Khác Đặc Công Hoàng Hậu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
113855604-256-k530236.jpg

Đặc Công Hoàng Hậu
Tác giả: ghetmauhong
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Tg: ghetmauhong


Thể loại: Ngôn tình, xuyên không, viễn tưởng
-----------------------------------------------
Cô là sát thủ nổi tiếng thế giới trong một lần làm nhiệm vụ xuyên không về thời cổ đại.

Cô đẹp, mưu mô xảo quyệt, trầm tĩnh, có hiền có ác
Hắn là Hoàng đế trị vì 3 năm của Đại Quốc hùng mạnh
Hắn đẹp, thông minh, cũng trầm tĩnh, lạnh lùng, có hiền có ác

Cô sau khi xuyên không lại trở thành nữ nhân của hắn, lột xác từ một vị Tài nhân yếu đuối ngu ngốc thành m ột người lòng dạ thâm sâu khó đoán, võ công thâm hậu.

Hắn sủng ái cô đến tận trời, chiều chuộng cô từng ly từng tí.

Rời xa 1 phút như 1 năm dài đằng đẵng.

Rồi 2 người họ đã trải qua những khó khăn thế nào?

Họ có thuộc về nhau không?

( Mong các bạn có đọc xong cũng không copy hay chuyển ver truyện của mình nhé )



viễntưởng​
 
Đặc Công Hoàng Hậu
Phần 1: Lột xác (1)


Hoàng cung Đại Quốc

Điện Diêu Chỉ

- Nào, Liên Hoa.

Em cứ khóc hoài như vậy thì chủ tử cũng có tỉnh dậy được đâu, mau đi lấy nước sạch đến - 1 cung nữ ngồi bên giường khuyên bảo cô gái Liên Hoa đang khóc lóc sướt mướt

- Hảo - Liên Hoa lau nước mắt chầm chậm đi ra ngoài.

Nằm trên giường là một nữ nhân rất xinh đẹp.

Khuôn mặt thanh tú dịu dàng, lông mày lá liễu, hàng mi cong dài, mắt phượng nhắm chặt, sống mũi cao nhỏ, môi trái tim đỏ mọng, làn da trắng trẻo mịn màng.

Cô gái thở nhẹ, rất nhẹ.

Dường như cô ta đang bị gì đó nên hơi thở mới yếu như thế.

Khuôn mặt hơi ửng hồng, trên trán còn đắp khăn lạnh... cô ta bị sốt.

Hôm trước cô bị Liên quý nhân phạt quỳ dưới trời lạnh lẽo 2 canh giờ (4 tiếng).

Đầu gối đau nhức, cơ thể lạnh toát, mặt mày xanh mét.

Vừa được Liên Hoa và Lục Hoa dìu về Diêu Chỉ điện liền phát sốt ngất đi.

Cũng chính vì cơn sốt này đã khiến linh hồn của Yên Anh Thy chết đi và linh hồn của Tước Hà ở hiện đại xuyên về nhập vào thân xác xinh đẹp này.

Trong tiềm thức của Tước Hà

Một mảng tối đen bao phủ trước mắt, cả người nhẹ bẫng không chút sức lực nào.

Cô thấy trước mắt dần hiện ra một cánh cổng.

Cánh cổng làm từ hoa huệ trắng thật đẹp và có chút... tang thương.

Cô thấy xung quanh có rất nhiều những cái bóng, những làn khói màu trắng.

Đi thêm nữa là một cánh cổng màu đỏ, cánh cổng làm từ hoa hồng rực rỡ.

Cô lại chẳng thấy ai ở đây cả, cô ngơ ngác nhìn xung quanh.

Một cảnh tượng cổ đại hiện ra, trong bầu không khí lạnh lẽo tuyết rơi, có một cô gái váy áo lướt thướt quỳ dưới nền đất lạnh.

Cô ta run rẩy, khuôn mặt trắng bệch không một hột máu.

Và ngay lúc đó, Tước Hà khụy xuống ôn đầu, đầu đau nhói làm cô mất đi nhận thức, xung quanh lại chìm vào một màu đen.

Cô lại cảm nhận được có một đốm sáng màu đỏ hình hoa bỉ ngạn bay xung quanh cô.

Nó tiến đến gần và gim vào vai cô, cô cảm thấy bản thân được tiếp nhận một luồng sức mạnh nào đó, giống nhưng các nhân vật trong phim kiếm hiệp cô hay coi.

Và...

Bùm

Một mảng mù mịt trắng xóa, cô không thấy gì mà chỉ cảm thấy cơ thể rất nóng, đầu lại đau nữa.

Khó chịu...!

[Quay lại]

Lục Hoa thay khăn cho cô sau đó đi ra ngoài.

Trong nội thất im lặng tĩnh mịch.

- Ưm - nữ nhân trên giường có chút cựa quậy.

Cô mở mắt mông lung nhìn xung quanh.

Ô!

Sao lạ quá!

Đây không phải phòng của cô.

Cô đang ở đâu vậy?

Xung quanh trang trí hệt như những phim cổ trang cô hay xem.

Vậy là sao?

Cô xuyên không à???

Tước Hà bây giờ là Yên Anh Thy nhổm dậy nhìn xung quanh.

Khăn trên đầu rơi xuống, lúc này cô mới nhận ra đầu mình hơi nhức một chút.

Cô đi đến bên gương đồng nhìn chính mình trong gương xem sao...

Trời.. cô đây sao?

Mỹ nhân xinh đẹp trong gương chính là cô sao?

(Giờ gọi n9 là Yên Anh Thy nhé)

Anh thy đưa tay vuốt gương mặt một cái rồi nhìn xuống cơ thể.

Thân thể này thoạt nhìn chỉ mới 15 tuổi thôi.

Ngực mông còn chưa phát triển hết nhưng ít ra cũng đạt được 80-56-85.

Tính ra thân thể này dậy thì thành công đấy chứ.

Làn da trắng nõn mềm như da em bé.

Suối tóc đen tuyền mượt mà, dài và dày.

Từng đường nét trên khuôn mặt, cơ thể, cái cổ, đôi tay..

đều dụ hoặc lòng người.

Không tin được!

Ở hiện đại, dù cô là một sát thủ nổi tiếng nhưng nhan sắc cô cũng không đẹp.

Bây giờ lại được xuyên vào thân thể mỹ nhân thế này.

Cô lại có phúc thế sao?

Yên Thy run run chạm từng vật cổ trên bàn.

Cô thích phim cổ trang, cô từng mơ là sẽ được chạm đến những vật cổ thế này.

Tuy ở hiện đại cô cũng có rất nhiều nhưng đều lã những thứ sứt mẻ không nguyên vẹn.

Bây giờ chúng lại nằm sừng sững trước mặt.

Đẹp lung linh.

Choang...

Ôi không!

Cô hậu đậu lại làm rớt bình bông rồi.

Anh thy loạng choạng đứng dậy, mắt mở to hốt hoảng nhìn đống sành vụn mình vừa làm vỡ...

Cạch... bên ngoài truyền đến tiếng mở cửa, 2 cô gái mặc đồ cổ trang tiến vào.
 
Đặc Công Hoàng Hậu
Phần 2: Lột xác (2)


Thấy 2 cô gái bước vào Anh Thy lùi về phía sau đề phòng theo bản năng của một sát thủ.

- Chủ tử, người rốt cục cũng tỉnh rồi - Liên Hoa xúc động phát khóc khi thấy cô đứng trước mặt mình.

- Các ngươi... là ai?...

Ta đang ở đâu?

- Anh Thy thấy 2 nàng xúc động nhìn mình liền cau chặt mày hỏi

2 nàng lập tức nhìn nhau bất ngờ.

Dường như họ không tin được những gì mình đã nghe

- Chủ tử, là nô tỳ đây.

Nô tỳ Lục Hoa đi theo hầu hạ người - Lục Hoa bước lên một bước chỉ vào mình nói với cô

- Ta.. không... biết - Anh Thy tiếp tục lùi về phía sau lắp bắp sợ hãi

Cô thấy mình rất lạ, dường như vẻ lạnh lùng của cô bị giảm đi khá rõ rệt và chỉ thể hiện được sự sợ hãi hoang mang của mình.

- Chủ tử.. mất trí nhớ?

Phải rồi.

Chủ tử bị sốt nặng ngủ đến 2 ngày liền.

Thái y có nói nhất định khi tỉnh lại trí nhớ sẽ có vấn đề.

- Chủ tử, người ngồi xuống đây no tỳ giải thích cho người - Lục Hoa như phát hiện ra điều gì đó, nàng dọn bình bông vỡ đi kéo ghế ra mời cô ngồi.

Hai người họ thay phiên nhau kể cho cô nghe.

Cô đơn giản là đã hiểu được chủ nhân thân thể này tên Yên Anh Thy.

Còn gái của một hạ quan trong triều.

Cô gái này là người nhút nhát yếu đuối, vào cung không bao lâu bị mọi người khi dễ bắt nạt, nhất là Liên quý nhân.

Xem ra từ hôm nay cô sẽ phải tham gia cung đấu.

Cô không thể để mình bị khi dễ nữa.

Chắc chắn...

- Hoàng đế tên gì?

- Lăng Vô Thần

- ...

Nói chuyện với các nàng đến tận trưa mới thôi.

Đại khái Anh Thy đã nắm rõ được mình đang ở triều đại nào.

Cô cũng bớt lo lắng hơn nhiều.

- Được rồi, ta nói với hai em chuyện này.

Thay hết y phục của ta thành màu xám, lam và trắng.

Không được truyền ra ngoài việc ta bị mất trí nhớ.

Rõ chưa?

- Anh Thy sẽ thay đổi cách nhìn của mọi người.

Cô không muốn bị bắt nạt nữa.

- Vâng - Lục Hoa và Liên hoa rất nhanh chóng thay đổi y phục thành 3 màu cô muốn.

Đồng thời thay đổi cách trang trí trong điện Diêu Chỉ

Sáng hôm sau

Anh Thy phát hiện ra một điều ở thời này không có sẵn những đồ dùng làm đẹp cho phụ nữ.

Đa phần là đồ nhập từ các nước khác về mà chủ yếu dâng cho Hoàng Hậu và các phi tần Tam phẩm trở lên.

Còn từ Tam phẩm trở xuống thì bị hạn chế khá nhiều vì vậy cô đã quyết định: Không có thì tự làm.

Anh Thy dậy sớm, lệnh cho Liên hoa đi tìm hoa hồng và nha đam, Lục hoa thì đi tìm lá bạc hà và hoa sen.

Lúc còn ở hiện đại cô đã thử làm nước hoa hồng bằng hoa hồng và nha đam như trên Tivi chỉ và khá thành công nên bây giờ lại áp dụng làm xem sao.

Còn bạc hà và hoa sen thì cô sẽ dùng để làm trà hoa uống cho mát.

Cô nhớ lúc còn ở với bà thì bà hay làm trà kiểu này chứ không uống trà làm sẵn trên thị trường bán và cô cũng rất thích loại trà này.

Một hồi sau thấy 2 nàng trở về thì bắt tay vào làm việc đến chiều mới nghỉ tay.

Và rồi Anh Thy đã thành công có được trà hoa và nước hoa hồng.

Quá tuyệt!

Trà sau khi đun lên thì tỏa ra mùi hoa sen với bạc hà dịu nhẹ rất thoải mái.

Uống vào lại không đắng ngắt như trà bình thường mà thanh mát, cảm giác lạnh lạnh chát chát hơi xíu đắng thật nhẹ.

Còn nước hoa hồng thì thơm thật thơm, vừa chạm vào da đã thấy da mềm mại hẳn lên.

Cô thật không nghĩ mình thành công thế này, có lẽ cũng là do hoa lá ở đây trồng an toàn không dùng thuôc như ở hiện đại nên chất lượng cũng tốt hơn nhiều.

Mặc dù ở đây hơi chán nhưng cô cũng tìm được thú vui giết thời gian cho mình là thêu những bức tranh và đi ngắm cảnh hoàng cung lộng lẫy.
 
Đặc Công Hoàng Hậu
Phần 3: Lột xác (3)


Đã tiếp tục 3 ngày trôi qua từ khi cô xuyên không về đây.

