Cập nhật mới

Ngôn Tình Đã Thỏa Mãn Em Chưa

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
593,170
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
361,707
da-thoa-man-em-chua.jpg

Đã Thỏa Mãn Em Chưa
Tác giả: Nhan Uyển Huyên
Thể loại: Ngôn Tình, Sủng
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Cô lao vào người anh như một con dã thú, xé toang chiếc áo tắm đang khoác trên người anh rồi đè xuống.

- Làm

Anh chưa kịp trả lời thì họng súng đen ngòm đã chĩa vào trán anh, một âm thanh vô cùng lạnh vang lên.

- KHÔNG LÀM NHANH TAO BẮN!​
 
Đã Thỏa Mãn Em Chưa
Chương 1


Anh vừa tắm xong, đang nằm trên giường đọc báo, trên người chỉ choàng khăn tắm màu trắng bạc, lồng ngực màu đồng rắn chắc lộ ra đường nét tinh tế, quyến rũ.

Bỗng "cạch" một tiếng, cánh cửa phòng được mở ra, một cô gái có mái tóc đỏ dài đến thắt lưng, khuôn mặt trắng nõn tinh xảo, trên người là trang phục đen bó sát kiểu các nữ đặc công giúp đường cong nóng bỏng của cô được anh hoàn hảo nhìn thấy. Đầu óc mơ hồ, chắng lẽ là cô gái này vào nhầm phòng? Anh đang định cất giọng hỏi thì cô đã ngắt lời anh:

"Thằng kia! Mau lại đây giúp tao giải toả."

Anh còn chưa kịp phản ứng thì guốc cùng dao trên người của cô đã bay ra tứ tung rồi cô thoải mái nằm lên giường, miệng thở phì phì. Đợi mất 3 phút vẫn chưa thấy anh hành động, trong khi cả người cô sắp bị dục hoả đốt cháy. Thân thể càng ngày càng nóng.Không nhịn được nữa, cô phải tự ra tay thôi. Thế là lớp quần áo đen bó sát trên người cô chỉ trong chớp mắt đã bay xuống nền đất. Anh còn chưa kịp hoàn hồn thì cô đã lại cho anh một cái kinh ngạc lớn hơn nữa. Cô lao vào anh như một con dã thú, hung hăng xé rách chiếc áo tắm đáng thương của anh. Đè anh dưới thân, nhìn anh chằm chằm.

- Làm!

Không đợi anh trả lời, không biết cô móc từ đâu ra một khẩu súng đen loại xịn chĩa thẳng vào trán anh, thanh âm vô cùng lạnh nhạt.

- KHÔNG LÀM NHANH TAO BẮN!
 
Đã Thỏa Mãn Em Chưa
Chương 2


Nhìn khuôn mặt đờ đẫn như người mất hồn của anh càng khiến cô tức giận hơn. Cô sắp không chịu được nữa rồi mà sao anh vẫn cứ chần chừ thế nhỉ? Hay là cô chưa đủ ngon? Đang tính doạ anh phát nữa thì "thằng bé" của anh vô tình lọt vào tầm ngắm của cô. Cô chậc lưỡi. Cũng to, ra dáng một “thằng bé” phết, chỉ có điều là thiếu sức sống quá. Bất chợt trong đầu cô liền xẹt qua một ý nghĩ: Nhỡ anh ta sợ quá không lên được thì cô phải làm thế nào? Cô sắp chịu không nổi nữa rồi. Nghĩ vậy, cô liền giục anh lần nữa, thanh âm vẫn lạnh nhạt nhưng không còn mang theo sự uy h**p như lúc trước mà thay vào đó là sự gấp gáp.

- Làm nhanh! Mau!

Anh giật mình hoàn hồn lại, khó hiểu không biết cô lấy khẩu súng ở đầu ra lại bắt gặp đúng lúc cô đang nhìn "thằng bé" của anh rồi chậc lưỡi. Cô có ý gì đó? Chê nhỏ hả? Xin lỗi đi! Anh cũng khá kiêu ngạo về nó đấy. Mà cô gái này cũng lạ thật, tự dưng xông vào phòng anh rồi hùng hùng hổ hổ đòi OOXX. Nhưng từ hành động và lời nói của cô thì anh cũng biết cô không phải người đơn giản. Đợi đã, sao anh cứ có cảm giác như mình sắp bị cô cưỡng h**p thế nhỉ. Nhìn cô có vẻ sắp không nhịn nổi nữa rồi, anh cũng nên thuận theo tự nhiên và tính cách cùng suy nghĩ của một người đàn ông mà chiều ý cô vậy. Dù sao thì hơn hai mươi năm qua "thằng bé" của anh cũng chưa từng được nếm trải mùi vị khi OOXX.
 
Đã Thỏa Mãn Em Chưa
Chương 3


Anh muốn lật người lại, cảm giác ở dưới quả thật…! Nhưng liếc mắt lại thấy cái khẩu súng đen sì bên cạnh cùng với bộ mặt mẹ thiên hạ của cô khiến anh không biết phải làm sao. Anh ngập ngừng nói:

- Nhưng…

Cô cau mày bất mãn.

- Nhưng nhị gì?

- Em đè tôi dưới thân thế này thì tôi làm kiểu gì? – Anh cười khổ

Cô trợn trừng mắt, một tay đè chặt ngực anh không cho anh động đậy, tay còn lại dơ khẩu súng lên ý bảo: Bà đây đếch cần biết mày làm kiểu gì, cách nào, bà chỉ biết mày mà không làm nhanh giúp bà giải tỏa là bà bóp cò (ok fine).

Một đám quạ đen bay đầy đầu. Trời ạ! Cô đây là đang thách thức anh mà. Lần đầu tiên với một người xa lạ, lại còn bị ở dưới, thật khó thích ứng mà.

Đột nhiên chuông cửa phòng vang lên inh ỏi. Cô rời khỏi người anh rồi chủi thề: Khốn khiếp! Nếu không phải bây giờ cô đang khó chịu, trên người không mặc gì thì cô đã ra ngoài bắn cho cái tên phá đám kia mấy phát rồi. Thấy anh vẫn nằm bất động cô không khỏi đạp cho anh một cái:

- Còn không mau đi ra.

