu?

- Liên hoa trên tay cầm chiếc bình sứ màu đỏ hoa vàng rất đẹp hỏi cô đang ngồi thêu áo em bé.

- Đặt đằng kia đi - Cô chỉ đến cái kệ nhiều tầng và nhiều ô ở gần giường

Hầu hết mọi thứ trong cung Vị Ương đều được Lăng Vô Thần cho người thay đổi hết.

Cả y phục của cô cũng do hắn đặt và kiểm tra.

Cô mang thai cũng đã vào tháng thứ ba rồi, thai nhi đã ổn định và bụng cũng có dấu hiệu nhô lên.

Sức khỏe cô vào thời tiết này rất tốt nhưng vẫn phải kiêng một vài thứ để giữ an toàn cho bé con trong bụng.

Lăng Vô Thần thì ngày càng để ý cô hơn, nhất là trong thời gian được nghỉ ngơi này, hắn bám cô gần như là cả ngày ngoại trừ mấy lúc đi gặp Lãnh tướng quân hay đi thăm vương gia.

Công chúa Lăng Nhã thì dạo này cũng rất hay đến chỗ cô.

Hai người thường cùng nhau đàn, ca hay cô chỉ cho công chúa làm mấy lọ tinh dầu để tắm.

.

- Ái phi...

- Lăng Vô Thần vừa đi vào điện liền lân la gọi cô

- Hoàng thượng...

- Cô ngẩng đầu lên nhìn hắn mỉm cười.

Lăng Vô Thần đi đến nhìn xem cô đang làm cái gì.

- Nàng sao không đi nghỉ ngơi.

Ngồi lâu như vậy không đau lưng?

- Hắn bồng cô lên để cô ngồi trên đùi hắn

- Không có...

Hoàng thượng nhìn xem, cái áo này có xinh không?

- Cô đưa lên cho Lăng Vô Thần xem chiếc áo màu đen thêu hoa đỏ đậm nhỏ xinh cho em bé khoảng 5 tháng mặc.

- Tự nàng làm sao?

- Hắn cầm lấy chiếc áo gật đầu hỏi cô

- Phải, thiếp cảm thấy ở không rất chán nên làm y phục cho con chúng ta mặc - Cô đưa lên cho hắn xem mấy chiếc áo khác nữa, nhiều kích cỡ, nhiều màu sắc

- Đều là đồ con trai.

Lỡ như là con gái thì sao?

- Hắn nhướn mắt nhìn cô, tay lớn xoa xoa phần bụng đã nhô lên của cô

- Ờ.....

- Cô cũng quên mất vấn đề này.

Mấy ngayg hôm nay chỉ toàn làm y phục cho con trai, nếu cô sinh ra một bé gái thì những đồ này đâu có dùng được

-

Sau này nàng muốn làm gì cứ để cung nhân làm là được.

Không cần cất công như vậy

- Được.

Ta biết rồi

....
 
Đặc Công Hoàng Hậu
Phần 33: Đêm giao thừa


Hôm nay là giao thừa rồi.

Mọi thứ trong cung bây giờ đang rất bận rộn và náo nhiệt.

Điện Bảo Chính được trang hoàng một màu đỏ rực rỡ.

Trước đại môn điện có treo hai dải pháo thật lớn.

Chỉ cần cung nhân châm lửa một cái là tiếng pháo nổ sẽ bao trùm cả Đại Quốc.

Cung Vị Ương

Yên Anh Thy đang chuẩn bị cho mình bộ y phục thật đẹp để mặc đi dự bữa tiệc giao thừa.

Vì thời tiết vẫn còn lạnh mà thân thể cô lại đang mang thai nên Lăng Vô Thần đã sai người may cho cô bộ y phục màu xám nhã nhặn.

Y phục đủ dày và ấm nên cô cũng không phải khoác lên người nhiều lớp áo nữa.

Tóc vấn cao nhẹ nhàng, đeo trang sức bạc đơn giản, cô không trang điểm.

Chỉ dùng chút son lên môi thôi.

Chỉ cần như vậy cô đã trông rất đẹp, thanh lịch và cực kì quý phái.

