Cập nhật mới

Ngôn Tình Đã Thỏa Mãn Em Chưa

Đã Thỏa Mãn Em Chưa
Chương 20


Nhìn vào đôi mắt kiên định của Lâm Thiếu Thần, Lâm Đình có chút dao động.

- Con chắc chứ? Thần, đây không phải là chuyện đùa.

- Mẹ hãy tin tưởng con.

Lâm Thiếu Thần quả quyết nói. Từ lúc cậu vừa tròn một tuổi, mẹ đã ra ngoài làm việc, để cậu ở nhà một mình. Dù mẹ lạnh lùng, giống như là không quan tâm đến cậu nhưng trong lòng cậu vẫn biết, mẹ yêu thương cậu đến nhường nào. Cậu biết mẹ làm vậy là muốn tốt cho cậu, muốn cậu trưởng thành sớm hơn, vì thế hai tuổi cậu đã nhận biết được các mặt chữ, ba tuổi đã viết chữ và sử dụng máy tính một cách thành thạo. Cậu không dám chắc chắn mình có thể thành công nhưng cậu vẫn muốn thử. Qua cuộc nói chuyện của hai người, cậu cũng đủ biết chuyện này vô cùng quan trọng.

Lâm Đình gật đầu, cô đương nhiên là tin tưởng con trai mình. Con trai cô, sao có thể là hạng tầm thường được cơ chứ? Chỉ là nó vẫn còn hơi nhỏ, mà thôi kệ đi, dù sao đây cũng một cơ hội tốt để kiểm tra năng lực của Thiếu Thần.

- Diệp Vũ.

Diệp Vũ hiểu ý, đem máy tính đã kết nối tín hiệu bên kia ra đưa cho Lâm Thiếu Thần.

- Tiểu thiếu gia, cố lên!

Lâm Thiếu Thần nhìn hai người mỉm cười, rối bắt tay vào việc hack camera.

Cùng lúc đó, trong căn phòng xa hoa lộng lẫy, hai người đàn ông vẫn ngồi nói chuyện.

Bạch Tử Hiên nghe vậy, bèn cười khẩy:

- Ông Tống, ngài là cục trưởng cục cảnh sát mà lại muốn hợp tác cùng với một băng đảng hắc đạo như chúng tôi sao? Trong chuyện này, chắc hẳn là có ẩn tình.

Trên trán Tống Quang Khải đã lấm tấm mồ hôi, ông cứ nghĩ rằng chuyện này sẽ thành công tốt đẹp, thật không ngờ cái tên Bạch Tử Hiên này lại khó đối phó đến vậy.

- Ơ kìa Bạch lão đại, ngài hiểu sai ý tôi rồi. Tôi nghe nói đứng đầu Nhất Thiên là một người phụ nữ, mà chúng ta lại là đàn ông. Trong giới này không có chỗ cho những người chân yếu tay mềm, sao chúng ta có thể để một con đàn bà không có tiếng tăm gì qua mặt được. Ngài xem tôi nói có đúng không, Bạch lão đại?

- Ông Tống khinh thường người khác quá rồi đấy. À hay là do ông Tống không nắm chắc phần thắng hoặc là sợ hãi nên mới hợp tác với chúng tôi, muốn Thiên Long làm đệm lưng cho ông? Đúng là mơ tưởng!

- Bạch Tử Hiên, cậu đừng có quá đáng!

Tống Quang Khải gầm lên.

Bạch Tử Hiên nhướng mày, khinh thường nói.

- Quá đáng? Tống Quang Khải, là ông cần tôi chứ không phải tôi cần ông. Chỉ cần ông nói ra sự thật, có thể tôi sẽ xem xét mà suy nghĩ lại.

Nói rồi, Bạch Tử Hiên không nhanh không chậm, bình tĩnh đứng dậy rời đi.

[...]

Ba tiếng trôi qua. Lâm Đình lo lắng nhìn Lâm Thiếu Thần.

- Thần, nếu con không làm được thì cũng không sao, đừng cố nữa.

- Mẹ, người không cần lo lắng, sắp được rồi.

Trên trán Lâm Thiếu Thần lúc này đã lấm tấm mồ hôi, cái áo cậu đang mặc trên người cũng đã ẩm ướt. Đây là chuyện quan trọng, cậu nhất định phải cố gắng giúp mẹ.

Một lúc sau:

- A mẹ ơi, thành công rồi.

Lâm Đình và Diệp Vũ nghe vậy, ngay tức tốc chạy đến bên cạnh Lâm Thiếu Thần.

Diệp Vũ thở dài:

- Bọn họ đã đi rồi.

Lâm Thiếu Thần mỉm cười nói:

- Mẹ với chú đừng lo, chúng ta có thể tua lại camera mà.
 
Đã Thỏa Mãn Em Chưa
Chương 21


Không ngờ rằng Lâm Thiếu Thần tua lại đúng vào lúc, 10 cô gái l** l* bưng các món ăn đi vào.

- Tua

Giọng nói lạnh lẽo của Lâm Đình vang lên. Sống lưng Lâm Thiếu Thần lạnh toát, rất nhanh liền tua qua đoạn đó.

- Tại sao lại không nhìn thấy mặt người đàn ông đó?

Xem được một lúc, Diệp Vũ nhíu mày hỏi.

Lâm Thiếu Thần bất đắc dĩ nói.

- Trong căn phòng chỉ còn có một camera đó thôi.

Bụp

Lầm Đình đấm một phát vào tường.

Lâm Thiếu Thần và Diệp Vũ đều giật mình, quay đầu lại thì thấy khuôn mặt bốc khói của Lâm Đình. Cô nghiến răng nghiến lợi hung tợn nói.

