Lưu ý: Mọi chi tiết trong truyện đều không có thật.
____________________
Năm ngày sau...
Nguyễn Chương mang giày vào chân, nhích người ra khỏi giường, người bên cạnh cũng chống tay ngồi dậy.
Hai người trao nhau ánh mắt, Chương mở cửa ra ngoài trước, còn nàng dựa vào ánh trăng loạt qua khe cửa sổ thắp đèn chải tóc.
Anh vào thư phòng kế tiếp lại ra ngoài, dọc theo lối đi ra ngoài sân luyện võ.
Sương sớm còn đọng trên từng cành lá, bầu trời hờ hững.
Luyện xong một bài, Chương thu lại thế võ xong, đứng một lúc xoa cổ tay.
Tấm áo phấp nheo trong gió, Nguyễn Chương định vào trong nhà, bóng hình Hà xuất hiện mang khăn sạch cho chồng.
Chương thoáng mỉm cười, nhẹ tay cầm lấy lau mặt, trong khi Hà lại trong mang nước non.
Anh gấp khăn thở dài.
Hà quay lại bưng bộ ấm trà.
Hơi nước phả lên một hương vị làm anh liên tưởng cất tiếng.
"Là nước lá vối."
"Nước mới đun xong, chàng uống đi kẻo nguội."
Hà nói khẽ, đặt ấm xuống bàn, tay lấy một chén đi ra ngoài.
Nguyễn Chương ngồi xuống ghế đá, chỉnh tà áo ngay ngắn trên ghế.
Anh cầm ấm nước lên, tay kia đẩy một chén rót mời Hà.
Nguyễn Chương nhấp một ngụm mím môi, nhìn sang Hà đang ngồi cạnh, đôi mắt nàng long lanh phản chiếu ánh sáng đầu ngày.
"Trời sáng ra mà còn nhiều sương, nàng nhớ mặc thêm áo kẻo lạnh."
Nói đoạn, tay anh khẽ kéo vạt áo nàng lên.
"Lúc nãy ta không kịp nhắc, giờ nàng ra đây rồi."
Anh cầm chén nước nhâm nhi một ngụm.
"Không có lần sau đâu."
Thị Hà mỉm cười, ngón tay chạm nhẹ trên ống áo chồng, sau lại chỉnh lại y phục Nguyễn Chương.
Hai hôm nay, mỗi tối hai người không kịp nói chuyện, ngày hôm kia mãi canh vắng gần khuya anh mới trở về.
Tối hôm qua, chính nàng đợi cửa cái Hạnh khuyên mãi, nàng mới chịu vào trong nghỉ trước.
Hà chỉ biết anh về khi vòng tay ôm nàng vào lòng, chẳng rõ bụng dạ ăn uống gì chưa.
Nguyễn Chương trở vai, hai hôm nay phải một phiên vận rộn hết thiết triều lại mò mẫm trong điện Hình bộ, đồ ăn là ấm trà quen vị cùng vài cái bánh cốm cầm cự.
Người ra bảo trước yên bình sẽ mang giông, sau hôm đưa nàng đi chơi cả ngày, hôm sau vào triều lại nhận công vụ phủ đầu.
Nguyễn Chương cụm mắt vì buồn ngủ, anh vỗ vỗ đầu, đưa ngón tay ra đếm.
"Hôm nay ngày mấy rồi nhỉ.
À ra rồi."
Anh nhích người lại gần Hà, tay vòng qua vai hỏi.
"Tối qua nàng đợi cửa đến khi nào.
Ta biết có viết thư nàng cũng vậy."
Thị Hà đáp lời anh, hai mắt nhìn sang một phía nọ.
"Em chỉ biết lúc trời lên cơn mưa em không đợi nữa nên vào trong."
"Hả."
Nguyễn Chương ngớ người ra.
"Nàng đứng tới giờ Hợi(1)."
"..."
Nguyễn Chương uống cạn chén nước, đôi mắt tuy sắc, vẫn dành cho nàng cái dịu dàng.
Anh thở dài nói.
"Lần sau đừng thế nữa, có nữa là ta không tha đâu nghe chưa phu nhân của ta."
Thị Hà chỉ bật cười với lấy chén nước đưa lên miệng nhâm nhi.
Nàng khúc khỉnh đánh nhẹ vào người Chương đáp.
"Em biết rồi."
Nguyễn Chương cau mày ngã ánh mắt sang hướng khác nói nhỏ.
"Nàng mà biết mới lạ.
Ta cả không chỉ lần sau mà rất nhiều lần sau nữa."
"Chàng...em nghe cả rồi đó."
"Ha ha..."
Nguyễn Chương cười nhạt.
"Không sao cả."
Hai người chẳng nói câu nào thêm, Hà tựa vào anh như tìm chỗ dựa.
Anh ngồi thẳng cổ tranh ngủ gật, Chương cũng mệt lắm, đâu thể lười nhác được, đã mang thân phận quan phục mẫu phải tận tụy hết mình.
Nguyễn Chương ngẩng mặt, tia nắng yếu ớt thắp sáng dần.
Phía Đông bừng tỉnh, ngày đêm giao nhau, một ngày mới lại bắt đầu.
"Hình như hôm nay..."
Anh lí nhí cất giọng.
Thị Hà ngồi ngay ngắn, hai tay chắp vào nhau đặt dưới bụng.
"Vâng.
Hôm nay là ngày giỗ của mẹ.."
Nguyễn Chương cười khẽ bảo sao lại quen đến vậy.
Từng hình ảnh ngày ấy ùa về rồi dừng lại trong ánh mắt hiện tại.
Chương vén tà áo rót chén trà mới.
"Ta biết...nàng ở nhà chuẩn bị nhé!...Ta sẽ sắp xếp về sớm."
Thị Hà vén vạt áo, tay gạt nhẹ nước mắt, Nguyễn Chương luôn dõi theo kéo nàng vào lòng vỗ nhẹ trên lưng.
Nàng thoát vòng ôm ánh mắt trao cho chồng nói.
"Vâng...Chàng cứ yên tâm lo việc nước.
Em ở phủ lo được."
"Hôm qua nàng sang bên đó sẵn rồi phải không?"
Hà vén tay áo gọn gàng dịu dàng đáp.
"Vâng, cha cũng... dặn chỉ tiếc hôm nay ông không xin phép nên đành tranh thủ buổi chiều."
"Ừm..."
Nguyễn Chương nâng chén nước giữa không trung, gió thổi mang hơi lạnh quanh tay.
Anh húp một ngụm nói tiếp.
"Ta sẽ về sớm đưa nàng qua đó."
Hà gật nhẹ tay áo anh nhẹ nhàng cất giọng.
"Chàng vào ăn sáng vào trêu không lại muộn."
"Ừm...Ta cùng đi."
Bàn trà sớm sáng yên tĩnh trong từng giọt nước rơi lách lỏng lá này sang lá nọ.
Nguyễn Chương đưa nàng theo lối vườn vào bếp, phía sau vợ chồng là tiếng chổi quét qua sân, mấy lời tiếng chuông vang lên từng nhịp.
Cánh tay vẫn bám vào nhau thân mật, hệt như những buổi sáng yên bình hôm nay.
"..."
Sau bữa sáng, Nguyễn Chương vào phòng thay quan phục.
Bộ quan phục màu biếc, nếp gấp thẳng tắp, ống tay áo thơm mùi quen thuộc thường ngày.
