Khác Dạ sắc thượng thiển: Đỗ Quyên Nở Rồi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
368089991-256-k468869.jpg

Dạ Sắc Thượng Thiển: Đỗ Quyên Nở Rồi
Tác giả: Glenda260609
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Cp Giác × Thiển



dasacthuongthien​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • chó cái dâm đãng
  • SAUDADE
  • Wings of Darkness: The Past
  • Tôi tỉnh dậy ở mạt thế
  • Hắc Dạ Hành
  • Hắc Dạ Hành 2: Sự Tan Vỡ
  • Dạ Sắc Thượng Thiển: Đỗ Quyên Nở Rồi
    Chương 1


    Sau khi trận chiến sinh tử giữa Vô Phong và Cung môn kết thúc,Vô Phong tuy bị tổn thất nặng nề nhưng vẫn chưa lụi tàn.

    Còn Cung môn đã thành công bảo vệ "Vô lượng lưu hoả",khỏi tay Vô Phong.Thế sự bây giờ cũng được gọi là tạm ổn.

    Đã 3 tháng kể từ lúc Cung Thượng Giác thả Thượng Quan Thiển đi,hắn ngày qua ngày cắm đầu,cắm cổ vào mớ công vụ giày cộm.Cố ép bản thân quên đi Thượng Quan Thiển và đứa trẻ trong bụng nàng.Nhưng hắn làm sao mà quên được.

    Cung Viễn Chủy tuy tinh thông y thuật lúc nào cũng có thể cứu Cung Thượng Giác,nhưng hắn ngày ngày cắm đầu làm việc,không ăn không uống,không màng sức khoẻ của bản thân như vậy thì sớm muộn cũng bị suy kiệt,tới lúc đấy có bao nhiêu thuốc cũng vô dụng.

    Còn về phần Thượng Quan Thiển,nàng chẳng hề may mắn như Vân Vi Sam,nàng ấy còn có thể sống sót quay về bên cạnh Cung Tử Vũ.

    Khi vừa xuống núi,nàng đã bị Hàn Nha Nhất tóm được.

    Hắn đem nàng về Vô Phong giao cho Điểm Trúc.

    Nàng phải chịu sự tra tấn đau đớn của bà ta.Bị nhốt vào ngục tối với 10 con cá sấu già, chúng đã không được ăn từ rất lâu rồi.

    Một mình nàng chống trọi với chúng.Tuy nàng đã sớm giết được chúng và được Hàn Nha Nhị cứu ra ngoài,nhưng nàng lại mang trọng thương chạy trốn khỏi Vô Phong.Ít nhiều cũng ảnh hưởng đến đứa trẻ trong bụng.

    Nàng đã trốn khỏi sự truy sát của Vô Phong một cách ngoạn mục.Sau đó nàng đã quay lại Cung môn.Nàng biết bản thân nàng đã tự chửi đầu vào rọ ,nhưng nàng cam tâm tình nguyện,vì hài tử của nàng.

    Nàng thật sự chẳng hề muốn gặp Cung Thượng Giác,nhưng tình thế ép buộc nàng buộc phải cắn răng mà chấp nhận.

    Đúng,nàng tuy yêu bản thân mình nhất.Nhưng sau khi có đứa trẻ nàng đã chẳng màng tới bản thân mình nữa.Sự an toàn của con là trên hết.

    Ngay khi vừa đến được cổng Cung môn,nàng đã gặp Trịnh Nam Y.

    Hai người giao đấu kịch liệt.Gây ra tiếng động rất lớn,làm kinh động đến người bên trong.

    Cánh cửa to lớn đột nhiên mở ra,Cung Tử Vũ - Vân Vi Sam; Cung Tử Thương - Kim Phồn;Cung Thượng Giác - Cung Viễn Chủy,cùng các vị trưởng lão bước ra.

    Thấy nàng ai nấy đều kinh ngạc,nhất là Cung Thượng Giác.

    "Thượng Quan Thiển,cô tô gan lớn mật dám trốn khỏi sào huyệt",Trịnh Nam Y gằn giọng nói.