- Bà mà biết thằng mất dạy nào chỉ lắp một camera ở góc đó thì bà sẽ cho nó xuống 18 tầng WC.

- Mẹ ơi, hạ hoả.

- Lão đại, bình tĩnh. Dù không thấy được mặt của tên cầm đầu Thiên Long, nhưng qua nét mặt của Tống Quang Khải, chúng ta cũng biết được cuộc đàm phán này không thành công. Đây quả là một tin tốt.

Miệng nói vậy nhưng trong lòng Diệp Vũ đã tràn đầy nghi hoặc. Lão đại vốn dĩ là người rất bình tĩnh, nhưng hễ cứ chuyện gì liên quan đến Thiên Long là lão đại lại mất bình tĩnh.

[...]

- Đứng lại!

Lâm Đình vẫn mất điếc tai ngơ, dửng dưng bước tiếp.

Đám du côn cảm nhận được sự khinh thường trong mắt cô, tên cầm đầu liền giận giữ quát:

- ĐỨNG LẠI!

Hắn ta vứt lời, thì bọn đàn em của hắn đã bao vây xung quanh cô.

- Cút ngay trước khi tao nổi giận.

Lâm Đình lạnh nhạt nói.

- Không cần phải nói nhiều với cô ta, anh em xông lên bắt cô ta lại, ai bắt được sẽ có quyền giữ cô ta làm của riêng.

Mấy tên đàn em của hắn nghe vậy, liền nghĩ ngay đến việc cô gái xinh đẹp này sẽ nằm dưới thân bọn họ r*n r*, là khí thế liền sôi sục như đi đánh trận ở chiến trường. Thằng cầm dao, thằng cầm gậy, cùng nhau xông lên đánh cô, khói bụi mịt mù.

Nhưng chưa đến một phút, cả đám người cùng lúc ngã xuống, nói chính xác hơn thì là mười tên đồng thời ngã chổng vó trên mặt đất.

- Trù! Tâm trạng bà đây đang không tốt, nên cũng rất cần một chỗ để phát tiết.

Lâm Đình nhổ ra một ngụm nước bọn, hai tay đan vào nhau, vặn thật chặt, cái cổ ngoáy ngoáy tạo nên những âm thanh răng rắc, ròn rã.

Tên cầm đầu thấy vậy, tay chân run lẩy bẩy, vội vàng móc khẩu súng trong túi ra rồi giơ lên nói:

- Cô... Cô không được lại gần đây. Nếu không...tôi...tôi...tôi bắn đó. Tôi...bắn... thật đó.

Đoàng.

Lâm Đình nhẹ nhàng nghiêng đầu né tránh viên đạn, bước chân vẫn không dừng lại tựa như viên đạn vừa rồi chỉ là một hạt cát, không đáng bận tâm.

Tên kia thấy không có tác dụng bèn vứt khẩu súng đi, chạy thục mạng.

Lâm Đình cũng vội vàng đuổi theo, đã động đến cô thì đừng mong yên ổn.

Vì trời tối, mà này lại không có đèn đường, nên cô nhìn không rõ, chỉ thấy phía trước có bóng dáng của một người đàn ông, cô không chút do dự liền đuổi theo.

Bạch Tử Hiên cảm nhận được có nguy hiểm, anh nhanh chóng xoay người tiếp chiêu với cô. Đánh được ba chiêu, hai người cùng lúc giật mình khi nhận ra đối phương. Bạch Tử Hiên lấy lại được bình tĩnh trước, bèn mở miệng.

- Vợ, là em sao?
 
Đã Thỏa Mãn Em Chưa
Chương 22


Lâm Đình bất mãn nói:

- Không phải là bà mày thì là con nào? Chết tiệt! Tại anh mà con mồi của bà đây chạy thoát rồi đấy.

Bạch Tử Hiên cười tà.

- Gặp lại tôi đáng giá hơn việc bắt thằng đó chứ.

- Ảo tưởng!

Lâm Đình lườm anh một cái rồi quay ngoắt đi. Thấy cô đi, anh cũng nhanh chóng chạy theo.

- Vợ à, em đi chậm chút, tôi không theo kịp.

- Không được gọi tôi là vợ nữa.

- Tuân lệnh vợ đại nhân! Nhưng mà vợ tên gì?

- Lâm Đình.

- Ồ, cái tên này rất hợp với em đó, nhưng mà gọi em là vợ vẫn thuận miệng hơn.

Đang đi, chợt Lâm Đình dừng lại, quay đầu nhìn Bạch Tử Hiên, nghi hoặc.

- Tại sao anh lại ở đây?

- Hôm nay tâm trạng tôi không tốt nên ra ngoài đi dạo chút, không ngờ lại gặp em ở đây.

- Anh thích tôi?

Nghe thấy câu hỏi của Lâm Đình, Bạch Tử Hiên có chút kinh ngạc, anh không ngờ cô lại hỏi anh một cách thẳng thừng như thế, rất nhanh cái dáng vẻ cợt nhả của anh liền biến mất mà thay vào đó là sự nghiêm túc hiếm thấy.

- Cũng không hẳn, chỉ là tôi cảm thấy em rất đặc biệt, lấy em về làm vợ thì chắc hẳn cuộc sống sau này của tôi sẽ rất thú vị. Với lại giữa chúng ta cũng đã có một thằng nhóc.

- Hừ! Vậy ra là anh coi tôi là cái máy gây cười? Tôi buồn cười lắm sao? Mà tôi nói cho anh biết: Lâm Thiếu Thần là con của riêng tôi.

- Vậy hả? Không có t*ng trùng của tôi thì em làm sao mà sinh ra Thiếu Thần được.

- Bà đây thụ tinh nhân tạo đấy. Câm miệng! Cấm cãi!

- Em cũng vô lý quá đấy.

- Anh không thích thì đứng dính lấy tôi nữa.