Mặc xong, anh chỉnh lại đai lưng, mũ ô sa ngay ngắn, thân hình hiện trên gương đồng, sau tất cả Chương mở cửa bước ra ngoài.
Trước cổng phủ Hà đưa cho anh vài cái bánh mang hình vuông gói gọn nhỏ nhắn.
Nguyễn Chương gật đầu nhẹ, hai nhìn nàng trìu mến.
Anh cất gọn trong người, quay sang vỗ nhẹ lên vai nàng mấy cái.
Bàn tay Nguyễn Chương nhẹ nhàng luồn qua mái tóc dài, vuốt dọc theo sống lưng nàng, dịu dàng mà đầy tin cậy.
"Ta hứa, hôm nay nhất định sẽ về sớm.
Nàng đợi ta nha."
Thị Hà hai má hơi đỏ lên, cánh tay khuôn phép đạt vào nhau.
Nàng chắp mắt ngước lên nhìn chàng, tiếng đáp trong veo.
"Em nhớ rồi.
Chàng mau lên đường xuất phát..."
Nguyễn Chương dặn dò nàng vài câu an lòng, nhìn Hà đan hai tay trước bụng lễ nghi, Chương khẽ gật leo lên lưng ngựa.
"Đi nhé!"
Anh đưa tay chào.
Bóng anh khuất dần sau cổng, Hà vẫn đứng đó, đưa mắt dõi theo cho đến khi chỉ còn lại tiếng gió lùa qua rặng cây.
***
Không gian im lặng trong điện, từng bước chân kín kẻ giống như nơi làm việc...điện bộ Hình.
Gió lùa ra khe cửa, bóng nhà vua đi lướt qua thăm dò chỉ thấy dáng vẻ cần mẫn chú tâm làm việc của cả bộ.
Nguyễn Chương nghe lệnh chỉ thị, anh đẩy nghiên mực sang một bên, treo bút lên giá gỗ, xếp vài chồng sách ngay ngắn đẩy ghế ngồi dậy.
Anh hất tay áo, chỉnh lại tà áo cho gọn gàng tay đan vào nhau đi đến nhận lệnh.
"Lê Thiều Dương!"
Ngài Thượng thư vẫn chú tâm ghi trên giấy cất tiếng gọi lúc Chương đứng trước bàn ông.
Viên ngoại lang Lê Thiều Dương phản ứng nhanh cất tiếng gọi.
"Có hạ quan."
Nói đoạn ngài ấy đẩy ghế, rủ bờ vai ngồi dậy khỏi ghế.
Anh cùng vị đại nhân kia theo lệnh vào kho lấy mấy chồng công văn, hồ sơ vụ án gần đây cần xem lại một lần nữa để đóng dấu niên phong hoàn thành.
Bước vào trong kho, dù Nguyễn Chương đến đây cũng không ít lần thế mà cũng bối rối tìm vị trí.
Anh khẽ liếc nhìn Lê Thiều Dương lại nhìn sang bên phải chiếc kệ đựng những cuốn trục đã đóng dấu ấn.
Lê Thiều Dương đang lẩm nhẩm cái kệ có chứa thứ cần tìm là ở đâu.
"Ngại quá."
Hai người cùng cất giọng e thẹn.
Nguyễn Chương đi đến kệ công văn, tay định chạm lướt qua từng hàng, nhìn thấy tia hy vọng thứ cần tìm là đây.
Anh cất giọng.
"A đây rồi Lê đại nhân."
Hai người ôm chồng công văn khư khư trên tay bước ra ngoài.
Mới đặt xuống bàn lớn, hai vị viên ngoại lang đi lướt qua ngài Hữu thị lang.
Lông mày vị ấy nheo lại trách móc.
"Hai ngươi làm gì trong đó mà lâu quá đấy!"
"Hữu thị lang giữ yên, lo làm việc của mình."
Lời nói uy quyền làm ngài thượng thư chẳng dám phản biện mà tuân theo.
Nguyễn Chương cũng không để tâm, anh đẩy ghế ngồi ngay ngắn tiếp tục công việc.
...
Qua giờ Thìn, mọi vị quan đoán rằng là vậy.
Việc tiếp theo là cuộc họp bàn.
"Các vị cứ đọc đi..."
Thượng Thư bộ Hình hình đọc xong chuyển lần lượt cho các quan dưới trướng.
Nguyễn Chương và Trịnh Hạ lần lượt đọc những tờ báo cáo.
Hai ngày trước bọn họ đã bàn qua về vấn đề này.
Chuyện là gần đây có những tờ nặc danh ghi rõ từng tên quan lại lẫn chức vụ, mọi thứ đều trùng khớp.
Mới hai hôm trước thôi, huyện thừa một vùng đã gửi lên trình báo có những kẻ ra tay tấn công quan lại.
Lang trang Cao Mãn giận tím người, bàn tay vo nát thành viên để lăn trên bàn.
"Thật ngông cuồng...Kẻ nào to gan vậy."
Trịnh Hạ mặt này tức tối lắm, ông có tiết chế chỉ xếp mấy tờ của Nguyễn Chương sang một bên tiếp giọng.
"Không ngờ có ngày chúng ta lại bị treo thưởng giống tội phạm.
Gì chứ cái mạng của ta đáng giá năm mươi lượng bạc."
Bộ Hình lại một dịp rầm rộ cả lên, Tả thị lang lại hỏi Hữu thị lang điều tra trong triều có ai khả nghi tung tin cho bọn xấu làm chuyện thất đức này.
Thượng thư lúc đầu nghi ngờ người bộ Lại, sau tất cả quan viên ở đó điều có chứng cứ minh bạch, còn Ngự Sử đài làm ăn kín kẽ hùng hồn tuyên thể trước thiết triều không để lộ bất kỳ thông tin nào.
Thượng Thư Nguyễn Đoạt mặt mày nóng nảy quát.
"Lê Dịch...Trần Cung....hai ngươi thôi cãi được không?
Hai ngươi đang làm cho không khí thêm phiền."
Hai vị thị lang im như cún chẳng hé một lời, Nguyễn thượng thư tạm để đầu óc yên một chút.
Nguyễn Chương trầm ngâm đặt tờ cáo trạng xuống bàn, ánh mắt trở nên sâu thẳm.
"Thượng thư đại nhân," Nguyễn Chương lên tiếng điềm đạm.
Thượng thư khẽ vun tay ngăn lời nói tiếp, miệng nhắc nhở "ta hiểu..."
Ngài đại quan phất tay áo trong gió, gương mặt hàm râu quai nón không cảm xúc, khẽ nhìn sang Nguyễn Chương.
"Ta sẽ phân công thế này, Nguyễn Chương cùng Trịnh Hạ tiếp tục âm thầm điều tra."
Ngài ấy hất cằm, ngón tay chỉ mẫu giấy bị vo nát, trầm ngâm nối tiếp.
"Trần Cung, Cao Mãn và Lê Thiều Dương thu thập và ngăn chặn những tờ này phát tán thêm bằng mọi giá.
Lê Dịch cả mấy người còn lại thay mặt bộ Hình thẩm vấn các vị quan..."
"Rõ...Thưa Thượng Thư đại nhân."
Thượng Thư Hình bộ nhấn mắt tiếp tục nhắc nhở.
"Mục tiêu có thể là bất kỳ ai... kể cả chúng ta.
