Cập nhật mới

Khác Dạ Sắc Thượng Thiển

Dạ Sắc Thượng Thiển
Ngoại truyện 10: Quy lộ


Xe ngựa đã dừng một lúc mà bên trong vẫn không chút động tĩnh, Cung Thượng Giác bèn đích thân kiểm tra.

Chàng nhìn nửa chiếc bánh rơi trên sàn thì bật cười.

Đêm qua, vì đau lưng mà Lâm Thiển trằn trọc cả đêm không ngủ.

Có lẽ, nàng đã quá mệt mới thiếp đi từ lúc nào không hay.

Trên khoé môi nữ nhân đang say giấc còn dính ít vụn bánh, trái tim chàng lại có chút ngọt ngào.

Trước khi rời khỏi Nghi Sơn, Cung Thượng Giác chuẩn bị thêm cho nàng một phần bánh hạnh nhân.

Dù mỗi lần nàng ăn đều không quá nửa cái nhưng chỉ cần nàng thích, chàng đều đáp ứng.

Cung Thượng Giác nhẹ nhàng bước đến gần.

Nam nhân tâm địa đen tối không lấy khăn lau giúp nàng mà trực tiếp đưa đôi áp lên.

Lâm Thiển cảm nhận được có hơi thở sát bên, như phản xạ tự nhiên, bàn tay nàng vươn lên, nhắm chuẩn xác cổ chàng, mạnh mẽ lật ngược tình thế.

Cung Thượng Giác cười khổ, không quên trêu chọc nàng mấy câu.

"Giác phu nhân muốn tự mình thành quá phụ sao?"

"Nghĩa là ta có thể tìm phu quân khác rồi ư?"

"Nàng đừng mơ.

Cho dù ta chết, nàng mãi mãi là Giác phu nhân."

Lâm Thiển khẽ nheo mắt, tay dùng thêm tí lực, vẻ mặt đầy đe doạ.

Cung Thượng Giác cũng rất phối hợp, ra vẻ oan ức, đáng thương.

"Phu nhân, ta làm gì nên tội.

Ta chỉ là giúp nàng lấy đi vụn bánh dính trên gương mặt xinh đẹp này.

Ta sai sao?"

Bàn tay không an phận, vuốt ve đôi má hồng, mân mê đôi môi nhỏ.

Ánh mắt Cung Thượng Giác vừa ôn nhu, vừa rạo rực khiến Lâm Thiển không khỏi đỏ bừng.

Nàng buông tay nhưng chàng thì không.

Mấy ngón tay giữ cằm nhỏ, đôi môi chàng lại tham lam áp sát môi nàng.

Cung Minh Giác dẫn đầu đoàn, sớm đã xuống ngựa nhưng chờ lúc lâu vẫn không thấy phụ mẫu xuất hiện nên chạy ngược lại xem.

Cung Thượng Giác nghe tiếng hài tử khẽ gọi thì khóe môi hơi nhếch.

Mặc Lâm Thiển dùng sức đẩy ra, chàng vẫn quyến luyến không rời.

Cung Minh Giác đoán rằng mẫu thân đã ngủ say, phụ thân bận săn sóc mới không lên tiếng, cứ thế yên tâm quay lưng đi.

Thế nhưng, Minh Nhi phát giác ban nãy vẫn thấy người trên yên ngựa thì cảm thấy có điểm lấn cấn.

"Kim Âu, phụ thân ta lên xe ngựa từ lúc nào?"

"Bẩm công tử, chúng ta dừng chân một lúc, cung chủ mới lên xe."

Minh Nhi nheo mắt ngoáy nhìn xe ngựa, rõ ràng phụ thân trốn ở trên xe, muốn ở riêng với mẫu thân, nào phải bận rộn gì.

Đưa trẻ giận dỗi kéo Tùy Phong vào thực quán, mặc kệ hai người phía sau.

Chuyện người lớn bận rộn, trẻ con làm sao biết được.

Vẫn những con đường đó, vẫn những con người đó, chỉ cần lòng người an yên, cảnh vật tự khắc trở nên tươi đẹp.

Lâm Thiển vươn bàn tay đón ánh nắng, tận hưởng cảm giác gió lùa qua từng ngón tay thật dễ chịu.

Nàng nhìn ngắm cảnh vật trên con đường trở về nhà, say đắm trước khung cảnh tuyệt đẹp mà hai nam nhân nàng yêu thương nhất là một phần trong đó.

Phía xa xa, sơn cốc Cựu Trần ẩn mình trong làn sương mù.