- Không được, giữa hai chúng ta đã được gắn lại với nhau bởi một sợi dây có tên gọi là định mệnh rồi.

- Anh đang ngứa đòn đấy phải không? Thích đánh nhau hả? Được, tôi chiều. Lên đi.

Nói rồi cô làm ra tư thế phòng vệ chuẩn bị chiến đấu.

Bạch Tử Hiên nhìn dáng vẻ của cô liên bật cười:

- Vợ à...

Còn chưa nói xong thì nụ cười trên mặt anh đã tắt hẳn, mà thay vào đó vẻ u ám đến đáng sợ.

Đoàng.

Bạch Tử Hiên kịp thời ôm lấy Lâm Đình vào góc tường để tránh đạn.

- Ồ, né nhanh đó.

Một người đàn ông trung nên khoảng 40 tuổi, xăm trổ đầy mình, dẫn theo một đám người, trên tay cầm một khẩu súng, nhìn hai người khen ngợi.

- Này chàng trai, thân thủ tốt đấy, có muốn gia nhập băng của bọn anh không?

- Xin lỗi, tôi không có hứng thú.

- Đừng có mà rượu mời không uống, muốn uống rượu phạt.

Hắn còn chưa đe doạ xong thì...

- Thả tôi ra, ôm bà đây sướng lắm à?

Lâm Đình gắt lên. Bạch Tử Hiên thấy vậy vội buông cô ra, cười.

- Ừ, sướng lắm.

Lâm Đình không thèm để ý đến Bạch Tử Hiên nữa, cô đưa mắt nhìn đám người trước mặt.

Nhìn qua một lượt, cô phát hiện ra cái tên mình vừa đuổi theo, cũng có mặt ở trong đó, cô liền hiểu ra mọi chuyện, cô bật cười thành tiếng.

- Haha, thì ra là về nhà gọi thêm chó đến, để xem có bao nhiêu con chó nào... Ồ, những 50 con cơ à? Nhiều đấy!

Nói rồi, cô quay sang hỏi Bạch Tử Hiên.

- Anh có thích ăn thịt chó chấm mắm tôm không? Hay là thích nấu giả cầy?

Bạch Tử Hiên bật cười, ánh mắt nhìn cô đầy sủng nịnh.

- Chỉ cần là vợ làm thì tôi đều thích.
 
Đã Thỏa Mãn Em Chưa
Chương 23


- Được, vậy hôm nay tôi sẽ làm cho anh ăn cả hai món đó luôn.

Lâm Đình rút từ trong quần ra một khẩu súng glock 17 của Áo, đó là loại súng tốt nhất thế giới.

Thấy Lâm Đình rút súng ra, tên đại ca kia cũng giơ tay lên ra hiệu cho đàn em của mình rút súng.

- Một mình cô, có thể đấu lại được 50 khẩu súng sao?

Chết tiệt! Lâm Đình chửi thầm, cô không nghĩ tới cái đám tép diu này lại mang lắm súng như thế tới chỉ để bắt cô.

Bạch Tử Hiên thấy cô có vẻ lo lắng, anh liền mở miệng dò hỏi.

- Em có cần tôi giúp không?

- Hừ! Anh thì giúp tôi được cái gì? Không làm vướng chân tôi là may mắn lắm rồi.

Bạch Tử Hiên khá hài lòng với câu trả lơi của cô, anh cũng không muốn để lộ thân phận của mình ra cho cô biết, chỉ khi cô gặp nguy hiểm anh mới ra tay.

Nói với anh xong, Lâm Đình hướng đám người kia hừ lạnh.

- Các người tưởng bắt bà đây dễ lắm hả?

Khoé miệng cô cong lên, bắn liên hồi ba phát súng lên trời. Sau đó, rất nhanh cô liền b*n r* một viên đạn mù vào đám du côn kia.

Lâm Đình không bỏ lỡ một giây phút nào, cô bắt lấy tay Bạch Tử Hiên chạy đi như bay.

Tên đại ca kia tức đến xì khói.

- Còn không mau đuổi theo!

- Dạ! Dạ!

[...]

Chạy được một đoạn, đến chỗ có hai ngã rẽ, Lâm Đình liền dừng lại.

- Đây là khu ngoại ô, rất khó để có thể trốn được bọn họ, anh có biết con đường nào gần nhất để trở về thành phố không?

- Đi theo tôi.

Nói rồi, Bạch Tử Hiên nắm lấy tay Lâm Đình chạy.

- Hai người họ kìa!

Vừa nghe thấy tiếng của đám người kia, Lâm Đình đã quay đầu lại, rất nhanh liền nổ súng. Hạ được một nhóm nhỏ này xong, cô cũng không quên thúc giục Bạch Tử Hiên.

- Mau lên!

Bạch Tử Hiên đưa Lâm Đình vào một con hẻm nhỏ dẫn đến một toà nhà lớn nằm giữa trung tâm thành phố.

Một lau hai người đã có mặt ở đó. Lâm Đình nhíu mày nhìn lên biển hiệu của toà nhà, lạnh lùng nói.

- Anh đưa tôi tới khách sạn làm gì?

- Đương nhiên là để trốn, chúng ta vào nhanh thôi.

Nói rồi, Bạch Tử Hiên kéo Lâm Đình vào trong.

- Chúng tôi muốn đặt một phòng.

- Phiền quý khách đưa chứng minh thư ạ.

- Dạ, của quý khách đây.

Quầy lễ tân đưa cho Bạch Tử Hiên địa chỉ và mật mã của phòng, rồi nhìn hai người cười ám muội.

- Quý khách có muốn sử dụng dịch vụ BCS khuyến mại của khách sạn không ạ?

