Gió đêm thổi qua khe hở cửa sổ,không rõ từ khi nào,thân thể của Thanh Huyên lại suy nhược đến kiệt quệ,y nhớ đến những ngày trước, khi trở thành phàm nhân, đi
lang thang đầu đường xó chợ,thân thể y cũng không yếu ớt như cành liễu trước gió.
Dường tâm tư mình u uất quá nặng, lại thêm ưu sầu tích tụ lâu ngày, y sớm biết
bản thần khó trụ nổi, rõ ràng đây vốn là tâm bệnh, phải dùng tâm dược mới trị tận gốc.
Nhưng tâm dược của y vốn dĩ mãi mãi không thế vớ tới, nghĩ đến đó, thì Thanh Huyên khẽ ho một tiếng, đưa khăn tay che miệng.
Khi hạ xuống, trên tấm khăn trắng đã thấm một mảng đỏ thẫm.
Y nhìn vết máu hồi lâu, ánh mắt lặng đi mấy phần, tính đi tính lại, y vẫn còn rất nhiều việc chưa làm, nếu lúc này mà y đứt gánh giữa đường, không biết những việc muốn thay ca ca hành thiện, có thể hoàn thành sớm không.
Đêm đã khuya, hơi lạnh của khí trời đã len vào tận xương tủy, y bước đi mà hơi thở cứ như bị nghẹn lại, đến án bàn, gấp chiếc khăn dính máu lại, cẩn thận cất vào ngăn tủ,sau đó thanh huyền khoác áo, vội vã bước ra ngoài.
Nhưng vừa qua khỏi bậc cửa, y vấy ngã nhao vàogã huyện binh đứng chặn trước mặt, gã có vẽ rất xa lạ, ánh mắt của hắn
u tối, sâu thẳm, như đáy giếng không thấy đáy.
Thanh Huyên giật mình hét lớn:
"Ngươi là kẻ nào?!"
Gã kia không hề né tránh, chỉ cười,nở nụ cười bí hiểm, " đúng một hội ngộ, đầy sự bất ngờ, hắn chậm rãi nói.
"Chắc ngươi đã quên ta là ai rồi."
"Cố nhớ lại đi... những ngày ngươi còn là bán thần, chính người đã tàn sát tộc của ta"!
Hắn nhìn Thanh Huyên từ trên xuống dưới, giọng nói mang theo sự châm chọc lạnh lẽo.
"Còn bây giờ... ngươi chỉ là một phàm nhân yếu ớt."
Thanh Huyên hoàn toàn chết trăng, chới với không hiểu hắn đang nói gì, lòng chỉ dâng lên một ý niệm chạy trốn khỏi gã điên trước mặt.
Thân thể lại không thể cử động, nhũn ra như nước, như bị thứ gì đó vô hình trói chặt cả tay chân, Sức lực của y vốn rất yếu lại càng vô lực hơn nữa.
Trong thời khác này đù có qua lại ai thì họ không nhìn thấy gì, nơi đây vị phong sư đã sớm đã rơi vào một ảo trận.
Ngay cả chính Thanh Huyên, không hiểu vì sao mình lại bị nhắm tới, y vô thức đã nghe bước chân, ngay lúc đó quỹ vương Hắc Thủy vào phòng tìm Thanh Huyền.
Căn phòng gọn gàng, ngăn nắp, không có dấu hiệu gì bất thường,nhưng y đã biến mất đi đâu, vừa bước qua cửa, bên tai hắn bỗng vang lên một tràng cười rất là quỷ dị.
Âm thanh ấy rõ ràng chỉ phát ra từ một người thân thuộc, hạ huyền có gọi mấy lần, nhưng không ai đáp lại, bỗng dâng lên cảm giác bất an, như thể có kẻ nào đó đang muốn che giấu gì đó.
Nhưng ngay lúc ấy, cửa phòng lại mở ra,
Thanh Huyên bước vào, cứ nhưng chỉ đi ra ngoài dạo 1 vòng, vẫn là dáng vẻ yếu ớt, vô lực như thường, chỉ là ở đáy mắt dường như đã đổi khác đôi phần.