Khi gió kéo sương đi khỏi, nơi ấm áp nàng mong chờ hiện lên càng lúc càng rõ ràng, như hạnh phúc nàng nguyện cầu trong tương lai nàng vun đắp.

Nàng tựa đầu bên cửa sổ, đôi mắt nhắm nghiền, lắng nghe thanh âm của sự bình yên.

Hai nam nhân không hẹn cùng quay đầu, nhìn ngắm nữ nhân khiến bản thân mỉm cười hạnh phúc.

Cả hai lại không hẹn cùng thúc ngựa, hướng đến tổ ấm đang chờ đợi bọn họ trở về.

Vừa về đến Cung Môn, Cung Minh Giác đã ủy khuất chạy đến Chủy cung méc với Cung Viễn Chủy, khiến đối phương suýt nữa sặc hết ly trà.

"Chủy thúc thúc, con kể với thúc việc này, thúc phải giúp con đòi công đạo.

Phụ thân, mẫu thân, khi dừng ở thực quán, trốn với nhau trên xe, tránh né con.

Con có gọi thế nào cũng không đáp, mãi đến lúc con ăn gần xong mới bước vào."

Cung Viễn Chủy không ngừng hít thở thật sâu, ánh mắt tránh né đứa trẻ như thể bản thân mới là người được nhắc đến.

Tần Ỷ Lan mới qua khỏi cửa, nhìn thấy cả hai im lặng, còn có vẻ mặt dị thường thì không khỏi cho rằng hai người vừa gặp đã sinh chuyện.

Thế nhưng, đến khi ngồi xuống cạnh phu quân, nàng mới phát giác điểm bất thường.

Cung Viễn Chủy ngại ngùng, Cung Minh Giác tức tối, nhưng ánh mắt đó không hướng đến người bên cạnh nàng.

"Thúc mẫu, người nói xem.

Tại sao hai người lại trốn tránh con, dù ở trên xe nhưng không lên tiếng.

Con hỏi thế nào hai người cũng không nói rõ, lần nào cũng đánh trống lảng sang chuyện khác.

Rốt cuộc, hai người giấu con làm việc gì chứ?"

Tần Ỷ Lan nhất thời ngớ người khiến Minh Nhi càng thêm giận dỗi.

Rất nhanh nàng đã hiểu.

Gương mặt đã ửng hồng, biểu hiện y hệt Cung Viễn Chủy khiến đứa trẻ tức tối rời đi.

Đối phương đi rồi, phu thê Chủy cung vẫn không thôi ái ngại, lẽ nào là vì trong lòng có quỷ, tự mình chột dạ.

Cả hai ngó đông ngó tây, nhất quyết nhìn về hai hướng khác biệt, triệt để tránh né đối phương.

Tiêu Giao Giao đứng một bên, khó hiểu nhìn phu nhân.

Tần Ỷ Lan thấy nữ nhân chưa vướng ái tình, vẫn ngây ngốc một góc thì không khỏi bật cười.

Cung Viễn Chủy thấy nàng cười mới âm thầm ghé mắt nhìn qua, bắt gặp thị nữ thì càng thêm bất lực.

Cung Viễn Chủy mang theo tâm tư rối rắm đến tìm Cung Thượng Giác, muốn khuyên nhủ đôi câu.

Nào ngờ, chàng đến thì bắt gặp y quan thăm khám, tin tức mới khiến chàng nhất thời quên đi mục đích ban đầu.

"Thai khí ổn định, thai nhi khỏe mạnh.

Phu nhân đã làm rất tốt, đừng quá lo lắng.

Chỉ là tiểu thư hơi hiếu động, sẽ khiến phu nhân đôi lúc đau nhói, không phải vấn đề gì xấu."

Y quan cũng đã vận dụng hết tất cả vốn ngôn từ để nói giảm nói tránh, chi bằng nói rõ ra.

Đứa nhỏ này có phần đỏng đảnh, lại tinh nghịch, không chỉ rất hay khiến mẫu thân kén ăn, còn hay đạp làm nàng lần nào cũng giật mình.

"Ca ca, tẩu tẩu...

đây là nói... nói...

đệ..."

"Cung Viễn Chủy, lúc biết tin phu nhân hoài thai, có phải đệ không nói nên lời không?"

Cung Viễn Chủy ra sức phủ nhận, bị Lâm Thiển khiêu khích liền hoạt ngôn trở lại.

"Đệ không có!"

"Rốt cuộc chúng ta nên gọi đứa bé là Hào Trư hay Tiểu Trư mới được nhỉ?"

"Cái gì mà Hào Trư, còn có Tiểu Trư, sao tẩu có thể tùy tiện gọi như vậy."