Nên các ngài hãy cảnh giác khi làm nhiệm vụ.
Không tham công lao mà liều mình, không được làm quyền đi quá các chức vị cho phép."
Nguyễn Chương tay đan vào nhau trước ngực, cả mấy vị còn lại y như thế.
Một âm vang khuôn phép lại vang lên.
"Chúng hạ quan xin ghi nhớ."
...
Trưa tàn lại đến buổi chiều, Nguyễn Chương thu xếp công vân gọn ghẽ đẩy ghế đứng dậy.
Lần lượt từng lớp quan lại chắp tay, cáo lui rẻ theo từng hướng.
May thay Chương đi cùng Trịnh lang trung tuy không nói gì nhiều thà có còn hơn không?
Họ Trịnh có việc xin đi trước thành ra khi này một mình anh lẻ bóng đi trên đường.
Gót giày ung dung trong tiếng gió vẳng lặng khúc tĩnh, trời lại trớ trêu thay, tiếng gọi phía sau bỗng vang lên.
"Nguyễn Chương...
đợi đã."
Anh dừng lại, ngoái đầu nhìn.
Người vừa gọi mũ ô sa ngay ngắn trên đầu, quan bào màu đỏ, đai gọn gàng, hàm râu lưa thưa trên dung nhan.
Đại quan càng đến gần Nguyễn Chương chợt nhận ra ánh mắt có đường nét giống Tuần Sát Sứ Hoàng Viễn đã gặp qua.
Ngài này là Tả thị lang Hộ bộ(2) đương triều, danh tiếng cũng tiếng tăm không kém.
Nguyễn Chương lại nghĩ thầm.
"Một cảm giác hơi lo..."
"Vâng, ngài có gì chỉ bảo ạ."
Nguyễn Chương cung kính cúi chào, anh giữ một khoảng cách vừa đủ không quá gần, cũng chẳng quá xa.
Hoàng Vỹ bước tới, chắp tay sau lưng, ánh mắt nhìn xoáy thẳng vào khuôn mặt trẻ trung, nghiêm cẩn của anh.
Gió xào xạc lướt qua áo bào, vạt áo hai người lay nhẹ trong tiết trời ngày thu.
Hai người trò chuyện mấy câu, không sai đi được, Hoàng Vỹ đại nhân nói bản thân là anh họ của huyện thừa Hoàng Viễn.
Đại khái ngài ấy tìm gặp anh mong diện khiến phần còn lại cảm ơn Chương.
"Ngài..."
Hoàng Viễn bước đi nhẹ thửng đáp lời.
"Hoàng Viễn kể cho ta rồi."
Ngài ấy tiếp giọng.
"Ta cảm ơn ngài khi ấy đã giúp em ta."
Nguyễn Chương e thẹn bước đi trên đường, cả hai không nói thêm gì.
Tả thị lang nháy mắt đi sang hướng khác, đôi tay chỉ thầm chắp trước bụng.
"Ta có việc.
Chỉ nói bao nhiêu đó."
Viễn vuốt cằm từ tốn nói thêm.
"Hẹn dịp khác..."
Gió chiều thổi lướt qua gương mặt, nắng chiều yếu ớt nằm trên lối đi.
Họ Nguyễn đáp lời.
"Dạ vâng...Hạ quan cũng xin phép ngài cáo lui."
…
Phía nọ, Phạm Trấn đi dọc dãy hành lang ra khỏi điện, người đi bên cạnh là Tả thị lang kể cho ông bao nhiêu chuyện.
Thượng thư thong dong à ờ mấy lời có lệ, hai tay chắp sau lưng trầm tư một khoảng, lúc bước xuống bậc thềm, Phạm Trấn nhấn mạnh.
"Chuyện của ta, ngài đừng nên..."
Giọng ông cắt ngang, vết sẹo trên trán mở to, hai mắt trưng trưng tỏ vẻ không vui.
"Xen vào..."
"Hóa ra lời đồn năm xưa là thật."
Tả thị lang họ Lê liếc xéo xung quanh, giọng nói nhỏ đi.
Phạm Trấn cau mày hỏi.
"Lời đồn nào?"
Ông hiểu ý đối phương ngầm ám hiệu, lập tức xếp câu chữ gọn nhất tìm cách tháo lui tránh rắc rối.
Phạm thượng thư đứng lại ngoảnh mặt nhìn vỗ lên vai Tả thị lang họ Lê vài cái.
"À ta nhớ ra nay có chuyện cần về phủ."
Trấn không ở đâu đối chất.
Tả thị lang Binh bộ(3) Lê Cảnh Huy(4) nhún vai bất lực nhìn cảnh Phạm Trấn quay người bỏ đi, chẳng hề gọi giục mấy hôm thường thấy.
"Haz...Chắc ta phải xin lỗi ngài.
Thật tình..."
Vị quan họ Lê nhìn sang gốc cây nọ thì thào.
"Biết thế không hỏi cho lành."
...
***
Phạm Trấn mới ra tới cổng thành mới vun tay cho gọi hộ vệ, chuẩn bị leo lên lưng ngựa một bóng dáng quen thuộc lại bước đến trong quan phục màu đỏ không ai khác là Lại bộ thượng thư Lê Nhơn.
Phạm đại nhân định từ chối, ý nghĩ lại bỏ khi ông cũng thấy thật thất lễ trước những gì người kia đã giúp ông.
Thế là không ngoài dự đoán, ông chấp nhận làm khách vị họ Lê kia.
Tại tư thất của Lê Nhơn, phòng khách rộng rãi cột nhà gỗ lim, hương trà thoảng nhẹ trong không khí, hai vị đại thần đang ngồi đối diện nhau qua chiếc bàn chạm khắc tinh xảo.
Trên bàn, một ấm trà sen đang bốc khói mờ ảo.
Lê Nhơn vận nguyên bộ quan phục màu đỏ, mũ ô sa chưa thay, ông vén áo rót trà đẩy dĩa trầu mời còn ngẩng mặt gọi người hầu mang bánh trái hảo hạn ra đây.
Phạm Trấn thấy hơi nóng nên cởi chiếc mũ ô sa đặt trên bàn cạnh bên mình, ông lấy khăn thêu lau khô mồ hôi.
"Thôi!
Ta chỉ làm khách chút ít, không muốn làm phiền."
"Chậc..."
Lê Nhơn nhận dĩa mứt đặt trên bàn tiếp lời.
"Ngài là khách của ta, một người cao quý như ngài, ta không thể tiếp đón sơ sài được."
Phạm Trấn nhếch môi khẽ cười nói.
"Ngài quá lời rồi rồi, Lê đại nhân."
Lê Nhơn hít một hơi, chén trà vừa thưởng đặt xuống, ngón tay chạm nhẹ vào chậu cây uốn nắn cạnh bàn trà.
"Ta cũng mừng khi ngài tìm thấy em gái của mình."
"Đa tạ."
Phạm Thượng thư cụm mắt dịu đi, cánh tay đan vào nhau bổ sung tiếp.
"Cũng nhờ ngài đánh tiếng bên Ngự Sử đài."
Lê Nhơn ngẩng mặt nhìn ông xua tay trả lời chẳng cần bận tâm, lời nói cứ trôi chảy buôn ra.
"Ngài lại khách khí, ta chỉ làm việc nên làm.
Dù sao ta cũng chẳng mất mát gì, lại chuyện nên làm tích phúc đức cho con cháu."