Bạch Tử Hiên nghe vậy, cười không khép được miệng, khách sạn này thật hợp ý anh. Anh quay sang nhìn Lâm Đình.

- Vợ ơi, em có muốn dùng nó không?

- Anh bị thần kinh à? Lên phòng thôi.

Lâm Đình cau mày nói.

Thấy Lâm Đình đi, Bạch Tử Hiên cũng vội vàng đi theo.

Đứng trong thang máy Lâm Đình mới phát hiện ra có cái gì đó không đúng.

- Sao anh lại chỉ đặt một phòng?

Bạch Tử Hiên đang tưởng tượng đến cảnh anh và cô ôm nhau ngủ trên giường, chợt câu nói của cô vang lên, cắt ngang mạch suy nghĩ của anh. Bạch Tử Hiên làm bộ bất đắc dĩ:

- Bọn họ nói chỉ còn một phòng thôi.

Sợ Lâm Đình hỏi tiếp về vấn đề này, anh bèn hỏi.

- Sao em lại dắt tôi chạy vậy?

- Tiện tay, tôi tưởng rằng mình đang dắt chó đi dạo.
 
Đã Thỏa Mãn Em Chưa
Chương 24


- Vợ à, tôi biết là em lo cho tôi mà nhưng em không cần phải giả vờ như vậy đâu.

Vài phút sau, hai người có mặt tại phòng 419.

Lâm Đình vào sau, thấy Bạch Tử Hiên đã nằm dài trên giường, cô đi đến đạp anh một phát bay xuống đất, rồi leo lên giường nói.

- Đây là giường của tôi, anh ngủ dưới đất đi.

Bạch Tử Hiên từ dưới đất bò dậy, phụng phịu nói.

- Tại sao tôi lại phải ngủ dưới đất?

- Anh không biết là đàn ông thì phải nhường nhịn phụ nữ sao?

Bạch Tử Hiên nhìn cô nghiêm túc nói.

- Tôi không phải là đàn ông, tôi là chồng em!

Lâm Đình thực sự muốn đấm cho cái tên này một trận, thế chồng không phải là đàn ông chắc?

- Anh là chồng tôi lúc nào?

Bạch Tử Hiên thản nhiên nói.

- Lúc em c**ng b*c tôi!

Bạch Tử Hiên nhảy lên giường, đè lên người Lâm Đình, vẻ mặt như muốn hỏi tội cô.

- Là ai đã xông vào phòng tôi? Là ai đã lột áo tắm của tôi ra? Là ai đã chĩa súng vào trán tôi và nói: "KHÔNG LÀM NHANH TAO BẮN." Là ai đã cướp đi đêm đầu tiên của tôi? Là ai ăn đã... Bây giờ em lại không nhận tôi là chồng em? Em làm như vậy có phải đã quá đáng lắm không?

Lâm Đình cũng không chịu yếu thế, cô lật ngược người lại tạo tư thế nam hạ nữ thượng, lạnh lùng nói:

- Nếu anh không muốn trao đi đêm đầu tiên cho tôi thì anh có thể tự thiến mình, chỉ cần anh mất cái đó rồi, chắc chắn tôi sẽ không uy h**p anh. Với lại sau khi quan hệ xong tôi cũng đã trả tiền công cho anh rồi còn gì?

- Hóa ra em coi tôi là trai bao thật à?

- Chứ còn gì nữa.

"Em..." Bạch Tử Hiên hết nói nổi. Anh đẩy cô ra, ngồi khoanh tay, dựa lưng vào thành giường, hai mắt khép hờ, nhàn nhạt nói.

- Tôi muốn ăn thịt chó.

Lâm Đình cũng ngồi đối diện với Bạch Tử Hiên, nhíu mày nói.

- Anh bị điên à?

Thấy cô quên chuyện vừa nãy, anh bèn nhắc nhở.

- Em đã hứa là làm thịt chó cho tôi ăn mà?

- Lúc khác!

- Không được bây giờ tôi muốn ăn.

Lâm Đình giận dữ quát.

- Bây giờ tôi không làm được.

Bạch Tử Hiên mở hai mắt gian xảo của mình ra nhìn cô, khóe miệng cười tà.

- Nếu em không làm thịt chó được thì để cho tôi ăn em đi. Nói thật chứ ăn em ngon hơn cả nghìn con chó.

Nghe vậy, Lâm Đình liền bật cười.

- Giờ anh đã biết cách "ăn" rồi à? Tôi nhớ, hồi đó anh còn không biết "đút" vào đâu cơ mà?

Bạch Tử Hiên cũng không có chút xấu hổ nào, thật thà đáp.

- Nhờ vợ mà "kĩ thuật giường chiếu"của tôi có tiến bộ rồi, em có muốn thử chút không?
 
Đã Thỏa Mãn Em Chưa
Chương 25


Lâm Đình không thèm để ý đến Bạch Tử Hiên, cô nằm xuống chui vào chăn, lạnh nhạt nói.

- Tôi không có hứng thú.

Bạch Tử Hiên cũng nằm xuống, chui vào trong chăn, ôm cô từ đằng sau, thấy cô có chút bài xích, anh liền rất không biết xấu hổ mà nói.

- Em yên tâm, tôi sẽ không làm loạn, bất quá nếu em muốn tôi làm loạn, tôi sẽ không la to, tùy em chà đạp.

Vèo.

Cả thân thể Bạch Tử Hiên bay xuống đất, kèm theo giọng nói không cảm xúc của Lâm Đình.

- Đồ thần kinh!

Bạch Tử Hiên ăn đau, trong lòng thầm oán thán: cô ấy ăn gì mà khoẻ như trâu vậy, thật chẳng giống nữ nhân chút nào! Cơ mà anh lại thích cái điểm này của cô.