"Chẳng phải đệ rất thích cái tên Hào Trư sao.

Ta còn chu đáo nghĩ thêm cái tên Tiểu Trư nếu là nữ nhi đó."

"Đệ thích lúc nào.

Tên xấu như vậy, nhi tử của đệ chắc chắn phản đối."

Cung Viễn Chủy liếc mắt nhìn Cung Thượng Giác khiến chàng đang thỏa mái hưởng thụ phải kéo khóe miệng về, để giảm bối rối còn hắng giọng mấy cái.

Trong khi ba người còn đang tranh cãi thì Cung Minh Giác đã chạy đến Thương cung.

Nhờ có quý tử Giác cung, chuyện tốt của đôi phụ mẫu bị đồn khắp ngóc ngách Cung Môn.

Cung Minh Giác gặp ai cũng kể nhưng chẳng ai cho đứa trẻ một câu trả lời rõ ràng.

Bữa sáng vừa kết thúc, Vũ cung đã truyền đến lời mời.

Cung Thượng Giác vừa vào điện thì đã thấy đại tỷ cũng ở đó, tâm tình có vẻ không vui.

Chấp Nhẫn đại nhân mang vẻ mặt sầu não, tay ôm đầu, bầu không khí khá dị thường.

"Thượng Giác, việc thương thảo với Liêu gia thế nào rồi?

"Hiếm có lần Chấp Nhẫn đại nhân hỏi đến tình hình giao thương của Cung Môn, lại còn nôn nóng hỏi sớm như này."

Cung Thượng Giác cười nhạt.

Từ lúc Chấp Nhẫn phu nhân hoài thai, việc nội vụ Chấp Nhẫn chỉ quản lý qua loa, gần như giao phó cho Thương cung.

Không nói thì chàng không biết, còn tưởng người cần dưỡng thai là Chấp Nhẫn chứ không phải phu nhân.

Chàng hoài nghi nhìn đại nhân, định nghiêm túc trả lời thì Cung Tử Thương đã cướp lời.

Đôi lá liễu nhíu lại, ánh mắt nàng cũng trở nên sắc bén hơn.

"Hỏi chuyện chính!"

Thanh âm len qua khe miệng hẹp, vì không gian yên ắng mới trở nên rõ ràng như chẳng phải thì thầm.

Cung Thượng Giác càng thêm thắc mắc cớ sao hạ nhân bên ngoài đã lui hết ngay khi chàng bước vào.

Cung Tử Thương khoanh tay đến trước mặt chàng, giọng đanh lại, thái độ có mấy phần phán xét.

"Cung Thượng Giác, Lâm Thiển, hai người đã làm gì?

Hai người làm gì mà khiến Minh Nhi đi thắc mắc khắp nơi?"

Dáng vẻ cứng nhắc này không giữ được lâu, đại tiểu thư nói ra nhưng tự mình xấu hổ.

Hai tay lại ôm đầu, nàng không ngừng thở dài, hết che mặt lại liếc xéo Cung Thượng Giác.

"Thượng Giác, huynh... báo cáo việc ta hỏi trước..."

"Chuyện đó nào quan trọng?

Chuyện nào quan trọng hơn?"

"Chuyện này quan trọng hơn..."

Cung Tử Vũ bị cái trừng mắt của Cung Tử Thương làm cho bỏ dở câu đang nói.

Nàng lại nghiêm mặt chất vấn kẻ vẫn còn ngây người vì chưa hiểu chuyện gì.

Nam nhân ngồi trên cao kia không che giấu nổi sự tò mò, ánh mắt đầy mong đợi, dán chặt trên người Cung Thượng Giác.

"Cung Minh Nhi đã đi kể khắp Cung Môn rằng hai người trốn trong xe ngựa một lúc lâu, có gọi thế nào cũng không ra, thậm chí không lên tiếng.

Hai người...

đệ...

Vô sỉ!"

Bấy giờ, Cung Thượng Giác mới hiểu sự khác thường của những người xung quanh từ lúc họ trở về vào chiều hôm qua.

Mọi chuyện rắc rối hơn khi người tung tin lại là hài tử của chàng.

Chàng chỉ có thể thở dài.

Cung Tử Thương tức tối nhìn đối phương trước sau vẫn luôn giữ im lặng, còn thở dài, khiến nàng không biết nói gì nữa.

Cung Tử Vũ trầm tư một lúc mới nói thêm được đôi câu.

"Tốt nhất huynh nên giải thích với Minh Nhi, nếu không, chuyện còn lâu mới lắng xuống.