Nói xong, Lê Nhơn hai tay đặt bên bàn vẻ mặt nghiêm cẩn, giống như cách nói chuyện quan ngại.
"Nghe nói... con nữ của ngài đã lấy Nguyễn Chương quan bộ Hình.
Phạm Trấn định uống chén trà nghe thế lông mày hơi nhướng mày, tuy thế ông vẫn cầm chén trà từ tốn đáp."
Phải.
Bộ... lại là lời đồn xuất thân Nguyễn Chương à."
Thượng thư Lê Nhơn cười nhạt, nụ cười không chạm đến đáy mắt.
Ông chạm nhẹ chén trà mới rót, lời nói dần trầm lại.
"Có khi là thật, không lời đồn nào không có căn cứ, biết đâu là con trai Nguyễn Trãi thật.
Giờ nếu có thể, mong ngài... suy xét lại...
để con gái ngài hòa ly hắn lấy con trai ta.
Ta với ngài đều xuất thân là dòng dõi từng theo Thái Tổ đánh đuổi bọn giặc, gia thế môn đăng hộ đối."
Phạm Trấn hơi cau mày, im lặng một lúc nói thẳng thừng, tâm tính giữ chút thể diện đôi bên.
"Không, ta nghĩ con ta không lựa chọn sai người đâu.
Nguyễn Chương nếu thật là con Nguyễn Trãi nào yên ở đây được."
Lê Nhơn đưa mắt nhìn không đáp lại, ngón tay chỉ chạm nhẹ gốc cây nhỏ ở chậu tiếp giọng.
"Cây muốn đẹp, người thưởng cũng phải uốn nắn từ nhỏ.
Ngài mới nhận lại con gái...cũng nên dạy dỗ lại con bé đi."
Lê Nhơn cười nhạt, ánh mắt xoáy thẳng nét mặt người ngồi thưởng trà đối diện.
Không khí trong phòng hệt như chững lại, bên tai nghe tiếng gió thổi qua.
Phạm Trấn hơi khựng mặt chẳng nói câu nào, lặng thinh bình thản nhấp trà.
Lê Nhơn nhìn chằm chằm để ý ngón tay người thưởng trà.
Ông ta chợt hiểu "ra vậy", Nhơn ngồi đó bắt đầu luyên thuyên mấy thú vui lúc nhàn rỗi.
"Hôm nào ngài rảnh đến phủ ta uống rượu ngâm thơ, đánh cờ cho vui."
Lê đại nhân mỉm cười gợi ý chèo mời.
"Ta nghe bảo ngài thích cây cảnh lắm, ta cũng thế.
Lúc rảnh ta lại có dịp hàn huyên.
À...Lâu rồi ngài chưa làm khách phủ ta."
Phạm Trấn đáp lời.
"Ta sẽ sắp xếp...Khổ nỗi phận quan lại chức lớn trong triều, chúng ta hiếm lúc nhàn nhã."
Phạm Trấn đứng dậy, tay cầm mũ ô sa đội lên đầu ngay ngắn.
Ông chậm rãi nói lời cáo lui:
"Đa tạ thịnh tình của ngài, trước tiên ta cảm ơn ngài.
Nay phủ có việc ta xin hồi thật nhanh.
Hẹn ngài dịp khác."
Lê Nhơn uống vội chén nước trà, chu đáo ra tận cửa tiễn đưa.
Phạm Trấn leo lên ngựa cùng quân lính thân cận thúc đi.
Trên lưng ngựa, Phạm Trấn nghiến răng thì thầm.
"Lê Nhơn...ông là ai mà nói thế hả?"
Cái giọng điệu ban nãy, hành động chạm gốc cây uốn nắn cố tình nhấn mạnh tâm trí Phạm thượng thư.
"Ông giở trò gì hay bất cứ ai bất chính với con ta.
Trấn này sẽ không tha cho đâu."
Nghĩ mãi mà chính ông cũng không nhận ra lối mình đi lại là con đường xa hơn về phủ.
Lính hầu cận hô hét tránh đường.
Trấn chẹp miệng cau mày nhắc nhở.
"Không làm kinh động dân chúng.
Đi chậm lại...Phía trước là chợ ta muốn mua đồ."
"Vâng thưa quan lớn."
Cách đây không lâu, Hà đã dẫn ông về nơi cũ, Trấn chỉ muốn đưa người đã khuất về đúng nơi ở cùng bên tổ tiên, thờ cúng hương khói như người đã khuất.
Phạm Trấn cười nhạt chỉ ngón tay về phía rổ lạc.
"Ta muốn mua thứ kia."
Hồi ức cũ làm ông nhức nhói nhẹ, nụ cười và ánh mắt đó, ông vỗ vỗ trán, quân lính bên cạnh lí nhí hỏi.
"Ngài không sao ạ."
Ông hạ tay đáp.
"Không sao."
Người bán hơi e dè không dám nhận tiền, mấy khách xung quanh cũng né tránh sợ đắt tội.
Đầu óc Trấn dạo gần đây lúc vui lúc lại mệt mỏi.
Việc thêm Hà vào gia phả cũng không vất cả gì khi chính Hộ bộ Thượng thư êm lòng giúp đỡ, bên Ngự Sử đài có vị họ Lê kia đánh tiếng, giờ chẳng lo thứ gì ngoài việc mọi thứ ổn định, lắng xuống.
Thị Hà thi thoảng lại đến phủ thăm ông, tình cảm cha con dần đi lên.
Phạm Trấn quát nhẹ hai tên lính.
"Các ngươi thôi cầm kiếm được không?"
________________________
Nguyễn Chương về phủ khá sớm, chỉ tiếc là vợ anh đã ra chợ mua đồ, anh thay quan phục xong, vội quay gót giày chạy ù đi tìm nàng.
Chương tự mình vận động, thở đều rồi lại chạy đi có khí thế hẳn.
Trong khi Thị Hà mua đồ, nàng đảo mắt quan sát trong giỏ qua một lượt.
Cái Hạnh không theo hầu vất vả thêm một việc, nàng đếm từng món xem thiếu thứ gì.
Khi nàng tới quầy hàng thịt, bỗng dưng có phu nhân nhà quan khác đứng bên cạnh chọn lựa, chuyện không có gì khi người này miệng lưỡi chua ngoa, thái độ hống hách ngang tàn.
"Thưa phu nhân, bà chưa trả tiền."
"To gan...Bà đây là phu nhân quan trong triều, còn dám mở tay thu tiền à."
"Dù là ai đi chăng nữa, mua đồ phải trả tiền."
Thị Hà đứng bên cạnh cầm chặt giỏ đồ, chẳng thể nhịn mãi.
Nàng lại nghĩ cứ hể là người có địa vị muốn gì người ta phải chiều à.
Đỉnh điểm là bà phu nhân kia định kêu người hầu phía xa đến định dạy dỗ bà bán thịt.
Hà không can tâm liền hắng giọng nhắc nhở.
"Kìa phu nhân, người làm thế khác nào gây khó dễ, quan nhà biết chuyện biết phải nói sao."
Bà ta nhíu mày cười kinh, cái giọng chua ngoa gay gắt.
"Ai đây nhỉ...Chỉ là phu nhân của một vị quan nhỏ trong triều mà dám lên mặt sao?"