Mọi việc trong trấn vẫn diễn ra vẫn như thường lệ, biến cố qua đi, tựa như một cơn ác mộng với đân chúng, giờ đây đã qua đi.
Hắn đi dọc con đường trong trấn, gã lướt nhìn thấy đạo cô kia đang chăm sóc đạo lữ, Người tu hành không nên dính dáng với yêu tộc, xem ra đôi phu thê nãy cũng trải qua không ít sóng gió.
Hai người đứng cạnh nhau, thật là giống như một đôi phu thê không thể chia lìa, lòng Hạ Huyền bị cọ đi vài cái, trong đầu hắn bỗng hiện lên hình bóng "cái đuôi nhỏ" kia.
Rõ ràng hắn buộc lòng không để tâm đến kẻ kia, nhưng ánh mắt vẫn vô thức dõi theo người ấy, từng nụ cười hành động lẫn cử chỉ vẫn khắc sâu trong tâm trí hắn từ lúc nào không hay.
Trong gian phòng nhỏ, Thanh Huyền cứ đang ngồi thẩn thờ, tay y cầm dao nhỏ, muốn tự kết liễu bản thân, nhưng một tay còn lại giữ chặt cổ tay mình, không để y tự tổn hại chính mình.
Hai y thức vẫn luôn giằng co dữ dội dao động, thân thể y run rẩy cố chống lại sự
trong cơ thể vẫn muốn kiểm soát chính con người của bản thân.
Gã thần khó hiểu, đây trêu đùa số phận,
hai người có mối thù lớn, bản thần Miêu quân năm xưa từng suýt diệt sạch tộc của hắn.
Nhưng giờ đây, hắn cũng thật bất ngờ mà muốn trêu đùa, đúng là quay quẩn lại y vẫn giáp mặt với kẻ thù của chính y mà thôi.
Hơn ba vạn năm trước, Quỷ giới hoàn toàn khác hiện tại, thượng thiên đình thời điểm đó cõi sơ khai, quá yếu ớt,quỹ giới thì rất hỗn loạn như đàn châu chấu tràn khắp nơi, khiến chúng sinh trong thiên hạ gần như chìm trong khổ nạn.
Tuy khi đó cấp tuyệt chưa xuất hiện,Quỷ giới đã cường đại hơn Phạn Ly năm xưa rất nhiều, y thời điểm ấy một tiểu yêu chưa đầy vạn tuổi.
Quỷ giới tuy không biết kẻ vô danh tàn sát họ, hủy tro cốt họ là ai, nhưng chỉ cần nhìn thấy cảnh thảm khốc đó, đến mức những con quỷ đời sau chỉ cần nghe
cũng phải rợn người chuyện năm xưa.
Rời khỏi mật thất, trong điện nhất thời đã lặng đi vài phần, Lang Thiên Thu vừa nghe chuyện năm xưa, lòng kính nể một vị chiến thấn thiên cổ.
Lòng không khỏi dấy lên vài phần hiếu kỳ,hắn liếc nhìn văn thần Linh Văn, tựa hồ muốn hỏi, nhưng lại do dự không mở lời thế nào, dù sao nhưng cổ tích ở chốn thiên giới đều được văn thần cất giữa.
Bên kia, Tạ Liên cũng đã vơi đi phần nào suy tư ở cõi lòng, lần đầu gặp mặt, luôn cảm nhận Thanh Huyền chỉ là phong sư tiêu sái,có thế thể nói mỹ nam rất hoạt bát,tùy ý mà sống.
Trong lòng Tạ Liên không khỏi dấy lên nghi vấn, thanh Huyền rốt cuộc có phải hậu nhân của vị ấy, dù rằng thân phận của nếu có việc đổi mệnh, rõ ràng một phàm nhân.
Y tiến đến trước tủ sách,lật tìm cổ tịch đã được linh văn cất sâu tận bên đáy,có một cái chốt kéo một cái, y mở ra một cổ thư văn tự rất ít trang giấy ,Linh Văn không ngăn,dù gì cũng là việc tự ái mấy vị thần quan năm xưa.
Y đã ngẫm lại, nếu xét ra hậu nhân của chiến thần kia hẳn,phải là thuộc yêu tộc,
cũng là bán thần, nhưng một yêu quái... liệu có thể độ kiếp ở thế tục nhân gian?