Chuyện cô tỉnh lại đã lan truyền khắp hậu cung rồi, xem ra cô sắp một phen bận rộn đây.

Sáng sớm

- Chủ tử, có Liên quý nhân đến thăm - Liên Hoa bước vào hạ giọng báo.

Khuôn mặt mấy phần lo sợ.

Anh thy nhìn thấy nhưng không phản ứng gì.

Thay ra một bộ y phục màu xám, vấn tóc đơn giản cùng 2 nàng bước ra đón Liên Thương (Liên quý nhân)

Đứng một lúc cô liền thấy bóng dáng của một nữ nhân kiêu ngạo bước đến.

Nàng ấy mặc váy màu hồng đậm, hơi thiếu vải chút vì hở ra vùng xương quai xanh, gáy và nửa ngực.

Tóc vấn cao đeo nhiều trang sức.

- Liên tỷ tỷ - Anh Thy thấy nàng ấy đến gần thì cúi đầu 20° nhún người một cái nhẹ.

Liên thương có chút bất ngờ.

Trước đây mỗi khi nhìn thấy nàng thì ả (Anh thy) chỉ dám gọi nàng là Liên quý nhân.

Hôm nay gan lớn thế nào lại gọi tỷ tỷ?

Được lắm.

Mấy hôm nay nàng gặp chuyện bực mình, hôm nay đêns đây vốn định sẽ mắng ả cho đỡ tức.

Xem ra nàng đã có cái cớ của mình rồi.

Liên thương hừ một cái, kinh bỉ nhìn cô cất giọng

- Hôm nay ngươi gan lớn, lại gọi ta ba tiếng Liên tỷ tỷ

Lục hoa và Liên hoa đứng đằng sau sợ hãi kéo tay áo ý nói cô nên chỉnh lại cách ăn nói.

- Tỷ tỷ nói vậy có ý gì?

Muội không hiểu a - Anh Thy mỉm cười nhìn thẳng vào Liên thương.

Theo cô đánh giá nàng ta cũng chẳng phải xinh đẹp gì.

Xem chừng chỉ hơn cô hai tuổi, khuôn mặt trái xoan, hai mắt có chút không bằng nhau, sống mũi thấp, miệng có chút rộng, môi lại dầy còn son đỏ chót, khuôn mặt do đánh quá nhiều phấn nên có thể thấy da mặt trắng hơn da tay nhiều.

Thật mất thẩm mỹ.

Còn chưa đánh giá cơ thể nàng ta đâu!

- Ngươi.... muốn chọc tức ta?

- Liên thương quát lên, mắt trợn lớn.

Anh thy không nói, khuôn mặt xinh đẹp vẫn giữ nguyên nụ cười 7 phần khinh miệt.

Liên thương đưa tay đẩy cô vào trong điện.

- Các ngươi cút ra ngoài - Nàng ta chỉ vào Lục hoa và Liên hoa quát lớn.

2 cung nữ của Anh Thy chỉ biết nhìn nàng rồi bị người của Liên Thương kéo ra ngoài.

Cửa điện đóng chặt, bên trong là còn Liên Thương và 2 cung nữ của nàng ta.

- Tỷ tỷ... muốn làm cái gì?

- Anh Thy liếc mắt nhìn 2 cung nữ 2 bên, giọng nói có chút giả tạo sợ hãi rồi nhìn Liên Thương trên tay cầm roi

- Giữ ả lại - Liên Thương ra lệnh.

Hai cung nữ giữ chặt tay cô không cho cô động đậy

- Hừ... hôm nay ngươi gan lớn dám chọc giận ta, để xem ta chỉnh ngươi thế nào

Vút..

Chát... tiếng roi quất lên người nghe thật rùng rợn.

Trên người Anh thy từ vai xuống đến ngực là một đường roi, phần váy bị rách lộ ra đường roi đang rỉ máu

Anh Thy cúi sầm mặt, nắm chặt tay lại.

Liên Thương hả hê nhìn cô, nàng ta vung tay định đánh lần nữa thì Anh Thy xoay người 1 cái, hai cung nữ bị đẩy văng ra xa.

Cô vụt đến trước mặt Liên Thương giựt lấy roi trên tay nàng quất mạnh xuống đất tạo ra tiếng 'Chát' thật lớn.

Liên Thương sợ hãi lùi lại phía sau

- Tỷ tỷ, đánh người vô cớ là phạm tội - Anh Thy lạnh giọng nói với nàng ta.

- Ngươi... dám đánh ta?

- Liên thương tức giận quát lên

- Tỷ tỷ, sao muội dám đánh tỷ.

Muội chỉ là nhắc nhở tỷ một chút mà thôi - Anh Thy ném cây roi xuống đất, chỉnh lại y phục nhếch môi nhìn Liên Thương

- Ngươi...

Liên thương vung tay định tát cô nhưng bị cô chặn lại.

Cô nắm chặt cổ tay nàng ta khiến nàng đau đớn nhăn mày.

Anh thy hất nàng ra làm nàng ngã xuống trước cửa điện

- Xin tỷ tỷ an phận chút - Cô nhẹ nhàng nói.

Hai cung nữ lộc cộc đứng dậy đỡ Liên Thương lên

- Ngươi... ta không tha cho ngươi đâu

Liên Thương giận đỏ mặt mở cửa điện hùng hổ rời đi.

- Chủ tử - Liên hoa và Lục hoa thấy nàng ta đi rồi mới bước vào.

Cô khôbg sao cả, đứng nguyên ở giữa điện.

Chỉ có trên ngực là vết roi

- Không sao.

Vết thương nhẹ - Cô cởi y phục ra cho Lục hoa rửa vết thương

- Chủ tử... chống lại Liên quý nhân?

- Liên hoa khép nép nhìn cô

- Hừm, ta sẽ không để nàng ấy làm càn nữa.

Các ngươi cũng không phải sợ nàng ấy - Anh Thy nhếch môi.

Liên thương nói đi nói lại cũng chỉ là một nữ nhân chân yếu tay mềm.

Đánh người thì cũng chỉ là cậy mạnh hiếp yếu.

Nhưng nếu nàng ta đánh cô thì coi như nàng ta không lượng sức mình.

Chuyện hôm nay chắc chắn nàng ta sẽ giấu kín chờ trả thù cô.

Nhưng cô không sợ, cứ để xem Liên Thương làm gì được cô nào.
 
Đặc Công Hoàng Hậu
Phần 4: Tình cờ gặp mặt


Vài ngày sau đó

Liên Thương biến đi đâu mất cũng không làm phiền cô.

Anh Thy mấy ngày rảnh rỗi thường hay đến Ngự Uyển chơi.

Hôm nay cũng không ngoại lệ

Gần hồ Khuyết Tự, có một nữ nhân y phục xám đơn giản đứng ngắm cảnh.

Bên cạnh nàng ấy không có ai cả.

Nữ nhân đó là Yên Anh Thy đây mà

Lục Hoa và Liên hoa bị cô giao việc cho làm bận rộn không đi theo.

Cô một mình yên tĩnh đến đây xem cảnh đẹp.

Nhìn lên trời thấy cũng đã quá chiều định bụng ngắm chút nữa rồi trở về.

Nhìn hồ Khuyết Tự rộng lớn, Anh Thy cúi xuống lấy vài viên đá ném xuống hồ.

Mải mê chơi đùa như thế cô căn bản không biết phía sau từ khi nào xuất hiện một nam nhân.

- Này - Nam nhân gọi thật nhỏ.

Anh thy giật thót mình quay người lại.

Mắt trợn lớn miệng hơi mở

Oa!

Trong cung lại có một công công đẹp trai như vầy hay sao?

Minh tinh điện ảnh hiện đại còn thua xa nha .

-Vị.. công công này...

- Cô nhíu mày liễu nghi hoặc nhìn hắn.

Tên này sao không giống thái giám lắm a

- Vị nương nương này mau trở về điện của mình đi.

Đứng đây không chừng trúng gió - Hắn lạnh lùng nói với cô.

Anh Thy nhẹ nhàng bước đi không khỏi tò mò lén nhìn hắn...- A -... không nhìn đường nên cô vấp phải cục đá to, ngã sấp xuống.

May mắn nam nhân kia đỡ lấy cô không để cô ngã

- Nhìn đường - Hắn mắng

Cô ngại chết nhìn nam nhân, chỉnh lại y phục thật tốt chạy nhanh về Diêu Chỉ điện.

Lăng Vô Thần đứng yên nhìn bóng nữ nhân váy xám chạy đi đến lúc khuất dạng mới cúi xuống nhìn nơi cô bị ngã.

Nằm dưới đất là một cái túi thơm màu trắng có thêu hàng tên Yên Anh Thy gọn gàng đẹp đẽ bằng chỉ đỏ.

Nữ nhân kia tên Yên Anh Thy sao?

Con gái của Yên đô đốc sao?

Nữ nhân ngày trước đưa vào cung yếu đuối ngu ngơ sao?

Hắn lại không thấy điều đó ở cô nữa rồi

Ngày hôm sau

- Chủ tử, nô tỳ nghe nói Hoàng thượng tiếp tục tuyển phi - Lục hoa từ bên ngoài mang theo điểm tâm đi vào

- Vậy thì sao?

- Chủ tử, hậu cung tam phẩm trở xuống được phép tham gia tuyển phi để thăng chức nếu được tiếp tục chọn

- Vậy à?

- Chủ tử, người tham gia đi

- ....

Theo cung quy thì phi tần tam phẩm trở xuống được phép tham gia tuyển phi.

Khi họ được chọn sẽ được thăng phẩm.

Lần này Hoàng thượng tuyển phi với ba vị trí là Thục phi, Chiêu Nghi và Tiệp dư.

Vậy là hắn chỉ tuyển nhiều lắm là 10 người mà thôi.

Được rồi.

Cô sẽ đi thi.

Nếu cô rớt thì sẽ bị loại bỏ.

Mà bị loại bỏ tức được tự do.

Vậy chẳng phải rất tốt hay sao?

- Lục hoa, ta tham gia - Anh Thy nhàn nhã nói với Lục hoa

- Vâng

2 nàng vui vẻ.

Nếu cô đi thi nhất định sẽ được chọn vì cô là người xinh đẹp, lại tài giỏi.

Chắc chắn cả kinh thành không có người qua được cô đâu.

Chỉ cần cô được chọn, nhất định là một bước lên trời.
 
Đặc Công Hoàng Hậu
Phần 5: Tuyển phi


7 ngày sau

Điện Bảo Chính

Khuôn viên hoàng cung đầy những tiếng cười nói của các nữ tử.

Ai cũng váy áo thướt tha, trang sức quý giá khoe khoang này nọ.

Anh Thy lắc đầu thở dài bất giác nhìn về phía nhiều người tụ tập lại nhất.

- Ai nha, cuộc thi lần này nhất định Đường tỷ tỷ nắm chắc phần thắng nha

- Tất nhiên, trong kinh thành này chẳng ai có nhan sắc được như ta.

Ha, lại còn chức danh hơn người - Nữ nhân họ Đường khoe khoang

Cô lại nghe đâu đó vài nữ tử khác cũng bàn tán

- Nè, cô nhìn xem.

Đường Y Tuyên chẳng qua chỉ là cháu của Thái hậu.

Có vậy cũng khoe khoang hết chỗ này đến chỗ nọ

- Tôi còn nghe nói là Thái hậu sẽ chọn cô ta làm Thục phi.

Cô ta khoe khoang cũng phải

- ...

Xem ra cuộc tuyển phi này rất độc đáo nha.

Xem chừng lại chẳng có ai đậu.

Keng...

Keng...

Keng

3 hồi chuông phát lên, các nữ tử xếp thành 5 hàng dọc thẳng đứng không lệch đi đâu.

Một vị công công đứng trên bậc thang hô lớn

- Các vị tiểu thư, mời vào điệnnnn...

Các nữ tử tủm tỉm cười im lặng bước vào điện.

Phía trên bục cao là 3 người.

Một nam nhân hoàng bào gấm vàng sáng chói ngồi trên ghế vàng chạm khắc rồng bay tinh tế, một phụ nữ trung niên ngồi phía dưới bên phải và nữ nhân xinh đẹp ngồi bên tay trái.