Phạm Trấn thấy bên này ồn ào, tưởng có chuyện bèn tích tắc chạy đến xem, đập mắt ông là cảnh Hà bị người đàn bà kia túm cổ áo, giơ tay cao định tay tát Hà một cái.
Ông nào để yên, hất cằm ra lệnh quân lính ngăn lại.
"Này...đừng có mà gây sự ở đây."
Mặt mày bà phu nhân biến sắc lập tức, hướng lên thấy người đàn ông ấy mặc bộ quan phục màu đỏ, mũ ô sa trên đầu bằng xương bằng thịt.
Biết là quan lớn, lại còn là chỗ quen mặt của chồng bà ta.
Trấn không lời nào thêm chỉ hất tay quân lính kéo tên người làm đầu trọc ra đằng kia, bà ta sợ hãi hối lỗi.
Phạm Trấn khuỵu một chân đỡ con gái mình dậy, sau đấy uy nghiêm nói rõ.
"Thân là phu nhân của quan lại, là người có ăn có học, lễ nghi chu toàn lại cư xử thiếu phép tắc thế này."
Ông đanh giọng chốt ngay.
"Ngông cuồng.
Lính đâu triệu tập Lang trung Nguyễn Hồng ra đây để nhận về."
Bà ta quỳ lạy khóc lóc, gật đầu tạ tội lia lịa.
"Xin Thượng Thư tha mạng, thảo dân ngu muội đã gây rối ở đây.
Xin ngài chiếu cố để chồng thảo dân, mọi chuyện là do thảo dân gây ra không liên quan đến chồng."
Khi Nguyễn Chương đến nơi linh cảm vốn không hay, anh luồn lách né tránh, chen người vào trong đã thấy cảnh tượng vợ mình đứng bên cạnh Phạm thượng thư hệt vừa có điều xấu xảy ra.
Anh lại đảo mắt sang bên dưới có người gật đầu tạ tội, tâm trí đã hiểu vấn đề vội đến cạnh nàng hỏi thăm.
"Nàng có sao không?
Người quỳ phía kia."
Hà không đáp một lời nào cổ nghẹn ứ giữ cánh tay anh.
Phạm Trấn đáp gọn cho Chương hiểu.
"Bà ta có ý không tốt còn định ra tay đánh Hà."
"Hả...Nàng không sao chứ?"
"Không sao, chàng đừng lo."
Nói là thế, Nguyễn Chương nào chịu bèn đảo mắt quanh nàng khớp nơi, hàng mày cau chặt cẩn thận kiểm tra.
Không có gì đáng lo ngoài đối khâm với gấu váy bị vấy bẩn, Chương tạm thời yên lòng.
Hà tiếp giọng nói.
"Không sao thật, may mà..."
Ánh mắt nàng ngước nhìn lên thân hình Phạm Trấn ngầm nói.
Nguyễn Chương chẹp miệng ngỡ ngàng, giờ mới để ý đến ông, anh vội đan tay hành lễ với Phạm Trấn.
Trấn chỉ đưa tay ra hiệu nhìn về phía trước trông chờ chuyện nào đó.
Một vị quan còn nguyên quan phục được quân lính đưa tới lại quỳ rậm xuống.
"Xin Thượng Thư tha mạng, hạ quan ngu dại, khi để vợ gây rối ảnh hưởng đến dân chúng."
Một cảnh tượng náo động, người dân khu chợ xôn xao.
"Được rồi...ta hiểu.
Ta không phạt ngươi nhưng tháng này lương bổng cắt một nửa."
Phạm thượng thư uy nghiêm xử trí người còn lại.
"Người còn lại theo luật mà đánh.
Lính đâu mang người này đánh mười trượng vào vì tội gây rối.
Lập tức thi hành."
Vị quan họ Nguyễn kia dù mang phẩm trật ngũ phẩm trong triều, hiểu rõ chuyện nên không ngần ngại đến trước mặt anh, đan tay vào nhau, cả người cúi xuống tạ tội.
"Mong Nguyễn đại nhân lượng thứ.
Phu nhân ta có ý không tốt với phu nhân ngài.
Mong ngài rộng lượng bỏ qua cho."
Nguyễn Hồng liếc sang phía vợ tiếp giọng.
"Ta sẽ dạy dỗ lại nàng ta."
Vị quan trước mặt Chương, gương mặt hàm râu mép non, bộ dạng toát lên vẻ thư sinh, hào sảng dễ tạo thiện cảm.
Anh lại nghĩ ngài ấy với bà vợ kia khác một trời một vực, trong khi bà vợ chua ngoa đanh đá bao nhiêu, ông chồng lời nói chân thành nhẹ nhàng chừng mực hẳn.
"Phu nhân ngài có bị gì, ta sẽ chịu bồi thường."
Nguyễn Hồng chân thành tiếp giọng.
"Chỉ mong ngài ghi thù mà gây khó dễ."
Nguyễn Chương mỉm cười, đỡ người trước mắt ngẩng cao đầu.
"Phu nhân ta hiền lành không trách tội đâu.
Ta cũng không để bụng."
Nguyễn Chương chỉ lí nhí đáp vài câu, người hầu lại thưa chuyện dẫn phu nhân nhà về phủ.
Hồng xin phép Chương tiếp đến Phạm Trấn, theo người làm tới đỡ bà vợ về.
Nào ngờ lúc đám đông giải tán, Nguyễn Hồng giận tím mặt hất tay mụ vợ, ông giao cho đám người làm quát.
"Thật đáng xấu hổ."
Phiên chợ được một phiên náo loạn giờ họp lại bình thường, người ta kháo nhau mua đồ tiếp, tuyệt nhiên chỗ vợ chồng anh đứng không bóng người dám lãng vãng vào trong.
Phạm Trấn cảm giác đầu óc có ngàn mũi kim đâm, ông phiền não không hiểu ngày hôm nay đặc biệt gì, cấp dưới bộ Binh của ông lại gây chuyện rắc rối.
Phạm Trấn hất tay áo lẩm nhẩm mấy lời lại thôi.
"Lại mất công mua lại."
Ông khom lưng sau lại ngồi hẳn xuống giúp vợ chồng Nguyễn Chương nhặt lại từng món đồ.
Nguyễn Chương vội cúi xuống giúp một tay cất giọng nói nhỏ:
"Cha không cần làm vậy."
Thị Hà cầm giỏ đồ, lí nhí thuận lời anh nói thêm.
"Cha...không cần làm như thế, con sợ..."
Hành động ấy khiến dân quanh chợ càng thêm xôn xao.
Một Thượng thư quyền uy trong triều, thường ngày chỉ thấy cưỡi ngựa hoặc ngồi kiệu có lính hầu kẻ hạ, vậy nay lại ngồi giữa khung chợ, tay lấm đất giúp Hà nhặt đồ, bao ánh mắt ngỡ ngàng.
Phạm Trấn tối mặt trầm lại lắc đầu, cánh tay vẫn mày mò tìm đồ bỏ vào giỏ, ông cởi hẳn chiếc mũ ô sa đưa cho tên lính hầu cận.
"Cầm lấy giúp ta."
Ông liếc nhìn sang Thị Hà đáp giọng trầm êm.
"Lâu rồi ta mới có cảm giác này."
Ông ném mấy củ khoai vào giỏ đồ, mày mò nhặt đồ hỏi thêm.
"Còn thiếu gì nữa không?"
"Dạ không?"
Nàng đáp.