    "Thì sao?",nàng biết nàng bây giờ rất yếu không phải là đối thủ của Trịnh Nam Y.

    "Ha!Bây giờ cô rất yếu, chẳng là đối thủ của ta.Giao mạng của mình ra đây",Trịnh Nam Y cười lạnh đe doạ.

    Không may Thượng Quan Thiển đã bị trúng một chưởng vào ngực,thất thế.

    Thấy Thượng Quan Thiển thất thế Vân Vi Sam nhảy vào tham chiến.

    "Thượng Quan Thiển không phải nhưng ta thì sao?",Vân Vi Sam cười khuẩy.

    "Cô ta và đứa trẻ đều phải trở về gặp chủ nhân lĩnh tội.Cô ta cũng mạnh mẽ đấy,mang thai 4 tháng mà vẫn có thể chiến đấu một ngày một đêm với đám cá sấu già trong thủy lao,rất đáng khâm phục.Cô ta luôn yêu bản thân nhất ấy vậy mà khi chủ nhân kêu cô ta đi giết Cung Thượng Giác,nếu thành công sẽ được tự do mà cô ta lại ngu ngốc không chịu đi.Thế là bị nhốt vào thủy lao thêm một ngày nữa,không được ăn uống.

    Cung Thượng Giác lúc này hoàn hồn cũng nhảy vào tham chiến,hắn gằn giọng:"Muốn lấy mạng Thượng Quan Thiển thì phải đấu lại ta trước đã".

    Trịnh Nam Y bị Cung Thượng Giác và Vân Vi Sam mỗi người đánh một chưởng liền phụt máu,sau đó ả nói:"Giỏi lắm Thượng Quan Thiển,cô chứ chờ đó cho ta.Còn cô nữa Vân Vi Sam,chủ nhân sẽ không bỏ qua cho các cô đâu,chờ đấy",sau đó cô ta chạy mất.

    Kim Phồn lập tức đuổi theo và đã bắt sống được Trịnh Nam Y.

    Lúc này Thượng Quan Thiển đã mất sức mà ngất đi.Cung Thượng Giác vội vàng bế Thượng Quan Thiển vào trong.

    Cung Viễn Chủy tuy chẳng ưa gì nàng như vẫn cố gắng cứu chữa cho nàng và đứa trẻ.May mắn nàng và đứa trẻ đều qua cơn nguy kịch.
     
    Dạ Sắc Thượng Thiển: Đỗ Quyên Nở Rồi
    Chương 2


    Nàng đã được Cung Viễn Chủy cứu chữa kịp thời nên tính mạng cũng đã tạm an toàn.Nhưng điều đáng lo ngại nhất chính là độc tố trong cơ thể nàng có thể ảnh hưởng đến đứa bé.

    "Ca,các vị trưởng lão,nàng ta đã an toàn rồi,cái thai cũng được đã được 4 tháng là song sinh.Nhưng...điều đáng lo ngại nhất là độc trong cơ thể ả ta",Cung Viễn Chủy cau mày nói bằng giọng nguy hiểm.

    "Làm sao đệ mau nói rõ đi",Cung Thượng Giác sốt sắng hỏi,hắn rất sợ, sợ sẽ mất nàng thêm lần nữa.Từ sau khi hắn thả nàng đi hắn đã hối hận rồi.Nàng và Cung môn đều quan trọng như nhau.Hắn không thể mất nàng và Cung môn.

    "Có thể cứu được không?",Hoa trưởng lão lúc này lên tiếng hỏi.

    "Có thể, nhưng con không thể đảm bảo đứa trẻ không bị dị tật",Cung Viễn Chủy nghiêm giọng đáp.

    "Nhưng con cần biết độc này là độc gì thì mới có thể giải được ",Cung Viễn Chủy nói.

    Lúc này Vân Vi Sam đến bên giường bệnh của Thượng Quan Thiển ngồi xuống,quan sát.

    "Là diệp tức chi",Vân Vi Sam cau mày lên tiếng.

    "Sao cô biết ?",Cung Viễn Chủy nghi hoặc hỏi.