Bạch Tử Hiên phủi phủi bụi bẩn dính trên quần áo, rồi nhanh chóng bò lên giường.

Hai thân thể dính sát vào nhau, cùng đắp một cái chăn, cùng gối một cái gối, tư thế vô cùng mật mờ. Nhìn qua nếu nói hai người họ trong sáng, không phát sinh chuyện gì chắc chẳng có ai tin. Lâm Đình có chút mất tự nhiên, nhíu mày nói.

- Anh không biết là nam nữ thụ thụ bất thân sao? Một là ngủ dưới đất, hai là nếu muốn ngủ trên giường thì tránh xa tôi ra.

Bạch Tử Hiên thì thầm vào tai cô. Bây giờ vẫn chưa phải là thời điểm thích hợp, anh không muốn cô hận hay ghét bỏ anh.

- Em yên tâm đi, tôi chưa từng coi em là nữ nhân, tôi chỉ muốn ôm em để sưởi ấm thôi!

- Cái gì??? Anh chưa từng coi tôi là nữ nhân? Trông tôi giống nam nhân lắm sao?

Lâm Đình đẩy chăn ra, quay đầu, trừng mẳt nhìn Bạch Tử Hiên, tức giận quát. Cô yểu điệu thục nữ, dịu dàng lương thiện như vậy mà hắn dám nói cô không giống nữ nhân. Đáng ghét!

Bạch Tử Hiên mà biết trong đầu cô nghĩ như vậy chắc anh đâm đầu xuống đất chết tươi mất. Bạch Tử Hiên vẫn khí định thần nhàn, suy nghĩ một lát rồi đáp, với giọng điệu an ủi.

- Cũng không hẳn, chỉ là tính cách của em có chút giống thôi, chứ cơ thể em đúng kiểu ngực tấn công mông phòng thù và phương diện kia cũng không giống nam nhân chút nào.

Lâm Đình hừ lạnh, coi như anh thức thời, cô cũng chẳng thèm đôi co với anh, chạy suốt cả buổi tối cô cũng mệt lắm rồi, nên đi ngủ trước thì hơn.

Thấy cô đã chìm vào giấc ngủ, Bạch Tử Hiên nhẹ nhàng rời giường, bước đến gần cửa sổ. Anh lấy từ trong túi ra chiếc Iphone 8s plus, gọi cho đàn em của mình, lạnh lùng ra lệnh.

- Thiến sạch đám người hôm nay dám đuổi theo nữ nhân của tôi, rồi gọi mấy người phụ nữ xinh đẹp, có thân hình nóng bỏng tới trêu đùa bọn họ. Đúng 2h sáng mai, ai chưa chết thì giết sạch cho tôi.

Đầu dây bên kia, trên mặt tràn đầy hắc tuyến, phương phát giết người của lão đại cũng đủ tàn độc. Nhưng điều làm cho hắn ta kinh ngạc hơn chính là bốn chữ "nữ nhân của tôi".

- Lão đại, sau này cô ấy sẽ là đại tỷ của tụi em sao?

- Phải!

Từ trong miệng, Bạch Tử Hiên lạnh lùng phun ra một chữ. Sau đó liền tắt máy, cất điện thoại đi, đôi mắt anh lạnh lẽo, quyết tuyệt: Ai dám làm thương tổn nữ nhân của Bạch Tử Hiên hắn thì chỉ có môt con đường chết!
 
Đã Thỏa Mãn Em Chưa
Chương 26


Trong một căn hộ ở ngoại ô.

Lâm Thiếu Thần trên tay cầm điện thoại, đi đi lại lại trong phòng, thi thoảng còn liếc mắt nhìn đồng hồ.

Sao đã 11h rồi sao mẹ còn chưa về, gọi thì không bắt máy, cậu có nên đi tìm mẹ không nhỉ? Lần nào mà về muộn, mẹ cũng sẽ nói lại với cậu. Nhưng hôm nay cậu lại chẳng nhận được một chút tin tức nào từ mẹ.

Suy nghĩ hồi lâu, Lâm Thiếu Thần âm thầm quyết định, dù có hơi nguy hiểm nhưng cậu vẫn muốn ra ngoài tìm mẹ.

Lâm Thiếu Thần thay quần áo, rồi chạy vào trong phòng Lâm Đình, lấy ra một khẩu súng dắt vào người.

Lâm Thiếu Thần đang suy nghĩ nên đi đâu tìm mẹ, đột nhiên một tia sáng loé lên trong đầu cậu.

Cậu mở điện thoại ra, đi theo hướng định vị GPS trên bản đồ

Một lúc sau, cậu có mặt trước khách sạn "3 Ngày 3 Đêm". Đọc cái tên lên thôi mà đầu óc cậu đã nghỉ đến cả một đống thứ linh tinh. Haizz trưởng thành sớm cũng khổ.

Lâm Thiếu Thần đẩy cửa đi vào, quầy lễ tân thấy cậu có chút kinh ngạc, hỏi:

- Cô có thể giúp gì cho cháu?

Lâm Thiếu Thần nhìn cô gái, do dự hồi lâu, cậu mới mở miệng.

- Cô có thấy có một đôi nam nữ nào vào đây không ạ? Người phụ nữ mặt hay nhăn nhăn như đít khỉ, động tí là lại tức giận, còn người đàn ông thì có một bộ dáng tiểu thụ.

Nghe Lâm Thiếu Thần miêu tả, cô lễ tân không khỏi có chút cảm khái.

- Cô không được phép tiết lộ thông tin của khách hàng.

Lâm Thiếu Thần im lặng giây lát, đột nhiên cậu chớp chớp hai mắt ngập nước của mình, nhìn cô gái ở quầy lễ tân nói:

- Cô ơi, đó là ba mẹ cháu, cháu sợ bọn họ li hôn, bỏ rơi cháu, cô nói cho cháu biết phòng bọn họ ở đi, đi mà cô...