Lúc này anh mới vội vàng đứng dậy đi tìm cái khăn tắm mà vừa nãy cô lột của anh ra. Trước khi đi, anh còn quay đầu lại, thấy cô vẫn nằm trên giường không một mảnh vải che thân, anh liền nhanh chóng bước tới cầm lấy tấm chăn bên cạnh phủ kín người cô rồi mới an tâm đi mở cửa.
 
Đã Thỏa Mãn Em Chưa
Chương 4


Vừa mới mở cửa ra thì đã nhìn thấy khuôn mặt kinh ngạc không thôi của hai tên đàn em. Anh cũng ngoái đầu lại xem thử: Trên đất là một bãi chiến trường. Đó toàn là quần áo với đồ lót của cô. Khuôn mặt anh bỗng trở nên sa sầm và âm trầm đến đáng sợ, ngay tức khắc anh đóng sầm cửa lại và thu gọn những thứ đồ rơi lả tả trên đất chỉ trong một cái nháy mắt. Còn chưa hết tức thì đã nghe thấy tiếng bay của cái chăn. Đôi lông mày của anh nhăn lại, anh mắt nhìn cô với vẻ uất hận. Đi tới cạnh giường định mắng cô một trận nhưng nhìn thấy dáng vẻ chật vật của cô đành thôi. Anh đưa tay vuốt những sợi tóc mai lòa xòa trước mặt cô rồi cúi người, ghé sát vào tai cô dịu dàng nói:

- Ngoan! Lát nữa tôi sẽ quay lại thỏa mãn em. Đừng đạp chăn ra nữa cố gắng chịu đựng một lát nữa thôi, nếu em không đáp ứng thì tôi sẽ không giúp em đâu đó.

Cô nghiến răng ken két, tròng lòng thì khó chịu nhưng vì bản thân cô cũng chỉ có thể gật đầu đồng ý. Ai bảo lúc trước cô uống nhầm phải thuốc k*ch d*c cơ chứ.

- Nhanh lên! Tôi sắp chịu hết nổi rồi.

- Ân.

..........

- Ôi cuối cùng lão đại cũng ra. Báo cáo: Nhiệm vụ đã hoàn tất.

- Tốt. Còn chuyện gì nữa không?

Hai tên đàn em kia của anh ấp úng hỏi:

- Lão…đại…

- Có chuyện gì nói anh, từ khi nào các cậu lại có cái bộ dạng ấp a úng như đàn bà thế này?

Cuối cùng cũng có một tên mạnh dạn hỏi:

- Tối nay lão đại ngủ lại đây hả?
 
Đã Thỏa Mãn Em Chưa
Chương 5


Rầm. Cửa phòng đã bị đóng lại kín mít. Một tên quay lưng dựa vào cửa, móc trong túi quần ra một cuốn sổ tay. Tên còn lại khó hiểu hỏi:

- Mày viết cái gì đấy?

Hắn đánh vào đầu cái tên vừa hỏi kia một phát rồi mới trả lời:

- Mày ngu thế, hôm nay là ngày lão đại phá thân, sự việc trọng đại thế này phải ghi vào nhật ký chứ. À lát lữa còn phải gọi điện về thông báo cho mẹ lão đại. Chắc lão phu nhân sẽ vui lắm.

- Ừ ha. Thế chúng ta có rình coi không?

- Mày muốn chết à? Tao thì còn thích sống lắm. Về thôi, sáng mai tới sớm xem trò vui hahaha.

Cuối cùng “bóng đèn” cũng đã đi trả lại không gian cho hai người.

Trong căn phòng sang trọng, dưới ánh đèn mờ ảo, trên chiếc giường hoa lệ bỗng vang lên tiếng k** r*n kiều mị đầy dụ hoặc của người phụ nữ cùng với tiếng th* d*c dồn dập của người đàn ông. Nó hoà quyện một cách khéo léo và nhịp nhàng tạo nên một giai điệu tuyệt mỹ.

- Ưm.....aaaaaa......nhanh nữa đi.....ưm.....ư.....aaaa…ưm...ư......ưm....sướng quá....ưm....sướng...quá a~... Aaaaaa....ưm...ư....aaaa....sướng quá.....ưm...ưm....anh thật....thật....ư...tuyệt nga~~....ưm....hại chết em rồi....ưm....aa.....sướng quá.....ưm....nhanh nữa đi nga~....vẫn chưa đủ aaa~ thật....thật là...ngứa...ngứa quá aaa~

- Em còn muốn nữa không?

- Ưm....ư.....aaaaaa.....muốn nữa..... Cho emmm...cho em... Cho emmm nữa a~ưm....bên....bên...dưới...là...ư....là...ưm....bị...anh chiều hư rồi aaa...ưm...nga~.....ưm....ư.....sướng quá.....phê quá....ưm ư ư... Ưm.. thật sảng khoái a~

- Em thật ph*ng đ*ng!

- Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa Đau... đau quá…aaaaaa... từ từ thô...thôi... Anh to quá a~ từ từ thôi a....aaaaaaa... Chậm lại... Ư..ư..ưnm...

Và đó chính là sự thăng hoa của tình yêu khiến người ta không khỏi đỏ mặt tía tai. Thế nhưng trong cái tình cảnh thiêng liêng mị hoặc ấy lại bị một giọng nói thô lỗ, cọc cằn của ai đó cắt ngang:

- Anh đang làm cái gì đấy?

- Hử? Tôi đang xem cách để giúp em giải tỏa. – Anh hồn nhiên đáp.
 
Đã Thỏa Mãn Em Chưa
Chương 6


- Đệt mịa! Mày muốn bà đây tức chết à? Mày có biết là bà sắp bị dục hoả thiêu chết rồi không mà mày còn mở phim cấp ba cho bà xem.