Vì đó là huynh nên sẽ chẳng ai dám nói gì nhưng nếu Minh Nhi vẫn không từ bỏ, chúng ta muốn yên cũng không được."

"Nàng ấy hoài thai rồi.

Có lẽ là nữ nhi."

Cung Tử Thương kinh hỷ đến đơ cả người.

Chỉ có Cung Tử Vũ nhanh trí, muốn dùng tin này để dẹp bỏ tin đồn.

Nghĩ liền làm, chàng cho hạ nhân chuẩn bị từ dược thiện, y phục, món ăn đem qua Giác cung, mỗi ngày, chỉ có phô trương hơn, không có phô trương nhất.

Cung Minh Giác vẫn còn khúc mắc nhưng so với niềm vui này, đứa trẻ lập tức gạt sang một bên, ngày ngày kề cạnh mẫu thân, trò chuyện cùng muội muội.

Cung Tử Thương thắc mắc ai sẽ là người lâm bồn trước, lần nào gặp y quan cũng hỏi khiến y quan đều muốn tránh mặt.

Thật ra, Lâm Thiển đã qua giai đoạn đầu nhưng thể trạng trước đây không tốt, lo sợ nên không nói ra.

Đến lúc nàng đã chẳng còn thắt eo nữa, Chấp Nhẫn phu nhân mới chỉ ở tháng thứ ba.

Lập đông rồi, Cung Minh Giác lại làm người tuyết tặng nàng.

Chỉ có điều, lần này đã có thêm một người tuyết nhỏ nằm gọn trong lòng bàn tay.

Lâm Thiển nhìn đôi bàn tay ửng đỏ của hài tử thì không khỏi đau xót.

Thấy mẫu thân hơi cụp mi, Minh Nhi liền lo lắng.

"Mẫu thân, nếu người không vui, muội muội cũng sẽ không vui có đúng không?

Vậy người đừng như thế nữa, Minh Nhi không sao.

Muội muội mỗi ngày đều phải thật vui vẻ.

Người cũng phải thật vui vẻ."

Lâm Thiển mỉm cười đầy hạnh phúc.

Vòng tay nhỏ ôm bụng nàng, vòng tay nàng ôm lấy hài tử, cùng nhau sưởi ấm bên bếp lửa hồng.

Cung Minh Giác đang hăng hái giao chiến với Tùy Phong thì thị nữ vội chạy đến bẩm báo.

Đao bị rơi xuống đất, Cung Minh Giác hận không thể bay.

Thân ảnh xé gió, Minh Nhi băng qua bao lớp mái cao thấp.

Trên gương mặt đứa trẻ chỉ còn hạnh phúc, đến nước mắt cũng lấp lánh diệu kì.

Khắp Cung Môn vang lên tiếng gọi tha thiết, theo gió đến tận trời cao.

"Tiểu Hạ!

Tiểu Hạ!

Tiểu Hạ!"
 
Dạ Sắc Thượng Thiển
Hoàn: Ngoảnh mặt hóa cố nhân


Khoảnh khắc tôi nhận ra thế giới này đã sóng yên biển lặng, đã bốn bể thuận hòa, chính là khoảnh khắc phải nói lời biệt ly.

Đêm không tôi vẫn sắc đen huyền bí, vẫn hạnh phúc tỏa dâng nơi Giác Thiển hiện hữu.

Từ nay, nàng đã chẳng còn bên cạnh thế giới của chàng nữa, mà thật sự trở thành một phần quan trọng của thế giới ấy.

Cũng từ nay, hạnh phúc êm đềm cùng nàng từng thoáng qua trong tưởng tượng của chàng đã trở thành sự thật mỗi ngày.

Hạnh phúc giản đơn nhưng xa xỉ, mong hai vị trải qua sóng gió mới nhìn thấy ánh mặt trời, sẽ chẳng vì tham luyến bóng đêm mà bỏ lỡ ban mai ngày mới.

Tương lai khó đoán định, thử thách hãy vẫn còn, thứ duy nhất có thể nắm bắt là hiện tại, trân trọng, nỗ lực, cùng nhau xây đắp, tận hưởng, bảo vệ.

Một lần xa cách ngỡ ngàn thu, bốn năm trôi qua tựa một cái chớp mắt, mà khoảnh khắc bên nhau chỉ như gió thoảng mây trôi, nắm chặt tay nhau mới chẳng lạc mất, vì lần tới gặp lại biết đã là kiếp nào.

Thế giới Dạ Sắc Thượng Thiển có nhiều điểm thú vị mà có thể ai đó đã vô tình bỏ lỡ.