    Đột nhiên Thượng Quan Thiển tỉnh dậy,nói:"Độc này có thuốc giải nhưng...",nàng gập ngừng nói,vừa nói vừa ngồi dậy.

    Cung Thượng Giác vội vàng đến đỡ nàng dậy.

    "Nàng tỉnh rồi?",hắn thở phào một hơi,lần này nàng trực tiếp làm hắn lo lắng gần chết rồi.

    "Công tử, ta không sao",nàng cười nhẹ rồi đáp.

    "

    Con không sao chứ?",nàng nhìn hắn bằng đôi mắt long lanh,nhẹ nhàng cất giọng hỏi.Lần này nàng đã tháo bỏ lớp mặt nạ của Vô Phong ra,đối đãi thật lòng với hắn.

    "Cô biết có thuốc giải tại sao lại không biết tác hại của nó?",Cung Viễn Chủy lên tiếng.

    "Có nguy hại gì tới con của ta sao?",nàng nghỉ hoặc hỏi.

    "Có,đứa trẻ có khả năng cao sẽ bị dị tật ",hắn trầm giọng nói,có vẻ như rất nghiêm trọng.

    Nàng nghe xong thì nước mắt bắt đầu rơi lã chã."

    Có thể cứu được đứa trẻ không ?",nàng thút thít hỏi.

    "Ta biết cách giải độc này,độc này là độc mà phụ thân ta đã chế ra,có thuốc giải.Nhưng nó đã bị chôn vùi cùng Cô Sơn vào 15 năm trước rồi.Nhưng ta biết thành phần của nó.",nàng nói.

    Nàng vừa bị trọng thương,mới tỉnh,khiến nàng mới ngồi dậy nói chuyện một lúc đã lại bắt đầu mệt mỏi .Nàng bảo mọi người ra ngoài hết để nàng và Vân Vi Sam nói chuyện.

    "Phiền mọi người có thể ra ngoài chờ một chút được không,ta có chuyện cần nói với Vân tỷ tỷ",nàng nhẹ nhàng nói.

    Nàng đã tháo bỏ lớp ngụy trang của mình,cho nên không tránh khỏi sẽ có lúc nàng ngại ngùng khi đối mặt với họ, bảo họ tránh mặt cũng là cách khiến nàng bớt ngượng ngùng hơn.

    "Phiền các vị trưởng lão và mọi người có thể tránh mặt để ta và Vân tỷ tỷ hàn huyên tâm sự một chút.",nàng nhìn bọn họ một lượt rồi cất giọng.

    Bọn họ cũng hiểu í mà tránh mặt.Tuy bọn họ cũng thắc mắc nàng và Vân Vi Sam hàn huyên điều gì nhưng họ là người chính trực sẽ không nghe lén.

    Sau khi bọn họ rời đi Vân Vi Sam lên tiếng nói:"Sao cô có thể trốn thoát khỏi Vô Phong?".

    "Là Hàn Nha Nhị đã cứu ta",nàng đáp.

    "Hàn Nha Nhị?",Vân Vi Sam khó tin hỏi lại.Nàng ta không ngờ được rằng một người trung thành với Điểm Trúc như Hàn Nha Nhị lại cứu một kẻ phản bội là Thượng Quan Thiển.

    "Đúng,độc mà Điểm Trúc bắt ta uống tỷ tỷ chắc cũng đã biết rõ rồi.Ta có thể viết ra thành phần của nó.Ta bây giờ quay lại đây vì con của ta.Ta muốn cô hợp tác với ta để lừa Điểm Trúc vào tròng.",nàng nói.

    "Ta lấy gì tin ngươi?",Vân Vi Sam cười khuẩy hỏi lại.

    "Ta biết tung tích muội muội của tỷ tỷ đang ở đâu",nàng nhẹ nhàng đáp.

    Vân Vi Sam nghe đến đây liền sốt ruột muốn biết tung tích của muội muội thế nên bèn đồng ý.

    "Được,ta đồng ý với ngươi".
     