Thấy bộ dáng tội nghiệp đáng thương của Lâm Thiếu Thần, cô gái thở dài bất đắc dĩ.

- Thôi được rồi, bọn họ ở phòng 419.

- Cô cho cháu đặt phòng cạnh đó đi, để cháu còn bắt gian tại giường.

Cô gái giật mình khi nghe cậu nói vậy. Lằm Thiếu Thần biết mình vừa lỡ mồm, vội sửa lại lời nói:

- Cháu nói nhầm, là ngăn cả ba mẹ cháu li hôn.

Cô gái kia cũng không suy nghĩ gì nhiều mà đưa cho cậu chìa khoá phòng 418, ngay cạnh phòng 419.

- Cháu cảm ơn cô.

Nói rồi, Lâm Thiếu Thần tức tốc chạy tới thang máy để lên phòng của mình.

Đứng trước cửa phòng 419, Lâm Thiếu Thần do dự, cậu có nên mở cửa xông vào không nhỉ? Nhưng lỡ may lại nhìn thấy thứ gì không nên thấy thì sao?

Cậu ghé tai vào cửa đúng cái lúc mà Lâm Đình đá Bạch Tử Hiên xuống đất.

Phịch

Lâm Thiếu Thần trợn tròn mắt: Ba mẹ có cần phải "vận động" kịch liệt đến vậy không? Haizz chắc cậu lại sắp có một tiểu muội muội hoặc tiểu đệ đệ rồi.

Ngáp dài một cái, thôi cậu vẫn nên về phòng ngủ trước đã, khoé môi nhếch lên, mai cậu nhất định sẽ dậy thật sớm để bắt gian tại giường.

Nụ cười xảo quyệt của cậu thật khiến cho người khác thấy rùng mình. Mong hai người trong phòng kia sẽ được yên ổn.
 
Đã Thỏa Mãn Em Chưa
Chương 27


Sáng hôm sau.

Lâm Đình đưa tay dụi dụi đôi mắt nhập nhèm của mình, định xuống giường đi rửa mặt cho tỉnh ngủ thì lại không thể đi được. Cô nhíu mày nhìn người đàn ông bên cạnh, lại nhìn xuống tay mình, một màu trắng bạc sáng rực đập vào mắt. Lâm Đình có chút giật mình, lại một lần nữa nhìn Bạch Tử Hiên. Cô lấy một nhúm đuôi tóc ở đầu mình, quơ quơ trước mũi Bạch Tử Hiên.

Bạch Tử Hiên đang ngủ, đột nhiên thấy trước mũi ngứa ngứa, anh đưa tay gãi gãi thì bị đánh, cú đánh tuy không mạnh lắm nhưng cũng đủ khiến anh tỉnh giấc. Anh híp mắt nhìn cô, ngái ngủ nói:

- Có chuyện gì vậy vợ?

Lâm Đình nâng tay phải của mình, trừng mắt nhìn Bạch Tử Hiên.

- Thế này là thế nào?

- Ồ vợ bị tên cảnh sát nào bắt đấy?

Bạch Tử Hiên nhìn chiếc còng số 8 đang móc vào tay phải của cô và tay trái của anh, ngây ngô hỏi.

- Đừng có mà giả ngu, mau mở ra nhanh, nếu không thì đừng trách tôi độc ác.

Lâm Đình trừng mắt nhìn Bạch Tử Hiên, trừng đến nỗi mà hai con ngươi của cô suýt nữa thì rớt ra khỏi tròng mắt, lạnh lùng ra lệnh. Thật không ngờ hắn ta lại là cảnh sát.

Bạch Tử Hiên nghe vậy cũng nhanh chóng bỏ ngay cái bộ mặt giả ngu, nghiêm túc nhìn cô nói:

- Hình như em không để tâm đến lời nói của tôi?

- Lời gì? Tôi không biết, cũng không quan tâm, anh mau tháo cái này ra.

Bạch Tử Hiên mặc kệ lời nói đầy tức giận của cô, nở một nụ cười gian xảo.

- Em nghĩ tôi sẽ thả em đi sao? Tôi còn chưa giắt em vào cạp quần là may rồi đấy.

- Hừ, tên trai bao có trinh đáng ghét!

Lâm Đình giận giữ quát.

- Đó là máu của em!

Bạch Tử Hiên gầm lên.

Lâm Đình cũng chẳng thèm để ý đến lời nói của Bạch Tử Hiên, cao giọng nói.

- Anh muốn đánh nhau đấy phải không? Được, thích thì bà đây chiều. Nào, đến đây.

Nói rồi cô chuẩn bị tư thế phòng bị, chuấn bị chiến đấu.

Bạch Tử Hiên thấy cô không thèm để ý đến lời nói của anh, trong lòng tức giận không thôi.

- Nếu em đã thích đánh nhau như vậy thì được, tôi chiều, đừng hòng tôi nhường em.

- Bà đây không cần.

Dứt lời, hai người xông vào đấm đá nhau. Nói vậy thôi chứ thực ra, vì tay hai người đã bị còng lại, nên chủ yếu là ôm nhau lăn giường.

Ở bên ngoài, Lâm Thiếu Thần ghé sát tai vào cửa phòng. Thính giác cậu khá tốt nên nghe cả thấy cả tiếng kẽo kẹt của cái giường.

Lâm Thiếu Thần che miệng lại, kinh ngạc không thốt lên lời. Sức khoẻ của ba mẹ cũng thật trâu bò, làm hỏng cả giường của người ta.

Do dự một hồi, cậu liền gõ cửa. Cậu vẫn nên vào trong xem thử thì hơn.