Phần còn lại Nguyễn Chương nhặt gọn bỏ vào giỏ cả, có điều là vài thứ không may nguyên vẹn.
Anh chồm người đứng dậy cầm giỏ đồ.
"Còn thiếu cái gì nói ta mua giúp."
Nàng đảo qua một lượt đếm kha khá chỉ mua vài món bù lại số bị dập nát kia, chẳng đáng là bao không nỡ làm phiền.
Trấn cười nhạt, đôi mắt lẫn khóe môi lặng thinh nhìn tấm lưng hai người dắt nhau vào lối quầy hàng.
***
Không khí trong phủ Binh Bộ Thượng Thư hôm ấy yên tĩnh đến lạ.
Bên ngoài, nắng yếu dần qua tán cây cây, đàn chim lông trắng bay rải cánh qua áng mây.
Tiếng bếp lửa, lời hồ hởi thủ thỉ vang lên.
Thị Hà đứng cặm cụi nấu nướng, còn Nguyễn Chương phụ nàng lúc cần.
Phạm Trấn khác hẳn mọi ngày, về đến phủ là ở trong thư phòng mãi đến trăng lên cao.
Ông quản gia khúm núm ngạc nhiên.
"Lão gia, ngài..."
Phạm Trấn xắn tay áo, kéo rổ hoa màu tự mình nhặt rau.
Ông cắt ngang.
"Có gì mà lạ.
Chắc từ lâu ông mới thấy ta thế này."
Phạm thượng thư tiếp giọng.
"Lâu lâu làm cho nhớ."
Người hầu bất lực trước bộ dạng ông lớn, sợ lại nhắc nhở nên tích cực giành việc lớn nhỏ không dám nghỉ tay buông chuyện.
Hôm qua, Phạm thượng thư đích thân tự mình lên chùa, sau lại cùng nàng mang lễ vật ra đặt trước mộ khấn ván cùng với tổ tiên.
Ngôi mộ mới xây trang nghiêm có điều húy của mẹ Hà thay bằng tên tự còn phần tự ghi trên mộ do chính ông nghĩ ra.
Mọi chuyện hôm qua đành xong ở đó.
"Ta rửa rau rồi đây."
Phạm Trấn hí hửng đặt rổ rau lên bàn lên tiếng.
Thị Hà lau mồ hôi, Nguyễn Chương đứng đó cùng mấy người trong phủ bày biện ra dĩa.
Nàng đáp lời.
"Cha...lên nhà trên uống nước đi."
"Uống một mình có gì ngon."
Ông cắt ngang, kéo ghế gỗ ngồi phịch xuống.
"Chi bằng ở đâu nói chuyện với Chương vui hơn..."
Phạm Trấn nhếch môi nhìn anh ẩn ý.
"Phải không Chương."
Nguyễn Chương e thẹn đáp.
"Dạ."
Phạm thượng thư nhìn căn bếp qua một vòng, ông cảm thấy sáng sủa hơn ngày trước.
Con gà luộc vô tình loạt vào con mắt, Phạm đại nhân tinh quái chợt nhớ ra.
"Lát nữa, Chương xuống chặt gà cho ta xem."
Chột dạ, Nguyễn Chương chẳng dám quay mặt, chỉ dán mặt vô mấy chiếc dĩa bày các món.
Chẳng phải Chương không biết làm việc này, sợ khả năng bày biện ra dĩa không đẹp mắt thẩm mĩ (một phần là do Hà hay trêu cái vụ này).
Kí ức cũ có bóng dáng nàng nhận xét lại xì xào trong đầu làm Chương sinh cái thẹn với ngại.
Phạm Trấn đứng dậy đi đến phía sau vỗ nhẹ lên vai cất giọng pha lẫn tiếng cười.
"Không làm được cũng không sao."
"Cha khéo phải lo, nhìn chàng ấy thư sinh thế thôi, chứ cầm dao mổ lợn làm gà còn được."
Thị Hà quay gót chân cất giọng giải thích.
Thị Hà tâng bốt Nguyễn Chương đều có cơ sở hết, quay tới quay lui anh chịu gật đầu một cái.
"Lát nữa con sẽ làm."
"Tốt lắm.
Thế mới đáng mặt đàn ông.
Ta kết cậu rồi đó."
...
Hà bày cỗ, đặt lên bàn thờ mẹ mình.
Nàng không khóc chỉ lặng lẽ nhìn bài vị bà, chắp tay cúi đầu thành kính.
Nguyễn Chương đứng bên kia, hành động tương tự thắp hương đặt vào lư đồng, cả người cúi rập xuống khấn vái thành tâm.
Phạm Trấn trong trang phục đơn sơ lại tương tất, ông đứng chính giữa cầm nén hương thơm, ánh mắt khẽ trầm xuống.
Phạm thượng thư thở một hơi nặng nề, nơi mắt xúc động muốn rơi giọt lệ, ông bình tĩnh thì thầm cầu nguyện.
"Em...có nghe ta nói không?
Năm nay và cả mai sau em sẽ đón ở đây?
Em gặp cha với Thi chưa?"
Im lặng một lúc lâu, gương mặt ông dần biến sắc, cổ họng nghẹn ý, dây buộc tóc phấp nhẹ trong làn gió, hai tai ông đỏ ửng.
"Nếu em có trách, xin cứ trách ta.
Ta chỉ mong em an lòng.
Ta...xin lỗi khi không thể trả lại tên húy cho em..."
Ông vái lạy thắp ba nén hương, cúi đầu thật lâu, không đứng dậy ngay.
Khói nhang lặng trong gió trời, không ai nói gì ngoài chuyện im lặng đứng dậy.
Lúc hạ lễ, Phạm Trấn đứng một hồi rất lâu trước bàn thờ, mất một lúc ông mới chịu rời đi.
Phạm đại nhâm cùng hai con ra ngồi bàn trà nói chuyện.
...
Ấm trà trà mới vừa mang lên, Phạm Trấn tựa tay lên cằm lim dim.
Thị Hà tay đan vào nhau ngồi yên.
Còn phần Nguyễn Chương chỉ ngồi cười trừ nhìn phía cửa lớn.
"Chắc nó bận không đến được rồi."
Thị Hà ngượng ngài cất giọng.
"Ý của cha...là cái cậu con trai chú Thi ạ."
"Ờm."
Ông đáp gọn, đột ngột ánh mắt nghiêm nghị đến lạ.
Ánh đèn lồng dọc theo dãy hành lang, mùi khói hương quanh quẩn không gian, Phạm đại nhân rót chén nước mới trầm ngâm nói.
"Nguyễn Chương, từ giờ trở đi con hãy cẩn thận trong triều.
Lớ ngớ là bị rơi vào trận tranh đoạt khốc liệt."
Ông ấy cau mày thêm giọng.
"Hẳn con có nghe qua rồi phải không?"
Nguyễn Chương giữ một thái độ nghiêm cần, ngón tay chạm nhẹ chén nước mới.
Ân cần đẩy sang cho nàng.
Anh nhìn một bức thư pháp treo trên tường chậm rãi thưa.
"Dạ vâng.
Con xin đa tạ lời của người."
"Dù có bất cứ chuyện gì, ta sẽ bảo vệ con bằng mọi giá.
Ý ta là sẽ không để Hà nhìn thấy con trong bộ dạng không hay đâu.
Mãi đến tối hôm đó mọi việc đã xong xuôi cả, Nguyễn Chương tự mình đưa nàng về phủ.