Tối đến

Lăng Vô Thần ngồi trên Ngự liễn ung dung đi đến cung Vị Ương đón mĩ nhân đến điện Bảo Chính.

- Hoàng thượng tớiiiii...

- Tổng quản hét thật lớn để mọi người trong điện nghe thấy và quỳ xuống hành lễ

- Hoàng thượng...

- các nữ nhân đồng thanh nói lớn

Hắn đưa cô lên ngồi cùng ghế với hắn, phất tay bảo mọi người đứng dậy.

- Bây giờ là đêm giao thừa.

Không cần đa lễ

- Khởi yến

Vì là đêm giao thừa nên tất cả mọi thứ từ thức ăn cho đến những điệu múa mừng năm mới đều rất hoành tráng.

Cô ngồi bên cạnh Lăng Vô Thần xem mà quên cả ăn.

- Tiểu Yên, mau ăn đi - Hắn đặt biệt sai ngự trù làm những món bổ dưỡng cho người mang thai để cô ăn.

- Hoàng thượng chuẩn bị những món này sao?

- Cô há miệng nhỏ để hắn đút vào miệng muỗng canh hạt sen

- Phải.

Nàng ăn nhiều chút - Lăng Vô Thần đút cho cô hết miếng này đến miếng kia.

Các nữ tử bên dưới nhìn thấy không khỏi ghen tị.

.

Ăn uống xong đâu vão đấy thì tới nghi thức đốt pháo.

Mọi người chờ đến đúng nửa đêm mà nghe những tiếng pháo ngập tràn hạnh phúc bình an của con dân Đại Quốc

Đốt pháo xong thì mọi người theo chân Lăng Vô Thần đến hồ Khuyết tự để ngắm pháo hoa.

Những quả pháo hoa thời này cũng không đặc sắc gì như ở hiện đại.

Nhưng cô lại cảm thấy thật lạ khi ngắm pháo hoa trong hoàn cảnh này.

Nghĩ đi nghĩ lại thật không tin được rằng mình đã trải qua những cái gì.

Cô không tin được một kẻ sát thủ máu lạnh giết người không nương tay như cô lại có lúc đứng hạnh phúc bên người đàn ông của mình.

An nhàn hưởng thụ cuộc sống, chuẩn bị tâm lý chào đón đứa con nhỏ sắp chào đời.

Cô hoàn toàn không tin rằng xuyên không hay trọng sinh là có thật.

Nhưng bây giờ... cô đã tin rồi.

.

Đứng một lúc ở hồ Khuyết Tự chân cô mỏi nhừ, nhìn xung quanh chẳng thấy Hạ Chiêu Linh đâu cô bất giác nổi lên lo lắng.

Cô quan sát một hồi thấy bóng người áo xanh đi ra khỏi hồ Khuyết tự hướng đến hồ Tiền lập tức xoay người đi theo,

- Nàng đi đâu?

- Hắn thấy cô định rút tay ra khỏi tay hắn muốn đi đâu đó liền hỏi.

- Ta đi ra đây một chút.

Chàng đừng lo - Cô mỉm cười thuyết phục hắn

.

Hồ Tiền

- Cô theo ta làm gì?

- Hạ Chiêu Linh đứng bên hồ tay vuốt vuốt chú bồ câu nhẹ giọng hỏi

- Ta muốn xem ngươi định làm cái gì?

- Cô lạnh lùng đứng sau ả

- Thế nào?

Cô thấy khoảnh khắc này bình an chứ?

- Ả hỏi cô

- Rất bình an, hạnh phúc

- Hừ... tôi sẽ để các người hưởng thụ cái bình an hạnh phúc này lâu một chút.

Và rồi tôi sẽ phá nát nó

- Tại sao?

- Đại Quốc?

Hùng mạnh?

Công bằng?

Bình an?

Những cái đó không phù hợp với cái đất nước thối nát này

- Ngậm miệng.

Dựa vào đâu ngươi dám nói như vậy?

- Dựa vào cái gì sao?

Hừ... trước đây, khi Lăng Vô Thần chưa lên ngôi thì Lăng Tào là người nắm quyền.

Ông ta là một tên háo sắc, mưu mô, đa nghi, sảo trá.