Nếu đã bỏ lỡ, dừng lại vài giây tìm kiếm mảnh ghép trốn tìm ấy, một số điểm vẫn nên là bản thân tự mình trải nghiệm.

* Tam Dị Tú: kỹ thuật thêu tranh hai mặt

* Khóa Khổng Minh: Khóa trí tuệ.

Thời xưa, hộp đựng dùng khóa Khổng Minh dùng để đựng vật rất quan trọng, ngày nay, đây là một trò chơi trí tuệ.

* Ban chư ngật hổ, phủ để trừu tân, phản khách vi chủ, phao chuyên dẫn ngọc, cách ngạn quan hỏa, kim thiền thoát xác, ám độ Trần Thương, thuận thủ khiên dương: tám trong số ba mươi sáu kế binh pháp Tôn Tử.

* Tương Tư Dĩ: qua bảy bảy bốn chín lần suy nghĩ, tìm kiếm, tra cứu từ điển Hán Việt, cuối cùng hai chữ "tương tư" trong câu thơ của Lý Bạch đã được chọn "Tương tư, tương kiến tri hà nhật?".

Dĩ: loại rượu trong mà ngọt (web Kho Rượu).

* Triều - Cung Triều Thương: sớm mai (từ điển Thiều Chửu).

Đối với Thương lão gia, đứa con trai nhỏ mới là niềm hy vọng của Thương cung, là điều kỳ vọng duy nhất nên cái tên đại diện cho sự khởi đầu mới, tươi sáng và rực rỡ.

* Hào Trư: con nhím.

Đặc điểm của loài nhím, bên ngoài càng gai góc, sắc nhọn, bên trong càng ấm nóng, mềm mại, giống như Cung Viễn Chủy bên ngoài xéo xắt, độc mồm như ẩn bên trong là trái tim ấm áp, giàu tình cảm.

Cung Viễn Chủy rất chê cái tên này nhưng vẫn dùng khi nhắc đến hài tử chưa rõ khi nào chào đời của mình.

Tại sao?

Vì chàng biết tâm ý ẩn sâu cái tên ấy.

Lần đầu, cũng là lần duy nhất nhắc đến, thái độ nhẹ nhàng, tự nhiên, không chỉ thể hiện sự công nhận với tên Lâm Thiển đặt, mà còn thể hiện sự công nhận đối với chính Lâm Thiển, trân trọng dù là lời nói nhất thời của nàng, còn là lời trêu chọc.

Hổ phụ sinh hổ tử, Lâm Thiển cho rằng hài tử của đệ đệ ít nhiều gì cũng sẽ giống với đệ ấy mấy phần, nhất là điểm ấy nên mới nghĩ đến cái tên này.

* Cung Minh Giác - Minh: sáng suốt, với hy vọng hài tử cả đời có thể đưa ra lựa chọn sáng suốt, không khiến bản thân thiệt thòi hay hối hận

* Cung Thụy Quyên - Quyên: dòng nước nhỏ, tức Tiểu Thủy, được ghép từ bộ Tiểu trong Thượng - Cung Thượng Giác và bộ Thủy trong Thiển - Lâm Thiển, Thụy: giấc mơ

* Lâm Thiển tặng giày cho hài tử Vũ cung, mạt ngạch cho Thương cung, găng tay cho Chủy cung.

Cung Tử Vũ làm Chấp Nhẫn nên đời này không thể rời khỏi sơn cốc Cựu Trần, hy vọng hài tử có thể thay chàng khám phá thế gian, mỗi bước đi đều là vui vẻ.

Mạt ngạch bảo vệ trán, Cung Tử Thương chế tạo vũ khí, công việc dễ bị chấn thương, mà Kim Phồn trước đây hay bây giờ đều là người bảo hộ Cung Môn, hy vọng mạt ngạch nàng tặng sẽ bảo vệ hài tử bình an.

Mười ngón tay, ngón nào cũng liền tới tim, Cung Viễn Chủy chế tạo độc dược, ám khí, găng tay không thể thiếu, hy vọng hổ phụ sinh hổ tử, găng tay này giúp bảo vệ hài tử, cũng giúp giữ ấm qua những ngày lạnh lẽo, giá rét.

Trích lục:

(1) Chi tiết truyện:

Bên bờ Mặc trì

...

Vì ánh sáng của đom đóm kia mà cam nguyện làm bóng đêm vĩnh hằng

>> Trích bản dịch OST Chung Giác Thiển (Châu Truyền Hùng) - Cloudy Music Vietsub


❤️ Xin cảm ơn Mây đã đồng ý cho mình sử dụng hai đoạn dịch này trong truyện của mình.