    Dạ Sắc Thượng Thiển: Đỗ Quyên Nở Rồi
    Chương 3


    "Thuốc giải của loại độc này ở Cô Sơn,đã bị chôn vùi cùng phụ thân ta vào 15 năm năm trước,ta đã nói rõ ràng rồi.Ta nhất định phải tự tay giết Điểm Trúc,sao bà ta dám?",ánh mắt Thượng Quan Thiển gằn lên một tia máu.

    Sau đó nàng nhẹ nhàng xoa bụng nói:" Xin lỗi con là mẫu thân vô dụng,không bảo vệ được cho con.Cho dù con sinh ra có hình thù gì thì mẫu thân nhất định sẽ bảo vệ con một đời bình an", Thượng Quan Thiển cúi xuống xoa bụng đang nhô lên của mình,cất giọng.

    "Có thể tìm được nó không?",Vân Vi Sam cau mày hỏi.

    "Ta không biết,nhưng có lẽ nó vẫn còn trong người của phụ thân ta,ở Cô Sơn".

    "Ta sẽ nhờ Vũ công tử sai người đi tìm",Vân Vi Sam đáp.

    "Vô ích thôi,xác của phụ thân ta đã bị tiêu hủy rồi,tìm không được nữa đâu",Thượng Quan Thiển thở dài,nói.

    Bỗng có tiếng động bên ngoài cửa phòng,nghe là biết có người nghe lén.Vân Vi Sam nhẹ nhàng trèo ra cửa sổ đi đến trước cửa.

    Thượng Quan Thiển cười nhẹ, thật không ngờ người của Cung môn còn có sở thích này.

    Bên ngoài cửa phòng có mấy tên trộm nghe lén không biết điều.

    "Này có nghe gì không ?",Cung Tử Thương hỏi.

    "Không nghe rõ,bọn họ nói nhỏ quá",Cung Tử Vũ đáp lời.

    "Thế hả, vậy để ta và Thượng Quan Thiển nói to lên một xíu cho hai người dễ nghe ha",Vân Vi Sam bất chợt cất giọng làm Cung Tử Vũ bất ngờ ngã ra sau còn không quên kéo Cung Tử Thương ngã cùng.

    " Ây da,Cung Tử Vũ đệ ngã thì ngã một mình đi,còn kéo ta theo làm gì?",Cung Tử Thương lồm cồm bò dậy, trách móc Cung Tử Vũ.

    "Ngã chung cho vui,dù sao ta cũng là chấp nhẫn,ngã như vậy thì mất mặt lắm nên là phải có người ngã chung.Xin lỗi tỷ",Cung Tử Vũ cũng bò dậy đáp.

    "A Vân sao nàng biết ta đang nghe lén mà ra bắt quả tang vậy?",Cung Tử Vũ bước đến trước mặt Vân Vi Sam nói

    Vân Vi Sam không trả lời câu hỏi mà đi lại mở cửa phòng ra mời tất cả vào phòng.

    "Mời mọi người vào phòng",nàng chìa tay ra cung kính cúi đầu.

    "Thiển Thiển,nàng sao không nằm nghỉ mà đã ngồi dậy rồi?",Cung Thượng Giác lo lắng bước lại gần hỏi.

    "Giác công tử ngài vừa gọi ta là gì?", Thượng Quan Thiển cau mày hỏi lại.Lần đầu tiên nàng nghe hắn gọi nàng như vậy,nàng có chút ngạc nhiên xen lẫn,xúc động.

    Cung Viễn Chủy nghe ca ca của hắn họi Thượng Quan Thiển như vậy thì có chút hậm hực ra mặt.

    Từ trước đến giờ ca chỉ gọi hắn là Viễn Chủy chứ chưa bao giờ gọi hắn là Chủy Chủy.Làm hắn có chút ghen tị với Thượng Quan Thiển.

    Cung Thượng Giác nghệ nàng hỏi vậy thì bất giác đỏ mặt không nói lên lời,nhưng cũng không ngại ngùng gọi thêm một tiếng:" Thiển Thiển".

    Thượng Quan Thiển bất giác mỉm cười.Nàng rất muốn nghe như vậy, nhưng nàng nhanh chóng thu lại í cười rồi nói:" Giác công tử, ngài không nên gọi địch một cách thân mật như vậy đâu".