Nhìn khuôn mặt hùng hổ như sắp ăn thịt anh đến nơi chả hiểu sao anh cứ cảm thấy như kiểu cô đang giận dỗi với anh vậy, đáng yêu chết đi được.

“Ưm...nữa~”

- Đệch! Sao anh còn chưa tắt cái đó đi rồi nhanh lại đây giúp bà.

Anh xấu hổ gãi đầu, bàn tay chạm nhẹ vào màn hình điện thoại rồi anh mới từ từ đến gần cô.

- Thế tôi có được ở trên không?

Cô thở mạnh một cái rồi trả lời:

- Tùy anh.

Nghe được câu trả lời mà mình mong đợi, anh vui sướng, hớn ha hớn hở chạy tới đè lên người cô. Nhìn khuôn mặt tuyệt mỹ gần trong gang tấc, trái tim anh cứ đập loạn hết cả lên.Trán cô đã ướt đẫm mồ hôi, có lẽ cô đang khó chịu lắm. Anh nhìn vào đôi mắt trong suốt của cô khẽ hỏi:

- Đây là lần đầu tiên của em?

- Nhìn bà đây giống lần đầu tiên lắm hả?

Khuôn mặt anh bỗng trầm xuống, ánh mặt lộ rõ vẻ thất vọng. Đôi mày lá liễu nhíu chặt, cô hừ lạnh: Đúng là đàn ông đều cùng một loại, chỉ luôn muốn có được lần đầu tiên của người phụ nữ. Nếu không phải cô rơi vào tình cảnh này thì cô còn lâu mới h**n ** với cái loại đàn ông như vậy. Một lũ ngựa đực với nhau! Bất đắc dĩ cô đành phải trả lời. Cô nở một nụ cười giễu cợt:

- Sao? Thất vọng rồi à?
 
Đã Thỏa Mãn Em Chưa
Chương 7


Nói đến đây, đột nhiên cô dừng lại, bàn tay nhỏ nhắn linh hoạt nhanh như chớp đánh vào đầu anh một cái, biểu cảm thay đổi 180°.

- Đệt mịa mày! Bà đây là lần đầu tiên đấy, sướng chưa? Còn không mau lên, chậm một giây nữa là bà cho mày đi gặp liệt tổ liệt tông...đấy

Còn chưa nói hết thì đôi môi đã bị ai đó chiếm lấy. Đầu lưỡi của hắn điên cuồng bá đạo quấn lấy chiếc lưỡi thơm tho của cô. Trong đầu cô lúc này trống rỗng, mặc kệ hắn đang công phá cửa thành chiếm lấy mọi thứ trong khoang miệng cô. Mãi cho đến khi cô tỉnh táo lại, thấy hắn vẫn không ngừng m*t lấy môi cô, làm cô không thở nổi mà bụng dưới của cô thì đã c*ng tr**ng từ lâu. Cô cắn vào đầu lưỡi đang không ngừng ngọ nguậy trog miệng mình.

Cảm nhận được mùi máu tanh trong miệng, anh ngơ ngác nhìn cô. Không phải cô bảo anh giúp cô giải toả sao? Vậy mà giờ lại không cho anh hôn.

- Tôi bảo anh giúp tôi giải toả cơ mà, anh hôn tôi làm cái gì?

- Thì em nói lần đầu tiên, mà lần đầu tiên nghe nói là sẽ đau lắm, phải có khúc dạo đầu thì mới bớt đau.

- Khúc dạo đầu ở lưỡi à? Thật bẩn!

Nói rồi cô ném cho anh một cái ánh mắt khinh bỉ.

Anh như chợt hiểu ra: à thì ra là cô nghĩ anh từng hôn qua người khác nên mới chê anh bẩn. Đây có phải là dấu hiệu của việc cô đang ghen không nhỉ? Nghĩ thế anh lại thấy lòng mình cứ lâng lâng.

- Em yên tâm, tôi chưa từng hôn ai ngoài em cả. Lưỡi của tôi chỉ thích quấn lấy lưỡi của em thôi.

- Tôi không có thời gian tán phét với anh, làm nhanh lên. Không nhanh bà đây đi tìm thằng khác.
 
Đã Thỏa Mãn Em Chưa
Chương 8


Câu nói mang đầy sự uy h**p khiến Bạch Tử Hiên không dám lề mề thêm một giây phút nào nữa. Anh nhìn xuống phát hiện cô đã d*ng h** ch*n ra từ lâu. Đột nhiên trong đầu anh lại nảy ra một suy nghĩ điên rồ: Có khi nào cô mới đi chuyển giới không nhỉ? Tại sao cô lại vô tư không biết xâu hổ gì hết vậy. Hay là cô bị đứt mất dây thần kinh xấu hổ rồi. Thôi không nghĩ nhiều nữa, tiếp tục công việc thôi. Vận dụng kiến thức vừa xem phim cấp ba lúc nãy, một tay anh mạnh mẽ x** n*n đôi gò bông đào căng tròn đầy sức sống của cô, tay còn lại thì nhẹ nhàng đẩy vào rồi rút ra nơi cánh hoa ướt đẫm.

Cảm giác nóng cháy lan tỏa khắp toàn thân, vùng mẫn cảm bị ngón tay của Bạch Tử Hiên khiêu khích đến khô nóng khó chịu, cô liền không nhịn được mà thúc giục: “Nhanh…”

Động tác tay của anh theo tiếng thúc giục của cô mà ra vào càng lúc càng trở nên nhanh hơn, dùng hết tốc lực đẩy mạnh ngón tay đi vào, thẳng tới nơi thâm sâu trong h** h***t khiến cho ngón chân của Lâm Đình không tự chủ được mà mà co quắp lại. Không khí trong phòng đã nóng đến cực điểm làm cho toàn thân anh cũng như bị bỏng, nóng đến bức bách. Đùi trắng như tuyết của cô càng k*ch th*ch phía dưới của anh trướng lên khó chịu.

Bạch Tử Hiên khép hai chân Lâm Đình lại, dùng một lực mạnh mẽ thẳng tiến, anh để lửa nóng to dài của mình hòan toàn thẳng tiến vào trong bắp đùi đã khép lại của Lâm Đình.