Thị Hà ngồi trên xe ngựa mở rèm ra xem một lúc lại kéo lại, một cảm giác quen thuộc hiện hữu da thịt.
Nàng ngoảnh đầu lại nhìn, cảm giác khi nãy là do Nguyễn Chương cầm khăn sạch lau mặt mày cho nàng.
"Nàng hôm nay hẳn vất vả rồi."
Anh cười nhạt gấp khăn thêu sang mặt khác lau nhẹ vầng trán nàng.
"Cảm ơn chàng nhiều lắm."
Nàng giành chiếc khăn đấy lau lại người anh nhắc kéo.
"Về phủ, chàng tắm rửa thay y phục cho thỏa mái."
Nguyễn Chương khoanh tay, làm ra bộ dạng uể oải khó coi, hàng lông mày hơi nhíu lại.
"Nàng cứ làm như ta ở bẩn hay gì.
Lúc nào ta chẳng tắm rửa thay đồ."
"Tối nay chàng nghỉ ngơi sớm đi."
Thị Hà chạm nhẹ nơi trán anh nhắc nhở.
"Dạo này em thấy chàng ốm đi hẳn."
"Không dám...Phu nhân chăm sóc mấy hôm lại béo ra ngay ấy mà."
Nguyễn Chương cười phá lên nói.
Thị Hà đánh nhẹ vào ngực anh đáp.
"Thế chàng có ý gì đây.
Khen hay che em."
Nguyễn Chương bình thản đáp.
"Tất nhiên là khen rồi."
Nguyễn Chương tươi cười vuốt mái tóc nàng tiếp tục đáp.
"Ta nói thật còn gì nữa."
Thị Hà không nói lời nào cả, chỉ tựa đầu nơi vai Nguyễn Chương, mắt nhấp nháy mấy cái, giữ chặt cánh tay anh.
Tới khi về đến phủ người cạnh mình đã say giấc nồng.
Nguyễn Chương cõng nàng xuống xe ngựa, đôi chân đi vào phủ một cách yên tĩnh, người hầu ra đón, anh cũng giơ ngón tay ra hiệu im lặng.
Nàng tựa vào lưng chồng trong giấc ngủ yên bình.
Chương đưa nàng vào phủ, trong nỗi thương tựa ánh trăng cao ở trời.
________________
"Hừm..."
Hữu thị lang Binh bộ(5) Nguyễn Cảnh Ảnh vận trong mình bộ giao lĩnh tối máu, gân tay nổi lên, gương mặt vô hồn thấm vệt máu tươi.
Cảnh Ảnh rút thanh kiếm, vệt máu bê bếch ngấm gót ủng, y cười khinh khỉnh đá mạnh cái xác bên dưới ho sặc.
"Còn sống à."
Tống Thuật đứng chếch phía sau, thân hình cứng rắn hiện lên.
Hắn vận bộ giao lĩnh màu chàm sẫm, bên ngoài khoác vội áo choàng.
Đai lưng siết chặt vòng eo, ống tay áo buộc gọn bằng dây vải.
Dưới chân là đôi giày, mũi giày cong đã nhuốm sắc đỏ.
Khóe miệng lúc nào cũng treo sẵn một nụ cười lạnh vô cảm.
Vút!
Roi da quét ngang không khí, phát ra tiếng rít sắc lẻm.
Đầu roi quất thẳng vào lưng tên người phương Bắc đang quỳ sụp, tiếng da thịt rách toạc vang lên khô khốc.
Hắn rên lên đau đớn, giọng vỡ ra trong hoảng loạn, hai tay chắp lại run rẩy.
"Giỏi quá ha…"
Tống Thuật nghiêng đầu, giẫm mũi ủng lên vai kẻ kia, ép hắn cúi rạp xuống bùn.
"Lũ chó chúng mày sang tận đây thám thính.
Tiếc là hôm nay gặp ta, không có con đường tiếp tục."
Hắn giật mạnh roi, cuốn vòng quanh cổ tên kia.
Một cú kéo dứt khoát, tiếng xương cổ rắc khẽ vang lên giữa tiếng khóc nghẹn.
Thân người đổ sấp xuống, co giật vài cái rồi im bặt.
"Hắn..."
Một tên lính lí nhí thưa.
Tống Thuật thản nhiên qua phía khác đáp.
"Chỉ bất tỉnh thôi!"
Nguyễn Cảnh Ảnh liếc nhìn sang, ánh mắt không gợn sóng.
Ông ta đưa mũi kiếm gạt nhẹ vạt áo một xác chết còn tươi, lộ ra túi giấy.
Bên trong là bản đồ vẽ thô, những ký hiệu lạ ngoằn ngoèo ghi chú.
Nguyễn đại nhân cau mày kiếm,"hừ" một tiếng, bàn tay siết chặt chuôi kiếm.
"Ngài xem này."
Tống Thuật thôi trò tra tấn, thu roi đứng cạnh Nguyễn Cảnh Ảnh dưới ánh đuốc còn nóng.
Nguyễn Cảnh Ảnh đưa ngón tay chỉ lên mảnh giấy đó nói.
"Đây là địa phận của làng Yên Thái, còn đây là mấy phường gần Đông Kinh."
"Vậy là chẳng sai rồi.
Đêm nay chẳng uổng công ra đây."
Quân lính đồng loạt khép vòng khống chế không để ai chạy thoát.
Thương mác chĩa ra, mũi thương nhọn hoắt lóe lên trong màn đêm.
Một tên theo lệnh lao tới, thân người nổi bật, cây thương trong tay đâm thẳng, không do dự.
Mũi thương xuyên cổ một kẻ, máu phụt ra thành vòi, bắn lên mặt áo giao lĩnh của binh sĩ.
Vài tên kia há miệng muốn kêu, quỳ rậm xin tha tội.
Nguyễn Cảnh Ảnh thu hết số giấy tờ vào ống áo bật cười ha hả tiến đến, tiếng cười khẽ nhưng sắc như lưỡi dao lướt qua da.
Y ngồi khuỵu xuống, bàn tay còn dính máu túm chặt búi tóc của tên người phương Bắc, giật ngửa đầu hắn lên.
Khuôn mặt kẻ kia tái mét, nước mũi nước mắt trộn lẫn, trán đập liên hồi xuống đất, gật đầu lia lịa như muốn tự vỡ sọ.
"Hẳn vụ truy nã cái mạng bọn ta…"
Cảnh Ảnh nghiêng đầu, ánh mắt nheo lại, nụ cười nơi khóe môi càng thêm gian xảo.
"Hẳn từ các ngươi…"
Tên kia há miệng, cổ họng khản đặc.
"Tôi… tôi không biết."
Giọng hắn vỡ vụn, từng chữ rơi ra giống bị bóp nghẹt.
Cảnh Ảnh quát lên một tiếng, chuôi kiếm lạnh ngắt áp vào hõm cổ hắn.
Ông ta không siết, chỉ để mũi thép chạm da, đủ cho người kia thấy cái lạnh ngấm thẳng vào xương thịt.
"Không biết?"
Ông kéo hắn gần sát mình hơn, mùi máu tanh phả vào người đối phương.
"Vậy thì nói xem, các ngươi mang theo bản đồ này để làm gì."
Con mắt tên kia đảo nhanh, đồng tử co lại, mồ hôi trán tuôn như tắm, hai bàn tay run bần bật thưa.