    "Cung Thượng Giác huynh có còn là Cung Thượng Giác mà ta biết không?",Cung Tử Vũ bất ngờ lên tiếng.Từ trước đến giờ hắn chưa từng nghe Cung Thượng Giác gọi ai thân mật như vậy.

    "Được rồi vào chuyện chính đi",Hoa trưởng lão lên tiếng phá tan bầu không khí ngượng ngùng này.

    "A Vân nàng mau nói đi,độc này giải thế nào?",Cung Tử Vũ sốt sắng hỏi.

    "Độc này chỉ có người của Cô Sơn mới biết,ta chỉ biết rằng loại độc này rất nguy hiểm cho thai phụ mà thôi",nàng thở dài đáp.

    "Cô Sơn?",Cung Tử Vũ hỏi lại.

    "Đúng ",Vân Vi Sam đáp.

    "Thượng Quan Thiển không phải ngươi nói ngươi là người của Cô Sơn sao?sao ngươi không biết giải?",Hoa trưởng lão lên tiếng.
     
    Dạ Sắc Thượng Thiển: Đỗ Quyên Nở Rồi
    Chương 4


    "Ta đúng thật là người Cô Sơn,bọn ta nắm rõ loại độc này như trở bàn tay.Nhưng không ai biết cách chế tạo thuốc giải.Nếu muốn tìm được cách chế tạo thuốc giải phải tìm được cuốn "Độc kí" của cha ta",nàng lạnh giọng đáp.

    "Cha ngươi là?", Tuyết trưởng lão ngờ vực lên tiếng.

    "Cha ta là Thượng Quan Thấu,giáo chủ của phái Cô Sơn ",nàng hừ lạnh đáp.

    Sau đó quay qua nhìn một lượt bọn họ rồi cất tiếng:"Ta mệt rồi,ta muốn nghỉ ngơi, phiền các người tránh đi một lát".

    Bọn họ cũng hiểu í mà đi ra cho nàng nghỉ ngơi.Hiện tại thì nàng cũng là thai phụ hơn nữa còn bị trọng thương nên họ cũng không tiện làm phiền.

    Ai nấy đều đi ra duy chỉ có Cung Thượng Giác là vẫn còn ở trong phòng.

    "Giác công tử, sao ngài còn ở đây?",Thượng Quan Thiển thật sự không thích ở chung với Cung Thượng Giác chút nào.Cảm giác khó chịu ngột ngạt làm nàng muốn chạy ngay ra ngoài.

    "Ta xin lỗi,Thiển Thiển",hắn bước lại giường ngồi xuống nắm tay nàng nói.

    "Tại sao ngài lại xin lỗi?", Thượng Quan Thiển hờ hững hỏi.Nàng cúi xuống nhìn tay Cung Thượng Giác đang nắm tay mình bỗng dưng nước mắt không tự chủ được lại rơi xuống.

    Thấy nàng khóc hắn rất bối rối không biết dỗ nàng làm sao,chỉ đành ôm lấy nàng vào trong lòng một lúc.

    Nàng ở trong lòng hắn cứ khóc mãi,mệt quá nên nàng mới ngất đi.Thấy vậy hắn đỡ nàng nằm xuống,xoa cái bụng đang nhô lên của nàng rồi đi ra khỏi phòng.Hắn đến bên bờ Mặc Trì ngồi xuống trầm ngâm.

    Hắn cảm thấy hối hận rồi,hắn nên lắng nghe nàng,hắn không nên quá lý trí hắn nên giống như Cung Tử Vũ.

    Lần này nếu nàng đã tự động quay về bên hắn,thì hắn sẽ không để nàng rời khỏi hắn,hắn nhất định sẽ giữ nàng bên cạnh.

    "Chủ nhân,chấp nhẫn đại nhân mời ngài tới sảnh chính bàn đại sự",cung nữ gõ cửa bẩm báo.

    "Ta biết rồi",hắn tỉnh mộng bước ra khỏi Mặc Trì,đi về phía sảnh chấp nhẫn.