Ý nghĩ ấy vừa nảy sinh, y cũng thấy cũng
quá mức hoang đường, không chưng nó thức chất là cấm thuật,dù gì yêu tộc từ lâu xem nhẹ việc phi thăng.
Linh Văn lúc này đã đoán ra tâm tư của
Lang Thiên Thu, nàng nhìn tiểu tử này tuy hiếu kỳ, nhưng lại không mang tâm xấu xa, tham cầu thần khí vô duyên với mình.
Chỉ là... thời thượng thiên đình cực thịnh năm xưa, phàm đã pháp khí từng theo chân chiến thần thiên giới, nào có thứ nào tầm thường?
Linh Văn thoáng hiện vẻ tiếc nuối, do dự, nàng không biết nói thế nào, khẽ nói:
"Khi xưa, vị ấy có một pháp khí có một thanh bảo kiếm."
"Chỉ tiếc, sau trận chiến cuối cùng... bảo kiếm đã vỡ nát,biến dạng đến mức khó có thể vãn hồi."
Bùi Minh nhướng mày, tỏ ra tiếc nuối, dù gì cũng là bảo kiếm, gã chau mày hỏi:
"Không ai sửa được sao?"
Nàng ta bắt đầu lắc đầu, vẽ mặt nàng lại mang theo vài phần bất đắc dĩ,bọn họ có thể đoán ra phần nào, nàng ta liên đáp.
"Đó là thần khí từng nổi danh thiên giới.
Đã vỡ đến mức ấy... không phải thứ mà người thường có thể tu bổ."
Nàng dừng một chút, rồi nói tiếp:
"Nhưng vị ấy,đã là chiến thần thì đâu chỉ có một pháp khí, còn một thứ pháp khí nguyên vẹn, được cất giữ tại thượng thiên đình."
Tạ Liên đang lật sách bỗng dừng tay, ánh mắt dao động, y đã biết thứ Linh Văn nói là pháp khí gì, y khẽ động, nhẹ giọng tiếp lời:
" quạt ngọc Thần Phong Vân Phiến."
Linh Văn khẽ gật đầu,đồng tình, nàng ta đâu chỉ quan lý đống tâu chương kia, có thể nói là thư tịch của thượng thiên đình đều đóng gói ở điện nàng.
"Đúng vậy.
Chính là nó,thứ khiến thượng
Thiên đình nổi cơn phong ba, mà tranh
giành pháp khí"!
Lang Thiên Thu nghe vậy, trong lòng nổi không khỏi kinh ngạc,mấy vị thần đúng nhọc lòng vì pháp khí vô chủ nhỉ, khiến chư thần tranh đoạt...chủ nhân trước kia của nó, quả nhiên không phải hạng tầm thường.
Tạ Liên cầm cổ thư trong tay, lật đến một trang, giọng mà bật cười, dù gì đây việc không hề được ghi chép ở một số cổ thư khác, ngoài cái quyển rách nát.
"Trong sách có ghi... năm ấy, thượng thiên đình vì nó mà náo loạn không ít."
"Không ít vị thần tranh đến mức mất cả thể diện."
Những chuyện như vậy vốn bị xem là ô nhục, phần lớn đã bị phong kín,dù đã có
ghi chép,thì mấy vị thần đó ai dám kể lại minh từng bị một chiếc phiến vô chủ bị pháp khí đánh hạ.
Bùi Minh trầm ngâm, không ngơ khi xưa chỉ vì nó,mà lũ thần quan náo loạn đến mức mất hết mắt mũi của thần vị, trầm giọng nói.
"Xem ra ... pháp khí này còn lợi hại hơn hai phiến của phong sư, thủy sư."
"Chỉ là... chỉ là nó mạnh thế nào, lũ thần quan khi xưa, nếm đủ rồi"!
Tạ Liên tiếp tục tìm kiếm, nhưng y càng tìm, càng không thấy thêm ghi chép nào, về thứ mà y mong muồn, dù tâm y muốn thuận theo trời, vẫn lo lằng cho vị phong sư, nhớ năm xưa thủy quỹ giỏi diễn kịch, Tạ Liên còn vạch trần được.