"Bọn tôi… chỉ là người đưa tin…"
Hắn lắp bắp.
"Bọn tôi nhận lệnh sang đây… tìm đường trại quân… dò số quân lính, tình hình..."
...
"Bẩm Tống đại nhân…"
Tên lính nọ quỳ một gối, hai tay nâng cao.
"Chúng thuộc hạ tìm được những thứ này ạ."
Tống Thuật không đáp ngay, chỉ nháy máy vung roi lên, quất thẳng vào đỉnh đầu tên thương nhân phương Bắc trọc lốc.
Hắn đổ sụp, miệng bật tiếng kêu nghẹn.
Tống Thuật liền cướp kiếm từ tay binh sĩ đứng bên cạnh, mũi thép lạnh ngắt kề sát cổ hắn, bên da tên đó rách ra một vệt mỏng.
"Thứ này là thứ gì."
"Tôi..."
"Nói."
Tống Thuật quát gắt lên, thanh kiếm chuyển vị trí lại vẽ nhẹ lên cổ tay tên kia một đường rỉ máu tươi.
"Đó là… bột."
Hắn thở dốc, lời tuôn ra trong tuyệt vọng.
"Khi đưa vào sử dụng sẽ làm tâm trí họ rối loạn tuyệt đối trung thành trong một khoảng thời gian... chính họ cũng không nhận ra.Xin ngài tha… tha mạng cho bọn tôi…"
Chưa kịp dứt lời.
Phập!
Nguyễn Cảnh Ảnh đã bước nhẹ tới.
Một nhát kiếm chém gọn đầy dứt khoát, không hề thừa lực.
Đầu kẻ kia nghiêng rơi xuống đất, thân người đổ xuống cùng.
Vệt máu vươn dài trên nền đất, Hữu thị lang quay mặt sang hướng khác ném tấm áo đối khâm che khuất thủ cấp bị hạ.
"Ngài nhanh tay quá đấy Nguyễn đại nhân."
Tống đại nhân bật cười đứng dậy vỗ lên vai người đấy.
Cảnh Ảnh tra kiếm vào vỏ, nghiêm nghị nhìn sang đám lính.
Y cau mày, giọng đanh lên ra lệnh.
"Không phải khách buôn, giữ chúng lại tố cáo sinh chuyện...dọn sạch cả."
"Tuân lệnh."
Hai vị quan đứng cạnh gốc cây nọ, lá rơi đầy nền đất.
Quân lính bắt đầu dọn dẹp mấy cái xác không còn nguyên vẹn, tên nào còn sống hay chết đều bị đâm thêm một nhát cho đảm bảo.
Đám lính theo lệnh Nguyễn Cảnh Ảnh sẽ thu xếp cho bọn chúng vào bao ném xuống biển làm mồi cho cá.
Tống Thuật cố tình giấu một lọ thu giữ vào trong người mình.
"Tống Thuật, ngài có ý gì."
Tống đại nhân cong miệng, tay cầm bầu nước uống ngon lành, số nước thừa còn lại y đưa một tay ra hứng.
Chẳng xa lạ gì, Thuật lau mặt mày, lại giơ tay ra ngửi mùi máu tanh còn chút ít khó chịu ngay.
"Không có ý gì!
Nguyễn đại nhân."
Tống Thuật hất áo choàng bay nhẹ trong đêm nhắc.
"Ngài mau tẩy rửa máu tanh đi.
Về vợ con thấy hay gặp mấy lão đại nhân khác là không hay đâu."
Nguyễn Cảnh Ảnh gương mặt vô cảm xúc, khoanh tay nhìn phía khác cất giọng.
"Ta nhắc ngài đừng có sử dụng thứ đó mà ra tay hạ sát người trong triều."
Ông nhấn mạnh.
"Không tốt đâu."
Chưa kịp nghe người kia đáp, tên lính thân cận đan tay vào nhau bước đến thưa chuyện.
"Thế việc này...có báo cáo và ghi lại lịch trình điều binh của bộ không ạ."
"Không."
Nguyễn Cảnh Ảnh giơ ngón trỏ giữa miệng gằn giọng nói từng chữ.
"Chuyện hôm nay không để lọt ra bên ngoài.
Nếu tên nào hé miệng đừng trách các ngươi mà cả gia quyến các ngươi đều đi."
...
Màn đêm khuya gió nổi lên, bóng người chẳng còn, từ một nơi đầy máu giờ trở về chốn yên bình chẳng có gì xảy ra.
Một bóng người giận giữ đá bay hòn sỏi vào gốc cây.
"Tống Thuật, Nguyễn Cảnh Ảnh, hai tên khốn."
Trên đường đi về phủ, Tống Thuật lẫn Nguyễn Cảnh Ảnh thúc ngựa đi chậm rãi qua phố phường dọc bờ hồ.
Tống đại nhân nói.
"Ít ra ngài nên để ta chơi với bọn chúng...Hiếm khi..."
Nguyễn Cảnh Ảnh cầm chặt dây ngựa, ngao ngán không hẳn mà thấy người đi cùng luôn hào hứng, chưa thỏa lòng.
"Ta biết ngài căm hận bọn nó đến tận xương tủy.
Ít ra ta là người Đại Việt cũng nên nhân đạo một chút."
"Ha ha..."
Tống Thuật cười khanh khách, y cười hệt câu lời khác lạ.
"Ngài cũng căm bọn chúng giống ta còn gì...Chẳng phải trước kia người cùng dòng họ của ngài bị bọn chúng moi gan ăn à."
Nguyễn Cảnh Ảnh cúi đầu im lặng chẳng nói câu nào ra hồn cho đến khi vái chào rẻ ngã sang hướng khác về phủ.
Gió luồn qua tay áo rộng, mang theo cảm giác trống trải khó gọi tên.
Con đường trải dài im lặng, trăng soi hình bóng đưa người rời đi.
______________________
Chú thích.
(1) giờ Hợi: từ 09 giờ tối tới 11 giờ đêm.
(2) Tả thị lang Hộ bộ: là chức quan dưới quyền của Thượng thư Bộ Hộ.
Thuộc tòng tam phẩm.
Chức quan này thuộc Hộ hộ giữ việc ruộng đất, nhân khẩu, kho tàng, thu phát, bổng lộc, đồ cống nạp, thuế khoá, muối và sắt
(3)Tả thị lang Binh bộ: là chức quan dưới quyền của Thượng thư Bộ Binh.
Thuộc tòng tam phẩm.
Chức quan này thuộc Binh, giữ việc binh nhung, quân cấm vệ, xe ngựa, đồ nghí trượng, khí giới, giữ việc biên giới, lính thú, nhà trạm, phố xá, nơi hiểm yếu, việc khẩn cấp, tuyển dụng chức võ.
(4) Lê Cảnh Huy: là con trai của danh tướng Lê Văn Linh là khai quốc công thần của nhà Lê.
Là nhân vật có thật trong lịch sử.
(5) Hữu thị lang Binh bộ: là chức quan dưới quyền của Thượng thư Bộ Binh.
Thuộc tòng tam phẩm.
Chức quan này thuộc Binh, giữ việc binh nhung, quân cấm vệ, xe ngựa, đồ nghí trượng, khí giới, giữ việc biên giới, lính thú, nhà trạm, phố xá, nơi hiểm yếu, việc khẩn cấp, tuyển dụng chức võ.