(2) Chương 12:

Từ mẫu thủ trung tuyến

Du tử thân thượng y

Lâm hành mật mật phùng

Ý khủng trì trì quy

Thuỳ ngôn thốn thảo tâm

Báo đắc tam xuân huy

>> Trích Du tử ngâm - Mạnh Giao

❤️ Cụ này mình không có cách nào xin phép được

(3) Chương 13:

Tương tư, tương kiến tri hà nhật?

Thử thì, thử dạ nan vi tình

>> Trích Thu phong từ - Lý Bạch

❤️ Thơ Lý Bạch hợp ý mình

(4) Chương 18:

Vân thanh thanh hề dục vũ

Thủy đạm đạm hề sanh yên

>> Trích Mơ đi chơi núi Thiên Mụ, làm thơ để lại lúc từ biệt - Lý Bạch

❤️ Thật khó để nhận được lời đồng ý từ tác giả 🙂

(5) Chương 27:

Quy vu kỳ thất

>> Trích Cát sinh 5 - Khổng Tử

❤️ Vị này càng khó để có được sự đồng ý

(6) Ngoại truyện 5:

Tình nữ kỳ thú

Sĩ ngã vu thành ngu

Ái nhi bất kiến

Tao thủ trì trù

>> Tình nữ 1 (Kinh thi) - Khổng Tử

(7) Ngoại truyện 6:

Hảo vũ tri thì tiết,

Đương xuân nãi phát sinh.

Tuỳ phong tiềm nhập dạ,

Nhuận vật tế vô thanh.

Dã kính vân câu hắc,

Giang thuyền hoả độc minh.

Hiểu khan hồng thấp xứ,

Hoa trọng Cẩm Quan thành.

>> Xuân Dạ Hỉ Vũ - Cao Bá Quát

❤️ Thơ Việt duy nhất được dùng trong truyện

(8) Nơi giúp tui giải quyết vấn đề về từ Hán Việt



(9) Nơi cho tui thông tin về tên chữ Hán các nhân vật


(10) Tham khảo cách đặt tên rượu


Mình xin cảm ơn và xin lỗi những người bạn đã theo truyện đến những khoảnh khắc cuối cùng này.

Cảm ơn vì đã yêu thích và ủng hộ truyện, xin lỗi vì những thiếu sót còn tồn đọng.

Dưới đây chỉ là chia sẻ một chút về truyện và quá trình viết truyện của mình.

Truyện được viết hoàn toàn dựa trên ý tưởng cá nhân, được tạo nên hoàn toàn bởi một mình mình, không tham khảo bất kỳ nguồn nào ngoài những kiến thức về từ vựng Hán Việt, thành ngữ, kế sách,... như mình đã đề cập ở trên.

Thậm chí, đến lúc hoàn thành truyện thì mình còn chưa xem hết phim, mới chỉ dừng lại ở 10% tập 13, trước đó, mình chỉ xem đoạn cắt.

Đến lúc viết xong chương 16 (tính theo thứ tự chương được đăng nhưng thực tế theo tổng số phần đã viết thì đã gần ba mươi phần dài ngắn, liên tục hoặc đứt đoạn), truyện fanfic duy nhất mình đọc (không nhớ tên) khiến mình không thỏa mái.

Phần vì khác biệt về góc nhìn nhân vật dẫn đến thiết lập nhân vật khác nhau, đặc biệt là Chủy.

Phần vì truyện ngắn nên cốt truyện đơn giản và có lẽ do cả văn phong người dịch.

Dẫu vậy, mình vẫn thử đọc ba chương đầu và phát hiện truyện có nhiều điểm tương đối giống dàn ý mình đã lên.

Thế nhưng, đặt trong dàn ý mười lăm trang của mình thì những ý tưởng giao thoa kia chỉ là một phần nhỏ.

Có ba điểm khiến mình tự hào về truyện (mặc dù có rất nhiều điểm chưa hài lòng).

Một là mình đã hoàn thành được truyện.

Một Song Tử cả thèm chóng chán và những áp lực cuộc sống cá nhân thường khiến mình không đi đến điểm đích đã đặt trong những năm gần đây, nhưng lần này mình đã làm được.

Thứ hai, mình đã tự ngăn chặn bản thân không bẻ lái truyện ở phút chót.

Như đã từng nói trong một bình luận, kết truyện được viết ngay từ đầu, sau này chỉ chỉnh sửa nhỏ để mượt hơn và hợp lý hơn.

Ngay sau khi viết giới thiệu và chương mở đầu, mình đã viết luôn phần kết.