Nghe thấy tiếng gõ cửa bên ngoài, hai người ngay tức khắc liền dừng lại. Trừng nhau một cái rồi đứng dậy ra mở cửa.

Nhìn thấy Lâm Thiếu Thần, Lâm Đình kinh ngạc hỏi.

- Thần, sao con lại ở đây?

Bạch Tử Hiên đứng bên cạnh nghe Lâm Đình gọi Lâm Thiếu Thần như vậy bèn bĩu môi: có nhất thiết phải gọi thân mật thế không? Thần cái bờ lần tần nhần ý. Hừ!!!
 
Đã Thỏa Mãn Em Chưa
Chương 28


Lâm Thiếu Thần cũng để ý đến biểu cảm của cái tên đã cho mẹ mình t*ng trùng, trong lòng liền nảy ra ý đồ đen tối. Cậu nhìn mẹ nũng nịu:

- Cả đêm qua mẹ không về, mẹ có biết là con lo lắng cho người lắm không? Cũng rất nhớ người nữa.

Lâm Thiếu Thần chính là tiểu tâm can của cô, nhìn bộ dáng đáng thương của cậu, cô không đau lòng sao được.

Lâm Đình định bế cậu lên nhưng tay cô đã bị còng lại, chỉ có thể ngồi xuống, dùng một tay còn lại ôm cậu.

Lâm Thiếu Thần được ôm, liền hôn chụt một phát lên má Lâm Đình, khiêu khích Bạch Tử Hiên.

Bạch Tử Hiên là một thùng giấm chua, thối lâu năm, đương nhiên sẽ không chịu nổi cảnh này. Anh trừng mắt nhìn Lâm Đình, bộ dáng như một con chó nhỏ bị chủ bỏ rơi.

Lâm Đình thấy vậy, khó hiểu. Cái tên điên này lại bị t*ng trùng lên não à?

- Anh bị làm sao đấy?

Bạch Tử Hiên phụng phịu đáp.

- Sao em lại không ôm hôn tôi?

- Anh có phải con tôi đâu? Với lại anh còn chưa mở cái còng tay này ra, còn đòi tôi ôm hôn anh? Đi ị đi!

- Em.....

Bạch Tử Hiên đen mặt, không nói lên lời.

Lâm Thiếu Thần nhân cơ hội Lâm Đình và Bạch Tử Hiên cãi nhau, không để ý đến mình, bèn nhanh chóng lách người đi vào bên trong.

Cầm cái kính lúp trên tay, Lâm Thiếu Thần trèo lên giường, soi xét kỹ càng từng chỗ một, từ đầu đến cuối, không bỏ sót một chỗ nào. Hết trên giường lại xuống dưới đất, cuối cùng cũng xong, cậu thở phào nhẹ nhõm. May mà không tìm thấy cái bao ca su nào.

Nhưng theo hiểu biết của cậu về mẹ mình, thì chắc chắn mẹ sẽ không chịu sinh con nữa.

Đang thất thần, đột nhiên thanh âm của Lâm Đình truyền đến.

- Thần, con tìm cái gì thế?

Lâm Thiếu Thần giật mình, vô thức đáp:

- Con tìm bao c...

Biết mình lại vừa lỡ lời, Lâm Thiếu Thần vội sửa lại lời nói.

- Con đang tìm sợi dây chuyền, mà mẹ tặng cho con, nhưng mẹ yêu tâm, con tìm thấy rồi.

Dứt lời, cậu định đưa mẹ về, liền nhìn thấy tay Lâm Đình đã bị còng lại. Híp mắt nhìn Bạch Tử Hiên, trầm tư suy nghĩ một lát rồi vẫy vẫy tay với anh, ý bảo Bạch Tử Hiên cúi người xuống.

Nhìn dáng vẻ thần thần bí bí của Lâm Thiếu Thần, Bạch Tử Hiên do dự vài giây rồi cũng quyết định cúi người xuống nghe xem tên tiểu này định nói với hắn cái gì.

Thấy Bạch Tử Hiên đã cúi xuống, Lâm Thiếu Thần liền ghé vào tai anh, thì thầm nói.

- Ba không muốn có trái tim của mẹ à? Nếu muốn thì mau thả mẹ ra, con dạy người cách tán gái.

Bạch Tử Hiên như không tin vào tai mình, kinh ngạc hỏi lại.

- Thật sao?

- Thật chứ, con lừa ba làm gì? Nếu ba không tin thì con có thể chứng minh.

Thấy Bạch Tử Hiên không đáp, Lâm Thiếu Thần liền biết anh muốn cậu chứng minh. Lâm Thiếu Thần mỉm cười, điều này cậu đã dự liệu được từ trước rồi. Cậu móc điện thoại trong túi ra đưa cho Bạch Tử Hiên xem.

“Vợ yêu đã gửi tin nhắn đến cho bạn.”

Một dòng chữ nho nhỏ đập vào mắt Bạch Tử Hiên. Thằng nhóc này thế mà đã có vợ rồi?
 
Đã Thỏa Mãn Em Chưa
Chương 29


Bạch Tử Hiên ngốc lặng, mãi sau mới hồi phục tinh thần, ấp úng nói:

- Đây thực là vợ con?

- Chứ không thì là ai?

Lâm Thiếu Thần bất mãn nói, nhưng trong lòng cậu đã cười đến tẩu hoả nhập ma. Không ngờ lão cha mình lại dễ lừa gạt như vậy nha. Thực ra đấy là số của Viettel, vì để chuẩn bị cho chiến dịch giúp ba cưa đổ mẹ, mà cậu đã lưu số Viettel vào danh bạ với cái tên "Vợ yêu" để nâng cao trình độ, học vấn uyên thâm trong tình yêu. Nhưng cậu cũng không ngờ ba mình lại dễ bị mắc câu như thế. Haha, ba thật là đáng yêu quá đi. Trước hết, vẫn phải giữ bí mật chuyện này đã.