Không chừa một thủ đoạn nào để giữ vững ngôi vua của mình.

Rõ là trước đấy hai nước Đại Ngụy và Đại Quốc vô cùng hòa hợp.

Vậy mà chính tên cẩu hoàng đế đó đã khiến hai nước xích mích nhau.

Công chúa Trần An được ban cho Lăng Tào làm Hoàng Hậu.

Trong lần chiến tranh đó không ngừng bị đem ra doanh trại cho đám binh sĩ cưỡng hiếp.

Vì không chịu nổi sự ô nhục mà phải tự vẫn.

Từ đó hai nước hoàn toàn trở thành kẻ thù của nhau.

- Vậy thì sao?

Lý do như vậy đâu đủ chứng kiến Đại Quốc thối nát.

Hạ Chiêu Linh, dù sao đi nữa những chuyện sảy ra bốn năm năm trước đâu phải do Lăng Vô Thần làm?

Tội ai người đó gánh, sao lại đổ lên đầu Lăng Vô Thần chứ?

- Hắn cũng không xứng đáng làm hoàng đế.

- Vậy ngươi xứng đáng sao?

Ta không cần biết ngươi vì cái gì mà phải trả thù.

Nhưng ta nói ngươi biết, một vua một đời.

Đời vua nào vua đó gánh tội.

Chết rồi thì xuống âm phủ mà tìm.

Còn sang đời tiếp theo các ngươi cũng đừng hòng trả thù nữa đi

- Hừ... lỗi cha con chịu.

Ta không cần biết.

Không nhìn thấy Đại Quốc sụp đổ ta không can tâm

- Chỉ dựa vào ngươi sao?

- Đúng.

Chỉ cần ta

- Ngươi nghĩ mình là ai?

Một Quý phi như ngưoi sống trong hậu cung thì làm được gì.

Sợ rằng trước khi làm ngưoi đã bị cung quy đè chết rồi

- Hừ... cô tưởng ta sợ sao?

Yên Anh Thy, từ bây giờ đến lúc đó không còn xa đâu.

Cô cứ chờ coi

Hạ Chiêu Linh nói xong lập tức ném mạnh con chim bồ câu xuống đất phất váy rời đi.

Cô đứng ở đó thẫn thờ nhìn lên trời.

- Tiểu Yên - Lăng Vô Thần đột nhiên xuất hiện ôm lấy cô

- Hoàng thượng

- Sao lại đứng ở đây?

Trẫm tìm nàng từ nãy đến giờ.

Tay nàng lạnh hết rồi - Hắn nói một tràng rồi dùng tay lớn bao lấy tay nhỏ xinh của cô ủ ấm

Giờ cô mới nhận ra tay mình tê cứng lại rồi.

Cô mệt mỏi dựa vào ngực hắn mà thiếp đi.

---

Các bạn ơi🤗🤗🤗

Phần truyện này đến hơn 1160 từ lận đó nha.

Đền bù các bạn hôm qua mình chưa ra đủ 2 phần truyện.😄😄😄
 
Đặc Công Hoàng Hậu
Phần 34: Chiến tranh (1)


2 tháng sau

Yên Anh thy đã bước sang giai đoạn mang thai tháng thứ 5 rồi.

Sức khỏe cô vẫn không có biến chuyển gì tốt cả.

Vẫn là sáng khỏe tối yếu.

Còn về Hạ Chiêu Linh thì sau cuộc nói chuyện đó ả biến mất một cách bất thường vô cùng.

Dường như đêm nào khi cô sắp đi ngủ cũng nhìn thấy một chú chim bồ câu bay ngang qua cửa sổ.

Không biết ả lại định làm cái gì.

Dưỡng Tâm điện

- Hoàng thượng, bên phía Đại Ngụy lần nữa dàn quân lính ra hết vùng biên giới rồi - Lãnh Phong tướng quân ngày ngày tới báo tin cho Lăng Vô Thần

- Hừ... chúng lại định làm cái gì nữa đây?

Chẳng lẽ muốn kiêu chiến ta sao?

- Lăng Vô Thần nâng chén trà uống một hơi cạn sạch

- Hoàng thượng, Ngụy Văn ( Vua Đại Ngụy ) có lẽ là do mật tin của gián điệp mà động thủ.