Sợ bản thân trong quá trình viết sẽ rẽ hướng, sẽ ghét Giác mà cho một cái kết không viên mãn.

Bên cạnh đó, mình cũng đã giữ nguyên được ánh nhìn ban đầu và thể hiện được gần như hoàn toàn góc nhìn cá nhân với mỗi nhân vật.

Ba là mình đã học được rất nhiều kiến thức mới trong quá trình viết truyện.

Đây là lần đầu mình viết truyện.

Bản thân không giỏi văn, không hiểu biết nhiều, mà có lúc còn tụt cảm hứng, phải bật nhạc hoặc tìm xem các đoạn phim để lấy cảm hứng.

Mình đã phải tra cứu từ vựng liên tục, từ những từ Hán Việt cổ cho đến các từ quen thuộc được sử dụng, kiểm tra chính tả một số từ lạ (phát hiện tiếng Việt còn phức tạp hơn cả trước nay mình biết), biết thêm nhiều thành ngữ, thơ văn xưa, kỹ năng sử dụng công cụ tìm kiếm cũng tốt hơn.

Lúc bắt đầu, mình có khá nhiều lo lắng và suy nghĩ.

Dự tính tính ban đầu sẽ chỉ dừng lại ở mười chương và độ dài khoảng chừng năm trang mỗi chương.

Thế nhưng, càng ngày, bức tranh mình vẽ càng rộng lớn, thế giới mình tạo ra càng phức tạp nên truyện mới dài như bây giờ.

Thậm chí, đã có giai đoạn ngắn, bức tranh đó còn rộng lớn hơn nhiều so với truyện đã hoàn thành nhưng mình tự lượng sức, gạt bỏ đi ý nghĩ đó.

Khi mới viết được một hai chương đầu và các phần rời rạc khác (theo cảm hứng đến), mình sợ bản thân không thể hiện được cái duyên và hài hước của đại tiểu thư Cung Tử Thương.

Sau lại sợ bản thân không diễn giải tốt tình cảm của Giác Thiển, rồi lại sợ bản thân biến Sam thành kẻ phản diện vì thế giới này vốn dĩ chỉ có Vô Phong là người xấu hay Dương Tú Thanh quá tốt sẽ khiến truyện buồn, tính kế Sam cũng chỉ là phát sinh thêm trong quá trình viết chi tiết chương 15.

Mình đã khó khăn trong việc tìm thấy điểm nổi bật của Vũ ngoại trừ trí nhớ tốt, cũng như việc cảm nhận tình cảm của Sam.

Sau này, mình tự suy xét lại mấy đoạn cắt đã xem mới nảy ra ý tưởng về các điểm tương đồng giữa hai người, ví dụ như Sam nhìn một lần đã nhớ bí văn.

Đối với các nhân vật, mình đều có những cái nhìn cụ thể trước khi bắt đầu viết truyện nhưng Vũ Sam thì mơ hồ hơn, nói đúng hơn là ít cảm nhận hơn.

Giác là người sẽ thành toàn cho người chàng quan tâm.

Thế giới hỗn loạn có chàng thu xếp, cẩn trọng bao nhiêu, không đành bấy nhiêu.

Thế nên, khi hiểu lầm Thiển, chàng không đành lòng ngắt bỏ bông hoa đơn độc mà chỉ giật lấy một cánh hoa, đến lúc giật ra rồi cũng không nỡ vứt mà để lại bên dưới gốc.

Thiển là người cầm lên được, buông xuống được.

Bị người khác tổn thương, có giận, có trách nhưng không có hận.

Nếu tổn thương người nàng yêu thương thì tuyệt nhiên không cho phép cũng không tha thứ.

Vậy nên, Thiển không hận Giác.

Nếu có ai hỏi Thiển rằng những ngày tháng bên cạnh Giác sau khi trở lại, nàng có hạnh phúc không, vui vẻ không, câu trả lời tất nhiên là có.

Nhưng nếu hỏi ở lại không, nàng sẽ không chần chừ mà nói không.

Thế nên, lúc đầu nàng đã chọn trở lại với tư cách Lâm nương tử, cũng mong bản thân ở lại với thân phận này.

Giác đã một lần chọn Sam, lừa dối nàng, mà trong bốn năm nàng hôn mê, Giác dễ dàng mở lời bảo Sam ở lại nhưng (hiểu lầm chàng) chưa một lần nói với nàng khiến nàng lần nữa quyết tâm rời khỏi Cung Môn.

Đêm trước khi giải cứu Minh Nhi, nàng vẫn hoàn thành nốt việc chuẩn bị cho sự rời đi của mình.