Đoán là Hoàng đế, Thái hậu và Quý phi.

Lần lượt cả 5 hàng người quỳ rạp xuống

- Tham kiến Hoàng Thượng, Thái Hậu

- Miễn lễ

Theo sau 2 tiếng nói trầm thấp ấy là 5 hàng nữ tử xinh tươi đứng dậy.

- Các ngươi đã tham gia tuyển phi thì trước hết phải hiểu được cung quy nữ tắc.

Cầm, kì, thi, họa.

Nữ công gia chánh.

Đó cũng chính là mục tiêu của cuộc tuyển phi này.

- Quý phi lên tiếng trước tiên, giọng của nàng hơi lạnh có chút yểu điệu.

- Ai gia cho các ngươi 7 ngày để học cung quy nữ tắc, kẻ nào sau 7 ngày không thuộc lập tức rời khỏi - Giọng nói uy quyền của Thái Hậu vang lên tiếp đó.

Các nữ tử có phần hoang mang.

Dặn dò xong đâu vào đấy, các nữ tử được đưa về Oanh ca các.

***

- Cung quy nữ tắc là cái gì?

- Anh Thy ngồi trong 1 gian phòng nhỏ trong Oanh Ca các nhàn nhã hỏi Lục hoa và Liên hoa

- Đây ạ!

Cung quy là nội quy trong cung, nữ tắc là dạy cho nữ nhân biết cách cư xử, lời nói, hành động...

- Lục hoa đặt lên trước mặt cô 4 quyển sách.

Đang lật xem quyển Cung quy thì bên ngoài lại truyền đến tiếng nói lớn.

- Chuyện gì vậy?

- Anh Thy cau mày hỏi

- Là Đốc quản công công ở điện Thái hậu đến rước Đường Y Tuyên - Liên hoa từ ngoài bước vào bẩm báo

- Tiểu thư, người xem thái hậu có phải hay không quá bênh vực Đường Y Tuyên?

- Lục hoa khó chịu ra mặt hỏi cô

- Dù sao nàng cũng là cháu Thái hậu,

bà sủng cháu của mình cũng không có gì lạ.

- Nhưng...

- Lục hoa, dù cho Đường Y Tuyên có là cháu thái hậu đi chăng nữa cũng đâu có ai đảm bảo là nàng sẽ được làm Thục Phi rồi lên làm Hoàng Hậu đâu - Anh Thy nhếch môi.

Cô là chưa tiếp xúc với Đường Y Tuyên nhưng cô đã sớm nhận ra ả cũng chẳng là người tốt gì.

Có lên làm Thục phi, Hoàng Hậu thì các người (các phi tần) có nước đi chết.

****

Những ngày sau đó Yên Anh Thy học rất chăm chỉ, lúc nào bên mình cũng có 1 quyển sách.

Điều đáng ngạc nhiên là lúc cô còn đi học, cô cực lười đọc sách vậy mà ngay lúc này đây cô lại chăm chỉ đọc không ngừng.

Tâm trí không muốn lật trang sách nhưng tay lại không dừng.

Tuy vậy nhưng mấy trăm con chữ này lại cứ chui tọt vào đầu cô, rất nhanh cô đã thuộc nữ tắc quyển 1,2 rồi.

Một đêm nọ

Anh thy ngồi trong phòng mãi cũng chán liền cầm 1 quyển cung quy ra hồ Khuyết Tự để học.

- Sao lại ngồi ở đây?

- Một giọng nói trầm thấp vang lên.

Oa!

Sao nghe quen quá nha...

- Là ai?

- Cô quay về phía sau liền thấy bóng người mặc hoàng bào gấm trắng thêu rồng vàng sang trọng quyền lực.

Còn nữa là khuôn mặt người này rất giống người thái giám đêm nào cô gặp nha

- A!

Là...

Hoàng thượng sao???

- Cô không ngốc.

Hoàng bào thêu rồng chỉ có hoàng thượng mới mặc, vậy thì người này...

Anh thy vội hành lễ với Lăng Vô Thần.

- Trả lời câu hỏi của trẫm - Hắn nâng cô dậy.

- Ta..

đọc sách - Cô đưa quyển cung quy lên cho hắn xem.

- Đã thuộc?

- Chưa.

Còn một chút nữa

- Hiện tại đã trễ.

Mau về đi

- Được...

***

Sau hôm ấy cô không gặp lại nam nhân đó nữa, đêm nào cô cũng ra hồ Khuyết Tự đứng.

Chỉ là cô không biết, hằng đêm đều có 1 người đứng ở trong lầu Sen gần hồ Khuyết Tự chăm chú nhìn cô.
 
Đặc Công Hoàng Hậu
Phần 6: Cuộc thi bắt đầu (1)


1 tuần trôi qua rất nhanh, thoắt cái đã đến lúc vòng đầu tiên diễn ra.

Hơn 50 nữ tử xinh đẹp nhất trong kinh thành váy áo thướt tha màu mè lóa mắt đứng tụm năm tụm bảy trước điện Bảo Chính.

Phía một góc nọ, có một nữ tử váy xám trắng đơn điệu nổi bật đứng cùng 2 cung nữ im lặng nhìn những người khác.

- Tiểu thư, đúng là không có Đường Y Tuyên xuất hiện - Lục hoa nhìn xung quanh một lúc rồi nói

- Cháu Thái hậu có lẽ được miễn vòng này rồi.

Không công bằng gì hết - Liên Hoa buồn bực phụng phịu nói

- Nếu có công bằng thì trên đời này còn xảy ra chết chóc thương vong cung quy cung đấu sao?

Yên Anh Thy nhếch môi khinh miệt.

Keng..Keng..Keng

3 tiếng chuông lại vang lên, các nữ tử xếp thành 5 hàng lần lượt đi vào điện Bảo Chính.

- Hôm nay diễn ra vòng đầu tiên.

Các nữ quan và công công sẽ khảo sát các ngươi cung quy nữ tắc.

Kẻ nào cảm thấy mình không có khả năng mau bước ra - Thái hậu cất tiếng khai mạc đầu tiên.

Các nữ tử khuôn mặt rất tự tin.

Anh thy để ý phía bên cạnh Thái hậu là một nữ nhân.

Là Đường Y Tuyên.

Anh Thy đứng ở hàng thứ 5 nên đợi có chút lâu.

Lúc gần đến lượt cô thì Hoàng Thượng lại chỉ vào cô lệnh muốn tự khảo sát cô.

Các nữ nhân nhìn cô đủ loại con mắt.

Tim cô muốn rụng rời ra ngoài.

Chậm chạp bước đến trước mặt hắn.

- Đã thuộc?

- Ta... không chắc

- ...

Lúc tưởng rằng hắn loại mình thì...

- Tốt

Hắn phán một chữ làm cô muốn ngất.

Cái gì?

Hắn có hỏi gì cô đâu mà tốt?

Hắn bao che cô à?

Thẫn thờ bước xuống dưới điện xếp vào hàng nữ tử được chọn.

Lòng cô rối bời.

- Kết thúc vòng khảo sát.

28 nữ tử được chọn - Giọng của Tổng quản công công vang lên.

Vậy là Yên Anh Thy đã lọt vào vòng thứ 2.

Vòng thử Cầm Kì Thi Họa.

Mỗi nữ tử sẽ được yêu cầu làm một việc bất kì: đàn, cờ, thơ hoặc vẽ.

May mắn cho cô là lúc còn ở với sư phụ cũng hay được người dạy đàn tranh, đánh cờ, làm thơ và cô còn biết vẽ.

Nói chung 4 việc này cô đều làm được.

---

- Tiểu thư, đàn đây - Lục hoa đưa đến cho cô một cây đàn tranh

Nói về đàn thì cô rất tự tin.

Cô đã tự sáng tác một bài nhạc cho riêng mình.

Khúc ca ấy là khúc ca không lời.

Lúc cô ở với sư phụ có đánh bài này.

Cô nhớ là khi đánh, có mấy chú chim bay đến lượn lờ phía trên đầu cô.

Bây giờ thử đàn lại xem thế nào.

Những nốt nhạc đầu tiên có chút vấp vì cô hơi quên bài nhưng đàn lại 2-3 lần cô đã thành công.

Những chú chim trong Oanh ca các đều bay đến.

Chiều

Cô tìm một vài dụng cụ để vẽ.

Cô vẽ những phong cảnh chung quanh Oanh ca các.

Cứ như vậy luyện tập cho đến một ngày.

- Tiểu thư, Đường Y Tuyên đến - Lục hoa tiến vào bẩm báo

- Đến làm gì?

- nô tỳ nghe nói cô ta đến nói chuyện vui với mọi người

Nói chuyện vui?

Lạ nhỉ, cô ta rảnh đến mức tìm tới Oanh Ca các chỉ để nói chuyện cho vui thôi sao?

Anh Thy bước đến gian phòng chính.

Gian phòng rộng lớn nay trông thật nhỏ hẹp khi 28 người chui rúc bên trong

- Nè, cô là người mới sao?

Không chào Đường tỷ tỷ đi - 1 nữ tử bên cạnh Đường Y Tuyên liếc nhìn cô

- Chào?

Đường tỷ tỷ?

Hừ... nực cười - Cô nhíu mày sau đó nhếch môi

- Ngươi có biết ta là ai không?

- Đường Y Tuyên bước đến trước mặt cô cao ngạo hỏi

Cô không trả lời, chỉ giữ nguyên nụ cười 7 phần khinh miệt

- Ta là cháu gái Thái hậu.

Ngươi còn không chào ta?

- Đường Y Tuyên phất tay áo xoay qua một bên

- Ồ, vậy sao?

Ngươi là cháu Thái Hậu thì ta phải chào ngươi sao?

- Ngươi dám...

- Đường Y Tuyên, cô là gì tôi không cần biết.

Nhưng tôi chỉ nhắc cô một điều, cô tham gia cuộc tuyển phi này xem như danh phận giống nhau, chỉ là thân thích chút với Thái Hậu.

Chưa có quyền đi khắp các nơi lên mặt.

Hiểu không?

- Anh Thy nhẹ nhàng nói.

Xong, cô nở nụ cười rồi rời đi để lại Đường Y Tuyên tức giận ngút trời.

.

- Tiểu thư, người làm vậy không sợ cô ta gây thù?

- Lục hoa e dè hỏi cô

- Không
 
Đặc Công Hoàng Hậu
Phần 7


Thoắt cái đã đến lúc cuộc thi thứ 2 bắt đầu.

Ai ai cũng lo lắng hết, khuôn mặt 1 biểu cảm.

Lần lượt từng nữ tử được gọi lên biểu diễn.

Một số người vì quá lo lắng mà không biểu diễn được.

- Đường Y Tuyên

Tổng quản công công cất tiếng gọi, nàng Y Tuyên một thân váy hồng yêu kiều bước lên.

- Đường tiểu thư nổi tiếng tài nghệ cầm ca, hôm nay hãy thử đàn một khúc đi - Quý phi nhìn nàng ấy.

Đường Y Tuyên ngồi xuống giữa điện.

Nàng bắt đầu đàn từng nốt nhạc đầu tiên.

Giai điệu bài nhạc có chút nhanh, nói về cuộc vui chơi của con người, sự hạnh phúc.

Mọi người im lặng nghe nàng đàn, chỉ riêng Anh Thy và Hoàng thượng là không để tâm.

- Được lắm, không hổ danh là mỹ nữ đàn giỏi nhất kinh thành - Quý phi khen nàng.

Đường Y Tuyên tủm tỉm cười tự đắc, lui về chỗ.

Khi đi qua cô nàng ta còn liếc ánh mắt thách thức nhìn cô mới chịu về chỗ.

- Yên Anh Thy

Đến lượt cô rồi.

Bước lên cô cảm thấy phía sau mình là đủ loại con mắt.

- Đàn một khúc đi - Lăng Vô Thần chợt lên tiếng.

Các nữ tử phía sau liền nhìn cô khinh miệt và khiêu khích.

Nếu cô đàn chắc chắn không bằng một góc của Đường Y Tuyên.

Anh thy suy nghĩ vậy.