Lâm Đinh kinh ngạc mở to hai mắt nhìn Bạch Tử Hiên. Bây giờ còn có kiểu xoạc như vậy sao? Tuy rằng Bạch Tử Hiên không tiến vào thân thể cô nhưng ra vào nơi này, cô đã cảm thấy vô cùng kh*** c*m.
 
Đã Thỏa Mãn Em Chưa
Chương 9


Chỉ có điều anh cứ làm như vậy bụng dưới của Lâm Đình lại càng c*ng tr**ng khó chịu. Cô đã không chịu được những trận thủy triều sảng khoái, cô rất cần một chỗ để phát tiết.

Lâm Đình xoay người đè lên Bạch Tử Hiên vội vàng dùng sức cắn mạnh vào đậu đỏ của anh.

Bạch Tử Hiên bị cô cắn bắt ngờ không tự chủ được mà kêu lên: “A”

“Sao anh còn chưa vào?”

Bạch Tử Hiên chần chừ một lúc, lập tức đè ngược lại. Thân hình cường tráng bao vây Lâm Đình hoàn toàn, lưỡi trơn ướt át chăm chú quấn lấy lưỡi cô, tay hắn cầm b** ng*c mềm mại của cô v**t v* mạnh mẽ, đầu lưỡi tiến vào dò xét trong khoang miệng của cô.

Cô ưỡn người nghênh đón lửa nóng của hắn. Bạch Tử Hiên cũng kéo căng hai đùi tuyết trắng của Lâm Đình, chống đỡ g*** h** ch*n trắng nõn của Lâm Đình đưa đẩy một trận.

Thân thể Lâm Đình run rẩy, khi hắn cứng rắn xâm phạm, g*** h** ch*n không ngừng chảy ra mật trơn ướt. Nhưng mà, Bạch Tử Hiên chỉ ma sát giữa đùi cô chậm chạp không tiến vào.

Lâm Đình bị ma sát một hồi bắt đầu buồn bực:

“Anh làm cái gì đấy?”

“Hả?” Bạch Tử Hiên vẫn chạy nước rút giữa đùi.

“Tại sao anh vẫn không đi vào?” Cái tên chết bầm này có phải hắn cố ý chơi cô không. Cô đã như vậy rồi mà hắn còn chần chừ không vào.

“Không phải tôi đã đi vào rồi sao?”

Lâm Đình nghe câu trả lời vô tội của anh, không biết nói gì hơn.

“Anh chưa từng làm cái này bao giờ à?”

Anh thật thà đáp: “Chưa”

“Nói cho tôi biết đi vào từ nơi nào?”

“Hả?” Bạch Tử Hiên dừng lại động tác, vẻ mặt kinh ngạc.

“Vừa nãy anh xem được những gì?”

Đôi lông mày lá liễu nhíu chặt có thể thấy được cô đang rất khó chịu.
 
Đã Thỏa Mãn Em Chưa
Chương 10


Bạch Tử Hiên xấu hổ không dám trả lời. Thật ra lúc nãy anh chỉ xem đoạn đầu thôi, nhưng chán quá nên không xem nữa, ngắm cô thú vị hơn nhiều.

“Có phải anh không biết xuyên vào đâu?”

“Xuyên cái gì?” Bộ dáng mơ hồ không giống giả vờ.

Lúc này Lâm Đình thực sự muốn đấm cho Bạch Tử Hiên một trận. Cô còn tưởng rằng hắn nghĩ ra được khúc dạo đầu mới giúp cô sảng khoái dễ,chịu hơn. Thì ra hắn vốn không biết xuyên vào đâu!

Bạch Tử Hiên nhìn bộ dáng buồn bực muốn đánh người của cô, anh ngờ vực hỏi:

“Tôi chưa làm chưa thoải mái à?”

Lâm Đình lườm anh một cái không thèm trả lời. Cô lại hỏi:

“Vừa rồi ngón tay của anh làm gì đó.”

Bạch Tử Hiên đưa mắt nhìn nơi nào đó của cô, ý bảo anh vùa đút ngón tay vào đó. Lâm Đình thở dài bất đắc dĩ, cô tách hai mình ra, lộ ra rừng rậm bao quanh nh** h** bên trong:

“Nhét cái thứ đó của anh vào đây.”

Thật ra thì trong lòng Lâm Đình rất lo ngại với cây côn th*t khổng lồ này, lớn như vậy liệu nhét vào thì có làm hỏng lỗ âm đ*o của cô không?

Bạch Tử Hiên nhìn chằm chằm hang động bí ẩn một lát rồi mới nói với vẻ không thể tin:

“Nhỏ như vậy sao mà nhét vào được?”

“Tôi kêu anh nhét thì anh cứ nhét, hỏi nhiều thế làm gì?”

Trong lòng Bạch Tử Hiên gào khóc: Đấy biết ngay mà đây là cô trắng trợn cưỡng h**p anh. Huhu.Kể cũng lạ, cái lỗ của cô thì bé tí tẹo còn tiểu đệ đệ của anh lại cao to vạm vỡ như vậy thế mà cũng có thể đút vào được. Anh vẫn không tin định hỏi cho rõ nhưng nhìn ánh mắt chắc chắn của Lâm Đình liền không nghĩ nhiều nữa, làm theo lời cô._________________
 
Đã Thỏa Mãn Em Chưa
Chương 11


Lâm Đình chỉ cảm thấy nơi nào đó truyền đến cơn đau bén nhọn, cô không nhịn được mà c*n m** d***. Ai bảo không phải lần đầu tiên thì không đau chứ? Sao cô lại cảm thấy còn đau đớn hơn cả lần đầu tiên vậy, hay là ông trời đang trừng phạt sự dối trá của cô? Nhưng nếu cô không nói dối thì liệu anh ta có còn chịu giúp cô nữa không? Nhìn khí chất của anh cô cũng biết anh ta không phải là một người bình thường, anh hoàn toàn có thể thoát khỏi sự khống chế của cô nhưng anh ta lại lựa chọn ở lại. Trong lòng thầm cười khẩy: Đúng là đàn ông chỉ toàn suy nghĩ bằng nửa th*n d***. Nhớ lại chuyện lần trước, khoé miệng Lâm Đình bỗng nhiên chảy ra một dòng máu đỏ tươi.