- Chú còn không mau tháo cái còng đấy ra cho mẹ cháu?

Lâm Thiếu Thần cao giọng nói.

Bạch Tử Hiên dù biết Lâm Thiếu Thần giỏi, nhưng cũng không dám chắc chắn thằng nhóc này sẽ giúp anh. Mình vẫn nên không thả cô ấy ra thì hơn.

- Mẹ cháu phạm tội cưỡng h**p chú, chú đương nhiên phải bắt cô ấy về đồn cảnh sát.

- Mẹ cháu cưỡng h**p chú á hả???

Lâm Thiếu Thần trợn tròn mắt hỏi lại, mẹ cũng mạnh mẽ quá đi.

Lâm Đình đứng một bên, nhíu mày hỏi:

- Tôi cưỡng h**p anh, nên bây giờ anh muốn trả thù tôi?

- Không phải trả thù mà là chịu trách nghiệm.

- Không phải tôi đưa tiền cho anh rồi sao?

- Tôi không cần tiền của em.

- Thế anh muốn sao?

- Đương nhiên là tôi muốn giắt em vào cạp quần rồi.

Bạch Tử Hiên bình thản nói. Hắn đã cho người thiết kế riêng một cái quần có 4 ống để cô luôn luôn dính vào hắn, nhưng đến giờ vẫn chưa xong, hắn sao có thể thả cô đi được.

- Được! Thần, ra ngoài đợi ta.

Đợi Lâm Thiếu Thần ra ngoài, Lâm Đình mới dơ cái tay đang bị còng lên nhìn về phía hắn, thiễu kiên nhẫn nói.

- Còn không mau tháo cái này ra để ông đây chịu trách nghiệm.

Bạch Tử Hiên ù ù cạc cạc nhìn Lâm Đình, cô thay đổi cũng thật nhanh. Nhưng cũng chẳng hiểu sao hắn lại đi nghe lời, cởi cái còng số 8 đó ra khỏi tay cô.

Hai tay được giải thoát, Lâm Đình không đợi Bạch Tử Hiên kịp phản ứng đã hung hăng ném hắn lên giường.

Đè hắn dưới h* th*n mình, khoé môi cô nhếch lên: Đây là anh ép ông đấy đấy! Đừng trách ông đây không báo trước.

Lâm Đình như ăn phải thuốc nổ, cả người tràn đầy sức mạnh ch**m l** th*n th* Bạch Tử Hiên. Cứ ra rồi lại vào không biết bao nhiêu lần, hắn thực sự không ngờ cô nàng này khoẻ như vậy, chỉ biết nằm dưới phát ra những âm thanh kiều mỵ, xin cô dừng lại.

Lâm Đình mặc kệ sự van xin của hắn, vẫn mạnh mẽ như hổ đói chiếm đoạt hắn, mãi đến khi hắn không chịu nổi, ngất lịm đi cô mới dừng lại, trên miệng còn hừ lạnh: Mới như vậy mà đã không chịu nổi.
 
Đã Thỏa Mãn Em Chưa
Chương 30


l*m t*nh với Bạch Tử Hiên xong, Lâm Đình phủi mông đứng dậy ra khỏi cửa, nhưng vẫn không quên để lại một câu cho hắn và cũng chính là cái tai hoạ không thể tránh khỏi sau này của cô: Đồ yếu sinh lý!

Lâm Thiếu Thần nhìn thấy bóng dáng mạnh khỏe tràn đầy tinh lực của mẹ mình, trong lòng cậu tràn đầy nghi hoặc.

Cậu khẽ đẩy cánh cửa ra rộng hơn để lấy tầm nhìn, bên trong là một mớ lộn xộn, nhưng chủ yếu toàn là quần áo của ba cậu. Ánh mắt di chuyển đến chiếc giường... Mẹ cũng dũng mãnh quá đi, thật không thể tin nổi!

Thế là sau khi nhìn xong cảnh đó, Lâm Thiếu Thần cứ thế lăn đùng ra ngất.

Lâm Đình ở bên cạnh chú ý mọi biểu cảm, hành động của Lâm Thiếu Thần, khẽ thở dài bế cậu vào phòng đối diện, trong lòng không khỏi cảm khái: Dù sao cũng vẫn là con nít, tâm lý chưa đủ vững vàng.

Bạch Tử Hiên dù mệt mỏi ngất đi, nhưng ý thức của hắn vẫn rất tỉnh táo, hắn nghe rất rõ cái câu nói mỉa mai, tràn đầy sự khinh thường của cô, trong lòng liền đau như bị dao cứa.

Nghỉ ngơi một lát, hắn liền gọi điện cho tên đàn em của mình đến.

“Tôi cho cậu 5 phút!”

Quả nhiên năm phút sau, một người đàn ông cao lớn khoảng 29-30 tuổi, gương mặt sáng sủa ưa nhìn chạy hồng hộc vào phòng.

“Lão đại có gì phân phó?”

“Quần?”

Người đàn ông đơ vài giây, lúc sau mới nhận ra lão đại nhà mình đang hỏi cái gì, vội vàng cung kính trả lời.

“Dạ, vẫn chưa thiết kế xong ạ.”

“3 ngày sau phải có.”

“Dạ!”

“Tôi cần 100 loại thuốc bổ thận tráng dương tốt nhất thế giới.”

Bạch Tử Hiên thản nhiên nói, giống như hắn đang muốn mua hộ người khác vậy.

“Còn nữa, điều tra kỹ càng về cô ấy cho tôi. Ngay cả con muỗi đực chạm vào cô ấy cũng phải tra ra rồi đập chết nó.”
 
Back
Top Bottom