Không biết đã nhận được tin gì rồi

- Lãnh tướng quân vẫn không tra ra gián điệp bên này sao?

- Nhắc đến hai chữ gián điệp cô lại nhớ đến điều gì đó cất giọng hỏi

- Thần không tra ra

- Lãnh tướng quân, quân lính bên ta và bên địch không chêch lệch nhau là bao chứ?

- ....

Hồi bẩm nương nương, quân ta hơn 10 vạn tưỡng sĩ ngoài biên cương, bên địch có lẽ không chênh lệch bao nhiêu đâu - Lãnh tướng quân im lăngk một lúc mới trả lời

- Sao nàng lại hỏi như vậy?

- Lăng Vô Thần ôm eo cô nhẹ giọng hỏi

- Thân là nữ nhân, không được can dự việc quân triều.

Nhưng ta lại không nhịn được nổi ra ý này.

Hoàng thượng cho phép thần thiếp nói chứ?

- Được

- Đại Ngụy và Đại Quốc trước đây vô cùng thân thiết, sau vì xích mích mà gây thù gây oán.

Chúng ta ba lời đều muốn làm hòa, nếu họ không nghe chắc chắn là đã lên kế hoạch trả thù rồi.

Chúng ta vẫn cần phải lên kế hoạch dàn quân để tùy cơ ứng biến, họ có thể tấn công bất cứ lúc nào khiến ta trở tay không kịp - Cô nói một lèo cho hai nam nhân nghe

- Vậy....

- Lãnh tướng quân chắc chắn giỏi việc này.

Ta nghĩ trận chiến này sớm muộn cũng xảy ra, thà rằng đánh nhanh giết lẹ, dùng kế hòa là thượng sách đàm phán với họ xem sao - Cô chỉ vào bản đồ rồi nhìn Lãnh Phong

- Nhưng nếu trận chiến kéo quá dài thì sao?

- Vậy chúng ta mới cần tính kế trước.

Hoàng thượng thấy sao?

- Kế của Hoàng Quý Phi không tồi.

Nhưng trẫm nghĩ không cần nhanh chóng như vậy

- Đúng là không cần đánh nhanh nhưng cái ta cần là sự nhẫn nhịn của địch.

Nếu để quá lâu thì bên địch lại có nhiều kế hoạch hơn, ý muốn trả thù tăng cao nên họ sẽ không chịu nghe ta đàm phán đâu.

Thà rằng ngay lúc này họ còn chưa chuẩn bị thấu đáo, ta đánh vào doanh trại chính rồi tính tiếp, lúc đó chẳng phải ta được lợi thế hay sao?

- Cô ra sức thuyết phục 2 nan nhân đang cau mày suy nghĩ.

Đây là một trong những kinh nghiệm khi đi làm nhiệm vụ của cô.

Nắm bắt tâm lý địch là việc rất quan trọng

- Ái phi nói rất đúng.

Phong, ngươi thấy thế nào?

- Lăng Vô Thần gật gù mỉm cười

- Được.

Thần sẽ chuẩn bị dàn xếp ổn thỏa kế hoạch - Lãnh phong cũng gật đầu đồng ý.

Cô mỉm cười nhẹ nhõm.

Xem ra ván cờ của Hạ Chiêu Linh chơi không tới bến rồi.

Nếu ả chơi cách kéo dài thời gian làm xao lãng tinh thần bên cô thì cô sẽ chơi lại với ả bằng cách đánh nhanh rút lẹ.

Xem xem ả ta tính kế giỏi hay cô tính kế giỏi???

Lúc Lãnh Phong đi ra khỏi Dưỡng Tâm điện thì Lăng Nhã vui vẻ đi đến.

Bắt gặp Lãnh phong thì hai người cứng đờ trừng to mắt nhìn nhau.

- Chuyện gì vậy?

- Cô thấy vậy thắc mắc hỏi

- Công chúa...

- Lãnh phong cúi đầu chào Lăng Nhã rồi nhanh chân chạy mất.

Lăng Nhã không đi vào điện nữa mà cũng vội vàng quay ra đuổi theo

- Hoàng thượng, hai người họ làm sao vậy?