Cô chầm chậm ngồi xuống.

Trước đó cô còn cố ý làm rơi chiếc vòng ngọc, tiếng vòng bị rơi vang lên đến bên ngoài còn nghe.

Cô nhanh nhẹn nhặt lên sau đó ngồi ngay ngắn bắt đầu đàn.

Từng nốt nhạc nhẹ nhàng vang lên, đến giữa khúc thì nhanh và thâm trầm hơn.

Đó cũng là lúc một bầy chim đủ loại màu sắc bay vọt vào điện lượn lờ trên đầu cô.

Từ Hoàng đế đến cung nữ thái giám đều trố mắt nhìn.

Những chú chim bay tròn trên đầu Anh Thy, như nhảy múa theo tiếng đàn du dương trầm bổng của cô.

Trong lúc mọi người còn đang ngây ngốc thì cô nhếch môi một cái sau đó vuốt đàn từ dây đầu đến dây cuối 2 lần và kết thúc khúc nhạc.

Bốp... bốp... bốp... tiếng vỗ tay vang lên

- Rất tốt - Lăng Vô Thần mỉm cười nhìn cô.

- Hoàng thượng nói rất đúng.

Nữ tử này đàn còn hay hơn Đường tiểu thư - Quý phi cũng tán thưởng cô

Đường Y Tuyên tức giận ngút ngàn.

Ả nắm chặt tay lại liếc nhìn cô.

Cuộc thi kết thúc và chỉ còn 18 người được chọn mà thôi.

Cuộc thi tiếp theo là nữ công gia chánh.

Chủ yếu là nấu ăn và khả năng thêu thùa may vá.

Yên Anh Thy là cô gái phải nói là hoàn hảo.

Hai việc này cô đều làm được đó nha.

Nói nấu ăn đi, cô sẽ nấu những món ở hiện đại.

Chắc chắn 100% chiến thắng.

Còn thêu sao?

Phương diện này cô làm hằng ngày vì sư mẫu cô là đệ nhất thêu tranh.

Bà ấy thường dạy cô việc này.

Xem ra khi ấy chịu khó học chút rốt cuộc không uổng công.

Cô 3 ngày kế tiếp vẫn như cũ hôm nào cũng đến hồ Khuyết Tự và người 'đó' cũng thế.

Ngoài ra cô cũng thường ngồi trong Ngự hoa viên thêu tranh.

-------------------------------------------

Chap này hơi ngắn xíu ^^

Sắp đến Tg định viết H, bạn nào muốn comment nha
 
Đặc Công Hoàng Hậu
Phần 8


3 ngày sau

18 nữ tử còn lại sẽ dự tuyển vòng cuối cùng.

Ai nấy đều lo lắng một số thì tự tin quá đà.

Chỉ riêng Yên Anh Thy là giữ nguyên khuôn mặt lạnh lẽo không cảm xúc.

Vòng thi chia ra, 9 người thêu tranh và 9 người nấu ăn.

May mắn là cô được chọn vào nhóm người nấu ăn.

Trong thời gian một nén hương ( khoảng 1 tiếng) mỗi nữ tử phải làm xong thành phẩm của mình dâng lên Hoàng Thượng, Thái Hậu và Quý phi.

Kết thúc ai được chọn sẽ được vào hậu cung làm phi tử.

Đứng ở chỗ của mình, cô nhìn các nữ tử khác.

Ai cũng lao đầu vào làm thật nhanh chóng món ăn của mình.

Quay sang bên cạnh thấy Đường Y Tuyên đang nhìn mình khiêu khích cô chỉ mỉm cười đáp lại sau đó cúi xuống.

Món ăn cô muốn làm ở hiện đại gọi là 'shumai' (lên ông gu gồ tra nà).

Đây cũng là món cô thích nhất.

Đang khi cô chuẩn bị đưa bánh vào xửng hấp thì 'Rầm' tiếng đổ vỡ vang lên.

Anh Thy quay người lại thì thấy xửng hấp bánh của cô bị hỏng, rách tan nát cả.

Quay sang nhìn Đường Y Tuyên, thấy ả đang nhìn cô nở nụ cười thách thức.

Xem ra ả này không muốn cho cô thắng đây mà.

Cô nhếch môi:'Ngươi nghĩ chuyện nhỏ xíu này cũng làm khó được ta sao???' Suy nghĩ của cô

Anh Thy quay lại xếp bánh vào một cái làn nhỏ, lấy cái nồi nước bằng gốm múc nước vào rồi nấu sôi.

Đặt lên trên mặt nổi tấm lưới cứng rồi đặt cái làn lên.

Cuối cùng là úp cái lồng lớn lên che đi.

Hừ... không có cái xửng để hấp bánh thì coi hấp bằng hơi nước.

Đường Y Tuyên coi thường cô quá rồi...

Thời gian 1 nén hương sắp hết, các nữ tử nhanh chóng xếp món ăn ra dĩa, gỡ tranh ra khỏi khung thêu chuẩn bị dâng lên.

Tuy chỉ có Đường Y Tuyên là đang rối rắm quay đi quay lại tìm thứ gì đó.

- Cô tìm cái gì vậy?

- Anh Thy mỉm cười hỏi

- Hũ đường của tôi..

- Đường Y Tuyên cau mày, khuôn mặt lo sợ vô cùng.

Anh thy cầm hũ đường của mình đưa cho Y Tuyên, cô mỉm cười nhìn ả luống cuống rắc đường lên món ăn.

Anh thy luồn tay xuống dưới bàn sờ lên hũ sứ nhỏ...

Là hũ đường của Y Tuyên.

Ban nãy ả làm hư cái xửng của cô nên cô đã dấu hũ đường của ả.

Cô biết tất cả quá trình đều có một ánh mắt nhìn cô không rời.... là Hoàng thượng.

Các nữ tử nhanh chóng lần lượt đưa thành phẩm của mình lên.

Đến lượt Đường Y Tuyên thì Quý Phi và Thái hậu khen nức nở.

Tiếp đến Yên Anh Thy thì:

- Đây là món gì trông lạ mắt quá vậy - Quý phi gắp lên một miếng bánh nhìn chăm chú hỏi

Cô không biết nên nói thế nào.

Bánh thì tên Shumai nhưng nói thẳng thế này có ổn không???

- Hồi bẩm Quý phi, đây là món há cảo tôm thịt ( shumai cũng là họ hàng với há cảo...)

-....

- Ngon lắm - Lăng Vô Thần cắn một miếng liền mỉm cười nhìn cô

- Hảo - Thái Hậu gật gù hài lòng

.

Vậy là cuộc thi đã kết thúc đối với cô khá tốt, bây giờ chỉ còn chờ kết quả mà thôi.

- Kết thúc cuộc tuyển phi, 8 nữ tử hoàn thành xuất sắc nhất đó là....

Châu Ngân Giang, Tạ Kiều Mai, Lệ Bạch Lan, Vũ An, Khương Cơ, Văn Cơ, Đường Y Tuyên và Yên Anh Thy - Tổng quản công công cầm cuộn vải đọc lên những nữ tử được chọn.

Những người bị loại thì được thưởng tiền sau đó quay trở về nhà của mình.

Còn lại thì chờ được cấp phẩm chức.
 
Đặc Công Hoàng Hậu
Phần 9


Sáng hôm sau

Thời điểm phân phẩm vị đã đến.

8 nữ tử hoàn thành xuất sắc nhất cuộc tuyển chọn đứng tập trung tại Điện Bảo Chính.

Theo cô biết thì khi cấp phẩm vị cho phi tử thì làm như sau: Hoàng thượng sẽ ban cho phi tử những chiếc trâm cài tóc.

Tùy theo phẩm vị mà cuộc tuyển phi ban như lần này là các chức Thục phi, Chiêu Nghi và Tiệp dư.

Vậy thì trâm ngọc là dành cho Thục Phi, trâm vàng cho Chiêu Nghi và trâm bạc cho Tiệp Dư.

- Thần nhi, Ai Gia thấy Đường Y Tuyên xứng đáng nhận được trâm ngọc.

Con trao cho nàng ấy trâm ngọc đi - Thái Hậu sai nha hoàn đưa đến trước mặt Lăng Vô Thần chiếc trâm ngọc quý giá.

Hắn không nói gì bước xuống trao cho Châu Ngân Giang, Lệ Bạch Lan, Khương Cơ, Văn Cơ và Vũ An trâm bạc.

Ban cho Tạ Kiều Mai trâm vàng.

Còn chiếc trâm ngọc thì hắn lại không đem nó đi đến chỗ Đường Y Tuyên mà đi về phía cô.

Thái hậu dường như cũng biết hắn định làm gì liền nói

- Hoàng thượng, Đường Y Tuyên xứng đáng được làm Thục Phi

- Mẫu hậu, đợt tuyển phi này là phi tử của nhi thần, nhi thần ban cho ai phẩm vị nào là chuyện của nhi thần - Lăng Vô Thần lạnh lùng nói.

Hắn dường như không để Thái Hậu vào mắt.

Yên Anh Thy được nhận chiếc trâm ngọc còn Đường Y Tuyên thì Hoàng Thượng đặc xá cho nàng được làm Tu nghi.

****

Cung Vị Ương

- Thục phi nương nương

Vừa bước vào cung thì hai hàng người quỳ rạp xuống chào cô...

Ôi trời ạ... một mình cô đến... một, hai, ba....

10 người.

5 cung nữ và 5 thái giám.

Yên Anh Thy bước vào cung, ngồi xuống ghế ngồi cao trên bục nhìn xuống những người quỳ phía dưới.

- Bản phi nói với các ngươi, bản phi ghét nhất bị phản bội.

Bản phi đối tốt với các ngươi thế nào các ngươi hãy đối tốt với ta như vậy nếu không đừng trách ta ác độc - Cô nhẹ nhàng nói trong cái nhẹ nhàng đó còn có cả sự lạnh lùng sắc bén

- Vâng...

- Đồng thanh

Sau khi đã dọn dẹp trang trí hết lại Vị Ương cung xong thì cô đi vào nội thất.

- Lục hoa, đã đổi hết y phục và trang sức chưa?

- Cô ngồi trước gương đồng hỏi

- Dạ rồi ạ

Đang lúc cô tắm rửa thay tẩm y chuẩn bị đi ngủ thì...

- Nương nương, Hoàng thượng đến - Lục hoa từ ngoài chạy vào vui mừng báo.

Cô ngồi ở mép giường cau mày.

' Hoàng thượng đến đây làm gì chứ?

' suy nghĩ của cô.

Ngay lúc cô vừa bước xuống giường đi về phía cửa thì bóng người cao lớn của Lăng Vô Thần xuất hiện

- Hoàng thượng thánh an - Cô lập tức cúi đầu hành lễ.

Lăng Vô Thần đỡ cô dậy tự nhiên ôm ngang người cô đi về phía giường lớn.

- Hoàng thượng...

- Anh Thy kinh ngạc nhìn không chớp mắt hắn

- Thế nào?

- Hắn ngồi xuống giường để cô ngồi trên đùi hắn, khuôn mặt đẹp rạng ngời ghé sát vào khuôn mặt nhỏ của cô

Yên Anh Thy mặc dù là một sát thủ nhưng cô chưa bao giờ gần gũi với nam nhân đặc biệt cũng chưa mất 'cái đó' vậy nên sự đụng chạm này của hắn khiến cô ngại ngùng không biết làm thế nào.

Lăng Vô Thần nhìn cô bằng ánh mắt mấy phần thương yêu.

Hắn không thích gần nữ sắc vì thế mặc dù đã lên ngôi 3 năm nhưng vẫn chưa có Hoàng hậu mà hậu cung cũng chỉ có 10 nữ nhân.

Thật sự là quá ít đi.

Lại còn chưa có đứa con nối dõi nào.

Lần tuyển phi này nếu không phải do Thái Hậu ép hắn không đời nào làm.

- Đã trễ lắm rồi, chúng ta đi ngủ thôi - Lăng Vô Thần cởi Hoàng bào ra thay tẩm y* vào.

Mặc dù rất ngại nhưng Yên Anh Thy vẫn giúp cho hắn mặc tẩm y.

Ngay sau đó là chuỗi hành động cùng tiếng kêu mờ ám hại não vô cùng.