Bạch Tử Hiên vẫn chú ý đến cảm nhận của Lâm Đình vì anh nghe người ta nói lần đầu tiên của phụ nữ rất đau nên anh làm rất nhẹ nhàng, cẩn thận. Chợt thấy môi dưới của cô chảy máu, Bạch Tử Hiên nghĩ là do anh làm Lâm Đình đau nên cô mới cắn nát môi. Bạch Tử Hiên thầm tự trách mình, anh áy náy nói:

“Em đau lắm à? Tôi xin lỗi!”

“Vào nữa đi” – Cô ra lệnh.

Lâm Đình cảm nhận được thứ gì đó đã bắn vào thân thể mình, cơ thể cô cũng vì thế mà hạ bớt nhiệt đi đôi chút, cô mở miệng: "Ra."

"Hả." Bạch Tử Hiên ngơ ngác hỏi lại.

“Tôi bảo anh ra”

“Nhưng…Mới được có một lần thôi mà”

Lâm Đình thật sự rất muốn đấm cho cái tên này một trận. Cô lại một lần nữa cầm súng lên chỉ thẳng vào khuôn mặt tuấn tú của anh uy h**p: "Có ra không thì bảo?"

Bạch Tử Hiên ngậm ngùi từ từ rút lửa nóng vẫn đang c*ng tr**ng của mình ra khỏi thân thể cô. Huhu đúng là khóc không ra nước mắt mà, đây nhất định là anh đang bị cưỡng h**p, ai đòi lại công đạo giúp anh với. Cô chơi anh chán rồi liền đạp anh đi, tiểu đệ đệ đáng yêu của anh vẫn đang dựng đứng người nhìn cô khao khát mà cô nỡ lòng nào mặc kệ thằng bé rồi ngủ ngon lành như vậy chứ. Bạch Tử Hiên ngồi im lặng năm phút. Năm phút này đối với anh như là tra tấn dưới địa ngục, khó chịu muốn chết. Nghe thấy hơi thở đều đặn của Lâm Đình, biết là cô đã ngủ say, anh bèn mon men lại gần, trong lòng như nở hoa: Không ngờ cô lại có cái dáng ngủ dễ thương thế này. Anh để lửa nóng to dài của mình không ngừng ma sát vào vị trí giữa hai đùi cô. Anh vui sướng cảm thán: "Thật thoải mái!"

CHƯƠNG 12:

Đang sung sướng bỗng nơi nào đó bị một bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt. Trán Bạch Tử Hiên lấm tấm mồ hôi, bàn tay anh nắm chặt, trái tim như ngừng đập. Vốn dĩ nó đã dịu đi một chút rồi bây giờ bị cô nắm lại cương lên khó chịu đến đáng sợ. Đúng là lợn lành chữa thành lỡn què.

Cái gì mà cứ chọc vào "cô bé" của cô thế này, ngứa quá đi, nó chán sống rồi hả? Lâm Đình lấy tay gãi gãi chỗ vừa bị Bạch Tử Hiên chọc vào, tiện tay liền cầm luôn cái lửa nóng của anh vứt đi không thương tiếc. Trong lòng thầm cảm thán: Thật phiền phức!

Lửa nóng của anh bị cô dùng sức ném đi khiến cơ thể anh cũng chao đảo. Thật là khóc không ra nước mắt. Anh nhảy xuống giường, chạy ngay vào nhà tắm với tốc độ tên lửa.

Nước lạnh cứ ào ào xả xuống cơ thể Bạch Tử Hiên. Ngồi trong bồn tắm, anh vừa đổ nước lạnh vào lửa nóng của mình vừa lấy tay xoa xoa nó, thi thoảng lại đánh vào nó mấy phát kêu đét.

- Cái tên chết tiệt này mày không muốn sống nữa à, cô ấy mà nổi hứng muốn xẻo mày thì tao cũng không cứu được mày đâu. Hơn hai mươi nằm qua mày yên tĩnh như thế tao còn tưởng mày ngoan lắm hoá ra mày cũng thú tính như vậy, hại cả tao luôn. Chết tiệt!

Nằm trên giường lăn qua lăn lại mấy lần mà vẫn chưa ngủ được. Lòng đầy phiền muộn: Không biết mai cô sẽ xử lý anh như thế nào đây nữa.

Sáng hôm sau...

CHƯƠNG 13:

Lâm Đình cảm thấy dưới h* th*n đau nhức, cô khẽ mở mắt nhìn thứ trắng trắng đang dính trên đùi mình. Lâm Đình thở dài rồi bước vào nhà tắm. Một lát sau Lâm bước ra với bộ quần áo lúc đầu của cô. Lâm Đình đến bên giường cầm lấy khẩu súng, cô lật chăn lên xem còn sót thứ gì không, nhưng không ngờ lọt vào mắt cô lại là một vệt máu đỏ đang nằm trên tấm ga giường. Lâm Đình thẫn thờ nhìn vết máu, lòng tràn đầy nghi hoặc: Đây chắn chắn không phải là máu của cô vì đây không phải là lần đầu của cô.

Chẳng lẽ là của...anh ta... Mà đàn ông cũng có trinh sao? Thật kì lạ, đến bây giờ cô mới biết còn có chuyện này đó.

Lâm Đình nhìn Bạch Tử Hiên như nhìn người ngoài hành tinh. Bạch Tử Hiên bỗng rùng mình. Thực ra anh đã tỉnh giấc từ lâu nhưng anh muốn biết xem thái độ của cô sau khi tỉnh dậy sẽ như thế nào. Thật không ngờ cô lại ném cho anh cái mắt như nhìn người ngoài hành tinh. Được anh nhịn, để xem tiếp theo cô làm cái gì.