Huống chi, tất cả đều chỉ là trùng hợp, có thể nói trùng hợp này cũng quá mức kỳ lạ, bọn họ dù không can thiệp nhân quả của thanh huyền khi là phàm nhân.
Nhưng y đã nghi ngờ, vị Xà quân kia biết rõ y đã nghi ngờ, dù gì có nói ra thì y biết
minh không bằng chừng để tra rõ.
Từ lời của Xà quân, đến bức họa kia... nếu y không đoán ra được, thì thật đồ ngốc, từ trước đến nay, chỉ có thần linh giáng thế độ kiếp.
" Đại yêu độ kiếp..."
Ý nghĩ ấy thoáng qua trong đầu y còn có chút hoang đường, khiến chính y cũng thấy buồn cười.
Từ trước đến nay, chỉ có thần linh giáng thế độ kiếp, nhưng yêu tộc tuy có pháp lực mạnh, thì đã khước từ thần vị, vậy
nên Yêu quái... làm sao có thể?
Y lại nhớ đến lời Mạc Cầm từng nói, chủ tử của nàng lưu lạc nhân gian, ban đầu luôn cho rằng thần thức thoát xác.
Giờ đây tất cả manh mối lại dần dần hội tụ về một người, là Thanh Huyền, chỉ là kiếp nạn của phong sư, vô duyên vô cớ hại Hạ Gia kia.
Khiến họ nhà tan, cửa nhát, chẳng hẵn thanh Huyền có tước vị cao, nên người của yêu giới bất chấp nghịch thiên, cứu người chết sống lại.
Trong phòng tĩnh lặng,ánh đèn khẽ lay động, có thể nói sự chống trả, rất quyết liệt ra mặt, Đoãn, Nguyệt ánh mắt trầm lạnh ,trong lòng không khỏi sinh ra vài rất thú vị thế mà bật cười.
Hắn vốn tưởng hoàn toàn chiếm được thân xác này, nhưng Đoản nguyệt nào ngờ, nào ngờ ý chí của kẻ kia vẫn chưa chịu khuất phục.
Tiểu ăn mày lúc này tay siết chặt đoản đao, không chút do dự đâm thẳng vào ngực, khiến cho gã không kịp đề phòng sự tấn công bất ngờ.
Máu đỏ lập tức trào ra, nhuộm thẫm y bào trắng, từng giọt rơi xuống nền đá lạnh lẽo kia, thân thể tiểu phong run rẩy,
nhưng ánh mắt lại phi thường, khồng hề sợ chết, mà liều mạng.
Ở khoảnh khắc ngắn ngủi, y đã được cái thân thề tàn hơi của mình, đoạt lại được quyền khống chế, lưỡi đao kia khẽ nhích thêm, nhưng chưa kịp đâm sâu, thì lại bị
lực vô hình cưỡng ép lấy quyền sở hữu.
Đoãn Nguyệt sắc mặt trầm xuống, đã rất khó coi, đen mặt, quát" "Chỉ là một phàm nhân yếu ớt, cũng dám chống lại ta."!
Lời này vừa dứt, cổ tay liền đã kẻ kia lấy lại kiểm soát, xoay chuyển,thì lưỡi đao không còn hướng vào tim mà rạch mạnh xuống cánh tay, xoét một một vết thương ở tay hiện ra.
Máu lập tức phun ra, nhuộm đỏ cả ống tay áo.
Thanh Huyền khẽ run, nhưng y vẫn cắn răng, không phát ra bất kỳ một tiếng nào, chịu đựng nó trong thời gian dài.
Đúng lúc đó, cửa phòng bị đẩy tung mở ra, vị quỹ vương bước nhanh vào, ánh mắt vừa chạm đến cảnh tượng đậm máu kia, ánh mắt khẽ lay động, dù gì đã hứa với hắn không tự làm tỗn thương chính mình.
Thanh Huyền theo bản năng giấu tay ra sau lưng, ánh mắt trong veo tỏ long xin lỗi vì thất hứa, động tác nhanh nhưng lại rất lúng túng, như thể không muốn để hắn nhìn thấy vết thương.