------

* Là đồ ngủ
 
Đặc Công Hoàng Hậu
Phần 10: Đường Tu Nghi mất mặt


Sáng hôm sau

Cô mệt mỏi thức giấc, phần đệm bên cạnh đã lạnh ngắt rồi, có lẽ người đó đã đi rất lâu rồi.

Cô đứng dậy liền cảm thấy phần thân dưới đau buốt bất giác nghĩ đến ngày hôm qua đã xảy ra chuyện gì...

Hắn...

đã làm 'cái đó' vơi cô.

Trời ạ...

Cạch... tiếng mở cửa phía bên ngoài, cô vớ lấy tấm chăn quấn lên người vì tẩm y đêm qua đã bị người nào đó xé rách.

- Nương Nương - Liên hoa chạy đến đỡ cô ngồi xuống giường, đem nước nóng đổ vào dục dũng* rồi đưa cô vào ngâm mình.

Vừa bước vào dục dũng, làn nước ấm dội lên thoải mái vô cùng.

Cảm giác mệt mỏi bay mất chỉ còn cảm giác sảng khoái.

Nhìn xuống cơ thể đầy dấu tím hồng cô liền nản lòng.

Mấy vết này làm sao mà hết đây?

- Nương nương, người yên tâm.

Mấy cái đó vài ngày sẽ biến mất thôi - Liên hoa đang ngồi xoa bóp cho cô nói một câu làm cô đỏ cả mặt.

- Ừ

Ngâm mình đến gần giờ Thìn* cô mới đứng dậy.

Khoác lên mình bộ y phục màu xám nhã nhặn, đeo mũ ngọc thạch và hai chiếc trâm cài.

Cô không có thói quen trang điểm nên cô chỉ tô chút son mà thôi.

- Lục hoa, hôm nay không phải thỉnh an?

- Anh Thy ngồi dùng điểm tâm hỏi Lục hoa

- Không ạ!

Thái Hậu không biết đêm qua Hoàng đế đến nên...

- Mấy giờ?

- Dạ... giữa giờ Thìn* ạ

Nghe xong câu này cô ngay lập tức đứng dậy đi kiệu đến điện Thái Hậu.

Vì cung Vị Ương khá gần điện Thái Hậu nên chỉ mất chưa đến 1 khắc* đã đến nơi.

- Ngươi bẩm báo với Thái Hậu rằng Thục phi đến thỉnh an - Lục hoa nói với nha hoàn của Thái Hậu

Một lúc sau

- Hồi bẩm Thục phi nương nương, Thái hậu nói không muốn gặp nương nương - Nha hoàn cúi đầu nói

- Nương nương...

- Liên hoa quay qua cô

- Nếu Thái Hậu đã không muốn gặp ta thì bẩm báo với người ta không làm phiền nữa để người nghỉ ngơi

Ngay sau đó cô rời đi đến Vườn Ngự Uyển vốn để dành thời gian tắm nắng.

Nhưng chỉ một nửa canh giờ sau* thì 7 nữ tử tham gia tuyển phi liền từ xa đi đến.

- Tham kiến Thục Phi nương nương - Đồng loạt nhún người hành lễ với cô trừ...

Đường Y Tuyên.

Nàng ấy nhìn cô ánh mắt tóe khói.

Cô chỉ mỉm cười đi đến lầu nhỏ giữa hồ Tiền ngồi xuống

- Các muội muội vừa đi thỉnh an Thái Hậu sao?

- Cô nhàn nhã hỏi, phong thái vương giả vô cùng

- Vâng, tỷ tỷ - Chiêu Nghi gật đầu rót trà ra ly đưa đến trước mặt Anh Thy

- Thật không hiểu lý do vì sao Thục Phi lại không đến thỉnh an Thái Hậu?

- Đường Y Tuyên nhếch môi khinh miệt nhìn cô

- Đường muội muội đang thắc mắc lý do vì sao ta không đến thỉnh an Thái Hậu sao?

- Yên Anh Thy nhấc ly trà lên nhấp ngụm nhỏ

- Ta không đến thỉnh an Thái Hậu là vì căn bản Thái Hậu không muốn gặp ta - Cô rất tự nhiên mỉm cười nhìn Đường Y Tuyên.

Nàng này là muốn khiến ta mất mặt vì bị Thái Hậu một lời đuổi đi nhưng cô không phải là người muốn hại là hại được vậy nên...

- Ta thấy ban nãy Đường Tu Nghi còn chưa hành lễ với ta.

Vậy... theo cung quy... phải xử phạt thế nào??

- Yên Anh Thy nhìn Đường Y Tuyên mặt xanh lét

- Chiêu nghi nói xem - cô quay qua hỏi Tạ Kiều Mai

- Tỷ tỷ, tội không hành lễ nhẹ thì vả mặt nặng thì phạt trượng - Tạ Kiều Mai cũng xem như người thành thực nhẹ nhàng trả lời

- Vậy...

Đường Tu Nghi quỳ xuống tự vả mặt mình 10 cái đi

Ai nha!

Thục phi quả cao tay.

Xem ra thật muốn chỉnh Đường Y Tuyên một trận đây.

Đã bị vả miệng lại còn phải quỳ.

Thân là cháu Thái hậu mà bị phạt thế này truyền ra ngoài còn ra thể thống gì nữa chứ?

Đường Y Tuyên cắn răng nhịn cơn tức quỳ xuống vả mặt.

Bốp... bốp... từng tiếng vả mặt vang lên.

Điều đó chỉ cho thấy nỗi nhục của Đường Y Tuyên với Thục phi không trả không được.

----

* Bồn tắm

* Từ 7-9h sáng

* Tầm 8h sáng

* 1 canh giờ là 2 tiếng, nửa canh giờ là 1 tiếng
 
Đặc Công Hoàng Hậu
Phần 11


Yên Anh Thy cùng các nữ nhân khác nhìn Đường Y Tuyên quỳ dưới đất nhục nhã tự vả mặt.

- Tỷ tỷ, Đường Tu Nghi không có cố ý làm như vậy.

Tỷ tha cho nàng ấy đi - Tạ Kiều Mai không nhịn được nói với cô thay Đường Y Tuyên

- Không cố ý?

Dù có hay không vẫn phải phạt làm gương, nếu đã nhìn thấy rồi thì nhớ mà rút kinh nghiệm - Cô lạnh lùng nhìn Tạ Kiều Mai.

Từ phía xa một bóng hoàng bào gấm vàng ung dung thư thái đi đến.

- Hoàng Thượng thánh an - Đồng thanh

Đang khi Lăng Vô Thần định đi đến ngồi bên cạnh Anh Thy thì Đường Y Tuyên quỳ mạnh xuống đất đưa tay tát một cái mạnh vào má mình

- Đường tu nghi đây là đang làm gì?

-:Hắn liếc nhìn nàng ta.

Hai bên má sưng lên trông mặt nàng như cái bánh bao

- Hoàng thượng....

Đường Tu Nghi ban nãy không hành lễ với thiêp nên chiếu theo cung quy bị phạt vả mặt

Đường Y Tuyên định khóc lóc cầu xin Lăng Vô Thần làm chủ cho nàng thì Yên Anh Thy lại cướp lời lấy đi ý định của nàng.

- Vậy sao?

Tu nghi bao giờ lại không có phép tắc như vậy?

Chịu phạt của Thục phi xong quỳ ở đây nửa canh giờ nữa - Lăng Vô Thần cau mày hạ lệnh trừng phạt.

Đường Y Tuyên trừng lớn mắt.

Nói xong hắn nhẹ nhàng kéo cô dậy đưa cô đi để lại Đường Y Tuyên và các nữ tử đang đứng ở đó.

.

- Hoàng thượng sao lại làm như vậy?

- Anh Thy đi bên cạnh hắn nhẹ nhàng hỏi

- Nàng ấy được chiều quá đâm ra hư hỏng, không phạt không được.

Sau này có khi lại làm ra nhiều chuyện sai trái nữa - Hắn thở dài ôm eo mảnh khảnh của cô

Cô không nói gì theo hắn đến Dưỡng Tâm điện.

----

Bồi hắn cả một ngày mệt mỏi trở về cung Vị Ương.

Không biết là tin cô phạt Đường Y Tuyên đã loan ra khắp hậu cung hay chưa mà nghe Liên hoa báo lại sau khi nàng ta về Ninh ca các liền rối rắm triệu thái y đến rùm beng xem bệnh.

- Nương Nương, chuyện này không chừng lan đến tai Thái Hậu rồi - Liên hoa ngồi bên cạnh giúp cô mát-xa nhẹ nói

- Mặc kệ.

Bà ấy làm thế nào cũng không có khả năng bắt tội ta - Cô nhắm mắt dựa vào thành bồn tắm bằng gỗ trả lời

Hôm nay Lăng Vô Thần tiếp tục đến cung của cô nghỉ ngơi.

Hắn không ngừng đòi hỏi cô này nọ đến hơn nửa đêm mới cho cô đi ngủ.

--------------------

Sáng sớm tỉnh dậy cả người mệt mỏi lại nghe thấy tiếng cung nhân bên ngoài ồn ào một trận khó chịu.

- Chuyện gì bên ngoài vậy?

- Nương nương, là Hoàng thượng và Quý phi mang quà đến ạ - Lục hoa phân phó người mang mấy rương quà vào bẩm báo với cô.

Tất cả gồm có 4 rương quà.

Có vải vóc, trang sức và vàng bạc.

Ngoài ra Lăng Vô Thần còn tặng cho cô một chiếc áo khoác lông chồn màu trắng vô cùng quý giá.

Nói đến áo khoác mới nhớ, trời đã vào tháng 9 rồi, bắt đầu trở lạnh đột ngột.

Không giữ ấm mình để bị cảm bị gay.

- Lục hoa, vải vóc này ngoại trừ màu trắng, lam, đỏ và xám ra đem vào kho cất hết, mấy thứ kia cũng vậy.

Nhớ ghi chép cẩn thận đưa đến cho ta - Cô tùy tiện cầm một cây vải màu trắng thêu hoa và viền màu đỏ ra ngắm rồi nói với Lục hoa.

Cô vì đêm qua thị tẩm nên được miễn đến thỉnh an Thái Hậu vậy nên sau khi dùng điểm tâm xong liền đi đến Dưỡng Tâm điện bồi Hoàng thượng.
 
Đặc Công Hoàng Hậu
Thông báo lịch đăng truyện


Vì tg còn đi học nên từ thứ 2-5 sẽ đăng 3 chap còn hai ngày cuối tuần sẽ đăng 4 chap nhé.

Thanks mọi người đã đọc truyện của ghetmauhong

Nhớ cho tg cái ☆ nha
 
Đặc Công Hoàng Hậu
Phần 12: Cuốn sách lạ


Rất nhanh thời gian 2 tuần đã trôi qua.

Không khí đã chính thức bước vào tháng 10 rồi.

Khí hậu lạnh chỉ tầm 5-6 độ thôi vậy nên ra ngoài đều phải khoác lên người áo khoác thật dày.

Còn Thái Hậu thì từ sau khi Lăng Vô Thần lên ngôi Hoàng Đế thì năm nào vào mùa đông này bà cũng đi đến ngôi Chùa lớn nhất phía tây kinh thành vừa để tránh rét vừa để cầu phật đến mùa xuân mới quay về.

Bà rời đi cùng một đoàn người mang theo Quý phi.

Vậy là giờ đây trong hậu cung ngoại trừ Lăng Vô Thần ra thì Yên Anh Thy là người có phẩm vị cao nhất.

.

Vườn Ngự Uyển

- Nương nương, trà nóng đây - Liên hoa bưng lên ly trà nóng cho cô uống ấm mình

- Hoàng thượng đang ở đâu?

- Nô tỳ nghe nói Hoàng thượng ở điện Dưỡng Tâm

- Ừ

Lúc cô định đứng lên đi đến Dưỡng Tâm điện thì bóng của một nữ nhân váy hồng tiến đến.

Nữ nhân đó không phải Tạ Kiều Mai hay Đường Y Tuyên, cũng chẳng phải những Tiệp dư mà cô đã gặp.

Người này là....