Lâm Đình đắn đo suy nghĩ. Cô là một người có trách nghiệm, không thể giống như mấy tên tra nam cặn bã kia được. Anh là đàn ông thì chắc chắn sẽ không thể mang thai được nhưng có lẽ anh ta sẽ để tâm vì đây là đầu. Cô đi tới cạnh giường đạp vào người anh một phát:

- Này, dậy mau!

- Á...đau! Tôi dậy rồi đây. Mà sao em bạo lực thế?

Lâm Đình không thèm trả lời chỉ liếc nhìn Bạch Tử Hiên một cái rồi rút từ ngón tay trỏ ra một chiếc nhẫn bạc rồi lạnh lùng nói:

- Hôm qua đi vội tôi không mang theo tiền, anh cầm tạm cái này rồi ngậm miệng lại, nếu không thì đừng trách tôi độc ác.

Nói rồi cô đạp vào cái thành giường, cả chiếc giường rung lên kịch liệt khiến anh không khỏi kinh ngạc. Thật không ngờ thân thủ của cô lại tốt như vậy nhưng...hình như có cái gì đó không đúng.
 
Đã Thỏa Mãn Em Chưa
Chương 12


Đang sung sướng bỗng nơi nào đó bị một bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt. Trán Bạch Tử Hiên lấm tấm mồ hôi, bàn tay anh nắm chặt, trái tim như ngừng đập. Vốn dĩ nó đã dịu đi một chút rồi bây giờ bị cô nắm lại cương lên khó chịu đến đáng sợ. Đúng là lợn lành chữa thành lợn què.

Cái gì mà cứ chọc vào "cô bé" của cô thế này, ngứa quá đi, nó chán sống rồi hả? Lâm Đình lấy tay gãi gãi chỗ vừa bị Bạch Tử Hiên chọc vào, tiện tay liền cầm luôn cái lửa nóng của anh vứt đi không thương tiếc. Trong lòng thầm cảm thán: Thật phiền phức!

Lửa nóng của anh bị cô dùng sức ném đi khiến cơ thể anh cũng chao đảo. Thật là khóc không ra nước mắt. Anh nhảy xuống giường, chạy ngay vào nhà tắm với tốc độ tên lửa.

Nước lạnh cứ ào ào xả xuống cơ thể Bạch Tử Hiên. Ngồi trong bồn tắm, anh vừa đổ nước lạnh vào lửa nóng của mình vừa lấy tay xoa xoa nó, thi thoảng lại đánh vào nó mấy phát kêu đen đét.

- Cái tên chết tiệt này mày không muốn sống nữa à, cô ấy mà nổi hứng muốn xẻo mày thì tao cũng không cứu được mày đâu. Hơn hai mươi nằm qua mày yên tĩnh như thế tao còn tưởng mày ngoan lắm hoá ra mày cũng thú tính như vậy, hại cả tao luôn. Chết tiệt!

Nằm trên giường lăn qua lăn lại mấy lần mà vẫn chưa ngủ được. Lòng đầy phiền muộn: Không biết mai cô sẽ xử lý anh như thế nào đây nữa.

Sáng hôm sau...
 
Đã Thỏa Mãn Em Chưa
Chương 13


Lâm Đình cảm thấy dưới h* th*n đau nhức, cô khẽ mở mắt nhìn thứ trắng trắng đang dính trên đùi mình. Lâm Đình thở dài rồi bước vào nhà tắm.

Một lát sau Lâm bước ra với bộ quần áo lúc đầu của cô. Lâm Đình đến bên giường cầm lấy khẩu súng, cô lật chăn lên xem còn sót thứ gì không, nhưng không ngờ lọt vào mắt cô lại là một vệt máu đỏ đang nằm trên tấm ga giường. Lâm Đình thẫn thờ nhìn vết máu, lòng tràn đầy nghi hoặc: Đây chắn chắn không phải là máu của cô vì đây không phải là lần đầu của cô. Chẳng lẽ là của...anh ta... Mà đàn ông cũng có trinh sao? Thật kì lạ, đến bây giờ cô mới biết còn có chuyện này đó.

Lâm Đình nhìn Bạch Tử Hiên như nhìn người ngoài hành tinh. Bạch Tử Hiên bỗng rùng mình. Thực ra anh đã tỉnh giấc từ lâu nhưng anh muốn biết xem thái độ của cô sau khi tỉnh dậy sẽ như thế nào. Thật không ngờ cô lại ném cho anh cái mắt như nhìn người ngoài hành tinh. Được anh nhịn, để xem tiếp theo cô làm cái gì.

Lâm Đình đắn đo suy nghĩ. Cô là một người có trách nghiệm, không thể giống như mấy tên tra nam cặn bã kia được. Anh là đàn ông thì chắc chắn sẽ không thể mang thai được nhưng có lẽ anh ta sẽ để tâm vì đây là đầu. Cô đi tới cạnh giường đạp vào người anh một phát:

- Này, dậy mau!

- Á...đau! Tôi dậy rồi đây. Mà sao em bạo lực thế?

Lâm Đình không thèm trả lời chỉ liếc nhìn Bạch Tử Hiên một cái rồi rút từ ngón tay trỏ ra một chiếc nhẫn bạc rồi lạnh lùng nói:

- Hôm qua đi vội tôi không mang theo tiền, anh cầm tạm cái này rồi ngậm miệng lại, nếu không thì đừng trách tôi độc ác.

Nói rồi cô đạp vào cái thành giường, cả chiếc giường rung lên kịch liệt khiến anh không khỏi kinh ngạc. Thật không ngờ thân thủ của cô lại tốt như vậy nhưng...hình như có cái gì đó không đúng
 
Đã Thỏa Mãn Em Chưa
Chương 14


5 năm sau.

- Chú ơi, chú có cảm thấy mình đánh rơi mất cái gì không?