- Cô cau mày khó hiểu

- Nhã nhi có tình cảm với Lãnh Phong.

Hai người đó từ nhỏ đã chơi khá thân với nhau, về gần đây từ lúc Phong lên làm Đại tướng quân thì hai người lại xa cách nhau như vậy.

Trẫm cũng không rõ - Hắn trầm lặng ôm chặt cô

Cô à một tiếng rồi nâng chén trà lên uống hết sạch.

Cổ họng cô khô rát vì nói quá nhiều đi.

Ngồi xoa xoa bụng nhỏ nhìn hắn xem tấu chương mà cô ngủ gật lúc nào không hay.

-----

Chap này hơi nhảm.

Các bạn có thấy vậy không?😂😂😂
 
Đặc Công Hoàng Hậu
Phần 35: Chiến tranh (2)


Lăng Vô Thần ngắm cô bất giác mỉm cười.

Hắn bồng cô lên thật nhẹ nhàng đưa cô nằm lên long sàng, đắp chăn cẩn thận.

Sáng hôm sau

Khi cô tỉnh lại thì bên ngoài điện đang rất ồn ào.

Cô nghe loáng thoáng tiếng nói của một người...

- Hoàng thượng, trận chiến này không thể nào nhượng bộ Đại Ngụy được.

Chúng ta làm hòa với họ chưa chắc họ sẽ làm hòa với chúng ta.

Mong hoàng thượng suy nghĩ lại đợi thêm một thời gian nữa

Và tiếng nói hùa theo của mấy người nữa

- Xin Hoàng thượng suy xét lại

-...

Cô thở dài lắc đầu, mấy người này cô biết họ hiếu thắng, trận chiến này mấy phần là muốn đánh tan Đại Ngụy.

Cô phải nói thế nào đây nhỉ?

Anh Thy nghĩ ngợi một lúc rồi bước ra.

Cô thấy bên ngoài tụ tập đủ 5 vị tướng quân tài giỏi trong Đại Quốc

- Hoàng quý phi nương nương - họ đồng loạt cúi đầu chào cô.

- Các vị tướng quân miễn lễ.

Vừa rồi ta nghe thấy các vị là cầu xin Hoàng thượng suy xét lại.

Suy xét... cái gì?

- Hồi nương nương, là trận chiến giữa Đại Quốc và Đại Ngụy

- Hừ, các vị đây là được Hoàng thượng tín nhiệm giao trọng trách điều khiển toàn quân đánh giặc xâm lược.

Bây giờ Hoàng thượng đã truyền đến lệnh ra quân cho các vị.

Lẽ chăng các vị lúc này phải đang thi hành chứ?

- Việc này...

- Các vị tướng quân, Hoàng thượng mấy hôm nay lo việc quân sự mệt mỏi cần nghỉ ngơi...

- Cô mỉm cười nhìn một loạt mấy người đó.

Họ không nói gì chỉ cáo lui và ra ngoài, Lãnh Phong cũng vậy.

.

- Ái phi - Lăng Vô Thần dựa lưng vào tràng kỉ nhìn cô

- Chàng có mệt không?

Uống chút trà đi - Cô ngồi xuống bên cạnh hắn với tay châm chút trà rót ra ly đưa lên miệng hắn

- Trẫm không mệt - Hắn uống sạch chén trà nóng trong tích tắc

Hai người một xem tấu chương một ngồi xoa bụng lớn kéo dài đến gần ngọ thiện mới thôi.

...

Những ngày tiếp theo cô vẫn luôn ở cạnh Lăng Vô Thần và liên tục nghe thấy từ hắn những tin báo việc quân sự biên giới.

Đại Quốc cũng đã cho dàn sẵn quân lính rồi và chẳng bao lâu nữa hai bên sẽ xích mích và trận chiến sẽ bắt đầu ngay thôi.

Chiều hôm nay Hạ Chiêu Linh lại sai người đến cung Vị Ương mời cô ra Hồ Tiền gặp ả.

- Hạ Chiêu Linh - Cô một thân y phục trắng xám nhã nhặn đứng sau lưng ả lạnh lùng

- Cô đã bày kế cho Lăng Vô Thần tiến thế chủ động?