Chủy là người tình cảm, hiểu chuyện đến đau lòng.

Chủy đối với Thiển không phải căm ghét vì nguy hại Cung Môn, chính vì cho rằng nàng tổn thương Giác.

Thế nên, chỉ cần Thiển thật lòng đối tốt với ca ca, Chủy sẽ chẳng có gì phản đối nàng.

Nếu Thiển tổn thương Giác, dù Giác có quyết tâm giữ Thiển bên cạnh, Chủy cũng sẽ nhất định ngăn cản.

Nếu Thiển đối tốt với ca ca, cho dù bị cả thế gian phản đối, chàng cũng nguyện vì hạnh phúc của ca ca mà chống đỡ, bất kể việc đó có thể tổn hại bản thân.

Đại tiểu thư là người suy nghĩ đơn thuần nhất.

Đơn thuần không có nghĩa là không sâu sắc, chỉ là nàng không muốn cuộc sống phức tạp, vất vả mà bản thân lại suy nghĩ rối rắm, sâu xa khiến chính mình càng mệt mỏi.

Nàng dễ giận nhưng chóng nguôi, cũng chóng quên.

Sự bao dung và thiện lương vẫn vẹn nguyên sau nhiều năm gặp lại đã khiến Lâm Thiển dần tin tưởng và trân quý người tỷ tỷ này.

Kim Phồn là người đơn giản nhất, điểm tốt, không tốt đều sớm bộc lộ ra ngoài.

Kim Phồn bị hạn chế hành động vì cha già, vợ trẻ, em (vợ) nhỏ, gánh nặng gia đình quá lớn.

Tương lai có thêm con thơ, càng khó lòng tự do thể hiện bản thân.

Vũ, ở trên mình có nói là mình chưa tìm được thêm ưu điểm và lý do để khiến Vũ có thể tự hào là Chấp Nhẫn Cung Môn.

Sau này, nhớ đến hình ảnh Vũ đau thương đến thất thần trước cánh cổng Cung Môn, mình đã tìm thấy điểm trưởng thành lớn nhất của Vũ.

Chàng đã chẳng bất chấp tất cả trốn ra ngoài tìm Sam, chỉ có thể lặng lẽ đau thương, chính là vì ý thức được trách nhiệm của ngôi vị Chấp Nhẫn mà bản thân đã ngồi vào.

Lúc Vũ suy nghĩ về đề xuất thị nữ hồi môn, chàng không phải hỏi ý kiến Giác, bởi vì lúc nghe xong lời Thiển nói, sự im lặng đã cho thấy dao động dẫn đến quyết định của chàng.

Lúc đó, Vũ hỏi chỉ là muốn có người đứng về phía mình để bản thân bớt đi sự đơn độc đáng sợ, chỉ đơn giản là giãi bày tâm tư với ca ca.

Sam, mình thật sự mơ hồ về tình cảm của Sam với Vũ.

Bản thân suy đoán và truyện cũng theo lối này mà viết, Vô Phong ngay từ đầu đã biết Cung Hoán Vũ lập mưu giả chết, cũng đoán được người được chọn là ai nên nhiệm vụ của Sam từ đầu là Vũ, không phải Chấp Nhẫn.

Cho nên, lần đầu gặp nhau, nàng đã mắt đối mắt với Vũ ở nhà giam, liên tục gây chú ý với Vũ.

Lần cùng chạm mặt Tư Đồ Hồng, nàng đứng chắn cho Vũ trước tầm ngắm của Hàn Nha Tứ, không phải vì yêu nên bảo vệ, chỉ đơn giản là không để mục tiêu bị tiêu diệt trước khi nàng hoàn thành, chính là để nhiệm vụ không thất bại.

Vậy thì Sam thật sự thích, yêu, thương Vũ từ lúc nào?

Có lẽ, tình cảm của Sam không chỉ là tình cảm nam nữ thường tình mà còn có trong đó khát khao cuộc sống bình yên, còn có sự biết ơn đối với những cảm giác tươi đẹp, tuyệt vời Vũ mang đến cho nàng, dù chỉ là ngắn ngủi, thoáng qua.

Có duyên gặp gỡ, gặp rồi lại ly.

Truyện đã đến hồi kết nhưng mong rằng chúng ta sẽ không ngoảnh mặt hóa cố nhân, mỗi lần ngoảnh mặt đều nhớ cố nhân.

Nếu trích lục có thiếu sót, mong mọi người góp ý.

Tạm biệt Dạ Sắc Thượng Thiển ❤️ ❤️ ❤️
 
Back
Top Bottom