Liên thương

Liên Thương kiêu ngạo bước đến lầu sen trong Ngự hoa viên.

Vừa đến liền thấy một nữ nhân thân váy màu lam lạnh lẽo ngồi ở đó trước rồi.

Liên Thương nhìn nữ nhân đó, phát hiện ra người này chính là người mình căm ghét bao lâu nay.

Ả cứ đứng như trời trồng nhìn cô

- Liên quý nhân to gan.

Gặp mặt Yên thục phi lại không hành lễ - Lục hoa thấy ả không chịu phản ứng gì cứ trừng mắt nhìn cô thì rất khó chịu nhắc nhở

Liên thương vừa nghe 3 chữ Yên thục phi thì trong lòng quát nhỏ.

'Con nhỏ này làm Thục phi từ khi nào chứ?' Ả nghi hoặc nhìn cô.

Thấy trên đầu cô đeo toàn trang sức đẹp còn đeo ngọc bội có in phẩm vị Thục phi trên đai váy thì vội vàng hành lễ

- Thục phi nương nương - Ả quỳ xuống hành lễ với cô đến nửa ngày vẫn không thấy cô cho đứng dậy liền một bụng tức giận

Anh Thy chả thèm quan tâm đến Liên thương ngồi nói chuyện với Lục hoa và Liên hoa.

- Ta muốn đến điện Diêu Chỉ xem một số thứ.

Chuẩn bị ngự liễn* - Cô phân phó cho Lục hoa xong uống hết ly trà định rời đi thì phát hiện Liên Thương đang quỳ dưới đất

* Là cái kiệu rước á các bạn

- Liên quý nhân sao lại quỳ ở đây?

- Anh thy hỏi 1 câu làm Liên thương tức giận

- Nương nương, Quý nhân hành lễ với người quỳ ở đây 1 khắc rồi*

* 15 phút

- Vậy sao?

Ta lại không nhìn thấy, nào đứng lên đi - Cô đỡ ả dậy, khuôn mặt giữ nguyên nụ cười.

Liên thương nghe xong câu này lòng rất tức giận.

Ý của Anh thy không nhìn thấy ả tức là chế giễu ả không đáng để cô bỏ vào con mắt.

Lúc ả định nói gì đó với cô thì Lục hoa cùng ngự liễn đi tới.

Anh thy không quan tâm đến Liên thương nữa đi thẳng đến ngự liễn ung dung ngồi lên đến điện Diêu chỉ bỏ lại sau lưng nữ nhân váy hồng tức giận nổ đom đóm mắt.

Điện Diêu chỉ

Mặc dù đã mấy tuần cô không ở đây nhưng nơi này vẫn rất sạch sẽ, đồ đạc gọn gàng nhưng không hề có bị xê dịch đi đâu cả.

Cô đi đến bên giường sờ vào gối đầu, chăn và đệm.

Đột nhiên giữa giường là một phần đệm nhô lên.

- Cái gì vậy?

Cô lật tấm đệm lên thì thấy một quyển sách cũ kĩ màu xanh đen.

Nó dường như đã nằm ở đây rất lâu chưa từng có ai động đến.

Cô lật ra vài trang đầu xem, chữ ở đây đáng lẽ ra cô không đọc được nhưng không biết chuyện gì đã xảy ra mà từng con chữ cô đều hiểu và đọc lưu loát.

Quyển sách bìa ngoài đã mờ chữ rồi, trang đầu tiên có giới thiệu sơ bộ..

Cô đọc qua một chút liền biết quyển sách này là nói về một vị phúc tinh của đất nước.

Người đó đã xuất hiện cực kì lạ và khiến đất nước ở chỗ đó phát triển thịnh vượng vô cùng.

Cô sau khi đọc xong liền bỏ cuốn sách vào tay áo trở về cung Vị Ương.

-------

Phía trên chỉ là hình minh họa thôi nha các bạn😀😀😀
 
Đặc Công Hoàng Hậu
Chap 12: Nghi ngờ mình là một vị phúc tinh


Cung Vị Ương

Anh Thy ngồi bên cửa sổ cầm quyển sách chăm chú đọc.

Nội dung cô đọc như sau:

' Vị phúc tinh ấy đến từ một nơi xa xôi khác, xuyên không đến.

Người rất đẹp, hoàn hảo, thông minh.

Người có thể làm ra những thứ ta không làm được.

Người có thể biết trước tương lai sẽ sảy ra việc gì, người có khả năng tính toán giải quyết mọi việc rất nhanh.

Người không giống bất kì cô gái phàm tục nào cả......

'

Suy nghĩ của Anh Thy sau khi đọc xong vài trang đầu tiên là: ' Vị phúc tinh xuyên không đến?

Mình cũng là xuyên không đến.

Làm những thứ người phàm tục không làm đc?

Mình đã làm món Shumai, trà hoa?

Vậy có gọi là thứ của lạ không?

Mình là vị phúc tinh sao???

'

Lòng cô rối bời không biết làm thế nào.

Nếu cô thật sự là phúc tinh thì cô sẽ làm cái gì?

Cô từ nơi khác đến Hoàng thượng có ghét cô không?

Hắn sẽ ghê tởm cô có đúng không?

Không được... cô không muốn bị hắn ghê tởm.

Cô không muốn

'Bụp'..

Anh thy giận dữ gập sách lại đứng phắt dậy.

Tiếng động kêu lớn làm Lục hoa và Liên hoa đứng bên ngoài giật mình chạy vọt vào.

- Nương Nương - Đồng thanh nhìn cô đang tức giận

Anh Thy vuốt ngực vứt cuốn sách sang một bên.

- Các ngươi có biết gì về 'Vị phúc tinh' không?

- Cô nuốt cơn giận bình tĩnh hỏi

- Dạ có

- Chuyện đó xảy ra cách đây 5 đời vua rồi.

Người đời kể lại vào đêm hôm đó có một phi tử vì thất sủng mà tự tử.

Nhưng sang sáng hôm sau người đó bị đưa vào huyệt lại đột nhiên gõ nắp quan tài đòi ra.

Ai cũng sợ người đó cho rằng cô ta là ma quỷ.

Vua thời đó không tin chuyện này thì đến xem ngay lập tức say lòng trước nhan sắc của nàng.

Vua đưa nàng về cung lập nàng làm phi ngày ngày bên cạnh nàng bỏ bê triều chính.

Người dân lại càng kêu than đòi giết nàng.

Rồi chuyện kéo dài đến khi quân nước Lang nay thuộc địa của chúng ta phía Bắc sang xâm lược.

Nàng ấy đã khuyên nhủ và ra trận đánh cùng Vua.

Nước ta chiến thắng chiếm được nước Lang.

Dân tình càng ngày càng ấm no hạnh phúc, đất nước thái bình thịnh thế.

Không ai nói nàng là ma quỷ nữa mà gọi nàng là vị phúc tinh - Liên hoa đứng trước mặt cô kể lưu loát câu chuyện

Anh Thy lại rơi vào trầm mặc.

Xuyên không?

Linh hồn cô ở hiện đại chết đi xuyên về nhập vào thân xác này cũng đã chết.

Vậy cô cũng là ma quỷ sao?

Cô sẽ giống cô gái 5 đời vua trước à???

Không... sẽ không có chuyện đó xảy ra.

- Lục hoa, đêm nay hình như Hoàng thượng sẽ đi tuần tra ở lăng mộ Tiên đế sao?

- Vâng

- Ngươi trốn ra ngoài tìm cho ta một nơi bán vũ khí ngầm đi

- Để làm gì ạ?

- Cứ đi đi

Cô muốn bản thân có một loại vũ khí phòng thân.

Cô cảm giác như sắp có chuyện không hay sảy ra.

Bản năng của một sát thủ nhắc nhở cô phải đề phòng.

----- Chiều

Lăng Vô Thần đi đến thăm nữ nhân xinh đẹp của mình trước khi đi.

- Ái phi của trẫm - Lăng Vô Thần ôm chặt cô vào lòng sến súa gọi

- Hoàng thượng - Cô cũng ôm lại hắn, dụi dụi đầu nhỏ vào lòng hắn

- Tiểu Yên của trẫm, nàng ở trong cung đêm nay ngoan ngoãn ngủ sớm giữ sức khỏe biết không

Từ khi nào hắn lại chuyển qua gọi cô là Tiểu Yên rồi ấy.

- Hoàng thượng đi cẩn thận, ta có cảm giác không tốt đâu

- Trẫm biết

Hai người lưu luyến nhau một màn mùi mẫn muốn xịt máu.

Hết ôm ấp hôn hít rồi sờ mó mã mới buông nhau ra.

Hắn rời cung đi khá sớm, tranh thủ khảo sát xong trở về với Ái phi thân yêu.

Còn Anh Thy thì mong hắn đừng quay về sớm để cô có thời gian làm việc của mình.

------

Tuần này Tg rảnh rỗi nên viết nhiều cho m.n😁

Sang tuần sau là theo lịch Tg đã đăng nhoa. 😗😗😗😗
 
Đặc Công Hoàng Hậu
Phần 13: Mua bán vũ khí


Tối hôm đó

Khi cung nữ và thái giám đã đi nghỉ hết thì trong nội thất cung Vị Ương lại có ánh nến lấp lóe.

- Lục thanh, mang y phục tới - Cô từ trên giường bước xuống nhẹ nhàng phóng cái vèo đến bên gương đồng

Lục thanh mang đến một bộ y phục màu đen.

Có áo, quần và áo choàng.

Tóc cột cao không đeo trang sức, dùng chiếc khăn để bịt nửa mặt.

Hai người lén lút chuồn ra khỏi cung bằng cửa phía Tây với sự trợ giúp đánh lạc hướng của Liên hoa.

Đi ra khỏi cổng kinh thành 2 người leo lên ngựa đã chuẩn bị sẵn chạy vọt đi.

Địa điểm là tiệm bán đồ cổ ở phía Tây kinh thành.

Khi đã đến nơi thì tiệm đã đóng kín cửa nhưng vẫn còn ánh đèn.

Anh Thy đi đến đẩy cửa ra, bên trong trưng khá nhiều đồ cổ và thắp 2 ngọn đèn.

1 ông lão tầm 50-55 tuổi ngồi đếm tiền ở bàn

- Ấy, đã trễ thế này hai vị còn đến cửa tiệm của ta sao?

- ông lão đứng dậy cười cười nhìn cô

- Tôi muốn thương lượng một chuyện - Cô đến trước mặt ông ta, vứt lên bàn một cái hà bao*.

* Túi đựng tiền hoặc túi hương đeo bên mình

Ông ta chần chừ nhìn và đánh giá cô với Lục hoa sau đó mở hà bao ra.

Bên trong là 1 lượng* vàng

* Bằng 1 cây vàng = 10 chỉ vàng đó

- Các cô muốn mua cái gì?

- Ông ta cầm chặt thỏi vàng cười tươi hỏi

- Kiếm - Lạnh lùng, cô tháo tấm vải che mặt ra

- Được - Ông ta đi vào trong lấy ra 5 chiếc hộp gỗ lớn và dài đặt lên bàn rồi mở ra

Lần lượt những cây kiếm hiện ra trước mắt cô.

Anh Thy là người có tính thẩm mỹ cao, trong 5 cây cô chọn cây kiếm có lưỡi kiếm 2 cạnh, đầu nhọn.

Viền trắng bên trong là đen khắc họa tiết màu vàng.

Chuôi kiếm vững chắc và trang trí khá đẹp ( Coi hình phía trên để rõ hơn nhé😂).

- Cô gái, cô quả có mắt nhìn hàng.

Thanh kiếm này quý lắm đó - Ông ta vừa suýt xoa khen ngợi vừa cất những cây kiếm còn lại đi

- Tại sao?

- Trên đời chỉ có 1 cái thôi.

Tôi bán cho cô là vì...

- Vì cái gì?

- Cô là chủ nhân của nó

- Rõ hơn chút

- Nói chung từ khi thấy cô tôi đã biêta cô phải sở hữu nó rồi

Cô nhét kiếm vào chuôi sau đó rời đi nhanh chóng.

Trước khi ra khỏi cửa thì tiếng ngựa chạy dồn dập vang đến.