- Ả quay mặt lại hung dữ trừng cô.

Cô chỉ nhếch môi gật đầu.

Xem ra cô đoán chẳng sai.

Ả đang tính toán kế hoạch gì đó với Hoàng đế Đại Ngụy, kế chưa thành mà sắp bị rơi vào thế bị động.

Thời gian không còn nhiều họ chẳng còn cách nào ngoài cách lui quân về cả.

Nhưng có lẽ bên Đại Ngụy vẫn chưa biết chuyện này.

- Ngươi là có ý gì?

- Ả nắm chặt hai tay cố giữ bình tĩnh nhìn cô

- Không có ý gì.

Ta hoàn toàn không muốn hai bên bị tổn thất mà thôi

- Hừ...

Hạ Chiêu Linh, ban đầu ta chẳng hề muốn quan tâm đến ngươi nhưng vì ngươi ngu ngốc làm mấy chuyện bị ta phát hiện.

Ta chưa tố cáo ngươi là may mắn đi.

Ngươi muốn tiêu diệt Đại Quốc???

Sợ là dựa vào ngươi cũng chẳng được đi - Cô khinh miệt nhìn Hạ Chiêu Linh

Không chờ ả nói thêm câu gì cô lập tức đảo mắt một vòng rồi quay người đi.

.

Tối hôm đó cô đã cho người nấp nhẹ nhàng từ cung Vị Ương đến chỗ Hạ Chiêu Linh ở.

Cốt là để tiêu diệt kẻ đưa tin của ả.

Cô không lo việc ả có người bên ngoài chuyên giao thư vì ngoài kinh thành được canh phòng cực nghiêm ngặt.

Vậy nên cái cô muốn bắt đó là... con chim bồ câu của ả.

Đến gần nửa đêm từ chỗ của Hạ Chiêu Linh lộ ra một chú bồ câu đưa thư xinh đẹp...

Vút...

Éc éc (😂😂)....

Chú chim nhẹ nhàng đáp xuống bụi cây nhỏ.

Khi cô nhận được chú chim thì nó chỉ bị mũi tên vụt qua cánh mất đà ngã xuống chứ không thương tích ở đâu.

Cô lấy thư ra đọc thử.

Quả nhiên bên trong là cấp báo rút quân.

Cô viết lại một tờ thư khác, cố gắng giả nét chữ thật giống của ả rồi cho lại vào chú bồ câu rồi ném nó lên trời.

Vậy là xong việc, cô nhẹ nhàng chui vào giường ngủ như không có chuyện gì xảy ra..

---

Chap này cũng thấy nhảm😂😂😂

Các bạn ơi🤗🤗🤗

Xong truyện này mình định viết 1 truyện nữa nhưng không biết viết thể loại gì😓😓😓

Vậy nên cùng vote thử từ bây giờ đến khi hết truyện này xem nhé.

Mình sẽ theo ý kiến số đông để viết nha.

A.

Thể loại teen

B.

Thể loại ngôn tình

C.

Thể loại phép thuật, vampire or phù thủy ( Các bạn ghi rõ thể loại nào lun nha😘)

Mong các bạn ủng hộ mình nhoa👄👄👄💋💋💋
 
Đặc Công Hoàng Hậu
Phần 36: Chiến tranh (3)


Sáng hôm sau khi cô vừa tỉnh dậy thì nghe Liên hoa báo lại Lăng Vô Thần đã rời đi từ sớm, nghe đâu có chuyện khẩn cấp cần hắn xử lí.

Cô im lặng ngồi thừ trên giường.

'Lẽ nào đã bắt đầu trận chiến rồi sao?' Đó là câu hỏi hiện lên ngay trong đầu của cô.

- Nương nương, không xong rồi - Lục hoa chạy vào hốt hoảng báo

- Chuyện gì?

- Vừa rồi cung nữ ở điện Thiên Hương báo lại đêm qua sân vườn bị bốc cháy lan đến gần nửa điện.

Sáng nay không còn thấy Quý phi đâu nữa

- Cái gì?