Một cậu bé khoảng chừng 5 tuổi, khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu thơ ngây, nhìn quen quen nhưng trong lúc nhất thời Bạch Tử Hiên lại không nhận ra được đó là ai. Thấy cậu bé túm lấy ống quần mình lay lay, hỏi một câu kỳ lạ như vậy, anh cũng không kịp suy nghĩ mà kiểm tra xem mình có bị mất cái gì không. Tìm một hồi lâu Bạch Tử Hiên phát hiện mình không bị mất cái gì liền mỉm cười nhìn cậu bé rồi lắc đầu.

- Thực sự là chú không làm rơi mất cái gì sao?

Thấy cậu bé vẫn chưa tin mình, anh quả quyết lắc đầu.

- Chú không làm mất thứ gì.

- Chú chắc chắn chứ?

- Chắc chắn.

Khóe môi cậu cong lên tạo ra một nụ cười ranh mãnh, hiếm có xuất hiện trên khuôn mặt non nớt của những đứa trẻ. Cậu hướng một người phụ nữ ở đằng xa vẫy vẫy tay rồi quay sang nhìn anh, làm ra bộ mặt buồn thiu.

- Vậy con t*ng trùng bé nhỏ này xin được chào tam biệt ba nhé! À không chắc con không phải là con t*ng trùng của ba đâu vì ba nói là không làm mất thứ gì mà. Haizz chán thật! Thôi chúc ba sống hạnh phúc nhé, còn về chuyện của mẹ thì ba cứ yên tâm, con sẽ giúp mẹ tìm một người đàn ông tốt làm chồng. Con đi đây, bái bai.

Cậu đưa tay kéo hai mắt xuống rồi thè lưỡi ra trêu ngươi anh.

- Lêu lêu!
 
Đã Thỏa Mãn Em Chưa
Chương 15


Bạch Tử Hiên sững sờ: Chẳng lẽ đó là con trai anh? Vậy cô ấy...

- Bảo bối, cho ba đi theo với, ba muốn gặp mẹ con.

Chạy hồng hộc, cuối cùng cũng nhìn được nhìn thấy gương mặt mà anh ngày đêm nhung nhớ. Khuôn mặt bừng sáng, anh khẽ gọi:

- Vợ ơi!

Lâm Đình nhìn người đàn ông trước mặt cau mày hỏi:

- Mày là thằng nào?

Bánh bao nhỏ kia chu mỏ nói:

- Chú là ai? Cháu không quen chú, chú đi ra đi.

Cô nhướng mày: Hử?

Thằng nhóc chết tiệt! Ba không quen mày nhưng quen mẹ mày đấy được không.

- Vợ à, em không nhớ tôi sao? Tôi là người mà em đã cầu hôn 5 năm trước đây.

- Đời tôi chưa cầu hôn ai bao giờ.

- Thế em tặng nhẫn cho tôi là có ý gì? Tôi chờ em suốt 5 năm qua, thủ thân như ngọc chờ ngày em tới rước tôi. Nhưng thật không ngờ...

Trong đầu Lâm Đình chợt loé sáng.

- À, thì ra là anh.

Bạch Tử Hiên vui mừng, hớn hở nói.

- Em nhớ ra tôi rồi sao?

- Ừ, tên trai bao có trinh.

Thằng bé cũng cười nắc nẻ.

- Haha tên trai bao có trinh.
 
Đã Thỏa Mãn Em Chưa
Chương 16


Bực mình, tức giận không có nơi để phát tiết, Bạch Tử Hiên chỉ có thể lườm cậu bé kia, thằng nhóc chết tiệt mày không giúp ba thì thôi còn giám cười? Dù xấu hổ nhưng anh vẫn gặng hỏi:

- Nhóc có biết trai bao có trinh là gì không mà cười?

Lâm Thiếu Thần âm thầm lắc đầu, kéo Bạch Tử Hiên ngồi xổm xuống, ra dáng một ông cụ con, thì thầm vào tai anh:

- Ba à, chuyện giữa đàn ông với nhau, thì chỉ có thể nói riêng thôi.

Nghĩ lại anh cũng thấy đúng bèn gật đầu, nhìn Lâm Đình định nói gì đó thì điện thoại trong túi lại vang lên. Không biết đầu dây bên kia nói gì, chỉ thấy Bạch Tử Hiên mạnh mẽ hôn cô một cái thật sâu và siết chặt người cô lại vài giây.

Lâm Đình đang định đẩy Bạch Tử Hiên ra, đập cho anh một trận thì anh đã vô cùng thức thời buông cô ra và chạy vèo đi như một cơn gió, chỉ còn vang vọng lại trong tai cô câu nói trầm thấp bá đạo của anh:

- Lần tới gặp lại, tôi nhất định sẽ giắt em vào cạp quần.

Lâm Thiếu Thần nhìn ba mẹ mình thở dài, haizz cậu có nên giúp ba lấy cắp trái tim mẹ không?
 
Đã Thỏa Mãn Em Chưa
Chương 17


Lâm Thiếu Thần đứng bên cạnh cũng nghe thấy được câu nói của Bạch Tử Hiên, trong lòng không khỏi khầm phục trình độ tán gái của ba mình. Chỉ là với mẹ thì nó không có tác dụng.

Nhưng không ngờ rằng cậu đã đoán sai, trái tim của mẹ cậu đã vô tình đập lỗi một nhịp.

- Về thôi.

- Dạ

........................................

- Bạch lão đại đến rồi.

Bạch Tử Hiên ngồi vào vị trí, đối diện với một lão già trung niên có bộ mặt gian xảo.

- Có chuyện gì thì nói nhanh tôi còn có việc.

Tống Quang Khải mỉm cười, vỗ tay ba cái giống như ra hiệu một cái gì đó rồi nói:

- Bạch lão đại cứ bình tĩnh, nể mặt già này, ngài ở lại ăn tối cùng tôi đi.

Lời ông vừa dứt, ngoài cửa bỗng vang lên những tiếng bước chân của, mười cô gái xinh đẹp xuất hiện. Trên tay họ là những món ăn thơm lừng, nhưng cơ thể họ lại l** l*, không một mảnh vải.