- Chuyện gì vậy?

- Ông lão hỏi

Cô nhanh nhẹn đóng cửa lại.

Tiếp là một đoàn ngựa tầm 15 con phóng vụt qua về hướng cửa thành

- Nương nương - Lục hoa kêu nhỏ

- Ông tên là gì vậy?

Tôi sau này còn đến tìm ông - Anh Thy quay người hỏi ông lão

- Quách Tả Thượng

- Hảo

Cô kéo Lục hoa lên ngựa đuổi theo đám người ban nãy

- Đám người đó chắc chắn không phải người của Hoàng thượng - Cô đánh mạnh vào bụng ngựa đuổi theo đám người

- Vậy là sao ạ?

- Thích khách

Đường cô đi là đường dãn tới lăng mộ của Tiên Đế.

Đến gần nơi đó cô xuống ngựa, căn dặn Lục hoa không được đi lung tung còn mình cầm kiếm dùng khả năng nhanh nhẹn của sát thủ trèo lên cây

Lăng mộ tiên đế thắp đèn sáng trưng chỉ có tầm 10 người đứng bên ngoài canh gác.

Cô nhìn xung quanh thì thấy có đến 4 đám người phục kích ở đây.

Không xong!

Bọn chúng định đột nhập tóm gọn Lăng Vô Thần bên trong lăng mộ.

'Huýtttt..' Tiếng huýt sáo lệnh bằng tay vang lên, 1 tốp người xông lên hạ thủ gọn lẹ 10 tên lính gà gật bên ngoài.

Bọn chúng nhẹ nhàng lần xuống cầu thang thì

- Bât bọn chúng lại
 
Đặc Công Hoàng Hậu
Phần 14: Thích khách


- Bắt bọn chúng lại

Tiếng nói lạnh lùng của nam nhân áo đen vang lên, một toán quân lính bao bọc xung quanh đám thích khách, số lượng người không chênh nhau là bao.

Đám thích khách định tẩu thoát thì quân lính của Lăng Vô Thần xông lên.

Thấy không còn đường thoát nên bọn thích khách cũng không hề ngần ngại chống trả kịch liệt.

Đám thích khách quá cao tay đến mức tẩm thuốc độc vào binh khí để diệt cỏ tận gốc.

Quân lính dần ít đi bị đám thích khách áp đảo.

Lăng Vô Thần rút kiếm xông lên.

Hắn quả là một người rất giỏi võ công, đánh với một toán thích khách tận 10 người vẫn chả xi nhê gì.

Nhưng...

Vút... một mũi tên từ xa bay vèo đến chỗ Lăng Vô Thần.

Hắn đang miệt mài đánh với mấy tên thích khách đơn giản là không thể quay qua diệt đi mũi tên.

Anh Thy lao xuống rút kiếm chém đôi mũi tên ra làm hai rồi xông lên đánh nhau với bọn thích khách.

Bọn này có lẽ luyện tập khá nhiều nên khả năng đánh võ rất cao.

Tuy vậy cũng chả làm khó được cô hay Lăng Vô Thần.

Mỗi người một bên, những tiếng..

Keng... của kiếm chạm vào nhau hay tiếng...

Rắc..Rắc... của xương gãy vang lên liên hồi.

Rầm... rầm... tiếng ngựa chạy dồn dập vang lên.

Đó là quân tiếp viện của Lăng Vô Thần.

Rất nhanh chóng đám thích khách đều bị bắt giải về cung nhốt vào đại lao.

- Sao nàng lại ở đây?

- Lăng Vô Thần ôm chặt lấy cô hỏi han.

Khi thấy cô xuất hiện hắn rất bất ngờ và lo lắng.

Hắn không biết cô lại đánh kiếm tốt vậy.

Mấy lần thích khách ở phía sau đâm lén cô làm hắn thót tim lo sợ.

Hắn sợ cô bị thương.

May mắn là cô không sao, nếu không...

- Thiếp vốn lo lắng cho người nên...

Cô cũng không biết giải thích làm sao với hắn nữa.

Cô thật sự mủi lòng khi thấy ánh mắt lo lắng của hắn

Lăng Vô Thần ôm chặt lấy cô, hôn lên trán cô một cái.

Anh Thy đứng trong lòng hắn chớp chớp mắt.

Cô thấy mệt rồi.

Cô không hiểu sao cơ thể này lại yếu ớt như vậy.

Mới chỉ hoạt động chút xíu hai mắt đã díu chặt lại, tay vì cầm kiếm mà mỏi nhừ.

Hắn bế cô lên đưa cô lên ngựa.

- Hoàng thượng, Lục Hoa bên ngoài kia...

- Cô mệt mỏi níu áo hắn chỉ về phía sau cái cây ban nãy cô trèo lên.

Hắn không nói gì ra lệnh cho thân vệ* của hắn đưa Lục hoa về cung còn mình thì ung dung đưa mỹ nữ về trước.

- Hoàng thượng không nghi ngờ ta sao?

- Cô nằm trong lòng hắn đột nhiên mở mắt hỏi

- Sao nàng lại hỏi như vậy?

- Hắn mỉm cười

- Ta...

- Cô cúi đầu buồn bã.

Cô nếu nói cho hắn biết cô là phúc tinh thì sao?

Hắn có đuổi cô đi không nhỉ?

- Trẫm biết... nàng không phải người ở đây - Lăng Vô Thần cất tiếng trầm trầm, Anh Thy mở to mắt nắm chặt góc áo

- Trẫm biết... nàng đến đây để giúp trẫm - Hắn tiếp tục nói

- Trẫm cũng biết... nàng đang sợ cái gì...

Đừng lo lắng!

Trẫm không quan tâm nàng là gì và từ đâu đến.

Trẫm chỉ biết nàng là phúc tinh của trẫm, là ái phi thân yêu của trẫm.

Cả đời này trẫm phải bảo vệ và yêu thương nàng - Từng lời từng chữ từ miệng hắn làm cô sốc rồi xúc động.

Hắn thật sự nghĩ vậy sao?

Hắn không ghét cô thật hả?

- Hức.. hức..

- Tiếng thút thít nhỏ vang lên.

Lăng Vô Thần cúi xuống thấy cô đang chảy nước mắt liền cho dừng ngựa ôm lấy cô dỗ dành

- Đừng khóc, Tiểu Yên - Hắn vuốt vai cô, đặt nụ hôn thật nhẹ lên mi mắt cô.

Môi của hắn dính một chút nước mât của cô.

Hắn nếm thử... mặn.

Nó thật mặn nhưng là vị mặn của sự vui mừng xúc động

- Ta rất sợ chàng sẽ ghét ta...

Hức...

Chàng sẽ đuổi ta đi... sẽ ghê tởm ta.. hức... hức...

- Anh Thy giàn dụa nước mắt nức nở noi

- Ngốc.

Trẫm sao có thể ghét nàng?

Sao có thể đuổi nàng đi?

Lại càng khôbg thể ghê tởm nàng được.

Trẫm sẽ phải yêu nàng, giữ nàng bên cạnh, thương yêu nàng - Hắn đau lòng nhìn thiên hạ nhỏ bé trong lòng.

Nghe cô nói tim hắn như muốn vỡ ra

- Thật sao?

- Cô ngước đôi mắt sưng đỏ vì khóc quá nhiều lên nhìn hắn.

- Thật

Lăng Vô Thần đặt một nụ hôn lên môi cô, cô cũng đáp lại hắn.

Tim cô dấy lên cảm giác ấm áp và hạnh phúc.

Cảm giác mà một sát thủ như cô chưa hề cảm nhận được và cả Lăng Vô Thần cũng vậy....

-------

Hôm nay có hứng viết mấy chap liền.😂😂😂

Lần đầu tiên Tg viết truyện mà số ng xem tăng nhanh vậy.

Rất cảm ơn các bạn.

Có bạn nào có ý kiến về truyện của mình cứ commet nha.

Tg thích đọc commet lắm😄😄

( Đọc xong cho Tg cái ⛤⛤ nha 💋💋💋)
 
Đặc Công Hoàng Hậu
Phần 15: Tiệc ăn mừng


Sáng hôm sau

Lăng Vô Thần lên triều khá sớm còn Anh thy thì vì đêm qua hoạt động mệt mỏi nên ngủ đến gần trưa mới chịu tỉnh dậy.

Dùng ngọ thiện* xong đâu vào đấy thì cô ra khuôn viên cung Vị Ương ngồi dưới tán cây nghỉ ngơi

- Sao dạo này lại không thấy Đường Y Tuyên vậy?

- Cô dựa vvào mệt mỏi hỏi

- Nô tỳ cũng không rõ nữa.

Mấy hôm nay cô ta không đi ra ngoài - Lục hoa rót trà ra chén đưa lên cho cô

Một lúc sau...

- Nương nương, có Châu tiệp dư và Liên quý nhân tới - Lục hoa đến bên cô nói nhỏ, thấy cô gật đầu thì liền ra ngoài mời 2 nữ nhân kia vào

- Thục phi nương nương - 2 nàng đồng thanh

- Hôm nay Châu tiệp dư và Liên quý nhân lại rảnh rỗi tới thăm ta sao?

- Cô ngồi thẳng dậy nhíu nhíu mắt nhìn 2 nàng

- Tỷ tỷ, muội cùng Liên Thương tới thông báo với tỷ một số việc - Châu Ngân Giang mỉm cười trả lời cô.

Cô nhướn mắt ý bảo 2 nàng nói xem chuyện gì

- Tỷ tỷ, hai ngày nữa Lăng Nhã công chúa trở về cung.

Hoàng thượng định sẽ mở tiệc ăn mừng.

Vậy nên muội tới báo cho tỷ biết - Châu Ngân Giang nói nhanh gọn vấn đề sau đó liền rời đi.

- Lăng Nhã công chúa???

- Anh Thy cau mày nâng chén trà lên hỏi

- Nô tỳ nghe nói là Thái hậu cùng Hoàng thượng rất cưng chiều vị công chúa này.

Hơn nữa cô ấy vẫn còn khá nhỏ, mới 14 tuổi mà thôi - Liên hoa đứng bên cạnh đun ấm trà lại

- Vậy sao?

Vậy các ngươi đi chuẩn bị y phục cho ta.

Sau đó cô đứng lên đi vào trong nội thất.

Cô đến bên cạnh bàn trang điểm lấy ra một cái hộp nhỏ tầm 15cm bằng gỗ.

Bên trong đựng những lọ sứ nhỏ thơm phức.

Đây là những lọ tinh dầu để tắm cực kì hảo hạng do... cô tự làm.

Tất nhiên là phải đảm bảo hàng tốt rồi.

Triều đại này với việc làm đẹp của phụ nữ mặc dù khá ổn nhưng không có chiết xuất những thứ thế này.

Có thì cũng là nhập từ các nước sang nhưng mà cũng ít lắm.

Khi đi tắm thì thường sẽ rải những cánh hoa vào tắm chung cho nó thơm.

Còn riêng cô vì rảnh rỗi nên đi bức tùm lum các loại hoa rồi làm nên những cái này.

Chỉ cần nhỏ 5 giọt vào dục dũng và ngâm mình trong đó thì đảm bảo là... thơm phức luôn.

Cô sẽ tặng cho Lăng Nhã cái này nhưng còn phải để hỏi xem Hoàng thượng có biết công chúa thích mùi hương gì...

.

Hai ngày sau

- Nương nương y phục đây - Lục hoa đưa vào phòng tắm bộ váy màu xám nhã nhặn không kém phần sang trọng thanh lịch.

Cô trang điểm hơi đậm chút xíu, nhìn qua đã thay đổi rất nhiều.

Trông cô xinh đẹp hơn, mê hoặc lòng người hơn.

Quả thật nói cô là đại mỹ nhân cũng không sai chỗ nào.

Vào khoảng giờ Tuất thì Lăng Vô Thần đến đưa Anh thy đi.

Điện Bảo Chính trang hoàng lấp lánh sáng rực.

Những tiếng nhạc vang lên nhẹ nhàng.

Mười mấy nữ nhân trong hậu cung váy áo điệu đà đã tập trung hết đầy đủ.