Chẳng phải nửa đêm hôm qua vẫn không xảy ra chuyện gì hay sao?

Tại sao lại có hỏa hoạn.

Hơn nữa đêm qua lại không nghe có người báo?

- Nô tỳ không rõ.

Nghe nói phòng ngủ của cung nhân cháy rụi, bao nhiêu người đều không còn một ai.

Sáng nay cung nữ đưa đồ tới mới phát hiện

Thật lạ!

Rõ ràng đêm qua không hề có dấu hiệu gì của hỏa hoạn.

Trong thời gian ngắn như vậy không thể cháy rụi mọi thứ như thế.

Hơn nữa sáng nay Lăng Vô Thần rời đi sớm, ắt hẳn phải có người đã dập lửa nhưng không báo.

Ngoại trừ 'người đó' ra thì...

- Hoàng thượng đi đâu?

- Hiện người đang ở điện Bảo Chính

Rõ rồi.

Chắc chắn là ả làm việc này đây.

Đêm qua chắc ả đã biết cô bẫy con bồ câu của ả nên ả mới tìm cách ngụy tạo sự việc để trốn đi đây mà.

Cô thay đồ ra đi đến điện Thiên hương.

Điện này nằm khá xa so với cung Vị Ương của cô và điện Bảo Chính vậy nên đêm qua xảy ra chuyện, tiếng động phát ra có lẽ cũng không có mấy người nghe.

Khi cô đến nơi thì mọi thứ tan hoang cả, nửa bên điện cháy đen thui, cả sân vườn và phòng ngủ của cung nhân cũng vậy.

Nước tràn lênh láng cùng với tro tàn hòa lại trông thật bẩn.

Trên nền đất là mấy cái chiếu lớn phủ lên người đã cháy đen thui

- Ọe...

- Cô vừa nhìn thấy liền bụm miệng muốn nôn.

Mặc dù đã qua giai đoạn thai nghén nhưng nhìn thấy cảnh này không khỏi đáng sợ đi.

- Nương nương - Liên hoa và Lục hoa đỡ lấy cô dìu cô ra bên hồ gần đó hít thở không khí

- Nương nương, giờ phải làm thế nào?

- Lục hoa xoa xoa lưng giúp cô.

- Đem những người đó bảo quản tốt, chưa có lệnh của ta đừng đem đi

Cô muốn báo cho Lăng Vô Thần biết cái đã, không chắc rằng những người kia có Hạ Chiêu Linh hay không.

Nếu ả bỏ trốn rồi cô sẽ nói hết cho Lăng Vô Thần nghe luôn.

Dưỡng Tâm điện

Lúc cô vừa đến thì hắn cũng vừa tan triều.

Nhìn thấy cô đang bước xuống kiệu hắn liền lại gần đỡ lấy cô.

- Hoàng thượng, đêm qua điện Thiên Hương bị cháy rồi

- Cái gì?

Sao không ai nói với trẫm?

- Sáng nay mới phát hiện ra.

Hoàng thượng, không tìm thấy Quý phi đâu...

Cô kể luôn cho hắn việc phòng của cung nhân cũng bị cháy.

Lăng Vô Thần liền cho người đến khám nghiệm tử thi

Không lâu sau

- Hoàng thượng, không thấy Quý phi đâu - Tổng quản công công đi về báo tình hình

- Lui ra

Cô nhìn ông ta một cái rồi nhìn Lăng Vô Thần

- Hoàng thượng, thiếp có chuyện muốn nói...

- Được

Cô im lặng một lúc rồi mới nói hết cho hắn nghe.

Từ chuyện cô gặp Đường Y Tuyên, nói chuyện với ả trong Lãnh cung rồi cả Chiêu nghi rồi đến bây giờ.

Cô nói hết tất cả cho hắn nghe.

Mặt của Lăng Vô Thần rơi đầy hắc tuyến

- Bây giờ nàng mới nói cho trẫm?

- Thiếp đã định nói từ lâu nhưng lại...

- Được rồi.

Quân ta và quân địch đã gây chiến với nhau.

Bây giờ địch có lui quân cũng không kịp nữa..

---

Viết Chap này sợ thấy bà nội lun😂😂😂
 
Back
Top Bottom