Đặt các món ăn xuống, năm cô gái đi tới bên người Tống Quang Khải, năm cô gái còn lại đi tới hầu hạ, rót rượu cho Bạch Tử Hiên. Một cô gái xinh đẹp nhất trong đó, mạnh dạn ngồi lên đùi Bạch Tử Hiên, hai tay vòng qua cổ anh, thổi một hơi thở nóng bỏng vào mặt anh, nở một nụ cười mị hoặc.

- Bạch lão đại, hãy để em hầu hạ ngài.

- Cút!
 
Đã Thỏa Mãn Em Chưa
Chương 18


Nghe thấy lời nói lạnh lùng phát ra từ miệng Bạch Tử Hiên, cô có chút sợ hãi. Nhưng nghĩ đến việc, phải nằm dưới thân mấy lão già b**n th** kia, r*n r* là cô lại có thêm sức mạnh. Cô không thể bỏ lỡ một cơ hội tốt như thế này được. Chỉ cần cô quyến rũ được hắn ta thì cuộc sống sau này của cô sẽ chẳng cần phải lo nghĩ gì nữa. Với lại cô rất tự tin về cơ thể của mình, anh hùng khó qua ải mĩ nhân mà.

- Bạch lão đại, sao ngài lại lạnh lùng với người ta như vậy, người ta vẫn còn trong trắng đó.

Đoàng.

Cô gái vừa dứt lời thì tiếng súng vang lên, cô... Cô bị bắn! Sao hắn ta có thể tàn nhẫn như vậy, cô chỉ... thôi mà.

- Lôi đi. Tôi không bao giờ nói lại lần thứ hai.

Bạch Tử Hiên ra lệnh cho vệ sĩ của mình, rồi hướng Tống Quang Khải, nói:

- Ông Tống, ông nên biết trước nay tôi không gần phụ nữ, ông đừng bao giờ đem phụ nữ ra để nói chuyện với tôi.

- Tôi đi thay đồ đã. Trước khi tôi quay lại, ông nên đuổi hết bọn họ đi. Thật chướng mắt!

- Vâng, tôi xin lỗi!

Nói rồi Bạch Tử Hiên đứng dậy vào wc, thay một bộ âu phục khác. Trên người anh chỉ có thể lưu giữ mùi hương của cô thôi.

- Bạch lão đại dùng thử đi, món ăn ở đây ngon lắm đó.

- Vào chủ đề chính đi.

Tống Quang Khải mỉm cười quái dị, vệ sĩ đứng sau lưng ông tay, đặt lên bàn một chiếc vali đầy ắp tiền đôla.

- Bạch lão đại không phải cũng đang muốn tìm hang ổ của bọn Nhất Thiên sao? Tôi rất muốn được hợp tác cùng ngài bắt bọn đó.

......................

- Sao mẹ không cho con tới Nhất Thiên?

Lâm Thiếu Thần bất mãn nói, cậu đã lớn rồi, sao mẹ lại không tin tưởng cậu cơ chứ.
 
Đã Thỏa Mãn Em Chưa
Chương 19


Lâm Đình nhìn con trai mình, suy nghĩ một hồi rồi gật đầu.

- Thôi được rồi, ta sẽ cho con tới đó.

Lâm Thiếu Thần vui mừng, nắm lấy tay Lâm Đình. Cậu muốn bảo vệ mẹ. Dù mẹ cậu có mạnh mẽ, giỏi giang thế nào đi chăng nữa, thì trong mắt cậu mẹ cũng chỉ là con gái thôi. Mẹ cần được bảo vệ, che chở, hiện tại không có ba bên cạnh nên cậu sẽ thay ba làm việc này.

Một lúc sau, hai người tới một toà nhà khổng lồ dưới lòng đất, một đám vệ sĩ đứng canh, nhìn thấy Lâm Đình đều cúi người chào cô. Một người đàn ông khoảng 30 tuổi, đi từ trong ra. Nhìn thấy hai người liền vui vẻ chào hỏi.

- Lão đại tới rồi, ồ đây là tiểu thiếu gia sao? Thật đáng yêu.

- Đừng quan tâm tới nó, vào việc chính đi.

- Dạ.

Thấy hai người đi vào trong, Lâm Thiếu Thần cũng theo sau.

- Lão đại, có vẻ như Tống Quang Khải muốn cướp lô hàng đó của chúng ta.

Lâm Đình trầm tư suy nghĩ.

- Lô hàng đó cũng chẳng có gì đặc biệt hay là... Chắc chắn trong lô hàng đó có kèm theo thứ gì đó quan trọng mà ông ta muốn có và cũng rất sợ nó rơi vào tay chúng ta.

- Lão đại, em mới cho người đi điều tra, phát hiện hôm nay Tống Quang Khải có gặp một đại nhân vật thần bí nào đó trong giới hắc đạo.

- Thiên Long?

Diệp Vũ kinh ngạc nhìn Lâm Đình.

- Trong giới hắc đạo này cũng chỉ có Thiên Long mới xứng làm đối thủ của chúng ta. Có lẽ Thiên Long sẽ nhân cơ hội này mà tiêu diệt chúng ta.

- Nhưng Nhất Thiên với Thiên Long từ trước đến nay đều nước sông không phạm nước giếng mà?

Lâm Đình thở dài nói:

- Diệp Vũ, câu nên nhớ một nước không thể có hai vua, chúng ta nhường nhịn bọn họ nhưng chưa chắc bọn họ đã nhường nhịn lại chúng ta.

Diệp Vũ lo lắng nói.

- Nếu vậy thì chúng ta rất khó để giàng phần thắng.

- Diệp Diệp đâu?

- Cô ấy ra ngoài kiểm tra lô hàng kia rồi ạ.

- Vậy trong băng của chúng ta còn ai là hacker không?

- Không ạ.

- Chết tiệt! Không ai hack được camera à?

Lâm Thiếu Thần đi tới nắm chặt lấy tay của Lâm Đình, hai mắt mở to kiên định nói:

- Mẹ có thể cho con thử chút không?
 
Back
Top Bottom