Nhưng điều mà làm cô cảm thấy ngạc nhiên nhất vẫn là Thái Hậu và Quý phi từ khi nào đã trở lại cung rồi???

- Tham kiến Hoàng Thượng - Vừa bước vào các phi tần cung nữ đều quỳ xuống hành lễ.

- Đứng hết lên đi

Lúc này cô mới nhận ra ngồi bên trái Thái Hậu là một nữ tử tầm 14 tuổi đang nhìn cô mỉm cười.

Cô cũng cười lại

Anh thy cũng ngồi bên trái Hoàng thượng cùng Quý phi.

- Hôm nay là tiệc mừng công chúa trở về.

Mọi người không cần đa lễ - Lăng Vô Thần lạnh lùng nói

- Khởi yến - Tổng quản công công vỗ tay 3 cái.

Các cung nữ liền dọn thức ăn lên.

Các nữ nhân mỗi người đều có món quà mang trao lên tặng Lăng Nhã.

Cô nhìn xuống dưới không thấy Đường Y Tuyên đâu cũng hơi lạ nên quay đầu nhìn về phía Thái Hậu.

À, hóa ra nàng ta lại ngồi ở bên cạnh Thái hậu nha...

- Tẩu tẩu - Tiếng gọi của Lăng Nhã

- Công chúa, làm sao vậy?

- Cô cảm thấy đứa trẻ này thật đáng yêu nha

- Tẩu tẩu, quà của ta Nhã nhi đâu

Con bé xòe hai tay ra trước mặt cô nheo nheo mắt

Cô mỉm cười lấy trong tay áo ra cái hộp nhỏ.

Bên trong là tinh dầu mùi hoa Cúc rất thơm.

Con bé mở ra ...

- Oa, thật thơm nha.

Đây là cái gì vậy tẩu?

- Lăng Nhã cầm bình sứ lên mũi ngửi

- Là tinh dầu dùng để tắm.

Tặng cho công chúa

- Tẩu tẩu đừng gọi muội là công chúa.

Muội không thích, gọi muội Nhã nhi - Lăng Nhã buồn buồn dẩu môi ý khiến

Cô gật đầu rồi nói chuyện với con bé.

Cô không biết từ phía Thái Hậu có 1 ánh mắt nhìn cô căm giận.

Đang vui vẻ thì:

Rầm...

- Ơ, nương nương....

Nương nương
 
Đặc Công Hoàng Hậu
Phần 16: Hạ độc


- Nương nương....

Tạ Kiều Mai ngồi bên dưới đột nhiên lăn đùng là ngất xỉu.

Những nữ nhân bên cạnh cũng bị dọa chết khiếp

- Chuyện gì vậy?

- Lăng Vô Thần cúi sầm mặt đứng dậy đi về hướng Tạ Kiều Mai

- Hoàng thượng, Chiêu nghi....

- Cung nữ thân cận của Kiều Mai đỡ nàng ta dậy hốt hoảng

- Mau truyền thái y - Thái Hậu nói lớn.

Rất nhanh Tạ Kiều Mai được đưa về cung của mình để thái y xem bệnh

- Hoàng thượng, nhất định phải điều tra cho rõ chuyện này - Thái Hậu tức giận đập mạnh xuống bàn

- Nhất định trẫm sẽ tra cho ra - Lăng Vô Thần lạnh lùng bỏ lại một câu rồi quay ra

Thái hòa các

- Thế nào rồi thái y?

- Anh Thy đứng bên cạnh Ngô thái y

- Hồi bẩm nương nương, Chiêu nghi bị trúng độc.

Tình trạng sức khỏe không mấy khả quan

- Đang yên đang lành tại sao lại trúng độc?

- Là do Chiêu Nghi đã ăn thứ gì đó có độc

Nói xong Ngô thái y rời đi để lại Tạ Kiều Mai nằm bẹp 1 chỗ còn Anh Thy đầu đang bốc khói

- Triệu tất cả những kẻ trong Thái Hòa các bà Ngự thiện phòng tới cung Vị Ương cho ta - Cô dường như trở nên tức giận lạnh lùng ra lệnh rồi phất váy rời đi

Cung Vị Ương

- Kẻ nào đã bưng thức ăn lên cho Chiêu Nghi?

- Cô ngồi trên ghế nhìn xuống một đám người ở Ngự Thiện phòng quỳ rạp bên dưới

- Là chúng nô tỳ

Ba cung nữ tiến lên phía trước rồi quỳ xuống tiếp tục.

Khuôn mặt hiện rõ vẻ lo sợ

- Chiêu Nghi đã dùng những món gì?

- Hồi bẩm nương nương, ngoại trừ những món ăn Ngự Thiện phòng đã chuẩn bị Quý Phi không sai bảo chúng nô tỳ làm thêm món gì nữa - 1 cung nữ trả lời

- Ái Nhi, ngươi tiếp xúc với Chiêu Nghi nhiều nhất.

Muội ấy đã ăn cái gì?

- Cô lại quay sang hỏi nha hoàn thân cận của Tạ Kiều Mai

- Nương nương, Chiêu nghi có dùng 1 bát canh hạt sen ạ

- Ngươi làm?

- Cô nheo mắt nhìn Ái nhi

- Không có nương nương.

Nô tỳ không biết Chiêu Nghi lấy nó ở đâu ra.

Chỉ biết Chiêu Nghi uống nó xong liền co giật rồi ngất đi.

Nô tỳ thật sự không biết gì hết - Ái Nhi hốt hoảng quỳ rạp xuống gập đầu khổ sở nói mong không bị hiểu nhầm

- Ngươi không biết?

- Hồi nương nương, lúc trước khi đến điện Bảo Chính thì Chiêu Nghi có nói chuyện với 1 người

- Ai?

- Lúc đó nô tỳ đang chuẩn bị gói quà cho Công chúa nên không có nhìn thấy.

Lúc Chiêu nghi đến đó có cầm theo hộp gỗ giữ ấm.

Có lẽ bát canh hạt sen là ở đó mà ra

- Được rồi.

Các ngươi lui ra.

Ái nhi ở lại

Khi các cung nữ thái giám lui hết xuống thì Anh Thy mới đứng dậy nhìn Ái nhi

- Bát canh đó đâu?

- Lúc Chiêu Nghi ngất đi đã làm rơi vỡ bát canh đó xuống thảm rồi ạ

- Lui ra

Cô ngồi trong nội điện suy nghĩ một lúc liền bật dậy.

- Lục hoa.

Tới bộ phận giặt giũ.

Nhanh - Cô phóng ra ngoài kéo theo Lục thanh đi đến khu giặt quần áo

Lúc đi qua Ngự Thiện phòng thì Anh Thy lại nhìn thấy cung nữ thân cận của Đường Y Tuyên theo đó lén lút đi tới bộ phận giặt quần áo

- Nương nương...

- Lục hoa mở to mắt ngạc nhiên

- hừ...

- Cô phóng vọt theo bóng của cô cung nữ đó, đến nơi thì nấp vào một góc tường

Cung nữ lo việc giặt giũ chắc chắn bây giờ đã đi dọn dẹp ở điện Bảo Chính hết rồi, không còn ai ở lại cả.

Cô cung nữ đó lật những tấm thảm lót lên tìm tòi thứ gì đó....

Thì ra là cô ta tìm tấm thảm bị ướt do chén canh hạt sen của Tạ Kiều Mai bị vỡ.

Cô thấy cung nữ đó định đổ thứ gì đó lên.

Có lẽ là phi tang vật chứng đây

- Dừng lại....
 
Đặc Công Hoàng Hậu
Chap 17


- Dừng lại...

Một giọng nói nhỏ nhẹ vang lên, cung nữ của Đường Y Tuyên giật mình quay lại.

- Là kẻ nào?

- Dung Nhi ( cung nữ của Đường Y Tuyên ) nhìn xung quanh run rẩy hỏi

Vụt... một bóng người áo đen phóng nhanh qua trước mặt Dung Nhi để lại trên mặt cô ta một vết xước

- Chủ tử của ngươi lại dám ra tay hạ độc Tạ Kiều Mai.

Thật không may lại có người lật được mưu kế của các ngươi.

Xem ra, không có khả năng chối tội.

Ngươi không muốn chết thì rời khỏi đây nhanh đi...

- Người áo đen nói xong liền nhảy lên nóc nhà chạy đi mất.

Dung nhi hoang mang nhìn 1 lượt xung quanh mình xem còn ai không, sợ hãi bỏ lại tấm thảm mà chạy mất.

- Nương Nương, người áo đen đó là ai vậy?

- Lục hoa theo cô bước ra khỏi góc tối đi đến bên chiếc thảm cầm nó lên

- Ta không biết - Cô chăm chú nhìn về phía người áo đen chạy đi.

Đến khi phía bên ngoài có tiếng nói của các cung nữ dọn dẹp điện Bảo Chính về cô mới quay ra rời khỏi nơi đó.

Cung Vị Ương

- Thế nào rồi?

- Cô hỏi Ngô thái y đang xem tấm thảm bị ướt của Tạ Kiều Mai

- Nương nương, đúng là có độc - Ông ta đưa chiếc trâm bạc đen sì lên cho cô xem.

Hừ!

Quả nhiên không sai.

Tạ Kiều Mai bị Đường Y Tuyên hạ độc.

Nhưng chứng cớ chỉ thế này không bắt tội được nàng ta, buộc phải chờ Tạ Kiều Mai thức dậy xác nhận bát canh hạt sen có độc đó là do Đường Y Tuyên đưa cho.

- Được rồi.

Tạ chiêu nghi tình hình thế nào

- Hồi bẩm nương nương, vẫn không có chuyển biến gì ạ

- Ông lui xuống đi

Khi Ngô thái y rời đi cô liền trầm mặc ngồi xuống ghế

- Nương nương - Liên hoa bưng khay trà lên cho cô

- Tạ Kiều Mai và Đường Y Tuyên có mâu thuẫn gì với nhau sao?

- Nô tỳ không rõ.

Nô tỳ chỉ nghe nói vài hôm trước Chiêu Nghi ở Ngự hoa viên cùng Tu Nghi không biết thế nào lại gây nhau.

Chiêu nghi nói Tu nghi là bị Nương nương cướp ngôi Thục phi mà còn nghênh ngang đi lại trong cung, sau này nhất định bị đè đầu cưỡi cổ - Lục hoa kể cho cô nghe

- Tạ Kiều Mai đã nói như vậy thật sao?

- Nô tỳ nghe các cung nữ ở Thái hòa các nói như vậy.

Chuyện thế nào vẫn không biết rõ ràng

- Đường Y Tuyên là người dễ bị khiêu khích.

Có lẽ vài lời này của Tạ Kiều Mai làm cho tức giận mới làm ra chuyện này

- Chúng ta phải làm gì đây nương nương?

- Chờ cho Tạ Kiều Mai tỉnh lại chứ sao - Cô đứng dậy định đi vào trong thì Lăng Vô Thần lại đi vào

- Hoàng thượng - Cô vội vàng hành lễ với hắn

- Lại đây nào Ái phi.

Nàng sao lại chưa đi ngủ?

- Hắn ôm chầm lấy cô âu yếm hỏi

- Thiếp lo lắng Tạ chiêu nghi không ngủ được - Cô mỉm cười ôm lại hắn, dụi dụi đầu nhỏ vào vòm ngực rắn chắc của hắn

- Chuyện này nàng không cần lo nữa.

Trẫm tìm ra rồi - Lăng Vô Thần xoa lưng của cô vài cái rồi bế thốc cô lên đưa cô vào trong nộii thất

- Hả?

Người tìm ra rồi?

- Cô nhỏm dậy từ trong lòng của hắn ngạc nhiên hỏi

- Ái phi, chúng ta nghỉ ngơi thôi nào - Hắn không trả lời cô mà âu yếm đè cô xuống giường hôn tới tấp

- Nhưng...

- Chưa nói xong thì bị hắn chặn họng bằng nụ hôn nồng cháy khiến bao nhiêu lời muốn nói ra đều phải nuốt ngược xuống đến mắc nghẹn.

Tiếp theo đó là những mảnh y phục bay tứ tung và một loạt hình ảnh với tiếng động hại não người xem...
 
Back
Top Bottom