    Khi hắn bước vào sảnh, một không khí ngột ngạt bao trùm khiến hắn cảm thấy khó chịu,hắn chợt nhíu mày một cái rồi cung kính hành lễ.

    "Đệ gọi ta có việc gì sao?".

    "Thượng Giác ca,ta gọi huynh đến đây là để nói về việc của Thượng Quan tiểu thư ",hắn nói.

    "Như chúng ta đã thấy vào sáng hôm nay, Thượng Quan Thiển đã phản bội Vô Phong,và điều quan trọng hơn hết nàng ấy là tộc nhân Cô Sơn,lại là nữ nhi của giáo chủ phái Cô Sơn.Đệ thấy chúng ta nên họp bàn nhau,để quyết định rằng chúng ta có nên giữ nàng ấy ở lại,hợp tác với nàng ấy tiêu diệt Vô Phong hay không?",Cung Tử Vũ trầm giọng.

    "Các vị trưởng lão các vị có ý kiến gì không?",Cung Tử Vũ quay sang nhìn Hoa trưởng lão,Nguyệt trưởng lão và Tuyết trưởng lão nói.Hắn bây giờ mới ra dáng một chấp nhẫn,xem ra Cung môn có thể giao cho hắn được rồi.

    "A Vân,nàng có thể giúp ta khuyên nhủ Thượng Quan tiểu thư được không?".

    "Ta sẽ đi khuyên nhủ nàng ấy".

    "Ta không đồng í,ta biết Thượng Quan Thiển đã phản bội Vô Phong nhưng ả ta dù sao cũng đã từng là người của chúng, biết đâu ả ta chỉ giả vờ thì sao?",Cung Tử Thương lên tiếng,nàng ấy thật sự không thể tin được Thượng Quan Thiển,vì nàng tay nàng ấy nhuốm rất nhiều máu của người trong Cung môn.

    "Đại tỷ ,đệ không tin rằng nàng ấy sẽ gây hại Cung môn một lần nữa",Cung Thượng Giác cứng rắn phản bác lại lời của Cung Tử Thương làm cho nàng ấy có chút bất ngờ .

    "Ta nghĩ nàng ấy sẽ không làm nguy hại gì đến Cung môn đâu",Vân Vi Sam tiến lại gần Cung Tử Thương nói,nàng ấy đảm bảo rằng Thượng Quan Thiển sẽ chẳng thể gây hại gì cho Cung môn nữa.

    Vì đứa trẻ của nàng ấy,vì mối thù của nàng ấy,và quan trọng là nàng ấy đã bị Vô Phong biết chuyện nàng ấy phản bội bọn chúng,cho nên nàng ấy nhất định sẽ hợp tác với Cung môn để diệt Vô Phong,báo thù cho tộc nhân.
     
    Dạ Sắc Thượng Thiển: Đỗ Quyên Nở Rồi
    Thông béo nhoa nhoả


    Chuyện là tui sắp thi tuyển sinh rồi á.Nên tui sẽ drop một thời gian khi nào thì xong tui sẽ viết típ.

    CẢM ƠN CÁC BẠN ĐỘC GIẢ ĐÃ ỦNG HỘ FANFIC CỦA TUI

    CẢM ƠN RẤT NHIỀU.YÊU❤️😘
     
    Dạ Sắc Thượng Thiển: Đỗ Quyên Nở Rồi
    Thông báo số 2


    Hiện tại tui đã hoàn thành xong kì thi tuyển sinh của mình.

    Cho nên là vào ngày mai tui sẽ viết trở lại nha.

    Xin cảm ơn quý độc giả rất nhiều.🥰❤️❤️.
     
    Dạ Sắc Thượng Thiển: Đỗ Quyên Nở Rồi
    Thông báo số 3


    Tui mới nhận điểm thi hôm nay, nhận xong tui bị sốc ko có tâm trạng lm j hết.Xin lỗi quý độc giả vì sự thất hứa này tui sẽ off cho tới khi có lại tình thần nhá.☺️
     
    Back
    Top Bottom