Y tuy bị trọng thương, lại càng không để hắn biết bản thân đang tự hủy thân xác để ngăn kẻ kia chiếm xác hại người, chỉ y rất sợ kẻ kia dùng chính xác hại người.
Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát y như thuở còn là thần quan,Thanh Huyền này không để, lúc ngại ngùng hay là suy tư, y luôn vô thức dùng ngón tay gõ nhẹ lên mặt phẳng.
Tuy không phát ra âm thanh hay là làm phiến, thói quen này không bị thủy sư trách móc, chỉ đôi lúc thấy có vẽ khá là đáng yêu, mặc dù sau này một canh tay bị phệ, nhưng y vẫn vô thức gõ nhẹ với cánh tay còn lại.
Hạ Huyền khẽ siết tay, trong lòng lại đẩy lên nghi ngờ, dù rằng nói cư chỉ mà nghi ngờ thì rất kỳ lạ,liền lấy từ tay nải của y ra chiếc phiến phong sư.
Chiếc phong sư phiến cũ kỹ, phong sư vẽ mặt có chút nhớ ca ca, nhận lấy, đã mở nó ra, động tác lại trôi chảy, thậm chí là còn lộ ra vài phần hoài niệm khi xưa còn là thần.
Hạ Huyền lại càng thêm lạnh lẽo, chẳng lẽ sau khi làm phàm nhân, đã rất nhiều năm, y bỏ thòi quen khi xưa để thế à, gã
nhớ rõ mỗi lần mở quạt, Thanh Huyền đều vô thức đưa quạt chạm nhẹ lên sống mũi, có thể nói tật xấu khó bỏ, bị ca ca la mắng cũng không nghe.
Trong thức hải, Đoãn Nguyệt thoáng lại biến sắc,hắn rõ ràng đã tiếp nhận ký ức, bắt chước cũng giống điệu bộ, rất thường hay có của phong sư.
Cảm giác như bị nhìn thấu, vẫn len lõi ở trong lòng của Đoãn Nguyệt, Hạ Huyền chậm rãi nhìn hắn, như rồi quay đầu để
đóng cửa lại, âm thanh khép cửa vang lên nặng nề, trong phòng chỉ còn lại hai hai người.
Hắc Thủy vẫn không muốn vạch trần, dù gì hắn lại có cảm giác, đang tiếp xúc hai người luân phiên, chưa biết chuyện xảy thế nào, hắn không bức đây động rừng.
Trên mái nhà, gió đêm thổi qua,gió lùa qua tay áo khẽ lay động, ánh mắt xa xăm như đang nhìn xem vị thái tử Tạ Liên, dù có biết cũng không bằng chứng.
Hơn bốn ngàn năm trước, bảo vật cần có
một nơi cất giữ, nàng nhớ lại, trước khi cô cô ra chiến trường, đã giao tiểu miêu,
nhưng khi tiểu miêu không còn, nếu giữ nó trong yêu tộc vẫn chưa đủ an ổn.
Chuyện năm đó, suy cho cùng,nàng là kẻ gián tiếp,làm cho thượng thiên đình náo loạn chỉ vì một kiên pháp bảo, nhìn vào đủ biết bọn chư thân đã giành giất đến sức đầu mẻ trán.
Ngay nàng cũng không ngờ, trong hàng ngũ thần quan lại có nhiều kẻ có đầy dã tâm với pháp bảo,nàng khẽ cười lạnh, là do bọn họ tự chuốc lấy,tự khiến bản thân mất mặt.
Sau nhiều năm, quân ngô ngồi lên vị trí đế quân, hắn ta tự nhiên hiểu rõ đây là thứ không tầm thường, hô phong hoán vũ, dẫn động lôi đình, uy lực rất đáng sợ.
Người duy nhất hắn từng có ý định ban tặng, chính là Sư vô độ , hắn ta suy tính rất lâu, dù gì bản thân thứ không được, thì phải tìm người khác, hắn ta nắm giữ vật này trong tay, dù có khó chế ngự thì cũng có thể giúp hắn hô phong hoán vũ, dù thủy sư đừng yên không làm gì, cũng giúp cho hắn tạo ra thế chế ngự kẻ gian điệp ở tại thượng thiên đình, khiến gã ở lâu tại thượng thiên đình mà đễ hắn tính kế.
Dù hắn đã có thể biết gián điệp là ai, có điều gian điệp này, hắn lợi dung thế cờ này, dù gì hắn biết đây pháp khí có thể đối trọng với kẻ đó về sưc mạnh của tên đó, có thể nói tuy thuộc vào người nào mà nó muốn nhận.
Xà Quân nhớ lại cảnh tượng trong Tịnh Nguyệt Kính năm ấy, vị sư vô độ liếc ra cảm nhận nó pháp khí lợi hại, nếu là bảo vật quý hiếm, vì sao đế quân lại ban cho mình?
Nhưng khi hộp vừa mở ra, thì chưa kịp xem kỹ, chiến phiến đã tự mình bay lên, lượn vòng trong không trung, nó rất là bướng bỉnh như chán ghét hết thảy, nó không cho bất kỳ ai chạm vào.
Bỗng nhiên,nó xoay một vòng tỏ ra hân hoan, vui mừng xoay qua xoay lại nhìn ngăm người này, rồi rơi vào tay của một vị thần quan.
Phong sư Thanh Huyền.
Ngay cả Quân Ngô cũng phải có một chút kinh ngạc,rất may tên sư độ đuổi theo gã giật lấy chiếc phiến, kẻ đổi mệnh thì mới
có cơ hội bước chân thần quan thượng thiên đình... thế nào được pháp khí chọn trúng.
Chỉ là, nếu thật sự đem chiến phiến giao cho y,e tên này không những không phát huy được uy lực, giờ đây chỉ có thể theo hường khác mà suy tính thôi.
Tịnh Nguyệt Kính, hiện ra cũng đủ hiểu bọn họ, người của thượng thiên đình,nó quả thực vô duyên thượng thiên đình.
Cũng giống như năm xưa, phụ thân của tiểu miêu,là huyết mạch thân sinh, thì thanh kiếm kia vẫn không nhận chủ, có thể nói nó nhận chủ đâu phải tùy tiện.
Lãnh Tâm vốn không quá vào lời của cái con rùa tu biết bao nhiêu năm, vẫn chưa có dạng người đó, nhưng nàng lại biết, có những thứ... không phải không tin là có thể thay đổi.
Chỉ là chủ nhân của thanh kiếm theo chỉ điểm quẻ bói, là người có duyên phận, sẽ vô tình giúp ngài ấy trải kiếp nạn ở nhân gian trở về lại là chính mình.
Chỉ là người có duyên đó,nàng khẽ thầm nghĩ tên kia, dù báo thù, cũng đã vô tình giúp đệ ấy trải qua kiếp nạn, chỉ là kẻ đó làm nàng nhớ một người.
Năm đó, đệ ấy trọng thương đến mức thập tử nhất sinh, hơi thở tựa như ngọn nến, thổi một đệ ấy chỉ có thể nằm ở đó mà chờ chết, có thể nàng lúc đó lo như lửa đốt.
Thân phận lại đặc thù, lại không thể tùy tiện lộ ra ngoài, càng không thể hóa lại nhân hình, chỉ hình dàng có mèo nhỏ có bộ lông đỏ mà thôi.đành phải ẩn mình trong nguyên thân, miễn cưỡng kéo dài chút sinh cơ.
Vương phi vì nhớ đến một đoạn ân tình của tổ tiên, không nỡ khoanh tay đứng nhìn, liền âm thầm ra, sai người loan tin khắp phủ,nói rằng bản thân rất yêu mèo như mạng, suốt ngày ngày đêm ôm ấp ở trong lòng, lại càng không cho kẻ ngoài lại gần, nhờ vậy mới che giấu được thân phận của đệ ấy.
Chỉ là khi miễn cưỡng hóa thành có hóa ra hình người,thần trí lại cư ngơ ngơ,hóa ra vẫn chưa hồi phục, ánh mắt mờ đục, cử chỉ ngây dại, chẳng khác nào một kẻ ngốc, vương phi lại nhận đệ ấy là con nuôi.